Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Yêu tôi xin hãy nói - Thất Nguyệt Thịnh Hạ

 
Có bài mới 07.08.2016, 11:01
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 24.03.2016, 11:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 3687
Được thanks: 3188 lần
Điểm: 8.26
Có bài mới [Đam mỹ - Trùng sinh] Yêu tôi xin hãy nói - Thất Nguyệt Thịnh Hạ - Điểm: 10
Yêu tôi xin hãy nói

Tác giả: Thất Nguyệt Thịnh Hạ

Biên tập:  Hà Hi

Thể loại: Trùng sinh, vườn trường, cường công nhược thụ, 1x1, HE.

Số chương: 49

Tình trạng: hoàn.

Nguồn: https://haanhcu.wordpress.com/2014/06/1 ... n-hay-noi/



Chương 1

Cách giờ tan tầm không đến nửa tiếng, đám người trong văn phòng đã gần như không còn tâm trí nào mà làm việc nữa, nói chuyện phiếm, lên mạng, dù sao thì ông chủ cũng đã mở một mắt nhắm một mắt ngầm cho phép rồi, nấn ná nốt quãng thời gian còn lại thôi.

Tưởng Thanh Dung không tán chuyện phiếm, cũng không lên mạng, mà là đang ngồi ngơ ngác trước màn hình máy tính, trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại một câu cậu vừa mới thấy trên mạng ──

“Trong danh bạ điện thoại của bạn, có một dãy số như thế này, từ trước tới giờ bạn chưa từng gọi tới, nhưng vĩnh viễn cũng không thể xóa bỏ nó được.”

Lúc Tưởng Thanh Dung thấy câu này, cứ như bị điện giật, thật lâu không thể nhúc nhích.

── bởi vì, trong di động của cậu cũng có một dãy số như thế!

Còn nhớ vào lần họp lớp ấy, cậu mượn hơi men, giọng run run cố gắng lấy dũng khí trao đổi số điện thoại với người đó. Từ đó về sau, số điện thoại kia vẫn nằm trong di động của cậu, bất kể có thay điện thoại bao nhiêu lần, chỉnh lý sắp xếp lại danh bạ bao nhiêu lần, không ít số điện thoại xuất hiện rồi biến mất trong danh bạ, duy độc số điện thoại kia vẫn luôn tồn tại.

Cái lần cậu có được số điện thoại ấy, cũng là lần duy nhất bọn họ gặp mặt kể từ sau khi tốt nghiệp…

Thỉnh thoảng cậu cũng biết được một vài tin tức vụn vặt của người đó từ những người bạn học quen biết, thế nhưng, vẫn chưa một lần gặp lại. Thứ duy nhất có thể chứng minh bọn họ có quen biết nhau, chính là tấm ảnh chụp lúc tốt nghiệp thỉnh thoảng cậu lấy ra ngắm nhìn, và dãy số điện thoại lặng lẽ nằm trong danh bạ.

Còn cách giờ tan tầm chưa đầy mười phút, không ít người bắt đầu tắt máy vi tính, thu dọn đồ đạc.

Tưởng Thanh Dung đột nhiên đứng lên, bước đến phòng quản lý ──

“Quản lý, tôi muốn xin nghỉ ba ngày, xin chị phê chuẩn.”

Nữ quản lý trung niên mang đôi kính đen cũ kỹ dừng lại động tác tắt máy vi tính, nhíu nhíu mày, bất mãn nói, “Tiểu Tưởng, cậu thân là trưởng phòng hành chính phòng nhân sự, hẳn là hiểu rõ thủ tục xin nghỉ của công ty chứ, chuyện xin nghỉ ba ngày cần phải xin phép trước một ngày. Bây giờ sắp đến giờ tan ca cậu mới nói với tôi muốn nghỉ, mọi người bên ngoài đều về hết rồi, cậu nói, hiện tại tôi phải tìm ai ở đâu đến làm công việc thay cậu đây?”

Ngày mai chính là đầu tháng, công việc của phòng nhân sự vào đầu tháng là bận rộn vụn vặt nhất, các loại báo cáo đều phải hoàn thành trước mồng 5 để đưa lên trên. Thiếu Tưởng Thanh Dung, ba ngày tới người của phòng nhân sự còn không phải là tan tác nhốn nháo hay sao?

Tưởng Thanh Dung biết quản lý khó xử, nhưng cậu không xin nghỉ không được, “Quản lý, không cần tìm người làm thay công việc của tôi, sau khi quay lại tôi sẽ cố gắng tự mình làm tăng ca để hoàn thành công việc, đảm bảo sẽ không ảnh hưởng đến tiến độ. Quản lý, tôi thực sự có việc gấp không xin nghỉ không được, xin chị xem xét biểu hiện làm việc của tôi thường ngày, cho phép tôi xin nghỉ lần này đi!”

Không còn gì có thể nói thêm nữa, chỉ còn có một câu, đó chính là “Cho dù mất việc, cũng nhất định phải nghỉ.”

Lúc cậu còn đi học, cậu là một học sinh tốt theo đúng khuôn phép cũ; sau khi đi ra ngoài công tác, cũng là một nhân viên cần cù tận tụy. Cả cuộc đời cậu, luôn luôn chiếu theo đúng những gì cậu đã vạch sẵn để tiến bước. Lúc này đây, cậu muốn tùy hứng một lần, ba ngày sống là chính mình.

Chỉ ba ngày!

Nữ quản lý nhìn chằm chằm Tưởng Thanh Dung hồi lâu, dường như cũng cảm nhận được quyết tâm nhất định phải xin nghỉ của Tưởng Thanh Dung, lại cân nhắc về năng lực làm việc của người cấp dưới này, nghỉ ba ngày, hẳn là không ảnh hưởng nhiều lắm đến công việc, cuối cùng bất đắc dĩ gật đầu đồng ý, “Trước cứ thế đã, sau khi trở lại việc tăng ca theo kịp tiến độ là trách nhiệm của cậu, công ty cũng không có phát lương ngoài giờ cho cậu đâu, biết không?”

Tưởng Thanh Dung thiếu chút nữa cười ra tiếng. Để có thể nghỉ phép, cậu đều đã dự định vứt bỏ cả công việc này rồi, ngay cả công việc còn không quan tâm, chẳng lẽ lại bận tâm tới chút tiền tăng ca ấy hay sao?

Ra khỏi công ty, ngửa đầu ngắm nhìn thành phố dưới ánh đèn rực rỡ mới lên, vừa nghĩ đến việc chỉ mấy giờ nữa thôi sẽ lần thứ hai được hít thở dưới cùng một bầu không khí với người đó, trái tim Tưởng Thanh Dung liền tự nhiên đập “thình thịch” không ngừng.

Nói dối người nhà là phải đi công tác xong, về nhà đơn giản thu dọn vái thứ đồ đạc, Tưởng Thanh Dung liền vội vã bắt xe đến thẳng sân bay.

Tới sân bay, cậu làm một chuyện mà cậu tự cho là ngạo mạn nhất trong đời mình ──

“Người đẹp, chuyến bay đến thành phố A lúc 8h40 còn vé không?”

Lúc này, cách thời gian máy bay cất cánh còn không đến một giờ.

“Chỉ còn lại ghế ở khoang dành cho thương nhân, cũng không có chiết khấu, ngài có lấy không ạ?” Nhân viên bán vé đáp lại với một nụ cười ngọt ngào.

“Được, cho tôi một vé. Nhanh chút, tôi đang vội.”

Tưởng Thanh Dung ngay cả giá là bao nhiêu cũng không thèm hỏi liền trực tiếp lấy thẻ tín dụng ra thanh toán.

Ha ha, thì ra cái cảm giác làm kẻ giàu có là như thế, cũng không tệ!

Bình thường khi ra ngoài du lịch, phải chuẩn bị sẵn sàng từ trước, lần mò trên mạng so sánh tất cả các chuyến bay một lượt, lựa chọn cái nào có giá cao nhất. Ừm, chính là giá cao nhất, có điều nói trắng ra thì là giá cả được chiết khấu thấp nhất, giá càng thấp càng tốt, hơn nữa vị trí tuyệt đối phải là ở khoang phổ thông bình thường. Trừ phi là tiền phí đi công tác, nếu không thì Tưởng Thanh Dung nhất định sẽ không bỏ tiền túi ra mua vé máy bay như thế này.

Nếu bạn bè mà biết cậu bỏ tiền ra mua vé may bay khoang hạng nhất, khẳng định sẽ cho rằng đầu cậu bị chập mạch chỗ nào mất rồi, cái tên Tưởng Thanh Dung keo kiệt bủn xỉn kia mà lại có thể hoang phí số tiền này hay sao?

Chập mạch à? Có lẽ thế thật!

Một chiếc vé máy bay, so sánh với tình yêu của cậu, giá trị của chiếc vé máy bay kia có vẻ như quá mờ nhạt.

Không có cách nào quang minh chính đại tặng cho người đó món quà cưới, vậy thì, ở một nơi mà anh không  nhìn thấy, chiếc vé máy bay tới thành phố A này, chính là món quà tân hôn của tôi tặng cho anh, cũng là gửi đến anh một phần nào đó tình yêu không nói nên lời của tôi. Khi tôi trở về từ thành phố A, tôi sẽ bỏ lại toàn bộ tình cảm của tôi dành cho anh ở nơi ấy.

Từ vài ngày trước vô tình biết được tin người đó kết hôn, trái tim cậu vẫn luôn đau đớn. Không phải là cái cảm giác tê tâm liệt phế, mà là cái gai đâm sâu vào tận trong da thịt suốt mười sáu năm giày vò cậu một cách âm thầm, đau đớn không phân biệt được là ngày hay đêm.

Cậu không muốn lại phải tiếp tục thống khổ nữa, cậu muốn chính tay nhổ bỏ nó.

Thực ra từ cái thời khắc khi bắt đầu yêu, cậu cũng không mong đợi gì đến chuyện việc cậu thầm mến người ta sẽ có kết quả. Nhưng cậu không ngờ, khi cái tin người đó kết hôn truyền tới, cậu lại đau đớn như thế, đau đến mức cậu phải bay một chuyến đến thành phố này…



Đã sửa bởi Dương_Mitanovlia lúc 07.08.2016, 11:39.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dương_Mitanovlia về bài viết trên: Elise Nguyễn, Tieuquy1990ct
Có bài mới 07.08.2016, 11:02
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 24.03.2016, 11:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 3687
Được thanks: 3188 lần
Điểm: 8.26
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Yêu tôi xin hãy nói - Thất Nguyệt Thịnh Hạ - Điểm: 11
Chương 2

Xuống khỏi máy bay, bước trên mảnh đất nơi thành phố A, Tưởng Thanh Dung không khỏi một hồi ngẩn ngơ!

Đây là thành phố A sao? Là thành phố nơi người đó đang sống, đang làm việc?

Đối với thành phố này, tình cảm của cậu dành cho nó vô cùng phức tạp. Đã từng vô số lần huyễn tưởng, cậu đi du lịch đến đây, một mình bước chậm trên con đường, sau đó ở một chỗ rẽ nào đó sẽ vô tình gặp gỡ người đó. Không cần bất cứ một lời nào hết, chỉ cần như thế cậu đã thỏa mãn lắm rồi.

Thế nhưng sự thật là vậy, bởi vì vô số nguyên nhân, Tưởng Thanh Dung chưa một lần tới thành phố A, nơi có người kia tồn tại.

Cậu biết, người đó học đại học ở thành phố A, tốt nghiệp xong vào làm việc cho một công ty có tiếng, không tới vài năm liền thuận lợi được lên chức, lương bổng hậu hĩnh, trải qua cuộc sống khiến kẻ khác cực kỳ ao ước.

Những điều này đều là Tưởng Thanh Dung hỏi thăm được từ những người bạn học khác.

Từng chút từng chút, gom góp tích nhặt, chính là cuộc sống của người đó quả thực hoàn mỹ như sách giáo khoa.

Nhìn lại bản thân ── cũng dán cái mác đại học, cũng là một công ty lớn, nhưng vì tính cách khiến cho bản thân cậu phấn đấu nhiều năm cũng vẫn chỉ là một trưởng phòng nhân sự nho nhỏ không có nghiệp vụ gì, mỗi tháng lĩnh mấy đồng tiền lương.

Bất luận là khi đi học hay là về công việc, cậu đứng bên cạnh người đó, vẫn luôn luôn không xứng.

Tưởng Thanh Dung đột nhiên lại cảm thấy tự ti…

Đều nói tình yêu không phải là thứ để mua để bán, chẳng phân biệt giá cả ra sao, nhưng chênh lệch mà quá khác biệt, sao có thể khiến cho người ta không cảm thấy chán chường.

“Không sao, mình cũng không phải đến để so đo gia cảnh.” Tưởng Thanh Dung vỗ vỗ mặt, tự cổ vũ bản thân.

Cậu không định đối mặt với người đó, cậu chỉ muốn núp từ phía xa xa, lén nhìn một cái mà thôi.

Tối đa ── tối đa là huyễn tưởng người đứng bên cạnh người đó trước cửa chính đại sảnh tiệc cưới tiếp đón tân khách chính là bản thân mình mà thôi…

Hôn lễ được cử hành vào thứ sáu, tổ chức tại một nhà hàng năm sao của thành phố.

Bạn học của bọn họ công tác tại thành phố A không ít, trong đó có một người có một số nghiệp vụ qua lại với công ty Tưởng Thanh Dung, vì thế Tưởng Thanh Dung luôn vô tình hữu ý mà hỏi thăm được tin tức của người đó thông qua đối phương, thời gian địa điểm hôn lễ lần này cũng là dò la ra được từ người bạn học kia.

Ngày thứ sáu hôm ấy, Tưởng Thanh Dung ngồi lẳng lẽ ở tiệm cà phê bên cạnh đại sảnh phòng tiệc cưới.

Vị trí mà cậu ngồi có thể rõ ràng nhìn thấy từng người ra vào đại sảnh, có điều tiệm cà phê trang trí bằng những chậu cây cảnh che khuất tầm nhìn của người bên ngoài, chỉ cần không phải chủ đích nhìn thật kỹ bên này thì sẽ không nhìn thấy cậu.

Lúc uống được phân nửa cốc cà phê thứ hai, phía đại môn của phòng tiệc truyền tới một hồi xôn xao.

Chỉ chốc lát sau, một đôi nam nữ được mọi người vây quanh tiến vào trong đại sảnh.

Tưởng Thanh Dung lập tức cảm thấy hô hấp khó khăn…

Là người đó…

Bao nhiêu năm không gặp rồi? Tám năm? Mười năm? Đối phương vẫn phong thái bức người như thế, nhất là hôm nay là ngày đại hỉ của người đó, dưới trang phục cầu kỳ, càng thêm giống như một vầng thái dương, hấp dẫn ánh mắt tất cả mọi người.

Trên thế gian có một loại người như thế, ngũ quan nếu như chỉ nhìn từng cái từng cái một thì rất đơn thuần, nhưng khi hợp lại một chỗ với nhau, lại có thể hoàn mỹ không tì vết, thêm một chút thì quá thừa, thiếu một chút thì lại không đủ, tất cả đều vừa đúng tỉ lệ hoàng kim.

Người đó kéo tay người yêu, cùng mọi người bước tới thang máy.

Tiệc cưới, tổ chức ở phòng tiệc tầng ba!

Từ phía cửa nhà hàng đến thang máy chỉ bất quá mất mấy chục bước, Tưởng Thanh Dung chăm chăm nhìn người đó, không rời mắt nửa giây nửa phút.

Có lẽ, đây là lần cuối cùng kiếp này cậu được nhìn thấy người đó rồi.

Thế giới rộng lớn, không có sự cố gắng kiên trì liên lạc, giữa hơn một tỷ người, hai người muốn gặp nhau là chuyện gần như không có khả năng.

Tưởng Thanh Dung vô cùng quý trọng giây phút gặp gỡ ngắn ngủi mà cậu đã tận lực tạo nên, cho dù đối phương không hề nhìn thấy cậu đi chăng nữa…

Từ hôm nay trở đi, người đó sẽ nắm tay người bạn đời đi nốt quãng đường còn lại, tất cả tình yêu của cậu cho dù là cam lòng hay không cam lòng, đều có thể tại ngày hôm nay đây, nặng nề mà cắt đứt nó.

A, không đúng, trước ngày hôm nay, đã sớm không còn gì đối với con người sắp kết hôn kia nữa rồi.

Truyền thống của người Trung Quốc là lấy tiệc cưới làm cột mốc đánh dấu cho kết hôn, nhưng ở xã hội hiện đại, chính thức đánh dấu hôn nhân phải là đi đăng ký kết hôn. Mà đại bộ phận những người tổ chức tiệc cưới thì giấy đăng ký kết hôn đã sớm lấy rồi.

Nghĩ như vậy, Tưởng Thanh Dung liền cảm thấy miệng khô đắng.

Người đó, về mặt pháp luật, đã là một nửa của một người khác mất rồi…

Một đoàn người đứng đợi ở cửa thang máy, Tưởng Thanh Dung trốn sau đám lục la si ngốc nhìn người nào đó đứng giữa nơi ấy.

Đinh ──

Cửa thang máy mở ra.

Kết thúc, tất cả đều kết thúc rồi!

Tưởng Thanh Dung tuyệt vọng nhắm chặt hai mắt, cầm lấy cốc cà phê đã nguội lạnh đưa lên một hơi uống cạn, đang định tới quầy tính tiền ──

“Tưởng Thanh Dung!?”

Một tiếng gọi lớn, khiến Tưởng Thanh Dung giật mình run rẩy, ngẩng đầu lên nhìn liền thấy Dương Khâm đang đứng đó không xa vẫy vẫy cậu.

Thấy cậu ngẩng đầu nhìn về phía mình, Dương Khâm liền chạy tới, “Đúng là cậu!”

“Tôi còn nghĩ bóng lưng của ai mà giống cậu thế, thử gọi lại xem, không ngờ lại đúng là cậu.” Dương Khâm hưng phấn nói, “Thật trùng hợp quá!”

Trùng hợp!

── trùng hợp cái shit!

Trong lòng Tưởng Thanh Dung đem tên đầu heo này mắng đến cẩu huyết lâm đầu, nhưng trên mặt vẫn bày ra bộ dáng tươi cười, “Đúng vậy, thật trùng hợp.”

Dương Khâm này, chính là người bạn học thời cao trung vẫn qua lại với cậu, cậu biết được hôn lễ của người đó cũng là từ người bạn Dương Khâm này hỏi thăm được. Có điều, Dương Khâm là bạn học thời cao trung của cậu, đương nhiên cũng là bạn học của người kia, vì thế hôm nay Dương Khâm còn có một vai trò khác ── phù rể!

Run rẩy bước về phía thang bên kia, quả nhiên cả đoàn người bởi vì Dương Khâm bắt chuyện với cậu mà đều đang đứng chờ, toàn bộ tầm mắt đều rơi vào kẻ đột nhiên xuất hiện là cậu, bao gồm cả người đó!

Bị nhìn chăm chú như vậy, Tưởng Thanh Dung chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi khô chân tay luống cuống, nghĩ thầm nhanh nhanh một chút biến mất trước mặt mọi người…

Tình yêu, chính là rất mù quáng, không thấy được thì nằm mơ cũng muốn được gặp một lần, đến khi chân chính mặt đối mặt, lại hận không thể chưa từng xuất hiện!

“Tưởng Thanh Dung, cậu tới đây sao không nói cho tôi? Tôi nói cho cậu nha, Lâm Đức Bân cậu còn nhớ không, chính là bạn học cùng chúng ta hồi cao trung ấy, hôm nay cậu ấy kết hôn, cậu tới đúng là quá đúng lúc rồi, nào nào nào, đã có duyên gặp mặt, phải đến uống ly rượu mừng chứ hả!” Thế nhưng cái tên Dương Khâm nhiệt tình thái quá như không có mắt này lại không hề nhận ra vẻ quẫn bách của Tưởng Thanh Dung, kéo Tưởng Thanh Dung về phía đám người.

Trước mắt bao người, Tưởng Thanh Dung không tiện dùng sức giãy ra, chỉ đành mở mắt trừng trừng nhìn bản thân bị Dương Khâm kéo đi, và khoảng cách với người đó càng ngày càng gần ──

Không được, cậu không thể uống rượu mừng cho người đó được!

“Đức Bân, hôm nay lại có thêm một bạn học cũ đến dự tiệc cưới của cậu rồi.”

Trong nháy mắt, khoảng cách vài chục bước biến thành chỉ cách vài bước mặt đối mặt.

“Tưởng Thanh Dung, đã lâu không gặp!” Chú rể của ngày hôm nay mỉm cười vươn bàn tay phải về phía Tưởng Thanh Dung muốn bắt tay cậu, “Đến đây công tác sao?”

“À… đúng, đúng vậy! Đúng, đúng rồi, chúc mừng hai cậu.” Người ngày đêm mong nhớ đang đứng trước mặt, đại não Tưởng Thanh Dung suýt chút nữa không theo kịp tình hình.

Từ cái thời khắc yêu người đó, cậu vẫn luôn không có cách nào nói chuyện một cách đàng hoàng với nhau được, trước đây khi còn đi học đã thế, hiện tại vẫn vậy.

“Công việc xong xuôi cả rồi chứ?”

“Xong, xong rồi.” Xong xuôi cái shit, cậu tới là để rình đấy chứ, lấy đâu ra công chuyện phải làm? Có điều lúc này Tưởng Thanh Dung chỉ đành tung hứng theo người đó mà nói thôi.

“Thật tốt, hôm nay tôi kết hôn, nếu đã trùng hợp gặp nhau rồi, cậu cũng tới uống ly rượu mừng chứ, chúng ta là bạn học cũ đã lâu không gặp, đêm nay không say không về!” Lâm Đức Bân lộ ra vẻ mặt rất vui vẻ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dương_Mitanovlia về bài viết trên: Elise Nguyễn, Tieuquy1990ct
Có bài mới 07.08.2016, 11:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 24.03.2016, 11:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 3687
Được thanks: 3188 lần
Điểm: 8.26
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Yêu tôi xin hãy nói - Thất Nguyệt Thịnh Hạ - Điểm: 11
☆ Chương 3.

Gì! ?

Tưởng Thanh Dung choáng váng!

Dương Khâm mời cậu đi uống rượu mừng cậu còn có thể khước từ, nhưng hiện tại chủ nhân đã tự mình mời, cậu sao từ chối cho được? Chính miệng vừa nói “Công việc” đã xong hết rồi, vậy thì đến tham dự tiệc cưới của bạn học cũ là vô cùng hợp tình hợp lý!

Đang ngập ngừng do dự, ngay cả cô dâu cũng liền mở miệng, “Đúng vậy, là bạn cũ đã lâu, lại có duyên gặp gỡ như thế này, nếu không tới uống một chén thì đáng trách lắm đó.”

Tưởng Thanh Dung lúc này mới có thể nhìn rõ dáng dấp của cô dâu.

Cô dâu trang điểm rất đậm, khuôn mặt bị son phấn làm cho có vẻ hơi mơ hồ, nhưng vẫn có thể nhận ra cô dâu vô cùng xinh đẹp, là một vẻ đẹp rất đường hoàng. Chiếc váy quây màu trắng để lộ đôi vai trần, ẩn đằng sau bộ váy cưới có thể thấy rõ ràng những đường cong mà cánh đàn ông đều thèm khát.

Đôi nam nữ này, đứng ở nơi ấy, sẽ làm cho người ta sản sinh ra ảo giác bản thân đang chìm đắm trong một không gian đầy sắc hoa!

“Tôi, tôi không chuẩn bị hồng bao, không bằng các cậu cứ đi trước, tôi đi mua một bao lì xì, lát nữa sẽ tự mình tới.”

Đám cưới của người Trung Quốc, chú trọng nhất chính là may mắn, khách nhân tới uống rượu mừng, hồng bao ắt hẳn là không thể thiếu. Tưởng Thanh Dung vốn không dự định hiện thân, đương nhiên sẽ không chuẩn bị tiền lì xì, lúc này vừa vặn lấy nó ra để mượn cớ mà đánh bài chuồn.

Chỉ cần rời đi rồi, cậu sẽ có một núi lý do để không quay lại nữa, công ty gọi về, chủ nhà muốn gặp, người nhà bị bệnh. . .

Nhìn người đó dắt tay một người khác bước vào lễ đường, cậu cũng đã đủ thống khổ rồi, còn muốn cậu tham dự tiệc cưới, cười chúc phúc bọn họ bạch đầu giai lão, cậu tự hỏi rằng cậu làm không nổi, quá mức trái lương tâm của cậu!

Uống rượu mừng vốn là chuyện vui, mang theo một trái tim đổ máu đến uống rượu mừng của người khác, như vậy đối với bản thân đối người mới đều là một loại khinh nhờn thiếu tôn trọng.

“Anh bạn già, có phải là khinh thường bạn bè không vậy?” Lâm Đức Bân kéo Tưởng Thanh Dung đang muốn chuồn mất, nghiêm mặt nói, “Tôi giống như là một kẻ cổ hủ như thế hay sao mà lại ham tiền lì xì của cậu?”

“Lấy may mà, phải cần chứ.” Tưởng Thanh Dung kiên trì.

Lâm Đức Bân bất đắc dĩ, từ túi áo của Dương Khâm móc ra một cái hồng bao nhỏ dùng trong lúc đi đón dâu, nhét nó vào trong tay Tưởng Thanh Dung, rồi lại lấy chiếc hồng bao ấy từ tay Tưởng Thanh Dung, “Được rồi, tôi nhận được tiền lì xì của cậu rồi, có thể lên rồi chứ!”

. . . Như thế cũng được?

“Đi thôi!” Lâm Đức Bân giật nhẹ Tưởng Thanh Dung, ý bảo cậu cửa thang máy mở rồi.

Nhìn người ta một đám người cô dâu chú rể phù rể phù dâu huynh đệ tỷ muội đều đang chờ, Tưởng Thanh Dung cũng không có ý muốn cản đường nữa, cười khổ đi vào trong thang máy.

Vừa bước vào sảnh tiệc, trước cửa hiển hiện bốn chữ vàng thật to trên nền giấy đỏ “Đám cưới Lâm – Hà”, bên cạnh còn dựng một bức ảnh cưới cỡ như áp phích quảng cáo. Phong cảnh bờ biển đẹp như tranh, trời lam mây trắng, hai người tình tứ ôm lấy nhau…

Cảm giác chua xót nghẹn ngào trong nháy mắt xông lên chóp mũi, khiến Tưởng Thanh Dung thiếu chút nữa rơi lệ.

Cậu đã tưởng tượng rất nhiều lần rằng khi người đó kết hôn cậu sẽ có tâm trạng ra sao, cũng vô số lần tự nói với mình, người đó là kính trung nguyệt thủy trung hoa (ý là người xuất chúng), là khả vọng nhưng bất khả cập (có thể ngưỡng vọng nhưng không thể đạt tới), cho dù một ngày kia cậu ấy có tìm được một người bầu bạn chung thân cả đời, cậu cũng phải mỉm cười mà chào đón ánh mặt trời của ngày mai.

Nhưng trong những mường tượng của cậu, không hề có chuyện tự mình tới dự tiệc cưới của người ấy, nhìn anh đeo chiếc nhẫn cưới cho một người khác, trao cho người khác nụ hôn nồng nàn  ──

Như thế quả là quá mức đả kích đối với cậu!

Cậu không hề ôm vọng tưởng gì, không có nghĩa là cậu có thể dễ dàng tiếp nhận vô số hình ảnh như những mũi tên đâm phập vào trái tim cậu.

Có ai đi dự hôn lễ của người khác mà trong lòng thầm oán “Vì sao cô dâu (chú rể) không phải mình” để mà tự ngược bản thân như vậy không, Tưởng Thanh Dung vẫn thầm cho rằng đấy chỉ là bịa đặt thôi, ai sẽ đi làm cái chuyện thần kinh ấy cơ chứ. Không ngờ có một ngày, cậu cũng trở thành một kẻ có suy nghĩ hư hỏng như thế!

Dịch vị chua chát trong dạ dày không ngừng dâng lên, tựa hồ nó đang chậm rãi ăn mòn cơ thể cậu từ trong ra ngoài.

“Sao lại một mình trốn ở chỗ này uống rượu giải sầu thế hả?”

Dương Khâm giúp Lâm Đức Bân đi chúc rượu hết một vòng, quay đầu lại thấy Tưởng Thanh Dung một mình rầu rĩ không vui ngồi trong góc.

Bạn học của Tưởng Thanh Dung sinh sống và làm việc ở thành phố A này không ít, ngoại trừ Dương Khâm, còn có một vài người bạn học hồi cao trung cũng tới dự hỉ sự của Lâm Đức Bân, nên Tưởng Thanh Dung không đến mức ở một trong một hoàn cảnh hoàn toàn lạ lẫm. Thế nhưng, những bạn học này đều là người sống ở thành phố A, quanh bọn họ đều là người thành phố A, cả đám người như vật họp theo loài mà tụ lại với nhau, còn lại Tưởng Thanh Dung một người từ bên ngoài tới, không thể dung nhập vào thế giới ấy được, chỉ đành một mình ngồi cô linh linh, lẳng lặng mà uống hết chén này tới khác thứ rượu đoạn trường.

Cậu đã muốn đi từ sớm rồi, thế nhưng nhìn quanh một vòng, vẫn chưa có người nào rời đi cả, cậu lại không muốn làm người đầu tiên, như vậy rất không lịch sự.

── càng quan trọng chính là, bữa tiệc cưới này tuy rằng giống như một con dao đang không ngừng cắt sâu vào da thịt cậu, nhưng ánh mắt cậu vẫn cứ lén lút phiêu đến bóng dáng của người kia, không muốn ly khai.

Nhiều năm không gặp như vậy, người đó so với lúc trước đã tăng thêm vài phần thành thục trưởng thành, mỗi động tác ngẩng đầu nhấc tay đều vẫn tiêu sái như thế.

Thấy Dương Khâm bước tới, Tưởng Thanh Dung uống hai ngụm bia, kéo Dương Khâm lại nói mấy câu khách sáo.

Công ty của Dương Khâm với công ty cậu có hợp tác mấy thương vụ, thường dựa vào mấy lần tới bàn chuyện làm ăn mà hỏi thăm Dương Khâm chút tin tức vụn vặt của người đó. Hiện tại nương theo cảm giác say, Tưởng Thanh Dung vẫn cứ hỏi không ít chuyện về người ta.

Từng chút từng chút dấu tích của người đó, đều là những thứ Tưởng Thanh Dung rất trân trọng.

“Ợ ──” đánh một cái nấc cục, Dương Khâm chỉ vào cô dâu đang đứng kính rượu cách đó không xa, “Cô dâu rất đẹp đúng không!”

“Ừm!” Bất luận là đánh giá về phương diện nào, cũng không thể không công nhận sự thực rằng cô dâu rất đẹp.

“Tôi không hiểu Dung Dung coi trọng tên tiểu tử kia ở điểm nào. Cậu không biết đâu, gia thế của Dung Dung khủng lắm ấy, chính trị hay thương mại đều rất có địa vị, bản thân lại là sinh viên ưu tú mới tốt nghiệp một trường danh tiếng ở nước ngoài (câu này em chém hơi mạnh :v), người theo đuổi cô ấy có mà chất đầy cả xe tải. Nhưng cô ấy từ khi quen biết cái tên tiểu tử Đức Bân kia, liền bám theo tên ấy bốn năm năm mới thành công đấy. Có người nói ──” Dương Khâm cười hắc hắc vài tiếng, “Có người nói đám cưới này là vì Dung Dung chuốc rượu Đức Bân, tạo nên cái chuyện gạo nấu thành cơm, mới khiến cho Đức Bân đồng ý đi đăng ký kết hôn, cậu thấy có hay không!”

Tưởng Thanh Dung nghe đến mục trừng khẩu ngốc. Cô, cô gái này, phóng khoáng như vậy sao?!

“Có điều cái tên Đức Bân này cũng là kẻ có tiền, xem, ngoại hình này thu nhập này, cũng coi như xứng đôi với nhà gái. Tên nhóc ấy, trước khi gạo nấu thành cơm, đối xử với Dung Dung còn có phần khách sáo, nhưng sau khi làm chuyện kia rồi, cậu ta đối với Dung Dung xem như không tệ, cậu nhìn dáng vẻ tươi cười của Dung Dung là biết liền.”

Đúng vậy. Niềm hạnh phúc của cô dâu, không phải kẻ ngu si đều có thể nhìn ra được!

Vị chua chát lại dâng lên!

Tưởng Thanh Dung hung hăng nốc một ngụm lớn bia, đẩy dịch vị trở lại vào trong dạ dày.

Thế nhưng dòng khí tức chua xót ấy không như ý của Tưởng Thanh Dung bị ép quay về dạ dày, trái lại một đường hướng về phía trước, thẳng tiến đến khóe mắt ──

“Ngại quá, tôi đi toilet một chút.”

Tưởng Thanh Dung bỏ lại một câu nói, cũng không chờ Dương Khâm trả lời liền vội vã ly khai.

Không thể nghe thêm được nữa rồi, nghe nữa nước mắt sẽ mất mặt mà rơi xuống mất. . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dương_Mitanovlia về bài viết trên: Elise Nguyễn, Tieuquy1990ct
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Duale, Miyaki Yuuki, Nguyen89, nguyễn hằng123 và 186 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.