Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 

Trùng sinh chi sủng nhĩ nhập hoài - Thuần Bạch Xuẩn Bạch

 
Có bài mới 20.04.2016, 22:39
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Trùng sinh] Trùng sinh chi sủng nhĩ nhập hoài - Thuần Bạch Xuẩn Bạch - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Trùng Sinh Chi Sủng Nhĩ Nhập Hoài

~~~~~~~~

Tác giả: Thuần Bạch Xuẩn Bạch

Thể loại: Đam mỹ, trùng sinh, chủ công, bá đạo, thâm tình công, lạnh nhạt khả ái thụ, công ( cực) sủng thụ, 1×1, HE....

Nguồn: https://thanvucu.wordpress.com

Trạng thái:Full

Tạm dịch tiêu đề: Thương em vào lòng

Nvc: Giản Quân Khải x Dư Hạc

Edit + Beta: Thần Vụ

Nguồn convert: Lâm Phong

Giản Quân Khải chưa từng nghĩ mình sẽ yêu một người đến như thế.

Yêu một người mà trong lòng người ấy chỉ có tên nam nhân khốn kiếp kia.

Anh khó khăn lắm mới đợi được đến giây phút cậu nhận ra sự phản bội của hắn, thế nhưng cậu lại nói… sẽ không bao giờ tin vào cái gọi là tình yêu nữa.

Giản Quân Khải không hiểu, chẳng phải chỉ là người nọ gặp em sớm hơn anh vài năm thôi sao ?

Giá như, giá như… Anh gặp em vào cái lúc em còn là một thiếu niên phải chịu đủ mọi sự ghẻ lạnh của thói đời, vào cái lúc trước khi em gặp được người duy nhất đã cho em ấm áp rồi lại phản bội em kia, và vào cái lúc em vẫn chưa cảm thấy tuyệt vọng với thế giới này…

Nếu như anh theo đuổi em, thương yêu em trước tên khốn kia, như thế phải chăng sẽ không có kết cục như bây giờ ?

Đây là một câu chuyện ngọt ngào. Công từng bước một theo đuổi thụ và sủng thụ vô cùng.

Editor: Truyện hay cho những ai yêu thích trái tim bên lề và tình đơn phương như mình, tuy nhiên xin nhấn mạnh đây là 1×1 nhé :3.



Đã sửa bởi Lục Bình lúc 25.04.2016, 09:48.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Hoàng Yến48, Hạc Cúc, Ngọc Hân, NhấtChiLưuManh, Sếu, Vy0268, amexpieg, bungsi myoc, dududu, lanna, nareda
Có bài mới 22.04.2016, 22:26
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Trùng Sinh - Đam Mỹ] Trùng Sinh Chi Sủng Nhĩ Thập Hoài - Thuần Bạch, Xuẩn Bạch - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1


“Bất luận thế nào tôi cũng không thể yêu anh được đâu, đừng có quấn lấy tôi. Anh biết không ? Anh giống hệt như một con bọ cứ vo ve xung quanh người khác vậy, làm cho người ta thấy ghê tởm.”

Lúc Dư Hạc nói những lời đó với Giản Quân Khải, trong mắt cậu không hề che giấu sự chán ghét cùng khinh thường, từ lúc bọn họ mới gặp nhau đến giờ, Dư Hạc vẫn luôn như thế, sắc mặt lãnh liệt lại trào phúng, chưa bao giờ che giấu sự đối chọi với anh.

Giản Quân Khải cứng người, chỉ cảm thấy như bị một thanh băng kiếm đâm thẳng vào tim, máu từ trong tim từng dòng từng dòng phun ra, chảy dọc qua mỗi một tấc của tứ chi, dù cho có khoác chiếc áo ba-đờ xuy [1] dày cách mấy vào bên ngoài tấm áo len cũng không thể khiến anh cảm nhận được một tia ấm áp.

Anh run rẩy thân người, không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cậu.

“Em vẫn cứ như vậy mà thích Kiều Tân Hạo sao ? Nghe nói hắn sắp đính hôn.”

Dư Hạc dường như hơi co giật một chút, nhưng đến khi Giản Quân Khải nhìn qua lại trở về bộ dáng lãnh ngạo.

“Không liên quan tới anh.” Tuy nói vậy nhưng giọng điệu của cậu lại rất yếu. Giản Quân Khải biết, kỳ thực trong lòng cậu nhất định đang rất sợ hãi bất an, thế nhưng cậu vẫn lựa chọn tin tưởng người kia, tin tưởng vào người duy nhất trên thế gian này đã cho cậu ấm áp, tin tưởng vào người đã cho phép cậu bước vào thế giới của hắn giữa thời điểm tất cả đều xua đuổi cậu.

Giản Quân Khải bỗng nhiên thấy buồn cười, vì sao chứ, mình chỉ là quen biết Dư Hạc muộn hơn Kiều Tân Hạo vài năm thôi mà, dựa vào đâu mà hắn có thể nhận được sự đối xử khác biệt như vậy. Dư Hạc chỉ cười với duy nhất mình hắn, chỉ có đối với hắn mới lộ ra ánh mắt ỷ lại ngọt ngào ấy, đối với cậu hắn chính là sự tồn tại đặc biệt nhất và duy nhất trong đời.

Thế nhưng, nếu chỉ có như vậy, nếu Kiều Tân Hạo cũng thật lòng yêu cậu, vậy Giản Quân Khải anh cũng không phải tức giận thế này. Mà điều quan trọng là sự thật đã phơi bày ngay trước mắt Dư Hạc rồi, sao cậu vẫn không muốn tin tưởng.

“Nếu anh nhớ không lầm thì lần trước lúc công ty hắn gặp nguy hiểm, là em đã bỏ ra khoản tiền lớn giúp hắn. Hơn nữa, vì để giữ vững địa vị chủ chốt của hắn trong công ty mà em đã chuyển hai mươi mấy phần trăm cổ phần công ty sang cho hắn, bây giờ hắn cũng nên trả lại cho em rồi chứ ! Mà hắn có định trả cho em không sao không nghe hắn nói gì hết ?” Giản Quân Khải siết chặt nắm tay, ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào mắt cậu, gằn từng chữ từng chữ một.

Mặc kệ ban đầu bọn họ có nhiệt tình hay không, nhưng hiện giờ bất cứ thứ gì trên người Dư Hạc có thể lợi dụng hầu như đều đã bị Kiều Tân Hạo lợi dụng hết cả. Cho nên hắn mới có thể không chút do dự vứt bỏ cậu để đi đính hôn với người con gái khác có giá trị hơn đối với mình.

“Tôi đã nói, không liên can tới anh.” Dư Hạc cả người run rẩy, không biết là phẫn nộ hay sợ hãi. Không phải… Không phải thế đâu, anh ấy có nói sẽ trả cổ phần công ty lại cho tôi, là do chính tôi không muốn thôi… Giản Quân Khải nhất định là bị tôi cự tuyệt nên thẹn quá hoá giận, muốn châm ngòi ly gián tôi với Tân Hạo đây mà, nhất định là như vậy.

“Ha ha,” Giản Quân Khải lạnh lùng cười, “Hắn từ đầu tới cuối đều chỉ lợi dụng em, giờ em đã vô dụng với hắn rồi, vô dụng đó em biết không ? Chuyện đính hôn với con gái phó chủ tịch tỉnh hắn có từng nói với em chưa ? Có chưa ? Em thấy đấy, hắn ngay cả kiên nhẫn tiếp tục lừa gạt cũng không có, thì giờ này em còn ở đây tự lừa mình dối người đến bao giờ ?”

“Tôi không tin, tôi không tin.” Hô hấp của Dư Hạc đột nhiên trở nên dồn dập, chân mày cậu nhăn càng lúc càng chặt, cánh môi vì bị cắn mạnh mà tràn ra tơ máu. Cậu kìm không được nhè nhẹ run lên, hai tay siết chặt lộ ra cả khớp xương màu trắng, dường như đang phải chịu đựng một sự đau đớn tột cùng.

Giản Quân Khải nhìn thấy bộ dáng như bị ai cướp mất linh hồn của cậu mà nội tâm cũng đau không kém. Anh kìm lòng không đậu mà ôm lấy cậu, nhưng lại ngay lập tức bị Dư Hạc xô mạnh ra, sau đó nghiêng ngả lảo đảo chạy ra ngoài.

Giản Quân Khải đứng đờ tại chỗ, biểu tình trên mặt không rõ là gì. Xung quanh rốt cục lại an tĩnh như trước. “Dư Hạc, sớm muộn gì em cũng sẽ biết, trên đời này chỉ có anh là thật lòng đối xử với em, em sớm muộn gì cũng sẽ hiểu rõ tâm ý của anh.”

Anh nói như vậy rồi cứ thế mà chờ đợi. Mỗi ngày anh gửi cho Dư Hạc các loại tin nhắn như:Ngủ ngon, Chào buổi sáng, Thời tiết lạnh thế này nhớ chú ý thân thể. Thấy một đoá hoa xinh đẹp ven đường hay một đám mây có hình thù kỳ quái, anh sẽ luôn tiện tay chụp lại rồi gửi cho Dư Hạc. Tuy rằng Dư Hạc chưa bao giờ hồi âm dù chỉ một câu đại loại như ‘Anh thật phiền’.

Hôm tiệc đính hôn của Kiều Tân Hạo, Dư Hạc không tới. Giản Quân Khải đứng trên hành lang nghe thấy giọng Kiều Tân Hạo, “Mày nói cái thằng ngốc Dư Hạo kia hả, tao chia tay với nó rồi.”

“Nếu nó thông minh một chút sẽ biết tao đã sớm không còn cảm giác với nó, nhưng mà nó vẫn ngu như heo, tao nói gì là tin cái đó. Lần này tao đính hôn nó mới dám hỏi một chút ! Mày không thấy đâu, lúc tao nói tao chỉ lợi dụng nó, ánh mắt của nó hệt như bị mất hồn.” Kiều Tân Hạo vừa nói vừa cười, giống như muốn khoe với bọn cẩu bằng hữu rằng biểu tình lúc đó của Dư Hạc đáng thương cỡ nào, thỉnh thoảng còn kèm theo một trận cười to.

Giản Quân Khải phải dùng hết khí lực toàn thân mới nén xuống được xung động muốn nhào tới vung cho thằng khốn ghê tởm kia hai đấm, anh chỉ hung tợn liếc Kiều Tân Hạo một cái rồi lạnh lùng xoay người rời đi.

Rời khỏi cái nơi diễn ra hôn lễ khiến người ta khó chịu đó, Giản Quân Khải bắt đầu từng cuộc từng cuộc gọi cho Dư Hạc. Tim của anh đập thật nhanh, anh chờ khoảnh khắc Dư Hạc nhận rõ được sự thật đã lâu rồi, nhưng không hiểu sao khi đã biết được bọn họ rốt cục chia tay thì anh lại đột nhiên có một dự cảm không lành.

Kiều Tân Hạo đối với Dư Hạo mà nói không chỉ đơn giản là một người tình, mà hắn đã trở thành một loại tín ngưỡng trong sinh mệnh của cậu mất rồi. Hiện giờ tín ngưỡng đó lại bỗng dưng tan vỡ, có khi nào dũng khí sống sót của cậu cũng trong nháy mắt mà tan theo luôn không ? !

Sau hơn năm mươi cuộc gọi, đầu bên kia rốt cục cũng lên máy. Ngay một giây sau đó, Giản Quân Khải có thể cảm thấy, máu của mình như nương theo trái tim lạnh băng mà chảy qua tứ chi bách hài, khiến anh kìm không được mà run rẩy.

“A lô, xin hỏi ngài là người nhà hay bạn bè của Dư Hạc tiên sinh ạ ? Đây là bệnh viện trung tâm. Dư Hạc tiên sinh…”



“Tại sao lại như vậy, tại sao lại như vậy, đúng là gạt người !” Khi Giản Quân Khải đứng ngay trước giường bệnh của Dư Hạc anh vẫn không chịu tin, anh lắc đầu, thâm tâm bị nỗi tuyệt vọng cực độ chiếm đóng cơ hồ khiến anh mất hết lí trí. Vì sao vậy, anh còn rất nhiều chuyện vẫn chưa làm, còn chưa kịp chậm rãi bước vào tâm Dư Hạc, còn chưa xoá bỏ mọi hình bóng của Kiều Tân Hạo ra khỏi tim cậu, sao lại có thể, sao có thể…

“Nếu em không thích anh quấn lấy em, từ đây về sau anh nhất định sẽ tận lực chú ý không để mình xuất hiện trước mắt em. Thế nhưng, anh xin em, đừng lừa anh như vậy có được không ?” Anh hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên nở một nụ cười ấm áp, giống như chưa hề phát sinh chuyện gì cả, giọng điệu dị thường ôn nhu.

Dư Hạc ngẩng đầu nhìn về phía Quân Khải, ánh mắt bình tĩnh lạnh như băng. “Tôi việc gì phải lấy loại chuyện này ra đùa giỡn.”

Giản Quân Khải sững sờ tại chỗ, lẳng lặng nhìn cậu, cái gì cũng không nói, chỉ lẳng lặng mà nhìn như vậy. Ánh mắt của anh tràn ngập đau khổ, yêu say đắm, tuyệt vọng và không thể tin, hỗn loạn một chỗ thành một lốc xoáy sâu vô tận, khiến cho Dư Hạc như bị cuốn vào trong đó. Dư Hạc nhịn không được phải dời tầm mắt, có một tia hối hận. Vì sao mình lại nhịn không được mà nói cho anh ta biết mình ở bệnh viện, vì sao muốn nói cho anh ta biết mình sẽ không sống được bao lâu nữa ? Là muốn dùng chính bản thân để trả thù anh ta sao ? Hay là muốn nhìn xem nam nhân này có vì mình mà sẽ thật tâm đau khổ? Nhưng dù gì chăng nữa, cậu vẫn không tin Giản Quân Khải là thật lòng thương cậu.

Cậu hận anh, nhưng hận anh cái gì chứ ? Hận anh đã đập tan ảo cảnh mà mình tình nguyện sống trong đó sao ?

Nghĩ đến đây, cậu bỗng dưng cảm thấy mình thật buồn cười.

Nếu cứ như vậy chết đi, cũng sẽ không có ai thèm để ý đâu ! Dù sao mấy chuyện tình cảm như này cũng chỉ là trò cười mà thôi. Cậu nhẹ nhàng sờ sờ chiếc di động trong tay, tình tự phức tạp chợt loé qua, ngay sau đó lại hoá thành một mảnh lạnh như băng. Trong hộp thư di động của cậu có không dưới mấy trăm tin nhắn của Giản Quân Khải, nhưng cậu cho tới bây giờ vẫn chưa trả lời tin nào cả, cái trò này của Giản Quân Khải chỉ khiến cậu thấy buồn cười.

Chắc cũng chẳng khác gì Kiều Tân Hạo đâu, mọi người ai cũng như nhau mà thôi, nói cái gì là thích, rồi gửi cho nhau mấy tin nhắn ba xạo, lúc cần người ta thì ngọt ngào dịu dàng, sau đó đến khi không cần nữa thì không chút do dự vứt người ta vào bãi rác mà giẫm đạp. Ha ha… thật tức cười…

___ ___


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Hạc Cúc, Sếu, TTripleNguyen, amexpieg, dududu, lanna, wingsofangles
Có bài mới 22.04.2016, 22:29
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Trùng Sinh - Đam Mỹ] Trùng Sinh Chi Sủng Nhĩ Thập Hoài - Thuần Bạch, Xuẩn Bạch - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2


Dư Hạc lẳng lặng nhìn Giản Quân Khải bên cạnh đang gọt táo cho cậu, biểu tình trước sau như một lạnh băng. Từ sau hôm nọ, Giản Quân Khải cứ luôn túc trực ở bệnh viện cùng cậu. Anh luôn nở một nụ cười rất tươi với Dư Hạc, thỉnh thoảng sẽ kể một ít chuyện cười cho cậu giải sầu, giúp cậu làm bữa sáng, giúp cậu lấy nước rửa mặt. Anh chưa từng để lộ bất cứ một biểu tình bi thương nào trước mặt Dư Hạc, chỉ im lặng ở bên cậu, chăm sóc tốt cho cậu.Cho đến tận bây giờ, Dư Hạc vẫn rất ít nói chuyện với anh, có khi trong một thời gian dài ánh mắt thậm chí còn không thèm liếc anh lấy một lần. Cậu chỉ lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ mà ngẩn người, mắt không có tiêu cự, vẻ mặt thất thần.Giản Quân Khải liền yên tĩnh ngồi bên cạnh cậu, cố gắng kìm nén xúc cảm muốn ôm lấy người này vào lòng. Anh thật rất hận, hận cùng cực những kẻ đã biến Dư Hạc từ một thiếu niên như trước kia thành thế này, hận bọn chúng đã dám thương tổn người anh thương, hận bọn chúng đã khiến Dư Hạc trở thành như bây giờ. Dư Hạc đã từng rất trân trọng mà yêu một người, tràn ngập nhút nhát và sợ sệt, em hao hết dũng khí và tâm tư để theo đuổi người mình yêu. Thế nhưng Kiều Tân Hạo lại nhẫn tâm lợi dụng em, nhẫn tâm phản bội em, nhẫn tâm đối xử thật tốt với em để gặt hái lợi ích cho mình.Đến giờ phút này, Giản Quân Khải bỗng nhiên cảm thấy, anh thà tình nguyện vĩnh viễn không có cơ hội tiếp cận Dư Hạc, chỉ cần Kiều Tân Hạo suốt đời thương yêu em ấy, chỉ cần em ấy có thể một lần nữa lộ ra nụ cười ngọt ngào ôn nhu như trước kia.

Thỉnh thoảng, Giản Quân Khải sẽ đến giúp Dư Hạc đi dạo quanh hoa viên bệnh viện, mặc dù hầu như lần nào cậu cũng tỏ ra kháng cự. Anh sẽ kể cho Dư Hạc nghe những câu chuyện khôi hài thời học sinh mà mình đã trải qua, mặc dù lúc nào cũng chỉ có mỗi mình anh cười. Anh mỗi ngày sẽ hao hết tâm tư đến các quán ăn mua những món ăn ngon lại dễ tiêu hóa cho Dư Hạc, và đáng mừng là, có nhiều lần Dư Hạc còn ăn vài miếng lấy lệ.

Thế nhưng càng về sau, Dư Hạc chỉ còn ăn được thức ăn lỏng, Giản Quân Khải mỗi ngày đều về nhà tự mình nấu cháo rồi mang đến bệnh viện, mấy ngày đầu, anh luôn gặp phải đủ mọi vấn đề, lúc dùng dao thì bị đứt tay, rồi bị dầu văng lên cánh tay, hương vị thì chưa đủ vừa. Dù vậy Dư Hạc vẫn không nói gì cả, không chỉ trích mùi vị dở, cũng không nói cám ơn. Giản Quân Khải đưa lên món gì, cậu cũng chỉ im lặng mà ăn. Sau đó, cháo anh làm ngày càng phong phú, cháo trắng, cháo dưa cải, cháo trứng muối thịt nạc, càng lúc càng đa dạng. Nhưng mà… Dư Hạc cũng càng ngày ăn càng ít. Cậu thường xuyên bị cơn đau dằn tỉnh vào nửa đêm, Giản Quân Khải hầu như không dám ngủ một giây nào, mỗi đêm anh nắm lấy tay Dư Hạc, ghé vào giường của cậu mà gục gà gục gật. Chỉ cần Dư Hạc có động tĩnh gì, anh đều có thể lập tức bừng tỉnh.

Dư Hạc cũng không quen cho người khác nắm tay mình, cậu cau mày giãy ra mấy lần, nhưng khi ngủ tiếp lại phát hiện tay mình không biết từ lúc nào đã bị Giản Quân Khải nắm trong tay.

Sau đó, cậu cũng đành chấp nhận, rồi dần dần lại quen với cảm giác được bàn tay ấm áp của Giản Quân Khải bao lấy.

“Em đau lắm sao ? Không sao đâu, có anh ở đây rồi.” Quân Khải gắt gao nắm chặt tay Dư Hạc, giọng nói hơi run rẩy, nhưng ánh mắt lại kiên định vô cùng.

“Ư…” Dư Hạc cắn răng, có thể cảm giác được mùi máu tươi trong miệng tràn ra, mấy ngày qua cậu gầy yếu đến đáng sợ, càng lúc càng không thể chịu được những cơn đau không lúc nào là không tra tấn mình.

Vào một đêm nào đó, Dư Hạc lại bởi vì không chịu nổi cơn đau nhói mà bừng tỉnh, cậu quay đầu, trong tầm mắt mơ hồ là vẻ mặt mang theo thống khổ cùng mịt mờ của Giản Quân Khải, đôi mắt anh tràn ngập tơ máu, dưới vành mắt là một vành xanh đen mãi không tiêu tan, mấy tháng nay, anh gầy yếu cũng không kém gì Dư Hạc.

Dư Hạc nhìn không rõ mặt anh, nhưng có thể cảm nhận được đôi mắt ấy đang nhìn mình. Anh vẫn luôn như thế mà nhìn mình, giống như sẽ vĩnh viễn ở bên mình, vĩnh viễn không ly khai vậy. Cậu cảm thấy bản thân có lẽ sắp chết rồi, nhiệt độ trên người từng chút một tiêu tán, ngoại trừ bàn tay vẫn như cũ được bao bọc chặt chẽ bởi đôi tay ấm áp của Giản Quân Khải. Không hiểu sao, lúc này đây cậu đột nhiên cảm thấy muốn khóc, bản thân đã bao lâu rồi không khóc, cậu cũng không còn nhớ rõ nữa.

“Kiếp sau… Anh phải sớm… sớm xuất hiện cho tôi !”

Giản Quân Khải cúi mình xuống, anh cảm giác được đôi môi ghé vào tai mình hơi giật giật, một làn hơi thở mỏng manh thổi qua tai làm anh cả người run rẩy, tâm anh cứ như bị ai đó bóp nghẹn lại, trong đầu trống rỗng. Không có bất kỳ động tác hay biểu tình nào.

Cho dù là rất lâu rất lâu sau này, anh vẫn không tài nào miêu tả được tâm tình của mình lúc đó. Niềm vui sướng vừa cuồn cuộn kéo đến lại chớp mắt bị đau đớn tuyệt vọng chiếm chỗ. Tại sao, tại sao lại là vào lúc này, vào lúc tất cả đã sắp kết thúc mới cho anh biết trong lòng Dư Hạc rốt cục cũng có anh ? Tại sao, tại sao lại đối xử như vậy với anh, tại sao chứ ?

Thật lâu sau, từ trong cổ họng anh phát ra tiếng kêu của một dã thú bị thương, từng giọt từng giọt nước mắt nhanh chóng tràn ra khóe mắt, đọng lại trên gương mặt tái nhợt lạnh như băng của Dư Hạc.

“Không được, cầu xin em đừng như vậy !” Anh mạnh mẽ ôm chặt lấy thân thể lạnh băng kia, cứ như muốn siết vỡ Dư Hạc trong ngực mình. Nước mắt khiến cho tầm nhìn trở nên mơ hồ, ngay cả ý thức cũng sắp mơ hồ theo. Anh chỉ là theo bản năng mà ôm chặt lấy cậu, giống như nhiệt độ cơ thể của Dư Hạc vẫn còn ấm áp, giống như làm vậy cậu sẽ không rời đi nữa.

Nhưng mà, cậu rốt cục không tỉnh lại. Tại sao mình ủ mãi mà tay em ấy vẫn không ấm lên ?

Môi Giản Quân Khải không ngừng run, “Đừng mà, không được như vậy, Dư Hạc em không thể như vậy.” Em sao lại có thể làm vậy hả, sao có thể vào lúc anh đã thành công khiến em yêu anh mà rời bỏ anh, sao có thể để anh lại một mình mà đau khổ. Em sao lại có thể…

“Anh không cho phép em làm thế, tỉnh lại đi có được không. Anh còn chưa cho phép em chân chính yêu thương anh, còn chưa chứng minh là mình không giống Kiều Tân Hạo, đừng rời bỏ anh được không. Dư Hạc……” Giản Quân Khải trước giờ chưa từng chật vật như vậy, giờ phút này, anh hệt như một đứa trẻ khóc đến khàn cả giọng, tiếng khóc từng trận vang lên trong bệnh viện, nó giống như một làn sương mù dần lan tràn ra, trên khóe mắt của rất nhiều y tá cũng đọng lại từng viên nước.

“Không được, không được !” Giản Quân Khải từ trong mơ bừng tỉnh dậy, anh ôm lấy ngực nặng nề thở hổn hển, mồ hôi đầy đầu từ trên trán lăn xuống. Anh dồn dập thở vài hơi, cuối cùng cũng cảm thấy loại áp lực khiến người ta hít thở không thông này tiêu tán một chút.

Ý thức dường như vẫn còn mơ hồ, qua hồi lâu, Giản Quân Khải mới rốt cục nhận ra là mình lại vừa mơ thấy Dư Hạc. Mơ thấy cậu lúc trước khi chết, mơ thấy cổ họng nghẹn ngào của mình cứ liên tục gào to, nhưng cậu sẽ không bao giờ đáp lại nữa. Sẽ không còn cau mày lạnh lùng nhìn anh như lúc đầu, cũng sẽ không bình tĩnh nhìn anh như đoạn thời gian cuối cùng kia. Cậu giờ đây chỉ yên bình mà nằm nơi đấy, không còn bị đau đớn tra tấn nửa đêm phải tỉnh dậy nữa, cũng sẽ không chỉ còn lại một ít độ ấm.

Giản Quân Khải siết chặt nắm tay, anh chờ không được, một ngày cũng chờ không được nữa. Anh muốn gặp Dư Hạc, muốn thấy cậu hiện ra trước mắt mình một cách rõ ràng, anh muốn lập tức đến trường học của Dư Hạc, cho dù chỉ là đứng từ xa mà liếc mắt nhìn về cổng trường, anh cũng muốn được tận mắt nhìn thấy cậu.

Đúng vậy, Giản Quân Khải đã sống lại, sống lại vào thời điểm mười năm trước. Lúc này Dư Hạc đang mười sáu tuổi, Giản Quân Khải mười bảy, tương lai là không thể đoán trước.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: HNRTV, Hạc Cúc, Sếu, TTripleNguyen, amexpieg, dududu, lanna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cucngu, Hoangthaophuong, kokoro2208, Lybra, nguyễn hằng123 và 99 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.