Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Osin của anh - Hạ Kiều Ân

 
Có bài mới 22.07.2013, 05:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83656 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Osin của anh - Hạ Kiều Ân - Điểm: 8
Osin của anh


Nguyên tác: Rõ ràng thích bắt nạt em

Tác giả: Hạ Kiều Ân

Nguồn: https://neuduocluachonbansechonlamgihomnay.wordpress.com

Convert: meoconlunar

Edit:

•Giới thiệu•

Mặc dù Tiêu Tung Thục chỉ học xong trung học và cô không biết dùng máy vi tính cũng chẳng có bằng lái xe. Nhưng cô có thể giặt quần áo, nấu ăn, thông bồn cầu, làm được tất cả mọi việc; Quét rác, lau cửa sổ, thay tã, cô có thể làm với tốc độc cực nhanh.

Với ngoại hình xinh xắn, cô quyết định ứng tuyển người giúp việc nhà Tư Đồ.

Cô cứ tưởng rằng sau khi được tuyển dụng sẽ có một cuộc sống ổn định.

Nhưng điều mà cô không nghĩ đến rằng cậu chủ cả nhìn bề ngoại lạnh lùng đáng sợ lại coi việc bắt nạt cô là một thú vui.

Là tổng giám đốc công ty Khoa học kỹ thuật Tư Đồ, chưa từng thích đùa giỡn, trêu chọc, luôn giữ  thái độ nghiêm túc. Thế nhưng từ sau khi gặp Tiêu Tung Thục trong sáng đáng yêu, anh trở nên trẻ con luôn tìm cách ăn hiếp cô.

Mặc dù anh cảm thấy những hành động đó không hợp với anh. Nhưng trong trái tim anh, trong tâm trí anh, dường như đã nảy sinh thứ tình cảm ngọt ngào say đắm…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Baka Hentai, HoaHong11, Lãnh Nguyệt Dạ, Thảo Chibi, cherryblossom498, thuytinhpky, tngh218000, vuthungoc
Có bài mới 22.07.2013, 05:39
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83656 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Osin của anh - Hạ Kiều Ân - Điểm: 10
Chương 1

Vừa bước vào phòng làm việc, Tư Đồ Trác cởi ngay áo bành tô ra khỏi người.

“Cà phê.”

“Đã pha xong, tôi sẽ mang vào ngay.” Cô thư ký vội cầm áo bành tô móc vào móc sau đó treo vào tủ quần áo.

“Bản hợp đồng hợp tác với ông chủ Hoàng.” Tư Đồ Trác luôn nói thẳng vào vấn đề chính vì anh không muốn mất thời gian, sau đó lật nhanh bản hợp đồng xem lướt qua hơn 10 trang giấy, cầm bút ký roẹt.

“Em đã sắp xếp lại thời gian, sau cuộc họp tổng giám đốc có hai tiếng để nghỉ.” Trợ lý Quan Lĩnh cầm lấy bản hợp đồng tổng giám đốc vừa phê duyệt.

Anh là người xuất sắc vượt qua kỳ huấn luyện trợ lý gắt gao, dù là nam nhưng anh cẩn thận và chỉn chu không thua gì phụ nữ.

“Mọi người đã đến đủ chưa?”

Tư Đồ Trác mở laptop nhìn vào màn hình xem sàn giao dịch chứng khoáng điện tử.

“Trưởng phòng Tài chính và Kinh tế xin phép đến muộn vì kẹt xe.”

“Thật sao? Anh gọi điện nói anh ta không cần đến nữa, hợp đồng đã được giao cho phó phòng Vương, anh ta có thể nghỉ ngơi được rồi.” Tư Đồ Trác lạnh lùng nói.

“Vâng, em sẽ gọi điện cho trưởng phòng Trần.”

Trưởng phòng Trần và phó phòng Vương luôn đối đầu với nhau, mặc dù hai người làm việc cùng văn phòng và là cấp trên cấp dưới nhưng hai người bằng mặt mà không bằng lòng, lần này họ cùng cạnh tranh ai sẽ là người phụ trách hợp đồng hợp tác kinh doanh với công ty Á Đông.

Cuộc họp hôm nay cũng là để quyết định hợp đồng đó sẽ vào tay ai, tiếc là trưởng phòng Trần vì kẹt xe mà bỏ lỡ cơ hội.

Tư Đồ Trác tiếp tục dán mắt vào màn hình laptop theo dõi giá cổ phiếu. Điện thoại chợt đổ chuông. Anh cầm lên nghe, mày cau lại ngay sau đó.

Tắt máy, anh nói: “Cuộc họp thường niên phải kết thúc trong vòng 1 tiếng rưỡi, những cuộc hẹn sao 3 giờ dời lại hết cho tôi.”

“Nhưng…”

“Có vấn đề gì không?” Tư Đồ Trác lạnh lùng quét mắt nhìn trợ lý riêng của mình.

Quan Lĩnh vội nói: “Không có việc gì, thưa tổng giám đốc.”

“Tốt!”

Nói xong, Tư Đồ Trác đi nhanh ra khỏi phòng làm việc.

Anh cao 1m85, một bước của anh bằng ba bước của phụ nữ, hơn nữa tốc độ cũng vô cùng nhanh, rất ít người có thể đuổi kịp được anh. Quan Lĩnh cũng là một người cao lớn nên anh có thể theo chân sếp của mình.

Tư Đồ Trác, người đứng đầu trong ngành công nghiệp bán dẫn, sau khi thừa kế sự nghiệp, anh đã tiến hành một loạt cải cách trong bộ máy nhân sự.

Anh sa thải hàng loạt nhân viên, tuyển những người tài năng, chỉ trong vòng một năm đã đưa doanh thu của tập đoàn tăng vượt bậc, đứng đầu trong ngành công nghiệp bán dẫn nhiều năm liền.

Với tầm nhìn rộng, anh luôn đi trước người khác một bước. Là một người đàn ông đẹp trai thành đạt, nhiều tạp chí đã bình chọn anh là người đàn ông độc thân được nhiều người phụ nữ mến mộ nhất. Tuy nhiên, chuyện đời tư của anh luôn là một dấu chấm hỏi.

Với những doanh nhân nổi tiếng như anh, giới truyền thông luôn ráo riết săn lùng scandal.

***

Chiếc xe Seden màu đen dừng xịch trước căn biệt thự. Tư Đồ Trác đẩy cửa xuống xe đi nhanh đến cửa.

Vào trong biệt thự, Tư Đồ Trác đứng dưới chân cầu thang quát to.

“Tư Đồ Việt, mày xuống ngay cho anh!”

Không có bất kỳ động tĩnh gì.

“Tư Đồ Việt, anh biết mày có ở trên đó, cho mày một phút để xuống, nếu không…”

Anh chưa nói hết câu đã thấy một người xuất hiện ở đầu cầu thang.

“Tức thật! Đang ngủ tự nhiên có người phá đám!” Tư Đồ Việt, em trai của Tư Đồ Trác ngái ngủ bước xuống cầu thang.

“Mày đổi giờ bay sao không nói?” Tư Đồ Trác quát.

Vì muốn ra sân bay đón thằng em mớ ngủ này mà anh đã phải ký nhanh hợp đồng với ông chủ Hoàng, khi cuộc họp thường niên chưa diễn ra, thằng nhóc gọi điện nói đã xuống đến sân bay làm anh phải rút cuộc họp xuống nửa tiếng, các cuộc hẹn sau ba giờ đều phải dời lại, có trời mới biết công ty đã bị tổn thất những gì.

Nó là em trai anh nhưng hành vi cố tình đi chệch đường ray của nó khiến anh phát bực.

“Hi, anh Hai, lâu quá không gặp.” Tư Đồ Việt nheo mắt nhìn anh trai nở nụ cười như mùa thu tỏa nắng.

“Mày đổi giờ bay sao không nói?” Không quan tâm đến nụ cười sáng chói của em trai, Tư Đồ Việt tức giận hỏi.

“Em nói rồi mà, em có gọi điện cho anh đó thôi? Hay em mớ ngủ? Chết toi.” Ngủ nhiều đôi khi cũng khiến người ta nhầm lẫn giữa thực và mơ.

Tư Đồ Trác lạnh lùng buông từng chữ.

“Đúng là mày có gọi điện nhưng xuống máy bay mày mới gọi.”

“Thật hả?” Tư Đồ Việt ngáp một cái, thấy mình cũng là một thằng có kỷ luật.

“Hai việc đó khác nhau.”

“Khác chỗ nào được mà khác?” Anh cũng muốn nói chuyện với anh trai nhưng bởi vì buồn ngủ quá nên anh lảo đảo đi xuống cầu thang ngồi phịch trên sofa.

“Dĩ nhiên là khác. Nếu lúc mày lên máy bay mày gọi cho anh thì anh đã cử người đi đón mày không để mày đi taxi về nhà một mình. Mày có biết an ninh bây giờ loạn như thế nào không? Lỡ mày lại bị bắt cóc nữa thì sao?”

Năm Tư Đồ Việt bốn tuổi từng bị một nhóm người bắt cóc, lúc đó cả nhà anh như có bóng đen u ám bao quanh, mặc dù nhờ sự giúp đỡ của cảnh sát cứu được nó ra nhưng chuyện đó đã khiến ai nấy trong nhà đều sợ hãi.

A Việt lúc đó còn nhỏ, có lẽ không nhớ những gì đã xảy ra nhưng anh lớn hơn nó 3 tuổi, anh không thể nào quên được những vết thương mà bọn bắt cóc đánh đập nó. Từ đó trở đi, anh luôn phải chú ý đến em trai mình.

“Có ai bắt cóc em đâu vì em đã về nhà an toàn đó thôi.” Tư Đồ Việt ngồi thẳng lưng, rất muốn nói chuyện với anh trai nhưng hai mắt anh cứ ríp cả lại.

“Mày còn ngồi đó mà lý sự cùn. Từ giờ mày đừng xuất hiện ở chỗ đông người nguy hiểm nữa nghe rõ chưa?”

“Em biết rồi, biết rồi”. Gục gặc đầu.

“Tư Đồ Việt!”

Tư Đồ Trác quát lớn làm Tư Đồ Việt đang ngủ gục giật mình.

“Anh Hai, anh Hai làm cái gì nói to dữ vậy. Giật cả mình!”

“Tư Đồ Việt, rốt cục mày có nghe anh nói không hả?” Thằng nhóc chết tiệt, nó làm như anh đang tụng kinh không bằng?

“Có mà!” Nói dối sau đó nhanh chóng chuyển chủ đề. “Anh Hai, mấy giờ rồi?”

“11h28.” Tư Đồ Trác giơ tay nhìn đồng hồ.

Tư Đồ Việt liền nhảy dựng khỏi ghế sofa.

“Chết rồi, sao thời gian trôi nhanh quá!”.

Tư Đồ Trác nhíu mày, “Có chuyện gì làm mày kích động dữ vậy?”

“Phỏng vấn.”

Tư Đồ Trác nheo mắt, “Mày muốn đi phỏng vấn?” Công ty đang thiếu người quản lý nó còn định đi phỏng vấn ở đâu?

“Làm gì có? Em muốn phỏng vấn người khác.” Tư Đồ Việt bay lên cầu thang để thay bộ đồ ngủ trong 2 phút.

“Ở đâu? Chừng nào? Phỏng vấn công việc gì?” Tư Đồ Trác hỏi vọng lên.

“Ở đây. Hai phút nữa. Người giúp việc.” Tư Đồ Việt nói to.

“Mày đăng tin lúc nào?” Tư Đồ Trác trừng mắt nhìn cánh cửa đóng im ỉm.

“Sau khi em vừa về nước em lên báo mạng đăng, có rất nhiều người đăng ký phỏng vấn.” Anh rất thích náo nhiệt.

“Sao mày không nói với anh?”

“Thì giờ em nói rồi đó.”

Tư Đồ Việt đi ra cửa cười toe toét… rất đáng đập.

“Mày tuyển người giúp việc làm gì?”

“Vì… từ nhỏ em đã quen được chăm sóc rồi”. Tư Đồ Việt nhìn tập danh sách những người đăng ký phỏng vấn, nuốt ực một cái.

***

“Cửa ở sau lưng, xin mời.” Tư Đồ Trác vứt tờ lý lịch vào sọt rác.

“Tại sao cô lại đến đây phỏng vấn công việc này?” Vẫn câu hỏi đó với người ứng tuyển thứ 57.

“Bởi vì từ nhỏ tôi đã có mong muốn được bảo vệ chủ nhà cho nên tôi muốn làm người giúp việc.”

Không muốn giẫm lên vết xe đổ của người trước đó, người ứng tuyển thứ 57 hào hứng ngẩng cao đầu ưỡn ngực hùng dũng hiên ngang nói ra quyết tâm của mình.

“Cô nên đi làm quân nhân. Cửa ở sau lưng, xin mời.” Tờ lý lịch được vứt vào sọt rác.

“Tại sao cô lại đến đây phỏng vấn công việc này?”

“Bởi vì tôi cần tiền, ba mẹ tôi đều thất nghiệp, các em tôi đều đang đi học, gánh nặng kinh tế đè lên vai tôi.” Người ứng tuyển thứ 58 buồn bã kể lể lý do thiếu tiền, nhà nghèo, áp lực kinh tế. Phải chăng hoàn cảnh như vậy ông chủ sẽ cảm động?

“Tiền lương chúng tôi trả không đủ để trang trải chi tiêu cho cả gia đình, mời về!” Lý lịch lại bị vứt vào sọt rác.

“Không! Tôi rất cần tiền. Làm ơn hãy thuê tôi ~~~”. Hết cách, cô gái đành giở chiêu năn nỉ.

“Làm việc ở hộp đêm nhanh có tiền hơn. Cửa ở sau lưng, xin mời!”

Tư Đồ Trác lạnh lùng nói, dù trước mặt anh là một cô gái xinh đẹp, có thân hình bốc lửa.

“Hộp… hộp đêm.” Cô gái nghĩ rằng mình nghe nhầm.

“Với nhan sắc của cô, chỉ cần cô cố gắng là có thể cải thiện được kinh tế của gia đình cô.” Tư Đồ Trác ra hiệu cho quản gia đưa cô gái ra ngoài cửa.

Thấy người thứ 58 cũng bị mời về, Tư Đồ Việt buột miệng.

“Anh Hai tuyển người kiểu gì vậy, sao không tuyển được ai hết.”

“Ở nhà có đủ người giúp việc rồi sao mày còn muốn tuyển thêm?” Tư Đồ Trác không đồng tình với ý muốn của em trai.

“Vì mấy người đó nói chuyện không hợp với em, em cần người trẻ tuổi.” Please ~~ Tuổi trung bình của những người giúp việc trong nhà là 46 tuổi, orz nói gì cũng không hiểu.

“Người giúp việc chỉ cần làm được việc.”

“Em đồng ý với anh điều này nhưng năng lực làm việc là một chuyện còn hiểu những gì mình nói hay không mới là vấn đề. Em nói “shit”, thím Thẩm liền lấy cho em một ly kem tươi.” Thực sự không thể nào có thể chịu đựng được.

“Họ không hiểu tiếng Anh.”

“Vì họ không hiểu tiến Anh nên em mới nói không hợp, em cần một người có thể hiểu được những gì em nói.”

“Đợi 3 ngày nữa anh sẽ kiếm cho mày một người giúp việc chuyên nghiệp và có thể đảm bảo an toàn cho mày, trong vòng 3 phút sẽ giải quyết được yêu cầu của mày.”

Tư Đồ Việt mở to mắt nhìn anh trai, không thể nào hiểu nổi, lần nào mở miệng ra cũng nói hai chữ “an toàn”.

“Anh Hai, em cần một cô bé giúp việc thông minh hoạt bát, anh làm ơn đừng đưa tới một người gây phiền phức cho em nữa đi.”

“Anh đang muốn tốt cho mày. Làm sao biết được trong số những người đến phỏng vấn hôm nay ai là sói đội lốt cừu.” Sói ở đây ám chỉ những kẻ độc ác và lừa đảo, tiếp cận với mục đích trục lợi.

“Làm gì có? Mà người thứ 59 đâu rồi nhỉ?”Tư Đồ Việt thích thú nhìn ra cửa chỗ người thứ 59 đang gặm bánh mỳ.

Tư Đồ Trác cũng nhìn theo ánh mắt của em trai. Và anh nhìn thấy một cô gái giống hệt con sóc nhỏ.

Đôi mắt to đen láy, hai chiếc răng cửa lộ ra, do đang gặm đồ ăn nên hai má phồng lên, cô có thân hình nhỏ bé ngồi xổm trong góc như con sóc nhỏ đang vui vẻ ăn đồ ăn mình kiếm được.

Đang ăn hăng say, bỗng có cảm giác như có ai đó nhìn mình, Tiêu Tung Thục ngừng ăn.

Ngước mắt lên quả nhiên nhìn thấy có ba ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào cô, một của ông quản gia và hai của hai người đàn ông ngồi trên sofa.

Chết tiêu! Đến lượt mình rồi sao.

Mỉm cười, làm bộ thản nhiên, cô bỏ nửa cái bánh mì ăn dở vào trong bì ni long lấy dây thun buộc lại, kéo khóa ba lô bỏ vào trong sau đó đeo ba lô lên vai, động tác rất nhanh chóng và linh hoạt.

Nhảy một cái, cô đến trước mặt cả ba cúi đầu.

“Xin lỗi ạ, vì thấy ba người nói chuyện vui vẻ nên tôi tranh thủ, mong rằng ba người không để ý.”

“Không sao.” Tư Đồ Việt lên tiếng trước, anh cảm thấy từ nét mặt cho đến mọi hành động của cô gái này đều rất thú vị.

“Đến lượt tôi phỏng vấn rồi sao?” Ủa! Hình như có mùi thức ăn! Tiêu Tung Thục liếc mắt qua lại phát hiện ra miệng mình dính mẩu bánh mỳ liền lè lưỡi ra liếm sạch.

“Phụt!” Tư Đồ Việt không nhịn được liền cười phụt. Người mà làm như động vật. Cái lưỡi cũng dài thật, như lưỡi của ếch truyền nhân.

Không thấy buồn cười như em trai, Tư Đồ Trác trừng mắt nhìn cô nữ sinh nhỏ bé đeo ba lô.

Cô gái này có lẽ còn rất nhỏ, tuổi đời anh đoán không đến hai mươi. Ban đầu nhìn cô rất giống một con sóc nhỏ nhưng giờ khi đã nhìn kỹ anh thấy giống người mới từ trên núi xuống.

Bộ dạng lôi thôi nhếch nhác quẩy thêm cái ba lô to đùng đi phỏng vấn, đây là lần đầu tiên anh gặp một người bất lịch sự như cô. Tư Đồ Việt khoanh tròn vào tờ lý lịch.

“Mời ngồi.” Dù xác định không tuyển cô nhưng anh vẫn muốn cho cô một cơ hội. Nếu cô thực sự muốn làm công việc này, cô cần phải thay đổi ấn tượng ban đầu với anh.

“Vâng, cám ơn.” Cô đi đến sofa ngồi xuống.

Cầm tờ lý lịch, Tư Đồ Trác không ngẩng đầu lên hỏi. “Tại sao cô lại đến đây phỏng vấn công việc này?”

“Vì tôi chỉ có bằng tốt nghiệp trung học, không biết sử dụng máy vi tính, không có bằng lái xe, cho nên nghề giúp việc thích hợp nhất với tôi.”

Khi nói ra bằng cấp của mình, gương mặt Tiêu Tung Thục tràn đầy tự tin, cô ngẩng cao đầu ưỡn ngực, từ đầu đến cuối đều mỉm cười.

Nhưng Tư Đồ Trác thì há cả miệng ra, đây là lần đầu tiên anh gặp một người tự tin với tấm bằng trung học. Làm như là có rất ít người lấy được tấm bằng đó?

Là người đứng đầu tập đoàn có hàng trăm nhân viên, tất cả đều có bằng đỏ, cho nên anh thấy cô gái này rất kỳ quặc, tự hào với việc mình chỉ có bằng trung học và còn cảm thấy tự tin khi không biết sử dụng máy vi tính.”

Vì cô kỳ quặc nên Tư Đồ Trác chưa muốn mời cô về.

“Vậy sở trường của cô là gì?”

“Làm việc nhà, giặt quần áo, thông bồn cầu, việc gì tôi cũng làm được”.

“Phì!” Tư Đồ Việt lại cười phì. Trời! Buồn cười quá. Thông bồn cầu mà cũng được gọi là sở trường sao? Đây là lần đầu tiên anh nghe một người nói như vậy. Ha ha ha~

Mặt đen thui, Tư Đồ Trác vẫn muốn cho cô một cơ hội. “Còn gì nữa?”

“Tôi còn có thể quét sân, hốt rác, lau cửa sổ, thay tã với tốc độ cực nhanh.”

Nói đến tốc độ làm việc, cô rất tự tin.

“Phì!” Tư Đồ Việt ôm bụng cười.

Tư Đồ Trác hít sâu, rất muốn vứt lý lịch vào sọt rác.

“Cô nghe cho rõ đây, ở đây không có trẻ sơ sinh.”

“Thật hả?” Cô nghiêng đầu nghĩ ngợi sau đó nở nụ cười. “Không sao, tôi có thể thay tã cho người già.”

“Ha ha ha.” Tư Đồ Việt ngả người ra ghế sofa cười to, còn Trư Đồ Trác vẫn làm mặt lạnh khiến người khác không thể biết được anh đang nghĩ gì nhưng sau 5 phút phỏng vấn thì trán anh đã nổi đầy gân xanh.

“Ở đây cũng không có người già.” Anh trừng mắt nhìn cô gái ngu ngốc – người ứng tuyển thứ 59. Anh không thể giải thích được tâm trạng của mình lúc này.

Anh chưa từng gặp người nào coi việc thông bồn cầu và thay tã là sở trường.

“Cũng không có người già sao?” Tiêu Tung Thục nghiêng đầu suy nghĩ rồi nở nụ cười tươi như hoa. “Không sao, chừng nào anh già tôi sẽ chăm sóc cho anh, tin tôi đi, tốc độ làm việc của tôi cực nhanh, tôi sẽ không để anh bị ốm.” Cô tự tin nói.

“Ha ha ha. Hài hết sức. Tôi thích cô rồi đó.”

Tư Đồ Việt ôm bụng cười lăn cười bò, cười chảy cả nước mắt.

“Tư Đồ Việt, trật tự đi!”. Mặt Tư Đồ Trác không cảm xúc, anh nhíu mày trừng mắt nhìn Tư Đồ Việt.

Nhưng Tư Đồ Việt không sợ anh trai, càng cười to hơn và còn nói:

“Anh Hai! Cô này được đó, nhận cô ấy vào làm. Vừa có thể thông bồn cầu lại có thể thay tã, già trẻ gì cô ấy cũng làm được. Chừng anh cũng già mà, đằng nào trong tương lai anh cũng phải có em bé, sướng quá rồi còn gì.” Nói xong, nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của anh trai, Tư Đồ Việt tưởng tượng ra cảnh anh trai mình đóng bỉm cười đau cả bụng.

“Mày mới là người sướng nhất. Mày đừng quên anh đang tuyển người giúp việc cho mày, người cô ấy chăm sóc sẽ là mày đó.” Dứt lời, Tư Đồ Trác nhìn xuống quần của em trai, cười khẩy một cái.

“Ặc…” Bị phủ đầu, Tư Đồ Việt lúng túng sờ mũi, không dám cười nữa.

“Tên cô là gì?” Tờ lý lịch bị nhòe nước nên anh không thể nhìn rõ.

“Tiêu Tung Thục.” Cô nói to.

“Tên gì?” Tư Đồ Trác nghe không rõ.

“Tiêu Tung Thục!” Cô nói to hơn. “Tiêu trong ‘tiêu tường’, tung âm đồng âm với ;tùng thụ’, thục trong ‘thục nữ’, phát âm giống con sóc nhỏ nên biệt danh của tôi là ‘Sóc Nhỏ’”. Khi cô nói, hai chiếc răng cửa lóe sáng dưới ánh nắng mặt trời trông rất giống một con sóc nhỏ.

“Phì!” Tư Đồ Việt lại phì cười nhưng khi Tư Đồ Trác liếc mắt qua anh liền im bặt.

Dù rằng bình thường lời nói của anh cũng rất có sức nặng nhưng nếu chọc tức anh Hai, anh Hai sẽ có những cách trả thù rất tàn nhẫn, cho nên tốt hơn hết không nên để cái miệng hại cái thân.

Tư Đồ Trác đưa mắt nhìn người ứng tuyển thứ 59, dù cho cô có là con thỏ nhỏ hay con sóc nhỏ, anh chỉ cần quan tâm đến tác phong chuyên nghiệp và an toàn.

Anh đã quá quen với những người thủ đoạn. Để tạo ấn tượng tốt với ông chủ họ sẽ nói quá lên về năng lực của mình. Khoác lác, nịnh bợ tạo ấn tượng tốt với ông chủ để có được việc làm.

Nhưng với người thứ 59 này thì lại khác, cô không khoác lác về bản thân ngược lại còn rất ngốc nghếch. Nếu một ông chủ bình thường có lẽ sẽ không tuyển cô nhưng anh thì nghĩ rằng mình sẽ nhận cô vào làm việc, dù sao một người ngốc nghếch không phải là người nguy hiểm.

“Cô nói sở trường của cô là nấu ăn, bây giờ tôi muốn kiểm tra, nếu cô qua cô sẽ được nhận vào làm việc ở đây.”

“Thật ạ?” Hai mắt cô sáng rực.

“Hãy làm các món Trung, hai người ăn, 5 món mặn và 1 món canh, khẩu vị nhẹ nhàng đừng cho quá nhiều dầu mỡ, nguyên liệu có sẵn trong tủ lạnh, tôi cho cô một tiếng đồng hồ.” Anh muốn biết sở trường của cô có thể đạt đến trình độ nào.

“Ô kê, tôi sẽ làm ngay bây giờ.” Gỡ ba lô, cô chạy ngay đến cánh cửa phòng gần nhất nhưng sau đó chạy ra ngay. “Cho hỏi, phòng bếp ở đâu?”

Tư Đồ Trác biết ngay cô sẽ hỏi câu đó, đúng là ngốc quá, anh giơ ngón tay chỉ về phía phòng bếp.

“À, cám ơn.”

Cô nhanh chân chạy đi nhưng chạy được nửa đường thì quay đầu lại hỏi. “Căn phòng vừa nãy có phải toilet không ạ?”

“Ừm!”

“Whao! Toilet của các anh rộng thật đấy, rộng hơn phòng của tôi. Có bồn tắm, có ti vi, có cả phòng tắm hơi, rất sang trọng, có khi còn hơn cả khách sạn.”

“Rốt cục cô có định đi nấu cơm không?” Tư Đồ Trác quát.

“Dạ dạ, tôi quên mất.” Tiêu Tung Thục giật mình nhớ ra công việc chính của mình, cười lúng túng chạy nhanh đến phòng bếp.

Cô phải đi nấu cơm!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Eavesdrop, Hana86, HoaHong11, connhotg, mupmipmip, thuhang993, tngh218000, vuthungoc
Có bài mới 22.07.2013, 05:39
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83656 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Osin của anh - Hạ Kiều Ân - Điểm: 10
Chương 2

“Ừm, ngon quá ngon quá, món nào cũng ngon.” Sau khi đã tẩn một bụng, Tư Đồ Việt khen nức nở.

“Đồ ăn hợp khẩu vị với ông chủ nhỏ khiến tôi thấy rất vui.” Quản gia đã nói nhỏ với cô căn biệt thự này thuộc sở hữu của nhà Tư Đồ và hai người phỏng vấn cô là hai cậu chủ nhà Tư Đồ.

“Cô có bằng nấu ăn hả?” Khác với Tư Đồ Việt ăn như quỷ chết đói, Tư Đồ Trác ăn rất tao nhã, dù đầu lưỡi đang thôi thúc anh hãy ăn thật nhiều nhưng anh kiềm tốc độ lại chỉ ăn từng miếng nhỏ.

“Dạ, không có.”

“Tay nghề nấu nướng của cô khá lắm.” Nếu người nào đó thực sự có năng lực, anh sẽ không tiếc lời khen.

“Cám ơn ông chủ đã khen ngợi, nếu ông chủ thích ăn những món tôi nấu như vậy, tôi rất sẵn sàng được phục vụ ông chủ.”

Nghe cô nói, Tư Đồ Trác lên tiếng. Anh không muốn để em trai quyết định, mặc dù tay nghề nấu nướng đã đủ tiêu chuẩn nhưng vẫn còn nhiều hạng mục chuyên nghiệp khác cần phải xem xét.

“Tạm thời cô trúng tuyển, tiền lương hai vạn một tháng, bao ăn, bao ở, sau ba tháng thử việc tiền lương của cô tăng lên ba vạn, ngoài ra còn có tiền thưởng theo quý, phúc lợi xã hội, mỗi tháng cô được nghỉ 4 ngày, cô thấy sao?”

“Tuyệt quá!” Cô nhảy dựng lên, thể hiện trạng thái phấn khích.

“Tối nay tôi sẽ về muộn, không cần chuẩn bị cơm cho tôi, thời gian sau đó cô có thể nghỉ ngơi.”

“Tôi biết rồi, thưa ông chủ.”

“Đừng gọi tôi là ông chủ mà hãy gọi là cậu chủ.” Tất cả những người giúp việc trong nhà Tư Đồ đều xưng hô với anh như vậy.

“Dạ, vậy tôi phải gọi ông chủ nhỏ như thế nào?” Cô quay đầu hỏi.

“Cũng vậy thôi, nhưng cô gọi tôi là ông chủ nhỏ cũng hay đó.”

“Dạ.” Tiêu Tung Thục ngây ngô đứng cạnh bàn.

“Ở đây không còn việc gì nữa, cô đi tìm quản gia hỏi phòng của mình.”

“Dạ, chào cậu chủ, ông chủ nhỏ cứ từ từ ăn.” Tiêu Tung Thục tung tăng đi ra khỏi phòng bếp, vừa đi vừa hát líu lo.

“Anh Hai, em thấy Sóc Nhỏ dễ thương ghê.” Vừa dễ thương vừa vui tính.

“Ừm.” Nhanh chóng chuyển chủ đề. “Giờ anh phải đến công ty,  mày được nghỉ một tuần, sau đó phải đến công ty làm việc.”

Tư Đồ Việt làm bộ buồn ngủ.

Đùa chắc, anh không thích công việc kinh doanh, lần này về nước anh đã quyết định sẽ làm công việc mình thích. Anh thích cuộc sống tự do như khi ở Mỹ, không có thời gian giúp anh Hai quản lý công ty.

He he he, nhưng đó sẽ là bí mật không thể để ông anh biết được, nếu không anh chết chắc. Trong 36 kế, chuồn là thượng sách.

“Chuyện đó nói sau đi. Em buồn ngủ rồi, đi ngủ đây.”

***

Tối khuya, Tiêu Tung Thục đang rửa chén bát trong bếp thì nghe thấy tiếng mở cửa ngoài phòng khách liền chạy ra xem, quả nhiên đó là Tư Đồ Trác ba ngày nay không về nhà.

“Cậu chủ đã về.” Cô cười khanh khách chào mừng cậu chủ.

Không ngờ tối khuya còn có người trong phòng khách, Tư Đồ Trác thấy không vui. “Khuya rồi sao cô không ngủ mà làm cái gì vậy?”

“Tôi vừa nấu mấy món cho ông chủ nhỏ ăn khuya, giờ đang dọn dẹp.” Cô thành thật.

“Khuya rồi nó còn đòi ăn?” Anh hơi nghi ngờ những lời cô nói, bước vào bếp cầm bình nước lên thì thấy bồn rửa chén chất đầy xoong nồi chén bát mới tin lời cô.

“Ông chủ nhỏ nói mình bị lệch múi giờ nên rất nhanh đói.”

“Ừm.” Anh quay lại phòng khách, mệt mỏi buông người xuống sofa.

Công ty gần đây bận rộn với dự án mới, cả công ty đều tăng ca, anh là người đứng đầu bận tối mắt tối mũi ba ngày nay không được ngủ.

“Cậu chủ đau đầu ạ?”

“Sao cô lại hỏi vậy?”

“Tại tôi thấy mày cậu chủ nhíu chặt.” Cô làm nhíu  mày. “Ở đây có hai nếp nhăn, nếu thêm một nếp nhăn nữa cậu chủ có biết mình sẽ biến thành gì không?

“Biến thành cái gì?” Người thứ 59 không lo rửa chén mà chạy lại chỗ anh lảm nhảm.

“Đó là chữ “sông”, ba dòng không phải là đồng bằng đúng không? Tuyệt diệu quá nhỉ?” Nói xong, cô cười phá lên.

“Không, tôi chỉ thấy lạnh.” Anh chọc cô.

“Vậy hả, nhưng tôi thì lại thấy rất buồn cười.” Cô sờ mũi, ngượng nghịu, thấy mình đã thất bại. “Viện trưởng nói nếu tâm trạng của người nào đó không tốt thì chỉ cần chọc cho họ cười thì tâm trạng của họ sẽ tốt hơn, cho nên tôi mới kể chuyện cười cho anh nghe.”

“Tiếc là cô đã không thành công.”

Nói vậy nhưng Tư Đồ Trác lại mở mắt ra nhìn cô. Không ngờ một cô gái đầu óc có vấn đề như cô lại nhìn ra tâm trạng anh không tốt.

“Xin lỗi, hay để tôi mát xa cho cậu chủ nhé.”

“Mát xa?” Anh lại mở to mắt nhìn cô.

“Đúng vậy, cậu chủ cảm thấy đau đầu hay mệt mỏi không phải sao? Mát xa có thể thư giãn gân cốt, đầu óc thư thái, hãy để tôi mát xa, cậu chủ sẽ thấy hiệu quả ngay thôi.”

“Cô cũng biết mát xa?” Anh hơi nghi ngờ.

“Số một đó nha.” Cô giơ ngón tay cái.

Dù không tin lắm nhưng nhìn cô tự tin và nóng lòng muốn được mát xa, anh nghĩ ngợi một lúc rồi miễn cưỡng đồng ý. “Đi rửa chén tiếp đi sau đó rửa tay rồi ra mát xa cho tôi.” Anh không quên vừa nãy tay cô vừa đụng vào đống xoong nồi đầy dầu mỡ.

“Ô kê.” Cô liền chạy ngay vào trong phòng bếp rửa nốt đống xoong nồi.

Sau khi quay trở lại phòng khách, cô không mát xa ngay lập tức mà bắt đầu tập thể dục, gập người thành hình chữ U ngược, đá cao chân, đấm bốc làm Tư Đồ Trác ngồi một bên chết lặng.

“Cô đang làm cái gì vậy?”

“Giãn cơ, như vậy tôi mới vận dụng hết toàn lực.” Cô vừa làm mấy động tác vừa hỏi. “Cậu chủ muốn mát xa kiểu Nhật hay kiểu Thái?”

“Kiểu nào an toàn nhất?”

Anh cảm thấy cô  muốn đánh đấm anh chứ không phải mát xa… Anh bắt đầu thấy hối hận vì đã đồng ý với cô.

Cô nghiêng đầu suy nghĩ. “Vậy thì kiểu Trung Quốc đi.”

“Kiểu đó là kiểu gì?”

“Rất khó để giải thích cho cậu chủ hiểu. Cứ thử rồi sẽ biết.” Nói xong, cô ra tay ngay.

***

“A…” Đầu tiên là tiếng hét to kích tình.

“Hm…” Sau đó là tiếng rên rỉ kéo dài.

“Ư…” Tiếp theo đó là tiếng nỉ non dập dờn.

Lúc cao lúc thấp, lúc to lúc nhỏ mỗi tiếng rên đều khiến người khác đỏ mặt, đánh thức một người vốn bị mất ngủ.

Ông, người giúp việc lâu năm nhất trong nhà Tư Đồ, người nhiều tuổi nhất, tóc đã bạc trắng – Quản gia Trần. Ông đi theo tiếng rên rỉ đó và đến trước cửa phòng của Tư Đồ Trác, đầu óc bắt đầu rối loạn, cảm thấy xấu hổ, khiếp sợ, vui sướng, tò mò và cả lo lắng, đủ 5 trạng thái cảm xúc.

Ông xấu hổ vì những âm thanh đầy nhục dục gấp gáp và quá to, không hề đứng đắn này lại phát ra từ trong phòng cậu chủ cả vốn ít nói ít cười, nếu những người khác nghe thấy phải chăng cậu chủ sẽ bị mất hình tượng.

Ông khiếp sự vì cậu chủ không được bình thường dù không thể khẳng định cậu chủ là người trong sáng lành mạnh nhưng đột nhiên cậu chủ đưa một người phụ nữ về nhà qua đêm, chuyện này là sao?

Ông vui sướng vì trong tưởng tượng của ông, cậu chủ làm như vậy phải chăng nhà Tư Đồ sắp có thêm một thành viên mới? Ông sẽ lựa lúc nào đó hỏi ý của cậu chủ sau đó báo tin vui với ông chủ và bà chủ.

Ông tò mò vì trong suốt 36 năm làm quản gia ở đây, những tin đồn lớn nhỏ đều đến tai ông, ông rất tò mò về người vợ tương lai của cậu chủ sẽ là người thế nào.

Nhưng tất cả những điều đó đều không quan trọng, ông đang lo lắng một chuyện.

Ông lo vì tiếng rên rỉ đó quá lớn và suốt hai tiếng đồng hồ. Ông phải công nhận rằng cậu chủ rất “khỏe” nhưng dù sao cũng đâu phải mình đồng da sắt, lâu như thế rồi… Thực sự rất nguy hiểm, ông sợ rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Do dự một lúc lâu, quản gia Trần quyết định làm kẻ xấu phá đám chuyện tốt của cậu chủ, ông đưa tay lên cửa và gõ cộc cộc.

“A… Ai đó?” Sao tiếng rên rỉ kéo dài là giọng của Tư Đồ Trác.

Quản gia Trần cố gắng nói bằng giọng tự nhiên.

“Là tôi, quản gia Trần. Cậu chủ có khỏe không?”

“Rất khỏe. Có việc gì?”

“Không có việc gì! Không có việc gì!” Có đánh chết ông cũng không dám nói cho cậu chủ biết ông đứng ngoài cửa nghe lén nãy giờ.

“Không có việc gì sao?” Giọng nói sung sướng được thay vào đó là giọng bực bội. Nửa đêm chạy tới gõ cửa phòng sau đó nói không việc gì?

“À vâng… Không phải, tôi có việc…có việc. Tôi muốn hỏi cậu chủ có muốn ăn khuya không?”

“Không, tôi không đói.” Quả nhiên là từ chối.

Thể lực tốt thật! Làm việc lâu như vậy mà không đói chứng tỏ rằng sức khỏe của cậu chủ thật dồi dào. Quản gia Trần cảm thấy tự hào nhưng vẫn không khỏi lo lắng vì làm việc quá sức như vậy sẽ không tốt cho sức khỏe của cậu chủ.

“Cậu chủ không định nghỉ ngơi một chút sao?” Quản gia Trần nói bóng gió.

“Thì tôi đang nghỉ ngơi đây!”

“Nhưng… nhưng…”

Ngay lúc quản gia Trần đang đứng lắp bắp, trong phòng vọng ra tiếng chửi thề sau đó cánh cửa được mở bật ra.

“Chết tiệt! Rốt cục có vấn đề gì với ông vậy?” Tư Đồ Trác áo ngủ xộc xệch, đầu tóc rối bời đúng như một người vừa “làm việc” xong nhưng mặt anh tối sầm lại, đứng khoanh hai tay, ánh mắt đáng sợ.

“Cậu chủ, cậu có sao không?” Quản gia Trần nhìn Tư Đồ Trác từ trên xuống dưới.

“Tôi rất khỏe cho đến khi ông đến gõ cửa. Hãy giải thích lý do tại sao hai giờ sáng ông còn đến gõ cửa phòng tôi, cả đêm qua tôi đã không được ngủ rồi.”

“Cả đêm không ngủ?” Trời! Tối nay ông phải nói với vợ hầm canh gà nhân sâm cho cậu chủ bồi bổ.

“Cậu chủ, ai vậy?” Đột ngột có một cái đầu thò ra cửa.

“Tiêu Tung Thục?!” Quản gia Trần không thể tin vào mắt mình. Ông cảm thấy như có ai đó bổ mình một cú sau đầu khiến ông thấy choáng váng. “Cháu… cháu… cháu… Tại sao lại là cháu? Thành viên mới của nhà Tư Đồ, vợ tương lai của cậu chủ trong tưởng tượng của ông là một cô gái hiền thục nết na đã đổ sụp.

“Sao lại là cháu hả? Chú nói gì cháu không hiểu?”

“Cậu… Cậu chủ… Tiêu Tung Thục… Con bé… Trời ơi là trời!” Quản gia Trần đưa ngón tay lên chỉ qua chỉ lại giữa hai người. Ông rất muốn la lên nhưng vì ở đây có cậu chủ nên ông chỉ có thể hét trong lòng.

Nhìn mặt quản gia Trần tái mét, người thông minh như Tư Đồ Trác dĩ nhiên biết ông đang nghĩ gì. Mặt anh tối thui, giận sôi máu. “Ông đang nghĩ lung tung cái gì vậy?”

Bởi vì đang hết sức đau lòng nên quản gia Trần không chú ý đến sự tức giận của Tư Đồ Trác. “Hỏng hết rồi… Cậu chủ cho lão nói một câu, không ổn đâu.”

Nhìn Tiêu Tung Thục, quản gia Trần khẽ thở dài.

Cô nheo hai mắt lại. Thực sự không thể nào hiểu được cả hai người đang nói đến chuyện gì, cô chen vào. “Chú Trần, chú nói gì cháu không hiểu? Cháu mát xa cho cậu chủ có gì không được?”

“Không nên, không nên, nói thẳng ra là không được, dù là mát xa… Hả? Cháu nói cái gì? Cháu nói cháu mát xa cho cậu chủ hả?”

“Dạ, thấy cậu chủ mệt mỏi nên cháu đã mát xa cho cậu chủ nhưng vì cơ bắp của cậu chủ khá rắn chắc nên cháu đã nói cậu chủ về phòng nằm sấp trên giường để cháu mát xa theo kiểu Thái… Có gì không được?

“Hả…” Quản gia Trần hiểu ra da đầu liền run run.

“Quản gia Trần, tôi cũng đang muốn biết không ổn ở chỗ nào.”

Đang lên thiên đường tự nhiên rớt bịch, Tư Đồ Trác muốn nghĩ cách xử lý người trước mắt.

Quản gia Trần không dám ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt tối thui của cậu chủ, ông lùi ra đằng sau một bước sau đó ngáp dài.

“A! Ngủ ngon thật! Ủa? Kỳ lạ? Sao chúng ta lại đứng đây?” Ngước đầu lên nhìn Tư Đồ Trác. “Cậu chủ? Chết rồi. Bệnh mộng du của tôi lại tái phát phải không? Haizzzzz. Xin lỗi cậu chủ, tôi không cố ý đánh thức cậu chủ. Cậu chủ vào trong phòng ngủ tiếp đi.”

Rồi ông khoác tay lên vai Tiêu Tung Thục đang đứng ngây người. “Tiêu Tung Thục, cháu làm tốt lắm. Việc làm của cháu rất đáng khen ngợi, cháu tiếp tục phục vụ cậu chủ cho tốt, đừng có làm biếng nghe rõ chưa?”

Chú Trần nói mình bị mộng du sao biết cô mát xa cho cậu chủ? Mặc dù không hiểu gì nhưng Tiêu Tung Thục vẫn gật đầu.

“Mời cậu chủ tiếp tục nghỉ ngơi, tôi xin phép.”

Nói xong, quay người đi thật nhanh về phòng.

***

Suốt cả đêm không được ngủ, dù rất uể oải nhưng Tiêu Tung Thục vẫn không quên đánh thức Tư Đồ Việt.

Gõ cửa mấy cái cho có lệ, cô mở cửa ra rồi đi vào phòng. “Ông chủ nhỏ, dậy đi.”

Cô đặt khay đồ ăn trên bàn trong căn phòng tối thui sau đó kéo roẹt rèm cửa màu xanh đậm, để ánh sáng mặt trời chiếu rọi vào phòng.

Tư Đồ Việt nằm trên giường trùm chăm kín đầu để tránh ánh nắng mặt trời.

“Đừng có ồn ào, tôi đang ngủ.”

“Nhưng bây giờ là 12 giờ trưa rồi.” Cô vừa nói vừa cầm điều khiển tắt máy lạnh.

“Cô làm cái gì vậy?”

“Anh có dặn tôi mà.”

“Có không?”

“Có, hôm qua anh dặn tôi nhất định phải gọi anh dậy vào giờ này.”

“Tôi đổi ý rồi…” Việc quan trọng nhất lúc này với anh là ngủ, trừ khi có động đất hay trời sập nếu không đánh chết anh cũng không dậy.

Anh vừa mới nghĩ trong đầu ngay lập tức có trận động đất làm anh sợ tới mức nhảy dựng trên giường.

“Á! Động đất! Động đất.” Tư Đồ Việt hoảng loạn tìm chỗ núp.

“Động đất ngừng rồi, anh đừng có sợ nữa.” Không hoảng hốt như Tư Đồ Việt, cô tỉnh bơ đứng cạnh giường.

Xác định chắc chắn không còn động đất, Tư Đồ Việt mới bình tĩnh lại. “Sóc Nhỏ, vừa nãy động đất cô có sao không?”

“Không sao, ông chủ nhỏ dậy ăn cơm đi, anh còn phải ra ngoài nữa mà.”

Làm gì có động đất. Vừa rồi cô cố tình lắc mạnh giường hù ông chủ nhỏ. Nhưng cái giường size king này nặng thật làm cô mệt hết sức.

Người tỉnh, cái mũi cũng tỉnh theo ngửi được mùi thức ăn thơm phức, Tư Đồ Việt ngay lập tức bay đến bữa trưa của mình như con hổ đói.

Vừa ăn anh vừa hỏi “Tôi phải ra ngoài chi vậy?”. Chưa ngủ đủ giấc, đầu óc cứ mơ mơ màng màng.

“Ông chủ nhỏ chưa nói với tôi.” Mới sống chung nhà có vài  ngày nhưng cô đã quá hiểu con người Tư Đồ Việt. Anh là một người sống cực kỳ mâu thuẫn, nhìn lười biếng như vậy nhưng thực ra rất gian manh, tuy nhiên cũng không phải lúc nào cũng ranh ma, đôi khi vẫn có lúc ngốc nghếch, như lúc này.

“Thật hả?” Tư Đồ Việt chẳng nhớ hôm nay mình có hẹn với ai nhưng quên đi, anh phải ăn cơm đã, thế là anh nhồm nhoàm tiếp tục ăn cơm. Rồi sực nhớ ra một chuyện, anh ngẩng đầu lên hỏi. “Anh tôi đâu?”

“Cậu chủ đi làm rồi.”

“Anh ấy có hỏi gì tôi không?”

“Không.”

Tư Đồ Việt liếc đôi mắt gian manh qua lại, nhai và nuốt cơm rồi đột ngột khoác tay lên vai cô, nói nhỏ hết mức có thể. “Sóc Nhỏ, nếu sau này anh tôi hỏi gì về tôi, cô đừng có ngây thơ hỏi gì trả lời nấy mà cô cứ nói không biết gì hết nghe rõ chưa?”

“Dạ, tôi biết rồi.”

“Sau đó, cô phải nhớ vấn đề anh tôi hỏi nói cho tôi biết ngay, nghe rõ chưa?”

“Bất cứ vấn đề gì hả?”

“Ừ.”

“Dạ, nhưng mà sao phải làm như vậy?”

“Đừng hỏi nhiều.” He he, tuyển người giúp việc để chăm sóc mình là giả còn làm gián điệp mới là thật.

Lần này về nước anh đã biết trước việc thế nào anh Hai cũng bắt anh đến công ty làm việc nhưng anh không thích nên anh mới gấp rút tìm một người giúp việc đáng tin làm gián điệp theo dõi anh Hai.

Hiện giờ anh Hai đang bận rộn ở công ty sẽ không chú ý đến anh, nhưng thời gian tới có lẽ khó mà trốn được. Thế nên anh cần tranh thủ lúc này để chuẩn bị vài thứ, sau đó sẽ cao chạy xa bay.

Trước mắt thì ông anh chưa lệnh cho anh nhưng anh sợ có thể khi đột nhiên nhớ ra sẽ bắt anh đến công ty làm chân sai vặt. Thế nên anh mới cần một gián điệp.

“Bây giờ tôi có việc phải ra ngoài, cô nhớ kỹ những lời tôi dặn.” Anh nhấn mạnh.

“Dạ, chào ông chủ nhỏ.” Không dám ngáp, cô ngoan ngoãn vẫy tay.

“Cho hôn một cái.” Tư Đồ Việt kéo cô lại hôn cái “chút” vào má.

Thói quen của ông chủ nhỏ thật là ~~~

Lúc Tiêu Tung Thục cố chịu đựng nụ hôn của Tư Đồ Việt thì quản gia Trần đột ngột vào phòng và chứng kiến cảnh đó.

“Chào chú Trần.” Tư Đồ Việt vui vẻ chào quản gia.

“Chào cậu chủ. Cậu chủ phải ra ngoài hả?” Sắc mặt quản gia không thay đổi, cứ như là ông không có ấn tượng gì với cảnh vừa xem.

“Dạ.”

“Cậu chủ đi cẩn thận.”

Thấy Tư Đồ Việt đi tới, quản gia Trần vội vàng lui ra đằng sau chục bước.

“Làm gì đi nhanh dữ vậy, đúng là gừng càng già càng cay.” Vẫn bước lại.

“Cậu chủ vẫn nhiệt tình như năm nào.”

“Vậy hả?” Bước qua trái.

“Ha ha, tiếc là tôi không có phúc được hưởng.” Bước qua phải.

“Tôi có làm gì chú đâu mà chú sợ.” Tư Đồ Việt cười hì hì, ngoắc ngoắc ngón tay: “Đứng im, không được nhúc nhích.”

“Cậu chủ, đừng đừng…:

“Đứng im!” Ra lệnh.

“Hu…” Ông bật khóc run rẩy bước lại nhưng đưa hai tay lên che mặt.

“Sợ gì? Nhiều năm nay chú phải quen rồi chứ.” Tư Đồ Việt cười to sau đó kéo hai tay quản gia xuống hôn vào mặt ông đống nước miếng rồi cười toe toét đi ra cửa.

Quản gia Trần quay đầu, chảy một giọt nước mắt làm ra vẻ tội nghiệp cho đến khi Tiêu Tung Thục lên tiếng.

“Chú quản gia, chú có sao không?”

Lau nước mắt, ông dõng dạc. “Vẫn… khỏe.” Nếu biết trước cậu chủ đã ngủ dậy, có đánh chết ông cũng không bước vào phòng để rồi như con dê đi vào hang cọp và chịu nhục nhã.

“Cậu chủ không có bệnh gì đâu, chú đừng có lo.” Nhìn mặt quản gia vừa tức giận vừa xấu hổ, cô cảm thấy nên an ủi ông một chút.

“Không phải chuyện đó nhưng đàn ông với đàn ông, sao mà ghét thế.”

Cậu chủ học ở nước ngoài từ nhỏ bị ảnh hưởng của lối sống bên đó, khi về nước không cần biết người khác có muốn không ép phải chào nhau theo kiểu  phương Tây.

“Thì chú cứ coi anh ấy như đứa bé đi.” Cô cũng đã nghĩ như vậy.

“Cậu chủ to cao như vậy sao có thể coi là đứa bé?” Mà cậu chủ để lại nhiều nước miếng thật, không lẽ cậu chủ cố tình chọc ông? Có lẽ ông phải về ôm vợ khóc tu tu tu.

“Cũng phải.”

Sau khi cầm khăn lau sạch nước miếng trên mặt, quản gia Trần mới bình tĩnh lại. “Tiêu Tung Thục nghe cho rõ đây. Chú có nhiệm vụ muốn giao cho cháu, phải thành công không được phép thất bại.”

“Có chuyện gì quan trọng vậy ạ?” Đột nhiên được giao một nhiệm vụ quan trọng, cô sốt ruột mở to mắt, cảm thấy lo lắng.

“Cậu chủ cả bận rộn ở công ty ba ngày nay và cả đêm qua không ngủ, chú sợ có thể cậu chủ bị kiệt sức nên đã nói thím Trần nấu canh gà nhân sâm bồi bổ khí huyết cho cậu chủ. Cháu hãy giúp chú đem đến công ty cho cậu chủ.”

“Có vậy thôi ạ?” Cô thở hắt ra thất vọng. Chú Trần cũng thật là. Có vậy mà cũng  làm bộ quan trọng, hóa ra chỉ là muốn cô đi thay thế.

“Dĩ nhiên không phải nhờ cháu đi thay đơn giản vậy đâu.” Quản gia Trần nói ra mục đích chính. “Sáng nay chú hiểu lầm cậu chủ và cháu khiến cậu chủ rất tức giận, nhân dịp cháu đi đưa canh gà, chú muốn nhờ cháu tranh thủ xem dò hỏi xem cậu chủ đã hết giận chưa.”

“Hóa ra là như vậy… Mà sao chú không tự đi?” Vậy là chuyện bị mộng du là giả.

“Không được không được, nếu cậu chủ vẫn còn tức giận thì chú chết chắc.” Tính tình cậu chủ như thế nào ông biết rất rõ, thủ đoạn trả thù của cậu chủ có thể khiến người khác sống không bằng chết. Ông vẫn còn muốn sống lâu sống khỏe.

“Cho dù là vậy nhưng sao cứ nhất thiết phải là cháu, để thím Trần đi cũng được mà.” Thím Trần là vợ của quản gia Trần vốn đảm nhiệm công việc bếp núc nhưng từ khi ông chủ nhỏ chỉ định cô làm việc trong bếp, thím Trần vui sướng tha hồ ra vườn hoa ngắm cảnh.

“Kêu cháu đi là có lý do, thím Trần không biết mát xa, nếu cậu chủ vẫn còn tức giận, cháu sẽ mát xa cho cậu chủ để cậu chủ khỏe người hết tức, hiểu chưa? Ha ha ha!” Dứt lời, quản gia Trần thầm nể phục mình tính toán đâu vào đó.

Nghe quản gia Trần nói xong, trán Tiêu Tung Thục xuất hiên ba vạch đen. “Chú Trần, chú hay quá ha…”

“Cháu quá khen rồi.” Sống đến từng này tuổi, ông đều không biết liêm sỉ được viết như thế nào. Ha ha ha.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Eavesdrop, Hana86, HoaHong11, thuhang993, tngh218000, vuthungoc
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anhthi_ne1997 và 53 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.