Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Sủng em đến tận trời - Đan Phi Tuyết

 
Có bài mới 23.01.2012, 16:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 02.10.2011, 18:35
Bài viết: 81
Được thanks: 280 lần
Điểm: 34.37
Có bài mới Sủng ngươi tới tận trời - Đan Phi Tuyết - Điểm: 58
Chương 3.2

Hà Phi sự nghiệp đắc ý, bạn trai Từ Thiếu Khâm tốt nghiệp trước cô một khóa lại không trụ được đến một phần công tác. Thời đại học, anh từng làm mưa làm gió, làm cả hội trưởng hội học sinh, làm sao mà biết ra xã hội nhưng lại cao không với tới thấp không bằng lòng, thường xuyên thích ứng không được.

Lúc này, anh hẹn gặp Hà Phi, trong nhà hàng ánh đèn chập chờn. Hà Phi mặc áo len mềm bó sát người màu quýt, tóc đen dày dưới ánh đèn lóe ra lãng mạn phong tình mê người. Khi bồi bàn đem đồ uống bưng lên thì anh đang cắt bít tết cho Hà Phi nói: “Hà Phi à, anh đã quyết định đi du học.” Anh đã suy nghĩ kỹ.

“Cái gì?!” Hà Phi kinh ngạc ngẩng đầu. “Du học? Muốn học thì cứ học ở trong nước là được. Làm gì phải chạy ra nước ngoài học? Vừa vất vả lại lãng phí tiền.” Cô nói thẳng một câu, làm cho Từ Thiếu Khâm nhíu mày.

“Anh cũng không phải là muốn học cái tiếng nước ngoài gì. Anh là muốn tu học lấy được cái bằng.” Từ Thiếu Khâm uể oải dựa vào ghế dựa, thần sắc kiêu ngạo, khẩu khí tự phụ. “Bố anh ở San Francisco đã đăng kí trường học, anh muốn học quản lý ăn uống. Dù sao Đài Loan không có một chỗ công tác tốt, ông chủ thì thích sai bảo người, ngu chết được, nhân tài vĩ đại như anh thế nhưng lại không biết mà dùng. . . . . .” Anh bực tức đầy bụng.

Những lời này Hà Phi đã nghe đến mòn cả tai. “Oh.” Cô nhún nhún vai. Kẻ có tiền muốn làm gì thì làm, nói đi du học cứ dễ như là muốn đi đường vậy. Cô ngượng ngùng chống một bên gò má tinh tế. “Vậy chúng ta chẳng phải là rất khó gặp nhau?” Đã ở bên nhau nhiều năm như vậy, Hà Phi không khỏi có chút phiền muộn. “Không thể học ở Đài Loan sao?”

“Hà Phi, anh thật sự cũng rất luyến tiếc em.” Thiếu Khâm nắm lấy tay cô thâm tình chân thành nói. “Chúng ta cùng một chỗ đã lâu như vậy. . . . . .” Hà Phi ngẩng mặt, một đôi trong suốt thủy mâu nhìn lại Thiếu Khâm.

“Vậy anh đừng ra nước ngoài nữa.” Cô chớp mắt mấy cái, trong chớp mắt hồn phách   Từ Thiếu Khâm đều bay đi mất.

Hà Phi là trong sáng động lòng người như vậy! Trời biết lúc trước theo đuổi cô thật vất vả, dây dưa thật lâu, nhưng ngoại trừ cầm tay ra, muốn tiến thêm một bước luôn là không thể thực hiện được. Thiếu Khâm đương nhiên không chịu buông tha cho, cô càng dè dặt, anh càng cảm thấy thách thức, từ đáy lòng cảm thấy cô càng thêm đáng quý, cùng với việc chơi đùa những cô gái khác là không giống nhau, anh đối Hà Phi là thật lòng.

Anh nắm chặt tay cô. “Anh đã nghĩ đến biện pháp giải quyết. Em nghỉ việc, cùng anh đi du học, sau khi quay về Đài Loan chúng ta mở một nhà hàng to, em làm bà chủ. Chắc chắn kiếm được rất nhiều tiền! Học phí của em anh sẽ nhờ bố anh!” Anh thoải mái nói, Hà Phi lại bị dọa. Mắt trừng lớn, rút nhanh tay về.

“A?” Có lầm hay không? “Nghỉ việc? Em thật vất vả mới lên làm thiết kế viên, không được, không được, không được!” Cô vội vàng lắc đầu.

“Biết ngay là em sẽ nói như vậy!” Thiếu Khâm cầm lấy dao nĩa, cúi đầu dùng cơm, vừa hướng cô giảng lấy đại nghĩa:  “Hà Phi à, dù sao chúng ta cuối cùng cũng muốn kết hôn, đến lúc đó em cũng phải nghỉ việc để anh nuôi, có gì khác đâu, sao phải liều mạng vất vả chứ?”

Hà Phi nghe mà ù ù cạc cạc, truy vấn anh: “Vì sao kết hôn sẽ nghỉ việc?”

“Bố mẹ anh sẽ không thích em đi làm, anh cũng không muốn em đi làm.”

Hà Phi nghe xong càng hoang mang, cô nhíu chặt mày hỏi anh: “Em đi làm có thể kiếm tiền, bố mẹ anh sao lại không thích? Em đi làm lại rất vui, anh luyến tiếc cái gì?” Cô thẳng thắn hỏi.

Từ Thiếu Khâm nghe được nhíu mày, Hà Phi suy nghĩ có khi chính là xoay chuyển không được. Anh ngẩng đầu nhìn cô liếc mắt một cái, còn thật sự nghiêm túc nói: “Sau khi kết hôn sẽ có con, em không ở nhà chăm con, chẳng lẽ còn xuất đầu lộ diện bên ngoài sao? Anh nói luyến tiếc, chính là luyến tiếc em ở bên ngoài làm việc phải xem sắc mặt người khác. Nhà của anh lại không thiếu chút tiền em kiếm được ấy, công việc kia của em hở ra là lại tăng ca thức đêm, anh xem em càng sớm từ chức càng tốt! Theo anh đi du học, vừa thêm tri thức lại vừa thoải mái tự tại, anh còn trả tiền giúp em, cũng không có người nào yêu em như anh . . . ” Anh một hơi nói xong, nói đến dõng dạc, hiên ngang lẫm liệt, cứ như Hà Phi không quỳ xuống cảm động đến rơi nước mắt thì thật có lỗi với anh.

Ai ngờ nói ra một phen này, Ôn Hà Phi chẳng những không có cảm động, ngược lại sững sờ ở trước bàn, vẻ mặt không hiểu trợn mắt nhìn khuôn mặt gầy của bạn trai.

Là đèn sáng quá sao? Tại sao khuôn  mặt của anh bỗng nhiên lại chói mắt như vậy?! Lời nói của anh thờ ơ dửng dưng, nghe vào tai cô từng chữ từng chữ như dao đâm. Hà Phi mắt gợn sóng, trong mắt nổi lên lửa giận cuồn cuộn. Công việc cô nhiệt tình yêu thích hóa ra trong mắt anh lại bé nhỏ không đáng kể, mà nhiệt huyết của cô, anh xem ra là cỡ nào buồn cười.

Hà Phi nắm chặt dĩa ăn trong tay, bình tĩnh nhìn lại anh, gằn từng tiếng nói vang lên hữu lực. “Em chưa từng tính kết hôn liền nghỉ việc, hơn nữa ——”

“Em tốt nhất nhanh chút làm visa ——” anh ngắt lời cô. “Nếu chậm, sẽ không kịp cùng anh ra nước ngoài. . . . . .”

Loại thái độ thích ngắt lời người khác này của anh thực làm Hà Phi nổi giận, cô hơi lộ vẻ không kiên nhẫn, sắc mặt càng khó xem. “Em làm sao có thể yên tâm để bà ngoại một mình ở Đài Loan, em ——”

“Vậy em cứ yên tâm anh một mình ở nước ngoài?” Lại một lần nữa ngắt lời nói, không biết Hà Phi đã vốn tức giận, lại còn đổ thêm dầu vào lửa. Anh to tiếng. “Anh là bạn trai của em đấy!” Anh là con một được người nhà sủng ái yêu chiều, chịu không nổi nhất là cảm giác bị người bỏ qua, anh nghĩ phản bác là đương nhiên, lại không biết nghe vào tai Hà Phi lại thấy anh ích kỷ đến cỡ nào.

Hà Phi mặt rét lạnh, trừng mắt anh. Tốt lắm, lần thứ hai anh lại ngắt lời cô. Hà Phi nheo mắt, mắt hạnh bốc hỏa, nghiến răng nói: “Từ Thiếu Khâm, đây là hai chuyện khác nhau.” Người khác có thể không rõ tình cảm cô cùng bà ngoại, nhưng anh. . . . . . Anh có thể nào không hiểu, đó là người thân duy nhất cô còn trên đời.
Từ Thiếu Khâm sắc mặt u ám, nóng nảy phát cáu, hầm hầm ném dao nĩa: “Chẳng lẽ em không sợ anh thay lòng đổi dạ?” Thật là kỳ quái, con gái bình thường nghe thấy bạn trai muốn ra xuất ngoại, không phải đều quýnh lên mà khóc lóc luyến tiếc sao? Anh trừng mắt nhìn Hà Phi vì tức giận mà mặt đỏ hồng, cơn tức cũng nổi lên. Cô nhưng lại chính là để ý bà ngoại của cô, công việc của cô? Vậy coi anh là cái gì!

Bọn họ phẫn nộ trừng mắt lẫn nhau, Hà Phi thở sâu, dằn lòng giải thích, hi vọng anh có thể thông cảm.

“Em không thể nghỉ việc được. Tổ trưởng cùng tổng giám đốc thực coi trọng em, em làm sao có thể nói nghỉ là nghỉ được.” Cô nghĩ đến Lương Chấn Y, anh ít khi quan tâm đến cô, nhưng cuối cùng lại luôn đúng lúc giúp đỡ cô, không, cô không thể làm anh thất vọng. Từ Thiếu Khâm nghe xong, càng phát hỏa lớn.

“Em cảm thấy thực xin lỗi bọn họ, thế là bọn họ quan trọng hay là anh quan trọng? Cùng lắm chỉ là một phần công tác, đặt nhiều tình cảm như vậy có quá không?” Sao lại ngốc như vậy?

Tính nhẫn nại của Hà Phi đã muốn sắp dùng hết, cô mặt cứng ngắc phẫn nộ nói: “Đối với công việc của em em thật rất nghiêm túc, em hi vọng anh có thể ——” thấy Từ Thiếu Khâm há mồm muốn ngắt lời cô, Hà Phi phát điên, quăng dao nĩa đột ngột rít gào: “Tôi còn chưa nói xong –”

Loảng xoảng! Nhân viên phục vụ đi ngang qua bị Hà Phi thình lình một tiếng rống giận giật mình đến nghiêng đổ đồ uống, cốc rơi xuống đất, phát ra tiếng vang chói tai, ngay lập tức cả nhà hàng nhìn về phía bọn họ. Hà Phi mặt đỏ lên, chạy nhanh xin lỗi nhân viên phục vụ kia.”Này. . . . . . Thực xin lỗi. . . . . .”

Từ Thiếu Khâm trách cô. “Thật là, em muốn nói cứ nói, làm chi mà phải lớn tiếng?” Mất mặt chết!

“Bởi vì anh cứ ngắt lời em!” Hà Phi thở sâu, mặt ngưng trọng, gằn từng tiếng nghiêm túc tuyên bố. “Em không ra nước ngoài với anh. Là bà ngoại nuôi em khôn lớn, giờ bà già rồi, anh lại muốn em quăng bỏ bà?”

“Em cũng không thể cả đời mang theo bà ngoại được, cuối cùng cũng có ngày phải rời bà ra. Em có đầu óc hay không hả? Thử vì mình nghĩ mà xem. Bằng không đưa bà đi viện dưỡng lão, lão nhân gia thân thể không tốt, nơi đó có y tá bác sĩ chăm sóc, thế là xong, không thành vấn đề đi. Tiền nếu không đủ, ” anh vỗ vỗ ngực. “Anh giúp em!”

“Đây không phải là vấn đề tiền nong!” Cô tức giận đến đầu cháng váng! Trời ạ, anh nghe không hiểu sao? “Bà ngoại là người thân duy nhất của em, em vẫn luôn muốn chăm sóc bà, cho đến tận khi bà mất!” Nhân viên phục vụ mắt thấy nơi này chiến hỏa liên miên, chạy thật nhanh trốn thật xa.

Từ Thiếu Khâm nhíu mày, đè nén tức giận, thật cẩn thận trấn an cô. “Em đừng tùy hứng được không?” Anh ta hiếm khi ăn nói khép nép như vậy, trên đời này chỉ có Hà Phi làm anh ta không có biện pháp, anh ta nói giống như anh ta thực ủy khuất.

“Là anh tùy hứng thì có.” Hà Phi hổn hển, hỏa đại nói. “Bà ngoại là người quan trọng nhất với em!”

“Em sao lại khó dạy bảo thế hả?” Anh rống lên, so với cô tiếng còn lớn hơn.

Bọn họ mắt trừng nhau, trong mắt của anh cuồn cuộn lửa giận, đôi mắt cô lại kết dày đặc băng sương. Bọn họ nói chuyện chưa từng lớn tiếng đến như vậy. Hà Phi đẩy ra đồ ăn, không nói gì. Căn bản là gà cùng vịt nói chuyện!

Từ Thiếu Khâm thấy mặt cô cứng ngắc không nói gì, phẫn nộ nói: “Em không nói lời nào là có ý gì hả?”

Anh là muốn nghe thứ anh muốn nghe đi?! Hà Phi quay mặt đi, tức giận đến mức dạ dày co rút lại. Cặp đôi bàn bên cạnh thân mật thủ thỉ, cô cùng Thiếu Khâm cũng từng nói chuyện thực cực kì ăn ý. Đó là một đoạn thời gian thanh xuân tuổi trẻ thực tốt đẹp, nhưng dần dần, ý nghĩ của anh sao lại cách cô càng ngày càng xa? Ở bên nhau càng lâu, ích kỷ cùng tự đại của anh lại càng lộ ra. Dịu dàng săn sóc trước kia, che chở lấy lòng trước kia đều đi đâu rồi vậy? Vì sao lại càng ngày càng cảm thấy anh thật xa lạ? Hà Phi thần sắc ảm đạm, bỗng nhiên có chút hoảng hốt đứng lên. Có lẽ, cô căn bản là chưa từng chân chính hiểu rõ Từ Thiếu Khâm. Ý thức như thế làm cô có chút sợ hãi, hay bọn họ vốn là không thích hợp?

Thái độ lạnh nhạt của cô hoàn toàn chọc giận Từ Thiếu Khâm, anh vươn tay mãnh liệt lay cô một chút. “Có cái gì khó chịu thì nói ta. Em hiếm lắm mới cùng anh ra ngoài ăn cơm, lại còn xịu mặt cái gì?!” Kéo kéo cái gì a?

Buồn cười, vẫn xen mồm không nghe chẳng phải là anh! Giờ câm miệng cũng không được sao?

Hà Phi bỗng nhiên đứng dậy, mặt cứng ngắc bỏ xuống một câu: “Em không ầm ỹ với anh, em đi về.” Quay đầu bước đi.

Từ Thiếu Khâm mắng một tiếng, thanh toán tiền đuổi theo ra, chết tiệt, đã quên Hà Phi vốn là ăn mềm không ăn cứng, hung dữ với cô, cô lại càng dữ, cuối cùng anh vẫn là chiếm không được tiện nghi.

Anh đuổi theo Hà Phi, ngăn lại cô, cô giãy dụa vùng thoát khỏi tay anh, anh hét lên với cô.

“Vậy em muốn như thế nào? Thật để anh một mình xuất ngoại?” Anh thương tâm hô lớn. “Em bất kể anh khổ sở sao?” Hà Phi ngẩn ra, anh vẻ mặt bị thương làm cô áy náy. Thiếu Khâm thấp giọng hỏi cô: “Em thực bỏ được anh? Em không yêu anh sao?”

Đèn đường thê lương chiếu lên hai người, người đi đường hấp tấp vội vàng, ráng chiều đỏ đẹp đến não lòng.

“Thực xin lỗi. . . . . .” Cho dù không đành lòng, Hà Phi vẫn kiên trì. “Em không thể xuất ngoại với anh.” Cô biểu tình ảm đạm, thực bất đắc dĩ. “Em không bỏ xuống được hết thảy như vậy. Huống hồ, anh quyết định đột ngột như vậy, em chưa có chuẩn bị tâm lý.” Căn bản anh còn chưa từng cùng cô thương lượng.

Anh đã ôn tồn như vậy, cô vẫn là quyết giữ ý mình. Từ Thiếu Khâm chịu đựng lửa giận, thật sự rất bi ai, bộ dạng anh cao to tuấn tú, trong nhà lại có tiền, anh theo đuổi con gái, ai cũng yêu anh yêu muốn chết, anh chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay, không biết có bao nhiêu cô gái cam nguyện cùng anh xuất ngoại; nhưng là cố tình! Cố tình Hà Phi lại không muốn. Với Từ Thiếu Khâm mà nói, Hà Phi đại biểu cho khát vọng cảm giác mới mẻ của lãng tử, không tới tay vĩnh viễn là tốt nhất, cá không mắc câu vĩnh viễn là con lớn nhất. Cho nên lúc này đây, anh vẫn là nhẫn!

Đúng vậy, anh nhẫn. Anh gắng sức nhắm mắt lại, thực kiềm chế tức giận đến nội thương. Có lẽ cô là đặc biệt đến khắc anh. Anh buông tay, cào tóc gật gật đầu.

“Được, được.” Anh cắn chặt môi mỏng, nhắm mắt lại trầm mặc một giây, đè nén lửa giận bốc lên, lại mở mắt nhìn lại Hà Phi. “Anh thông cảm với em, chúng ta không cần cãi nhau.”

Hà Phi kinh ngạc, nhìn anh. Anh vừa mới phẫn nộ như vậy, cô tưởng anh sẽ nói muốn chia tay. Có chết cũng không nghĩ ra anh nhưng lại đột nhiên ôn nhu thâm tình nó với cô: “Anh yêu em. Trời biết trên đời này không còn người nào nữa giống anh như vậy chiều theo em.” Là thật , anh nói vô cùng thật lòng. Chỉ có Hà Phi hồn nhiên thẳng thắn mới làm anh đặc biệt quan tâm muốn kết hôn làm vợ. Trời biết đến thế kỷ này còn có người con gái nào giống Hà Phi xinh đẹp như vậy lại bảo thủ rụt rè, đã hai mươi mấy tuổi rồi vẫn còn là xử nữ. (thất tuyệt cốc: ai ai xã hội ngày nay =.=)

Hà Phi nếu biết chân chính ý nghĩ trong đầu Từ Thiếu Khâm chỉ sợ sẽ té xỉu, lập tức cùng anh nhất đao lưỡng đoạn; nhưng là giờ phút này từ ánh mắt đơn thuần của cô thì xem ra, Từ Thiếu Khâm nhượng bộ làm cô thực cảm động, làm cho một người đàn ông như vậy nhân nhượng cô, thật sự tàn nhẫn.

“Ai. . . . . .” Cô nhẹ giọng nói. “Anh. . . . . . Anh không cần như vậy. . . . . . Nếu anh muốn chia tay, em cũng sẽ không. . . . . .”

“Không! Anh không cần chia tay, em biết anh yêu em như vậy. . . . . .” Anh thống khổ nói. Cô càng không cần, anh càng không cam lòng buông tay. Thiếu Khâm tóm chặt lấy cánh tay cô, ánh mắt nghiêm túc, thanh âm khàn khàn khẩn cầu: “Hà Phi, anh cuối tháng ra nước ngoài rồi, đêm cuối cùng ở Đài Loan anh muốn ở cùng em.”

Hà Phi choáng váng, khi hiểu ý mặt đỏ bừng. Cùng Thiếu Khâm yêu nhau nhiều năm, cô vẫn kiên trì không kết hôn không lên giường. Cô giữ gìn tấm thân xử nữ, một phần cũng vì mẹ lúc trước chính là sống rất bừa bãi, chưa chồng đã sinh con, sinh xong lại không có trách nhiệm vứt cô cho bà ngoại, rất nhanh lại cùng người khác vui vẻ. Hà Phi hận mẹ mình ích kỷ, vì thế liền rất nghiêm khắc với chính mình.

Nhưng là, giờ phút này nhìn vẻ mặt chờ mong của bạn trai, anh vì cô nhượng bộ, cô lại kiên trì giống như lại quá tàn nhẫn.

Thiếu Khâm thúc giục. “Hà Phi à? Em bằng lòng đi. Anh nhất định sẽ cưới em, em còn do dự cái gì? Chẳng lẽ em không yêu anh? Anh đã đợi năm năm, năm năm đó, vẫn không thể chứng minh lòng anh đối với em sao? Em vẫn không thể tin anh sao?” Năm năm này anh gạt Hà Phi cùng nữ nhân khác lên giường, phát tiết dục vọng bị kiềm chế, trong suy nghĩ của anh, cái kia cùng tình cảm không quan hệ, anh với Hà Phi thật sự là đủ tốt!

Hà Phi nhìn đến, muốn cự tuyệt lại không đành lòng, cô thở dài. “Ách. . . . . . Được. . . . . . Được rồi!” Cô đáp ứng thật sự miễn cưỡng, Từ Thiếu Khâm lập tức mừng rỡ ôm chặt bạn gái.

“Em thật tốt! Anh ra nước ngoài nhất định sẽ không thay lòng. Em yên tâm, sau khi anh trở về chúng ta liền kết hôn, anh yêu em. . . . . .”

Hà Phi bị bạn trai ôm thật chặt, sau vai anh người đi vội vội vàng vàng, dưới đường nhuộm đỏ đan xen tiếng bước chân. Cô sắp đem đêm đầu tiên trân quý nhất của một cô gái hiến cho bạn trai, Hà Phi lồng ngực căng thẳng, thần sắc mờ mịt.

Kỳ quái, cô không có một chút cảm giác hưng phấn; Thiếu Khâm ôm chặt quá, cô chỉ cảm thấy sắp hít thở không thông.

Kỳ thật, lời vừa mới ra khỏi miệng, cô liền hối hận.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn nanapre về bài viết trên: m.truyen, meo lucky, pipa, song ngu vo tinh
     

Có bài mới 29.01.2012, 11:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 02.10.2011, 18:35
Bài viết: 81
Được thanks: 280 lần
Điểm: 34.37
Có bài mới [Hiện đại] Sủng ngươi tới tận trời - Đan Phi Tuyết - Điểm: 30
Chương 3.3

“Tiểu tử này chốc muốn làm lập trình viên, chốc lại làm bất động sản, đảo mắt nó lại muốn ra nước ngoài đào tạo sâu, lại còn nói muốn mở nhà hàng?” Đang vùi đầu đan áo khoác cho Hà Phi, Ôn bà bà nghe nói chuyện của Thiếu Khâm, hừ một tiếng, ngẩng mặt. “Hà Phi à, tiểu tử này không đáng tin cậy, rất tùy tiện lỗ mãng.”

Ôn Hà Phi thấp tha thấp thỏm ấn điều khiển TV. “Bà ngoại, bà đừng luôn có thành kiến với anh ấy có được không?”

“Xong rồi!” Ôn bà bà đem áo khoác lông nhiều màu đã đan xong trùm vào cháu gái. “Oa! Vừa in, nhìn rất đẹp.”

“Bà ngoại,” Hà Phi quay đầu, nhíu mày. “Lại hoa hoét như vậy sao?” Lần nào cũng hại cô mặc ra ngoài làm cho người ta ghé mắt nhìn.

“Có nhiều hoa mới bắt mắt, có hoa nhìn lại vui tươi, cháu có hiểu không? Đi đi, mặc cho bà ngoại xem!” Ôn bà bà cứng rắn kéo Hà Phi từ sô pha lên.

Hà Phi nhẫn nhịn mặc vào áo khoác đầy hoa đứng trước mặt bà ngoại. Nhìn vào chính mình trong gương sặc sỡ đến kinh khủng, mày Hà Phi nhăn lại, có hơi quá nhiều hoa không?

“Thích không?” Ôn bà bà hưng phấn quan sát vẻ mặt cô. “Bà đan mất một tháng đấy, Hà Phi à, cháu có thích không?” Vẻ mặt chờ mong nhìn chằm chằm Ôn Hà Phi, nhìn đến da đầu cô run lên, một câu không thích nghẹn lại ở họng.

“Ách. . . . . . Không. . . . . .”

“Không thích?” Bà ngoại mắt trợn lớn, Hà Phi vội vàng phủ nhận.

“Không phải không phải, cháu là nói không xấu, không xấu, nhìn rất đẹp.” Cô yếu ớt nở nụ cười, nhìn bà ngoại thỏa mãn cũng nhếch miệng cười, lúc này mới thở ra một hơi. “Bà ngoại, bà thân thể không tốt, mắt lại kém, đừng đan áo nữa, cháu đã có rất nhiều quần áo rồi.”

Ôn bà bà vuốt áo khoác. “Không có gì, nhìn cháu mặc xinh đẹp như vậy, bà rất vui vẻ. . . . . .” Nhịn không được lại bắt đầu bài giảng nghìn lần như một. “Ông ngoại cháu cũng thích nhất mặc áo bà đan, lúc trước chúng ta đi núi A Lý, bà đưa áo cho ông, ông cảm động ngay lập tức cầu hôn bà, còn thiếu chút nữa khóc lên. . . . . . Ha ha a. . . . . .” Bà cười mủm mỉm, giống như đã quên chính mình đã là một lão bà bà tóc trắng xóa, vẻ mặt thẹn thùng.

Hà Phi đành phải yếu ớt cười cùng. “Bà. . . . . . Bà vui vẻ là tốt rồi.”

***

“Cái gì?” Úy Nhân Nhân kinh hãi rống, Hà Phi vội vàng chụp miệng cô, xấu hổ xem cả nhà hàng ghé mắt nhìn.

“Nhỏ giọng chút!”

Úy Nhân Nhân hạ giọng trừng mắt nhìn Hà Phi. “Em, em đem lời em vừa nói lặp lại một lần!”

Hà Phi nhỏ giọng ghé vào lỗ tai tổ trưởng nói nhanh: “Có phương pháp nào tránh thai trăm phần trăm không?”

Úy Nhân Nhân trợn mắt nhìn cô. “Em, em muốn làm gì?”

Hà Phi đem chuyện Từ Thiếu Khâm kể rõ lại một lần, Úy Nhân Nhân càng nghe càng kinh hãi, người đàn ông này không phải rất ích kỷ sao? Làm bạn gái nghỉ việc không thành, liền thừa thế yêu cầu gần gũi một đêm, cái gì đây trời? Hà Phi ngu ngốc này thật đúng là đồng ý rồi?!

Ôn Hà Phi nói xong tổng kết lại: “. . . . . . Cho nên em muốn biết có phương pháp tránh thai nào trăm phần trăm không, như vậy em mới có thể yên tâm.” Mẹ cô là một cái giáo huấn tàn khốc.

Úy Nhân Nhân quan sát Ôn Hà Phi, chậc chậc chậc, Lương Chấn Y nhất định sẽ đau lòng đến chết. Cô hai tay vòng quanh ngực nghiêm mặt nói với Hà Phi: “Không hề có phương pháp tránh thai trăm phần trăm, mấy ngày nữa em cùng với Từ Thiếu Khâm thân cận đúng không? Như vậy chị đề nghị em mau đi uống thuốc tránh thai.” Lại hỏi: “Thời gian hành kinh của em chuẩn không?”

Hà Phi lắc đầu. “Bình thường lúc em căng thẳng hay là bị áp lực, nó liền loạn vô cùng.”

“OK, vậy cái kia không được.” Cô liếc nhìn Hà Phi nói: “Vươn tay ra.”

Hà Phi ngạc nhiên, ngoan ngoãn vươn tay. “Ba” một tiếng, cô gọn gàng cuốn cao tay áo Hà Phi, đâm đâm vào cánh tay trắng nõn của cô, thực khủng bố nói: “Chị biết còn có một phương pháp, ở chỗ này mổ, ba ba ba, cắm vào sáu cây kim dài như thế này!” Cô so sánh cho Hà Phi xem, dài từ ngón cái đến ngón trỏ, Hà Phi nhìn xem, sợ hết hồn, cô nói: “Đâm vào sáu cái kim tránh thai, là có thể không thụ thai rồi. Sáu cái đó nha!”

Hà Phi nghe xong, mắt đen hoảng sợ trợn to, thanh âm run run. “Hình như. . . . . . Hình như rất đau, có cách nào đơn giản hơn chút không?”

“Bao cao su đơn giản nhất, tuy nhiên. . . . . .” Úy Nhân Nhân nheo lại mắt nhìn chằm chằm Hà Phi, hù dọa cô. “Tỉ lệ thất bại cao nhất.”

Hà Phi buồn rầu. “Vậy không được, em tuyệt đối không thể thất bại, một chút cơ hội đều không được!”

Úy Nhân Nhân nhún nhún vai. “Còn có một biện pháp,” Hà Phi ánh mắt đột nhiên sáng bừng.

“Nói mau!”

Úy Nhân Nhân nheo lại mắt, khẩu khí lạnh như băng. “Chính là đặt một cái dụng cụ tránh thai vào trong cơ thể em. . . . . .”

“Được rồi, được rồi!” Hà Phi nghe không vô, suy yếu nằm úp sấp lên mặt bàn, than thở. “Em không nên đáp ứng anh ấy mới phải . . . . . .”

Úy Nhân Nhân cười lạnh, đạt được mục đích. “Chuyện này lạ nha, bạn trai muốn xuất ngoại em không thương tâm, muốn cùng em gần gũi, em cả đầu chỉ thầm nghĩ tránh thai. Loại chuyện da thịt thân cận này không phải đều là tự nhiên phát sinh sao, bọn em sao lại thành ra cố ý làm?! Chị hỏi em, chẳng lẽ em một chút hưng phấn cũng không có sao? Ở khách sạn cùng nhau một đêm cuối cùng, cùng nam nhân yêu dấu triền miên, anh ôm chặt thân thể em, hai người cũng không mặc quần áo...” Úy Nhân Nhân bắt đầu tuôn ra rất nhiều hình ảnh cấp hạn chế, Hà Phi nghe được mặt trắng bệch, một trận nổi da gà. Tưởng tượng Từ Thiếu Khâm làm động tác thân mật này với cô, đòi mạng! Cô cảm thấy kỳ quái, khủng bố, ghê tởm, da đầu run lên, lưng một trận lạnh lẽo.

“. . . . . . Sau đó hai người trên giường ôm thật chặt, lăn qua lăn lại, hôn đi hôn đến. . . . . .” Rốt cục chú ý tới Hà Phi thần sắc khác thường, Úy Nhân Nhân im miệng, một đôi mắt đen khôn khéo nhìn thẳng khuôn mặt không có chút máu của Hà Phi. “Hừ!” Cô nhíu mày, ánh mắt như điện, đem tâm sự của Hà Phi xem không sót chút nào, tên ngu ngốc này thật sự quá trì độn. “Hà Phi, em thật sự yêu Từ Thiếu Khâm sao?” Cô trực tiếp hỏi.

“Đương nhiên.” Không yêu sao có thể cùng nhau lâu như vậy? Hà Phi không chút suy nghĩ đáp.

“Chậc chậc chậc, chị xem chưa chắc là vậy.” Úy Nhân Nhân cười tủm tỉm nói. “Chị hỏi em, khi Từ Thiếu Khâm ôm em, tim em có đập nhanh cả người nóng lên hay không? Khi anh ta nói chuyện với em, em có khẩn trương mặt đỏ lên không? Lúc em nhìn anh ta, đầu gối có như nhũn ra hay không? Thời điểm tới gần anh ta, lồng ngực có nóng lên hay không? Còn có! Quan trọng nhất là ——” Úy Nhân Nhân túm lấy Hà Phi nghiêm túc chất vấn. “Em có ngẫu nhiên tưởng tượng bộ dáng anh ta không mặc quần áo cơ thể trần truồng không? Sau đó nghĩ đến mức nhiệt huyết sôi trào không khống chế được cảm xúc?” Cô liền thường thường nghĩ đến người trong lòng Cảnh Chi Giới như vậy.

Toàn bộ đều không, toàn bộ đều không có! Hà Phi nhíu nhíu ấn đường, bị Úy Nhân Nhân nhìn chằm chằm, có chút yếu ớt nói: “Ách. . . . . . Nhưng là em cùng Thiếu Khâm ở cùng một chỗ cảm giác thực quen thuộc, thực nhẹ nhàng thực tự nhiên. . . . . .”

“Em vậy giống như là tình thân hơn nha, nếu là thật sự như chị đoán, thì khi em cùng Thiếu Khâm da thịt gần gũi sẽ có cảm giác loạn luân!”

Loạn luân?! Hà Phi nghe thiếu chút nữa sợ muốn chết. Úy Nhân Nhân này thật sự là lời không hù chết người thì không được mà.

“Đúng vậy.” Úy Nhân Nhân nghiêm túc gật đầu. “Chị xem em có chuyện lớn rồi.” Cô hù dọa Hà Phi, chỉ vào mũi cô nghiêm mặt nói. “Chị dám cam đoan, nếu em thật muốn đêm đầu tiên cùng Từ Thiếu Khâm, chậc chậc, nhất định hối hận! Chị còn dám chắc chắn một câu, chân mệnh thiên tử của em căn bản còn chưa xuất hiện, em thảm nha, năm năm yêu mà lại không phải là yêu. Ôn Hà Phi –” cô giả vờ thật sự thương cảm Hà Phi, ra vẻ bộ dáng cô thật không có thuốc chữa. “Em không khỏi thật quá, mức, ngu, ngốc.”

Hà Phi choáng váng, sững sờ trước bàn. Có. . . . . . Có nghiêm trọng như thế sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn nanapre về bài viết trên: m.truyen, meo lucky, song ngu vo tinh
     
Có bài mới 31.01.2012, 17:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 02.10.2011, 18:35
Bài viết: 81
Được thanks: 280 lần
Điểm: 34.37
Có bài mới [Hiện đại] Sủng ngươi tới tận trời - Đan Phi Tuyết - Điểm: 60
Chương 4.1


Nhân dịp Hà Phi phụ trách quảng cáo cho công ty Cao Vượng hiệu quả thật tốt, thành tích lên đến hàng trăm triệu, công ty mở tiệc chiêu đãi nhân viên V.J ở khách sạn năm sao. Công ty mời dàn nhạc, bày ra trò rút thăm trúng thưởng, cùng đủ loại tiết mục biểu diễn văn nghệ, đợi lát nữa còn muốn Hà Phi lên sân khấu, tặng cái huy chương vàng cho cô.

Trong yến hội, người nào cũng đều trang điểm xinh đẹp, ăn mặc lộng lẫy. Ôn Hà Phi phiền não chuyện bạn trai cùng lời nói của Úy Nhân Nhân, không có tâm tình vui đùa, chỉ mặc một chiếc áo lông cổ cao màu hồng, cùng một chiếc quần dài trắng đơn giản.

Cô một mình ngồi ở một góc ghế sa lông, ánh mắt mờ mịt nhìn ra xa phía mọi người đang vui vẻ dưới ánh đèn thủy tinh. Đầu vẫn nghĩ đến lời nói lúc ban chiều của Úy Nhân Nhân, mặt ngẩn ngơ, phiền não mím chặt đôi môi đỏ mọng, vẫn nghĩ không ra, rốt cuộc cùng Thiếu Khâm vấn đề là ở đâu? Vì sao cô lại kháng cự cùng bạn trai mình thân thiết? Cô cùng Thiếu Khâm ở chung cũng không có cái gọi là hai chân như nhũn ra, khẩn trương vô lực, nhiệt huyết sôi trào, đầu cháng váng hoa mắt, không, các loại triệu chứng này cô không có, càng miễn bàn ảo tưởng bộ dáng bạn trai trần truồng lộ thể. . . . . . Cô căn bản chưa từng thấy cũng chưa từng có chờ mong! Là do cô quá lạnh nhạt sao? Hà Phi nghĩ đến đau đầu, bắt đầu cảm thấy không phải Úy Nhân Nhân rất nhiệt tình, mà chính là bản thân mình căn bản là lãnh cảm.

Hà Phi thở dài, chau mày. Hoặc có thể không có các loại triệu chứng này cũng thực bình thường, Hà Phi tự an ủi mình. Thực có thể là bởi mẹ tính tình phóng đãng tạo thành di chứng, cho nên thái độ cô đối với cảm tình liền có vẻ lạnh nhạt, không giống như Nhân Nhân nhiệt tình như vậy, không muốn cùng bạn trai thân mật quá mức cũng là tự nhiên. Thế là tốt rồi, Hà Phi thở sâu, thực vừa lòng khi tìm được giải thích hợp lý, nhất định là bởi vì thế này! Ai bảo là yêu lầm người chứ!

Cô thở phào, chờ MC trao giải cho cô. Dưới ánh đèn thủy tinh, cô nhìn thấy thư ký Trần Dĩnh nghiêm mặt, liên tiếp xua tay với quản lý công ty Cao Vượng đang tiến đến, giống như là đang cự tuyệt cái gì. Thấy Nhân Nhân mặc một bộ lễ phục đỏ rực, đang bị một đám các nam nhân vây quanh, cười đến sáng lạn, giống như rất vui vẻ. Sau đó. . . . . . Cô nhìn thấy Lương Chấn Y.

Tầm mắt của cô vừa bắt gặp cũng sẽ cũng rời không được. Dưới ánh đèn, trong đám người, thân hình cao lớn thẳng tắp của anh nổi bật trong đám đông, hấp dẫn ánh mắt người khác. Anh mặc một bộ tây trang màu xám đậm ôm vừa người, cao lớn anh tuấn, hai vai rộng lớn, trộn lẫn một loại nhu hòa bền bỉ cùng cường kiện tao nhã. Anh lẳng lặng đứng ở nơi đó, khí chất nội liễm tao nhã của anh cùng khuôn mặt tuấn lãng phảng phất nét u buồn, tay phải đút túi, bộ dáng hơi hơi cúi mắt, rất dễ dàng bắt tầm mắt chúng phụ nữ làm tù binh.

Hà Phi chú ý thấy anh rất được hoan nghênh, chú ý thấy rất nhiều cô gái cố tính liếc mắt với anh. Chuyện đó là đương nhiên, anh sở hữu hết thảy các loại điều kiện đủ để làm lòng của phụ nữ tan nát. Đến khi đôi môi mỏng xinh đẹp kiên nghị kia nhấp lấy chất rượu màu hổ phách thì Hà Phi nhìn thấy đột nhiên tâm động, cơ hồ hâm mộ dòng rượu lỏng chảy vào cổ họng anh kia, tưởng tượng bọn chúng chảy nhập vào thân thể ấm áp của anh, Hà Phi hai má khô nóng. . . . . . Có lẽ quảng cáo nhà máy rượu nên nói Lương Chấn Y đến chụp. . . . . . Tư thế anh uống rượu mê người như vậy, cô cơ hồ ghen tị với ly rượu trong tay anh.

Một cô gái tướng mạo xinh đẹp đang quấn quít lấy anh nói chuyện. Cô ta cười khoa trương, nét mặt quyến rũ, Lương Chấn Y thờ ơ, biểu tình hờ hững, phản ứng bình thản hữu lễ.

Hà Phi đứng ở góc thỏa sức quan sát Lương Chấn Y, nhìn thấy cằm anh ẩn ẩn màu râu xanh, mà khi anh theo thói quen tính đưa tay kéo nhẹ chiếc caravat màu xanh ngọc thì như là ý thức được tầm mắt của Hà Phi, anh đột nhiên quay sang, bắt gặp được ánh mắt của cô. Đôi mắt đen đặc của anh như có thể nhìn xuyên thấu, làm Hà Phi thân mình chấn động. Anh chậm rãi nhướng mày, khóe miệng khẽ giương lên; cô lập tức giống như đứa trẻ làm sai bị bắt tại trận, chột dạ bối rối lui về phía sau từng bước. Đáng chết, cô không nên ngồi xem anh. Hà Phi xấu hổ mặt đỏ bừng.

Ánh mắt sắc bén của anh ghim trụ cô. Hà Phi bị một trận miệng đắng lưỡi khô, bị anh nhìn đến đầu gối như nhũn ra. Khi anh dùng cái loại ánh mắt nóng cháy kiên định này nhìn thẳng cô thì luôn hại lòng cô rối loạn trăm bề. Anh như vậy nhìn cô, liền hại cô khó thở, thần kinh căng thẳng. Hà Phi cúi thấp mặt tránh né ánh mắt của anh, tầm mắt lại không khỏi dao động trên thân thể rắn chắc của anh, không khỏi lại miên man suy nghĩ, nếu anh không mặc quần áo thì sao? Nếu anh trần truồng thì sao? Cô dám cam đoan, Lương Chấn Y tuyệt đối có dáng người vô cùng tốt, thân thể rắn chắc cường tráng tuyệt không một chút tì vết. Cô chăm chú nhìn mu bàn tay anh, phía trên có chút lông tơ đậm màu, cho nên trong ngực anh khả năng cũng có lông ngực khêu gợi. Hà Phi choáng váng, ngẩng đầu, hô hấp đình chỉ, mắt trợn to, trời ạ! Sao anh vẫn còn nhìn cô? Nhìn thấy cô mặt đỏ tai hồng căng thẳng muốn chết!

Đợi chút! Hà Phi hai tay ôm lấy khuôn mặt khô nóng. Nóng quá! Lại che ngực mình, nóng quá, tim đập thật nhanh. Còn có, vừa rồi cô thế nhưng lại nghĩ đến Lương Chấn Y một, dạng, không, mặc, quần, áo. . . . . . Đây không phải là trạng huống Úy Nhân Nhân nói sao?!

“A! Đáng chết!” Hà Phi tay che trán, yếu ớt hướng sô pha phía sau ngồi xuống, chợt thấy một trận ẩm ướt, không ổn! Hà Phi mặt tái nhợt, cô gái bên cạnh một tiếng kinh hô.

“Rượu của tôi?!” Cô gái vẫn ngồi trên sô pha đứng dậy trừng mắt với Ôn Hà Phi. Chén rượu cô đặt ở trên sô pha vì Hà Phi dùng sức ngồi xuống nên bị đổ ra. Rượu nho màu đỏ tràn ra, cô vẻ mặt thông cảm nhìn lại Hà Phi. Lại nhìn đến chiếc quần trắng của Hà Phi, ánh mắt thông cảm kia lập tức chuyển sang thương hại.

Hà Phi kinh ngạc, mở to mắt nhìn cô gái bên cạnh, mông lại thấy một trận ẩm ướt. Trên mặt cô hiện lên mấy đường hắc tuyến, thật sự không có dũng khí cúi đầu xem cái quần trắng của cô đã biến thành ra cái dạng gì rồi, lại càng không dám tưởng tượng đợi lát nữa lên sân khấu muốn như thế nào vác mặt gặp người?! Quần màu trắng, rượu nho màu đỏ? Loại màu tối bắt mắt kia cùng trình độ mất mặt của cô có quan hệ trực tiếp đó! Lại còn chết tiệt dính ở vị trí tối làm người ta xấu hổ . . . . . . Trời ạ! Hà Phi kích động đứng dậy chạy vọt vào toilet.

Lương Chấn Y nhíu mày, phản ứng hoảng hốt của cô bị anh xem vào đáy mắt. Sao lại thế này? Cô hoảng cái gì? Lương Chấn Y lễ phép nâng chén tạ lỗi hướng phía cô gái đang lải nhải với anh không ngừng.

“Xin lỗi không tiếp được.” Anh quyết định đi xem nha đầu kia.

Lương Chấn Y chờ ở ngoài toilet. Theo phương hướng cô biến mất, anh phỏng đoán cô hẳn là vào toilet.

Lương Chấn Y đưa tay xem đồng hồ, đã qua nửa giờ, MC sắp theo kế hoạch mời Ôn Hà Phi lên đài lĩnh thưởng. Cô đã xảy ra chuyện gì? Lương Chấn Y nhíu mày, bắt đầu có chút lo lắng.

Nếu người ta có thể lựa chọn thời điểm để chết, Ôn Hà Phi sẽ không chút do dự khẩn cầu ông trời, làm cho cô lập tức đi chết đi. Cô hiện tại uể oải thật muốn đâm đầu chết đi!

Hà Phi khóc không ra nước mắt. Quần bị thấm rượu cũng sẽ không gây ra chuyện đến mức muốn chết, nhưng nếu là mặc một cái quần trắng tinh, sau đó nhưng lại. . . . . .

Hay lắm, chật vật như vậy có thể đi chết đi. Cô lớn tiếng rên rỉ, không dám tưởng tượng người khác sẽ dùng ánh mắt ái muội xem cô. Khủng bố nhất là cô sắp ở dưới cái nhìn chằm chằm lên đài lĩnh thưởng. Hà Phi thử ảo tưởng, cô hay là có thể bắt chước con cua, đi ngang đi, chỉ lấy mặt trước gặp người. Nhưng chợt nghĩ đến sẽ càng thêm hấp dẫn sự chú ý, lập tức lại lắc đầu rên rỉ. Không được, không được!

Cuối cùng Ôn Hà Phi chán nản nhận rõ sự thật, hiện tại cô chỉ có hai lựa chọn —— một là dũng cảm đi ra ngoài, kết quả là mất mặt muốn chết; hoặc là vẫn trốn ở trong này, kết quả đem mình buồn bực đến chết.

Cô chán nản ai thán, cô gặp chuyện kì quái còn chưa đủ nhiều sao? Ông trời sao còn chỉnh cô như vậy?! Hà Phi buồn bực đạp bồn rửa tay một cái. Không nên, không nên, bình tĩnh, tỉnh táo lại. Cô thử tưởng tượng ra một biện pháp giải quyết tốt nhất, nếu cô vụng trộm chuồn ra toilet, nếu vừa vặn bên ngoài không có ai, nếu thuận lợi như vậy, vậy là cô có thể hoả tốc chuồn ra khách sạn nghĩ biện pháp, điều kiện tiên quyết là tuyệt đối không thể quay mông lại với bất luận kẻ nào!

Tốt! Liền quyết định như vậy. Cô nắm chặt tay, thở sâu, cắn chặt môi, ưỡn ngực. Dồn sức một tiếng cổ vũ tinh thần liền lao ra toilet, thiếu chút nữa va phải Lương Chấn Y. Á! Cô kinh hô ra tiếng, lập tức dùng một loại tư thế kì quái rút lui tới trước tường.

“Lương. . . . . . tổng. . . . . .” Trời muốn diệt ta đi? Ô ô. . . . . . Anh tại sao lại ở chỗ này?

Lương Chấn Y buồn cười nhìn cô dán chặt vào tường, mặt đỏ hồng, hai tay bất lực đặt ở trên tường, giống như giơ tay đầu hàng. Đôi mắt to kích động trừng anh, nhìn thấy anh giống như thấy quái thú ăn thịt người, phi thường hoảng sợ.

“Ôn Hà Phi?” Anh thấp giọng kêu cô.

“Dạ.” Cô lập tức trả lời.

Lương Chấn Y bước hướng cô, cô sống chết lui về phía sau, tựa như hận không thể lui vào bên trong tường. Vẻ mặt cô sợ hãi kích động làm anh buồn cười nhướng mày.

Anh đứng ở trước mặt cô. “Em không sao chứ?”

“Không. . . . . . Không có việc gì!” Chính là xấu hổ muốn chết mà thôi.

“Sắp đến lúc trao giải cho em rồi đấy.” Anh nhíu mày nói.

Cô mồ hôi lạnh ứa ra. “Ha ha. . . . . . Ách. . . . . . Em. . . . . . Em biết.” Lập tức chết cũng không sai.

“Đi thôi. . . . . .” Lương Chấn Y xoay người bước về hướng hội trường, cô không đi theo. Anh dừng bước, quay đầu, xem sắc mặt cô trắng bệch vẫn cương cứng ở trước tường, giống như coi mình là bức họa trên tường. Anh nhíu mày, trầm giọng nói: “Đi thôi?”

“Anh đi trước đi.” Cô khéo léo nở nụ cười, rất lễ phép, đáng tiếc trên trán lấm tấm lộ ra sợ hãi.

Lương Chấn Y xoay người bình tĩnh quan sát, ánh mắt sắc bén khiến lông tơ cô dựng đứng, anh kiên nhẫn nói: “Anh phải mang em lên sân khấu, cùng đi đi!”

Hà Phi thất kinh, thở dốc vì kinh ngạc. Cô có thể tưởng tượng hậu quả bọn họ cùng đi với nhau. Có Lương Chấn Y đi cùng, cô hấp dẫn sự chú ý đến cỡ nào; mà cô hiện tại sợ nhất chính là ánh mắt của mọi người. Khóe mắt cô giật giật, thanh âm run run.

“Không. . . . . . Không khách khí, anh cứ đi trước đi. Đi thong thả, không tiễn, cứ như vậy, được rồi, tạm biệt. . . . . .” Ôn Hà Phi bắt đầu nói năng lộn xộn.

Lương Chấn Y nghe xong, ngẩng đầu thở dài, quay trở lại trước mặt cô, quan sát cái đầu nhỏ xinh Ôn Hà Phi, ánh mắt sắc bén làm cô sợ hãi.

Anh gằn từng tiếng như chém đinh chặt sắt: “Được rồi. Giờ, nói cho anh biết, xảy ra chuyện gì?” Anh trực tiếp hỏi.

“. . . . . .” Hà Phi chỉ lấy một đôi mắt to kinh hoàng trừng anh.

Anh lạnh nhạt nhìn cô, chân mày đen từ từ nhíu lại. “Em không chịu nói?” Giọng nói trầm sâu tràn đầy uy nghiêm, dường như có sức mạnh khuất phục lòng người.

“Anh. . . . . . cũng không thể đi trước sao?” Mất mặt muốn chết! Cô thỉnh cầu. Ngữ khí yếu ớt, vẻ mặt ủ rũ.

Lương Chấn Y nghiêm mặt. “Muốn anh vác em vào hội trường sao?” Anh chỉ là nói đùa, đã thấy sắc mặt cô xanh trắng, dường như muốn té xỉu. Lồng ngực anh bỗng dưng căng chặt, một trận đau lòng. Anh khom người nhìn thẳng vào mắt cô. Anh hoài nghi cô muốn khóc, cô mím chặt miệng, dáng vẻ vô cùng bối rối. Vì thế anh mềm giọng, trấn an cô: “Em sợ cái gì? Nói cho anh biết, anh giúp em nghĩ cách, huh?” Thượng Đế chứng giám, anh thật lâu không có dịu dàng như vậy nói chuyện với người khác.

Hà Phi nhìn vẻ mặt cố chấp của anh, cùng với giọng nói dịu dàng, cô không có lựa chọn nào khác ngoài cách chỉ có thể xin anh giúp đỡ.

Hà Phi nhỏ giọng nói: “Vậy. . . . . . Anh ghé tai lại đây. . . . . .” Lương Chấn Y không chút do dự đưa lỗ tai đi qua, Hà Phi giọng lí nhí thực xấu hổ nói.

“. . . . . . Bởi vì thế này. . . . . . Cho nên. . . . . . Em hiện tại không thể đi ra. . . . . .” Nếu anh dám cười, cô sẽ không chút do dự đá anh, cho dù anh là tổng giám đốc, cô cũng sẽ đem anh đá đến Urugoay đi.

Nhưng là Lương Chấn Y không cười, thậm chí không có biểu tình gì tỏ vẻ kinh hãi. Anh đứng thẳng người dậy, sau đó nhìn cô vẻ mặt khốn quẫn, còn có chiếc quần màu trắng, lập tức sáng tỏ.

Trách không được cô bối rối như vậy.

Anh nhìn cô ngượng nghịu, mắt cô hồng hồng , đại khái là lo đến độ muốn khóc. Lương Chấn Y bỗng nhiên cảm thấy cô vừa đáng yêu lại đáng thương, bộ dáng cô yếu đuối bất lực như vậy, bất luận thế nào cũng làm một người đàn ông phải mềm lòng.

Ôn Hà Phi im lặng, thấy anh không nói một câu, tốt lắm, không có phản ứng so với chê cười cô là tốt hơn. Sau đó thấy anh không chút do dự cởi áo vét, làm cô mở to mắt, vai co rúm lại, ngây ngẩn cả người, anh. . . . . . Anh làm gì?

Lương Chấn Y quì một gối, đem áo vét giá trị xa xỉ kia buộc lên bên hông cô, động tác của anh kiên định, dịu dàng. Hông của cô rất nhỏ, anh đành phải dùng sức thắt, chắc chắn áo vét kia tuyệt đối an toàn che lại nửa người dưới của cô.

Hà Phi bất an nói: “Lương tổng. . . . . . Tây trang này rất đắt tiền, kỳ thật không cần. . . . . . Em kỳ thật có thể. . . . . .” Khi bàn tay to của anh chụp lên thắt lưng cô, một trận cảm giác điện giật lại làm cho yết hầu cô thít chặt, lời nói đều nghẹn lại. Cô cúi xuống trừng mắt nhìn bàn tay kia, cảm giác thật ấm áp. Xem tay anh sờ vào lưng cô khiến cô một trận run rẩy. Nhất thời nghĩ không ra cô bây giờ là thấy xấu hổ nhiều hơn, hay là hưng phấn nhiều hơn. Hưng phấn?! Muốn chết, lại nghĩ tới lời nói của Úy Nhân Nhân, một trận đầu choáng mắt hoa, đợi chút, Hà Phi sửng sốt, mắt trợn trừng? Đầu choáng mắt hoa?! Thật đáng chết!

Đây là cái tình huống gì? Hà Phi dở khóc dở cười, lòng đầy hỗn loạn. Triệu chứng đáng ra nên phát sinh với bạn trai, nhưng lại đều hiện ra ở trên người Lương Chấn Y, cô. . . . . . thật muốn khóc nha?!

Lương Chấn Y cầm bàn tay lạnh như băng của cô. “Lại đây.” Kéo cô đến một bên sô pha ngồi xuống. Sau đó dặn dò cô vốn còn đang tinh thần mê loạn. “Em ở đây chờ anh.” Lập tức xoay người rời đi.

Hà Phi nhìn phương hướng anh rời đi, áo sơmi màu lam dán trên lưng anh, khắc họa ra từng đường cong cơ bắp kiện mỹ. Dưới ánh đèn hành lang màu vàng chói mắt, trên thảm màu xanh táo, anh vì đi lại mà chấn động đến đường cong cơ bắp trên lưng, đôi chân to lớn cùng bờ vai vì động tác của anh mà nhấp nhô, làn da màu đồng cổ, mông rắn chắc, đôi chân dài bộ pháp gọn gàng. Hà Phi nhìn xem nheo lại hai mắt, nhịn không được lại suy nghĩ miên man, ý loạn tình mê. Cô đoán, anh nhất định thường thường hoạt động thể thao, mới có thể giữ được dáng người hoàn mỹ như thế. Quả thực, anh luôn luôn là một người rất qui củ. Cô dám đánh cuộc, anh chính là loại đàn ông sẽ lên phòng tập thể thao rèn luyện thân thể, thậm chí, cô còn nghi ngờ anh không có hứng thú với đồ ăn không tốt cho sức khỏe.

Cô lại ngồi tưởng tượng anh sẽ có một thân hình cường kiện đầy cơ bắp giống như ngôi sao võ thuật vậy, bóng loáng rắn chắc, cường tráng cân xứng, cơ bắp rắn chắc của anh chấn động, làm cho cô liên tưởng đến một con báo.

Ôi trời, Hà Phi nhức đầu lấy tay che trán, cô lại nghĩ loạn, hơn nữa càng nghĩ càng quá đáng.

Được rồi, cô thừa nhận chính mình có mơ tưởng kì quái đối với anh.

Đều là do anh bình thường đều lãnh khốc qui củ như vậy, cố tình đúng lúc cô chật vật xấu hổ, lại dịu dàng ôn nhu ngoài ý muốn của cô. Cô tin mình là có một chút mê hoặc, nhưng là, cô hoài nghi có người phụ nữ nào có thể kháng cự lại Lương Chấn Y dịu dàng, huống chi anh lại là một đại soái ca tiền nhiều, sự nghiệp thành công.

Đúng đúng đúng, Hà Phi vỗ đầu một cái. Cái này không có quan hệ gì với tình yêu, tất cả đều do lòng hư vinh của cô làm hại! Hà Phi thở phào, lại một lần nữa vừa lòng với lời giải thích hợp lí của bản thân. Không có quan hệ gì với tình yêu, thuần túy là nhất thời hư vinh mơ mộng. Cô với bản thân mình có tin tưởng, cô tuyệt không cho phép chính mình chân trong chân ngoài như vậy. Cô bắt đầu ra sức nghĩ đến ưu điểm của Từ Thiếu Khâm, dập sạch đốm lửa nhỏ vốn đủ để dấy lên một đoàn hỏa trong lồng ngực.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn nanapre về bài viết trên: m.truyen, pipa, song ngu vo tinh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bogdanuds, bé mèo da ngăm, conluanho, Mihaelniv và 140 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

15 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

19 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.