Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 

Khí phi tái giá: Quân thần phân tranh - Lam Tử

 
Có bài mới 25.08.2012, 11:20
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 84251 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi tái giá: Quân thần phân tranh - Lam Tử - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 93: Thuật che mắt .

Trong cung đen nhánh không có một bóng người, "Dao nhi. . . Dao nhi. . . Nàng ở đâu? Nàng đừng làm ta sợ!" Hoàng Phủ Hiên giống như phát điên, từng bước từng bước tìm kiếm mỗi góc. Nhưng thủy chung không thể như nguyện, lúc hắn ủ rũ cúi đầu. Một phong thơ đặt trên cái gối bên cạnh hấp dẫn sự chú ý của hắn.

Hi vọng dấy lên, hắn nhào qua, mở giấy viết thư ra, hắn càng đọc xuống dưới càng kinh tâm động phách, càng lo lắng.

Hiên:

Khi chàng thấy phong thư này, thiếp đã trên đường đến Minh quốc. Hôm nay ở bên ngoài ngự thư phòng, thiếp nghe lén chàng và Hàn Tướng quân nói chuyện, biết được giờ phút này Nguyệt quốc gặp phải khốn cảnh, biết được Hiên gặp phải vấn đề khó khăn, làm một hoàng hậu, thiếp nên gánh chịu một phần trách nhiệm. Thân   làm thê tử, thiếp phải chia sẻ âu lo với chàng.

Hiên, chàng đừng lo lắng cho thiếp, lần này đi Minh quốc chỉ vì lấy bạc, có câu nói: "Nuôi binh ngàn ngày dùng binh nhất thời!", các tướng sĩ mang theo đầu bảo vệ quốc gia, quân lương càng thêm không thể thiếu. Chuyến này thiếp nhất định giải quyết cái vấn đề khó khăn này giúp chàng.

Hiên, tin ta rời đi ngàn vạn lần đừng lộ ra, để tránh người có lòng mượn cơ hội sanh sự, gây thêm phiền toái.

Có Tật Phong bảo vệ, ta nhất định sẽ bình an trở về.

Dao nhi ký tên.

"Dao nhi, nàng thật khờ!" Hoàng Phủ Hiên xem xong thư không khỏi rơi lệ, chỉ vì sự không xa không rời, một mình mạo hiểm của Dao nhi, hắn cảm động, nhưng lo lắng.

Hắn tự lẩm bẩm: "Dao nhi, nhất định phải bình an trở về!"

"Giá. . . . Giá. . . . Giá. . . ." Ba người giục ngựa chạy ở trên đường nhỏ bí mật. Tật Phong ở phía trước, Lưu Quân Dao theo sao, Lục Nhi sau cuối.

Lên đường đêm khuya, chỉ vì không muốn bại lộ mục tiêu. Ngựa không ngừng vó lên đường, chỉ vì nhanh chóng chạy về. Đường mưa làm ướt y phục của ba người, băng hàn thấu xương. Mặt trời dần dần nhô lên, ánh mặt trời ấm áp chiếu trên người họ, hơ y phục ướt của họ thành khô. Thân thể cũng cảm thấy ấm áp. Thời gian cứ trôi qua, mặt trời cứ chiếu.

Chợt, Tật Phong trông thấy một khách điếm ở xa xa. Vui mừng cao giọng nói: "Chủ tử, phía trước có khách điếm, chúng ta nghỉ ngơi một đêm lại lên đường!"

Trời dần dần đen, đường ban đêm càng khó đi hơn, vì vậy nàng đồng ý: "Được, vậy nghỉ ngơi một đêm!"

"Vù. . ." Bụi đất tung bay, tuấn mã dừng bước. Tiểu nhị từ xa xa trông thấy khách tới, nhiệt tình nghênh đón, dắt dây cương, cười hỏi: "Mấy vị khách quan, ở trọ?"

"Tiểu nhị, cho hai gian phòng hảo hạng! Thêm chút thức ăn!" Nàng cười nói. Giờ phút này nàng dịch dung thành nữ tử bình thường, xác thực không thể quá lộ liễu, trở về phòng ăn cơm không làm người khác chú ý.

"Được rồi, mời khách quan đi theo ta!" Buộc dây cương xong, tiểu nhị dẫn bọn họ vào phòng, Lưu Quân Dao và Lục Nhi một phòng, ở bên phải lầu hai, Tật Phong ở bên cạnh các nàng. Dễ chăm sóc cho nhau.

Ban đêm, bọn họ ngủ rất say, cả đêm bình an vô sự. Lại không biết chỗ tối có vài đôi mắt nhìn chòng chọc một đêm.

Ngã ba đường, "hu. . . . ." Mấy người bịt mặt dừng lại.

"Lão Đại, chúng ta đi đuổi theo đường nào?" Nhìn ba chỗ rẽ phía trước mặt, bọn họ bỗng không thể quyết định.

"Phân ba đường đuổi theo, nhất định phải làm cho bọn họ có đi không về!" Lão đại dẫn đầu bỏ lại lời ác," Dạ!" Trả lời một tiếng xong, liền giục ngựa đuổi theo.

Kế này vì phân tán lực chú ý của kẻ địch, nàng giao phó Tật Phong tìm ba chiếc xe ngựa, người ở bên trong ăn mặc tương tự Lưu Quân Dao, chủ yếu để tê dại kẻ địch. Mà bọn họ thì cởi ngựa lên đường, kẻ địch vạn vạn không nghĩ tới, một nữ tử nuôi ở khuê phòng sẽ là cao thủ cởi ngựa! Điều này khiến bọn Lưu Quân Dao có cơ hội trốn thoát .

Năm ngày cưỡi ngựa không ngừng vó lên đường, bọn họ bình an tới Minh quốc, vốn nên về nhà thăm phụ thân lớn tuổi, chỉ là chuyện này không phải chuyện đùa, bọn họ dẫn đầu đi tới Mộng Thinh lâu, Tật Phong canh chừng ở cửa ra vào, nàng và Lục Nhi tiến vào từ cửa sau, cẩn thận đẩy cửa ra, che ngay miệng Hồng Y, nhỏ giọng nói: "Hồng Y, là ta!"

"Tiểu thư?" Hồng Y vốn muốn hô to cứu mạng, nhưng lúc nàng nghe được thanh âm quen thuộc, đột nhiên an tĩnh lại, nhìn tiểu thư đã lâu không gặp nàng vừa mừng vừa sợ.

"Tiểu thư, thời gian qua người đi đâu vậy?" Hồng Y kéo nàng ngồi xuống, liền gấp gáp hỏi hỏi tình trạng gần đây của nàng.

"Chuyện này nói rất dài dòng, ta đến Nguyệt quốc trở thành hoàng hậu, lần này tới thật là vì chuyện lớn biên quan báo nguy!" Nàng lời ít mà ý nhiều nói lên việc trải qua của mình, bởi vì nhiệm vụ thiết yếu là giải quyết nguy cơ Nguyệt quốc gặp phải.

Chuyện tiểu thư trải qua thật lạ, Hồng Y nghẹn họng nhìn trân trối, đột nhiên một bức tranh chợt lóe ở trong đầu, giọng nói của nàng nặng nề, nói: "Trước đó vài ngày nghe nói Dao công chúa xuất giá, Hồng Y đã từng hoài nghi tới, nhưng chuyện này phong tỏa nghiêm mật, Hồng Y không thể dò thăm tình huống thật, vì thế Lan nhi bôn ba tìm kiếm tung tích tiểu thư chung quanh, đến nay không về!"

"Vậy Mai nhi đâu?" Nàng vội vàng hỏi thăm. Hồng Y cười yếu ớt nói: "Tiểu thư yên tâm, Mai nhi đang ở biên quan với công tử!"

Không nghĩ tới nơi này xảy ra nhiều biến cố như vậy, chỉ mong người người bình an!

"Như vậy ta liền yên tâm, Hồng Y, ta không nói nhiều chuyện vớ vẩn, những năm này Mộng Thinh lâu có bao nhiêu tiền dành dụm?" Trong lòng nàng rất gấp, lên đường mỗi đêm ngày mặc dù rất mệt mỏi, nhưng nàng một khắc cũng không dám trì hoãn, nhất định phải mau sớm làm xong chuyện.

Hồng Y cảm nhận được trên người tiểu thư tản ra khẩn trương và gấp gáp, nhưng thấy bộ dạng phong trần mệt mỏi nhếch nhác của tiểu thư, nàng chỉ muốn tiểu thư nghỉ ngơi, nhưng lúc chạm đến ánh mắt chắc chắn của tiểu thư, khiến nàng nuốt xuống lời khuyên, tiến vào chánh đề: "Những năm này Mộng Thinh lâu làm ăn không tệ, có thể di động khoảng hai ba trăm vạn để dành! Cụ thể phải tra xét sổ sách mới có thể xác định."

"Hồng Y, nhanh lấy sổ sách ra!" Nàng nhìn Hồng Y nói, nhưng vẻ lo lắng trùng trùng không hết, hai ba trăm vạn đoán chừng chưa đủ!

Mặc dù không hiểu vì sao tiểu thư gấp gáp! Nhưng Hồng Y cũng lo lắng, đau lòng thay tiểu thư, rót ly nước cho nàng, nói: "Tiểu thư, nghỉ một lát trước, Hồng Y đi lấy!"

Hồng Y xoay người biến mất ở trong phòng, nàng mới miễn cưỡng nghỉ một hơi, đau lòng nhìn Lục Nhi một cái, dịu dàng nói: "Lục Nhi, ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi."

"Dạ!" Lục Nhi thật là mệt mỏi, ngồi xuống thì thân thể căng thẳng mới thư giãn chút ít .

Hồng Y lấy sổ sách ra, nàng lập tức tiến vào trạng thái vùi đầu trong sổ, tỉ mỉ tính toán! Hồng Y và Lục Nhi an tĩnh ngồi ở bên cạnh không dám quấy rầy. Bên trong phòng khói bếp lượn lờ, hương bên trong lư  cháy hết, Hồng Y đứng dậy thay lần nữa. Nước trà cũng uống cạn từng chút từng chút, tĩnh mật không tiếng động.

Sử dụng phương thức kế toán hiện đại, bận rộn ba tiếng đồng hồ, rốt cuộc đã xong, nàng mỉm cười ngẩng đầu lên từ trong sổ sách, giản đôi tay ra. Chân mày khẽ giãn ra chút.

"Tiểu thư như thế nào?" thân thể Hồng Y lại gần hỏi thăm, ánh mắt dừng ở trên sổ sách.

Nàng đứng lên đi đi, nhấp một hớp trà nóng, suy nghĩ một hồi, mới mở miệng: "Ta tính, tất cả tài sản tổng cộng có hơn bốn trăm vạn, bao gồm khế đất, đồ trang sức quý trọng. Ta quyết định mang đi hai trăm vạn, còn lại ngươi cất kỹ! Hơn nữa ngày sau ta khó có thể trở lại, Mộng Thinh lâu phải giao cho ngươi rồi, nếu như có chuyện gì, liền dùng bồ câu đưa tin!"

"Tiểu thư yên tâm, Hồng Y nhất định không khiến người thất vọng!" Nàng âm thầm thề, vì báo đáp ân cứu mạng của tiểu thư, nàng quyết định dùng cả đời chăm lo Mộng Thinh lâu. Khiến tiểu thư không buồn phiền. Hai người nhìn thẳng vào mắt cười một tiếng, ý định của mình cũng không thể gạt được đối phương.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: BT Girl, Una, antunhi, hienbach
     

Có bài mới 25.08.2012, 14:20
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 84251 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi tái giá: Quân thần phân tranh - Lam Tử - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 94: nửa đường gặp tai kiếp .

Tới cũng vội vã, đi cũng vội vã, bước chân theo gió tan.

Tật Phong và Lục Nhi yên lặng chờ đợi ở Mộng Thinh lâu, nàng một thân một mình chạy về nhà thăm phụ thân lớn tuổi. Những năm gần đây, ông xem nàng như hòn ngọc quý trên tay, nâng niu trong lòng bàn tay thương yêu, che chở. Hôm nay nàng không thể cùng vui dưới gối phụ thân, trong lòng khó tránh khỏi áy náy bất an.

Đêm đã khuya, phụ thân thường ngủ sớm, nhưng tối nay chẳng biết tại sao, ông trằn trọc trở mình, thật lâu khó có thể ngủ. Lòng ông nôn nóng bò dậy, khổ não lầm bầm lầu bầu: "Chuyện gì xảy ra? Kể từ sau khi Dao nhi biến mất, đây là lần thứ hai có phản ứng thế này! Chẳng lẽ trời cao đang ám chỉ cái gì?"

Phỏng đoán của ông rất nhanh lấy được xác nhận, cửa bị nhẹ nhàng mở ra, nàng rón rén đến gần bên giường, mượn bóng đêm, nàng nhìn thấy bóng người ngồi một mình trên giường, nàng kêu lên: "A. . . . ", nhưng rất nhanh che miệng, không phóng ra động tĩnh lớn hơn!

"Người nào?" Thần tướng nổi giận gầm lên một tiếng, vội vội vàng vàng xuống giường, móc hộp quẹt ra đốt nến lên, trong phòng đột nhiên sáng ngời. Nhưng lúc ánh sáng soi sáng trên người nàng, hai cha con nàng ngây ngẩn cả người.

Rất nhanh nàng nhào vào trong ngực phụ thân, nước mắt rơi xuống trên mặt đất, nức nở nghẹn ngào thành tiếng: "Phụ thân, nữ nhi rất nhớ cha!"

"Dao. . . . . Dao nhi. . . . . "Lưu thần tướng lệ nóng doanh tròng, kích động đến đầu lưỡi cứng cả lại. Lời nói cũng không rõ ràng lắm!

Nhẹ nhàng đẩy nàng từ trong lòng ngực ra, Lưu thần tướng kéo tay của nàng thật chặt, kích động không thôi: "Để phụ thân xem một chút, có gầy hay không!"

Nàng cứ ngơ ngác đứng, nhìn sợi tóc hoa râm bên tai phụ thân, trên mặt rõ ràng có dấu vết năm tháng lưu lại. Trong lòng nàng rất không vui! Khổ không thể tả! Đau lòng, vô cùng đau đớn.

"Nữ nhi bất hiếu, không thể làm bạn với phụ thân, còn khiến phụ thân lo lắng! Hu hu hu. . ." Lời của nàng nghẹn ngào ở trong cổ họng, nhào vào trong ngực của ông, hít vào mùi hương của người cha đặc biệt trên người ông.

Nữ nhi bình an trở về, ông không cầu gì khác. Vỗ nhè nhẹ phía sau lưng của nàng, trấn an lòng của nàng: "Nữ nhi ngoan, trở lại là tốt rồi! Trở lại là tốt rồi!"

Nghe thanh âm già nua của phụ thân, nước mắt của nàng không ngừng chảy xuống. Nhưng nghĩ tới sẽ phải lập tức rời đi, nội tâm của nàng rối rắm giống như mớ bòng bong, không gỡ ra được, nhưng đau dài không bằng đau ngắn, cho ông hi vọng, thì càng thất vọng lớn hơn, vì vậy nàng hung ác quyết tâm nói: "Cha, nữ nhi phải lập tức rời đi."

"Tại sao? Con đi đâu vậy?" Ông thấy rõ thống khổ rối rắm trên mặt nữ nhi, ông không trách cứ nàng, chỉ là lo lắng cho nàng.

Nàng kể hết mọi chuyện: "Cha, Thái hậu phong con là Dao công chúa gả sang nước khác, hôm nay nữ nhi đã là hoàng hậu một nước. Lần này trở lại một là vì lấy tiền, hai là vì thăm phụ thân."

"Cái gì? Thái hậu thật là quá đáng, Lưu gia ta đời đời làm quan, trung thành báo quốc, tuyệt không có lòng riêng, bà chẳng những không cảm kích, ngược lại chia rẽ chúng ta như thế!" Ông từ kinh ngạc biến thành tức giận. Cả đời làm quan ở trong triều đều cẩn trọng! Cuối cùng lại vợ con ly tán, mặc dù không cửa nát nhà tan. Nhưng lại chịu đựng đau xót xương thịt chia lìa. Ông thấy không đáng cho mình, đau lòng cho con trai con gái!

"Cha, cha nghe nữ nhi kể rõ ràng!" Vì trấn an tâm tình kích động tức giận của cha, nàng dìu cha ngồi xuống, mình cũng ngồi ở bên cạnh ông, vẻ mặt nghiêm túc: "Cha, Lưu gia chúng ta có thế lực hùng hậu ở triều, cho nên công cao chấn chủ, Thái hậu đề phòng cũng có nguyên do. Hôm nay chuyện đã đến bước này, hối tiếc cũng vô ích. Hôm nay quan trọng nhất là bảo vệ cha và ca ca tránh khỏi dính líu!"

Tim của ông từ từ bình phục, ngẫm nghĩ cũng cảm thấy nữ nhi nói như vậy không phải không có lý, nữ nhi vì bảo vệ bọn họ mà phải gã đến nước khác, ông cũng phải nâng lên thân già bảo vệ đôi trai gái này, ông âm thầm hạ quyết tâm: "Nữ nhi, ngày mai lâm triều, cha liền xin cáo lão về quê! Cách xa đất thị phi này!"

"Không thể!" Nàng lập tức nói lời phản đối, Lưu thần tướng không hiểu hỏi: "Vì sao?"

Nàng cười yếu ớt phân tích thế cục cho ông: "Hôm nay hoàng thượng bệnh tình nguy kịch, Dạ Quân rục rịch ngóc đầu dậy, thế cục rung chuyển. Chính là lúc triều đình dùng người, Thái hậu tuyệt sẽ không cho phép phụ thân cáo lão về quê, kế sách hiện giờ, chỉ có chờ Dạ Quân bị bình định, đến lúc đó ca ca bình loạn có công, triều đình chắc chắn thăng quan tiến tước, thế lực của chúng ta ở triều càng thêm không thể khinh thường, lúc đó phụ thân bảo từ quan, Thái hậu chắc chắn cực kỳ mừng rỡ, thuận nước đẩy thuyền đáp ứng thỉnh cầu của phụ thân, mình cũng giải trừ họa lớn trong lòng. Cha, cha nói đúng không?"

"Có đạo lý, vậy cha liền chờ đợi thời cơ !" Ông thật mừng rỡ, nhìn nữ nhi, lâm vào trầm tư, tài hoa của nữ nhi không thua nam tử. Nếu là nam tử, nhất định là trụ cột nước nhà. Nhưng sinh ra là nữ tử, nhất định bị đẩy ngã trên vết đao đầu sóng, cuộc đời nhấp nhô!

Nàng ngó ra ngoài cửa sổ, nói với phụ thân: "Cha, thời gian không còn sớm, nữ nhi phải đi!"

"Đợi trời sáng đã!" Cô đơn một mình, ông thật muốn giữ lại nữ nhi thêm một lát.

"Cha, chúng con phải rời đi trước hừng đông sáng, nếu không sẽ tăng thêm rất nhiều phiền toái!" Nàng cũng rất không nỡ. Chỉ là trách nhiệm khiến cho nàng không cách nào dừng lại.

Nàng nhào vào lồng ngực ấm áp của phụ thân, dùng đầu cọ xát không ngừng. Giọng nói lộ ra chua xót và quan tâm nồng đậm: "Cha, chăm sóc mình thật tốt, nữ nhi còn có thể trở lại thăm ngài."

Không đành lòng nhìn bóng dáng cô độc của phụ thân, nàng bức bách đầu mình không thể quay lại. Bóng dáng biến mất ở trong đêm tối đã lâu, thần tướng vẫn đứng ở bên cửa sổ, tựa hồ có thể cảm thấy hơi thở lưu chuyển trong không khí của nữ nhi.

Ba người ngựa không ngừng vó lên đường, dọc theo đường đi phong trần mệt mỏi, thật vất vả về đến Nguyệt quốc, vừa mới dừng ngựa nghỉ một lát ở trên bờ sông, liền nghe được động tĩnh rất lớn đến gần bọn họ.

Lục Nhi và Tật Phong nhanh chóng rút kiếm ra. Cảnh giác nhìn trong rừng cây. Lưu Quân Dao lại nhàn nhã chơi đùa với cá, giọng nói nhẹ nhàng: "Nghỉ ngơi một lúc đi ! Nên tới vẫn phải tới!"

Tật Phong và Lục Nhi nhìn nàng một cái, nàng không chút để ý, nhưng cả người lộ ra tự tin. Mới thả kiếm trong tay xuống, ngồi ở trên cỏ nghỉ ngơi.

Quả nhiên, mới một lát, Dạ Quân mang theo đại đội nhân mã chặn đường đi của bọn họ. Nàng chậm rãi đứng dậy, ném nhánh cây vào sông tạo nên tầng tầng sóng gợn.

Mỉm cười nhìn Dạ Quân trên lưng ngựa, trên mặt không hề có vẻ sợ hãi.

Dạ Quân cười tà: "Hoàng hậu chúng ta lại gặp nhau rồi, Bổn vương đợi ở chỗ này một lúc rồi."

"Vua một nước, không nghĩ tới rãnh rỗi như vậy. Không biết ngươi chận đường ta là có ý gì ?" Nàng yếu ớt hỏi ngược lại. Trong tươi cười nhàn nhạt ẩn giấu sát ý.

"Để đồ lại, Bổn vương tuyệt không tổn thương ngươi!" Cao thủ so chiêu không cần đao kiếm, nụ cười cũng có thể giết người vô hình. Nhìn bộ dáng nắm chắc của hắn, chắc chắn đã rõ ràng chuyến đi Minh quốc của họ.

Chợt, một cơn gió lạnh thổi qua, áo trắng của nàng bay theo gió. Như nữ tử tuyệt diệu trong tranh.

Ánh mắt nàng đột nhiên lạnh lẽo. Mặt như sương lạnh, lạnh lùng nói: "Vậy thì xem ngươi có bản lãnh hay không!", lời còn chưa dứt, nàng đã bay đến trước mặt Dạ Quân. Hai nhóm người liền đánh nhau.

Bụi đất tung bay, chiến đấu kịch liệt. Nhưng bọn họ ba người, yếu không địch lại mạnh. Dần dần rơi hạ phong.

Thời gian trôi qua từng chút, tay trái của Tật Phong bị đao chém bị thương. Thể lực của Lục Nhi không chống đỡ nổi. Chỉ có nàng miễn cưỡng kiên trì. Trận đánh này không biết ai thắng ai thua!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: BT Girl, Una, antunhi, hienbach
     
Có bài mới 27.08.2012, 14:08
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 84251 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi tái giá: Quân thần phân tranh - Lam Tử - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 95: Mệt nhọc ngất xỉu .

Bọn họ bị kẻ địch bao vây. Dạ Quân chỉ kiếm bén về phía bọn họ, phách lối cười to, cười nhạo vô tình mà tuyệt tình: "Như thế nào? Khiến hoàng hậu thất vọng sao?"

Nàng khép lại hai mắt, lúc mở ra, đáy mắt không có một tia sợ hãi, nàng khẽ mỉm cười, nói: "lấy ít thắng nhiều, thắng cũng không vẻ vang!"

"Ám muội thì như thế nào? Người đâu, soát người cho Bổn vương!" Người thắng cao cao tại thượng, mắt nhìn xuống bọn họ. Lãnh khốc phân phó thuộc hạ làm việc.

"Dạ, Đại vương!" Tiểu lâu la đắc ý đến gần bọn họ, "Ai dám?" Lục Nhi hết lòng hộ chủ, giang hai cánh tay ngăn ở trước người Lưu Quân Dao, không cho bất luận kẻ nào đến gần.

Lưu Quân Dao rất cảm động, thời gian Lục Nhi đi theo nàng không dài, nhưng không nghĩ tới thời khắc mấu chốt lại vươn mình ra. Thật là một nha đầu trung thành! Lưu Quân Dao đẩy tay nàng ra, đứng dậy. Tay vắt chéo sau lưng, ngón giữa cầm một cây ngân châm, vận sức chờ phát động.

"Ai dám đến gần ta khiến hắn bị mất mạng!" Lời ác của nàng tựa hồ không làm kẻ địch xem trọng, hắn vẫn không có sợ hãi đi về phía trước. Khi hắn đến gần Lưu Quân Dao, ý đồ đưa tay bắt lấy nàng. Thân hình Lưu Quân Dao lóe lên, một cây ngân châm đâm xuyên qua cổ họng của hắn, hắn đột nhiên ngã xuống đất, hai chân duỗi một cái, đi vào diêm vương điện.

Dạ Quân và tùy tùng cả kinh thất sắc, mới một nháy mắt hắn đã ngã xuống đất bỏ mình, quá nhanh, quá độc ác.

Dạ Quân giận dữ, gầm nhẹ: "Toàn bộ lên cho Bổn vương!" .

Các tùy tùng ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, sợ hãi rụt rè không dám đi lên. Bọn họ đều không muốn chết! Uy nghiêm của Dạ Quân bị giẫm ở dưới chân, hắn chịu cam tâm sao? Dương dương roi ngựa trong tay, hung ác nói: "Ai dám lui về phía sau, Bổn vương muốn mạng của hắn!"

Tiến cũng chết, lui cũng chết! Nên bọn họ nghe Dạ Quân phân phó. Phát động công kích về phía nàng, nàng lạnh lùng đứng, ánh mắt bay tới con ngựa bên trái, nàng cười thầm, nhưng lòng của nàng lần lại trầm xuống! Nếu là một mình nàng nhất định có thể thoát thân, nhưng Tật Phong bị thương, thể lực Lục Nhi đã hết, muốn toàn thân mà lui sợ rằng rất khó!

Tật Phong nhìn thấu khó xử của nàng, bị thương cũng muốn liều mạng, hắn nhịn đau nói: "Hoàng hậu ! Người đi nhanh lên, đừng lo cho thuộc hạ!"

Lưu Quân Dao nhìn hắn một cái, một người phi thân đọ sức cùng kẻ địch. Địch ta đánh thành một đoàn, lúc này kỳ tích xảy ra. Trong rừng cây có năm người áo đen nhảy ra, mọi người võ công cao cường. Hai ba lần đã đánh cho Dạ Quân hoa rơi nước chảy. Biết thất thời là trang tuấn kiệt , Dạ Quân thấy chiếm không được tiện nghi, vì vậy bỏ lại bộ hạ một mình thoát đi, bộ hạ bị ném ở lại không ai may mắn thoát nạn.

Giải quyết phiền toái, năm người áo đen cũng không ướt át bẩn thỉu, lại chui vào trong rừng cây biến mất, nhưng Lưu Quân Dao vẫn nhìn thấy dấu ấn hoa mai trên người bọn họ, đó là dấu ấn sáng lập của sư phụ.

Nàng cười nhạt một tiếng, ban đêm nàng cảm thấy có mấy đôi mắt nhìn chằm chằm nàng, quả nhiên không ngoài dự đoán!

Lục Nhi và Tật Phong không nghĩ nhiều, chỉ cho là mạng lớn tránh được một kiếp. Ba người cởi ngựa vội vã lên đường, tay trái Tật Phong bị thương, cho nên bọn họ thả chậm tốc độ.

Lúc sắp đến gần kinh thành, bọn họ đi tới một khối đất bằng phẳng, chỉ cảm thấy phía trước có tiếng vó ngựa xông thẳng lên trời, ba người nhìn nhau, nghĩ thầm: không phải còn có mai phục chứ?

Bọn họ cảnh giác tiến lên, quả nhiên, đội nhân mã lớn đang vọt về phía họ. Dần dần đến gần, bọn họ rất khẩn trương. Chợt ba người buông lỏng thân thể cười. Bởi vì không phải kẻ địch, mà là Hàn tướng quân!

Hàn tướng quân xuống ngựa, quỳ lạy: "Thần tham kiến hoàng hậu!"

Lưu Quân Dao nhìn hơn trăm binh lính đứng nghiêm, hỏi: " Hàn tướng quân, đây là vì sao?"

"Thần phụng mệnh hoàng thượng đi trước tiếp ứng hoàng hậu!" Hàn tướng quân là người trung thành. Chỉ nghe lệnh hoàng thượng.

Ngày sau nàng mới hiểu rõ, Hoàng Phủ Hiên gặp ác mộng liên tiếp, dự cảm không may quanh quẩn ở trong đầu. Lo lắng nàng sẽ xảy ra việc ngoài ý muốn, vì vậy không để ý cái gì, ra lệnh Hàn tướng quân tới trước tiếp ứng.

Nàng cười yếu ớt nói: "Hàn tướng quân cực khổ, chúng ta hồi cung!"

"Thần tuân lệnh!" Hàn tướng quân càng già càng dẻo dai, lưu loát cưỡi trên lưng ngựa, uy vũ hùng phong.

Đoàn người che chở nàng ở chính giữa, thuận lợi hồi cung! Dọc theo đường đi cũng chọc giận người âm thầm. Người âm thầm cười lạnh, hắn phái người đuổi giết, lại trúng kế điệu hổ ly sơn. Không công mà lui! Không nghĩ tới nàng có chút đầu óc! Trước kia thật là xem thường nữ nhân này rồi !

Mà trong Minh Dao cung, Hoàng Phủ Hiên đang bị Thái hậu mắng xối xả.

"Dao nhi rời cung sao con không nói với mẫu hậu? Nếu Dao nhi có việc không hay xảy ra mẫu hậu nhất định không tha cho con!" Thái hậu vừa mới biết Dao nhi rời cung, mà bà lại bị dấu diếm bảy ngày. Càng nghĩ trong lòng càng không thoải mái!

Hoàng Phủ Hiên đỡ bà ngồi xuống, an ủi Thái hậu, cũng an ủi mình! Nói: "Mẫu hậu yên tâm! Dao nhi sẽ không có chuyện gì. Nhi thần đã bảo Hàn tướng quân đi đón nàng, nên rất nhanh sẽ hồi cung rồi."

Trong bảy ngày Dao nhi rời đi, bởi vì lo lắng an nguy của nàng! Hắn không có một ngày ăn ngon, ngủ ngon!

Thái hậu đau lòng nhìn hắn, hốt hoảng sợ hãi ở đáy mắt hắn chạy không khỏi ánh mắt của bà. Nhi tử hăng hái, tiêu sái hôm nay lại trở nên nhếch nhác tiều tụy. Bà rốt cuộc an tĩnh, không chọc nhi tử lo lắng nữa.

Hoàng Phủ Hiên đứng ở cửa, nóng nảy ngóng nhìn, này lúc Tiểu Lâm Tử hưng phấn vừa chạy vừa kêu to: "Hoàng thượng, hoàng thượng. . . . Hoàng hậu nương nương trở lại!"

"Ở nơi nào?" Hắn vui vẻ nghênh đón, Tiểu Lâm Tử thở hồng hộc, eo cũng không thẳng được. Nhưng tay vẫn chỉ hướng sau lưng.

Theo tay của hắn, Hoàng Phủ Hiên thấy bóng dáng ngày nhớ đêm mong, điên cuồng chạy tới, ôm chặt lấy nàng, chỉ khi nàng chân chân thật thật ở trong lòng hắn, hắn mới cảm thấy an tâm!

Hai cánh tay vây quanh thật chặt, đầu yêu thương chôn ở cổ của nàng! Thân mật lẩm bẩm: "Dao nhi. . . . Dao nhi. . . . . Nàng cuối cùng bình an trở về rồi !"

"Hiên. . . . muội không thể hít thở!" Nàng gian nan khạc ra một câu nói ở trong lòng hắn! Lần này Hoàng Phủ Hiên thoáng buông lỏng hai cánh tay, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn mệt mỏi rã rời của nàng! Hoàng Phủ Hiên ngắm nhìn nàng, bàn tay ấm áp đau lòng vuốt ve khuôn mặt xinh xắn của nàng.

Lưu Quân Dao hồi hồn từ trong mắt hắn, từ trong lòng ngực móc ra một xấp ngân phiếu giao vào trong tay hắn, thoải mái cười một tiếng: "Thiếp không có nhục sứ mạng!"

Ngân phiếu trong tay nặng trĩu, đó là nàng dốc hết toàn lực mang về, trên lưng gánh hi vọng của dân chúng, chờ mong của Nguyệt quốc!

Dần dần, nàng khép lại hai mắt, thân thể mềm nhũn. Té xỉu ở trong ngực hắn.

"Dao nhi. . . . . . "

"Dao nhi. . . . . . "

"Hoàng hậu nương nương. . ." Hàng loạt tiếng kêu nàng không nghe được.

"Truyền thái y!" Vừa dứt lời, Hoàng Phủ Hiên ôm nàng vọt vào trong phòng ngủ.

Thái y vội vàng chạy tới, không đợi hành lễ, Hoàng Phủ Hiên ra lệnh: "Mau chẩn mạch thay hoàng hậu!" sắc mặt hắn lo âu, đứng ở một bên, không nói không rằng!

"Dạ!" Mạch của nàng vững vàng mà cũng yếu ớt! Nhưng không có gì đáng ngại, thái y nói: "Khởi bẩm hoàng thượng, nương nương chỉ là mệt nhọc quá độ không đáng lo ngại, thần cho vài đợt thuốc, nghỉ ngơi sẽ nhanh khỏe!"

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, Hoàng Phủ Hiên phất tay một cái nói: "Lui ra!"

Thái y và những người liên can rối rít lui ra, Thái hậu cũng rời đi ngay sau đó, thân thiết đóng cửa lại, trước khi đi Thái hậu rất đắc ý cười.

Hoàng Phủ Hiên ngồi ở bên người nàng, nhìn chăm chú vào nàng thật sâu, không kìm hãm được hôn lên môi đỏ mọng nhỏ xinh của nàng, lại yêu thương vuốt ve cái trán của nàng, bảo vệ nàng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Una, WendyMara, antunhi, hienbach, khachthamquan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

8 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

9 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

20 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31



Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.