Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Khi quân hôn gặp gỡ tình yêu - Thanh Xuân Tiểu Biến Thái

 
Có bài mới 08.03.2012, 13:13
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37112
Được thanks: 85183 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khi quân hôn gặp gỡ tình yêu - Thanh Xuân Tiểu Biến Thái - Điểm: 40
Chương 15: Xin chào, hôn

Trời bên ngoài vẫn còn mịt mờ tối, Tôn Đào Phi đã mở mắt. Cảm giác đầu tiên là ngang hông rõ ràng có một vật không thuộc về cô. Nhờ ánh trăng mơ hồ chiếu vào, cúi đầu, quét mắt về phía cánh tay vững vàng đang vắt ngang eo cô của Trình Phi Viễn, ấm áp nhàn nhạt, từng chút rõ ràng truyền vào da cô.

Tôn Đào Phi chỉ cảm thấy mình giống như bị người điểm huyệt, toàn thân cứng ngắc vô cùng, nằm ở trên giường một cử động cũng không. Mà nhiệt độ từ eo truyền tới, giống như là đang tự lan rộng ra, dâng lên từng chút đến gương mặt lỗ tai của cô.

Cũng may, rất nhanh, Trình Phi Viễn lật người, tay cũng theo đó lấy ra. Tôn Đào Phi lập tức thở hắt ra, lấy ra tay phải đang trong chăn, vỗ nhẹ nhẹ gương mặt đã nóng.

Vậy mà, thời gi¬an nhẹ nhõm của Tôn Đào Phi còn chưa qua một phút, Trình Phi Viễn lại lật người một lần nữa, đầu càng thêm vùi sâu vào cổ cô, cánh tay cũng giống như sắt ôm chặt hông của cô.

Trong nháy mắt Tôn Đào Phi chỉ cảm thấy cả người đều giống như bị đặt ở lò lửa lớn để nướng, khiến cho cô nóng đến hít thở không thông. Cổ lại bị Trình Phi Viễn phun ra hơi thở nong nóng, từng làn ổn định tỏa ra trên da cô.

Khổ não nhíu mày, Tôn Đào Phi cúi đầu nhìn  đỉnh đầu Trình Phi Viễn, trước kia sao không có phát hiện người này ngủ không thành thật như thế đây?

Trình Phi Viễn vùi ở trong cổ Tôn Đào Phi, ở góc cô không nhìn thấy, khóe miệng cong lên một đường đắc ý. Trong đầu càng thêm cực kỳ ngây thơ thầm nghĩ, để cho mình em ngủ thật ngon. Hiện tại cũng cho em nếm thử tư vị không cách nào ngủ. Bất quá, mùi vị trên người cô gái này thật đúng là không tệ, khiến cho sốt nóng thật vất vả chìm xuống của hắn, có thể rục rịch chộn rộn lại.

“Này, Trình Phi Viễn!” Không biết qua bao lâu, Tôn Đào phi chỉ cảm thấy bả vai của mình bị đầu người khác ép tới đau nhức, cô rốt cục không nhịn được khẽ gọi một tiếng.

Trình Phi Viễn nghe tiếng, giả bộ không có nghe thấy, ngủ thật trầm, tay càng thêm cố ý ôm chặt eo Tôn Đào Phi hơn.

Thấy đầu Trình Phi Viễn vẫn không nhúc nhích, Tôn Đào Phi vốn hơi nhíu chân mày, lần này càng nhăn sâu. Thấy thế, Tôn Đào Phi vì bả vai của cô, dứt khoát: tay phải đưa vào trong chăn, dựa theo eo thịt của Trình Phi Viễn cấu mạnh một cái.

“Em làm gì thế?” Tiếng kêu đau hơi giận của Trình Phi Viễn lập tức vang lên, đầu cũng một cách tự nhiên rời đi bả vai Tôn Đào Phi.

Sờ sờ chỗ đau bị Tôn Đào Phi cấu, Trình Phi Viễn hung tợn trừng mắt nhìn Tôn Đào Phi một cái, cô gái độc ác không nhẹ không nặng này.

“Anh đè em bị thương rồi!” Đối mặt Trình Phi Viễn cho dù ở trong bóng tối không thấy rõ vẻ mặt, nhưng thanh âm rõ ràng tức giận, Tôn Đào Phi vẫn như không có việc gì nhàn nhạt giải thích.

“Vậy sao em không gọi anh?” Trình Phi Viễn lập tức oán trách đúng lý hợp tình, hoàn toàn quên mất chính hắn là giả bộ ngủ để mình bị cấu.

Tôn Đào Phi liếc mắt về phía không khí, người đàn ông này lại bắt đầu ăn vạ ư, vậy trực tiếp bỏ qua vấn đề của hắn đi, cô biết lúc này càng để ý đến hắn, hắn lại càng hăng hái, thật là ngây thơ ghê gớm. Hãy nói hiện tại trong lòng của cô cũng là ngổn ngang không có chút chữ nào, cho nên cô cần bình tĩnh.

Thấy Tôn Đào Phi trầm mặc không nói, Trình Phi Viễn không cam lòng kêu, “Tôn Đào Phi, em đã ngủ chưa?”

. . . . . . . . . , trả lời hắn vẫn là Tôn Đào Phi trầm mặc.

“Tôn Đào Phi, anh biết em vẫn chưa ngủ!” Người nào đó chưa từ bỏ ý định không ngừng cố gắng.

. . . . . . . .

“Tôn Đào Phi, tại sao em không nói lời nào?”

. . . . . . . .

“Có phải em không thoải mái hay không?” Nói xong, tay Trình Phi Viễn tự động sờ lên cái trán của Tôn Đào Phi. Chỉ là vừa mới đặt tay lên, liền bị Tôn Đào Phi không khách khí chút nào gạt xuống.

“Trình Phi Viễn, anh có biết hay không, anh thật nóng nảy.” Tôn Đào Phi bị quấy rầy nghiêm trọng, hiển nhiên vô cùng không HAP¬PY, giọng nói cũng mang theo tức giận không thể đè nén lại.

“Là em đánh thức anh, em phải chịu trách nhiệm!” Lời nói ngây thơ lại như chuyện đương nhiên của Trình Phi Viễn oang oang bật thốt lên.

Tôn Đào Phi vô lực nháy mắt mấy cái, ai có thể nói cho cô biết đây là lời một người đàn ông ba mươi tuổi nên nói sao? Cô thật hoài nghi bình thường người này đối diện với những người khác, làm một đoàn trưởng thì thị uy như thế nào.

“Trình Phi Viễn, xin hỏi, lúc huấn luyện bình thường anh cũng là dáng vẻ như vậy?”

Lần này, Trình Phi Viễn mới vừa rồi còn nhảy nhót vui vẻ, trong nháy mắt trầm mặc.

Tôn Đào Phi vui vẻ, tiếng cười hơi khàn khàn nhẹ nhàng vang vọng ở cả căn phòng.

“Em cười cái gì?”

Tôn Đào Phi vui vẻ ung dung đáp, “Buồn cười cái gì, dĩ nhiên là cười cái bộ dáng của anh chứ cười cái gì.”

Tay đặt ở trong chăn của Trình Phi Viễn, nắm lên thật chặt, hắn là Trình Phi Viễn được gọi là ”Đoàn trưởng ma quỷ”, tại sao có thể là cái bộ dáng này. Chẳng qua là hắn không muốn thấy bộ dáng Tôn Đào Phi không để ý tới hắn, hắn cũng biết mình thật ngây thơ, nhưng hắn chính là không khống chế được mình, đáng chết, không khống chế được.

Bên ngoài, tiếng sấm rầm rầm đúng lúc đúng giờ truyền vào gi¬an phòng.

“Mau dậy đi, sắp tới trễ rồi!” Tôn Đào Phi vô cùng hiền thê lương mẫu nhẹ giọng nhắc nhở người nào đó trầm mặc bên cạnh.

Trình Phi Viễn cố ý làm động tác ngồi dậy rất lớn, vẫn không quên cho Tôn Đào Phi một đôi mắt ti hí sắc lẻm như dao. Bởi vì người nào đó phải rời đi, cho nên đối với cử động ngây thơ của hắn, Tôn Đào Phi rất đại độ coi thường không nhớ.

Khi bóng dáng Trình Phi Viễn bị cánh cửa thật dày che khuất, Tôn Đào Phi thở ra một hơi thật dài, tay trong chăn nắm cái mền đến nếp nhăn bốn phía. Cô giống như càng ngày càng không khống chế được ý tưởng cảm thấy Trình Phi Viễn là một người đàn ông tốt, hơn nữa đối với việc hắn đến gần, cô sẽ vô cùng hồi hộp. “Điều này từ lúc nào....” Che kín đầu, Tôn Đào Phi không dám, cũng không muốn nghĩ tiếp.

Nguyên nhân đại khái là buổi tối phải cử hành hội liên hoan nên Tôn Đào Phi cảm giác, tiếng la bên ngoài truyền tới cực kỳ vang dội.

Gần tối, bầu trời bao la màu lam nhạt bị mực nhuộm thành một mảnh xanh đậm. Mạc Tiểu Kỳ xuất hiện ở cửa.

“Chị dâu, chị chuẩn bị xong chưa, đoàn trưởng bảo em tới đớn chị.” Tiểu tử vẫn thật thà như lần đầu gặp mặt.

Tôn Đào Phi từ trên xuống dưới tỉ mỉ nhìn lại mình một phen, áo sơ mi màu xám nhạt đi cùng với quần dài màu lam, coi như đơn giản hào phóng, chỉ là hơi trẻ một chút, nhưng bây giờ không phải lưu hành mốt giả bộ nai tơ sao.

Gật đầu một cái, Tôn Đào Phi quần áo bay bay đi ra ngoài cửa.

Mạc Tiểu Kỳ hy vọng ngời ngời bước chân nhẹ nhàng đi trước Tôn Đào Phi, mất tự nhiên khẽ nghiêng đầu, hai vợ chồng đoàn trưởng này thật đúng là trai tài gái sắc, khiến cho người như hắn cũng không tiện nhìn.

Khi tới chỗ cử hành hội liên hoan thì khắc sâu vào mắt đúng là đầu cua đồng loạt, cúi đầu, khoé miệng Tôn Đào Phi vểnh lên, tình cảnh này thật đúng là tráng lệ. Đồng thời, Tôn Đào Phi đến cũng đưa tới không ít người ghé mắt. Ngẩng đầu lên, trên mặt Tôn Đào Phi mang cười, đúng mức rộng rãi đi tới vị trí thuộc về cô.

Rất nhanh, Tôn Đào Phi liền phát hiện thì ra nói chị dâu cũng không phải chỉ một mình cô, nhìn những người phụ nữ tuổi cỡ cô ngồi gần quanh, đáp án liền tự nhiên không cần nói cũng biết.

Người chủ trì mặc một bộ quân trang màu xanh biếc, thẳng tắp xuất hiện trong võ đài, thanh âm trầm bồng du dương từ từ vang lên, buổi liên hoan chính thức bắt đầu.

Tất cả tiết mục tập trong đơn vị theo thứ tự trình diễn, Tôn Đào Phi ngồi ở dưới đài xem cười ha ha, nhiệt huyết sôi trào.

Hơn nữa cực kỳ thần kỳ chính là, xem được tiểu phẩm Trình Phi Viễn diễn, vai diễn của hắn trong đó là trưởng ban nấu ăn. Xem tiết mục này thì Tôn Đào Phi cười đến nghiêng ngả, lúc kết thúc vỗ tay càng hăng hái, tiết mục của ông xã mình, cô vẫn phải làm việc nghĩa không lùi bước ủng hộ.

Cơ hồ là vừa chào cảm ơn xong, Trình Phi Viễn liền bỏ chạy đến ngồi ở bên cạnh Tôn Đào Phi, vui rạo rực hỏi, “Thế nào, anh diễn không tệ chứ?” Vừa rồi khi hắn ở trên đài nhìn thấy cô cười rất vui vẻ .

Nhìn người nào đó đắc ý đầy cõi lòng, Tôn Đào Phi cố ý kéo dài thanh âm, chậm chạp nói, “Tốt lắm. . . . Không. . . tệ!”

Nghe vậy, khoé miệng Trình Phi Viễn càng thêm toét ra thật to, lộ ra một hàm răng trắng loá.

Lúc này cũng đã gần đến tiết mục cuối cùng rồi, thanh âm nâng cao của người chủ trì từ trên đài truyền đến, ý là để cho mấy đôi tân nhân lên đài. Tôn Đào Phi không hiểu rõ lắm nhìn Trình Phi Viễn một cái, kỳ vọng có thể từ chỗ của hắn lấy được đáp án, vậy mà Trình Phi Viễn lại cầm tay cô đi thẳng lên đài.

Tôn Đào Phi chỉ có thể hồ đồ lờ mờ lên đài, nghe người chủ trì nói nói một loạt, cô mới hiểu được thì ra mấy đôi ngồi gần quanh cô đều là người mới kết hôn, bảo họ lên đài, là có chút quà nhỏ muốn chúc phúc cho bọn họ.

Không biết người nào dẫn đầu ở dưới kêu một tiếng, “KISS” , sau đó chính là tiếng la liên tiếp như sấm rền, hơn nữa đồng loạt đều là một từ, “KISS”

Thanh âm có lực của người chủ trì càng thêm vang lên ở một bên, hô to, “KISS.”

Mấy đôi khác cũng lục tục nụ hôn nóng bỏng , chỉ có Tôn Đào Phi và Trình Phi Viễn vẫn còn trạng thái hai mặt nhìn nhau.

Khẩn trương kéo kéo vạt áo, Tôn Đào Phi hoàn toàn luống cuống, nhìn đám đàn ông như sói như hổ phía dưới một cái, cô biết đại khái là trốn không thoát đâu.

Trình Phi Viễn nhìn thấy hết được sự khẩn trương hồi hộp của Tôn Đào Phi, đối với việc có thể hôn cô, hắn có chút kích động thậm chí mong đợi, chẳng qua là hiển nhiên người nào đó còn chưa chuẩn bị xong.

“Đoàn trưởng, tất cả mọi người đều đã...rồi, hai vị như thế thật là không được.” Người chủ trì ở một bên hung hăng tăng thêm một cây đuốc, rước lấy một mảnh sói tru bất mãn phía dưới.

Mặt Tôn Đào Phi lập tức đỏ bừng, ánh mắt cũng bắt đầu mơ hồ, chính là không dám nhìn thẳng vào mặt Trình Phi Viễn.

Trình Phi Viễn nhìn gương mặt ửng đỏ của Tôn Đào Phi, trong cổ họng khô khốc, tim cũng giống như là bị người ta túm được, nhộn nhạo.

Nâng khuôn mặt Tôn Đào Phi lên, Trình Phi Viễn làm theo con tim mách bảo, liều mạng đặt môi vào đôi môi anh đào kia, nhất thời phía dưới vang lên từng trận ầm ĩ hoan hô la ó.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.03.2012, 12:01
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37112
Được thanks: 85183 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khi quân hôn gặp gỡ tình yêu - Thanh Xuân Tiểu Biến Thái - Điểm: 35
Chương 16: Xin chào, bà mai

Khoảnh khắc môi Trình Phi Viễn đặt lên, đầu Tôn Đào Phi trong nháy mắt trống không trong một giây.

Môi mím chặt bị Trình Phi Viễn cường ngạnh tiến nhanh thắng nhanh. Tôn Đào Phi không thể không kéo về suy nghĩ trống không, có đau một chút, người nào đó rất dùng sức mút, cũng rất đầu nhập, càng không ngừng tự nói với mình phải chịu đựng.

Tiếng hô, tiếng huýt sáo dưới đài nối liền không dứt, Tôn Đào Phi cuối cùng không nhịn được cắn nhẹ đầu lưỡi của Trình Phi Viễn. Hắn quả nhiên rất nhanh lui binh thua chạy.

Trình Phi Viễn liếm liếm đầu lưỡi bị cắn không phải nhẹ, nhìn trên mặt Tôn Đào Phi rõ ràng còn ẩn nhẫn chưa thối lui, hung hăng trừng, vừa rồi hắn cũng biết cô không chuyên tâm và kháng cự. Thật là đả kích lớn, Trình đoàn trưởng buồn bực trong lòng, lần đầu tiên trong đời cảm thấy hoài nghi với sức quyến rũ nam tính của mình, chẳng lẽ hắn là một người không được người ta yêu thích như thế?

Tôn Đào Phi nhìn mặt Trình Phi Viễn như đưa đám, lửa giận trong lòng gia tăng từng chút, tiện nghi cũng cho hắn chiếm, hắn còn có cái gì không hài lòng?

Thật ra, Trình Phi Viễn không biết rằng Tôn Đào Phi để cho hắn hôn cô, đã là vô cùng nể mặt hắn rồi.

Nhớ lại, năm Tôn Đào Phi lên lớp 9, bị một tên côn đồ nhỏ ở bên cạnh trường học quấn lấy, tuyên bố muốn theo đuổi cô đến cùng. Vì vậy, một ngày, trên đường vào giờ tan học buổi chiều, tên côn đồ chặn đường Tôn Đào Phi, cưỡng chế muốn hôn Tôn Đào Phi một cái. Sau đó, cái miệng mập nhơn nhớt đó cứ luẩn quẩn trong đầu Tôn Đào Phi suốt cả một năm, cũng làm cho Tôn Đào Phi từ đó về sau vô cùng chán ghét cùng bài xích các loại hình hôn. Sau đó, tên côn đồ kia đương nhiên bị Tôn Đào Phi trả thùvô vùng thê thảm, nhưng không đáng nói ở đây.

Lẩn quẩn bên tai là lời kết thúc lưu loát phong phú của người MC. Ngay sao đó, tất cả mọi người cầm ghế ngồi của mình, rời sân một cách trật tự.

Tôn Đào Phi và Trình Phi Viễn đi sau cùng của đội ngũ, mặc kệ tiếng người ồn ào trước mặt, bọn họ vẫn là nhìn nhau không nói gì.

“Trình Phi Viễn!” Nghe tiếng, Trình Phi Viễn thu hồi nho nhỏ buồn bực của hắn, quay đầu, liền nhìn thấy Chu Thành Phi ở chỗ xa ngoắc hắn.

“Em chờ anh chút!” Vội vã dặn dò Tôn Đào Phi một câu, Trình Phi Viễn liền chạy đi.

Tôn Đào Phi nhìn lại theo phương hướng Trình Phi Viễn chạy đi, đã nhìn thấy một người đàn ông mặc dù cũng cắt tóc rất ngắn giống Trình Phi Viễn, nhưng vẫn không mất đi vẻ nho nhã tuấn tú. Người đàn ông kia giống như là cảm nhận được ánh mắt của cô, lễ phép gật đầu một cái với cô.

Tôn Đào Phi cười lại một cái, ngắm nhìn Trình Phi Viễn đã đứng đối diện người đàn ông, không ngừng âm thầm sợ hãi than ở trong lòng, một bức tranh mỹ nam thật đẹp. Một cương nghị, một ướt át, thật đúng là hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh, phối hợp hoàn mỹ.

Tôn Đào Phi còn chưa thưởng thức đủ tranh mỹ nam, người đàn ông kia đã rời đi, Trình Phi Viễn cũng chậm rãi quay lại.

“Ai thế?” Trình Phi Viễn vừa đứng yên, Tôn Đào Phi liền gấp không thể chờ luôn miệng hỏi.

Trình Phi Viễn liếc Tôn Đào Phi, trên mặt rõ ràng viết mấy chữ, “Em rất muốn biết, mau nói cho em biết”, trong lòng lại buồn bực, sao không thấy cô cảm thấy hứng thú như vậy đối với hắn – ông xã của cô?

“Đoàn trưởng đoàn bốn!” Trình Phi Viễn trả lời thật hung dữ, muốn bao nhiêu đơn giản thì có bấy nhiêu đơn giản.

“Có bạn gái chưa?” Nghe vậy, vẻ mặt Tôn Đào Phi lập tức tươi cười, hỏi thật ôn nhu.

Trình Phi Viễn cảnh cáo nhìn Tôn Đào Phi rõ ràng đang ở trong hưng phấn, “Em muốn làm gì? Đừng quên em đã kết hôn rồi đấy.”

Tôn Đào Phi im lặng liếc người bên cạnh một cái, người này thật đúng là biết liên tưởng.

“Em chỉ là muốn hỏi một chút, nếu như anh ta chưa có bạn gái, em muốn giới thiệu cho Từ Dĩnh.” Vì tránh cho người nào đó hỏi tiếp, Tôn Đào Phi không thể không lãng phí nước miếng mà giải thích.

“Không có!” Lần này, Trình đoàn trưởng đáp thật gọn gàng, hơn nữa ngữ điệu dường như rất vui vẻ.

“Nhưng mà, em thật đúng là nhiệt tình làm bà mai nhá!” Giọng nói của Trình Phi Viễn lại trở nên quái gở. Nhớ ngày đó, cô gái này còn muốn tác hợp hắn và Từ Dĩnh, cô thật đúng là rất quan tâm đến bạn bè.

Ho hai tiếng, Trình Phi Viễn cưỡng chế mình không thể tiếp tục nghĩ, hắn thật không hiểu tại sao hắn càng ngày càng không bình thường, càng ngày càng như bà mẹ.

“4h chiều mai em bay.”

Trình Phi Viễn bỗng dưng nghiêng đầu sangbên cạnh, có chút không dám tin "Sao nhanh như vậy?”

Tôn Đào Phi ngẩng đầu nhìn bầu trời tối tăm cười cười, “Em đã ở đây ba ngày rồi đấy.” Đúng thế, cộng thêm ngày mai, cô đã rời khỏi thành phố A bốn ngày rồi, đây là lần đầu tiên trong hai mươi bảy năm qua đi khỏi thành phố A thời gian lâu như vậy, hơn nữa quan trọng nhất chính là cô nhớ Bàn Đinh — con trai cô. Cũng không biết sau khi trở về tên nhóc kia còn nhận ra cô hay không nữa, nghĩ tới đây lòng Tôn Đào Phi không nhịn được lại cảm thấy ấm lòng.

Tắm xong, hai người đều lẳng lặng nằm ở trên giường, trong phòng một mảnh trầm mặc được đè nén đến cực điểm.

Nghe bên cạnh truyền đến từng tiếng hít thở trầm ổn, Trình Phi Viễn mở mắt nhìn trần nhà bị ánh trăng vẩy lên một chút xíu ánh bạc, lại mất ngủ lần nữa. Nghĩ tới người bên cạnh, ngày mai sẽ phải rời đi, từ ngày mai, nơi đây lại là chỉ có một mình hắn, hắn nên nói như thế nào đây, có chút khó chịu, có chút không nỡ.

Hắn biết, hắn đối với người phụ nữ bên cạnh, vợ của hắn, là có tình cảm, bằng không hắn sẽ không có nhiều tâm tình khi đối diện với cô, thậm chí là có những cảm xúc chưa từng có với Bùi Hân. Hắn cũng biết thứ tình cảm này tới quá nhanh, nhưng hắn muốn già mồm nói một câu, chuyện tình cảm có lúc chính là như vậy, nói đến là đến, không thể tùy hắn tự khống chế.

Sáng ngày hôm sau, Trình Phi Viễn vừa rời đi, Tôn Đào Phi liền nối gót rời giường. Thu thập xong đồ đạc của mình, Tôn Đào Phi liền không thể chờ đợi ra cửa. Mất rất nhiều, Tôn Đào Phi mới tìm được phòng làm việc của đoàn trưởng đoàn bốn.

Đẩy cửa phòng làm việc ra, Tôn Đào Phi đã nhìn thấy anh ta đang vùi đầu làm việc. Đoàn trưởng đoàn bốn nghe tiếng ngẩng đầu lên.

“Chào anh.” Tôn Đào Phi cười lên tiếng chào hỏi.

“Chị dâu!” Anh ta đứng lên rất nhanh, lập tức nhiệt tình lên tiếng chào hỏi.

Ngượng ngùng vén vén tóc, Tôn Đào Phi ha ha cười một tiếng, “Là như vậy, những lời sau đây của tôi có thể làm anh cảm thấy đường đột, nhưng tôi vẫn muốn hỏi cậu một chút, được chứ?”
Rót ly trà cho Tôn Đào Phi, Chu Thành Phi cười nói, “Chị dâu, em tên là Chu Thành Phi, có chuyện gì, chị cứ nói.”

Tôn Đào Phi cầm ly trà, khẽ nhấp một hớp, hơi có chút khẩn trương hỏi, “Chu đoàn trưởng, anh không có bạn gái chứ!”

Nhíu mày, Chu Thành Phi gật đầu một cái, cảm thấy bà xã của Trình Phi Viễn là tới làm bà mai, bất quá vì nể mặt của Trình Phi Viễn, hắn cũng không thể từ chối thẳng thừng được .

Lại uống một hớp trà, Tôn Đào Phi vững vàng tâm thần, trấn định mở miệng, “Là thế này, tôi có một cô bạn tốt, bây giờ đang làm giáo sư ở đại học W, tôi muốn hỏi xem cậu có thể xem hình cô ấy một chút không.”

Vừa nói, Tôn Đào Phi vừa móc một tấm hình từ trong túi ra đưa cho Chu Thành Phi.

Nhận lấy tấm hình, chỉ liếc mắt một cái, khuôn mặt vừa rồi còn đầy nụ cười của Chu Thành Phi, trong nháy mắt thu lại, đôi mắt hẹp dài đào hoa khẽ nheo lại, nhìn cô gái cười có lúm đồng tiền như hoa trong ảnh.

Tay nắm tấm hình của Chu Thành Phi hơi chặt hai phần, đây có phải là đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi thấy được chẳng phí công.

“Chị dâu, cô dạy hệ nào ở đại học W, có thể nói số điện thoại của cô ấy cho tôi biết không?” Ngẩng đầu lên, Chu Thành Phi lại khôi phục nụ cười ướt át như ngọc.

Nghe lời nói của Chu Thành Phi, trong lòng Tôn Đào Phi thở phào nhẹ nhõm thật lớn, Từ Tiểu Dĩnh, vì cậu, mình cả thể diện cũng không cần. Nhớ ngày đó cô nói với cô, cô phải gả cho một người làm lính, ha ha, bây giờ cô cũng giới thiệu một người cho cô ấy, làm bạn, cô vô cùng thành công đạt đến một trình độ chơi khăm nào đó.

Lấy lại tinh thần, Tôn Đào Phi nhanh chóng đưa cho anh ta số điện thoại và một chút tài liệu của Từ Dĩnh.

Mục đích đã đạt được, hai người lại nói mấy câu, đều là Chu Thành Phi hỏi một chút về tình hình của Từ Dĩnh, Tôn Đào Phi càng cảm thấy thỏa mãn ở trong lòng, xem ra vị Chu đoàn trưởng này rất hài lòng về Từ Dĩnh.

Một đường ngâm nga 《Ta là người làm lính》, Tôn Đào Phi tâm tình vui vẻ trở về phòng.

Đẩy cửa phòng ra, Tôn Đào Phi liền nhìn thấy Trình Phi Viễn đang cầm một ly nước lọc uống ừng ực.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.03.2012, 13:49
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37112
Được thanks: 85183 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khi quân hôn gặp gỡ tình yêu - Thanh Xuân Tiểu Biến Thái - Điểm: 40
@m.truyen: tác giả này viết dễ thương ^^

Chương 17: Xin chào, ở chung

"Sao anh trở về sớm như vậy?" Tôn Đào Phi cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, chỉ mới hơn mười một giờ rưỡi.

"Xin nghỉ nửa ngày!" Tôn Đào Phi gật đầu một cái, ý là đã hiểu câu nói ngắn gọn của Trình Phi Viễn:Lf do cô mà hắn mới nghỉ.

Nhìn Tôn Đào Phi nở nụ cười, rõ ràng tâm tình không tệ, Trình Phi Viễn cuối cùng không nhịn được mở miệng, "Em vừa đi đâu về thế?"

Tôn Đào Phi cười một tiếng ha ha, tay chỉ chỉ về hướng nào đó sau lưng, "Ra ngoài đi lòng vòng."

Trình Phi Viễn lại uống một ngụm nước lớn, giống như là ra quyết định trọng đại gì đó, sắc mặt ngưng trọng hỏi, "Em muốn đi ra ngoài dạo không?"

"Cũng được, vừa lúc cũng cần mua ít đồ mang về cho ba mẹ." Tôn Đào Phi đáp ứng rất là sảng khoái, đối với đề nghị không mưu mà hợp (không nghĩ mà cũng hợp ý nhau) của Trình Phi Viễn và cô, cô rất thích.

Vì vậy, hai tiếng sau. Ở khu buôn bán phồn hoa của thành phố W, Trình Phi Viễn cúi đầu ngắm nhìn vô số cái hộp đang xách đầy hai tay, lại ngắm Tôn Đào Phi đang đi vòng vòng chọn đồ vô cùng vui vẻ trước mắt, hắn thật là hối hận tại sao lại đưa ra lời đề nghị chết tiệt kia.

"Chúng ta đi nơi nào uống chút nước đi." Tôn Đào Phi trước mặt chợt quay đầu, vui vẻ chỉ vào quán cà phê phía trước bên phải, ngọt ngào nói.

Đợi đến khi hai người ngồi vào rồi, Trình Phi Viễn lập tức buông xuống tất cả hộp lớn nhỏ trong tay.

"Những thứ đồ này, đến nơi em có thể mang xuống sao?" Nhìn đống đồ xếp thành núi nhỏ trước mắt, Trình Phi Viễn không khỏi lo lắng hỏi.

Tôn lịch Đào Phi uống một hớp ca cao nóng mới vừa đưa lên không lâu, đắc ý khẽ mỉm cười với Trình Phi Viễn ở đối diện, "Yên tâm đi, sơn nhân tự có diệu kế[1]."

Cho đến khi về phòng, Tôn Đào Phi liền động tác nhanh nhẹn, lập tức lấy ra toàn bộ vật phẩm rồi ném hộp sang một bên, Trình Phi Viễn lập tức hiểu diệu kế của cô là cái gì, nhìn mấy cái hộp chất đống, hắn thừa nhận việc này cũng quả thật coi như là một diệu kế.

Cuối cùng, va ly bị nhét đến phình ra, chỉ chỉ mấy cái hộp chồng chất tại một bên, Tôn Đào Phi dương dương đắc ý chau chau mày, "Mấy cái hộp giấy này còn có thể bán lấy tiền, em đây cũng coi là vật gì cũng có chỗ dùng."

Trình Phi Viễn gật đầu một cái, nhìn lại mấy cái hộp bị Tôn Đào Phi quăng bừa trong góc bên cạnh, lộn xộn hỏng hết, chỉ cảm thấy dở khóc dở cười, chân chính là vật gì cũng có chỗ dùng.

Khi rời đi trái lính thì thấy có người ngăn ở cửa tiễn cô khiến Tôn Đào Phi thật thụ sủng nhược kinh không nói ra được, không nghĩ tới, cô còn được hoan nghênh như vậy.

Dọc theo đường đi, Tôn Đào Phi đều nghĩ tới việc làm mai, nhưng vừa nghĩ tới những lời của Chu Thành Phi, cái gì mà bảo cô trước đừng nói cho Từ Dĩnh biết, hắn muốn cho cô ấy một kinh hỉ. Lời này hiện tại nhớ tới, sao lại làm cho người ta cảm thấy kỳ quái làm sao ấy.

Vì lý do an toàn mai sau, Tôn Đào Phi vẫn quyết định xuống tay với người nào đó bên cạnh, "Trình Phi Viễn, anh và Chu Thành Phi có thân với nhau không?"

"Từ nhỏ lớn lên cùng nhau, vừa rồi em đã nói với hắn cái gì phải không?" Nghĩ tới dáng vẻ nói liên miên vừa rồi của Tôn Đào Phi và Chu Thành Phi ở một bên, Trình Phi Viễn biết đại khái hiểu cô nói đi ra ngoài dạo là đến chỗ nào.

"Cũng không có gì, nhưng trước đây các anh có gặp Từ Dĩnh chưa, hoặc là hắn có đề cập với anh về Từ Dĩnh hay không?"

"Chưa từng, anh khẳng định."

Giọng nói kết luận không thể nghi ngờ của Trình Phi Viễn, khiến cho lòng Tôn Đào Phi vốn là hoài nghi, từ từ thả lỏng. Cô cũng không muốn làm chuyện tốt gúp bạn ngược lại lại làm chuyện xấu, lần này cô có thể yên tâm được rồi.

Chẳng mấy chốc đã đến sân bay rồi.

Dừng xe xong, Trình Phi Viễn lấy va ly của Tôn Đào Phi từ phía sau ra.

"Máy bay hạ cánh, gọi điện thoại để cho trong nhà tới đón em, đừng về nhà một mình, nhớ chưa?" Ước lượng trọng lượng của va ly trong tay, Trình Phi Viễn không yên tâm, dặn dò.

"Ừ, em biết rồi." Tôn Đào Phi gật đầu một cái, xoay người vào đại sảnh, người đàn ông này có thể không tốt với cô như vậy không.

"Tôn Đào Phi, hai chúng ta có thể ở chung hay không?" Nhìn người tới người lui, ở trong một mảnh huyên náo, Trình Phi Viễn cuối cùng nói ra để dằn xuống ý tưởng như thật đang chộn rộn ở đáy lòng.

Tôn Đào Phi lập tức giật mình, lời nói của Trình Phi Viễn quá đột ngột, cũng quá khiếnể cho cô khiếp sợ. Nhưng khiến cho cô cảm thấy ngạc nhiên hơn là, cô lại không có cảm thấy ghê tởm. Bởi vì trong nhiều năm nay không phải không có những chàng trai tỏ tình với cô. Nhưng, kể từ sau khi việc kia xảy ra, mỗi khi có người tỏ tình với cô hoặc có ám hiệu tương tự, đáy lòng của cô sẽ bay lên một cỗ ghê tởm không cách nào kiềm chế được.

Mới vừa Trình Phi Viễn nói với cô những lời đó thì cô lại không có bất kỳ cảm giác khó chịu. Cho dù không muốn suy nghĩ nhiều, Tôn Đào Phi cũng ít nhiều mơ hồ có chút hiểu, hắn đối với cô mà nói có chút khác.

Cho dù biết là vậy, nhưng cô cũng không muốn đi làm vật hy sinh vô cớ, có mấy vấn đề, mặc dù không phải lúc thích hợp, nhưng cô vẫn muốn biết rõ. "Anh xác định anh đã hoàn toàn quên Bùi Hân rồi, hơn nữa anh xác định anh yêu em, không phải chỉ là cảm xúc nhất thời?"

Trình Phi Viễn trầm mặc, đôi mắt tĩnh mịch đưa về phía bầu trời bao la xanh biếc trong sáng bên ngoài. Đúng vậy, hắn cũng không  thể xác định hắn đã hoàn toàn quên Bùi Hân chưa, chỉ biết người con gái trước mắt --- vợ của hắn, hắn không muốn bỏ qua, cũng không thể bỏ qua.

Lúc này, trong đại sảnh vang lên tiếng loa uyển chuyển, nhắc nhở hành khách đã đến lúc lên máy bay.

Tôn Đào Phi vừa muốn đưa tay kéo hành lý, tay lại bị một bàn tay bên cạnh đưa ra giữ chặt. Dùng sức kéo ra, thân thể cô vốn đã nghiêng, lập tức lao vào trong lồng ngực cứng rắn của Trình Phi Viễn. Rồi sau đó, môi ấm áp ướt át, hơi thở nóng rực của người nào đó liền trực tiếp hạ xuống, trằn trọc bú tỉ mỉ từng chút, mang theo êm ái không thể tin, dần dần Tôn Đào Phi cũng có chút say mê rồi, bắt đầu đáp lại từng chút dù còn trúc trắc.

Vì vậy, hai người bọn họ đang ở đại sảnh phi trường, không coi ai ra gì trình diễn một màn hôn nhau.

"Bất kể như thế nào, Tôn Đào Phi lời của anh nói đều là thật tâm thật ý, tuyệt đối không phải gạt em." Tách ra thì Trình Phi Viễn dán chặt ở bên tai Tôn Đào Phi ôn nhu kiên định thấp giọng nỉ non.

Tôn Đào Phi nâng gương mặt đã đỏ đến rỉ máu lên, ngắm nhìn gương mặt tuấn tú thành khẩn hơi vội vàng của Trình Phi Viễn, trong lúc nhất thời, cô chỉ cảm thấy tâm loạn như ma.

Trong lúc bối rối, Tôn Đào Phi thuận miệng nói câu, "Anh cho em chút thời gian."

Nghe vậy, Trình Phi Viễn cười đến xán lạn một tiếng, kìm lòng không được sờ sờ tóc ngắn của Tôn Đào Phi.

Nhìn Tôn Đào Phi rõ ràng có chút bối rối, khóe miệng Trình Phi Viễn gợi lên một đường cong nhu hòa tốt đẹp, "Vậy anh chờ đáp án của em." Thật là khó thấy được dáng vẻ hốt hoảng của cô.

Vui vẻ dắt tay Tôn Đào Phi đang sững sờ ở một bên, Trình Phi Viễn không yên tâm chuẩn bị tự mình hộ tống người bên cạnh đến một trạm sau cùng.

Cho đến một khắc máy bay cất cánh, Tôn Đào Phi mới từ trong hỗn loạn tỉnh táo lại, vỗ nhẹ hai cái vào gương mặt vẫn còn nóng bừng.

Nghĩ đến mới vừa rồi cô hình như là đáp lại nụ hôn của Trình Phi Viễn, hơn nữa khi đó cảm giác của cô giống như không tệ, áo não che cặp mắt, tại sao tất cả những tình huống vốn nên xuất hiện, ở trước mặt người đàn ông này liền mất hiệu lực đây?

Ngửa đầu dựa vào chỗ ngồi, Tôn Đào Phi không ngừng âm thầm tự cảnh báo mình: “Tôn Đào Phi phải tỉnh lại, phải tỉnh lại, ngươi không thể mất lập trường như vậy được, đừng quên hắn là một người đàn ông trong lòng có người khác, không cần tự chuốc khổ vào thân.”

Máy bay hạ cánh, mới ra lối đi, Tôn Đào Phi liền nhìn thấy mẹ chồng không ngừng vẫy tay với cô ở trong đám người.

Bước nhanhra chỗ bà, Tôn Đào Phi tự nhiên biết đây là chuyện người nào làm.

"Mẹ, mọi người ở nhà có khỏe không?"

"Khỏe, chúng ta đều khỏe, các con thì sao?" Vương Cẩn Ngôn nhìn mặt hồng bóng của con dâu mình, một câu hai nghĩa ý vị sâu xa cười một tiếng.

Tôn Đào Phi cười ha ha, đối với ánh mắt rõ ràng thâm ý như thế của mẹ chồng, cô làm sao không hiểu bà có ý gì.

Nghĩ tới một màn ở phi trường, sắc mặt của Tôn Đào Phi càng đỏ, ngắn gọn đáp, "Mẹ, bọn con cũng rất tốt."

Vương Cẩn Ngôn khẽ mỉm cười, thu hết thần sắc của con dâu vào trong mắt, liên tưởng đến trước đây không lâu con trai gọi điện thoạivề đây, xem ra giữa đôi vợ chồng mới này nhất định là xảy ra chuyện gì.

Thân thiết kéo tay Tôn Đào Phi, Vương Cẩn Ngôn càng nhìn càng thấy hài lòng về con dâu mình, "Phi Phi, mấy ngày nay chắc con mệt lắm rồi, mẹ nấu canh ngân nhĩ hạt sen, đợi lát nữa về nhà, bồi bổ cho con thật tốt."

Xe dừng lại ở cửa nhà, Tôn Đào Phi liền không thể chờ đợi xuống xe.

Vội vàng đẩy cửa nhà ra, nhìn, Tôn Đào Phi đã đã nhìn thấy Bàn Đinh đang ngồi ở trên ghế sa lon  giành món đồ chơi với bà nội.

"Phi Phi, con đã về rồi." Bà nội rất nhanh phát hiện Tôn Đào Phi, cười híp mắt chào hỏi cô.

"Dạ, bà nội, mọi người ở nhà có khỏe không?" Tôn Đào Phi vừa nói vừa đưa mắt chăm chú nhìn thằng nhóc bên cạnh bà nội.

Nhưng tiểu tử chẳng qua là liếc Tôn Đào Phi một cái, sau đó lại cúi đầu tự chơi đùa món đồ chơi trên tay nó.

Mặt của Tôn Đào Phi, nhất thời khổ sở vô cùng, xong rồi, con trai của cô không thèm nhận cô nữa rồi.

"Mọi người rất khỏe, Bàn Đinh, mẹ con về rồi kìa." Bà nội đại khái là nhìn ra thương tâm của Tôn Đào Phi, vỗ nhẹ thằng nhóc, chỉ vào Tôn Đào Phi, cười híp mắt nói.

Vậy mà, nó vẫn chỉ nhìn Tôn Đào Phi một cái, lại nhanh chóng cúi đầu.

Trong lòng Tôn Đào Phi cảm thấy vô cùng muốn bực cùng hối hận, sớm biết như vậy, có nói gì cô cũng sẽ không bỏ con ở nhà một mình.

Đi tới bên cạnh nó, Tôn Đào Phi ngồi xổm người xuống, vỗ vỗ tay, làm tư thế ôm, "Bàn Đinh, mẹ đây?"

"Mẹ, hư!" Tiểu tử dùng sức bật thốt ra hai chữ, sau đó quya ngoát đầu ra chỗ khác.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]Sơn nhân tự có diệu kế: là 1 câu nói Gia Cát Lượng thời tam quốc thích nói, sơn nhân là chỉ người sơn dã, bởi vì hắn tự mình trồng trọt trong trời đất, không cầu hiển đạt nổi tiếng giữa chư hầu, tự xưng ẩn sĩ. Toàn bộ câu có ý tứ là, người sơn dã ta tự có biện pháp tốt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: HanXu, hellen_ngoc, pelunmap0309 và 252 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

4 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

5 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

8 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

9 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 17, 18, 19

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 213, 214, 215

12 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 16)

1 ... 33, 34, 35

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Tổng tài anh thật là hư - Cơ Thủy Linh

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 233, 234, 235


Thành viên nổi bật 
Libra moon
Libra moon
Mía Lao
Mía Lao
V.O
V.O
thu thảo
thu thảo
Windyphan
Windyphan
Song Nhi
Song Nhi

Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 588 điểm để mua Cung Ma Kết
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 234 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Ly nước cam dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 354 điểm để mua Jifflypuff Jumps
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 202 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Công Tử Tuyết: #megau1976
Vào Bảng thiết lập cá nhân -> Lý lịch -> Thay đổi cấu hình tài khoản -> Mật khẩu mới (ở phía dưới)  :-D
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: megau1976 vừa đặt giá 358 điểm để mua Tháp Eiffel
megau1976: chào AD, lâu quá không vào dd, xin hỏi đổi mật khẩu thì vào chỗ nào! Tôi chuẩn bị đăng bài lại. thanks.
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 224 điểm để mua Socola quà tặng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 350 điểm để mua Gấu trắng tương tư
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 216 điểm để mua Ống nghe tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Hoa lồng đèn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Gối xinh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 218 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 279 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.