Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Sủng em đến tận trời - Đan Phi Tuyết

 
Có bài mới 03.04.2012, 14:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 02.10.2011, 18:35
Bài viết: 81
Được thanks: 280 lần
Điểm: 34.37
Có bài mới [Hiện đại] Sủng ngươi tới tận trời - Đan Phi Tuyết - Điểm: 29
Chương 8.3

   Phòng tắm nhỏ hẹp, tiếng nước chảy ào ào, hơi nước mông lung tầm mắt, bụi nước phủ mờ trên gương, gạch men sứ trắng toát ẩm ướt, từng giọt nước lóng lánh từ trên tường nhỏ xuống.

Mồ hôi trên trán Hà Phi cũng nhỏ xuống gương mặt đỏ bừng.

Trời ạ! Cô bưng lấy mặt, không yên ngồi ở trong bồn tắm, vẫn không thể tin được vài phút đồng hồ trước cô cùng Lương Chấn Y lại...

Cô cùng Thiếu Khâm rụt rè năm năm, kết quả, đối mặt Lương Chấn Y, sao lại kích động đến cái gì cũng quên, mà chán nản nhất chính là, cô không có làm bất kỳ biện pháp tránh thai nào. Rõ ràng là chuyện để ý nhất như vậy, vẫn luôn rất cẩn thận, làm sao có thể. . . . . . Thì ra cảm giác không khống chế được như trong lời Úy Nhân Nhân chính là như vậy, cô căn bản không còn kịp phòng bị nữa.

Đều do nụ hôn của anh quá nhiệt tình, Hà Phi một trận nóng ran. Không thể không thừa nhận là, cô quả thật vô cùng vô cùng thích anh hôn. Làm thế nào cũng không nghĩ ra Lương Chấn Y thường ngày ở công ty luôn nghiêm túc sẽ có một mặt nhiệt tình mạnh bạo như thế.

Hà Phi vốc nước hắt lên khuôn mặt nóng ran. Đau đớn giữa hai chân nhắc nhở bọn họ đã nhiệt tình triền miên như thế nào. Lúc anh tiến vào thì cô rõ ràng nhớ mình không biết xấu hổ ở bên dưới anh phóng đãng rên rỉ. Trời ạ, thật quá mất mặt! Khi anh kích động đẩy cô vào đỉnh cao dục vọng thì cô thậm chí còn phát điên mà hét to.

Hà Phi đầu choáng váng, xấu hổ không dám thấy anh. Giờ tỉnh táo rồi, lí trí quay trở lại, cô trốn ở trong phòng tắm, ngượng ngùng, suy nghĩ thật hỗn loạn, không hiểu mình tại sao lại có một mặt phóng đãng như vậy? Không rõ trên đời này thật sự có loại xúc cảm hung mãnh đến như vậy, lí trí thế nào cũng vô pháp chống cự cảm giác đê mê kịch liệt kia. Hà Phi che mặt thở dài. Hết thảy mọi chuyện phát sinh thực sự quá nhanh, quá đột ngột. Cảm giác mới mẻ này làm cô kinh hãi. Tư vị mê hồn kia làm cô vừa sợ hãi lại vừa say mê.

Thay vào chiếc áo màu xanh, Lương Chấn Y khom người nhặt lên quần dài, mặc vào.

Anh vẫn chú ý động tĩnh trong phòng tắm, khẽ cau mày, cô không phải là đi vào quá lâu rồi?

Là anh ôm cô đi vào, nước nóng cũng là anh giúp cô xả, tính thời gian  thì đấy cũng là chuyện từ nửa giờ trước.

Lương Chấn Y trong mắt lóe lên một tia tâm tình phức tạp. Anh không phải là làm đau cô chứ? Nếu sớm biết cô là xử nữ anh sẽ dịu dàng hơn. Là thật mới lạ, anh thấp giọng rủa, anh vội vã đoạt lấy cô còn nhớ đến dịu dàng cái gì? Vừa thấy được thân thể trắng nõn của cô, lí trí của anh cũng quăng ra lên tận chín tầng mây, chỉ muốn điên cuồng đoạt lấy mỗi tấc trên người cô.

Lương Chấn Y lại một lần nữa gọn gàng trải phẳng ga giường.

Cô có thể hối hận hay không? Anh thấp thỏm suy đoán suy nghĩ của cô. Nhớ lại hình ảnh kích tình mới vừa rồi, anh tin chắc cô cũng thỏa mãn, nhưng là. . . . . . nhưng là anh quả thực cũng phải dịu dàng hơn một chút.

Dù sao cô cũng non mềm nghẹn chặt như vậy… Chết tiệt, anh lại kích thích. Ông trời, ánh mắt anh tối lại, không thể tin bọn họ vừa mới làm cái gì.

Đây hết thảy là chân thật lại mộng ảo làm người ta khó mà tin được.

Cô có thể cho rằng anh thừa dịp lúc cô tình cảm yếu ớt nhất mà lợi dụng cô hay không? Đáy lòng cô đến tột cùng là nghĩ như thế nào? Cô trốn ở phòng tắm lâu như vậy là bởi vì hối tiếc sao?

Lương Chấn Y nặng nề thở dài. Còn nghĩ tiếp anh vô cùng có khả năng phát điên mất.

Lương Chấn Y sải bước tới trước cửa phòng tắm. “Hà Phi?”

Bên trong chỉ truyền đến tiếng nước chảy ào ào. Anh có chút lo lắng, xoay lấy nắm cửa đẩy ra, một tiếng kêu sợ hãi, bõm một tiếng, bọt nước bắn khắp nơi. Lương Chấn Y trừng mắt nhìn Hà Phi luống cuống đến cả người trượt vào trong nước nóng.

Trong hơi nước dày đặc, cử chỉ hoảng hốt của cô làm anh vừa sợ vừa buồn cười. Động tác có thể nhanh như vậy hiển nhiên là cô không có việc gì rồi.

Chết mất thôi! Hà Phi nhịn thở chìm vào trong nước. Mặc dù bọn họ vừa mới trần truồng thân mật qua, nhưng bảo cô khỏa thân gặp người, cô quả thật là sợ muốn chết.

Cô trốn vào trong nước, cầu nguyện anh thức thời mau mau rời đi.

Lương Chấn Y không đi. Anh khom người quan sát mặt nước bên trong bồn tắm đang không ngừng nổi lên bọt khí. “Hà Phi?” Xấu hổ như vậy?

Một bàn tay thon dài nhô ra khỏi mặt nước, ra hiệu muốn anh rời đi.

Lương Chấn Y nhíu mày, dứt khoát ngồi xuống bên cạnh bồn tắm. “Em trốn dưới nước làm gì?” Anh vô lại không chịu đi, thưởng thức thân thể trắng sáng mông lung dưới mặt nước.

Hà Phi không nhịn được, nhô đầu lên trừng anh. “Ê!” Cô mặt đỏ tai hồng nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn tú mê chết người không đền mạng kia, tức giận nói: “Em. . . . . . Em còn chưa tắm xong, anh. . . . . .  anh sao lại. . . . . .  xông vào như vậy hả?!”

Thân hình cao lớn của anh làm không gian nhỏ hẹp nhất thời xem ra càng thêm quẫn bách. Đôi mắt đen huyền nóng bỏng của anh hại đáy lòng cô lại vừa một hồi loạn cào cào, hoa mắt chóng mặt.

Anh thật thích nhìn bộ dáng cô khốn quẫn đáng yêu như vậy. Cô đỏ mặt có phần chật vật làm anh như trúng độc. Mái tóc ướt đẫm bồng bềnh trên mặt nước, tiếng nước chảy tí tách, hơi nước bao phủ khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp kia.

Chết tiệt, chỉ là nhìn khuôn mặt đỏ hồng của cô, ngực của anh lại không thể hiểu nổi trướng lên cảm giác hạnh phúc.

Anh khó khăn đè xuống dục vọng buộc chặt, thấp giọng hỏi cô: “Em còn phải tắm bao lâu?”

“Anh. . . . . . Anh mặc kệ em!” Chết tiệt, anh sao vẫn vô lại không chịu đi.

Trong mắt anh lóe lên một tia thích thú, bộ dáng nhàn nhã nhắc nhở cô. “Hà Phi, ngâm nước lâu như vậy sẽ thiếu dưỡng khí, anh sợ em sẽ té xỉu.”

Té xỉu? Hà Phi trợn mắt một cái, nghĩ đến mình tình cảnh nhục nhã trần truồng té xỉu ở phòng tắm, lập tức ồn ào: “Được rồi được rồi được rồi. Anh đi ra ngoài đi, em mặc quần áo!”

Anh chẳng những không đi, còn chết tiệt dùng một đôi ánh mắt nhàn nhã sâu xa quan sát cô. Khi anh dời tầm mắt xuống phía dưới, cô lập tức dùng nước hắt anh.

“Anh còn nhìn!”

Anh cười, cuốn tay áo đột ngột kéo cô từ đáy nước lên. Cô sợ hãi kêu, anh sáp gần che lại cái miệng đang kêu la của cô, hôn đến cô đầu choáng mắt hoa tứ chi vô lực, lời kháng nghị gì cũng bị anh hôn rớt, anh thỏa mãn cực kỳ.

Khi anh rốt cục buông tay, cô yếu ớt đến thiếu chút nữa lại trượt vào trong nước. Anh kịp thời đỡ cô, ôm lấy cả người cô đặt vào trên bồn cầu.

“Không cần phải ngượng. Vừa rồi cái gì anh cũng nhìn hết rồi. . . . . .” Anh xoay người cầm khăn lông, Hà Phi bị chọc tức, nắm chặt khăn tắm, giơ chân đạp anh. Anh nhất thời mất cân bằng, phần thân trên ngã vào trong nước, bọt nước văng lên, Hà Phi nở nụ cười.

Lương Chấn Y một thân ướt, xoay người lại. “Được, tốt lắm. . . . . .” Đơn giản cởi xuống áo ướt, Hà Phi kinh hãi đến hai mắt trợn trừng. Lồng ngực rắn chắc bóng loáng nổi đầy cơ bắp kia lập tức khiến cô ngưng cười. Cô nhìn mà trân trối nghẹn lời, mặt đỏ như lửa. Bộ ngực anh màu đồng cổ thật mê người, bụng phẳng lì rắn chắc thật quá gợi cảm . . . . . . Yết hầu cô thít chặt, sắc mặt nóng ran tiết lộ suy nghĩ tà ác của cô.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn nanapre về bài viết trên: m.truyen, meo lucky, nguyengiau, song ngu vo tinh, tamthuonglac
     

Có bài mới 03.04.2012, 16:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 12.11.2011, 23:22
Bài viết: 215
Được thanks: 304 lần
Điểm: 4.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sủng ngươi tới tận trời - Đan Phi Tuyết
để ý rùi đó nha....toàn dừng ngay lúc cao trào, tức chít người mà. Thanks nàng, truyện đọc nhẹ nhàng, hai anh chị này vui ghê.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.04.2012, 16:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 02.10.2011, 18:35
Bài viết: 81
Được thanks: 280 lần
Điểm: 34.37
Có bài mới [Hiện đại] Sủng ngươi tới tận trời - Đan Phi Tuyết - Điểm: 31
Chương 9.1

Bên ngoài một mảnh cảnh sắc rực rỡ, một bàn thức ăn ngon nóng hôi hổi.

Chú Hồ thịnh tình khoản đãi Lương Chấn Y từ xa tới, ở hiệu ăn Phúc Viên phố người Hoa đặt hẳn một bàn mời hai người.

“Đến đây đến đây!” Chú Hồ trời sinh tính nhiệt tình, bận rộn giúp Hà Phi gắp đủ loại món ăn. “Ăn thử đi, vịt quay chính tông, ngũ canh tràng vượng*, gà cung bảo**. . . . . .” Chú Hồ hớn ha hớn hở gắp thức ăn, Lương Chấn Y lấy cái đĩa tới, Hà Phi nhìn anh cau mày gắp ra hạt tiêu.

(*) Ngũ canh tràng vượng: một món hầm cay với nguyên liệu chính là tràng lợn

(**) Gà cung bảo: món gà cay truyền thống của Tứ Xuyên

“Đừng gắp, cô ấy không ăn cay.” Anh nói.

Anh ấy làm sao mà biết? Hà Phi kinh ngạc, thấy anh ngăn chú Hồ gắp món ăn. “Lấy mấy món ăn nhẹ thôi.”

Anh và chú Hồ uống một ly rượu, hai người thoải mái tán gẫu lại chuyện cũ.

Hà Phi yên lặng ăn mấy món ăn Lương Chấn Y giúp cô lần nữa chọn lại, đáy lòng vẫn là không hiểu rõ, anh ấy làm sao biết cô không ăn cay?! Chút chuyện nhỏ này mà cô nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu vẫn chưa nghĩ ra được.

Ăn cơm xong, nhân viên phục vụ đưa tới mấy cái bánh bích quy hình đĩnh vàng.

Lương Chấn Y đưa bánh quy cho Hà Phi, Hà Phi ngẩng đầu nhìn anh.

“Em không ăn được nữa.” Cô lắc đầu. Nghe thấy chú Hồ cười giải thích.

“Cô nhóc, đây là tập tục của phố Hoa kiều bọn chú. Nhìn xem, cái này gọi là bánh may mắn, cháu mau lấy một cái xem, xem vận khí của cháu như thế nào?”

Hà Phi không hiểu rõ. Cô xem Lương Chấn Y chọn lấy một cái, cắn vỡ cái bánh, cô cũng chọn lấy một cái cắn vỡ, nhìn thấy một tờ giấy lộ ra. Mắt cô sáng lên, cầm lấy cuộn giấy mở ra nhìn, trên đó viết “Chuyện hỉ tới cửa, tình duyên đã đến”. Hà Phi vội vàng vo lại tờ giấy vào trong tay, trên mặt nóng ran.

Chú Hồ cười hỏi cô: “Viết gì vậy?”

Lương Chấn Y cũng hỏi: “Viết cái gì?”

Cô xấu hổ đỏ mặt, vội vàng xua tay. “Không có. . . . . . Không có gì!” Cô hỏi anh. “Của anh viết cái gì?”

Anh nhíu mày. “Em để cho anh xem trước.”

Cô một trận khẩn trương, siết chặt tờ giấy. “Ưm. . . . . . Không viết cái gì hết!”

“Rầm!” Chú Hồ đem tờ giấy của mình đập lên bàn, liếc Lương Chấn Y một cái, hai người nhếch miệng, sau đó rất ăn ý cùng nhau cười to.

“Cháu thần thần bí bí làm cái quái gì?” Chú Hồ ngó tờ giấy Hà Phi giấu giấu diếm diếm. “Hiệu ăn nhà này mười cái cũng có tám cái viết ‘Chuyện hỉ tới cửa, tình duyên đã đến’! Ai, cháu không cần phải giấu nữa đâu!”

Hà Phi kinh ngạc, mồ hôi lạnh rơi xuống má, lúng túng khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng bừng. Lương Chấn Y liếc cô một cái, thấp giọng cười.

Dùng cơm xong, mua hai túi đồ uống lạnh, bọn họ trở lại nhà trọ. Trong ngày lễ phố người Hoa chật ních khách đi chơi, quá mức ồn ào, bọn họ quyết định trở về nhà trọ.

Bước lên cầu thang chật hẹp Hà Phi nhìn bóng lưng anh, không nhịn được tò mò hỏi: “Anh. . . . . . làm thế nào biết em không ăn cay?” Cô chưa từng nói với anh chuyện này.

Lương Chấn Y quay đầu lại nhìn cô một cái, lơ đễnh trả lời. “Lần trước công ty liên hoan, món ăn nào em cũng hỏi có cay không, còn nói ăn cay sẽ đau dạ dày. Sao vậy, anh nhớ nhầm à?”

Hà Phi lắc đầu. “Không, anh không nhớ nhầm.”

Anh đi lên bậc thang, cô đi theo, ngước nhìn bóng lưng cao lớn của anh, không hiểu sao đáy lòng thấy ấm áp.

Thiếu Khâm luôn không nhớ được cô không ăn cay.

Hà Phi nhìn chằm chằm bóng lưng rộng lớn của Lương Chấn Y. Tại sao? Cô chưa từng cố ý nhắc nhở, nhưng anh vẫn luôn nhớ.

Lương Chấn Y lên trên tầng, rẽ vào đứng trước cửa, một đôi tay nhỏ bé từ phía sau ôm lấy anh, khiến anh không khỏi ngẩn ra.

Tim anh đập nhanh, không dám có bất kỳ hành động nào, cảm giác Hà Phi ngả mặt lên lưng anh.

Bóng dáng hai người trùng điệp trên bức tường cũ lốm đốm tróc sơn, hơi thở của cô ấm áp phả lên lưng anh. Anh trong thoáng chốc nín thở, cực kỳ hưng phấn. Đây là lần đầu tiên Hà Phi chủ động bày tỏ, anh lặng yên để tùy ý cô, rất sợ quấy rầy khoảnh khắc khó được này.

“Em. . . . . .” Hà Phi đem mặt dán sát vào lưng anh, cố lấy dũng khí nơm nớp nói. “Em cũng. . . . . . rất thích anh.” Chỉ vì chút chuyện nhỏ anh nhớ cô không ăn được cay này.

Đúng vậy, chỉ vì như thế liền cảm động muốn khóc. Khóe mắt cô bỗng dưng đỏ lên.

Có phải là chuyện quá nhỏ nhặt hay không! Đúng vậy, là chuyện rất nhỏ nhặt, nhưng cũng không hiểu ra sao, cô lại rất cảm động nha.

Cứ như vậy, chút ít chuyện, còn có rất nhiều. . . . . . Thí dụ như anh từ vạn dặm xa xôi mà đến, thí dụ như anh an ủi cô lúc đau khổ, lại thí dụ như sau mỗi lần lạnh lùng giáo huấn cô lúc cô phạm sai lầm, cuối cùng lại ở sau lưng yên lặng ủng hộ cô. Đều chỉ là chút chút chuyện nhỏ, tích lũy dần, lại đẩy ngã tình cảm với bạn trai yêu nhau đã lâu. Từ Thiếu Khâm quá đáng lại càng tôn thêm Lương Chấn Y dịu dàng xuất sắc.

Lương Chấn Y cúi đầu, lòng bàn tay phủ lên đôi bàn tay nhỏ bé trước bụng kia. Cỡ nào vui mừng cô đáp lại tình cảm của anh, đột nhiên khoảng cách giữa hai người được kéo gần lại, ở nơi hai đôi bàn tay đang giao triền này.

Một con con chim bồ câu trắng đậu lại trên lan can, rù rù nỉ non, nó hưởng thụ ánh mặt trời ấm áp không chịu đi.

Hai cái ghế tựa vào nhau, nắng vàng rực rỡ, bóng người in lên mặt đất.

Thật lâu chưa được nhàn nhã như vậy, Hà Phi ngồi tán gẫu với Lương Chấn Y.

“Đàn ông thật sự có thể tách dục vọng cùng tình cảm ra sao?” Cô không nhịn được hỏi, nghĩ không ra tại sao Thiếu Khâm có thể vừa luôn miệng nói yêu cô, vừa lại cùng người phụ nữ khác anh anh em em.

Lương Chấn Y lười biếng nằm dựa vào trên ghế, chân dài duỗi chéo trên mặt đất.

“Không biết.” Ngay sau đó lại thành thực bổ sung một câu: “Thẳng thắn mà nói, phần lớn đàn ông anh biết đều có thể.” Anh đang nhìn bản đồ thành phố.

Hà Phi nhíu mày, mắt lạnh nheo lại nhìn anh. “Anh. . . . . . Anh cũng như vậy?”

“Nói thật, ” anh trừng cô một cái. “Anh thật ra. . . . . . không phải như vậy.” Anh trêu chọc cô, Hà Phi liếc anh cười, duỗi ra lưng mỏi, thoải mái hớp cà phê lạnh vừa mua lúc nãy.

Cô nhìn ra xa phía trước. “San Francisco có thật nhiều cao ốc. Đằng trước có phải là công viên không? Cả một dải màu xanh kia kìa, thật đẹp.” Cô lại ngửa đầu, nhìn một đàn chim bồ câu bay ngang qua. “Còn dư lại một ngày em nhất định phải chơi cho đủ mới thôi, anh biết chỗ nào chơi vui không?” Cô hưng phấn quay đầu hỏi. ” Anh dẫn em ——” Cô chợt im miệng, thấy Lương Chấn Y đã ngủ gật, đầu tựa vào lưng ghế, đôi mắt thâm thúy chẳng biết từ lúc nào đã nhắm lại.

Ôn Hà Phi chợt hiểu ra anh phải có biết bao nhiêu mệt mỏi. Trước tiên anh thu thập hành lý bay tới gặp cô, lại trong lúc cô ngủ say canh giữ cho cô cả một đêm. Buổi sáng sau khi bọn họ triền miên lại bị chú Hồ kéo đi ăn cơm. Trời ạ, Hà Phi che ngực, nói cách khác, anh vô cùng có thể ước chừng hai mươi bốn giờ không ngủ; mà cô thì lại là ăn no ngủ kĩ lại còn muốn đi chơi, đáng chết! Hà Phi trong lòng tự trách.

Hà Phi nhìn chằm chằm con chim bồ cầu đang rù rù kêu trên lan can. “Đi đi, đi đi!” Cô xua nó bay đi.

Ngây ngốc một hồi, Hà Phi lén lút dịch cái ghế dựa gần vào, lại nhẹ nhàng đưa tay quay mặt anh sang đây, để cho anh dựa vào trên vai mình.

Bản đồ trong tay anh rơi xuống, Hà Phi mỉm cười, tiếp được bản đồ, cầm tờ bản đồ kia phủ lên mặt của hai người, không để cho ánh mặt trời quấy rầy anh yên giấc.

Anh không có tỉnh, vẫn dựa vào đầu vai cô, khẽ ngáy. Hơi thở nóng rực của anh phả lên cổ cô, Hà Phi híp mắt lại, thực thỏa mãn thở dài.

Loại cảm giác ngọt ngào này, loại cảm giác hạnh phúc căn đầy lồng ngực này, mới thật sự là tình yêu chứ?

Nếu như loại ngọt ngào đến tận đáy lòng này, loại cảm giác tràn đầy hạnh phúc này gọi là tình yêu, vậy thì, Hà Phi rốt cuộc hiểu được trong quá khứ cô có bao nhiêu sai lầm quá mức.

Giống như cô hiện tại chẳng qua là cùng Lương Chấn Y sóng vai tản bộ, đi dạo trên con đường hoàng hôn, chẳng qua là lén nhìn gương mặt tuấn tú của anh, lại không khỏi tủm tỉm cười.

   Lần này chắc sẽ không sai nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn nanapre về bài viết trên: Băng Châu, Ngocbbb, m.truyen, meo lucky, ngocyen0224, song ngu vo tinh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bogdanlcl và 88 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 98, 99, 100

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

11 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182



Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Zan_kun: Yo
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 351 điểm để mua Cặp đôi cherry
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 3648 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 3473 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.