Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Tiểu mỹ nhân khó nuôi - Minh Tử

 
Có bài mới 27.04.2016, 01:25
Hình đại diện của thành viên
Miss được yêu thích diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss được yêu thích diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: -1 Nữ
Bài viết: 11164
Được thanks: 13115 lần
Điểm: 10.81
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Tiểu mỹ nhân khó nuôi - Minh Tử - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Tiểu Mỹ Nhân Khó Nuôi


~~~~

Tác giả:Minh Tử

edit: U Linh Cốc

Thể loại:Đam Mỹ, cổ đại..

Số chương : 24 chương

Nguồn: https://thienthuy.wordpress.com

Trạng thái:Full

Tên gốc: 小美人,难养也

Giới thiệu :

Một người là mệnh quan triều đình, một kẻ là thiếu chủ của ma giáo. Một thanh niên từ nhỏ đã không thích những chuyện phiền phức, một thiếu niên ngay khi mới sinh đã định sẵn là sát nhân, vài chuyện lộn xộn xảy ra khiến cho mối quan hệ của hai người cũng phải rối loạn mà phát triển theo.

Thiếu niên chán ghét vẻ ôn nhu lễ độ của thanh niên, thanh niên lại ngáp một cái, cười nói: không sao, ngươi cứ tiếp tục chán ghét. Muốn dùng mình để an trí việc bên ngoài sao? Hừ, không có cửa đâu. Thiếu niên giận dữ, không ngờ càng khiến cho mối quan hệ rối rắm của hai người tiến tới, lại tiếp tục tiến tới. . .





Đã sửa bởi Lục Bình lúc 27.04.2016, 02:05.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.04.2016, 01:27
Hình đại diện của thành viên
Miss được yêu thích diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss được yêu thích diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: -1 Nữ
Bài viết: 11164
Được thanks: 13115 lần
Điểm: 10.81
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Đam mỹ] Tiểu Mỹ Nhân Khó Nuôi - Minh Tử - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1 :

Không phải tự bản thân Tô Niệm Thanh muốn làm quan. Nhưng đáng chết là khi hắn còn đang bi bô tập nói, phụ thân xếp ba loại vật phẩm gồm ngân phiếu, bút lông, đoản đao ngay trước mặt hắn. Đây là tập tục vẫn được lưu truyền từ xa xưa, phàm là hài tử khi tới độ tuổi nhất định đều sẽ để cho bọn chúng qua một lần tuyển chọn. Qua đó sẽ xác định con đường tương lai nên đi theo hướng nào.

Tô Niệm Thanh là hài tử đầu tiên của Tô lão gia, lựa chọn của hắn đương nhiên phải được chú ý.

Nghe nói, năm đó khi Tô Niệm Thanh chọn lựa giữa ngân phiếu và bút lông đã lưỡng lự rất lâu, cuối cùng với đến bút lông. Tô lão gia nhất thời lệ già tuôn rơi thành hàng: Tô gia phát tài đã nhiều năm nhưng có rất ít người nhậm chức tại triều đình, Trạng nguyên, Thám hoa lại càng khỏi phải nói, mà nay nhi tử đầu tiên của mình đã lựa chọn viết văn, bảo ông làm sao có thể không vui mừng cho được?

Tô Niệm Thanh mỗi khi nghe đến đoạn chuyện xưa này, bao giờ cũng chỉ mỉm cười gật đầu. Người lớn lúc nào chẳng thích một sương tình nguyện lý giải hành vi của đám hài tử: Nguyên nhân khiến hắn lúc xưa tìm bút lông, tất nhiên là vì chê số tiền trên tấm ngân phiếu kia quá nhỏ, định lấy bút lông để sửa con số không đáng để mắt đó.

Cuộc đời bị hiểu lầm, liền từ cây bút lông này mà bắt đầu.

Bốn tuổi năm ấy, đệ đệ đầu tiên ra đời, lúc phải lựa chọn, vật đầu tiên bắt lấy chính là ngân phiếu nhưng rốt cuộc lại vo viên ném đi, sau đó hướng tới đoản đao, Tô Niệm Thanh tiếc của vội vàng tiến đến định nhặt tờ ngân phiếu kia lên, lại không cẩn thận ngã xuống. Đến khi đứng lên, trong tay đang cầm lại chính là bút lông.

Từ đó Tô gia có “văn võ song toàn” để chờ mong.

Sáu tuổi năm ấy, đệ đệ thứ hai ra đời, Tô Niệm Thanh đã rút được bài học xương máu nên đứng rất xa. Tiểu oa nhi bò trên mặt đất, cuối cùng lại nhặt hết mọi thứ lên, ôm cả vào lòng. Người lớn kinh hãi thán phục. Tô Niệm Thanh cũng kinh hãi thán phục. Chờ cho tuyển trạch chấm dứt, nhũ mẫu ôm lấy Tô Ánh Tử, không ngờ tiểu oa nhi kia gào khóc không thôi. Nguyên lai mọi ngày hắn vẫn thích bám lấy Tô Niệm Thanh, hôm nay khách khứa rất đông, bản thân hắn có chút sợ hãi nhưng đợi cả buổi cũng không thấy ca ca lại đây ôm mình, khó tránh khỏi cảm thấy tủi thân.

Tô Niệm Thanh vội vàng bước tới, ôm lấy tiểu đệ đáng yêu của mình, oa nhi xinh đẹp như ngọc níu lấy y phục của ca ca, nước mắt nước mũi đều lau hết lên, ngay cả những thứ trong lòng cũng quên nắm chặt. Kết quả là vừa nhẹ buông tay thì mọi thứ đã rơi xuống hết. Tô Niệm Thanh vội vàng chụp lấy, nhưng không ngờ đoản đao mắc trên vạt áo, ngân phiếu bị gió thổi bay, chỉ có bút lông bị hắn nắm chặt trong tay.

Lệ già của Tô lão gia lại lần nữa được dịp tuôn dọc tuôn ngang.

Mười tuổi năm ấy, sư phụ dạy Tô Niệm Thanh võ công cũng thu hai người đệ đệ của hắn làm đồ đệ. Không ngờ hai hài tử này đều là nhân tài luyện võ khó gặp, Tô Niệm Thanh tuy không hề kém cỏi nhưng so sánh cũng không khỏi có chỗ thua kém. Tô Niệm Thanh bấy giờ vốn đã tu luyện nội công tâm pháp cũng tàm tạm, vừa nghe vô cùng mừng rỡ, liền làm bộ vì muốn hai đệ đệ có thể được sư phụ chỉ điểm nhiều hơn, bản thân cũng có thể đọc nhiều sách một chút, nên đề nghị chỉ học khinh công là được.

Người lớn khi biết được việc này đều cho rằng Tô Niệm Thanh đời này nhất định liên quan mật thiết với sách vở. Chỉ có Tô Niệm Thanh là rõ hơn ai hết, hắn vốn không thích động tay động chân, chỉ cần học được công phu giúp mình lúc gặp nguy nan có thể chạy trốn là đủ.

Mười bốn tuổi năm ấy, Tô Niệm Thanh tham gia khoa khảo, không cẩn thận ngủ gật trong cuộc thi. Vì muốn mau chóng bù lại thời gian đã mất, hắn múa bút thành văn, dùng toàn những từ ngữ ngắn gọn, loại bỏ hết thảy những từ hoa mỹ mà vô dụng, bài thi làm ra chỉ vẻn vẹn bốn trang.

Nhưng không ngờ những năm gần đây vốn ưa chuộng hào nhoáng, tiểu Hoàng đế đã nhìn chán những thứ văn chương phù phiếm, đối với bài thi của Tô Niệm Thanh quả thực không thể nào hài lòng hơn được nữa, bấy giờ vỗ bàn cho phép tham gia thi Đình.

Hết thảy tựa như một đường kẻ, xẹt một tiếng, tất cả thuận lợi tiến đến. Tô Niệm Thanh năm ấy trở thành văn khoa Trạng nguyên. Làm Trạng nguyên đương nhiên cần có thực tài. Phải biết rằng, trị quốc như trị gia, Tô đại thiếu gia mấy năm nay ở Tô gia rèn giũa không phải là uổng công vô ích. Tô gia cho tới bây giờ vẫn có thể bình thản như thế, cũng là nhờ một phần công lao không nhỏ của Tô đại thiếu gia.

Văn khoa Trạng nguyên mới vừa mười bốn, bởi vì còn rất trẻ nên chỉ được phân công chức quan văn nho nhỏ, nhưng Tô Niệm Thanh không hề oán thán lấy một câu, làm việc chu đáo. Hiện giờ sau mười năm, địa vị của Tô Niệm Thanh trong triều đã không thể dễ dàng bị lung lay.

Gió êm sóng lặng nha, nước chảy thành sông nha, đây đều là những từ để hình dung con đường bằng phẳng thênh thang của đời người.

Đó gọi là sự tĩnh lặng trước giông bão, như vậy xem ra giông bão của Tô Niệm Thanh sau hai mươi bốn năm yên bình đã đến.

Hôm nay, Tô Niệm Thanh hiếm khi có được sự thanh nhàn như những ngày xưa kia, bèn đi tới Vãn Nguyệt lâu. Tạp dịch trước cổng nhìn thấy Tô đại thiếu gia vội vàng tươi cười lấy lòng, mời hắn đến vị trí phía trước trong sảnh Thanh Nguyệt. Có thể có được đãi ngộ như vậy, không chỉ bởi Tô gia là khách hàng lớn của Vãn Nguyệt lâu, cũng bởi vì Lữ thiếu gia sắp trở thành lâu chủ có quan hệ cực kỳ mật thiết với Tô gia.

Nhưng người vừa tiến vào sảnh Thanh Nguyệt liền thấy chỗ ngồi phía trước đã bị hai thiếu niên chiếm mất.

Tạp dịch ngượng ngùng vỗ đầu cười cười: “Hắc hắc, ngài coi trí nhớ của ta, hôm nay Lữ thiếu gia cũng đưa bằng hữu đến đây, không bằng… ngài…” Tô Niệm Thanh lắc đầu cười khẽ, ngắt ngang lời gã.

“Không cần, ta ngồi phía sau cũng được.” Hắn ra hiệu bảo tạp dịch không cần phải quấy rầy đến Lữ Thọ Hỉ, tự mình đi tới một vị trí ngay sát cửa sổ, gọi một ấm bích loa xuân, chỉ còn chờ Thanh Hoằng cô nương lên biểu diễn.

Hai thiếu niên phía trước hiển nhiên là có tâm tư. Thọ Hỉ luôn nghi hoặc nhìn sang thiếu niên bên cạnh, thiếu niên bên cạnh lại thản nhiên tiếp nhận sự chiêu đãi ân cần của Thọ Hỉ, tựa như đó là chuyện hiển nhiên.

Tô Niệm Thanh không khỏi cảm thấy tò mò. Tính tình của Thọ Hỉ oa nhi này hắn không phải là không hiểu được, người có thể khiến gã phải bày ra bộ dáng này mà hắn biết, trừ Tô gia tam thiếu gia, còn có thể có ai? Bởi vì chỉ có đối với người thân cận, gã mới có thể để cho bản thân mình nhìn thấy gã ăn nói nhũn nhặn như vậy.

Thiếu niên nọ có một đôi mắt hoa đào câu hồn người, khuôn mặt không thua gì Ánh Tử. Khí tức trên người lại hoàn toàn bất đồng với Ánh Tử. Mệt mỏi, phóng túng, lại mơ hồ tản ra nét băng lãnh nguy hiểm.

Tô Niệm Thanh thưởng trà, chỉ thản nhiên mỉm cười, không hề có ý định thăm hỏi.

Thọ Hỉ là một hài tử thông minh, tự hắn sẽ biết nên kết bạn với loại người nào.

Thanh Hoằng vừa xuất hiện, sảnh Thanh Nguyệt lập tức vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy, sau đó liền yên tĩnh trở lại.

Ngư tiều vấn đáp*, khoan thai mà ra.

*Ngư tiều vấn đáp: một trong thập đại cổ khúc của Trung Hoa.

Tô Niệm Thanh nhắm mắt, lắng nghe tiếng đàn, cảm giác khó chịu tích tụ trong lòng một lần nữa bị quét sạch. Tranh đấu trong triều, quân thần âm thầm phân cao thấp, tất cả đều bị đuổi ra sau đầu.

Xưa nay hưng phế như trở bàn tay, non xanh nước biếc lại kiên cố vô sự. Ngàn năm được mất thị phi, gửi gắm cho ngư tiều một lời thế thôi.

Đợi đến khi hắn lại mở mắt ra, hai thiếu niên phía trước đã không thấy bóng dáng. Thanh Hoằng cô nương hình như cũng định rời đi. Tô Niệm Thanh đứng lên có chút nuối tiếc, để một thỏi bạc trên bàn rồi rời khỏi Vãn Nguyệt lâu.

Ai, về nhà còn phải đối mặt với đống công văn chất cao như núi kia… Vừa nghĩ như vậy, bước chân không khỏi chậm lại.

Chợt có tiếng hô hoán làm hắn phải dừng chân: “Tô đại nhân! Xin dừng bước!” Nghe được thanh âm phía sau, Tô Niệm Thanh kinh ngạc quay đầu.

Thanh Hoằng cô nương vẻ mặt lo lắng bước nhanh về phía hắn, ngay cả trang phục biểu diễn khi nãy cũng không kịp thay ra.

“Cô nương có việc?” Bởi vì thường xuyên đến đây, mối quan hệ giữa nàng với hắn cũng xem như không tồi.

“Tô đại nhân… vừa rồi có nhìn thấy Thọ Hỉ?” Thanh Hoằng tựa hồ có chút lo lắng.

“Từ lúc đi ra vẫn chưa hề gặp. Làm sao vậy?” Đối với mỹ nhân, dù sao hắn vẫn có thể vui vẻ hòa nhã.

“… Không có gì.” Thanh Hoằng suy nghĩ một chút, nhưng vẫn không nói ra. Tô Niệm Thanh vừa thấy vẻ mặt khó xử của nàng, liền cười an ủi: “Thọ Hỉ là một hài tử thông minh”.

Vậy nên sẽ không có chuyện gì.

Thanh Hoằng cau mày, nhìn lại vẻ tươi cười như vân đạm phong khinh trên mặt Tô Niệm Thanh, do dự hồi lâu mới chậm rãi nói thẳng lo lắng trong lòng ra.

Đó là nguyên nhân khiến Tô Niệm Thanh hiện giờ phải ở trong một ngõ nhỏ để tìm Thọ Hỉ.

Người này không phải ai khác mà chính là thiếu niên ngoan độc từng đả thương Thọ Hỉ. Hiện giờ hai người đi cùng nhau nhưng không giống như quan hệ giữa hai người bằng hữu bình thường. Thanh Hoằng lo cho an nguy của Thọ Hỉ, chỉ đành nhờ Tô Niệm Thanh tìm giúp một tay.

Tô Niệm Thanh đương nhiên nhớ rõ dáng vẻ toàn thân đầy máu của Thọ Hỉ năm đó. Lúc ấy không riêng gì Lữ gia, ngay cả mọi người trong Tô gia cũng đau buồn vô cùng, huống chi những vết thương đó đều vì Ánh Tử mà chịu. Tên hài tử Thọ Hỉ này sao lại đi cùng thiếu niên kia chứ?

Đang lúc phân vân khó hiểu, vừa vặn gặp phải một màn thế này.

Thiếu niên tà tứ không hề kiêng kị, chặt đứt cánh tay hai người ở ngay nơi đây, Thọ Hỉ đứng bên cạnh có chút bất đắc dĩ.

Tô Niệm Thanh nhịn không được phải kinh ngạc thở dốc, hai thiếu niên lập tức phát hiện sự tồn tại của hắn.

Khi cặp mắt lạnh băng kia quét lại đây, Tô Niệm Thanh lập tức xua tan sắc mặt kinh ngạc, giống như vô ý bắt gặp hai người. Dáng vẻ của Thọ Hỉ xem ra cũng không giống như bị người bức bách, chẳng qua có chút lúng túng. “Tô, Tô đại gia?” Hiển nhiên không ngờ lại gặp phải hắn ở nơi này, ngay cả cách xưng hô cũng thay đổi.

Tô Niệm Thanh bày ra vẻ mặt như không biết tình hình hiện tại ở đây, Thọ Hỉ vội vàng muốn biện bạch, nhưng thiếu niên kia lại ngắt ngang hắn, lộ ra vẻ mặt khinh thường.

Khá lắm, tên thiếu niên cuồng vọng. Tô Niệm Thanh cũng không hề phiền lòng. Hắn biết với dáng vẻ của mình, trước giờ vẫn không thể khiến cho những kẻ hiệp khách thân mang tuyệt kỹ này để mắt ngay từ đầu.

Chỉ là trong mắt thiếu niên mơ hồ có vẻ tàn độc lững lờ, lại khiến hắn có chút lo lắng thay Thọ Hỉ.

Thọ Hỉ hiển nhiên không biết giải thích thế nào, chỉ có thể cắn răng, giậm chân nói: “Ai, Niệm Thanh ca, ngài cứ vờ như không nhìn thấy giúp ta!” Nói xong liền kéo tay áo thiếu niên, lôi hắn đi chỗ khác.

Làm gì phải tự bắt mình trở nên chật vật như vậy? Tô Niệm Thanh có điểm buồn cười, bước nhanh đến, bất tri bất giác lại dùng nội lực, một phen túm cổ áo gã lên, khiến gã bị kéo lên lơ lửng trên không.

“Thọ Hỉ ngoan, trên mặt của ngươi vẫn còn vết máu, ra ngoài sẽ dọa người ta mất”. Hắn trước sau như một, mỉm cười tao nhã vô cùng, rút khăn tay đưa cho hài tử này lau vết máu trên mặt.

Ánh Tử là đệ đệ mà hắn cực kỳ yêu thương, hài tử này lại là người mà tên đệ đệ hắn cực kỳ yêu thương đó yêu nhất.

Nhưng không biết thiếu niên bên cạnh này, rốt cuộc có cảm tình như thế nào với Thọ Hỉ.

Mà nay cặp mắt băng lãnh kia đang quan sát mình, không mang theo hảo ý gì.

Tô Niệm Thanh thở dài. Được rồi, hôm nay nghỉ ngơi, đừng bắt bản thân phải vướng thêm phiền toái gì nữa. Tên hài tử Thọ Hỉ này so với cá chạch còn khó bắt hơn, nếu thực gặp phải chuyện gì, cuối cùng cũng đều có thể tự giải quyết. Nghĩ như vậy, không khỏi đưa tay sờ đầu hài tử kia, ngay sau đó lại cảm thấy có ánh mắt như muốn xuyên thủng người mình.

Hắn cũng đâu phải là đến cướp người, tuổi còn trẻ mà đã dễ dàng bốc hỏa như vậy sao?

Nhịn không được phải cười khổ một chút, rụt tay về, hướng Thọ Hỉ cáo biệt: “Bảo trọng”. Liền quay người rời đi. Hoàn toàn mặc kệ Thọ Hỉ nghe xong câu đó, trong lòng sẽ phức tạp bao nhiêu.

Trời trong nắng ấm, còn có đôi chút gió nhẹ phiêu lãng. Tô Niệm Thanh hớn hở xòe quạt, che khuất vẻ tươi cười ham chơi của mình.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: leanhthudn99
Có bài mới 27.04.2016, 01:28
Hình đại diện của thành viên
Miss được yêu thích diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss được yêu thích diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: -1 Nữ
Bài viết: 11164
Được thanks: 13115 lần
Điểm: 10.81
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Đam mỹ] Tiểu Mỹ Nhân Khó Nuôi - Minh Tử - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2 :


Tô Niệm Thanh thích đồ ngọt.

Phải nói là ba vị thiếu gia của Tô gia đều mê đồ ngọt.

Người bên ngoài đều cho rằng, ai nha, ba huynh đệ thật vô cùng thân thiết nha, đến cả sở thích cũng giống hệt nhau.

Tô Niệm Thanh mỗi lần nghe vậy cũng chỉ tủm tỉm cười, hàng ngày đều không ngừng mang những món điểm tâm ngọt tìm được ở khắp nơi về nhà.

Đây mới là chân tướng.

Hai tên đệ đệ khi còn bé vẫn luôn bám theo Tô Niệm Thanh, không lúc nào là không vây quanh vị ca ca cười vô cùng ôn nhu này. Ca ca thích ăn cái gì, tự nhiên không sẽ không thiếu một phần cho bọn đệ đệ, đương nhiên phải hình thành vị giác giống hệt nhau. Điều này khiến cho Tô gia từ trên xuống dưới không thể không cùng ăn đồ ngọt. Kể từ đó, Tô Niệm Thanh không cần mở miệng, mỗi ngày đều có thể thưởng thức vô số món điểm tâm ngọt khác nhau.

Hôm nay Tô Ánh Tử mới từ Lăng Châu quay lại, còn chưa về đến nhà đã nhờ người mang một hộp mứt củ ấu về trước. Tô Niệm Thanh hết sức vui mừng, vội vàng bật dậy đem mấy quả hương mang [quả xoài] được Hoàng Thượng ban cho qua chỗ gã, ai ngờ chẳng thấy người đâu.

“Tam thiếu gia sang bên Lữ gia trước, hiện giờ vẫn chưa trở về”. Người tổng quản về trước trả lời như vậy.

Lữ gia? Hài tử này lẽ nào đã… Tô Niệm Thanh sửng sốt một chút, nhìn hương mang trong tay, bỗng nhiên cảm thấy có chút mất mát.

Cảm giác giống như chim non rời khỏi tổ khiến hắn phải thở dài hồi lâu.

Buổi chiều, Tô Ánh Tử rốt cuộc cũng quay lại Tô gia, nhưng còn chưa kịp tẩy trần cho gã, thiếu niên đã vội vàng dắt theo một người ra ngoài. Tô Niệm Thanh lần thứ hai tóm phải khoảng không.

Ban đêm, hắn biết Tô Ánh Tử đã về, liền mang theo một bình rượu cống, lòng tràn đầy chờ mong tiến đến nội viện của Tô Ánh Tử. Không phải hương mang, mà là rượu cống, chỉ vì không thể tiếp tục đối đãi với gã như hài tử nữa.

Nhưng mới vừa bước vào viện liền nhìn thấy hai bóng dáng xách theo hai thùng nước lén lút đứng trong viện, dựng thẳng lỗ tai, dường như đang lắng nghe cái gì đó.

Tô Niệm Thanh cau mày, lén lút đi tới. Nương theo ánh trăng, bấy giờ mới thấy rõ đối phương nguyên lai là hạ nhân của Tô gia.

Nhìn dáng vẻ hai người hình như đang nghe lén thanh âm trong phòng. Mà trong phòng cũng loáng thoáng truyền ra vài tiếng thở dốc.

Tô Niệm Thanh không định bừng tỉnh hai người, ngược lại còn nhặt một hòn đá nhỏ dưới đất lên, ném về phía cửa phòng!

“Băng!” một tiếng, hai người sợ tới mức xém chút nữa đã phải nhảy dựng lên, vội vàng theo hướng kia chuồn đi mất. Mà cửa phòng cũng nhanh chóng bị đẩy ra, Tô Ánh Tử y quan có phần không chỉnh tiêu sái bước ra, cảnh giác nghe ngóng khắp bốn phía.

Tô Niệm Thanh nhờ vào khe hở khi gã đẩy cửa ra, mơ hồ nhìn thấy tình huống bên trong.

Một bóng dáng màu trắng đang ngồi bên trong, vẻ mặt lờ mờ, dường như đã gặp qua ở đâu rồi.

Bầu rượu trong tay run lên, thiếu chút nữa đã rớt xuống đất.

Tô Niệm Thanh hít sâu một hơi, mắt thấy cửa phòng lần thứ hai khép lại, mới lặng lẽ rời khỏi nội viện.

Suy nghĩ một hồi, tựa hồ có hơi hiểu được huyền cơ bên trong, không khỏi cười khổ. Hài tử này vì Thọ Hỉ thật đúng là hao hết bao nhiêu tâm tư.

Cầm bầu rượu nhưng không muốn trở về phòng, hắn an vị trong hoa viên, một mình uống rượu cùng trăng sáng. Ai ai ai, mắt thấy đệ đệ đã cùng thanh mai trúc mã của hắn ân ân ái ái, bản thân lại vẫn chưa đâu vào đâu, mà nhị đệ cứ trốn suốt trong Hắc Lang bảo của gã, không dễ dàng chịu thò đầu ra ngoài. Chỉ sợ sau khi giải quyết xong chuyện này, mục tiêu của cha sau đó chính là mình, bây giờ phải làm sao đây?

… Ngày mai sẽ vào triều xin Hoàng thượng ân chuẩn cho mình đi phía nam tuần tra.

Nghĩ như vậy, tâm tình cuối cùng tốt lên một chút.

Ánh trăng như nước. Mặt trăng cong cong tựa như một chiếc móc câu.

… Ai?

Tô Niệm Thanh buông bầu rượu, ngáp dài một cái. Cần phải đi ngủ, phải đi ngủ. Thế nhưng, từ trong ánh trăng sáng tỏ chợt phát hiện một bóng người.

Hắn đứng lên, đã định đi về phòng nhưng mới đi hai bước vẫn nhịn không được phải ngừng lại. Cau mày, trong lòng vừa âm thầm mắng bản thân hay xen vào việc của người khác vừa nhảy lên mái hiên, đuổi theo hướng bóng dáng vừa rồi mới nhảy khỏi nội viện của Tô Ánh Tử.

Đạo bóng dáng nọ quả nhiên hướng về phía Lữ gia.

Tô Niệm Thanh tuy rất tin tưởng vào khinh công của bản thân nhưng vẫn không dám tới gần quá. Sát khí trên người thiếu niên này, không phải nói dăm ba câu là có thể tiêu trừ.

Bóng trắng rất nhanh đã tới nóc nhà của Lữ gia.

Đôi mắt câu hồn lúc này đang gắt gao nhìn chằm chằm bóng người trong phòng, không có động tĩnh gì.

Tô Niệm Thanh ẩn thân trong bóng tối, nhìn theo tầm mắt của người nọ, có thể lờ mờ nhìn thấy trong phòng chính là một thiếu niên. Tuy không cần nhìn cũng có thể đoán được, nhưng tận mắt trông thấy cảnh tượng này vẫn không khỏi thở dài.

Hắn ban đầu lo lắng cho Thọ Hỉ, nhưng hiện tại lại bắt đầu thông cảm với thiếu niên này: tuy không nhìn rõ biểu tình, nhưng thân thể đang kéo căng, tựa như chỉ hi vọng có thể tiến đến, làm sao có thể che đậy nội tâm thiếu niên đang vùng vẫy.

Trong chốn quan trường hỗn tạp nhiều năm như vậy, kỹ năng nhìn mặt đoán tâm ý hắn đương nhiên phải có, huống chi đối phương còn là một thiếu niên.

Thiếu niên đứng lặng hồi lâu mới chậm rãi rời khỏi Lữ gia.

Tô Niệm Thanh cũng bám theo sau. Nhưng vừa đi được vài bước bỗng cảm thấy có điểm không đúng, liền vội vàng dừng chân, đang định rời đi thì tay đã bị người bẻ quặt ra sau lưng!

Hắn thở dài: “Ta vốn lo cho Thọ Hỉ”.

Người nọ cười lạnh: “Ngươi hiện tại nên lo cho mình”.

“Đúng là có chút lo lắng”. Hắn buông mắt, lại cười nhẹ: “Cảm giác hơi giống như nhìn lén tình nhân cũ cùng tân nương tử cáo biệt trước đêm tân hôn”. Mới vừa dứt lời, lực đạo trên tay đang chịu lại tăng thêm, hắn cố nén đau, tính toán làm sao để thoát thân.

“Liên quan gì tới ngươi?” Thiếu niên không thèm che giấu sát khí của mình.

Đúng vậy, liên quan gì tới mình? Nếu thiếu niên này quan tâm đến Thọ Hỉ, tự nhiên sẽ không thương tổn gì hắn. Vậy mà bản thân ngay cả điểm ấy cũng chưa nghĩ đến đã tùy tiện theo đến đây. Tô Niệm Thanh bị gã hỏi một câu như vậy cũng sửng sốt.

Ngẫm nghĩ một chút mới nói: “Chắc cũng lo lắng cho ngươi”.

Hắn nói chính là nói thật.

Nhưng thiếu niên tựa hồ có chút tức giận, lại tăng thêm lực đạo: “Lo cho ta? Ta là ai, ngươi cũng biết sao?” Thanh âm băng lãnh đến cực điểm.

“…” Không có tiếng trả lời.

Thiếu niên càng thêm căm tức, đã định buông hắn ra nhưng bỗng cảm thấy có chút kỳ quái, liền kéo lại.

Tên thư sinh phong độ nhẹ nhàng tao nhã, lúc nào cũng giống như đã lường trước mọi việc kia, rốt cuộc lại bị hôn mê bất tỉnh như vậy.

Chuyện này tính là cái gì đây?!

Tô Niệm Thanh kỳ thực rất sợ đau.

Ngươi còn có thể yêu cầu một kẻ chưa bao giờ thích luyện võ, một thư sinh chỉ lo làm sao nâng cao khinh công để chạy trốn cho mau, bằng cách nào có được thân hình cường tráng?

Không mất mặt mà kêu thành tiếng, toàn bộ đều phải dựa vào cốt khí Tô gia do tổ tiên truyền lại để chống đỡ.

Chống tới chống lui, hậu quả là bẽ mặt hôn mê bất tỉnh ngay trước mắt người ta.

Nhưng ngươi muốn mất mặt vì xin tha hay mất mặt vì té xỉu hơn? Tô Niệm Thanh đương nhiên sẽ lựa chọn cách sau không chút do dự.

Thư Cẩn cáu tiết nhìn chằm chằm thanh niên so với mình cao hơn nửa cái đầu, so với mình còn mong manh hơn rất nhiều này, nhất thời cũng không biết nên xử trí như thế nào. Nếu là ngày thường đã sớm ném qua một bên, không bổ cho một đao cũng đã xem là nhân từ. Nhưng hiện tại, gã lại không muốn giết người này. Ít nhất cũng không giết người này dễ dàng như vậy.

Hắn là đại ca của Tô Ánh Tử, thì làm sao? Hắn là người Lữ Thọ Hỉ vô cùng tôn kính, thì đã sao? Gã ghét gương mặt luôn mỉm cười ôn hòa kia. Giống như thế gian chẳng có gì chuyện gì đáng phải phiền lòng, tự tại đến mức khiến cho người ta chán ghét.

Mà nếu hiện tại giết hắn thật, hình như có chút không thú vị.

Khinh công của người này đích xác là không tồi. Nếu không phải mới vừa rồi tiếng thở dài của hắn quá nặng, bản thân cũng không thể phát hiện ra. Nhưng sau khi bắt được lại phát hiện nội lực của hắn thật sự rất kém, đem so với Tô Ánh Tử, với Tô Dạ, bảo chủ của Hắc Lang bảo, căn bản là không cao.

Tô gia tuy là dựa vào thương nghiệp phát tài nhưng vẫn luôn có tiếng tăm trong chốn võ lâm.

Người trước mắt này, chỉ thuần túy là đã lãng phí căn cơ tuyệt hảo của mình.

Thư Cẩn nhíu mày, đá người nọ một cước, thấy thực sự không chút động đậy, đành phải thu hồi chủy thủ, vác thanh niên lên vai.

Hừ, nhẹ như một chiếc lông vũ! Quả thật là đồ thư sinh yếu đuối trói gà không chặt!

Tuy nghĩ như vậy nhưng người vẫn đi thẳng về phía Tô gia.

Đi được nửa đường, người trên vai cư nhiên lại bắt đầu rên rỉ.

“Đau…” Tô Niệm Thanh bị cảm giác đau đớn làm cho thanh tỉnh. Cánh tay mơ hồ cảm thấy đau buốt vì trật khớp, hơn nữa còn bị người xóc nảy lên xuống không chút thương xót như vậy, cho dù có bị hôn mê bất tỉnh cũng phải sống lại vì đau.

Vừa mở mắt liền nhìn thấy y sam màu trắng. Hắn muốn cười, nhưng khuôn mặt lại bị cơn đau làm cho méo xệch. Chỉ đành vỗ lưng người nọ, nhẹ giọng nói: “Thả ta xuống”.

Lời còn chưa nói hết liền hối hận, nhưng hắn chưa kịp bổ sung, thân thể đã bị người nọ ném qua một bên, đau đến mức khóe mắt rưng rưng.

… Hắn chỉ biết, nói chuyện với thiếu niên này, một chữ cũng không thể thiếu!

Thư Cẩn từ trên cao chăm chú nhìn hắn, tựa tiếu phi tiếu: “Ngươi tự mình quay về?”

Tô Niệm Thanh chật vật đứng lên, cười khổ không thôi. Đường đường là một Lại bộ thị lang, lại có lúc rơi vào kết cục thế này. Khuỷu tay càng lúc càng đau đớn kịch liệt, hắn biết nếu còn tiếp tục xóc nảy như vậy, bản thân nhất định sẽ lại hôn mê. Liền cẩn thận bảo hộ tay mình, không hề nhìn về phía thiếu niên: “Ừm. Ta tự mình quay về được, cảm tạ”.

Một chữ “tạ” này nghe thật chói tai. Thư Cẩn trừng mắt nhìn hắn, hừ lạnh một tiếng, quay người bước đi thật.

Tô Niệm Thanh khó tránh khỏi có chút thất vọng.

Nhưng ngay sau đó lại lắc đầu, bắt đầu thất vọng cười nhạo bản thân thật vô vị.

Đường phố về đêm vô cùng yên tĩnh. Không thể dùng khinh công được nữa, bởi vì như vậy sẽ động đến gân mạch, khiến khuỷu tay càng đau đớn thêm. Tô Niệm Thanh chỉ có thể chậm rãi quay về Tô gia, may là Lữ gia cũng cách không xa. Chỉ có điều, đứa nhỏ mở cửa kinh ngạc không thôi khi nhìn thấy người đứng bên ngoài lại là đại thiếu gia mới vừa rồi còn ở trong viện.

Tô Niệm Thanh rụt cánh tay bị thương lại, quay trở về phòng mà không lộ ra biểu hiện gì khác thường.

Lôi hòm thuốc trong tủ ra, nhẹ nhàng bôi thuốc lên vết thương, cảm giác lành lạnh dần thấm vào khiến hắn thở dài một hơi: tình hình như vầy, xem ra mấy ngày này cũng không thể tự tay xử lý công vụ.

Vừa lôi băng vải trong hòm thuốc ra, khi hắn đang định dùng miệng cùng tay từ từ băng bó, cửa phòng đã bị đá văng.

Người tiến vào khiến hắn cả kinh buông rơi miếng băng vải, còn chưa kịp nói gì, người nọ đã mở miệng trước: “Câm miệng”.

Tô Niệm Thanh sửng sốt, cố nhịn thật lâu mới không cười ra.

Thiếu niên lập tức đi đến trước mặt hắn, thô lỗ kéo tay hắn lên, sau hai ba lần đã làm cánh tay bị trật khớp trở lại nguyên vị, cuối cùng buông tay hắn ra như vứt bỏ thứ gì đó bẩn thỉu, lạnh nhạt nói: “Trong vòng ba ngày không thể đụng vào nước lạnh”.

Gật gật đầu, giống như một học trò ngoan ngoãn. Tô Niệm Thanh thủy chung không nói một lời, sau đó liền bắt đầu yên lặng tự băng bó cho mình.

Thanh niên bị thiếu niên đối đãi như vậy, từ đầu chí cuối vẫn không có biểu hiện gì ra vẻ hờn giận. Thái độ tốt đến mức khiến người ta nghĩ rằng người này căn bản không biết cáu kỉnh.

Thư Cẩn nhìn chằm chằm thanh niên này. Hắn hoàn toàn bất đồng với Thọ Hỉ. Thọ Hỉ giống như lửa, một ngọn lửa nhảy múa, mà người này lại giống như dòng nước lẳng lặng chảy xuôi, làm cách nào cũng không thể trở nên dữ dội.

Lại đồng dạng đều làm cho người ta không thể sinh ra địch ý.

…Rõ ràng là một kẻ sâu không thấy đáy, căn bản không cách nào nắm bắt.

Gã bỗng nhiên cảm thấy, có lẽ nam nhân này cũng không phải không thú vị như mình đã tưởng. Nhưng Thư Cẩn tựa hồ có chút bất mãn với bản thân vì ý tưởng bất ngờ đó, lập tức đanh mặt, đạp cửa xông ra.

Tô Niệm Thanh thở dài.

Thật là một ngày dài đằng đẵng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 227, 228, 229

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 136, 137, 138

6 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 228, 229, 230

8 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 136, 137, 138

11 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 33, 34, 35

15 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

19 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



mymy0191: Chúc mọi người buổi tối vui vẻ��
mymy0191: :D
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 627 điểm để mua Tim đỏ
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 313 điểm để mua Bươm bướm tím
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 236 điểm để mua Cute pig
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 473 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 339 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim
cungquanghang: hi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 321 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 417 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 259 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Bánh bao cute: hello mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 440 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 263 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 200 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 588 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 390 điểm để mua Đá Peridot
real_qingxia: Hi
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 370 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 361 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 578 điểm để mua Hổ trắng thích nhảy
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 314 điểm để mua Thỏ lúc lắc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Hamster chạy bộ
Shop - Đấu giá: Ta Siêu Hố vừa đặt giá 251 điểm để mua Gà sừng sộ
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 522 điểm để mua Hamster chạy bộ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Mèo: Give me love

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.