Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực

 
Có bài mới 23.02.2013, 13:34
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83652 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại, Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Cám ơn em đã quay lại nhìn anh


(Ác độc nữ xứng phía sau cực phẩm nam nhân)


Tác giả: Nhược Minh Dực

Edit: Wandi, Diệu Hoa, Thuỷ Linh Nhi

Beta: Quảng Hằng

Nguồn: https://***.com

Giới thiệu:

Cái tên này có thể hiểu là Cực phẩm nam nhân đứng phía sau nữ phụ ác độc.

Trong phim hay truyện đều có nam chính nữ chính nhưng đồng thời cũng có nam phụ nữ phụ. Và mình thường thấy sau lưng nữ phụ độc ác luôn luôn xuất hiện một nam phụ yêu cô tha thiết sẵn sàng hy sinh tất cả vì cô, và đến lúc cuối đời thì nữ phụ mới giật mình phát hiện ra. Người bên cạnh mình đã hy sinh tất cả vì mình, thậm chí ngay cả tính mạng tại sao chỉ vì lòng ghen tị mù quáng mà bỏ qua một nam nhân cực phẩm để theo đuổi thứ không xứng đáng như vậy?

Vâng, đó cũng là nội dung của câu chuyện này.

Kiếp trước, cô là nữ phụ độc ác ghen tị lớn lối với nữ chính thanh nhã cao quý hiền lành, với cô, cô ta là Thánh Mẫu giả tạo, cô ta chỉ biết giả vờ thanh cao, luôn đào những cái hố cho nhân vật phụ như cô nhảy vào, giả vờ thiện lương đứng bên miệng hố đưa tay cứu giúp.

Kiếp trước cô ghen tị với cô ta, bởi vì cô ta đã giành hết tình thương của ba ba, và cũng chính cô ta đoạt đi thần tượng trong lòng cô, cô dùng hết mọi thủ đoạn để giành lại, cướp người nam nhân đó từ trong tay cô ta ra. và họ đã đính hôn.

Cô cười đắc thắng!

Nhưng, thế thì sao chứ?

Năm năm, hắn vì người hắn yêu thủ thân như ngọc suốt năm năm, đến khi gần thành hôn, cô mới phát hiện cô chị Thánh mẫu của mình đã mang thai, họ lén lút qua lại với nhau trong suốt năm năm đó, coi cô như một con ngốc.Khi cô phát hiện cô ta cười thật to chỉ vào mặt cô mà nói:

“Tôi sẽ không bỏ đứa bé này, cho dù cô cùng Trần Hạo kết hôn, khi cô nhìn mặt anh ta cô sẽ vĩnh viễn nhớ đến tôi, khi cô có con, thì cô cũng sẽ vĩnh viễn nhớ đến đứa con của tôi. Tôi và con tôi vĩnh viễn sẽ là cái gai trong mắt cô, cô đừng nghĩ co thắng, cô đã thua. Suốt đời này cô chỉ có thể sống dưới cái bóng của tôi, vĩnh viễn không có cơ hội xoay người.”

Cô ta điên, cô cũng điên nên đã cầm thanh dao gọt hoa quả cùng cô ta giằng co, và sức lực cô không bằng cô ta, cứ đẩy đến đẩy đi cuối cùng cô trượt chân ngã xuống đất, cô ta cũng mất đà ngã nhào lên con dao của cô.

Thế là....Cô gọi điện cho anh, anh đến, xử lí mọi chuyện và gánh tội thay cô. Anh vào tù, cô đến thăm nhìn anh qua lớp cửa thủy tinh ngăn cách, nói chuyện với anh qua điện thoại.

Anh bảo, anh yêu cô, không có anh ở cạnh bên, cô nên tự chăm sóc cho mình, đừng tùy hứng.

Cô bật khóc, hỏi anh tại sao không nói sớm. cô ra lệnh cho anh phải đợi cô, tánh cô tùy hứng bá đạo như thế đó, thì sao? Anh nuông chìu cô từ nhỏ đến lớn, đã nuông chiều hư cô cho nên anh phải chịu trách nhiệm với cô.

Cô đã quyết định, cô sẽ ra tự thú.

Ánh mặt trời ngoài trại giam sáng rực một cách kì lạ bởi vì cô đã tự tìm được con đường đi cho mình.

Hắn – Vị hôn phu của cô đứng đó, quan tâm cô, cô nhìn hắn như một người xa lạ, hắn nói hắn và cô chị của cô không có gì, cô muốn cười nhìn hắn, rốt cuộc hắn yêu ai? Lâm Phỉ, Lâu Thanh Thanh, hay là cô, hai người kia đã chết vì hắn, Lâm Phỉ tự sát, Lâu Thanh Thanh do chính tay cô ngộ sát.Cô nói cô muốn tự thú, hắn điên cuồng ngăn cản, ngày cưới đã sắp đến gần hắn không muốn phá hủy nó.

Lúc này cô mới nhìn ra đằng sau bộ mặt ôn nhu nho nhã đó là một tâm hồn ti tiện ích kỉ chỉ yêu chính bản thân của mình. Cô bảo hắn dừng xe, hắn nhất quyết không dừng.

Cả hai người giằng cô, lạc tay lái. Trước khi rơi xuống vực thẳm cô chỉ còn một ý niệm trong đầu:

"Tần Chí đáng thương của em, xem ra anh chỉ có thể chờ em ở kiếp sau!”

Cô trùng sinh! Trở về năm cô hai mươi tuổi đó là năm cô gây ra nhiều sai lầm nhất trong đời.Cô tỉnh lại và tự nhủ với mình rằng, nếu ông trời đã cho cô cơ hội bù đắp, nhất định cô phải đem tất cả bù đắp lại.

Thế là một con người mới hoàn toàn xuất hiện.

Cô khinh khỉnh không thèm chấp với cô chị Thánh Mẫu của mình, không có nữ nhân vật phụ ác độc như cô làm đệm lưng xem thử cô ta có thể tỏa sáng đến đâu.

Cô lúc này đã trải qua một kiếp nên nhìn nhận mọi sự việc thật rõ ràng.Vị hôn phu đó thực chất cô không yêu, cô chỉ muốn tranh giành với cô chị của cô.

Con người của hắn hời hợt, làm ra vẻ thanh nhã cao quý, rõ ràng có người yêu là cô bạn Lâm Phỉ thanh mai trúc mã, nhưng làm ra vẻ như hắn bị cô ấy lấy cái chết uy hiếp

Cô - Hai mươi tuổi của kiếp trước dễ dàng tin tưởng.

Cô - Hai mươi tuổi của kiếp này nhìn ra đó chẳng qua chỉ là một trò cười.

Người đàn ông đứng lẳng lặng sau lưng cô, mặc cho cô tùy hứng, ở phía sau thu thập hết mọi tai họa do cô gây ra. Cô tìm anh, nhưng rồi lại không tự tin anh sẽ yêu mình, một cô gái với tâm hồn chua ngoa đanh đá độc ác như thế kia mà.

Nhưng anh vẫn bên cô, ủng hộ cô, yêu cô. Nhưng không hề dám nghĩ cô sẽ yêu mình. Anh chỉ nguyện đứng đó, đứng bên cạnh cô suốt ca đời.Đến khi cô yêu, anh thực sự không dám tin, những cử chỉ quan tâm của cô, làm anh vừa mừng vừa sợ.

Thế rồi, cô chủ động, thế rồi họ yêu nhau, cưới nhau, và có một bé trai vô cùng kháu khỉnh.

Kiếp này, Lâu Thanh Thanh dùng đủ mọi cách để chọc giận cô, để cô trở thành tấm đệm lưng nâng sự trong sáng thánh thiện của cô ta lên cao.Cô của kiếp này đã không còn mắc mưu nữa, nên bình thản cười nhạo lướt qua hết mọi thủ đoạn của cô ta, để lại cô ta với gương mặt xinh đẹp vặn vẹo sững sờ.

Cô của kiếp này bình thản đi lướt qua thần tượng trong lòng mình, bình thản nhìn mọi thủ đoạn lừa gạt phụ nữ của anh ta. Cô của kiếp này đã biết trân trọng tình cảm có thật bên cạnh mình, đã biết yêu bản thân, đã không còn tùy hứng như trước kia nữa.

Cô của kiếp này đã có hạnh phúc riêng của mình, và bình thản nhìn họ trong sự xâu xé lẫn nhau, bình thản nhìn sự giả tạo của bọn họ.

Cô không còn ghen tị nữa, cô đã có người nguyện hy sinh cả cuộc đời vì cô.Khi anh ngẩn ngơ thấy cô thay đổi, cô chỉ cười đáp:

"Bởi vì kiếp này em không thấy được ai yêu em hơn anh, nuông chiều em đến hư hơn anh nên đành phải chịu trách nhiệm gánh lấy tai họa là em."

Anh cũng cười đáp: "Đúng thế, anh chắc chắn không có ai yêu em và nuông chiều em hơn anh nên anh phải đón nhận mối tai họa ngàn năm này không để cho người khác phải chịu tội."

Anh biết cô có một bí mật gì đó rất lớn từ sự bình thản của cô, bởi vì anh hiểu cô hơn bất kì một ai khác, anh sống và lớn lên bên cạnh cô. Cũng chỉ vì một câu nói thơ ngây của cô

“Tần Chí là của Lâu Nghiêu Nghiêu, suốt đời cũng chỉ là của Lưu Nghiêu Nghiêu. Lớn lên Nghiên Nghiêu sẽ cưới Tần Chí.”

Mà làm anh chờ cô đến cả cuộc đời. Nên lần này anh tình nguyện chờ cô, chờ cô đến một lúc nào đó từ lão bà của anh, trở thành lão bà bà, khi đó, anh biết cô sẽ nói ra bí mật của mình!

Và khi đó anh sẽ nói:

Cảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh!


Giới thiệu

Mỗi một nữ phụ ác độc phía sau nhất định đều có một cực phẩm nam nhân, anh dung túng ngươi làm ác, cùng ngươi ép buộc nam chủ nữ chủ, anh cũng không phải đần độn mà là anh quá yêu ngươi, anh gọi là Tần Chí.

Lâu Nghiêu Nghiêu cả đời cùng người đoạt nam nhân, kết quả cuối cùng mới phát hiện cướp được là một người cặn bã, vì nam nhân này, cô ngộ sát tình địch, còn đem nam phụ ác độc nhà mình chôn vùi.

Trùng sinh trở lại hai mươi tuổi, tất cả đều còn kịp, Lâu Nghiêu Nghiêu quyết định, cô phải làm một nữ phụ ác độc chân chính, sau đó cùng nam phụ ân ái trước mặt đôi cẩu nam nữ!

Khái quát toàn văn: nữ phụ trùng sinh, vứt bỏ nam chủ, truy nam phụ.

Nội dung: trùng sinh, ngược luyến, thanh mai trúc mã, đô thị tình duyên



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.02.2013, 15:44
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 09.10.2012, 09:33
Bài viết: 8316
Được thanks: 6352 lần
Điểm: 9.3
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Một đám đần độn

“Bởi vì anh yêu em!”

Khi nghe câu này, Lâu Nghiêu Nghiêu bình thường giống khúc gỗ cũng bị cảm động, nước mắt giống hạt châu bình thường rơi mãi không ngừng, thế nào cũng dừng không được. Tần Chí đau lòng nhìn cô qua cửa sổ cách ly, anh đặt tay ở trên cửa sổ thủy tinh, giống như muốn giúp cô lau nước mắt, nhưng tất cả đều vô ích, cuối cùng anh đành phải đau lòng nói:

“Nghiêu Nghiêu, đừng khóc.”

Làm sao có thể không khóc? Lâu Nghiêu Nghiêu khóc đến gần như không thở được, anh ở bên kia cửa sổ cách ly vẫn nhẹ giọng an ủi cô, thanh âm ôn nhu trước sau như một, giống những ngày đã qua, chỉ cần cô vừa khóc anh sẽ không quan tâm đem bỏ qua tất cả mọi chuyện, ở bên cô, dỗ cô vui vẻ. Là cô quá ngu ngốc mới có thể coi đó là tình cảm anh em, là cô quá ngu ngốc mới có thể làm hại anh phải gánh tội thay cô.

“Tần Chí, tại sao anh không nói sớm?” Lâu Nghiêu Nghiêu vừa khóc, vừa chất vấn.

Tần Chí chỉ cười mà không trả lời cô. Kỳ thật không cần anh trả lời, khi Lâu Nghiêu Nghiêu hỏi những lời này, cũng đã nghĩ đến đáp án, bởi vì cho dù anh nói căn bản cũng không có tác dụng, khi đó cô bị Trần Hạo làm cho mê muội, trong mắt trừ Trần Hạo thì không nhìn tới bất luận kẻ nào. Suy nghĩ cẩn thận, Lâu Nghiêu Nghiêu khóc càng thương tâm. Cảnh ngục (Wan: cảnh sát coi ngục) thì đang thúc giục thời gian thăm tù đã hết. Tần Chí kêu Lâu Nghiêu Nghiêu một tiếng. Lâu Nghiêu Nghiêu cầm tai nghe ghé vào trên cửa sổ khóc, tuy vẫn rất thương tâm nhưng cũng nâng cao tinh thần nghe anh nói.

“Nghiêu Nghiêu, về sau anh không thể ở bên cạnh em, em phải tự chăm sóc mình, không thể lại tùy hứng, biết không?”

“Vâng, vâng.” Lâu Nghiêu Nghiêu chỉ biết là lung tung gật đầu.

“Nghiêu Nghiêu…”

“Vâng, vâng.”

“Không cần kết hôn với Trần Hạo, biết không? Tìm một nam nhân chân chính yêu em, biết không?”

“n ân.”

Tần Chí nói liên miên căn dặn rất nhiều, lần đầu tiên Lâu Nghiêu Nghiêu không cảm thấy phiền, còn thật sự trả lời, tuy căn bản không nghe được anh đang nói cái gì. Cảnh ngục lại thúc dục vài lần, thật sự không thể ở lại nữa, Tần Chí cuối cùng nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu thật sâu, buông tai nghe đứng dậy rời đi. Lâu Nghiêu Nghiêu đột nhiên đứng lên, dùng sức gõ vào tấm kính thủy tinh, không để ý cảnh ngục cảnh cáo, chỉ chỉ ống nghe, cô có lời muốn nói. Tần Chí nói với cảnh ngục nói câu thật có lỗi, lại cầm lấy tai nghe. Lâu Nghiêu Nghiêu nhìn anh qua tấm kính thủy tinh, nam nhân anh tuấn luôn luôn thích sạch sẽ, chú ý hình tượng, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủn, nhìn tiều tụy hơn nhiều, râu mọc nhiều hơn, chỉ có đôi mắt vẫn sáng rọi như trước, coi như cuộc sống đau khổ không thể ảnh hưởng tới anh, Lâu Nghiêu Nghiêu nhìn mà trong lòng chua xót, mãi đến khi Tần Chí mở miệng thúc dục một tiếng, Lâu Nghiêu Nghiêu mới dùng giọng điệu nhất nói:

“Tần Chí, anh biết em rất tùy hứng, cũng rất ích kỷ, cho nên cuối cùng cho em tùy hứng một lần nữa, chờ em được không? Em không phải đang hỏi anh mà là ra lệnh, anh phải chờ em, bằng không anh về sau đừng nghĩ có thể sống yên ổn, anh biết em giỏi nhất là ép buộc người!”

Xem, cô là một nữ nhân ác độc như thế này, luôn bắt buộc người khác làm chuyện họ không muốn, chưa bao giờ biết hối cải, còn coi đó là vinh hạnh cho họ. Tần Chí lúc đầu không hiểu được cô đang nói cái gì, sau khi suy nghĩ cẩn thận, Lâu Nghiêu Nghiêu đã cười buông tai nghe đi ra ngoài. Sửng sốt nửa ngày, cuối cùng Tần Chí cũng nở nụ cười, cô nói anh chờ, anh sẽ chờ, nhận mệnh rồi, anh đời này cam tâm tình nguyện nằm trong tay nữ nhân này.

Lâu Nghiêu Nghiêu khóc nửa ngày, hai mắt sưng như quả đào, ánh mặt trời bên ngoài làm trước mắt cô đột nhiên biến thành màu đen.

“Nghiêu Nghiêu.”

Trần Hạo chờ ở bên ngoài thấy cô liền ném xuống tàn thuốc, cười hướng cô đi tới.

Anh mặc quần áo trong màu trắng, tây trang màu trắng, khuôn mặt anh tuấn tinh xảo, mang theo ý cười thản nhiên, đi tới dưới ánh mặt trời đi, phía sau giống như có một vòng kim quang, làm cho người ta lóa mắt. Lâu Nghiêu Nghiêu mở to hai mắt nhìn thẳng vào nam nhân này, cô nhìn anh nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên thật sự nhìn như vậy, thấy rõ ràng. Trần Hạo đưa tay đỡ cô, Lâu Nghiêu Nghiêu chán ghét bỏ ra, đi thẳng tới bên cạnh xe. Mặt Trần Hạo cứng đờ nhưng rất nhanh lại khôi phục tươi cười, đi đến bên cạnh xe, săn sóc giúp cô mở cửa xe. Chờ Lâu Nghiêu Nghiêu ngồi vào,Trần Hạo mới trở lại ghế lái, khởi động xe. Lâu Nghiêu Nghiêu ngẩn người nhìn cảnh vật dần trôi qua ngoài cửa sổ, trong khi Trần Hạo vẫn dùng kính chiếu hậu xem thần sắc cô. Lâu Nghiêu Nghiêu bị nhìn cũng không kiên nhẫn, quay đầu, cười lạnh nói:

“Trần Hạo, anh chắc rất hận tôi?”

“Nghiêu Nghiêu, nói cái gì ngốc vậy.” Trần Hạo kinh ngạc, không nghĩ rằng Lâu Nghiêu Nghiêu sẽ nói như vậy, trên mặt anh tràn đầy kinh ngạc, nghiêng đầu đến ánh mắt nhìn cô cũng đặc biệt ôn nhu, ánh mắt kia cùng ánh mắt nam nhân đối bạn gái bốc đồng giống nhau như đúc. Nhưng Lâu Nghiêu Nghiêu lại không bị anh mê hoặc, mà là từng chữ từng chữ nói:

“Anh sao có thể không hận tôi, tôi giết nữ nhân anh yêu đồng thời giết luôn hài tử của anh, anh làm sao có thể không hận tôi?”

Trần Hạo nhăn lại mi, không hờn giận nói:

“Lâu Nghiêu Nghiêu, em nói bậy bạ gì đó?”

“Tôi nói bậy? Anh biết rất rõ mà, không phải sao? Lúc ấy ba người chúng ta đều ở đây, Lâu Thanh Thanh chết như thế nào, anh chẳng lẽ lại không biết? Ngộ sát Lâu Thanh Thanh là tôi, không phải Tần Chí.” Lâu Nghiêu Nghiêu đem những lời này nói ra, sau đó lại tung một lời như sét đánh: “Tôi muốn đi tự thú.”

Trong khoảng thời gian này cô vẫn đần độn, nhưng mà ở ngục giam khóc một hồi, đầu óc cô ngoài ý muốn lại thông suốt, cô không thể để Tần Chí gánh tội thay cô, Tần Chí hiện tại ba mươi hai tuổi, đây là thời kỳ rực rỡ nhất của một nam nhân, nhưng lại phải ở tù mười năm, tại thời đại biến chuyển từng ngày này, mười năm sau chẳng khác nào thế giới khác, khi đó tất cả đều đã muộn. Cô tuy rằng rất ích kỷ, nhưng cũng không thể để Tần Chí vì cô mà chôn vùi cả đời, anh nên có cuộc sống rất tốt. Trần Hạo bị lời nói của Lâu Nghiêu Nghiêu dọa, khiếp sợ nhìn cô nửa ngày cũng nói không ra lời, anh thật sự nhìn cô, phát hiện thần sắc của cô vô cùng bình thản, không giống giả bộ, anh trong mắt hiện lên một tia lửa giận, nhưng rất nhanh bị áp chế, anh vẫn dùng giọng ôn nhu nói:

“Nghiêu Nghiêu, chúng ta tháng sau sẽ kết hôn, về sau, đừng nói những lời ngốc nghếch này, anh đã nói, anh cùng Lâu Thanh Thanh hoàn toàn không có gì.”

“Không có hôn lễ .” Đối với lí do thoái thác của Trần Hạo, Lâu Nghiêu Nghiêu căn bản mặc kệ, cô trào phúng nói: “Anh nên cao hứng đi, vì anh rốt cuộc cũng thoát khỏi tôi!”

Trần Hạo bị lời của cô chọc giận, vẻ mặt thâm tình cùng bi thương nói: “Lâu Nghiêu Nghiêu, rốt cuộc phải thế nào em mới tin anh là thật tâm?”

Lâu Nghiêu Nghiêu quả thực ghê tởm muốn nôn, trước đó không lâu, bởi vì cô tranh chấp cùng Lâu Thanh Thanh, vô tình giết Lâu Thanh Thanh, cùng đứa bé trong bụng Lâu Thanh Thanh, một người hai mạng, nhưng hiện tại, nam nhân này lại cùng hung thủ giết con mình nói thật tâm? Lâu Nghiêu Nghiêu đột nhiên cảm thấy thật đáng buồn cho Lâu Thanh Thanh, cô với chị gái cùng cha khác mẹ này lại tranh đoạt một nam nhân ghê tởm đến cực điểm suốt mười mấy năm? Lâu Thanh Thanh a Lâu Thanh Thanh, chị nếu nhìn đến sắc mặt hiện tại của nam nhân này, có phải muốn chui từ mộ ra không? Chỉ sợ… Trần Hạo căn bản không yêu Lâu Thanh Thanh. Càng nghĩ càng ghê tởm, Lâu Nghiêu Nghiêu một khắc cũng không muốn nhìn mặt nam nhân này: “Dừng xe!”

Trần Hạo làm sao có thể dừng xe, vẫn như cũ vẻ mặt khổ đại cừu thâm nhìn cô:

“Nghiêu Nghiêu, anh biết em cùng Tần Chí tình cảm vẫn rất tốt, thậm chí làm cho anh ghen tị, nhưng cũng không thể vì thế mà đi gánh tội thay Tần Chí, anh yêu em như vậy em đem anh đặt ở đâu? Em có nghĩ tới cảm nhận của anh không?”

Lâu Nghiêu Nghiêu trợn mắt há hốc mồm, cô sớm nên phát hiện, nam nhân này, căn bản đầu óc có vấn đề!

“Đừng nói nữa, anh làm tôi cảm thấy ghê tởm! Tôi quả thực đầu bị nước vào, lúc trước mới thích anh như vậy!” Lâu Nghiêu Nghiêu quả thực muốn chọc giận, cô chán ghét nhìn Trần Hạo: “Tôi nói lại lần nữa, dừng xe!”

Trần Hạo đương nhiên sẽ không dừng xe, khuôn mặt tuấn tú trắng nõn xoay thành một đoàn, biểu tình thống khổ còn thiếu mỗi nước mắt : “Nghiêu Nghiêu…”

Nhìn đến sắc mặt này của Trần Hạo, Lâu Nghiêu Nghiêu không thể chịu nổi:

“Cầu xin anh đừng nói nữa, anh vừa nói tôi đã muốn nôn.”

Trần Hạo giống như bị ý tứ trắng trợn trong lời nói của cô làm giật mình, thậm chí quên ngụy trang, trừng to mắt, sắc mặt cứng ngắc nhìn cô, vẫn nghe nói Lâu Nghiêu Nghiêu tâm tư ác độc, nói chuyện ác độc, nhưng bởi vì lúc trước Lâu Nghiêu Nghiêu thích anh, tự nhiên sẽ không ở trước mặt anh nói thô tục, cho tới bây giờ mới phát hiện, nữ nhân này thật sự có thể mở miệng vô cùng hôi thối. Lâu Nghiêu Nghiêu người này, khi thích ngươi, có thể đem ngươi sủng đến tận trời, khi chán ghét ngươi, lại chút không thèm che giấu, nói trắng ra là một nữ nhân không có đầu óc. Nếu như cô đủ thông minh, sẽ không ở phía sau xé rách mặt nạ, nếu như cô đủ thông minh, cũng đủ ẩn nhẫn, cũng sẽ không…

Hai người giằng co, Lâu Nghiêu Nghiêu lười không thèm liếc anh một cái,Trần Hạo dùng sức hít mấy hơi, thật vất vả mới bình phục cảm xúc, anh quay đầu, vừa định tiếp tục diễn thâm tình, lại nghe thấy dồn dập tiếng phanh lại. Khúc quanh phía trước đột nhiên xuất hiện một chiếc xe tải lớn. Lúc thanh thép đâm thẳng hướng ót một khắc, thời gian tựa hồ đình chỉ, ngắn ngủi hai mươi bảy niên nhân sinh cưỡi ngựa quang hoa của Lâu Nghiêu Nghiêu ở trước mắt xẹt qua, trong đầu không hiểu hiện lên một cái ý niệm trong đầu: đây là một đồng thoại thật đáng buồn, nó có kết cục vô cùng quỷ dị, nữ chủ là cô bé lọ lem bị nữ phụ ác độc giết, sau đó nam chủ vương tử bạc tình bạc nghĩa cùng nữ phụ ác độc sắp tới lúc sống cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp, lại ngoài ý muốn bị xe đâm chết, còn là chết không toàn thây! Đây thật sự là một đồng thoại cẩu huyết! Trước khi nhắm mắt lại, Lâu Nghiêu Nghiêu lại không cam lòng, lại tiếc nuối nghĩ đến: Tần Chí đáng thương, xem ra anh phải chờ em trong kiếp sau rồi!

Ch ương 2: Trở về hai mươi tuổi

Lâu Nghiêu Nghiêu khó có thể tin nhìn hai tay xa lạ lại quen thuộc này. Nói xa lạ, vì tay trái cô từng có một vết sẹo, tuy rằng điều trị đúng lúc, đã xử lý tốt, nhưng bởi vì miệng vết thương quá sâu nên vẫn để lại một chút dấu vết. Nói quen thuộc, sao có thể không quen? Dù là độ to nhỏ của bàn tay, chiều dài ngón tay, các đường chỉ tay, cùng với tay mình giống nhau như đúc.

Lâu Nghiêu Nghiêu không rõ tình huống hiện tại, cô mở to mắt, phát hiện chính mình đang nằm trong phòng bệnh nặng mùi thuốc khử trùng, theo lý mà nói, cô hẳn là đã chết, nhắm mắt lại trước mắt sẽ hiện lên cảnh tai nạn lúc đó, thanh thép hướng thẳng đầu cô đâm tới, vừa sợ hãi vừa đau khổ, cô thậm chí không muốn nhớ lại. Nhưng nếu như cô đã chết, cô làm sao có thể nằm trên giường bệnh?

Lâu Nghiêu Nghiêu hoảng sợ sờ sờ mặt mình, hoàn toàn không có chút tổn thương nào, cũng không có băng vải, cô không bị hủy dung, nhưng chuyện này căn bản có chỗ không đúng.

Nghĩ không ra Lâu Nghiêu Nghiêu ngồi ở trên giường ngốc một hồi, sau khi bị y tá phát hiện đã tỉnh, bác sĩ rất nhanh được gọi tới, Lâu Nghiêu Nghiêu không rõ ràng lắm tình huống hiện tại, đành phải phối hợp với bác sĩ để kiểm tra, thuận tiện trả lời bác sĩ vài vấn đề. Bác sĩ hỏi mười câu thì có tám câu liên quan tới đầu, sau khi xác định Lâu Nghiêu Nghiêu không có chỗ nào không thoải mái, bác sĩ đưa ra kết quả chẩn đoán:

"Lâu tiểu thư, chúc mừng cô, hôm nay cô có thể xuất viện, tuy nhiên cô vừa hôn mê suốt một ngày một đêm nên tôi đề nghị cô nằm viện thêm hai ngày để quan sát."

"Cảm ơn." Lâu Nghiêu Nghiêu lễ phép nói lời cảm ơn.

Sau khi chờ bác sĩ và y tá rời khỏi phòng bệnh, Lâu Nghiêu Nghiêu lập tức vọt vào toilet, cô nằm ở phòng bệnh riêng nên có toilet riêng.

Nhìn khuôn mặt trong gương, Lâu Nghiêu Nghiêu ngây ngẩn cả người, đúng như cô đoán, đây đúng là mặt cô, nhưng so với khuôn mặt tái nhợt vì chất độc hại của mỹ phẩm thì khuôn mặt này tuy trắng nõn lại có cảm giác khỏe mạnh, quan trọng nhất là khuôn mặt này so với mặt cô thì trẻ hơn rất nhiều, nhìn qua chỉ có mười tám mười chín tuổi. Lâu Nghiêu Nghiêu tim đập nhanh một nhịp, sau đó là sự vui sướng không gì tả nổi từ đáy lòng dâng lên, tuy cô không thích xem tivi, nhưng cũng biết đến hiện tượng trùng sinh, có trở sống lại, giống như kịch bản phim truyền hình, mà hiện tại internet, tiểu thuyết vẫn thường nói tới, như vậy... Tình huống hiện tại của cô, có phải cũng trùng sinh, trở lại khi cô còn trẻ không?

"Nghiêu Nghiêu." Cũng không biết đã đứng trong toilet bao lâu, Lâu Nghiêu Nghiêu nghe thấy trong phòng có người gọi cô, cô nhanh chóng đè nén cảm xúc vui sướng cùng sự chua xót trong lòng, ra khỏi phòng vệ sinh.

Nhìn thấy người trong phòng bệnh Lâu Nghiêu Nghiêu lại càng tin tưởng vững chắc mình đã thực sự trùng sinh. Nếu không thì sao có thể thấy dì Lưu? Dì Lưu và dì Lục đều là bảo mẫu trong nhà, bình thường phụ trách cuộc sống sinh hoạt của các cô, đã làm ở nhà các cô mười mấy năm, Tuy nhiên, khi cô hai mươi lăm tuổi thì dì Lưu được con đưa đi hưởng phúc, khi đó, Lâu Nghiêu Nghiêu đã rất buồn.

Dì Lưu buông đồ mang đến xuống, nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu một lúc lâu, nhìn thấy cô sắc mặt cũng như tinh thần vô cùng tốt, mới thở một hơi nhẹ nhõm nói:

"Xem ra là không có việc gì, Nghiêu Nghiêu à, không phải dì nói con, lần sau trăm ngàn lần đừng xúc động như vậy, nếu thực có chuyện, mẹ con sẽ rất thương tâm!"

Nghe lời nói quan tâm của dì Lưu, Lâu Nghiêu Nghiêu chợt thấy cảm động, cô từ nhỏ không gần gũi cha, mẹ lại làm việc cả ngày, thời gian ở bên hai dì còn nhiều hơn cha mẹ, tính kĩ thì sau khi dì Lưu đi theo con ở nơi thành thị khác thì đã hai năm rồi không gặp, tuy trước kia đối với lời nói quan tâm của dì luôn thấy dài dòng, giờ khắc này lại không nghĩ tới việc phản bác, Lâu Nghiêu Nghiêu cười cười lấy lòng: "Dì, con đã biết, người đừng giáo huấn con nữa mà."

"Con biết là tốt rồi." Dì Lưu cũng không nói gì, dù sao thân phận phân biệt đặc thù, tốt quá cũng không phải chuyện tốt, cô lấy khăn mặt từ trong túi đồ mang tới ra rửa mặt. Chờ sau khi Lâu Nghiêu Nghiêu rửa mặt sạch sẽ, dì Lưu lại đưa cho Lâu Nghiêu Nghiêu một cái hộp giữ ấm, bên trong là cháo hạt sen, Lâu Nghiêu Nghiêu ngoan ngoãn nhận lấy, đưa lên miệng nhỏ uống.

Dì Lưu mở toang cửa sổ ra thông gió, sau đó cầm lấy cái gói to kia đi vào toilet, một lát sau truyền ra tiếng rửa hoa quả, đồng thời nói với cô, công ty hôm nay có cuộc họp quan trọng, cho nên cha mẹ cô không thể tới thăm cô. Lâu Nghiêu Nghiêu nhìn dì Lưu bận rộn đến bận rộn đi, đột nhiên cảm thấy cháo trong miệng tự nhiên lại có vị ngọt, về chuyện cha mẹ không tới thăm cô, cô cũng không quá để ý, sớm đã thành thói quen, không phải sao? Do dự nửa ngày, Lâu Nghiêu Nghiêu rốt cục vẫn hỏi ra miệng: "Dì, con sao lại ở trong bệnh viện?"

Xem tình huống hiện tại, cô quả thật đã trùng sinh, nhưng cô căn bản không nhớ rõ chính mình khi mười tám mười chín tuổi đã từng nằm viện, nghe bác sĩ kia nói thì cô ngày hôm qua hôn mê một ngày, chuyện quan trọng như vậy, nhưng trong trí nhớ cô căn bản không có ấn tượng gì, hơn nữa, sau khi cô tỉnh lại, trừ cảm giác hơi đói thì không cảm thấy có gì không khoẻ. Đã có nghi vấn, vậy thì phải hỏi thôi, dù sao cô thật sự là Lâu Nghiêu Nghiêu, không sợ bị vạch trần thân phận.

Dì Lưu cũng không cảm thấy lạ, trả lời: "Nghiêu Nghiêu không nhớ sao? Ngày hôm qua con cùng Thanh Thanh đã xảy ra tranh chấp, theo thang lầu thượng ngã xuống nên hôn mê."

Thanh Thanh, cũng chính là Lâu Thanh Thanh, chị gái cùng cha khác mẹ của cô, Lâu Nghiêu Nghiêu cụp mắt xuống, trong lòng trở nên rối rắm, cô quay về quá khứ, vậy thì Lâu Thanh Thanh chắc chắn không chết.

"Ai nha, Nghiêu Nghiêu, có phải còn có chỗ nào không khỏe không? Đầu đau không?" Thấy cô cúi đầu, Dì Lưu khẩn trương hỏi.

Lâu Nghiêu Nghiêu nhanh chóng an ủi bà, thuận tiện đem kết quả kiểm tra vừa rồi nói luôn. Dì Lưu lúc ấy mới yên tâm, ngày hôm qua, sau khi Lâu Nghiêu Nghiêu hôn mê, liền làm toàn thân kiểm tra, không phát hiện có gì bất thường, tuy bác sĩ cũng nói cô không việc gì, nhưng dì Lưu cảm thấy bác sĩ nói rất đúng, vẫn nên ở bệnh viện quan sát vài ngày. Chờ Lâu Nghiêu Nghiêu uống xong cháo, lại hàn huyên vài câu. Dì Lưu nói cô phải nghỉ ngơi nhiều, sau đó liền về nhà, trong nhà còn có rất nhiều việc, chủ yếu là làm cơm trưa cho Lâu Nghiêu Nghiêu.

Phòng bệnh trở nên yên tĩnh, Lâu Nghiêu Nghiêu đi đến bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, thành phố này cô đã sống từ nhỏ, giờ phút này lại có chút xa lạ, cô không tự giác sờ sờ cổ tay trái, phát hiện trên cổ tay trơn láng, đúng rồi, cô còn chưa đeo cái dây mà cô đã tranh chấp với Lâu Thanh Thanh. Trong ấn tượng, cùng Lâu Thanh Thanh tranh chấp mà ngã xuống dưới, chuyện này đã từng có một lần, chuyện này cũng có liên quan tới Trần Hạo. Cô nhớ rõ không lâu sau là đến sinh nhật Trần Hạo, cô bỏ ra chút tâm tư tìm Châu Bảo Hành làm một lễ vật đặc thù, sau đó để ở bàn trang điểm trong phòng, kết quả sau khi cô ăn xong món điểm tâm trở về phòng lại phát hiện cái hòm chứa lễ vật không cánh mà bay.

Dì Lưu cùng dì Lục đều ở dưới lầu xem phim truyền hình, trong khoảng thời gian đó chưa từng lên lầu, như vậy, nhất định là Lâu Thanh Thanh cầm, cô tức giận bừng bừng chạy tới chất vấn Lâu Thanh Thanh, hai người xảy ra tranh chấp ở cầu thang, một phen vật lộn, kết quả hai người cùng nhau ngã đi xuống lầu. Cũng may vì tránh cho té bị thương, bậc thang trong nhà đều được trải thảm dày, hai người đều không bị thương nặng.

Tuy nhiên lần đó với lần này không giống nhau, lúc này cô lại hôn mê bất tỉnh, Lâu Nghiêu Nghiêu cảm thấy có thể là bởi vì cô trùng sinh. Nhớ tới sự tình trải qua, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng xác thực được thời gian hiện tại, hai tháng trước cô vừa tròn hai mươi tuổi.

Hai mươi tuổi, cô đã hai mươi bảy tuổi lại có thể một lần nữa sống lại lúc hai mươi tuổi. Cô không biết nên may mắn hay là nên khổ sở, trùng sinh, những thứ đã trải qua lúc trước hoàn toàn không tồn tại, trùng sinh, cô sẽ có thể gặp lại Tần Chí, cái kia nguyện ý gánh tội thay cô ,Tần Chí...

Cũng là cô ngốc, lúc ấy cô không nên tại thời điểm đó cũng Trần Hạo trở mặt, nhưng cảm giác mấy tháng chịu tội, áy náy làm cho cô nghỉ ngơi không đủ, cô chính mình cũng không biết đang làm cái gì nói cái gì, tuy cô không làm chuyện ngu xuẩn là cùng Trần Hạo cướp tay lái, nhưng lại làm cho Trần Hạo phân tâm, thế cho nên đã xảy ra tai nạn xe cộ. Đều nói nữ nhân khi đã yêu thì chỉ số thông minh liền tụt, sau khi Lâu Nghiêu Nghiêu phát hiện chính mình không hề yêu Trần Hạo, đầu óc trở nên thông minh hơn rất nhiều.

Bất quá, cô hẳn là nên cảm tạ Trần Hạo, nếu như không phải Trần Hạo, cô cũng sẽ không trở lại hai mươi tuổi lần nữa. Nhưng là, càng có nhiều khổ sở, cô đã trở lại, Tần Chí làm sao bây giờ? Anh phải tiếp tục gánh tội thay cô sao? Cô nói, muốn anh chờ cô. Không nghĩ tới ý niệm trước khi chết ý niệm lại trở thành sự thật, cô lúc ấy nghĩ, Tần Chí khả năng phải đợi cô trong kiếp sau, hiện tại, có tính là kiếp không?

Lâu Nghiêu Nghiêu nhất thời không biết nên làm cái gì bây giờ... Cô yêu Tần Chí sao? Cô cũng không rõ ràng lắm, cô cùng Lâu Thanh Thanh tranh Trần Hạo mười mấy năm, kết quả sau khi thấy rõ ràng con người anh, trong lòng chỉ cảm thấy ghê tởm, cũng không có nhiều khổ sở, ngược lại nhìn đến Tần Chí vì cô chịu khổ, cô đau lòng gần như muốn chết, cho nên, cô thật ra là yêu Tần Chí? Ít nhất so với Trần Hạo có chút khác biệt.

Cẩn thận nghĩ, đoạn cảm tình của cô cùng Trần Hạo cũng không khắc sâu, ngược lại cùng Lâu Thanh Thanh tranh giành cô lại phi thường rõ ràng, cô rốt cuộc là thích Trần Hạo, hay là thuần túy muốn cùng Lâu Thanh Thanh tranh chấp? Chuyện đó bây giờ đã không còn quan trọng nữa.

Trùng sinh, tất cả có thể thay đổi, bi kịch còn chưa phát sinh, còn kịp thay đổi. Cô sẽ không lại vì Trần Hạo lãng phí thanh xuân, cũng sẽ không chịu phép khích tướng của Lâu Thanh Thanh mà lỡ tay giết Lâu Thanh Thanh, lại càng không hội lại làm cho Tần Chí đi gánh tội thay cô. Lâu Nghiêu Nghiêu lại nghĩ tới Tần Chí đã từng nói, anh nói anh yêu cô...

Lúc đó, tuy lòng cô chua xót khổ sở, đáy lòng lại ẩn ẩn vui mừng, nhưng là, hiện tại tình cảm của Tần Chí ra sao? Nếu như không yêu? Lâu Nghiêu Nghiêu đột nhiên muốn gọi điện thoại để hỏi rõ ràng, nhưng cầm di động nửa ngày cũng không dám ấn xuống, di động có mấy cuộc gọi nhỡ, cùng mấy cái tin nhắn, đều là của Tần Chí, Lâu Nghiêu Nghiêu mở tin nhắn cuối cùng: Nghiêu Nghiêu, ngày mai anh sẽ trở lại, em muốn quà gì?

Đúng rồi, trước đó anh đã đi công tác, Tần Chí mỗi lần đi công tác, cô đều muốn một đống lớn quà tặng, anh chưa bao giờ nuốt lời, chỉ cần là cô muốn, anh đều mua cho cô. Tần Chí đối cô tốt lắm, vẫn đều rất tốt. Cho nên cô căn bản không biết, anh khi nào thì yêu cô .

Bọn họ hơn kém nhau năm tuổi, hai người thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, Tần Chí đối cô mà nói, nói là anh trai thân thiết cũng không đủ, mấy năm nay chăm sóc cô rất cẩn thận, so với cha mẹ cô còn hơn nhiều, lâu dần thành quen, làm cho cô chưa bao giờ nghĩ tới quan hệ của bọn họ lúc đó, ngẫu nhiên có người hâm mộ nói cô có "Anh trai tốt", cô đắc ý sau đó cũng liền quên.

Bọn họ ở chung hình thức vẫn không đổi, như vậy, cô cũng không cho rằng, Tần Chí có cảm tình với cô. Cho dù không có cảm tình, cô cũng muốn lại làm cho anh yêu cô! Anh phải chịu trách nhiệm với lời anh đã nói! Cho dù tất cả chưa phát sinh. Cũng không thể bởi vậy quỵt nợ. Lâu Nghiêu Nghiêu lúc vui lúc buồn ngây ngô cả ngày, cuối cùng đưa ra một quyết định bá đạo, dù sao cô chính là người ích kỷ không phải sao? Cô không dám gọi điện thoại, sợ bị phát hiện bất thường, do dự nửa ngày, cô liền gửi một tin nhắn: Em chờ anh trở về ---- Nghiêu Nghiêu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.02.2013, 15:45
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 09.10.2012, 09:33
Bài viết: 8316
Được thanks: 6352 lần
Điểm: 9.3
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Ch ương 3: Cực phẩm cô bé lọ lem

Lâu Nghiêu Nghiêu chờ mong nửa ngày, kết quả tin nhắn này như đá chìm đáy biển. Rõ ràng tin nhắn lúc trước được gửi tới trước đó không lâu, kết quả cô phát ra một hồi ngốc, lại trả lời tin nhắn, cư nhiên lại không để ý tới? Là không phát hiện, hay là hiện tại bề bộn nhiều việc? Nếu như không trả lời, có phải đã nói rõ Tần Chí không nghĩ trả lời tin nhắn của cô?

Lâu Nghiêu Nghiêu trong lòng ngũ vị phức tạp, nếu là trước kia, cô sớm gọi điện thoại, mặc kệ anh đi làm hay đang họp, đều phải nghe! Nhưng là, như vậy có phải hay không có vẻ giống cố tình gây sự? Cố tình gây sự rất nhiều năm Lâu Nghiêu Nghiêu lần đầu tiên có cảm giác.

Nhớ rõ bạn tốt từng nói qua: nữ nhân cố tình gây sự tự nhiên khiến người ta chán ghét, nhưng nếu như người không thể cho cô cố tình gây sự, như vậy, sẽ cô cũng chán ghét, thật đáng buồn. Lâu Nghiêu Nghiêu hiện tại liền cảm thấy chính mình thật đáng ghét, lại thật đáng buồn.

Cảm tình dù thâm cũng không chịu nổi, giống như cô lúc trước thích Trần Hạo, theo Trần Hạo, bởi vì thái độ của anh vẫn không tiếp thụ cũng không cự tuyệt, tự do ở giữa cô cùng Lâu Thanh Thanh, cô cũng quên là khi nào thì mất đi cảm giác thích, nhưng cô không nghĩ buông tha, cũng không thể buông tha, bởi vì cô sao có thể làm cho Lâu Thanh Thanh như ý. Cô không chiếm được gì đó, Lâu Thanh Thanh cũng đừng nghĩ sẽ có. Ôm tâm tư này, cô cùng Lâu Thanh Thanh tranh tới tranh lui, cuối cùng cô thắng, cũng thua. Cô thành công cùng Trần Hạo đính hôn, nhưng hai người kia, lại lấy từ "Không thể nói cho cô, sợ xúc phạm tới cô", vụng trộm kết giao năm năm! Suốt năm năm, cô giống đứa ngốc, bị bọn họ đùa giỡn xoay quanh.

Cô thật ngu ngốc, mới có thể không phát hiện? Nếu không phải bạn tốt nói, thấy bọn họ cùng đi khám phụ khoa, cô nhất định vẫn chẳng hay biết gì. Cô Lâu Nghiêu Nghiêu đến tột cùng làm sai cái gì? Hai người kia muốn đối với cô như vậy, một là sắp kết hôn - vị hôn phu, một là có quan hệ huyết thống chị gái cùng cha khác mẹ, bọn họ coi như cô đã chết sao? Bọn họ đến tột cùng là nghĩ như thế nào? Có thể dự đoán, nếu như cô không phát hiện, Lâu Thanh Thanh rất có thể ôm bụng tham gia hôn lễ.

Trước lúc đính hôn mẹ đã khuyên cô, Trần Hạo hội muốn cùng cô kết hôn, hoàn toàn là vì công ty Trần gia xuất hiện nguy cơ, cần một khoản tiền lớn mới có thể xoay sở, trước đó cũng đã cùng mẹ xin giúp đỡ qua vài lần, nhưng mẹ cự tuyệt, nhưng một khi thành thân gia, có thể để chồng của con gái bị phá sản sao? Cô lúc ấy tuy rằng chần chờ, nhưng sao có thể bỏ qua cơ hội đánh bại Lâu Thanh Thanh? Mẹ Lâu Nghiêu Nghiêu là Phương Hi Lôi là một người cuồng công việc, tuy rằng xinh đẹp, nhưng đối với những người theo đuổi mình chưa từng liếc mắt nhìn một cái, không chịu nổi cha mình thúc giục, cuối cùng chọn một người đồng dạng cuồng công việc là Lâu Viễn Chí để kết hôn, lúc ấy Lâu Viễn Chí đã có bạn gái, đối mặt bạn gái ôn nhu hơn người cùng nữ thủ trưởng cường thế nhiều tiền , Lâu Viễn Chí che giấu tin tức của người trước , lựa chọn người sau. Người hướng chỗ cao với tới, không có gì đáng trách.

Chính là, lúc ấy bạn gái ở chung đã mang thai, cô vụng trộm sinh ra đứa nhỏ, năm đó, nữ nhân này có tìm Lâu Viễn Chí không? Lâu Nghiêu Nghiêu không biết. Chỉ biết là, năm cô mười ba tuổi, ông ngoại qua đời, năm thứ hai, nữ nhân kia liền mang theo Lâu Thanh Thanh vào cửa, nói đến cô cũng đáng thương. Đối mặt nữ nhân kia quỳ xuống dập đầu, cùng Lâu Viễn Chí khẩn cầu, Phương Hi Lôi tuy rằng thực chán ghét chuyện này cũng thực chán ghét việc Lâu Thanh Thanh tồn tại, nhưng cũng không cứng rắn đuổi Lâu Thanh Thanh đi, nhưng bởi vì như thế, cô cùng Lâu Viễn Chí vốn được luật pháp công nhận là vợ chồng nhưng quan hệ lại lạnh như băng, mấy năm nay vẫn tương kính như băng.

Người khác đều nói, Lâu Thanh Thanh là cô bé lọ lem, mà cô do không thể chấp nhận chị gái kia, cái gì đều cùng chị gái tranh đoạt trở thành em gái ác độc ! Lúc trước là thích người chị này, cô là con gái một, đột nhiên có một chị gái, làm sao có thể không hiếu kỳ, không thích, lúc ban đầu, tất cả đều tốt đẹp, chị gái cũng đối cô thực khiêm nhượng, cái gì đều làm cho cô, nhưng mà cô rất nhanh liền phát hiện cha vẫn đối chính mình mặt lạnh, cư nhiên đối với chị gái thì vô cùng nhân từ, gần như muốn gì được nấy, chị gái chưa bao giờ cùng cô tranh, không cùng cô cướp, bởi vì chỉ cần cô không tranh không cướp, cha sẽ bù lại gấp mười, gấp trăm lần cho cô ấy!

Lâu Nghiêu Nghiêu sao có thể không hận, có thể không ghen tị?

Đúng, cô ghen tị. Cô chính là người hẹp hòi, ích kỷ. Chị muốn là cho, vậy thì toàn bộ đều không muốn, toàn bộ đều xuất hiện đi! Chị muốn hiền lành? Vậy chị liền vẫn hiền lành cho cô.

Cho đến khi Trần Hạo xuất hiện.

Chị gái cái gì cũng không cùng cô tranh, không cùng cô cướp, lại sau khi cô tỏ vẻ đối Trần Hạo có hảo cảm, cũng bắt đầu hướng Trần Hạo tranh giành, người khác đều nói cô ác độc, cướp của chị gái gì đó còn chưa tính, liền bạn trai cũng cướp, rõ ràng... rõ ràng... Là cô coi trọng trước.

Đến tận đây, Lâu Nghiêu Nghiêu hoàn toàn vặn vẹo. Cho nên nói, Lâu Nghiêu Nghiêu biến thành như vậy không có tính cách tốt đẹp, cùng Lâu Thanh Thanh cũng không thoát được quan hệ.

Cuối cùng, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng đi lên vết xe đổ của mẹ, nếu như không phải bị tố giác, có lẽ rất nhiều năm về sau, chuyện người kia mang theo đứa nhỏ tới cửa, sẽ là Lâu Thanh Thanh. Đây là chị gái giống cô bé lọ lem thiện lương cùng khiêm nhường! Nếu như phía trước chính là chán ghét, chán ghét Lâu Thanh Thanh, hiện tại chính là hận không thể để cô đi tìm chết. Lâu Thanh Thanh cũng thật sự đã chết, chết dưới sự thông minh của cô.

"Nghiêu Nghiêu, thực xin lỗi, chúng ta không phải cố ý gạt em, chị biết em vẫn thích Trần Hạo, em nhất định không chấp nhận được đả kích này, chúng ta không muốn em bị thương tổn, mới che giấu chuyện này."

"Nghiêu Nghiêu, Trần Hạo yêu em, em yên tâm, chị sẽ dẫn đứa nhỏ rời đi nơi này, vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt em."

... ... ...

"Ha ha, đúng thì thế nào? Tôi cố ý, cô với người mẹ cao quý của cô đều ghê tởm, trừ phi cướp bạn trai người khác, các người còn có thể làm cái gì?"

"Tôi sẽ không bỏ đứa nhỏ, Lâu Nghiêu Nghiêu, cho dù cô cùng Trần Hạo kết hôn thì thế nào? Tôi sẽ thành cây kim trong lòng các người, chỉ cần cô nhìn đến Trần Hạo, cô sẽ nghĩ đến tôi, về sau các người có đứa nhỏ, cô sẽ nghĩ đến con của tôi! Ha ha, Lâu Nghiêu Nghiêu, cô cho là cô thắng? Không, cô thua, cô đời này đều chỉ có thể sống ở dưới bóng ma của tôi! Không có cơ hội xoay người!"

Lâu Thanh Thanh điên rồi, cô cũng điên rồi, cô cầm lấy dao gọt hoa quả, nhằm phía Lâu Thanh Thanh đâm tới. Sau đó hai người vật lộn, cô thể trạng khí lực cũng không bằng Lâu Thanh Thanh, tự nhiên đánh không lại đối phương, chỉ có thể bị động bị Lâu Thanh Thanh lôi đến đẩy đi, kết quả lôi kéo nửa ngày, cô trượt chân ngã ở trên, nói đến cũng là Lâu Thanh Thanh không đúng, rút lại lực trụ, liền như vậy ngã xuống trên người cô. Kia là cán đao, liền như vậy cắm vào.

Diễn nửa ngày Lâu Thanh Thanh không thể tính đến, ngày đó đã xảy ra một tai nạn xe cộ, Trần Hạo sớm đã tới lại bị chặn giữa đường, bỏ lỡ kịch hay lại phấn khích này.

Sau đó... Lâu Nghiêu Nghiêu bối rối gọi điện thoại cho Tần Chí. Lâu Thanh Thanh tuy rằng chết ngoài ý muốn, nhưng cô cũng nên tỉnh ngộ, dù sao, lúc cô còn sống cũng không cho Lâu Nghiêu Nghiêu quá thoải mái, bây giờ cô đã chết, cũng không làm cho Lâu Nghiêu Nghiêu quá thoải mái.

Mãi tới khi điện thoại có tin nhắn mới, Lâu Nghiêu Nghiêu mới hồi phục tinh thần, cô sờ sờ mặt, phát hiện trên mặt tất cả đều là nước, cô khóc... Khóc? Cô vì sao muốn khóc, hai người kia căn bản không đáng để cô khóc!

Không thèm lau nước mắt, Lâu Nghiêu Nghiêu nhanh chóng mở di động xem tin nhắn, là Tần Chí gửi đến, chỉ có một chữ "Tốt", thậm chí dấu chấm câu cũng không có, nhưng Lâu Nghiêu Nghiêu lại phi thường thỏa mãn, nhìn một lần lại một lần, nhìn mãi không chán.

Lúc Trần Hạo cùng Lâu Thanh Thanh đẩy cửa ra đi vào, liền nhìn đến Lâu Nghiêu Nghiêu đứng ở bên cửa sổ, nhìn di động cười giống đứa ngốc, vẻ mặt ngu ngốc, trên mặt còn có nước mắt chưa khô. Hai người đều bị dọa nhảy dựng, sẽ không phải là ngã đến ngớ ngẫn chứ?

Lâu Thanh Thanh áp chế niềm vui khó hiểu nơi đáy lòng, thử hô một tiếng: "Nghiêu Nghiêu."

Lâu Nghiêu Nghiêu lúc này mới chú ý tới hai người, nhướng mày, rút tờ giấy lau nước mắt, chán ghét đánh giá hai người, Lâu Thanh Thanh buộc tóc đuôi ngựa, mặc áo sơ mi kẻ ô vuông mộc mạc màu xám cùng quần bò bạc trắng bệch, dưới chân là một đôi giày vải trắng, mộc mạc thật giống như bọn họ ngược đãi cô, không xinh đẹp giống vài năm sau, mà Trần Hạo mặc áo sơmi trắng quần tây, trước sau như một dương quang suất khí.

Lâu Nghiêu Nghiêu phiên cái xem thường: "Lâu Thanh Thanh, đừng như vậy gọi tôi, tôi với cô không thân."

"Nghiêu Nghiêu, chị biết em còn đang giận chị, còn trách chị, nhưng chị thật sự không lấy của em gì đó, em ngày hôm qua hôn mê, dì Phương đã tìm được rồi, là em không cẩn thận đánh rơi xuống dưới bàn." Phương Hi Lôi chưa bao giờ che giấu sự chán ghét đối với Lâu Thanh Thanh, tất nhiên sẽ không cho cô gọi mẹ.

Nghe Lâu Thanh Thanh ủy ủy khuất khuất thanh âm, Lâu Nghiêu Nghiêu một trận phiền chán, đánh rơi xuống bàn? Cô tròng mắt là làm plastic sao? Cái hộp lớn như vậy lại không nhìn thấy.

"Tốt lắm, hiểu lầm giải trừ là tốt rồi." Nhìn đến Lâu Nghiêu Nghiêu sắc mặt càng ngày càng không tốt, Trần Hạo làm người hoà giải: "Nghiêu Nghiêu, đói bụng không? Anh mang theo bánh dâu tây em thích nhất này."

Lâu Nghiêu Nghiêu lười liếc mắt một cái, trực tiếp tiễn khách: "Bác sĩ nói tôi cần tĩnh dưỡng, mời các người về đi."

Trần Hạo nghĩ cô còn đang tức giận, huống hồ anh cùng Lâu Thanh Thanh tới, Lâu Nghiêu Nghiêu khẳng định ghen tị, anh lộ ra một cái hiểu rõ tươi cười, trấn an nói: "Nghiêu Nghiêu, tức giận thế nào cũng không thể bắt thân thể của mình chịu tội được, ngoan, trước ăn sáng đi."

Ngoan? Lâu Nghiêu Nghiêu thiếu chút nữa không nhịn xuống được muốn nôn vào mặt anh, luyến tiếc tin nhắn trong di động, cô nhịn xuống xúc động, cô làm cho bọn họ đi, chính là lo lắng mình không áp được lửa giận, lấy ghế dựa đập vào mặt họ, cô cũng không muốn thật vất vả có một lần trùng sinh, lại bởi vì đem hai người kia đập chết, lại công trắng dã tràng.

Trần Hạo nghĩ đến mình hoa mắt, anh thấy cái gì? Người kia luôn luôn đối anh khúm núm, nói gì nghe nấy - Lâu Nghiêu Nghiêu, cặp mắt kia luôn luôn mang theo ái mộ cùng khát khao ánh mắt, nay lại không chút nào che giấu sự chán ghét, không, không chỉ là chán ghét, nói là căm hận cũng không đủ. Trần Hạo không chút nghi ngờ, cô thậm chí muốn bóp cổ mình.

"Nghiêu Nghiêu..."

Không đợi anh ta muốn nói cái gì, Lâu Nghiêu Nghiêu đã lấy gối đánh hai người: "Đi ra ngoài, đều đi ra ngoài cho tôi, tôi không muốn nhìn đến các người này, đôi cẩu nam nữ!"

Cô bé lọ lem cũng tốt, vương tử cũng tốt, không liên quan tới cô, các người muốn hưởng thụ tình yêu cũng tốt, muốn hưởng bùn cũng tốt, thật có lỗi, tôi không thể phụng bồi, các người chính mình hưởng đi! Khi Phương Hi Lôi đến liền thấy một màn như vậy, ở cửa phòng bệnh, Trần Hạo che chở Lâu Thanh Thanh, hai người chật vật né tránh, Lâu Nghiêu Nghiêu khí phách cầm cái gối đầu đập xuống người bọn họ. Phương Hi Lôi nhíu mày nhìn, không ra tiếng, hoàn toàn không có ngăn cản ý tứ, thẳng đến Lâu Thanh Thanh thấy được, hét lên một tiếng: "Dì Phương !"

Lâu Nghiêu Nghiêu quay đầu liền nhìn thấy mẹ mình đứng ở bên cạnh, cũng không biết bị thấy được bao nhiêu, nhất thời có chút ngượng ngùng, vừa rồi cô đập sảng khoái, liền cùng người đàn bà chanh chua giống nhau, xong rồi...

Trần Hạo sửa sang lại quần áo, tuy rằng thực chật vật, nhưng là phi thường thong dong lễ phép kêu một tiếng: "Dì Phương ."

Lâu Thanh Thanh dắt góc áo đứng ở bên cạnh, bộ dáng như con dâu nhỏ, giận mà không dám nói gì, ủy khuất. So với một đôi này, liền càng cảm thấy Lâu Nghiêu Nghiêu vẻ mặt hung ác cầm lấy gối đầu là không thể nói lý!

Phương Hi Lôi bất động thanh sắc hỏi: "Đây là có chuyện gì?"

"Dì Phương, chúng ta đến thăm Nghiêu Nghiêu, nhưng Nghiêu Nghiêu..." Mặt sau Lâu Thanh Thanh cũng không nói gì, bất quá cũng không cần nói.

"Tốt lắm, các người đi về trước đi, ta sẽ nói Nghiêu Nghiêu ." Phương Hi Lôi sắc mặt không thay đổi.

Trần Hạo nhìn sắc mặt Lâu Nghiêu Nghiêu , biết điều rời đi, trong lòng anh thực nghi hoặc, sao một ngày không gặp, Lâu Nghiêu Nghiêu liền biến thành như vậy? Lâu Thanh Thanh cũng đồng dạng nghi hoặc, nhưng chỉ có thể rời đi, cô ở trước mặt Phương Hi Lôi luôn luôn thuận theo, cũng không muốn phá hủy hình tượng này.

Thấy bọn họ đi rồi, Lâu Nghiêu Nghiêu khúm núm kêu một tiếng: "Mẹ."

"Ừ." Phương Hi Lôi lên tiếng, kéo Lâu Nghiêu Nghiêu đi vào phòng bệnh, trong lòng còn đang suy nghĩ, làm cách nào giải thích nguyên nhân Lâu Viễn Chí không tới, mới có thể làm cho cô không phải khổ sở, nhìn mẹ cau mày không nói lời nào, Lâu Nghiêu Nghiêu không yên nói: "Mẹ, người tức giận?"

Phương Hi Lôi sửng sốt: "Ta tức giận cái gì?"

Lâu Nghiêu Nghiêu muốn nói lại thôi.

"Đứa ngốc, mẹ là mẹ con, làm sao có thể giúp đỡ người ngoài bắt nạt con gái mình." Phương Hi Lôi vừa nhìn liền hiểu, trong lòng có chút đau lòng, con gái cô ở bên ngoài bị người ta nói ác độc mạnh mẽ, ở trước mặt cô cùng Lâu Viễn Chí, lại thật cẩn thận, sợ chọc bọn họ chán ghét, đặc biệt là đối với Lâu Viễn Chí. Về phần chuyện đánh người ? Đánh liền đánh đi, dù sao cũng không là thứ tốt.

Nghe được mẹ nói như vậy, Lâu Nghiêu Nghiêu lại nổi lên nước mắt, nhịn không được bổ nhào vào trong lòng Phương Hi Lôi, cô sao lại may mắn như vậy, có một ngườimẹ yêu thương cô như vậy, lại có một người luôn dung túng cô như Tần Chí.

Phương Hi Lôi sửng sốt một chút, cảm nhận được ủy khuất của con gái, cô tuy rằng không rõ nhưng rất nhanh ôm lấy Lâu Nghiêu Nghiêu, trấn an vỗ lưng cô, cô bình thường bận rộn công việc, thời gian ở nhà rất ít, cảm tình cùng con gái có chút xa cách, con gái lại thân thiết cha hơn, cho nên từ lúc Lâu Nghiêu Nghiêu còn nhỏ, hai người chưa bao giờ như vậy. Ngửi mùi hương thản nhiên trên người mẹ, Lâu Nghiêu Nghiêu hút hấp cái mũi: "Mẹ."

"Ừ."

"Mẹ."

"Ừ."

"Mẹ, con sẽ không bao giờ không nghe lời mẹ nữa."

Vì Trần Hạo, mình không hiểu chuyện cùng mẹ ầm ỹ, không để ý mẹ ngăn trở cùng Trần Hạo đính hôn, chuyện đã phát sinh cô không thay đổi được, nhưng còn chưa phát sinh, thì sẽ không bao giờ phát sinh.

Phương Hi Lôi cảm thấy hai mắt của mình cũng có chút ướt át, bà nhẹ nhàng vỗ lưng con, không nói gì, thật cũng tốt, giả cũng tốt, có thể nói như vậy là tốt rồi.

Ch ương 4: làm ngây thơ nữ nhân

Lâu Nghiêu Nghiêu hôm đó liền xuất viện, nếu thân thể căn bản không có vấn đề, cũng không muốn ở bệnh viện, Phương Hi Lôi tuy rằng không đồng ý, nhưng không lay chuyển được Lâu Nghiêu Nghiêu, đành phải đồng ý, đương nhiên, một phen giao tranh là tránh không được .

Về nhà chuyện thứ nhất chính là tắm rửa, về phần trong đại sảnh làm việc nhà Lâu Thanh Thanh dùng ánh mắt muốn nói lại thôi, Lâu Nghiêu Nghiêu hoàn toàn coi như không tồn tại, cô ta tốt nhất đừng chọc cô, bằng không cô sẽ để cho cô ta mở mang kiến thức cái gì mới là ác độc. Đời trước vì cô mù quáng mà bị mang danh ác độc, tuy rằng sau lưng toàn lời mắng chửi, nhưng cô trừ bỏ cãi nhau cùng nói chút lời nói cay nghiệt, cơ bản chưa làm chuyện gì quá đáng, người khác phán đoán lấy chị gái làm nguyên nhân, ngầm động thủ động cước, kỳ thật trong hiện thực chuyện đó sao có thể phát sinh? Lâu Thanh Thanh có một người cha quan tâm như vậy.

Hơn nữa... Cô đánh không lại Lâu Thanh Thanh...

Nói cũng dọa người, được nuông chiều, từ bé không thích vận động Lâu Nghiêu Nghiêu chỉ cao 1m62, mà Lâu Thanh Thanh đã cao 1m68, thân cao còn chưa tính, ngay cả dáng người cũng kém rất nhiều, Lâu Nghiêu Nghiêu không phải sân bay, cũng có thể hơi kiêu ngạo một chút, nhưng cùng Lâu Thanh Thanh so sánh về sức mạnh, chính là tự rước lấy nhục.

Lâu Nghiêu Nghiêu tắm rửa xong, chỉ quấn một cái khăn tắm ở trước gương thở dài, cô không khỏi nhìn về phía chân mình, đầu ngón chân châu tròn ngọc sáng, làn da cũng non mịn bóng loáng, đời trước vì không muốn thấp hơn Lâu Thanh Thanh, cô vẫn đeo giày cao gót cao hơn mười phân, chính mình chịu tội không nói, một đôi chân còn bởi vì trường kỳ không được giải phóng, mà thay đổi hình dạng vốn có.

Lâu Nghiêu Nghiêu không khỏi cảm thấy có chút may mắn, hiện tại thời gian không sớm không muộn, nếu như trễ hai năm, Lâu Thanh Thanh tốt nghiệp "Tự lập", lúc trước cho rằng mộc mạc liền biến thành bộ dáng gợi cảm như bạch cốt tinh, xinh đẹp làm cho người ta lóa mắt, người khác đều nói, đó là bởi vì cô thoát ly cái nhà "Ngược đãi" cô, đương nhiên liền thay hình đổi dạng.

Ghen tị khiến người ta điên cuồng, nhất là sau khi phát hiện người kia đem mình bỏ xa vạn dặm, cảm giác đó đủ để gạt bỏ lý trí.

Lâu Nghiêu Nghiêu đẩy cửa phòng tắm, chân trần dẫm lên thảm lông dê mềm mại, hoàn toàn ưỡn người một cách khoan khoái, khi xúc cảm truyền sự mềm mại tuyệt vời đến đại não thì phiền não đều nhanh chóng biến mất, Lâu Nghiêu Nghiêu từng bước một chậm rãi đi tới, lần đầu tiên thật sự đánh giá phòng mình.

Trên thảm lông dê màu trắng mềm mại, cửa sổ sát đất với rèm cửa màu lam, ở chính giữa là chiếc giường lớn đủ cô lăn mười vòng cũng sẽ không rơi xuống, rèm cửa màu hồng phấn, ra giường phấn hồng, chăn phấn hồng, gối đầu phấn hồng, thậm chí hai cái bàn đầu giường cũng có con thỏ bông nhỏ màu hồng nhạt, có lẽ bởi vậy nên cô gái trong phòng mơ làm công chúa, Lâu Nghiêu Nghiêu ngồi ở đầu giường, hoài niệm vuốt một con thỏ, rất khó tưởng tượng căn phòng đáng yêu như vậy là do người cổ hủ như ông ngoại làm.

Khi mẹ chào đời, ông ngoại đã gần năm mươi tuổi, theo lý thuyết, cha già yêu con gái, mẹ cô nhất định được sủng ái dị thường, nhưng mẹ mới sinh ra thì bà ngoại qua đời, mẹ bị ông ngoại coi như con trai, nghiêm khắc vô cùng, bởi vì ông biết chính mình tuổi lớn, không sống được bao nhiêu năm, ông lo lắng con gái mình sau này sẽ bị người khác khi dễ, cho nên thà rằng bị con gái oán hận, cũng nhất định ngoan tâm không để ý tới.

Nhưng cố gắng đã được đền đáp, vẫn không hay gần gũi mẹ, ông ngoại lại quá nghiêm khắc nhưng lại đối với Lâu Nghiêu Nghiêu vô cùng cưng chiều, ông giống như muốn đem những gì lúc trước không thể cho mẹ, toàn bộ dùng ở trên người Lâu Nghiêu Nghiêu. Lâu Nghiêu Nghiêu cảm thấy, phòng này chính là căn phòng mà ông ngoại từng muốn cho mẹ.

Nhưng căn phòng tràn ngập hơi thở mộng ảo này, vào hai năm sau, đã bị Lâu Nghiêu Nghiêu trong lúc giận dữ phá hủy toàn bộ.

Một người hai mươi hai tuổi, còn ở phòng giống công chúa thì nhất định sẽ bị người phụ nữ thành thục nhạo báng, bởi vì thật sự là quá ngây thơ !

Mấy năm nay, Lâu Nghiêu Nghiêu không chỉ một lần nhớ lại, nhớ tới gian phòng công chúa, nhớ sự ngây thơ của cô, chỉ có nữ nhân lớn tuổi mới biết loại ngây thơ này, mới trước đây cô muốn lớn lên, hiện tại lại vô cùng khát vọng, nhưng các cô không thể, bởi vì các cô đã trưởng thành, bởi vì các cô đã là nữ nhân thành thục, ngây thơ loại này, là thuộc về những đứa trẻ con .

Cô bé con mặc váy công chúa vĩnh viễn là ngây thơ khả ái, cô gái khi trưởng thành mặc váy công chúa, thậm chí nhan sắc đáng yêu nhất cũng chính là cố làm ra vẻ thuần khiết!

Trời biết, Lâu Nghiêu Nghiêu muốn lại làm ra vẻ một lần nữa như thế nào? Nhưng cô không thể, cô không muốn bị so sánh cao thấp so với Lâu Thanh Thanh, cô không muốn bị người ta nói không có hương vị của nữ nhân, cô không muốn bị nói không gợi cảm.

Bởi vì những điều không muốn đó mà bao năm nay cô sống vô cùng mệt mỏi.

Nhìn đến chiếc giường này, trong nháy mắt Lâu Nghiêu Nghiêu liền quyết định, lần này, cô sẽ biết quý trọng tất cả mọi thứ, không cho bất luận kẻ nào thay đổi!

Về phần cái nhìn của người khác? Những năm này, cô ngoài việc bị chê cười, còn được cái gì? Tiếp tục cười đi, tôi sẽ coi nó là lời ca ngợi, tất cả đều chấp nhận!

Tâm tình cứ mãi tốt lên, Lâu Nghiêu Nghiêu vui chân bước, ở trong phòng chuyển tới chuyển lui, bàn trang điểm hình con mèo, đồ trang điểm không hề hỗn loạn, thật tốt, phòng thay quần áo sạch sẽ, không có quần áo gợi cảm trong đó, tất cả đều là đồ đáng yêu, thật tốt, mỗi một đồ dùng đều có màu hồng nhạt, thật sự là quá tốt!

Làm một cô gái ngây thơ, thật tốt!

Lâu Nghiêu Nghiêu chìm trong mộng tưởng, mãi cho đến khi dì Lưu gõ cửa nhắc nhở nên ăn bữa tối cô mới từ bồn tắm màu hồng nhạt đi ra.

Ở phòng thay quần áo chọn nửa ngày, do dự nửa ngày đều không quyết định được, mỗi một bộ đều muốn mặc, thật sự quá khó khăn nên mặc hay không, cuối cùng đành phải nhắm mắt lại, tùy tiện cầm một bộ.

Thay quần áo xong, Lâu Nghiêu Nghiêu ngồi ở bàn trang điểm sửa sang lại tóc, lại thấy mặt trên có một cái hòm màu lam nhìn quen mắt, Lâu Nghiêu Nghiêu sửng sốt một lát, tâm tình phức tạp cầm lấy cái hòm, mở hòm ra, bên trong là hai chiếc vòng tay mộc mạc.

Vòng tay được làm từ hạt châu hình vuông màu lam, bất quá các góc mài mượt mà, không lo lắng đâm vào tay, sờ lên mát lạnh thoải mái, giống ngọc mà không phải ngọc, giống đá mà không phải đá, bên trong hạt châu có một chút hoa văn, nhìn qua phi thường mộc mạc, đây là quà sinh nhật mà cô chuẩn bị riêng cho Trần Hạo, một cái đưa cho Trần Hạo, một cái chính mình đeo, Trần Hạo chưa bao giờ thấy anh đeo qua, nhưng cô thì đã đeo suốt bảy năm.

Món quà này là do cô dùng rất nhiều tâm tư, có lẽ nguyên nhân vì quá mức mộc mạc, Lâu Thanh Thanh mới có thể khinh thường việc phá hỏng, cầm đi, lại trả về, bằng không, cô ta nhất định có thể giật mất, dù sao, Lâu Nghiêu Nghiêu cố tình gây sự, là có tiếng, không cần hắt hai lần nước bẩn. Vòng tay này tất nhiên là sẽ không cho nữa, nhưng mà... Cô luyến tiếc, dù sao bỏ ra nhiều tâm tư như vậy, cũng thực không quen, đeo nhiều năm như vậy, trên tay rỗng tuếch, trong lòng cảm thấy thiếu thiếu cái gì. Nghĩ nghĩ, Lâu Nghiêu Nghiêu mở ra ngăn kéo bên trái, từ bên trong lấy ra danh thiếp.

"Xin chào, xin hỏi là Châu Bảo Hành - Lâm thị phải không? ... Tôi là Lâu Nghiêu Nghiêu, lần trước có đặt một đôi vòng tay ở cửa hàng của các vị.... Không, không có vấn đề, chẳng qua là tôi muốn làm lại một đôi.... Vẫn giống nhau nhưng đổi thành cái tên khác..."

Lâu Nghiêu Nghiêu buông điện thoại, lấy kéo cắt đứt hai chiếc vòng đeo tay, sau đó không chút nào lưu luyến ném vào thùng rác.

Lễ vật cũng tốt, tâm ý cũng tốt, đều nên đưa cho người biết quý trọng chúng nó, bí mật này, Trần Hạo nhiều năm như vậy đều không phát hiện, liệu bây giờ anh ta có phát hiện không?

Không hề suy nghĩ vấn đề này, Lâu Nghiêu Nghiêu từ ngăn kéo bên phải lấy ra gì đó rồi đi xuống lầu.

Trừ Lâu Nghiêu Nghiêu, Lâu Viễn Chí, Phương Hi Lôi cùng với Lâu Thanh Thanh đã ở bàn ăn đợi một lúc. Thấy Lâu Nghiêu Nghiêu xuống, Lâu Viễn Chí vốn cùng Lâu Thanh Thanh nói nói cười cười nhất thời trầm mặt, nghiêm khắc nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu.

Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không thèm để ý, bước chân sung sướng xuống thang lầu, hoàn toàn coi Lâu Viễn Chí như không khí.

Phương Hi Lôi nhìn thấy Lâu Nghiêu Nghiêu, ý bảo dì Lưu có thể đem bữa tối bưng lên, nhưng mà lại bị Lâu Viễn Chí ngăn trở, ông lạnh lùng nghiêm mặt nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu: "Đừng vội mang đồ ăn lên, Nghiêu Nghiêu, cha có lời muốn nói với con."

Lâu Nghiêu Nghiêu vừa vặn đi đến trước bàn, thân thiết gọi một tiếng mẹ, sau đó kéo ghế dựa ngồi xuống, sau đó mới nghiêng đầu nhìn Lâu Viễn Chí, không thể không nói, người đàn ông này không thể nghi ngờ là khá anh tuấn, thời gian tựa hồ đối này người đàn ông này phá lệ chiếu cố, đã qua tuổi bốn mươi, nhìn qua lại chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi, đại khái bình thường biểu hiện quá mức ôn hòa, nên khi làm mặt lạnh cũng nhìn rất là thân thiết, không có lực sát thương, đều nói tướng từ tâm sinh, Lâu Nghiêu Nghiêu từng tin tưởng ông là mặt lạnh tâm ấm mới có thể như thế, sau lại mới biết được, ông chỉ là ngụy trang đến mức quên biểu đạt lửa giận như thế nào.

Đối với ánh mắt dò xét của con gái, Lâu Viễn Chí không hề tức giận, sắc mặt lại lạnh hai phần: "Nghiêu Nghiêu, cha đã nói cùng con bao nhiêu lần, làm việc không thể sơ ý. Mà nếu làm sai, trước hết phải biết tự kiểm điểm bản thân, mà không phải một mực đem sai lầm đổ lên trên người người khác. Lúc này con bởi vì sơ ý của mình, đã đánh mất đồ đạc, đem tội lỗi đổ lên trên người chị gái, cha bình thường dạy con như thế nào? Con gái Lâu Viễn Chí ta chẳng lẽ chỉ biết vu khống?"

"Thực xin lỗi, cha, con biết sai rồi." Ngay khi mọi người nghĩ Lâu Nghiêu Nghiêu sẽ tức giận phản bác, Lâu Nghiêu Nghiêu ngoan ngoãn cúi đầu xuống, giọng điệu thành khẩn nhận sai.

Lâu Viễn Chí sửng sốt, nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu ánh mắt nhiều hơn vài phần tìm tòi nghiên cứu, giọng điệu cũng mềm đi vài phần: "Biết sai là tốt rồi, Nghiêu Nghiêu, xin lỗi chị gái con đi."

Tất cả mọi người chờ Lâu Nghiêu Nghiêu phun lửa, Phương Hi Lôi đã cực kì tức giận, nhưng lời Lâu Viễn Chí nói cũng không có gì sai, tuy nhiên nếu như Nghiêu Nghiêu tức giận nói lời quá đáng thì bà cũng sẽ coi như gió bên tai là được, không có đạo lý gì lại để cho con gái bị khinh bỉ.

"Chị, thực xin lỗi." Lâu Nghiêu Nghiêu nói chuyện, mắt to vô cùng đáng thương nhìn Lâu Thanh Thanh: "Em không nên hẹp hòi như vậy, biết rõ điện thoại của chị hỏng rồi, lại không muốn cho chị mượn điện thoại." Lâu Nghiêu Nghiêu đem đồ vật cầm trong tay đặt lên bàn, đẩy đến trước mặt Lâu Thanh Thanh, đó là một cái di động tám phần còn mới, chuyện vừa chuyển, Lâu Nghiêu Nghiêu mở to hai mắt có chút đáng thương hề hề nói: "Nhưng mà chị à, ngày hôm qua chị lấy chiếc di động trong phòng em là Tần Chí tặng cho em, tuy em hiện tại không cần, nhưng muốn lưu trữ làm kỷ niệm, cho nên, chị có thể đem chiếc di động đó trả lại cho em không? Hơn nữa, nó đã quá cũ, chị vẫn nên dùng này cái này đi."

Lâu Thanh Thanh trợn mắt há hốc mồm, cô ta đã chuẩn bị tâm lí chịu mắng một chút, không nghĩ tới chờ tới cũng là này.

Nghe được lời nói của con gái, Phương Hi Lôi biết sự tình có chuyển biến, lập tức chặn họng Lâu Viễn Chí hỏi: "Nghiêu Nghiêu, sao lại thế này? Không phải nói quà con chuẩn bị đưa Trần Hạo bị mất sao? Sao lại có chuyện điện thoại ở đây?"

"Quà tặng Trần Hạo? Không có mất mà, ngày hôm qua con cầm về lại cảm thấy không thích, tùy tay vứt trên mặt đất, chị, không phải chuyện di động sao?" Lâu Nghiêu Nghiêu vẻ mặt ngơ ngác đem vấn đề đá cho Lâu Thanh Thanh.

Lâu Viễn Chí cũng chất vấn: "Thanh Thanh, sao lại thế này? Sao chuyện Nghiêu Nghiêu nói không giống với con?"

"Cha, sự tình không phải..."

"Cha, có thể là chị ngại nói thật, kỳ thật chuyện là như vậy, hai ngày trước di động của chị bị con không cẩn thận làm hỏng rồi, nhưng hiện tại chị là thành viên hội sinh viên, không có di động thực bất tiện, cho nên chị đã lấy di động của con, chờ tháng sau lấy sinh hoạt phí sẽ mua cái mới rồi trả lại con. Nhưng con lúc ấy đang cùng chị bực bội, cho nên không chịu cho, ngày hôm qua con trở về, phát hiện thiếu một chiếc di động, liền cùng chị cãi nhau, hôm nay con cẩn thận nghĩ nghĩ, cảm thấy chuyện này là con không đúng, con có nhiều di động như vậy, cũng không cho chị mượn, là con quá hẹp hòi, thực xin lỗi chị, di động này liền tặng cho chị đi, không cần trả lại."

Lâu Thanh Thanh nói chuyện luôn nhỏ giọng nhẹ nhàng, làm sao là đối thủ Lâu Nghiêu Nghiêu, lập tức liền bị thanh âm của cô tác động, sau đó bùm bùm thở dài, khẩu khí kia cùng ý tứ trong lời nói, nói là nhận sai, chẳng bằng nói là khoe ra!

Lâu Thanh Thanh bị oan uổng, lập tức đỏ hốc mắt: "Cha, không phải như thế, dì Lưu cùng dì Lục có thể làm chứng, Nghiêu Nghiêu nói không phải sự thật."

Lâu Viễn Chí có chút đau đầu, bên trái Nghiêu Nghiêu mang vẻ mặt thành khẩn hối cải nhìn ông, bên phải Thanh Thanh gấp đến độ hốc mắt đều đỏ, như bị thiên đại ủy khuất, Lâu Viễn Chí nhìn xem cũng không biết làm thế nào, nhìn hai bảo mẫu đứng ở cửa phòng bếp chờ mang đồ ăn lên: "Chuyện ngày hôm qua, các cô nghe được bao nhiêu."

Nhất thời, ánh mắt mọi người dời về phía hai bảo mẫu, hai bảo mẫu liếc nhau, dì Lưu nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu cười cười, mới nói: "Chúng tôi ở dưới lầu, nghe cũng không rõ lắm, bất quá quả thật có nghe được hai từ di động cùng lễ vật."

Dì Lục cũng gật đầu đồng ý. Lâu Thanh Thanh mở to hai mắt nhìn, vẻ mặt không thể tin được cùng bị thương, cô tự nhận bình thường đối hai bảo mẫu này vô cùng tôn kính, thậm chí còn giúp các cô làm công việc nhà, so với Lâu Nghiêu Nghiêu thường xuyên đối với các cô yêu cầu này yêu cầu kia, thậm chí hô to gọi nhỏ, thật sự tốt hơn nhiều lắm, cô không rõ, các cô vì sao muốn kết phường hãm hại cô!

Nhìn biểu tình Lâu Thanh Thanh, Lâu Nghiêu Nghiêu nở nụ cười, cô giỏi nhất là lợi dụng ưu thế của mình, Lâu Thanh Thanh sẽ không biết, cô đối với nhà này mà nói, chung quy chỉ là người ngoài, huống hồ, cô sẽ không thực sự nghĩ đến, hai bảo mẫu đối mình luôn dung túng, vì các bà là bảo mẫu nhà này? Không, không chỉ là như thế, hiện tại lúc này công việc không hài lòng, hoàn toàn có thể chạy lấy người, các bà có thể làm vậy là vì cảm tình. Cô từ khi sinh ra đã được hai bảo mẫu này chăm sóc, cảm tình nói là nửa thân nhân cũng không đủ, Lâu Thanh Thanh này nửa đường chen chân, làm sao có thể biết! Lâu Thanh Thanh chỉ thấy cô kiêu ngạo ương ngạnh, nhưng không nhìn đến là cái gì làm cho cô kiêu ngạo? Đời trước là cô quá ngốc, bằng không những thứ mà cô có được, Lâu Thanh Thanh muốn đoạt lấy? Đừng có nằm mơ!

"Thôi được rồi, chuyện này dừng ở đây đi!" Lâu Viễn Chí nhìn hai bảo mẫu, trong mắt ẩn lửa giận, ông thậm chí đối Lâu Thanh Thanh có chút oán niệm, bởi vì cô làm cho ông mất mặt nhưng cảm xúc đó cũng không thể biểu hiện ở trên mặt: "Đem bữa tối bưng lên đi."

"Cha..." Lâu Thanh Thanh cảm thấy hôm nay quá mờ mịt, đầu óc cô ta có chút mơ hồ, vì sao cô ta bị oan uổng, cha không giúp cô ta lấy lại công đạo? Vì sao lại bỏ qua như vậy?

Nhưng mà cô ta ủy khuất, cô ta khó hiểu, nhưng không có được đến nửa điểm đáp lại! Lâu Thanh Thanh không biết, nhưng Lâu Nghiêu Nghiêu biết, bởi vì Lâu Viễn Chí có một cấm kỵ, đó là, không thể cùng ông nói tiền! Nếu như không phải trùng sinh một lần, cô đại khái cũng sẽ không biết, cha mình, có một bí mật thú vị như vậy. Hơn nữa, chuyện này là thật là giả, có thể tra sao? Di động cô không cần trong ngăn kéo đánh mất bao nhiêu cái đến chính cô cũng không biết, không nói mẹ mua cho cô, chính cô mua, còn có Tần Chí cũng mua cho cô rất nhiều, thiếu một hai cái, ai biết được? Ai có thể làm chứng? Hoàn toàn chính là chết không đối chứng! Nếu như ở trong phòng Lâu Thanh Thanh tìm không thấy di động, ôi, ai biết cô ta dấu ở đâu? Lâu Viễn Chí bị uy hiếp là tiền, Lâu Thanh Thanh bị uy hiếp cũng là tiền, như thế nào, đương gia chủ mẫu không đem cô ta đuổi ra ngoài là quá tốt với cô ta rồi, còn muốn chủ mẫu cho cô ta tiền? Buồn cười! Mà Lâu Viễn Chí bởi vì nguyên nhân này, cũng sẽ không cho Lâu Thanh Thanh quá nhiều tiền.

Trên thực tế, di động Lâu Thanh Thanh quả thật bị cô làm hỏng, chuyện này ba mẹ cũng biết, nhưng Lâu Thanh Thanh cũng không mượn di động của cô! Nhưng thế thì sao? Cô muốn đổi trắng thay đen, ai quản được? Cho dù biết là nói dối, ai có thể làm chứng? Tuy rằng là nói dối, nhưng có thể làm cho người ta á khẩu không trả lời được, chính là chứng cớ! Cô nên cảm tạ Lâu Thanh Thanh, là cô ta đã dạy cô chân lý này.

Lâu Nghiêu Nghiêu vừa ăn bữa tối, vừa hát, không thèm để ý cảm xúc hai người. Đối với hành vi bất nhã của con gái, Phương Hi Lôi mặc dù không vừa mắt, nhưng không muốn phá hỏng cảm xúc đang tốt của con gái.

Lâu Thanh Thanh ăn mỗi miếng đều nghiến răng nghiến lợi nuốt xuống! Cô ta khi nào thì phải chịu khuất nhục như vậy? Lần đầu tiên giao tranh, Lâu Thanh Thanh thua hoàn toàn, cô ta thậm chí bị thua một cách khó hiểu! Nhưng, đây mới chỉ là bắt đầu!

Sau bữa tối, Lâu Nghiêu Nghiêu nằm trên giường lăn lộn ở trên giường lớn màu hồng, trong lòng thầm hét: Cảm giác ngây thơ, thật tốt a!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alyly, mạc tuệ, thanhnga282, Tiểu Đinh Đang, Vantt và 152 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
nmngaaa: huhu ai có bản raw của rượu yêu - gà trống đẻ trứng cho em xin được không ạaaa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 222 điểm để mua Vương quốc thần tiên

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.