Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Chuyện người không biết - Dạ Mạn

 
Có bài mới 26.03.2016, 22:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.03.2015, 11:57
Bài viết: 282
Được thanks: 2970 lần
Điểm: 27.01
Có bài mới [Hiện đại] Chuyện người không biết - Dạ Mạn - Điểm: 8
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chuyện người không biết

images


Tác giả: Dạ Mạn

Thể loại: Hiện đại, nhẹ nhàng, ngọt ngào, sạch, sủng.

Convert: Ngocquynh520

Độ dài: 44 chương (443 trang word)

Edit: Xà ngang

Nguồn: http:/diendanlequydon.com

Truyện được edit để mừng sinh nhật diễn đàn và chỉ được đăng duy nhất tại Diễn Đàn Lê Quý Đôn.

Giới thiệu:

Đây là một câu truyện tình yêu nhẹ nhàng và ngọt ngào.

Trình Mực Lăng đã dùng tình yêu sâu sắc mà lặng lẽ của mình từng chút từng chút một xóa tan băng giá trong cõi lòng Tiêu Thanh Thử. Những chuyện xưa người kia không hề hay biết, những tình cảm đã ươm mầm từ lâu nay mới thành cây, ra hoa kết trái.





Đã sửa bởi xà ngang lúc 28.03.2016, 22:29.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.03.2016, 22:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.03.2015, 11:57
Bài viết: 282
Được thanks: 2970 lần
Điểm: 27.01
Có bài mới Re: Chuyện người không biết - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Yêu thích sao loại cuộc sống yên lặng trôi qua từng chút một.

Chỉ có một điều ngoại lệ là việc trở thành một nhiếp ảnh gia du lịch được hoan nghênh trên web.

Phải có đến cả trăm vạn người hâm mộ trong ngày hôm đó, ngày cô đã đăng sai một tấm ảnh.

Bình luận ùn ùn xuất hiện___ “Người mẫu đang nằm này thật đẹp tới mức khiến người ta phát khóc” , “Đây không phải là con tin của bạn chứ?”

Cô cười cười, cô chẳng thể nào quay ngược trở về ngày trước rồi.

(Mình cũng không hiểu đoạn này mấy!)


Chương 1:

Vĩnh viễn chẳng thể tưởng tượng nổi cái cảm giác long trời lở đất là như thế nào cho đến một khắc kia. Có lẽ chỉ có thể diễn tả bẳng 8 chữ, ‘hai thế giới thiên nhân vĩnh cách’ (thế giới của hai người mãi mãi cách xa nhau như trời và đất).

Sau khi Tiêu Thanh Thử gõ một dòng chữ trên bàn phím, liền ngồi rất lâu ở đó, không nhúc nhích gì, đôi mắt u tối và thấu suốt chẳng có lấy một tia sáng.

Thời gian như đã dừng lại, tận đến lúc người bên cạnh đứng lên làm chiếc ghế bị đẩy ra, tạo thành một tiếng ma sát kéo lê chói tai, giờ khắc yên tĩnh mới bị phá vỡ.

Điện thoại di động báo có tin nhắn.

“Thanh Thử, mau mau đến trường học của các cậu báo danh đê, có trai đẹp đó.”

Thanh Thử khép laptop, đeo túi xách đi ra khỏi thư viện.

Từ xa xa trong hội trường của đại học C, giọng nói trầm ổn của một người xuyên qua khe cửa vọng ra ngoài. “Du lịch sẽ làm cuộc sống của mọi người thay đổi trên rất nhiều khía cạnh, lòng người sẽ ngày càng rộng lớn hơn, Đồ Trung ra đời với mong muốn tạo ra tiền lệ, khách du lịch có thể dùng chữ viết của mình truyền lại nhiệt tình và yêu thương cho những người khách du lịch khác.”

“Học trưởng Trình, là bạn học với nhau, nếu như chúng tớ tới Đồ Trung phỏng vấn thì sẽ có nhiều cơ hội hơn phải không?”  Một nữ sinh dưới đài tiếp lời và mạnh dạn đặt câu hỏi.

Trình Mực Lăng trên đài vẫn duy trì nụ cười nhợt nhạt, tròng mắt thâm thúy nhìn xuống dưới, lời nói ôn hòa lịch sự, “Lúc nào cũng hoan nghênh.”

Dưới đài vang lên một chặp tiếng vỗ tay.

Tiêu Thanh đứng sau cánh cửa phòng hội trường, tìm kiếm nơi đang phát ra âm thanh, liền nhìn rõ người đàn ông trên đài. Công nhận là trai đẹp! Cô kín đáo tìm kiếm một bóng dáng khắp nơi, chỉ thấy cô ấy đang ngồi hàng thứ nhất, mà lại còn đang ngồi cạnh mấy vị lãnh đạo trường.  

“Đẹp trai thật đấy!” Hai nữ sinh bên cạnh bàn luận xôn xao.

“Sao mẹ tớ không sinh tớ sớm hơn bốn năm nhỉ, thế thì tớ có hy vọng rồi.”

“Bây giờ có đường tắt chẳng phải là càng tốt hơn sao?”

“Cũng đúng thật, mà này, sao lại chẳng có ai hỏi vào vấn đề quan trọng thế nhỉ?”

Tiêu Thanh Thử nghiêng đầu nhìn bọn họ, tò mò hỏi, “Vấn đề nào cơ?”

Lúc đó có một nữ sinh đứng dậy, “Học trưởng, em có một vấn đề, cũng là điều mà 80% nữ giới có mặt ở đây muốn biết___”

Sảnh hội nghị chợt yên tĩnh.

“Học trưởng, anh đã có bạn gái chưa?”

Khóe miệng Tiêu Thanh giật giật, cô xoay người đi ra ngoài.

Người dẫn chương trình vội vàng tiếp lời, “Được rồi, thời gian đã hết, một lần nữa cảm tạ Trình sư huynh đã mang đến cho chúng ta buổi diễn thuyết hôm nay.”

“Các vị đồng học, sau này sẽ gặp lại.” Tiếng nói của Trình Mực Lăng chậm rãi truyền vào tai cô, kèm theo tiếng nữ sinh kích động hò hét. Đi ngang qua cửa thấy tấm áp-phích tuyên truyền, cô hơi dừng chân, dừng mắt trên tấm hình.

Ồ, thì ra anh ta là ông chủ của mình.

Trình Mực Lăng, người đứng đầu thứ ba của nhà họ Trình, cũng là nhân vật mới nổi trên thương trường ở thành phố C. Sản nghiệp trong tay nhà họ Trình rất nhiều: bất động sản, điện ảnh, truyền hình, và một ít mảng châu báu. Với xuất thân và địa vị hiện tại của Trình Mực Lăng, dành thời gian trở lại đại học C thuyết giảng cho các sư đệ sư muội bọn họ quả thật là chẳng dễ dàng, phải biết rằng các hãng truyền thông lớn cũng còn đang phải thi nhau mời mọc anh.

Nửa tiếng trôi qua rất nhanh, buổi tọa đàm kết thúc. Trình Mực Lăng dưới sự hộ tống của trợ thủ và người phụ trách bên phía nhà trường nhanh chóng rời đi, sinh viên sôi trào, rối rít đuổi theo.

Nhất thời trường hợp đã vượt qua khả năng khống chế ban đầu của ban tổ chức chương trình.

Thế mới nói, một khi phụ nữ đã điên cuồng lên thì chẳng có ai ngăn nổi.

Lui xuống trong đám người đang ồn ào chen lấn tán loạn, Tiêu Thanh vừa mới cất bước định ra khỏi chỗ thị phi này, gót chân cô đột nhiên bị ai đó giẫm vào, sau lưng cô cũng bị người ta va vào một phát, cô không kiểm soát được cơ thể nên nghiêng về phía trước, điện thoại di động trong tay tuột ra ngoài. Cô đang định đi nhặt thì sau lưng lại bị người ta va vào một phát nữa.

Một chặp đau nhức khó chịu.

“Aizz…” Còn chưa kịp nói xong, cô nghiêng đầu liền thấy có hai cô bé đồng học nhào về phía mình. Tiêu Thanh Thử muốn khóc, chỉ có thể giơ cánh tay lên che đầu, làm động tác vùng vẫy cuối cùng trước khi chịu trận.

Thời gian chậm chạp qua, thế mà đau đớn không thấy đến. Ánh mắt Thanh Thử nhìn đến điện thoại của mình, nó đáng thương nằm cạnh một đôi giày da màu đen, Thanh Thử nhanh mắt nhưng không nhanh tay, tay cô đụng vào quần tây của người đàn ông. Cô trơ mắt nhìn một đôi tay trắng trẻo sạch sẽ nhặt điện thoại di động lên chỉ trước cô một bước. Thanh Thử nâng mắt lên liền nhìn thấy khuôn mặt gần ngay trước mắt.

Anh đưa một tay đỡ cánh tay cô, “Có bị thương không?” Câu hỏi có âm thanh rõ ràng, từng chữ từng chữ như giọt nước rung động tận tâm can.

Tiêu Thanh Thử đứng lên, nhìn người trước mặt, lông mày tuấn lãng tinh xảo, khuôn mặt nhu hòa. Cô nói, “Cảm ơn, em không sao.” Ánh mắt cô rơi vào chiếc di động của mình, Trình Mực Lăng đưa di động cho cô, anh nhẹ giọng nói một câu xin lỗi.

Trợ lý của Trình Mực Lăng kinh ngạc hô lên, “Thanh Thử, Thanh Thử…”

Thanh Thử nhìn qua Chu Mật rồi lại nhìn Trình Mực Lăng, Chu Mật là ông chủ mới tháng trước vừa nhậm chức ở công ty, thì ra đó là công ty của Trình Mực Lăng.

Đầy người vây chung quanh, thầy giáo phụ trách cùng với hội học sinh cố gắng giải tán mọi người.  

“Mực Lăng, mau đi đi.” Phó viện trưởng nói đùa: “Nếu trò không đi thì chắc không xong mất, nữ sinh trường mình không bỏ được sư huynh.”

Ánh mắt Trình Mực Lăng nhìn thoáng qua thấy bản thân mình xốc xếch, bèn gật đầu một cái.

Chu Mật kéo tay Thanh Thử qua, “Thanh Thử, cô cứ đi xuống với tôi cái đã.”

“Không___” Cô còn chẳng có cơ hội cự tuyệt.

Chu Mật lôi kéo cô đi thẳng đến bên một chiếc xe hơi màu trắng mới dừng lại. Cô thấy trên xe còn có một người. Chỉ thấy khuôn mặt Chu Mật hớn hở, “Trình tổng, đây là bạn tôi, Tiêu Thanh Thử, chính là tác giả chính của ‘Phi’.”

Trình Mực Lăng xuống xe.

Thanh Thử định thần lại, nhờ vào ánh điện hơi tối mà nhìn hình dáng khuôn mặt đang nghiêng nghiêng của anh.

“Thanh Thử?” Trình Mực Lăng chậm rãi ghi nhớ tên cô, “Ấp lý hướng sơ vu, hàn lưu tự thanh thử.”

Thanh Thử nhìn vào đôi mắt anh, lông mi của anh thật là dài, thật là dày, so với của phụ nữ còn dày hơn. “Đúng rồi.” Tên của cô là chữ lạ, rất nhiều người không biết.

Chu Mật vỗ tay khen ngợi, “Trình tổng thật là tài hoa!”

“Trùng hợp là tối qua tôi đọc ‘Đại hội nghe viết chữ Hán Trung Quốc’ thôi, trong đó có nhắc đến.”

Thanh Thử không nhịn nổi mà nở nụ cười.

Chu Mật đang cười liền đông cứng tại chỗ luôn, Trình tổng thật là không nể mặt gì cả.

“Chu Mật đã đề cử em với tôi, về sau hợp tác vui vẻ.” Anh ưu nhã vươn tay, Thanh Thử ngạc nhiên nhìn anh. Tay cô bị Chu Mật kéo nhẹ, cô mới vươn tay.

******

Trở về rồi Thanh Thử mới phát hiện ra màn hình di động bị nứt, trong nháy mắt khuôn mặt cô xị ra.

Phải thay rồi.

4000 đồng, tiền tiêu trong ba tháng của cô đấy.

Tại họa bất ngờ chính là đây.

Trở lại ký túc, ba người kia đều ở đây, “Trình Mực Lăng thật sự đã cho trường mình mặt mũi.”

“Đúng thế.” Đại tỷ ôm tạp chí, trầm bổng du dương mà thì thầm, “Trình Mực Lăng, tuổi trẻ tài cao, công tử văn nhã, dịu dàng như ngọc.”

Thanh Thử đang ngửa đầu uống nước, ngay lập tức bị sặc.

“Ây, Thanh Thử, em không ở hiện trường, cho nên em không biết đâu. Trình Mực Lăng chỉ trong nháy mắt đã giết chết cả tá cỏ trong đại học C chúng ta.”

“Đại tỷ, 12 chữ chị mới dùng cũng đủ miêu tả rồi.”

Lão nhị cũng nói, “Thanh Thử, em không đi thật là đáng tiếc. Nhưng mà bọn này có cầm về cho em một cuốn tạp chí tuyên truyền của bọn họ, lần tới em có thể rải bản thảo cho họ thử xem.”

“Các vị cứ rải bản thảo cho họ đi.” Thanh Thử cười nói.

“Trình Mực Lăng, tên cũng hay nữa.”

Thanh Thử nhìn album photo trên điện thoại di động, đầu cũng chẳng thèm ngẩng, “Mực Lăng là một địa danh, chắc phải có nguyên nhân gì đó.”

“Nguyên nhân gì cơ?”

Thanh Thử suy nghĩ một chút, “Mọi người có thể đi hỏi anh ta.”

Trong nháy mắt mọi người nháo loạn thành một đoàn.

******

Thứ hai, Trình Mực Lăng nhìn đống bản thảo gửi tới, anh không biến sắc, “Không có sao?”

Trán Chu Mật đổ mồ hôi lạnh, “Đây là những bản thảo tương đối khá trong số những bản đã nhận được.”

Trình Mực Lăng lặng yên một hồi lâu, ánh mắt rơi vào một bên trên tủ sách “Người trước kia anh đề cử đâu?”

Chu Mật nhức đầu, “Gần đây cô ấy có việc, không có thời gian viết bản thảo.”

Cái kiểu giải thích này gượng ép thật.

Trình Mực Lăng suy nghĩ, ánh mắt chăm chú nhìn vào màn hình, một lúc sau, “Chỗ bản thảo này anh xem đi, trong 10 nghìn bản thì bỏ đi ít nhất 5 nghìn bản cho tôi.”

Chu Mật thật là khóc không ra nước mắt.

******

Thanh Thử nhân dịp nghỉ ngơi đang định đi ra tiệm sách tìm lấy ít sách.

Vì không phải là chủ nhật, nên tiệm sách rất yên tĩnh. ‘Ý tưởng sáng tạo của nhà tư tưởng Rodin’ là bộ sách được bày ở trung tâm làm cho nơi này bảo phủ thêm rất nhiều hơi thở văn nghệ.

Thanh Thử một tay cầm cà phê vừa mua, một tay đang là chọn sách. Cô chuẩn bị tháng 8 này đến Tây Tạng, bèn chọn năm sáu quyển sách về Tây Tạng. Quay đầu lại đi đến khu tạp chí, có ấn bản mấy kỳ cô chưa mua.

Trình Mực Lăng đứng bên cạnh giá sách, trong tay đang là giở tạp chí, ánh mắt anh nhác thấy một bóng người chậm rãi đến gần.

Thanh Thử vốn cũng chẳng để ý, sau khi nhìn thấy cuốn tạp chí mình muốn tìm, cô đi về phía trước mấy bước, cà phê trên tay đột nhiên sóng ra.

Thanh Thử chợt cứng lại, cà phê sóng ra mất hơn nửa ly. “Thật là ngại___”

Trình Mực Lăng và cả cuốn tạp chí anh đang cầm đều bị cà phê hắt vào, anh cười như không cười nhìn Thanh Thử.

Gương mặt Thanh Thử lúng túng, thế quái nào?? “Em sẽ bồi thường cho anh một chiếc mới.”

Trình Mực Lăng thấy hứng thú hơn, “Không cần đâu.”

Thanh Thử cắn lưỡi, “Là lỗi của em, nên đền mà.” Ánh mắt cô lướt qua cuốn tạp chí anh đang cầm, trang bị ướt chính là bài phát biểu của cô ở ‘Phi’, đại não cô hơi quay cuồng một tý, “Anh cởi ra đi.”

Trình Mực Lăng nhìn nhìn cô, nháy mắt mấy cái, “Em chắc chứ?” Giọng anh nhẹ nhàng và mờ mịt truyền vào tai cô.

Trình Mực Lăng như là đang nghĩ ngợi, xong giơ tay lên nhẹ nhàng đặt trên ngực thong thả cởi một nút áo.

Thanh Thử quẫn bách nhìn anh, da đầu tê dại luôn, giờ mới ý thức được là mình đã nói cái gì.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn xà ngang về bài viết trên: Bora, Cyclotron, Lãnh Du, Lạc Lạc, conluanho, fumi, lan trần, pesan, sandy nguyễn
     
Có bài mới 26.03.2016, 22:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.03.2015, 11:57
Bài viết: 282
Được thanks: 2970 lần
Điểm: 27.01
Có bài mới Re: Chuyện người không biết - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2:

Chiếc áo sơ mi ấy, Trình Mực Lăng vốn cũng không cần Thanh Thử đền.

Sau đó, hai người ngồi trong quán cà phê, Trình Mực Lăng chậm rãi nói, “Buổi tối đó rất xin lỗi, nghe nói điện thoại của em bị vỡ, tôi có quen với bạn em, đưa di động cho cậu ấy đi sửa, chi phí tôi sẽ lo.”

Lúc anh cười lên rất đẹp.

Thanh Thử thầm nghĩ để ông chủ lớn phải đền thế nào được, lần tới phát nhiều tiền nhuận bút hơn một chút, hoặc tài trợ chuyến du lịch của mình cũng được. Có điều, đấy là cô nói thầm trong lòng.

Cô cười cười, “Chỉ là tai nạn thôi mà, với lại điện thoại di động của em vẫn có thể dùng tiếp.”

Trong quán đang phát một tình khúc dương cầm nhẹ nhàng, Thanh Thử mua sách xong thường đến đây uống cà phê.

Trình Mực Lăng nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt anh liếc từ khuôn mặt cô sang cuốn sách cô mang theo, mấy cuốn vừa dày vừa nặng là về Tây Tạng, “Chuẩn bị đi Tây Tạng du lịch sao?”

Thanh Thử gật đầu một cái.

“Khi nào đi?”

“Khoảng trung tuần tháng bảy.”

“Theo nhóm?” Anh thuận miệng hỏi.

“Không.” Thanh Thử trả lời, “Chưa biết nữa” Mấy ngày trước cô vừa đổi một cái ống kính, giờ tiền bạc đang eo hẹp. Năm trước, cô làm thêm ở tòa soạn của Chu Mật, năm nay Chu Mật định ăn máng khác, cô thì vẫn chưa tìm được chỗ mới.

Mặc dù thân là một người viết bản thảo, cô lại chưa bao giờ viết bản thảo vì tiền nhuận bút, cho dù Chu Mật khóc lóc nài nỷ cũng không.

Như câu nói: Có tiền chưa chắc đã mua được.

Chu Mật quen biết cô ba năm, mới biết mình kỳ thực không hiểu Tiêu Thanh Thử.

Trình Mực Lăng sờ sờ chóp mũi, “Một cô gái đi du lịch một mình, em không sợ nguy hiểm sao?”

“Không sợ.” Ánh mắt Thanh Thử sáng ngời, có một loại kiên trì, Trình Mực Lăng hơi ngẩn ra.

“Khó trách Chu Mật hết sức đề cử em với tôi, Thanh Thử ___” Anh gọi tên cô bằng một loại âm thanh dịu dàng như nước làm trái tim cô rung lên, “Tôi đã xem bản thảo trước đây của em, phong cách của em rất hợp với Đồ Trung, không biết em có hứng thú gia nhập công ty tôi không?”

Thanh Thử cầm cái muỗng nhẹ nhàng khuấy cà phê, che giấu sự luống cuống của mình, trong lòng thì suy nghĩ làm sao cự tuyệt đề nghị của Trình Mực Lăng.

Lúc này, điện thoại di động của cô reo lên. “Xin lỗi, em đi nhận điện thoại___” Cô nhìn tên hiện trên màn hình.

“Anh__” Cô đứng lên đi về phía hành lang.

Tiêu Thanh Dương hỏi, “Sắp nghỉ hè chưa, ba mẹ rất nhớ em, năm nay về đây nhé?”

Thanh Thử trầm mặc một chút, “Chắc là không. Anh biết mà, ý định năm nay đi Tây Tạng của em đã có từ lâu rồi. Chắc là em đợi cuối năm sum họp với mọi người thôi.”

Tiêu Thanh Dương ở đầu dây bên kia thở dài một hơi, giọng trầm trầm, “Tháng chín chắc anh về nước một chuyến. Có gì thì gọi điện cho anh, đừng chạy lung tung. Đừng có mà giống lần trước, ngay cả mặt em anh cũng chẳng gặp được.”

“Biết rồi, em nhất định đợi đại giá của anh!” Biết là anh trai sắp sửa càm ràm, cô nhanh chóng nói bận rồi cúp máy, cô lẳng lặng đứng một lát rồi mới về lại chỗ ngồi.

Ánh mắt Trình Mực Lăng rơi vào di động của cô, vết rạn trên màn hình rất rõ, mặt anh nhanh chóng khẽ nhăn lên.

“Tôi có một người bạn, nếu em có thời gian, tôi đưa em đi đổi màn hình.” Im lặng một chút, anh tiếp, “Trách nhiệm của tôi, tôi sẽ đảm đương.”

Thanh Thử hơi ngạc nhiên, “Trình tổng, không cần đâu, đây chỉ là một tai nạn mà thôi.”

Một người gọi Thanh Thử, một người gọi Trình tổng.

Trình Mực Lăng yên lặng một khoảng ngắn, như là đang suy nghĩ điều gì.

Có điều, đến cuối cùng thì điện thoại cũng không sửa được, vì Trình Mực Lăng bị một cuộc điện thoại gọi về.

Thanh Thử ngồi một mình ở quán cà phê một lát, không lâu, lại có một cuộc điện thoại gọi đến, “Thanh Thử, tôi xin cô, viết bản thảo đi, phải đến nửa năm cô không viết bản thảo rồi.”

“Chờ tôi đi Tây Tạng về hẵng nói.” Thanh Thử trả lời.

Vừa nghe cô nói xong, người kia rốt cuộc thở phảo nhẹ nhõm. Thanh Thử đồng ý sẽ có bản thảo rồi.

Ai đó nói, con người khi còn sống đều nên trải qua hai chuyện: một là đi du lịch, một là tình yêu phấn đấu đến quên mình. Trong trưởng hợp của Tiêu Thanh Thử, vế đầu tiên có hơi không thực, vế sau cũng không gặp gỡ đúng người.

******

Mấy ngày sau, Thanh Thử đi xem hòm thư nhà mình, thấy có sáu bảy tấm bưu thiếp. Cô xem từng cái một___

“Thanh Thử, thảo nguyên rất đẹp. ___.Nhạc Diễn”

“Mình đã xuất phát, Thanh Thử, cậu ở nơi nào?___ Tô Tô.”

Những người này đều là bạn bè cô quen được trong lúc đi du lịch, mọi người cho nhau địa chỉ, ba năm qua vẫn liên lạc thông qua bưu thiếp. Loại duyên phận như thế này thực sự là có thể ngộ mà không thể cầu.

Thanh Thử xem hết một lượt, thấy có một tờ hẳn không phải là gửi cho cô.

Tên người nhận___ Mực Lăng?! Cô giật mình, chẳng lẽ là anh?

Nhìn lại địa chỉ, phòng 602, là tầng trên.

Thanh Thử cầm cả vào trong nhà, cất đồ xong rồi lên lầu gõ cửa phòng anh nhưng không có ai mở. Chợt nhớ, hôm nay là ngày phải đi làm mà.

Nửa tháng rồi Thanh Thử không về, tốn mất ba giờ cô mới dọn dẹp xong trong ngoài căn hộ. Đến tận bảy giờ mới xong xuôi.

Không còn hơi sức gì nữa rồi, trong tủ lạnh vẫn còn bột mì dư lại từ lần trước, cô định sẽ làm một tô mỳ trứng gà cho thêm chao tương Lão Kiền Mụ nữa.

Nước sôi lăn tăn, vừa định đập trứng gà vào thì điện thoại di động đổ chuông inh ỏi. Thanh Thử nhận máy, “Thanh Thử, tớ sống mệt mỏi quá rồi___”

Trong nháy mắt tế bào toàn thân Thanh Thử đều lạnh lẽo, “Viêm Viêm, cậu đang ở đâu?”

“Ha ha, ở ngay trên lầu thôi.”

Thanh Thử nóng nảy, dép cũng không kịp đổi, “Viêm Viêm, tớ đến với cậu ngay đây.” Nghe giọng cô ấy, Thanh Thử cảm giác có chỗ không đúng.

Vào thang máy, cúp điện thoại, gương mặt cô nóng nảy chờ thang máy qua từng tầng một. Cửa vừa mở, cô phi luôn ra ngoài, suýt nữa va vào người đang muốn vào thang máy.

“Thanh Thử ___”

Thanh Thử không nghĩ đến thật là anh, nhưng mà hiện tại cô không định nói chuyện với anh, “Xin lỗi, em có việc gấp.” Vừa dứt lời, cô bước nhanh đi.

Trình Mực Lăng sải bước theo sau.

Thanh Thử muốn lên tầng 16, tầng cao nhất. Cô vừa cố gọi vào điện thoại của Viêm Viêm, vừa chờ thang máy. Viêm Viêm không nhận điện thoại, lúc này Trình Mực Lăng cũng đuổi đến.

“Xảy ra chuyện gì?” con ngươi anh khóa chặt trên người cô, sâu trong đáy mắt ẩn chứa một điều gì đó không nói thành lời.

“Bạn em xảy ra chút chuyện.” Thanh Thử không nói thêm gì nữa, ánh mắt nhìn chăm chăm con số trên thang máy.

Lúc này thang máy rất hữu dụng, mỗi giây chậm trễ đều là một sự dày vò.

Cuối cùng cũng đến tầng cao nhất, Thanh Thử vừa mới đi ra khỏi thang máy, tay cô liền bị kéo lại, “Tôi ở ngay đây, có chuyện gì thì gọi tôi”. Tay anh có nhiệt độ ấm áp, cảm giác như có một dòng nước ấm trên người cô.

“Được.” Cô nói.

Bầu trời đêm đầy sao.

Tối nay gió hơi lớn, có vài gia đình ban ngày phơi ga giường trên sân thượng còn chưa thu vào, giờ đây bị gió thổi bay bay.

“Viêm Viêm ___” Thanh Thử khẽ gọi, giọng căng thẳng.

Tô Viêm Viêm ngồi trên sân thượng đung đưa đôi chân. Thanh Thử nhìn cảnh này, chỉ thấy cả người như thắt lại.

“Viêm Viêm, cậu đang ngắm sao à? Tớ ngắm với cậu nhé.”

“Thanh Thử, cậu đừng đến đây!” Viêm Viêm động động cơ thể.

Ngay lúc Thanh Thử định đến gần, cơ thể Viêm Viêm đã nghiêng ra bên ngoài, “Được, tớ  không tới, tớ ở chỗ này ngắm với cậu, nghe nói hai ngày trước mới có mưa sao băng.”

Viêm Viêm chợt cười, vừa cười vừa khóc, “Thanh Thử, tớ mệt quá, mệt quá rồi___”

Thanh Thử thấy bên cạnh cô ấy có mấy vỏ chai rượu, cô chớp chớp mắt, “Viêm Viêm, mới rồi ở dưới lầu tớ thấy Trương Ký, anh ta đang tìm cậu, có vẻ rất gấp gáp, có phải là anh ta chọc cậu tức giận không?”

“Thanh Thử, cậu lừa tớ. Ha ha___ anh ấy làm sao tìm đến đây được chứ?” Viêm Viêm một tay che miệng, đôi mắt đầy nỗi buồn.

Thanh Thử tiến về phía trước.

“Cậu đừng đến đây!” Viêm Viêm đột nhiên quát lên.

“Viêm Viêm, cậu xuống đây đi!” Thanh Thử tiến lên một bước.

  “Tớ không xuống.” Cô ẫy vẫn khóc, “Anh ấy không cần tớ nữa rồi, không cần nữa, anh ấy lại cùng bạn thân nhất của tớ cơ chứ, làm sao cô ta dám đối xử với tớ như thế, sao anh ấy có thể yêu cô ta___”

Viêm Viêm bi thương tự nói, “Thanh Thử, cậu là người viết truyện, cậu thấy đem truyện của tớ viết thành tiểu thuyết thì có hay không?”

Thanh Thử không dám đến quá gần, tránh kích thích cô ấy. Thoáng thấy Trình Mực Lăng đi tới từ phía sau Viêm Viêm, Trình Mực Lăng ra dấu tay với cô.

Thanh Thử nuốt nước miếng một cái, “Cậu có bao giờ nghĩ, cậu nhảy xuống rồi, ba mẹ cậu sẽ thế nào chưa? Người đầu bạc tiễn kẻ tóc xanh, nửa đời còn lại mỗi ngày đều sống trong nỗi khổ sở nhớ nhung con gái.” Cô nhắm mắt lại, “Chết không giải quyết được chuyện gì đâu, cậu ngẫm mà xem, bao nhiêu người chết vì tai nạn ngoài kia, người thân của họ khổ sở tới mức nào.”

“Mạng sống của cậu là ba mẹ cậu ban cho, cậu không có quyền từ bỏ dễ dàng như thế. Nhảy xuống, chỉ có một kết cục là chết.” Thanh Thử từ từ vươn tay, “Đưa tay cho tớ, còn có nhiều con đường mà, chỉ cần còn sống là sẽ có hy vọng, tình yêu đâu phải duy nhất!”

“Không!” Viêm Viêm điên cuồng hét lên, nắm tay siết chặt, “ Tớ muốn anh ta phải hối hận.”

“Viêm Viêm”

Viêm Viêm vừa nhắm mắt, cơ thể đã rời khỏi chỗ đang ngồi.

Trình Mực Lăng đã nhanh chóng chạy tới, duỗi tay một cái, bắt lấy tay cô ấy rồi nắm thật chặt. Viêm Viêm dùng dằng, hai chân Thanh Thử run lên, liền chạy ngay tới vươn tay kéo một tay khác của Viêm Viêm.

“Viêm Viêm, cậu ngu xuẩn thật!”

Cơ thể Viêm Viêm lơ lửng, đung đưa trong không khí.

“Bắt được rồi!” Trình Mực Lăng trầm giọng nói.

Viêm Viêm ngước đầu nhìn hai người, lệ tràn ngập trong hai con mắt, chân cô dùng dằng.

Trình Mực Lăng và Thanh Thử hợp lực từ từ kéo cô ấy lên, cô ấy liền vô lực ngồi bệt trên mặt sân.

Thanh Thử tiến đến, “Có sao không?”

Viêm Viêm lặng thinh không nói gì, không nhúc nhích, ánh mắt trống rỗng. Sắc mặt Thanh Thử xám trắng, cô chợt giơ tay hung hăng cho Tôn Viêm một cái tát, “Người chết để lại cho người sống bao nhiêu khổ sở, cậu từng nghĩ đến chưa?”

Trình Mực Lăng nhìn Thanh Thử, vẻ ẩn nhẫn và khắc chế của cô làm sắc mặt Trình Mực Lăng trầm xuống.

Ba người im lặng đợi trên sân thượng.

Hồi lâu, Thanh Thử mới nói với Trình Mực Lăng, “Cảm ơn anh.”

Trình Mực Lăng gật đầu một cái, “Đi xử lý vết thương trước.”

Thanh Thử đỡ Viêm Viêm xuống lầu.

“Tôi đi lấy xe.” Trình Mực Lăng nói.

Dọc đường im lặng, Thanh Thử nhìn anh, ánh mắt hơi hoảng hốt vì phát hiện trên tay anh có một vệt máu, “Anh bị thương?”

“Không sao đâu.” Lúc kéo Viêm Viêm lên tay anh đã bị cào rách.

Đến bệnh viện, sau một phen kiểm tra, bác sĩ cho Viêm Viêm truyền một chai nước, cô ấy liền ngủ yên.

Thanh Thử đi ra khỏi phòng bệnh, chắc vì đang là buổi tối, hành lang bệnh viện có vẻ vắng lạnh. Trình Mực Lăng dựa lưng vào vách tường, vẻ mặt lạnh nhạt, bóng anh kéo dài trên nền đất, Thanh Thử biết anh đứng đây đã lâu.

Trình Mực Lăng thấy cô đi ra bèn tiến đến gần cô, Thanh Thử nhanh chóng điều chỉnh vẻ mặt, hít một hơi sâu, “Trình tổng, hôm nay thực rất cảm ơn anh.” Sự mệt mỏi của cô chẳng thể che giấu nổi.

Trình Mực Lăng cười thông cảm, “Cô ấy thế nào rồi?”

“Vừa ngủ rồi.”

Ánh mắt của Trình Mực Lăng chuyển qua cổ tay cô, “Để bác sĩ khám cổ tay em một chút đi.”

Thanh Thử kinh ngạc, không biết sao anh nhìn ra được. Hai người cùng đi xử lý vết thương trên tay, Thanh Thử nghĩ chuyện tối nay thật y như một bộ phim.

Cô giật giật cổ tay, bác sĩ nói tay cô hơi bị trật, trong vòng một tuần không được xách vật nặng, chú ý nghỉ ngơi, còn dán lên trên mấy miếng thuốc dán.

Vết thương của Trình Mực Lăng được trừ độc bằng cồn I -ốt, Thanh Thử áy náy nói, “Trình tổng, thật là ngại quá, đã làm cho anh bị thương rồi.”

“Em đâu phải nhân viên của tôi, không cần gọi tôi là Trình tổng đâu, gọi tên tôi là được.” Ánh mắt anh nhìn cô trong suốt.

Thanh Thử khẽ mỉm cười, nói thật lòng: “Trình sư huynh, em nghĩ nếu gọi anh bằng tên thì không được lễ phép lắm.”

Trình Mực Lăng yên lặng nhìn cô, ôn hòa nói: “Tùy em vậy.”  

Chỉ lát sau, ba mẹ Viêm Viêm chạy tới, Thanh Thử giải thích tình huống, rằng Viêm Viêm thi trượt nên uống ít rượu. Ba mẹ Viêm Viêm đều là người đàng hoàng, không nghĩ ngợi nhiều, vừa tức vừa đau lòng.

“Thanh Thử, các cháu mau về nghỉ đi, hôm nào đó đến nhà bác ăn cơm, bác sẽ tự mình xuống bếp.”

Thanh Thử gật đầu một cái rồi đi về cùng Trình Mực Lăng.

******

Trình Mực Lăng dừng xe, hai người cùng nhau đi xuống, vào trong thang máy, Thanh Thử nhấn tầng 5, Trình Mực Lăng nhấn tầng 6.

Sau giây phút yên lặng ngắn ngủi, thang máy mở ra.

“Em về trước nhé.” Thanh Thử ngước mắt nhìn anh nói.

“Nghỉ ngơi cho tốt.” Trình Mực Lăng gật đầu.

Phòng bếp trông giống lúc trước, nhưng mà hình như cũng không hẳn là giống.

Thanh Thử đứng trên ban công, gió từ ngoài cửa sổ thổi vào. Cô nắm bưu thiếp trong tay, mất hồn nhìn về phương xa.

Buổi tối, Thanh Thử có một giấc mơ.

Trong bóng đêm, cô không nhìn rõ bất cứ một thứ gì, có một bóng người quen thuộc đứng bên cửa sổ nơi ngược sáng, cô muốn nói chuyện nhưng không làm sao cất tiếng được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn xà ngang về bài viết trên: Bora, Cyclotron, Lãnh Du, Lạc Lạc, Rose Salina, conluanho, fumi, lan trần, pesan, sandy nguyễn
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.