Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 

Quân vi hạ - Lục Dã Thiên Hạc

 
Có bài mới 23.04.2016, 08:29
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Quân vi hạ - Lục Dã Thiên Hạc - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quân Vi Hạ
~~~~~~~

Tác giả:Lục Dã Thiên Hạc

Thể loại: Cổ trang – Trạch đấu – Cung đấu – Đế thụ – Ấm áp – 1×1 – HE

Số chương : 102 chương

Trạng thái:Full

Nhân vật chính: Lâu Cảnh, Tiêu Thừa Quân

Nguồn: https://phachonglauchiyuki.wordpress.com

Giới thiệu :

Lâu Cảnh bị phụ thân đánh gần chết, ngạnh nâng vào Đông Cung.

Làm thái tử phi, chính là đoạt đi tước vị, chặt đứt tiền đồ của hắn.

Điều Lâu Cảnh có thể làm, chỉ có… giúp đỡ thái tử, bảo vệ tốt ngàn dặm non sông…

Đế viết: hoàng hậu, ngươi rốt cuộc có biết cái gì là phu vi thê cương*?

Lâu Cảnh ôm lấy người mặc long bào, cười nói: “Biết, biết, chính là thần sẽ tuyệt đối không để hoàng thượng phải mệt mỏi trên long sàng.”

(*) nằm ở nghĩa gốc trong “Tam cương ngũ thường” của Nho giáo: quân vi thần cương, phu vi thê cương, phu vi tử cương. Ý nghĩa là người trên (quân, phu, phu) phải chăm sóc, bảo vệ, bao dung người dưới (thần, thê, tử), còn người dưới phải kính nhường, yêu thương, phục tùng và biết ơn người trên.

Mục lục

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5
Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10
Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15
Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20
Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25
Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30
Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35
Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40
Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45
Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50
Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55
Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60
Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65
Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70
Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75
Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80
Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85
Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90
Chương 91 Chương 92 Chương 94 Chương 95 Chương 96
Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101
Chương 102



Đã sửa bởi Lục Bình lúc 03.05.2016, 00:54.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Ngọc Hân, chiengomkio
Có bài mới 23.04.2016, 08:42
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại - Đam Mỹ] Quân Vi Hạ - Lục Dã Thiên Hạc - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1 : Bức hôn


Năm Thuần Đức thứ mười, mười bảy tháng tám.

Nắng gắt cuối hạ chưa đi, vào ban ngày, không khí vẫn vô cùng oi bức.

Trương bà tử ngồi trên ghế mây trong hành lang, ngón tay thô phì nhúp một hạt dưa, đưa đến bên miệng, nhếch môi lộ ra một hàm răng so le không đồng đều, tách một tiếng cắn mở ra, sau đó phốc một tiếng mà phun vỏ hạt đi thật xa, rồi mới liếc mắt nhìn Tầm Hạ đứng cách đó khoảng hơn hai bước: “Cô nương đến thật không đúng lúc. Sáng nay phu nhân cảm thấy không thoải mái, quốc công gia đã sai người nấu một bát cháo giúp phu nhân tẩm bổ, lúc này đừng nói là nhân sâm năm mươi năm, chính là ba mươi năm tham tu cũng không có đâu.”

Mắt Tầm Hạ trợn lên, chỉ kém trừng thủng hai lỗ trên người bà nương phì, cười lạnh một tiếng nói: “Trương mụ mụ đừng nói giỡn, nhân sâm của phủ An quốc công nhiều như cây củ cải, có ăn từ sáng tới giờ cũng không hết được đâu.”

“Cô nương không phải là đương gia nên không biết củi quý, gạo quý, mắt vừa mới thấy đã muốn lấy để chuẩn bị làm của hồi môn cho thế tử gia rồi. Nếu có ngày cô nương phải theo chúng ta làm việc nặng nhọc, đến lúc đó, chỉ sợ là một cây củ cải cũng không có mà ăn thôi.” Trương bà tử nói xong, trên mặt cũng cười thành một đóa hoa, lộ ra mấy cái răng nanh ố vàng, đặc biệt cao giọng, chậm rãi mà nhấn mạnh mấy chữ “chuẩn bị làm của hồi môn”.

(hồi môn: đồ cưới mang về nhà chồng)

“Vậy mụ mụ cũng nên trữ nhiều cải củ một chút, nếu thật sự xuống cấp như vậy, mụ mụ có thể đến Chu Tước đường cúi đầu làm việc cho thế tử, còn có thể thưởng cho mụ mụ một phần cơm ăn đấy.” Biết hôm nay không thể lấy được nhân sâm, Tầm Hạ cũng không buồn khách khí, lấy ra một tấm khăn lụa nhẹ nhàng tao nhã chấm chấm mồ hôi trên cằm, xoay người đi đến gần tiểu nha hoàn đứng đối diện, nói: “Người ta vẫn nói những người phụ nữ độc ác thường chẳng nói được lời hay. Lời này thật đúng là không sai!”

“Tiểu tiện phụ, ngươi nói ai đó?” Trương bà tử nghe vậy, lập tức từ trên ghế mây nhảy dựng lên.

Tầm Hạ vẫn lấy tốc độ thong thả, bước chân không nhanh không chậm bỏ đi, vạt váy vàng nhạt trên đế giày ánh lên trước nắng chiều, khúc khích cười nói: “Mụ mụ nói ai thì chính là người ấy thôi.”

Trương bà tử tức giận đến cả người phát run, lại không dám đuổi theo. Vài tức phụ tới gặp quản sự lĩnh đồ vật này nọ đều nhìn thấy rõ ràng, nhưng vẫn làm bộ như cái gì cũng không thấy, lĩnh đồ vật xong liền vội vàng quay đầu rời đi.

(tức phụ: vợ; quản sự: người quản lý)

Từ thượng viện đi ra, bước qua chín cái hành lang gấp khúc là tới hoa viên yên tĩnh của phủ quốc công, bên kia hoa viên chính là chỗ ở của thế tử – Chu Tước đường.

Tầm Hạ trở lại Chu Tước đường, tiểu nha hoàn Ánh Thu đã nấu cháo xong, bưng chậu nước đi tới, nhìn đến hai tay trống trơn của nàng liền không khỏi thở dài: “Cũng không phải là Chu Tước đường không có nhân sâm, tội gì đi theo nói chuyện với đám người kia rồi tức giận cho mệt thân.”

Tầm Hạ tiếp nhận bát cháo mang vào phòng, nhìn đến người đang hôn mê bất tỉnh trên giường, nhịn không được mà rơi lệ, “Trong phủ có rất nhiều người bỏ đá xuống giếng, nếu ta không đi cảnh cáo bọn họ,… thế tử dưỡng thương mấy ngày nay, chúng ta…”

Người nằm trên giường chính là thế tử của phủ An quốc công – Lâu Cảnh. Thân thể thon dài nằm úp sấp trên giường vẫn không nhúc nhích, nội sam tuyết trắng bị cắt cẩn thận từ phía sau, lộ ra mảnh lưng loang lổ chằng chịt xanh tím, chỗ thắt lưng bị tổn thương càng thêm nghiêm trọng, sàng đang dưới thân điểm điểm vết máu, làm người ta trông thấy mà sợ hãi.

“Phụ thân, ngài đem đích tử duy nhất gả cho Thái tử, tước vị An quốc công là muốn giao cho ai?”



( đích tử: con trai vợ cả)

“Đồ hỗn trướng, tổ phụ ngươi dạy ngươi nói chuyện cùng phụ thân mình như vậy sao?”



(tổ phụ: ông nội)

“Đánh! Đánh thật nặng cho ta! Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết rõ, cái gì gọi là phụ vi tử cương!”



Lâu Cảnh mở mắt ra, đầu đầy mồ hôi, chỉ cảm thấy toàn thân không một chỗ nào không đau.

“Thế tử, ngài tỉnh!” Một thanh âm tràn đầy mừng rỡ nhẹ nhàng vang lên, đây là tiếng của Tầm Hạ, đại nha hoàn của hắn.

Mồ hôi thấm ướt hàng mi làm tầm mắt Lâu Cảnh có chút mơ hồ, Tầm Hạ vội vàng cầm khăn tay lau mồ hôi giúp hắn.

Lâu Cảnh trừng mắt nhìn, cảnh tượng trước mắt mới dần dần rõ ràng lên, “Ta đã ngủ bao lâu rồi?” Trong thanh âm có chút khàn khàn, hắn thử giật giật thân mình, tuy rằng rất đau, nhưng chân còn có thể động, hẳn là không có thương tổn đến xương cốt.

“Ba canh giờ thôi ạ.” Tầm Hạ nhìn dung nhan anh tuấn của Lâu Cảnh đã trắng bệch như tờ giấy, nhịn không được lại đỏ mắt, quay lưng đi xoa xoa nước mắt, tiếp nhận chén trà ấm Ánh Thu đưa tới, cẩn thận hầu hạ hắn uống hết.

Lâu Cảnh uống trà, cảm thấy dễ chịu hơn một chút, “Trong khoảng thời gian ta bất tỉnh, chuyện gì đã xảy ra?”

“Nô tỳ cũng không rõ ràng lắm chuyện ở thượng viện, chỉ thấy quốc công gia sai người đem ngài nâng trở về, sau đó đi ngay, cũng không thỉnh thái y. Cao thị vệ thoa thuốc trị thương cho ngài. Nô tỳ giúp ngài ăn chút cháo nhé?” Tầm Hạ nói xong, trong mắt lóe lên oán giận.

Phủ An quốc công có cuộc sống rất xa hoa, khi sinh bệnh có thể tìm thái y đến xem. Nay quốc công gia không cho thỉnh, thị vệ, tỳ nữ bọn họ cũng không có biện pháp. Nhưng thế tử bị thương nặng như vậy, quốc công gia không sợ thế tử chịu không nổi hay sao?

Lâu Cảnh im lặng, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng tắp, thật lâu sau mới nói: “Đi gọi Cao Nghĩa vào đây.”

Hôm qua, sau khi tiến cung trở về, phụ thân hắn tỏ ra rất vui mừng, nói là Hoàng Thượng đã đề cập đến một hôn sự tốt. Thẳng đến sáng nay, thời điểm hắn đến vấn an mới biết được, phụ thân đã tìm cho hắn một cái “hôn sự tốt” thế nào, hóa ra là muốn gả hắn đến Đông Cung làm Thái tử phi!

Vả lại, chưa tính đến việc đột nhiên bắt hắn, một nam tử phải sống cùng Thái tử là quang cảnh gì? Hắn là đích trưởng tử của Lâu gia, được khâm phong là thế tử An quốc công, muốn gả hắn tiến cung thì phải đoạt tước vị của hắn. Như thế nào mà phụ thân lại hồ đồ đến mức đem đích tử duy nhất gả ra ngoài? Mà hắn chỉ nhiều lời hai câu, phụ thân lại tức giận động gia pháp mà đánh hắn nặng như vậy….

(đích trưởng tử: con trai trưởng của vợ cả)

Không bao lâu sau, một nam tử cường tráng mặc áo nâu bước vào, quỳ một gối ở bên giường, thấp giọng nói: “Thế tử, quốc công gia đã thay đổi toàn bộ thị vệ ở Chu Tước đường, cả thiên môn cũng đã thủ chết.”

Nghe được lời ấy, Lâu Cảnh nhịn không được mà gợi lên một tia cười lạnh. Đây là phụ thân sợ hắn chạy, hay là sợ hắn sẽ chuyển tin tức ra ngoài? Với tình trạng cơ thể hắn hiện giờ, cả việc xuống giường cũng đã rất khó khăn, vô luận là muốn tìm hiểu tin tức hay phá rối hôn sự này đều là thiên nan vạn nan, phụ thân thật đúng là suy xét chu toàn!

(thiên nan vạn nan: muôn vàn khó khăn)

“Lấy bút, mực và giấy lại đây.” Không thể cứ ngồi chờ chết như vậy, Lâu Cảnh giãy giụa cố gắng chống đỡ cơ thể đứng lên, mồ hôi trên trán lập tức tuôn ra như mưa. Đầu ngón tay run rẩy lấy ra một bình ngọc dương chi nhỏ trong ngăn tủ bí mật ở đầu giường, đổ ra một viên thuốc, nuốt xuống, nhắm mắt điều tức một khắc, sắc mặt mới dịu đi một chút.

(một khắc: 15 phút)

Thuốc này có tác dụng giảm đau ngay lập tức, thường ăn khi bị trọng thương mà vẫn phải liều mạng trên chiến trường, chỉ là có tổn hại với thân thể, không thể ăn nhiều.

Thừa dịp thuốc phát huy tác dụng, Lâu Cảnh nhanh chóng viết mấy phong thư, giao cho Cao Nghĩa, “Nghĩ cách đi ra ngoài, nhất định phải đưa đến nơi.”

“Vâng.” Cao Nghĩa bỏ mấy phong thư vào ngực, cúi đầu hành lễ, đứng dậy, nhanh chóng rời đi.

Trong phòng oi bức, Lâu Cảnh để người mở cửa sổ, khói nhẹ lượn lờ bay lên từ lư hương Thanh Ngọc bị gió thổi tán đi, trong phòng tràn đầy mùi hương nhàn nhạt.

Tầm Hạ sợ thế tử gia nằm úp sấp trên giường nhàm chán liền kể cho hắn nghe chuyện nàng cùng Trương bà tử cãi nhau, chọc hắn vui vẻ.

“Thật không…” Lâu Cảnh nheo lại mắt, trong giọng nói mang theo vài phần nghiền ngẫm.

Trương bà tử dám làm như vậy, tất nhiên là xuất phát từ bày mưu đặt kế. Hiện giờ, người nắm quyền đối nội trong nhà và chủ trì việc bếp núc là An quốc công phu nhân, người tái giá với phụ thân hắn ba năm trước. Tuy rằng khi làm việc có hơi ngang ngược, nhưng bình thường nàng ta cũng không dám trêu chọc vào hắn, hiện giờ lại diễn xuất như vậy, tất nhiên là có cái gì cậy vào, mà cái cậy vào này phải chăng là liên quan đến hôn sự của hắn?

Mắt thấy mặt trời đã lặn sau núi phía tây, Cao Nghĩa còn chưa trở về, đến lại là một đạo thánh chỉ.

“Hoài công công tự mình đến tuyên chỉ, quốc công gia cho người tới giục thế tử đến tiền viện.” Ánh Thu cản bước quản sự đến báo tin cho Chu Tước đường, còn Tầm Hạ thì nhanh chóng đi vào hỏi ý kiến của Lâu Cảnh.

Trong lòng mỗi hạ nhân làm việc ở Chu Tước đường đều căm phẫn, biết rõ thế tử không thể xuống giường, còn muốn hắn làm bộ như không có việc gì mà đi quỳ tiếp chỉ, quốc công gia cũng thật quá nhẫn tâm.

Lâu Cảnh nhướng mày, thay đổi tư thế nằm úp sấp cho thoải mái nhất, “Thương thế của ta quá nặng, hướng phu nhân xin một gốc nhân sâm bảo mệnh cũng không cho, hiện giờ đã bất tỉnh. Nếu phụ thân muốn ta đi tiếp chỉ, vậy gọi người đến nâng đi.”

Tầm Hạ vốn tức giận đến mặt đỏ bừng, nghe vậy liền xì cười một tiếng, vui vẻ vâng dạ rồi mang vẻ mặt cầu xin đi hồi đáp lại quản sự.

“Đồ hỗn trướng!” An quốc công nghe quản sự chuyển lời xong, thiếu chút nữa đã tức đến mức thở không nổi, lấy thân thể của tiểu tử kia, chút thương thế đó căn bản không là cái gì, huống hồ chẳng lẽ Chu Tước đường không thể lấy ra một cây nhân sâm sao? Nề hà Đại tổng quản Hoài Trung đang ở đây, không thể phát tác, chỉ có thể hung hăng trừng mắt nhìn kế thất, thấp giọng oán hận: “Ngươi không có việc gì thì đi trêu chọc hắn làm chi?”

An quốc công phu nhân, Ngụy thị rất là ủy khuất, nhưng có ngoại nhân ở đây nên không dám nhiều lời, chỉ có thể nén giận mà siết chặt khăn lụa trong tay.

An quốc công xoay người lại, lập tức thay đổi biểu tình, hướng Hoài Trung cười làm lành nói: “Nhi tử ngang bướng, không biết lại chạy ra ngoài náo loạn lúc nào, nhất thời không thể tìm thấy hắn, công công ngài xem…”

Hoài Trung sống trong hoàng cung đã lâu, bò lên đến chức vụ này thì cũng đã là người thành tinh, nào còn không rõ phụ tử nhà này bất hòa, híp mắt cười làm như không biết, “Thánh chỉ không thể trì hoãn, tóm lại là ý chỉ gửi cho phủ An quốc công, quốc công gia cùng phu nhân tiếp cũng được.”

(kế thất: vợ kế)

Tình hình là thế này, kỉ niệm thời thơ ấu của bạn Cảnh, mẹ bạn Cảnh nặn bánh cho bạn ấy vào mỗi dịp năm mới ấy, lúc trước đọc Qt thì nó phiên thành bánh mỳ, nhưng sau đó bạn tung cả cụm vào từ điển thì nó ra là bánh bột hấp hay bánh bao => mình xin sửa lại toàn bộ là bánh bao hình còn thỏ nha, và mình mới chỉ sửa được mấy chương thôi, đoạn nào các bạn đọc là bánh mỳ hay bánh bột hấp thì tức là đoạn ấy bạn chưa kịp sửa lại cho đồng bộ đó, hì hì. Lười quá chưa muốn đi tìm từng chương để sửa lại =____+


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: chiengomkio
Có bài mới 25.04.2016, 16:53
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại - Đam Mỹ] Quân Vi Hạ - Lục Dã Thiên Hạc - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Tứ hôn


An quốc công Lâu Kiến Du, tự Bá Tang, thân hình cao gầy, tướng mạo nho nhã, nhìn không giống võ tướng mà giống một văn thần hơn. Sau khi cười tủm tỉm tiễn bước Hoài Trung xong, Lâu Kiến Du liền vội vàng đi đến Chu Tước đường.

Thái Tông băng hà, Thái hậu đưa ấu tử của mình lên ngôi, thông qua đó nắm giữ triều chính, khiến triều cương đại loạn, phiên vương nổi lên bốn phía, đất nước suýt bị hủy diệt. Sau đó, Thế Tông hoàng đế lập quốc chiếu, Hoàng hậu nhất định phải là nam tử; một khi hoàng tử được lập là Thái tử, lập tức phải giao cho Hoàng hậu giáo dưỡng, không được cùng sinh mẫu thân cận. Hơn trăm năm đã trôi qua kể từ khi Thế Tông hoàng đế qua đời, quốc sách này vẫn được thi hành cho đến tận hiện nay, xác thực là có thể ổn định triều cương, chẳng qua, khi cái loại sự tình này rơi lên đầu chính mình, Lâu Cảnh không tài nào cao hứng nổi.

(ấu tử: con còn nhỏ; sinh mẫu: mẹ đẻ)

“… Thế tử An quốc công Lâu Cảnh, văn thao vũ lược, tướng mạo đoan chính, tứ hôn cùng Thái tử Tiêu Thừa Quân…” Lâu Cảnh nắm chặt một đoạn gấm màu vàng thêu ngũ thải long văn trong tay, nhất thời nói không ra lời.

(văn thao vũ lược: văn võ song toàn; ngũ thải long văn: hình như là thêu hình rồng 5 móng O_O”)

Lâu Kiến Du rất vừa lòng với biểu hiện của nhi tử, lạnh lùng nói: “Thánh chỉ đã hạ, đừng có làm mấy việc dư thừa nữa.”

“Phụ thân!” Lâu Cảnh chậm rãi ngẩng đầu, thanh âm phảng phất như giếng cổ hồ sâu, bình tĩnh vô ba, “Vì cái gì?” Hắn tự nhận là mình cũng coi như cung kính hiếu nghĩa, chưa bao giờ ngỗ nghịch phụ thân, ngoài những năm kia theo tổ phụ ra ngoài đánh giặc, chỉ cần ở nhà, vô luận là nóng bức hay giá lạnh, chưa bao giờ hắn quên đến thỉnh an sớm chiều. Hôm nay phụ thân sai thị vệ đánh hắn, hắn vẫn luôn luôn tự hỏi, vì cái gì, vì cái gì mà phụ thân lại đối đãi với nhi tử của mình như vậy?

(bình tĩnh vô ba: yên lặng không có sóng)

“Hừ!” Lâu Kiến Du chỉ hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.

Thẳng đến khi trăng lên cao, Cao Nghĩa mới trở về, nghe thấy thánh chỉ đã đến vào chiều nay, vẻ mặt không dấu nổi sự ngạc nhiên, tại sao lại nhanh như vậy?

Lâu Cảnh tiếp nhận mấy phong thư hồi âm Cao Nghĩa mang đến, “Ngày mai ngươi đến thôn trang điều hai cao thủ lại đây.” Sự tình còn nghiêm trọng hơn so với hắn tưởng tượng, Hoàng Thượng đã hạ thánh chỉ, có nghĩa là không còn đường cứu vãn, phụ thân lại tuyệt không thương tiếc hắn, có thêm vài người ở bên tay, so ra vẫn tốt hơn.

“Vâng.” Cao Nghĩa lên tiếng, gương mặt cương nghị cũng nhịn không được mà hiện ra vẻ lo lắng, “Thế tử, về sau phải làm như thế nào?”

“Còn có thể làm như thế nào?” Lâu Cảnh buông thư tín trong tay, nhắm mắt lại, khi đôi mắt mở ra lần nữa thì đã mang theo ý cười, “Hai mươi tháng tám đặt lễ nạp thái, hai ngày đầu tháng chín thành thân, Hoàng Thượng đã sốt ruột như thế, làm thần tử tự nhiên nên cùng Hoàng Thượng phân ưu.”

(nạp thái: lễ chạm ngõ)

“Thế tử…” Tầm Hạ lo lắng kêu lên một tiếng, thầm nghĩ có phải thế tử đã tức đến hồ đồ rồi không.

Cao Nghĩa biết, thế tử lộ ra vẻ mặt này tức là đã có tính toán, liền an tâm mà lui xuống. Tầm Hạ sợ đêm nay thế tử sẽ phát sốt liền đuổi gã sai vặt trực đêm, chính mình nghỉ ở gian ngoài. Chu Tước đường yên tĩnh trở lại, gió đêm thổi qua rừng trúc trong viện tất tất tác tác, tựa như thanh âm gió lớn thổi qua cỏ khô trên đại mạc, làm cho lòng người sinh ra vài phần thê lương.

Lâu Cảnh nhìn vầng trăng xa xa ngoài cửa sổ, cố gắng hồi tưởng lại xem Thái tử có bộ dáng như thế nào. Mười một tuổi hắn đã theo tổ phụ ra chiến trường. Hai năm trước tổ phụ chết trận, hắn mới trở về kinh thành giữ đạo hiếu. Thái tử lại kết giao rất ít huân quý tử đệ, vụ săn bắn vào mùa thu năm ngoái cũng cáo ốm không đi. Thế nên, ấn tượng về Thái tử trong đầu hắn vẫn dừng lại ở hình ảnh một đứa trẻ có gương mặt nhỏ nhắn, lạnh lùng, mặc y bào màu vàng hơi đỏ.

(huân quý tử đệ: con cháu nhà quyền quý, quan lại; y bào: chắc là áo khoác ngoài =_+)

Đêm yên tĩnh, ánh trăng lạnh như nước đổ xuống mái ngói đỏ lưu ly, càng làm nổi bật lên nét tịch liêu của hoàng cung.

Đông Cung, điện Sùng Nhân.

“Lâu Cảnh bị đánh sao?” Bàn tay thon dài niết mảnh giấy trong tay, một góc ống tay áo màu vàng hơi đỏ lộ ra trước ánh trăng, thanh âm trầm ổn dễ nghe không mang theo hỉ nộ, đây chính là chủ nhân của Đông Cung —— Thái tử Tiêu Thừa Quân.

“Vâng”, một nho sinh khoanh tay đứng bên cạnh, cung kính đáp: “An quốc công giấu diếm việc này, có lẽ Hoàng Thượng còn chưa biết.”

Tiêu Thừa Quân hơi hơi vuốt cằm, đưa mảnh giấy đến gần ngọn nến, chỉ thoáng chốc, mảnh giấy trắng đã bị lửa cắn nuốt hầu như không còn.

“Điện hạ, nếu thế tử bất mãn với cuộc hôn nhân này, để hắn tiến vào Đông cung, chỉ sợ là…” Trong giọng nói tràn đầy lo lắng cùng do dự, Hoàng hậu cùng Thái tử phi, từ trước đến nay không có ai là đích tử của nhà công hầu, huống chi, phủ An quốc công chính là trâm anh thế gia, hoàn toàn bất đồng với những thành viên quan lại, huân quý thế gia không có lý tưởng bình thường, cưới thế tử của An quốc công chính là chặt đứt trụ cột của triều đình trong tương lai, tại sao Hoàng Thượng lại có thể đưa ra một quyết định hồ đồ như vậy?

(trâm anh thế gia: trâm anh: chỉ dòng dõi quyền quý, cao sang -> thuộc dòng dõi, gia đình có thế lực, địa vị cao sang, quyền quý, gia tộc, có nhiều người làm quan to)

Chậm rãi dựa người về phía sau, Tiêu Thừa Quân không có ý tứ muốn nói tiếp, tựa hồ như đang chờ đoạn dưới, lại tựa hồ như không hề có hứng thú.

Người đang nói chuyện thấy Thái tử không nói gì, đành phải kiên trì nói tiếp: “Mặc dù Lâu gia rất hiển hách nhưng con nối dòng lại đơn bạc, cũng không mang đến nhiều trợ giúp cho Thái tử. Vả lại, thế tử của An quốc công là do lão An quốc công tự mình giáo dưỡng, là người đứng đầu cuộc thi cưỡi ngựa bắn cung năm ngoái, được Hoàng Thượng phong thưởng là Trung lang tướng Vũ Lâm Quân, cấp bậc tứ phẩm, không một ai trong đám con cháu thế gia, quan lại quyền quý sánh bằng, là một thiếu niên anh tài hiếm có…” Đem một người tài hoa như vậy giam trong hậu cung chật hẹp là thập phần đáng tiếc, hơn nữa, còn có thể lưu lại tai họa ngầm rất nguy hiểm.

“Vô phương.” Tiêu Thừa Quân nâng tay, đánh gãy lo lắng khuyên bảo của thủ hạ, nếu phụ hậu đã muốn y cưới Lâu Cảnh, tự nhiên là có đạo lý, huống hồ thánh chỉ đã hạ, nhiều lời nữa cũng vô ích.

Ngày hôm sau, Cao Nghĩa đến thôn trang ngoài kinh thành một chuyến, khi trở về mang theo hai nam tử có sắc mặt lạnh lùng.

“Đây là Vân Thất và Vân Bát. Vân Thất có sở trường trị ngoại thương, Vân Bát có sở trường thu thập tin tức.” Cao Nghĩa chỉ vào hai hắc y nhân đang quỳ trên mặt đất, đây là hai trong số mười sáu ám vệ U Vân mà lão quốc công gia lưu lại cho tôn tử. (cháu trai)

Lâu Cảnh gật gật đầu, mười sáu tử sĩ này là tinh binh trong tay tổ phụ, ngay cả phụ thân cũng không biết đến sự tồn tại của họ, ngày thường hắn cũng luyến tiếc vận dụng, “Ta gọi hai ngươi đến đây là để đề phòng vạn nhất, không đến lúc vạn bất đắc dĩ thì không được phép ra tay.”

Hôm nay đã là ngày mười bảy tháng tám, hôn lễ được định vào hai ngày đầu tháng chín. Không biết Khâm thiên giám tính toán như thế nào mà định ngày gần đến vậy, làm phủ An quốc công vội đến người ngã ngựa đổ suốt mấy hôm nay. Còn nơi ở của thế tử – Chu Tước đường thì vẫn vắng vắng vẻ vẻ, chỉ thấy thủ vệ được điều tới đông hơn, canh gác rất cẩn mật.

Lâu Cảnh được Vân Thất trị thương, ngoại thương dần dần chuyển biến tốt, tuy nhiên thời gian lại quá ngắn, sợ là chờ đến ngày đại điển thì cũng chỉ có thể dưỡng tốt ba thành mà thôi. Từ ngày bị giáo huấn, An quốc công phu nhân Ngụy thị cũng không dám trêu chọc đến Lâu Cảnh nữa, mà ngược lại, mỗi ngày còn phái người đưa tặng thuốc bổ linh tinh như nhung hươu, nhân sâm… Mấy ngày nay Lâu Cảnh vội vàng tìm hiểu tin tức, tạm thời cũng không có thời gian để ý tới nàng.

“Thế tử!” Cao Nghĩa đi tới, biểu tình có phần quái dị, “Thuộc hạ nhìn thấy Minh thiếu gia đang trèo tường.”

“Triệu Hi?” Đang nằm trên giường đọc sách, Lâu Cảnh nhướng mày, “Mang hắn vào đây.”

Không lâu sau, Lâu Cảnh nghe thấy thanh âm thiếu niên réo rắt như chuông bạc, “Thị vệ nhà người thật sự là càng ngày càng thô lỗ, tốt nhất là nên cho bọn họ đi theo ta đọc sách hai năm.”

“Thị vệ của ta không biết chữ, nếu để bọn họ đi theo ngươi đọc sách thì chỉ sợ là sẽ bôi nhọ cái thanh danh Triệu giải nguyên của ngươi thôi.” Lâu Cảnh liếc xéo người mới đến một cái, hai tay vội vàng chỉnh lý lại y bào trên người, trong mắt cũng nhiễm thêm ý cười. Thoạt nhìn thoáng qua, người mới đến chỉ tầm mười lăm, mười sáu tuổi, mặt mày thanh tú, mang theo dáng vẻ đặc biệt của văn nhân trí thức Giang Nam, “Ngươi vào kinh đã bao lâu rồi? Sao không gửi thư báo tin cho ta biết?”

Triệu gia là quan lại thế gia, nhị bá phụ của Triệu Hi là Tả tướng đương triều Triệu Đoan. Theo lý thuyết thì con cháu thế gia của hai nhà quan văn, võ thường không hay xuất hiện cùng nhau, nhưng Triệu Hi là một người đặc biệt, từ nhỏ đọc sách thánh hiền, bộ dạng cũng rất nhã nhặn nhưng tính cách lại vô cùng hiếu động hoạt bát. Lúc bé Triệu Hi theo bá phụ đến kinh thành đọc sách, tình cờ gặp gỡ Lâu Cảnh, mới gặp nhau lần đầu mà như quen nhau đã lâu, chỉ cần Lâu Cảnh ở kinh thành là sẽ chạy đến tìm hắn.

(bá phụ: anh của bố, bác)

Hai năm trước Triệu Hi trở về Giang Nam dốc lòng đọc sách, sau đó tham gia thi hương, mười bốn tuổi đã chiếm được giải nguyên. Ở trong nhà, Triệu Hi xếp thứ chín, phía trước còn có tám đường huynh, nhưng không một ai có thể so được với hắn, người trong nhà rất cao hứng, tổ phụ lấy tự cho hắn là “Kí Minh”.

(đường huynh: anh họ)

“Hừ, gia gia (ông) để ta tới đây tham gia thi Hội vào năm sau, nói ta ở nhà làm hắn đau đầu, vốn định cho ngươi niềm vui bất ngờ, ai dè vừa mới vào kinh đã nghe tin ngươi phải gả cho Thái tử!” Triệu Hi vén vạt áo lên ngồi xuống giường, tiếp nhận chén trà Ánh Thu đưa đến, hai ba ngụm cạn sạch, cười nói: “Đa tạ tỷ tỷ, thỉnh cầu lại cho ta một chén nữa.”

Ánh Thu lấy khăn che miệng cười, lại rót cho hắn một chén trà.

Triệu Hi cầm chén, không uống cũng không nói lời nào, tỏ ra hứng thú dạt dào mà nhìn người trên giường, như thể kiểm tra các vết thương trên người Lâu Cảnh trong mấy ngày qua.

Lâu Cảnh nâng nâng cằm, Cao Nghĩa và Ánh Thu lập tức thức thời mà lui ra ngoài.

“Ta có đưa bái thiếp đến đây nhưng lại bị An quốc công từ chối.” Lúc này Triệu Hi mới thu hồi sắc mặt vui sướng khi người khác gặp họa, nhíu mày nói, “An quốc công giam lỏng ngươi sao?”

An quốc công nói thế tử không ở trong phủ, hắn liền đi Bắc Nha, kết quả Tả thống lĩnh Vũ Lâm Quân nói vài ngày nay Lâu Cảnh không đến đây. Triệu Hi lập tức ý thức được sự tình có chút không ổn, cho nên đơn giản là trèo tường lẻn vào Chu Tước đường.

Lâu Cảnh buông quyển sách trên tay, chậm rãi thay đổi tư thế nằm úp sấp, “Xem như vậy đi.”

Triệu Hi nhìn bộ dáng mặc kệ, không sao cả của Lâu Cảnh, nhất thời giận run cả người: “Vậy ngươi cứ ngoan ngoãn chuẩn bị gả đi đấy hả?”

Triệu Hi vẫn luôn không rõ vì sao An quốc công lại không thích Lâu Cảnh, nhưng qua nhiều năm như vậy cũng không thấy Lâu Cảnh ăn cái gì thiệt thòi bao giờ, sao lúc này lại dễ dàng ngậm đắng mà để yên như vậy?

“Ngay cả xuống giường ta cũng không đi được, còn có thể như thế nào?” Lâu Cảnh lười biếng ngáp một cái, “Gả đến Đông Cung cũng không tồi, ít nhất là không cần phải đi đánh giặc, về sau phụ thân thấy ta còn phải dập đầu đấy.”

“Ngươi…” Triệu Hi tức giận đến mức nhảy dựng lên, “Hiện giờ quý phi được chuyên sủng, Thái tử suy thoái. Ngươi cho là khi ngươi được gả đến Đông cung thì sẽ có được bao nhiêu ngày sống yên ổn hả? Nếu Thái tử và Hoàng Thượng giống nhau, đều không thích nam sắc thì ngươi làm thế nào?”

Lâu Cảnh lẳng lặng mà nhìn người đang tức giận nhảy lên nhảy xuống, chậm rãi nở nụ cười: “Triệu Cửu, ta có một bằng hữu như ngươi, cho dù bị phụ thân đánh chết cũng đáng.” Mặc dù tính tình của hắn và Triệu Hi giống nhau, đều không đem hoàng gia để vào mắt, nhưng người chỉ vì Lâu Cảnh hắn mà suy xét và lo lắng như vậy, phỏng chừng chỉ có một mình Triệu Hi mà thôi.

“Phi!” Triệu Hi mắng hắn một hơi: “Thật đúng là hoàng đế không vội, thái giám đã chết vì sốt ruột mà! Bây giờ là lúc nào rồi mà ngươi còn nói mấy lời nhảm nhí này hả?”

Lâu Cảnh thu hồi vẻ tươi cười, nghiêm mặt nói: “Chuyện này Hoàng Thượng đã hạ chỉ, dù ta có bản lĩnh thông thiên đến đâu cũng không có khả năng yêu cầu Hoàng Thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, huống hồ…. Ngươi đã nghe qua chuyện của Tĩnh Nam Hoàng hậu chưa?”

“Hoàng Thượng tựa hồ cố ý triệu nam hậu về kinh thành.” Triệu Hi nói tới đây cũng nhịn không được đè thấp thanh âm. Hắn vốn là thiên tài của gia tộc, được nhị bá phụ rất coi trọng nên mới đem bí văn trong triều nói cho hắn biết.

(bí văn: loại bí mật giữ kín, không công khai)

Lâu Cảnh gật gật đầu, trầm ngâm một khắc mới nói: “Ta nghe nói, cưới ta làm Thái tử phi là ý của Hoàng hậu.”

“A!” Triệu Hi nhịn không được kinh hô ra tiếng, Hoàng hậu là con trai của Tĩnh Nam hầu. Tĩnh Nam hầu thủ vùng Đông Nam nhiều năm nay, chiến công hiển hách. Nay Hoàng Thượng triệu hắn hồi kinh, kì thực là muốn thu lại binh quyền của hắn, như vậy, chuyện nạp Thái tử phi chính là để trấn an Hoàng hậu. Nhưng tại sao Hoàng hậu lại không nhân cơ hội này để tranh thủ thêm nhiều lợi ích cho gia tộc mình mà ngược lại, muốn Thái tử cưới Lâu Cảnh, một người không dễ ở chung. Đây là vì sao, vì sao a?

Lâu Cảnh không để ý đến nét mặt đầy kinh ngạc của Triệu Hi mà hỏi một sự kiện khác: “Tả tướng có ấn tượng như thế nào đối với Thái tử?”

Triệu Hi trừng mắt nhìn, trong ấn tượng của hắn, bá phụ cũng không đánh giá Thái tử quá cao. Thái tử vẫn luôn quy củ một cách máy móc, chưa từng chủ động kết giao với người nào, “Ngươi cảm thấy Thái tử có vấn đề?”

Lâu Cảnh dở khóc dở cười gõ gõ đầu Triệu Hi: “Sớm hay muộn ta cũng có ngày bị miệng ngươi hại chết!” Thái tử có vấn đề, lời như thế này mà cũng dám tùy tiện nói ra sao?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: chiengomkio
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: khaichinh và 45 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

8 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

9 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

10 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.