Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 

Lam điền nhật noãn ngọc sinh yên - Luyến Tố Bạch

 
Có bài mới 06.08.2016, 16:30
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 20.06.2016, 16:56
Bài viết: 3798
Được thanks: 1408 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới [Đam mỹ - Đồng nhân] Lam điền nhật noãn ngọc sinh yên - Luyến Tố Bạch - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lam điền nhật noãn ngọc sinh yên

Tác giả: Luyến Tố Bạch

Editor: Lục Thảo

Thể loại: Thử Miêu đồng nhân, cổ trang, nhất công nhất thụ, ngược miêu, sinh tử, HE

Nguồn: ẢNH KHUYẾT TÀNG THƯ

Truyện đã được sự xin phép của chủ nhà^^



Mở đầu

Bạch y, xoay người rời đi, không một lần quay lại.

Lệ, lặng lẽ tuôn rơi.

Thế nên không kịp đưa tay níu giữ.

Ta biết, ta và ngươi, chuyện giữa hai ta, không có tương lai

Ta chỉ có thể khắc ghi hình ảnh mảnh bạch y vào tận đáy lòng mình.

Không biết kiếp sau, ngươi có còn nhớ đến chăng, một thoáng sắc hồng tung bay Khai Phong nơi ấy?

Triển Chiêu từ trong mộng bừng tỉnh.

Bốn bề vắng lặng, chỉ nghe thấy tiếng tim đập của chính mình

Triển Chiêu ôm ngực, nhíu mày.

Vì cái gì…?

Đau…

                                                                  

Làm lại cho cái mục lục nó dễ nhìn ^^



Đã sửa bởi Bánh Bao Ú lúc 07.08.2016, 10:43.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.08.2016, 16:43
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 20.06.2016, 16:56
Bài viết: 3798
Được thanks: 1408 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Đồng nhân] Lam điền nhật noãn ngọc sinh yên - Luyến Tố Bạch - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1

Đêm… Bốn bề yên tĩnh… Những cơn gió lạnh thổi qua, càng làm tăng thêm vẻ tĩnh mịch vốn có của không gian âm u này.

Trương Hoàng là một phu canh, mỗi đêm hắn đều đi gõ mõ, sau đó trở về nhà ăn cơm và  nghĩ về nữ nhân. Cuộc sống hằng ngày của hắn chỉ có thế, cứ như vậy mà bình ổn qua đi.

Đêm hôm nay, một buổi tối bình thường như  bao nhiêu buổi tối khác, Trương Hoàng cũng đi gõ mõ, nhưng không biết vì sao, đêm nay hắn lại có một cảm giác vô cùng hoang mang, lo sợ.

“Cạch…” Một tiếng động nhỏ vang lên, thế nhưng cũng đủ khiến cho Trương Hoàng giật cả mình.

“Ai?”

Nhìn chung quanh, ngõ phố vẫn như cũ không hề có bóng người, bên tai phảng phất tiếng gió mơ hồ thổi

Nghi hoặc xoay người lại, hắn tiếp tục công việc của mình, tiếng mõ lại vang vọng trong đêm tối, kèm theo đó là tiếng tự  giễu của chính hắn.

“Quái lạ,  sao đêm nay lại an tĩnh đến mức kì lạ thế nhỉ?”

Mười bảy năm trước, cũng trong một đêm yên tĩnh như vậy.

Nhớ tới buổi tối cực kì bi thảm ấy, không gian bốn bề tựa hồ tràn ngập mùi máu tanh, hương vị tanh ngọt của máu dường như phảng phất xung quanh hắn

Rùng mình một cái, ngay sau đó hắn lại nghe thấy một tiếng cười khẽ.

Thanh thúy như  chuông ngân,  trong đêm khuya vắng vẻ, tiếng cười vang vọng xung quanh, mang theo một sự khiêu khích mơ hồ nào đấy,nhưng thông qua nó, ta cũng có thể đoán được rằng, cái người đang cười kia chắc hẳn là một cô gái xinh đẹp lanh lợi.

Nếu là bình thường, ắt hẳn Trương Hoàng sẽ đến xem rốt cuộc cô gái đó là ai, thế nhưng lần này, hắn chỉ muốn mau chóng ly khai.

“Trương Viễn Sơn!”

Một giọng nói nhỏ nhẹ nhưng lạnh lùng vang lên, cùng với hàn khí trong đêm, càng tăng thêm vẻ lạnh như băng.

Trương Hoàng dừng bước, thở dài một hơi, chậm rãi nói:

“Thứ nên tới… Rốt cuộc cũng đã tới rồi.”

Hơi hơi run rẩy thẳng lưng, hắn không cần quay người lại cũng cảm nhận được sát ý lạnh như băng ấy đang đứng  sau lưng mình, hắn bất đắc dĩ cười cười:

“Điều hối hận nhất trong cuộc đời Trương Viễn Sơn ta đây… Chính là chuyện của đêm đó. Sống tạm mười bảy năm thế này… Quá đủ rồi.”

“Hối hận?” Nữ tử kia bỗng nhiên cười lớn, tiếng cười trong đêm đen mang theo một sự thê lương đến não lòng, nàng ngừng cười, lạnh nhạt nói:

“Ta hỏi ngươi, ngươi có chỗ nào hơn y chứ?”

Trương Hoàng im lặng.

Nữ tử hừ lạnh một tiếng:

“Được lắm, đêm nay, bổn cô nương ta sẽ cho ngươi hảo hảo chết không đối chứng.”

Nói xong, khẽ vung tay, vài đạo ngân quang bỗng nhiên lóe sáng.

Trương Hoàng khẽ nhắm hai mắt lại.

Ngân quang  tiến dần đến cơ thể, thế nhưng… Hắn lại nở một nụ cười.

Sắp được giải thoát rồi!

“Môn chủ là người tốt, thế mà… Ngươi dám hạ độc y, khiến y… Sống không bằng chết!”

Một trận gió nổi lên, xa xa truyền đến vài tiếng mõ canh, trong không gian mênh mông ấy, chỉ còn trơ lại một thi thể đang lạnh dần….

Mấy ngày nay, Khai Phong Phủ đang phải xử lý một vụ án vô cùng khó khăn, mà người đang đau đầu về vụ này, chính là Bao Chửng.

Từ tháng trước đã bắt đầu xuất hiện những cái chết vô cùng bí ẩn, mà ở kinh thành và những vùng lân cận khác, cũng liên tiếp xuất hiện những chuyện tương tự như thế, khiến cho Bao Chửng mấy ngày nay ăn không ngon, ngủ không yên.

Nạn nhân thường là các tiểu thương và chưởng quầy tiểu lâu, hung thủ giống như một kẻ cuồng sát vậy, gặp người nào cũng giết, người chết thường có đặc điểm là ở sau đầu cắm một cây ngân châm dài ba tấc, trực tiếp xuyên vào não, khiến nạn nhân trực tiếp mất mạng.

Vài ngày trước, ngay cả nha dịch của Khai Phong Phủ cũng bị sát hại như thế.

Thi thể của nạn nhân bị thân nhân họ mang đi, Công Tôn Sách sau khi nghiệm thi xong, thở dài một hơi.

Vụ án không hề có đầu mối, đã thế hung thủ gây án với tốc độ cực nhanh,  thủ pháp vô cùng tàn độc trước nay chưa từng thấy, khiến người ta trở tay không kịp

Với một người có tấm lòng yêu dân như con như Bao Chửng, trước sự việc như thế, ông cảm thấy hết sức đau lòng.

“Trên người nạn nhân không hề có bất kì một dấu vết trúng độc nào cả, nói cách khác, nguyên nhân cái chết chính là…. Vật này.” Công Tôn Sách cầm một miếng vải trắng đựng mảnh ngân châm giao cho Bao Chửng, Công Tôn Sách nhíu mày giải thích.

Bao Chửng tiếp nhận ngân châm, nhíu mày, trầm ngâm một lúc lâu.

“Triển đại nhân đã về!”

Bao Chửng ngẩng đầu, hai đầu chân mày thả lỏng.

Một nam tử mặc hồng y bước vào, hành lễ với Bao Chửng.

“Đại nhân, thuộc hạ đã trở lại.”

Vẫn giọng nói không cao không thấp ấy, nhìn thân hình hao gầy trước mặt mình, đầu chân mày vừa mới dãn ra của Bao Chửng lại tiếp tục chau lại.

Đứa nhỏ này, lại gầy đi nhiều rồi….

“Triển hộ vệ không cần đa lễ.”

Triển Chiêu im lặng đứng sang một bên, Bao Chửng mở miệng định nói gì đó, nhưng lời vừa đến bên miệng, lại không biết nên nói như thế nào.

“Thương thế của Triển hộ vệ dạo này thế nào?”

Triển Chiêu nghe vậy, lắc đầu nói:

“Thương thế của thuộc hạ không có gì đáng ngại, chỉ là nghe nói dạo này ở Khai Phong…”

Bao Chửng giơ tay ngắt lời, Triển Chiêu nhìn Công Tôn Sách, vẻ mặt của y cũng tỏ vẻ bất đắc dĩ.

“Kỳ thật khi thuộc hạ ở Hãm Không Đảo cũng có nghe nói qua, hơn nữa…” Triển Chiêu dừng một chút, sau đó tiếp tục nói:”… Gần đây trên Hãm Không Đảo… Cũng đã xảy ra một số chuyện…”

“Hả? Hãm Không Đảo cũng xảy ra chuyện sao?”

Bao Chửng trầm mặc, ý bảo Công Tôn Sách đưa ngân châm cho Triển Chiêu.

“Triển hộ vệ có từng thấy qua vật này?”

Triển Chiêu cầm một cây ngân châm lên, nhìn kỹ, sau đó đặt vào khay, nhướng mày lên, nói:

“Nếu thuộc hạ không lầm, cái này hình như là… An Hồn châm!”

“An Hồn…?” Công Tôn Sách suy nghĩ một chút, đột nhiên nói:” Là Đường Môn An Hồn châm?”

Triển Chiêu gật đầu, nói:

“Không chỉ An Hồn châm, mà còn có Đường Môn ‘Vô thị’”

Công Tôn Sách’a’ lên một tiếng, nói:

“Đường Môn nhị tuyệt?”

Đường Môn nhị tuyệt, An Hồn vô thị!

An Hồn châm mỏng như lông trâu, dài khoảng một tấc, Chế Nhân Tử Địa là một chất độc không màu không mùi. Khi vào trong cơ thể, lập tức hòa vào máu, sau đó nhanh chóng phát tán, khiến nạn nhân chết mà không hề có chút phản ứng nào. Sau khi nạn nhân đã chết, chất độc lập tức tan đi, nên khi nghiệm thi sẽ không tìm ra được dấu hiệu trúng độc.

Triển Chiêu đảo mắt, chậm rãi nói:

“Nếu như vụ án này có dính dáng đến Đường Môn, như vậy…Rất khó giải quyết.”

“Đường Môn! Có phải thảm án diệt môn giang hồ của mười bảy năm trước, Đường Môn Tứ Xuyên không?”

Triển Chiêu im lặng gật đầu.

Huyết án Đường Môn Tứ Xuyên, ngay cả trong giang hồ lẫn triều đình, ai ai không thể không biết đến vụ án này.

Công Tôn Sách nhìn kĩ mảnh ngân châm mỏng như lông trâu kia, vuốt râu nói:

“Nếu như đây chỉ là một cây An Hồn châm bình thường, nó cũng không có chỗ nào kì lạ cả, thế nhưng nếu được sử dụng cho mục đích giết người, quả thật là quá khủng khiếp!”

Triển Chiêu biến sắc, Đường Môn An Hồn châm cùng Vô Thị rất ít được sử dụng, cho nên gần như  trên giang hồ không còn thấy nữa, thế nhưng bây giờ lại cùng nhau xuất hiện ở nơi này, vậy rốt cuộc hung thủ có mục đích gì? Anh lẳng lặng nhìn ngân châm trong tay mình, bỗng nhiên nhãn thần sáng lên, hai đầu lông mày bỗng nhíu lại.

“Không lẽ… Những gia đinh trên Hãm Không đảo đã bị trúng châm mà chết sao?”

“Hãm Không Đảo?”

Triển Chiêu không nói gì nữa, bởi vì chính anh cũng không mấy rõ ràng lắm, chuyện này anh chỉ nghe sơ qua lời kể của các gia đinh khác mà thôi.

Không khí càng lúc càng trở nên nặng nề, nếu như cách thức gây án trên Hãm Không Đảo cũng giống như thế, xem ra hung thủ không chỉ có một người, có khi là một tổ chức lớn nữa là đằng khác, như vậy thì càng khó giải quyết hơn!

Là người trong Đường Môn đến trả thù, hay là…. Một người nào khác mượn chuyện của Đường Môn để gây án?

“Hay là để thuộc hạ đến chỗ tàn tích của Đường Môn ngày xưa để điều tra một phen xem sao?”

“Triển hộ vệ…”

Bao Chửng nhìn dáng hình hao gầy của người thanh niên trước mắt, thở một hơi thật dài, những vụ án liên quan đến giang hồ, giao cho Triển Chiêu là tốt nhất. Thế nhưng…. Mỗi lần nhìn thấy đứa nhỏ này vất vả mang một thân thương tích trở về, sau đó lại nhanh chóng dấn thân vào những nguy hiểm  khác, thử hỏi… Làm sao ông có thể an tâm cho được chứ?

Triển Chiêu biết Bao Chửng đang băn khoăn điều gì, anh mỉm cười, nói:

“Đại nhân nếu như đã tin tưởng Triển Chiêu, thì xin cho thuộc hạ đi thôi.”

Triển Chiêu ta đã quyết tâm phải bảo hộ mảnh thanh thiên này, há là người ham sống sợ chết sao?

Bao Chửng đành vuốt râu nói:

“Vậy hãy mau đi thôi, đi sớm về sớm.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.08.2016, 16:44
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 20.06.2016, 16:56
Bài viết: 3798
Được thanks: 1408 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Đồng nhân] Lam điền nhật noãn ngọc sinh yên - Luyến Tố Bạch - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2

Tứ Xuyên(1) ở đất Thục, khí hậu ôn hòa hợp lòng người, được mệnh danh là Thiên Phủ chi quốc( vùng đất thiên đường), bốn mùa trường xuân, ở phía Tây Thành Đô, xung quanh được bao bọc bởi những dãy núi trùng trùng điệp điệp, là lãnh địa của phái Thanh Thành Nga Mi, vốn là Thánh Địa Võ Lâm, Thanh Thành phái lại là môn phái lớn được giang hồ nhân sĩ kính trọng, sơn thủy hữu tình, người dân hiền lành chân chất, khiến cho Triển Chiêu vốn là người ở Giang Nam, cũng không khỏi thán phục trước cảnh sắc mỹ lệ ở nơi đây.

Nơi này… Đúng là một nơi rất tốt để ở, nếu như một ngày nào đó, Triển Chiêu ta treo ấn từ quan, không chừng sẽ quy ẩn ở đây chăng? Đến khi đó, dù là chuyện của giang hồ hay triều đình, mình nhất định sẽ không nhúng tay vào!

Nếu như không nhắc đến vụ án thảm sát của Đường Môn năm ấy, thì nơi này cũng được xem là nơi có rất nhiều giai thoại.

Đoạn Thiên Nhai, địa thế hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt. Còn nhớ năm ấy, Đường Môn uy phong danh chấn thiên hạ, hiện tại chỉ còn là những bức tường đổ nát… Cảnh vật xung quanh nhuốm màu của sự thê lương tang tóc.

Tại một nơi hiểm trở trên vách núi, có một khối bia nhỏ vững vàng ngụ tại đây, không biết là được dựng từ khi nào, nhưng  nhìn sơ qua, có lẽ là đã từ rất lâu rồi, chữ  viết trên ấy đã không còn nhìn rõ nữa.

Mười bảy năm trước, bảy môn phái lớn trên giang hồ đã hợp lực tiêu diệt gia tộc Đường thị, như vậy là ai đã lập tấm bia này, vào lúc nào?

Mà xung quanh tấm bia đá này lại không hề có lối đi, vậy… Chắc hẳn người lập bia phải rất giỏi về khinh công đây.

Trên triền núi, từng ngọn gió núi thổi phơ phất, Triển Chiêu lẳng lặng đứng nhìn tấm bia đá cô độc giữ mình trên gờ đá, đột nhiên cảm giác có cái gì đó không ổn, nhưng không rõ rốt cuộc đó là gì, nhất thời đã khiến cho anh cảm thấy có chút mờ mịt không rõ.

Phía sau bỗng vang lên một tiếng động nhỏ, khiến cho Triển Chiêu giật cả mình, anh thầm trách mình thật đáng hổ thẹn, dạo gần đây phải chăng mình thực sự quá mệt mỏi, cho nên ngay cả khi có người tới, mình cũng không phát hiện ra.

Hồi phục tinh thần, Triển Chiêu vẫn như cũ im lặng, thấy cước bộ ở phía sau dừng lại, bàn tay Triển Chiêu âm thầm xuất ra nội lực, chuẩn bị tùy cơ ứng biến, nào ngờ da đầu đột nhiên đau xót, đuôi tóc ở phía sau như bị ai đó kéo, Triển Chiêu mượn lực xoay hẳn người ra đằng sau, một tay giựt đuôi tóc lại, theo phản xạ nhảy bật lên, dùng cách thức này mà chào đón đối phương. Trừ hắn ra thì còn ai vào đây nữa….!

Quả nhiên, trên mặt của Bạch Ngọc Đường mang theo một tia cười ranh mãnh, ngênh ngang ngáng đường anh.

“Miêu Nhi, sao chỉ mới mấy ngày không gặp mà tính cảnh giác lại kém đến như vậy hả?”

Triển Chiêu liếc hắn một cái, không thèm để ý cái tên đang đứng trước mặt mình. Anh quá hiểu rõ tính nết của cái con chuột chết tiệt này, mình càng tức giận, hắn càng đắc ý, vẫn là kệ xác hắn tốt hơn.

“Triển đại nhân thật quá đáng nha, Bạch gia ngàn dặm xa xôi đến tìm ngươi, ngươi lại không thèm để Bạch gia vào mắt là sao?”

“Làm phiền Bạch huynh đã lo lắng, Triền mỗ còn chưa kịp đa tạ Bạch Ngũ Gia đã chiếu cố ta trong thời gian ở trên đảo cơ đấy!” Anh đặc biệt nhấn mạnh hai chữ ‘chiếu cố’

Bạch Ngọc Đường  nhìn trời, làm như  mình chẳng nghe thấy gì hết.

“…”

“Như thế nào mà từ nãy đến giờ vẫn chưa phát hiện ra? Miêu nhi à, hiệu suất phá án của ngươi càng lúc càng kém quá nha!”

“Bạch huynh sao lại đến đây?”

“Sao nào? Nơi mèo thối nhà ngươi có thể đến, bộ ta không đến được sao?”

Triển Chiêu cũng lười cãi nhau với hắn, hơi hơi xoay người đi.

Liếc mắt nhìn tấm bia đá ở đằng sau Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường vòng ra đằng sau, đi về phía trước, quan sát một lúc lâu, nói:

“Tấm bia này có lẽ đã lập từ  lâu rồi! Thế nhưng những văn tự khắc trên đó có điểm gì đó…”

Triển Chiêu không quay đầu nhìn cũng biết hắn ta đang ám chỉ điều gì. Đúng vậy, mặc dù văn tự trên tấm bia thoạt nhìn có chút mơ hồ, thế nhưng cũng lờ mờ nhìn thấy tên của một trăm bốn mươi người đã bị giết trong cuộc thảm sát Đường Môn năm ấy, dù có dài đến đâu, thế nhưng…. Lại không sót một chữ nào.

“Đây là cái gì? Mộ bia à?”

“Ta nghĩ chắc là không phải đâu…”

Triển Chiêu đi ra phía trước, ngón tay chỉ vào danh tự cuối cùng trên tấm bia.

“Là ý gì?” Bạch Ngọc Đường cảm thấy khó hiểu

Triển Chiêu lắc đầu.

Bạch Ngọc Đường trầm ngâm nhìn tấm bia đá một lúc lâu, sau đó đột nhiên nhảy dựng lên.

“À, thì ra là vậy!”

“Bạch huynh đã nghĩ ra được…” Câu hỏi vừa bật khỏi miệng, Triển Chiêu cảm thấy hối hận. Ai da, cái tên này, nếu hắn thành thành thực thực nói cho mình biết thì hắn còn gọi là Bạch Ngọc Đường sao?

Quả nhiện, Bạch Ngọc Đường bỗng nhiên nhích lại gần, chóp mũi cơ hồ chạm vào má của Triển Chiêu, Triển Chiêu bất giác hít một ngụm khí lạnh, thân thể nghiêng hẳn ra đằng sau.

“Ta…. Không nói cho ngươi biết!”

“Bạch Ngọc Đường!” Nhướn mày, mắt hơi trừng lên.

Bạch Ngọc Đường biết  mình đã thực sự chọc giận anh rồi, hắn nhẹ mỉm cười, sau đó vận lực nhảy lên, ngắt một cọng cỏ ngậm vào miệng, tạo một bộ dáng lưu manh.

“Muốn biết sao? Cầu xin ta a!”

“Ngươi…!” Triển Chiêu tiến lên phía trước một bước, Bạch Ngọc Đường lại nhảy lùi những ba bước.

“Vụ án này tốt nhất Bạch huynh đừng nhúng tay vào! Nếu không sẽ liên lụy đến bản thân, thậm chí còn mang tai họa đến những người trong gia đình ngươi đó!”

“Bớt nói nhảm đi! Trong lòng con mèo nhà ngươi đang nghĩ gì, Bạch gia ta thừa biết mà!” Hăn cầm cọng cỏ xoay xoay, chỉ vào Triển Chiêu:

“Từ trước đến nay đều như thế! Hiện giờ đã có rất nhiều người trên đảo đã chết oan uổng, ngươi bảo ta làm sao không đếm xỉa đến đây?”

“Bạch huynh à, án mạng của quý phủ, tại sao lại không báo cho quan phủ chứ?”

Bạch Ngọc Đường cười to ba tiếng, nói:

“Báo quan?  Dựa vào mấy tên vá áo túi cơm(2) đó sao?”

“Bạch Ngọc Đường, đừng tùy ý vũ nhục mệnh quan triều đình!” Ấn đường có chút phát đau, lời này của Bạch Ngọc Đường không phải là không đúng, hiện nay trong triều đình, những vị quan chân chính yêu dân như con như Bao đại nhân đây, hiện nay còn bao nhiêu?

“Thế nào Miêu Nhi? Đạp trúng đuôi rồi sao?  Ta nói cho ngươi biết, ta và các ngươi, quan dân không bao giờ đi cùng một con đường, là đại trượng phu, Hãm Không đảo chúng ta không có đồ đệ nhát gan sợ chết!”

Triển Chiêu biết nếu lúc này còn cùng hắn dây dưa nữa thì cũng phí công thôi, chi bằng hảo hảo ở lại nơi này để âm thầm phá án, sợ còn tốt hơn.

“Vụ án này vô cùng quan trọng, hi vọng Bạch huynh chớ nên càn quấy , cáo từ!” Nói xong, xoay người rời đi.

“Càn quấy?” Bạch Ngọc Đường tức giận, bóng dáng bỗng nhoáng lên, tiến lên phía trước, quát:” Miêu Nhi! Ngươi thật quá đáng! Uổng công ta trên Hãm Không Đảo đã chiếu cố ngươi lâu như thế! Thế mà lão tử ta đường xa tới đây  giúp ngươi, ngươi nỡ lòng nào nói ta càn quấy? Nói mèo thối ngươi là kẻ vong ân bội nghĩa, thật quả không sai mà!”

——— ————

1)Tứ Xuyên: (tiếng Trung: 四川) là một tỉnh nằm ở tây nam của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Tỉnh lị của Tứ Xuyên là Thành Đô, một trung tâm kinh tế trọng yếu của miền Tây Trung Quốc. Giản xưng của Tứ Xuyên là “Xuyên” hoặc “Thục”, do thời Tiên Tần, trên đất Tứ Xuyên có hai nước chư hầu là Thục và Ba, nên Tứ Xuyên còn có biệt danh là “Ba Thục“. Tỉnh Tứ Xuyên có một lịch sử lâu dài, cảnh quan đẹp, sản vật phong phú, từ xưa đã được gọi là “Thiên phủ chi quốc” (天府之国). Phía tây Tứ Xuyên là nơi cư trú của các dân tộc thiểu số như người Tạng, người Di và người Khương.

(Trích Wikipedia)

(2) Vá áo túi cơm: còn gọi là giá áo túi cơm, giá áo là đồ để móc quần áo, túi cơm có thể hiểu nôn na là bao tử, vá áo túi cơm ý chỉ là thứ người vô dụng, giống như giá mắc áo, cái túi chứa cơm, chả biết làm gì.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hanluong, minhngoc20vt và 61 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

16 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 384 điểm để mua Cô gái chocolate
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường mèo trắng
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 222 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 234 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 800 điểm để mua Trái tim đá xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Pooh ăn mật

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.