Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Sủng em đến tận trời - Đan Phi Tuyết

 
Có bài mới 11.12.2011, 10:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 02.10.2011, 18:35
Bài viết: 81
Được thanks: 280 lần
Điểm: 34.37
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sủng ngươi tới tận trời - Đan Phi Tuyết - Điểm: 48
Chương 2.2

Ôn Hà Phi lần đầu tiên nhìn thấy chủ tịch V.J, cô còn tưởng rằng làm chủ tịch đều là ông già béo phục béo phịch, nhưng là đến khi gặp thật lại dọa cô nhảy dựng người. Chủ tịch thật sự khác xa với tưởng tượng của cô. Không, phải nói là hoàn toàn ngược lại.

Đó là một người đàn ông mặc quần áo thường ngày, gương mặt hơi vuông tầm hơn ba mươi tuổi. Anh xem ra không anh tuấn như Lương Chấn Y, nhưng lại có một loại khí chất ung dung tôn quý.

Phòng làm việc của anh rất lớn, chất đầy tạp chí lá cải, trên mặt đất tán loạn đĩa trò chơi, ở cửa sổ tràn ngập cây vạn niên thanh, leo lên toàn bộ bệ cửa sổ. Ánh mặt trời từng mảng lớn hạ xuống sàn nhà bằng gỗ.

Vừa thấy Lương Chấn Y, anh ngay tức khắc chào đón. “Hai người tới rồi!” Thanh âm của anh thật nhẹ nhàng.

Hà Phi không dám lên tiếng, giống như phạm nhân chờ hình phạt, ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh Lương Chấn Y, trong lòng bất an không yên.

Chủ tịch vỗ vỗ vai Chấn Y, cúi đầu nhìn lại Hà Phi, liếc nhìn cô một cái, ngẩng đầu nhìn lại Lương Chấn Y, ánh mắt lóe ra, nhíu mày, chỉ hỏi anh một câu: “Chính là cô ấy?”

Hà Phi nghe Lương Chấn Y thuần hậu trả lời: “Phải.”

Theo sau là một trận trầm tĩnh.

Hà Phi đầu cúi thấp hơn, cảm giác trên đỉnh có hai đôi mắt đang hung hăng đánh giá cô. Mím chặt môi, muốn mắng sao? Cũng tốt, mau mau mau, chết sớm siêu sinh sớm.

“Ôn Hà Phi!” Chủ tịch bỗng nhiên hô lớn tên cô, Hà Phi chấn động, nháy mắt cả người đã bị bắt lấy. Cô kinh hãi nghẹn họng nhìn trân trối, sao. . . . . . Sao lại thế này? Chủ tịch nghiêm nghị quan sát cô, ánh mắt cô hoang mang, bị nhìn đến mồ hôi lạnh ứa ra.

“Chúc mừng——” anh bỗng nhiên lớn tiếng nói với cô. “Chúng tôi quyết định tuyển cô làm thiết kế viên chính, cô thăng chức !” Dùng sức vỗ vỗ vai cô.

Cái gì?! Hà Phi há hốc, choáng váng. Anh. . . . . . Anh nói cái gì? Anh không mắng cô, ngược lại cho cô thăng chức? Cô dại ra, mở to hai mắt, thiết kế viên? Cô được thăng lên thiết kế viên?

“Trời ơi. . . . . .” Cô hít một hơi, không thể tin được.

Thấy biểu hiện ngốc nghếch của cô, Chủ tịch Phương Tuấn Mẫn bật cười, dùng sức lay lay cô, hỏi: “Cao hứng chứ? Chấn Y ra sức đề cử cô đấy, Lucky ­la­dy! Hi vọng cô đáng giá.” Hướng về phía cô đang ngây người, cao giọng cổ vũ. “Biểu hiện cho tốt vào!”

Cái gì? Lương Chấn Y đề cử?! Hà Phi còn không có hoàn hồn, một cái cốc thủy tinh tinh xảo đã nhét vào trong tay cô, chủ tịch có chút tính trẻ con hét lên: “Đến, chúng ta cụng ly!” Trung khí mười phần, hăng hái ngàn vạn.

Anh giúp cô đổ đầy nước rượu màu hổ phách, cũng lấy một cái cốc đưa Lương Chấn Y, hưng phấn mà nâng chén tuyên bố.

“Chúc mừng quảng cáo đại sư tương lai. Cụng ly!” Cốc chạm vào cốc rượu của Hà Phi, phát ra thanh thúy tiếng vang, Hà Phi thế này mới chân chính tỉnh lại.

Không phải là mơ!

Rượu trong chén sóng sánh, cô biển lòng xao động cuồn cuộn. Đây là sự thật trăm phần trăm, cô đột ngột ngẩng đầu, chạm phải một đôi mắt đen thâm thúy, trong mắt tia sáng ấm áp làm cô tim đập nhanh. Lương Chấn Y đối diện cô mỉm cười.

Ánh mắt anh như mực, thẳng hắt vào trái tim cô. Anh đưa ly chạm nhẹ ly của cô, keng một tiếng, cúi ngắm vẻ mặt khờ ngốc đáng yêu của cô, ôn nhu nói: “Chúc mừng, Hà Phi. . . . . .” Kêu tên cô, âm thanh trầm thấp giống như kêu tên con mèo mà anh cưng chiều. Giọng nói ôn như của anh giống như khẽ vuốt trên má cô, Hà Phi thất thần, tim đập chậm nửa nhịp.

Chủ tịch nhìn lại Chấn Y, nhìn ra được anh đặc biệt thiên vị Ôn Hà Phi, Phương Tuấn Mẫn kéo kéo cánh tay Chấn Y hô lớn: “Cụng ly!” Ngẩng đầu hào sảng uống cạn, đáy lòng cười thầm, thật khó nhận ra đây chính là một Lương Chấn Y lạnh lùng thường ngày nha.

Lương Chấn y cũng một ngụm uống cạn rượu trong ly, lại không biết Phương Tuấn Mẫn đã nhìn thấu tâm sự của anh.

Này, đều, là, thực, ! Hà Phi nở nụ cười, mắt lấp lánh. Chân chính hết khổ! Vui mừng lan ra, trời ạ, cô rất cao hứng. Ngửa đầu hướng tới hai cái nam nhân cao lớn, quên mất thân phận chính mình, cũng hào sảng nâng chén kêu lên.

“Chúc V.J kiếm được nhiều tiền, chúc ta một bước lên mây!” Cô vui đến chết mất, cũng bắt chước bọn họ một ngụm uống cạn rượu trong ly.

“Nói đúng lắm, nói đúng lắm!” Chủ tịch ôm vai bọn họ cười ha ha.

Rượu cay nồng rót vào dạ dày, Hà Phi cười nhếch miệng, thần kinh căng thẳng rốt cục thả lỏng.

Cô thở ra một hơi, thẳng thắn nói: “Thật sự là, vừa rồi làm tôi sợ muốn chết, còn tưởng rằng bị mắng!”

Cô cúi đầu cười, đuôi tóc vô ý phất qua ngực Lương Chấn Y. Anh bị một trận ngứa ngáy, thiếu chút nữa nhịn không được ôm cô vào lòng.

Tiếng cười sang sảng của Chủ tịch quanh quẩn bên lỗ tai Hà Phi, mùi nước hoa trên người Lương Chấn Y thoang thoảng tiến vào mũi cô. Có thể cảm giác độ nóng trên người anh, giống như lò sưởi sưởi ấm thân hình gầy yếu của cô, ý, hình như không còn lạnh nữa rồi.

Sau khi Chủ tịch nhiệt tình ân cần cổ vũ xử lý xong một bình rượu, cô cùng Chấn Y sóng vai rời đi.

Hà Phi bước đi lảo đảo. Phù, rượu kia thực mạnh, cả dạ dày như bị thiêu đốt, cả người cô nóng quá.

Tiến vào thang máy, Hà Phi vẫn còn cao hứng, vẫn lộ vẻ tươi cười đắc ý.

Lương Chấn Y lén nhìn trộm khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô, mắt khẽ giương lên cười. Thang máy khởi động, Hà Phi loạng choạng không xong, anh đúng lúc đưa tay đỡ lấy cô.

“Cẩn thận.” Anh nhíu mày, lo lắng cô ngã bị thương.

Cô quay sang đến, xấu hổ hướng về phía anh cười, vỗ vỗ cái trán, khẽ nhíu cái mũi nhỏ xinh.

“Không xong, tôi có chút say, rượu thật mạnh nha.” Rút về cánh tay bị anh bắt lấy, lui về phía sau dựa vào vách thang máy. Có chút chóng mặt choáng váng, là rượu gì? Mạnh như vậy?!

Phương chủ tịch chạy ra văn phòng theo sau bọn họ, thấy bốn bề vắng lặng, ngay tức khắc tiến vào thang máy, mở ra nắp điện báo, nhanh chóng đè xuống nút báo khẩn cấp, đắc ý cười nhếch miệng.

Hừ hừ hừ, đừng nói tôi không giúp cậu, Chấn Y, dù là ai đều nhìn ra được cậu thích Ôn Hà Phi.

Thang máy đột nhiên ngừng!

“A!” Hà Phi kinh hô, thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

Lương Chấn Y duỗi ra bàn tay to, lập tức kéo lại cô, tình thế cấp bách liền đem cô kéo tiến trong lòng. Cô đột nhiên va phải một bức tường rắn chắc ấm áp trong ngực, Hà Phi mở to mắt, thoáng chốc trái tim kịch liệt đập, dựa vào trước ngực anh.

Hương vị của anh chui vào chóp mũi, hơi thở ấm áp của anh ở gáy cô làm cô một trận tê dại run rẩy. Hà Phi hoảng hốt, đôi tay nhỏ đặt trước ngực anh nắm chặt, sao lại thế này? Cô chưa từng tim đập nhanh như vậy, chưa từng hô hấp dồn dập như vậy, chưa từng ngay cả lông tơ đều run rẩy như vậy, giống một luồng điện chạy vào trong cơ thể, chấn động tâm khảm.

Lương Chấn Y cũng không nói gì, luyến tiếc buông tay, ôm chặt eo cô, mặc cô mềm mại dán vào ngực, đuôi tóc chạm vào thân.

Trong thoáng chốc, cảm xúc phức tạp đồng thời đánh sâu vào hai người.

Hà Phi mặt đỏ bừng, đứng vững vàng liền vội vàng lui thân rời đi, mặt đỏ tai nóng, tim đập như nổi trống. Bình tĩnh, bình tĩnh lại! Cô ôm lấy mặt, đòi mạng, nóng đòi mạng! Đáng chết, cô sao lại thế này?! Nhất định là say!

Thang máy dừng lại, đèn tuýp trên đầu cũng tắt, chỉ còn sót lại một cái đèn nhỏ chiếu sáng.

Lương Chấn Y trầm mặc quỷ dị, Ôn Hà Phi ngẩng đầu nhìn anh, phát hiện anh cũng đang đang nhìn mình, tia sáng trong mắt anh khiến cô tim đập nhanh hơn. Ánh mắt anh sắc bén, giống như một con thú đang nhìn con mồi, ánh mắt cực nóng giống như muốn cắn nuốt cái gì.

Hà Phi bối rối, lui về phía sau, lại lui về phía sau chạm đến vách tường, thở một hơi, không dám nhìn thẳng mắt anh, dời đi tầm mắt, vì tránh đi loại không khí quỷ dị xấu hổ này, cô đánh vỡ trầm mặc.

“Thang máy. . . . . . Thang máy trục trặc sao?” Cô có chút khó thở. Người đàn ông này làm cô tim đập thình thịch, làm cô run run, cô chán ghét mình như vậy, giống như bị mê hồn. Anh chỉ với một ánh mắt nhưng lại hại cô hoảng hốt hồn phi phách tán, thật ngớ ngẩn!

Lương Chấn Y nhìn cô cúi đầu nắm chặt tay, thân mình cứng ngắc, xem ra thực căng thẳng. Sợ anh như vậy sao?

Đột nhiên giơ tay về phía cô ——

“Anh muốn làm gì?” Hà Phi sợ hãi vội cúi người trốn anh, lập tức phát hiện thì ra Lương Chấn Y chính là muốn ấn máy bộ đàm. Muốn chết! Cô thở sâu bắt buộc chính mình thả lỏng. Bình tĩnh, Ôn Hà Phi!

“Alô?” Bảo vệ nghe máy.

Lương Chấn Y nhìn lại khuôn mặt đang đỏ bừng của Ôn Hà Phi! Ánh mắt nhìn chằm chằm cô, cùng lúc nói với bảo vệ: “Thang máy tầng A trục trặc, chúng tôi bị nhốt ở trong.”

“Được rồi, các anh đừng hoảng hốt, chúng tôi lập tức xử lý ngay.”

Trong lúc chờ đợi, hai người bị vây ở trong một không gian nho nhỏ. Thực im lặng, cũng thực xấu hổ, Hà Phi chảy mồ hôi, tim đập cuống cuồng, cực kỳ khẩn trương. Bởi vì anh là thủ trưởng? Không không không. . . . . . Bởi vì anh là đàn ông?! Nhưng là khi ở cùng một chỗ với Thiếu Khâm cũng chưa từng kích động như thế a. Hà Phi thấp rủa một tiếng, bưng lấy cái đầu đang rối loạn, nhắm mắt lại. Thật choáng váng, rượu chết tiệt, tác dụng sau thực mạnh.

“Sợ như vậy?” Anh đánh vỡ trầm mặc, tiếng nói trầm thấp cũng giống như rượu vậy, thuần hậu mê người. Anh mỉm cười, bỗng nhiên thực hưởng thụ chuyện ngoài ý muốn này. “Đừng sợ, thang máy rất nhanh sẽ tốt rồi.” Anh nói, lại âm thầm hi vọng thang máy này tốt nhất trục trặc thêm mấy giờ. Anh thích cùng cô một chỗ, thích như vậy nhìn cô đỏ bừng mặt, cho dù dục vọng khao khát cô thực mãnh liệt khiến anh thống khổ.

Hà Phi nghe xong lời của anh, đột nhiên ngẩng đầu dũng cảm nói thẳng: “Tôi không sợ, chính là anh làm cho người ta thật khẩn trương.”

Anh nghe xong ngạc nhiên, không khỏi bật cười.

“Phải không?” Không biết là mình làm cái gì làm cô khẩn trương. Lương Chấn Y quan sát khuôn mặt hồng hồng của cô, yêu thích cô bĩu môi, còn có cái miệng nhỏ nhắn nữa. Chết tiệt! Thầm nghĩ, nếu cô biết ý tưởng hiện tại trong đầu anh, cô mới thực nên khẩn trương.

Cô trừng anh liếc mắt một cái. “Anh biết không?” Cô thành thực tiếp tục nói. “Có đôi khi, anh thực nghiêm khắc lạnh lùng; nhưng có đôi khi, anh nhìn người lại. . . . . .” Hà Phi miệng đắng lưỡi khô, ra sức quạt gió. “Lại giống như nhìn thấu người, rất không lễ độ, bộ dáng thực ngang ngược.” Anh vừa rồi cũng như vậy nhìn làm cô luống cuống muốn chết.

Lương Chấn Y nhún nhún vai, dùng ánh mắt thập phần thú vị nhìn chằm chằm cô. Cố ý trêu cô nói: “Ánh mắt là cửa sổ linh hồn, có lẽ, tôi có cái linh hồn ngang ngược. Cô đang ám chỉ, tôi là người ngang ngược sao?”

Hà Phi nghe xong lập tức lắc đầu, còn thật sự giải thích: “Không phải, tôi không phải mắng là ngang ngược. Anh không ngang ngược, phần lớn thời gian anh chính là lạnh lùng khiến người ta không chịu nổi.” Đây là lời nói thật, anh thủy chung rất giữ khoảng cách, sâu không lường được.

Lương Chấn Y nghe xong, hung ác trừng cô:

“Nói thủ trưởng như vậy, cô muốn chết.”

Anh cố ý hé ra gương mặt nghiêm khắc, Hà Phi thấy thế, một trận kinh ngạc, sau đó lập tức cười ha ha. Cô tươi cười làm anh hoa mắt. Trời ạ, anh thực thích cô! Cô ngẩng đầu lên nhếch miệng cười bộ dáng rất đáng yêu, anh cơ hồ muốn cúi đầu hôn môi cô.

Hà Phi thực thức thời ở trước ngực tay làm cái chữ thập. “Tha thứ tôi. . . . . . Coi như tôi say đi? Được chứ?” Lúm đồng tiền của cô như hoa, hiện ra ở đáy mắt anh, tiếng nói ngọt ngào sung sướng. “Tôi thật cao hứng, tôi thăng chức .” Trong lòng thêm ngọt ngào, nụ cười này, đem không khí xấu hổ giữa hai người đều cười bay mất. Cô cảm thấy mỹ mãn nhắm mắt lại, thở sâu. “Oa, tôi thật sự có thể thiết kế kế hoạch, tôi có thật nhiều ý tưởng. . . . . .” Cô nhẹ nhàng mỉm cười nói.”Tôi là chuyên viên thiết kế, thật không dám tin tưởng.”

Anh hắt cô nước lạnh. “Làm không tốt, cũng đuổi việc cô.” Cố ý dọa cô.

Hà Phi một trận ngạc nhiên, lập tức cười đến lớn hơn nữa. “Không sợ, không sợ, sẽ không để cho anh có cơ hội đuổi việc tôi!”

Ý, Lương Chấn Y này không đáng sợ như trong tưởng tượng như vậy. Đèn sáng, một trận chói mắt, thang máy bắt đầu đi xuống, một lần nữa chuyển động.

Hà Phi đã không còn căng thẳng, thậm chí, với Lương Chấn Y có một chút cảm giác thân thiết.

Cửa thang máy mở, Lương Chấn Y đi ra khỏi thang máy, Hà Phi bỗng nhiên hướng đến bóng dáng anh nói: “Tôi vẫn rất muốn hỏi. . . . . .”
Lương Chấn Y dừng bước, Hà Phi lại nói tiếp: “Lần đó phỏng vấn, tôi nói dối, sao anh không vạch trần?” Cô vẫn cảm thấy nghi hoặc.

Lương Chấn Y không quay đầu lại, chỉ nhẹ nhàng bâng quơ trả lời: “Có lẽ. . . . . . Tôi chỉ là muốn biết năng lực của cô có bao nhiêu.” Trên thực tế, cô chịu khổ nhọc đã làm anh thay đổi cách nhìn.

Hà Phi nghe xong không khỏi mỉm cười, cao giọng cam đoan với bóng dáng dày rộng kia. “Yên tâm, tôi tuyệt sẽ không làm anh thất vọng. Cám ơn anh.” Cô tự đáy lòng cảm kích.

Lương Chấn Y không nói gì, chỉ nhún nhún vai, sải bước rời đi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn nanapre về bài viết trên: khanhchitchit, m.truyen, meo lucky, pipa, song ngu vo tinh
     

Có bài mới 17.12.2011, 23:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 02.10.2011, 18:35
Bài viết: 81
Được thanks: 280 lần
Điểm: 34.37
Có bài mới [Hiện đại] Sủng ngươi tới tận trời - Đan Phi Tuyết - Điểm: 32
Chương 2.3

Đảm nhiệm thiết kế viên ngắn ngủi sáu tháng, Hà Phi thành tích lóa mắt đã lập nên thành tựu trước đây V.J chưa từng có. Đề án của cô không có thủ pháp nghiệp giới đã từng dùng qua, trong đầu luôn luôn có ý tưởng mới mẻ. Lương Chấn Y mạo hiểm lại đạt được thu hoạch ngoài ý muốn.

Nhưng là rất nhanh, các đồng nghiệp phát hiện nhược điểm cực độ nghiêm trọng của Hà Phi.

Cô thường xuyên quên sự tình cấp bách, đợi rề rà đến phút cuối mới giao ra đề án mình vừa lòng. Vì thế, Úy Nhân Nhân thường bị Hà Phi làm hại đau dạ dày, không để ý hình tượng ở công ty rít gào bắt người. Mỗi khi Hà Phi trốn đi nghĩ đề án thì Nhân Nhân liền gấp đến phát điên.

Hôm nay Hà Phi lại thần bí mất tích. Buổi chiều ba giờ Khải Duyệt sẽ xét duyệt bản thảo, đã qua một giờ mà vẫn không thấy Ôn Hà Phi.

Úy Nhân Nhân bắt đầu biến thành sư tử, ở phòng kế hoạch đi rầm rầm rít gào: “Ôn Hà Phi, ngươi đi ra đây cho ta!”

Mọi người bắt đầu tìm người, át chủ bài số một của bọn họ - Ôn tiểu thư lại trốn đi đâu vậy?

Úy Nhân Nhân mãnh liệt nuốt thuốc đau dạ dày, đá văng cái bàn, mở toang tủ, ngay cả toilet đều lục soát qua, chính là không tìm thấy Ôn Hà Phi chết tiệt kia.

Cô nắm tay ngửa mặt lên trời tru dài: “A. . . . . .” Vọt vào văn phòng tổng giám đốc. “Lại không thấy cô ta nữa rồi!”

Lương Chấn Y ngồi trước trước bàn dài, thần sắc trấn định. Đối với tính tình nóng nảy của Úy Nhân Nhân đã sớm thành thói quen.

Úy Nhân Nhân gấp đến độ đỏ mặt tía tai. “Lương tổng, có thấy Hà Phi không? Sắp bắt đầu xét duyệt rồi, cô ta chết tiệt lại không biết trốn đi đâu, rõ ràng đã bàn bạc tốt cùng cô ta rồi, lại đang rề rà cái gì? Anh nói làm sao bây giờ? Có thấy cô ta đâu không?”

Loại sư tử tìm người này mỗi tuần trình diễn hai, ba lượt, Lương Chấn Y nhìn đầu đầy mồ hôi Úy Nhân Nhân, bình tĩnh nói: “Anh không thấy cô ấy.” Còn nói: “Đến phút cuối cô ấy sẽ xuất hiện.” Có lần nào mà không phải vậy?

Úy Nhân Nhân hung hăng cào tóc, sắp phát điên. “Nhưng là sắp bắt đầu rồi, vạn nhất cô ta không xuất hiện đâu? Vụ này những một trăm ngàn đó, chúng ta lại đã chuẩn bị một tháng. Argh!”

Lương Chấn Y cúi đầu lật xem báo cáo, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Yên tâm, nếu trước ba giờ cô ấy không xuất hiện, anh sẽ đuổi việc cô ấy.”

Đuổi việc? Úy Nhân Nhân tròn mắt kinh ngạc, nhìn vẻ mặt Lương Chấn Y nghiêm khắc, bất an nói: “Cũng. . . . . . Cũng không cần nghiêm trọng như vậy!”

Lương Chấn Y ngẩng đầu, thần sắc tự nhiên nói: “Cô ấy sẽ xuất hiện.”

Nói được thực tự tin, Nhân Nhân thở dài. “Tốt nhất là như thế, sớm muộn gì cũng bị cô ta hù chết.” Xoay người rời đi văn phòng lại đi tìm người, căng giọng ở ngoài cửa rống: “Hà Phi ngươi đi ra cho ta, nếu không ra Lương tổng muốn đuổi việc ngươi, nghe thấy không?”

Úy Nhân Nhân đi rồi, Lương Chấn Y bàn tay đè lên mép bàn, ghế dựa đẩy lui ra sau, khom người, nhìn lại người dưới bàn. Ôn Hà Phi cuộn mình dưới gầm bàn, cô ngẩng đầu không tiếng động hướng anh nói cám ơn. Cô nghiêng người cong gối, khom lưng ngồi dưới đất, lưng dựa vào cạnh bàn, váy chữ A màu vàng kéo căng lên trên đầu gối, lộ ra đường cong đùi đẹp, đôi chân nhỏ trắng nõn thanh tú đẹp đẽ.

Lương Chấn Y nhíu mày, ánh mắt mỉm cười, lại cố ý banh mặt hù dọa cô. “Em nghe thấy chưa? Anh thực sẽ đuổi việc em đó.”

“Vâng vâng biết rồi.” Hà Phi mặc kệ, lại vùi đầu vội vã sửa chữa đồ án. “Em nghĩ đến một cái biện pháp không tồi, lập tức xong ngay. . . . . .” Ngoáy bút viết nhanh, chuyện to như trời cũng không để ý.

Lương Chấn Y cúi nhìn khuôn mặt cô chuyên chú, tóc uốn xoã loạn tung bên má, bởi vì tập trung mà má cô đỏ hồng, vóc dáng nhỏ nhắn ngồi giữa hai chân anh.

Đôi mắt đen của anh ẩn ý cười, tư thế thực mờ ám, cô lại hồn nhiên chưa thấy. Anh mỉm cười ngồi thẳng người, một lần nữa thẩm duyệt báo cáo, mặc cho Hà Phi liều mạng ở dưới gầm bàn anh.

Ngoài cửa, Úy Nhân Nhân rống đến yết hầu phát đau, bắt đầu không khống chế được hung ác tuôn ra.

“Ta giết ngươi, Hà Phi! Một giờ rưỡi, còn không ra? Ta giết ngươi, đáng chết!” Ôn Hà Phi này càng ngày càng giỏi né, biến mất không dấu vết! Nhân Nhân nào biết chỗ dưới gầm bàn tổng giám đốc chính là chỗ Ôn Hà Phi giảo hoạt đang trốn.

Góc này là chỗ tối yên tĩnh ở công ty, dưới gầm bàn nâu làm thủ công từ gỗ đào, rắn chắc vững vàng vây quanh, linh cảm kích phát, Hà Phi tốc tốc ngoáy bút, đem Úy Nhân Nhân phát điên gầm rú ném ra lên tận trên trời.

Nơi này chỉ có Lương Chấn Y, còn có mùi nước hoa thoang thoảng trên người anh, một loại không khí yên tĩnh vây quanh cô, giống như ngăn cách với thế giới ngoài kia.

Một giờ sau, một cái tay nhỏ đặt lên mép bàn, Ôn Hà Phi sức cùng lực kiệt đi ra.

“Xong rồi.” Cô hít một hơi, giơ lên bản kế hoạch, nói với anh: “Em đi tự thú đây, mấy giờ rồi?”

Lương Chấn Y nhìn đồng hồ, chậm rãi trả lời cô: “Hai giờ bốn mươi lăm.” Rồi cười, nhìn vẻ mặt cô hoảng loạn.

“Shit!” Úy Nhân Nhân đại khái đã muốn gấp đến bất tỉnh, Hà Phi bắt lấy đồ án liền hướng ra ngoài cửa, “Tổ trưởng, em đến đây ——”

Lương Chấn Y vươn tay dài, ngăn lại cô.

“Có chuyện gì?” Cô không hiểu, nhìn lại Lương Chấn Y đang ngồi trên ghế da, chỉ thấy anh mặt không chút thay đổi, tay dài hướng cô góc váy sau eo kéo một chút, âm thanh trầm thấp nói: “Váy lót bị lộ ra.”

Hà Phi kinh ngạc, lập tức mặt đỏ như lửa.

Cô xấu hổ làm anh mỉm cười, trong mắt của anh lóe ra tia sáng hài hước.

Thượng Đế ạ! Hà Phi mặt đỏ như lửa, xấu hổ muốn đập đầu vào tường. Không không không, cô không thể đập đầu vào tường, đỏ mặt vội vàng sửa sang lại xiêm y. “. . . . . . Em. . . . . . Em đi xét duyệt bản thảo .” Cô yếu ớt nói.

Thấy vẻ mặt cô bối rối, Lương Chấn Y nháy mắt mấy cái. “Anh ở đây chờ tin mừng.” Cười nhìn cô xoay người vẫy tay, chạy một mạch ra cửa.

Ngoài cửa một trận ồn ào.

“Đại tiểu thư!” Úy Nhân Nhân hỏa đại giọng cơ hồ muốn vang cả công ty.” Đến giờ mới đi ra, ngươi phi ra Khải Duyệt ngay cho ta! Người đi, đi, đi ngay cho ta ——” Tức chết! Bắt Hà Phi chạy như điên đến Khải Duyệt, một đường đem cô mắng đến thối đầu.

Theo thường lệ, Úy Nhân Nhân phụ trách thuyết trình đồ án, Hà Phi chỉ cần đứng ở góc giúp đỡ cô khi cần thiết.

Mặc một bộ công sở hiệu Chanel đỏ tươi, Úy Nhân Nhân mồm miệng lanh lợi, trước khi thuyết trình 10 phút đồ án mới đến được tay, nhưng cũng không chút nào khẩn trương, nói năng đâu ra đấy, rõ ràng mạch lạc.

Các đại cổ đông thấy Úy Nhân Nhân vẻ mặt tươi cười, sinh động thuyết trình đề án, nhìn dáng người cô xinh đẹp, đủ loại ý tưởng sau khi được Úy Nhân Nhân sửa sang lại một lần nữa, trở nên mới mẻ, hấp dẫn người.

“. . . . . . Đây chính là bản khảo sát thị trường tiêu thụ và kế hoạch bán hàng của chúng tôi với quý công ty, hi vọng quý công ty có thể cho V.J cơ hội cống hiến sức lực.” Cô vô cùng tự tin mỉm cười. “Tin rằng tuyệt sẽ không làm các ngài thất vọng!”

Các đại cổ đông anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, nhìn lại trên đài mỹ nữ Úy Nhân Nhân như ngôi sao chói mắt, bỗng nhiên cảm thấy đề án nghe lúc trước đều là đồ bỏ đi, người người vừa lòng, cùng nhau tán thưởng, ra sức vỗ tay.

Úy Nhân Nhân cười đến sáng lạn.

Thành công! Ôn Hà Phi vụng trộm rời khỏi hội trường, nhịn không được hoan hô ngay tại hành lang.

“Yes! Yes!! Yes!” Lấy điện thoại di động ra, lập tức gọi cho tổng giám đốc.

“Alô?” Lương Chấn Y cầm lấy điện thoại, nghe thấy tiếng la hét hưng phấn quen thuộc.

“Thành công, thành công , thành công  ——”

Anh nhíu mày kéo ống nghe ra xa, xoa lỗ tai, lại để sát lại. “Tốt lắm, trở về lấy tiền thưởng.” Khóe miệng anh cũng hiện lên tươi cười, lây vui mừng của cô.

Đầu bên kia Úy Nhân Nhân hăng hái đi ra khỏi hội trường, cướp đi di động của Hà Phi, hai tay vòng ở trước ngực, nghiêng người trừng Hà Phi thấp hơn cô một chút, nha đầu chết tiệt này thiếu chút nữa hại chết cô!

Hà Phi hắc hắc cười không ngừng, chột dạ nhìn tổ trưởng.

Úy Nhân Nhân lạnh mặt nhìn, nhìn đến da đầu Hà Phi run lên, rốt cục mới nói: “Kế hoạch viết không tệ.” Đem hồ sơ ném cho Hà Phi, khụ khụ. “Cơm trưa còn chưa ăn chứ gì?”

Mắt Hà Phi sáng lên, hai người rất ăn ý cùng kêu: “Đi Dora!”

Đó là nhà hàng Lương Chấn Y đầu tư, bọn họ có thẻ VIP được ưu đãi, thường đi qua đại khai “ăn” giới. Vì vụ lần này hai người đói đến nỗi ngực dán vào lưng, cất bước thẳng đến, nghĩ đến mỹ vị ở đó, nước miếng đều nhanh chóng chảy xuống.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn nanapre về bài viết trên: m.truyen, meo lucky, pipa, song ngu vo tinh
     
Có bài mới 18.12.2011, 22:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 02.10.2011, 18:35
Bài viết: 81
Được thanks: 280 lần
Điểm: 34.37
Có bài mới [Hiện đại] Sủng ngươi tới tận trời - Đan Phi Tuyết - Điểm: 41
Chương 3.1

Đến năm giờ các cô còn không quay về công ty, Lương Chấn Y cũng đoán ra hành tung của các cô, nhấc điện thoại lên gọi trực tiếp đến nhà hàng.

“Lương tiên sinh?!” Quản lí nhà hàng kinh hãi. “Có chuyện gì không ạ?”

“Hai nha đầu công ty tôi có phải ở chỗ anh không?”

Quản lí nhà hàng quay đầu thấp giọng hỏi nhân viên, đáp lại Lương Chấn Y. “Đúng vậy, là Úy tiểu thư cùng Ôn tiểu thư, các cô gọi món ăn Pháp, đang ăn. Anh có muốn tôi báo cho các cô không?”

“. . . . . .” Lương Chấn Y kéo kéo caravat, thấp giọng nói: “Không cần, để cho các cô thoải mái ăn. Còn có. . . . . .” Anh nhếch mắt nghĩ nghĩ, lại tiếp: “Mở một chai Dom Pérignon.” Anh phân phó. Khi công ty liên hoan anh nhớ rõ Hà Phi thực thích sâm panh hãng này. “Đừng nói là tôi gọi điện thoại tới.”

“Không thành vấn đề, Lương tiên sinh.”

Nhân viên phục vụ ngay lập tức cung kính dâng lên sâm panh.

“Sâm panh?” Úy Nhân Nhân đang ngồi cắt gà chiên bơ.

“Là Dom Pérignon?!” Hà Phi mắt đột nhiên sáng bừng. Ô. . . . . . Nước miếng tràn ra, là sâm panh cô yêu nhất.

“Chúng tôi không gọi sâm panh a?!” Úy Nhân Nhân mất hứng nhắc nhở. Đừng đùa, hãng này đắt muốn chết! Tưởng lừa tiền a?

Nhân viên phục vụ mở sâm panh. “Hôm nay là ngày kỉ niệm năm, chúng tôi mời khách.”

“Bụp.” Một tiếng nút bấc bắn lên, bọt khí phun mạnh, mùi rượu bốn phía.

Hà Phi nâng ly rượu lên kêu: “Mau mau mau, để cho ta nếm thử!” Uống một ngụm, cảm thấy mỹ mãn ngồi duỗi dài trên ghế. Mỹ vị chốn nhân gian là đây! “Quá tuyệt vời. . . . . .” Một ngày vất vả căng thẳng cũng giống như bọt khí sâm panh tan thành mây khói.

Úy Nhân Nhân túm lấy nhân viên phục vụ hỏi: “Chỉ có sâm panh sao? Ta thích uống Bloody Mary, hay là cũng tặng ta một ly đi.”

Nhân viên phục vụ ngạc nhiên, quay đầu nhìn hướng quản lí phía sau, quản lí dùng ánh mắt ra hiệu, lại dùng cái động tác tay. À, nhân viên phục vụ hiểu rõ, quay đầu cười với Úy Nhân Nhân.

“Tất nhiên, tất nhiên, các vị còn muốn cái gì cũng có thể gọi. Các vị có thẻ V.I.P, chúng tôi mời khách, số dư ra là tặng kèm.” Dù sao ông chủ Lương sẽ trả tiền.

Là thật hay giả? Thực quỷ dị ? Úy Nhân Nhân trong lòng khả nghi, nhìn về phía Hà Phi. Sặc! Cô gái nhỏ kia không chút nghi ngờ, đã quơ lấy thực đơn gọi loạn.

“Ốc đồng thì sao nhỉ? Ốc đồng Pháp cũng gọi đi, còn cả cam tuyết lộ, hoa hồng thái lựu, ta đây đã sớm muốn thử, còn có cái này, cái này. . . . ” Cơ hội hiếm có không vơ vét đủ không được, cô hưng phấn gọi.

Úy Nhân Nhân kinh ngạc, nhìn chằm chằm Ôn Hà Phi, cô. . . . . . Cô thật đúng là dám gọi món. Là rất đơn thuần hay là rất ngu xuẩn? Không cảm thấy quỷ dị sao?

Nhưng thấy Ôn Hà Phi gọi rất vui sướng, cũng mặc kệ cô, Úy Nhân Nhân cầm lấy thực đơn, nghĩ nghĩ.

“Được được được, ta cũng muốn ăn ốc đồng, kem tráng miệng có vị gì? Sườn không cần quá béo, dê hun khói mùi vị như thế nào?” Vẫn còn đang lo lắng, nhưng nghe Ôn Hà Phi phán ra một câu, đem cô sợ muốn chết.

“Dứt khoát mỗi món mang lên một phần đi!” Cười hì hì ngẩng đầu nhìn nhân viên phục vụ, bộ dáng tự cho là thực thông minh.

“Ách. . . . . .” Nhân viên phục vụ giật mình. “Thật. . . . . . Thật muốn như vậy cũng được. . . . . .” Không nghĩ tới cái đầu nhỏ nhắn của tiểu thư này lại ác như vậy.

“Đợi chút ——” Úy Nhân Nhân đem Hà Phi túm lại đây thấp giọng tra vấn: “Thần kinh, em nuốt trôi hết được à?”

Hà Phi cũng ghé tai nhỏ giọng nói thầm: “Mặc kệ, dù sao nhà hàng mời khách, em mỗi món đều ăn, lần tới sẽ biết cái gì ăn ngon nhất . Với lại. . . . . .” Cô thanh âm nhỏ hơn. “Ăn không hết gói mang về là được, có thể cầm đến công ty mời mọi người.”

Tốt, lợi hại! Ôn Hà Phi này quả nhiên không đơn giản, Úy Nhân Nhân nghe xong, ngẩng đầu cười tủm tỉm hướng nhân viên phục vụ nhếch miệng nói: “Vậy mỗi món đến một phần đi.” Úy Nhân Nhân tao nhã đặt xuống thực đơn, vẫn không quên nhắc nhở một câu: “Đừng quên Bloody Mary của ta.”

Hai người phụ nữ khủng bố! Nhân viên phục vụ cầm lại thực đơn, lui thân nói: “Vâng . . . . . Được rồi, xin chờ một chút.”

“Yes! Được rồi!” Hà Phi vỗ tay vui cực kỳ. “Vận thật tốt!” Có thẻ V.I.P rất tốt, nghĩ rằng sau này ngày kỉ niệm năm đều phải đến cuồng ăn cuồng uống mới được.

Úy Nhân Nhân uống một ngụm nước, đưa tay cầm túi tao nhã đứng dậy nói với Hà Phi: “Ta đi toilet.”

Ở ngoài toilet, Úy Nhân Nhân gọi điện thoại cho Lương Chấn Y.

Quả đúng như cô đoán, đại tiệc này là Lương tổng mời.

“Anh xong rồi nha.” Úy Nhân Nhân cười hì hì. “Hà Phi món nào cũng gọi, cô gái ngốc kia thực tin nhà hàng mời khách, một chút cũng không khách khí!”

Ở đầu kia Lương Chấn Y vai kẹp điện thoại, tay đồng thời ký lên văn kiện. Âm thanh ôn nhu nói: “Đừng lo, chính là muốn cho cô thoải mái ăn, hai người vất vả rồi.”

Úy Nhân Nhân che miệng nói khẽ với anh: “Sâm panh Dom Pérignon?” Không khỏi trêu chọc anh, cười nói. “Ngay cả khẩu vị của cô ấy đều nhớ rõ ràng như vậy, Lương tổng không phải là thích Hà Phi chứ?”

Lương Chấn Y trong lòng chấn động, thanh thanh cổ họng! Cố ý nghiêm túc khụ khụ cảnh cáo cô. “Đừng nói bậy, ăn xong mau trở lại công ty.”

“Vâng vâng biết rồi.” Úy Nhân Nhân sáng tỏ, cô hảo tâm nhắc nhở Lương Chấn Y. “Đừng quên Từ tiên sinh.” Đó là bạn trai của Hà Phi. Úy Nhân Nhân đồng tình nói: “Anh đừng tự mình đa tình.” Cô cười lạnh hai tiếng. Hắc hắc hắc, lại bắt được đến tử huyệt của  Lương Chấn Y.

Đầu bên kia điện thoại một trận trầm mặc, sau một lúc lâu, anh chỉ lạnh nhạt một câu: “Em nghĩ nhiều rồi.” rồi bực bội cúp máy.

Úy Nhân Nhân cầm di động cúi đầu cười. “Mình nghĩ nhiều rồi?” Gặp quỷ, là anh biểu hiện rất rõ ràng thì có? Chậc chậc, Nhân Nhân lộ ra thông cảm, đáng thương Lương tổng. Vén lại tóc, nhẹ nhàng bước đến chỗ ngồi. Á! Cô bỗng nhiên dừng bước.

Nhân Nhân hoảng sợ, bên cạnh Hà Phi có thêm một nam nhân cao lớn anh tuấn, đây là . . . . . Nhân Nhân nheo lại mắt nhìn rõ mặt người tới, shit! Là người cô vẫn thầm mến bên Điện tử Tân Quý, Cảnh Chi Giới! Nhân Nhân lập tức trốn về toilet, hoả tốc trang điểm lại. Shit, Shit, sao anh lại ở chỗ này?!

Cảnh Chi Giới nhìn nhân viên phục vụ không ngừng mang thức ăn lên, rất là ngạc nhiên, chưa từng thấy người phụ nữ nào sức ăn lớn như vậy.

Hà Phi đói bụng một ngày cắm đầu ăn, không rảnh tiếp đón chỉ hàm hồ nói: “Ăn ngon ăn ngon, anh ngồi một lát, tổ trưởng tới ngay.”

Mất mặt muốn chết, Úy Nhân Nhân rốt cục rất không tình nguyện quay về chỗ ngồi, ở trước đầy bàn đồ ăn ngồi xuống, cười tủm tỉm với Cảnh tiên sinh ngọt ngào hỏi: “Sao vậy, anh cũng tới dùng cơm sao?” Cô quyến rũ vén vén tóc, ánh mắt lấp lòe. Ta phóng điện chết ngươi!

“Đúng vậy, cùng bạn của anh.” Anh nghếch cằm chỉ chỉ vị trí gần cửa sổ, ở đó có một người đẹp thanh tú đang ngồi.

“Em. . . . . .” Mẹ nó, hi vọng không phải bạn gái của anh. Nhân Nhân rất khí chất mỉm cười hướng về phía cô kia gật đầu, đi tìm chết đi! Dám cùng người trong lòng cô dùng cơm.

Cô kia cũng thân thiết cười, gật đầu lại.

Cảnh Chi Giới nhìn đầy bàn đồ ăn, nhịn không được tò mò, hỏi Nhân Nhân: “Đây đều là hai người gọi?”

Úy Nhân Nhân mặt đỏ lên, khua tay giải thích. “Không. . . . . .”

“Đúng vậy!” Hà Phi hưng phấn nói. “Nhà hàng mời khách, tổ trưởng cùng em dứt khoát mỗi món đều gọi cho bõ công.” Hà Phi quan tâm Nhân Nhân. “Mau ăn đi tổ trưởng? Đây! Bloody Mary của chị.”

Mất mặt, mất mặt muốn chết, tên ngu ngốc này! Nhân Nhân mặt đỏ tươi, nghe Cảnh Chi Giới ngạc nhiên nói: “Nhìn không ra sức ăn của em lại lớn như vậy?”

“Không phải ——” Nhân Nhân đem đồ ăn thơm ngào ngạt đẩy ra, đem con dao nhỏ để lại vào đĩa, dùng âm thanh dương dương lại ngọt ngào chậm rãi nói: “Kỳ thật, em một chút cũng không đói bụng. . . . . .” Lại làm ra vẻ nói: “Ai, em kỳ thật ăn không vô . . . . .” Đột nhiên nắm chặt cái dĩa, yếu ớt nghe Hà Phi kinh hô ——

“Không đói bụng?” Hà Phi hấp một ngụm sâm panh. “Chị không phải cả ngày chưa ăn sao? Đây, gà chiên bơ, thịt dê hun khói, hai phần kem siêu cấp chị gọi đều đến đây, mau ăn! Tranh thủ lúc còn nóng!”

Mồ hôi lạnh rơi xuống hai má Nhân Nhân, ai tới cho cô mượn đao chém chết tên ngu ngốc này! Nhân Nhân yếu ớt cười xấu hổ. “Ha ha a. . . . . .” Nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt với Hà Phi, nói: “Em, thực, không, đáng,yêu, thật, thích, nói, giỡn, nha. . . . . .”

Cảnh Chi Giới hướng cô nháy mắt mấy cái cũng cười. “Thì ra em đói bụng một ngày, anh đây không quấy rầy nữa, nhanh ăn đi!” Xoay người bước đi.

Ô. . . . . . Hình tượng của ta, hình tượng của ta!

Anh vừa đi, Nhân Nhân cúi người đem dao cắt bít tết đâm xuống miếng thịt của Hà Phi, hung ác trừng cô.

“Ngu ngốc. . . . . .” Nghiến răng nghiến lợi. “Ta thật muốn chém chết ngươi.”

Hà Phi trợn mắt nhìn kia dao găm cắm ở trên miếng thịt bò, vẫn còn chưa hiểu tình huống, giơ tay hỏi cô: “Thích bít tết của em? Chúng ta đây trao đổi, em ăn thịt dê hun khói cũng được.”

Oanh! Núi lửa bùng nổ.

Úy Nhân Nhân phát điên, biến thân thành sư tử, túm lấy Hà Phi rống: “Kẻ siêu cấp đầu đất này, ngu ngốc ngu ngốc ngu ngốc!”

“Úy tiểu thư?” Cảnh Chi Giới quay trở lại, chỉ thấy một màn kinh người này. “Ách. . . . . .”

Shit! Úy Nhân Nhân lập tức tươi cười đầy mặt, rất không tình nguyện ngẩng đầu nhìn lại anh. “Cái gì. . . . . . Chuyện gì?” Đáy lòng xấu hổ muốn chết, lại nghe thấy Hà Phi vẫn còn ngơ ngẩn nói ——”Đây, lấy đi, thịt bò cho chị.”

Trời muốn diệt ta ——

Úy Nhân Nhân mặt trắng bệch, xiên miếng thịt bò, miệng run rẩy hỏi Cảnh Chi Giới: “Có. . . . . . Có chuyện gì sao?” Chi ta chết đi, không, cho Hà Phi chết đi!

“Ách. . . . . .” Cảnh Chi Giới nhìn miếng thịt bò. “À, là như thế này, anh nghĩ mời em giúp công ty của bọn anh làm kế hoạch một buổi phát biểu.”

Úy Nhân Nhân khóe miệng run rẩy. “Không. . . . . . Không thành vấn đề.”

Hà Phi cầm tay Nhân Nhân vẫn đang xiên miếng thịt bò, lại quay trở lại đĩa của cô, bắt đầu tiến công thịt dê.

“Chẹp chẹp! Ăn ngon, ăn ngon.” Hoàn toàn ở ngoài tình huống trước mắt.

Cảnh Chi Giới nhíu mày, nhìn Nhân Nhân liếc sâu một cái. “Như vậy, chúng ta lại liên lạc sau.”

Úy Nhân Nhân bị liên tiếp đả kích đến cà lăm. “Đương. . . . . . Đương nhiên. . . . . . Liên lạc. . . . . . Liên lạc. . . . . .”

“Chúc em dùng cơm ngon miệng.” Anh mỉm cười rời đi.

Ngon miệng cái rắm! Cảm giác thèm ăn của Úy Nhân Nhân toàn bộ biến mất, hình tượng hoàn mỹ cô tỉ mỉ bảo trì hoàn toàn bị hủy diệt, người đàn ông trong lòng cô khẳng định hiểu lầm cô là một cô gái ham ăn lại bạo lực, ô. . . . . . Cô thật… muốn khóc.

“Phù! Ăn thật no.” Ác chủ bài số một Ôn Hà Phi thỏa mãn quệt quệt mồm. “Tổ trưởng, đừng ngẩn người, mau ăn. Ngon lắm. . . . . .”

Úy Nhân Nhân mặt trắng bệch, khóc không ra nước mắt. “Hà Phi?”

“Ưm?” Hà Phi ôm bụng, cảm thấy mỹ mãn còn ngáp một cái.

“Ăn no rồi?” Nhân Nhân lạnh giọng hỏi.

“Đúng vậy, ăn quá ngon.” Cô nhếch miệng, cười đến sáng lạn.

Nhân Nhân mặt như đưa đám, cầm lấy túi xách yếu ớt nói: “Chúng ta đi thôi!” Cô thê thảm thầm nghĩ mau mau biến mất.

Ôn Hà Phi hoàn toàn không biết khổ sở trong lòng tổ trưởng, còn hỏi: “Đi? Nhưng là chị còn chưa ăn mà?”

Úy Nhân Nhân rốt cục rít gào: “Đi đi đi, đi mau!” Trở về mới xử lí cô cho thật tốt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn nanapre về bài viết trên: m.truyen, meo lucky, song ngu vo tinh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Polinajqi và 117 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 98, 99, 100

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

14 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87



Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Zan_kun: Yo
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 351 điểm để mua Cặp đôi cherry
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 3648 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 3473 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.