Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Hồ ly! Muốn chờ ta bao lâu? - Mật Trầm Trầm

 
Có bài mới 07.02.2012, 09:17
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 84242 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền huyễn] Hồ ly! Muốn chờ ta bao lâu? - Mật Trầm Trầm - Điểm: 46
Chương 12: Xuất quan

“Xích, mấy ngày nữa chính là ngày Tiểu Cửu nhi xuất quan, ngươi nói hắn sẽ trở về chứ?” Nằm ở bên cạnh ao sen, đầu để sát vào bên cạnh ao thảnh thơi lắc lắc cái đuôi nhìn cá chép màu đỏ bơi tới lui, Ly Ương nghẹ giọng hỏi.

“Rào rào ——” cá chép màu đỏ rất không khách khí vẩy đối phương một mặt đầy nước, đưa lưng về phía nàng lắc lắc cái đuôi. Mặc dù không có biểu lộ, nhưng dùng vẩy cá suy nghĩ một chút cũng biết, trong lòng nó hiện tại nhất định là khinh bỉ. Nữ nhân ngốc này, mỗi lần tới đây đều hỏi vấn đề này nhiều lần. Nàng nói không phiền, nó cũng nghe đến nỗi phiền. Có thể đổi mới mẻ hơn chút được hay không?

Ly Ương bình tĩnh móc khăn gấm ra lau nước trên mặt, bĩu môi, “Trừ bỏ vẩy nước lên mặt ta, ngươi còn dám làm cái gì khác sao?”

Nghe được câu này, màu đỏ màu vàng quay đầu lại ngắm nhìn cô gái đứng ở bên cạnh ao lau nước, mắt lộ ra im lặng, xoay người lẻn vào đáy ao. Đối với cái loại nữ nhân ngu ngốc này, không chọc nỗi, nó còn không trốn thoát sao?

Mắt thấy cá chép màu đỏ không thấy tung tích, Ly Ương có chút mất mát, lẩm bẩm: “Mỗi lần đều như vậy. . . . . .”

Gần trăm năm thời gi¬an, ngay cả Xuất Vân ngày đó chôn xuống cũng sớm bị nàng lấy ra uống cạn, người kia vẫn không có trở lại, thậm chí chưa có trở về qua núi Phượng Kỳ một lần. Ngắm nhìn phong cảnh quen thuộc ở núi Phượng Kỳ, Ly Ương tự giễu cười cười. Ngươi nhìn, người ta vì tránh ngươi ngay cả nhà cũng không muốn trở về, ngươi vẫn là da mặt dày như vậy một tháng vọt đến nơi này ba lần.

Ngay cả chính nàng cũng không biết tại sao phải chấp nhất tới mức như thế.

“Ta đi về trước, đợi đến lúc Tiểu Cửu nhi xuất quan sẽ trở lại. Xích, chớ khi dễ tiểu tử khác trong hồ.” Ly Ương đứng dậy, phủi cỏ khô ở trên váy, hướng ao sen nói lảm nhảm.

“Bang bang bang bang ——” Một đầu khác ao sen truyền đến mấy tiếng đuôi cá vỗ vào mặt nước, giống như là không để cho nàng dài dòng. Biết nó nhất định đang trốn ở phía dưới lá sen len lén nhìn nàng, Ly Ương phất phất tay, xoay người rời đi.

Ly Ương vừa mới rời đi, thì có một người từ khoảng không bồng bềnh xuống, rơi vào bên ao sen nàng đứng lúc nãy. Váy dài lửa đỏ khó khăn rũ xuống, một đầu tơ bạc như ngân hà từ chín tầng trời chiếu nghiêng xuống, người trở về chính là Phượng Hề. Ngẩng đầu nhìn phương hướng Ly Ương rời đi, hai hàng lông mày của Phượng Hề nhíu lại, trong mắt màu nâu nhạt lưu động cảm xúc làm cho người ta khó có thể nắm lấy.

Hôm đó, hắn rời đi núi Phượng Kỳ liền lên đường đi Thiên Sơn, đây là lần đầu tiên hơn bốn nghìn năm hắn trở lại Thiên Sơn. Tuyết trắng cả núi, băng cứng như sắt, hàn khí thấu xương vẫn như cũ, Trọng Túc vẫn là khuôn mặt nhìn không ra chút biểu tình, chỉ có người ấy không còn nữa.

Hắn hỏi Trọng Túc, có phải Nhân Phi đã trở lại hay không.

Trừ lắc đầu, Trọng Túc chỉ để lại một câu nói: “Nếu ngươi ngay cả nàng cũng không cách nào nhận ra, lại có tư cách gì nói yêu nàng nữa?”

Hắn không biết lắc đầu là chỉ Nhân Phi còn chưa trở lại, hay là cả Trọng Túc cũng không biết. Nhưng Trọng Túc nói không sai, nếu như hắn ngay cả Nhân Phi cũng nhận không ra, lại có tư cách gì nói yêu nàng?

Hắn từng ở trên người Ly Ương thấy bóng dáng Nhân Phi, nhưng trừ lần đó ra các nàng không còn bất kỳ điểm nào tương tự.

Ly Ương không phải là Nhân Phi. Hắn vốn nên rõ ràng.

Trở lại núi Nguyên Hoa, Ly Ương liền gặp được Hạng Thành đợi nàng. Dưới tàng cây hoè vàng, Hạng Thành mặc áo bào dài màu chàm, mày rậm giãn ra, tròng mắt băng lam tinh khiết tự nhiên. Thấy nàng trở về, môi Hạng Thành không thể nhận ra giơ giơ lên, “Trở lại.”

“Ừ.” Ly Ương đi tới trước mặt hắn, khẽ mỉm cười với hắn.

Ban đầu nàng bảo Hạng Thành đừng trở lại nữa, hắn liền thật không bước lên núi Nguyên Hoa một bước nữa. Vậy mà kể từ khi biết được nàng bắt đầu ủ rượu, các loại nguyên liệu ủ rượu đều bị hắn từ các đường dây liên tục không ngừng đưa đến trên tay nàng. Thời gi¬an dài, coi như là da mặt nàng thật dày cũng cảm thấy thực sự quá không được, tự mình đến núi Bách Uy một chuyến. Không biết tại sao, đối mặt cặp con ngươi băng lam của Hạng Thành, nàng nhanh mồm nhanh miệng cũng biến thành lời nói vụng về, hơn nửa ngày cũng không có nói rõ ràng lời muốn nói.

“Ta chỉ là làm việc ta muốn làm.”

Mặc dù chỉ là một câu nói đơn giản như vậy, lại làm cho nàng á khẩu không trả lời được. Bởi vì cặp mắt kia đang nói… ta sẽ không để cho ngươi khó xử.

“Đây là loại sản phẩm mới trước đó vài ngày ta nghĩ đến, ta đặt tên nó là Thanh Sương, có muốn thử một chút hay không?” Mang theo Hạng Thành vào nhà ngồi xuống, Ly Ương từ trong ngăn kéo lấy ra một chai rượu xanh biếc, rót một ly thả vào trước mặt Hạng Thành.

Hạng Thành nhấp một hớp nhỏ, con ngươi băng lam không khỏi sáng lên, không nhịn được uống một hơi cạn sạch rượu trong ly. Thấy Ly Ương lại rót một ly cho mình, Hạng Thành để cái ly trong tay xuống, khen: “Rượu này so với Xuất Vân còn lạnh hơn mấy phần, so với rượu Vô Tâm còn có dư vị hơn, cam ngọt nhẹ nhàng khoan khoái như sương trên cỏ xanh, đúng là xứng với cái tên này.”

“Uh, nếu thích chai này sẽ tặng ngươi.” Ly Ương thả chai rượu cầm trong tay vào trước mặt Hạng Thành, cười hỏi, “Lần này ngươi lại mang vật tốt gì tới đây cho ta?”

“Lần này ta chỉ mang tới cho ngươi ít quả Cực Sương. Ta nghĩ nếu như Thanh Sương của ngươi muốn tốt hơn, dung nhập quả Cực Sương vào, mùi vị có lẽ sẽ nâng cao một bước.” Đem một túi quả Cực Sương đưa cho Ly Ương, Hạng Thành lại rót một ly Thanh Sương cho mình.

Móc ra một quả xanh thẳm có hình dạng như lê, Ly Ương cảm nhận được từ trong không ngừng tràn ra lạnh lẽo, quả thật hợp với tên quả Cực Sương. Nếu muốn dung nhập loại quả này vào trong Thanh Sương, đoán chừng cũng chỉ có thể để số ít, nếu không sợ rằng uống nhiều quá có thể hàn khí sẽ vào cơ thể.

“Nghe nói gần đây tứ đại trưởng lão Hồ Tộc đều thay nhau đưa thư, hi vọng hồ đế Bạch Nhiễm sớm ngày nạp phi lập gia đình.”

Ly Ương đang suy nghĩ có muốn cắn quả Cực Sương một cái hay không liền sửng sốt, hai mắt nháy mắt hai cái, chợt phát ra ánh sáng không hiểu. Đối với chuyện này, nàng vô cùng có hứng thú! Trong óc Ly Ương đã xuất hiện mỹ nữ Hồ Tộc thành hàng thành hàng, cảnh trí tốt đẹp cỡ nào! Tiến tới trước mặt Hạng Thành, Ly Ương hỏi: “Sau đó thì sao? Sau đó thì sao? Bạch Nhiễm nói thế nào? Có phải muốn chọn phi rồi hay không?”

“Những ý kiến này đều bị Bạch Nhiễm bác bỏ.” Nhìn bộ dạng hăng hái dồi dào của Ly Ương, Hạng Thành thật không muốn nói nàng như vậy. Quả nhiên, nghe đáp án như thế Ly Ương lập tức giống như rau quả bị sương lạnh, suy sụp xuống.

“Tại sao có thể bác bỏ? Con lão hồ ly này đã trưởng thành rồi, cũng không tính toán sinh mấy hồ chết bầm ra? Thật là một hồ đế không đáng tin cậy, đến bây giờ còn chưa có đời sau, cũng khó trách các trưởng lão cũng nóng nảy. Bạch Nhiễm người này chính là không đáng tin cậy!” Mắt thấy không có tuồng hay để xem, Ly Ương trở về chỗ, lẩm bẩm thì thầm.

Đặc biệt là nhớ tới đoạn thời gian trước người này hoàn toàn bỏ rơi đao ở mắt của nàng, da mặt dày chạy tới vơ vét một đống rượu lớn của nàng, Ly Ương càng thêm hận đến cắn răng. Bất kể món nợ ban đầu không giải thích được đột nhiên bị vứt bỏ này nàng còn chưa có tính với hắn, hắn không biết xẩu hổ lại dùng lý do rách đã ngậm đắng nuốt cay nuôi dưỡng nàng thành người để tới đòi uống rượu. Da mặt dày của mình tuyệt đối là bị hắn dạy hư!

“Bị buộc cưới vợ cũng không phải là chuyện vui vẻ gì.” Ly Ương đang không ngừng khi dễ Bạch Nhiễm, chợt nghe Hạng Thành nói như vậy, hoàn toàn chính là thấm sâu trong người, thấu hiểu rất rõ, giọng nói như là chính mình chịu.

Ly Ương mở trừng hai mắt, thử dò xét hỏi: “Hạng Thành, chẳng lẽ ngươi cũng bị buộc cưới vợ?”

Hạng Thành cứng đờ, lúc này mới kịp phản ứng mình lại nói lộ ra miệng, hắn vốn không nói láo không thể làm gì khác hơn là cứng ngắc gật gật đầu. Phụ hoàng hắn đã thúc giục không biết bao nhiêu lần, bảo hắn từ trong bổn tộc chọn lựa cô gái vừa độ tuổi lấy vợ, sớm ngày sinh ra cháu trai cho hắn.

Ly Ương cười cười, cúi đầu không nói thêm gì nữa. Tâm ý của Hạng Thành nàng rất rõ ràng, cho nên lúc này cái gì nàng cũng không thể nói.

Đại khái là cảm thấy không khí có chút lúng túng, Hạng Thành đứng dậy cáo từ nói: “Trong tộc còn có chút chuyện, ta liền đi về trước.”

Đưa Hạng Thành đi, Ly Ương vô lực tê liệt ngã xuống ở trên giường êm, bên mép tràn đầy cười khổ. Hạng Thành, nếu gặp gỡ ngươi trước, có lẽ tất cả sẽ hoàn toàn khác nhau. Chẳng qua là trời cao để cho ta gặp được hắn trước. . . .

Phượng Cửu xuất quan, sáng sớm Ly Ương đã đến chân núi Phượng Kỳ. Đứng ở chân núi, ngửa đầu lên nhìn cây ngô đồng vạn năm trên đỉnh núi, Ly Ương giống như là bị đinh ngay tại chỗ, chậm chạp không có tiến lên một bước. Phượng Hề đang ở trên núi, nàng lại không có dũng khí đối mặt hắn.

“Oa ha ha ha ha, một trăm năm, tiểu gia ta rốt cuộc lại thấy ánh mặt trời rồi!!” Một tiếng hét lên điên cuồng kinh trời vang dội cả núi Phượng Kỳ, không cần suy nghĩ cũng biết, nhất định là Phượng Cửu khổ tu trăm năm xuất quan.

Ly Ương cũng không nghĩ nhiều hơn, phi thân đến chỗ Phượng Cửu bế quan. Còn chưa rơi xuống đất, Ly Ương liền bị Phượng Cửu nhào đến hung hăng ôm lấy, dùng sức to lớn khiến cho Ly Ương cảm giác xương mình đều đang ”Kẽo kẹt kẽo kẹt” vang động.

“Tiểu Ương nhi, trăm năm không thấy, muốn chết tiểu gia ta!”

Thanh âm của Phượng Cửu mang theo nồng đậm vui sướng và chân thành tha thiết, khiến cho tâm tình vốn là màu xám tro thấp thỏm của Ly Ương lập tức ấm áp. Ít nhất Phượng Cửu thật tưởng niệm nàng. Ôm lại Phượng Cửu một cái, Ly Ương cười nói: “Tiểu Cửu nhi, hoan nghênh trở lại.”

Tầm mắt đạt tới, bất ngờ liếc thấy một thân đỏ không cách nào làm cho người bỏ rơi, nụ cười trên mặt Ly Ương cứng đờ. Người nọ đứng ở cạnh cửa, bên mép mang theo một nụ cười yếu ớt, ngẩng đầu nhìn bọn họ giữa không trung, ánh mắt bình tĩnh an hòa.

Phượng Hề, từ biệt mấy năm, ngươi có mạnh khỏe?

Không có dừng lại nhiều, Ly Ương thu hồi ánh mắt, hướng về phía Phượng Cửu chớp chớp mắt, khẽ mỉm cười, “Tiểu Cửu nhi, ta mang theo ít rượu Vân Tung tới đây ăn mừng ngươi xuất quan, có muốn uống chung một ly hay không?"

“Rượu Vân Tung? Tiểu gia ta thích nhất rồi! Tiểu Ương nhi quả thật là hiểu lòng ta nhất!” Vừa nghe đến có rượu Vân Tung uống, ánh mắt Phượng Cửu sáng lên, quay đầu hỏi: “Đại bá, có muốn cùng nhau uống hay không. . .”

“Không được.” Không chờ Phượng Cửu nói xong, Phượng Hề liền lắc đầu một cái, cự tuyệt nói: “Ta còn có chuyện, các ngươi uống.”

“Đại bá, ta đây vừa mới xuất quan, làm sao ngươi. . .” Mới ra quan liền bị cự tuyệt Phượng Cửu chỉ cảm thấy tâm linh nho nhỏ của mình bị đại bá nhà mình hung hăng làm thương tổn, có chuyện gì có thể quan trọng hơn ăn mừng cho cháu trai này của hắn?

“Đã như vậy, Tiểu Cửu nhi không bằng cùng ta về núi Nguyên Hoa. Chỗ ta còn nhiều rượu ngon, nhất định để ngươi uống thống khoái, như thế nào?” Thấy Phượng Cửu còn muốn nói điều gì, Ly Ương đưa tay lôi kéo tay áo của hắn, quyến rũ cười hỏi.

“Ách. . . . Như vậy cũng tốt.” Thấy Phượng Hề nhẹ nhàng gật đầu, Phượng Cửu vốn là còn chút chần chờ lập tức sảng khoái đáp ứng.

“Ừ, vậy chúng ta đi.” Lôi Phượng Cửu rời đi, Ly Ương quay đầu lại ngắm nhìn Phượng Hề vẫn đứng tại chỗ, hướng hắn cười nhạt. Nếu ngươi muốn tránh xa ta, như vậy ta liền cách khá xa, ngươi an tâm chứ?

“Như đã nói qua, tiểu Ương nhi, ngươi lấy ở đâu ra nhiều rượu như vậy? Không phải là lừa tiểu gia chứ?”

“Có thể sao? Ta lúc nào thì lừa gạt ngươi?”

“Vậy ngươi lấy ở đâu ra nhiều rượu như vậy? Tổng không phải là vơ vét khắp nơi tới chứ?”

“Tiểu Cửu đáng chết, là cô nương tự ủ! Ngươi còn nói nhảm nữa, liền cút trở về trong động tiếp tục bế quan cho ta!”

“Khụ, ta đây không phải là không rõ ràng sao?”

“Hừ! Không rõ ràng là có thể nói lung tung ?”

“Cô nãi nãi, ta sai lầm rồi. . . . . .”

“Sớm nhận sai không phải tốt lắm?”

“. . . . . . . . . . . . . . . . . .”

Nhìn bóng dáng hai người vừa đùa giỡn vừa đi xa, Phượng Hề như có điều suy nghĩ, có lẽ. . . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Hoa Pun, cher, khanhchitchit, xichgo
     

Có bài mới 09.02.2012, 08:23
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 84242 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền huyễn] Hồ ly! Muốn chờ ta bao lâu? - Mật Trầm Trầm - Điểm: 44
Chương 13: Đại Mộng

"Loảng xoảng —" lại một vò rượu bị uống đến không dư một giọt lăn xuống trên mặt đất.

Ly Ương ngồi dưới tàng cây hoè vàng, lại lấy một vò rượu tới, cũng không trông nom là cái gì, mở miệng rồi trực tiếp đổ vào trong miệng. Phượng Cửu ngồi ở bên người nàng cũng ngước đầu, đang giơ một vò rượu liên tục không ngừng đổ vào trong miệng.

Gió đêm mát mẻ thổi qua gò má, khiến cho thần trí Ly Ương thoáng thanh tỉnh mấy phần. Nhìn vò rượu chất đống thành núi nhỏ chung quanh, Ly Ương nhíu nhíu mày, làm sao cũng nhớ không rõ mình đến tột cùng uống bao nhiêu. Nhẹ nhàng lắc lư hai cái, Ly Ương phát hiện ngay cả vò trong tay mình cũng chỉ còn dư lại vài hớp cuối cùng, lập tức sẽ phải khô kiệt. Uống cạn vò trong tay, phát hiện rượu lấy ra đã bị uống xong hết, Ly Ương cũng không có ý tứ dừng lại, dứt khoát đứng lên lung la lung lay đi hầm rượu.

“Tiểu Ương nhi, làm sao không có rượu?” Phượng Cửu cầm một vò rượu không, lảo đảo đi tới cửa hầm rượu, đánh cái nấc rồi gọi, “Tiểu gia ta còn chưa uống đủ, sao lại không có rượu? Mau mang rượu tới cho tiểu gia!”

“Vèo ——” vừa dứt lời, một vò rượu liền từ không trung bay tới. Phượng Cửu đưa tay, bắt được vò rượu bay tới mặt. Vò rượu này vừa đến tay, Phượng Cửu liền phát hiện có điểm khác, vò rượu này hẳn là từ Ô Phong Kim trong chỗ sâu đất hoang chế ra. Sự phát hiện này khiến cho Phượng Cửu hứng thú, đến tột cùng là rượu gì, đáng giá dùng Ô Phong Kim khó được này làm vò rượu?

Vừa mở ra, mùi rượu nồng nặc say lòng người xông vào mũi, mùi rượu quá mức nồng nặc thậm chí khiến cho Phượng Cửu thiếu chút nữa bị hun ngã xuống đất. Vậy mà mùi rượu nồng nặc ở một cái chớp mắt liền tản ra, sau chỉ còn lại hương thơm nhạt nhẽo vô cùng không cách nào nói rõ quanh quẩn bốn phía.

“Nó gọi Đại Mộng.” Đang lúc Phượng Cửu muốn mở miệng hỏi thăm, thanh âm hơi khàn khàn của Ly Ương xuất hiện ở bên cạnh hắn, “Lấy nước mùng năm tháng năm ở suối Vân Nhược, hợp với cam quả, Tỳ Vẫn Châu, mân cá, Lam Thuý lộ thêm mấy chục loại nguyên liệu sản xuất mà thành, lúc vừa ra nồng đậm như lửa, rồi sau đó nhẹ nhàng khoan khoái ngọt thanh như suối, từ từ tràn ra hương thơm ngọt vô cùng nhạt, giống như ngao du trong mộng dài.”

Còn chưa chờ cho Ly Ương nói xong, Phượng Cửu đã cầm vò trong tay lên uống. Thấy bộ dạng Phượng Cửu gấp khó dằn nỗi, Ly Ương lắc đầu cười, cầm vò trong tay mình lên tiếp tục uống. Nàng cam nguyện say bất tỉnh, mãi mãi mộng dài.

“Đừng uống nữa.” Đang lúc Ly Ương lấy ra một vò Đại Mộng cuối cùng tính toán mở miệng, Phượng Cửu đưa tay ngăn cản nàng.

Ly Ương ngẩng đầu, không hiểu nhìn hắn. Tại sao không để cho ta uống? Cặp mắt đen như lưu ly kia hỏi như vậy .

Phượng Cửu hướng bên cạnh dịch hai cái, đưa tay kéo qua bả vai Ly Ương.

“Tiểu Ương nhi, chớ khổ sở. Ngày mai tiểu gia dẫn ngươi đi chơi.” Không phải là khẩu khí cười đùa trong ngày thường, mà là nghiêm túc khó có được.

Hắn biết, nàng rất khó qua. Vò rượu từ trong tay rơi xuống, Ly Ương kinh ngạc nhìn phía trước, đột nhiên nói không ra lời.

Năm ấy, Phượng Hề đã từng dịu dàng vuốt đầu của nàng nói với nàng: “Chớ để khó qua hơn nữa.”

Hôm nay, hắn đối với nàng tránh còn không kịp.

Chợt nước mắt cứ như vậy không thể khống chế không ngừng tràn ra, tầm mắt mơ hồ. Nàng không làm rõ được đến tột cùng là tại sao, lại sinh ra chấp niệm như vậy, không bỏ được chém không đứt không quên được, không giải thích được đến khiến nàng không biết theo ai.

“Tiểu, Cửu nhi. . .” Thanh âm Ly Ương khẽ run, mang theo chút nức nở, giống như tìm chỗ dựa vào, “Ta mệt quá, thật là muốn buông tha, muốn quên mất. Nhưng chính là không thể quên được, chính là không bỏ được. Làm sao bây giờ?”

Phượng Cửu sửng sốt, đưa tay lau đi nước mắt trên mặt Ly Ương, rất có hào khí vỗ vỗ lồng ngực của mình, nói: “Khóc cái gì? Tên khốn kiếp nào dám thừa dịp tiểu gia không có ở đây khi dễ ngươi? Không biết ngươi là người Phượng Cửu ta bảo vệ sao? Nói ra tiểu gia giúp ngươi hả giận, xem hắn còn dám khiến cho ngươi thương tâm hay không!”

Lúc này đến phiên Ly Ương ngây ngẩn cả người, nếu Tiểu Cửu nhi biết người nọ là Phượng Hề. . . .

Mắt thấy Ly Ương ngây ngốc cúi đầu, Phượng Cửu còn tưởng rằng nàng sợ hắn đánh không lại người ta, vỗ vỗ bả vai của nàng, nói: “Đừng lo lắng, dầu gì tiểu gia cũng khổ tu trăm năm, tóm lại vẫn có chút hiệu quả. Nếu như ngươi cảm thấy một mình tiểu gia đánh không lại hắn, ta gọi đại bá cùng nhau hả giận cho ngươi. Nếu đại bá biết có người đả thương lòng của ngươi, chắc chắn sẽ không ngồi nhìn không quản.”

Phượng Cửu nói như vậy, lại phát hiện thân thể Ly Ương càng ngày càng cứng ngắc, hai tay nắm vạt áo, tựa hồ đang giãy giụa cái gì.

“Thế nào?” Phượng Cửu cau mày, có chút bận tâm hỏi, “Chẳng lẽ cộng thêm đại bá cũng đánh không lại? Người nọ rốt cuộc là thần thánh phương nào? Tiểu Ương nhi, ngươi chẳng lẽ coi trọng nhân vật kinh khủng gì?”

“Không phải. . . . .” Ly Ương lắc đầu, thanh âm nhỏ xíu.

“Vậy là ai? Ngươi nói đi.” Ly Ương càng không nói, Phượng Cửu càng gấp gáp.

Ly Ương vẫn cúi đầu không chịu nói, Phượng Cửu có chút nóng nảy, hỏi: “Tiểu Ương nhi, ngươi xem trúng không phải là Chiến thần Phục Thiên chứ? Nếu quả thật là hắn, ta và đại bá tăng lên cũng đánh không lại.”

“Khụ, khụ ——” Ly Ương thiếu chút nữa sặc chết, ngẩng đầu lên im lặng nhìn Phượng Cửu. Người này tại sao có thể đột nhiên nghĩ đến một người hoàn toàn không liên quan chứ? Nàng cho dù có mười lá gan cũng không dám coi trọng Phục Thiên Đại Ma Vương kinh khủng đó!

“Không phải sao? Vậy chẳng lẽ là. . . .” Phượng Cửu cau mày, cẩn thận hồi tưởng từng chúng tiên ở tiên giới.

“Chớ đoán.” Ly Ương cắn môi, lên tiếng ngăn lại Phượng Cửu suy đoán lung tung, “Coi như ngươi đoán vỡ đầu, cũng đoán không được.”

Phượng Cửu gãi gãi đầu, hỏi: “A? Không thể nào? Chẳng lẽ ta không biết người nọ?”

Ly Ương lắc đầu, cười khổ nói: “Người nọ ngươi không chỉ có biết, còn rất quen thuộc.”

“Ta rất quen?” Phượng Cửu suy nghĩ khó khăn vẫn không nghĩ ra người kia.

“Tiểu Cửu nhi.” Ly Ương kêu Phượng Cửu còn đang suy nghĩ một tiếng, môi cong lên thành một nụ cười tự giễu, “Là Phượng Hề.”

Phượng Cửu há to mồm, cảm giác cằm sắp thoát khỏi mình. Hắn quả thật không thể tin được lỗ tai của mình, là hắn nghe lầm sao? Đúng đúng đúng, nhất định là hắn nghe lầm. Phượng tộc nhiều người như vậy, vừa rồi Tiểu Ương nhi nói là Phượng gì?

Mắt thấy Phượng Cửu đột nhiên mở to cặp mắt, không dám tin nhìn mình, Ly Ương rũ mắt xuống, cười khổ nhưng cũng nghiêm túc nói: “Người ta thích, là Phượng Hề.”

Hắn uống nhiều quá sao? Nhất định là ảo giác, hoặc là nằm mơ. Hôm nay quả nhiên uống quá nhiều, đầu óc cũng sai lầm. Phượng Cửu im lặng đưa tay gõ đầu của mình một cái, hi vọng nó có thể khôi phục bình thường. Làm sao xoá sạch giấc mộng không đáng tin này đây?

Nhìn một loạt phản ứng của Phượng Cửu, Ly Ương thở dài, lắc đầu nói: “Tiểu Cửu nhi, đều là thật, ngươi không có nằm mơ.”

“Pằng ——“

Một tiếng chát chúa ở ban đêm yên tĩnh có vẻ cực kỳ chói tai. Ly Ương ngẩng đầu, phát hiện Phượng Cửu đưa tay cho mình một cái tát.

“Thật, không phải là mộng.” Phượng Cửu ngượng ngùng để tay phải của mình xuống, gò má đau nhói khiến cho hắn trở lại thực tế, “Tiểu Ương nhi, ngươi nên biết, trong lòng đại bá chỉ có Nhân Phi.”

Ly Ương nghiêng đầu, tránh ra ánh mắt Phượng Cửu, thanh âm thấp đủ cho ngay cả mình cũng nghe không rõ, “Ta biết. Hắn rời đi núi Phượng Kỳ nhiều năm như vậy chính là muốn chặt đứt nhớ nhung của ta. Nhưng, ta không thể quên được. . . .”

Phượng Cửu nhìn Ly Ương ôm đầu gối trên cạnh cửa, không biết nói cái gì cho phải. Nhưng hắn biết, bất luận hắn nói gì đều không thể an ủi. Nút thắt này là chính Ly Ương cột, trừ khi chính nàng phất tay chặt đứt, ai cũng không giúp được nàng.

“Tiểu Cửu nhi, ta cho tới bây giờ cũng không muốn hắn yêu thích ta. Hắn không cần yêu thích ta, chỉ cần để cho ta thích là được rồi. Chỉ cần có thể nhìn thấy hắn, như quá khứ là đủ rồi. Nhưng hắn ngay cả cái này, cũng không muốn.” Nghĩ đến dáng vẻ Phượng Hề lắc đầu cự tuyệt, hôm nay thậm chí không nhìn nàng một cái, Ly Ương tựa đầu chôn thật sâu vào trong cánh tay của mình, trong lòng không cầm được khổ sở.

“Tiểu Ương nhi. . . .” Phượng Cửu há miệng, trừ gọi nàng ra cái gì đều không nói được.

Nhìn Phượng Cửu muốn nói lại thôi, Ly Ương đưa tay lấy vò rượu cho hắn, nói: “Cái gì cũng không cần nói, chúng ta uống rượu.”

“Được, chúng ta uống rượu!” Đối mặt Ly Ương rõ ràng đang cười lại càng giống như là khóc, Phượng Cửu nhận lấy vò rượu, không có nói chuyện, chẳng qua là trong đầu buồn bực uống rượu. Thời điểm như vậy, nàng cần chẳng qua là làm bạn.

Dưới ánh trăng, Ly Ương ôm một vò rượu ngọc màu lam, một hớp uống tiếp một hớp. Rượu mát mẻ chảy vào trong cổ, trong nháy mắt trở nên nóng rực vô cùng, dọc theo cổ họng một đường thiêu đốt xuống, nóng rực đau đớn giống như lúc nàng hóa thân. Trong đầu hiện lên ánh mắt Phượng Hề thất thần đang nhìn mình, nóng bỏng mà chấp nhất. Nàng biết, người hắn nhìn cho tới bây giờ đều không phải là nàng.

Nhưng biết thì như thế nào đây?

Ly Ương ngã ngồi trên mặt đất, nhìn bầu trời đầy sao, chậm rãi nhắm nghiền hai mắt. Cái gì đều không quan trọng, để cho nàng mơ một giấc mộng dài.

Đến gần trưa ánh mặt trời cực kỳ rực rỡ, Ly Ương cau mày, theo bản năng đưa tay xoa mắt còn chưa mở ra. Một cái tay khác sờ soạng lung tung mấy cái, là chăn mềm mại. Nàng không phải say té ở ngoài phòng sao? Chẳng lẽ là Tiểu Cửu nhi ôm nàng vào?

Cách một lúc lâu, đầu óc Ly Ương mới chậm rãi khôi phục bình thường, ánh mắt cũng quen ánh mặt trời chói mắt từ từ mở ra. Nàng nằm ở trên giường của mình, Tiểu Cửu nhi trên giường êm cách đó không xa đang nằm ngủ say.

Đè trán đau đến muốn chết, Ly Ương nhớ lại tất cả tối hôm qua. Nàng quả nhiên là uống quá nhiều, nếu không nàng tuyệt đối sẽ không nói những thứ này với Tiểu Cửu nhi, lần này thật mất hết thể diện! Không đúng, hàng tích trữ của nàng, hàng tích trữ những năm này của nàng! Đáng chết, tối hôm qua nàng và Tiểu Cửu nhi đã uống hết một phần ba hàng tích trữ!

Ý thức được tất cả Ly Ương đột nhiên cảm thấy tâm hồ ly của mình đã ngưng đập.

Cuộc đời hồ ly khổ sở này! Nàng dứt khoát nhảy biển Bích Lạc chấm dứt đi!

“Tiểu Ương nhi, bộ dạng sống không bằng chết này của ngươi là muốn làm gì?” Lời lành lạnh của Phượng Cửu trong nháy mắt xuất hiện ở bên tai.

Ly Ương cả kinh, quay đầu phát hiện Phượng Cửu vốn vẫn còn ở trên giường êm ngủ say như chết đã đứng ở bên giường mình, hai tay nâng cằm lên, đang cong cặp mắt cười híp mắt nhìn mình.

“Ta đang suy nghĩ đi nhảy biển Bích Lạc tự vận, ngươi có muốn cùng đi hay không?”

Cặp mắt Phượng Cửu sáng lên, vô cùng hưng phấn gật đầu nói: “Cùng đi, cùng đi!”

“Thật? Vậy chúng ta lên đường ngay.” Ly Ương ngồi dậy, hỏi, “Ngươi xác định?”

“Đó là đương nhiên!” Phượng Cửu gật đầu một cái, nghiêm trang hỏi, “Tiểu Ương nhi, chúng ta đây là đi chết vì tình?”

“Không, ngươi coi như là chết theo.” Ly Ương cười hắc hắc, nhấc cằm Phượng Cửu, “Ta vẫn muốn lấy con chim chết theo, ngươi đã đưa tới cửa, ta mà từ chối thì thật là bất kính.”

Phượng Cửu kéo khóe miệng, đang muốn nói chuyện, lại nghe được tiếng gõ cửa.

“A Ương, Phượng Cửu, các ngươi đã tỉnh? Phượng quân đến, đang ở phòng khách.” Thấu Ngọc đẩy cửa vào, thấy hai người đang mắt to trừng đôi mắt nhỏ, lắc lắc đầu nói, “Các ngươi mau chuẩn bị một chút, theo ta đi phòng khách.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Hoa Pun, anhvanha, cher, xichgo
     
Có bài mới 11.02.2012, 12:54
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 84242 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền huyễn] Hồ ly! Muốn chờ ta bao lâu? - Mật Trầm Trầm - Điểm: 44
Chương 14: Đoạn chương

Thấy người ngồi trong phòng khách là Phượng Minh, ánh mắt Ly Ương không tự chủ tối đi. Cũng đúng, hôm nay Phượng Hề trốn mình cũng không kịp, sao có thể tới núi Nguyên Hoa? Nghĩ tới đây, Ly Ương ngoan ngoãn đi theo phía sau mẫu thân ngồi xuống.

“Phụ vương.” Nhìn thấy Phượng Minh, Phượng Cửu rất an phận đi tới bên cạnh hắn, thấp giọng kêu lên.

Phượng Minh để ly trà trong tay xuống, giương mắt nhìn nhi tử trăm năm không gặp, chẳng qua là nhẹ nhàng gật đầu. Tầm mắt chuyển dời đến trên người Ly Ương mới vừa ngồi vào chỗ của mình, Phượng Minh không để lại dấu vết quan sát mấy lần, rồi sau đó liền quay đầu thương lượng mấy câu với Át Quân. Bởi vì còn có việc trong người, Phượng Minh cũng không có ở lại lâu, mang theo nhi tử đứng dậy cáo từ.

Khi đi qua bên cạnh Ly Ương, Phượng Minh dừng bước lại, cười hỏi câu: “Tiểu cô nương, có nguyện ý làm vợ con ta hay không?”

Ly Ương nguyên bản đang đi vào cõi thần tiên lập tức bị kéo hồn lại, mở to hai mắt kinh ngạc nhìn Phượng Minh mỉm cười trước mặt. Ly Ương há miệng, nhưng cũng không có đường đột cự tuyệt ngay, chỉ có thể đem ánh mắt nhờ giúp đỡ nhìn về phía mẫu thân bên cạnh.

“Phượng quân đây là ý gì?” Thấu Ngọc dĩ nhiên là nghe rõ lời của Phượng Minh, cũng cảm thấy hết sức ngoài ý muốn.

Phượng Minh giơ giơ môi lên, khẽ cười nói: “Gia huynh vẫn luôn khen ngợi Ly Ương, hơn nữa nghe nói Ly Ương và tiểu nhi Phượng Cửu cũng rất hợp. Phượng Cửu đứa nhỏ này từ nhỏ đã rất không tốt, khó được gặp phải một cô nương thích hợp. Cho nên nếu như Ly Ương nguyện ý, ta liền chọn ngày lên núi Nguyên Hoa cầu hôn cho tiểu nhi, được không?”

Dáng dấp của Phượng Minh và Phượng Hề có bảy phần tương tự, nhất là cặp mắt phượng màu nâu nhạt kia, quả thật chính là giống nhau như đúc. Khi Phượng Minh nghiêng đầu đối mặt Ly Ương, khẽ mỉm cười hỏi "được không", Ly Ương giống như trở lại tình cảnh năm đó khi nàng lạc đường gặp phải Phượng Hề. Hắn ôm nàng trong ngực, cũng cười yếu ớt, cũng hỏi "được không”.

Ly Ương rũ mắt xuống, che lại khổ sở trong mắt. Phượng Minh có hành động lần này sợ là Phượng Hề. . . .

Chậm rãi đi tới trước mặt Phượng Minh, Ly Ương khom người nói: “Ly Ương cám ơn Phượng quân nâng đỡ, chẳng qua là Ly Ương đã có người trong lòng. . . .”

“Phụ vương, giữa ta và Ly Ương chẳng qua chỉ là tình huynh muội. Ngươi dù có muốn tìm con dâu, cũng phải thương lượng với ta trước chứ? Lần này làm mất mặt rồi?” Không chờ cho Ly Ương nói xong, Phượng Cửu tiến tới bên cạnh Phượng Minh, cười lưu manh, “Hơn nữa ngày hôm qua ta đây mới ra quan, hôm nay sao ngươi lại không giải thích được làm ra như vậy?”

“Khụ, ta đây không phải là do nghe nói ngươi và người ta có tình cảm hay sao? Khó khăn lắm mới có người chịu được tiểu tử ngươi, ta dĩ nhiên phải nắm bắt cơ hội. Hơn nữa không phải nghe nói nhi tử của lão tiểu tử Mạc Thần thường xuyên đến núi Nguyên Hoa sao? Ta là nghĩ tới tiên hạ thủ vi cường a!” Ý tốt bị xem thành lòng lang dạ thú, gương mặt Phượng Minh không vui.

“Hắc hắc, lần sau nếu thật sự ta nhìn đúng người nào, khẳng định sẽ hồi báo trước. Ngươi cũng đừng ghép đôi loạn nữa.” Phượng Cửu nhún vai, thờ ơ cười, thừa dịp lỗ hổng còn len lén hướng Ly Ương mở trừng hai mắt.

“Không phải nói còn muốn đến chỗ Bắc Thần tinh quân lấy Nguyên Phách đan sao? Đi thôi đi thôi, chớ ngăn cửa người ta chặn đường.” Vừa nói, Phượng Cửu liền lôi kéo Phượng Minh ra cửa. Còn chưa đi xa, Ly Ương liền nghe đến thanh âm cực lớn của Phượng Cửu: “Tiểu Ương nhi, ủ thêm ít rượu, có thời gi¬an ta liền tới đây!”

Nghe lời này, Ly Ương đột nhiên cảm giác sống lưng lạnh run một hồi. Không được, nàng phải về trong cốc làm thêm mấy tầng kết giới cho hầm rượu. Nếu không đoán chừng ba năm sáu ngày rượu sẽ không giải thích được ít hơn rất nhiều! Cùng là đồng loại, Ly Ương rất rõ ràng chuyện tình Phượng Cửu có thể làm ra.

Phượng Cửu và Phượng Minh chân trước ra núi Nguyên Hoa, Ly Ương chân sau đã lên đường đi núi Phượng Kỳ.

Đã là sau giờ ngọ, Phượng Hề tựa tại trong đình bạch ngọc, một tay cầm bản cầm phổ, tỉ mỉ lật xem.

“Tại sao muốn làm như vậy?” Người chưa tới, tiếng đã tới trước. Ly Ương một thân xanh nhạt, hai hàng lông mày nhíu chặt, đứng ở trước mặt Phượng Hề, cặp mắt chăm chú nhìn hắn, không tha trốn tránh chốc lát.

Phượng Hề để quyển sách trên tay xuống, nhàn nhạt nhìn lại Ly Ương, cũng không tính mở miệng nói gì.

“Tại sao muốn làm như vậy?” Thấy Phượng Hề không trả lời, Ly Ương lặp lại một lần.

Nhìn cặp mắt đen như lưu ly kia, Phượng Hề thở dài, nói: “Tiểu Cửu đã không còn nhỏ, Ly Ương cũng đến tuổi có thể lập gia đình, ta thấy tình cảm hai người các ngươi rất tốt. . . .”

“Người mà ta thích chính là ngươi.” Phượng Hề còn chưa nói xong, liền bị Ly Ương vội vàng cắt đứt.

“Ngươi biết rõ, ta thích chính là ngươi.” Trong lòng mơ hồ có chút tức giận, Ly Ương cắn môi, cố gắng để cho mình bình tĩnh một chút. Đây là lần đầu tiên, nàng dám mở miệng nói ra lời như vậy ở trước mặt hắn. Đây cũng là lần đầu tiên, nàng tức giận với hắn.

Mắt phượng màu nâu hơi khép, Phượng Hề mắt điếc tai ngơ đối với lời của Ly Ương. Đứng lên, Phượng Hề đi qua bên người Ly Ương, thanh âm bình tĩnh như thường: “Trở về đi thôi, về sau đừng trở lại núi Phượng Kỳ.”

“Nếu ngươi có thể đợi nàng, tại sao ta không thể chờ ngươi?” Ly Ương xoay người, nhìn Phượng Hề bước nhanh rời đi hô.

Bước chân Phượng Hề dừng lại, cũng không xoay người lại, thở dài nói: “Bởi vì ta biết ta cuối cùng có một ngày sẽ đợi được nàng, ngươi lại vĩnh viễn cũng không thể đợi được ta.”

“Ta chưa từng nghĩ phải chờ được ngươi, ta chỉ là muốn cùng ngươi đợi đến lúc nàng trở lại mới thôi, như vậy cũng không được sao?” Bóng dáng màu đỏ đã sớm rời đi, chỉ còn lại một mình Ly Ương đứng tại chỗ, thấp giọng nhẹ lẩm bẩm.

“Ta thích ngươi, thích đến ngay cả chính ta cũng cảm thấy có chút không giải thích được. Nhưng trên thực tế, từ lần đầu tiên thấy ngươi, ngươi chính là bất đồng. Ngay cả sau đó ta đang ngủ hóa thân, trải qua đau đớn cùng cực cuối cùng người thấy được đều là ngươi. Khi đó Bạch Nhiễm nói với ta, đây chẳng qua là kiếp nạn khi hóa thân, muốn ta đừng để ý, nhưng. . . . Nhưng không có ai biết, ta không phải là không nguyện ý hóa thân, mà là không thể. Ta dùng hết tất cả phương pháp biết được đều không thể hóa thân, cho nên mới tự giận mình, vò đã mẻ lại sứt lười biếng qua ngày. Buồn cười chính là ta cuối cùng lại ngủ một giấc liền hóa thân, cái này bảo ta làm sao không để ý?”

Ly Ương biết hiện tại chỉ có một mình mình, Phượng Hề không thể nào nghe được, nhưng vẫn cúi đầu thấp giọng nói từng câu từng câu: “Khi đó Mộ Nghi nói không chừng ngươi là người đã được định trong số mạng của ta, ta chỉ cảm thấy là bậy bạ, ai ngờ một câu của nàng lại thành sấm. Rõ ràng là hai người không liên hệ với nhau, nhưng vẫn khiến cho ta gặp phải ngươi. Hôm nay xem ra đại khái chính là định mệnh, trời cao đẩy ta tới bên cạnh ngươi, thích ngươi, ta có thể làm sao bây giờ. . . .”

“Ta biết ngươi không thể yêu thích ta, nhưng ta cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới muốn ngươi thích ta. Ngươi có thể không trả lời ta, thậm chí đẩy ta ra, nhưng tại sao ngươi lại giao ta cho người khác. . . .” Ly Ương cũng không biết mình là thế nào, một mình nói liên miên cằn nhằn nhiều như vậy. Cảm xúc tích lũy nhiều năm như vậy, khống chế không được chảy xuôi ra ngoài. Từng câu, từng chữ nói ra ngoài. Đem những tâm tình mà mình không dám nói ra kia, hiện tại lại nói hết ra.

Nói xong tất cả, Ly Ương hít sâu một hơi, thật sâu liếc nhìn phương hướng Phượng Hề rời đi, xoay người rời đi.

Ngươi không nghe được cũng không sao, chỉ là ta vẫn muốn nói ra. Tựa như ngươi không thích ta cũng không sao, ta chỉ muốn thích ngươi.

Phượng Hề từ chỗ tối đi ra, cau mày, nhìn chằm chằm vị trí Ly Ương vừa đứng, giống như có chuyện gì không nghĩ ra. Lời của Ly Ương vừa rồi, hắn nghe không sót một câu.

“Ngay cả sau đó ta đang ngủ hóa thân, trải qua đau đớn cùng cực cuối cùng người thấy được đều là ngươi.”

“Hôm nay xem ra đại khái chính là định mệnh, trời cao đẩy ta tới bên cạnh ngươi. . . .”

Hồi tưởng mấy câu nói đó của Ly Ương, chân mày vốn khoá chặt của Phượng Hề càng vặn chặt hơn. Ly Ương là nữ nhân duy nhất đi tới bên cạnh hắn hơn bốn nghìn năm nay, hắn vốn không có dính dấp quá nhiều với bất luận kẻ nào, cố tình gặp được Ly Ương. Khiến cho hắn để ý còn là kiếp nạn trải qua lúc hoá thân theo lời Ly Ương lại là hắn, cuối cùng ý vị như thế nào?

Phượng Hề cau mày, muốn cố gắng tìm ra chút chỗ tương tự của Ly Ương và Nhân Phi. Nhưng trừ một vài điệu nhảy, không có gì cả. Nếu nói Ly Ương có thể là Nhân Phi, thật là quá mức gượng ép. Vô luận hắn hi vọng Nhân Phi có thể sớm ngày trở lại bao nhiêu, cũng không cách nào lừa mình dối người như vậy. Nhưng nếu như là phải thì nên như thế nào? Cho dù là một phần vạn cơ hội, hắn cũng không dám tùy ý bỏ qua. Chẳng qua là tâm tư của Ly Ương hôm nay, nếu không phải sớm ngày chặt đứt, ngày sau chỉ sợ là hại nàng.

Trở lại chỗ ở, gương mặt Ly Ương chật vật, còn chưa đứng lại, liền thấy Bạch Nhiễm miễn cưỡng tựa tại dưới tàng cây hoè vàng.

“Xem như trở lại.” Nhìn thấy Ly Ương trở lại, Bạch Nhiễm sờ sờ lỗ mũi, khẽ cười nói. Giọng nói kia giống như đúc với năm đó nàng chạy ra ngoài chơi, chơi điên rồi trở về muộn.

“Ngươi tới làm gì?” Ly Ương lấy lại bình tĩnh, có chút đề phòng nhìn hắn. Người này lần trước tới lấy đi mười vò Xuân Trà Lộ, trước đó tới đã lấy đi bảy vò Lộ Sương Tinh, lần trước nhất thì lấy đi hai mươi vò rượu Đàn Khanh. . . . Ly Ương cũng không dám tiếp tục nhớ lại, dù sao chỉ cần Bạch Nhiễm tới một lần, hầm rượu của nàng sẽ phải gặp nạn một lần.

Bạch Nhiễm nhướng mày, hăng hái dồi dào nhìn Ly Ương tùy thời vừa đụng sẽ xù lông, qua thật lâu mới lấy ra một chậu quả Vân La, cười nói: “Chính là mùa này quả Vân La chín muồi, nghĩ tới trước kia ngươi luôn ôm nó không thả, liền đem đến cho ngươi một ít.”

Trước kia. . . . . .

Từ ngữ như vậy lập tức đâm tới chỗ đau của Ly Ương. Không sai, kia đều là trước kia. Người này trước kia sủng nàng lên trời, lại không giải thích được ném qua một bên. Nếu không phải bị hắn không giải thích được ném đi, sao nàng lại gặp phải Phượng Hề, sao lại. . . .

Vốn cho hắn là có niềm vui mới quên người yêu cũ, nhưng trên thực tế sau đó con hồ ly đỏ nhỏ kia chỉ ở bên cạnh hắn trong khoảng thời gi¬an cực ngắn, cũng không lâu lắm liền bị hắn đưa về chỗ Vị Thanh trưởng lão. Hôm nay xem ra, tất cả đều giống như là hắn đang cố ý trêu tức nàng rời đi.

Ly Ương cũng không có đưa tay nhận lấy quả Vân La Bạch Nhiễm đưa tới, chẳng qua là ngước mắt nhìn hắn, mở miệng hỏi: “Ta vẫn chưa từng hỏi ngươi, nhưng bây giờ ta rất muốn biết. Bạch Nhiễm, tại sao ban đầu đột nhiên buông tay bất kể ta?”

“Ta nào có đột nhiên buông tay bất kể ngươi?” Thần sắc Bạch Nhiễm không đổi, ánh mắt đen láy vẫn cười tủm tỉm nhìn nàng, giống như thật là không có gì xảy ra. Lắc lắc quả Vân La trong tay, Bạch Nhiễm cười hỏi: “Còn không mau cầm đi? Chẳng lẽ muốn ta cứ đưa như vậy?”

Vốn là không có khả năng trông cậy vào việc có thể từ trong miệng hắn lấy được đáp án gì, nhưng nghe hắn nói như vậy, trong lòng Ly Ương vẫn đột nhiên sinh ra một cỗ oán khí. "Lạch cạch ——” cả chậu quả Vân La bị Ly Ương đẩy trên mặt đất.

“Tiểu Bạch. . . . . .”

Không đợi Bạch Nhiễm nói xong, Ly Ương liền nhìn hắn một cái thật sâu, xoay người vào phòng.

Cái nhìn kia, là oán.

Bạch Nhiễm sững sờ tại chỗ, thật lâu mới cười ra, khom xuống nhặt từng quả Vân La trên đất lên. Nhặt về từng quả Vân La rơi tán loạn, thả vào cạnh cửa, Bạch Nhiễm xoay người rời đi.

Hắn sai lầm rồi sao?

Không, hắn không sai.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Hoa Pun, cher, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: huongtriples, Hạ Lạc Hy, Mamakute2003, metieula, No My Name, Skylineky, susuhjn, Tammynguyen, toilatoi-84 và 282 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

6 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

9 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

19 • [Hiện đại] Xin em đứng đắn chút - Minh Nguyệt Thính Phong (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 26, 27, 28

20 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé
Gà con tắm nắng: Cậu click vào "Gởi trả lời" là được nhé.
Chung nguyên: Ai biết cách bình luận dưới mỗi trang truyện k chỉ mình với ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
vân anh kute: Diễn đàn nhà mình có ai nhảy hố truyện Binh Vương trở thành ông bố bỉm sữa không cho em hóng với. Thấy truyện này rất hay và rất nhiều bạn cũng hóng như em nhưng chưa thấy ai nhảy hố này... huhu mong có ai đó edit để em hóng... đa tạ đa tạ....
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy ảnh hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.