Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 

Khí phi tái giá: Quân thần phân tranh - Lam Tử

 
Có bài mới 06.09.2012, 10:05
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83974 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi tái giá: Quân thần phân tranh - Lam Tử - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 102: Hai người một đời một kiếp .

Một tháng sau .

Ngày nào đó , Dao nhi trong lúc vô tình xông vào bên trong ngự thư phòng, vừa đúng thần tướng cùng một đại thần khác ở bên trong, Hoàng Phủ Hiên và bọn họ không biết vì sao, tranh cãi đến mặt đỏ tới mang tai, giương cung bạt kiếm.

Nàng dừng chân, núp thân thể nhỏ nhắn sau cây cột, ghé mắt nghe lén.

Thần tướng chắp tay góp lời: "Hoàng thượng, thần cho là nên chọn phi ứng theo tổ chế, bổ túc hậu cung, khai chi tán diệp cho hoàng gia!"

Nàng híp mắt nghĩ, chọn phi hai mắt? Bổ túc hậu cung? Giải thích thế nào?

Lửa giận của Hoàng Phủ Hiên lên cao, đưa lưng về phía bọn họ, không nói một lời. Mặc dù không thấy được vẻ mặt của hắn, nhưng tức giận tán phát trên người hắn có thể cảm thấy, tâm tình không tốt!

Nhưng thần tướng không thối lui chút nào, nói tiếp: "Hoàng thượng, hậu cung chỉ có hoàng hậu thực không giống lẽ thường. Huống chi thành thân đã lâu, hoàng hậu thất đức, chưa từng sinh con trai hay con gái cho hoàng thượng."

"Ngươi được đấy thần tướng, câu nào cũng suy nghĩ cho trẫm, nhưng thật ra mưu tìm vì con gái mình, khá lắm thật tận trung vì nước!"Hắn chợt xoay người, mạnh mẽ chỉ vào thần tướng. Rống giận, trừng mắt lên. Sắc mặt tái xanh.

Thần tướng và một đại thần khác bị dọa đến quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ: "Hoàng thượng tha mạng a!" hoàng thượng mặc dù uy nghiêm, nhưng luôn luôn tao nhã lịch sự, cũng không tức giận. Hôm nay hắn lại không để ý mặt mũi tôn nghiêm của cựu thần, quát lớn cựu thần. Thần tướng càng cố kiên trì ý tưởng phế hậu. Ông ưỡn thẳng lưng, vẻ mặt bất chấp giá nào, nói: "Hoàng thượng, thần oan uổng! Nếu như không có tiểu hoàng tử, tương lai giang sơn Nguyệt quốc ta không người nào thừa kế, cựu thần không mặt mũi nào gặp tiên hoàng!"

Vừa nói, vừa vỗ ngực liên tục, vừa khấu đầu tỏ vẻ trung thành.

Mắt lạnh nhìn thần tướng tự diễn trò, cậy vào chính mình là nguyên lão tam triều, cũng không để hắn ở trong mắt, hôm nay lại còn gây sự, thật sự làm cho người ta khó có thể chịu được. Hoàng Phủ Hiên đè nén lửa giận, nếu như lúc này trong tay có kiếm, thần tướng nhất định đỗ máu tại chỗ.

Hắn cười lạnh, thần tướng đột nhiên cảm thấy gió lạnh thổi qua, nhưng vì nữ nhi Tử Yên, đánh cược cái mạng già thì như thế nào? Hoàng Phủ Hiên cáu kỉnh: "Thần tướng đang mong đợi trẫm chết sao?"

Đại thần khác miệng không thể nói, nằm rạp trên mặt đất, mặt xám như tro tàn, động cũng không dám động, hắn khép lại hai mắt, chỉ cảm thấy giờ chết buông xuống!

Nhưng thần tướng vẫn chưa từ bỏ ý định, cho là hoàng thượng còn là đứa trẻ năm đó, có thể để cho ông muốn làm gì thì làm, ông từng bước từng bước mà ép sát : "Hoàng thượng, thần. . . . "

"Cút ra ngoài, nếu không chém không tha!" Hoàng Phủ Hiên chỉ vào cửa, gầm nhẹ một tiếng, ngay sau đó xoay người đưa lưng về phía bọn họ, không nghe thần tướng nói nữa .

Trong ngự thư phòng giương cung bạt kiếm, trận trận tiếng giận mắng đinh tai nhức óc truyền vào trong tai Dao nhi, nàng chưa từng thấy Hiên nổi giận, nhưng không ngờ vương giả oai nghiêm làm cho lòng người kinh hãi như thế. Hai cánh tay nàng từ từ vô lực chảy xuống, xoay người liều mạng xông ra ngoài. Dọc theo đường đi nước mắt mơ hồ che hai mắt.

Nàng cũng dần dần hiểu ý thần tướng, nhưng trong lòng vẫn có nghi ngờ. Không phải nói hoàng thượng Nguyệt quốc chỉ cưới một người sao? Vì sao thần tướng từng bước từng bước ép sát, khiến Hiên lâm vào tình cảnh khó cả đôi đường. Trong này có nguyên do gì?

Làm cho người ta khó xử, không phải là điều nàng muốn. Nhưng từ đầu đến cuối nàng đều khiến Hiên khó xử, trước kia thế, hiện tại cũng thế. Đây rốt cuộc là đời trước thiếu nợ, đời này trả sao?

Lúc chạy trốn, trong đầu thoáng qua một màn nhảy núi, Hiên bất chấp tất cả nhảy núi vì nàng, lời của hắn lúc đó vẫn rõ mồn một trước mắt: "Bởi vì nàng cần ta, cho nên ta tới đây!"

Không phải lời ngon tiếng ngọt, lại thắng cả lời ngon tiếng ngọt. Hiên thâm tình với nàng như thế, nhưng trong lòng nàng lại có người khác. Cái gì cũng không cho Hiên được. Sự vô lực này khiến cho nàng áy náy, khiến cho nàng tự trách, khiến cho nàng thống khổ. Khoản nợ tình này nàng làm sao trả đây ?

Nàng rưng rưng chạy trốn, phía trước mông lung không thấy rõ hiện ra một khuôn mặt, nàng chạy đụng vào trong ngực Thái hậu, thật may là cung nữ đỡ, nếu không nàng ngã xuống là nhỏ, Thái hậu ngã xuống là lớn.

"Dao nhi?" Sau khi đứng vững, Thái hậu mới nhìn rõ người tới, chỉ thấy đôi mắt Dao nhi đẫm lệ, đầy bụng uất ức, nước đắng đầy bụng không biết nhả ra đường nào.

"Mẫu hậu. . . . Ô ô ô. . . ." Nàng kinh ngạc nhìn Thái hậu một cái, ngay sau đó nhào vào trong ngực bà, lên tiếng khóc lớn. Nàng cho tới bây giờ đều lấy nụ cười ngụy trang, bất kể trong lòng khó bao nhiêu, khổ cỡ nào, nàng đều không dễ dàng biểu lộ tâm tình, nhưng mà giờ phút này nàng không muốn gượng chống, nàng chỉ muốn lên tiếng khóc lớn, để thanh trừ áy náy đầy bụng.

"Đừng khóc Dao nhi, bị uất ức gì nói với mẫu hậu!" Dao nhi khóc đến tim của bà cũng vỡ, Thái hậu vỗ nhè nhẹ lưng của nàng, an ủi nàng.

Nha đầu Dao nhi này từ trước đến giờ quật cường, lần này nhất định là chống đỡ không nổi nữa.

"Mẫu hậu, ta không sao, khóc rồi sẽ tốt!" Tiếng nức nở của nàng dần dần ít. Nghẹn ngào khóc rất thương tâm!

"Khóc! Khóc! Để phiền não theo nước mắt chảy đi!" Thái hậu vỗ nhẹ lưng của nàng, an ủi nàng, mặc dù không biết vì sao Dao nhi khóc, nhưng những thứ này đều không quan trọng.

Không biết khóc bao lâu, nàng dần dần bình tĩnh lại, ngẩng đầu lên, ánh mắt áy náy nhìn Thái hậu, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, xấu hổ.

Bị người phát hiện bộ dáng yếu ớt nên thẹn thùng! Thái hậu cũng không làm khó nàng, từ ái cười, dịu dàng hỏi: "Có thể nói cho mẫu hậu vì sao khóc hay không?"

"Dạ !" Nàng lau khô nước mắt ở khóe mắt, nhẹ giọng trả lời, sau đó ánh mắt nhìn đến cung nữ chung quanh, khó có thể mở miệng, Thái hậu phát hiện tâm tư của nàng, phất tay về phía sau một cái, nói: "Các ngươi lui ra!"

"Nô tỳ cáo lui!" Các cung nữ lui ra, nhưng họ không dám đi xa, chỉ chờ đợi ở địa phương xa xa.

Dao nhi đỡ Thái hậu vào đình, sau khi ngồi xuống, một màn trong ngự thư phòng hiện lên ngay trước mắt, cũng gợi lên lòng hiếu kỳ của nàng, vì vậy Dao nhi nhẹ giọng hỏi: "Mẫu hậu, hoàng thượng Nguyệt quốc chỉ có thể cưới một người sao?"

Thái hậu nghe vậy, đáy mắt thoáng qua một tia sáng không rõ, bà ngượng ngùng cười, nói: "Vì sao Dao nhi hỏi như thế?", bà nhìn chằm chằm hai mắt Dao nhi, không biết lời của Dao nhi có ý gì! Trong lòng có loại dự cảm xấu, chuông báo động trong lòng Thái hậu gõ vang, hy vọng là mình đa tâm.

Dao nhi khẩn cấp muốn biết được đáp án cũng không có phát hiện lo lắng của Thái hậu, kể một màn ở Ngự Thư Phòng hôm nay cho Thái hậu nghe: "Hôm nay Dao nhi đi ngang qua Ngự Thư Phòng, nghe được Hiên và thần tướng nói chuyện, thần tướng khuyên hoàng thượng nạp tân phi, còn nói, nếu như mà con không thể khai chi tán diệp cho hoàng gia, thì phải lập tân hậu khác. Mẫu hậu, Dao nhi không hiểu! Hoàng thượng Nguyệt quốc không phải chỉ có thể cưới một người sao?"

Thì ra là như vậy, Thái hậu vốn tưởng rằng Dao nhi muốn nạp phi tử để thoát đi Hiên nhi, nhưng xem ra là bà đa tâm. Nhưng Dao nhi đã phát hiện đầu mối, chuyện này tuyệt không thể giấu giếm, hơn nữa Thái hậu hộ tử sốt ruột, bà ích kỷ muốn Dao nhi ở lại bên cạnh Hiên nhi, tối thiểu Hiên nhi có thể mỗi lúc gần nhau.

Thái hậu nhẹ giọng than thở, nói ra ngọn nguồn mọi chuyện: "Từ trước hoàng đế đều là tam cung lục viện, 72 tần phi. Nguyệt quốc cũng giống như thế, chỉ là tiên hoàng mở ra tiền lệ, chỉ cưng chiều một mình ai gia, Hiên nhi có lẽ chịu ảnh hưởng từ nhỏ, không tham nữ sắc, chỉ muốn tìm một người yêu, một đời một kiếp một đôi người. Khi biết được Dao nhi hòa thân, Hiên nhi cao hứng hồi lâu, hàng đêm khó ngủ quấn ai gia nói chuyện phiếm, chia sẻ vui sướng của hắn, vì giữ lại con, Hiên nhi càng thêm lớn mật quyết định, tản ra lời đồn đãi: hoàng thượng Nguyệt quốc chỉ cưới một người, chuyện ngọn nguồn chính là như vậy! Ai. . . . Đây cũng là vì sao mẫu hậu hi vọng con có thể sinh hạ một đứa con, tâm tình của người làm mẫu thân, chỉ hy vọng nhi tử vui vẻ!"

Hai người một đời một kiếp, đây không phải là nàng tha thiết ước mơ sao? Nghe lời nói này, mới biết được Hiên chịu áp lực khắp nơi. Yên lặng vì nàng làm nhiều như vậy. Dao nhi bởi vì khiếp sợ mà đã ươn ướt hốc mắt, chỉ vì câu nói kia! Hạnh phúc nàng hướng tới.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Una, WendyMara, antunhi, hienbach, khachthamquan, marialoan, mắm
     

Có bài mới 06.09.2012, 11:12
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83974 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi tái giá: Quân thần phân tranh - Lam Tử - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 103: Ngự giá thân chinh .

Hạnh phúc sẽ không bao giờ có, đau khổ gần trong gang tấc.

Đuôi lông mày của nàng hơi xệ xuống, khép mắt. Trong giọng nói tràn đầy không xác định: "Mẫu hậu, con nên làm cái gì?"

Thái hậu từ ái nhìn vào hai mắt của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve sợi tóc trên đầu nàng, dịu dàng nói: "Mẫu hậu sẽ không miễn cưỡng con, nhưng hi vọng con có thể lưu ý người bên cạnh, không cần luôn sống ở quá khứ. Đắm chìm ở trong sự chờ đợi không có kết cục, như vậy không chỉ đả thương mình, cũng tổn thương người bên cạnh."

Dao nhi nghiêng tai yên lặng nghe, từng chữ từng câu Thái hậu nói nện vào đáy lòng nàng, cũng làm cho kiên trì của nàng dao động, suy tư một lát, nàng nặng nề gật đầu, nâng lên nụ cười ngọt ngào, đuôi lông mày giản ra, nàng nói: "Lời của mẫu hậu Dao nhi ghi nhớ trong lòng, đại điển phong hậu con đã bước ra bước đầu tiên, sau này con nhất định cũng sẽ bước ra rất nhiều bước nữa."

Lời này của nàng coi như là cam kết, cũng coi như cho Hoàng Phủ Hiên một cơ hội.

Thái hậu vui mừng cười, sự giữ gìn của nhi tử quả nhiên không sai, làm mẫu thân nên bà cao hứng vì nhi tử, lời nói của Thái hậu nghẹn ngào ở trong cổ họng, nước mắt đảo quanh trong mắt, đây là cực vui mà khóc! Bà kích động đến lời nói cũng nói không rõ ràng lắm: "Dao nhi.. . . Con có thể nghĩ như vậy, mẫu hậu thật cao hứng thay các con! Mẫu hậu hi vọng các con nắm tay đến già!"

"Cám ơn mẫu hậu!" Bà không nói nhiều, nhưng mỗi câu đều chân thật. Kéo tay Thái hậu, hai người cười như trăng sáng! Sáng chói ánh sáng chói mắt.

Gió nhẹ thổi tới, mặt trời ấm áp nhô lên cao. Từng đám mây bay về phương xa, truy đuổi bầu trời bọn họ hướng tới, biến ảo hình dáng, một lát tựa như con cá bơi, một lát tựa như kẹo đường. Hình thái khác nhau, xa hoa.

Gió xuân phất vào mặt, đầu cành trổ mầm mới, xanh ấm mát mẻ. Muôn hoa đua thắm khoe hồng, bướm trắng không ngừng nghỉ.

Trên mặt Thái hậu đều là vui vẻ, nhìn trăm hoa đua nở trong ngự hoa viên, nàng chợt cảm khái ngàn vạn: "Trăm hoa cạnh tranh tươi đẹp, chỉ là thời trẻ qua mau, mẫu hậu đã là hoa hồng ngày cuối cùng! Mẫu hậu không cầu gì khác, chỉ hy vọng các con không sống uổng thời gian ban ngày của hoa hồng!"

Mượn hoa ví dụ người, một câu hai nghĩa. Thái hậu nhìn như vô hại, cũng là người thông minh lanh lợi. Bà chỉ là giả bộ hồ đồ, trộm nhàn hạ thôi.

Dao nhi không phải hồ đồ người, tự nhiên nghe ra hàm ý trong lời nói của thái hậu, nàng cười tươi đẹp, mặt mày cong cong tựa như trăng non. Tiếng dễ nghe như suối nước, mát mẻ sáng ngời: "Hoa hồng ngày cuối cùng cũng tốt, tươi đẹp đầu mùa xuân cũng được! Đều không đấu lại thay đổi của thời tiết, chỉ có thể giữ vững một trái tim tuổi trẻ, kiều diễm không bao giờ suy. Mẫu hậu đúng là như thế!"

"Ha ha ha. . . . tiểu tử Dao nhi này miệng thật ngọt, ngọt hơn Hiên nhi đầu gỗ nhiều!" Một phen ca ngợi chọc cho Thái hậu vui vẻ cười to, còn dùng tay thân mật phất qua gương mặt hồng hào của Dao nhi. Chọc cho Dao nhi xấu hổ phục tùng.

"Mẫu hậu, lời của Dao nhi đều là chân tình thực lòng!" Nàng khẽ ngửa đầu, nhìn hai mắt mông lung của Thái hậu, nàng tự nhận là quen biết bao người, nhưng hôm nay nàng lại nhìn thấu ý định của Thái hậu.

Có bao nhiêu người, bao nhiêu lời chân tình thực lòng? Nhưng lời của Dao nhi đều phát ra từ tấm lòng, một chút giả dối cũng không có. Thái hậu mặc dù già, cũng không hồ đồ, tự nhiên hiểu lòng Dao nhi, vì vậy trong lòng càng thương yêu Dao nhi nhiều hơn, bởi vì các nàng là cùng loại người, đều không để ý ánh mắt thế tục, sống ở trong thế giới của bản thân.

Nhưng khi nàng vừa định bước ra một bước, cơ hội đã trôi mất.

Ba ngày tới, Hoàng Phủ Hiên đều ở trong ngự thư phòng, chiến sự phía trước không lạc quan, Dao nhi cũng không dám đi quấy rầy, chỉ đành phải ở trong Minh Dao cung gấp gáp mà không thể ra sức.

Nếu như lúc này nàng dũng cảm lại Ngự Thư Phòng tìm Hoàng Phủ Hiên, có lẽ bọn họ sẽ không lan tràn nhiều chi tiết, sẽ không lượn quanh nhiều đường quanh co.

Ngày thứ năm, phía trước truyền đến tin xấu, không để ý quần thần phản đối, Hoàng Phủ Hiên dứt khoát quyết định ngự giá thân chinh.

Ngoài đô thành, ngàn dặm tiễn quân ra, mỗi ngày trông mong quân về.

Hoàng Phủ Hiên mặc khôi giáp, rút đi tao nhã lịch sự thường ngày, lại thêm một cỗ phong độ của một đại tướng. Sa trường điểm binh, khí thế sơn hồng.

Dao nhi đeo bội kiếm cho hắn, lúc gật đầu, một hàng lệ lặng lẽ tới. Rơi trên mặt đất hóa thành bùn. Nàng biết vậy chẳng làm, nếu như mấy ngày nay dũng cảm nói ra khỏi miệng, cũng không trở thành hối hận hiện tại, nàng nhẹ nhàng hít hít lỗ mũi, khi ngẩng đầu lên đã là nét mặt tươi cười như hoa, nàng không yên lòng dặn dò: "Hiên, lần này đi không biết khi nào mới về! Ở ngoài phải chăm sóc mình thật tốt, thiếp chờ chàng trở lại!"

Ánh mắt dịu dàng của Hoàng Phủ Hiên bao phủ toàn thân nàng, bàn tay rộng mở nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, không nỡ buông ra. Dùng giọng ôn hòa nói: "Dao nhi, ta không yên lòng. . . . "

"Hiên, thiếp sẽ chăm sóc tốt mẫu hậu, cũng sẽ tự chăm sóc tốt cho mình !" Nàng nhìn chăm chú hai mắt hắn, đưa tay đặt lên bàn tay của hắn, nàng cố nén không đổ lệ, không thể để cho Hiên lo lắng. Hắn nên không lo lắng gì mà ra chiến trường!

"Ừ! Ta đi!" Hoàng Phủ Hiên nặng nề gật đầu, không nỡ cũng không thể không cưỡi lên lưng ngựa, vung tay lên: "Lên đường!"

Mười vạn binh lính trùng trùng điệp điệp, trời chiều hạ xuống chân trời cực kỳ hồng. Giống như từng nam nhi vung vẫy nhiệt huyết, bảo vệ quốc gia, sẽ không tiếc!

Nhìn bóng lưng của hắn, nước mắt rốt cuộc vẫn phải rớt xuống, phất tay một cái với bóng lưng của họ, lên đường xuôi gió.

Trên lưng ngựa, Hoàng Phủ Hiên quyến luyến không thôi, vì vậy hạ quyết tâm nhìn lại nàng một cái, khẽ nghiêng người, bóng dáng cô độc của nàng bị trời chiều kéo thật là dài, thân thể nhỏ nhắn bao phủ trong bụi đất giương bay. Nhưng hắn rõ ràng nhìn thấy hai hàng lệ trên gương mặt Dao nhi, hắn yên lặng thề: "Nàng khổ đợi, ta không bỏ!"

Lục Nhi nhìn đội ngũ đã đi xa, hoàng hậu vẫn không nhúc nhích, thân hình bao phủ một tầng bi thương! Lục Nhi thật là lo lắng, tiến lên một bước nói: "Nương nương, chúng ta hồi cung!"

"Nhìn thêm một chút!" Nàng vô lực khạc ra bốn chữ, mắt không hề chớp, vẫn nhìn theo đội ngũ cho đến biến mất.

Nàng lặng lẽ xoay người, hai cánh tay vô lực rũ xuống, khẽ cúi đầu, nhìn trong bụi đất , không biết suy nghĩ bay về phương nào. Từ từ đi về phía trước!

Lục Nhi thấy bộ dáng thất hồn lạc phách của nàng, lòng không đành, nhưng không muốn quấy rầy nàng, không thể làm gì khác hơn là yên lặng đi theo phía sau nàng!

Khi đi về, cửa cung hiện lên ở trước mắt các nàng, còn có một bóng dáng lo lắng ở cửa cung. Tựa hồ đợi người nào đó.

Khi thấy hai bóng dáng quen thuộc, Tật Phong cảm giác hai mắt tỏa sáng, lập tức chạy lên trước, khom mình hành lễ: "Thuộc hạ tham kiến nương nương!"

Bị Tật Phong kêu, Dao nhi dần dần từ trong bi thương hồi hồn, nghi ngờ hỏi: "Không cần đa lễ, tướng quân có chuyện gì?"

"Trước khi đi Hoàng thượng phân phó thuộc hạ bảo vệ hoàng cung, cũng nghe theo điều khiển của nương nương!" Tật Phong đầu đuôi gốc ngọn nói ra. Hắn trung thành cảnh cảnh đối với hoàng thượng, tự nhiên hiểu địa vị của hoàng hậu nương nương ở trong lòng hoàng thượng không giống bình thường. Bảo vệ tốt nương nương tức là miễn hoàng thượng buồn phiền ở nhà, trách nhiệm của hắn trọng đại!

Dao nhi tỉ mỉ phân phó: "Được, tướng quân lập tức điều năm trăm người bảo vệ hoàng cung, người còn lại chờ điều khiển!"

"Thuộc hạ tuân lệnh!" Tật Phong lĩnh mệnh đi, nàng không biết nghĩ tới điều gì, tăng nhanh bước chân, vội vã đi vào trong cung. Lục Nhi không rõ chân tướng, không thể làm gì khác hơn là cũng đi theo vào cung. Nhưng chỗ tối, có một đôi mắt phẫn hận đi theo bóng lưng của các nàng biến mất ở nơi khúc quanh!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: BT Girl, Una, WendyMara, antunhi, hienbach, khachthamquan, marialoan, mắm
     
Có bài mới 08.09.2012, 13:01
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83974 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi tái giá: Quân thần phân tranh - Lam Tử - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 104: Nữ nhân trời định.

Đuổi lui tất cả cung nhân, đặt cây sáo ở khóe miệng thổi một khúc, quả nhiên một con chim bồ câu trắng dừng ở bên cửa sổ, nàng cười nhạt một tiếng, bỏ cây sáo vào bên hông. Cột một phong thơ vào trên chân chim bồ câu trắng, cho phép nó cất cánh: "Đi!"

Trong nháy mắt chim bồ câu bay cao, Lục Nhi bưng đồ ăn tiến vào, nàng len lén nhìn ngoài cửa sổ một cái, liền hơi cúi đầu, không nói một lời.

Để đồ ăn xuống, Lục Nhi nhìn hoàng hậu vẫn đứng ngơ ngác cạnh cửa sổ, nói: "Nương nương, mệt mỏi cả ngày, ăn một chút gì!"

Dao nhi từ từ xoay người, đi về phía trước bàn, nhàn nhạt cười, nói: "Lục Nhi ngồi xuống cùng nhau ăn!" ngay sau đó ngồi xuống.

Lục Nhi nhăn nhăn nhó nhó không chịu ngồi: "Nương nương, không thể ."

"Ngồi xuống, một mình ta ăn không có khẩu vị!" hôm nay toàn bộ ý định của Dao nhi đều ở trên người Hoàng Phủ Hiên phương xa, không biết hắn ăn chưa? Ngủ ngon?

Lục Nhi rốt cuộc là người sảng khoái, thấy hoàng hậu kiên trì, nàng cũng không giằng co, Lục Nhi ngồi xuống, hỏi: "Nương nương phiền lòng là vì hoàng thượng?"

"Ừ! Chiến sự phía trước khó khăn, không biết hoàng thượng như thế nào?" Dao nhi ưu thương khép mi mắt, không để cho bất luận kẻ nào thấy bi thương trong mắt nàng!

Nghe vậy, Lục Nhi chẳng những không lo lắng, ngược lại vui mừng cười cười nói: "Nương nương, gần đây ngài luôn nhớ tới hoàng thượng, nương nương nhất định là thích hoàng thượng!"

"Vậy sao? Ta không chú ý!" Dao nhi nhẹ giọng hỏi ngược lại, gần đây bận chuyện trong cung, nàng không quá chú ý lòng của mình. Hôm nay nghe Lục Nhi nhắc tới, giống như đúng là có chuyện như vậy!

"Nương nương không cần ưu phiền, đây là chuyện tốt! Mặc dù Lục Nhi đi theo nương nương không lâu, nhưng ân tình của nương nương đối với Lục Nhi, Lục Nhi ghi nhớ trong lòng. Hơn nữa Lục Nhi nhìn ra được tình ý của hoàng thượng đối với nương nương, Lục Nhi hi vọng nương nương hạnh phúc!" Lục Nhi thản nhiên nói ra suy nghĩ đăm chiêu trong lòng. Nghe Lục Nhi một phen, Dao nhi cũng lâm vào trầm tư, quả thật, Hiên đối nàng từng ly từng tý rõ mồn một trước mắt, đều là nhà đế vương vô tình, nhưng Hiên đối với nàng, không phải cưng chiều của đế vương, mà là tình yêu của nam nhân bình thường. Người không phải là cỏ cây ai có thể vô tình, có lẽ nàng sẽ từ từ dời tình tới hắn!

Trên núi Thiên Tiên, trong một căn nhà tranh. Hai vị tiên phong đạo nhân ngồi đối diện đánh cờ, người này chính là Linh Cơ Tử sư phụ Dao nhi và sư thúc Linh Dược Tử.

"Ta thắng, ha ha ha. . ." Linh Dược Tử thả cờ xuống, đột nhiên phá hỏng đường của Linh Cơ Tử. Vui vẻ cười lớn.

Linh Cơ Tử thả ra con cờ trong tay, đưa tay sờ sờ chòm râu trắng, không nói một lời, chợt lỗ tai khẽ nhúc nhích, nghe được thanh âm ‘ cô cô cô ’, ông nhẹ nhàng nâng tay, chim bồ câu liền rơi vào trong tay ông. Ông mở thư dưới chân chim bồ câu ra, xem từng chữ từng câu, giữa hai lông mày lộ ra nụ cười vui vẻ. Ông khẽ gật đầu. Nụ cười làm cho người ta không rõ chân tướng.

Linh Dược Tử tràn đầy nghi vấn, nói: "Chuyện gì cao hứng như thế?"

"Ha ha ha. . . . Chuyện tốt, chuyện tốt, chuyện cực tốt!" Linh Cơ Tử Cao hứng quên hết tất cả rồi, chọc cho Linh Dược Tử rất hiếu kỳ, thân thể lại gần, muốn thăm dò tột cùng, nhưng lại không thấy được nội dung.

Linh Dược Tử hỏi nữa: "Rốt cuộc chuyện gì?"

Linh Cơ Tử cũng không thừa nước đục thả câu, khẽ vuốt râu bạc, cười đắc ý nói: "Rồng về trời, phượng về tổ. Lúc long phượng hòa minh không còn xa!"

Linh Dược Tử vừa nghe lập tức hiểu nguyên do ở trong đó, cũng vui vẻ lên mặt, cao hứng nói: "Nói như vậy đồ đệ bảo bối kia của huynh thông suốt?"

Linh Cơ Tử gật đầu liên tục, nói sơ nội dung trong thơ: "Dao nhi bảo ta phái người tương trợ Hoàng Phủ Hiên, đây là lần đầu tiên Dao nhi muốn nhờ sư phụ, hơn nữa còn là vì Hoàng Phủ Hiên. Đệ nói xem đây có phải là chuyện tốt không?"

"Chuyện tốt, đương nhiên là chuyện tốt, năm đó huynh hao tổn tâm cơ tạo nhân duyên, theo ý trời, không phải là vì ngày nay sao?" Linh Dược Tử nói tình lý trong đó, chuyện năm đó ít người biết.

Thiên cơ không thể lộ, chẳng lẽ Linh Cơ Tử nghịch thiên mà đi, không sợ bị trời phạt?

Nhưng sự thật tuyệt không phải như thế, suy nghĩ của Linh Cơ Tử bay đến ba năm trước đây, ông vốn là người tu tiên, có một ngày, trong lúc vô tình ông vào một cái sơn động, bên trong có một bức họa trân quý, một công tử tuấn mỹ và một tuyệt đại giai nhân ôm nhau, thâm tình nhìn nhau. Phía trên đề thơ:

Thế giới có giai nhân

Đầy sao lượn quanh trăng sáng

Giai nhân tới như thế

Phượng Hoàng về trời xanh

Lúc đó ông không nghĩ ra ý nghĩa trong đó, trải qua mấy phen châm chước, ông rốt cuộc hiểu rõ, cô gái này là do trời an bài, được nữ nhân này có thiên hạ.

Vì vậy ông tự chủ trương vẽ lại nữ tử này, vốn tưởng rằng sẽ bị trời phạt, nhưng sự thật chứng minh, hành động lần này là chính xác. Hơn nữa ông tin chắc, tương lai hai nước Minh Nguyệt nhất định vì nàng mà có một phen sóng gió, nhưng bởi vì nàng mà quốc thái dân an, vạn thế lâu dài.

Linh Dược Tử khẽ gật đầu, hiểu dụng tâm lương khổ của sư huynh, nữ tử này là người trời định, tự nhiên có trời cao che chở. Bọn họ không thể làm, chỉ có yên lặng theo dõi biến hóa.

Linh Dược Tử hỏi: "Sư huynh có tính toán gì không? Giúp hay không giúp?"

"Giúp, dĩ nhiên giúp, nếu bọn họ có thể sớm ngày tu thành chánh quả, chúng ta cũng coi như không phụ ý trời!" Linh Cơ Tử nặng nề gật đầu, đồ nhi có cầu xin, ông không thể không giúp.

Dù nói như thế, Lưu Quân Dao và Hoàng Phủ Hiên là một đôi bích nhân Nguyệt lão tạo nên, nhưng trời cao luôn giày vò bọn họ một phen, cùng trải qua sống chết đau khổ như vậy, mới có thể quý trọng hạnh phúc không dễ có.

Ngày kế, Linh Cơ Tử lập tức cho gọi môn nhân, phái ra một người võ nghệ cao cường âm thầm bảo vệ Hoàng Phủ Hiên, cũng lập tức viết một lá thư báo cho Lưu Quân Dao. Lúc nhận được tin, trái tim treo cao của nàng rốt cuộc rơi xuống. Đuôi lông mày giương nhẹ, khóe miệng hiện ra một đường cong hơi nhỏ, ánh mắt lấp lánh nhìn về phương xa, có sư phụ giúp một tay, Hiên không lo ngại tính mệnh rồi.

Lúc này, Lục Nhi hấp tấp chạy vào, thở hổn hển nói: "Nương nương, Tiểu Lâm Tử có chuyện cầu kiến!"

Nàng từ từ cất thư xong, chậm rãi đi lên trước, nói: "Cho hắn đi vào!"

"Dạ!" Lục Nhi lĩnh mệnh ra cửa, đợi lúc Tiểu Lâm Tử đi vào, nàng đã ngồi ở trước bàn, lạnh nhạt thưởng thức trà, Tiểu Lâm Tử lễ bái: "Nô tài tham kiến hoàng hậu nương nương!"

"Đứng lên! Có chuyện gì bẩm báo?" Nàng nhẹ nhàng để trà xuống, dịu dàng hỏi.

"Tạ nương nương! Minh quốc có thám tử báo lại, Dạ Quân quấy nhiễu biên cảnh Minh quốc, Minh quốc tổn thất thảm trọng. Cảnh vương gia đã tự mình lãnh binh đi kháng địch!" Tiểu Lâm Tử nhíu chặt mày, mặc dù không biết rõ hành động này có ảnh hưởng gì với Nguyệt quốc, nhưng Tiểu Lâm Tử cũng không dám phớt lờ.

Dao nhi đứng dậy, chậm rãi dạo bước, không nói một lời, Lục Nhi và Tiểu Lâm Tử liếc mắt nhìn nhau, khẽ mở miệng ra nhưng lại không nói gì. Hai người lo lắng nhìn hoàng hậu, hi vọng hoàng hậu có thể ra quyết định.

Nhưng hoàng hậu không biết đang suy nghĩ gì, thần sắc nặng nề. Gật đầu khép mắt, cả bên trong phòng tràn đầy hơi thở nặng nề, ép tới người thở không nổi.

Khi Lục Nhi và Tiểu Lâm Tử gấp không thể chờ, nàng rốt cuộc lên tiếng, nàng chợt xoay người, ống tay áo nhẹ nhàng phất, tiếng uy nghiêm vang lên: "Nhanh đi dò tiếp, có tin tức gì lập tức báo lại!"

Tiểu Lâm Tử không dám dừng lại, nói: "Nô tài đi ngay!" vừa dứt lời, bóng dáng vội vàng của Tiểu Lâm Tử liền biến mất không thấy.

Lục Nhi khẽ cau mày, đứng ở một bên, không biết nên như thế nào cho phải!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Una, WendyMara, antunhi, hienbach, khachthamquan, mắm
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AnĐiệp, Bora, Cuncute, giap382014, Google Adsense [Bot], lethianhthu521, lethuyoanh, luuhuong1008, Minh Viên, Naughty, Sal.it_study_, ThaiHoa, Tiểu Xảo, unforgetable, xiaolie, Xu_nie, ydoanh2008 và 332 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.