Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 

Tiệm quan tài số 7 - Thính Phong Mãn Lâu, Niệm Tiểu Duệ

 
Có bài mới 23.04.2016, 12:10
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Tiệm quan tài số 7 - Thính Phong Mãn Lâu, Niệm Tiểu Duệ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Tiệm Quan Tài Số 7


~~~~~~~~~
Tác giả:Thính Phong Mãn Lâu, Niệm Tiểu Duệ

Nguồn: https://tichvuly.wordpress.com

Trạng thái:Full

Số chương : 89 chương

Tên khác: Thất hào quan tài phô

Thể loại: đam mỹ, hiện đại, nguyên sang, linh dị thần quái, kinh tủng huyền nghi, chơi bời lêu lổng không làm việc đàng hoàng nhị Thế Tổ công VS bề ngoài ôn nhu nội tâm lạnh lùng thần kỳ thụ, 1×1.

Độ dài: 5 quyển

Dịch giả: Tịch Vu

Giới thiệu :

Ngõ Thanh Mộc mở một cửa tiệm bán quan tài, ông chủ của tiệm bán quan tài khiêm nhường hữu lễ, lại tao nhã.

Các nữ nhân trong ngõ nhỏ đều nói, ông chủ của tiệm quan tàinày là đến từ thành phố, không chỉ có bộ dáng tốt còn rất có thể là người có gia thế, nếu không y như thế nào có thể vừa khởi xướng việc hỏa táng, hôm nay lại mở tiệm quan tài lại không có người đến tra hỏi chứ? Các nam nhân trong ngõ nhỏ cảm thấy ông chủ tiệm bán quan tài người tốt thì chắc là người tốt, bất quá nói như thế nào cũng có chút xui xẻo, dù sao cũng đâu có ai muốn bên cạnh nhà mình mở tiệm bán quan tài đâu? Huống chi cái cửa hàng đó cách đây không lâu vừa mới có quỷ đến nháo….

Mọi người đều đang bàn luận về tiệm bán quan tài mới mở kiacùng với ông chủ của tiệm quan tài, ngay cả tiểu hài tử cũng nhịn không được để tâm quá mức chạy đi xem tiệm quan tài có yêu ma quỷ quái gì hay không.

Chỉ có lão nhân lớn tuổi là nhìn tiệm quan tài với ánh mắtkính sợ, bởi vì bọn họ chú ý tới dưới góc của bảng hiệu tiệm quan tài có một ký hiệu nho nhỏ.
Theo truyền thuyết a, có một loại người, bọn họ có thể nốiliền âm dương…..



Đã sửa bởi Lục Bình lúc 27.04.2016, 00:48.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Tia, Tức Mặc U Tà, Yêu Trai Đẹp, mytran01212
Có bài mới 24.04.2016, 00:14
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại - Đam Mỹ] Tiệm Quan Tài Số 7 - Thính Phong Mãn Lâu, Niệm Tiểu Duệ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1


Tiểu Hổ là đứa nhỏ họ Vương trong ngõ Thanh Mộc, bộ dáng kháu khỉnh bụ bẫm.

Chỗ sâu nhất trong ngõ Thanh Mộc có một gốc đào, gốc đào to lớn vững chắc, bốn năm nam tử rưởng thành may ra mới đủ vòng quanh, mấy lão nhân lớn tuổi đều nói, gốc đào kia chỉ sợ là đã thành tinh.

Việc Tiểu Hổ phải làm đêm nay là đến chỗ cây đào đó bẻ một nhánh cây trên cao để củng cố địa vị ‘Lão đại’ của mình.

Chỗ sâu trong ngõ nhỏ đột nhiên có một trận gió thổi qua, Tiểu Hổ bất giác rùng mình một cái nuốt một ngụm nước miếng.

Bố cục của ngõ Thanh Mộc khá kỳ quái, cuối ngõ nhỏ cũng không có gia đình nào ở, cạnh gốc đào cũng chỉ có vài băng ghế nhỏ để cho mấy lão nhân ban ngày ngồi đây hóng gió mát. Tiểu Hổ nhìn bóng cây đen thẫm kia, đột nhiên rất muốn về nhà.

Tiểu Hổ xoay người, nhưng nó phát hiện mình không hiểu sao không thể động đậy được, nó nhìn chằm chằm thẳng tắp về phía cây đào mà trong bóng đêm chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ kia, trong lòng sợ hãi không thôi. Lại một trận gió thổi qua, Tiểu Hổ đột nhiên mở to hai mắt, tiếng hét sợ hãi chói tai bị chặn ở trong cổ họng không phát ra được. Nó nhìn kĩ liền thấy, dưới cây đào có một bóng dáng màu trắng! Bỗng nhiên có một bàn tay đặt lên vai Tiểu Hổ, Tiểu Hổ rốt cuộc giống như cuồng loạn mà kêu lên.

Đồng Thất bị tiếng hét chói tai của tiểu hải tử dọa đến mức vẻ mặt cứng đờ, lạnh lùng nói: “Đừng khóc!”

Tiếng khóc lập tức như bị chặn mà dừng lại, Tiểu Hổ run rẩy quay lại, vừa quay vừa dùng giọng nói mang theo âm khóc trong cổ họng nói: “Đừng…đừng ăn tôi…ô…”

Đồng Thất xoa xoa trán, này đến cùng là cái gì? Y nhìn Tiểu Hổ trước mắt giống như mèo nhỏ dịu dàng nói: “Ta là chú Thất, không biết sao? Hiện tại đã khuya, sao Tiểu Hổ còn không về nhà?”

Tiểu Hổ hai mắt đã muốn dâng đầy nước mắt, nhìn thấy Đồng Thất giống như nhìn thấy cha ruột, mắt thấy sắp thút tha thút thít rồi khóc tiếp, Đồng Thất chặn lại nói: “Tiểu Hổ? Không nhanh về nhà để mẹ cháu đợi lát nữa lại đánh cháu nha.” Lời nói này có chút tác dụng, Tiểu Hổ thấp giọng kêu một tiếng ‘Chú Thất’ liền chạy như bay trở về, Đồng Thất nhìn bóng dáng Tiểu Hổ chạy đi bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó đó xoay người vẻ mặt lạnh nhạt nhìn gốc đào kia.

Đồng Thất giống như đang lẩm bẩm nói: “Ngươi không nên xuất hiện, hắn còn nhỏ.” Một trận gió thổi qua, gốc đào không hề động đậy.

“Tiểu hài tử luôn dễ dàng bị tà uế ảnh hưởng, hắn về nhà sẽ bị bệnh đến vài ngày.” Nhánh cây của gốc đào không cần gió mà khẽ động đậy, giống như không thể chịu nổi mà rung động.

Đồng Thất không để ý chút nào cười cười: “Ta không có cách nào, bị sợ hãi sẽ càng rõ ràng, cũng không biết hắn về sau có còn dám tới nơi này không.” Nhánh cây yên lặng, nhưng một lát sau lại điên cuồng rung động, cũng không biết là gió lay nhánh cây hay là nhánh cây tạo ra gió, tóm lại là một trận âm phong.

“Ngươi không có thân thể.” Đồng Thất bình tĩnh nói.

Giống như bị hạ phong ấn tạm dừng, cây bất động. Sau đó vô cùng thong thả thu hồi những nhánh cây hỗn độn, thân cây thế nhưng lại nghiêng nghiêng một chút.

Trong mắt Đồng Thất hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó bất đắc dĩ lắc đầu.

“Chúng ta cũng là phải tuân thủ quy củ, ngươi hẳn là đã biết. Thật có lỗi, ta không thể giúp ngươi.” Tiếng ‘ô ô’ truyền đến, giống như có ai đó đang khóc.

Đồng Thất hạ mi mắt, khiến cho người khác không thấy được ánh mắt của y.

“Cho nên, đến giao dịch đi…...” Thanh âm kia nhẹ rất nhẹ, nhưng cũng tràn ngập lực mê hoặc, khiến cho người ta nhịn không được mà sinh ta một loại tình tự mang tên khát vọng.

Lại là một trận âm phong truyền đến, một nhánh cây của gốc đào ‘rắc’ một tiếng gẫy ra, rơi xuống sau đó biến mất.

Khóe miệng Đồng Thất hơi nhếch, tươi cười không thể hiểu được.

Thời điểm Đồng Thất quay về tiệm quan tài thì đã khuya, đã có thể tính là khuya nhưng y từ rất xa vẫn có thể thấy được một bóng dáng mơ hồ đang đứng trước cửa của tiệm quan tài.

Vừa đến gần liền nhìn thấy, một lão nhân tóc trắng đang đứng ở cửa tiệm quan tài, giống như là thường xuyên chờ đợi Đồng Thất trở về vậy.

Đồng Thất mở tiệm quan tài mới có một tháng, đối ngõ Thanh Mộc đại khái cũng hiểu biết được một chút. Lão nhân kia y cũng biết, năm nay hơn sáu mươi tuổi, sống một mình trong ngõ Thanh Mộc, là một lão nhân hiền lành. Nghe nói con lão ở thành bắc có một công ty tư nhân, công ty không lớn, nhưng cũng đủ để trở thành đề tài câu chuyện cho mấy người trong ngõ Thanh Mộc lúc trà dư tửu hậu.

Lão nhân vừa thấy Thanh Mộc liền có vẻ kích động không thôi, Đồng Thất thầm nghĩ phiền toái nhưng vẫn nho nhã lễ độ mỉm cười mở cửa tiệm quan tài.

“Cảnh gia gia, đến trễ thế này là có chuyện gì sao? Mau mau vào đây đi.” Cảnh lão gia không tự nhiên đi theo Đồng Thất vào cửa, tiệm quan tài giống như khách điếm thời cổ có một chế quầy bằng gỗ thật to, chẳng qua nơi người khác bày rượu thì bị Đồng Thất thả mấy thứ hương nến tiền giấy linh tinh gì đó dùng lúc tảo mộ.

Tiệm quan tài của Đồng Thất rất lớn, trừ bên ngoài mặt tiền cửa hàng ở phía trước còn có hai gian phòng ở, một gian y sửa lại thành phòng ngủ, một gian lại bị y đặt vào đôi quan tài. Cho nên ngoài tiệm chỉ có một cái quan tài trơ trọi, bên cạnh quan tài còn bày một vòng hoa đen trắng.

Đồng Thất mở đèn, bưng ghế cho Cảnh lão gia ngồi xuống rồi mới mỉm cười hỏi: “Cảnh gia gia có chuyện gì quan trọng sao?” Sắc mặt Cảnh lão gia tràn đầy do dự, Đồng Thất cũng không vội, cứ chờ như vậy, cuối cùng Cảnh lão gia giống như là hạ quyết tâm rất lớn, run rẩy làm thế như muốn lạy xuống.

“Đồng tiên sinh, mong ngài có thể cứu đứa con chẳng ra gì kia của tôi.”

Đồng Thất thở dài, ung dung thản nhiên đỡ Cảnh lão gia lên, thanh âm ấm áp nói: “Cảnh gia gia ông đang nói cái gì, con ông gặp chuyện gì nguy hiểm sao? Ông hẳn là nên đi báo cảnh sát chứ.”

Cảnh lão gia gần như là cầu xin nhìn Đồng Thất: “Đồng tiên sinh, ngoại từ ngài ra không còn người nào có thể cứu đứa con chẳng ra gì kia của tôi, ngài làm ơn phát thiện tâm cứu nó đi…”

Đồng Thất cúi đầu, trong giọng nói đã muốn có xa lánh không thể nhận ra: “Cảnh gia gia, ông nói gì vậy? Tôi chỉ là mở một tiệm quan tài…”

Cảnh lão gia tử hai mắt đỏ lên: “Tôi từng nghe cha tôi nói qua, có một loại người, bọn họ có thể nối liền âm dương…” Đồng Thất trầm mặc hai ba giây, sau đó mỉm cười, nếu ngươi nhìn kỹ có thể nhận ra sâu trong nét tươi cười kia có một tia lạnh lùng.

“Cảnh gia gia, ta là người làm ăn.”

Cảnh lão gia chặn lại nói: “Đồng tiên sinh, chỉ cần ngài có thể cứu con tôi một mạng, tiền không thành vấn đề.”

Đồng Thất lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Ta không thiếu tiền.” Cảnh lão gia hai tay run run, sau đó hung hăng nắm chặt lại.

“Đồng tiên sinh, chỉ cần có thể cứu đứa con không ra gì kia của tôi…”

Đồng Thất đầu ngón tay đặt ở bên môi, mắt thấy Cảnh lão gia giọng nói bắt đầu tiêu tan, Đồng Thất lại nhẹ giọng nói: “Cảnh gia gia, ta mở là tiệm quan tài. Huống hồ quỷ chính là người, kể ra nói vậy cũng không đúng, nhưng mà chính là có chút lộn xộn.” Cảnh lão gia mờ mịt nhìn Đồng Thất.

Đồng Thất lại nhìn về phía chiếc quan tài duy nhất bên ngoài tiệm, nói: “Cảnh gia gia, ông hẳn là hiểu được…người Đồng gia không nguyện ý giúp người…” Cảnh lão gia như hiểu được cái gì, chậm rãi cười.

“Tôi cũng đã sống lâu như vậy…” Đồng Thất nhìn về phía cặp mắt lộ vẻ đục ngầu của Cảnh lão gia, lẩm bẩm: “Cho nên, đến giao dịch đi…..” Cảnh lão gia chậm rãi gật đầu, tựa hồ muốn hỏi cái gì nhưng lại nói không nên lời, Đồng Thất am hiểu cười.

“Giao dịch này khi vấn đề của con ông được giải quyết mới tiến hành – ông có thể yên tâm.” Thần thái kia, giống như lão nhân trước mắt giống hệt như một người đã chết.

“Như vậy.” Đồng Thất dừng lại một chút.

“Như vậy, giao dịch bắt đầu.” “Hiện tại, ông có thể nói cho ta biết con ông gặp phải phiền toái gì.” Cảnh lão gia từ một tuần trước phát hiện con mình không được bình thường.

Biểu hiện cụ thể là, ông phát hiện con mình thường xuyên ngẩn người, có đôi khi còn ngồi một mình lẩm bẩm, có một lần Cảnh lão gia tử còn nghe được lời con mình nói rõ ràng là: ‘Đầu của ta đâu?’ Cảnh lão gia bị hoảng sợ, nhưng là chớp mắt con ông lại khôi phục bình thường, nhưng khiến cho ông hạ quyết tâm đi tìm Đồng Thất cũng là trong một quyển album.

Đại đa số ảnh chụp trong album đều là con ông, Cảnh lão gia thỉnh thoảng lật ra xem, sau khi ông phát hiện con mình không bình thường trong một lần lại mở ra xem liền phát hiện đầu trong ảnh chụp này đều mơ hồ không rõ. Ảnh chụp là dựa theo quá trình con ông trưởng thành mà sắp xếp trình tự trước sau, mấy bức ảnh ban đầu lúc còn nhỏ cũng không có gì, nhưng là càng về sau biến hóa càng rõ ràng, đến cuối cùng hiện ra đầu con ông đơn giản đã muốn cùng bối cảnh xung quanh hòa thành một thể, ngũ quan mờ nhạt, từ xa nhìn lại giống như bộ dáng không có đầu.

Cảnh lão gia trong phút chốc liền nghĩ đến câu nói kia của con.

-- Đầu của ta đâu?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Tức Mặc U Tà, Yêu Trai Đẹp, mytran01212
Có bài mới 25.04.2016, 17:24
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại - Đam Mỹ] Tiệm Quan Tài Số 7 - Thính Phong Mãn Lâu, Niệm Tiểu Duệ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2:

Khi Cảnh lão gia rời điểm thì đã muốn gần mười hai giờ đêm, cửa tiệm quan tài số 7 vẫn rộng mở như trước, Đồng Thất nâng cằm ngồi ở sau quầy trầm tư như trước.

Không có đầu a…Thật sự là phiền toái….

“Kẽo kẹt –“ Cửa lớn tiệm quan tài truyền đến một tiếng vang, có tiếng nhưng cũng không có thấy có người tiến vào. Đồng Thất mắt nhìn cửa lớn, sau đó nhẹ giọng nói: “Hoan nghênh quang lâm, bất quá mời đi bằng Thủ Quan môn.” Lại ‘kẽo kẹt’ một tiếng, cửa tiệm quan tài bị đóng lại.

Nếu lúc này có người ở đây nhất định sẽ bị dọa sợ tới mức chết khiếp, bởi vì ở trong mắt bọn họ, trong tiệm quan tài từ đầu đến cuối chỉ có một mình Đồng Thất mà thôi.

Đồng Thất gật gật đầu: “Hoan nghênh, cảm tạ ngài đã đến đúng giờ. Ngài có thể xuất hiện, Quỷ soa không thể quản được nơi này.” Đồng Thất vừa nói dứt lời, trong tiệm quan tài liền xuất hiện một nữ nhân tóc ngắn toàn thân ướt sũng – hay nên nói là nữ quỷ.

Nữ quỷ đôi môi xanh tím, sắc mặt trắng bệch, cả người run cầm cập không kìm được.

Đồng Thất chớp chớp hạ mi, sau đó xoay người cầm một tờ giấy làm y phục, tay phất phất hai cái y phục bằng giấy liền tự bốc cháy, Đồng Thất đúng lúc đó buông tay, y phục ngay trước khi rơi xuống đất liền hoàn toàn cháy thành tro tàn.

Trong tay nữ quỷ có nhiều thêm một bộ y phục, nàng bối rối nhìn Đồng Thất.

Đồng Thất cười nhạt.

“Mặc vào đi.” Nữ quỷ cười cảm kích, run lẩy bẩy mặc thêm y phục.

Đồng Thất thấy nữ quỷ mặc thêm y phục liền mở miệng nói: “Không biết là ngài có chuyện gì cần giúp đỡ?” “Ta tên là Lâm Nghiên.” Nữ quỷ chần chừ một chút.

“Tiên sinh là người tốt.” Đồng Thất nghĩ tới trước đây từng có một vị lão nhân hiền lành nói với y: Nếu có một con quỷ bằng lòng nói cho ngươi tên của nó, như vậy liền đại biểu cho việc nó tin tưởng ngươi.

“Ta nghe nói, nơi này có thể hoàn thành…..những việc chúng ta muốn làm nhưng không được.” Lâm Nghiên thấy Đồng Thất không có biểu hiện gì, do dự mở miệng nói ra.

“Đúng.” Đồng Thất gật đầu.

“Chỉ cần ngươi có thể trả giá đại giới tương ứng, ta có thể giúp ngươi hoàn thành việc ngươi không làm được.” Lâm Nghiên hai tay ôm chặt y phục, bộ dáng giống như vẫn rất lạnh.

“Ta…ta không có tiền.” Đồng Thất không để ý chút nào cười cười, nhẹ giọng nói: “Ta cũng không thiếu tiền.” Lâm Nghiên thấp thỏm.

“Vậy tiên sinh nghĩ muốn cái gì?” “Một vài…thứ ngươi không cần.” Đồng Thất thanh âm ấm áp nói.

Lâm Nghiên hiểu rõ gật gật đầu.

“Xin tiên sinh giúp đỡ ta.” “Ngươi đồng ý rồi? Một khi giao dịch thành lập, sẽ không có cơ hội để đổi ý.” Lâm Nghiên ngượng ngùng cười, trên gương mặt dày đặc quỷ khí kia đột nhiên hiện lên một tia sáng.

“Dù sao ta cái gì cũng đều không có.” Đồng Thất thuận tay lấy từ trong quầy ra một ngôi sao may mắn.

“Ngươi có chuyện gì?” Lâm Nghiên cúi đầu.

“Xin tiên sinh giúp ta tìm được con của ta, ta ở trong nước tìm không thấy nó.” Đồng Thất gật đầu.

“Tốt, như vậy giao dịch thành lập, trước khi giao dịch hoàn thành ngươi có thể đi theo bên người ta.” Lâm Nghiên ngẩng đầu nhìn ngôi sao may mắn màu trắng kia nay đã biến thành màu hồng nhạt, không yên tâm nói: “Quỷ soa…”

Đồng Thất thấu hiểu ý quỷ nói: “Xin yên tâm – Quỷ soa vẫn là không quản đến được nơi của ta.” Lâm Nghiên nghe Đồng Thất nói xong, an tâm gật gật đầu, một mạt ánh sáng màu trắng lóe lên, ngôi sao màu hồng nhạt biến thành màu vàng.

Đồng Thất thuận tay đem ngôi sao màu vàng cất vào trong túi áo, không chút nào quan tâm rằng bên trong vẫn còn một nữ quỷ, tắt đèn đi vào phòng ngủ ở giữa tiệm quan tài.

Cảnh Ngữ Úy, nam, 32 tuổi.

Đồng Thất cầm một tờ giấy nhỏ lên, trên tờ giấy một một hàng chữ ngắn ngủi.

Không có đầu sao? Phiền toái.

Đồng Thất nhớ tới lời nói của Cảnh lão gia tử. Đầu đối với một người, mức độ quan trọng vượt xa tim rất nhiều; cho dù là khoa học hiện đại cũng chỉ có phẫu thuật cấy ghép trái tim mà không có phẫu thuật cấy ghép đầu.

Thời cổ vấn trảm cũng chính là chém đầu, chính là sợ có ác quỷ linh tinh xuất hiện. Nếu như một con quỷ đã không có đầu còn có thể làm ầm ĩ không ngừng như thế thì chỉ có một khả năng có thể xảy ra.

Quỷ này rất dữ.

Mà rất dữ nguyên nhân không ngoại trừ là bởi vì rất oan.

Đồng Thất thở dài, đem tờ giấy thả lại trong túi áo, sau đó lẳng lặng ngồi trong một quán café sát cạnh một cao ốc làm việc ở thành bắc chờ đợi.

Quỷ rất dữ sẽ không có lý trí, lúc này phải tránh đánh rắn động cỏ.

Người Đồng gia có thể nối liền âm dương, bất quá người Đồng gia trước sau vẫn là người.

Giống như tên trộm nhỏ trước khi gây án phải đi nghiên cứu địa hình, Đồng Thất trước khi hành động cũng muốn tìm hiểu cấp bậc của đối thủ.

Giữa trưa mười hai giờ.

Cảnh Ngữ Úy đi ra khỏi cao ốc làm việc, trong tay cầm sẵn điện thoại, trong ánh mắt có tia mỉm cười.

Không có bụng bia, không có đầu hói, không có béo phệ, người này kỳ thật có thể coi như một người thành công.

Cảnh Ngữ Úy cất điện thoại, nhìn trái nhìn phải, giống như đang tìm ai đó. Đồng Thất nheo mắt nhìn kỹ, xác định quả thật ấn đường của Cảnh Ngữ Uy có biến thành màu đen.

Đồng Thất có chút kinh ngạc. Quỷ không đầu kia cấp bậc thật cao, cư nhiên có thể ở dưới ánh mặt trời che giấu quỷ khí, nếu không phải là đã biết trước Cảnh Ngữ Úy quấn thân, Đồng Thất quả thật đúng là khó nói được hắn có thể hay không phát hiện ra trò đùa giỡn kia.

Một cô gái tóc dài bay bay đi về hướng Cảnh Ngữ Úy, Cảnh Ngữ Úy vẫy vẫy tay với cô gái kia, cô gái liền cao hứng phấn chấn tiêu sái đi qua.

Cô gái ôm lấy Cảnh Ngữ Úy, hai người giống như đang bàn bạc xem sẽ đi theo hướng của người nào.

Đồng Thất chán muốn chết cầm giấy ăn quán café tặng kèm gập một con hạc giấy, sau đó ở chỗ con mắt của hạc giấy chấm chấm, thuận tay phóng ra bên ngoài.

Cảnh Ngữ Úy cùng cô gái tóc dài ôm nhau đi, không ai chú ý đến hạc giấy đang phe phẩy đôi cánh mềm mại ở một góc sáng sủa, nhẹ nhàng va chạm với cửa quán café một chút rồi theo một khe hở nhỏ bay ra ngoài.

Ngoài cửa sổ đã không còn nhìn thấy bóng dáng của Cảnh Ngữ Úy, Đồng Thất cúi đầu, nhìn cà phê.

Trong quán café rõ ràng đã hiện ra Cảnh Ngữ Úy và cô gái tóc dài kia.

Hai người dọc theo con đường nhỏ ôm nhau mà đi, tóc dài bay bay cao hứng đối Cảnh Ngữ Úy nói cái gì đó, Cảnh Ngữ Úy cũng nhẹ cười trả lời.

Đồng Thất mặt nhăn mày nhíu, cô gái này thoạt nhìn cũng thật bình thường.

Hai người đi vào trong một phòng tiệc đứng, Cảnh Ngữ Úy đi lấy cơm, cô gái ngồi ở chỗ ngồi thượng đẳng chờ đợi.

Hạc giấy đứng ở trên một món đồ trang sức, lẳng lặng quan sát cô gái tóc dài kia. Cô gái nâng má, một bộ dáng xuất thần, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

Trong mắt cô gái hiện lên một chút ánh sáng xanh, rất nhạt rất nhạt, nếu không nhìn thẳng mặt của cô tuyệt đối sẽ không phát hiện ra.

Đồng Thất phát hiện ra trong mắt nữ nhân kia lóe lên ánh xanh, hơn nữa cũng phát hiện ra biến hóa của cô.

Gương mặt cô gái vốn là thanh tú, lúc này lại trở nên quyến rũ không nói nên lời.

Cảnh Ngữ Úy cầm mấy thứ lại bàn ăn, đối với biến hóa của cô gái không có chút phản ứng nào.

Cảnh Ngữ Úy đối cô gái nói cái gì đó, đáng tiếc là hạc giấy không có chức năng nghe lén, Đồng Thất chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một chữ ‘đầu’.

Đồng Thất có chút hối hận, sớm biết vậy y hẳn là nên vẽ thêm lỗ tai trên hạc giấy.

Ngoài cửa sổ một mảnh mây đen lướt qua, nhất thời che đi ánh sáng mặt trời, ngôi sao may mắn trong túi áo Đồng Thất không an phận nhảy nhót, giống như muốn kể cho Đồng Thất cái gì đó.

Đồng Thất đưa tay vào trong áo giả bộ như đang tìm tiền, không ngoài ý muốn nghe được giọng nói của nữ quỷ Lâm Nghiên.

[Nữ nhân kia, ta đã từng thấy nữ nhân kia!] Phương pháp nói chuyện với quỷ thực ra rất đơn giản, Đồng Thất chỉ cần dùng ngón tay cái đè lên giữa ngôi sao là có thể.

[Ngươi như thế nào lại từng gặp qua nữ nhân kia?] Giọng nói Lâm Nghiên tràn đầy phẫn hận: [Ta cùng cục cưng chính là bị nữ nhân kia hại chết! Ả có hóa thành tro ta cũng nhớ rõ ràng!] Đồng Thất hít sâu một hơi, hai mối làm ăn này có vẻ như đã sắp xong một mối rồi.

Trong giọng nói của Lâm Nghiên tràn đầy thống khổ.

[Ngữ Úy, Ngữ Úy! Tiện nhân kia quả nhiên là thông đồng với Ngữ Úy!] [Ngươi biết Cảnh Ngữ Úy?] Đồng Thất tò mò, Lâm Nghiên chết có thể hay không có liên quan gì với quỷ không đầu? [Ngữ Úy là ba ba của cục cưng….] Đồng Thất day day trán, y xác định rằng y đã gặp phải một sự kiện cẩu huyết rồi.

Mây đen tan đi, ánh mặt trời lại lần nữa chiếu khắp mặt đất, nữ quỷ Lâm Nghiên cũng không còn thanh âm nữa.

Đồng Thất cúi đầu, tiếp tục nhìn chằm chằm vào cà phê.

Cảnh tượng trong quán cà phê đã muốn thay đổi, không còn là phòng tiệc đứng kia nữa, cô gái tóc dài bay bay cũng đã trở lại bình thường.

Hai người Cảnh Ngữ Úy đang cùng một nam nhân hơn hai mươi tuổi bàn bạc, Đồng Thất không thể không thừa nhận, nam nhân kia có một gương mặt thật khá.

Nam nhân kia giống như có thân phận rất cao, Cảnh Ngữ Úy luôn bày ra một bộ dáng vẻ cung kính, nam nhân lại đơn giản bày ra một bộ dáng không kiên nhẫn.

Tựa hồ là nhìn ra nam nhân không kiên nhẫn, Cảnh Ngữ Úy nói thêm hai câu liền rời đi. Nhưng là hình ảnh đến đây bỗng nhiên dừng lại, tiếp đó trong quán café xuất hiện một gương mặt chính trực.

Vốn quán café không hề có một tiếng động cũng truyền đến một câu nói rõ ràng.

“Nơi này như thế nào lại có một con hạc giấy biết bay vậy?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: HNRTV, Tức Mặc U Tà, Yêu Trai Đẹp
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nguyễn hằng123 và 64 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.