Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 

Lệ ngọc - Lăng Nặc

 
Có bài mới 28.06.2011, 09:58
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83587 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Lệ ngọc - Lăng Nặc - Điểm: 43
Chương 14

Sáng sớm, Ánh Lâm cùng Vũ Thanh đang đi ra tản bộ, thuận tiện thu thập một ít thảo dược. Thân thể Ánh Lâm ở dưới sự chiếu cố của Vũ Thanh đã không còn đáng ngại, chẳng qua lúc trước thật sự là bị thương quá nặng, thiếu chút nữa đã vào quỷ môn quan.

“Ánh Lâm, thân thể của ngươi đã khôi phục không sai biệt lắm chứ......”

“Uh, thật đúng là ít nhiều được ngươi chiếu cố.”

Nửa năm qua, hai người vẫn sinh hoạt cùng nhau, Vũ Thanh phát giác vô luận thế nào Ánh Lâm luôn không thể vui vẻ lên, có đôi khi nửa đêm thường thường hô tên một người, xem ra người kia ở trong lòng Ánh Lâm giữ lấy địa vị rất lớn, nàng thật sự rất muốn trông thấy người kia, nhìn xem rốt cuộc là một người như thế nào có thể khiến cho Ánh Lâm nhớ mãi không quên.

“Vậy..... Ngươi sẽ rời đi nơi này sao?” Vũ Thanh cảm thấy được Ánh Lâm thủy chung không phải thuộc về nơi này, chờ ngày nào đó thương thế của hắn tốt lắm, nàng nhất định sẽ rời đi.

“Ta cũng không biết, ta trở về có lẽ sẽ mang đến gánh nặng cho người khác.” Ánh Lâm lại không khỏi nghĩ tới Tiêu Kì, không biết hiện tại Tiêu Kì cùng Hàn Nhiên trôi qua được không.

“Vì cái gì nói như vậy? Người nhà của ngươi nhất định thực hy vọng ngươi trở về.” Vũ Thanh chưa từng có nghe Ánh Lâm nói qua chuyện tình có quan hệ với người nhà hắn.

“Vậy sao? Kì kì sẽ nhớ ta sao?” Ánh Lâm nghĩ, Kì Kì đã có Hàn Nhiên, làm sao còn nghĩ đến hắn.

“Kì Kì, chính là người trong lòng ngươi vẫn nhớ phải không?” Nàng vẫn là từ một lần Ánh Lâm hồi tỉnh nghe được tên người kia.

“Uh.”

“Tốt lắm, chúng ta đến sơn động kia nhìn xem đi. Có thể tìm được phương pháp cho ngươi trở về.” Vũ Thanh nghĩ nghĩ, cảm thấy được vẫn là quên đi, không ai sẽ giống nàng tình nguyện ở bên trong sơn cốc này.

“Xuyên qua cái sơn động này chính là địa phương ta rơi xuống?” Ánh Lâm đến nay cũng không có đi vào nơi này, càng thêm không rõ tại sao mình từ núi cao như vậy rơi xuống còn chưa chết?

“Đúng vậy, mang ngươi đi xem là được.” Vũ Thanh cũng là ở một lần trong lúc vô tình phát hiện sơn động kia “Ngươi cũng không nên coi khinh cái sơn động này, sau khi xuyên qua nó, đi xa hơn một chút chính là vách núi đen, mạng của ngươi thật đúng là may, khi rơi xuống vừa vẵn ngã vào chỗ bãi đá kéo dài ngoài sơn động, bằng không ngươi rơi xuống vách núi, ta chính là thần tiên cũng không cứu ngươi được!”

“... ...” Ánh Lâm không biết là nên may mắn hay là bi ai, nếu lúc trước cứ ngã chết như vậy, vậy hiện tại hắn cũng không mâu thuẫn như vậy.

“Kỳ thật người trên vách núi nhìn không tới bãi đá kia, bởi vì mây mù quá, rất nhiều người cảm thấy ngã xuống khẳng định sẽ chết, kỳ thật cũng không nhất định rồi.”

“Vũ Thanh, ngươi mau nhìn, bên kia có phải có một người hay không?” Loáng thoáng xa xa giống như có bóng dáng một người nằm trên mặt đất.

Vũ Thanh nhìn kỹ, giống như chứng thật đúng như lời Ánh Lâm liền nói “Nhanh đi qua nhìn xem.”

Không nhìn còn không biết, vừa nhìn Ánh Lâm sợ ngây người, trước mắt không phải người khác, thật sự là Tiêu Kì mà hắn nhớ mong.

Ánh Lâm vội vàng chạy tới ôm lấy Tiêu Kì “Kì Kì...... Kì Kì...... Sao lại là ngươi?” Lòng Ánh Lâm thật đau, nhìn thấy một bãi một bãi vết máu trên người Tiêu Kì, còn có chỗ bị thương, Kì Kì của hắn cho tới bây giờ chưa có chịu qua đau khổ như vậy.

“Nhanh chóng dẫn hắn trở về!” Vũ Thanh đúng lúc nhắc nhở Ánh Lâm.

“Được!” Ánh Lâm đứng dậy liền vội vàng quýnh lên hướng ra phía ngoài chạy.

Nguyên lai hắn chính là người trong lòng người kia, nhưng vì cái gì hắn cũng sẽ rơi xuống? Vũ Thanh suy nghĩ một lúc sau liền theo Ánh Lâm chạy trở về.

Ánh Lâm ôm Tiêu Kì chạy nhanh về nhà, thần tình lo âu, mắt đầy đau lòng, lòng tràn đầy kích động. Hắn hận không thể vội giúp Vũ Thanh, chính là lại sợ mình làm không tốt, ngược lại giúp thêm phiền, bởi vậy Ánh Lâm ở một bên nhìn thấy lo lắng suông.

“Vũ Thanh, Kì Kì có sao không?”

“Vũ Thanh, Kì Kì khi nào thì hồi tỉnh?”

“Vũ Thanh, Kì Kì có thương đến xương cốt hay không?”

... ...

“Ánh Lâm, ngươi không cần gấp thế này được không? Ngươi gấp thế này cũng không giúp được hắn a! Trên mặt của hắn đều là tiểu thương, nhưng trên người có mấy chỗ so sánh nghiêm trọng.” Vũ Thanh từ trong quần áo Tiêu Kì lấy Lệ ngọc ra “Ngươi có biết đây là cái gì không? Vẫn phát ra ánh đỏ?”

“Là đồ của Hàn Nhiên, ta từng nhìn thấy nó sáng lên, nhưng về phần vì cái gì ta không rõ ràng!” Ánh Lâm cũng chỉ thấy qua một lần, cho nên hắn cũng không phải rất rõ ràng.

“Nga...” Vũ Thanh không có hỏi nhiều, chủ nhân khối ngọc này nhất định là người rất quan trông của Tiêu Kì, Ánh Lâm khẳng định là bởi vì muốn thành toàn hai người bọn họ mới rời đi.

Đợi cho lau khô sạch vết máu trên mặt Tiêu Kì, mới chính thức thấy rõ dung nhan của Tiêu Kì, cho dù trên mặt có chỗ thương nhỏ nhưng không chút nào ảnh hưởng vẻ đẹp của Tiêu Kì. Thanh âm của Vũ Thanh bình thường trở lại, cũng chỉ có nhân tài như vậy mới làm Ánh Lâm khó quên....

Không biết vì cái gì Tiêu Kì luôn không ngừng toát mồ hôi lạnh, Ánh Lâm đoán rằng Tiêu Kì có phải đã bị kích thích gì hay không, chỉ là tưởng tượng ngược lại, Hàn Nhiên yêu thương Tiêu Kì như vậy làm sao có thể để Tiêu Kì xảy ra loại chuyện này, đủ loại nghi hoặc xoay quanh ở trong lòng Ánh Lâm.

“Nhiên...... Nhiên...... Nhiên......” Tiêu Kì mơ mơ màng màng luôn hô, Ánh Lâm lau mồ hôi lạnh của Tiêu Kì, nắm thật chặc tay của Tiêu Kì.

Ba ngày sau đó, Tiêu Kì rốt cục mở mắt, đầu tiên nhìn thấy đúng là Ánh Lâm ghé vào bên giường hắn, Ánh Lâm như thế thiệt là khiến cho trong lòng Tiêu Kì vô cùng kích động, hắn sợ đây là cảnh trong mơ của hắn, sau khi nháy mắt liền biến mất, cho nên một chút thanh âm Tiêu Kì cũng không dám ra, chỉ là lẳng lặng nhìn Ánh Lâm.

“Ngươi tỉnh....” Vũ Thanh từ cửa tiến vào liền thấy Tiêu Kì nhìn Ánh Lâm.

Ánh Lâm nguyên bản không có ngủ, nghe được thanh âm, hắn lập tức ngẩng đầu nhìn Tiêu Kì, phát hiện Tiêu Kì tỉnh, hắn cảm thấy được vất vả mấy ngày nay cuối cùng đáng giá “Kì Kì, ngươi rốt cục tỉnh, ngươi khiến ta lo lắng chết, ngươi có biết ngươi hôn mê suốt ba ngày không!”

Tiêu Kì nghe Ánh Lâm nói chuyện, nhưng mình lại một câu cũng không trả lời, chỉ là ngơ ngác, Ánh Lâm nhìn lại bắt đầu khẩn trương “Kì Kì, ngươi không sao chứ, không cần dọa ca a....”

Tiêu Kì thật sự khó có thể áp chế thương tâm trong lòng, nước mắt lại bắt đầu không ngừng chảy xuống “Ánh Lâm ca......”

Tiêu Kì tựa vào trên vai Ánh Lâm khóc vô cùng lợi hại, Ánh Lâm nhẹ nhàng vỗ lưng Tiêu Kì an ủi “Kì Kì, rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Vì cái gì Hàn Nhiên đi vắng khỏi ngươi?”

“... ...” Tiêu Kì không có trả lời ngay.

“Quên đi, chờ khi ngươi muốn nói cho ta biết thì nói đi.”

Vũ Thanh đứng ở cửa cứ nhìn như vậy, Ánh Lâm ôn nhu như vậy thật giống một người nàng chưa từng gặp qua, có lẽ cả đời này cũng chỉ có Tiêu Kì đáng giá Ánh Lâm trả giá vì hắn như vậy.

Bắt đầu vài ngày Tiêu Kì vẫn không chịu nói chuyện, vô luận Ánh Lâm hỏi thế nào Tiêu Kì cũng không trả lời vấn đề của Ánh Lâm, mỗi lần Ánh Lâm chỉ cần nói lên chuyện này, Tiêu Kì cứ khóc. Ánh Lâm thấy Tiêu Kì như vậy thật lo lắng, nhưng bộ dáng hiện tại của Tiêu Kì, khiến cho Ánh Lâm làm sao hỏi tiếp đây, bất đắc dĩ Ánh Lâm đành phải chậm rãi chờ Tiêu Kì chủ động mở miệng.

“Ánh Lâm ca, mấy ngày nay khiến ngươi lo lắng cho ta, thực xin lỗi.” Buổi sáng chuyện Tiêu Kì làm đầu tiên chính là giải thích với Ánh Lâm.

“Kì Kì, ngươi rốt cục nói chuyện với ca.” Tiêu Kì chủ động tìm đến hắn, Ánh Lâm thật sự là kích động nguy.

“Ta......”

“Không có việc gì, có cái gì ngươi không muốn nói ngươi sẽ không muốn nói, ca không miễn cưỡng ngươi.” Ánh Lâm vỗ vỗ vai Tiêu Kì an ủi nói.

Tiêu Kì cố lấy dũng khí, đem tất cả sự tình sau khi Ánh Lâm rời khỏi nói rõ ràng cho hắn biết hết, sau khi Ánh Lâm nghe xong thập phần khiếp sợ, không nghĩ tới sau khi hắn đi còn đã xảy ra nhiều chuyện tình như vậy, hắn bắt đầu hoài nghi lúc trước đem Tiêu Kì gi­ao cho Hàn Nhiên có phải một sai lầm hay không.

“Kì Kì, ngươi không cần lo lắng, nếu hiện tại ta ở bên cạnh ngươi, như vậy cuộc sống sau này liền từ ta tới chiếu cố ngươi cho tốt, ta sẽ không để cho ngươi bị thương tổn gì, ngươi yên tâm.” Nếu hiện tại Tiêu Kì lại ở bên cạnh mình lần nữa, vì thế Ánh Lâm tựa như bắt lấy cơ hội này, không cho Tiêu Kì rời đi nữa.

“Ánh Lâm ca...... Cám ơn ngươi......”

Mấy ngày nay Tiêu Kì cũng thường xuyên ngây ngốc nhìn không trung, trong lòng hắn nghĩ chỉ sợ cũng chỉ có Tiêu Kì tự mình biết, lúc trước khi hắn rơi xuống, Hàn Nhiên cũng bị thương rất nặng, không biết hiện tại tốt lắm chưa?

“Kì Kì, sao ngươi lại đang ngẩn người ?” Ánh Lâm vỗ vỗ Tiêu Kì, đứng bên cạnh hắn.

“Ta cũng không biết ta suy nghĩ cái gì......”

Nhưng mà Hàn Nhiên từ ngày đó sau khi bị Ngưng Mặc mang về, vẫn liền bị vây trong trạng thái hôn mê, đều vài ngày còn chưa có dấu hiệu tỉnh lại gì.

Thái Y nói thương thế trên người Hàn Nhiên đã không còn đáng ngại, nhưng bị thương ở chỗ sâu trong đáy lòng lại thập phần không tốt xem. Chúng thần cũng biết Hàn Nhiên yêu Tiêu Kì, thậm chí là bảo hắn vì Tiêu Kì buông tha cho tất cả hắn đều nguyện ý, nhưng hiện tại Tiêu Kì rơi vách núi đen, trái tim của Hàn Nhiên làm sai thừa nhận được....

“Thái y, Hoàng Thượng đã hôn mê vài ngày, sao vẫn bất tỉnh?”

“Chỉ sợ trong tiềm thức hoàng thượng muốn đuổi theo hoàng hậu mà đi.”

“Nếu thật là nói như vậy, vậy làm sao bây giờ?”

“Tìm người giả mạo hoàng hậu đem Hoàng Thượng tỉnh lại.” Thái y đề nghị nói “Giả mạo hoàng hậu?” Có ai dám can đảm lớn như vậy giả mạo hoàng hậu, nếu Hoàng Thượng biết còn không phải tội mất đầu.

“Kế hiện nay chỉ có như thế.”

“Tốt, ta sẽ suy nghĩ.”

“Hàn Nhiên...... Hàn Nhiên...... Ngươi nhanh tỉnh lại a...... Hàn Nhiên...... Hàn Nhiên...... Ta là Kì nhi a......”

Trong hôn mê Hàn Nhiên nhíu mày, hắn loáng thoáng cảm thấy Tiêu Kì đang gọi hắn, chính là hắn lại là tận mắt thấy Tiêu Kì rơi vách núi, hiện tại Tiêu Kì làm sao có thể ở bên cạnh hắn?

“Kì nhi.... Ngươi không cần đi... Kì nhi... Ngươi không cần rời đi ta....” Sắc mặt Hàn Nhiên tái nhợt nằm ở trên giường, ngoài miệng vẫn hô Tiêu Kì.

“Hoàng Thượng, ngươi rốt cục tỉnh.” Lúc này Ngưng Mặc mới phát hiện đề nghị của thái y quả nhiên hữu hiệu.

“Ngưng Mặc......” Hàn Nhiên cố hết sức kêu lên.

“Hoàng Thượng, ngươi tỉnh là tốt rồi, tỉnh là tốt rồi.”

“Ta nghe được Kì nhi đang gọi ta? Vì cái gì ta không có cùng hắn đi chung?”

“Hoàng Thượng, ngài không cần nói như vậy, dân chúng còn cần ngài, ngài phải kiên trì tiếp.”

“Không có Kì nhi thì không có ý nghĩa sống sót....”

“Hoàng Thượng......”

Trọng thương còn chưa khỏi hẳn Hàn Nhiên đã thoát khỏi Ngưng Mặc, lẻ loi một mình đi vào nhìn trời núi, đám mây trắng xoá, khiến cho Hàn Nhiên lại nhớ lại tình hình thực tế Tiêu Kì rơi vách núi, chỉ sợ cả đời này Hàn Nhiên cũng sẽ không quên, người quan trọng nhất trong sinh mệnh cứ rời đi mình như vậy, cuộc sống sau này còn phải làm sao tiếp tục đây?

“Kì nhi..... Hạnh phúc lớn nhất trong cuộc sống của ta chính là gặp ngươi, như tang nay ngươi lại cách ta mà đi trước, sau này ngươi bảo ngày của ta còn có niềm vui đáng nói gì, hiện tại ta chỉ hy vọng có thể cùng nhau đi xuống với ngươi, có lẽ người khác sẽ nói ta ngu đần, vì ngươi mà buông tha cho cả Tuyết Vực, nhưng ta cảm thấy được tất cả đều là đáng giá, đơn giản là ngươi, Kì nhi ta yêu nhất.....”

“Như vậy hiện tại ta sẽ làm bạn ngươi, không thể cùng sinh, chỉ cầu cùng chết một chỗ, hy vọng kiếp sau còn có thể gặp ngươi.... Kì nhi...”

Nói xong, Hàn Nhiên nhún thân nhảy, rơi vào vực thẳm....



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.07.2011, 03:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 26.12.2009, 04:48
Bài viết: 363
Được thanks: 796 lần
Điểm: 11.38
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Lệ ngọc - Lăng Nặc - Điểm: 40
Chương 15


Hàn nhiên rơi mạnh xuống bãi đá, chấn động mãnh liệt làm cho thân thể bị thương của Hàn Nhiên càng thêm suy yếu. Hàn nhiên miễn cưỡng giữ vững thân mình, hướng bốn phía nhìn nhìn, cách đó không xa vết máu làm cho Hàn Nhiên nhìn thấy ghê người, vết máu kia rất có có thể là của Tiêu Kì.


Hàn nhiên chống tay lên tảng đá, hướng sơn động phía trước mà đi, xuyên qua sơn động là một mảnh bình nguyên (đồng bằng). Hàn nhiên rất là nghi hoặc, vì cái gì dưới vách đá còn có địa phương như thế này, có thể hay không Tiêu Kì vẫn không có chết, mà được người sống ở nơi này cứu đi?

Lại đi về phía trước vài bước, Hàn Nhiên thật sự không kiên trì nổi, liền té xỉu ở trên cỏ.

Tiêu Kì ngồi ở trên giường, Lệ Ngọc ở trong lòng lại bắt đầu lóe lóe đỏ, khi lượng khi nhược (lúc mạnh lúc yếu), cảnh này khiến trong lòng Tiêu Kì run lên.

“Hàn Nhiên...... Hàn Nhiên......”

“Kì Kì, ngươi lại làm sao vậy? Này Lệ Ngọc là làm sao vậy?” Ánh Lâm thấy Tiêu Kì lại bắt đầu ngẩn người, liền đi qua hỏi hắn.

“Hàn Nhiên...... Hàn Nhiên rất nguy hiểm...... Chẳng lẽ......” Tiêu kì không dám lại nghĩ nữa “Kì kì, không cần phải nghĩ tiếp nữa, ta sẽ không cho ngươi lại quay về bên cạnh hắn, lúc trước nếu ta không đồng ý ngươi tiến cung, cuộc sống của chúng ta nhất định sẽ rất tốt.”

Ánh lâm ở trong lòng nghĩ: Trải qua nhiều chuyện như vậy mà chúng ta vẫn có thể gặp lại nhau, như vậy ta sẽ không chắp tay nhường Tiêu Kì cho hắn nữa, Hàn Nhiên, ta lúc này đây sẽ triệt để đem Kì Kì ở cạnh ngươi đoạt lại đây.

“Ánh Lâm ca, ta lo lắng cho Hàn Nhiên.”

“Không cần quá lo lắng, hắn là Hoàng Thượng, bên người hắn nhất định có rất nhiều người chăm sóc hắn, sẽ không có chuyện gì đâu, vết thương của ngươi còn chưa có tốt a.”

“Cũng phải.” Tiêu kì nghĩ nghĩ, gật gật đầu.

Vũ Thanh ở trên đường gặp được Hàn Nhiên đang hôn mê “Như thế nào lại them 1 người nữa?” (#Thu: Chị này có duyên với người bị thương và sắp thăng thiên )

Vũ Thanh thấy Hàn Nhiên thương tích đầy người liền trước hết giúp hắn băng bó, một bên miệng cũng không ngừng nói “Trước kia sơn cốc này cũng chưa có người đến, lúc này lại tốt lắm, lập tức tới đến 3 người!”

Hàn nhiên đau đớn hơi hơi mở mắt, liền thấy một xa lạ nữ tử “Ngươi là ai?”

“Ta gọi là Vũ Thanh, vẫn ở nơi này.” Vũ Thanh thấy hắn tỉnh, cũng hơi an tâm .

“Ngươi có hay không đã cứu một người hảo nhìn?” Hàn nhiên nghĩ nếu nàng vẫn đều ở nơi này, như vậy nói không chừng nàng có lẽ đã cứu Tiêu Kì.

“Không phải chỉ 1 cái!” Vũ Thanh nghĩ nghĩ, nàng cảm thấy được Ánh Lâm cùng Tiêu Kì thậm chí vô cùng đẹp.

“Bọn hắn gọi là gì?” Hàn nhiên vội vàng hỏi.

“Ánh Lâm, Tiêu Kì.”

“Kì nhi, thật là Kì nhi! Có thể hay không mang ta đi tìm Tiêu Kì, cám ơn ngươi .” Sau khi nghe đến tên Tiêu Kì, hòn đá treo torng lòng Hàn Nhiên rốt cuộc cũng rơi xuống đất , Tiêu Kì không có chết, đây là tin tức tốt nhất hắn thu được.

“Nhìn ngươi giống như nhận thức bọn hắn, vậy ngươi liền đi theo ta......” Nói xong, Vũ Thanh liền dìu dắt Hàn Nhiên đi vào phòng nhỏ bọn hắn ở.

“Ánh Lâm ca, Tiêu Kì ca, có người tới tìm các ngươi .” Vũ Thanh đứng ở ngoài phòng liền hô, nhưng mà bên trong không có ai đáp lại.

“Bọn họ là ở nơi này sao?” tâm Hàn Nhiên lại dần dần bắt đầu lo lắng lên.

“Đúng vậy, chúng ta vào xem đi.” Đẩy cửa ra, thấy bên trong trống rỗng, một bóng người cũng không có.

“Vì cái gì bọn hắn đi vắng?” Hàn Nhiên bắt đầu có vẻ có chút nôn nóng.

“Có thể là có việc đi ra ngoài, qua một chút hẳn là phải về đây.”

Thời gian từng phút từng giây qua đi, Hàn Nhiên ở trong phòng đã muốn ngồi không yên, hắn tính toán phải xuất môn tìm xem bọn hắn, chính là lại bị Vũ Thanh ngăn cản.

“Ngươi đây là muốn đi để làm chi? Trên người ngươi còn có thương mà?”

“Ta không muốn đợi nữa, ta muốn đi tìm bọn hắn.”

“Ngươi như vậy đi ra ngoài có thể tìm tới bọn hắn sao? Nơi này rất rộng lớn, ngươi bị thương lại không biết đường, đến lúc đó bọn hắn đã trở lại, ngươi lại lạc đường , đây không phải ngược lại còn muốn chúng ta tới tìm ngươi.”

“Nhưng mà......” Hàn Nhiên cảm thấy được Vũ Thanh nói cũng không phải không có lý, nhưng mà chờ đợi như vậy cũng không phải biện pháp a.

“Không nhưng mà gì hết, ngươi hảo hảo ngồi xuống cho ta.” Vũ Thanh thấy bộ dáng của Hàn Nhiên, giọng điệu càng nặng thêm.

Vũ Thanh cùng Hàn Nhiên ở trong phòng nhỏ chờ, Tiêu Kì cùng Ánh Lâm thì lại  ở bên một dòng suối nhỏ.

“Kì Kì, nguyện ý cùng nhau sống cả đời với ca không?”

“Ta không biết......”

“Hoàng Thượng ở trong lòng ngươi, thật sự không thể thay thế sao? Cho dù hắn làm nhiều chuyện tổn thương tới ngươi như vậy, ngươi cũng như cũ yêu hắn?”

“Đã yêu, chính là chuyện tình cả đời. Ta từng nghĩ tới buông tha cho, chính là ta làm không được.” bản thân Tiêu Kì cũng không có nghĩ đến, hắn lại yêu Hàn Nhiên nhiều như vậy.

“Kì kì, ngươi chính là như vậy. Đối một việc đều luôn dốc lòng như vậy, những… cái khác đều không quấy rầy được ngươi. Nếu lúc trước ta không có cho ngươi tiến cung, ngươi không có gặp được Hoàng Thượng, ngươi có thể hay không ở cùng 1 chỗ với ta?” chuyện làm cho Tiêu Kì tiến cung này, có thể nói là việc hối hận cuối cùng của Ánh Lâm.

“Có thể ta sẽ vẫn chờ hắn đi. Ánh Lâm ca, ngươi đối với ta mà nói vẫn giống như là ca ca giống nhau, ta biết chính mình thực có lỗi với ngươi, chính là chuyện tình cảm là miễn cưỡng không được.”

“Là, cho dù không có Hàn Nhiên ngươi cũng sẽ không thích ta đi......”

“Ánh Lâm ca......”

“Nhưng mà Kì Kì, ta cũng không thể được ích kỷ một chút mà đem ngươi ở lại bên cạnh ta sao, dù sao Hoàng Thượng cho rằng ngươi đã chết rồi, chúng ta cũng sẽ không trở về, thật yên tĩnh mà sống qua cuộc sống sau này.”

“Ân......” Tiêu kì nhẹ nhàng mà gật gật đầu. Đúng vậy, tình yêu của hắn và Hàn Nhiên thật sự làm cho hai người đều quá mệt mỏi , hiện tại, cũng là thời điểm nên buông tay .

Khi trời gần tối, Tiêu Kì cùng Ánh Lâm về tới phòng nhỏ “Vũ Thanh, chúng ta đã trở lại.” âm thanh của Ánh Lâm từ ngoài phòng truyền đến.

Khi Tiêu Kì cùng Ánh Lấm bước vào trong nhà, trước nhìn thấy không phải Vũ Thanh mà là Hàn Nhiên, hai người đều sợ ngây người.

“Hàn Nhiên?” Tiêu Kì luôn nghĩ rằng đời này không bao giờ ... nữa gặp mặt được Hàn Nhiên , chính là hiện tại......

Vũ Thanh nhìn về phía Hàn Nhiên, nguyên lai hắn chính là người trong lòng Tiêu Kì a “Kì nhi, cùng ta trở về đi.” Hàn Nhiên đã muốn chạy đến trước mặt Tiêu Kì, chính là trên đường lại bị Ánh Lâm cản trở.

“Kì Kì sẽ không cùng ngươi trở về, hắn đã đáp ứng ta là cùng nhau sống cuộc sống sau này .”
Hàn Nhiên không thể tin được lời nói của Ánh Lâm, hắn nhìn về phía Tiêu Kì “Kì nhi, hắn nói đều là thật sao? Ngươi thật sự đáp ứng hắn ?”

“Ân, ta đã muốn quyết định.” Tiêu Kì gật gật đầu.

“Ngươi cũng đã nghe thấy được, chuyện Kì Kì quyết định ngươi cũng biết là sẽ không sửa lại. Người tôn quý như ngươi, ở trong này rất không thích hợp, vẫn là thỉnh ngươi trở về cho.”

Vũ Thanh nhìn thấy Ánh Lâm cùng Hàn Nhiên liền cứ như thế mà tranh phong tương đối (tranh đoạt đối lập nhau), một câu cũng không dám nói. Vũ Thanh thật sự đoán không ra thân phận của bọn họ rốt cuộc là cái gì, lúc trước Ánh Lâm tận lực giữ bí mật, sau Tiêu Kì lại cũng không có nói gì, đến cuối cùng Hàn Nhiên đến đây, Vũ Thanh đúng là không hiểu bọn hắn là ai, bất quá nàng đoán rằng bọn hắn nhất định là con cháu nhà giàu.

“Kia nếu ta nhất định phải mang Kì nhi trở về, ngươi có năng lực đánh bại ra sao.” Những ngày mất đi Tiêu Kì đối với Hàn Nhiên như thế là quá đủ, hắn không thể tưởng được cuộc sống sau này không có Tiêu Kì là bạn.

“Nếu ngươi thật sự muốn mang Tiêu Kì đi, ngươi nhất định phải bước qua thi thể của ta.” Dứt lời, Ánh Lâm giơ lên kiếm trong tay nhắm ngay Hàn Nhiên. (#Thu: nhào vô 2 anh, tranh người đẹp nào *húhú*)

“Kì nhi nhất định là ta sẽ mang đi.” Hàn Nhiên tiếp nhận kiếm Ánh Lâm, hai người liền ra ngoài.

“Hàn nhiên, Ánh Lâm ca......” Tiêu Kì muốn đuổi theo đi ra, bởi vì đi quá nhanh, chân không cẩn thận mà vướng ở cánh cửa, cả người liền té lăn trên đất, Vũ Thanh vội vàng đi lên nâng Tiêu Kì dậy. (#thu: người đẹp té thế mà 2 anh vẫn hăng say choảng nhau như thường =.= )

“Tiêu Kì, ngươi không sao chứ.”

“Ta còn hảo, nhanh đi ngăn cản Hàn Nhiên cùng Ánh Lâm ca.”

Đợi cho Tiêu Kì cùng Vũ Thanh tới bên ngoài, Hàn Nhiên cùng Ánh Lâm đã muốn kịch liệt đánh nhau, vết thương trước kia của Hàn Nhiên vẫn chưa lành, hơn nữa rơi xuống vách núi khi bị thương, rõ ràng đang ở thế hạ phong. (thế yếu)

Tâm của Vũ Thanh cùng Tiêu Kì giống nhau phi thường nôn nóng, chính là bản thân lại không thể làm gì ngoài kêu bọn hắn dừng tay, theo tình hình của 3 người họ mà xem (trong đây ý nói về 3 anh zai kia), quan hệ của bọn họ thật là phức tạp, nàng hiện tại phải trông cậy vào Tiêu Kì có thể ngăn cản bọn hắn.

“Hàn Nhiên, Ánh Lâm ca, các ngươi dừng tay đi...... Không cần lạ đánh nhau a......” Tiêu Kì ở một bên vội vàng hô, chính là Hàn Nhiên cùng Ánh Lâm coi như không có nghe thấy, trong lúc đó hai người tiếp tục khiêu chiến. (#Thu: Thèng nào ko nghe đem ra chém #Hàn Nhiên + Ánh Lâm : *lườm* …#Thu: cứ tiếp tục coi như ta chưa nói gì Ok *chuồn*)

Tiêu Kì nhiều lần muốn xông lên phía trước, chính là đều bị Vũ Thanh giữ chặt “Ngươi đi lên tùy tiện như vậy sẽ làm bị thương đến chính mình.”

“Chính là bọn hắn căn bản không nghe lời của ta, vậy phải làm sao bây giờ?” (#Thu: *nói nhỏ* kệ tụi nó đi *nhìn nhìn* #Kì: nói gì đó *lườm* #Thu: hem gì hem gì *biến* )

Vũ Thanh nghĩ nghĩ, đối với Tiêu Kì đang đứng lên tiếng “Nếu thật sự không có biện pháp, ta cũng chỉ hảo thực xin lỗi ngươi .” Vũ Thanh một tay chế trụ cổ Tiêu Kì, một tay đem trâm gài tóc trên đầu của mình gở xuống, chỉ vào cổ Tiêu Kì.

“Các ngươi nếu không muốn Tiêu Kì bị thương gì, liền mau dừng tay cho ta!”

Hàn Nhiên nghe được tiếng la của Vũ Thanh, liền vội vàng nhìn lại Tiêu Kì, phát hiện Tiêu Kì bị Vũ Thanh kiềm chế, vì thế đưa kiếm trên tay thay đổi phương hướng khác, dùng cán kiếm hướng phía tay phải cầm trâm của Vũ Thanh đánh tới.

Lúc đó Tiêu Kì thực ra rất an toàn , chính là bản thân Hàn Nhiên lại nghĩ phức tạp, Ánh Lâm thật không ngờ Hàn Nhiên sẽ đem kiếm cầm trong tay đánh úp về phía Vũ Thanh, hắn dồn khí lực của toàn thân, tính toán một kiếm mà thứ hướng Hàn Nhiên, nguyên bản Hàn Nhiên còn có năng lực ngăn cản, chính là hiện tại Hàn Nhiên không có kiếm trong tay, một kiếm này là trúng chắc rồi. ( #thu: câu này ta chém. Nguyên văn là trung định rồi. )

“Hàn Nhiên......” Tiêu Kì mắt thấy Hàn Nhiên muốn trúng kiếm, hắn lập tức dùng toàn thân khí lực nhằm phía Hàn Nhiên, chắn trước mặt Hàn Nhiên, vì vậy, một kiếm của Ánh Lâm kia liền đâm thật sâu vào ngực Tiêu Kì, máu tươi dọc theo kiếm một đường lưu lại, làm cho người ta nhìn thấy ghê người. (#thu: thế là 1 em đã ra đi vĩnh viễn)

“Kì nhi......”

“Kì kì......”


... .....

Còn 1 chương nữa là end nhá pà con  :yeah:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn thuhuynh96 về bài viết trên: ngocquynh520, â1234567ttan
Có bài mới 09.07.2011, 02:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 26.12.2009, 04:48
Bài viết: 363
Được thanks: 796 lần
Điểm: 11.38
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Lệ ngọc - Lăng Nặc - Điểm: 33
Chương 16 (Cuối)  :smoker4:

Lúc này trên không trung rơi xuống những giọt mưa phùn, mưa thấm ướt quần áo của Tiêu Kì , màu đỏ nhiễm khắp trên xiêm y. (quần áo)

“Kì nhi...... Kì nhi...... Không cần......” Hàn Nhiên ôm Tiêu Kì, điên cuồng mà kêu,  hắn tình nguyện nhận là người hiện một kiếm lạnh lẽo ấy chính là bản thân.

“Hàn Nhiên...... Thực xin lỗi, ta không thể lại ở bên cạnh mà bồi ngươi......” Tiêu Kì cố nén một hơi, trong lòng hắn còn có rất nhiều chuyện muốn nói với Hàn Nhiên.

“Kì nhi...... Ngươi không cần nói nữa, ta hiện tại liền mang ngươi tìm đại phu......” Nói xong, Hàn Nhiên đã muốn ôm lấy Tiêu Kì, chính là Tiêu Kì giữ chặt quần áo của Hàn Nhiên, ngăn cản hắn.

“Vô ích ... ... Không cần phải phiền toái như vậy ... ... Hàn Nhiên...... Đáp ứng ta...... Xin ngươi hãy nghe ta đem lời nói cuối cùng trong nói xong......” tay Tiêu Kì dính đầy máu tươi gắt gao nắm tay của Hàn Nhiên, có lẽ đây là lần cuối cùng của hắn.

“Kì nhi...... Ngươi nói...... Ta nghe......” Nước mắt đã muốn khống chế không nổi , nước mắt Hàn Nhiên chỉ vì Tiêu Kì mà rơi.

Ánh Lâm đứng một bên không thể tin được chuyện trước mắt là thật, Tiêu Kì, người mà hắn yêu nhất đời này, nguyên bản nghĩ đến về sau hắn có thể hảo hảo chiếu cố Tiêu Kì, không cho Tiêu Kì phải tồn tại thương tổn gì, chính là cuối cùng thì sao?

Một kiếm kia làm cho Ánh Lâm hoàn toàn ngây dại, Tiêu Kì thà rằng bỏ qua tánh mạng của mình cũng muốn bảo hộ Hàn Nhiên, bản thân đã sớm biết không có năng lực tranh giành cùng Hàn Nhiên, nhưng lại cứ miễn cưỡng, này không chỉ làm cho chính mình thống khổ, càng thêm làm cho Tiêu Kì thống khổ......

Hiện tại Tiêu Kì cùng Hàn Nhiên bất luận là kẻ nào cũng không nhẫn tâm mà đi quấy rầy .

“Hàn Nhiên, một kiếm này là ta cam tâm tình nguyện chắn cho ngươi ... ... Bởi vì ta yêu ngươi, thật sự rất yêu ngươi...... Cho dù ngươi có đôi khi làm ra chuyện thương tổn ta ... ... Ta cũng không có cách nào đi hận ngươi...... Những ngày rời đi ngươi cũng là những ngày ta thống khổ...... Nguyên bản ta nghĩ khi đã giải trừ được hiểu lầm ... ... Là có thể hảo hảo mà sống cuộc sống sau này...... Chính là cuối cùng chúng ta vẫn là rơi vào cái kết cục như vậy......” Tiêu Kì ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Hàn Nhiên, hắn muốn đem bộ dáng của Hàn Nhiên khắc thật sau ở trong lòng.

“Kì Nhi...... Ta tình nguyện nhận một kiếm là Hàn Nhiên ta......”

“Hàn nhiên, những ngày về sau không có ta...... Ngươi sau này phải hảo hảo mà sống …. Dân chúng Tuyết Vực còn cần ngươi...... Trừ bỏ ta, ngươi sẽ tìm được một người yêu ngươi...... Đáp ứng ta...... Vì ta hảo hảo mà sống ... ...”

“Thực xin lỗi, Kì nhi, tha thứ ta không thể đáp ứng ngươi...... Trừ ngươi ra, ta không bao giờ ... lại có thể yêu người khác nữa, ta không - ly khai ngươi......”

“Hàn Nhiên, đem cái này giao cho người yêu sau này của ngươi ... ...” Tiêu Kì từ trong lòng ngực xuất ra Lệ Ngọc, trên ngọc hồng quang loé sang thật chói mắt.

Hơi thở Tiêu Kì càng ngày càng yếu , liền ngay cả ý thức cũng bắt đầu mơ hồ, thân thể đã muốn đến cực hạn ... ...

Hàn Nhiên tiếp nhận Lệ Ngọc, trịnh trọng nói “Kì nhi, ta sẽ không cho ngươi rời đi một mình, ta thà phụ tất cả mọi người  trong thiên hạ......”

Hàn Nhiên đau lòng ngửa mặt lên trời thét dài, dung nội lực còn sót lại của bản thân, đánh nát Lệ Ngọc trong tay, bột phấn màu đỏ từ tay của Hàn Nhiên nhẹ nhàng chảy xuống dưới, Hàn Nhiên lập tức phun ra một ngụm máu tươi “Kì nhi, hiện tại ngọc nát nhân vong (ngọc vỡ người cũng không còn.. ý nói là thăng thiên), ta sẽ vẫn bồi ở bên cạnh ngươi ... ... Chúng ta không bao giờ ... phải rời xa nhau nữa......”

“Hàn nhiên...... Ngươi vì cái gì ngốc như vậy......” ( nguyên văn là “ngu” a~)

“Vì ngươi...... Có ngốc cũng không có quan hệ......”

Cứ như vậy hai người ôm nhau ngã trên mặt đất, đã muốn phân biệt không rõ rốt cuộc là nước mắt hay là máu loãng ... ... Giờ phút này bốn phía là một mảnh im lặng, mưa phùn trên trời giống như vì bọn họ mà khóc.

Tiêu Kì cùng Hàn Nhiên cứ như vậy lẳng lặng nhìn nhau, trên mặt lộ ra chính là nụ cười hạnh phúc, nếu kết quả đã muốn không thể thay đổi, vậy chỉ có nhận, nói như vậy hai người bọn họ liền vĩnh viễn sẽ không tách ra, vĩnh viễn sẽ không cô đơn ... ...

Nước mắt Tiêu Kì hoà với Hàn Nhiên , máu của Hàn Nhiên hoà lẫn với Tiêu Kì , hỗn hợp của hai người dính cùng một chỗ vào bột phấn của Lệ Ngọc, vốn đã không còn ánh sáng, bột phấn lại lần nữa bắt đầu tản mát ra hào quang, so sánh với trước kia càng thêm mãnh liệt, không ai biết vì sao lại thế này.

Tiêu Kì nhìn về phía Hàn Nhiên, Hàn Nhiên cũng lộ ra vẻ mặt không biết gì.

Hồng quang một chút một chút bắt đầu lan tràn đến trên người Tiêu Kì cùng Hàn Nhiên, bao vây hai người cùng một chỗ, dần dần biến mất ở trong thân thể hai người, giống như là bị hấp thu, máu ở miệng vết thương trên ngực Tiêu Kì đã ngừng lại, sắc mặt tái nhợt cũng bắt đầu khôi phục lại hồng hào.

“Kì nhi...... Ngươi cảm giác được cái gì sao?” Hàn Nhiên lo lắng hỏi Tiêu Kì.

“Giống như tốt hơn nhiều...... Miệng vết thương đã không còn đau nữa...... Đây là làm sao vậy?”

“Ta cũng không biết...... Lệ ngọc...... Đã cứu chúng ta?”

“Chúng ta có thể không cần chết nữa sao?”

“Hẳn là.”

“Chúng ta có thể nương tựa lẫn nhau sống những ngày còn lại sao?”

“Đúng vậy......”

“Thật tốt quá......”

Vũ Thanh nhìn thấy Tiêu Kì cùng Hàn Nhiên còn có cơ hội sống, liền lôi kéo Ánh Lâm đang ngẩn người đỡ Tiêu Kì và Hàn Nhiên trở về  trong phòng.

Trải qua vài ngày chiếu cố cẩn thận, Tiêu Kì cùng Hàn Nhiên cuối cùng đã chuyển biến tốt đẹp không ít.

Vũ Thanh đi ra ngoài phòng, nhìn thấy Ánh Lâm đứng một mình ở nơi Tiêu Kì ngã xuống trước kia, đi tới, vỗ nhẹ nhẹ lên bả vai Ánh Lâm “Ngươi có khỏe không?”

“... ...” Ánh Lâm trầm mặc không nói.

“Sự tình đã qua đi, hiện tại Tiêu Kì cùng Hàn Nhiên đều hảo, ngươi không cần phải tự trách nữa.”

“Tuy rằng Kì Kì đã muốn không có việc gì , chính là ta sẽ không tha thứ cho bản thân, ta vẫn nói là sẽ hảo hảo bảo hộ hắn, chính là đến cuối cùng ta là người tổn thương hắn sâu nhất, suýt nữa hắn liền......”

“Ngươi cũng không phải cố ý, không ai có thể đóan trước hắn sẽ vì Hàn Nhiên mà chắn một kiếm.”

“Hiện tại ta thừa nhận, ta từ trước đã không sánh bằng Hàn Nhiên, hiện tại càng thêm thua kém, Hàn Nhiên có thể vì Kì Kì, tình nguyện buông tha cho tánh mạng của mình, hắn là dùng toàn bộ tình yêu mà bảo hộ Kì Kì, ta căn bản là thua kém hắn......”

“Ngươi đã thông suốt, vậy là tốt rồi, hãy chúc phúc bọn hắn đi......”

“Ân......”

Lại qua vài ngày, Ngưng Mặc dẫn người tìm được Hàn Nhiên, lại chứng kién Hàn Nhiên cùng Tiêu Kì ngồi trong tiểu viện, bọn hắn giật mình , không ai nghĩ đến Tiêu Kì còn sống,  liền đối với Hàn Nhiên chỉ là ôm một tia hy vọng. (#Thu: ý nói là họ nghĩ Tiêu Kì sẽ chết, Hàn Nhiên nhảy theo mang trọng thương sát xuất thăng thiên là rất lớn… nên họ chỉ có ôm hy vọng mà thử tìm kiếm)

Đợi cho thân thể Hàn Nhiên cùng Tiêu Kì hoàn toàn bình phục, bọn hắn liền tính toán mà cùng Ngưng Mặc rời đi. Nguyên bản Tiêu Kì muốn gọi Ánh Lâm trở về cùng bọn họ, nhưng mà Ánh Lâm lại cự tuyệt .

Hàn Nhiên và Tiêu Kì hướng Ánh Lâm cùng Vũ Thanh chào từ biệt “Ánh Lâm ca, Vũ Thanh. Chúng ta phải đi ... ...”

“Mấy ngày nay cám ơn các ngươi chiếu cố ta cùng Kì nhi.”

“Kì Kì, ngươi phải hạnh phúc......” Đây là một câu duy nhất Ánh Lâm nói với Tiêu Kì cùng Hàn Nhiên.

“Ân, ta sẽ .” Tiêu Kì gật gật đầu.

“Ánh Lâm, ngươi yên tâm, ta sẽ hảo hảo chiếu cố Kì nhi.

“Ánh Lâm ca, chúng ta đi , ngươi cũng phải hảo hảo chiếu cố bản thân nga.”

Ánh Lâm gật gật đầu, xoay người trở về phòng nhỏ.

Hàn Nhiên cùng Tiêu Kì trở về hoàng cung an toàn, những sự kiện nguy hiểm mấy tháng qua, Hàn Nhiên hạ chỉ ai cũng không được để lộ ra nửa điểm tin tức, thái hậu đến hỏi qua, bất quá cũng bị Hàn Nhiên kể lại qua loa, nếu tất cả mọi người có thể bình an trở về, chuyện này cũng nên cho vào quá khứ......

Trải qua kiếp nạn sau này, Hàn Nhiên cùng Tiêu Kì, hai người càng thêm quý trọng đối phương, bọn hắn đều cho rằng, nếu là lúc trước không có Lệ Ngọc, chỉ sợ hiện tại hai người không thể ngồi dưới bầu trời mà nói chuyện phiếm......

“Hàn Nhiên, nói đến cũng thật sự là một kỳ tích, đúng hay không?” Tiêu Kì ở trong lòng Hàn Nhiên tìm một góc độ thoải mái mà dựa vào.

“Đúng vậy, đáng tiếc không biết nguyên nhân là gì, nhưng nếu mà đi hỏi thái hậu, nàng nhất định sẽ vì chúng ta mà lo lắng .”

“Vậy làm cho nó trở thành một bí mật thì tốt lắm......”

“Kì nhi, những ngày hiện tại thực sực rất hạnh phúc.”

“Ân, chúng ta vẫn sẽ hạnh phúc như vậy ... ...”

“Ta yêu ngươi, Kì nhi......”

“Ta yêu ngươi, Hàn Nhiên......”

Hàn nhiên cúi người xuống , hôn lên hai phiếm môi cánh hoa của Tiêu Kì, hai người ở nơi này hôn nhau say đắm….

Bầu trời xanh thẳm, sáng tỏ ánh trăng, nhiều chỗ đầy sao, mọi thứ đều  tốt đẹp như vậy......


Chính Văn Hoàn ~~~~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn thuhuynh96 về bài viết trên: ngocquynh520
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.