Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 71 bài ] 

Đương pháp y xuyên việt thành ngỗ tác - Á Mạch Ngốc

 
Có bài mới 09.08.2016, 15:41
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6030
Được thanks: 14369 lần
Điểm: 14.39
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Xuyên không] Đương pháp y xuyên việt thành ngỗ tác - Á Mạch Ngốc - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đương pháp y xuyên việt thành ngỗ tác


images

Tác giả: Á Mạch Ngốc

Thể loại: Cổ trang, xuyên không, trùng sinh, kinh hãi huyền nghi, phá án, ôn nhu công, thông minh thụ, 1 x 1

Số chương: 65 + 2 ngoại truyện

Paring: Triển Cảnh Nham (công) x A Tài (thụ)

Edit: Mai Lạc

Nguồn: https://mailac.wordpress.com đã xin chủ nhà  :iou:

Tình trạng edit: Hoàn

Giới thiệu:


Pháp y hiện đại xuyên qua thành ngỗ tác (người khám nghiệm tử thi), gặp được Vương gia cổ đại :)

MỤC LỤC

Chương 1  -  Chương 2  -  Chương 3  -  Chương 4
Chương 5  -  Chương 6  -  Chương 7  -  Chương 8
Chương 9  -  Chương 10  -  Chương 11  -  Chương 12
Chương 13  -  Chương 14  -  Chương 15  -  Chương 16
Chương 17  -  Chương 18  -  Chương 19  -  Chương 20
Chương 21  -  Chương 22  -  Chương 23  -  Chương 24
Chương 25  -  Chương 26  -  Chương 27  -  Chương 28
Chương 29  -  Chương 30  -  Chương 31  -  Chương 32
Chương 33  -  Chương 34  -  Chương 35  -  Chương 36
Chương 37  -  Chương 38  -  Chương 39  -  Chương 40
Chương 41  -  Chương 42  -  Chương 43  -  Chương 44
Chương 45  -  Chương 46  -  Chương 47  -  Chương 48
Chương 49  -  Chương 50  -  Chương 51  -  Chương 52
Chương 53  -  Chương 54  -  Chương 55  -  Chương 56
Chương 57  -  Chương 58  -  Chương 59  -  Chương 60
Chương 61  -  Chương 62  -  Chương 63  -  Chương 64
Chương 65  -  Ngoại truyện 1  -  Ngoại truyện 2



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: dududu
Có bài mới 10.08.2016, 22:10
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6030
Được thanks: 14369 lần
Điểm: 14.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Đương pháp y xuyên việt thành ngỗ tác - Á Mạch Ngốc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Tiểu thí ngưu đao.

Nghe nói người trước khi chết sẽ trải qua năm gia đoạn tâm lý: Phủ nhận, tức giận, níu kéo, uể oải, tiếp nhận.

Nếu như người sau khi chết sống lại tại thời đại khác với thân phận khác, như vậy chỉ cần làm hai chuyện, tiếp nhận và thích ứng.

“A Tài, lại có khách .” Tiểu nha dịch mới vào nha môn Vương Tiểu Hổ cùng Cao Hành khiêng thi thể đắp bạch bố đi vào nghĩa trang.

A Tài vừa nghe được tiếng quát tháo liền chạy ra khỏi buồng, “Đặt ở đây a.” Chỉ vào một khoảng không trên giường.

Đem thi thể thả xuống, Vương Tiểu Hổ đi đến bên cạnh A Tài, “A Tài, một mình ngươi ở trong này không sợ sao, nhiều người chết như vậy….” Nhìn quanh cả phòng đặt đầy thi thể, ánh sáng mờ mờ, bạch linh bồng bềnh đung đưa, cùng với linh cữu, lư hương lượn lờ, khiến Tiểu Hổ nhịn không được run lên.

Nói đến A Tài, hắn là do Tiền thúc nhặt được gần nghĩa trang, bởi vì ở tại nghĩa trang, cho nên có rất ít hài tử muốn chơi với hắn, hắn một mực cùng Tiền thúc sống nương tựa lẫn nhau cho đến 1 tháng trước, Tiền thúc bị bệnh qua đời, chỉ còn lại một mình hắn, hiển nhiên hắn kế thừa “Sự nghiệp” của Tiền thúc.

“Ở lâu sẽ quen.” A Tài xốc lên một góc vải trắng, liếc một cái. “Người nào?”

Thói quen? Vương Tiểu Hổ nghĩ thầm hắn mới không cần quen, hắn lại không ở nghĩa trang. “Là Lý Tứ, Lý tú tài, vốn hôm nay lên kinh dự thi, được mọi người phát hiện trên đường nhỏ đi tới bến tàu, thật đáng tiếc a.” Lập tức dời đi chú ý, Vương Tiểu Hổ vẻ mặt tiếc hận. “Nghe nói học thức của hắn không tệ, nói không chừng năm nay có thể đạt công danh, lại chết như vậy.”

“Có nghi phạm?” Bệnh nghề nghiệp không bỏ được. Trước kia hắn là pháp y.

“Đương nhiên, sáng sớm nay hung thủ đã bị bắt. Là ta cùng Cao Hành bắt lại.” Vương Tiểu Hổ kiêu ngạo nói. “Chính là Trương Tam – Trương tú tài chuẩn bị cùng Lý tú tài đi thi. Vốn hai người bọn họ dự định hôm nay cùng nhau lên kinh dự thi, hẹn giờ mẹo gặp ở bến tàu, bọn họ bao hết thuyền của Hoàng Bá, nhưng đến giờ Thìn thì Trương tú tài mới tới bến tàu, Lý tú tài vẫn chưa tới. Sau đó người chèo thuyền Hoàng Bá chạy đến nhà Lý tú tài hỏi: Lý nương tử, tướng công của ngươi ở nhà không? Lý nương tử nói tướng công nhà nàng đã rời nhà vào giờ dần canh ba. Lúc này hai người mới cảm thấy có vấn đề, sau đó nhờ hàng xóm tìm kiếm, sau đó phát hiện thi thể Lý tú tài tại một đường nhỏ vắng vẻ cạnh bến tàu, hơn nữa lúc ấy ngân lượng trên người hắn cũng bị mất.” Vương Tiểu Hổ mặt tươi như hoa kể hết cả quá trình. Đây là lần đầu tiên hắn phá án, nửa ngày tìm ra hung thủ, vô cùng hưng phấn. “Án này ngày mai sẽ thẩm tra xử lí.”

“Vì sao nói Trương Tam là hung thủ?” A Tài hiếu kỳ hỏi, cũng cầm lư hương bên cạnh đặt trước thi thể.

“Bởi vì hắn không đúng thời gian ước định đến bến tàu, chậm nửa canh giờ, mà trong vòng nửa canh giờ cũng đủ để hắn mai phục trên đường Lý tú tài đi đến bến tàu, hạ sát. Hơn nữa hắn thiếu nợ sòng bạc, hắn biết rõ Lý tú tài lên kinh dự thi nhất định sẽ mang theo không ít ngân lượng, nên giết người sau đó trộm ngân lượng.” Vương Tiểu Hổ càng nói càng kích động, càng nói càng oán giận.

“Chúng ta cần phải trở về.” Cao Hành nhắc nhở, xoay người đi ra ngoài. “Thi thể để lại đây. Chờ án xử xong, Lý nương tử sẽ đến mang về.”

“Ngạch… Chúng ta đi trước.” Nói xong, Vương Tiểu Hổ vội vàng đuổi theo Cao Hành.

Đợi hai người rời đi, A Tài mới liếc nhìn cỗ thi thể kia, xoay người trở về phòng. Ăn xong cơm tối đơn giản, thu dọn xong, A Tài nghĩ tới lời của Vương Tiểu Hổ. Tuy hắn muốn làm người thấp kém, nhưng nếu tiếp tục im lặng, Trương Tam kia sẽ uổng mạng…. Đắn đo một chút, A Tài đứng dậy đi vào phòng, đứng bên cạnh cỗ thi thể. Đã mang đến nghĩa trang, coi như là số mệnh được sắp xếp xong xuôi.

“Đắc tội, thỉnh thứ lỗi!” A Tài mở bạch bố ra……

A Tài đứng dậy duỗi lưng một cái, thật sự là đã lâu không thức đêm, được ánh mặt trời chiếu vào như vậy thật là thoải mái, giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ… A, đã trễ như vậy… Tiếp theo, A Tài nhanh chóng mặc y phục, giầy, dùng bàn chải đánh răng chính mình đặc chế rửa sạch hàm răng cùng khoang miệng, sau đó trực tiếp chạy đến công đường.

Huyện lệnh huyện Đạo Hà công khai thẩm tra xử lí án giết người này, mọi người đều đến trước công đường xem ám, ba tầng trong ba tầng ngoài chật như nêm cối.

“Ba.” Huyện lệnh Ngô Viêm ngồi trên công đường vỗ án một cái, nội đường lập tức an tĩnh lại. Sư gia Hứa Ngụy cầm bút lông trong tay, bộ khoái Cao Chí đứng bên cạnh, hai bên là nha dịch mặt mũi đầy nghiêm túc nhìn thẳng phía trước, tấm biển “Công minh liêm uy” treo trên cao càng giúp công đường thêm phần chính khí.

Nói đến Huyện lệnh Ngô Viêm, chính là bảng nhãn, trước kia đảm nhiệm chức hộ bộ, nhưng vì vô cùng chính trực mà đắc tội với thái sư Lữ Phong, bị giáng chức đuổi khỏi kinh thành đến nơi này nhậm chức Huyện lệnh. Hứa Ngụy vốn là bạn thâm giao, lúc dự thi vì sốt cao mà không phát huy hết khả năng, không được công danh gì. Nhưng hai người hiểu nhau, tài năng của Hưá Ngụy, Ngô Viêm rất rõ ràng, liền mời hắn đảm nhiệm chức sư gia. Cao Chí đến từ bộ khoái thế gia, cha cùng với hai vị ca ca đều ở kinh thành nhậm chức, Cao Hành là đệ đệ của hắn, đi theo hắn học tập.

Trương Tam, Hoàng bá, Lý nương tử đều quỳ gối dưới công đường.

Một đêm lao ngục khiến Trương Tam nhìn rất tiều tụy, Hoàng bá có chút khẩn trương, mà Lý thị vì tướng công mất đi nên nức nở nghẹn ngào.

“Trương tú tài, ngươi nói ngươi ngủ muộn nên mới đến chậm nửa canh giờ, có nhân chứng?” Ngô Viêm hỏi.

“… Trong nhà chỉ có một mình thảo dân….” Trương Tam trả lời.

“Nghĩa là không có ai làm chứng.” Ngô Viêm nói tiếp. “Không phải là ngươi nợ nần, cho nên cố ý hẹn Lý Tứ lên kinh dự thi, sau đó sát hại đoạt tiền tài?” Ngô Viêm ép hỏi, “Còn không nói thật.”

Quần chúng xung quanh cũng nhỏ giọng xì xào, “Không ngờ hắn là loại người này.”

“Thật sự không có nhân tính, vì chút tiền liền giết người.”

“Đúng vậy đúng vậy..”

“Đại nhân, thảo dân oan uổng, thảo dân không giết người, thảo dân thật sự không có…” Trương Tam kêu gào.

Ngô Viêm lạnh lùng nói, “Không phải ngươi, còn có thể là ai…. Nhanh chóng khai thật, miễn phải chịu cực hình.”

“Đại nhân, người không phải bị hắn giết.” Thanh âm đột nhiên vang lên, khiến mọi người đều nhìn về phía thanh âm phát ra.

A Tài thở hổn hển đứng ở phía sau quần chúng, không còn cách nào, mọi người quá đông, hắn chen không được.

“Ai ở dưới công đường ồn ào?” Cũng vì quần chúng quá nhiều, Ngô Viêm không nhìn thấy người tới, liền hỏi.

Lúc này mọi người tự động nhường đường, A Tài mới tiến vào, “Đại nhân, là tiểu nhân A Tài.”

“A Tài?” Vương Tiểu Hổ thấy người tới, vô cùng kinh ngạc.

Cao Hành tiến lên giải thích, “Đại nhân, A Tài là người trông giữ nghĩa trang.”

Ngô Viêm minh bạch, nhẹ gật đầu, “Sao ngươi lại biết người không phải bị hắn giết?” Nhiều khi người trông giữ nghĩa trang cũng kiêm chức ngỗ tác.

“Đại nhân, có thể để tiểu nhân hỏi trước mấy vấn đề, sau đó sẽ nói cho ngài biết nguyên nhân?” A Tài không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.

Quần chúng lại xầm xì nói chuyện với nhau.

“… Ngươi cũng biết mình đang làm gì? Cắt ngang bổn quan phán án….” Ngô Viêm nhìn thanh niên có chút tái nhợt gầy gò trước mắt, hỏi.

“Đại nhân, tiểu nhân có đủ căn cứ chứng minh người không phải bị hắn giết. Liên quan đến một mạng người, chiếm dụng thời gian của mọi người một chút cũng không ảnh hưởng gì.” A Tài không sợ hãi nói.

“… Đại nhân, hắn trông coi nghĩa trang, nói không chừng thật sự phát hiện gì cũng nên.” Nhìn thấy ánh mắt tự tin của đối phương, sư gia Hứa Ngụy kiến nghị.

“Được, trước tiên nghe ngươi nói.” Dù sao liên lụy đến một mạng người, Ngô Viêm cũng không muốn oan uổng người vô tội.

“Tạ ơn đại nhân.” A Tài đến bên cạnh Hoàng bá, hỏi: “Vị này chính là Hoàng Bá a?”

Hoàng Bá nhẹ gật đầu.

“Ngươi nói ngươi và Trương Tam ở bến tàu đợi Lý Tứ rất lâu nhưng không thấy hắn đến, cho nên ngươi đến nhà Lý Tứ hỏi thăm, đúng không?” A Tài nhìn đối phương hỏi.

“Đúng vậy.”

“Ân, tới nhà Lý Tứ thì hỏi gì?”

“Ta, sau khi thảo dân tới, trực tiếp gõ cửa hô: Lý nương tử, Lý tú tài có ở nhà không?” Chuyện này Hoàng Bá từng nói qua, mọi người không biết vì sao A Tài lại hỏi lại.

“Ngươi hỏi Lý nương tử, Lý tú tài có ở nhà không?” A Tài lặp lại một lần, quay sang hỏi Lý thị, “Phải không, Lý nương tử?”

“Đúng, đúng vậy… Lúc ấy, lúc ấy ta đang may vá, nghe được có người hô: Lý nương tử, cho nên ta đi vào nội viện, nghe được Hoàng Bá hỏi ta, tướng công nhà ta, tướng công nhà ta có ở nhà không, ta, ta nói tướng công đã rời nhà vào giờ dần canh ba, không ngờ chàng. Chàng…” Lý thị kiềm chế không nổi, lại rơi nước mắt.

“Hoàng Bá, Lý nương tử nói chính là sự thật?” A Tài quay lại nhìn Hoàng Bá.

“Đúng vậy.” Người ở chỗ này đều bị hắn làm cho hồ đồ, mọi người đều biết chuyện này, cần gì xác nhận lại?

“Tốt, đại nhân, hắn thừa nhận .” A Tài nhìn huyện lệnh Ngô Viêm, nói.

“Thừa nhận cái gì?” Ngô Viêm hỏi ra vấn đề mọi người nghi hoặc.

“Thừa nhận hắn là hung thủ!” A Tài chỉ vào Hoàng Bá, nói.

Tất cả mọi người kinh ngạc một hồi, “Hoàng Bá?” Ngô Viêm xác nhận.

“Đúng vậy, đại nhân.” Thấy mọi người vẫn nghi hoặc như cũ, “Được rồi, để tiểu nhân giải thích. Đầu tiên… Tiểu Hổ.” Trông thấy gương mặt tương đối quen thuộc trong đám nha dịch, A Tài chỉ đích danh. “Nếu như ngươi muốn tìm ta uống rượu, sau đó đến nghĩa trang tìm ta, lúc ngươi đến cửa nghĩa trang ngươi sẽ làm như thế nào?”

Vương Tiểu Hổ không ngờ A Tài đột nhiên gọi hắn, thấy mọi người đều nhìn mình, có chút khẩn trương trả lời vấn đề của A Tài, “Ngạch, ta, ta sẽ ở ngoài cửa hô, A Tài, ngươi ở nhà không?”

Nghe đến đó, đa số người đã hiểu được, nhưng chỉ đa số người, A Tài vẫn hảo tâm giải thích đầy đủ. “Đúng vậy, khi chúng ta đến tìm người nào đó, nhưng không xác định người này có ở nhà hay không, chúng ta sẽ trực tiếp hỏi người đó có ở nhà không? Mà không phải hỏi phụ mẫu, huynh đệ tỷ muội, hoặc là nương tử của người này. Trừ phi….” A Tài vừa nói vừa đi quanh ba người đang quỳ, cuối cùng đứng ở bên cạnh Hoàng Bá.

“Trừ phi, hắn biết rõ người này không ở nhà.” Cao Hành theo ý A Tài nói tiếp.

“Đúng.” A Tài mỉm cười nhìn Cao Hành.

“Ta, ta… Ta không có giết người, đại nhân, ta không giết người a….” Hoàng Bá bối rối hô, muốn bò sát về phía trước, nhưng bị nha dịch một bên đè lại.

“Vậy ngươi làm thế nào biết Lý tú tài không ở nhà?” A Tài ngồi xổm người xuống nhìn thẳng Hoàng Bá.

“Ta, ta….” Hoàng Bá né tránh ánh mắt.

“Có phải là hắn sáng sớm đi ra bến tàu, không cẩn thận bị ngươi thấy hắn có ngân lượng, vì vậy ngươi nổi máu tham, giết hắn, sau đó đem vứt xác hắn trên một đường nhỏ tới bến tàu, vu oan hãm hại Trương tú tài, phải không? Trả lời ta?” A Tài đề cao thanh âm, trong lúc nói nghiêng thân về phía trước, chậm rãi tới gần Hoàng Bá, dừng lại cách hắn mười cm.

“Ta, ta không cố ý, là, là hắn, là hắn nói nương tử của hắn chuẩn bị cho hắn rất nhiều ngân lượng lên kinh thành dự thi, luôn nói nương tử của hắn thật tốt, thật hiền lành. Ta đã nhiều tuổi, những người kia đều chê ta nghèo, không có người đồng ý gả cho ta, ta, lúc ấy ta chỉ là bị ma quỷ ám … Ta….” Hoàng Bá vừa khóc vừa nói, Lý nương tử bên cạnh xông tới, vừa đánh vừa khóc, “Ngươi trả lại tướng công cho ta, trả lại tướng công cho ta….”

A Tài đứng lên, đối với một người tâm lý không vững, rất dễ dàng bị người khác áp bách, nhất là người đã nắm giữ mọi chuyện.

Án tử đột nhiên vì A Tài xuất hiển mà thay đổi lớn. Bởi vậy được mọi người vô cùng chú ý, người đầu tiên muốn cùng hắn hảo hảo nói chuyện chính là Huyện lệnh đại nhân của chúng ta.

“Hôm nay, nếu không phải nhờ ngươi, án tử này khả năng sẽ biến thành án oan.” Ngô Viêm ngồi nhìn thiếu niên trẻ tuổi trước mắt, Hứa Ngụy ngồi một bên.

Nhìn thấy thức ăn đầy trên bàn, A Tài nuốt nước miếng, “Có thể vừa ăn vừa nói được không? Ta, buổi sáng chưa ăn cơm.”

“Ngạch… Thỉnh dùng.” Ngô Viêm vừa dứt lời, A Tài nhanh chóng gắp một cái đùi gà đến chén của mình, bắt đầu cắn xé.

Ngô Viêm và Hứa Ngụy sững sờ ngồi một bên, đồng thời hiện lên một ý niệm trong đầu: Hắn hẳn không phải là chỉ có bữa sáng không ăn.

Cơm nước no nê, A Tài mới phát hiện hai người bên cạnh không hề động đũa, cũng không nói chuyện, bị tướng ăn của hắn hù sợ sao? “Thật xấu hổ, mỗi lần đói quá mức, ta mới ăn như vậy…” Mắt nhìn mặt bàn bị hắn quét sạch, xấu hổ nói, “Có vẻ khinh khủng.”

“Không sao.” Hứa Ngụy nhanh chóng phản ứng, “Ngươi căn cứ vào câu kia của Hoàng bá kết luận hắn là hung thủ sao?”

“Đương nhiên không phải, thi thể đưa tới, Tiểu Hổ nói lại án tử với ta, câu nói kia chỉ khiến ta hoài nghi, sau đó ta… Cẩn thận kiểm tra thi thể của Lý tú tài, phát hiện có hiện tượng bị di chuyển, sau đó ta lại đến nơi phát hiện thi thể, theo tới nhà hắn, không có nơi nào có nước, nhưng trên giày của hắn có nước bùn, chỉ có thể nói hắn đến gần nơi có nước, tỷ như, bến tàu. Như vậy di chuyển thi thể hẳn là che dấu hiện trường án mạng đầu tiên.” Nhìn ra nghi hoặc của hai người, “Ngạch, chính là nơi đầu tiên xảy ra án mạng.” Thấy hai người gật đầu, A Tài nói tiếp, “Như vậy, chuyện này giải thích rõ vì sao Hoàng bá biết rõ Lý tú tài không ở nhà. Tổng hợp lại, ta mới kết luận hắn là hung thủ.”

Nghe xong A Tài giảng giải, Ngô Viêm và Hứa Ngụy nhìn thoáng qua nhau, “Ngươi có đồng ý đến nha huyện làm ngỗ tác không?” Ngô Viêm thẳng thắn đề nghị với hắn.

“Có thể, nhưng ta có mấy yêu cầu.” A Tài không lo lắng nhiều, trực tiếp trả lời.

“Chỉ cần ta có thể làm được, sẽ tận lực đáp ứng ngươi.” Ngô Viêm nhận lời.

“Ta hy vọng nha môn bao ăn bao ở, mỗi ngày ít nhất phải có thịt, lương tháng năm lượng bạc. Để không ảnh hưởng tới điều kiện đầu tiên khi làm ở nha môn, ta có thể kiêm chức khác, ngạch, chính là có thể làm một số công việc khác.”

“Năm lượng?” Hứa Ngụy kinh ngạc. Một huyện lệnh, bổng lộc mỗi tháng cũng chỉ 5 lượng 2 mà thôi, ngỗ tác lại muốn năm lượng, còn muốn mỗi ngày có thịt ăn.

“Không thành vấn đề, ta đều đáp ứng ngươi. Ngươi trở về thu thập hành lý trước, chúng ta sẽ bảo người tới đón ngươi.” Ngô Viêm nhận lời.

Đợi A Tài rời đi, “Đại nhân, hắn,….”

“Cũng không sánh được với việc oan uổng một mạng người, ngươi không biết là năm lượng quá lời sao?” Ngô Viêm nhìn bóng lưng A Tài rời đi, hắn đáng giá!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 10.08.2016, 22:26
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6030
Được thanks: 14369 lần
Điểm: 14.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Đương pháp y xuyên việt thành ngỗ tác - Á Mạch Ngốc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Án mạng trong tiệm hồn đồn

Đến giúp A Tài dọn nhà chính là Vương Tiểu Hổ và Cao Hành.

“A Tài, ngươi chỉ có thế này sao?” Vương Tiểu Hổ thấy trong tay A Tài chỉ có một bọc hành lý.

“Ân, đồ có thể sử dụng không nhiều lắm.” Đây là lời nói thật, trông giữ nghĩa trang mà thôi, cái gì cũng không có, chỉ có thi thể là nhiều nhất, hắn chọn lấy vài bộ y phục, dụng cụ đánh răng tự chế, đây là toàn bộ gia sản của A Tài, chờ phát tiền công rồi hẵng mua mấy bộ y phục mới.

Xem ra thuê xe ngựa tới chỉ cần chở người mà thôi. “Ta giúp ngươi cầm a.” Nói xong, Vương Tiểu Hổ dành lấy bao vải trong tay A Tài, A Tài cũng không cự tuyệt. Trên xe, Vương Tiểu Hổ và A Tài ngồi cạnh nhau, Cao Hành ngồi đối diện.

“A Tài, không ngờ ngươi lợi hại như vậy, mới nghe câu đầu tiên đã biết ai là hung thủ. Nghề ngỗ tác là ngươi học được từ ai ?” Sau khi án tử kết thúc, Vương Tiểu Hổ vô cùng sùng bái A Tài, trực tiếp bỏ qua “Thần tượng” quá khứ là ca ca của Cao Hành – bộ khoái Cao Chí.

“Ngạch, học từ Tiền thúc.” Cũng không thể nói cho hắn biết, là học được ở đại học, sau đó xuyên tới đây a. Dù sao Tiền thúc đã chết rồi, đẩy lên người hắn là tốt nhất, chết không có đối chứng.

“A, trước kia không biết Tiền thúc lợi hại như vậy. Ai, đáng tiếc thúc ấy đã chết.” Vẻ mặt Vương Tiểu Hổ đầy tiếc nuối.

Vương Tiểu Hổ là người đơn thuần dễ tin lời nói của người khác, nếu Tiền thúc thật sự có chút tài, vì sao luôn ở trong nghĩa trang, phải biết rằng địa vị của ngỗ tác tuy không cao, nhưng bổng lộc không tệ lắm, chắc chắn tốt hơn là làm việc ở nghĩa trang. “Vì sao trước kia Tiền thúc không làm ngỗ tác?” Cao Hành mặt không biểu tình hỏi, hắn thấy, A Tài nhất định là mèo mù gặp được chuột chết, trùng hợp mà thôi. Suy luận dễ hiểu như vậy, nếu cho mọi người một chút thời gian, bọn họ sẽ nghĩ đến. Dù sao án tử này  cũng do “Người ngoài nghề” phá án, hắn và ca ca của hắn cũng không quá quan tâm, bọn họ vốn sinh trưởng ở bộ khoái thế gia.

Nghe ra giọng nói của Cao Hành bất thiện, A Tài ngáp một cái nói, “Ta không biết, Tiền thúc không nói với ta.” Nói một cách khác chính là, nếu ngươi muốn biết, chỉ có thể xuống dưới hỏi hắn.

Cao Hành cứng miệng, không nói thêm gì nữa.

Lúc này cũng chỉ có người trì độn như Vương Tiểu Hổ mới không nhìn ra khói lửa giữa hai người, tiếp tục “Khờ dại” nói A Tài “Lợi hại”.

Mà A Tài thì hợp thời cười cười, không trả lời cái gì.

Rất nhanh, một đường đến nha môn, Ngô Viêm, Hứa Ngụy, Cao Chí tự mình xuất môn nghênh đón, dàn xếp ổn thỏa cho A Tài, thêm Cao Hành, một nhóm năm người cùng ăn cơm tối, xem như tiệc hoan nghênh A Tài.

Gần kết thúc bữa ăn, Ngô Viêm nhìn A Tài nói, “Ngày mai bắt đầu phá án, công việc có cần gì không?”

“Ta cần một trợ thủ, ngạch, chính là người giúp đỡ, lúc ta nghiệm thi cần người ghi chép, cho nên người đó nhất định phải biết chữ.” A Tài nuốt xuống ngụm súp cuối cùng.

“Ân, …” Ngô Viêm đang nghĩ nên chọn người nào thì Cao Chí nói, “Đại nhân, xá đệ được không?”

Cao Hành không thể tin nhìn tam ca của mình, bảo hắn làm người giúp đỡ nghiệm thi, hắn đường đường là một bộ khoái a.

Ngô Viêm nhìn Cao Hành nói, “Như thế rất tốt, ngươi có bằng lòng không?”

“Không tốt.” Cao Hành chưa kịp từ chối thì bên cạnh đã truyền đến giọng nói, không ngờ có người lên tiếng cự tuyệt. Bốn người đang ngồi đều nhìn A Tài.

“Ngạch, Cao Hành đường đường là một bộ khoái, làm người giúp đỡ ta, ủy khuất cho hắn a.” Hắn cũng không muốn lúc nghiệm thi còn phải thời khắc đề phòng một kẻ luôn nghi thần nghi quỷ.

Nhưng lời này nghe vào tai Cao Hành, liền biến thành chính mình bị một ngỗ tác nho nhỏ ghét bỏ, lập tức mắt bốc lên lửa giận, ôm quyền hướng Ngô Viêm nói, “Đại nhân, Cao Hành đồng ý.” Hừ, muốn tránh hắn, hắn càng muốn theo.

“Cao Hành đã đồng ý, A Tài cũng không nên từ chối, phải biết rằng số người trong nha môn biết chữ có thể đếm được trên đầu ngón tay.”

Nghe thế, A Tài cũng không tiếp tục cự tuyệt, người biết viết chữ không nhiều lắm, vậy không còn cách nào, nhưng Cao Hành lại đồng ý, vượt ngoài dự đoán của hắn, hắn tưởng rằng trong mắt hắn đã thể hiện rõ, ta ghét ngươi. Hơn nữa hắn tin rằng, cho dù Cao Hành đáp ứng, cũng không có hảo tâm.

Mà sở dĩ Cao Chí đề cử đệ đệ của mình làm trợ thủ cho A Tài, một mặt là muốn nhìn một chút “Thực học” của A Tài, dù sao hắn mới biết “A Tài”, ngày hôm qua vượt xa dự liệu của hắn, hắn chỉ lo là  người bên kia phái tới. Tiếp theo, nếu A Tài thực sự có bản lĩnh, như vậy để Cao Hành ở bên cạnh cũng có thể học được chút gì đó.

Ngô Viêm thì thật cao hứng vì có thêm một bang thủ đắc lực.

Sư gia Hứa Ngụy thì một mực đau lòng vì mười hai tháng bổng lộc, xem ra phải tiết kiệm các khoản khác.

Vì vậy mọi người đều mang tâm sự, hàn huyên một lúc, tự tán đi nghỉ ngơi.

Từ lúc A Tài nhậm chức đến nay, huyện Đạo Hà đột nhiên yên bình trở lại, mỗi ngày đều là việc lông gà vỏ tỏi, không hề cần đến hắn. Khiến mỗi ngày hắn đều bị Cao Hành nhìn với ánh mắt khinh bỉ, tựa như đang nói: Không làm gì, không biết xấu hổ cầm nhiều bổng lộc như vậy, mỗi ngày thịt cá, lại tuyệt không cảm thấy xấu hổ.

“Nếu ngươi muốn ăn đùi gà trên bàn, không cần phải nhìn chằm chằm vào ta như vậy a.” Mỗi ngày bị người khác nhìn “đầy ắp thâm tình” như vậy, dù cho da mặt dày cũng cảm thấy mất tự nhiên .

Cao Hành hừ lạnh một tiếng, hắn thật sự không hiểu đại nhân nghĩ thế nào mà mời cái tên vô lại này làm ngỗ tác, mỗi ngày trừ ăn uống vui đùa ra,  tên này luôn làm việc kỳ quái, sau đó lại vào phòng mò mẫm. Càng không hiểu tại sao tam ca muốn hắn đi theo bên cạnh người này, nói là cùng hắn học tập, học tập sống phóng túng, hay học tập làm lưu manh?

Vương Tiểu Hổ ở một bên không dám nói gì, hơn nửa tháng nay hắn luôn bị kẹt giữa hai người, cho dù hắn trì độn nhưng khoảng thời gian này cũng đủ để hắn biết hai người không hợp nhau cỡ nào, mà càng về sau hắn càng tin tưởng vững chắc lời A Tài nói, cái gì mà “Im lặng là vàng”.

“Không làm gì cũng cầm tiền, ngươi không biết xấu hổ?” Cao Hành châm chọc.

“Không chết người là chuyện tốt a.” A Tài lại xé một cái cánh gà gặm.

“Ngươi……” Một câu khiến Cao Hành không thể nào phản bác.

Giữa ba người, ngoại trừ thanh âm nhấm nuốt thì không còn thanh âm nào khác. A Tài cầm lấy “khăn tay”  một bên xoa xoa, đương nhiên đó là chuẩn bị cho hắn, “Ta ăn no, đi ra ngoài dạo, Tiểu Hổ có đi không?”

“Ngạch….” Vương Tiểu Hổ có chút khó xử nhìn hai người, cuối cùng vẫn quyết định cùng A Tài ra ngoài, hắn cảm thấy khó ở chung với Cao Hành hơn, dù sao “cấp bậc” cũng khác nhau. “Được.”

Hai người đứng dậy đi ra nha môn, A Tài liền cảm giác sau lưng mình muốn thiêu thành hai cái động.

Trên đường người đến người đi, khắp nơi là thanh âm rao hàng của người bán hàng rong. Tuy huyện Đạo Hà không quá lớn, nhưng cũng là thành trấn náo nhiệt, nam lai bắc vãng, buôn bán không tệ.

“Thơm quá, ngươi có ngửi thấy không?” A Tài nhắm mắt lại, ngửi ngửi, trong không khí tràn ngập mùi thơm làm hắn rất muốn ăn một chén.

“A? Chúng ta vừa ăn cơm xong…..”

“Ta còn đói, đi, ta mời ngươi ăn hồn đồn.” Nói xong A Tài trực tiếp đi về hướng một tửu lâu.

“Khách quan, bên trong mời.” Một tiểu nhị rất nhiệt tình đi ra, dẫn bọn họ đến bàn trống cạnh góc, kéo xuống khăn trên bả vai, xoa xoa bàn, “Mời ngồi. Không biết hai vị muốn ăn gì?”

“Hồn đồn, hai chén.” Nhìn chung quanh một vòng, mọi người đều ăn hồn đồn, hẳn là món ăn chiêu bài.

“Ngạch, một chén thì tốt hơn, ta no.” Vương Tiểu Hổ tranh thủ nói.

“Còn thêm món khác nữa không? Thức ăn ngày hôm nay cũng không tệ.” Tiểu nhị giới thiệu.

“Cái này thôi a.” A Tài cầm lấy bát trà, rót cho mình và Tiểu Hổ mỗi người một chén.

“Hảo, một chén hồn đồn.” Hướng nhà bếp quát to một tiếng, tiểu nhị rời đi phục vụ người khác.

“Không cần thay ta tiết kiệm tiền, hồn đồn thơm như vậy nhất định phải nếm thử.” A Tài uống một ngụm trà, nói.

“Giống như đều là ta trả tiền.” Vương Tiểu Hổ nghĩ thầm, lần đó đi ra ngoài không phải cũng là mình trả tiền sao.

“Chờ ta nhận bổng lộc, chuyện thứ nhất chính là trả lại ngươi tiền, chuyện thứ hai chính là mời ngươi ăn cơm.” Vẻ mặt A Tài đầy thành ý.

Đang chờ đợi, trong tửu lâu có ba người khí chất bất phàm đi vào, được tiểu nhị dẫn đến chỗ ngồi gần cửa sổ. Cũng gọi ba chén hồn đồn, ba người không nói chuyện gì với nhau, tuy cùng ngồi, nhưng rõ ràng nam nhân y phục thanh sắc có vẻ là “Lão đại”, bởi vì hai người khác rất là cẩn trọng.

Như phát giác được A Tài nhìn chăm chú, người nọ quay sang nhìn A Tài, trong lòng A Tài huýt sáo, oa a, nam nhân này rất tuyệt, ngũ quan cương nghị, là loại hắn thích, tuy bị bắt được “Rình coi”, nhưng A Tài rất tự nhiên dời mắt đi chỗ khác, vừa vặn lúc này một chén hồn đồn được bưng lên. Trước khi đến đây, A Tài chính là một gay thực sự, chỉ có điều bởi vì công việc, không có thời gian ra ngoài “Lêu lổng”. Đến nơi này, tuy không phải triều đại hắn biết rõ, nhưng nam nam chi luyến không thịnh hành. Mà hắn cảm thấy chuyện tình cảm, thuận theo tự nhiên là tốt nhất.

Nam nhân là Triển Cảnh Nham cảm thấy có một cỗ ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình, trực giác quay đầu lại, ngoài ý muốn thấy được một nam hài thanh tú tái nhợt, nhìn vào ánh mắt, đó là một đôi mắt hắn chưa bao giờ thấy qua, thâm thúy nhưng thanh tịnh. Nhìn lén bị bắt, vừa vặn, đối phương rất tự nhiên dời mắt đi chỗ khác, Triển Cảnh Nham nhíu mày, có chút kinh ngạc vì sự trấn định của đối phương.

“Thiếu gia?” Thạch Mặc theo hướng ánh mắt của Triển Cảnh Nham nhìn nam hài, cho là khác thường.

“Không có việc gì.” Thu hồi ánh mắt, nhấp một ngụm trà. “Đêm nay nghỉ ngơi tại huyện Đạo Hà, ngày mai tiếp tục lên đường.”

“Vâng.” Thạch Mặc, Lâm Khiêm thấp giọng gật đầu.

“A…. Chết người, cứu mạng a,…..” Một tiếng hét từ trên lầu truyền đến, ngay sau đó một tiểu nhị lảo đảo chạy ra khỏi phòng.

Bản năng nghề nghiệp khiến A Tài và Vương Tiểu Hồ liền chạy vội lên lầu.

Thạch Mặc nhận được ánh mắt của thiếu gia, cũng đứng dậy chạy lên xem xét.

Bên kia, lúc A Tài mở cửa phòng ra, thấy một nữ nhân treo cổ trên xà nhà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 71 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Btdrvh, Trịnh Phương và 73 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.