Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 

Duyên tình một đêm - Đậu Toa

 
Có bài mới 05.08.2015, 02:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15037 lần
Điểm: 11.62
Có bài mới [Hiện đại] Duyên tình một đêm - Đậu Toa - Điểm: 10
Duyên Tình một Đêm

Tác Giả: Đậu Toa

Editor: Mẹ Mìn​

Convert: QH​

Thể loại: hiện đại, 10 Chương​

Nguồn: Sưu tầm

Giới Thiệu​

Nàng thân là một người trong tổ chức bí mật, thế nhưng khi gặp hắn thì từ cái nhìn đầu tiên nàng đã biết hắn là người mệnh trong chú định của mình.​

hắn say, nàng hảo tâm đưa hắn lên phòng, thế nhưng sau khi điên loan đảo phượng nàng bị ăn sạch đã đành, lại còn mang thai, nhưng nàng không hề hối hận.

Vài năm sau gặp lại, hai người với hai thân phận khác biệt, nhưng định mệnh cứ kéo họ lại gần nhau, phải chăng là sự xếp đặt của chúa trời hay do bàn tya con người sắp xếp, và... Bí mất của cô, hắn đã biết hay chưa.

Câu chuyện về ba nữ điệp viên của một tổ chức khi gặp tiếng sét ái tình, một người là nữ cường nhân, 1 CEO nổi danh máu lạnh trong giới doanh nghiệp, một người là nghiên cứu y học đến biến thái, và một cô gái nhìn như nhu nhược nhưng văn võ song toàn.

Đoạn trích:​

"cô gái kia, cô cần bao nhiêu tiền mới chịu thả con trai tôi?"
cô bình thản trả lời​

"Thưa bác, vậy bác cần bao nhiêu sính lễ mới cho con cưới anh ấy về?"

Muốn dùng tiền đè cô hả, cô sẽ cho ông ấy biết thế nào là cảm giác bị tiền đè.

Mở Đầu​

Sao lại như vậy?​

cô vốn tưởng mình có thểsinh đứa con của anh"Thần không biết quỷ không hay".

Nào ngờ đâu tám năm sau cô và anh lại gặp nhau thêm lần nữa!

Lần gặp lại này anh chẳng những là một trong những vị khách quan trọng của cô, đã vậy đến khi hợp đồng thành công anh còn mời đến biệt thự mở tiệc ăn mừng

Kỳ quái là, ăn mừng thì ăn mừng, anh lại tìm đủ mọi cách chuốc rượu cô làm gì?

Càng kỳ quái hơn, anh lại là người uống say trước!

cô vì lòng tốt đành phải đem anh "xách" đến phòng nghỉ ngơi ——

Ai, tình cảnh này lại hoàn toàn giống với tình cảnh của đêm tám năm về trước.

Hại cô nhịn không được phải hoài nghi

Người đàn ông này có phải đã biết bí mật của cô hay không. . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Violet12358, lan trần, yang nhi, Đoàn Chibh
Có bài mới 05.08.2015, 02:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15037 lần
Điểm: 11.62
Có bài mới Re: [Hiện đại] Duyên tình một đêm - Đậu Toa - Điểm: 11

Chương 1

Mở Đầu​

Sao lại như vậy?​

cô vốn tưởng mình có thểsinh đứa con của anh"Thần không biết quỷ không hay".

Nào ngờ đâu tám năm sau cô và anh lại gặp nhau thêm lần nữa!

Lần gặp lại này anh chẳng những là một trong những vị khách quan trọng của cô, đã vậy đến khi hợp đồng thành công anh còn mời đến biệt thự mở tiệc ăn mừng

Kỳ quái là, ăn mừng thì ăn mừng, anh lại tìm đủ mọi cách chuốc rượu cô làm gì?

Càng kỳ quái hơn, anh lại là người uống say trước!

cô vì lòng tốt đành phải đem anh "xách" đến phòng nghỉ ngơi ——

Ai, tình cảnh này lại hoàn toàn giống với tình cảnh của đêm tám năm về trước.

Hại cô nhịn không được phải hoài nghi

Người đàn ông này có phải đã biết bí mật của cô hay không. . .

***********************************************

Mở đầu

Edit: Mẹ Mìn

Ánh nắng hoàng hôn mờ ảo rọi qua màn cửa sổ phòng ngủ làm lộ ra khung cảnh mập mờ , ai nhìn thấy cũng phải đỏ mặt.

Khắp phòng, quần áo vứt bừa bãi trên nền nhà. trên giường, hai thân thể quấn quýt dính chặt vào nhau. Tiếng thở dốc của người con trai hòa cùng tiếng rên nhẹ của người con gái làm cho căn phòng tràn ngập mùi hoan ái.

Thoáng bình phục hô hấp, Quang Đăng Nhã xác định người con trai đã ngủ say mới từ từ nhìn anh đánh giá.

Mái tóc dài bồng bềnh phóng khoáng, khuôn mặt cương nghị, dáng người hoàn mỹ, làm đàn ông ganh tị, phụ nữ khát vọng. Giờ phút này đang ngủ, giảm vài phần mạnh mẽ, tăng thêm vài phần an tĩnh.

Nhìn mi mắt anh khép kín, cô không khỏi nghĩ đến vừa mới rồi anh còn cuồng dã tham lam đòi hỏi mấy lần. Nghĩ đến đây mặt cô lại nóng bừng lên.

cô lặng lẽ xuống giường, quay đầu xác định anh vẫn ngủ say, sau đó mới đi vào nhà tắm, tính tắm rửa thật tốt cho hết mệt mỏi.

cô ra khỏi phòng tắm, đi tới phòng thay quần áo. Đứng trước gương, Quang Đăng Nhã không khỏi giật mình.

Khắp mình loang lổ đầy vết đỏ mập mờ hiện lên trên làn da trắng sáng. Mà đôi môi sau một hồi bị anh hung hăng cắn mút cũng đã sưng đỏ.

thật là! Sao anh không biết thương hoa tiếc ngọc gì hết! cô đi đến bên giường nhìn lại khuôn mặt tinh tế đang chìm trong giấc ngủ say. Trong lòng Quang Đăng Nhã có phần không hiểu.

Lần đầu tiên, cô cảm nhận được nam nữ khác biệt. Lần đầu tiên, cô biết hoan ái, nhưng là tên của hắn cũng không biết được.

Đây có phải là tình một đêm? Bất quá. . . . . . anh. . . . . .Nếu cô đoán không lầm, anh bị hạ dược, mà lại là xuân dược cực mạnh.

Quang Đăng Nhã nhớ tới lúc cô gặp anh ở cửa, trông anh có vẻ rất khó chịu, cô không khỏi nhíu mày suy nghĩ.

Đúng lúc cô còn đang không ngừng nghĩ đến nhiều khả năng khác thì ánh mắt bất chợt nhìn thấy một mảnh giấy. cô tò mò mở ra xem thì thấy dằng sau tấm danh thiếp có ghi:

"Khách sạn Phan Điểm, phòng l2Ol." cô thì thào đọc.

cô lại lật tìm trong ví xem còn giấy tờ gì khác nữa không, so sánh với địa chỉ đằng sau danh thiếp, sau đó cô mới gọi điện thoại đến khách sạn Phan Điển , xác định anh đúng là ở đây.

"Anh tên Trọng Xuất Ngụy sao?"

Quang Đăng Nhã nằm úp sấp trên người anh, đôi mắt ôn nhu nhìn anh: "Anh có biết tại sao không? Tôi vẫn muốn có một người bên cạnh tôi bởi vì tôi không biết ngày mai sẽ ra sao. Tôi rất cô đơn tịch mịch. Chính vì công việc của tôi, tôi không thể làm người khác mệt mỏi theo tôi. Nhưng khi tôi gặp anh, tôi thật không hiểu cảm giác đó là gì. Cái cảm giác không nói lên lời. hay đây là giác quan thứ sáu của phụ nữ. Tôi biết chúng ta không cùng giai cấp, tôi cũng không mong chúng ta có ngày gặp lại. Bất quá tôi chỉ muốn có một đứa con với anh. Anh không cần phải biết đến sự hiện hữu của nó. Thậm chí anh cũng không nhớ được tôi là ai”.

"Tôi phải đi rồi". cô ôn nhu vuốt vuốt má anh: "Tôi không tham lam, chỉ cần như vậy là tốt rồi. . . . . ."

Dưới lầu vang lên tiếng chuông cửa dồn dập. Quang Đăng Nhã biết anh sắp phải đi rồi.

cô nhẹ hôn lên môi anh sau đó mới xuống lầu mở cửa.

Mở cửa, cô nhìn thấy một đoàn người đứng dàn ngang trước cửa. Quang Đăng Nhã thu hồi vẻ ôn nhu trên mặt. Ánh mắt lộ ra vẻ lạnh lùng.

"Xin hỏi, Ngụy tiên sinh có ở đây không vậy? " Người đàn ông mặc áo đen đi đầu lên tiếng.

Quang Đăng Nhã dắt đám người đi vào phòng, chỉ anh vẫn đang nằm ngủ say trên giường. Mấy người vệ sĩ liền đi đến dìu anh đi. Bộ dáng mệt mỏi vô lực để mặc cho vệ sĩ đưa đi.

"Vị tiểu thư này, thiếu gia chúng tôi . . . . . ." Người đàn ông mặc áo đen đi đầu nói.

Liếc mắt nhìn hắn, Quang Đăng Nhã thản nhiên nói: "Anh ta không sao, chỉ là đang ngủ thôi."

Người đàn ông hồ nghi nhìn cô.

"Tốt lắm, các anh có thể đi rồi." cô không lưu tình đuổi người.

"Tiểu thư, đây là danh thiếp của tôi. . . . . ." Nhưng lời hắn chưa nói xong, đã bị cô ngắt ngang.

"không cần, tôi không cần."Quang Đăng Nhã lạnh nhạt cự tuyệt hắn.

"Vậy. . . . . . Chúng tôi đi trước."

nói xong hắn gật đầu với đám người bên cạnh. Rất nhanh mọi người liền dời đi.

Lưng thẳng tắp, Quang Đăng Nhã vẫn là duy trì vẻ mặt lạnh băng không cảm xúc. Đến khi cô không còn nghe thấy một tiếng động nào nữa mới thu hồi lại biểu tình trên mặt.

cô đưa tay sờ lên mặt, không biết từ lúc nào đã có hai dòng nước mắt! Ngoài trời ánh nắng vẫn chói trang. Trong phòng một mảnh thê lương.

Năm đó cô 21 tuổi.

Đêm đó anh là người đầu tiên của cô.

Giống như ngẫu nhiên lại giống như cố ý an bài

Đêm đó hai ta lần nữa thêm lần nữa

Có thể kết thúc

Hay ta vẫn cứ tĩnh mịch cô độc?

P/S : Mẹ Mìn đã quay lại với dự án*khủng* này mong mọi người nhiệt liệt chào đón. Nhiệt liệt hoan nghênh và đặc biệt nhiệt liệt ủng hộ nha...

********************************************

Chương 1.1

Tám năm sau

Edit: Mẹ Mìn​

"Này ! Hai thằng bé lại bày trò gì vậy hả? "

Ba cô gái nằm dài trên sofa hưởng thụ làn gió mát thổi ra từ điều hòa, vừa uống nước mát, vừa nói chuyện phiếm.

Cổ Tinh Nhã lắc đầu tỏ vẻ không biết.

Sở Thiến nhìn về phía phòng ngủ liếc mắt một cái, gương mặt đầy vẻ háo hức chờ mong.

"Uy ! Làm sao cậu lại sinh được hai đứa nhỏ đáng yêu vậy hả? Có bí quyết gì nói cho tớ biết đi. Sau này nếu có dịp . . . . . . Hắc hắc a!” ! Nhìn chỉ muốn ăn thôi ! Sở Thiến mạnh miệng nói.

"Nghe không vào tai tí nào cả. Đây cũng không phải động vật mà cậu đòi giống nhé!" Phi một tiếng, Liễu Thuần Đình giơ bàn tay lên ngắm nhìn, hài lòng gật gật đầu.

"Ai. . . . . . Này chỉ có thể nói là gien tớ tốt thôi. " Cổ Tinh Nhã từ từ nói.

Hai cô gái cùng nhau liếc nhìn tỏ vẻ khinh thường.

"Này! Các cậu có ý gì hả?"

"Chính là ý này." Sở Thiến cùng Liễu Thuần Đình không lưu tình chút nào châm chọc.

Vừa nói xong, ba cô gái gần ba mươi tuổi liền nhảy lên túm gối ôm đánh nhau. Tiếng cười, tiếng hét vang vọng khắp phòng khách.

"Con chào dì Sở, dì Liễu."

Tiếng chào của hai cậu bé giống nhau như đúc vang lên làm ba cô gái giật mình ngưng chiến.

"Tốt, tốt." Vội vàng chỉnh đốn lại trang phục, ba cô gái mới ý thức được mình đã gần ba mươi, ngượng ngùng ngồi trở lại chỗ của mình.

"Tiểu Thanh, tiểu Ngụy các con đến rồi". Khuôn mặt Sở Thiến lộ vẻ thèm thuồng nói. Hay quá, cuối cùng cũng có thể ăn gà rán rồi. "Nga, đúng rồi, lần trước các con nói muốn ăn gà rán, dì có mang đến đây, để dì lấy cho các con ăn nhé.

"Cám ơn dì Sở." Hai cậu bé đồng thanh nói.

Trời ơi! Hai đứa nhỏ này là thiên sứ sao!? Khuôn mặt thiên thần, nụ cười sáng lạng làm ai cũng yêu mến.

Sở Thiến chìm đắm trong nụ cười của hai cậu bé. Vẻ mặt mê đắm, nụ cười yêu thương.

"Ai nha . . . . . . Cổ Tinh Nhã, cậu phải trông coi chúng cẩn thận nhé. Nếu không, ngày nào đó Thiến không nhịn được sẽ Bá Vương ngạnh thượng cung nha!"

Cổ Tinh Nhã cùng Liễu Thuần Đình nhìn cô gái bên cạnh cười ngây ngô, không khỏi trao đổi ánh mắt "Hiểu rõ".

Sau khi ăn xong bữa tối, Liễu Thuần Đình cùng Cổ Tinh Nhã vào thư phòng nói chuyện. Để lại Sở Thiến cùng hai cậu bé ngồi ở phòng khách xem tivi.

Vào đến thư phòng, Liễu Thuần Đình lập tức thay đổi thái độ. cô nghiêm túc nhìn Cổ Tinh Nhã từ đầu đến chân.

"Nhã . Cậu có biết lai lịch của ba tiểu Thanh cùng tiểu Ngụy không?"

Cổ Tinh Nhã sửng sốt, có chút bối rối: "Ân. . . . Đại khái chưa biết !"

Cũng đã tám năm không gặp anh rồi! Có tám năm không gặp thôi? ."Sao vậy, sao tự dưng cậu lại hỏi đến chuyện này? " Trong lòng Cổ Tinh Nhã chợt có dự cảm xấu

"Mình gặp anh ta rồi."

một câu nói, như tiếng sấm giữa trời quang. Nó đập tan đi sự tĩnh lặng trong lòng cô mấy năm nay.

Anh. . . . . .Sao anh lại xuất hiện. Nghi vấn làm cho lòng cô hỗn loạn, làm cho ý thức tự vệ trong cô trỗi dậy. Nhưng ngay lập tức cô cũng nghĩ đến vấn đề khác, Liễu Thuần Đình sao lại biết anh là ai? cô chưa từng nói với họ mà.

"Cậu . . . . . . Làm sao khẳng định đấy là anh ấy",

"Bởi vì, anh ta và tiểu Thanh tiểu Ngụy giống nhau như đúc. Chỉ là mặt anh ta to hơn thôi." Liễu thuần đình trả lời vấn đề Cổ Tinh Nhã đang nghi vấn.

Nhất thời, hai người lâm vào một mảnh trầm mặc.

Anh trở về rồi! cô cứ nghĩ rằng sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa. Thế nhưng anh lại xuất hiện rồi.

Trong lòng thầm lo lắng. Bình thường cô ăn nói rất sắc bén, lúc này đây nửa câu cô cũng không nói lên lời.

Qua một hồi im lặng, Cổ Tinh Nhã mới ngập ngừng lên tiếng : "Anh ta. . . . . . Tốt không ? "

Liễu Thuần Đình nhíu mày, nhìn Quang Đăng Nhã lắc đầu, cự tuyệt trả lời câu hỏi của cô.

"Tốt hơn cậu đừng hỏi được không, cậu chẳng phải không muốn biết bất cứ điều gì về anh ta sao? "

"Mình. . . . . ." cô nói không ra lời!

"Nhã , cậu chính là như vậy,đối với chuyện tình cảm cậu rất trì độn. rõ ràng thích anh ta vậy mà vẫn không biết chính mình muốn gì. "

"Cậu ngẫm lại xem, mặc dù thời gian đó, cậu là bởi vì anh ta bị hạ dược mới cùng hắn trên giường. Nhưng là nếu cậu không vui thích, không nhiệt tình ân ái cùng anh ta, liệu cậu có sinh con cho anh ta hay không. Cậu thừa nhận đi! Kỳ thật cậu đã sớm yêu anh ta rồi. Từ tám năm trước, ngày đó gặp anh ta cậu liền yêu rồi. Nếu không cậu sẽ không cố chấp giữ lại đứa nhỏ của hắn .

"Chúng ta không có cuộc sống giống người bình thường. Sống ngày hôm nay, không biết ngày mai sẽ ra sao. Chúng ta cùng chung một điểm là không thể có nhiều ràng buộc. Điều này cậu biết rất rõ. Cho nên dù cô đơn chúng ta cũng không dám tìm người làm bạn. Nhưng cậu lại sinh con cho anh ta. Tự mình để ra yếu điểm lớn nhất của mình. Cậu có thể nói cậu không yêu anh ta, không có cảm giác với anh ta sao?"

Lời nói của Liễu Thuần Đình giống như lời buộc tội Cổ Tinh Nhã, làm cho cô cảm thấy mịt mờ.

cô đã sớm yêu anh sao?

Cho dù, chỉ là tình một đêm, cho dù, anh không biết tên của cô, cô vẫn yêu anh sao?. "Mình. . . . . ." cô mấp máy môi, không nói ra lời.

Hôm nay mục đích của mình đến để cho cậu biết Trọng Suất Ngụy trở về Đài Loan lần này với thân phận là tổng giám đốc của NUS. Tớ là một trong mấy thư ký lo việc." Liễu Thuần Đình từ từ nói tiếp: "Tớ có xem lịch trình công tác biết mấy ngày sắp tới anh ta sẽ đi bàn việc hợp tác".

"Cậu có tham gia dự án này?"

Rất nhanh Cổ Tinh Nhã khôi phục tinh thần: "Uh, cái dự án này vẫn đang mắc kẹt về vấn đề tài chính, vẫn chưa khởi động được. Nhưng là. . . . . ."

"Anh ta về để lo dự án này, hơn nữa còn muốn mình tham gia là sao"? Cổ Tinh Nhãnhíu mày không hiểu?

"Đúng vậy. Trước đây dự án này được giao cho cấp dưới phụ trách. Bây giờ anh ta muốn tự mình kiểm tra sau đó mới giải ngân cho hoạt động"

"Cho nên. . . . . ." cô nhìn phía bạn tốt, biết cô vẫn có câu dưới.

"Anh ta đã hẹn gặp phía đối tác. Nhưng anh ta yêu cầu phải là người phụ trách dự án chứ không phải là người đại diện."

"Vì sao?"

"Dù sao dự án này tiền đầu tư quá lớn. Đại khái anh ta muốn cùng người phụ trách dự án xác nhận lại một lần cuối mà không phải qua báo cáo".

"Mình biết rồi. Mình sẽ tham dự ". Cổ Tinh Nhã lạnh lùng nói.

"Cậu tham dự sao"? Liễu Thuần Đình nghi vấn.

"Ân! Dù sao mình cũng là người phụ trách dự án. Mình không thể vì việc riêng làm ảnh hưởng đến việc chung được. Hơn nữa cậu nói đúng. Mình phải xác định mình có thật sự yêu anh ấy hay đó chỉ là ảo giác. Cho nên mình nghĩ mình cần phải xác định lại tình cảm của mình”. Cổ Tinh Nhã cười khổ.

"Là sao? Cậu quyết định là tốt rồi, hi vọng có kết quả tốt." Liễu Thuần Đình vỗ vỗ lưng cô động viên.

Hai người nhìn nhau, thấy được đồng cảm cùng tín nhiệm.

Chương 1.2 (H)

Edit: Mẹ Mìn

Dựa vào cửa sổ sát đất, mái tóc đen bóng bồng bềnh, nửa người dưới chỉ quấn một chiếc khăn tắm làm lộ ra bộ ngực khỏe khoắn. Cả người Trọng Suất Ngụy phát ra khí thế mạnh mẽ nhưng cũng rất gợi cảm.

Bỗng nhiên, một vòng tay trắng như tuyết từ phía sau vòng lên ôm chặt lấy thắt lưng anh.

"Ngụy, sao anh lại đứng đây một mình?" Lộc Na yêu kiều dựa vào lưng anh. Tay nhỏ vuốt ve vùng ngực rắn chắc gợi tình.

"Ha ha. . . . . . Hoàn nếu không cú sao?" Trọng Suất Ngụy cũng không ngăn cản cô, ánh mắt rất nhanh lóe lên mộ tia khinh bỉ.

Lộc Na không ngừng dùng hai bầu vú non mềm cọ xát vào lưng anh, ý đồ gợi lên dục vọng trong anh. Tay nhỏ bé cũng mò mẫm vào trong khăn tắm thăm dò, tìm tòi . . . . . . . .

Gầm nhẹ một tiếng, Trọng Suất Ngụy giật phăng khăn tắm, giải phóng cho cự long nóng bỏng đang ngẩng cao đầu đòi được giải phóng. Anh kéo Lộc Na đến trước người, động thân một cái, liền đưa cự long vào miệng Lộc Na, buộc cô chiều chuộng nó. sắp trái trương nghẹn long đưa vào cô khéo léo miệng lý, rồi mới rất nhanh động đậy trở nên.

Sau một lúc ép buộc Lộc Na không chút lưu tình, Trọng Suất Ngụy thô lỗ kéo Lộc Na mềm nhũn vô lực đứng lên, áp mặt vào cửa sổ sát đất, từ phía sau động thân một cái đâm thẳng vào trong hoa kính của cô.

"A! A. . . . . . Ân. . . . . . Ân. . . . . . Ngụy. . . . . . đau. . . . . . " Lộc Na nhất thời không cách nào thừa nhận cự long to lớn thô bạo xâm nhập, không khỏi bị đau kêu lên. Nhưng chỉ vài lần ra vào, dần dần cảm nhận được một trận trận tê dại khoái cảm.

"Ha ha! không phải cô rất muốn sao, tôi đây liền thỏa mãn cô!" Giọng cười chế nhạo người đàn bà phóng đãng dưới thân mình, động tác ra vào càng thêm thô bạo.

"Ân. . . . . . A. . . . . ." Trọng Suất Ngụy vẫn ra vào không chút lưu tình. Lộc Na chỉ có thể không ngừng rên rỉ , "Ngụy. . . . . . Ngụy. . . . . . không được. . . . . . Em không chịu được . . . . . ."

"Thế nào? Mới như vậy đã không chịu được sao? Chưa xong đâu!" Trọng Suất Ngụy nhếch môi cười tà ác, ngay tại lúc Lộc Na tưởng kết thúc thì lại bắt đầu một trận cuồng phong hoán vũ mới. Cự long to lớn ra vào hoa kính mạnh bạo không chút thương tiếc. Hai bàn tay cũng không rảnh rỗi, chà xát, nhào lăn đôi nhũ hoa theo đủ hình dạng.

"A a! ! không được. . . . . . không. . . . . ." Lệ Na chìm trong khoái cảm và đau đớn. Hai mắt mờ mịt hơi nước, trầm luân trong khoái cảm như thủy triều dâng.

Ngay lúc Lệ Na gần lên đỉnh, rất nhanh Trọng Suất Ngụy rút ra cự long. Trong tiếng thở dốc của hai người, bắn lên lưng Lộc Na.

Tình cảm mãnh liệt qua đi, Trọng Suất Ngụy để mặc Lộc Na nằm co quắp trên nền nhà, đứng dậy mặc quần áo, không nói tiếng nào đi thẳng ra cửa.

"Ngụy. . . . . . Hôm nay anh có thể ở lại qua đêm không? "

Trọng Suất Ngụy lạnh lùng quay đầu, liếc cô một cái lạnh lùng nói: "Xem ra, cô cũng không phải là người thông minh nhỉ. cô vọng tưởng ở bên tôi sao. cô muốn gì cứ nói tôi sẽ cho cô. chỉ tình yêu là không được."

cô xoay mình, trong lòng rét run. Người đàn ông này quá đáng sợ. Nhưng vì tương lai vinh hoa phú quý của mình, cô vẫn phải cố lấy hết dũng khí nói: "không, Ngụy, em thật sự yêu anh mà! . . . . . ."

Nhưng cô nói chưa hết lời đã bị thanh âm lạnh lùng của anh chặn lại: " Lệ Na, cô thật sự làm tôi thất vọng. cô biết tôi chỉ cần cô để giải tỏa sinh lý. Ngoài ra không có gì khác nữa. không nghĩ đến cô lại nói yêu tôi".

"không, Ngụy, em nói thật mà. Em thật sự yêu anh. Hơn nữa chuyện hoan ái chúng ta cũng rất hợp nhau mà."

"Ha . . . . ha. . . . ha. . . . . ! cô lại si tâm vọng tưởng rồi !". Anh đi đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống : " Với tôi mà nói, bất quá cô chỉ là kỹ nữ mà thôi. cô ngủ với tôi vì không chịu nổi ham muốn dầy vò

"Trọng Suất Ngụy, anh——" sắc mặt Lộc Na nhất thời trắng xanh.

Trọng Suất Ngụy hừ một tiếng, không quay đầu đi thẳng ra cửa. Để lại Lộc Na phẫn hận nằm trên nền nhà chửi rủa.

Thánh an học viên. Cổ Tinh Nhã ánh mắt lạnh lùng nhìn hai cậu bé đang đứng rụt rè không nói lời nào. Sở Thiến cùng Liễu Thuần Đình vội vàng kéo chúng vào lòng che chở. không khí trầm mặc, hai cô cũng chỉ dám đứng ở một bên không dám lên tiếng.

"Các con giải thích lý do tại sao lại làm vậy cho mẹ biết." Ngữ khí Cổ Tinh Nhã lạnh băng đến cực điểm.

Hai anh em vẫn cúi thấp đầu không nói, gương mặt lộ nét quật cường.

"Cổ Ngư Ngụy, con nói. " cô quay đầu nhìn một cậu bé nói. Cậu bé vẫn cắn môi không nói lời nào.

Nga nga. . . . . . Cổ Tinh Nhã thế nhưng gọi thẳng tên bọn chúng. Xem ra lần này cô rất tức giận rồi. Sở Thiến âm thầm lo lắng.

Thấy cậu bé không trả lời, cô lại quay sang cậu bé bên kia: "Cổ Thanh Dương, con thì sao? "

Vẫn không thấy hai cậu bé trả lời, Cổ Tinh Nhã nhíu mày, rút điện thoại ra gọi.

"Alô! Tôi tìm Hồng hiệu trưởng! Tôi là Cổ Tinh Nhã. . . . . . cô cứ nói vậy là được . . . . . . Ân, cảm ơn!"

Cất điện thoại vào túi, không nhìn đến hai cậu bé, xoay người đi thẳng đến phòng hiệu trưởng.

"Ai! Nhã, cậu không cần làm gì như vậy đâu, có gì từ từ nói. Bọn chúng vẫn còn nhỏ mà". Sở Thiến đi theo Cổ Tinh Nhã lo lắng.

"Bọn họ. . . . . . Bọn họ. . . . . . Cười chúng con là. . . . . . nói chúng con là không có ba. . . . ." Hai anh em hốc mắt phiếm hồng, cuối cùng uất ức mà nói lại.

Cổ Tinh Nhã dừng bước chân, chậm rãi xoay người , "Cái gì?"

"Bọn chúng. . . . . . Bọn chúng nói . Chúng con không có ba . . . . . . Hơn nữa còn nói mẹ . . . . . ." Hai cậu bé không nói được nữa, òa lên khóc.

"Cái gì, thật là quá đáng! Là ai nói? thật sự là không có giáo dục mà!" Sở Thiến không khỏi thở dốc vì kinh ngạc, lớn tiếng kêu lên, hoàn toàn không để ý đến hình tượng.

"nói, cho dì Liễu biết, là ai nói ?" Liễu Thuần Đình cười nhẹ, ôn nhu hỏi. Khi có được đáp án, ánh mắt xẹt qua một tia ngoan độc. cô muốn bon chúng phải trả giá vì câu nói của mình.

"Thiến, cậu đưa bọn chúng về nhà trước đi." Nhìn hai con khóc đến sưng cả mắt, trong lòng Cổ Tinh Nhã co rút đau đớn. cô muốn Sở Thiến đưa chúng về nhà nghỉ ngơi trước.

"Mẹ. . . . . ." Hai anh em cùng nhìn mẹ sợ hãi.

nhẹ giọng, Cổ Tinh Nhã đi đến trước mặt hai con, ngồi xuống: "Trước tiên hai con cùng dì Sở về nhà nghỉ ngơi đi. Mọi chuyện coi như xong. Bất quá, mẹ thay hai con đòi lại công bằng".

"Dạ!" Hai cậu bé lấy cười thay khóc, gật đầu đồng ý.

"Thiến, nhờ cậu rồi!". Ánh mắt cô nhìn hai con trai đầy yêu thương.

"Mình biết rồi!" Sở Thiến thận trọng nói.

Chờ Sở Thiến đưa hai con đi khỏi, Cổ Tinh Nhã lập tức khôi phục khuôn mặt hờ hững, ánh mắt trở lên rét lạnh.

"Thuần Đình, tìm xem kẻ nào có liên quan."

Liễu Thuần Đình trở lại vẻ nghiêm túc hàng ngày. Rất nhanh lấy máy tính ra tìm thông tin.

"Có xí nghiệp lớn thứ ba Thường Thanh , tập đoàn Húc Quang , còn có Đổng sự Trưởng cùng phó Đổng sự Trưởng xí nghiệp Tổng Giác ."

"Ba nơi này chúng ta nắm bao nhiêu cổ phần?"

"Thường thanh 32%, Húc Quang 29%,Tổng Giác 43%."

Suy nghĩ một lúc, Quang Đăng Nhã rất nhanh quyết định: "Thuần Đình, tiếp tục mua cổ phần của Thường Thanh. Bên Tổng Giác cậu thông báo mở hội nghị cổ đông. Mình muốn hai lão già đó từ chức."

"Còn tập đoàn Húc Quang . . . . . ."

`"Bên kia mình tự đi đàm phán. Mình nghĩ, Phong Ấn Đường đã sớm muốn có nó rồi!"

Hừ! Chỉ có thể trách bọn chúng có mắt như mù, dám trêu chọc con cô. Đừng trách cô hạ thủ không lưu tình.

"Ân! Tớ đã biết!" Liễu Thuần Đình trả lời.

Đột nhiên, chuông điện thoại kêu lên làm gián đoạn cuộc đối thoại của họ.

"Alô, là tôi đây." Cổ Tinh Nhã nhanh chóng trả lời.

"Quang tiểu thư, cái. . . . . . Xin hỏi có vấn đề gì sao?" Đầu dây bên kia, Hồng hiệu trưởng vội vàng hỏi. Chỉ sợ mình có lỗi gì mà không biết.

"Hồng hiệu trưởng, tôi dự tính sẽ ngừng đầu tư vào trường các ông. Dù sao các người dạy dỗ học sinh không ra sao cả, lại luôn tự mình nói tốt cho mình."

cô lạnh lùng nói làm hồng hiệu trường sợ xanh mặt.

"không không không. . . . . . Thế nào lại vậy. Chúng tôi vẫn luôn dậy dỗ học sinh rất tốt mà.”

"Là sao? Chẳng nhẽ con trai tôi nói dối?" Thanh âm của cô lạnh băng làm Hồng hiệu trưởng sợ hãi thiếu điều quỳ xuống đất xin tha tội.

"không không không. . . . . . Cũng không phải. . . . . ."

Ô. . . . . . Trời ạ! Sao chuyện lại xẩy ra thế này chứ! Hồng hiệu trường trong lòng không ngừng khóc thét.

"Tôi nghĩ, nơi này không thích hợp để dậy dỗ con trai tôi. Ngày mai tôi sẽ đến chuyển trường cho chúng”. Ở đây dám sỉ nhục con cô nhất định phải trả giá.

Cổ Tinh Nhã nói xong, không cần nghe giải thích liền tắt máy.

Bên này Hồng hiệu trưởng khóc không ra tiếng nhìn chằm chằm điện thoại. trong lòng kêu gào "Nữ Tu La" .

Chương 1.3

Edit: Mẹ Mìn

Tập đoàn Húc Quang.

Trong phòng làm việc, tuấn nam mỹ nữ ngồi bàn công việc làm mọi người bên ngoài tò mò không biết có việc gì. Bởi vì họ là hai nhân vật nổi tiếng trên thương trường. Tuấn nam là tổng giám đốc còn mỹ nữ nổi danh với biệt hiệu “ Nữ Tu La”.

Ngoài công việc ra thì tuyệt đối không có việc gì khiến họ nói chuyện với nhau.

Ngẫm lại, ai có thế xem hai khối băng đánh vào nhau mà tóe lửa được!

Đương nhiên không có! Xem kia thư ký bưng trà vào cũng phải lấy hết dũng khí. Chỉ biết rằng người ngồi trong căn phòng đó không phải người có thể chọc vào.

Ngay từ ngoài cửa mọi người đã cảm thấy rét run. Cái lạnh không phải từ không khí bên ngoài mà là từ khí thế của hai người đang ngồi trong phòng truyền ra. Cổ Tinh Nhã cùng Phong Ấn Đường cũng bước đầu đạt được thỏa hiệp

"Ha ha! Cổ tiểu thư, lần này cô hợp tác, không phải vì chuyện khác chứ?" Phong Ấn Đường ngập ngừng nửa ngày mới lên tiếng.

"Đúng vậy."

"Vậy tôi có thể mạo muội biết chứ?"

"Biết là mạo muội, anh cũng không chắc có câu trả lời đi?” Cổ Tinh Nhã bưng tách cà phê lên uống, không trả lời vấn đề cũng không cự tuyệt.

"Tôi cũng không mong chờ." hắn nhíu mày, "Nhưng phải có lý do cô mới giúp tôi sử lý nội bộ chứ?"

Lão hồ ly, mình đã giúp anh ta lại còn hỏi lý do! Quên đi! Thỏa mãn lòng hiếu kỳ của anh ta vậy! "Chỉ có thể nói, bọn chúng động đến con tôi. Đây chỉ là báo thù nho nhỏ mà thôi. Chỉ trách bọn chúng không biết dạy dỗ con mình!" Buông tách cà phê trên tay, Cổ Tinh Nhã bình tĩnh nói.

"Là sao, đúng như cô nói, đây chỉ là trả thù nho nhỏ thôi sao?" hắn thản nhiên cười cười, trong mắt lóe sáng.

Kỳ thật, dù mục đích của cô là gì thì cũng phải ăn mừng sự hợp tác này. Nếu không, hiện tại anh cũng không cùng cô ở đây nhàn nhã uống cà phê, mà là phải cẩn thận đề phòng ngày nào đó công ty bị làm suy sụp rồi.

Cổ Tinh Nhã--Nữ Tu La danh hiệu cũng không phải là trầm trồ khen ngợi, Ai cũng biết cô quả quyết thông minh, tác phong nhanh nhẹn, giao thiệp rất rộng. cô ở trên thương trường vẫn là nữ cường nhân. Mặc dù trước mắt cô đã không chịu ngồi tại công ty, mà làm một lao động bình thường nhưng mọi người vẫn tôn trọng cô, ít có người dám đi xúc phạm cô.

Mà cái danh hiệu Nữ Tu La, là vì cô có dính líu đến giới hắc đạo. Thậm chí còn có lời đồn cô là thủ lãnh một bang phái nổi danh. Dù hết thảy chỉ là lời đồn, nhưng hiện ở. . . . . . Anh không thể hoài nghi truyền thuyết là thật rồi.

Dù sao, lúc bàn công việc, thỉnh thoảng cô lộ ra chút ngoan độc. Làm anh không khỏi bi ai cho bọn người kia. Ai không chọc, lại đi chọc vào cô! Ngay tại lúc anh hãy còn trầm tư thì cô đứng dậy chuẩn bị cáo từ.

"Kia, Phong tổng giám đốc, việc này phiền anh rồi."

"không đâu! Đây cũng là việc tôi muốn mà."

"Vậy sao. Dù thế nào, lần sau gặp lại chúng ta cùng nhau ăn cơm đi". cô thành tâm đưa ra lời mời.

"Ta đây cung kính không bằng phụng mệnh rồi."

Kéo cánh cửa mở ra, Mọi người bên ngoài không khỏi giật mình nhìn chằm chằm hai người đang bước ra. Họ vừa đi vừa cười nói.

Đợi cho cánh cửa phòng làm việc đóng lại, mọi ánh mắt vẫn nhìn bất động.

"Tôi. . . . . . Tôi. . . . . . Vừa mới rồi . . . . . . Tổng giám đốc đang cười, " Viên Công Giáp nuốt nước miếng nói.

Chấn kinh không thôi!

"Đại khái. . . . . . Là quá mệt mỏi rồi ! Ha ha. . . . . ."

"Đúng vậy a! Đúng vậy a! Bằng không sao lại nhìn thấy ảo ảnh? Ha ha. . . . . ."

Vừa rồi phòng làm việc bị lãnh khí làm cho ngưng trệ, giờ đây vì bị ảo giác mà nhiệt độ lại tăng vùn vụt. . . . . . .

Trời ạ! cô sao lại lâm vào tình cảnh này ?

Cổ Tinh Nhã xúc động nhìn những ánh mắt say mê. Trong lòng chỉ mong nhanh ra khỏi đây.

Suy nghĩ hồi tưởng cho tới sáng hôm nay, cô có hội nghị với bên NUS! Sáng sớm phảiđiều chỉnh tâm tình cho thật tốt, hi vọng mình có thể bảo trì hình tượng cùng tâm lý đi đối mặt với anh.

Nhưng mọi cố gắng của cô đều biến mất khi cô nhìn thấy anh.

Anh mặc một bộ tây trang màu xám. Mái tóc đen bóng chỉnh tề ôm gọn ràng sau đầu, trên khuôn mặt thủy chung vẫn là nụ cười lạnh lùng.

Mà anh không biết đang nghĩ gì cứ nhìn cô, trong khi cô trả lời mọi thắc mắc của bên đối tác. Làm cô rất khẩn trương. May mà không phạm phải lỗi gì.

thật vất vả hội nghị mới kết thúc. Đúng lúc cô tính kết thúc hội nghị để về thì anh lại lên tiếng mời bên cô ở lại dự tiệc chúc mừng hội nghị thành công. Mà buổi tiệc lại tổ chức tại quán bar của anh. Quá ba tuần rượu, cục diện liền biến thành thế này này .

Anh lo cho bọn cô đi đêm không an toàn nên giữ mọi người ở lại qua đêm. cô thật không an tâm. Nhất là với anh.

Giống như tám năm trước, Cổ Tinh Nhã gặp anh khi anh bị hạ dược và hai người phát sinh tình một đêm. cô không ngừng tự an ủi mình, đây chẳng qua là nghĩa vụ anh tiếp đãi đối tác. Ngoài ra không có nguyên nhân gì khác.

Trước khi hội nghị tiến hành, Trọng Suất Ngụy có tìm hiểu qua về người phụ trách dự án. Cổ Tinh Nhã, hai mươi chin tuổi, trước mắt là người phụ trách phòng kế hoạch. Với công ty Dư Gia có quan hệ hợp tác, mặt khác, trên tay cô tựa hồ kiềm giữ không ít công ty, công ty cổ phần, đến nỗi nắm giữ bao nhiêu cổ phiếu cũng không thể biết hết.

Điều anh cảm thấy hứng thú là, sinh hoạt của cô thủy chung không có đàn ông tham gia. Tuy đã là bà mẹ hai con nhưng cô không dựa vào đàn ông để sống. cô là thánh nữ sao, nghĩ đến đây, anh không khỏi bật cười ra tiếng.

Mà ở trong hội nghị , cô bình tĩnh lý giải tất cả nội dung dự án, trả lời hết mọi vấn đề đưa ra. Nhưng là. . . . . .cô trước sau như một không thèm nhìn đến anh. Trả lời tất cả các câu hỏi của anh một cách lạnh nhạt.

thật thú vị! Chưa có người con gái nào đối với anh như vậy.

Nhìn thấy cô có ý dời đi, anh liền nói mở tiệc để mừng cho việc hợp tác thành công. cô không thể từ chối đành phải tham dự. Trong buổi tiệc anh liên tục chuốc rượu cô, lại giật mình phát hiện cô không hề say mà anh mới là người say trước. Nhìn anh nằm gục trên bàn, cô không đành lòng đành phải đưa anh lên phòng nghỉ ngơi.

Đặt anh nằm ngay ngắn trên giường, cô vội vàng quay lưng dời đi. Mắt nhìn thấy cô sắp dời đi, anh vội lên tiếng


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Violet12358, lan trần, Đoàn Chibh
Có bài mới 05.08.2015, 02:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15037 lần
Điểm: 11.62
Có bài mới Re: [Hiện đại] Duyên tình một đêm - Đậu Toa - Điểm: 11

Chương 2

Chương 2.1 (H)

Edit: Mẹ Mìn

Trọng Suất Ngụy ngồi dậy, ánh mắt bình tĩnh nhìn Cổ Tinh Nhã, đôi môi khẽ hiện đường cong ôn nhu.

Anh ta không phải say rượu sao, sao đột nhiên lại thế này? Khẽ nhíu mày, Cổ Tinh Nhã thầm suy nghĩ, bước chân lui dần ra cửa. . . . . . .

"Nhã nhi." Anh thấp giọng gọi cô.

"Ai, ai là Nhã nhi, anh đừng có gọi loạn." Nghe anh gọi làm cô thấy hoảng loạn vội vàng phản bác .

"A. . . . . . không hiểu sao?" Trọng Suất Ngụy mị hoặc cười cười.

Anh đứng dậy đi về phía cô. cô lui một bước, anh tiến một bước cho đến khi lưng cô chạm vào tường, không còn đường lui nữa.

Lưng chạm tường mà anh lại đứng ngay trước mặt. Cổ Tinh Nhã hoảng loạn cố lấy dũng khí nói: “Trọng tổng giám đốc, anh uống say rồi, anh . . . . . . A ——"

không đợi cô nói xong, Trọng Suất Ngụy cường thế ôm cô kéo sát lại, bốn mắt nhìn nhau.

"Anh, anh, anh . . . . . ." Bị anh ôm chặt làm cô nói không nên lời.

"Tôi làm sao….. "

Cự ly thật gần, hơi thở anh phả vào má cô làm cô lúng túng.

thật vất vả khôi phục chút tỉnh táo, Cổ Tinh Nhã cuối cùng phun ra một câu đầy đủ: "Bỏ tôi ra."

"A! thật là buồn! Chưa có cô gái nào lại không muốn được ở trong vòng tay tôi nha." Anh ác ý nói nhẹ bên lỗ tai mẫn cảm của cô.

"Vậy tôi là người đầu tiên." Cố gắng nhẫn nhìn ác ý cưa anh, cô trấn tĩnh lại.

"Àm vậy sao?Tôi chờ mong điều đó ." Trọng Suất Ngụy đưa đầu lưỡi lướt nhẹ qua môi cô ."Ân! thật ngọt." Anh liếm liếm môi………….

"Anh! không biết thẹn!"Má cô phút chốc ửng hồng thật đáng yêu.

"Đáng chết !" Nhìn cô thẹn thùng, ánh mắt anh lập tức sáng lên, dục vọngtrỗi dậy.

Trọng Suất Ngụy ôm cô đi về phía giường. Bàn tay vòng ra sau lấy đi kẹp tóc của cô làm làn tóc xõa xuống trông như thác nước. Mềm mại, mượt mà.

"Anh…….không được làm càn……"

"Làm người của tôi, Nhã nhi!"

Mặc dù không hiểu chính mình vì sao chỉ mới gặp mặt cô một chút mà anh đã khát vọng cô mãnh liệt. Hơn nữa anh còn cảm thấy cô rất quen thuộc với anh. Sao có thể vậy được?

"không! không thể!" Cổ Tinh Nhã cuống cuồng trả lời. Thân mình bắt đầu vẫy vùng mong thoát ra.

Trọng Suất Ngụy đè cô xuống giường, giữ chặt hai tay cô. "Vì sao không thể?"

Cho dù hai tay không cách nào hoạt động, cô vẫn cật lực muốn thoát khỏi anh.

Xem cô không ngừng giẫy giụa, Trọng Suất Ngụy liền trèo lên giường, trực tiếp ngồi lên cô, hoàn toàn hạn chế hành động của cô .

không nghĩ chờ đợi, anh cúi xuống hôn cô. Thừa dịp cô phản kháng anh liền đưa lưỡi vào miệng cô thăm dò.

"không, không cần, ngô. . . . . ." Nhìn anh hôn đầy quen thuộc, nhớ tới đoạn đối thoại mấy ngày trước trong thư phòng, cô thôi không vùng vẫy, để mặc anh hôn mình.

Quên đi! Để chính mình phóng túng một lần đi! Cảm giác thấy cô buông lỏng, anh tự nhiên nâng mặt cô lên hôn càng sâu.

không biết qua bao lâu, anh dời môi cô. Hai người cùng thở dốc nhìn nhau.

"Anh bỏ tay ra được không. Tôi muốn chạm vào anh." Nhìn thẳng mắt anh cô nói.

Trọng Suất Ngụy vội buông tay cô ra, nhìn cô thích thú.

cô xấu hổ quá, không dám nhìn lại anh.

"Ngụy. . . . . ."

cô kiều mị gọi làm chút lý trí còn lại của anh bay mất. Trọng Suất Ngụy vội vàng cởi bỏ quần áo của cô. Nháy mắt, cô đã khỏa thân nằm dưới người anh.

Cổ Tinh Nhã e thẹn dùng hai bàn tay cản trước ngực, thân thể nhẹ phiếm chút hồng.

"Đừng che, Nhã nhi." Anh gỡ nhẹ bàn tay đang che trước ngực, ánh mắt mê đắm nhìn hai ngọn núi tuyết trắng thật lâu. Bất ngờ anh cúi xuống hôn lên một bên đỉnh núi. Cái lưỡi thơm tho ướt át liếm láp hạt châu trên đỉnh núi làm nó căng cứng, đứng thẳng lên. Ngon núi còn lại thì bị anh đưa tay nắm lấy. không ngừng xoa nắn thành đủ hình dạng. Hai ngón tay vân vê hạt châu vui đùa. . . . . .

"A. . . . . ." cô chỉ có thể không ngừng rên rỉ.

Nghe tiếng kêu vui thích của cô, anh càng không ngừng trái phải dùng môi lưỡi cùng tay yêu thương hai ngọn núi cho đến khi chúng nhuộm một màu hồng rực sáng mới từ từ hôn dần xuống dưới.

Trọng Suất Ngụy hôn xuống bụng cô. Cái lưỡi linh hoạt lướt theo. đi đến đâu liền để lại một vệt nước đến đó.

"A! không cần, không cần như vậy. . . . . ." Cảm giác được anh đang muốn làm gì, cô động đậy muốn ngăn cản.

Tay anh bá đạo giữ chặt eo cô không cho cô làm loạn.

"Ngoan, anh sẽ làm cho em thật thoải mái." Trọng Suất Ngụy thấp giọng khe khẽ.

Chậm rãi dùng đầu gối tách hai chân cô ra, để nơi tư mật của cô hiện rõ trước mắt anh.

"Đẹp quá. . . . . ."

Khu rừng rậm rạp dính chút chất lỏng, lộ ra hấp dẫn tới cực điểm. Anh đưa hai ngón tay thô ráp khẽ đẩy hai cánh hoa hồng. Ánh mắt mê đắm nhìn hoa huyệt chậm rãi khép mở.

"không nên nhìn. . . . . ." Phát hiện anh đang nhìn nơi đó, Cổ Tinh Nhã nỉ non cầu xin.

Trọng Suất Ngụy cười cười, tiếp theo vươn lưỡi thăm dò vào hoa huyệt có phần ướt át. Nghe cô thở gấp, lại dùng đầu lưỡi không ngừng kích thích tiểu hạch mẫn cảm, làm cho nó càng chảy ra càng nhiều hoa mật.

"A. . . . . . Ngụy. . . . . . không cần. . . . . ." cô không chịu được xoay động thắt lưng, lớn tiếng gọi tên của anh, mười ngón níu chặt bờ vai của anh, "Xin anh . . . . . ."

Trọng Suất Ngụy dừng lại động tác, nhìn cô đã đổ mồ hôi đầm đìa, rồi mới thô bạo hôn lên môi cô, ngón tay to dài không báo trước đâm thẳng vào hoa huyệt đã ướt đẫm.

"A! ! Anh. . . . . . Anh. . . . . . Vô lại . . . . . ." Ngón tay anh khuấy đảo trong hoa huyệt làm Cổ Tinh Nhã bật thốt ra câu mắng yêu.

"A. . . . . . Vô lại sao ?" Ngón tay càng nhanh ra vào trong hoa huyệt cô.

Cảm nhận được từng cỗ khoái cảm không ngừng dâng lên trong người cô, Cổ Tinh Nhã nắm chặt ga giường, thừa nhận dục vọng anh mang lại.

"Thế nào, Nhã nhi của anh, không chịu nổi sao, cầu anh đi!" Mồ hôi anh nhỏ từng giọt lên người cô. Anh cúi đầu cười, nhìn cô phiếm hồng mê muội.

"Ân. . . . . . Xin. . . . . . Anh dừng tay. . . . . ."

"Kêu to lên." Tay anh lại nhanh thêm.

"A a. . . . . . Xin anh. . . . . . dừng tay. . . . . ." Đành phải cầu xin. Cổ Tinh Nhã chỉ mong được giải thoát.

Nghe cô thút thít cầu xin, Trọng Suất Ngụy nhanh chóng nhảy xuống giường, cởi bỏ hết trói buộc. Vật nam tính dũng mãnh xông lên. Động thân một cái, nam căn to lớn tiến thẳng vào hoa huyệt. Vách tường chật hẹp của cô lập tức bao chặt lấy dục vọng của anh làm anh không cách nào khống chế dục vọng của mình.

"A. . . . . . Ân. . . . . ." Của anh thật lớn, cứng rắn, cường thế ở trong hoa huyệt của cô không ngừng ra vào. Mỗi lần anh đều đâm vào thật sâu làm khoái cảm đã rất lâu ngủ yên trong người cô trỗi dậy. Tiếng ngâm nga kiều mị không ngừng vang lên bên tai Trọng Suất Ngụy. Anh nhịn không được khoái cảm cô mang lại, mãnh liệt hôn lên người cô, để lại nhiều dấu vết khác lạ.

Anh xoay người cô lại, để cô ôm lấy đầu giường, anh mới từ phía sau nâng mông cô lên. một tiếng gầm nhẹ, nam căn to lớn đâm thẳng vào hoa huyệt đã sưng đỏ của cô. Hai bàn tay không nhàn rỗi, ôm lấy hai ngọn núi tuyết trắng. Từ phía sau anh đâm thật mạnh vào cô, hai bàn tay cũng ra sức nhào lặn.

"A a. . . . . ."

Với tư thế này, mối lần anh ra vào đều là thật sâu, cũng làm hai người càng thân mật kết hợp.

Tay anh đi xuống thăm dò vào nơi hai người kết hợp, xoa nắn hạt châu mẫn cảm, làm khoái cảm của cô càng lớn hơn.

Cuối cùng anh đâm vào thật mạnh, thật sâu vào hoa huyệt của cô. Hoa huyệt không ngừng co bóp. Trong chỗ sâu nhất, anh phun ra dòng nhiệt lưu mãnh liệt đưa cô cùng anh lên thiên đường.

P/S: Do có nhầm lẫn nên bắt đầu từ chương này, nữ chính từ Quang Đăng Nhã đổi thành Cổ Tinh Nhã. Mong các bạn thông cảm….

Chương 2.2:

Cổ Tinh Nhã đi vào phòng làm việc. Gần đây trong đầu cô toàn những ý nghĩ không dứt bỏ được. cô lắc đầu thở dài.

Vừa vào phòng, điện thoại đã reo. cô nhìn lên đồng hồ, vừa đúng thời gian. đứng trước điện thoại cô do dự nhưng cuối cùng vẫn phải cầm lên.

"Alô , "

"Em nghe rồi." Tiếng cười của Trọng Suất Ngụy từ đầu dây bên kia truyền tới.

"Răng rắc!" một tiếng, bàn tay nắm chặt.

Cổ Tinh Nhã nghe điện thoại mà cảm thấy đau đầu. cô xoa xoa huyệt thái dương cho mình chút thư thái.

"Có việc sao? " không chờ đợi, cô vào thẳng vấn đề.

"Hi. . . . . . không cần lạnh nhạt vậy đâu. Em làm tổn thương lòng tự trọng của anh đấy." Anh làm ra vẻ đáng thương mong cô mủi lòng.

"Vậy anh chết đi!" cô chính là lạnh lùng nói.

"Em thật nhẫn tâm!"

Là sao, mềm không thích cô lại thích cứng sao?

"Anh tưởng ngày đó, em ở dưới thân anh nhiệt tình như lửa . . . . . ." Anh cố ý dùng âm thanh khiêu khích, gợi cô nhớ lại đêm đó.

"Im miệng! Trọng tổng giám đốc, bất quá đấy chỉ là nhu cầu sinh lý là mà thôi!" cô ngắt lời anh, cố ý coi đêm đó chỉ là chuyện thường tình. "Huống chi, Trọng tổng giám đốc hoa tâm, việc này cũng không tính là gì."

một câu nói của cô làm anh nghẹn lời. Quá một hồi, anh mói nói được: "Tôi biết trước đây tôi thật hoa tâm, nhưng là. . . . . ."

"Nhưng là gì thì cũng vậy mà thôi. Trọng tổng giám đốc, anh sẽ không vì một bông hoa mà bỏ cả rừng hoa đi." Cổ Tinh Nhã trào phúng nói tiếp: "Đối với anh mà nói lên giường không có nghĩa gì cả. Với tôi cũng vậy. Chỉ cần nhìn thuận mắt, tôi đều có thể lên giường được."

"Em không cần cố ý làm xấu mình để ngăn cản tôi. Hơn nữa tôi tin em không phải loại người đó."

Anh đau lòng phủ quyết.

Nghĩ đến hình ảnh cô ở dưới thân người đàn ông khác ngâm nga kiều mị, anh hận không thể đem cô nhốt lại cho riêng mình.

"Tôi đúnglà như vậy." Cố kích động anh, Cổ Tinh Nhã mặt không đổi sắc tiếp tục nói dối.

Đêm hôm đó thật sự rất tốt đẹp. Nhưng điều đó không biểu hiện cái gì.

cô không phủ nhận anh đã cho cô hạnh phúc, nhưng cô cũng không thể chấp nhận anh. Dời xa anh là điều tốt nhất.

"không, Nhã nhi, em nói dối tôi có đúng không." Anh lo lắng muốn cô phủ nhận.

Chỉ tiếc đáp án lại không được như anh mong đợi.

"Tôi không lừa anh, cũng không cố ý lừa anh. Với tôi anh cũng như những người đàn ông khác mà thôi."

"không, tôi là người đầu tiên của em mới đúng!" Anh gầm nhẹ.

"Trọng tổng giám đốc, thật tình của anh giá trị bao nhiêu. Quy tắc tình một đêm không phải anh không biết. Bất quá chúng ta chỉ là tình một đêm, có thể nào còn có tình cảm với nhau? Nếu chỉ vì ngủ với nhau một đêm mà đòi hỏi sợi dây tình cảm, vậy thì Trọng tổng giám đốc anh có không biết bao nhiêu sợi dây rồi! thật xin lỗi, tôi phải đi làm rồi. Xin chào!" không đợi anh nói thêm, cô trực tiếp tắt điện thoại.

Anh. . . . . . sẽ không gọi lại chứ? cô xuất thần nhìn điện thoại, trong lòng không ngừng hỏi chính mình. cô làm vậy có đúng không ?

Mà thôi, co và anh vốn không phải là hai người cùng một thế giới! Nếu đã không thể cùng nhau, tốt nhất nên sớm rời xa.

Nhưng là, lòng của cô thấy thật đau . . . . . .

Nhìn điện thoại trên tay, Trọng Suất Ngụy ngạc nhiên đứng thẳng, vẫn không cách nào chấp nhận được lời cô nói.

Trọng tổng giám đốc, thật tìnhcủa anh giá trị bao nhiêu?

Quy tắc tình một đêm? Này là sự thật. . . . . . . Là sự thật. . . . . . Là sự thật. . . . . .

Những lời cô nói vẫn không ngừng vang lên bên tai cô, giống như là muốn anh chết tâm, quên đi, coi như anh yêu nhầm người, dụng tâm không đúng nơi.

"Ha ha ha! Trọng Suất Ngụy. Trước kia là anh không cần phụ nữ, hiện tại lại vì một phụ nữ mà phiền lòng, mà cầu xin. Đây là quả báo sao?" Anh nổi điên vừa cười vừa nói: "Thiệt tình, chân tình của ngươi dâng cho người ta, người ta lại khinh thường . . . . . . Ha ha. . . . . ."

Trọng Suất Ngụy điên cuồng gạt tay lên bàn, đẩy tất cả đồ vật trên bàn xuống đất. Cả phòng làm việc đang ngăn nắp lập tức trở nên bừa bãi lộn xộn.

âm thanh đổ vỡ trong phòng làm việc không ngừng vang lên, làm mọi người bên ngoài sợ hãi không ngừng nhìn nhau.

Có người bạo dạn hé cửa nhìn vào. Nhưng vừa hé cửa đã bị chiếc gạt tàn thuốc lá bằng thủy tinh bay thẳng đến. Người nọ sợ hãi vội đóng cửa lại chạy mất.

"Trời ạ! Tổng giám đốc đang rất giận dữ!"

"Hai mắt đỏ ngầu. đầu tóc rối bù……. Trông như quỷ ấy!"

"Chính là, chính là! Hơn nữa vừa trường tóc rối tung, rất giống kiến quỷ như!"

một đám người thảo luận xong liền quay lại với công việc mà không bị việc kia ảnh hưởng đến.

thật vất vả chờ đợi đến lúc tan tầm, mọi người ai cũng vội vã ra về. Rất sợ tổng giám đốc nổi điên bỗng nhiên chạy ra khỏi phòng làm việc phát cuồng.

Chỉ có Liễu Thuần Đình vẫn nhàn nhã ngồi trong văn phòng, miệng tủm tỉm cười, rút điện thoại ra gọi.

không có chờ lâu lắm, đầu dây bên kia bắt máy.

"Tinh Nhã sao? Mình nghĩ việc hợp tác không chắc thành công rồi!" Giọng cô đều đều không rõ ý.

"Thế nào rồi hả ?" Bên đối tác chưa duyệt dự án sao? Cổ Tinh Nhã phân vân.

"Ha ha! Cậu không biết sao, sáng nay sau khi Trọng Suất Ngụy nghe xong điện thoại liền nổi điên, đập phá hết phòng làm việc. Theo tớ thấy cứ tình hình thế này, việc hợp tác không biết đến khi nào nha!"

không ngoài ý muốn, Liễu Thuần Đình nghe thấy tiếng bút rơi ở đầu dây bên kia.

"Anh ta. . . . . . Bị sao vậy?" Cổ Tinh Nhã lo lắng hỏi.

"Ai biết! Anh ta luôn mồm kêu tại anh ta thật tình chưa đủ, không đáng giá mấy tiền vân vân . . . . . . Tám phần là bị cô ả kia đá rồi! Đúng! Tối hôm nay cậu có rảnh không? Chúng ta đi ra ngoài uống một chén đi!"

"không. . . . . .Buổi tối tớ có việc, để lần sau đi!" Tâm tình không yên, Cổ Tinh Nhã vội vàng từ chối.

"Nga, vậy sao? Vậy thì lần sau đi!" Tắt điện thoại, Liễu Thuần Đình khẽ cười.

P/S: Từ phần này mình đổi cách xưng hô của hai anh chị nhé.

Chương 2.3:

Đêm dài tĩnh mịch, trên đường người đi lại thưa thớt.

một bóng đen nhanh chóng tiến vào trụ sở tập đoàn NUS.

Bằng vào bản lĩnh Cổ Tinh Nhã nhanh tróng tránh được bảo vệ tuần tra, hướng thẳng phòng làm việc của tổng giám đốc đi đến.

Ở ngoài cửa phòng, cô do dự hồi lâu chưa dám bước vào. cô tự an ủi mình: “Chỉ là xem chút thôi, không có gì cả.” nhẹ hít vào, cô khẽ hé cánh cửa, đưa mắt nhìn vào trong.

Cổ Tinh Nhã không khỏi giật mình.

Văn kiện vứt đầy sàn nhà. Thủy tinh nát vụn. Rượu đổ lênh láng. Rèm cửa sổ cũng bị kéo xuống phân nửa. Cả căn phòng trông như bãi chiến trường.

Anh đâu? Anh ở đâu? không để ý tới những thứ bừa bãi dưới sàn nhà, Cổ Tinh Nhã lo lắng đi tìm anh. Cuối cùng cũng tìm thấy dưới bàn làm việc.

Hình ảnh anh lọt vào mắt cô khiến cô ngừng cả hô hấp.

"Ngụy. . . . . ." cô lo lắng gọi anh.

Ngồi dựa vào dưới bàn làm việc, hình ảnh Trọng Suất Ngụy chỉ có thể dùng một chữ thảm để hình dung.

Đầu tóc rối tung, quần áo xốc xếch, mặt không huyết sắc, ánh mắt vô hồn.

"Ngụy, nhìn em đi . . . . . ." Em là Nhã nhi đây! Cổ Tinh Nhã ôm lấy mặt anh để anh nhìn thẳng cô.

Lúc này, cô không còn tĩnh táo nữa, chỉ có sợ hãi, không có tức giận, trong lòng còn thấy đau đớn.

"Nhã nhi . . . . . .Nhã nhi. . . . . ." Anh không ý thức lầm bầm nói, ánh mắt không tiêu cự."Nhã nhi. . . . . .không. . . . . . cô ấy sẽ không để ý đến tôi . . . . . ."

"Em có! Em có! Ngụy, em ở đây!" Cổ Tinh Nhã vội vàng phủ nhận, nâng mặt anh lên để anh nhìn cô rõ hơn.

"không….. cô ấy sẽ không đến...... không quan tâm đến tôi. . . . . . không quan tâm tôi có thực tâm hay không. . . . . . không quan tâm tôi yêu cô ấy . . . . . ." Anh mệt mỏi nói.

Nghe anh nói, Cổ Tinh Nhã không khỏi nghẹn ngào, "không. . . . . . Em muốn. . . . . . Em muốn . . . . . ."

"cô không hiểu. . . . . . cô ấy sẽ không muốn . . . . . . Vì sao, vì sao, vì sao cô ấy không tin tôi thật lòng yêu cô ấy. yêu từ lần đầu gặp mặt. . . . . . . Vi cái gì lại không tin tôi !" Hốc mắt anh phiếm hồng, trên khuôn mặt hiện vẻ yếu ớt. Lúc đầu nói thì thào, cuối cùng là khàn rống lên.

Qua một hồi cuồng loạn, ánh mắt anh mới chậm rãi tìm về tiêu cự. Trọng Suất Ngụy một hồi thất thần, liền ôm lấy má cô, thấp thanh khóc nức nở.

"Em . . . . . . Em đến đây làm gì," Anh chật vật không nghĩ bị cô nhìn thấy. Cổ Tinh Nhã không nói, chỉ biết không ngừng khóc nức nở.

Nhìn cô khóc nức nở, anh cảm thấy thật đau lòng.

Đối với cô, anh không muốn cô phải rơi một giọt lệ chứ đừng nói để cô khóc nức nở như vầy.

"Ai, anh không muốn em nhìn thấy anh như vầy đâu!" Anh không khỏi thỏa mãn thở dài.

"Vì sao?" cô nghẹn ngào hỏi.

"Anh ;"

"không đáng. Em không đáng để anh phải như vầy đâu!" Khẽ đẩy anh ra, cô nhìn vào mắt anh nói.

"Vì sao?" Anh khó hiểu, bàn tay to lại lần nữa ôm chặt cô, không cho cô thoát khỏi cái ôm của anh.

"Đừng hỏi. Xin anh đừng hỏi. . . . . ." Cổ Tinh Nhã lắc đầu, càng khóc lớn hơn.

"không, anh muốn hỏi, anh muốn biết." Anh nắm hai vai cô, kiên trì muốn có đáp án, "Em yêu anh có phải hay không, nếu không, em sẽ không đến đây. Đúng không Nhã nhi!"

"không. . . . . . không yêu. . . . . . Em không yêu. . . . . ." cô kịch liệt lắc đầu phản đối, "Người yêu là gánh nặng của em, nhất là người như em. Em yêu không nổi, không nghĩ có ai yêu mình, cũng không muốn yêu ai."

Thấy cô kiên quyết phủ nhận, Trọng Suất Ngụy vừa có chút hy vọng lại bị dập tắt ngay tức thì. Anh thô lỗ đẩy cô ra.

"Em đi đi! đi vĩnh viễn! Tốt nhất đừng gặp lại anh nữa." Anh đau đớn đẩy cô ra cửa rồi quay lưng để khỏi nhìn thấy cô dời đi. . . . . . .

Kết thúc, tất cả đều kết thúc. Anh nắm chặt hai tay, cắn răng chờ đợi thời khắc cô đi ra khỏi cánh cửa kia, ra khỏi cuộc đời anh.

Mãi không nghe thấy tiếng đóng cửa, anh hoang mang quay lại. Chỉ thấy cô vẫn đang đứng đó, khuôn mặt đẫm lệ bình tĩnh nhìn anh.

Ánh mắt hai người giao nhau!

Hai người nhìn nhau thật lâu như tìm kiếm điều gì đó. Rồi bất chợt, cả hai cùng lao vào nhau. Trong vòng tay nhau họ tìm thấy yêu thương mà từ lâu chưa ai có được.

Trọng Suất Ngụy nâng mặt cô lên, ôn nhu hôn lên môi của cô.

Hai người lưỡi cùng lưỡi không ngừng trong miệng nhau giao quấn.

Quần áo hai người nhanh chóng được cởi bỏ. Anh ôm đặt lên bàn làm việc thông thoáng. không cần nói gì, cúi xuống hôn cô.

"Gọi tên anh!" Tay anh không ngừng xoa nắn đôi nhũ hoa mềm mại.

"Ân. . . . . . Ngụy. . . . . . Ngụy. . . . . ." Cổ Tinh Nhã không ngừng gọi anh.

không có báo trước, ngón tay anh lập tức thăm dò vào hoa huyệt đã có phần ướt át của cô.

"Ngụy. . . . . . Ngụy. . . . . . Có thể rồi. . . . . ."

Trọng Suất Ngụy rút tay ra. Nam căn cứng rắn đã để trước lối vào hoa huyệt.

"Ngụy!" cô đáng thương gọi anh, thắt lưng động đậy muốn anh đưa vào.

"Nhã nhi. . . . . . Ngoan, hứa với anh . . . . . . Anh liền cho em . . . . . ." Anh thở gấp. Cố gắng đè nén dục hỏa đang thiêu đốt trong người.

"Cái gì. . . . . . Hứa cái gì . . . . . ." cô chủ động nâng lên thắt lưng cọ xát vào anh, chờ mong anh cho cô.

"Em không hứa anh sẽ không cho em." Mặt anh đầy mồ hôi, chống lại sự hấp dẫn của cô đến phát điên.

"Em sẽ không rời khỏi anh . . . . . . A ——" cô miễn cưỡng hứa với anh xong, nam căn to lớn của anh đã vọt vào trong cô, làm cô thét chói tai.

"Nhã nhi. . . . . . Hứa với anh . . . . . . không bỏ anh đi nữa . . . . . ."

Trọng Suất Ngụy càng cuồng dã đong đưa, mỗi lần ra vào đều là chạm đến chỗ sâu nhất mẫn cảm. Anh muốn cô ở dưới thân anh mà điên cuồng thừa nhận.

"nói yêu anh!" Ánh mắt anh đỏ ngầu tràn đầy dục vọng, nhìn cô đang rên rỉ dưới thân anh.

"yêu anh . . . . . . A a. . . . . ."

"yêu ai? Em nói xem, ân, " Nhìn vào mắt cô, anh muốn cô biết là ai làm cô điên cuồng.

"Anh . . . . . . Trọng Suất Ngụy. . . . . ."

Có được đáp án như mong muốn, anh lại càng thêm phấn khích. Mỗi lần ra vào đều là dùng hết sức đâm vào tận cùng hoa huyệt, chạm đến hoa tâm. Khiến cô luôn miệng cầu xin.

"A ——" đến cuối cùng cao trào, anh ở trong hoa huyệt bắn ra dòng nhiệt lưu nóng hổi của mình. cô chìm đắm trong khoái cảm anh mang lại, khóe mắt rơi ra những giọt lệ vui sướng và hạnh phúc.

Cả đêm, phòng làm việc không ngừng vang ra âm thanh rên rỉ và những tiếng gầm nhẹ. Xuân ý dạt dào, làm người ta đỏ mặt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: lan trần, Đoàn Chibh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đoàn Hoàn, Le Thanh, ngoccute, nobotdien và 69 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 12, 13, 14

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.