Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 

Nhân ngư - Nhật Kiêm

 
Có bài mới 22.02.2016, 10:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15264 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới [Hiện đại] Nhân ngư - Nhật Kiêm - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Nhân ngư


Tác giả: Nhật Kiêm

Thể loại: nhân ngư, hiện đại

Độ dài: 11 chương

Link raw: https://uwants.com

Editor: Reine Dunkeln

Beta & làm ebook: Reine Dunkeln

Nguồn: CQH


Giới thiệu
 
 
Lúc người cá giống đực Ngả Thụy Tư bơi qua hòn đảo nhỏ nào đó, vừa thấy đã yêu cô gái trên bờ biển ấy. Vì vậy, anh dùng tiếng hát dẫn dắt cô tới.



 

Chương 1
 
 
Bây giờ đã là xế chiều, Cửu Âm xách đôi dép lê trong tay, bước chân trần trên bãi cát mềm mại, ngắm mặt trời dần dần xuống biển, cô hít sâu một hơi, định trở về nhà.
 
Cái gọi là tuồng kịch biến hóa của cuộc đời, tựa như không hiểu thấu được điều ẩn chứa bên trong một số di sản lớn.
 
Ngoài một số tuyệt bút chỉ cần nghe số lẻ của nó cũng khiến người ta choáng váng bởi giá tiền, trong đó còn có hòn đảo nhỏ ở phía nam Thái Bình Dương.
 
Đảo nhỏ!
 
Cửu Âm cũng chỉ là thường dân nửa đời người nên khi nhìn thấy biệt thự sang trọng trên đảo nhỏ cả người liền vui sướng như vỡ ra từng mảnh vụn.
 
Đảo cũng không lớn, biệt thự được xây ở một đỉnh sườn núi cao nhất, bốn phía đều có thể trông ra ngoài biển, phía dưới là một rừng cây nho nhỏ, phía ngoài rìa còn có thể thấy bờ biển cát vàng nhẵn mịn.
 
Sau khi bàn bạc, cách bốn ngày sẽ có người đến đưa thức ăn đến một lần. Cửu Âm tiễn bọn họ đi, trên đảo có lắp đặt hệ thống mạng lưới internet, điện thoại cũng có thể gọi đi, khi không đủ đồ dùng có thể gọi điện thoại cho bọn họ mang đến cũng được.
 
Cho đến lúc này, Cửu Âm mới cảm giác được sự ngạo mạn của một kẻ có tiền.
 
Hoàn toàn chỉ có một thân một mình trên hòn đảo nhỏ khiến cô cảm thấy vô cùng tự do, rừng nhỏ trên đảo gần như không có động vật, ngoại trừ âm thanh sóng biển bên ngoài đánh vào, ở đây vô cùng yên tĩnh.
 
Bỗng nhiên lúc này theo tiếng sóng biển truyền tới một giọng hát trầm thấp làm cho cô chùn bước.
 
Ai đó?
 
Trừ cô ra trên đảo không còn người nào khác, tại sao gần đây lại vang lên tiếng hát?
 
Nghĩ đến đây, cô hẳn nên sợ chạy nhanh về khu nhà cao cấp khóa cửa trốn vào ổ chăn run rẩy, phái người lái máy bay đón mình về và không bao giờ… đến nữa.
 
Từ đảo nhỏ trở về thị trấn gần đây, ngồi máy bay chỉ hơn mười phút. Nhưng…
 
Nhưng… âm thanh của bài hát này quá êm ái.
 
Êm dịu làm cho cô không nhịn được bước chân đến gần, men theo phương hướng của giọng hát truyền tới.
 
Cô vốn định khám phá tìm tòi ở đảo nhỏ này hai ngày, để cho mình từ từ hưởng thụ niềm vui thú khám phá. Bãi biển mà cô chơi đùa hôm nay rất khác với những cái trước đó, bên kia đảo nhỏ lộ ra vài tảng đá ngầm to, sóng biển vỗ vào tảng đá cứng rắn làm bọt nước tung tóe trên cao cao. Đường hơi khó đi, may mà hôm nay là trăng rằm, ngược lại không gặp trở ngại nào.
 
Sau khi Cửu Âm vượt qua một tảng đá lớn, phát giác tiếng hát trở nên càng rõ ràng hơn một chút. Cô không hiểu khúc ca ngâm đó là loại ngôn ngữ gì, chỉ cảm thấy đó là một giai điệu vô cùng êm ái. Làn điệu mềm mại dìu dịu, âm thanh trầm thấp dịu dàng gần như muốn kể cho người nghe về một cái gì đó.
 
Tiến về phía trước vài bước, cô chợt nhìn thấy một bóng lưng ngồi trên tảng đá lớn.
 
Đàn ông sao?
 
Chẳng lẽ là người dân sống gần đây?
 
Tóc rối tung xoăn dài đen nhánh buông xõa trên lưng người đàn ông, anh chống hai tay bên người hơi ngửa mặt, dường như đang ngẩng đầu nhìn trăng rằm.
 
Như bị tiếng hát dụ dỗ, cô từng bước từng bước đi về phía người đó. Cửu Âm không mang giày, tiếng bước chân trên bờ đá ngầm bị tiếng sóng biển át đi.
 
Lại một đợt sóng vỗ trên bãi đá ngầm, bọt nước vẫn dội vào tảng đá rồi bắn cao tung tóe. Thể xác và tinh thần của Cửu Âm như đang đắm chìm trong tiếng hát, bất thình lình bị dội ướt cả người, cô vô thức khẽ kêu thành tiếng.
 
Tiếng hát chợt ngừng.
 
Sao lại không hát?
 
Đi về phía trước hai bước, cô có thể trông thấy nửa người dưới của người đàn ông đang ngâm mình trong nước biển.
 
Đó là một chiếc đuôi cá vừa dài vừa lớn. Chiếc vảy màu bạc ẩm ướt được ánh trăng rọi vào phản xạ ra những tia sáng óng ánh, gần như trong suốt, vây đuôi mềm mại như tấm lụa mỏng đong đưa, bồng bềnh theo dòng nước gợn.
 
Người… cá?
 
Bởi vì không còn tiếng hát làm say lòng người, lý trí của Cửu Âm dần dần trở lại.
 
Người người người người người cá a a a!!!
 
Điều xuất hiện đầu tiên trong đầu cô chính là hình ảnh nàng tiên cá, đại não cảm nhận được mối nguy hiểm lập tức truyền đến những thông tin như hải yêu dùng giọng hát mê hoặc dụ bắt loài người trong truyền thuyết, khiến cô suy nghĩ xa xăm.
 
Người này… thật sự là người cá ư? Không phải là hạng lừa bịp trâu nước gì đó… Tuyệt đối không phải!
 
Vừa thấy đối phương ngoảnh đầu lại, hình ảnh người đàn ông đầu trâu mặt ngựa trong đầu cô nhanh chóng biến mất.
 
Đó là người đàn ông… cá.
 
Ánh mắt của cô dừng lại trên cơ bụng cường tráng của đối phương, sau đó không tự chủ được đảo qua từng múi từng múi cơ, dời mắt xuống phía dưới bụng. Làn da màu đồng ở chỗ đó dần dần bị vảy bạc thay thế. Đường nét trên cơ thể anh chỉ đến phần thắt lưng là của con người, bộ phận vốn đặc trưng cho nam giới lại hoàn toàn bị bao phủ bởi vảy cá. Ánh mắt cô tiếp tục dời xuống, đó là một cái đuôi cá lóe lên ánh sáng bạc dưới ánh trăng.
 
Chết tiệt, sao mình ngốc quá vậy, đó là người cá đấy!
 
Ánh mắt Cửu Âm đang chìm trong sương mù, lập tức tỉnh táo lại, dùng sức lắc đầu, cô thận trọng lùi về sau, nhưng lại có một luồng sức mạnh gì đó ngăn cản cô. Lảo đảo vài cái mới đứng vững, lúc này Cửu Âm chợt phát hiện người cá đang bắt lấy cổ chân cô!
 
Từ cánh tay nhìn lên, cô chống lại ánh mắt của người cá.
 
Một luồng sóng điện, từ não dọc theo xương sống, chạy tán loạn xuống dưới.
 
Ánh mắt của người cá giống như màu xanh lam thăm thẳm của biển cả, mi mắt anh thật dài, trên đó còn đọng lại vài giọt nước nhỏ. Sóng vỗ vào khiến mái tóc đen xoăn xốc xếch ngoan ngoãn vào nếp ở hai bên đầu anh. Vì ngửa đầu để nhìn cô, bờ môi nhạt màu ướt át hơi mở ra…
 
Người đàn ông ẩm ướt, ướt rượt gợi cảm thế kia đang nắm lấy chân mình, phải làm sao đây, muốn bị ăn sạch sao, vậy thật hạnh phúc, nếu không phải thật không cam lòng… TAT
 
Đủ loại ý nghĩ trong nháy mắt đè sập lý trí của Cửu Âm lần nữa, chỗ cổ chân bị đối phương nắm dường như càng ngày càng nóng, thậm chí làm cho cô đứng không vững.
 
Ngoài dự tính, trận giằng co cũng không duy trì quá lâu, vô số ý nghĩ đen tối xô sát vào nhau rồi tụ lại thành năm chữ: Chết dưới hoa mẫu đơn!
 
Cô đột nhiên hiểu rõ nỗi lòng của người bị người cá kéo xuống dưới nước ăn tươi trong truyền thuyết là thế nào.
 
“Anh là ai? Anh là người cá sao?” Gương mặt căng phồng đến đỏ bừng trong lúc nói lời chào hỏi, Cửu Âm nói năng hơi lắp bắp. Cô ngồi xổm xuống bên người cá, ở cự ly gần trông anh càng thêm mê người, cô không thể không cố ngăn sự ham muốn của ngón tay đang dần dần di chuyển, tránh cho chúng thoát khỏi sự kiểm soát của mình, cô nâng tay xoa gò má của đối phương.
 
Lời nói vừa ra khỏi miệng, cô lập tức nhận ra mình hơi ngốc khi dùng tiếng Trung để hỏi, người cá này từ đâu đến? Vùng duyên hải phía nam Trung Quốc, tiếng địa phương của bọn họ cô biết chút ít, nhưng chỉ giới hạn ở mức độ chào hỏi, giống như tiếng Nhật. Cô cũng chẳng biết tiếng địa phương của các quốc gia Đông Nam Á hay ở nam Thái Bình Dương… Nếu như có thể nghe hiểu được lời nói của đối phương, biết đâu có thể không bị ăn thịt?
 
[Xin chào.] Người cá cũng không mở miệng, nhưng Cửu Âm lại cảm giác mình “đã nghe thấy” giọng nói trầm thấp êm ái tựa như tiếng hát đó.
 
Dường như… dường như anh đang kề sát bên tai cô nhẹ nhàng thì thầm vậy.
 
Ơ? Ơ, ơ, ơ? Đang lúc quan trọng thế này mà cô bị ảo giác sao? Hay là mật ngữ truyền âm?
 
“Anh, anh…”
 
Nhìn thấy cô có phản ứng, người cá mỉm cười che miệng cô. [Tôi không hiểu ngôn ngữ của em.] Trông thấy cô không kháng cự, anh hơi nghiêng người về phía trước, dán trán anh lên trán cô. [Nghĩ đến tôi, em có thể trò chuyện với tôi.]



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Mộng Điệp Ký, Ngọc Tố Nga, Thiên Minh Tuyết, Trà Hoa Nữ 88, Violet12358, minhhy299, zio
Có bài mới 22.02.2016, 10:03
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15264 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhân ngư - Nhật Kiêm - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2
 
 
Trong nháy mắt, hỗn hợp mùi nước biển nhàn nhạt từ cơ thể anh vây lấy chóp mũi Cửu Âm, mùi hương này kích thích giác quan quá lớn khiến cô ngẩn ngơ, bất giác ngừng thở. [Cái đó, phải vậy không?]
 
Người cá hài lòng nở nụ cười. [Tôi là Ngả Thụy Tư.]
 
Anh mở miệng ra, đọc lại tên mình một lần, sau đó mới nhìn cô.
 
[Em là Cửu Âm.]
 
Bữa tối ăn thịt nướng với tỏi, khoảng cách giữa hai người gần như vậy, bất luận giá nào Cửu Âm cũng không dám há miệng, càng không cần nói đến chuyện dùng giọng nói lặp lại tên mình một lần giống như Ngả Thụy Tư vừa làm.
 
[Mặt em rất nóng.] Người cá lấy ngón tay chạm vào mặt cô, xúc cảm kích thích thình lình xuất hiện phá tan lớp sương mù trong đầu cô, Cửu Âm bất giác lùi về sau.
 
Tay của Ngả Thụy Tư ngừng ở không trung, cô thấy thế bèn cười thẹn thùng, rồi dán mặt lên làn da lạnh buốt của đối phương.
 
Có lẽ cô thật sự bị chàng mỹ nhân ngư này mê hoặc, bây giờ cô vốn không hề có ý định chạy trốn về biệt thự, chỉ cảm thấy ảo não muốn phá vỡ sự im lặng kỳ lạ này.
 
Phải, phải nói điều gì mới tốt đây?
 
“Tại sao anh ở đây?”, “Nhà của anh ở đây ư?”, “Anh có phải thật không?”, “Anh có bạn bè không?”, “Anh thật là người cá à?”, “Các anh thường mang thai hay đẻ trứng?”, “Anh ăn thịt người sao?”, “Em mới hơn hai mươi một tý vẫn chưa lập gia đình và không có bạn trai.”, “Anh có bạn đời chưa?”… Á, á, không đúng, sao có thể hỏi những câu bất lịch sự như vậy chứ?
 
Nói đến người cá, chỉ cần tùy tiện search một chốc, trang tìm kiếm sẽ xuất hiện đủ loại tin tức liên quan đến việc “tìm thấy mỹ nhân ngư”, nội dung không có gì hơn chuyện xương cốt, xác chết khô quắc kinh khủng đáng sợ. Với tư cách cùng là loài người - sinh vật có trí khôn cao nhất địa cầu nên Cửu Âm tin chắc rằng họ đăng tải những tin tức ngụy tạo đó nhằm thu hút sự chú ý của công chúng. Hôm nay, cô lại có dịp chứng kiến người cá có đuôi thật sự sống sờ sờ trước mắt, đủ mọi vấn đề trên trời dưới biển ngổn ngang ào ạt tuôn trào trong trí tưởng tượng, cô cắn môi nghẹn nín cả buổi, cắt cắt giảm giảm rốt cuộc còn lại một câu: [Em, em có thể sờ cái đuôi của anh không?]
 
Chuyện này thật sự bất lịch sự vô cùng! Vừa thốt ra khỏi miệng, cô liền ra sức che kín gương mặt háo sắc đồng thời kiềm nén xúc động muốn trêu đùa, không ngờ đầu tiên Ngả Thụy Tư sửng sốt, sau đó liền gật đầu đồng ý.
 
Cái đó, bắt đầu sờ từ chỗ nào đây? Bắt đầu từ thắt lưng được không nhỉ?
 
Cửu Âm thề cô không hề có suy nghĩ gì khác, chỉ vì làn da phần thân dưới của anh biến thành vảy cá thật quá thần kì, dù biết rằng điều này rất khiếm nhã, cô vẫn vươn tay tới nơi mà cô ao ước.
 
Phần bụng của Ngả Thụy Tư rất săn chắc, ngón giữa vừa lướt qua ở phía trên, cô liền cảm nhận được đường cong của cơ bắp phập phồng, tiếp xuống phần dưới được bao phủ bởi vảy cá màu bạc, lạnh lẽo mà ẩm ướt, xúc cảm trên tay…
 
Rất mới mẻ!
 
Ngón tay chợt rụt lại, vì cô cảm thấy xấu hổ khi dùng ánh mắt xem đối phương là cá bán ngoài chợ mà mặc sức sờ vuốt lựa chọn. Đuôi cá màu bạc ở nửa thân dưới của Ngả Thụy Tư cũng vô cùng rắn chắc, cường tráng. Dường như vì cô nhẹ nhàng vuốt ve khiến anh cảm thấy nhồn nhột, Ngả Thụy Tư bật cười trầm thấp, đồng thời điều khiển chiếc đuôi cá ngoi lên khỏi mặt nước để cô vuốt ve dễ dàng hơn.
 
Đúng là đuôi cá! Cô từ từ di chuyển ngón tay, lúc sờ đến phần đuôi thì anh xấu xa ngọ nguậy vài cái, bọt nước bất thình lình văng tung tóe lên mặt cô. Cửu Âm kêu lên một tiếng, cô ngồi xổm không vững vàng nên đặt mông ngồi bệt xuống đất.
 
Đau quá! Mông vừa đặt xuống, cô định giơ tay ra xoa xoa, lại cảm thấy không nên có hành động khiếm nhã như vậy trước mặt chàng mỹ nhân ngư, đành cứng đờ người co chân đổi thành tư thế quỳ. [Ngải, Ngả Thụy Tư?]     
 
[Hử?]
 
[Anh ở gần đây à?]
 
Chủ nhân của hòn đảo nhỏ trước kia, khi ông còn sống, đã viết di chúc giao hết tài sản cho bề trên của cô nhưng ông không hề đề cập ở phụ cận gần đây sẽ có người cá xuất hiện. Nhưng mà, điều này cũng làm cho cô thở phào nhẹ nhõm, dù sao thì chàng người cá sống động trước mắt, thật sự… đẹp đến mức khiến người khác muốn độc chiếm.
 
[Không, tôi là từ…] Giọng nói trầm thấp đẹp đẽ nhẹ nhàng của anh thốt ra một danh từ, sau đó anh lập tức nhận ra Cửu Âm nghe không hiểu, bèn nói tiếp. [Con người gọi nơi đó là Đại Tây Dương.]
 
[Đại Tây Dương? Xa quá nhỉ.] Cô hơi lo lắng đáp, sau đó không nhịn được bèn hỏi: [Anh luôn hát ở nơi mà loài người có thể nghe thấy à? Chẳng may bị loài người chúng em bắt anh lại… Ấy?]
 
Người cá mỉm cười, bất thình lình bắt lấy cô dùng sức kéo, ôm trọn vòng eo Cửu Âm vùi xuống nước.
 
Dù trời đã tối, nhưng biển cả được mặt trời chói chang chiếu rọi hơn mười mấy giờ nên nước biển vẫn vô cùng ấm áp. Trong nháy mắt, cô không kịp đề phòng, chất lỏng mặn tanh tràn vào khoang miệng và mũi, khiến cô ho khan không ngớt. Người cá chỉ có ý trêu đùa một chút liền hoảng hốt, vội vàng ôm chặt lấy cô.
 
[Thực xin lỗi.] Anh thấp giọng khẽ khàng xin lỗi. [Tôi chỉ muốn chứng minh, chỉ dựa vào mình em sẽ không thể nào bắt được tôi thôi.]
 
Cửu Âm ho khan rất lâu mới xoa dịu được nỗi khổ khi nước biển tràn vào đường hô hấp, lát sau cô mới nhận ra bản thân đang bồng bềnh trên mặt biển sâu không thấy đáy.
 
Không có điểm tựa khiến cô cực kỳ hoảng sợ như con vịt mắc cạn, lập tức giơ tay quấn chặt cổ anh, đồng thời hoảng loạn quờ quạt hai chân, theo bản năng kẹp chặt thắt lưng người cá.
 
Ngả Thụy Tư thốt ra một chuỗi tiếng cười trầm thấp từ cổ họng, tay anh vỗ lưng an ủi cô. [Đừng căng thẳng, hãy tin tưởng tôi…]
 
Nước có sức nổi, qua một lúc sau cô mới nhận ra nếu mình không quấn lấy anh cũng sẽ không chìm xuống dưới đáy biển, bấy giờ mới bối rối thả lỏng hai chân, cứng ngắc duỗi thẳng. Ngoài việc cảm thấy mặt biển gợn sóng, cô còn cảm nhận được sự mềm mại, ẩm ướt từ chiếc đuôi của Ngả Thụy Tư đang cọ vào lòng bàn chân mình.
 
Cho dù đã đến gần quan sát, ngũ quan của người cá vẫn không chút tỳ vết như cũ, giọt nước nương theo từng lọn tóc của anh mà nhỏ giọt, chảy lượn vòng qua cằm cuối cùng nhỏ xuống trước ngực cô… Vì tư thế ôm của hai người quá sít sao, Cửu Âm thẹn thùng phát hiện bộ ngực của mình chỉ cách một tầng vải mỏng gần như không đáng kể dán sát lên người anh, không biết có phải là ảo giác không, cô cảm thấy đối phương đang dần dần cúi đầu xuống…
 
[Tốt nhất là anh… nên đưa em trở lên bờ…] Cô hít sâu một hơi, lắp bắp nói. [Chân của em bị chuột rút rồi.]
 
Không chuẩn bị kỹ càng mà chơi đùa ven biển đã trở thành một bi kịch, vẻ mặt cô đau đớn được anh đưa trở về bờ, cô thầm rơi lệ trong lòng đồng thời xoa bóp bắp chân nhỏ của mình. Sau khi bớt đau, cô ngẩng đầu lên liền thấy vẻ mặt Ngả Thụy Tư đang vô cùng áy náy nổi trên mặt nước mà nhìn cô.
 
Phù, vừa rồi thật là hù chết mình mà, suýt chút nữa tưởng rằng anh sẽ kéo mình xuống đáy biển mà ăn thịt…
 
Ban đêm, gió từ biển thổi vào, nước đọng lại trên người bốc hơi đồng thời hạ thấp nhiệt độ cơ thể. “A, hắt xì!” Cô che miệng hắt hơi một cái, Cửu Âm hơi xấu hổ kéo kéo chiếc T-shirt phong phanh, bởi vì trên đảo chỉ có một mình cô, nên cô cũng không mặc nội y bên trong, dù bây giờ đã tối, nhưng vẫn có thể nhìn xuyên qua lớp vải ướt sũng mà lờ mờ trông thấy đường cong cơ thể.
 
Bất luận là vì liêm sỉ hay sức khỏe, đều phải quay về biệt thự thay bộ quần áo khác. Hơn nữa, cô đã hứa với mẹ sẽ gọi điện về nhà vào buổi tối… Mặc cho lý trí nhắc nhở bản thân như thế, nhưng thật lòng cô không muốn trở về.
 


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Mộng Điệp Ký, Thiên Minh Tuyết, Violet12358, minhhy299
Có bài mới 22.02.2016, 10:03
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15264 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhân ngư - Nhật Kiêm - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3
 
 
Nếu như bây giờ rời đi, ngày mai anh sẽ biến mất thì phải làm sao? Nghĩ đến đây, cô lại tiếp tục hắt hơi một cái.
 
[Cái đó…]
 
Đang lúc lo lắng không biết phải giải quyết ra sao, bỗng thấy người cá cầm chặt lấy tay cô, nhiệt độ cơ thể lạnh buốt của anh khiến cô run nhè nhẹ. Anh thấy thế mấy máy môi, buông tay ra. [Ngày mai em sẽ đến đây chứ?]
 
[Ồ, tất nhiên, tất nhiên, em còn muốn ngắm mặt trời mọc, trên bãi biển này.]
 
Ngả Thụy Tư lộ vẻ mặt tươi tắn, dùng ngón tay cái lau đi giọt nước đang chảy xuống trên mặt cô. [Về đi, trông em có vẻ như không được ổn.]
 
[Ừm.] Cửu Âm có chút không cam lòng đứng dậy, chầm chậm đi từng bước rời khỏi bãi đá ngầm chằng chịt.
 
Cô thẫn thờ quay về biệt thự gột rửa thân thể đầy vị biển, cả người mệt nhoài bắt đầu gọi điện cho mẹ báo bình an, cô nằm trên giường rất lâu nhưng không tài nào ngủ được, dứt khoác đứng dậy mặc thêm áo khoác.
 
Chàng mỹ nhân ngư đẹp đến mức không chân thực ấy, lẽ nào chỉ là mộng?
 
Quay lại bãi đá ngầm chằng chịt ấy, quả nhiên không còn trông thấy chàng người cá với chiếc đuôi có vảy bạc tuyệt đẹp đó. Trời đã khuya, cô thất vọng thở dài, suy xét một lúc cô liền quyết định chạy một vòng dọc theo bờ biển rồi trở về ngủ. Tuy chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm không nhiều lắm nhưng gió biển thổi qua người cô vẫn lạnh buốt. Lúc định quay người trở về, cô bỗng thấy một túi đồ đen đúa bất thình lình từ dưới biển phóng lên.
 
“Á…” Cô kinh hoàng thét lên một tiếng rồi lùi về sau, mượn ánh trăng mới thấy rõ. Đó là một cái lưới đơn sơ được bện từ rong biển, bên trong lưới đầy ắp vỏ sò cùng với mấy con cá không biết tên.
 
[…Cửu Âm?] Giọng nói khe khẽ tựa như ai đó kề cận thì thầm bên tai vậy.
 
Đây không phải là mơ!
 
Cô quay phắt lại, trông thấy người cá chống hai tay trên tảng đá ngầm trồi lên mặt nước, dường như anh mới vận động mạnh nên thở hổn hiển, nước biển hoàn toàn thấm ướt mái tóc dài bệt dính vào mặt anh rồi chạy dọc theo đường cong trên cơ thể.
 
Chết rồi, nên nói cái gì bây giờ? Cô nhìn chăm chú, đầu lưỡi như líu lại, hơn nửa ngày nghẹn nín mới nói: [Anh, sao còn ở đây? À, em, em muốn nói…] Nghe có vẻ như hạ lệnh đuổi khách vậy, cô vội vã khoác tay định tìm vài câu để giải thích. [Ý em không phải vậy…]
 
Vẻ mặt anh ngờ vực, nháy mắt một cái, lập tức cười toe. [Tôi đang đợi em.]
 
[Không phải chúng ta đã hẹn gặp nhau vào lúc mặt trời mọc sao, anh định chờ ở đây cho đến khi mặt trời mọc đấy à?]
 
Vừa dứt lời, cô liền thấy mình quá tự kỷ, trong lúc Cửu Âm định tìm chuyện gì đó để chuyển đề tài, chợt thấy Ngả Thụy Tư nghiêm túc gật đầu thừa nhận. [Tôi còn tìm một ít thức ăn, nếu như em thích…] Anh chỉ hải sản bên chân Cửu Âm.
 
[Tất, tất nhiên!]
 
Cửu Âm bỗng cúi đầu nhìn thân thể mình, cố sức nắm túi đồ vật ấy đẩy về phía Ngả Thụy Tư. [Đến, đến bờ biển đối diện đi! Chờ em một lát, em sẽ quay lại nhanh thôi!] Không chờ đối phương phản ứng, cô đã quay người chạy một mạch về phía biệt thự.
 
Mười lăm phút sau, Cửu Âm kéo một chiếc xe cút kít đi đến bờ cát, cô nhanh chóng tìm thấy bóng dáng người cá trên bãi biển.
 
Thủy triều lên đã gột rửa phần cát dính trên thân thể anh, so với nơi u ám bởi đá ngầm san sát chằng chịt như rừng rậm thì bãi biển bên này bằng phẳng không hề có chướng ngại vật, ngay cả vầng trăng cũng bị cuốn hút bởi chiếc vảy lấp lánh ánh bạc, phản chiếu ánh sáng nhu hòa, tựa như… Tựa như chính bản thân anh phát ra vậy.
 
Càng lại gần anh, cô càng cảm thấy bồng bềnh như đang mơ vậy.
 
Cửu Âm dùng sức lắc đầu, cô khó nhọc đẩy chiếc xe cút kít đến bên người Ngả Thụy Tư, từ trên xe lấy xuống đủ loại đồ dùng dã ngoại, dùng lá chắn cản gió sau đó nhóm lửa. [Được rồi, để em xem anh có thứ gì ngon nào?]
 
[Đây là cách loài người nấu nướng à?] Anh hiếu kỳ nhìn đống lửa than cùng với vĩ nướng được đặt ở phía trên.
 
[Đúng vậy.] Cô cởi nút buộc ra, hỏi. [Mấy anh thường trực tiếp ăn sống hả?]
 
[Sống… là sao?]
 
[Chúng ta thường gọi những thức ăn đã qua quá trình nấu nướng đun sôi là thức ăn chín, còn những… thứ này…] Cô vẫy vẫy còn hàu lớn trong tay, [Không qua nấu nướng đun sôi gọi là đồ sống.]
 
[Vậy sao? Chúng tôi đều ăn sống cả.] Anh vừa cười vừa nói, tay không nhịn được vươn tới đống lửa than đang cháy đỏ rực.
 
[Đừng chạm vào, sẽ bị phỏng đấy.]
 
[Có nóng như bị dung nham thiêu đốt ở dưới đáy biển không?]
 
[Đúng vậy!] Độ nóng không kém bao nhiêu đâu.
 
Cầm trên tay bốn, năm con hào, cùng với vài con cá mình biết tên và hai con bạch tuộc chỉ lớn bằng bàn tay, cô dùng nước biển rửa sạch bùn cát dính trên thân chúng, sau đó cắt thành miếng tùy thích rồi đặt lên vĩ nướng. Hải sản tươi đánh bắt trên vùng biển không bị ô nhiễm này hầu như không cần đến gia vị, nướng sơ sơ thôi đã tỏa ra hương vị mê người.
 
[Thử một chút xem sao?] Cô gắp một miếng, thổi thổi bạch tuộc nướng ở phía trên đến râu cũng đã co lại, đưa đến bên môi Ngả Thụy Tư.
 
Lần đầu tiên ăn thức ăn chín, anh hơi do dự, ngửi một cái, không được tự nhiên há mồm cắn xuống một miếng. [… Có vị hơi là lạ.]
 
Xem ra anh không thích mấy.
 
Cô cũng đồng thời từ chối miếng cá sống mà Ngả Thụy Tư đưa đến. [Em cũng không có thói quen ăn đồ sống.]
 
Tuy cảm thấy hơi tiếc, nhưng Cửu Âm vẫn cảm thấy may rằng, tuy họ có thói quen ăn uống trái ngược nhau nhưng không hề gây trở ngại đến việc làm quen, giao lưu của hai người bọn họ. Đất liền và biển cả, trong mắt đối phương đều mang vẻ thần bí, vừa trò chuyện với anh về những chuyện mới mẻ, thú vị trong cuộc sống cô, vừa chú ý rắc một chút gia vị lên miếng cá được nướng đã ngả màu vàng óng ánh.
 
[Bên trong con hào có ngọc trai không?] Trông thấy Ngả Thụy Tư tiện tay lấy một chiếc vỏ sò cạy mở miệng con hào, cô chợt nhớ đến quảng cáo chàng bếp quyến rũ nào đó trước kia cô từng xem qua, tay đầu bếp khêu gợi cạy mở miệng con hào, lấy ra một viên ngọc trai…
 
Anh nuốt thức ăn trong miệng xuống, há miệng để cô xem. [Không có.]
 
Người cá có vẻ cao quý, ưu nhã làm động tác này khiến cô cực kỳ buồn cười, nhịn không được cười rộ lên, sau đó chợt nhớ đến một việc. [Nghe nói khi người cá chảy nước mắt sẽ hóa thành hạt châu, điều này có thật không?]
 
Câu hỏi của cô tựa như đang dòm ngó đến hạt ngọc trai của anh vậy. Vừa dứt lời, cô liền thấy hơi hối hận. Bình thường, cô không phải là loại người hay lo âu, nhưng ở trước mặt anh, lúc nào cô cũng lo rằng lời nói của mình sẽ khiến cho anh không vui sau đó quay người nhảy xuống biển và không bao giờ xuất hiện nữa.
 
[Thật đó.] Ngoài dự đoán, anh trả lời rất dứt khoát.
 
“Wow…” Bất chợt thốt ra lời ca thán đầy ngưỡng mộ, vẻ mặt muốn nói lại thôi của cô làm cho anh cảm thấy rất thú vị.
 
[Nếu như tôi có thể chảy nước mắt.] Ngả Thụy Tư ung dung thong thả bổ sung thêm nửa câu sau.
 
Cửu Âm thất vọng cúi đầu, gắp cá vừa được nướng xong vào cái chén từ từ ăn. Nếu như Ngả Thụy Tư là một cô gái, có lẽ cô còn có cách, ví dụ như kể cho “cô ấy” nghe những câu chuyện tình yêu bi đát, ha ha… Đúng rồi!
 
Cô lục lọi trong cái túi nhỏ, lấy ra một chai dầu bạc hà.
 
Có vẻ… không đứng đắn lắm? Khi bạn dùng chai dầu này sẽ làm cay mắt khiến nước mắt chảy ra.
 
[Em có cách gì à, mau đến đây.] Dường như nhìn ra sự do dự của cô, người cá nói.
 
[Nhưng sẽ khó chịu đó…] Vì thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình mà ép anh phải khóc thì thật quá quắc.
 
[Không sao đâu, cái này dùng thế nào?]
 
[…Lấy một chút bôi lên hốc mắt, hơi cay cay.]
 
[Đến đây.] Anh nhắm mắt lại.
 


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Mushaderland, Mộng Điệp Ký, Thiên Minh Tuyết, Tranthayday, Violet12358, minhhy299
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hồng Bạch và 79 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.