Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Ngọc Tỏa Dao Đài - Quất Hoa Tán Lý

 
Có bài mới 08.06.2015, 09:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 28.09.2014, 21:28
Bài viết: 1845
Được thanks: 1224 lần
Điểm: 11.43
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại, Hài] Ngọc Tỏa Dao Đài - Quất Hoa Tán Lý - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


NGỌC TỎA DAO ĐÀI



Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Thể loại: Ngôn tình cổ đại, hài, thiên giới, hạ giới, ma giới đủ cả

Số chương: 60 chương + pn

Nguồn: bachngocsach.com




Giới thiệu vắn tắt:

Ngày xửa ngày xưa, có một tiên nữ ngốc xuống trần tìm sư phụ, lại thu ba đồ đệ:

Một thông minh lanh lợi.

Một ngây thơ lãng mạn.

Một thiện lương si tình.

Hai con cừu nhỏ nghe lời, một con sói già đội lốt dê non.

Đêm khuya, sói xám mò lên giường.

Câu chuyện vô cùng tà ác đã bắt đầu như thế.





Lời người dịch:

Xin chân thành cảm ơn các dịch giả: @Đại tiếu giang hồ, @diệulinh, @phuthuyhog, @bunebi muội muội và @Phượng Vũ mama đã giúp tiểu nữ hoàn thành tựa truyện này.... ......

Cảm giác thật là vui vẻ, lại cảm thấy muốn khóc. Cảm giác như nhìn thấy con gái mình nuôi lớn về nhà chồng rồi...

Truyện này mình định solo, bắt đầu post chương đầu tiên vào ngày 6/11/2013, thuở còn vui vẻ yêu đời, có người yêu bên cạnh, còn đang tíu ta tíu tít vui vẻ, còn đang là sinh viên vô tư lự.

Khoảng hơn một năm trời bỏ bê, vì năm cuối cấp bận mải, vì tình yêu tan vỡ, vì bỏ thủ đô về thành phố làm việc, vì nhiều thứ, cuối cùng lại hoàn thành được đầu truyện này chóng vánh sau hai tháng trên đất khách...

Có nhiều người không đọc truyện này, vì cảm thấy nó nhảm nhí, hoặc không hợp. Mình chỉ thích vì đoạn đầu nó rất buồn cười, Quất hoa tán lý là tác giả viết truyện hài thì siêu hài, nhưng buồn thì cũng xé lòng xé ruột. Lúc dịch truyện mình có lúc cười như ma làm, cũng có lúc nước mắt rơi không ngừng được, cảm thấy đây là một tựa truyện đáng đọc, có yêu có hận, có ái có dục, có đạo nghĩa và hi sinh. Nhân vật chính chỉ là một khối ngọc, ngốc nghếch, trải qua đủ loại đau thương, nhưng vì nàng ngốc nên suy nghĩ của nàng nhiều khi bảo thủ và cũ kỹ đến mức ta phải bật cười, cảm thấy mọi chuyện khó khăn trên đời chỉ cần nghĩ đơn giản mọi thứ sẽ ổn cả thôi.

Trong truyện có một vài câu rất hay, đơn cử như:

Trích dẫn:
"Ánh sáng và bóng râm là một thể, ái và dục cũng là một thể, yêu cùng hận cũng là một thể.

Từng người mà mình yêu, hoặc nhiều hoặc ít đều có lúc làm mình thương tổn, làm mình phẫn hận.

Nếu ta đã yêu hắn, thì phải chấp nhận cả chỗ thiếu hụt của hắn.

Ta yêu sư phụ bao nhiêu, thì cũng có thể chấp nhận bấy nhiêu căm hận mà Tiêu Lãng mang đến cho ta."

- A Dao -

Nhiều câu trong này đã thay đổi khá nhiều nhân sinh quan của mình...

Đôi dòng cảm nghĩ vào một ngày chủ nhật ảm đạm vậy thôi...

Vivian Nhinhi

2015/06/07



Đã sửa bởi heocon13 lúc 20.01.2016, 15:49, lần sửa thứ 7.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn heocon13 về bài viết trên: Minguise, valsk
     

Có bài mới 08.06.2015, 09:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 28.09.2014, 21:28
Bài viết: 1845
Được thanks: 1224 lần
Điểm: 11.43
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền huyễn - Hài] Ngọc Tỏa Dao Đài - Quất Hoa Tán Lý - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Sư phụ​


Dịch&biên: Vivian Nhinhi

Nguồn: bachngocsach.com



Sau lưng mỗi đồ đệ thành công luôn có một sư phụ tận tâm tận trách, đây là chân lý được người đời công nhận.

Sư phụ là thần tiên, tên là Cẩn Du, sống ở Giải Ưu Phong. Hắn rất lợi hại, được xưng tụng là văn tài võ lược tất cả đều giỏi, cầm kỳ thi họa mọi thứ tinh thông. Hắn rất đẹp, nghe nói chỉ cần mỉm cười thì tất cả các tiên nữ khắp nơi đều phải ôm ngực tương tư.

Một ngày nọ, hắn tâm huyết dâng trào muốn nhận một đồ nhi về làm bạn liền chạy đến chỗ Phật tổ xin kim đan, tới chỗ Quan Âm xin Cam Lộ, dùng một khối noãn ngọc màu trắng mấy ngàn năm tuổi, luyện thành hình người, còn đặt cho một cái tên rất dễ nghe là: "A Dao"

A Dao tất nhiên là ta.

Sư phụ yêu ta nhất, thể hiện ở chỗ hắn lúc nào cũng để ta nơi miệng:

"A Dao, vi sư cả đời thông minh, làm sao lại nuôi được đồ đệ đần như ngươi? Đích thị là kiếp trước đã thiếu nợ rất nhiều rồi."

"A Dao, người ta bảo ngươi đần, ngươi còn nói cám ơn? Đần cũng không phải là khen đâu."

"A Dao, mặt mũi vi sư thực sự không nhiều lắm đâu, ngươi ném tiết kiệm một chút được không..."

Sư phụ là cha mẹ tái sinh của ta, cũng là người mà ta yêu nhất thiên hạ này.

Ta - để tiết kiệm mặt mũi cho hắn, vô luận là học đánh đàn hay thi thư đều vô cùng cố gắng khổ sở. Đáng tiếc vật sống thành tiên đã khó, vật chết thành tiên còn khó hơn, ta bẩm sinh đã thiếu ba phần thông minh so với chim bay cá nhảy, so vơi hoa cối cây cỏ thiếu ba phần linh tính, giống hệt đồ vật chẳng có tí ngộ tính, trí nhớ lại kém, đọc sách thì học trước quên sau, đọc hơn một trăm lần mới nhớ được nội dung, cố học non nửa năm mới nhớ được một nửa quyển: "Thiên tự văn."

Dưới gốc lê, ta đọc trúc tra trúc trắc: "chữ "nhất" nghĩa là cực kì, vô cùng" cho nên "Sư phụ anh tuấn nhất", "Sư phụ ôn nhu nhất", "Sư phụ giỏi nhất" đều là câu đúng phải không?"

"Đúng rồi. Ngươi rốt cục không nói "Sư phụ tối dạ nhất", vậy là đúng rồi." Sư phụ thấy ta có tiến bộ, cảm động đến không kiềm chế được, khích lệ: "Học tập cốt ở kiên trì, dù ngươi học chậm nhưng có siêng năng, lại có thiên phú là "bổ hồn". Đợi một thời gian, chắc chắn sẽ mạnh hơn tất cả mọi người."

Ta được khen ngợi khiến lòng tin cũng tăng nhiều, tiếp tục đặt câu: "Sư phụ xinh đẹp nhất, sư phụ thông minh nhất, sư phụ lợi hại nhất."

"Tốt, tốt, A Dao học chăm chỉ nhất, cố gắng nhất." Sư phụ thấy khen suông cũng vô vị, vong vo chán, xoa đầu ta nói: "Đợi đến khi học thuộc xong "Thiên tự văn", ta sẽ thưởng cho ngươi một món quà."

"Thật không?" Mắt ta sáng rực lên.

Vật tiên có nhiều dị năng đặc biệt, có một số vật có thể khống chế thời tiết, có một số có thể nhìn thấu lòng người khác, có một số vật lại có thể nhiếp hồn. Ta mặc dù học chậm, nhưng lại trời sinh có thể điều khiển ngàn vạn tơ hồn, chữa lành bổ khuyết ba hồn bảy vía bị thương, cực kì hiếm thấy. Sau khi sư phụ phát hiện được, đặc biệt sung sướng vì đồ nhi nhà mình không phải hoàn toàn vô dụng, chẳng những khoe khoang khắp nơi mà còn lấy hết trân châu của Đông Hải ra làm đồ trang sức thành lễ vật tặng cho ta.

Trân châu vừa lớn, vừa tròn, trông rất đẹp, nhưng không phải thứ ta thích.

Ta muốn thứ đồ chơi càng đáng yêu, càng xinh đẹp.

Sư phụ hởi: "Ngươi muốn sáo bạch ngọc? Hay là chuông vàng?"

Ta nói: "Không!"

Sư phụ hỏi: "Tặng ngươi "mật bách hoa" ăn rất ngon nhé? Hay là thiên y Chức Nữ mới may?"

Ta nói: "Không!"

Sư phụ hỏi: "Nữ hài tử giản dị quá cũng không được, không bằng tặng ngươi ít trâm cài, trang sức?"

Ta nói: "Không!"

Sư phụ hỏi: "Thế ngươi muốn cái gì?"

Ta lắc lư đầu, có chút thẹn thùng, có chút bất an nói ra khát vọng từ sâu trong đáy lòng: "Ta muốn tướng công."

"Cái gì?" Sư phụ còn chưa nghe rõ.

Ta sợ hắn không đồng ý, rối rít kéo tay áo van vỉ: "Sư phụ, ta muốn nuôi một "con" tướng công."

"Tướng công?" Sư phụ vẫn còn chưa nghe rõ.

"Nhị Lang Thần nuôi con chó nhỏ, Hằng Nga tỷ tỷ nuôi con thỏ, Quan Âm nương nương nuôi con cá, Bích Thanh Thần quân nuôi mèo con, Tử Linh Tiên tử nuôi tướng công, ta cũng muốn nuôi." Ta lấy hết nhiệt tình, dùng hết mọi câu từ đã học để miêu tả mộng tưởng trong lòng mình, có lông mềm như nhung giống thỏ, có hoạt bát của khỉ con, cũng sẽ làm nũng như mèo con, còn có sự uy phong lẫm liệt của chó lớn, có ngũ sắc ban lan của cá chép, gặp từ nào chưa học, ta còn khoa tay múa chân làm động tác cho hắn dễ hình dung, cuối cùng tổng kết: "Ta so sánh thật lâu, chó canh cổng, mèo bắt chuột, thỏ xinh đẹp, thế nhưng mà không bằng tướng công. Tử Linh tiên tử nói tướng công của nàng là tốt nhất thiên hạ, cái gì cũng biết còn giúp nàng giải sầu. Sư phụ yêu quý, Giải Ưu Phong rất quạnh quẽ, chúng ta cũng nuôi tướng công biết giải sầu được không?"

Sư phụ có biểu cảm rất kì quái: "Ngươi đã gặp "tướng công" lần nào chưa?"

"Không có, trong "Thiên Tự Văn" không có nói, là ta nghe ở tiệc Dao Trì đấy, đáng tiếc Tử Linh Tiên tử rời tiệc sớm, không cho ta xem tướng công nàng nuôi. Nhưng ta hỏi người khác rồi, tất cả đều nói tướng công của nàng ấy rất đẹp mắt." Ta tưởng tượng ra vẻ đáng yêu của tướng công trong đầu, nói bằng giọng khát khao: "Ta đoán, tướng công sẽ có lông mềm như nhung, một đôi mắt, hai cái sừng, đáng yêu hơn cả mèo con, thông minh hơn chó nhỏ, nhiều màu xinh đẹp hơn cá chép, đẹp mắt vô cùng nha."

"Sừng à... chắc là chân phải không?" Sư phụ sửa lỗi cho ta, tiếp tục đần mặt hỏi: "Tướng công có lông sao?"

Ta sợ hãi than: "Tướng công không có lông ạ? Vậy thì là có vảy ư?"

Sư phụ biểu lộ càng kì quái.

Ta biết rõ hắn trời sinh lười nhác, sợ phiền toái, không thích động vật, làm nũng nói: "Ta sẽ chăm sóc tốt cho tướng công mà, hàng ngày cho "nó" ăn, cho "nó" uống nước, cũng sẽ dọn cả nhà xí, còn tắm rửa cho nó. Sư phụ yêu quý, người lợi hại nhất, bắt một "con" tướng công về cho ta đi."

Sư phụ từ trong ngạc nhiên mà phục hồi lại tinh thần, cười đến độ muốn đi cào bờ tường.

Cười chán, hắn kéo ta đến thư phòng, lấy rất nhiều sách vở ra, uyển chuyển giảng giải chuyện nam nữ khác biệt.

Ta nghiêm túc lắng nghe, còn chăm chú cầm bút ghi chép, nghe xong cả buổi, rốt cục cũng hơi có thu hoạch.

Tổng kết: "Tướng công là nam nhân sao?"

Sư phụ: "Đúng!"

Ta: "Nam nhân đều là tướng công sao?"

Sư phụ: "Không phải."

Ta: "Vì sao?"

Sư phụ: "Tướng công là nam nhân thích ngươi, mà ngươi cũng thích hắn."

Ta: "Sư phụ là nam nhân sao?"

Sư phụ: "Đúng."

Ta: "Ta thích sư phụ, sư phụ có thích ta không?"

Sư phụ: "Thích"

Ta: "Vậy sư phụ là tướng công rồi."

Sư phụ: "Không phải."

Ta: "Sư phụ không thích ta sao?"

Sư phụ: "Không phải."

Ta càng nghe càng hồ đồ, làm thế nào cũng không hiểu rõ mối quan hệ giữa tướng công, sư phụ với nam nhân là thế nào.

Sư phụ nhịn không được, vừa bực mình vừa buồn cười mà tổng kết: "Ngươi còn nhỏ quá, không thể có tướng công được. Mặc dù sư phụ với tướng công đều là nam nhân, đều thích ngươi nhưng lại khác nhau đấy."

Ta hơi hơi hiểu: "Có phải là chờ ta trưởng thành, sư phụ sẽ biến thành tướng công không?"

Sư phụ mừng không nổi, thuận miệng dỗ: "Đúng đúng, chờ ngươi trưởng thành, sư phụ "làm" tướng công cho ngươi."

Ta viên mãn.

Chờ ta lớn lên, hiểu rõ mọi thứ, mới biết một lần sảy chân để hận ngàn đời.

Sư phụ lôi chuyện này ra trêu chọc ta suốt hai ngàn năm, lần nào cũng hỏi: "A Dao, có muốn nuôi tướng công không?"

Ta quẫn đến nỗi hận không thể độn thổ.

Về sau, lại hai trăm năm trôi đi, sư phụ không rảnh trêu cợt ta nữa.

Hắn nói có việc bận, bảo ta ngoan ngoãn ở nhà chờ hắn, mỗi ngày phải đọc bài chăm chỉ, cố gắng luyện đánh đàn, không được chạy lung tung.

Ta vâng lời, vốn tưởng rằng hắn đế chỗ bạn tiên uống trà dự tiệc, vài ngày sẽ trở về.

Thế nhưng mà...

Ta đợi đến khi cây lê ở Giải Ưu Phong năm trăm năm mới nở hoa một lần cho ba lần trái.

Ta đợi đến khi học thuộc lòng ba vạn quyển sách hắn để lại, đàn xong chín ngàn bản cầm phổ.

Ta đợi đến khi Thiên Đế hạ chiếu, vì có công "bổ hồn", sắc phong ta là Ngọc Dao Tiên tử, đứng trong hàng tiên thượng phẩm.

Sư phụ còn chưa trở về.

"Dùng ta tam sinh khói lửa, đổi cho ngươi nhất thế bình an..."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn heocon13 về bài viết trên: tunntinn4ever
     
Có bài mới 08.06.2015, 09:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 28.09.2014, 21:28
Bài viết: 1845
Được thanks: 1224 lần
Điểm: 11.43
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền huyễn - Hài] Ngọc Tỏa Dao Đài - Quất Hoa Tán Lý - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Hồng Loan*​


Dịch&biên: Vivian Nhinhi

Nguồn: bachngocsach.com

___ ___

"Sư phụ lừa đảo đã mất tích một ngàn sáu trăm năm mươi bảy năm, hắn không ở đây, cây hoa này phải chăm thế nào đây?"

Giải Ưu Phong lại vào xuân, ta cầm trong tay chiếc chổi hoa, dựng trong góc Lê viên hắn trồng năm nào, thở dài thở ngắn. Ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy ánh mặt trời xuyên qua đám sương, vườn lê đầy hoa trắng như tuyết, cành chi chít nhánh, trên cây dường như còn nhìn thấy bóng hình của hắn, y phục màu trắng, đầu cài trâm gỗ đơn giản, tay áo bào rộng thùng thình, cười lên vô cùng ôn nhu.

Bên tai tựa hồ còn nghe thấy giọng nói trong trẻo dễ nghe của hắn.

Hắn từng phàn nàn: "A Dao, năm xưa sao vi sư lại nhìn trúng ngươi vậy?"

Hắn từng lên án mạnh mẽ: "Mắng đồ đệ "đần" là đặc quyền của sư phụ, tiên ông chết tiệt nhà ngươi là cái khỉ gì? Cũng dám mắng A Dao ngoan ngoãn nhà ta? Xéo ngay, đừng để ta ngứa tay không nhịn được lại tặng cho mặt ngươi mấy đấm, khó coi lắm đấy."

Hắn từng cười nói: "A Dao, nếu ngươi không gả ra ngoài được thì chẳng phải ta sẽ phải nuôi cả đời sao? Đừng nháo, đừng nháo. Ta sẽ bắt một tướng công về cho ngươi nuôi."

Cuối cùng, vào đúng buổi tối mà lê trong vườn vừa trổ quả hắn đã đi rồi, không để lại lí do hay giải thích gì nhiều, ta giống như con thuyền đang giữa biển rộng mênh mông đột nhiên bị lấy mất mỏ neo, mờ mịt phiêu đãng, không thấy đâu là bờ...

Mỗi lần tỉnh giấc, chỉ còn ta với Giải Ưu Phong và Lê Viên vắng vẻ.

Cánh hoa trắng muốt chầm chậm rơi, ngực ta lại nhói nhói đau, không khỏi nắm chặt chiếc chổi hoa trong tay thêm một chút,, không muốn nhìn cảnh trước mắt.

Bỗng nhiên, một vệt sáng ngũ sắc xẹt qua dải mây đang bao phủ lấy bầu trời phía trên Giải Ưu Phong, cả ngọn núi sáng lên, chiếc chuông treo trên mái hiên nhẹ nhàng vang lên hai tiếng, sau đó cửa lớn của Vô Tâm Cư ken két mở ra, giọng cười vui vẻ của nữ tử phá vỡ yên lặng: "Ngọc Dao Tiên tử, ngươi ngày cũng tu tâm, đêm cũng tu tâm, ngay cả Bách Hoa Yến đều không thèm nể mặt đến, làm cho Bách Hoa Tiên tử phái ta đến mời ngươi, ngươi thật là có giá quá đấy!"

Lời còn chưa dứt, một mỹ nhân mặc sa y màu tím tiêu sái bước vào, mang theo hai tiểu đồng nho nhỏ, cười nhẹ nhàng nhìn ta.

Ta vội vàng giấu đi tâm sự, thả chiếc chổi hoa trong tay ra, tiến lên bồi tội: "Đằng Hoa Tiên tử, là lỗi của A Dao, nhớ nhầm Bách Hoa Yến là ngày mai."

"Hì... lừa ngươi đấy, ta chỉ sợ ngươi lại nhầm ngày, tới tìm ngươi đánh vài ván cờ, ngày mà ta cùng đi Bách Hoa Yến. Ngươi thật là, nói gì tin nấy, đúng là đại ngốc!" Đằng Hoa Tiên tử ôm bụng. lại dùng ngón tay dứ vào gáy ta, cười mắng, thật vất vả mới nghẹn được cười, nhìn quanh, chau mày nói: "Chỗ ngươi vẫn như cũ, đơn sơ đến nỗi ngay cả tiểu đồng canh cổng hay tì nữ quét dọn cũng không có, quạnh quẽ tới mức không có vị người."

"Ngươi tu đạo sao có thể nói dối được?" Ta lắc đầu, chỉ có thể dở khóc dở cười với vị bạn tốt thích trêu cợt người khác này, cũng không có cách nào phản bác, chỉ có thể tự mình rót rượu nhạt. "Tiểu tiên chỉ thích thanh đạm yên tĩnh, tính tình lại lười, không thích có người hầu hạ trước mặt."

"Nhà của ngươi dễ đến mấy trăm năm không quét rồi?" Đằng Hoa Tiên tử uống một hớp rượu đang muốn lên án công khai lại phải phụt ra, che miệng nói : "Đây là thứ gì, vừa chua vừa chát, sau không phải là rượu ngươi ủ từ tuyết liên ngàn năm?"

"Lúc vui mới có rượu ngon." Ta tự cảm thấy mình không vui lắm.

Đằng Hoa tiên tử nhìn ly rượu, lại nhìn ta, rốt cuộc vẫn phải buông chén, nhỏ giọng cằn nhằn: "Quỷ hẹp hòi, cho ta chén nước lọc cũng không được sao?"

Ta cười cười, tùy nàng, cũng lấy bàn cờ ra, triển khai thế cờ. Sau đó, lúc thằng lúc thua, lúc thua lúc thằng, nhìn bộ dạng vô cùng mỹ mãn của Đằng Hoa Tiên tử, ta đoán trước đó nàng ở chỗ Đào Hoa Tiên tử phải thua nhiều lắm, lại biết ta kỳ nghệ không tốt mới tới gỡ đây.

Tính tình của nàng rất thoải mái, dứt khoát, tình tình của ta như nước nguội đun mấy cũng không tan, hai người có thể trở thành bạn tốt thật không dễ, ta đối với chuyện thắng thua của ván cờ này không mấy quan tâm, nhưng lại vô cùng thích rượu ủ từ mật bách hoa với Cam lộ, vừa giúp nàng chuyên tâm chém giết, vừa vui vẻ bất diệc nhạc hồ.

Đánh cờ đến tận khuya, Đằng Hoa Tiên tử muốn ở lại ngủ.

Ta vốn cấm dục tu thân, ngày thường sống một mình trong Giải Ưu Phong, mọi chuyện giản lược, phòng ốc cũng nhỏ, phòng cho khách cũng có hai gian, cũng có thể tiếp một hai khách, nhưng mà Đằng Hoa Tiên tử chết sống cũng muốn leo lên giường của ta, mà hai tiểu đồng của nàng vốn đã quen với cảnh sống ở Thiên giới thoải mái dễ chịu, ủy khuất đứng cạnh chiếc giường vừa đơn sơ vừa cứng rắn, còn vụng trộm nhíu mày. Ta cũng làm như không thấy.

Màn xanh buông xuống, Đằng Hoa Tiên tử gỡ trâm cái bát bảo bên tóc mai, bỗng nhiên hỏi: "Ngươi có biết chuyện của Nguyên Thanh Thiên Quân không?"

Ta biết, tám ngàn năm trước, công chúa Quỳnh Hoa con gái Thiên Đế ở chỗ Nguyệt lão lật tung tóe tơ hồng, kết quả khiến cho nhân duyên thiên hạ đại loạn, liên lụy đến phần đông tiên nhân trên Thiên giới, khắp nơi hoa đào nháo nhác, nghiệt duyên trùng trùng điệp điệp, mới đầu Thiên Đế còn muốn sửa, lại càng sửa càng loạn, vì thế hắn mặc kệ.

Nhưng Nguyên Thanh Thiên Quân là con thứ của Thiên Đế, là Chiến Thần của Thiên Giơi, đã yêu một tiểu hoa tiên dưới trần gian, hơn nữa có nhất định không phải nàng thì không cưới. Éo le thay, hoa tiên kia lại sống ở Ma giới, bị U Minh Ma Quân độc chiếm. Nguyên Thanh Thiên Quân muốn cứu nàng ra khỏi bể khổ, gây ra một hồi chiến tranh Thiên - Ma, không ngờ lại thất bại, còn mất hơn nửa hồn phách, đến nay vẫn chưa tỉnh lại.

"Tính tình hại người" Ta đơn giản bình luận bốn chữ.

"Hẳn là ngươi còn chưa quên được chuyện năm ấy?" Đằng Hoa Tiên tử cười hỏi.

"Sư phụ vẫn cứ là sư phụ, sư phụ làm gì có liên quan gì đến đồ nhi chứ?" Ta nhanh chóng trả lời.

"Ta có nói chuyện sư phụ ngươi đâu?" Đằng Hoa Tiên tử cười đến xấu xa.

Ta tự biết đã chui đầu vào bẫy của nàng, hận đến nghiến răng, liền quay đi rửa mặt, không để ý tới nàng nữa.

"Được rồi, đừng dỗi, ta sẽ không nhắc lại việc này nữa." Đằng Hoa Tiên tử mè nheo xin lỗi, cho tới khi ta không giận nữa mới nói: "Ngày mai Thiên Phi mở Bách Hoa Yến, chỉ sợ sẽ tìm ngươi bổ hồn cứu con trai, tặng một món nợ nhân tình cho Thiên Phi, thực là tốt vô cùng."

Ta nói: "Tốt với không tốt gì chứ? Ta rất bình thường, trên không thông thiên văn, dưới chẳng tường địa lý, chỉ có biết chút bổ hồn thuật, khó có dịp có thể giúp chút sức lực, tự nhiên không thể trốn tránh."

"Haiz, đồ ngốc nhà ngươi này, luôn nói cứu người là chuyện thuộc bổn phận, hữu cầu tất ứng, mỗi lần bổ hồn đều hao tổn không ít, đến nay công lực không thể tiến thêm. Lần này thương thế của Nguyên Thanh Thiên Quân rất nặng, chỉ sợ sẽ hao tổn của ngươi hai trăm năm tu hành." Đằng Hoa Tiên tử bất đắc dĩ nói.

"Không sao." Ta cũng cởi trâm gỗ trên tóc, nằm xuống nghỉ ngơi.

"A Dao ngốc, đừng có lúc nào cũng vô cầu như thế, chí ít cũng phải mượn chuyện này đổi lấy thứ gì hay ho từ chỗ Thiên Phi chứ, nghe nói Lưu Ly Thải Hà Y ở chỗ nàng rất đẹp nha, không thì kim đan của Vô Thượng Thiên Quân... Ngươi không cần thì tiểu tiên ta cần, dù thế nào cũng là bạn tốt bao năm nay rồi, ta có thể dùng rượu Bách Hoa hoặc bánh Vạn Nhụy đến đổi với ngươi mà...." Đằng Hoa tiên tử tiếp tục giật dây.

"Tắt đèn, ngủ." Ta quyết đoán ra lệnh.

Nhẹ nhàng búng tay, ánh nến trước gương tắt phụt, Đằng Hoa Tiên tử còn lầm bầm: "Ngươi ở đây có lẽ cần hai thị nữ giúp việc." rồi thiếp đi, nàng không biết, ta cuối cùng vẫn chưa buông tâm nguyện nho nhỏ kia, chưa bao giờ buông, nếu là sư phụ có ngày đột nhiên trở về, bọn ta có thể tiếp tục nương tựa nhau mà sống, ở Giải Ưu Phong cảnh sắc vẫn y nguyên này.

Ngày ấy, hắn vẫn ngồi trên cây lê thổi sáo, ta ngồi dưới gốc lê đánh đàn tranh, khoảng thời gian vui vẻ hai thầy trò nương tựa nhau mà sống ấy vẫn còn ở trong mộng.

Ngày tiếp theo, Bách Hoa Yến, rất nhiều tiên tử ngày thường ít thăm hỏi ta tự nhiên tỏ thái độ thân mật hơn với ta rất nhiều, kéo tay tỷ tỷ muội muội gọi không ngừng, thỉnh thoảng còn mời rượu trêu chọc. Thiên Phi ngồi ngay ngắn trên đài cao, có hai vị tiên tử Bách Hoa, Bách Quả tự mình tiếp khách. Thần sắc của nàng vẫn nhàn nhạt như trước, nhìn không ra vẻ sốt ruột muốn cứu con trai, chỉ để mọi người thỏa thích vui đùa, không cần cố kỵ.

Rược Bách Hoa mật năm nay ủ thực ngon, còn chưa tới lúc các tiên đồng Hồ Điệp, Mật Phong nhảy múa đã có rất nhiều tiên tử ngà ngà say, ngồi chung một chỗ nói năng cũng càn quấy hơn rất nhiều.

Bỗng nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng thông báo: "Độ Ách **Tiên tử phái sứ giả đến."

Sau đó một cặp song sinh béo tròn trắng trẻo tiến lên, ăn mặc xinh đẹp. Bé trai dâng lên Tiên Phi một bàn linh dược quý cùng thiên tài địa bảo, bé gái dâng tặng bốn viên Minh châu quý hiếm cho bốn vị tiên tử Bách Quả, Bách Hoa, Bách Thảo, Bách Mộc, cũng chuyển tới cả sự áy náy của chủ nhân:"Độ Ách Tiên tử vâng mệnh sửa lại Thiên Cơ, không thể tới thịnh hội chung vui, mong chúng tỷ muội thứ lỗi."

Thiên Phi nhìn linh dược, gật gật đầu, phất tay cho bọn họ lui, cũng ban rượu.

Đằng Hoa Tiên tử thấy hai đứa trẻ đáng yêu, liền kéo qua hỏi đông hỏi tây, bé gái tên gọi Tuyết Yến được Độ Ách tiên tử thân truyền, cũng có thể xem bói, liền kéo ta tới cho vui, nói là có thể tính toán vận thế trong khoảng thời gian này.

Tuyết Yến bấm đốt tay một lúc, đột nhiên chắp tay nói: "Chúc mừng Ngọc Dao Tiên tử có sao Hồng Loan động."

Một ngụm rượu của ta phun hết lên váy Đào Hoa Tiên tử.

Đằng Hoa Tiên tử cười đến không thở nổi: "Ngươi có sao Hồng Loan động, cũng không nên hưng phấn đến thế chứ. Nói nhanh lên, là thần tiên nhà ai nhung nhớ ngươi?"

Ta ho nửa ngày, lắc đầu phân bua: "Ta sống một mình ở Giải Ưu Phong hơn nghìn năm, ngày thường ngay cả khách cũng chẳng có ai sao lại có chuyện Hồng Loan? Quẻ này e là lấy mệnh của Đằng Hoa Tiên tử tính lên đầu ta rồi á?"

Đào Hoa Tiên tử vừa phủi váy, vừa mắng: "Nhiều lời vừa thôi, sinh nhật Thiên Đế lần trước, tròng mắt của Thiên Bồng Nguyên Soái cứ dán lên người ngươi, lại còn không phải Hồng Loan của ngươi đáp lên người hắn à?"

Thiên Bồng Nguyên Soái kia đùa giỡn Hằng Nga, sớm bị giáng xuống thế gian làm lợn, chúng tiên nghe được lại là một trận cười to.

Ta phản bác lại không chút khách khí: "Hôm nay ta mới biết, thì ra Đào Hoa ngươi ngày nào cũng tâm tâm niệm niệm Thiên Bồng Nguyên Soái trong lòng, ngay cả tròng mắt hắn chuyển đến chỗ nào cũng có thể thấy nhất thanh nhị sở."

Đào Hoa Tiên tử á khẩu, tức thì Hạnh Hoa tiên tử bạn tốt của nàng ta ra mặt nói giúp: "Ngươi sống ở Giải Ưu Phong, ngay cả một tiểu đồng thị nữ còn không có, ẩn dật như vậy, hẳn là dễ "cấm dục tu thân" lắm nhỉ?"

Ta "xùy" một tiếng: "Dù là vạn trượng hồng trần ta cũng có thể tâm lặng như nước."

Đào Hoa Tiên tử cười nói: "Ta lại nghe nói ngươi sợ đồ đệ tiểu đồng nhiễu loạn nỗi lòng cho nên mới độc thân."

Đây là cái cớ ta thường lấy đại ra dùng, nhất thời không có cách nào cãi lại.

Đằng Hoa Tiên tử giúp ta: "Ta tin là dù có người ở lại Giải Ưu Phong thì Ngọc Dao Tiên tử cũng sẽ không bị dao động."

"Tất nhiên." Ta tiếp lời.

Đằng Hoa Tiên tử lại đánh rắn dập đầu: "Đã như vậy,, ta liền làm chủ tặng cho A Dao hai đứa tiểu đồng thị nữ, để chúng tiên có thể nghiệm chứng quyết tâm của nàng."

Ta phát hiện ta lại rơi vào bẫy của nàng, nếu nói không sẽ bị bảo là mình bị dao động, nếu nhận người của nàng, khẳng định là phiền toái không ngừng. Liền cúi đầu xuống suy nghĩ lời từ chối một cách nhã nhặn lắm.

Không ngờ, Thiên Phi bước xuống ngọc đài, cười nói với ta:"Tiểu đồng thị nữ thì miễn đi, chỉ là Ngọc Dao Tiên tử đứng hàng tiên thượng phẩm, đến nay không có đồ nhi thật khiến cho người dười khó phục. Ngươi chi bằng tìm lấy một đồ đệ thông minh trung thực, có thể làm cánh tay trái tay phải, cũng có thể hỗ trợ các loại sự vụ trong quý phủ."

Chúng tiên lập tức phụ họa, gật đầu đồng ý.

Ta thấy cảnh này, đành phải gật bừa, Đằng Hoa tiên tử ở bên cạnh cứ cười trộm không thôi.

Thiên Phi lại nói: "Ngọc Dao Tiên tử, nghiệt tử của bổn cung vì quản giáo không nghiêm, tự ý điều thiên binh, đột nhập vào Ma giới, kết quả thảm bại trở về, Phụ Quân của hắn vì thế mà tức giận muốn đánh hắn tám mươi trượng, đày đi hoang đảo tư quá ngàn năm. Thế nhưng đứa nhỏ kia đến giờ còn bị thương nặng chưa tỉnh, Y tiên xem qua, nói là ba hồn bảy vía thiếu mất hai hôn, chỉ có thể tìm ngươi hỗ trợ, cứu tỉnh hắn rồi đưa đến chỗ Phụ Quân của hắn mà lãnh phạt."

Ta muốn gấp rút tránh đi đám gia hỏa trong yến hội nên lập tức đồng ý.

Bên trong mành lụa mỏng, chiếc hộp đàn hương khói tỏa lượn lờ, trường cung bảo kiếm nằm lặng trên tường, áo giáp sáng như bạc như có lãnh ý. Nguyên Thanh Thiên Quân nằm trên giường, khác xa so với vị tiên nhân có tư thế oai hùng bừng bừng sĩ khí mà ta đã chứng kiến năm xưa. Dung nhan của hắn hôm nay vô cùng tiều tụy, hơi thở mong manh, môi khô nứt nẻ, thỉnh thoảng lại mấp máy, như đang gọi tên ai, nhưng không nói được nên lời.

Chữ tình hại người rất nặng, ta trông hắn lúc này mà chỉ biết thở dài một hơi, từ chỗ Thiên Phi nhận lấy bát thuốc đặc biệt trân quý, sau đó mười ngón tay hóa ra ngàn vạn sợi bạc, thấm vào thuốc xong, dùng pháp lực tìm đến những vết nứt trên hồn phách, tinh tế cẩn thận bổ khuyết từng chỗ tổn hại.

Lần bổ hồn này kéo dài đến tận bình minh ngày hôm sau.

Nguyên Thanh Thiên Quân đột nhiên mở mắt, kéo tay ta gọi: "Ly Nhi, đừng đi."

Ta biết hồn phách của hắn mới bổ khuyết lại xong, thần trí vừa thanh tỉnh, nhìn lầm ta thành người khác, vội vàng lui về phía sau, tay hắn lại giống như một vòng sắt nóng hổi, khóa chặt không buông, làm cổ tay của ta đau thấu xương, dùng sức lắm mới giãy ra được.

Thiên Phi rốt cuộc trấn định không nổi, chạy vội tới, ôm cố hắn thật chặt không buông, trong miệng không ngừng gọi: "Con của ta." trên khóe mắt vẫn còn ngấn lệ.

Nguyên Thanh Thiên Quân còn chưa khôi phục toàn bộ nguyên khí, hắn quét mắt bốn phía, lại mơ màng thiếp đi lần nữa.

Nguyên thần của ta tiêu hao quá nhiều, chỉ cảm thấy từng cơn đầu váng mắt hoa, cơ hồ chân đứng không vững. Vẫn là mấy thị nữ xung quanh nhanh tay lẹ mắt, tiến lên đỡ lấy ta, ta mới không ngã nhào xuống đất.

Nghỉ ngơi một lát, Thiên Phi trọng chỉnh lại dung nhan, tự mình tạ ơn ta, cũng sai người tiễn ta về phủ.

Ta đương định nói cáo từ đã thấy thị nữ ngoài cửa vào điện, dâng lên một cây quạt, nói: "Đằng Hoa Tiên tử phái người đưa tới, nàng dặn nô tỳ chuyển cáo tới Tiên tử, cái này cũng vất bừa bãi, ngài thật hồ đồ đến trí nhớ cũng kém, mau mau thu một đồ nhi đến giúp việc đi."

"Đây đã là lần thứ tám bổn cung thấy ngươi bỏ quên đồ rồi." Thiên Phi che miệng cười nhìn ta. Ta xấu hổ đỏ mặt, rốt cục quyết định, xuống thế gian tìm đồ đệ về hỗ trợ, cũng cho sư phụ một đồ tôn tốt.

Ta thầm nhủ với mình như thế.

--- ------ ---

*Hồng Loan: tên một chòm sao, cát tinh, chủ sự mừng và nhân duyên. Người có sao Hồng Loan là người sắp có nhân duyên
**Độ Ách: nghĩa như vượt khỏi tai ương, hoạn nạn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Halann, lyly2010, samachoa_vb, thuyhang181290, vân anh kute và 130 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.