Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 5 bài ] 

Thất Thất - Chanh Tử Vũ

 
Có bài mới 14.02.2013, 11:22
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 23.11.2012, 20:14
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 4107 lần
Điểm: 18.32
Có bài mới [Đam mỹ - Đoản văn] Thất Thất - Chanh Tử Vũ - Điểm: 100
Thất Thất


Tác giả: Chanh Tử Vũ

Edit: VyYen9x

Đây là một đoạn tình yêu mà vừa mới bắt đầu liền vô vọng, hắn chưa từng nghĩ tới có thể được đáp lại, thậm chí chưa từng nghĩ hắn tồn tại như một kẻ hèn mọn, chỉ cần một cái chớp mắt là nhận được chú ý.

Trên đời này chỉ có thể dùng từ xa xôi nhất, khoảng cách xa nhất, chỉ là biết đứng nhìn.

Kỳ Thích lúc mười tuổi  bị bán vào Thương Hàn Bảo.

Nhà rất nghèo, nhiều năm nay lại liên tục gặp nạn đói, không còn con đường nào khác.

Bị bán vào Ma Giáo chỉ có hai đường ra, đó là làm một tên lính quèn, hoặc là làm nam sủng, đều không có kết cục gì tốt đẹp. Kỳ Thích ngày thường xấu xí, chủ quản liếc hắn một cái sau đó để cho một tên lính dẫn hắn đi đến doanh trại.

Từ đó Kỳ Thích bắt đầu được Thương Hàn Bảo huấn luyện binh. Cuộc sống trong doanh trại cực kỳ tàn khốc, phía trên người quản sự luôn dùng không hết phương pháp hành hạ bọn họ, vì luyện công phải đứng suốt một ngày là chuyện thường, Hạ Thiên để cho bọn họ ngủ ngoài đồng, mặc cho muỗi đốt, mùa đông thậm chí tưới nước lên chăn mền của bọn họ, để cho bọn họ vùi ở mảnh băng vụn bên trong ngủ. Thức ăn căn bản không đủ để no bụng, hơi không chú ý còn phải chịu roi, huấn luyện tàn khốc như vậy, có người không chịu nổi bị chết, bị điên không phải là ít, thi thể toàn bộ ném ra bãi tha ma chất thành đống.

Một nơi tàn khốc như vậy, tự nhiên Kỳ Thích cũng không có thể tốt được. Mặc dù còn sống, nhưng cả người đều là vết thương, cổ họng cũng vì kêu gào quá nhiều khi bị dụng hình, từ đó cũng không thể nói chuyện nữa.

Quản sự mà nói: các ngươi chỉ là súc sinh do Thương Hàn Bảo dùng tiền mua về, vào tới nơi đây xác định ai có thể chịu đựng được, có thể cố gắng được, thì một ngày nào đó có thể thành người,  nếu không chịu đựng được thì chỉ có con đường chết.

Bản thân Quản sự cũng đã từng trải qua cuộc huấn luyện như địa ngục này còn sống mà đi ra, rốt cuộc có thể không phải chịu hành hạ nữa, ngược lại lại hành hạ một nhóm sinh mạng yếu ớt kia.

Kỳ Thích vẫn chịu được đến năm mười sáu tuổi, ngày nào cũng như vậy cố gắng chịu đựng đi qua. Người bên cạnh chết một nhóm mới lại bổ sung vào, vừa bắt đầu trong doanh hắn còn có bằng hữu, nhưng càng về sau những gương mặt quen thuộc bên cạnh càng ngày càng ít, hắn cũng dần dần chết lặng, cùng thời gian hắn tiến vào có mười mấy người, cuối cùng chỉ có một mình hắn sống đến bây giờ.

Rốt cuộc có một ngày quản sự nói với hắn: ngươi hiện tại là binh lính chính thức của Thương Hàn Bảo rồi, thu dọn đồ đạc đến tổng đà đi.

Kỳ Thích cuối cùng cũng thoát khỏi nơi tối tăm không có ánh mặt trời kia, từ trong địa ngục sống sót mà trở ra, trong khi những đám người kia vẫn giùng giằng mà dùng ánh mắt sùng kính, ghen tị, tự hỏi liệu mình có thể rời khỏi rời khỏi cái chỗ này.

Quản sự đối thành quả huấn luyện được Kỳ Thích rất là hài lòng, bởi vì dưới sự hành hạ của mình hắn cư nhiên không chỉ có sống sót, người còn cao cao to rất là bền chắc. Nhưng Kỳ Thích rõ ràng hiểu được, thân thể của mình đã sớm tiêu hao, mắt thấy ngày càng sa sút, hắn mới chỉ có mười sáu tuổi mà thôi, hàng đêm đã bị ra mồ hôi trộm, tay chân lạnh như băng, hắn cảm thấy như vậy mình căn bản không sống tới hai mươi tuổi.

Chỉ là thật ra thì có sống hay sống được bao lâu đối với Kỳ Thích mà nói không có ý nghĩa gì, khi ở Thương Hàn Bảo căn bản không cần suy tính cái gọi là sống thọ và chết tại nhà. Sau khi chịu qua tất cả các hành hạ, rất nhanh sẽ phải chân chính tiến vào cuộc chém giết máu thịt, có quá nhiều cơ hội khiến thân thể đổ xuống, đầu và thân hai nơi.

Là binh lính chính thức trong quân doanh, có rất nhiều người là có công phu hay có nội tình mà trực tiếp tiến vào hợp nhất, cùng hắn loại này từ dưới đẳng binh trải qua thử thách sống không bằng chết hành hạ nhân cách mới được tiến vào. Những người đó rất nhiều người còn có vẻ mặt tươi cười khôi hài hay nói, nhưng mà Kỳ Thích người như vậy, cho dù giọng hắn không bị khàn thì cũng không có tâm tình nào cùng bọn họ chuyện trò vui vẻ.

Từ ra khi ra đời cho tới bây giờ, sự hiện hữu của hắn tựa hồ không có chút ý nghĩa nào có thể nói, thân thể ngày càng sa sút, có lúc còn tự nhiên phun ra máu, nhưng hắn cũng không khổ sở. Kỳ Thích biết mình rất nhanh có thể biến thành một cỗ thi thể bị ném ra bên ngoài  bãi tha ma, không có ai nhận ra, không có ai thương hại. Vô luận là thân thể hay là tâm linh, đều giống như một chậu than sắp đốt sạch lửa, chỉ là ở đó lặng lẽ chờ đợi thời điểm diệt vong.

    Tính tình hắn cô độc  nên rất nhanh bị mọi người xung quanh coi hắn là người ngoại tộc không tiếp xúc với hắn, mọi người đều chê cười hắn bị câm điếc, nói hắn là kẻ ngu, hắn cũng không có cảm giác gì.

Hắn vẫn cho là hắn cả đời này sẽ như vậy thôi. Cho đến ngày đó gặp được người kia.

Trong binh doanh thường thường có người nhắc tới Thúy Nguyệt điện ở phía nam, là môn phái mạnh mẽ hưng thịnh giống như mặt trời giữa trưa, tất cả mọi người đều biết Thúy Nguyệt điện ở phía nam đang tuyên bố muốn tiêu diệt Thương Hàn Bảo, nhưng Thương Hàn Bảo là một nơi như thế nào chứ? Mọi người nói đi nói lại, sau khi nói xong cùng nhau cười ha ha bang phái ở pía nam kia thật đúng là không tự lượng sức mình.

Vậy mà rất nhanh, Nguyệt điện thật sự đã tập kích vào phân đà trung tâm của Thương Hàn Bảo, trong doanh nhận được tin tức, liền sai một đội ngũ đi ngăn chặn, Kỳ Thích chính là một thành viên trong đội ngũ đó.

Kỳ Thích nhớ ngày đó hắn mới vừa tròn mười bảy tuổi, ngày đó ánh trăng rất đẹp, dường như biểu thị trong sinh mệnh của hắn sắp gặp gỡ được một điều tươi đẹp nhất. Thời điểm bọn họ chạy tới phân đà, cả công sự đã lửa mạnh hừng hực, Thúy Nguyệt điện bất ngờ tập kích Thương Hàn Bảo, thế nhưng quân lực lại chỉ có mười mấy người. Mấy ngàn người đối với mười mấy người, theo lý thuyết thắng lợi không có vấn đề.

Nhưng là bọn hắn sai lầm rồi.

Khi ngân quang chợt lóe lên một đạo kiếm mạnh mẽ như gió quét ngang, lúc này liền ngã xuống hơn trăm người, toàn bộ binh lính Thương Hàn Bảo cũng hoảng sợ rồi. Xuyên thấu qua đám người hỗn loạn, Kỳ Thích nhìn thấy trên mặt đất máu đã chảy thành sông mặt đất đều là màu đỏ tươi, dưới ánh trăng có một người thiếu niên đang đứng đó, tóc dài đen nhánh mặt tái nhợt, mặc một bộ áo trắng. Vết máu của mấy trăm người cũng không có dính đến trên người hắn một chút xíu, chỉ có máu đỏ tươi theo trường kiếm như một loại thủy tinh trong suốt chảy xuống.

Người kia ngẩng đầu lên.

Kỳ Thích nhìn thấy hắn tuyệt mỹ vô cùng quả thật có thể làm người ta lập tức quỳ gối dưới gương mặt của hắn. Lạnh như vậy, xinh đẹp như vậy, ánh mắt như mang hàn khí, một loại lạnh nhạt xa cách khiến tâm thần người ta rung động. Con người tuyệt mỹ này giống như không thuộc về phàm trần, hắn giống như là đang xem phong cảnh bình thường nhìn lướt qua thây phơi khắp nơi trên chiến trường, phối hợp nâng lên một nụ cười ôn hoà.

Không có ai còn dám bước lên phía trước, tất cả mọi người nhìn người kia giống Tu La địa ngục một loại kinh khủng, hơi thở cùng thực lực thật đáng sợ, khiến máu toàn thân như đọng lại. Kỳ Thích nhìn người kia, không chớp mắt chăm chú nhìn, hắn nghe đến bên cạnh có người run rẩy nói: "Đó, đó là quỷ. . . . . ."

Là quỷ? Kỳ Thích sẽ không tin, con quỷ nào lại có thể có vẻ đẹp say lòng người như vậy.

Kỳ Thích cảm thấy trái tim của mình đang nhảy múa, từng phát từng phát cơ hồ như muốn thoát ra khỏi lồng ngực, không ngừng kích động. Hắn còn tưởng rằng nó đã sớm lạnh cứng rắn, cái gì đều không để ý rồi, mà cho tới bây giờ, hắn mới phát hiện thì ra là nó vẫn có thể nhảy lên điên cuồng như vậy.

Kỳ Thích cũng không biết vì sao, hắn cũng không thể nghĩ thông suốt được là vì cái gì, đến tột cùng là người kia như Tu La Luyện Ngục, một dạng yêu ma tàn nhẫn lại chinh phục hắn, còn giống như hoa anh túc một loại diễm lệ, gương mặt kia mê hoặc hắn, hắn không biết. Nhưng là hắn thần phục, trong khoảnh khắc đó, vạn kiếp bất phục loại mà từ nội tâm đối với thiếu niên dưới ánh trăng này thần phục.

Bởi vì dưới ánh trăng này, người nọ,chỉ lơ đãng mỉm cười một cái, đã để cho hắn như sống lại, để cho hắn lần nữa tìm được một vật gì đó điên cuồng mà khát vọng, để cho hắn say mê không thể tự kềm chế.

Người kia không có tiếp tục tiêu diệt đám người đã không thể nhúc nhích kia. Trái lại hắn lại thu kiếm về, mang theo mười mấy người kia biến mất một cách bí ẩn. Kỳ Thích hoảng hoảng hốt hốt, thậm chí không biết hắn là như thế nào theo đội Thương Hàn Bảo trở về. Cái nhìn kia về sau đã làm linh hồn hắn, tính mạng hắn giống như đều cùng người thiếu niên áo trắng dưới ánh trăng đi mất không tìm được đường trở về, tâm tâm niệm niệm đều là người tựa như Thiên Tiên, Tu La địa ngục kia.

Lần đó những người may mắn còn sống sót đều kinh hồn bạt vía, sau bắt đầu đàm luận về người kia, Kỳ Thích rốt cuộc biết tên của của thiếu niên áo trắng kia. Người kia gọi Trịnh Thiên Vấn, tuổi gần 14 đã là tả hộ pháp của Thúy Nguyệt Điện, trên giang hồ người ta gọi là" La Sát Áo trắng " .

Trịnh Thiên Vấn, Thiên Vấn, Thiên Vấn, Thiên Vấn. . . . . . Hắn ở trong lòng không ngừng mặc niệm, chỉ là một cái tên mà thôi, nhưng thật giống như là biết được một bí mật to lớn, giống như tìm được bảo bối bảo bối, kích động không kiềm chế được.

Rốt cuộc thời điểm hắn nằm mộng, hắn đã gọi tên của người ta ra. Ngày thứ hai cả doanh trại mọi người lại bắt đầu lôi hắn ra làm chuyện cười: "Các ngươi thấy không, kẻ ngu như hắn ánh mắt rất cao, cứ nhiên lại nhớ tới cái người mặc áo trắng Trịnh Thiên Vấn."

Tất cả mọi người đang cười nhạo hắn, Kỳ Thích rất khó chịu, hắn không muốn người khác đem nhân vật Thần Tiên như vậy liên hệ cùng một kẻ tầm thường như hắn. Vậy mà những người đó sau khi giễu cợt, lại còn bắt đầu đối với Trịnh Thiên Vấn lên tiếng khinh nhờn: "Cái tên La Sát áo trắng dáng dấp quả thật xinh đẹp, so với nhiều nam sủng tiểu gia của Thương Hàn Bảo xinh đẹp hơn nhiều, cũng không biết người nào mới có thể đem một nhân vật như vậy lên trên giường đi . . . . . ."

Kỳ Thích liền nhào tới đánh, không để ý mọi người khuyên can cùng lôi kéo. Trong binh đoàn này không một ai đồng tình với một tên câm điếc quái gở, đã sớm xem hắn không vừa mắt liền vây lại bắt đầu đấm đá hắn. Cuối cùng Kỳ Thích bị đánh đến nỗi không bò dậy nổi, còn bị nôn ra máu, bộ quầnn áo duy nhất cũng bị máu của hắn bắn lên làm cho loang lổ.

Sau khi đám người tản đi, Kỳ Thích khắp người đều đau đớn, nhưng hắn chẳng hề để ý còn nở một nụ cười.

Hắn bắt đầu mong đợi bị phái đến tiền tuyến, bởi vì hắn muốn nhìn Trịnh Thiên Vấn lâu hơn một chút. Về sau Thương Hàn Bảo cùng Thúy Nguyệt điện tất cả lớn nhỏ cũng đã giao chiến mấy lần, mỗi lần Kỳ Thích cũng đầy cõi lòng mong đợi, nhưng rốt cuộc không thể thấy được thiên thần áo trắng trong lòng hắn.

Thân thể càng ngày càng sa sút, hắn mong muốn trước khi chết, có thể nhìn thấy thiên thần của hắn một lần nữa.

Khi Kỳ Thích tròn mười tám tuổi, sau tháng thứ hai, khi không còn nhiều mong đợi trên chiến trường, hắn rốt cuộc lại thấy được Trịnh Thiên Vấn.

Thiếu niên mười năm tuổi so lần trước nhìn trưởng thành hơn nhiều, càng thêm thành thục, càng thêm tuấn mỹ hơn người, mái tóc đen làn da trắng hồng cùng hơi thở bén nhọn, vẫn không không thay đổi chút nào.

Đã quá lâu, quá lâu quá lâu rồi, Kỳ Thích đã sớm muốn gặp hắn, nghĩ đến nổi muốn điên lên rồi.

Rốt cuộc...Rốt cuộc... rốt cuộc... nỗi nhớ giống như chảy xuôi thành sông, đã không cách nào ức chế. Trịnh Thiên Vấn vẫn không ngừng vô tình vung kiếm lên, mỗi một nhát kiếm đều khiến nhiều người cụt tay cụt chân, mọi người rối rít tránh không kịp, nhưng Kỳ Thích lại giống như như mê muội vẫn hướng về phía phương hướng đang chém giết của hắn. Hắn sợ không còn kịp nữa, hắn nghĩ muốn tới gần hắn, hắn nghĩ muốn cặp mắt trống rỗng lạnh như băng kia có thể ẩn ra bóng dáng của hắn, cho dù bị tử vong trong nháy mắt cũng được.

Hắn liều mạng giùng giằng đến gần hắn, rốt cuộc đến gần, gần đến nỗi hắn thậm chí có thể nhìn thấy rõ các lọn tóc đang bay trong gió của hắn, Kỳ Thích ngây dại, tóc của hắn rất dài rất đẹp, bọn họ đứng gần nhau như vậy, gần đến nỗi hắn đưa tay là có thể đụng chạm được.

Đó là một loại sùng bái như thế nào, máu cả người đều ở đây cuồn cuộn đang gọi ồn ào, Kỳ Thích cơ hồ thiếu chút nữa sẽ phải quỳ rạp xuống trước mặt hắn, hướng tới hắn giao ra tất cả, tất cả, tất cả, tất cả. . . . . . Hắn có tất cả.

Nhìn ta. . . . . . Trong lòng hắn không ngừng van xin, van cầu ngươi nhìn ta một lần. . . . . . Bả vai truyền đến một hồi đau nhức làm người đầu óc hắn trống rỗng, tay trái của hắn bay ra ngoài, máu tươi chảy lênh láng, Kỳ Thích đau đến té xuống đất co quắp, nhưng vẫn là chấp nhất ngước đầu nhìn người nọ. Trịnh Thiên Vấn lạnh như băng  kiếm chặt xuống cánh tay trái của hắn, trong khoảnh khắc đó đã lướt qua nhau, cách chỗ hắn ngã xuống rất xa, như cũ không để ý chút nào tiếp tục chém giết, từ đầu đến cuối chưa từng nhìn thẳng qua hắn một lần.

Không cần. . . . . . Không cần. . . . . . Giết chết ta cũng được, chỉ cần nhìn ta một lần. . . . . . Nhưng là hắn đã không còn có khí lực nữa rồi, khàn khàn  kêu thảm thiết bao phủ ở trong đám người, nhìn bóng dáng màu trắng từ từ đi xa. Kỳ Thích ánh mắt bị nước mắt làm cho mơ hồ, hắn gào khóc, linh hồn cùng thân thể cũng đau đến không muốn sống.

Hắn giống như con một kiến, ở trong mắt người đó, vĩnh viễn không thấy được.

Kỳ Thích cho là mình đã chết ở nơi nào, nhưng là hắn bị mang trở về, hắn vẫn còn sống. Hắn không còn tay trái, tay phải vẫn có thể cầm kiếm, còn có thể tiếp tục lưu lại binh doanh.

Thương thế của hắn cũng dần tốt lên, trong doanh sau cái ngày đó cũng không có ai cười hắn nữa, mọi người đều biết hắn sẽ lại nổi điên sẽ đánh loạn một trận, nhưng Kỳ Thích rõ ràng là có thể nhìn thấy được trong con mắt của bọn họ có giễu cợt cùng khinh thường. Vào buổi tối trước khi ngủ, nhiều người thường lôi chuyện của hắn ra suồng sã tranh luận, một người điên khùng, ngu đần, câm điếc, tàn phế như thế mà lại giám đi mê luyến Tả hộ pháp của Thúy Nguyệt điện, lại ngây ngốc vọt tới trận tuyến, còn bị chặt rơi một cánh tay.

Có một ngày có người vén lên cái chăn của Kỳ Thích lên, cười ha ha nói: "Mọi người nhìn xem, hắn bị câm nhưng không phải bị điếc đi, hắn cũng nghe thấy, ở nơi này len lén cắn chăn khóc đấy."

Bên cạnh đã có người vây quanh lấy hắn làm niền vui, châm chọc nói: "Chúng ta cũng không biết thì ra là kẻ ngu như ngươi cũng rất yếu ớt ah."

"Không thể như vậy sao, bị người yêu chém đứt tay tư vị như thế nào, thương tâm muốn chết đi, tại sao không đi thắt cổ đi."

"Ai ai, chớ nói lung tung, cái gì mà người yêu, người ta là La Sát áo trắng căn bản không biết đến cái rễ hành là hắn ah, thật là thê thảm. . . . . ."

"Ha ha, cái gì gọi là cóc ghẻ mà muốn ăn thịt thiên nga, người thiếu nam nhân sao, nếu là dáng dấp hơi đập vào mắt một chút Gia ngược lại có thể thỏa mãn ngươi. . . . . . Đáng tiếc tên câm điếc nhà ngươi dáng dấp đã cường tráng lại còn xấu xí, bây giờ lại tàn phế, Gia chính là đi chơi kỹ viện tìm ông già cũng không tới phiên ngươi a. . . . . ."

Bị người vô duyên vô cớ châm chọc, Kỳ Thích đã quen, hắn có thể nhắm mắt lại không nhìn không nghe, nhưng những điều bọn hắn nói lại là sự thật nó cứ như gai nhọn không ngừng đâm vào lòng hắn, để cho hắn sống không bằng chết. Trịnh Thiên Vấn căn bản không biết đến sự hiện hữu của hắn, thậm chí chưa từng liếc hắn một cái.

Vì đối phó với Thúy Nguyệt điện, Thương Hàn Bảo đặc biệt nghiên cứu một loại mê trận, kết hợp với bát quái cùng khói mê khói độc, Kỳ Thích đã được huấn luyện nghiêm ngặt, đối với cái trận này, cũng học được cách đi lại tự nhiên như thế nào trong cái trận này.

Hắn sớm nên nghĩ đến trận pháp dùng để đối phó Thúy Nguyệt điện, thì có khả năng là dùng để kiềm chế Trịnh Thiên Vấn, nhưng chờ thời điểm hắn thấy rõ đối phương chính là tiên nhân áo trắng tóc đen này, Thiên La Địa Võng đã bày ra. Hắn nghĩ phải nhắc nhở Trịnh Thiên Vấn coi chừng, nhưng hắn căn bản không cách nào nói chuyện, vô luận dùng sức như thế nào cũng chỉ có thể phát ra thanh âm khàn khàn trầm thấp.

Mọi người ai có chức nấy, mọi nơi tản ra, sương mù làm cho người ta ở bên trong khói trắng không thấy được địch ta, Kỳ Thích căn bản không có chạy theo hướng mình nên đi, mà là lo sợ không yên đi tìm bóng dáng của Trịnh Thiên Vấn. Phía sâu trong sương mù có khí độc, nhẹ thì có thể khiến người bị mù mắt, nặng thì có thể hư hại thần kinh, Thúy Nguyệt điện ở trong sương mù mất đi lực chiến đấu, đã sớm chuẩn bị sẵn sàng chờ người chém giết, không chỗ nào có thể trốn, có chạy đằng trời.

Kỳ Thích sắp phát điên, hắn tuyệt đối không thể để Trịnh Thiên Vấn bị bọn hắn giết hại. Ở trong một mảnh trắng xóa hắn nổi điên chạy càng nhanh hơn, hắn tựa hồ biết ở đâu có thể tìm được Trinh Thiên Vấn, là điên rồi cũng tốt không điên cũng được, hắn thật biết Trinh Thiên Vấn đang ở đâu, hắn chính là cảm thấy.

Rốt cuộc khi nhìn hắn thấy Trịnh Thiên Vấn, hắn đang vuốt cái trán dựa vào một thân cây, giống như là cố gắng điều khí. Kỳ Thích nhìn thấy hắn nhắm chặt hai mắt, đó nhất định là bị khói độc đả thương mắt, hắn vội vàng muốn đến gần, Trịnh Thiên Vấn nghe được tiếng động lập tức cảnh giác, giơ lên kiếm quát: "Là ai?"

Kỳ Thích không phát ra được thanh âm nào, hắn nhìn thấy Trịnh Thiên Vấn sau lưng có một một bóng đen đang đến gần, hắn không nhớ chút suy nghĩ liền nâng kiếm tiến lên.

Ở thời điểm hắn chém rớt người kia, Kỳ Thích mới nhìn rõ đó là người trong doanh của bọn hắn, người đó đang dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn hắn, tiếp theo té xuống đất không một tiếng động. Cơ hồ là cùng lúc đó, phần lưng Kỳ Thích cũng truyền đến một hồi đau nhức kịch liệt.

Hắn té quỵ dưới đất, hắn biết Trịnh Thiên Vấn võ công cao cường như vậy cho dù tạm thời không thể thấy vật cũng có thể theo thính giác để phán đoán, lúc này Trịnh Thiên Vấn chỉ là tự vệ, cũng không ý thức được động tác của Kỳ Thích mới vừa rồi đột nhiên hướng tới hắn chỉ là vì cứu hắn.

Một kiếm kia đâm rất sâu, Trịnh Thiên Vấn ngồi chồm hổm xuống ôm hắn nâng lên, đôi tay đã thấm đầy máu. Kỳ Thích cả người đều run lên, hắn căn bản không để ý đến vết thương, Trịnh Thiên Vấn đang ôm hắn! Hắn thật không giám tưởng tượng cuối cùng có một ngày sẽ được ở trong lòng của Trinh Thiên Vấn.

"Ngươi làm sao vậy?"

Kỳ Thích lắc đầu một cái, thậm chí không nghĩ tới Trịnh Thiên Vấn giờ phút này không thấy được, toàn bộ nhận thức của hắn đều đặt ở Trịnh Thiên Vấn đang ở bên cạnh hắn, gần như vậy, được hắn ôm, Kỳ Thích chết cũng không hối tiếc, bởi vì hắn rốt cuộc đã để cho Trịnh Thiên Vấn biết, trên thế gian mịt mờ này, có một kẻ hèn mọn tên là Kỳ Thích đã từng tồn tại qua.

Trịnh Thiên Vấn lại hỏi một tiếng, Kỳ Thích cắn răng liều mạng đứng lên, kéo tay Trịnh Thiên Vấn. Hắn biết phải đi như thế nào để thoát khỏi mê trận này, hắn muốn dẫn Trinh Thiên Vấn đi ra ngoài, vô luận phải nhận hậu quả như thế nào, hắn cũng cũng không buông tay.

Vết thương trên lưng buốt thấu xương, cộng thêm lần đó bị chặt đứt cánh tay, một dạng đau đớn khiến cho người ta muốn nổi điên. Trịnh Thiên Vấn xuống tay rất nặng, nhưng không giống như lần trước hắn cảm thấy rất thống khổ, hiện tại hắn được cầm tay Trinh Thiên Vấn kéo đi, hắn đã cảm thấy rất hạnh phúc.

"Ngươi. . . . . . Ngươi rốt cục là ai?" Trịnh Thiên Vấn hỏi hắn.

Kỳ Thích không có cách nào trả lời hắn, chỉ có thể nắm thật chặt tay của hắn, cố gắng nhịn đau dẫn hắn đi về phía trước. Hắn không thể chần chờ, một khi làm trễ nãi chốc lát, Trịnh Thiên Vấn sẽ thêm một phần nguy hiểm.

Tay của Trịnh Thiên Vấn thật lạnh, nhưng lại rất tín nhiệm để cho hắn lôi kéo, lại hỏi: "Ngươi có phải hay không sẽ không nói chuyện?"

Kỳ Thích tay lại nắm chặt lại, ý nói ‘ đúng vậy ’.

Hắn lôi kéo Trịnh Thiên Vấn ở tầng tầng lớp lớp sương mù chạy như điên, không gian một mảnh tịch mịch, sương mù bao quanh. Kỳ Thích có ảo giác, giống như màn sương mù này không có điểm cuối, hắn cứ thể lôi kéo Trinh Thiên Vấn đi thẳng đi thẳng, đi tới địa phương mà mình muốn đi. Cho đến khi sương mù từ từ tản đi, máu đã chảy tràn khắp người cũng không chống đỡ được nữa, hắn rốt cục buông tay Trịnh Thiên Vấn ra, khó khăn ngã xuống.

Trịnh Thiên Vấn xoay người ôm lấy hắn, Kỳ Thích hô hấp đã khó khăn, cố gắng lục lọi đến tay Trịnh Thiên Vấn, ở trong lòng bàn tay hắn viết xuống mấy chữ.

"Nam. . . . . . Suối nước. . . . . .Rửa. . . . . . Mắt. . . . . ." Trịnh Thiên Vấn đọc lên mấy chữ hắn viết: "Ngươi là muốn nói, ở phía nam có suối nước, có thể trị hết đôi mắt của ta?"

Kỳ Thích nắm tay của hắn lại nắm chặt lần nữa.

"Ngươi tại sao muốn cứu ta, ngươi là ai?" Trịnh Thiên Vấn lại hỏi. Kỳ Thích cười, ở bên trong lòng bàn tay Trịnh Thiên Vấn viết một chữ "Thất".

Tên của hắn vốn chính là cái âm này, lúc nhỏ, Ca Ca Tỷ Tỷ cũng đều gọi hắn là "Thất Thất" .

"Thất. . . . . ." Hắn nghe được Trịnh Thiên Vấn lẩm bẩm lặp lại một lần nữa cái tên này đã nhiều năm rồi không có ai gọi, nước mắt liền chảy ra, Trịnh Thiên Vấn nhớ tên của hắn,  cả đời hắn được như vậy là đủ rồi.

Kỳ Thích lần nữa bắt được tay Trịnh Thiên Vấn, viết một chữ "Đi", nhưng vẫn lưu luyến không nỡ buông, hắn cứu Trinh Thiên Vấn trận này, chính là uổng công khổ cực rồi.

Trịnh Thiên Vấn không có lập tức đi, hắn đem tay sờ lên mặt của Kỳ Thích, giống như xác nhận bộ dáng của hắn, lại sờ tới một tay đầy nước mắt, rõ ràng ngẩn ra, trên mặt xinh đẹp hiện lên một mảnh mờ mịt, một tia nghi ngờ.

Kỳ Thích đẩy hắn, cho dù không nỡ, nhưng là. . . . . . Mộng đã kết thúc, hắn biết, hắn cũng không cầu xin nhiều lắm.

Trịnh Thiên Vấn rốt cuộc đứng lên, đối với hắn nói: "Thất. . . . . . Ngươi cố gắng chống đỡ, ta lập tức trở về, lập tức trở về tìm ngươi. . . . . ."

Một cỗ chua ngọt khó có thể ức chế tràn vào trái tim, Kỳ Thích rưng rưng mỉm cười, nhìn bóng lưng tuyết trắng đi xa, trong lòng yên lặng nói, Thiên Vấn, Trịnh Thiên Vấn, gặp lại sau, ngươi vĩnh viễn sẽ không biết, thật ra thì ta. . . . . . Ta yêu ngươi. . . . . . Mặc dù chỉ là một sự ngưỡng mộ xa vời. Sống cả cuộc đời này, cuối cùng thì hắn cũng làm được chút gì, cuối cùng thì cũng để lại chút gì. Hôm nay Trịnh Thiên Vấn biết hắn, Trịnh Thiên Vấn nhớ hắn, Trịnh Thiên Vấn đã cho hắn một cam kết nói sẽ trở về tìm hắn, vậy là đủ rồi.

Ý thức đã từ từ lung lay, Kỳ Thích biết tử vong sắp đến, chết cũng không tiếc.

Nhưng trời cao không có nhân từ như vậy, Kỳ Thích vẫn tỉnh lại, tỉnh ở trong Hình đường của Thương Hàn Bảo. Hắn đối với Trịnh Thiên Vấn mê luyến mọi người đều biết, hắn lại té xỉu ở bìa rừng núi hoang dã, không có ai đoán không được đã xảy ra chuyện gì.

"Là ngươi để cho Trịnh Thiên Vấn chạy ?"

Kỳ Thích mỉm cười gật đầu một cái.

Hắn thản nhiên chọc giận tới những người đó, hắn nhìn thấy đủ loại kiểu dáng hình cụ tra tấn. Tóm lại là muốn chết, Thương Hàn Bảo không để cho hắn chết ở trong núi rừng mà dẫn hắn trở về Hình đường, chính là muốn cho hắn chết một cách thống khổ hơn cũng là muốn để cho những người khác nhìn thấy, lấy một răn trăm.

Kỳ Thích không thèm để ý, kéo dài thời gian còn sống đối với hắn mà nói là vô vị  thống khổ, chỉ là kéo dài mấy phần hắn si ngốc tưởng niệm cùng yêu say đắm mà thôi.

Rốt cuộc đang lúc mọi người  vây xem, người chấp hành đem hắn ném vào một ván gỗ bên trên có rất nhiều đinh nhọn, đinh sắt dài vài thốn đâm sâu vào thân thể của hắn, khiến mọi người thấy hắn đang kêu gào thảm thiết trong thống khổ miệng mở rộng co quắp không tiếng động kêu thảm.

"Thấy không, đây chính là kết quả của phản đồ!"

Đau vô cùng khiến nước mắt trào ra, Kỳ Thích tự nói với mình, không có việc gì, không có việc gì, mình bị biến thành như thế nào cũng không quan hệ.

A —— hắn nghe đến đám người kia đang hoan hô, hắn coi như không nhìn thấy bọn họ đang hả hê nhìn hắn, hắn nghĩ, như thế nào cũng không quan hệ, bởi vì ta đã cứu được Trịnh Thiên Vấn.

Bàn ủi nung đỏ bị nhét vào trong miệng của hắn, khoang miệng toàn bộ bị phỏng nát, toàn thân hắn giãy giụa sôi trào muốn chết, nhưng vẫn là quật cường mỉn cười. Trịnh Thiên Vấn chắc đã trở lại Thúy Nguyệt điện rồi, hẳn là lông tóc không bị thương đi. . . . . . chắc không sảy ra chuyện gì rồi, nếu không người của Thương Hàn Bảo cũng không tức giận như vậy . . . . . ."Như thế nào, có hối hận hay không?" Người chấp hành hỏi.

Hối hận? Tại sao phải hối hận? Cứu người mà cả đời này mình sùng bái nhất giành tình cảm chân thành nhất, Kỳ Thích nằm mơ cũng sẽ mỉm cười.

Kỳ Thích lắc đầu một cái, khi hắn lắc đầu trong nháy mắt bàn ủi nóng bỏng  thẳng tắp chọc vào mắt phải của hắn, toàn thân hắn điên cuồng run rẩy, giùng giằng ở trên tấm gỗ tràn đầy đinh trằn trọc. Tiếp con mắt trái cũng một hồi đau nhức kịch liệt, hắn lăn lộn điên cuồng la, thanh âm thê thảm khiến người ta không đành lòng nghe thấy.

"Lặp lại lần nữa, hối hận hay không?"

Kỳ Thích như cũ quật cường lắc đầu, đã bất tỉnh lại bị dội tỉnh sau toàn thân đã đau đến chết lặng, lưỡi đao lạnh như băng áp vào tay phải của hắn, hắn nghe đến thanh âm tàn khốc kia nói: "Chưa tới phút cuối chưa thôi phải không, có phải hay không muốn đem ngươi làm thành ‘ người lợn ’ mới hiểu được hối hận?"

Thiên Vấn. . . . . . Kỳ Thích nhếch miệng cười thảm một chút, toàn thân đau nhức, lúc này hắn lại nhìn thấy người kia đang quay đầu hướng hắn mỉm cười, nụ cười tuyệt đẹp mà dịu dàng.

Chờ hắn nữa tỉnh lại, đã không có tay, không có chân, máu chảy đầy đất, nhưng vân không có chết. Đây đã là cực hình cuối cùng, thấy hắn chết cũng không hối cải như vậy, khiến kẻ hành hình cũng bị mất tính nhẫn nại, nói với hắn: "Ngươi ngoan ngoãn thừa nhận đi, ta sẽ để cho ngươi chết thống khoái. Nếu không chịu thống khổ đổ máu mà chết ngươi tưởng tượng không nổi đâu."

Lưỡi đao lạnh như băng để ngang trên cổ hắn, Kỳ Thích thậm chí đau đến nỗi cố gắng muốn dán sát vào lưỡi đao tự giải thoát cho chính mình, nhưng là phí công. Đã từng trải qua cuộc sống ‘sống không bằng chết’, hắn còn là máy móc tính lắc lắc đầu. Lưỡi đao lạnh như băng đột nhiên xuống đâm xuống bụng rắn chắc của hắn rạch một đường, người chấp hành duỗi tay vào trong thân thể của hắn, tàn nhẫn  lấy ra cơ quan nội tạng của hắn máu chảy dầm dề. Kỳ Thích mặt mũi vặn vẹo, cuối cùng rất động mấy cái, khàn khàn khóc hai tiếng, rốt cuộc phun ra một ngụm máu lớn, ánh mắt tan rã.

Thiên Vấn, Thiên Vấn. . . . . . Hi vọng ngươi. . . . . . Có thể nhớ ta. . . . . . Kỳ Thích chết thân xác cũng không còn được nguyên vẹn, chỉ còn dư một nửa người, bụng đã bị mổ ra, một đôi mắt mở to máu chảy đầm đìa. Thi thể bị ném đến bãi tha ma, cùng những thi khác từ từ thối nát.

Đến tột cùng có thể coi là hạnh phúc sao? Dùng toàn bộ sinh mạng để yêu một người, nhưng người kia căn bản không biết đến mình thương hắn, thậm chí không biết tên của mình cùng dáng vẻ.

Nhưng cho đến cuối cùng, hắn vẫn chưa từng hối hận một chút nào.

Lời cuối sách:

Trịnh Thiên Vấn hôm đó trở lại tìm đển chỗ Kỳ Thích bị thương, Kỳ Thích đã bị mang đi, chỉ để lại máu đỏ thẫm đầy đất.

Ba năm về sau, vì để trộm bản đồ công sự, Trịnh Thiên Vấn hóa trang lẻn vào trại lính Thương Hàn Bảo. Tại trong quân doanh hắn nghe mọi người đàm tiếu một chuyện say sưa, hồi trước có một tên câm điếc đã bị hành hình thê thảm đến chết vì dám mê luyến tả hộ pháp của Thúy nguyệt điện, thông qua cái chuyện xưa đó, hắn liền nghĩ tới người kia đã lôi kéo hắn đi ra khỏi sương mù, một bàn tay ấm áp.

Từ năm mười chín tuổi đến hai mươi chín tuổi, trong mười năm Trịnh Thiên Vấn cũng chỉ làm một chuyện, chính là suất lĩnh Thúy Nguyệt điện đem Thương Hàn Bảo nhổ tận gốc, đem người dám khi dễ lấy chuyện của Thất Thất ra làm truyện cười toàn bộ nhổ cỏ tận gốc.

Nhưng đoạn tình yêu say đắm này, từ khi vừa mới bắt đầu đã có khoảng cách, không thể chạm đến được, không cách nào truyền đạt nỗi nhớ nhung, cùng với Nại Hà Kiều hai bên mịt mờ tàn tư.

Trịnh Thiên Vấn cũng không có biện pháp để biết được bộ dạng Thất Thất, không có biện pháp để biết hắn đã từng trải qua cuộc sống như thế nào, nhưng hắn nói cho những người khác biết luôn luôn khẳng định nói: "Người ta yêu đã chết, hắn gọi Thất Thất, là một người rất dịu dàng."

Cho tới nay tất cả mọi người đều cho rằng, cái người tên Thất Thất đó, nhất định đã cùng Trịnh Thiên Vấn cùng nhau trải qua một đoạn tình cảm làm hắn cả đời khó quên thời gian tốt đẹp đó.

Thậm chí Kỳ Thích đến chết cũng chưa từng nghĩ đến, nhiều năm sau, tình yêu của hắn rốt cuộc cũng có kết cục.

-
--- -----oOo---- -----



Đã sửa bởi VyYen9x lúc 23.04.2014, 21:22.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn VyYen9x về bài viết trên: Trúc Gia Trang, evelynmac, nhungk, ta la ta

Có bài mới 25.04.2013, 22:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 06.04.2013, 12:26
Bài viết: 97
Được thanks: 88 lần
Điểm: 2.87
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Thất Thất - Chanh Tử Vũ - Điểm: 4
quá buồn! một người yêu say đắm để rồi vì người mình yêu nhận lấy cái chết bi thảm, một người tiêu diệt tận gốc những người đã tổn thương ngươi mình yêu nhưng hắn ko thể thấy được người yêu. dù tình yêu có đuọc đáp trả thì hắn cũng ko nhận được.
đọc xonng truyên này ta đã khóc, có lẽ đây là câu chuyên cảm động nhất mà ta tưng đọc, cảm ơn nàng đã edit


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhungk về bài viết trên: VyYen9x
Có bài mới 22.07.2013, 09:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 17.07.2013, 17:31
Bài viết: 117
Được thanks: 59 lần
Điểm: 4.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Thất Thất - Chanh Tử Vũ - Điểm: 3
trời ơi thế này là sao ta đã đọc học đòi đọc đam mỹ được một thời gian và cũng chỉ dừng lại ở mấy chuyện đoản văn, may thây đó đều là truyện hài rất vui và ngộ nhưng sao nhảy vào đây thấy nó bi đát thế này. sao trong tình yêu cứ gặp phải vướng mắc như thế này, sao không là tiếng cười tươi trẻ vậy.thật buồn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhok ngố về bài viết trên: VyYen9x
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 5 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C963

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 82, 83, 84

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.