Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Khi quân hôn gặp gỡ tình yêu - Thanh Xuân Tiểu Biến Thái

 
Có bài mới 18.05.2012, 13:57
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37112
Được thanks: 85183 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khi quân hôn gặp gỡ tình yêu - Thanh Xuân Tiểu Biến Thái - Điểm: 33
Chương 36: Xin chào, ông cụ . . .

Nghỉ ngơi thêm mấy ngày, Trình đoàn trưởng tinh thần phấn chấn trở lại quân khu.

Buổi trưa, kim giờ vừa qua khỏi số mười hai, tiếng gõ cửa "Cộc, cộc, cộc..." liền vang lên.

Tôn Đào Phi vội vàng mở cửa, thầm nghĩ, hắn thật rất đúng giờ, ai bảo tối hôm qua hắn giày vò cô thật thảm, để hắn đưa cơm cũng là chuyện đương nhiên, có hưởng thụ phải có làm mới được.

Khi thấy Mạc Tiểu Kỳ xấu hổ đỏ mặt xuất hiện ngoài cửa, mặt Tôn Đào Phi trong nháy mắt cứng ngắc, "Thế nào? theo đuổi được bạn gái của em trở về rồi à." Nhận lấy hộp cơm, Tôn Đào Phi nhẹ nhàng nhíu mày.

Làm cảnh vệ viên (nôm na là lính bảo vệ) của Trình Phi Viễn, Mạc Tiểu Kỳ vẫn đi theo bên cạnh hắn. Nhưng kể từ khi Trình Phi Viễn ngã bệnh nằm viện, Tôn Đào Phi vẫn chưa gặp lại hắn. Sau đó, không nén được tò mò, Tôn Đào Phi  hỏi Trình Phi Viễn, mới biết bạn gái người này, bởi vì hắn nhiều năm không trở về thăm cô ấy, cô ấy muốn chia tay với hắn, cho nên đợt diễn tập vừa kết thúc, hắn liền trở về nhà theo đuổi bạn gái.

Sắc mặt Mạc Tiểu Kỳ trong nháy mắt trở nên đỏ bừng, xấu hổ gãi gãi đầu, "Dạ, theo đuổi lại rồi." Vợ của đoàn trưởng cũng có thể theo tới quân khu, hắn há có thể để cho cô dâu của mình bỏ chạy.

Bàn Đinh thấy mẹ đang nói chuyện với một chú mà nó không biết, trượt thân thể nhỏ bé liền muốn chạy ra ngoài. Lại nói, hôm nay nó đã buồn bực ở nhà một buổi sáng á..., nó muốn đi ra ngoài.

Tôn Đào Phi mắt tinh phát hiện thằng nhóc lại muốn chạy ra ngoài, nhanh chóng bắt được cổ áo nó, túm nó quay lại.

Bàn Đinh ngẩng đầu nhìn mẹ, không can tâm giãy dụa thân thể nhỏ bé, chỉ vào cửa bên ngoài, hét lớn, "Đi, đi."

Tôn Đào Phi bất đắc dĩ ngồi xuống, ôm lấy nó, "Bàn Đinh, ăn cơm trước, ăn xong rồi, mẹ dẫn con đi chơi."

Thằng nhóc nghe lời Tôn Đào Phi nói, lập tức yên tĩnh lại, ở bên người  cô, tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo của cô.

"Vậy chị dâu, hai người cứ từ từ ăn, em đi trước."

"Bàn Đinh, tạm biệt chú đi."

Lần này thằng nhóc rất nghe lời, phất phất tay với Mạc Tiểu Kỳ.

Giống như là nhớ tới cái gì, Tôn Đào Phi bỗng dưng gọi lại Mạc Tiểu Kỳ đã đi hai bước, "Ai, Tiểu Kỳ, đoàn trưởng các em ăn chưa?"

Mạc Tiểu Kỳ cười hắc hắc, hài hước nói, "Ăn rồi, hơn nữa còn ăn một chén lớn đấy!"

Không đợi Tôn Đào Phi nói thêm, Mạc Tiểu Kỳ liền chạy đi thật nhanh. Chị dâu thật đúng là quan tâm đoàn trưởng, hắn nhất định phải truyền đạt lại thật rõ.

Ngày mùa thu ánh nắng lẳng lặng chiếu xuống, phủ một tầng ánh vàng lên hai bóng dáng nhỏ đang bước đi thong thả, chơi đùa vui vẻ trong hố cát.

"Mẹ, mẹ." Bàn Đinh vui vẻ quơ múa xẻng nhỏ Tôn Đào Phi mua cho nó trước đây không lâu.

"Đồng Đồng, hôm nay cháu không đến nhà trẻ sao?" Nếu như cô nhớ không lầm, hôm nay hình như là thứ tư.

Trịnh Vân Đồng ngước khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, "Cháu bị bệnh, hôm nay mẹ xin nghỉ giúp cháu."

Khóe miệng Tôn Đào Phi rựt rựt, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng bé gái nhỏ, "Cháu bị bệnh còn ngồi nghịch đất cát, rất bẩn đấy. Như vậy bệnh của cháu không phải sẽ nặng hơn sao?"

Siết chặt gò má trắng nõn nà của con bé, Tôn Đào Phi giống như ác hoàng hậu dẫn dụ công chúa Bạch Tuyết, cười nhẹ nhàng nói, "Cháu nói thầm cho cô biết, có phải cháu giả bộ bệnh, không muốn đi học hay không, yên tâm, cô sẽ không nói với mẹ cháu đâu."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trịnh Vân Đồng trong nháy mắt đỏ bừng, “Không phải, Đồng Đồng bị bệnh thật mà." Nói xong, cô bé còn vén tay áo lên, để Tôn Đào Phi nhìn lỗ kim trên cánh tay mảnh khảnh của mình.

"Cô hư! Đồng Đồng chưa bao giờ nói dối, là mẹ đi ra ngoài, Đồng Đồng mới ra ngoài chơi."

Rồi con bé lòng đầy căm phẫn quay đầu sang chỗ khác, đi đào hầm lấp hố cùng Bàn Đinh, không để ý người cô hư như Tôn Đào Phi.

Khóe miệng Tôn Đào Phi kịch liệt co quắp một hồi, cô lại bị một đứa bé giáo dục.

Buổi tối, ngồi ở trên ghế sa lon xem ti vi, Tôn Đào Phi thao thao bất tuyệt kể lại chuyện này với Trình Phi Viễn.

Trình Phi Viễn nghe xong cười ha ha hai tiếng, khoác vai của cô cười nói, "Vợ, con gái nhà Trịnh Khải, quỷ tinh linh hung ác, không phân cao thấp với Đóa Đóa nhà chúng ta, về sau em ít chọc nó thôi, cẩn thận một chút thì tốt hơn."

Tôn Đào Phi xem thường bĩu môi, cô không trêu chọc con bé, có được hay không. Chỉ là muốn trêu chọc nó một chút , ai ngờ bây giờ trẻ nhỏ lại trưởng thành sớm như vậy, không thể trêu được. Bàn Đinh nhà cô đáng yêu hơn.

Nghiêng đầu, Tôn Đào Phi rất tình cảm vuốt ve mặt trái xoan ngủ đến chảy nước miếng của con trai.

"Vợ." Trình Phi Viễn rất là ôn tình kêu nhỏ ra tiếng.

Tôn Đào Phi quay đầu, kinh ngạc nhìn hắn một cái. Lại đang trúng gió gì rồi.

"Em thật tốt."

Tay Trình Phi Viễn đặt ở bên hông Tôn Đào Phi, đột nhiên siết chặt, cô liền ngoan ngoãn bị hắn ôm vào trong ngực.

Cảm giác ấm áp ướt át dán chặt cô, Tôn Đào Phi đã từ chối mấy ngày, khẽ nhếch miệng, không rõ ràng nói, "Bàn. . . . Đinh. . . . Ở đây."

Trình Phi Viễn không có chút thu liễm (dừng tay), ngược lại nhân cơ hội đẩy lưỡi mà vào, cổ động càn quét ở trong miệng cô, không buông tha bất kỳ một góc nào. Bàn tay thô ráp cũng theo vạt áo ngủ của cô, quanh co mà lên, cho đến đỉnh mềm mại của cô, xoa nắn trêu chọc.

Tôn Đào Phi run rẩy ưm ra tiếng, một tia phòng tuyến cuối cùng trong đầu ầm ầm sụp đổ, chỉ có thể phập phồng, chìm nổi theo người khác.

"Linh, linh, linh", đột nhiên chuông điện thoại vang lên trong phòng khách.

Trình Phi Viễn tức giận buông người trong ngực ra, thở hổn hển mấy hơi, căm tức nhìn điện thoại vẫn vang không ngừng. Tốt nhất là có chuyện gấp gáp gì, nếu không hắn sẽ đánh gãy chân chó của người cản trở hắn ăn thịt.

Vẫn ôm chặt Tôn Đào Phi trong ngực, Trình Phi Viễn nổi giận mở miệng nói, "Có chuyện gì, nói."

"Tiểu tử thúi, ăn thuốc nổ à, đến phi trường đón ông." Một tiếng rống giận dữ còn mạnh mẽ hơn hắn từ bên kia truyền đến.

Trong nháy mắt Trình Phi Viễn như vừa bị giết, vẻ mặt ngốc trệ.

Tôn Đào Phi đưa tay quơ quơ ở trước mắt Trình Phi Viễn, "Thế nào, ai gọi điện thoại tới vậy."

Trình Phi Viễn nháy mắt, như có điều suy nghĩ nói, "Ông cụ gọi tới, bảo anh tới phi trường đón ông." Hơn nữa ông cụ giống như rất tức giận, không phải tức giận với trong nhà nên chạy đến đây chứ.

"Vậy anh còn không mau đi đi, còn ở đây mè nheo cái gì?" Tôn Đào Phi nhíu mày.

"Ừ, anh đi trước, em gọi điện thoại cho mẹ, xem đến cùng là có chuyện gì xảy ra." Hung hăng hôn một cái lên mặt trái xoan mềm mại của Tôn Đào Phi, Trình Phi Viễn mới lưu luyến buông người con gái ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực ra.

"Vậy anh đi đường cẩn thận." Vội vàng lấy một cái áo khoác ngoài từ trong nhà ra, Tôn Đào Phi không yên lòng dặn dò.

Tôn Đào Phi mới vừa cầm điện thoại lên, chuẩn bị gọi cho  bố mẹ chồng, điện thoại trong tay đã vang lên trước.

Vừa đặt điện thoại ở bên tai, thanh âm nức nở nóng nảy lo lắng của mẹ chồng rào rào truyền đến, "Phi Phi, không thấy ông nội con."

"Mẹ, em đừng lo lắng, ông nội mới vừa gọi điện thoại tới, ở bên phi trường chúng con, Phi Viễn đã đi đón ông rồi."

"Có thật không, con đừng gạt mẹ." Vương Cẩn Ngôn làm như có chút không tin tưởng hỏi.

"Thật mà, mẹ đừng lo lắng."

"Đều là ông nội con nhỏ mọn á..., buổi sáng bà của con đi ra ngoài gặp một người, ông nội con lại lặng lẽ đi theo sau bà. Phát hiện kết quả bà  con gặp lại người yêu đầu tiên của mình. Sau đó chờ bà nội về nhà, ông nội đã phát giận thật lớn. Sau đó, liền đi. Chúng ta đều cho rằng ông đi ra ngoài chút, ai biết đến tối ông cũng không về nhà. Bây giờ lại chạy đến chỗ các con." Vương Cẩn Ngôn khẽ thở dài, "Thật giống một đứa trẻ."

Tôn Đào Phi không tiếng động giựt giựt khóe miệng, thật ra thì mẹ chồng so sánh với đứa bé, ông nội chỉ có hơn chứ không kém.

"Phi Phi, mẹ thật buồn chán, mẹ rất nhớ con."

Nghe mẹ chồng nụng nịu làm nũng, Tôn Đào Phi không cầm được run run hai cái, ổn ổn hơi thở, "Mẹ, mẹ nhớ con như vậy, thì con về đó nhé!" Vừa lúc mấy ngày nay cô ở chỗ này cũng rất nhàm chán.

Vương Cẩn Ngôn lập tức bị lời của Tôn Đào Phi hù dọa, hét lớn, "Không thể, tuyệt đối không thể. Con xem, nếu con về dây, cũng chỉ còn một mình Phi Viễn ở đó, nó thật đáng thương, con nhẫn tâm sao. Hơn nữa mẹ có ba con, con không cần trở lại." Càng về sau, Tôn Đào Phi càng thấy lời nói của mẹ chồng cô tình ý sâu xa.

Tôn Đào Phi nháy mắt mấy cái, ý đồ của mẹ chồng cô cũng quá rõ ràng rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Bach thao, Candy Kid, antunhi, banhmikhet, conluanho, itzfup, lesentaglich, m.truyen, tink.08, trankim
     
Có bài mới 23.05.2012, 10:59
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37112
Được thanks: 85183 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khi quân hôn gặp gỡ tình yêu - Thanh Xuân Tiểu Biến Thái - Điểm: 30
Chương 36.2

Kết thúc cuộc trò chuyện, Tôn Đào Phi vội vàng gọi điện thoại cho Trình Phi Viễn, nói cho hắn biết nguyên nhân xảy ra chuyện.

Ôm con trai trở về phòng, Tôn Đào Phi một thân một mình ngồi ở trên ghế sa lon cười ngây ngô, không nghĩ tới ông cụ nhiều tuổi như vậy, ăn dấm lại ăn cả vạc lớn thế.

Vui cười đủ rồi, Tôn Đào Phi vội vàng đứng dậy, đến tủ lạnh xem xét một lượt, chuẩn bị đợi lát nữa làm cho ông cụ mì trứng gà rau cải và một chút thức ăn.

Nửa giờ sau, Trình Phi Viễn cùng ông cụ oai phong hùng dũng, khí phách hiên ngang  quay lại.

"Ông nội, ông tới rồi." Nhìn mặt ông cụ đen như đáy nồi, Tôn Đào Phi cười càng rực rỡ.

Ông cụ liếc cô một cái, khó chịu "ừ" nhẹ một tiếng.

"Phi Viễn, anh mau pha trà cho ông nội, em đi làm chút gì cho ông ăn."

Tôn Đào Phi quay lưng lại, liều mạng nháy mắt với Trình Phi Viễn, ý bảo hắn trấn an ông.

Trình Phi Viễn cũng nhún nhún vai với cô, bày tỏ không thể ra sức.

Tôn Đào Phi bưng mì ra, ông cụ liền o o lạp lạp, từng ngụm từng ngụm ăn thật ngon lành.

Cho đến khi bát mì đã nhìn thấy đáy, ông cụ mới ngẩng đầu lên, "Có còn không?"

Tôn Đào Phi gật đầu, "Còn một chút."

"Cho ông nốt đi ." Hào sảng cầm chén đưa cho Tôn Đào Phi, bày tỏ mình còn chưa ăn đủ.

Tôn Đào Phi ngoan ngoãn vào phòng bếp, vì sợ ông ăn quá no, chỉ cho ông chút nước thừa lại xen lẫn ít mì.

Ăn uống no đủ, ông cụ quệt quệt mồm, "Trong nhà có gọi điện thoại cho các cháu không?"

"Có ạ, hơn nữa ông nội, con hình như nghe được tiếng khóc của bà trong điện thoại." Tôn Đào Phi một mặt nói dối, một mặt cẩn thận quan sát sắc mặt của ông cụ thật kỹ.

"Ta chính là muốn để cho bà ấy lo lắng." Mặc dù nghiêm mặt, nhưng Tôn Đào Phi vẫn tinh mắt phát hiện nụ cười khả nghi của ông cụ.

"Tốt lắm, ông muốn đi nghỉ ngơi." Có lẽ đã lấy được đáp án mong muốn, ông cụ mệt mỏi xoa cái trán.

Tôn Đào Phi lập tức hấp ta hấp tấp lấy ra áo ngủ, khăn lông, đồ dùng rửa mặt trước đó đã chuẩn bị xong.

Đợi đến khi ông cụ đã vào phòng tắm, Trình Phi Viễn và Tôn Đào Phi, một trước một sau, ăn ý vào phòng ngủ.

"Vợ, mới vừa rồi là em gạt ông à." Vào trong phòng rồi, Trình Phi Viễn liền nhìn chằm chằm Tôn Đào Phi ý vị sâu xa, nhe răng cười một tiếng.

Tôn Đào Phi trợn mắt nhìn người đối diện, "Em còn không phải là vì hai ông bà sao. Thật là không phân biệt tốt xấu, không biết lòng người tốt." cô thừa nhận cô bịa chuyện, nhưng đó cũng tuyệt đối là lời nói dối có thiện ý.

Khẽ ôm Tôn Đào Phi, Trình Phi Viễn cười ha hả nói, "Anh đương nhiên biết em là vì tốt cho hai ông bà, anh sẽ không có ý kiến. Chẳng qua là, em không cần lo lắng, không quá ba ngày, ông nội sẽ tự trở về. Cãi vã có quy mô như thế này, một năm hai cụ chắc chắn có một hai lần như vậy.

Buổi chiều hôm sau, Tôn Đào Phi, Bàn Đinh và ông cụ cùng ngồi xem phim truyền hình về đề tài quân lữ mà ông thích.

Nói thật, cô không có hứng thú với loại phim truyền hình này, nhưng không thể không cho ông cụ mặt mũi. Bàn Đinh ngược lại giống ông, ở một bên thét rất hăng say.

Đang náo nhiệt, điện thoại nhà lại không cam lòng tịch mịch mà vang lên.

"Phi Phi, không thấy bà nội của con nữa, bà để lại tờ giấy, nói là về nhà mẹ đẻ rồi, đã kêu anh hai con đi tìm, thật là dọa chết người mà." Thanh âm vô cùng khổ não của mẹ chồng vội vàng truyền đến.

Tay Tôn Đào Phi nắm điện thoại run run hai cái, cô nhớ nhà mẹ bà cụ hình như là ở thành S. Vợ chồng già này, ai cũng không thua ai.

"Ai gọi thế?" Tôn Đào Phi mới vừa để điện thoại xuống, ông cụ liền mắt sáng như đuốc hỏi.

"Mẹ gọi tới ạ, nói là bà nội về nhà mẹ đẻ rồi." Tôn Đào Phi thận trọng nói.

"Để cho bà ấy trở về, ông sẽ không đi đón bà ấy." ông cụ lớn tiếng quát, râu cá trê cũng giơ lên  kịch liệt.

Tuy nói như thế, nhưng kể từ cú điện thoại kia, Tôn Đào Phi rất nhanh phát hiện, ông cụ nguyên bản là không thể nào chuyên tâm, càng không yên lòng. Đến chiều, ông cụ càng thêm tới tới lui lui phòng tắm mấy lần.

Buổi tối, mặc dù Tôn Đào Phi làm một bàn rất nhiều món, nhưng thấy tâm tình ông không tốt, Trình Phi Viễn và Tôn Đào Phi cũng không có tâm trạng. Trên cả bàn, chỉ có một mình Bàn Đinh, a ô a ô ăn vui vẻ vô cùng.

"Phi Phi, là bà nội." Tôn Đào Phi mới vừa đút nấm mèo chua cay vào trong miệng, nhất thời bị sặc, nóng hừng hực khó chịu.

"Bà không muốn lộ ra, cháu im lặng nghe bà nói, bây giờ bà đang ở phi trường thành phố W, cháu lặng lẽ ra ngoài, tìm một chỗ ở cho bà, ngàn vạn lần không được nói cho ông nội cháu biết, biết chưa."

Tôn Đào Phi mơ hồ “uh” hai tiếng, quét về phía ánh mắt lấp lánh như rađa của ông cụ, cho dù cô không la lên, chỉ sợ ông cụ cũng đã biết. Hơn nữa cô chính là chuẩn bị lộ ra. Hai cụ gây mâu thuẫn, huyên náo cực kỳ cao hứng, chịu khổ chịu tội là họ.

"Ông nội, bà nội đau chân ở phi trường." Tôn Đào Phi vẻ mặt đau khổ lo lắng vô cùng nói.

Trình Phi Viễn đang uống nước, khóe miệng cong lên, vợ hắn lại đang nói linh tinh rồi, bất quá, hắn ủng hộ, hai cụ sớm ngày hòa hảo, mới là thiên đường của bọn họ.

"Uống gì mà uống, còn không mau đi phi trường." ông cụ đứng lên, hung ác vỗ xuống vai Trình Phi Viễn, vô cùng lo lắng chạy như bay ra ngoài.

Tôn Đào Phi ẵm con lên, ở phía sau hét lớn, "Con cùng đi với hai người."

Khoảnh khắc nhìn thấy bà cụ, Tôn Đào Phi liền thu được ánh mắt sắc bén nóng rực của bà.

"Ông tới làm gì!" Bà nội hung hăng uốn éo mặt qua một bên, đối với ông cụ, không rảnh mà để ý.

Tôn Đào Phi vội vàng chạy tới, đỡ cánh tay bà, cười ha hả nói, "Bà nội, bà không biết, mới vừa rồi bà gọi điện thoại, ông nội đang ở bên cạnh, vừa nghe nói bà tới, ngay cả cơm cũng không ăn, chạy thẳng tới phi trường. Đúng không, ông nội." Thật ra thì bà nội cũng hi vọng ông nội tới, nếu không sao lại chạy tới thành phố W này, cho nên nói nha, phụ nữ bất luận bao nhiêu tuổi, đều là nhìn cả hai phía cùng một lúc.

Nghiêng đầu, Tôn Đào Phi chỉa vào tầm mắt sáng quắc của ông cụ, cả gan nháy mắt với cụ, ý bảo ông hãy nịnh bà chút.

Có lẽ là lòng tốt hi vọng hai cụ nhanh chóng hòa giải của Tôn Đào Phi cảm động trời cao, ông cụ cuối cùng cũng mở miệng, "Mau về nhà ăn cơm."

Nói xong, ông cụ liều mạng kéo tay bà cụ, mặc bà cụ thế nào cũng không buông tay.

Trình Phi Viễn ở một bên nén cười đến bụng cũng đau, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy, ông trừ bà nội ra, cũng có người thứ hai làm cho ông nghe lời. Xem ra vợ mình rất thần kỳ.

Tôn Đào Phi mỉm cười nhìn hai cụ trước mặt, lại quét nhẹ ai kia bên cạnh, nếu cô lớn tuổi như vậy cũng có người ghen vì cô, thì thật thỏa mãn.

Cảm thấy Trình Phi Viễn bên cạnh đã ngủ say rồi, Tôn Đào Phi nhẹ nhàng vén chăn lên, rón ra rón rén ra khỏi phòng. Hắc hắc, cô phải đi nghe lén.

Khẽ áp vào trước phòng ông bà nội, bên trong quả nhiên truyền ra lời ngon tiếng ngọt liên miên của ông nội dụ dỗ bà nội.

Một lát sau, Tôn Đào Phi đang chuẩn bị lặng lẽ rời đi, ai ngờ, cô vừa mới xoay người, liền ngã vào một lồng ngực ấm áp cứng rắn. Phản xạ có điều kiện muốn thét ra tiếng, miệng lại bị tay người khác che lại.

"Vợ, em thật tốt." Ôm Tôn Đào Phi trở về phòng, Trình Phi Viễn liền đè cô ở trên giường, Bàn Đinh từ lâu đã bị hắn bế đi.

Đẩy tay Trình Phi Viễn ra, Tôn Đào Phi hung ác nói, "Anh muốn dọa chết em à." Thật là một tiểu nhân gian trá, rõ ràng không ngủ, còn giả bộ ngủ.

"Em thật tốt." Nhẹ nhàng hôn môi đỏ tươi ướt át của Tôn Đào Phi, trong tròng mắt đen thâm thúy của Trình Phi Viễn mang đậm ôn nhu, cực kỳ say lòng người.

Khi còn một tia tỉnh táo cuối cùng, Tôn Đào Phi kìm không được thầm nghĩ, sự thật chứng minh, về sau cô đại khái có thể đem "em thật tốt", làm thành dấu hiệu phát tình của người nào đó.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Bach thao, antunhi, banhmikhet, conluanho, cundien90, itzfup, lesentaglich, m.truyen, meochau, phuongxinh704, tink.08, trankim
     
Có bài mới 27.05.2012, 05:07
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37112
Được thanks: 85183 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khi quân hôn gặp gỡ tình yêu - Thanh Xuân Tiểu Biến Thái - Điểm: 62
Chương 37: Xin chào, dỗ vợ. . .

Cụ ông và bà nội vui vẻ chơi hai ngày ở thành phố W, sau đó hài lòng tay nắm tay nhau về nhà. Hai người vô cùng ngọt ngào, khiến người trẻ tuổi như Tôn Đào Phi cũng hổ thẹn.

"Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha." Trước khi qua kiểm an, cụ ông ghé vào bên tai Tôn Đào Phi, âm trầm nói.

Tôn Đào Phi cười híp mắt ngẩng đầu, vô tội nháy mắt mấy cái, "Ông nội đang nói gì, cháu nghe không hiểu."

Mắt cụ ông sáng như đuốc lườm cô một cái, tựa hồ còn muốn nói tiếp cái gì, nhưng đã bị bà nội lôi kéo qua kiểm an.

"Ông nội, bà nội đi đường cẩn thận." Tôn Đào Phi vui sướng hướng về phía hai cụ vẫy tay một cái. Câu nói kia của cụ ông, cô làm sao không biết có ý gì, chẳng qua là cô ở thành phố W phía xa, cho dù tay cụ ông dài hơn, cũng không duỗi tới xa như vậy.

Cho đến khi hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng hai cụ, Tôn Đào Phi mới yên lặng xoay người, thở phào một cái, rốt cuộc đã đưa được hai vị Phật gia đi.

Lại nói, hai cụ ở đây hai ngày, hai người già thêm một Bàn Đinh, giày vò chết cô chịu mệt nhọc mỗi ngày.

Nhất là cụ ông, vào ngày thứ hai ở đây, đơn giản nói muốn ăn bánh ngọt cô tự mình làm, mà trong tay cô, công cụ, bột mì, trứng gà, cái gì cũng không có. Cho dù cô là phụ nữ khéo léo, cũng không bột đố gột nên hồ. Người phụ nữ dù khéo đến đâu cũng khó có thể thổi cơm khi không có gạo. Sau đó, nếu không phải bà nội ngăn ông, có lẽ ông cụ sẽ mua cho cô một bộ thiết bị, chỉ vì ham mê ăn uống của mình.

Xuyên qua bãi tập, thật xa, Tôn Đào Phi nhìn thấy Bàn Đinh đang chơi cực kỳ cao hứng trong hố cát. Buồn bực thở dài, vốn cô còn sợ để nó ở nhà Tống Văn, đứa nhỏ này sẽ quậy. Bây giờ trông bộ dạng nó, nhìn thấy hạt cát có lẽ còn vui hơn thấy cô. Đoán chừng cô có mất tích một hai ngày, nó cũng sẽ không có bất kỳ phản ứng nào.

"Bàn Đinh."

"Mẹ, mẹ."Thằng nhóc nghe thấy tiếng gọi, ngẩng đầu lên thật nhanh, nhìn qua nhìn lại sau lưng Tôn Đào Phi, quơ múa xẻng nhỏ trong tay.

"Thái, thái." Tôn Đào Phi dĩ nhiên là biết, tiểu tử đang hỏi ông cố, bà cố đi đâu.

Ngồi xuống, Tôn Đào Phi tỉ mỉ lau đi hạt cát dính trên mặt con trai, chỉ chỉ phương xa, "Ông cố, bà cố về nhà."

Trong nháy mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn của nó liền lưu luyến nặng nề, Tôn Đào Phi cơ hồ cho rằng mình nhìn lầm rồi.

"Phi Phi." Thằng nhóc chu cái miệng nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào như đưa đám, hoàn toàn không còn vui vẻ linh hoạt trước.

Tôn Đào Phi nhất thời bị con lây chút thương cảm, xoa xoa đầu nó, cười nhẹ nhàng nói, "Bàn Đinh, sau này chúng ta sẽ về nhà, khi đó chúng ta sẽ luôn luôn ở chung một chỗ."

Mặc dù thời gian ở chung với ông nội bà nội, bố mẹ chồng không phải rất dài, nhưng cô rất thích không khí ấm áp hoà thuận vui vẻ trong đại gia đình này. Thích nụ cười ấm áp, sự quan tâm ấm áp của mỗi người.

Cụ ông đi, để lại một chồng lớn phim truyền hình đề tài quân lữ. Tôn Đào Phi thật vất vả sắp xếp ngay ngắn toàn bộ CD.

Buổi tối, lại bị Trình Phi Viễn hùng hùng hổ hổ lật ngổn ngang.

"Trình Phi Viễn." Tôn Đào Phi gọi cả tên cả họ, tức giận nhìn chằm chằm người đàn ông đang lật qua lật lại say sưa đó, hung ác muốn một phát đá hắn đến Tây Ban Nha, có biết cô tốn bao nhiêu thời gian mới sắp xếp xong hay không.

Trình Phi Viễn hơi nghiêng qua, sau đó lại hết sức chuyên chú đi đến lật tới lật lui, trong miệng không ngừng nói thầm, "Binh lính đột kích” đi đâu rồi, anh nhớ rõ ràng hôm qua mới xem mà." Không chút nào để ý tới Tôn Đào Phi đang tức giận ngập trời.

Hít khí thật sâu, thở ra, Tôn Đào Phi không ngừng tự nói với mình, thế giới tốt đẹp như thế, ánh trăng mỹ lệ như thế, Bàn Đinh đáng yêu như thế, không nên so đo với người đàn ông trước mặt. Lặp lại nhiều lần, Tôn Đào Phi mới cố đè xuống tức giận tràn đầy.

Không nói một lời đi đến bên cạnh Trình Phi Viễn, từ phía dưới rút ra “Binh lính đột kích”, bỏ đến trước mặt hắn.

"Em đưa anh sớm, anh cũng không cần tìm lâu như vậy." Chỉ sợ Tôn Đào Phi đưa sai, Trình Phi Viễn lật qua lật lại xem thật lâu. Cuối cùng, rất oán giận chỉ trích Tôn Đào Phi.

Tôn Đào Phi nhất thời nghẹn ở cổ họng, nuốt thế nào cũng nuối không trôi, dạ dày co rút đau đớn. Cô không nên tìm giúp hắn, càng không nên để ý người đàn ông khiến người ta tức giận này.

"Vợ, anh đói bụng."

Ánh mắt Tôn Đào Phi quét qua hắn, nhẹ nhàng nói, "Em không đói."

Trình Phi Viễn vốn hết sức chuyên chú, tập trung tinh thần, trong nháy mắt liền nghiêng đầu, lập tức hiểu ra, nhìn  sắc mặt lạnh lùng, âm trầm kia của vợ mình, hắn biết, vợ mình đang rất không vui.

"Vợ, ai dám chọc giận em vậy, nói cho anh biết, anh đi đánh hắn."

Tôn Đào Phi nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn, môi đỏ mọng khẽ mở, "A, phải không, vậy anh đánh chính anh trước rồi nói."

Không nói nhảm với hắn nữa, Tôn Đào Phi trực tiếp vào phòng ngủ, "Phanh" một tiếng, chặn ai kia ngoài cửa.

Ngồi một mình trên ghế sa lon, Trình Phi Viễn khổ cực suy nghĩ nửa ngày, rốt cuộc phát hiện ra nguyên nhân mình khiến Tôn Đào Phi tức giận, hung ác vỗ đầu, hắn không khỏi hối hận tại sao mình nói câu kia, thật là ‘một bước lỡ chân để hận nghìn năm’.

Nhìn chung quanh phòng khách trống rỗng một vòng, lại nhìn cửa phòng đóng chặt.

Trình Phi Viễn không còn chú ý nội dung trên TV, ngồi yên trong chốc lát nữa. Sau đó, Trình Phi Viễn liền quả quyết đứng lên, cầm cái chìa khóa đặt ở trên khay trà, mỉm cười nhìn về phía phòng ngủ, hắn sải bước ra ngoài.

Tiếng đóng cửa không tính là nhẹ, khiến Tôn Đào Phi theo bản năng lật người, nhẹ nhàng kéo cửa phòng ra một khe hẹp, trong phòng khách quả nhiên đã không có một bóng người.

Đồ đàn ông không tim không phổi, chỉ lo cho mình.

Ôm thân thể mềm mềm thơm thơm của Bàn Đinh, Tôn Đào Phi khẽ hôn một cái, vẫn là nhỏ dựa vào được hơn.

Trong mơ mơ màng màng, Tôn Đào Phi thật giống như nghe được thanh âm chìa khóa chuyển động. Động động khóe miệng, cô lại tiếp tục đi ước hẹn với Chu công, đợi cô tỉnh ngủ tự mình đi ăn, không thèm dựa vào nam nhân xấu đó.

Bật đèn của phòng khách lên, Trình Phi Viễn rón rén kéo cửa phòng ngủ ra.

Dưới ánh đèn lờ mờ, một lớn một nhỏ, ôm nhau ngủ say ngon lành. Khóe môi cong lên, khuôn mặt cương nghị của Trình Phi Viễn hiện lên độ cong nhu hòa.

Nhẹ nhàng đóng cửa phòng, từ góc cửa xách ra một túi ny lon màu vàng, Trình Phi Viễn cười cười, có cái này, làm sao lửa giận của vợ hắn không biến mất như khói mây.

Từ trong túi lấy ra dưa chuột, thịt gà, cà chua, xử lý sạch sẽ.

Đúng vậy, Trình đoàn trưởng của chúng ta muốn thông qua tài nấu nướng của mình, khiến vợ mình nở nụ cười lại.

Bởi vì Tôn Đào Phi đang ở trong hừng hực lửa giận, hơn nữa lửa giận này còn là do hắn đem tới. Trình Phi Viễn thật sự không có kinh nghiệm lấy lòng dụ dỗ phụ nữ. Đột nhiên nghĩ đến, thật lâu trước  khi Tôn Đào Phi tới trại lính, hắn tự mình xuống bếp nấu ăn, được miệng vàng của vợ mình tán thưởng, nói là làm rất ngon. Cho nên, Trình đoàn trưởng liền muốn mượn tài nấu nướng của mình để lấy lòng.

Nửa giờ sau, Trình Phi Viễn mở phòng ngủ ra, ôm tiểu tử ngủ say trong lòng Tôn Đào Phi lên.

Tôn Đào Phi cơ hồ lập tức tỉnh lại, hai mắt trợn lên, "Anh làm gì vậy?"

Trình Phi Viễn không trả lời, mỉm cười thần bí.

Nhìn ba món mặn, một món canh, hương vị đầy đủ trên bàn, Tôn Đào Phi kinh ngạc há to mồm.

"Anh làm?" Tôn Đào Phi không thể tin nhìn Trình Phi Viễn đang cười rực rỡ.

Trình Phi Viễn nghiêng người dựa vào ghế, một tay chống bàn, nhìn Tôn Đào Phi đang mở lớn miệng, nụ cười nồng đậm trên mặt. Dưới ánh mắt hoài nghi của Tôn Đào Phi, Trình Phi Viễn hung hăng gật đầu.

"Đúng vậy, một trăm phần trăm, một phần ngàn ngàn không thể giả được." Đồng thời cũng không quên dùng âm thanh lớn đáp lại.

"Nếm thử một chút xem, có phải mùi vị em thích hay không." Chỉ vào gà xé phay xanh đỏ lẫn lộn[1], Trình Phi Viễn đề cử chuyên môn của hắn, cũng là một trong những món ăn vợ hắn thích nhất.

Nhìn người đàn ông nở nụ cười chói lóa như hoa mùa hè trước mắt, chồng của cô, Tôn Đào Phi có chút hoảng hốt. Cho dù chỉ là một món ăn thật đơn giản, trong lúc lơ đãng, cũng bị người đàn ông này làm ra đủ hương vị thơm ngon. Cô từ từ ý thức được, Tôn Đào Phi cô tựa hồ gả cho một người đàn ông không tệ, trừ có chút khuyết điểm sơ sót ra.

"Há miệng!" Trình Phi Viễn gắp lên một hạt đậu phộng, đưa đến trước miệng Tôn Đào Phi. Nếu cô không chịu ăn, vậy để hắn giúp.

Tôn Đào Phi rất nghe lời há miệng ra, nuốt trọn đậu phồng hồng bóng ướt át, giòn giòn xốp xốp.

Dưa chuột, mát mẻ ngon miệng.

Gà xé phay, xốp xốp tươi mới.

Đôi đũa của Trình Phi Viễn đưa đến miệng của Tôn Đào Phi lần thứ tư thì bị cô nhẫn tâm đẩy ra, cô muốn tự mình ăn, mới có thể ăn thật nhiều nha.

"Giúp em lấy một chén cơm." Thừa dịp nuốt xuống, Tôn Đào Phi vội vàng sai khiến.

Trình Phi Viễn nhíu mày, dừng hai giây, thấy Tôn Đào Phi vẫn chuyên chú nhét thức ăn vào miệng, cười khổ lắc đầu, ngoan ngoãn vào phòng bếp.

Nhìn Tôn Đào Phi không ngừng nhai, nơi sâu nhất trong đáy lòng Trình Phi Viễn thản nhiên tràn ra một cỗ tự hào thỏa mãn nồng đậm.

"Như thế nào, vợ, tài nấu nướng của anh cũng không tệ lắm phải không!"

Tôn Đào Phi quét mắt người nào đó cười đến mắt sắp híp thành một đường ngang, dừng đôi đũa trong tay lại, lạnh nhạt nói, "Miễn cưỡng tạm được."

Khóe miệng Trình Phi Viễn run run, miễn cưỡng tạm được, em đang không ngừng bỏ vào miệng đấy.

"Nhớ đừng quên thu chén rửa đĩa." Lau sạch sẽ mỡ ở khóe miệng, Tôn Đào Phi vênh mặt hất hàm sai khiến Trình Phi Viễn rõ ràng đã hóa đá.

Nằm trên ghế sa lon, Tôn Đào Phi thoải mái duỗi lưng một cái, cuộc sống tốt đẹp cũng chỉ như thế. Nhất là thấy người nào đó bận rộn bên cạnh, cuộc sống liền càng tốt đẹp vạn phần.

"Tiểu Viễn tử, giúp ta rót ly nước." Tôn Đào Phi rất là nhập tuồng miễn cưỡng phân phó, giống như chính cô chính là Lão Phật Gia được Trình Phi Viễn phục vụ.

"Lão Phật Gia, mời uống nước." Ngồi xuống bên cạnh, Trình Phi Viễn cười hì hì đưa nước cho Tôn Đào Phi, nếu vợ muốn chơi đóng kịch, hắn cũng vui lòng theo cùng.

Nhận lấy cái ly không Tôn Đào Phi đưa qua, Trình Phi Viễn đặt mông ngồi xuống kế bên cô, "Lão Phật Gia, bây giờ tâm tình em tốt hơn chút chưa, còn tức giận tiểu sinh hay không?"

"Còn chờ suy tính." Tôn Đào Phi rảnh rang nói, mặc dù cô đã sớm không còn tức giận, nhưng cũng không muốn hắn dễ dàng đắc ý.

Trình Phi Viễn khẽ vuốt ve lọn tóc của Tôn Đào Phi, ngón tay như có như không chà nhẹ vành tai trắng nõn mịn màng của cô.

Tôn Đào Phi thoáng lui thân thể ra, tức giận trợn mắt nhìn Trình Phi Viễn một cái, "Cách ta xa một chút."

Trình Phi Viễn dán chặt vào Tôn Đào Phi, trầm thấp khẽ cười hai tiếng, hơi thở nóng rực phả vào cần cổ cô.

"Thế này có tính là xa hay không." Cợt nhả dựa vào gần sát hơn, hơi nóng ướt át của Trình Phi Viễn càng thêm dán chặt bên gáy Tôn Đào Phi, chạm nhẹ, râu ria mới mọc ra trên cằm theo động tác của hắn, từng cái từng cái, đâm vào trên da thịt  cô, chọc cô ngứa ngáy.

Tôn Đào Phi bị cảm giác tê tê dại dại này làm gai, kích thích đến giật nảy mình run lên.

Tôn Đào Phi cười khanh khách, đưa tay phải ra, muốn tránh đi công kích của Trình Phi Viễn. Nhưng hắn lại thuận thế lôi kéo, cô ngược lại vững vàng ở bên người hắn.

Bàn tay hơi thô ráp không biết từ lúc nào đã lặng lẽ chui vào bên trong quần áo của cô, không ngừng vuốt ve trêu chọc nụ mai mềm mại của cô. Chịu đựng không nổi hành hạ mắc cỡ lại khó chịu này, Tôn Đào Phi thở nhẹ tựa đầu vào cần cổ Trình Phi Viễn, mềm mại khẽ rên ra tiếng.

Hiển nhiên, một loạt phản ứng của Tôn Đào Phi, làm cho Trình Phi Viễn càng thêm khích lệ, động tác dưới tay càng mạnh hơn.

"Da thịt Lão Phật Gia thật đúng là mềm mại ngon miệng, thật làm cho tay nhỏ bé của anh yêu thích không muốn buông."

Trình Phi Viễn cười nhẹ ngậm vành tai trắng noãn hắn thèm thuồng đã lâu, phun ra nuốt vào khuấy.

"Ừ. . . . ." Hơi ngước đầu, Tôn Đào Phi uyển chuyển khẽ rên, trong nháy mắt cũng đỏ bừng cả mặt.

"Phi Phi." Trình Phi Viễn êm ái lại đè nén gọi ra tiếng, bàn tay nắm chặt tay nhỏ bé của Tôn Đào Phi, đặt trên anh em của mình, để cho cô cảm nhận được nhu cầu nóng bỏng của mình.

Tôn Đào Phi theo bản năng muốn rút tay về, nhưng trên gương mặt tuấn tú đỏ sậm đến mức muốn chảy máu của Trình Phi Viễn dày đặc mồ hôi, có một hai giọt thậm chí nhỏ trên mu bàn tay của cô, nóng tim phổi người.

Hồi lâu, Tôn Đào Phi cuối cùng nhẹ nhàng vươn tay, xoa xuống khi người nào đó tha thiết chờ đợi. Chậm rãi cởi dây nịt của hắn ra, được hắn dẫn dắt, cầm nóng rực của hắn, vuốt lên xuống.

Trình Phi Viễn nhất thời nhẹ "Hừ" ra tiếng, cách áo ngủ thật mỏng, ngậm hồng mai đã nở rộ ở dưới bàn tay hắn, mút từng ngụm từng ngụm.

Không biết là người nào rời khỏi người nào trước, y phục tung tóe cô đơn rơi xuống đầy đất. Vừa xoay người, Trình Phi Viễn đè Tôn Đào Phi ở phía dưới, cảm thụ chỗ ướt át đã sớm chuẩn bị xong của cô, không kịp chờ đợi động thân mà vào.

Trong nháy mắt bị mềm mại , ướt át lửa nóng tràn đầy trời đất vây lượn, Trình Phi Viễn thoải mái tê dại da đầu, tần số đụng càng nhanh chóng, lực độ cũng càng  lớn.

"Ừ, ừ. . . . . ." Một tiếng tiếp một tiếng uyển chuyển yêu kiều phát ra từ trong miệng Tôn Đào Phi.

Tiếng thở dốc, thanh âm yêu kiều, từng tiếng liên tiếp vang vọng ở phòng khách, tạo ra từng khúc nhạc ngọt ngào mê người.

Trong đầu một lóe ánh sáng, một cỗ nóng rực phun ra, Trình Phi Viễn nằm ở phía trên nhất thời im lìm bất động, chỉ còn lại thở dốc thật sâu.

"Anh đi ra ngoài!" Cảm nhận được vật của người khác vẫn giữ ở trong cơ thể cô, tựa hồ lại có dấu hiệu hồi phục, Tôn Đào Phi cuống quít đẩy Trình Phi Viễn.

"Đừng động." Trình Phi Viễn đè nén lại thân thể nhích tới nhích lui của Tôn Đào Phi, chậm rãi rút ra.

Mặc dù, Trình Phi Viễn đã nhận sai với cô. Có một số việc, cô có thể không so đo, nhưng có một số việc, cô tất nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua.

"Cũng không biết TV  kêu đánh kêu giết này có cái gì hay mà xem."

Mấy buổi tối này, chỉ cần Trình Phi Viễn vừa mở TV lên, Tôn Đào Phi sẽ không ngừng ở một bên oán trách.

Nói thật, cô là có một chút  cố ý, nói cô hẹp hòi cũng tốt, mang thù cũng được, dù sao cô chính là muốn nói như vậy.

Trình Phi Viễn khẽ nghiêng người, trong ánh mắt thâm thúy thoáng qua một nụ cười sáng tỏ.

"Vợ, chẳng lẽ ngày đó anh chưa đủ hiểu biết sâu sắc, thúc đẩy em vẫn nhớ mãi không quên đến nay." Uyển chuyển cười một tiếng, hắn tuyệt đối không dám nói vợ mình  mang thù, gia đình hài hòa là rất quan trọng.

"Có sao? Em chỉ nói thật mà thôi." Tôn Đào Phi nhàn nhạt liếc mắt Trình Phi Viễn.

Trình Phi Viễn yên lặng không tiếng động quay đầu, không lôi thôi nữa, phụ nữ thật là hẹp hòi. Nhắc nhở mọi người, phải tránh không nên đi trêu chọc.

Từ ngày Tôn Đào Phi đến, Trình Phi Viễn mở mắt có thể nhìn thấy vợ yêu, nhắm mắt cũng có thể nhìn thấy vợ yêu, sống thật thoải mái dễ chịu, nhiệt huyết sôi trào.

Đoàn binh lình số 323, cơ hồ tất cả mọi người đều phát hiện ra, đoàn trưởng bọn họ thật phấn chấn, cả ngày tinh thần luôn sáng láng giống như hoa mào gà.

Lão đại của họ hưng phấn sôi trào. Mỗi ngày đều mạnh mẽ hành hạ bọn họ: đeo vật nặng chạy việt dã 7 dặm, hít đất 300 cái, huấn luyện tấn công v.v..., đa dạng chồng chất. Khiến cho mọi người khổ không thể tả, giận mà không dám nói gì.

Ai bảo lão đại của hắn là đoàn trường đại nhân, hơn nữa còn cầm lá cờ "Giữ vững đoàn chủ bài phải giữ vững vĩnh viễn".

Cuộc sống của Trình Phi Viễn càng ngày càng dễ chịu, rực rỡ tươi sáng. Mà cuộc sống của Tôn Đào Phi lại dần dần có chút khô héo.

Rảnh rỗi quá mức, hơn nữa đã sắp hai tháng, cô tự xưng là siêng năng, làm sao có thể chịu được.

Buổi tối, Trình đoàn trưởng ăn uống no đủ hài lòng ngồi trên ghế sa lon.

"Vợ, có phải ai khiến em không vui, nói ra, anh đi đánh hắn." Trình Phi Viễn vừa nói vừa đưa hai cánh tay vạm vỡ ra.

Tôn Đào Phi yên lặng thu bát đũa vào phòng bếp. Bạo lực, cho là quả đấm có thể chinh phục tất cả sao, đồ thô lỗ.

"Trình Phi Viễn, anh nói em đi ra ngoài tìm việc làm có được không, ở nhà thật nhàm chán."

Trình Phi Viễn nghe vậy, thân thể vốn lười biếng, nhất thời ngồi nghiêm chỉnh, cảnh giác mạnh.

"Vợ, em muốn tìm công việc kiểu gì?" Đi theo bên cạnh Tôn Đào Phi, Trình Phi Viễn vô cùng tích cực hỏi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]Gà xé phay xanh đỏ lẫn lộn

images


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Bach thao, antunhi, banhmikhet, conluanho, lesentaglich, m.truyen, phuongxinh704, tink.08, trankim
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Caythitdo, cloversmile08, danghuyen, dangtai88, dương thị yên, Giauyen2009, hoalongchong89, lenovo, MicaeBeNin, muatrongdem, Ngockhue, Ngockhue19, Quỳnh Hương**, Sharggi và 692 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

4 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

5 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

8 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

9 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 17, 18, 19

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 213, 214, 215

12 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 16)

1 ... 33, 34, 35

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Tổng tài anh thật là hư - Cơ Thủy Linh

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 233, 234, 235


Thành viên nổi bật 
Libra moon
Libra moon
Mía Lao
Mía Lao
V.O
V.O
thu thảo
thu thảo
Windyphan
Windyphan
Song Nhi
Song Nhi

Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 588 điểm để mua Cung Ma Kết
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 234 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Ly nước cam dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 354 điểm để mua Jifflypuff Jumps
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 202 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Công Tử Tuyết: #megau1976
Vào Bảng thiết lập cá nhân -> Lý lịch -> Thay đổi cấu hình tài khoản -> Mật khẩu mới (ở phía dưới)  :-D
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: megau1976 vừa đặt giá 358 điểm để mua Tháp Eiffel
megau1976: chào AD, lâu quá không vào dd, xin hỏi đổi mật khẩu thì vào chỗ nào! Tôi chuẩn bị đăng bài lại. thanks.
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 224 điểm để mua Socola quà tặng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 350 điểm để mua Gấu trắng tương tư
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 216 điểm để mua Ống nghe tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Hoa lồng đèn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Gối xinh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 218 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 279 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Mèo trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.