Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 

Hôn mê liền cưới - Kagen no Ju

 
Có bài mới 04.10.2011, 00:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.08.2011, 11:58
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 54
Được thanks: 313 lần
Điểm: 36.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn mê liền cưới a - Kagen no Ju - Điểm: 54
Chap này ngắn, nhưng là đỉnh cao độ bựa của chị Nhã nhà ta. Đề nghị mọi người không nên ăn uống khi đọc

Chương 21. Phản gián

Dạo này gần công ty xuất hiện một tên biến thái sắc ma, nghe nói đã xảy ra hơn 10 vụ, nhưng đến nay vẫn không bắt giữ được nghi can nào.

Bởi vậy, tên biến thái này trở thành tin tức sốt dẻo nhất trong giờ nghỉ trưa của các nữ đồng sự trong công ty.

Hôm nay nghỉ trưa, mọi người như cũ bàn chủ đề đứng đầu này, còn tạo ra một hội tranh luận, ngay cả tên cũng đặt rất hay: bị gian và phản gian. ( bị cưỡng bức và chống lại)

Ba người phụ nữ làm nên một con phố, bây giờ cả bàn là phụ nữ, sôi động đến cỡ nào.

"Nếu mà đụng phải tớ thì. . . , chắc chắn sẽ hét lên thật to!" Nữ đồng sự A trước nhất tỏ thái độ.

"Tớ à. . . . . . Có thể sẽ bị hù đến mềm cả chân mất. . . . . . " Nữ đồng sự B nói tiếp.

Không phải gọi là mềm cả chân , các người là đang chờ bị hiếp đó. . . . . .

"Tớ á?" Một nữ đồng sự có vẻ tomboy hơn nói: “Hắn tốt nhất là nên đụng tớ, sau đó chúng tớ nhất định sẽ có một đêm tình cảm mãnh liệt!"

"Ha ha. . . . . . "

Xem ra cô gái này thật sự là đói khát quá mức bị bức phải bụng đói ăn quàng.

Tuy lúc này tất cả chúng tôi cười đùa rất dễ dàng, nhưng trong lòng luôn cảm thấy bất an, dù sao nguy hiểm vẫn tồn tại bên cạnh mà.

Kẻ nhát gan Ngữ Tình tựa bên cạnh tôi trầm thấp hỏi: "Tiểu Nhã, nếu cậu gặp phải cái tên sắc ma kia, thì cậu sẽ làm gì?"

Làm sao bây giờ? Bóp gỏi !

Tôi giương mắt nhìn nhìn Ngữ Tình, xấu xa nói: "Đương nhiên là chống lại hắn!"

"Thật hả? !" Ngữ Tình ngạc nhiên trừng mắt nhìn tôi, trên mặt cũng xuất hiện hai chữ sùng bái.

Tôi sặc. . . . . . Mấy cô nhỏ bây giờ dễ gạt vậy sao?

"Tớ còn có óc mà! Đừng nghĩ nhiều như vậy, tan tầm kêu đàn ông trong nhà đến đưa về, biết chưa?" Nói xong tôi còn vỗ vỗ vai nàng xem như chấm dứt chủ đề.

Nói gặp thì dễ gặp tên sắc ma kia lắm sao, nếu tôi thực may mắn như vậy, đã sớm mua xổ số trở thành phú bà trăm vạn rồi. Bất quá cũng rất khó nói. . . . . . Dù sao sự kiện La Y Y giúp tôi hiểu được, ở phương diện này tôi với "May mắn" còn hơn mấy lần .

Nếu quả thật để cho tôi đụng phải, tôi còn có thể trấn tĩnh mà chống lại sao?

Đảo mắt một tuần cứ thế trôi qua, sắc ma hầu như không gây án nữa, lúc mọi người đang thở phào, chậm rãi quên đi thì công ty của chúng tôi có một nhân viên nữ bị tấn công.

Lập tức trong công ty toàn bộ các nhân viên nữ lâm vào hoảng loạn .

So với mọi người đang khẩn trương và lo lắng, tôi xem chuyện này thoáng hơn rất nhiều. Cũng không phải tôi không sợ, mà là đối người với chưa thấy quan tài chưa đổ lệ như tôi đây mà nói, gặp vấn đề sẽ phân tích, binh tới tướng đỡ, nước tới đất chặn, gặp gian thì chống lại.

Chủ nhật, Cao Phàm lại đi công tác, bỏ một mình tôi ở nhà.

Lúc tôi nhàm chán đến không biết là nên kéo tóc chơi hay là cắt móng chân thì đột nhiên nhận được điện thoại cầu cứu của Quan Duẫn Phi .

"Tiểu. . . . . Nhã. . . . . Cứu. . . . . Mạng. . . . . đi. . . . . đi . . . . . đi. . . . . . đi. . . . . . "

Tôi sặc, còn làm cho có tiếng vọng lại mới ghê chứ.

Hoả tốc chạy đến nhà hắn, phát hiện thì ra người này đang lên cơn sốt, thiếu chút nữa ngất tại nhà.

"Coi như anh thông minh, còn biết gọi điện tìm em. " Chăm sóc hắn đồng thời tôi cũng không quên mắng hắn.

Duẫn Phi suy yếu mặc tôi công kích.

Nhớ lúc ra cửa thì ông mặt trời còn chuyên nghiệp còn ở trên trời, sao chỉ chớp mắt đã đến phiên dì trăng sáng thay ca. Nhìn xem đồng hồ, 8 giờ tối, còn sớm.

Nhờ tôi chăm sóc cẩn thận, Quan Duẫn Phi lại sống lại lần nữa, tuy vẫn yếu như cũ, nhưng rõ ràng khoẻ hơn nhiều, bởi vì hắn lại có hơi sức nói nhảm và làm chuyện nhàm chán.

"Anh nói em tiểu Nhã à, gần đây em rất thoải mái ha! Xem ra Cao Phàm chăm sóc em rất khá hở ?“ nói xong còn mập mờ cười.

"Đâu có đâu có. " Tôi lành lạnh trả lời.

"Thấy em hôm nay chăm sóc anh tỉ mỉ như vậy, anh sẽ nhịn đau lòng mà cho em một ít thứ tốt nha!" Nói xong hai mắt tỏa sáng, lập tức nhanh nhẹn lôi ra một cái hộp gỗ dưới đáy giường, cười xấu xa nhìn chằm chằm tôi.

Chẳng biết tại sao, cái hộp gỗ thần bí này và nụ cười xấu xa của hắn làm cho tôi có cảm giác run rẩy da đầu.

"Hí hí. . . . . . Chiến lược nhé ! Trong chớp mắt đấy!"

Người này khoái đùa quá đi!

"Tén, tén, tén, tèn!" Theo hắn hưng phấn hô, nắp hộp được cẩn thận mở ra, đồ vật bên trong bày ra trước mắt tôi không sót một cái gì.

Chứng kiến cái gọi là thứ tốt của hắn, tôi nhịn không được cả khuôn mặt đều run rẩy.

"Này! Đừng nói chị em tốt không chiếu cố nhau nha! Bộ này là số lượng có hạn đó nha!" Duẫn Phi hiến vật quý đem những thứ số lượng có hạn kia từng cái bày trước mắt tôi.

Một cái roi da, một cái thắt lưng da trâu, một bộ còng tay, một đôi nến, một bộ mặt nạ, một bộ nội y gợi cảm bằng da màu đen, một đôi giày ống.

Tôi một tay cầm lên nội y gợi cảm, một tay chỉ giày ống, nhìn Duẫn Phi lành lạnh nói: "Đừng nói với em là anh phải mặc cái này nha? Cái này là của anh? Hay là anh chọn trên size của em mà mua cho em vậy?"

"Hô hô. . . . . . " Duẫn Phi gượng cười hai tiếng: “Cho nên mới tặng cho em !"

Tôi ngẩng đầu dùng lỗ mũi nhìn hắn nói: "Anh mà tốt bụng vậy sao? Hay là số lượng quá hạn!"

Duẫn Phi thở dài bất đắc dĩ nói: "Em cũng biết Nghiêm đại ca của em tính hay xấu hổ lắm mà . . . . . . Nói kiểu gì cũng không chịu thử. . . . . . "

Nói nhảm, những thứ này là cái gì cơ chứ, đạo cụ XXOO đó, hắn sợ dọa hỏng Nghiêm Lạc nhà hắn mà không sợ dọa hỏng Cao Phàm nhà tôi sao?

Duẫn Phi nịnh nọt nói: "Đừng làm cái mặt như thế! Anh chỉ thấy vứt đi thì phí quá, éc, cho dù em không cần, cũng đem về nhà giúp anh giấu đi nhé. . . . . . "

Chịu không được cái loại biểu tình như chó con đáng thương kia, tôi gật đầu đồng ý

Lại nhìn đồng hồ, 10 giờ 30.

"Thời gian không còn sớm, nhìn anh cũng đỡ hơn rồi, cả một năm rưỡi rồi không thấy bóng dáng đâu, chị em tốt là em về trước nha. " Nói xong liền đem cái đống số lượng có hạn kia nhét vào cái túi siêu bự của tôi .

"Nghe nói gần đây có tên biến thái sắc ma đó! Có cần anh đưa về không?" Duẫn Phi quan tâm nói.

Tính ra hắn còn có chút lương tâm, tôi nhìn hắn cười cười: "Hay là thôi đi, để anh đưa về trên đường lại bị cảm lạnh nữa thì khổ, kết cục không phải em lại chở anh quay lại nữa sao ? Đưa tới đưa lui, chừng nào em mới về được nhà? Cho nên anh nằm nghỉ đi, em tự hào rằng, sắc ma không xuống tay được, huống hồ em cũng không đen đến mức đụng phải hắn đâu. Cho nên, anh, nghỉ ngơi thật tốt cho em, em đi nha!"

Lúc Duẫn Phi đang quan tâm nhìn soi mói, tôi rời khỏi nhà trọ của hắn.

Nhà trọ Duẫn Phi lại gần phụ cận của công ty, mà ra khỏi nhà trọ phải đi qua một con đường nhỏ mới có thể thông đến bên kia đường cái.

Đứng dưới ở nhà trọ, tôi muốn nói mà không biết nói gì .

Bình thường đường nhỏ có đèn chiếu sáng giờ phút này lại đen kịt một mảng, chẳng lẽ cái đèn đường này cố ý hôm nay bãi công?

Một trận gió lạnh thổi tới, tôi không khỏi rụt cổ lại, ngẩng đầu ngắm nhìn những vì sao cũng trốn khỏi bầu trời đêm, tôi đột nhiên nhớ tới một câu trong phim chưởng thường xuyên xuất hiện : gió lớn đêm đen, giết người trong bóng tối .

Lại nhìn đường nhỏ vắng vẻ ngay cả bóng ma cũng không có, tôi đột nhiên cảm thấy hôm nay không nên ra đường, cũng hối hận tại sao lại từ chối lời đề nghị của Duẫn Phi ?

Ngăn cản chính mình tiếp tục suy nghĩ lung tung, tôi ôm chặt bao số lượng có hạn, chỉnh lại áo khoác, tất tả xông vào con đường nhỏ tối om.

Là thân con gái, nói không sợ tối là giả, cũng may phía trước không xa có một chiếc đèn đường mờ mờ.

Không biết là do tác dụng tâm lý hay là sao ấy, thấy đường nhỏ đêm nay đặc biệt dài, đi hoài mà không tới cái đường lớn bên kia. Đột nhiên, tai tôi nghe thấy tiếng bước chân thứ hai.

Không phải chứ. . . . . . Tôi dưới đáy lòng khóc thét, chẳng lẽ tôi lại may mắn như thế này?

Sự thật chứng minh, cơm có thể ăn bậy, lời này nha, thật sự là không thể nói lung tung .

Duẫn Phi ơi Duẫn Phi! Tôi là vì anh nên mới mạo hiểm đó nha. . . . . .

Tôi động tác biên độ cực nhỏ rút điện thoại trong túi áo ra, phát hiện lại hết pin, khá lắm, người này đúng là uống nước lọc cũng bị mắc kẽ răng mà(quá xui xẻo)

Dù sao dù sao cũng không người đến cứu tôi, tôi đây cũng có thể tự cứu nha.

Đi đến dưới ánh đèn đường lờ mờ thì tôi nghe tiếng bước chân kia càng ngày càng gần, vì vậy, tôi, xoay người lại.

Sắc ma ra vẻ không ngờ tới tôi sẽ đột nhiên xoay người, vì vậy khoa trương cứng tại chỗ

Thừa lúc ấy, tôi đánh giá hắn một chút.

Cùng sắc ma trên TV cách ăn mặc không khác lắm, dáng người trung bình, mang mũ đen che nửa mặt, mặc một bộ áo khoác ngoài màu đen, phảng phất muốn hoà mình vào trong bóng tối. Bởi vì cái đèn mờ ảo này cũng rất khá, cho nên tôi hoàn toàn thấy không rõ mặt mũi của hắn, chỉ có thể đánh cược là trong cái áo khoác đen ấy hắn đang trần như nhộng.

Tôi một mực bình tĩnh nhìn thẳng hắn, dưới đáy lòng đang cân nhắc nên đóng vai hồn ma trinh nữ dọa hắn hay là học Đường Tăng trong Tây Du ký niệm kinh phiền chết hắn. Để rèn luyện tài hùng biện, tôi quyết định lựa chọn cách sau.

Nắm vững lý thuyết địch không động ta cũng không động, chúng tôi cứng tại chỗ đến mấy phút. Đối phương hình như cũng hiểu được nội dung vở kịch phát triển được có chỗ không đúng, vì vậy đột nhiên giống tôi tiến tới gần.

Nói thật lúc ấy tôi thật sự có chút sợ hãi, tuy nhiên hình thể của hắn và chiều cao cùng tôi không sai khác nhau mấy, nhưng đối phương dù sao cũng là đàn ông. Giờ phút này tôi đây cứng người lui về phía sau cũng không biết .

Đợi hắn đứng cách tôi một mét thì tôi mở miệng trước : "Người anh em! Mi muốn giựt tiền hay là cướp sắc? Hoặc là tài sắc đều cướp?"

Có lẽ là chưa từng gặp qua con mồi chủ động như thế, sắc ma rõ ràng khoa trương ơ một tiếng.

"Nếu như mi giựt tiền không cướp sắc ta sẽ đau lòng lắm, nếu như mi cướp sắc mà không giựt tiền mi sẽ rất thiệt thòi, cho nên ta cảm thấy làm cả hai cái đi mới có lời. "

Sắc ma rốt cục nhịn không được nói: "Tôi chỉ cướp sắc thôi . "

"A!" Tôi khoa trương kêu một tiếng: “Vậy mi không sợ thiệt thòi sao?"

"Cô à. . . . . . Cô không sợ tôi hả?" Sắc ma rầu rĩ hỏi.

"Ta sợ chứ!" Nói xong còn gật đầu tỏ vẻ có độ tin cậy: “Nhưng mà đây là lần đầu tiên nha, khó tránh khỏi có chút kích động. " Xem ra tên sắc ma cũng không phải là rất xấu, tự nhiên còn cho thời gian tôi nói lung tung, vì vậy lá gan của tôi lớn lên.

"Ta hiện tại chờ mi khi nào thì mới đem áo khoác ngoài cởi bỏ ?" Nói xong tôi còn đến gần hắn, đột nhiên đem mũ hắn lấy xuống.

Hắn bị tôi làm cho trở tay không kịp, khóe miệng run rẩy và khóe mắt trừng tôi.

"Ha ha!" Tôi mừng rỡ kêu lên: “Lớn lên đẹp mã lại trẻ trung nữa! Không có chuyện gì sao học người ta làm biến thái, thật sự là. . . . . . "

Lúc tại tôi tiếp tục lảm nhảm, sắc ma rốt cục nhịn không được đẩy tôi dựa lên tường tính cường bạo.

"Chờ một chút!" Tôi mở miệng yêu cầu.

Sắc ma cái trán nổi gân nhìn tôi, cũng cho là thật dừng lại động tác.

Tôi mập mờ vỗ vỗ lồng ngực của hắn, hấp dẫn cười: "Đừng nóng vội chứ! Chúng ta có cái này rất đặc biệt!"

Khi hắn nghi hoặc và kinh ngạc nhìn tôi soi mói, tôi ngạo mạn chậm mở ra túi siêu lớn màu đen, kéo ra roi da và ngọn nến.

"Người anh em! Mượn tí lửa nào?"

Sắc ma sắc mặt trắng bệch lui về phía sau một bước dài, chỉ vào đồ trên tay tôi mà cô cô không ngừng.

"Những thứ này số lượng có hạn nha!" Tôi thật lòng nói: “Chồng ta nói đánh chết không chơi, vì vậy ta liền ra ngoài xem có người đồng đạo hay không, sao biết hữu duyên như vậy đụng được mi, cho nên tiện thể đùa với mi một chút!"

Tôi nói thoải mái, hắn nghe xong điên cuồng đổ mồ hôi lạnh.

Xem ra đây con chuột nhắt, còn chưa xuất ra còng tay hắn đã bị dọa thành như vậy, tôi đây sẽ trình diễn một màn phản gian nhe.

Tôi YY tới gần hắn, một tay còn đem roi da hướng mặt đất quất một cái, tro bụi lập tức bốn phía bay lên.

Sắc ma liên tục lùi về phía sau, tôi phải tiến thêm một bước nói: "Đến đây! Đừng sợ mà! Ta sẽ rất ôn nhu ! Để cho ta nhẹ nhàng trước tiên hạ mi xuống, lại dùng ngọn nến nhỏ lên người mi hai cái, sướng lắm nha, bảo đảm từ nay về sau nhớ mãi không quên!"

Sắc ma bị tôi bức đến góc tường, hắn ngồi xổm xuống sụp đổ hô: "Cô không được tới đây! Cô là đồ biến thái !"

Khá lắm, tôi cư nhiên bị một tên biến thái nói thành biến thái! Tuy tôi hiện tại tạo hình xác thực rất biến thái.

Nhìn hắn đáng thương quá, tôi thật sự rất khó đem hắn và biến thái sắc ma trong truyền thuyết liên tưởng với nhau, vì vậy khi hắn bên cạnh dựa vào tường ngồi xuống, vô ý hỏi: "Mi thật là cái tên sắc ma gây ra 10 vụ án kia sao?"

Hắn gật gật đầu.

"Mi xác định? Đừng nói giỡn nha!" Tôi khiển trách: “Chẳng lẽ mi có hai nhân cách?"

Hắn nhìn tôi lắc đầu.

"Vậy mi giải thích một chút coi. " Tôi thật sự đoán không ra nguyên nhân.

"Tôi chỉ muốn dọa mấy cổ mà thôi, kỳ thật sau khi hôn tôi cái gì cũng không có làm. "

Khóe miệng tôi run rẩy, tên này quả nhiên biến thái. . . . . .

"Nhưng mà cô thì khác, cô chẳng những không hét cũng không mắng, ngược lại biểu hiện so với tôi càng giống biến thái hơn. "

"Hô hô, thật là bậy quá. . . . . . " Tôi khiêm tốn nói.

"Tôi đã nói qua, nếu như đụng người phụ nữ nào so với tôi còn lợi hại hơn sẽ giải nghệ, cho nên tôi thề với cô, biến thái sắc ma sau này sẽ hoàn toàn biến mất. "

Lúc tôi còn chưa kịp phản ứng thời điểm, tên này rõ ràng cứ như vậy hoa lệ biến mất .

Tôi sững sờ ngồi yên trên mặt đất, ai có thể giải thích sơ cho tôi cái tình huống gì đây? Nội dung vở kịch không nên xa rời kịch bản như thế chứ. . . . . .

Mặc kệ như thế nào, biến thái sắc ma đã hoàn toàn biến mất, cuộc sống mọi người lại trở về an toàn, êm đềm.

Nhưng đột nhiên lại có người đồn rằng, hẻm nhỏ bên cạnh công ty có một mụ biến thái nữ sắc ma xuất hiện, truyền thuyết nàng này còn được yêu thích hơn.

Tôi sặc. . . . . .

Nghe sao cũng giống tôi đêm đó, thì ra sắc ma ở sau lưng đâm tôi một đao xem như trả thù?

"Tiểu Nhã! Mắt của cậu và khóe miệng làm sao vậy?"

"Không có gì. . . . . . Rút gân mà thôi. . . . . . "



Spoil chap sau: Tạm biệt Khối trưởng 1 ( tình cũ chị Nhã xuất hiện, anh Phàm ghen phải biết)


Thứ 7 tuần này  nhé mọi người :]]



Đã sửa bởi mandycq lúc 09.10.2011, 10:54.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn mandycq về bài viết trên: Juuni, conluanho, quynhtram29791
     
Có bài mới 09.10.2011, 10:53
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.08.2011, 11:58
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 54
Được thanks: 313 lần
Điểm: 36.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn mê liền cưới a - Kagen no Ju - Điểm: 52
^:)^  Thật xin lỗi, vì trường hợp bất khả kháng nên không thể đúng hẹn được. Tớ sẽ cố gắng làm hai chương hôm nay để đền bù mọi người. Nào chương tiếp theo đây, chương kế tối sẽ có!


Chương 22. Tạm biệt khối trưởng

"Á! ! ! ! ! ! ! ! !"

Một hồi kêu la thảm thiết, tê tim liệt phổi theo trong phòng sinh ở một bệnh viện nào đó bay ra.

Lập tức, trong bán kính mười dặm từ phòng sinh Phương Viên y tá, bác sĩ, bệnh nhân cùng với người nhà đều không hẹn mà cùng dừng động tác đang tiến hành, hoảng sợ nhìn qua cũng đoán được là nơi nào, vị nào phát ra thanh âm.

Người có thể phát ra thanh âm rung động, uy hiếp bốn phương như thế cũng chỉ có đại tiểu thư Cao gia - Cao Hân .

Cao Hân và Âu Dương Quyền sau khi kết hợp, rất nhanh chóng tạo ra một kết tinh tình yêu, lúc này chính là thời điểm Cao đại tiểu thư mang sinh linh nhỏ bé này đến thế giới.

Từ lúc Cao Hân từ giữa trưa tiến vào phòng sinh, tiếng kêu thảm thiết không ngừng, một giây cũng không ngừng, hôm nay đã kéo dài 3 giờ, tiếng kêu la có thể rõ hơn như trước, âm thanh không hề thiếu hụt hoặc mỏi mệt.

Ngoài phòng sanh, toàn thể thành viên Cao gia và Âu Dương gia đều quây quần một chỗ, không lúc nào mà không mong nhóc con kia ra đời.

Trong cái đám người thần sắc hưng phấn đang chờ đợi kia, có hai người thần sắc không hài hòa xuất hiện. Chỉ thấy hai người này sắc mặt trắng bệch, biểu lộ hoảng sợ, cuồng đổ mồ hôi lạnh, khác nhau duy nhất chính là, trong đó một người tới tới lui lui đi không ngừng, mà người kia thì cứng ngắc tựa ở trên tường.

Không cần phải nói, người cứng ngắc tựa trên tường kia chính là tôi, người còn lại đi tới đi lui là Âu Dương đại ca sắp lên chức bố trẻ con.

Cao Phàm vô cùng im lặng nhìn chúng tôi, cuối cùng quyết định không đếm xỉa đến Âu Dương Quyền nữa, đem cứng ngắc tôi đây kéo đến trên ghế ngồi xuống.

"Này. . . . . . " Cao Phàm nhịn không được hỏi tôi: “Quyền khẩn trương, sắc mặt trắng bệch anh còn có thể hiểu được, nhưng mà em à, có cần thiết biểu hiện còn khẩn trương, hoảng sợ hơn so với người trong cuộc không?"

Tôi máy móc quay đầu nhìn về phía Cao Phàm, biểu tình cứng ngắc nói: "Chẳng lẽ anh không nghe thấy tiếng kêu la thảm thiết đã kéo dài 3 giờ hả?" Tôi dám đem mùa xuân thứ hai của mẹ tôi ra thề, tôi có bóng ma trong lòng.

Cao Phàm khóe miệng cùng với khóe mắt không tỳ vết run rẩy một chút: "Chẳng phải chị ấy cường điệu hoá sao?"

Tôi lại máy móc lắc đầu, tỏ vẻ không chấp nhận cái giả thuyết này.

Cao Phàm bất đắc dĩ, đành phải dùng hai tay che hai lỗ tai của tôi lại.

Cái này. . . . . . Có ích sao? Sự thật chứng minh, rất có ích. Bởi vì, tiếng kêu thảm thiết nghe không được .

Tôi và Cao Phàm kinh ngạc nhìn nhau, đều cảm thấy kỳ diệu và kỳ quái, làm sao có thể vừa che lỗ tai, sao tiếng kêu la thảm thiết lại biến mất thần kì như vậy?

Đáp án rất nhanh được công bố, bởi vì chúng tôi cũng nghe được tiếng trẻ sơ sinh đang ra sức khóc.

"Chúc mừng! Là một bé trai khoẻ mạnh!" Cô y tá lễ phép lại vui vẻ tuyên bố.

Nghe tin mọi người đều thổ lộ cảm xúc kích động, chỉ có Âu Dương đại ca ngơ ngác ôm con trai cười ngây ngô.

Tôi thuộc loại hình tâm tình tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh, này không, vừa mới còn bị doạ tới mức sắc mặt trắng bệch, lúc này thì bởi vì hưng phấn mà sắc mặt hồng hào kéo Cao Phàm đến phòng sơ sinh xem cục cưng.

"Oa! Thật đáng yêu nha!" Tôi hưng phấn đứng ở cửa sổ ré lên vui mừng: “Nhóc con đằng kia đang ngáp kìa !"

Thấy tôi có vẻ hưng phấn, Cao Phàm xấu xa nói: "Thực nhìn không ra thì ra em yêu thích trẻ con như vậy. ”

Tôi có chút bất an quay đầu nhìn hắn, chờ câu dưới.

"Thực ra thì không nghĩ sẽ nhanh thế “ Cao Phàm tiếp tục nói: “Nhưng thấy em thích thú như vậy, không bằng chúng ta cũng tới cố gắng nỗ lực, sinh một đứa ra cho vui nhé!"

Tôi sặc. . . . . . Tôi biết mà. Tôi cả khuôn mặt run rẩy nhìn hắn, cũng vội vàng dùng hai tay để đánh một cái gạch chéo thật bự trước ngực, không quên dùng ánh mắt cảnh cáo hắn bây giờ chớ cùng tôi thảo luận cái vấn đề sản xuất gì kia, phải biết rằng cái bóng ma vừa rồi trong tôi không phải là sâu sắc bình thường.

Cao Phàm bị hành động và biểu lộ của tôi chọc cười, nhịn không được đem tôi ôm vào ngực.

Hiển nhiên là ngực của hắn thật ấm áp cũng rất mê người, nhưng mà trước mặt dân tình, ban ngày ban mặt, loại cử chỉ này dường như có điểm không ổn, vì vậy tôi giãy dụa muốn rời khỏi ngực hắn, ai ngờ tên này chẳng những không phối hợp, ngược lại vừa cười vừa ôm tôi chặt hơn.

"Diệp Nhã!"

Tên của tôi đột nhiên bị một giọng nói nam tính dễ nghe kêu lên.

Cao Phàm buông cái ôm ra, chuyển thành nắm tay, ánh mắt bình tĩnh nhìn ra sau tôi.

Tôi nghi hoặc xoay người, cũng muốn hiểu rõ rốt cuộc là thần thánh phương nào, rõ ràng chỉ nhìn đơn thuần bóng lưng của tôi có thể nhận ra tôi.

Là một anh chàng bảnh trai nha! Đây là lần đầu tiên có người tới nhận quen biết, chỉ là, không biết tôi khi nào thì biết một anh chàng bảnh trai như thế này nhỉ?

Anh ta chậm rãi đến gần tôi, tôi thì càng nhìn càng thấy quen mắt, rốt cục. . . . . .

"A! Anh là khối trưởng Cao đúng không?" Tôi không xác định hỏi.

"Thật vui khi em còn nhớ anh. " Cao Tuấn ôn nhu cười nói.

"Anh không phải ra nước ngoài du học sao?" Tôi nhìn hắn mặc áo blouse trắng, đột nhiên bừng tỉnh nói: "Anh là bác sĩ của bệnh viện này!"

"Ha ha, thật vui khi tiểu Nhã lại quan tâm đến đường đi nước bước của anh như vậy. "

"Hi hi. . . . . . " Tôi cười gượng hai tiếng, bởi vì rõ ràng cảm thấy Cao Phàm cầm tay mình chặt hơn một chút.

"Không biết nên xưng hô như thế nào?" Cao Phàm rốt cục chịu không nổi bị làm lơ, chủ động đặt câu hỏi.

Nghe vậy, Cao Tuấn cuối cùng đem tầm mắt chuyển hướng đến Cao Phàm, giọng điệu của người không sợ chết nói: "Tôi là bạn trai cũ của cô ấy, Cao Tuấn. "

Cái gì? Tôi kinh ngạc nhìn hắn, nghĩ thầm, đại ca à, đừng giỡn với em chứ, cấm dọa em nha!

Cao Phàm lộ ra nụ cười chuyên nghiệp, chậm rãi nói: "Vậy thì thật là hân hạnh quá, tôi là chồng cô ấy, Cao Phàm. "

Hai người đàn ông nhìn có vẻ rất thân thiện bắt tay chào hỏi, nhưng tôi lại thấy họ đốt cháy cả một vũ trụ nhỏ.

Lúc không khí đang đông cứng, trên loa thông báo truyền đến thanh âm đang tìm Cao Tuấn.

"Như vậy đi” Cao Tuấn nhìn tôi nói: “Anh về làm việc trước, lần sau sẽ tìm em ôn chuyện. " Nói xong không đợi tôi gật đầu, hắn hoa lệ đi luôn .

"A! Thật không ngờ, tại bệnh viện mà em còn có thể gặp lại tình nhân cũ như thế. "Lúc trên xe về nhà, Cao Phàm nhịn không được giọng điệu chua xót hỏi.

"Ôi! Có người ghen kìa? Thừa nhận đi! Anh thừa nhận đi em sẽ kể cho anh biết!" Tôi đắc ý nhìn Cao Phàm đang lái xe cười ngọt ngào.

"Đúng vậy! Anh ghen, là anh ghen tị, đã được chưa?" Nói xong hắn còn rút một tay ra vuốt xuôi cái mũi tôi.

"Anh đã sảng khoái thừa nhận như vậy, em đây sẽ hào phóng từ bi nói cho anh biết hết. " Nói xong tôi chỉnh chỗ ngồi cho tốt, chọn một tư thế thật thoải mái, chậm rãi nói.

"Cao Tuấn là khối trưởng lúc em còn học đại học, trước em hai khoá. Anh ấy lúc học đại học là một nhân vật lừng lẫy đó nha! Lớn lên đẹp trai này, thành tích tốt, trong nhà lại có tiền, cho nên các nữ sinh viên đều rất sùng bái anh ấy. Anh cũng biết là em khoái ngắm trai đẹp mà, dù sao cũng rảnh rỗi, he he, nuôi mắt một chút cũng tốt lắm. Không nhớ rõ là vì sao, chúng em lại biết nhau, về sau phát hiện tất cả mọi nói chuyện rất vui, tựu. . . . . . Lằng nhằng một thời gian ngắn, chính là, em cũng không biết chúng em đang quen nhau nha! Lúc em đang định thổ lộ, anh ấy lại nói muốn đi du học, cho nên sau khi anh ấy đi, em lại tiếp tục ngắm trai đẹp, từ từ, em đã dần quên anh ấy, ai ngờ hôm nay lại gặp lại. . . . . . "

Nghe tôi nói xong. . . , Cao Phàm buồn cười nhìn tôi, bất đắc dĩ nói: "Em thật sự rất ngốc. "

Tôi bất mãn nhìn hắn, hết chuyện hay sao lại nói người ta ngốc.

"Chẳng lẽ em không có cảm giác là anh ta thích em sao?" Cao Phàm tốt bụng nhắc nhở.

Hoàn toàn không có. Tôi dùng ánh mắt trả lời hắn.

"Anh đã nhìn ra nha, ánh mắt của anh ta nói cho anh, anh ta muốn theo đuổi em. "

"Thật hả?" Hai tôi mắt tỏa ánh sáng, vui vẻ nói.

"Hừm!" Cao Phàm dùng ánh mắt cảnh cáo tôi: “Đắc ý cái gì, đừng quên người đàn ông của em bây giờ là ai!"

"Hì hì” tôi nịnh nọt cười cười: “Lo lắng cái gì, em kết hôn rồi mà!"

"Kết hôn rồi cũng có thể ly hôn mà. " Cao Phàm nói thầm.

"Anh yên tâm đi!" Tôi nhào lên thơm hắn một cái, vỗ ngực cam đoan: "Nếu như thực sự anh ấy muốn theo đuổi em, em liền nói với anh ấy, người đàn ông của em là Cao Phàm. OK?"

Mãi đến khi nghe xong cam đoan của tôi, Cao Phàm mới thoả mãn chấm dứt chủ đề.

Mấy ngày kế tiếp, tôi thật sự có nhận được điện thoại của Cao Tuấn, đại khái đều muốn hẹn tôi ra ngoài ôn chuyện, bất đắc dĩ đều bị tôi thoái thác, trời đất chứng giám, tôi không phải là cố ý, chỉ có thể nói số của hắn thật sự xui xẻo, chuyên chọn lúc tôi đang bận rộn mà hẹn.

Không gặp mặt được, Cao Tuấn dứt khoát gởi tin nhắn, trong đó nội dung cũng càng ngày càng mập mờ, đến nỗi để cho tôi không thể không tin tưởng lời Cao Phàm đã nói. . . , xem ra hắn thật sự có suy nghĩ muốn theo đuổi tôi.

Để hắn khỏi phải lãng phí thời gian vì tôi, tôi quyết định hẹn hắn nói rõ ràng.

Buổi tối 8 giờ, tại một nhà hàng nào đó.

"Thật không ngờ, muốn hẹn em đi ăn cơm thật không dễ tí nào. " Cao Tuấn khuôn mặt tuấn tú mang ý cười trêu chọc nói.

Tôi sặc. . . . . . Cái này lời dạo đầu này sao quen tai như vậy? Có vẻ như cái tên Hàn Tuấn kia cũng đã dùng qua.

Tôi ngượng ngùng cười cười, tính toán ăn no trước khi bàn chuyện chính.

Sau khi ăn no, chúng tôi vừa uống nước trái cây, trà vừa ôn chuyện. . . . . . Xem như là ôn chuyện đi.

"Tiểu Nhã, anh biết là năm đó em thực sự rất thích anh . " Cao Tuấn nhìn tôi bình tĩnh nói.

Tôi cũng nhìn hắn, không thể phủ nhận, năm đó tôi đây đối với hắn thật là tồn tại cảm giác khá tốt đẹp, hơn nữa dám nói nếu không phải gặp được Cao Phàm, hôm nay không khống chế được còn có thể nhào tới, chỉ tiếc là, duyên phận mà, hơn nữa khi gặp lại, tôi phát hiện kỳ thật mình cũng không còn yêu thích hắn như xưa.

"Ha ha, như anh nói đã là năm đó rồi, giờ thì em kết hôn rồi !" Nói xong tôi uống một ngụm trà.

"Kết hôn rồi thì có thể ly hôn mà. " Hắn nhàn nhạt đáp.

Tôi sặc. . . . . . Rõ ràng y hệt lời Cao Phàm đã nói, tôi thiếu chút nữa bị trà sặc đến mũi.

"Năm đó anh cũng rất thích em, chỉ là mẹ anh ép anh xuất ngoại, cho nên. . . " Cao Tuấn cũng không nói tiếp.

Hắn hiếu thảo với mẹ đã thành tiếng, mà mẹ hắn ngọt nhạt rất giỏi cũng khá nổi tiếng, cho nên giờ này khắc này tôi chỉ có thể nhìn hắn đồng tình.

"Lần này trở về, mẹ anh giúp anh an bài một cái đám hỏi chính trị, anh cũng định đồng ý rồi, dù sao không yêu thì lấy ai cũng vậy thôi, chính là nhờ ơn trời để anh gặp lại em và phát hiện rằng anh vẫn còn yêu em, cho nên vì anh và em, anh nguyện ý chống lại mẹ!" Cao Tuấn kiên định nói.

Má ơi! Nói như vậy cuối cùng thành lỗi của tôi sao? Hơn nữa, như thế nào vừa nói thích lập tức lại biến thành yêu vậy?

"Chính là!" Tôi cũng vậy kiên định nói: “Người đàn ông của em chỉ có thể là Cao Phàm!"

Hê! Tôi có nói những lời này nha!

"Nhưng anh tin rằng em vẫn còn lưu luyến anh , nếu không tại sao em lại tìm một người có cùng họ với anh?"

Tôi sặc. . . . . Không nói tôi còn chưa phát hiện ra. . . . . .

"Trùng hợp, chỉ là do trùng hợp thôi!"

"Quên đi, kỳ thật anh cũng biết rõ, miễn cưỡng là không hạnh phúc, không làm người yêu, chúng ta đây làm bằng hữu cũng có thể nha?" Cuối cùng Cao Tuấn đành phải bất đắc dĩ nói.

Những lời này tôi rất hài lòng, vì vậy tôi gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

"Vậy em có thể giúp anh một lần không?"

"Giúp thế nào?"

"Giả làm bạn gái của anh. "

o---- ------ ----o

"Aizzzzzz. . . . . . " Nằm trên giường tôi đây nhìn với trần nhà thở dài.

"Không có việc gì sao lại than thở ?" Cao Phàm nằm nghiêng nhìn về phía tôi hỏi.

Tôi nghiêng người cũng nhìn về phía hắn, còn chân thành hỏi: "Xinh đẹp cũng có tội sao?" Phải biết rằng bị người mình không yêu si mê, loại áp lực tâm lý này thật là không phải lớn bình thường .

"Em đang nói em đó hả?" Cao Phàm bằng một nụ cười hỏi.

Anh có ý kiến hả? Tôi dùng ánh mắt trừng hắn.

Nhớ lại yêu cầu kia của Cao Tuấn , đầu của tôi lại bắt đầu đau. . . . . .

"Giả làm bạn gái của anh hả? Được không đấy?" Thông cảm người này xem truyện tranh quá nhiều, nhưng tôi không có lạc quan được như vậy.

Cao Tuấn gật đầu, nói: "Chỉ cần để cho mẹ anh hài lòng với em, anh có thể mượn cơ hội thoái thác đám hỏi, đến lúc đó anh mới có thể nắm giữ hạnh phúc của chính mình. "

Hắn đột nhiên cầm hai tay tôi, cầu xin nói: "Tiểu Nhã, hiện tại chỉ có em mới có thể giúp được anh thôi, chỉ cần em cuối tháng này theo anh đi dự sinh nhật của mẹ, những thứ khác đều giao cho anh là được rồi, anh van em đấy. "

"Cho nên, em đồng ý rồi sao?"Giọng nói của Cao Phàm đem suy nghĩ của tôi kéo về.

"Hi hi” Tôi cười gượng đáp: “Cho nên em mới trở về hỏi thăm ý kiến của anh đấy. "

"Kỳ thật em đã muốn đồng ý với người ta, còn bày đặt hỏi thăm ý kiến của anh, thôi được rồi, anh cũng đồng ý. " Cao Phàm biểu hiện hào phóng nói.

"Anh đồng ý?" Tôi nhất thời không kịp phản ứng, ngơ ngác nhìn hắn.

"Đúng vậy!" Cao Phàm chỉ chỉ đầu mũi của tôi: “Em đấy, thái độ gì thế, chẳng lẽ em không hy vọng rằng anh sẽ đồng ý?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn mandycq về bài viết trên: Cyclotron, Juuni, Lạc Lạc, Mia Chen, codiemtinh, conluanho
     
Có bài mới 09.10.2011, 14:53
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.08.2011, 11:58
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 54
Được thanks: 313 lần
Điểm: 36.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn mê liền cưới a - Kagen no Ju - Điểm: 56
Quà sớm. Tối lạnh chỉ muốn ngủ thôi. ^^

Chúc mọi người vui vẻ!

À, chap này PG 17+ nha. Truyện hài cảnh XXO không sắc mấy. Nhưng có nên vẫn phải warn.

Tôi lắc đầu, tuy hắn đã gật đầu đáp ứng rồi, nhưng tôi lại cảm thấy có chỗ kỳ quái.

"Đừng nghĩ nhiều như vậy, dù sao đến cuối tháng hiểu được là chơi đùa là được rồi. " Cuối cùng, Cao Phàm thâm sâu khó lường nói.

Chơi đùa? Tôi lại không cảm thấy chơi bời gì đây, hơn nữa còn một câu mà tôi chưa nói cho Cao Phàm biết.

"Chúng ta có thể làm bạn bè, em cũng có thể không thương anh, nhưng mà em không thể ngăn cản anh yêu em. " Đây là câu nói sau cùng lúc tôi cùng Cao Tuấn chia tay buổi tối.

Từ ngày đó, tôi lại bắt đầu sống cuộc sống lật lịch mỗi ngày, lịch hôm nay cho thấy, cách sinh nhật mẹ Cao Tuấn chỉ còn có 2 tuần.

Trong khoảng thời gian này, Cao Tuấn luôn tìm cớ hẹn tôi ra ngoài, mà Cao Phàm thì vô cùng tích cực phối hợp, chẳng những khuôn mặt tươi cười đưa tiễn, còn gánh trách nhiệm giúp tôi ăn mặc trang điểm đến lúc dự sinh nhật.

Cao Phàm khuôn mặt đẹp trai càng tươi cười bao nhiêu, da đầu tôi càng run lên bấy nhiêu.

Hôm nay, Cao Tuấn lại dùng hành động huấn luyện để tránh đến lúc đó làm lộ làm lí do hẹn tôi ra ngoài.

Uống trà, xem phim, đi dạo phố, bình thường những người yêu nhau làm chuyện gì chúng tôi đều làm theo, nhưng tôi thà rằng nằm ở nhà cùng Cao Phàm xem truyện tranh còn hơn.

Không phải chứ, mỗi lần đi dạo là hết một buổi buổi chiều, đi đến mức chân tôi muốn rút gân, mà Cao Tuấn thì lại cẩn thận nắm tay tôi, mặt mũi tràn đầy hạnh phúc và bộ dạng thoả mãn.

Lúc tôi vắt hết óc không biết nên trốn tránh thế nào, thì Cao Tuấn nhận được điện thoại của mẹ hắn.

Hắn biểu tình nghiêm trọng sau đó đi ra một chỗ nghe, cuối cùng vẻ mặt thất bại quay trở lại đối diện với tôi.

"Cái đó. . . . . . Mẹ anh kêu anh giờ phải về nhà liền. . . . . . "

Hắn còn chưa nói xong, tôi lập tức ngắt lời nói: "Anh có việc gấp thì nhanh chạy về nhà đi, em tự về là được rồi, không cần lo lắng cho em. "

Có lẽ là biểu hiện của tôi quá mức rõ ràng, Cao Tuấn có chút bi thương nhìn tôi vài lần, cuối cùng vẫn rất lịch sự giúp tôi gọi xe.

Một tuần lễ kế tiếp chúng tôi đều không gặp mặt, chỉ là duy trì mỗi ngày một cuộc gặp.

Thấm thoắt, lễ mừng sinh nhật mẹ Cao Tuấn đã đến.

Sáng sớm, Cao Phàm đem tôi từ trên giường kéo xuống, kéo tới phòng khách rồi để thiết kế diện cho tôi từ đầu tới chân.

Cao Phàm rất kiên nhẫn chờ tôi làm đầu, rửa mặt, trang điểm.

Giằng co một phen, đảo mắt cũng mau đến tối, cuối cùng chỉ còn khâu chọn lễ phục là xong.

Mặc vào bộ trang phục dạ hội màu đen mà Cao Phàm tự mình chọn, hơn nữa là nhà thiết kế tạo cho tôi một kiểu tóc thích hợp, làm cho tôi đây đứng ở trước gương cảm thấy thần kỳ.

Mái tóc dãi xoã tung rối bời được vấn lên cao sau gáy, lộ cái cổ trắng nõn xinh đẹp của tôi, đồ trang sức đơn giản mà trang nhã cho làm cho tôi trở nên khí chất mười phần, mà bộ váy Cao Phàm chọn giúp tôi thoạt nhìn gợi cảm mà không mất vẻ đứng đắn, quả thực chính là vịt biến thành thiên nga, ngay cả tôi mình cũng không khỏi bị chính mình mê hoặc.

Cao Phàm thoả mãn gật đầu, cho tôi đeo trang sức, cũng bên tai tôi nói nhỏ: "Thật đẹp, anh sẽ làm cho anh ta hối hận vì năm đó ngu ngốc mà bỏ em đi, ưm, bây giờ thật muốn một ngụm đem em ăn hết! Không bằng chúng ta bây giờ dứt khoát trực tiếp về nhà “yêu yêu” ha!" ( yêu yêu biến thể của hắc hưu. Hehe)

Má ơi, nhà thiết kế và thợ trang điểm còn ở bên cạnh, người này rõ ràng thần sắc tự nhiên mà nói lên loại lời này, lập tức bức tôi đến đỏ bừng cả khuôn mặt.

"Ha ha!" Chứng kiến nét mặt của tôi, Cao Phàm tâm tình tốt đẹp nói: “Đùa thôi, để cho tên gì đó đưa em đi khách sạn đi, đêm nay chơi cho đã. "

Tiệc sinh nhật của mẹ Cao Tuấn đãi ở một nhà hàng khách sạn năm sao, khách mời đều là những nhân vật có máu mặt, mà đám hỏi của Cao Tuấn cũng là với một thiên kim con ông chủ một công ty cỡ bự.

Khi tôi đi vào đại sảnh, bữa tiệc đã bắt đầu, Cao Tuấn vẫn chờ tôi ở cửa ra vào, khi thấy trang phục hoàn mỹ của tôi, cả người rõ ràng nhìn đến si ngốc tại chỗ, không chỉ hắn, dường như cả đại sảnh mọi người bởi vì tôi nâng tầm mắt lên để ngắm nghía, cả mẹ Cao Tuấn cũng không ngoại lệ.

Cao Tuấn ôm eo tôi, mang tôi dẫn đến trước mặt mẹ hắn.

"Mẹ, cô ấy chính là người mà con đã kể với mẹ Diệp Nhã, bạn gái con. "

"Bác gái, chúc bác sinh nhật vui vẻ, phúc như Đông Hải, thọ tựa Nam Sơn, càng sống càng trẻ khoẻ. " Tôi lễ phép nói, cũng dâng lên quà sinh nhật Cao Phàm đã chọn.

Mẹ Cao Tuấn dường như đối với biểu hiện của tôi coi như thoả mãn, cùng tôi khách khí tâm sự một phen, trong lúc đó cũng đã hỏi tôi một ít vấn đề khá hiểm hóc, nhưng đều bị tôi và Cao Tuấn từng cái phá giải, dù nói thế nào tôi cũng đã tốt nghiệp lớp cấp tốc diễn xuất mà , tài nói của tôi hay hơn cả Ceasar ấy chứ .

(Chú thích: Gāius Jūlius Caesar (phát âm như “Gai-us Giu-li-us Xê-da”) ; là một lãnh tụ quân sự và chính trị của La Mã và là một trong những người có ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử thế giới. Ông đóng một vai trò then chốt trong sự chuyển hòa La Mã thành Đế chế La Mã. Một trong những chiến tích quang vinh nhất của ông - cuộc chinh phục xứ Gaule (bao gồm Pháp, Bắc Ý, Bỉ, Tây Thụy Sĩ, v. v. . . ngày nay) của ông mở cho La Mã con đường tiếp cận Đại Tây Dương, và ông còn là người phát động cuộc xâm lăng đầu tiên của La Mã vào xứ Britannia (nước Anh ngày nay) năm 55 TCN. Caesar được xem là một trong những nhà quân sự lỗi lạc nhất, chính trị gia xuất sắc nhất và là một trong những lãnh tụ vĩ đại nhất của lịch sử thế giới thời La Mã cổ đại. Người tình của nữ hoàng Ai Cập Cleopatra nổi tiếng.

Nhà hùng biện lớn Cicero đã từng bình luận: "Ai có tài nói hay hơn Caesar? "- Theo Wikipedia)

Trong lúc nói chuyện phiếm, ánh đèn đột nhiên phụt tắt, toàn bộ ánh sáng tập trung vào một cái đàn piano, MC lên sân khấu, dùng mic cất giọng nói: "Chúng ta hãy chúc mừng Cao phu nhân tròn năm mươi tuổi, một tiết mục rất đặc biệt mừng giây phút này, độc tấu Piano, mời thưởng thức. "

Ánh mắt của mọi người cùng suy nghĩ lập tức chuyển đến chiếc Piano, ba người chúng tôi cũng không ngoại lệ.

Ban đầu tôi chỉ mang theo tâm tình hiếu kỳ nhìn về phía sân khấu, nhưng sau khi người trình diễn xuất hiện, tôi lập tức trừng lớn hai mắt, có chút không thể tin dán mắt vào người nọ, bởi vì, tôi thấy được ai cơ chứ, tôi nhìn thấy Cao Phàm!

Trên sân khấu Cao Phàm mặc lễ phục, điềm đạm ngồi trước dương cầm, nâng hai tay đặt trên phím đàn, theo âm tiết thứ nhất vang lên, màn độc tấu bắt đầu.

Cao Phàm đàn trôi chảy dễ nghe, khi thì êm dịu, khi thì vang dội, trầm bổng du dương, kể cả là tôi cũng bị tiếng đàn của người này làm cho cảm động.

Nhìn Cao Phàm trên khán đài đang phát ra sức quyến rũ mê người, tôi dám nói, giờ khắc này, tôi lại một lần nữa yêu hắn mất rồi.

Tôi một mực si mê chăm chú nhìn màn độc tấu của Cao Phàm, đến nỗi xem nhẹ ánh mắt ghen ghét của Cao Tuấn.

Một khúc qua đi, Cao Phàm đứng người lên, xuyên qua đám người, cùng tôi nhìn nhau, trong mắt của hắn là ánh mắt YY quen thuộc của tôi, thấy tôi mặt đang đỏ tim đang run.

Cao Tuấn rốt cục chịu không thấu, đem tôi đưa ra ngoài đại sảnh, đưa đến một chỗ vắng người.

Tôi bị động đi theo hắn, có chút nhíu mày, đối với hành động của hắn thật sự khó hiểu.

Vào trong góc, hắn đột nhiên ôm chặt lấy tôi, tôi sợ tới mức vội đẩy hắn ra. Người ta rất là trung trinh, làm sao có thể để cho người khác tuỳ tiện ôm như vậy?

"Tại sao?" Trong mắt của hắn có một tia không phục: “Tại sao không phải là anh? Tại sao em lại yêu hắn ta như vậy?"

Đầu óc của tôi theo không kịp của tiết tấu của hắn, đành phải ngẩn người.

"Vừa rồi ánh mắt em nhìn hắn ta, trần trụi thiêu đốt như vậy, tại sao lúc nhìn anh lại khác nhau đến thế?"

Làm cái gì, thì ra là nói cái này.

"Là anh nói không bức em mà, hơn nữa anh ấy là chồng em, cái này có cái gì không đúng?"

"Anh không phục! Anh cũng muốn em nhìn anh như vậy!" Nói xong liền muốn cúi đầu hôn tôi.

Này! Là ai nói miễn cưỡng là không có hạnh phúc hả? Không cần phải hôn tôi nha!

"Cao Phàm!" Tôi nhịn không nổi hô to tên người đàn ông của mình.

"Nghe rồi!" Theo giọng nói này, tôi đồng thời rơi vào một vòng tay ấm áp quen thuộc.

"Tôi nói anh Cao à, tôi chỉ là đồng ý đem vợ yêu cho anh mượn, cũng không đồng ý cho anh hôn vợ yêu của tôi nha. " Cao Phàm vừa nói vừa dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Cao Tuấn.

"Đủ rồi!" Một giọng nữ nghiêm khắc vang lên: “Các anh chị đều theo tôi đến phòng nghỉ đi. " Cao phu nhân vừa xuất hiện đã ra lệnh.

Vì vậy chúng ta một hàng bốn người tới phòng nghỉ.

"Đây là chuyện gì? Nói rõ cho tôi!" Cao phu nhân trước nhất lên tiếng.

"Như bà vừa mới nghe thấy” Cao Phàm chậm rãi nói: “Con trai của bà vì chống lại hôn nhân do bà sắp đặt, mượn vợ tôi đến diễn trò, hi vọng bà có thể bỏ ý định này đi, tiếc rằng vợ tôi vẻ đẹp động lòng người, anh đây dường như muốn giả thành thật . . . . "

"Đúng vậy! Con không muốn cái gì cũng được mẹ quyết định!" Cao Tuấn rốt cục bạo phát đi ra.

Cao phu nhân nặng nề thở dài, lời nói thấm thía nói: "Mẹ cũng muốn tốt cho anh, anh từ nhỏ đã không có bố, mẹ đương nhiên càng thương anh, có lẽ là phương thức không đúng, nhưng mẹ làm sao có thể hại anh được? Nếu anh thật sự không thích, mẹ sẽ không bức anh nữa, nhưng mà Diệp tiểu thư người ta đã có chồng, anh đừng nuôi hi vọng nữa. "

Cao Tuấn kiềm chế nhìn tôi, nói thật nhỏ: "Tiểu Nhã, vừa mới thật sự xin lỗi em. "

Tôi lắc đầu tỏ vẻ rộng lượng, sau đó bị Cao Phàm mang đi, đem không gian để lại để hai mẹ con họ mở lòng với nhau.

Cao Phàm kéo tôi không phải đi ra ngoài, mà kéo đến thang máy của khách sạn.

Đi vào phòng, Cao Phàm đem tôi đè trên cánh cửa, triền miên hôn, trầm thấp hỏi: "Có phải vừa rồi lại yêu anh?"

Hiểu được vấn đề hắn hỏi là chuyện đánh đàn lúc nãy, tôi thành thật gật đầu thừa nhận.

Cao Phàm thoả mãn gợi cảm cười nhẹ, cho tôi một cái hôn sâu, hai tay cũng bắt đầu không thành thật ở sau lưng tôi vuốt ve.

"Uhm. . . . . . " Tôi chịu không nổi phát ra tiếng than nhẹ, hai tay cũng bắt đầu ở trên người hắn vuốt ve.

Hắn kéo khóa kéo sau lưng tôi xuống, khẽ cắn vành tai của tôi, cười hỏi: "Em biết tại sao đàn ông lại mặt quần áo cho phụ nữ không? Chính là vì anh ta muốn cởi nó ra. "

Một câu rất quen thuộc, mặc dù trong tiểu thuyết đã thấy nhiều, nhưng là từ trong miệng Cao Phàm nói ra, vẫn cực kỳ sexy .

Tiếp theo, hắn đem váy tôi kéo xuống thắt lưng, cúi đầu rúc vào ngực tôi mà hôn, bàn tay to lớn cũng đi đến bắp đùi của tôi, vuốt ve qua lại, cũng ác độc đem một chân của tôi gác lên vai hắn, mà hắn thì nửa quỳ trước tôi.

Quá kích thích, lần đầu tiên đứng yêu, tôi chịu không nổi xoay đầu sang bên phải, phát hiện có một cái gương, vừa vặn đem cử động cùng tư thế của chúng ta bày trước mắt tôi.

Chỉ thấy trong kính tôi đây đầu tóc rối bời nhưng không mất gợi cảm, áo cùng làn váy được đẩy đến thắt lưng, một chân gác trên vai Cao Phàm quần áo cũng mất trật tự, hắn một bên nửa quỳ trên mặt đất, một bên phối hợp tay miệng đốt ngọn lửa dục trong tôi, tôi mềm nhũng dựa trên cánh cửa, hai mắt mê mang, toàn thân đỏ bừng, vừa thấy đã biết ngay là bộ dáng đang được yêu .

Môi Cao Phàm rốt cục cũng trở lại môi tôi, tôi đói khát kéo áo sơ mi của hắn, muốn cho hắn và tôi cùng trần trụi như nhau, cũng như cảm thụ cái cảm giác thoả mãn khi da thịt thân cận .

Rất nhanh, tay của tôi đi vào quần nhỏ của hắn, hắn ngoan ngoãn để mặc tôi thoát cởi ra, cũng không gián đoạn vuốt ve tôi, làm cho tôi hai tay ngăn không được run rẩy.

Thật vất vả mới cởi bỏ hết trói buộc, nhưng hắn cũng không lập tức thỏa mãn tôi, mà là để hai tay tôi ở trên người hắn, một chân vòng qua cái eo khoẻ của hắn.

Tôi chịu không được đong đưa eo tỏ vẻ kháng nghị, Cao Phàm lại xấu xa nói: "Đây là trừng phạt em, ai kêu em phải đáp ứng loại chuyện này, nếu như chỉ muốn một mình anh, thì sao có chuyện như vậy? Anh muốn em nhớ rõ lần này, từ nay về sau chỉ có thể muốn anh thôi!"

Phải biết rằng chưa thỏa mãn dục vọng là rất khó chịu, vì vậy tôi nhịn không được khóc ròng: "Được rồi mà! Người ta biết sai rồi!"

Lúc tôi sắp bị dục hoả đốt sắp hỏng rồi, Cao Phàm thẳng lưng một cái, lấp đầy tôi, tôi lập tức tràn ra một tiếng thỏa mãn rên nhẹ.

Cao Phàm lần này động tác vừa nhanh lại vừa mãnh liệt, quả thực làm cho tôi có chút theo không kịp, vì vậy tôi lại mở miệng cầu xin tha thứ: "Chậm. . . . . . Á. . . . . . Chậm một xíu đi. . . . . . "

Cao Phàm hừ hừ hai tiếng không có trả lời tôi, nhưng rõ ràng thả chậm một chút tốc độ, thật là chỉ có một chút thôi nha.

Không biết đã trải qua mấy lần XXOO, tôi rốt cục mềm oặt mà bất tỉnh.

Tỉnh lại thì tôi đã nằm ở trên giường, phát hiện Cao Phàm vẻ mặt xấu xa nhìn tôi.

"Vẫn chưa đủ sao?" Cao Phàm khêu gợi cười hỏi.

"Không có! Em đã rất thỏa mãn rồi!" Đùa thôi, tôi nhìn tình huống hiện tại quả thực là được yêu quá nhiều, vừa nói tôi còn vừa hướng bên cạnh đẩy.

Cao Phàm đột nhiên nhắm mắt lại, lấy tay đỡ đầu, một hồi rên rỉ.

Tôi lo lắng qua đó, muốn nhìn tình trạng của hắn: "Làm sao vậy? Không khoẻ chỗ nào? Đừng dọa em nha!" Hoàn toàn không biết cử động đang nằm trong toan tính của hắn.

Hắn đột nhiên giữ chặt tay của tôi, cười xấu xa nói: "Anh lại muốn làm!" Nói xong cũng đem tôi đặt dưới thân.

Cứu mạng! Tôi từ nay về sau không bao giờ làm chuyện ngu xuẩn như giả làm bạn gái của người khác nữa!

Lần sau nhìn thấy Cao Tuấn, ánh mắt của hắn rõ ràng bình tĩnh hơn rất nhiều.

"Lần này anh đến là tạm biệt em. " Cao Tuấn điềm đạm nói: “Anh quyết định làm đám hỏi, sau đó đi Pháp tiếp tục học y. Kỳ thật, cảm tình có thể bồi dưỡng, anh và mẹ nói chuyện cũng thoáng hơn nhiều, cái này còn phải cám ơn các em, lần kia đối với em thật vô lễ, hi vọng em có thể tha thứ. Lần này, thật sự là tạm biệt và hẹn gặp lại. "

Tôi cho Cao Tuấn một cái ôm tạm biệt, thành tâm nói: "Chúc anh thuận buồm xuôi gió, tạm biệt và hẹn gặp lại, khối trưởng. "

Nhìn bóng lưng Cao Tuấn đang rời đi, tôi dưới đáy lòng nói: cám ơn anh đã từng yêu em.

Tạm biệt Khối trưởng.


Chap này anh Phàm vừa lãng tử vừa bá đạo, mình thích!

Chap sau: Thân phận sang trọng


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn mandycq về bài viết trên: FONNICEY, Juuni, Mia Chen, codiemtinh, conluanho, m.truyen, ml1, ngocquynh520
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bongmi0809, canh hoa tan, congchuacamcung, Dungmitmymy, HanXu, heosuacon02, Quỳnh Như 94 và 280 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

6 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

12 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

13 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

15 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

16 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

20 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 441 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 375 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 384 điểm để mua Cô gái chocolate
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường mèo trắng
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 222 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 234 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 800 điểm để mua Trái tim đá xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.