Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 

Rất yêu tướng công - Ngụy Quân

 
Có bài mới 17.06.2012, 21:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 02.12.2011, 08:37
Bài viết: 70
Được thanks: 273 lần
Điểm: 16.97
Có bài mới Re: [Cổ đại] Luyến thượng tướng công - Ngụy Quân
Ôi.. nàng a... làm ta edit chương 8 rùi....:((

Trích dẫn:
#Ami: hix hôm trước ta có nhắn cho nàng ngoài yh, tụi ta bik nàng bận ôn thi nên làm chương 8 lun cho nàng đỡ cực... Ai dè... Sorry nàng =.=



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 21.06.2012, 00:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 02.12.2011, 08:37
Bài viết: 70
Được thanks: 273 lần
Điểm: 16.97
Có bài mới Re: [Cổ đại] Luyến thượng tướng công - Ngụy Quân - Điểm: 62
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9

Tà Nguyệt!

Bỗng nhiên Lam Như Nhật mở mắt, vội vã gọi to, theo bản năng tìm kiếm bóng dáng của Hạ Hầu Tà Nguyệt, nhưng chỉ thấy một nơi hoàn toàn xa lạ lọt vào trong tầm mắt, thoáng chốc, suy nghĩ của nàng liền trở nên hỗn loạn.

Hiện tại nàng đang ở đâu? Hít một hơi thật sâu để ổn định tâm tình, Lam Như Nhật không kìm được mà tự hỏi.

Cạch.

Cánh cửa gỗ bị đóng chặt được đẩy ra, bỗng nhiên một giọng nói vang lên làm cho Lam Như Nhật giật mình quay lại.

"Ngươi đã tỉnh?" Đôi mày nhíu lại, câu hỏi của người vừa đến vô cùng nổi bật.

Bất giác, giương đôi mắt nhìn thẳng về phía người vừa xuất hiện, giọng nói quen thuộc kia làm Lam Như Nhật kinh ngạc đến nỗi phải há to miệng, xác định đó không phải là ảo giác, ngay lập tức Lam Như Nhật liền hưng phấn muốn rời khỏi giường, chạy về phía người đó.

"Ngươi nằm xuống cho ta!" Nhưng bóng dáng người kia đã nhanh chóng đi đến bên giường, nhanh tay ngăn lại động tác đứng dậy của Lam Như Nhật.

"Tiểu Tri!" Lam Như Nhật cảm động khi nhìn thấy người quen trên đất khách, kích động hô lên.

"Ngươi thật là...muốn ăn đòn à!" Mộ Tri Hinh không có sự vui mừng khi gặp lại, liền trực tiếp trách móc. Có trời mới biết, lần này để tìm được nàng ấy thì tinh thần của nàng cũng đã bị doạ mất hơn phân nửa! Không phải chỉ là việc bị bỏ đói đến hôn mê như trước đây, lần này là toàn thân bị tổn thương! Nếu không phải nàng kịp lúc tìm được nàng, chỉ sợ Lam Như Nhật sẽ chết ở nơi đây, điều này làm cho nàng nhịn không được mà rít lên phẫn nộ_______"

"Ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần, không được trốn xuống núi! Việc ngươi không nghe lời mà trốn xuống núi còn chưa tính, thì lại thành ra thế này! Ngươi là muốn ta tức chết có phải không?!"

"Được rồi, xin lỗi..." Lam Như Nhật tự biết đuối lý, vặn vặn hai tay, ngập ngừng xin lỗi, rồi sau đó nịnh nọt lôi kéo nàng: "Ta biết Tiểu Tri là tốt nhất, thật sự sẽ không bỏ mặt ta."
Mộ Tri Hinh hừ một tiếng, không nói lời nào.

"Hơn nữa, ngươi là lợi hại nhất, ta biết lần nào ngươi cũng sẽ tìm được ta, cho nên ta mới ỷ lại vào ngươi như vậy." Thái độ hoàn toàn tin tưởng.

Tuy rằng vẫn còn tức giận, nhưng quả thật Mộ Tri Hinh cũng vì lời nói của nàng mà có phần nguôi ngoai, thực ra nàng cũng không phải chỉ vì nàng ấy không nghe lời trốn đi mà phát hoả, nàng tức giận là vì lần nào nàng ấy cũng không biết tự chăm sóc cho mình, có điều, đúng là không thể giận nàng ấy quá lâu. Nàng thở dài.

"Lam Lam, ngươi có thể tự chăm sóc cho bản thân nhiều một chút hay không, ngươi có biết lần này chỉ thiếu chút nữa là ngươi xong đời không hả?"

Không phải là nàng nói quá, mà những nơi trước đây nàng tìm thấy Lam Lam cũng không đến mức quá hẻo lánh, chí ít cũng là ở vùng núi hay những nơi tương tự, cho dù không thấy nàng, thì cũng sẽ có người qua đường nào đấy phát hiện, nhưng mà, nơi nàng xảy ra chuyện lại là bờ sông có dòng nước chảy xiết, có trời mới biết nếu nàng chậm chân một bước thì hậu quả sẽ như thế nào!

"Lần này không phải đúng lúc có Diều Hâu dẫn đường, ngươi nghĩ rằng ta có thể tìm được ngươi sao?!" Mộ Tri Hinh không nhịn được nói thêm. Tuy rằng khả năng bói quẻ tìm người của nàng bị Lam Như Nhật huấn luyện đến thần thông, nhưng dù sao cũng chỉ có thể đưa ra một vị trí tương đối, trong tình huống lần này, nếu vẫn tìm kiếm chậm chạp như trước, chỉ sợ Lam Lam sớm đã bị nước sông cuốn đi nơi khác.

"Diều Hâu?" Lam Như Nhật ngạc nhiên hỏi: "Tiểu Tri, ngươi nuôi Diều Hâu sao?"

"Làm sao có thể! Ngươi nghĩ rằng là giống như nuôi gà nuôi vịt sao!" Đối mặt với sự hưng phấn của nàng, Mộ Tri Hinh trực tiếp giội cho nàng một gáo nước lạnh.

"Nhưng mà......" Rõ ràng nàng vừa nói như vậy....

"Đó chỉ là bởi vì con Diều Hâu kia tha đi đồ đạc của ta." Bây giờ nghĩ lại, Mộ Tri Hinh vẫn cảm thấy có chút kỳ lạ. Con Diều Hâu kia hình như là muốn thu hút sự chú ý của nàng, từ trên bầu trời lao xuống, móng vuốt của Diều Hâu mang tay nải bên người của nàng cướp đi, làm nàng không thể không đuổi theo nó đi đến bờ sông, lúc này mới phát hiện thấy Lam Lam, toàn thân ướt đẫm co rút trên bờ sông.

Để ý thấy dòng nước chảy xiết lại sắp đem Lam Như Nhật cuốn đi, nàng không màng đến việc lấy lại đồ, việc quan trọng nhất là nhanh chân chạy đến cứu nàng; mà kì lạ là, lúc nàng vừa cứu được Lam Lam lên thì con Diều Hâu kia cũng bay xuống bên cạnh, kêu lên một tiếng, buông rơi tay nải của nàng xuống, liền giương cánh bay đi.

"Thật là trùng hợp! Lúc trước ta và Tà Nguyệt đã gặp một con Diều Hâu bị thương, chúng ta còn giúp nó băng bó vết thương." Lam Như Nhật gật đầu hiểu rõ, bỗng nhiên nhớ lại.

Trùng hợp? Mộ Tri Hinh khẽ nhíu mày, dường như đã hiểu rõ vì sao con Diều Hâu kia lại đột nhiên xuất hiện, mặc dù có phần khác thường, nhưng nàng tin rằng con Diều Hâu được Lam Lam cứu, chính là con chim tha đi tay nải của nàng, điều này làm nàng có phần ngưỡng mộ sự may mắn của Lam Như Nhật.

"Ai là Tà Nguyệt?" Lam Như Nhật ngày thường không nhạy bén, nay có phần khác thường, Mộ Tri Hinh không để sót mất một cái tên xuất hiện trong lời nói của nàng, nhíu mắt nhìn nàng hỏi.

"Ta tìm được người rồi."

"Cái gì?" Mộ Tri Hinh nhìn nàng, nhíu mày. Tuy rằng nghe thấy rõ ràng lời nói của nàng, nhưng lại không hiểu nàng đang nói cái gì.

"Chính là cái người mà ta vẫn luôn đi tìm! Lần này, ta đã tìm được rồi." Ánh mắt Lam Như Nhật sáng ngời, hưng phấn nói với Mộ Tri Hinh.

"Người kia? Là người ngươi vẫn thường kể?" Mộ Tri Hinh có phần hoài nghi nên xác định lại, nàng đương nhiên biết Lam Như Nhật luôn luôn kêu gào đòi phải tìm bằng được người kia.

"Thật sự thì người đó có thật?"

Mặc dù không nghĩ Lam Như Nhật sẽ nói dối nàng, nhưng từ trước đến nay Mộ Tri Hinh đều nghĩ chỉ là do trí nhớ của nàng bị rối loạn, trên đời này làm sao có thể tồn tại dạng người tóc trắng mắt tím như nàng nói, thậm chí nàng đã xuống núi nhiều lần như vậy, đi qua nhiều nơi, cũng đã nghe nghóng rất nhiều, nhưng vẫn chưa bao giờ thấy người ta nói qua.

"Đương nhiên! Hắn_____" Lam Như Nhật gật gật đầu, cái miệng ba hoa mở rộng, định giải thích cho Mộ Tri Hinh, nhưng đáng tiếc, lời còn chưa được thốt ra đã bị ngắt ngang.

"Tối nay ta sẽ nghe ngươi nói. Hiện tại ngươi phải ngoan ngoãn nằm xuống, trước tiên ta sẽ đi tìm đại phu đến khám cho ngươi." Đột nhiên, Mộ Tri Hinh nhớ đến chuyện cần phải làm, cũng phát hiện chỉ cần nàng ở cùng với Lam Như Nhật là sẽ bị lây căn bệnh hay quên. Tuy rằng, trước đó nàng đã giúp Lam Như Nhật sơ cứu, nhưng những vết thương to nhỏ trên người nàng tốt nhất là nên để đại phu đến xem.

"Vì sao phải tìm đại phu?" Lam Như Nhật thắc mắc hỏi, giữ chặt lấy quần áo của Mộ Tri Hinh.

"Những vết thương ở trên người của ngươi không đau à?" Sự thiếu suy nghĩ của nàng làm cho Mộ Tri Hinh nhịn không được mà thở dài.

Tổn thương? Nhìn theo ngón tay của Mộ Tri Hinh, Lam Như Nhật nhìn xuống, cuối cùng mới phát hiện thân mình bị vết thương phủ kín, mà hình như là được tạo thành trong lúc nàng ngã xuống sườn núi; tuy rằng những vết thương mà nàng phải chịu không quá sâu, nhưng vẫn đủ đau đớn làm cho người khác rơi nước mắt; mà ngay sau lúc được Mộ Tri Hinh chỉ điểm, Lam Như Nhật mới bắt đầu cảm nhận được sự đau đớn đang dần dần truyền đến, nàng nhìn về phía Mộ Tri Hinh với vành mắt ươn ướt.

"Đau..."

Vốn muốn trách mắng nàng một chút, nhưng nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của Lam Như Nhật, Mộ Tri Hinh đành bỏ đi ý định quở trách nàng mà sờ sờ đầu an ủi nàng.

"Được rồi, đợi ta mời đại phu đến, ngươi phải kiên nhẫn một chút, biết không?"

Oanh! Oanh! Oanh!

Trong đầu không ngừng vang lên tiếng nổ lớn, suy nghĩ hỗn loạn, Mộ Tri Hinh hoàn toàn ngu ngơ đến nỗi không nói nên lời, cả người như bị chấn động khi nghe tin tức bất ngờ kia đến nỗi không có cách nào hoàn hồn, tinh thần như vẫn còn dừng vào cái thời điểm cùng Đại phu nói chuyện.

"Những người trẻ tuổi như các ngươi, thật sự không biết là đang suy nghĩ cái gì, đã có đứa bé, sao lại hàng động nông nỗi như vậy, làm cho cả người đều là vết thương. Cũng may là đứa bé mạng lớn nên không có việc gì, thật là..." Lão Đại phu ôm lấy túi thuốc từ trên mặt đất, không ngừng lẩm bẩm.

Ban đầu, chỉ là vì lo lắng không biết trên người Lam Như Nhật có xảy ra chuyện gì khác không, nên Mộ Tri Hinh mới để đại phu thay nàng khám, không ngờ đến cuối cùng lại phát hiện một tin tức chấn động như vậy, đeo đuổi theo nàng mãi cho đến khi tiễn lão Đại phụ ra ngoài, trở lại trong phòng, vẫn chưa thể tiêu hoá nổi tin tức này.

"Lam Lam!" Nàng không nhàn rỗi để tiếp tục ngu ngơ, cảnh tượng ở trước mắt làm nàng sợ tới mức phải vội vàng chạy tới trước. "Ngươi đang làm cái gì?! Mau xuống đây!"

Mộ Tri Hinh suýt nữa là bị nàng hù doạ đến chết, nhanh tay giữ lấy chiếc ghế mà Lam Như Nhật đang đứng trên đấy.


"Ta..." Lam Như Nhậtcũng bị phản ứng kịch liệt của Mộ Tri Hinh hù doạ, chỉ có thể cẩn thận chỉ vào ngăn tủ phía trên, ý nói là nàng chỉ muốn lấy đồ mà thôi.

"Những việc này ngươi chỉ cần nói với ta là được, ta sẽ lấy giúp ngươi, chẳng lẽ ngươi đã quên, hiện tại trong người ngươi còn có đứa bé hay sao!" Mộ Tri Hinh giống như một bà lão niệm chú linh tinh, nhìn Lam Như Nhật, bất giác lại có cảm giác vô cùng mệt mỏi.

Cho dù tình cảm, lý trí vẫn chưa thể chấp nhận hoàn toàn tin tức bất chợt này, nhưng trong cơ thể Lam Như Nhật đang mang theo một tiểu sinh mạnh và thật sự nàng không thể phủ nhận điều này, nó làm cho cả người Mộ Tri Hinh trở nên khẩn trương lên.

"Ta biết, Đại phu có nói mà." Hiện ra nụ cười sáng lạn, bàn tay Lam Như Nhật vỗ về lên trên bụng, bất giác cả người liền toả ra ánh sáng mẫu tính, nàng cảm giác đang được bao phủ bởi hạnh phúc.

Tuy rằng, lúc trước phát hiện thấy nguyệt sự của mình hơi muộn, thỉnh thoảng thân thể cũng cảm giác có chút là lạ, nhưng nàng nghĩ đó chỉ là vì nhất thời không khoẻ, hoàn toàn không nghĩ đến là do có đứa bé.

Đây là đứa bé của nàng và Tà Nguyệt!

Không biết là con trai hay là con gái? Nhưng mà, chỉ cần khi lớn lên giống Tà Nguyệt, thì nhất định sẽ là một đứa bé rất xinh xắn; còn nếu như giống nàng, cũng có thể xem như một đứa bé đáng yêu... Nhưng cho dù thế nào cũng đều tốt, chỉ cần nghĩ đây là đứa bé của nàng và Tà Nguyệt, Lam Như Nhật liền cảm thấy vui vẻ.

Tuy rằng không muốn cắt ngang thời điểm Lam Như Nhật đang rơi vào hồi ức tốt đẹp, nhưng lúc này Mộ Tri Hinh vô cùng, vô cùng muốn có một lời giải thích, một là vì sao trên người nàng lại đầy vết thương, và phải nói rõ đứa bé kia từ đâu mà có.

Mộ Tri Hinh kéo Lam Như Nhật ngồi xuống bên giường, đưa tay xoa ấn đường, không biết nên hỏi từ đâu.

"Lam Lam, ngươi nói lần này xuống núi đã tìm được tên nam tử tóc trắng mắt tím mà ngươi thích, đúng không?" Mộ Tri Hinh nhìn Lam Như Nhật, quyết định trước tiên phải hỏi rõ chuyện Tà Nguyệt kia.

"Đúng rồi! Đôi mắt màu tím và mái tóc màu trắng của hắn vẫn giống như lần đầu tiên ta nhìn thấy hắn, rất đẹp rất đẹp, còn có a..." Nàng không ngừng miệng nói toàn bộ những việc liên quan đến Hạ Hầu Tà Nguyệt cho Mộ Tri Hinh; mà trong giọng nói cũng như dáng vẻ vui vẻ của Lam Như Nhật không tự chủ mà biểu lộ ra tình yêu say đắm, bất cứ ai cũng có thể dễ dàng nhận ra được tình cảm của nàng với Hạ Hầu Tà Nguyệt, nói chi là một người hiểu nàng, mà khả năng quan sát của Mộ Tri Hinh lại tốt hơn kẻ khác rất nhiều.

"Hơn nữa________" Lam Như Nhật muốn ngừng mà không được nên chuẩn bị nói tiếp.

"Hơn nữa có phải hắn cũng chính là phụ thân của đứa bé trong bụng ngươi!" Mộ Tri Hinh tức giận ngắt lời của nàng, vừa chống đỡ gò má vừa nhìn về phía nàng, nếu không kịp thời cắt ngang, chỉ sợ Lam Như Nhật còn nói càng lâu hơn, mà cái điều quan trọng mà nàng muốn biết vần chưa nghe thấy.

"Tiểu, tiểu Tri..." Lời nói của Mộ Tri Hinh đã thành công trong việc làm ngừng lại lời tự thuật huyên thuyên của Lam Như Nhật về Hạ Hầu Tà Nguyệt, cũng làm cho gương mặt của nàng đỏ bừng, cựa quậy thân mình, không được tự nhiên.

"Ta đoán sai sao?" Khẽ nhíu mày, tuy là câu hỏi, nhưng nàng tuyệt đối khẳng định đáp án là đúng.

"Không...Hắn...Ta...Cái đó..." Tay chân Lam Như Nhật lúng túng, nghĩ cách giải thích, nhưng lời nói lại có vẻ lộn xộn.

"Đứa ngốc này, ngươi xem chúng ta đã quen biết bao lâu rồi, còn chưa đủ để ta hiểu ngươi sao!" Nhẹ giọng trách móc, Mộ Tri Hinh liền nhịn không được mà thở dài.

"Hắn có nói muốn thành thân với ngươi không?" Cũng không muốn tiếp tục trách cứ nàng, Mộ Tri Hinh chỉ có thể hỏi.

"Có nói qua!" Lập tức gật đầu.

"Ngươi không muốn bàn bạc với ta trước sao?!" Mộ Tri Hinh phải hết sức kiềm chế để không cho bàn tay của mình giữ lấy hai má của Lam Như Nhật. "Ngươi có biết người xấu ở trên đời này có rất nhiều hay không, nếu như ngươi đã có đứa bé, mà hắn lại không nhớ ngươi thì biết làm sao?"

"Nhưng, nhưng mà Tà Nguyệt không có không quan tâm đến ta..." Rụt đầu lại, giọng nói Lam Như Nhật nho nhỏ. "Hơn nữa, khi đó ta cũng không tìm thấy ngươi..."

"Ngươi..." Mộ Tri Hinh hít một hơi thật sâu, đè nén cảm xúc đang dâng lên, đối với sự thật đã không còn cách nào thay đổi, nàng cũng không muốn tiếp tục nói thêm điều gì, chỉ có thể hỏi...

"Hắn đối với ngươi có tốt không?"

Lam Như Nhật đã biết được tình cảm sâu đậm của mình đối với Hạ Hầu Tà Nguyệt, tuy rằng ở trong lòng nàng có một chút cảm giác không biết mùi vị, giống như là cảm giác bị cướp đi đồ vật yêu thích nhất, làm nàng có phần không được dễ chịu; nhưng đây không phải là việc quan trọng nhất, lúc này điều mà Mộ Tri Hinh muốn xác định chính là tình cảm của Hạ Hầu Tà Nguyệt đối với Lam Như Nhật, nếu nam nhân này chỉ muốn chơi đùa mà không quý trọng Lam Lam, nàng tuyệt đối sẽ không để cho hắn sống yên ổn!

"Tốt lắm!" Lam Như Nhật dùng hết sức mà nói, rất sợ Mộ Tri hinh sẽ không tin, vội vàng nhấn mạnh: "Trên đời này, hắn là người đối với ta tốt nhất."

Nhìn nàng, đột nhiên Mộ Tri Hinh lên tiếng: "Thế còn ta?"

Chớp chớp mắt nhìn, lời nói của Lam Như Nhật không chút chần chừ: "Tiểu Tri là người tốt nhất tốt nhất với ta ở trên đời này!"

Thật đúng là không có cách nào làm khó dễ nàng ấy! Mộ Tri Hinh không biết làm sao chỉ khẽ cười. Tuy rằng bình thường Lam Như Nhật hơi thiếu suy nghĩ, nhưng ngay thời điểm thích hợp nhất lại có thể nói ra lời nói xuôi tay như vậy.

"Được rồi." Qua loa sờ sờ đầu nàng, dưới ánh mắt kháng nghị của nàng, lần thứ hai Mộ Tri Hinh quay lại chủ đề ban đầu, ánh mắt hơi nghiêm túc.

"Này, vết thương trên người ngươi vì đâu mà có? Hắn không ở bên cạnh chăm sóc ngươi sao?" Nếu Hạ Hầu Tà Nguyệt thật sự tốt như nàng nói, thì sao lại để nàng gặp phải tổn thương như vậy?

Thân mình Lam Như Nhật run lên! Câu hỏi của Mộ Tri Hinh gợi lại kí ức và cảm giác của nàng, lần thứ hai tình cảnh rơi xuống sườn núi xuất hiện rõ ràng ở trước mắt, mãi đến lúc này, Lam Như Nhật mới thật sự cảm thấy sợ hãi, mới phát hiện chuyện đó kinh khủng thế nào, mà nàng vẫn có thể giữ lại một mạng này thì thật là chuyện khó tin, nếu như trong lúc gian nan đó không phát sinh kỳ tích thì hiện tại nàng chính là...

"Lam Lam!" Tiếng nói phát ra liền giúp nàng hoàn hồn, Mộ Tri Hinh bị dáng vẻ tái nhợt của nàng hù doạ, lại ngại những vết thương trên người nàng, nên nàng không dám tuỳ tiện đưa tay ôm lấy nàng, để trấn an cảm xúc sợ hãi rõ ràng của nàng, chỉ có thể cầm tay nàng, mượn nhiệt độ để cố gắng giúp nàng an tâm.

"Ta..." Ngay lúc phục hồi tinh thần lại, nhìn thấy sự lo lắng ở trong ánh mắt của Mộ Tri Hinh, Lam Như Nhật muốn lên tiếng nói chuyện, nhưng lại không nói nên lời; mặc dù muốn xoa dịu Mộ Tri Hinh, nhưng hiện tại ngay cả nàng cũng không thể yên lòng.

"Không sao, hiện tại ngươi không cần phải nói cái gì." Mộ Tri Hinh nhẹ nhàng chạm vào nàng, không muốn khiến nàng tiếp tục biểu lộ loại cảm xúc như vậy, nhìn nàng nói.

"Ngoan, ta ở chỗ nàng với ngươi, hãy nghĩ ngơi thật tốt."

Mộ Tri Hinh không ngừng trấn an Lam Như Nhật, mãi cho đến khi nàng yên tâm ngủ thì mới bắt đầu sắp xếp lại những tin tức thu được.

Qua quá trình tỉ mỉ xem xét, ngay từ đầu cũng không khó để Mộ Tri Hinh phát hiện những thương tích đó là ngoài ý muốn, cùng với suy nghĩ đơn thuần của nàng ấy, còn có biểu hiện sợ hãi của Lam Như Nhật càng thêm phần chắc chắn cho nhận định của nàng, lại thêm cảnh tượng con sông nơi mà nàng phát hiện ra Lam Lam, trong đầu Mộ Tri Hinh bước đầu đã có kết quả phỏng đoán, mà kết quả kia...gợi lên sự tức giận trong nàng.

Người kia dám thương tổn Lam Như Nhật, nàng tuyệt đối sẽ không quên!

"Ngươi muốn đi đâu?"

Gần như ngay lúc bàn tay Lam Như Nhật chạm tới cánh cửa, giọng nói lạnh lùng kia lập tức truyền tới, đợi lúc nàng vừa quay đầu, liền nhìn thấy Mộ Tri Hinh, hai tay đang vòng trước ngực nhìn nàng, khuôn mặt của nàng không nén được vẻ khổ sở, chán nản.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn devil.4312 về bài viết trên: antunhi
     
Có bài mới 21.06.2012, 00:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 02.12.2011, 08:37
Bài viết: 70
Được thanks: 273 lần
Điểm: 16.97
Có bài mới Re: [Cổ đại] Luyến thượng tướng công - Ngụy Quân - Điểm: 58
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9.2

"Không, không phải..."

"Vậy thì quay trở lại uống hết bát canh nà đi." Mộ Tri Hinh không có vạch trần lời nói dối của Lam Như Nhật, chỉ nhíu mày mà nói, ngay lúc Lam Như Nhật quay trở lại thì giao bát canh bổ vừa mới nấu ở trong tay cho nàng.

"Tiểu Tri.... Có thể không uống không?" Lam Như Nhật không khỏi nhăn nhăn mũi, giọng nói kéo dài, đối với việc mỗi ngày đều phải uống loại canh bổ có màu đen này thì vô cùng chán ghét.

"Có thể." Mộ Tri Hinh trả lời nàng vô cùng rõ ràng, ngay lúc nàng vui vẻ thì nói: "Vậy thì ngay tối nay ngươi hãy đi đi, dù sao cũng không vội."

Lam Như Nhật tâm trạng giống như từ trên thiên đường rớt xuống địa ngục, không nhịn được mà phồng lên hai má nhìn Mộ Tri Hinh, ánh mắt bất bình.

"Nhìn ta cũng vô dụng, Đại phu đã nói, tuy rằng đứa bé ở trong bụng may mắn không xảy ra chuyện gì, nhưng hiện tại tình trạng cái thai vẫn chưa ổn định, nếu như còn càn quấy thì coi chừng đứa bé chạy mất đấy." Mộ Tri Hinh hơi hơi nhún vai, đón lấy ánh mắt tức giận của nàng.

Thật sự, nàng cũng không nghĩ sẽ ở lại đây lâu như vậy. Nếu không phải vì Lam Như Nhật, sao nàng lại dây dưa ở lại nơi này, sớm đã mang nàng đi tìm người tính sổ.

"Nhưng mà..." Nàng nhớ...rất nhớ Tà Nguyệt...Hơn nữa bỗng nhiên không thấy nàng, nhất định sẽ khiến Tà Nguyệt lo lắng...

Sao lại nhìn không ra Lam Như Nhật đang suy nghĩ điều gì, Mộ Tri Hinh chỉ có thể thở dài. "Nhanh điều dưỡng thân mình tốt một chút, như vậy mới sớm đi gặp người mà ngươi muốn gặp."

"Vậy còn bao lâu nữa..." Buông bát, Lam Như Nhật tựa người vào trên bàn, bất đắc dĩ thì thầm, không biết đã trôi qua mấy ngày...

"Thuốc do Đại phu bốc đã không còn bao nhiêu, chỉ cần uống hết nó sau đó tìm Đại phu xem thêm một lần, ta sẽ đem ngươi đi tìm người." Mộ Tri Hinh cho Lam Như Nhật một đáp án chắc chắn. Không thể không nói, nàng thật sự không muốn phải nhìn vẻ mặt đau khổ của Lam Như Nhật, hơn nữa nếu nàng ấy cứ tiếp tục như vậy, sẽ không tốt cho đứa bé ở trong bụng.

"Thật sự?"

"Thật sự. Cho nên người đừng có lén trốn ra ngoài, dựa vào mình ngươi sẽ chỉ lạc đường mà thôi." Sau khi cho nàng một đáp án chắc chắn, Mộ Tri Hinh liền không nể tình mà vạch rõ sự thật.

"Biết rồi!" Lam Như Nhật quay trở lại, sau lại lớn tiếng nói.

Nàng có thể nhanh chóng gặp lại Tà Nguyệt!

Vì sao lại không có tin tức gì?!

Nắm tay hung hăng đánh vào cột, trong lòng Hạ Hầu Tà Nguyệt vô cùng bất an, mặc dù đã trải qua nhiều ngày, nhưng vẫn như trước không có một chút tin tức gì của nàng, cũng không có bất kỳ ai phát hiện ra tung tích của Nhật nhi, giống như nàng đã biến mất vào không khí.

Không tìm thấy thi thể của nàng, điều này khiến Hạ Hầu Tà Nguyệt tự thuyết phục chính mình là nhất định nàng vẫn còn sống, cho dù ở sâu trong đáy lòng của hắn là sự sợ hãi vô cùng, hắn biết rõ nếu từ một nơi cao như vậy rớt xuống thì chỉ khi có kỳ tích xuất hiện, nếu không sẽ không thể bình yên vô sự....Hai loại tâm trạng này gần như làm cho Hạ Hầu Tà Nguyệt muốn sụp đổ, đã không còn niềm tin, nhưng lại không thể tin rằng đã thật sự mất đi nàng.

"Chết tiệt!"

Hạ Hầu Tà Nguyệt không thể phát tiếc sự buồn bực ở trong lòng, chỉ có thể mắng thành tiếng, sự kiên nhẫn đã đến tận cùng giới hạn, hắn giống như bị bao vây mà không thể động đậy. Được Lãnh Thư Uyên khuyên bảo phân tích, Hạ Hầu Tà Nguyệt mới đèn nén tâm trạng muốn chạy đi tìm Lam Như Nhật, không thể không thừa nhận hiện tại cách tốt nhất chính là ở trong trang chờ đợi tin tức.

Tai mắt ngầm của Ngạo Đằng Sơn trang trải rộng khắp nơi, chỉ cần Lam Như Nhật vừa xuất hiện, chắc chắn sẽ có tin tức truyền đến, nếu như hắn cũng đi tìm, nếu có người phát hiện trước, khi đó có thể hắn sẽ để mất tin tức của Lam Như Nhật bởi vì người ở trong trang không tìm thấy hắn.

Nhưng sự thất vọng cứ lần lượt hiện ra trước mắt, khiến Hạ Hầu Tà Nguyệt gần như phát điên, không thể kiềm chế được cảm xúc cho nên hắn chỉ có thể phát tiết vào những đồ vật xung quanh...

Thanh danh của Ngạo Đằng Sơn trang chỉ vẻn vẹn trong nửa tháng, đã giống như ngọn lửa lan tràn, khiến cho toàn bộ các gia đình có sản nghiệp và kinh doanh khi nghe thấy đều phải mất hồn mất vía, sợ rằng người kế tiếp bị cướp đoạt chính là mình.

Ngạo Đằng Sơn trang bằng mưu kế vô cùng mạnh mẽ, dưới sự lãnh đạo của Hạ Hầu Tà Nguyệt tựa như một cơn gió mạnh cuốn phăng tất cả, khiến cho mọi người thà là chịu khổ còn hơn phải chống đối lại người này, không một ai may mắn thoát khỏi; giữa lúc thế giới bên ngoài bởi vì hành động xâm lược bất ngờ của Ngạo Đằng Sơn trang mà rơi vào khủng hoảng thì ở bên trong trang mọi người cũng phải chịu đựng một sức ép rất lớn, thật sự lúc này sẽ không có một người nào dám tiếp cận với Hạ Hầu Tà Nguyệt trong vòng một dặm, không cẩn thận thì chính mình sẽ trở thành vật hy sinh kế tiếp.

"Lãnh tổng quản..." Với vẻ mặt khóc lóc, người đầu bếp phụ trách bữa ăn cho Hạ Hầu Tà Nguyệt cuối cùng cũng không thể tiếp tục chịu đựng. "Tiểu thân thật sự đảm đượng không nổi trách nhiệm to lớn này..."

Cho dù là hắn có làm như thế nào cũng không thể vừa lòng Hạ Hầu Tà Nguyệt, mới gánh vác nhiệm vụ này được vài hôm, chỉ mới phụ trách chín bữa cơm, mà trong đó đã có bảy lần bị Hạ Hầu Tà Nguyệt trả lại, điều này không chỉ đả kích đến lòng tự trọng của một người đầu bếp như hắn, mà khi đối mặt với Hạ Hầu Tà Nguyệt, hắn lại càng căng thẳng đến phát run.

"Lãnh tổng quản, ta cũng..."

"Ta.."

Những lời nói này khiến Lãnh Thư Uyên đau hết cả đầu. Lúc này, không có bất kỳ ai muốn tiếp cận với Hạ Hầu Tà Nguyệt, toàn bộ những người phụ trách các công việc xung quanh Hạ Hầu Tà Nguyệt đều lần lượt chạy tới khóc lóc kể lể với hắn, chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, việc điều động người ở bên cạnh Hà Hầu Tà Nguyệt có thể nói chưa bao giờ dừng lại, hầu như không ai có thể chịu được tính tình của hắn, ngay cả Lãnh Thư Uyên cũng không muốn tiếp cận với hắn.

"Im lặng!" Lãnh Thư Uyên nhíu mày hô to. "Ta biết các ngươi muốn nói cái gì, hiện tại toàn bộ phải trở lại vị trí của mình, sau đó ta sẽ quyết định xem sẽ sắp xếp như thế nào."

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng có người không nhịn được liền hỏi: "Lãnh tổng quản, phu nhân, thật sự...không tìm thấy nàng?"

Toàn bộ mọi người trong trang biết rất rõ, bọn họ phải chịu cảnh khổ sở không thể tả này là có quan hệ đến sự mất tích của Lam Như Nhật, người bên cạnh Hạ Hầu Tà Nguyệt.

Hiện tại, mỗi người trong trang không ai là không hy vọng Lam Như Nhật nhanh nhanh xuất hiện, không đơn giản chỉ vì muốn thoát khỏi tình trạng hiện này, mà bọn họ cũng rất mong có thể gặp lại vị phu nhân đáng yêu ấy; tuy rằng thời gian sống chung với nhau không dài, nhưng mọi người đều có ấn tượng rất tốt với Lam Như Nhật, sự tồn tại của nàng có thể mang đến một loại cảm xác thoải mái cho mọi người, điều đó không phải ai cũng có thể làm được.

Lãnh Thư Uyên thở dài ở trong lòng. Hắn cũng hy vọng cuộc sống như địa ngục này sẽ nhanh chóng chấm dứt. Có lẽ cũng chỉ có Lam Như Nhật mới có thể cứu thoát mọi người ra khỏi bể khổ này, lại chỉ có nàng mới có thể cứu được Lôi Thu Yến, người đã bị Hạ Hầu Tà Nguyệt nhốt vào trong nhà ngục tối tăm.

Cho dù biết rằng những chuyện muội muội của mình làm là không thể tha thứ, nhưng mà khi nghe nói nàng bị giam giữ ở một nơi không nhìn thấy ánh mặt trời, nhà ngục đó quanh năm tối tăm vả lại còn có rắn chuột lẻn vào, nên cũng khó tránh khỏi việc Lôi Thiếu Quân không chú ý đến những việc khác, khiến cho Lãnh Thư Uyên phải gánh vác phần việc của cả hai người.

Nếu như có kỳ tích, Lãnh Thư Uyên cầu nguyện ông trời có thể mang Lam Như Nhật quay về bên cạnh Hạ Hầu Tà Nguyệt. Nhưng mà, nói thì dễ hơn làm! Mặc dù bọn họ đã không ngừng tìm kiếm, nhưng thế giới to lớn, muốn tìm ra một người là chuyện khó khăn như thế nào, đặc biệt là không biết người đó còn sống hay đã chết...

"Lãnh, Lãnh tổng quản!" Một tiếng hô to khẩn cấp lại một lần nữa truyền đến, đúng là muốn ép Lãnh Thư Uyên đến điên mà.

"Lần này lại là chuyện gì vậy?" Hắn đau đầu nhìn về phía người đang đi tới, Lãnh Thư Uyên nén xuống sự bực bội đang dâng cao liền hỏi.

"Kia, kia..." Người kia thở hồng hộc chỉ ra ngoài, lời nói lắp bắp không đầy đủ lại càng làm cho người khác nôn nóng, nhưng mà hắn lại mang đến tin tức khiến mọi người kinh ngạc!

"Phu...Phu nhân đã trở lại!"

"Lam Lam, ngươi..."

"Ta làm sao?" Ngồi trên chiếc ghế dài bằng gỗ cối ở trong phòng khác, Lam Như Nhật đang nâng lên bát canh ngọt mà hạ nhân vừa mang đến thỏa mãn uống hết, ánh mắt nhìn về phía Mộ Tri Hinh bên cạnh, nhìn thấy bát canh ở trên tay nàng hoàn toàn không có dấu hiệu được uống qua thì nghi hoặc hỏi:
"Canh này không dễ uống sao? Để ta gọi người..."

"Chờ một chút!" Mộ Tri Hinh vội vàng ngăn cản hành động muốn gọi người của nàng, bắt lấy tay nàng, trước tiên vẫn nên hỏi nàng những chuyện chưa rõ ràng.

"Cuối cùng thì Tà Nguyệt của ngươi là ai?" Dựa theo những manh mối của Lam Như Nhật, Mộ Tri Hinh dễ dàng đưa nàng đến Ngạo Đằng Sơn trang; nhưng vừa mới xuất hiện, tên thủ vệ trước cửa liền khiếp sợ khi nhìn thấy các nàng, ngay sau đó, hai người lập tức được kính cẩn nghênh đón đi vào, trên đọc đường đi lại có người gọi Lam Như Nhật là phu nhân, cử chỉ thái độ vô cùng cung kính, tuy rằng nàng đoán ra được đáp án có khả năng nhất, nhưng nàng vẫn chờ chính miệng Lam Như Nhật chứng thực.

"Trang chủ." Lam Như Nhật nhìn nàng cười, hoàn toàn không phát hiện đáp án này sẽ làm kẻ khác kinh ngạc. "Ta chưa nói sao?"

"Không có." Mộ Tri Hinh cắn răng nói, thật muốn mở đầu của nàng ra để nhìn xem bên trong rốt cuộc là chứa cái gì!

Lam Như Nhật không kịp nói thêm gì, Lãnh Thư Uyên cùng Lôi Thiếu Quân từ ngoài đi vào cắt ngang cuộc đối thoại của hai người; vừa nhìn thấy Lam Như Nhật hoàn hảo vô khuyết đứng ở trước mắt hai người thì vẻ mặt đều không tránh khỏi sự kinh ngạc.

"Phu nhân, người không có chuyện gì thì thật là tốt quá." Lời nói của Lãnh Thư Uyên là từ tận đáy lòng, trước đây cho dù là xảy ra chuyện gì, chỉ biết rằng, những ngày cực khổ này cuối cùng cũng có thể chấm dứt, điều này làm cho mọi người không khỏi phải cảm tạ ông trời.

"Lôi đại ca, Lãnh đại ca, việc kia...Tà Nguyệt đâu?" Nàng hỏi vấn đề nàng quan tâm nhất. Tuy rằng Lam Như Nhật không rõ vì sao tất cả mọi người đều phấn khởi hoan nghênh nàng trở về, nhưng lại không thấy Hạ Hầu Tà Nguyệt, người mà nàng nhớ nhất, điều này làm nàng không nhịn được có chút thất vọng, nàng rất muốn người đầu tiên nàng gặp là hắn.

Sau khi Lam Như Nhật hỏi qua, chỉ thấy Lôi Thiếu Quân nửa quỳ ở trước mặt nàng, điều này làm cho nàng hoảng sợ, luôn miệng bảo hắn đừng như vậy.

"Phu nhân, ta biết việc Thu Yến làm là không thể tha thứ, nhưng có thể nể mặt của ta, nhờ người cầu xin Trang chủ tha cho Thu Yến lần này, không để nàng phải tiếp tục ở lại trong nhà ngục tối tăm." Lôi Thiếu Quân không hề đứng dậy mà khẩn cầu nàng, trong lòng hiểu rất rõ, ngoài Lam Như Nhật ra không ai có thể cứu được Thu Yến.

"Ta biết..." Quả thực rất muốn Lôi Thiếu Quân nhanh chóng đứng dậy, Lam Như Nhật vội vàng đáp ứng, nhưng còn chưa nói xong, liền bị Mộ Tri Hinh ở bên cạnh ngăn lại.

"Không nên đồng ý lung tung." Tức giận liếc mắt nhìn Lam Như Nhật, Mộ Tri Hinh lập tức nói. Ngay từ thời điểm nói gần nói xa kia, nàng đã suy luận ra người sát hại Lam Như Nhật chính là Lôi Thu Yến.

"Ngươi đã quên là ai hại ngươi rớt xuống sườn núi sao? Là ai làm cho ngươi ngay cả đứng ở chỗ cao cũng sợ hãi?" Mộ Tri Hinh nhắc nhở nàng, mặc kệ tình trạng hiện tại của Lôi Thu Yến thế nào, với suy nghĩ của Mộ Tri Hinh, hoàn toàn không đáng được thông cảm.

"Nhưng mà..." Ánh mắt của Mộ Tri Hinh lưỡng lự nhìn Lôi Thiếu Quân, Lam Như Nhật hiểu Tiểu Tri là đang bất bình thay cho nàng; nhưng đối với lời thỉnh cầu của Lôi Thiếu Quân nàng cũng không thể nhẫn tâm cự tuyệt, tuy rằng Lôi Thu Yến hại nàng, nhưng ngày thường Lôi Thiếu Quân đối với nàng không tệ...Điều này làm cho nàng rơi vào phân vân.

"Không có nhưng nhị gì hết." Đôi mắt lạnh của Mộ Tri Hình nhìn về phía Lôi Thiếu Quân. "Nếu nàng có can đảm làm ra chuyện hại người như vậy thì phải chuẩn bị tâm lý để gánh vác hậu quả."

"Nàng ấy đã được trừng phạt đủ rồi." Lôi Thiếu Quân không nhịn được vì muội muội của mình mà giải bày. Nhà ngục tăm tối kia căn bản không phải là nơi để người ở, khắp nơi đều là bóng tối, tâm trí sẽ chịu tra tấn nhiều hơn thân thể, chỉ cần vài ngày ngắn ngủi cũng có thể khiến cho tâm trí bị vỡ nát.

Môi hồng khẽ mở, Mộ Tri hinh lạnh lùng cười. "Nàng đã chết rồi sao?"

Lôi kéo Mộ Tri Hinh, đối với thái độ hung hăng của nàng Lam Như Nhật không biết phải làm sao, còn Lôi Thiếu Quân thì vì lời nói của nàng mà tức giận.

Đem Lam Như Nhật kéo vào trong lòng, để nàng không thể nhìn thấy vẻ mặt của mình, tiện thể giữ tay ở hai bên lỗ tai của nàng, không muốn nàng nghe thấy lời nói tiếp theo của nàng. Lần thứ hai Mộ Tri Hinh nhìn Lôi Thiếu Quân với ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị, giọng nói chợt thấp xuống.

"Ngươi nghĩ rằng hiện tại Lam Lam có thể sống sót để đứng ở chỗ này là chuyện đương nhiên sao?"

Một câu liền áp chế được sự tức giận của Lôi Thiếu Quân. Trong mắt của Mộ Tri Hinh không hề có một chút ý tứ vui đùa. Lúc nàng phát hiện Lam Lam bị đẩy xuống núi hơn nữa còn là suýt chết, lửa giận của nàng cũng đủ để đốt cháy một toà nhà.

"Nếu như không có kỳ tích, ai sẽ bồi thương cho tính mạng của nàng? Ai có thể đền nổi hả?" Lời nói rất nặng, Mộ Tri Hinh hí mắt nhìn hắn.

"Chẳng lẽ chỉ cần người bị hại không chết là có thể được đặc xá sao? Vậy ta đây cũng có thể tuỳ ý mà đâm người một đao, chỉ cần không chết là được."

Lời nói này của Mộ Tri Hinh tuy rằng rất độc, nhưng lại khiến kẻ khác không thể bắt bẻ, Lôi Thiếu Quân cũng liền trầm mặc.

Cảm giác được bầu không khí đang trở nên ngưng đọng, Lam Như Nhật nhịn không được liền kéo bàn tay Mộ Tri Hinh xuống, trong ánh mắt có sự nghi hoặc cùng lo lắng, không rõ mới vừa rồi bọn họ đã nói những gì.

"Chúng ta chỉ đang nói đến Tà Nguyệt của ngươi mà thôi." Gương mặt Mộ Tri Hinh không đỏ, hơi thở không gấp, nhéo nhéo gương mặt của nàng.

Nhìn tới nhìn lui, ánh mắt Lam Như Nhật phát ra sự hoài nghi rõ ràng.

"Ta đã từng lừa gạt ngươi sao?" Mộ Tri Hinh khẽ gõ lên trán của nàng, nhíu mày, cho dùng là nàng thật sự lừa Lam Lam, nhưng nàng cũng có cách làm cho người ta tin tưởng lời của nàng.

Ừ, giống như dự đoán của Mộ Tri Hinh, Lam Như Nhật không hề hoài nghi, lần thứ hai suy nghĩ liền quay lại trên người Hạ Hầu Tà Nguyệt, tuy rằng chỉ nửa tháng không nhìn thấy hắn, nhưng nàng lại cảm thấy đã rất rất lâu, khiến nàng nhớ....rất nhớ...nhớ hắn...

"Này...Ta có thể đi tìm hắn không?" Sự mong nhớ Hạ Hầu Tà Nguyệt vượt lên tất cả, Lam Như Nhật không nhịn được liền nói.

"Được được được, ai bảo hắn quan trọng như vậy." Mộ Tri Hinh xoa nhẹ mái tóc của nàng, không khỏi trêu chọc.

"Tiểu Tri..." Mặt Lam Như Nhật đỏ ửng không biết phải nói gì.

"Đùa thôi." Mộ Tri Hinh khẽ vuốt hai gò má Lam Như Nhật, mỉm cười, không đùa nàng nữa, nói: "Muốn đi tìm hắn thì đi đi."

"Ngươi nhìn chằm chằm vào ta làm gì?" Mãi cho đến khi Lam Như Nhật rời đi, lúc này Mộ Tri Hinh mới nhìn về tên nam từ đầu đến cuối vẫn không nói gì đang đứng bên cạnh, không ngừng ném ánh mắt quái dị về phía hắn.

Khuôn mặt luôn luôn bình tĩnh vô cảm của Lãnh Thư Uyên bỗng nhiên có loại cảm xúc khác biệt so với trước đây, mang theo điểm hứng thú, nhìn chăm chăm vào Mộ Tri Hinh, khoé môi hắn khẽ giương lên, hành động cùng lời nói của hắn với nàng khiến cho người khác phải kinh ngạc.

"Ngươi rất đáng để người ta bất chấp mà theo đuổi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn devil.4312 về bài viết trên: Bồ Công Anh, antunhi, chumnhoxanh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: haphuong2602, heomoidom, Mamakute2003, Quinn◕ᴥ◕Quinn, sâu ngủ ngày và 246 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 34, 35, 36

5 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

7 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

8 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

9 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

10 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 29, 30, 31

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 210, 211, 212

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 209, 210, 211

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35

15 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

16 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 198, 199, 200



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 210 điểm để mua Guốc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 217 điểm để mua Thư tình viết bằng lông ngỗng
Lily_Carlos: ấn vào tên người bạn muốn gửi tin nhắn xong ấn pm là dc
chuonggio06: Có ai không ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin riêng vậy ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin vậy ạ
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 387 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 248 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 246 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 366 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Kim Ngưu
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 254 điểm để mua Bươm bướm và vườn hoa
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 532 điểm để mua Thiên thần tím
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 511 điểm để mua Song Ngư Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 318 điểm để mua Ma Kết Nam
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 209 điểm để mua Cự Giải Nam
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 287 điểm để mua Xử Nữ Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 467 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 270 điểm để mua Gà con mới nở
Nguyêtnga: Hú hồn ms thấy tỉ năm tnn trở lại
Shin-sama: chắc không còn ai nữa
Shin-sama: :D
Shop - Đấu giá: Tư Bảo Bảo vừa đặt giá 200 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 256 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 933 điểm để mua Ngọc tím
Mavis Clay: á à, ra là tỷ quăng bomb muội
LogOut Bomb: Lily_Carlos -> Mavis Clay
Lý do: ^^
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Cún ngủ
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 242 điểm để mua Gà con mới nở

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.