Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 

Lệ ngọc - Lăng Nặc

 
Có bài mới 10.05.2011, 05:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 26.12.2009, 04:48
Bài viết: 363
Được thanks: 796 lần
Điểm: 11.38
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Lệ ngọc - Lăng Thanh - Điểm: 29
Chương 9.2

“Đây không phải sự thật, đây không phải sự thật! Ánh Lâm ca không có chết, Hàn Nhiên cũng không có đem Nhiễm Dạ giết chết, chúng ta còn có thể hảo hảo sống chung vĩnh viễn.” Tuy rằng trong lòng không muốn tin tưởng tất cả việc này đều là thật sự, chính là khi nhìn đến trên người mình đều là máu tươi của Nhiễm Dạ, không thể không thừa nhận, trước mắt hết thảy đều đã trở thành sự thật......

Tiêu Kì nhớ tới Ánh Lâm trước đối với mình thật sự rất tốt, hắn vẫn đều là quan tâm như vậy, bao dung mình. Đã làm sai chuyện, Ánh Lâm ca cũng chưa bao giờ quở trách mình, ngược lại là an ủi mình; Thời tiết thay đổi, Ánh Lâm ca sẽ thường xuyên nhắc nhở mình phải thêm giảm quần áo; Khi thời điểm mình không vui, Ánh Lâm ca sẽ làm tất cả để mình vui vẻ lại.... Hồi tưởng thời điểm trước khi vào cung, cuộc sống tuy rằng đơn giản, nhưng cuộc sống của hai người thập phần vui vẻ.

Khó trách vào thời điểm Ánh Lâm ca rời đi lại nói hắn có thể sẽ không thể trở lại, nguyên lai hắn đã muốn đoán được bản thân lành ít dữ nhiều. Ánh Lâm ca muốn rời khỏi để thành toàn hắn cùng Hàn Nhiên, kết quả hắn lại gián tiếp hại chết Ánh Lâm, trong lúc nhất thời, Tiêu Kì cảm thấy được mình thật đúng là rất không tốt với Ánh Lâm......

Ngay cả bây giờ đang tưởng nhớ đến Ánh Lâm, nhưng trong tim của hắn còn có Hàn Nhiên, không biết Hàn Nhiên hiện tại thế nào ... ...

Liên tiếp qua vài ngày, Tiêu Kì đều đem mình khóa ở trong phòng, sau khi Hàn Nhiên hạ triều liền đi gặp hắn, nhưng chỉ có thể đứng ngoài cửa, Tiêu Kì không cho hắn đi vào, Hàn Nhiên cũng chỉ có thể đứng bên ngoài chờ Tiêu Kì mở cửa cho.

Hàn nhiên biết lần này hắn phạm vào một sai lầm không thể tha thứ được, thật là tổn thương
Tiêu Kì rất sâu; Đồng thời đối với sự tham muốn giữ lấy Tiêu kì lại làm cho Hàn nhiên không tiếc hết mọi chuyện để Tiêu Kì ở bên người mình.

“Kì nhi, ngươi mở cửa ra, ngươi đã muốn qua vài ngày không có ăn cơm, tiếp tục như vậy thân
thể của ngươi sẽ không có thể chống đổi nổi. Kì nhi......”

“Ta không muốn gặp lại ngươi, ngươi đi đi......”

“Kì nhi......”

“Ngươi đi...... Ngươi đi......” Âm thanh của Tiêu kì cũng bởi vì mấy ngày nay không có giọt nước để thấm giọng mà trở nên khàn khàn.

Trong phòng Tiêu Kì thất hồn lạc phách tựa vào trên vách tường, vài ngày không có ăn gì, cả người đều gầy một vòng lớn. Nhìn thấy Lệ ngọc trong tay phát ra ánh sáng màu đỏ, nghĩ đến Hàn Nhiên, lại nhớ đến Ánh lâm. Một nhười là người mình yêu nhất, một người là ca ca mnìh thương mến nhất, hai bên đều là người hắn không thể từ bỏ được a...... Biết rõ là Hàn Nhiên hại chết Ánh Lâm, nhưng mà Tiêu kì chính là đối với Hàn Nhiên không thể hận được, nguyên nhân là gì chính hắn cũng không biết.

“Ánh Lâm ca, ta thực xin lỗi ngươi, Kì Kì thật sự hận bản thân mà xin lỗi ngươi......”

Nước mắt chảy xuống rơi trên Lệ Ngọc, hồng quang phát ra càng thêm mãnh liệt, dần dần trong ngọc bội nho nhỏ lại xuất hiện một gian phòng lá nhỏ nhỏ, trên giường trong phòng nằm một người, Tiêu Kì nhìn kỹ dĩ nhiên chính là Ánh Lâm, áp chế không được nội tâm kích động, hô lên “Ánh Lâm ca ngươi không có chết, thật sự là quá tốt, ngươi chờ, Kì Kì nhất định tìm người về.”

Hàn Nhiên vẫn chờ ở bên ngoài, tuy rằng không biết trong phòng Tiêu kì đến tột cùng xảy ra chuyện gì, nhưng nghe thấy nói đến Lạc Ánh Lâm còn chưa chết, trong lòng nhất thời hồi hộp một chút...... “Chuyện này sao có thể?” Hàn Nhiên trăm mối nghĩ ngợi vẫn không có cách giải.
Ngọc này sở dĩ xưng là lệ ngọc, không phải nó chỉ hàm chứa máu của Hàn Nhiên thôi, trọng yếu hơn chính là sau khi làm lệ ngọc hấp thu nước mắt thương tâm vì người yêu mến, liền gặp tản mát ra lực lượng vô cùng lớn.

Tiêu Kì không dám xác định hình ảnh trên lệ ngọc là thật hay không, bất quá hắn vẫn chính là ôm một tia hy vọng cuối cùng, vì thế Tiêu Kì quyết định 1 chuyện trọng đại: Hắn phải rời khỏi hoàng cung, rời đi Hàn Nhiên, đi tìm Ánh Lâm ca đã mất tích......

“Hàn Nhiên, ta có việc cùng ngươi nói.” Tiêu Kì đi ra mở cửa phòng.

“Kì nhi, ngươi rốt cục đã chịu mở cửa...... Ngươi khiến cho ta lo lắng gần chết......” Hàn Nhiên vội vàng tiến lên ôm lấy người đã làm cho hắn nóng ruột nóng gan. Mấy ngày nay tuy rằng khoảng cách của hai người chỉ có một cánh cửa, nhưng lại làm cho đối phương cảm giác dường như đã xa cách rất lâu.

“Ta muốn rời cung...... Ta muốn đi tìm Ánh Lâm ca......” Tiêu Kì trực tiếp nói ra yêu cầu của mình.

“Lạc Ánh Lâm thật sự còn sống?... ... Không được, Kì nhi, ta không cho phép...... Ta không cho phép......” Hàn nhiên chưa từng có cự tuyệt qua yêu cầu gì của Tiêu kì đưa ra, nhưng lúc này đây hắn lại không chút do dự mà cự tuyệt, ngay cả một đường sống để quay lại cũng không có.

“Ta đã quyết định, cho dù ngươi cự tuyệt ta, ta nhất định phải đi...... Nếu ngươi không cho ta đi, như vậy ngươi có thể lưu lại chỉ là thi thể của ta......”

“Kì nhi, ngươi lấy cái chết để uy hiếp ta sao?”

“Đúng thì thế nào? Trừ bỏ tánh mạng của ta, ta còn có thể lấy cái khác uy hiếp ngươi thả ta ra cung sao?”

“Ngươi chẳng lẽ để ta ở lại một mình cô đơn trong hoàng cung này sao? Kì nhi......”

“Thực xin lỗi, Hàn Nhiên. Ta muốn bù lại sai lầm ta đã phạm trước đây, Ánh Lâm ca chết, một nửa hậu quả là tại ta.” Tiêu Kì tâm ý đã quyết, cho dù là Hàn nhiên cũng không có biện pháp thay đổi hắn.

“Kì nhi......”

Tiêu Kì vừa nghĩ ở cùng Hàn Nhiên sẽ mất thời gian tìm kiếm, một phen đẩy Hàn nhiên ra, lấy ra chủy thủ (dao găm) trong tay áo, đặt vào cổ của mình, “Hàn Nhiên, ngươi rốt cuộc có chịu để ta đi không?”

Thấy hành vi như vậy của Tiêu kì, Hàn nhiên kinh hoảng “Kì nhi, ngươi trước đem chủy thủ buông......”

“Hàn Nhiên......” Nói xong nhẹ tay khinh nhất hoa ( xẹt một cái), cái cổ trắng nõn liền hiện ra 1 lằn máu nhỏ.

Hàn Nhiên nghĩ, Tiêu Kì đã muốn làm tới bước này, nếu chính mình cố ý không đáp ứng , hậu quả sẽ khó lường, vì thế nhịn đau trả lời “Kì nhi, ngươi không cần tái thương tổn mình, ta đáp ứng ngươi......”

Nói xong Hàn nhiên đưa tay lấy ra lệnh bài treo bên hông của mình “Kì nhi cầm CÁI này, đưa lính canh ở cửa hoàng cung thấy, thì sẽ thả ngươi đi ra ngoài. Còn có nếu ngươi có chuyện gì, cầm nó mà tìm quan viên ở địa phương, bọn hắn cũng sẽ đem hết toàn lực trợ giúp ngươi, ra khỏi hoàng cung thì ta không thể ở bên cạnh ngươi, ngươi nhất định phải hảo hảo chiếu cố mình, ngươi vài ngày không có ăn cái gì, sắc mặt thật không tốt, Kì nhi, ngươi nhất định phải cẩn thận...... Ta đi đây......” Tuy có thể đè nén, chính mình lại không có thể khống chế bản thân ... ...

Tiêu Kì lẳng lặng nghe Hàn Nhiên nói hết lời, nước mắt đã ngừng rơi. Nhìn thấy bóng lưng Hàn Nhiên càng lúc càng xa, Tiêu kì ngã trên mặt đất, “Hàn Nhiên, rời đi người ta yêu nhất là ngươi, cũng là bất đắc dĩ , chúng ta thiếu Ánh Lâm ca thật sự nhiều lắm......”

Tiêu Kì chịu được đói khát, đau đớn, từng bước một đi tới, cuối cùng là bước ra hoàng cung...... Nơi mà có người hắn yêu nhất......

Bởi vì vài ngày chưa có ăn gì, thể lực Tiêu kì đã gần cạn kiệt, cả người đi ở trên đường cái cũng là lảo đảo, những người đi qua Tiêu Kì cũng thấy thế mà đau lòng cho hắn.

“Ai ~ hảo hảo một cái hài tử như thế nào lại thành như vậy......”

“Hài tử xinh đẹp như vậy thật là đáng tiếc......”

Dần dần, Tiêu Kì cảm giác được âm thanh nói chuyện gần hắn càng ngày càng nhỏ dần, đến
cuối cùng nghe không được ... ...

“Này...... Ngươi làm sao vậy?” Là ai hiện đang kêu hắn? Đó là câu cuối cùng Tiêu Kì nghe được trước khi ngất xỉu......


End chương



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 15.05.2011, 04:58
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37115
Được thanks: 83584 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Lệ ngọc - Lăng Thanh - Điểm: 28
Chương 10

Tiêu Kì lẳng lặng nằm ở trên giường, tuy rằng sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn không che dấu được dung mạo của hắn. Mái tóc đen nhánh tú lệ, lông mi tinh tế thật dài, cái mũi cao ngất, đôi môi hồng đầy đặn.... Tấn Ảnh không khỏi cảm thán, khó trách Hàn Nhiên lại vì Tiêu Kì mà trầm luân, vì Tiêu Kì thà rằng hy sinh tất cả.... Nga cả chính Tấn Ảnh cũng không thể không động tâm.

“Tấn Ảnh, trừ ngươi ra, ta không biết còn có thể tin tưởng ai. Ngươi cùng Ngưng Mặc giống nhau, đều là từ nhỏ đi theo bên cạnh ta, ngươi hẳn là biết tầm quan trọng của Kì nhi đối với ta, bởi vì những người khác đều không biết sự tồn tại của ngươi, cho nên ta mới có thể phái ngươi đi bảo hộ Kì nhi......”

“Hoàng Thượng, ngươi yên tâm, ta sẽ thề sống chết bảo hộ hoàng hậu .”

“Có những lời này của ngươi, ta cũng yên tâm, Kì nhi liền tạm thời gi­ao cho ngươi...”

“Vâng....”

“Hàn Nhiên....” Tiêu Kì mơ mơ màng màng hô, tuy rằng cùng Hàn Nhiên náo loạn mâu thuẫn, nhưng trong lòng vẫn là không có lúc nào không nghĩ đến hắn.

“Ngươi tỉnh rồi?” Tấn Ảnh đi đến bên giường, nâng Tiêu Kì dậy.

“Cám ơn ngươi......” Tiêu Kì thấy người lạ trước mắt, nghĩ nghĩ hẳn là người vừa rồi cứu mình ở trên đuồng “Không có gì phải cám ơn, ra bên ngoài là dựa vào bạn bè của mình. Vừa rồi ta mời thầy thuốc đến xem qua, hắn nói ngươi là bởi vì mấy ngày chưa ăn cơm, thân thể thừa nhận không nổi mới có thể té xỉu ở trên đường cái. Từ giờ trở đi, ngươi nhất định phải ăn cơm theo quy luật, hơn nữa phải nghỉ ngơi nhiều......”

“Cám ơn ngươi...... Không biết xưng hô ngươi như thế nào? Ta gọi là Trầm Tiêu Kì.”

“Tấn Ảnh.”

“Nhìn qua ngươi lớn hơn ta, ta có thể gọi ngươi Tấn Ảnh ca không?”

“Có thể. Ngươi vội vã như vậy là muốn đi đâu?”

“Lăng Thủy. Ta muốn đi tìm Ánh Lâm ca của ta.” Nhắc tới Ánh Lâm, Tiêu Kì lại bắt đầu trầm mặc.

“Nơi Lăng Thủy mới đánh giặc, ngươi đi nơi đó tìm người?”

“Đúng vậy, Ánh Lâm ca chính ở chỗ này, ta muốn đi tìm hắn trở về.”

“Hắn đối với ngươi rất quan trọng sao?”

“Hắn là người thân nhất của ta.”

“Vậy sao vừa rồi trong lúc hôn mê ngươi lại gọi Hàn Nhiên?” Thật không ngờ Tấn Ảnh lại hỏi ra vấn đề này, nghĩ đến sau khi mình và Hàn Nhiên chia lìa, trong mắt Tiêu Kì lại bắt đầu nổi lên nước mắt. Thật lâu mới hồi đáp “Hàn Nhiên là người ta yêu nhất....”

“Thực xin lỗi, lời của ta khiến ngươi thương tâm ... ...” Chính Tấn Ảnh cũng không biết vì cái gì, hắn chỉ là muốn hỏi rõ ràng địa vị của Hàn Nhiên trong lòng Tiêu Kì.

“Không sao, tất cả việc này đều là lỗi của ta....”

“Ta cùng ngươi đi Lăng Thủy đi, thân thể ngươi như vậy không tốt, cần phải có người chiếu cố ngươi, huống chi vừa lúc ta cũng không có việc gì, ngươi đồng ý không?”

“Như vậy thật sự là rất phiền toái Tấn Ảnh ca..... Cám ơn.....”

“Tốt lắm, nên ăn cơm , ngươi cũng vài ngày không có ăn cơm rồi.”

“Uh, bụng thật sự rất đói a...... Ha ha......”

Bày trên bàn đều là những món Tiêu Kì thích nhất, “Tấn Ảnh ca, ngươi biết không, những món này đều là những món ta thích ăn nhất.”

Tấn Ảnh mỉm cười “Ngươi thích là tốt rồi.” Ngươi biết không? Mấy thứ này đều là Hàn Nhiên tỉ mỉ chuẩn bị cho ngươi, ngươi làm sao không thích đây?

Tiêu Kì đang ăn thật cao hứng, chứng kiến Tấn Ảnh bên cạnh lại một hơi không có ăn “Tấn Ảnh ca, sao ngươi cũng không ăn a?”

“Ta không đói bụng, ngươi ăn trước được rồi, thân thể dưỡng tốt lắm, ngươi mới có khí lực chạy đi có phải hay không?” Tấn Ảnh nhìn thấy ánh mắt Tiêu Kì luôn ôn nhu, đau lòng đứa bé này, cuộc sống trong cung kỳ thật cũng không thích hợp hắn.

“Uh, ta sẽ .”

Ở mấy ngày kế tiếp, trải qua Tấn Ảnh cẩn thận chiếu cố, thân thể Tiêu Kì so với lúc trước đã chuyển biến tốt đẹp rất nhiều, vì thế hắn đã muốn lên đường đi Lăng Thủy .

Đang lúc hoàng hôn, Tiêu Kì cùng Tấn Ảnh ở trên đường cái tản bộ, một lát sau, hắn liền đưa ra ý nghĩ của mình.

“Tấn Ảnh ca, cơ thể của ta đã tốt lắm, ta nghĩ chúng ta hẳn là có thể ra đi .”

“Ngươi đã cảm thấy được có thể ra đi, như vậy ngày mai chúng ta liền khởi hành đi, ngươi về khách sạn trước chờ ta, ta đi mua chút lương khô mang ở trên đường, lập tức trở về.”

Vì thế Tiêu Kì cùng Tấn Ảnh liền chia làm hai đường, ngay lúc ở trong ngõ nhỏ cách nhà trọ một đoạn đường ngắn, mấy đại hán đã uống say liền chắn ở trước mặt Tiêu Kì, miệng còn nói ra lời thật hạ lưu thô tục.

Thấy Tiêu Kì, lại khơi mào lòng háo sắc của bọn họ. "Ha ha, không nghĩ tới ở trong cái ngõ nhỏ này còn có thể đụng tới một tiểu mỹ nhân... Đến để cho đại gia ta hôn một cái.” Nói xong, cả người liền bổ nhào về phía Tiêu Kì.

“Buông...... Ngươi mau thả ta ra......” Tiêu Kì dùng sức giãy dụa, không cho đại hán có diện mạo ghê tởm dán vào người mình, nhưng bởi vì nguyên nhân thân thể, khí lực của hắn không mạnh như đại hán, dưới tình thế cấp bách Tiêu Kì lớn tiếng hô lên, "Hàn nhiên...... Hàn nhiên...... Cứu ta......”

Hàn Nhiên ở lúc Tiêu Kì và Tấn Ảnh tách ra vẫn đi theo hắn, sợ Tiêu Kì thậy mình, cho nên tận lực ở xa xa trộm nhìn hắn, trộm đi theo hắn, nhưng khi nghe đến Tiêu Kì hô to tên mình, lòng HÀN nhiên hoàn toàn rối loạn, không chút suy nghĩ liền xông ra ngoài, nhảy đến trước mặt Tiêu Kì.

Mấy người đại hán thấy một người nữa lại tới, thẳng tắp cười nói “Ca ca xem ra hôm nay diễm phúc sâu, vừa rồi một mỹ nhân, hiện tại lại tới một mỹ nhân nữa.... Ha ha ha......” Ngay sau tiếng cười đót tiếng một tiếng tiếng kêu thảm thiết, mấy người đại hán lên tiếng trả lời liền theo tiếng ngã xuống đất. Hàn Nhiên thu hồi bảo kiếm mang bên mình, đi đến bên cạnh Tiêu Kì, ôm Tiêu Kì.

“Hàn Nhiên...... Hàn Nhiên......” Trải qua sự giãy dụa với đại hán vừa rồi, thể lực Tiêu KÌ ĐÃ hao hết, ngã vào trong lòng Hàn Nhiên.

“Kì nhi...... Kì nhi......”

“Hoàng Thượng, chuyện gì xảy ra?” Nghe được thanh âm Tấn Ảnh vội vàng chạy tới, lại chứng kiến một cảnh tượng thê thảm máu chảy đầm đìa.

“Tấn Ảnh, trẫm cho ngươi chiếu cố Kì nhi như vậy sao?” Hàn Nhiên thực tức giận, tức giận vì Tấn Ảnh không có hảo hảo chiếu cố Kì nhi của hắn, để cho Kì nhi bị nguy hiểm như vậy, nếu lúc ấy hắn không đi theo, hậu quả thật khó lường .

“Thực xin lỗi, là thuộc hạ không làm tròn bổn phận.” Phát sinh loại chuyện này là ngoài dự đoán của Tấn Ảnh, bất quá mấy ngày nay, người ngấp nghé Tiêu Kì thật sự số lượng không ít......

“Một câu thực xin lỗi liền xong rồi sao? Ngươi có nghĩ nếu ta đi vắng, sẽ có hậu quả gì? Ngày mai sau khi các ngươi khởi hành đến Lăng Thuỷ, ta lại không thể  đi theo Kì nhi, an toàn của Kì nhi đều là ngươi phải phụ trách, hiện tại đã xảy ra chuyện như vậy, ngươi muốn ta làm sao an tâm đem Kì nhi gi­ao cho ngươi......”

“Về sau thần sẽ một tấc cũng không rời canh giữ ở bên cạnh hoàng hậu. Sẽ không để hoàng hậu lọt vào nguy hiểm gì.”

“Lần này liền tạm thời tha ngươi, không cho phép có lần sau, bằng không hậu quả tự ngươi biết.... Còn có, ta sẽ không tha cho người có ý nghĩ không an phận với Kì nhi....”

“Vâng, thần tuân mệnh.”

Nói xong, Tấn Ảnh liền đi theo Hàn Nhiên chậm rãi đi về phía nhà trò.

Đem Tiêu Kì đặt ở trên giường, chứng kiến sắc mặt Tiêu Kì đã tốt hơn nhiều so với trong cung, tâm Hàn Nhiên cũng dần dần an, Hàn Nhiên dùng tay vuốt ve hai má Tiêu KÌ, cảm thụ độ ấm của Tiêu Kì, nhìn thấy dung nhan ngủ của Tiêu Kì, Hàn Nhiên liền nở ra nụ cười từ nội tâm...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: thuhuynh96
Có bài mới 18.05.2011, 00:26
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37115
Được thanks: 83584 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Lệ ngọc - Lăng Thanh - Điểm: 26
Tiếp theo chương 10

“Hàn Nhiên...... Hàn Nhiên......” Cho dù đang ngủ, Tiêu Kì vẫn thường thường hô tên Hàn Nhiên.

“Kì nhi, ta ở trong này, ngươi an tâm ngủ đi......” Hai tay gắt gao nắm, Tiêu Kì cùng Hàn Nhiên đều cảm thấy thực an tâm......

Sáng sớm hôm sau, Tiêu Kì thấy chính là Tấn Ảnh canh giữ ở bên giường hắn, ấm áp trên tay đã biến mất, Tiêu Kì bắt đầu hoài nghi, ngày hôm qua mình có phải thật gặp được Hàn Nhiên hay không, rõ ràng cảm giác mãnh liệt như vậy, nhưng hiện tại......

Cảm giác được Tiêu Kì tỉnh, Tấn Ảnh cũng tỉnh lại.

“Ngươi tỉnh, có chỗ nào... không thoải mái, cứ việc nói cho ta biết.”

“Không có, Tấn Ảnh ca, ngươi không cần lo lắng cho ta. Đêm qua là ca đã cứu ta sao?”

“Đúng vậy, may mắn đúng lúc đuổi tới, bằng không cũng không biết sẽ phát sinh sự tình gì.”

“Nga......” Tiêu Kì nghĩ thầm: Chẳng lẽ là ta nhớ Hàn Nhiên nhớ quá lợi hại, sinh ra ảo giác,  đem Tấn Ảnh ca trở thành Hàn Nhiên.

“Làm sao vậy?” Muốn giả bộ phải giả giống một chút, trước khi Hàn Nhiên đi, ngàn dặn vạn dặn không thể để cho Tiêu Kì biết người cứu hắn đêm qua chính là mình, cho nên Tấn Ảnh cũng chỉ có thể giúp Hàn Nhiên giấu diếm.

“Không có gì, chỉ là nhớ tới một người. Tấn Ảnh ca, hôm nay chúng ta đi......”

“Tốt lắm, ngươi thu thập hàng trang một chút, ăn điểm tâm rồi chúng ta đi.”

“Tốt.....”

Trên đường, Tấn Ảnh cùng Tiêu Kì đi qua một thôn trang nhỏ yên tĩnh, bởi vì sắc trời đã tối, vì thế hai người quyết định tạm thời ở trong này ngủ lại một đêm. Người trong thôn trang nhìn thấy người ngoài đến, không những không thấy xa lạ, ngược lại rất là hiếu khách, đối đãi Tấn Ảnh cùng Tiêu Kì thật là nhiệt tình. Tiểu hài tử còn lôi kéo Tấn Ảnh và Tiêu Kì cùng nhau kể chuyện xưa cho bọn hắn, chơi trò chơi. Loại cảm giác này làm cho Tiêu Kì cảm thấy thực ấm áp......

Buổi tối, tấn ảnh cùng tiêu kì ngồi ở trong sân nhỏ của một nhà nông nói chuyện phiếm.
'Kì, ở trong lòng ngươi Hàn Nhiên rốt cuộc là tồn tại thế nào?”

“Ta cùng Hàn Nhiên kỳ thật lúc còn rất nhỏ đã gặp mặt, sau đó hắn có chuyện gì phải rời khỏi ta, đã đem lệ ngọc đưa cho ta, kết quả lại hại mình sinh trận bệnh nặng.” Nói xong, Tiêu Kì lấy ra lệ ngọc từ trong lòng cho Tấn Ảnh xem, "Chính là khối ngọc này, nó đối hàn nhiên rất quan trọng rất quan trọng......”

“Sau đó ta bởi vì một nguyên nhân mà gả cho hàn nhiên, mới đầu quan hệ của chúng ta cũng rất tốt, nhưng sau đó bởi vì chuyện Ánh lâm ca, chúng ta sinh ra hiểu lầm, mâu thuẫn cũng rất lớn, bên cạnh Hàn Nhiên kỳ thật có một người, những năm gần đây, đều là hắn cùng Hàn Nhiên.”

“Ngươi thấy hắn thế nào?” Tấn Ảnh nghĩ đến, người trong miệng Tiêu Kì chính là Nhiễm Dạ rồi.

“Ngay từ đầu ta cảm thấy Hàn Nhiên cố ý giấu giếm ta chuyện của hắn, cho nên tức giận, không muốn để ý đến hắn. Mà lúc này Ánh Lâm ca vẫn luôn ở bên cạnh ta, Ánh Lâm ca với ta mà nói vẫn chính là một ca ca.”

“Ta cảm thấy được Ánh Lâm ca của ngươi khẳng định cũng là thực thích ngươi, đúng không?” Liền ngay cả mình cũng nhịn không được thích ngươi.....

“Uh, cho nên ta mới cảm thấy rất không chịu nổi hắn. Bởi vì Hàn Nhiên gián tiếp hại chết Ánh Lâm ca, Ánh Lâm ca lại chiếu cố ta từ nhỏ, là người thân nhất của ta.”

“Chuyện này, hoàn toàn là hắn không đúng.”

“Sau đó ta biết Ánh Lâm ca còn chưa chết, cho nên ta muốn tìm hắn, bù lại sai lầm Hàn Nhiên đã phạm.”

“Kì, kỳ thật nội tâm ngươi thật sự tốt lắm.”

“Không, ta kỳ thật tuyệt không tốt. Tấn Ảnh ca, ngươi biết không? Cho dù Hàn nhiên phạm vào lỗi nyư vậy, ta vẫn không hận hắn nổi, nội tâm của ya vẫn là yêu hắn......”

“Yêu không phải nói buông tha liền có thể buông tha, cho nên ngươi không cần trách cứ mình. Thời gi­an không còn sớm, mau đi ngủ đi.”

“Uh, Tấn Ảnh ca, ngươi cũng nghỉ ngơi sớm chút đi.” Tấn Ảnh nhìn thấy bóng lưng Tiêu Kì, Tiêu Kì hồn nhiên, thẳng thắn, thiện lương.... Này đều là chỗ hấp dẫn người nhất của hắn, không chỉ có bởi vì dung mạo tuyệt mỹ của hắn mà thôi.

Sáng ngày thứ hai, nguyên bản Tiêu Kì cùng Tấn Ảnh tính toán hướng mọi người chào từ biệt, bất quá rất nhiều người trong thôn đều giữ bọn hắn lại ở thêm vài ngày.

“Hài tử, ở thêm hai ngày hãy đi, ngày mai chính là sinh nhật của thằng bé Tiểu Hổ, ngươi ở đây, Tiểu Hổ rõ ràng đặc biệt cao hứng......”

“Tấn Ảnh ca?” Tiêu Kì không biết trả lời như thế nào, vội vàng muốn tìm được Ánh Lâm, nhưng đối mặt người trong thôn giống như người nhà này, Tiêu Kì lại cảm thấy dứt bỏ không được.

“Kì, nếu tất cả mọi người hy vọng ngươi lưu lại như vậy, chúng ta đây qua hai ngày nữa đi cũng không muộn, đi đường lâu như vậy, ngươi cũng có thể nghỉ ngơi thật tốt, nơi này cách Lăng Thủy cũng không xa, ngươi không cần gấp như thế.”

“Uh, chúng ta đây liền lưu lại đi. Bất quá chúng ta có phải nên tặng chút lễ vật cho Tiểu Hổ hay không, Tấn Ảnh ca, chúng ta đến cái chợ phía trước nhìn xem.”

“Tốt, đại thúc, chúng ta sẽ trở về trong chốc lát, cám ơn các người.”

“Ha ha, không có việc gì, hai ngươi khiến chúng ta rất vui vẻ.”

Vĩnh viễn không ai có thể dự đoán được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, Tiêu Kì cùng Tấn Ảnh cũng vậy.

Khi bọn họ vui vẻ từ chợ trở về, mới vừa đi tới đầu thôn, loáng thoáng trong không khí tràn ngập một cỗ mùi máu tanh, ngoài đồng và trên đường nhỏ, không có ai đi lại, tất cả trước mắt này khiến cho Tiêu Kì cùng Tấn Ảnh nhất thời có loại dự cảm không tốt.

“Tấn Ảnh ca......”

“Kì, không cần lo lắng, chúng ta đi vào nhìn kỹ rồi hẵn nói.”

Nhưng hai người càng đi về phía trước, mùi máu tanh cũng càng ngày càng nặng, trong lòng Tiêu Kì sợ hãi cực kỳ.

“Tấn Ảnh ca, ngươi mau nhìn.” Nói xong chỉ chỉ một gi­an nông trại, trên cửa lớn có vết máu đỏ tươi.

“Đi, đi qua nhìn xem.”

Đẩy cửa ra, tất cả trước mắt khiến cho Tiêu Kì cùng Tấn Ảnh đều kinh ngạc đến ngây người, thi thể của người cả nhà cứ như vậy loạn thất bát tao (lung tung, lộn xộn) té trên mặt đất, thần tình máu tươi, khiến người nhìn thấy ghê người......

Chứng kiến hiện tượng như vậy, Tiêu Kì lập tức chạy đến trong nhà đại thúc mà bọn họ đã ở lại, đẩy cửa ra, bên trong cũng là thi thể khắp nơi trên đất......

“Tiểu Hổ...... Tiểu Hổ......” Nước mắt kiềm không được rơi xuống, Tiêu Kì ôm thân thể đã biến lạnh của Tiểu Hổ, ngày hôm qua vẫn là đứa bé hoạt bát sáng sủa, khờ dại bướng bỉnh, giờ phút này lại ly khai hắn......

Nhiễm Dạ, lúc trước Nhiễm Dạ cũng là rời đi như vậy, giống như người nào đụng tới mình cũng sẽ bị thương tổn, chẳng lẽ ta là một người không may mắn sao?

“Vì cái gì?... ... Vì cái gì?... ...” Tiêu Kì kêu to.

“Kì......” Tấn Ảnh chạy theo Tiêu Kì vào, lúc này hắn cũng không biết làm sao an ủi Tiêu Kì đang thương tâm, tất cả này đối Tiêu Kì mà nói là quá đả kích......


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.