Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 

Nếu có duyên sống lại - Nhất Niệm

 
Có bài mới 22.07.2015, 22:19
Hình đại diện của thành viên
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
 
Ngày tham gia: 30.11.2014, 21:43
Bài viết: 1544
Được thanks: 9743 lần
Điểm: 13.82
Có bài mới [Hiện đại] Nếu có duyên sống lại - Nhất Niệm - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images

Nếu có duyên sống lại
Tác giả: Nhất Niệm
Số chương: 52 chương + 5 NT
Thể loại: Giả trùng sinh, cường thủ, sủng.
Convert: ngocquynh520 LQĐ
Editor: Nhisiêunhân

Truyện được edit tặng nàng lazy_lazy

images

Giới thiệu


Tại Thanh Yển,

Người nghe nói đến Viên Thanh Cử đều biết, vợ của anh là do anh dùng thủ đoạn cướp về.

Chỉ riêng An Lai không biết,

An Lai là vợ anh.

Nhân vật chính: An Lai, Viên Thanh Cử.


images


Lời editor: E hèm, bạn Nhi chưa muốn tung truyện hôm nay đâu, mà tự nhiên nãy nghe "tin dữ", thôi lôi ra làm quà luôn vại. (Chả biết quà gì, hi vọng k phải cái quà đó) Lần đầu tiên tặng quà á nha, cô hãy lấy làm vinh hạnh nha nha lazy ~~~

Bộ này không dài, nhẹ nhàng ngọt ngào, đọc cứ như uống một ly trà sữa mát lạnh vậy đó. Nữ chính trước sau vẫn là nữ chính. Sì poi vậy thôi, hoan nghênh nhập hố. :)

MỤC LỤC

Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4 - Chương 5

Chương 6 - Chương 7 - Chương 8 - Chương 9 - Chương 10

Chương 11 - Chương 12 - Chương 13 - Chương 14 - Chương 15

Chương 16 - Chương 17 - Chương 18 - Chương 18.2 - Chương 19

Chương 20 - Chương 21 - Chương 22 - Chương 23 - Chương 24

Chương 25 - Chương 26 - Chương 27 - Chương 28 - Chương 29

Chương 30 - Chương 31 - Chương 32 - Chương 33 - Chương 34

Chương 35 - Chương 36 - Chương 37 - Chương 38 - Chương 39

Chương 40 - Chương 41 - Chương 42 - Chương 43 - Chương 44

Chương 45 - Chương 46 - Chương 47 - Chương 48 - Chương 49

Chương 50 - Chương 51 - Chương 52 - Ngoại truyện - Ngoại truyện 2

Ngoại truyện 3 - Ngoại truyện 4 - Ngoại truyện 5




Đã sửa bởi ~Nhisiêunhân~ lúc 30.05.2016, 20:38, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.07.2015, 22:26
Hình đại diện của thành viên
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
 
Ngày tham gia: 30.11.2014, 21:43
Bài viết: 1544
Được thanks: 9743 lần
Điểm: 13.82
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu có duyên trùng sinh - Nhất Niệm - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Thanh Cử

Edit & Beta: Nhisiêunhân

Nhất xuân nan đắc kỷ thanh minh? Tam nguyệt cảnh, nghi túy bất nghi tỉnh. (Tạm dịch: Một xuân có được bao nhiêu Thanh Minh? Cảnh tháng ba, say mê không muốn tỉnh.)

An Lai xem đến câu này thì khẽ thở dài, khép tập thơ trong tay lại. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh xuân ấm áp rất tươi đẹp, cô nhợt nhạt nở nụ cười nhưng lại không hợp phong cảnh chút nào. Nếu có thể, cô cũng nguyện được ngủ trong thời tiết mùa xuân hoa thơm liễu xanh này.

Có lẽ… kỳ thật cô đã ngủ thiếp đi rồi, đây chỉ là một giấc mộng xuân mà thôi? Nghĩ đến đây, đôi mắt cô mờ mịt trong phút chốc.

Ánh mặt trời chiếu lên cửa sổ một hình ảnh mơ hồ, đó là gương mặt tinh xảo mà xa lạ, tuy mới nhìn qua trong gương một lần nhưng ấn tượng vẫn khắc rất sâu. An Lai vô cùng phiền lòng, càng thêm sợ hãi, cô kéo chăn chui vào, không để ý đến tập thơ rơi trên đất.

Đầu ngón tay vuốt ve lớp áo bệnh nhân mềm mại, An Lai thà rằng tin là mình đang ở bệnh viện tâm thần, toàn bộ thế giới này chẳng qua chỉ là do tinh thần thất thường của cô tưởng tượng ra, chứ không muốn tin chuyện mình đã biến thành một người khác.

Nghĩ nghĩ rồi mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, cửa phòng bệnh có người gõ, tiếng bước chân quen thuộc vang lên. An Lai giật mình tỉnh lại, nhưng cô vẫn giả vờ chưa tỉnh, tiếp tục giấu mình trong chăn.

Cô biết người tới là ai, đó là một người đàn ông, một người nghe nói là chồng của cô.

Cô tên An Lai, đúng vậy, tên cô vẫn là An Lai, nhưng đã thay đổi thành một gương mặt cô không biết, một hoàn cảnh cô không quen.

Người đàn ông đó là chồng của An Lai, không phải chồng của cô.

Mỗi chiều anh ta đều tới, ở lại đến sáng sớm hôm sau mới đi. Anh ta không nhiều lời, chỉ ở cùng cô như vậy. Đương nhiên không phải hai người nhàm chán giương mắt nhìn nhau, mà anh ta sẽ mang theo chút công việc để làm, đến giờ ăn sẽ hỏi cô muốn ăn gì, những lúc còn lại chỉ đăm chiêu nhìn cô.

Dưới ánh mắt phức tạp của anh ta, An Lai không thể che giấu được gì, cho nên cô chọn cách im lặng, vì cô không biết phải đối mặt với anh ta như thế nào. Cô sợ vừa mở miệng ra sẽ lộ tẩy, càng sợ mình sẽ thét chói tai. Cô sợ mình sẽ bị mấy ngày quỷ dị mà hoang đường này làm phát điên, có lẽ… cô đã điên rồi không biết chừng.

Ờ, chân tướng đại khái cũng chỉ có thượng đế mới biết.

Xin tha thứ cho cô, cô không phải là một cô gái kiên cường, vì nhát gan nên cô chỉ biết trốn tránh, ví như lúc này ngậm miệng không dám nói ra.

Đối với biểu hiện sau khi tỉnh lại hỏi gì cũng không biết của cô, mấy bác sĩ phải hội chẩn rồi đưa ra kết luận rằng cô chẳng những mất trí nhớ, mà còn vì mất trí nhớ nên áp lực tâm lý tạo thành bệnh chứng tự bế. Đúng vậy, tự bế. Cô quá im lặng, im lặng đến không nói một câu. Mới đầu họ cho rằng dây thanh quản của cô có vấn đề, về sau kiểm tra mới biết là do cô không muốn nói.

Người đàn ông vừa vào cửa đã nhìn thấy cô gái nhỏ co rúc thành một cục trên giường. Anh đặt mấy thứ trong tay xuống ghế, nhẹ tay nhẹ chân đi qua khom lưng nhặt tập thơ trên đất lên, đánh dấu trang sách rồi đặt lên tủ đầu giường. Anh ngồi xuống mép giường, kéo chăn xuống một đoạn lộ đầu cô ra.

Thân thể mảnh khảnh của cô gái nhỏ hơi giật giật, sau đó cứng ngắc bất động, anh thậm chí có thể nhìn thấy đôi lông mi dài của cô khẽ run run. Anh biết cô đã tỉnh, cũng biết cô sợ mình, phải nói rằng cô sợ tất cả mọi người chỉ trừ chính cô ra, từ lúc tỉnh lại đã như vậy. Cô tự cho là mình che giấu rất khá, nhưng làm sao có thể giấu được anh.

Chần chờ một chút, cuối cùng anh vẫn vuốt vuốt lại mái tóc rối của cô, sau đó thở dài, đứng dậy kéo màn lại, đóng cửa đi ra ngoài.

An Lai giả vờ một lát rồi cũng ngủ thiếp đi, lúc tỉnh dậy có chút không biết giờ này là giờ nào. Cô thấy người đàn ông đang úp sấp ngủ ở đầu giường trước tiên. An Lai nhìn anh một lúc, anh khoảng ba mươi tuổi, vẻ ngoài rất dễ nhìn, hơn nữa làn da rất tốt, mũi thẳng, trán đầy, vành tai dày.

Tóc anh hơi dài, còn có chút rối. An Lai nhìn kỹ, sau cùng khẳng định anh nhất định là đã lâu không cắt tóc. Đôi mắt anh có quầng thâm nhàn nhạt, cằm cũng lún phún râu. Nhìn chăm chú anh một hồi lâu, không thấy anh có dấu hiệu tỉnh lại. Tuy vẻ ngoài anh rất được, nhưng không thể che giấu chuyện đầu anh đang đè lên bụng cô. Cô hơi cử động, may mà anh lập tức mở mắt, An Lai nhẹ nhàng thở ra.

Lúc người đàn ông mới tỉnh, ánh mắt anh mơ màng, trên mặt có vết hằn hình nếp chăn. Đến khi tầm mắt dừng trên gương mặt cô thì anh khẽ cười, giọng nói trầm thấp còn mang vẻ lười biếng vừa tỉnh ngủ, ánh mắt nghiêm túc: “Lai Lai, anh là Viên Thanh Cử, là chồng của em.”

Những lời này mỗi khi đến gặp cô anh đều sẽ nói một lần, anh sợ anh không nói Lai Lai của anh sẽ không biết anh là ai, vì bác sĩ nói cô mất trí nhớ, nói cô tự bế, nói cô sợ hãi toàn bộ nhân tố xa lạ. Khi đó anh lại nhớ đến, Lai Lai trước kia là một cô gái nhát gan bao nhiêu, hiện tại lại tuyệt vọng, bất lực bấy nhiêu, nên anh muốn để An Lai thân cận anh, cho dù là tự bế, thì anh cũng muốn để cô ỷ lại vào mình.

Viên Thanh Cử đứng dậy, tránh đi lớp băng gạc xoa xoa tóc cô, rồi vào phòng vệ sinh, một lát sau đi ra trên mặt vẫn còn ướt nước. Anh cầm một cái khăn nóng, không để ý An Lai phản đối mà lau mặt lau tay cho cô, sau đó cùng cô ăn cơm bệnh nhân nhạt nhẽo vô vị.

“Lai Lai nghe lời, uống một ngụm đi, không thích cái này ngày mai chúng ta lại đổi món mới.” An Lai bị anh thao thao bất tuyệt dỗ như dỗ trẻ con, cuối cùng cũng phải uống nửa chén cháo và ăn vài món. Thật sự không ăn vô nữa, cô lại nghe Viên Thanh Cử nói: “Lai Lai muốn ăn gì thì nói với anh, có được không?”

Đôi mắt dịu dàng kia đang chờ mong nhìn cô, cổ vũ cô mở miệng.

Nhưng An Lai lại nhất định làm anh thất vọng, cô chỉ lau miệng rồi lùi vào giường. Viên Thanh Cử cũng không nản lòng, anh nhanh chóng dọn sạch bàn, chỉ để lại mấy cái bát đĩa không. Viên Thanh Cử dọn dẹp xong lại đi vào phòng bệnh, chuyển ghế ngồi bên cạnh An Lai bắt đầu làm chuyện của mình.

An Lai cầm tập thơ trong tay nhưng xem không vào. Cô đang suy nghĩ, hình như Viên Thanh Cử lúc ăn cơm lại dụ dỗ cô nói chuyện, bình thường ngẫu nhiên nói một hai câu cũng chỉ là nói chim chóc hoa cỏ gì đó ngoài cửa sổ. Cô không rõ vì sao sau khi nhận định cô mất trí nhớ, anh lại không nhắc đến chuyện trước kia với cô. Mà cô ở bệnh viện nhiều ngày thế này, ngoại trừ Viên Thanh Cử và bác sĩ y tá, cũng không có bạn bè nào đến thăm bệnh.

An Lai cứ trầm mặc như vậy hơn hai mươi ngày, may mà Viên Thanh Cử cứ vài ngày lại mang một quyển sách cho cô, tất cả đều hợp khẩu vị của cô, cho nên những ngày buồn chán này cũng không quá gian nan.

Ngày tháo băng, bác sĩ nói với Viên Thanh Cử ngoại thương tốt lên là có thể xuất viện, loại bệnh tâm lý tự bế này cần phải có người nhà trấn an, ở bệnh viện cũng không có tác dụng gì. Vì thế anh thu xếp chuyện ra viện cho An Lai.

Ngày xuất viện, Viên Thanh Cử đến rất sớm, có thể nhận ra được anh đã chỉnh trang lại, cắt tóc, cạo râu, cả người có tinh thần hơn lúc trước. Anh mang đến cho An Lai một bộ đồ mới để thay, là một chiếc váy dài màu cam và một áo khoác len màu xanh lá.

An Lai thay vào, anh cười khen xinh đẹp không ngừng, lại nhìn chăm chú cô một lúc, rất luống cuống với mái tóc rối của cô. Tóc An Lai là tóc xoăn, hiển nhiên một người đàn ông như anh không biết cách xử lý. Sau cùng anh phải nhờ y tá đến dạy anh tết tóc cho An Lai. Không thể không nói, là một người đàn ông, đôi tay anh cũng xem như khéo léo, tuy bím tóc có chút loạn nhưng vẫn thành. Anh nắm chặt hai vai An Lai nhìn đi nhìn lại, hiển nhiên cực kỳ vừa lòng.

Thấy An Lai vẫn nghi hoặc nhìn mình, anh liền quen miệng tự giới thiệu, giọng nói trầm trầm, dịu dàng mê hoặc: “Lai Lai, nhớ kỹ, anh là Viên Thanh Cử, là chồng của em.”

Hôm nay anh cũng mặc áo sơ mi màu xanh lá, An Lai nhìn anh vội vàng vì mình, lại nghe thấy câu tự giới thiệu kia, cuối cùng cũng không đành lòng, nghiêng đầu mở miệng nói: “Thanh vân y hề bạch nghê thường, cử trường thỉ hề xạ thiên lang*.” Vì đã lâu không nói chuyện nên giọng nói cô có chút khàn khàn.

(*)Thanh vân y hề bạch nghê thường, cử trường thỉ hề xạ thiên lang: Lấy mây xanh trên trời cao làm xiêm áo. Giương cung bắn Thiên Lang hung tàn. (Thiên Lang tinh - tức sao Thiên Lang, tương truyền là ác tinh đại diện cho sự xâm lược)

Không biết là vì nghe thấy cô nói mà cả kinh, hay là vì nguyên nhân khác, Viên Thanh Cử chờ mong, thật cẩn thận hỏi: “Em nói cái gì?”

An Lai lặp lại một lần: “Thanh vân y hề bạch nghê thường, cử trường thỉ hề xạ thiên lang. Tên của anh, Thanh Cử.”

Thắt lưng An Lai đột nhiên bị một đôi tay hữu lực giữ chặt, Viên Thanh Cử vùi đầu vào cổ cô, giọng mũi nghèn nghẹt như đang thì thào cái gì. Anh lặp lại nhiều lần cô mới nghe rõ ràng, anh nói: “Lai Lai, lúc chúng ta lần đầu gặp nhau, nghe thấy tên anh, em cũng nói với anh những lời này.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 24.07.2015, 20:40
Hình đại diện của thành viên
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
 
Ngày tham gia: 30.11.2014, 21:43
Bài viết: 1544
Được thanks: 9743 lần
Điểm: 13.82
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu có duyên trùng sinh - Nhất Niệm - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Chia phòng

Edit & Beta: Nhisiêunhân

Đây là lần đầu tiên trong trí nhớ của An Lai bị một người đàn ông trẻ tuổi ôm, điều này khiến cô vô thức ngừng thở.

Cô không ngờ Viên Thanh Cử lại phản ứng lớn như vậy. Mấy ngày nay ở bệnh viện, ngoài lúc ăn cơm anh có hơi càm ràm dụ dỗ một chút, thì thời gian còn lại đều biểu hiện rất thận trọng, kinh sợ như vậy là lần đầu tiên. Thắt lưng cô bị siết chặt, trên cổ ươt ướt, An Lai không rõ cảm giác trong lòng là gì. Do dự một chút, cuối cùng cô vẫn chậm rãi nâng tay vòng qua lưng anh, vỗ nhẹ vài cái.

Một lát sau Viên Thanh Cử mới buông An Lai ra, anh nâng mặt cô lên đặt một nụ hôn trên trán. Đến khi cô phản ứng kịp thì như bị điện giật, phản xạ đẩy người đàn ông cao lớn trước mắt ra, sau đó nhanh chóng lui vài bước, dựa tường hoảng sợ nhìn anh.

Viên Thanh Cử bị đẩy đến lảo đảo, thấy động tác đề phòng rõ ràng của An Lai, anh nghĩ thầm mình quá sốt ruột rồi, hiện tại đối với cô anh chẳng qua chỉ là người xa lạ mới gặp vài lần mà thôi. Anh nên chậm lại, tựa như mấy ngày nay để cô từ từ tin tưởng mình, ít nhất cô cũng đã cho phép anh chải tóc giúp cô, hôm nay còn nói chuyện với anh nữa. Anh không nên yêu cầu quá nhiều, nếu không cô sẽ như con thỏ bị hoảng sợ, lại rút vào hang động âm u lạnh lẽo của riêng mình.

Anh hít sâu lần nữa, vuốt vuốt mặt, giấu vẻ đau xót xuống dưới đáy mắt. Anh mỉm cười, dỗ dành An Lai: “Lai Lai, đừng sợ được không, chúng ta về nhà.”

An Lai nghĩ nghĩ, vừa nãy có phải cô phản ứng quá lớn rồi hay không, cho nên lúc Viên Thanh Cử thử đến gần nắm tay mình cô cũng không phản kháng, điều này làm Viên Thanh Cử nhẹ nhàng thở ra.

An Lai tùy ý để Viên Thanh Cử dắt tay đi ra phòng bệnh, trong hành lang người qua người lại khuân vác các thứ. Đến khi hai người ra đến cổng mới thấy bên ngoài đã đậu sẵn hai chiếc xe, một chiếc ô tô con màu đen và một chiếc xe tải nhỏ, những người vừa rồi đang chuyển đồ trong bệnh viện lên xe tải. Viên Thanh Cử thấy cô nhìn thì thuận tiện giải thích: “Đây là quà những người đến thăm bệnh đưa cho em.”

An Lai nhíu mày nhìn một xe “quà tặng”, hóa ra không phải không ai đến thăm bệnh mà sợ là đã đến không ít người, chỉ là bọn họ không gặp nhau thôi. Là Viên Thanh Cử ngăn lại sao? Vì cô tự bế, nên anh sợ cô gặp họ lại bị kích thích?”

An Lai nhìn Viên Thanh Cử, nhưng anh cũng không nói gì thêm, chỉ mỉm cười xoa xoa tóc cô. Lúc này tài xế đã nhìn thấy họ đi ra, vội vàng bước đến ân cần chào hỏi: “Tiên sinh, phu nhân.” Cực kì cung kính.

Viên Thanh Cử ừ một tiếng, gật đầu với tài xế. Tài xế mở cửa hàng ghế sau chiếc xe ô tô cho họ. An Lai không rành về xe, cô chỉ cảm thấy chiếc xe này bên ngoài rất đẹp, bên trong cũng rộng rãi thoải mái.

Viên Thanh Cử một tay đỡ An Lai, một tay che trên khung cửa: “Cẩn thận đụng đầu.” Đợi đến khi An Lai ngồi ổn anh mới cùng vào, thuận tay chỉnh lại làn váy cho cô. Cả đoạn đường anh đều nắm tay An Lai, giới thiệu những nơi xe vừa lái qua, đâu là nơi nổi tiếng nhất thành phố, đâu là khu thương mại phồn hoa nhất…

An Lai vẫn yên tĩnh nghe, tin tức lớn nhất cô thu hoạch được là: Đây là một thành phố tên Thanh Yển, có con sông Thanh Hà chảy ngang qua.

Xe chạy ra vùng ngoại thành, Viên Thanh Cử chỉ vào một ngọn đồi nhỏ ngoài cửa sổ nói: “Đó là núi Nghiệp, nhà chúng ta ở trên đỉnh núi.”

An Lai cho rằng ý của Viên Thanh Cử là trên núi có một thị trấn hay một tiểu khu, phòng của bọn họ ở đó. Kết quả đến khi đi vào con đường quanh co lên đỉnh núi, cô mới phát hiện cô sai hoàn toàn. Trên núi chỉ có biệt thự, mà còn chỉ có một căn. Sau khi biết sự thật này, phản ứng đầu tiên của An Lai là cảm thấy quá rộng, dù ban ngày có cướp cũng không kinh động đến chung quanh, kêu đến rách cổ họng cũng chẳng ai đáp lại.

Lúc xe dừng, ngoài cửa đã đứng sẵn một đám người, nhìn cách ăn mặc, An Lai đoán rằng họ là bảo vệ và người giúp việc. Ồ, cô thậm chí còn thấy đầu bếp và người làm vườn nữa.

Viên Thanh Cử nhíu mày nhìn bọn họ, anh trấn an vỗ vỗ tay An Lai: “Lai Lai ngồi trong xe một chút có được không, lát nữa anh sẽ tới đón em.”

An Lai gật đầu, nhìn anh xuống xe nói mấy câu gì đó với người đàn ông quản lý, ông ta liếc mắt nhìn qua bên này, vẫy vẫy tay bảo mọi người tản đi. Sau đó Viên Thanh Cử quay lại xe.

Viên Thanh Cử mở cửa xe, tươi cười vươn tay với An Lai: “Bảo bối, hoan nghênh về nhà.”

An Lai được anh đỡ xuống xe, sau đó lại bị anh ôm nhẹ vào ngực, cô có chút không tự nhiên xoay người, chợt nghe giọng nói trên đỉnh đầu vang lên: “Lai Lai, đây là bác Hách, về sau chuyện gì trong nhà cũng có thể tìm bác ấy, em nhớ rõ chưa?” Câu cuối có vẻ vô cùng lo lắng.

An Lai gật gật đầu, tỏ rõ mình đã hiểu, cô rất muốn nói với anh, rằng tự bế không phải là nhược trí. Nhìn anh cẩn thận sắp xếp mọi thứ cho mình, trong lòng cô chỉ thấy chua xót, vì người anh cẩn thận che chở kia đã mất. Sợ anh nhìn thấy vẻ thương xót trong mắt mình, cô nghiêng đầu dựa vào vai anh. Viên Thanh Cử vô cùng vừa lòng với sự nghe lời của cô, anh vỗ vỗ đầu cô mấy cái.

Bác Hách đứng bên cạnh nói: “Cậu ba, phòng đã dọn dẹp xong, có thể để phu nhân đi nghỉ ngơi trước, cơm trưa cũng sắp xong rồi.”

An Lai bị dọa sợ! Cậu ba? Ai là cậu ba? An Lai nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm bác Hách.

Hiển nhiên động tác nhỏ này của cô làm Viên Thanh Cử rất vui vẻ, anh xoay đầu cô qua phía mình, cười nói: “Là đang gọi chồng của em đó.”

囧... Đây là cái xưng hô gì? An Lai trừng to mắt nhìn anh.

“Ha ha ha…” Viên Thanh Cử nhìn ánh mắt kia, cười lớn ra tiếng. Anh nhịn không được nhéo nhéo mặt cô, bác Hách đứng cạnh cũng ý cười đầy mặt, trong mắt đầy vẻ vui mừng.

Viên Thanh Cử sung sướng đưa An Lai vào nhà, đi qua cửa sắt, đi qua sân trước vào một cánh cửa nhỏ, lại leo cầu thang đá một lúc mới đến nhà chính. An Lai cảm thấy dùng biệt thự để hình dung nơi này rõ ràng là oan cho nó, phải gọi trang viên thì đúng hơn.

Viên Thanh Cử dẫn An Lai đi vào căn phòng cuối hành lang lầu hai, vừa mở cửa đã nhìn thấy chiếc giường lớn đặt ngang phòng. Lúc này cô mới nhìn thẳng vào một vấn đề: Cô với Viên Thanh Cử là vợ chồng! Điều này có nghĩa… bọn họ phải ngủ cùng một giường.

Ngay lúc cô sợ sệt, Viên Thanh Cử đã đi vào phòng để quần áo lấy áo ngủ của cô ra, lại kéo cô vào phòng tắm: “Lai Lai, tắm rửa trước đi được không, sau đó ngủ một lúc, đến giờ cơm anh sẽ quay lại gọi em dậy.”

Viên Thanh Cử cũng phát hiện thân thể căng thẳng của An Lai, nên anh nói xong liền đóng cửa đi ra ngoài. An Lai nghe thấy tiếng đóng cửa phòng mới thả lỏng.

Trong phòng tắm có một cái gương lớn, An Lai quay người liền thấy được gương mặt tinh xảo kia, cô nổi da gà toàn thân. Chẳng lẽ cái này giống như phim ma sao, lúc soi gương lại nhìn thấy một người khác không phải là mình.

An Lai ép mình không được nhìn nữa, không được nghĩ nữa. Cô mở vòi sen, chỉnh nhiệt độ lên cao nhất rồi rời khỏi phòng tắm. Một lát sau đi vào, tấm gương đã bị hơi nước phủ kín, không còn thấy rõ, lúc này cô mới nhanh chóng tắm rửa.

Đến khi mặc quần áo, cô phát hiện trên bồn rửa mặt chỉ có một bàn chải đánh răng, một ly súc miệng, đồ dùng để tắm cũng chỉ dành cho nữ. Cô tìm một vòng, không phát hiện ra dao cạo râu hay thứ gì khác. Ra khỏi phòng, cô cố ý đi vào phòng quần áo xem thử, bên trong cũng chỉ có quần áo và giầy của nữ.

Cô nghi hoặc, chẳng lẽ Viên Thanh Cử không ở phòng này? Hay vợ chồng nhà giàu đều là mỗi người một phòng?

Cô mang theo nghi hoặc đi ra khỏi phòng, bên phải có một cánh cửa, cửa không khóa, An Lai xoay tay nắm một cái là mở được. Ai ngờ đập vào mắt cô là Viên Thanh Cử chỉ choàng một lớp khăn tắm, xem ra anh cũng vừa tắm xong, đang cầm khăn mặt lau tóc.

Tay An Lai như bị nung nóng, cô thét lên một tiếng, nhắm mắt xoay người, động tác rất nhanh.

Lúc cửa mở, Viên Thanh Cử cũng có chút kinh ngạc An Lai lại chủ động tới tìm anh. Anh nhìn một loạt động tác của cô đến sợ run, vội vàng ném khăn mặt đuổi theo. Chân anh dài, bước chân lớn, sải bước mấy cái đã đuổi kịp, anh bắt cổ tay cô dùng lực kéo vào ngực mình: “Lai Lai, em sao vậy?”

An Lai không dám ngẩng đầu, bị Viên Thanh Cử ôm vào lòng không giãy ra được, trán cô dán vào bờ ngực trần của anh, dễ dàng nhìn thấy cơ bụng rắn chắc. Vì vừa rồi chạy vội nên khăn tắm đã tuột xuống hông, thậm chí còn để lộ rốn. An Lai nhắm chặt mắt lại, xấu hổ giận dữ nói: “Anh… anh mặc quần áo trước đã.”

Giọng nói nhỏ yếu như muỗi kêu nhưng Viên Thanh Cử vẫn nghe được, bộ dạng của An Lai lại chọc cười anh. Nhìn gương mặt cô gái trong lòng, cổ và tai đều hồng lên, anh nghĩ thầm, vợ của anh thì ra cũng rất khả ái. Anh buông lỏng tay ra, giọng nói chứa ý cười: “Được, anh đi mặc quần áo.”

An Lai vừa được tự do lập tức nhanh chóng đóng cửa phòng, ngã xuống chiếc giường mềm mại, cảm thấy vô cùng xấu hổ. Cô không được tự nhiên lăn mấy vòng trên giường. Oa… sao vẫn chưa té xuống, bởi vì… giường quá rộng.

An Lai lăn từ mép giường bên trái sang mép giường bên phải hết năm vòng, cho dù cô muốn nằm ngang ngủ cũng không thành vấn đề. Từ đầu giường xuống cuối giường là tám vòng rưỡi. Ài, thật sự quá lãng phí, chỉ một người mà lại ngủ giường lớn như vậy.

Vì vừa rồi vội vàng chạy về nên An Lai chưa đóng cửa, lúc Viên Thanh Cử thay quần áo đi ra, thứ đầu tiên nhìn thấy là cô vợ nhỏ của anh lăn trên giường từ bên này qua bên kia, lại ngây ngốc lăn từ đầu đến cuối, làm không biết mệt. Anh vất vả nhịn cười, chờ cô lăn xong mới hắng giọng nói: “Ừm, em đang làm gì vậy, Lai Lai?”

An Lai nghe giọng anh, nhanh chóng đứng dậy cúi đầu, chắp tay sau lưng ấp úng nói: “Giường… giường rất lớn.” Oa, làm chuyện ngu ngốc lại bị bắt gặp.

Nghe An Lai nói vậy, đôi mắt Viên Thanh Cử tối sầm lại, tiếc là An Lai đang cúi đầu nên không nhìn thấy. Viên Thanh Cử nuốt nước bọt, giọng nói khàn khàn, ý vị sâu xa: “Vậy sao…”

Hiện tại An Lai không muốn ở trong này nữa, may mà Viên Thanh Cử cũng nghĩ như vậy. Anh hít sâu, đi qua dắt tay cô: “Đi, dẫn em đi xem thư phòng.”

Thư phòng ở lầu ba, có phần giống một phòng sách nhỏ. Viên Thanh Cử chỉ chỉ giá sách cạnh cửa sổ: “Những quyển em thích xem nhất đều để ở đó.”

An Lai lại gần nhìn, quả nhiên là loại sách cô thích xem, làm sao anh lại biết mình thích sách gì chứ? Hay là nói, những quyển này cũng là An Lai “nguyên bản” thích.

Chỉ một lát bác Hách đã đi lên nói cơm trưa đã xong, hỏi anh dọn ra ở đâu, cuối cùng vẫn là dọn ở thư phòng. Ăn cơm xong, An Lai chỉ ở lại thư phòng xem sách một lát đã mệt mỏi, cô quay về phòng ngủ bù. Viên Thanh Cử vẫn ở lại xử lý công việc.

Cứ như vậy qua một buổi chiều. Sau khi rửa mặt, nhìn Viên Thanh Cử xuất hiện trong phòng mình, An Lai kinh ngạc: “Không phải anh không ngủ ở đây sao?”

Viên Thanh Cử nhíu mày, giật giật môi, như đang cân nhắc tìm từ, hồi lâu mới nói: “Trước khi em bị tai nạn, chúng ta đang giận nhau, cho nên…”

Đây là lần đầu tiên Viên Thanh Cử nhắc đến chuyện trước kia, An Lai thậm chí còn không biết mình bị thương như thế nào.

“Bây giờ chúng ta vẫn cứ như trước đi.” An Lai biết yêu cầu này có chút quá phận, nhưng theo như mấy ngày nay xem ra, chỉ cần cô không đồng ý, Viên Thanh Cử sẽ không miễn cưỡng cô.

Quả nhiên, Viên Thanh Cử thở dài, dùng giọng điệu vô cùng cưng chiều nói: “Được, tất cả đều nghe em.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.