Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 42 bài ] 

Ôn thôn nương tử - Luyến Nguyệt Nhi

 
Có bài mới 19.07.2014, 18:23
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1156
Được thanks: 8379 lần
Điểm: 20.28
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại] Ôn thôn nương tử - Luyến Nguyệt Nhi - Điểm: 6
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images


Ôn Thôn Nương Tử

[Hệ Liệt: Tứ Ưu Công tử]


Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi

Nhân vật chính: Đan Ty Tuấn x Tô Tích Nhân

Bản Convert: Lue_2T

Độ dài: 41 chương + Kết Thúc

Edit:  Mãn Nguyệt Nhược Nhược (chương lẻ)

         Tiu Ú (chương chẵn)

Nguồn edit: https://sieunhanu.wordpress.com/on-thon- ... B%87t-nhi/

Giới Thiệu:

Một người có vẻ đẹp cực kỳ âm nhu, phong lưu phóng khoáng nhưng cá tính nóng nảy như lửa:

Thiếu chủ tiêu cục!

Một thiếu nữ xinh đẹp, ôn thôn như nước nhưng thân là tiêu vật!

Bọn họ gặp nhau, một trận hỏa và thủy va chạm.

Nhưng rốt cuộc là hỏa diệt thủy, hay là thủy dập hỏa đây?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn tiểu an nhi về bài viết trên: Hồng Gai
     

Có bài mới 19.07.2014, 18:30
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1156
Được thanks: 8379 lần
Điểm: 20.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Ôn thôn nương tử - Luyến Nguyệt Nhi - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 1:

Chú thích:

Những lời mở ngoặc tròn là lời tác giả

Ôn thôn = lạnh nhạt, thờ ơ, hờ hững

Các hạ đã đến kinh thành chưa? Đã từng nghe câu chuyện này chưa?

Kinh thành có ba tòa lầu lớn, lần lượt là đông Hồng Tụ, tây Thúy Ngọc, bắc Yên Chi.

Nghe nói rằng, đông Hồng Tụ, tây Thúy Ngọc, bắc Chi Yên là ba đại thanh lâu nổi danh nhất kinh thành, nơi bướm hoa nối liền tám ngả. Mà trùng hợp, vị trí của ba tòa thanh lâu chia ra ở tám ngả lớn đông, tây, bắc, trong đó ở bắc Yên Chi Lâu, không những có những cái lưỡi duyên dáng như hoa, khéo léo nuột nà, chính là nơi hội tụ tất cả các thể loại mỹ nữ, tài nữ đi khắp đại giang nam bắc, hấp dẫn vô số văn nhân nho sĩ, quan lại quyền quý nghe danh mà đến.

[Yên Chi Lâu]

Cánh cửa lớn sơn màu son treo một tấm chiêu bài bằng gỗ màu đen, trên chiêu bài có viết ba chữ vàng “Yên Chi Lâu” như rồng bay phượng múa. Mặt tiền cũng giống hai đại thanh lâu kia, trước cửa lớn bày hai con sư tử đá ngồi chồm hỗm mà hùng vĩ. Cánh cửa sơn son mở rộng, hai bên đứng gác cũng là kẻ hộ vệ khôi ngô. Yên Chi Lâu phân ra làm hai chi nhánh nhỏ và bốn viện. Bốn viện lần lượt là “Kim Các”, “Ngân các”, “Tinh Các”, “Nguyệt Các”. “Kim Các” thì không phải nói, và nơi cất tiền buôn bán (Kim, kim tiền, vàng, đủ lộng lẫy! Vừa nghe tên này, không cần phải nói, chính là chiêu của các tú bà khéo léo, vơ vét của cải). “Ngân Các” là chỗ ở của tú bà (Ha ha… vẫn liên quan đến tiền). “Tinh Các”, một thế giới sao, từ đó có thể biết, trong viện này là nơi ở của các cô gái bình thường hào nhoáng như pháo hoa. “Nguyệt Các” thì càng đơn giản, sao vây quanh trăng, tự nhiên là nơi ở của các hoa khôi chuyên thay tú bà kiếm tiền, hưởng thụ đãi ngộ tự nhiên không phải giống các nữ tử thanh lâu có thể nghĩ đến.

Yên Chi Lâu, mái cong ngọc lưu ly, ngói xanh tường đỏ, không có không khí tục tĩu, ngược lại mang khí thế hùng vĩ mà hoa lệ như chốn đài các phủ quan lại quyền quý. Càng không có chuyện các cô gái bán hoa mặc y phục hở hang đứng ở cửa gióng trống khua chiêng chào hỏi khách khứa, không có cảnh tượng sỗ sàng khiếm nhã cùng với tiếng cười nói dâm thanh không ngừng. Song, bên trong ẩn chứa một vũ trụ đáng sợ.

Trong tiếng sáo trúc cùng hương vị son phấn nồng nặc, các cô gái bán hoa mặc trang phục tầm thường, được trang điểm xinh đẹp, chu toàn tiêu tiền của các đại gia. Mà kim chủ, bất kể là văn nhân nho sĩ, hay là quan lại quyền quý, dân chúng bình thường, mọi người trái ôm phải ấp, một lát trêu chọc cô gái bên trái, một lát lại ha ha cười khi ăn được “đậu hủ” cô gái bên phải, trải qua cuộc sống mơ mơ màng màng, là cuộc sống sa đọa ngập trong vàng son.

Với cái lưỡi mềm mại như hoa, tú bà khôn khéo hài lòng nhìn thấy cảnh tượng thịnh vượng này, vẻ khôn khéo ấy, từ đôi mắt sắc bén vẫn không quên ngó chừng ra cửa, nhìn xem có đại kim chủ nào đến hay không, tuyệt đối không buông tha bất kỳ cơ hội kiếm tiền nào.

“Ơ, Đan công tử, ngài đã tới!” Đôi mắt bén nhọn nhìn thấy khách quen tới cửa, lập tức nghênh đón.

Đan công tử trong miệng tú bà, chính là kinh thành đệ nhất thiếu chủ Đan Ty Tuấn của Dương Uy tiêu cục. Chỉ thấy hắn mặc nguyệt nha trường bào, đai lưng màu vàng, bên hông còn giắt ngọc bội trong suốt hiếm thấy. Mặc dù là công tử cao quý, nhưng mắt ngọc mày ngài, da thịt như tuyết, nhìn thế nào cũng thấy đẹp hơn cả nữ nhân. Mỹ công tử như thế, thế nhưng lại đi dạo thanh lâu, thật là khiến người ta khó hiểu.

“Hỉ Thước ma ma (oh, xưng hô thế này cũng giống như tú bà trong bộ phim “Đem rượu hỏi trời xanh”*), con mắt của bà thật đúng là sáng như tuyết, ta còn chưa vào đã bị bà nhìn thấy.” Quả nhiên không hổ là tú bà đệ nhất tham tiền. Đan Ty Tuấn ở trong lòng thầm cười nhạo, mặt ngoài cũng không quên liếc mắt tán tỉnh các cô gái, dáng vẻ mười phần phong lưu.

(*Bộ phim này có tên tiếng việt là “Ngạo tửu giang hồ”, công chiếu năm 2006)

“Đan công tử nói đùa rồi.” Hỉ Thước cầm khăn lụa trong tay khẽ che môi cười nói. “Công tử, lại tới nghe Yên Hà chúng ta hát phải không.” Ha ha… Đan công tử là kinh thành đệ nhất Thiếu chủ của Dương Uy tiêu cục, là một đại gia. Bà phảng phất nhìn thấy một đống bạc lớn từ trên tay hắn tiến vào miệng túi của mình.

“Đúng vậy, sao không thấy Yên Hà đâu?” Đôi mắt thâm thúy của Đan Ty Tuấn nhìn trên đài trống rỗng liền hỏi, hắn đặc biệt tới để nghe nàng hát mà, ngàn vạn lần đừng có nói cho hắn rằng, hôm nay Yên Hà không ra hát đấy nhé.

“Đan công tử, ngài ngồi đã. Yên Hà lập tức ra ngay.”Hỉ Thước gọi một kẻ hầu bàn, châm trà dâng nước cho kim chủ, đưa điểm tâm lên, rồi để cho tiểu nha hoàn đi mời Yên Hà ra ngoài.

Chỉ chốc lát sau, một cô gái mặc y phục màu lam chậm rãi đi ra ngoài. Nàng mặt như phù dung, thon thả thướt tha, vẻ ngoài kiều diễm trong nháy mắt đoạt đi ánh mắt của mọi người.

“Yên Hà tham kiến Đan công tử.” Mỹ nhân khẽ cúi người, tròng mắt lướt qua mà bách mỵ thiên kiều. Tuyệt đại mỹ nhân đây, chính là Yên Hà cô nương đứng đầu bảng Yên Chi Lâu.

“Yên Hà cô nương, không cần đa lễ. Tại hạ tới nghe cô nương hát mà.” Đan Ty Tuấn đỡ mỹ nhân dậy, nhẹ nhàng nói ở bên tai mỹ nhân.

“Vậy… Vậy Yên Hà bêu xấu!” Hành động thân mật của Đan Ty Tuấn khiến cho thân là hoa khôi đứng đầu bảng Yên Hà phải đỏ bừng hai má.

“Mời.” Đan Ty Tuấn thấy Yên Hà mặt đỏ bừng cười duyên, khóe miệng tà khí nhếch lên.

Quả nhiên, ngay cả Yên Hà thanh cao cũng chạy không thoát khỏi lòng bàn tay của mình.

Mỹ nhân chậm rãi đi lên khán đài, ngồi vào trước cây đàn cầm đã sớm đặt ở đó. Ngón tay nhỏ và dài nhẹ lướt trên dây cung, môi anh đào khẽ mở:

Hồng ngẫu hương tàn ngọc điệm thu, khinh giải la thường, độc chiêm lan chu.

Vân trung thùy ký cẩm thư lai, nhạn tự hồi thì, nguyệt mãn tây lâu.

Hoa tự phiêu linh thủy tự lưu, nhất chủng tương tư, lưỡng xử nhàn sầu.

Thử tình vô kế khả tiêu trừ, tài hạ mi đầu, khước thượng tâm đầu.

(Sen đỏ hương tàn đẫm hơi thu, nhẹ vén tà áo, một mình bước xuống thuyền.

Trong mây ai gửi lá thư đến? Lúc nhạn bay về, trăng đã rọi lầu tây.

Hoa rơi rụng, nước chảy mau, một mối tương tư, cả hai cùng vương sầu.

Tâm tình không cách nào khuây khỏa, thư vừa hạ xuống khỏi tầm mắt, nỗi niềm lại trào dâng trong lòng.

Trích: Nhất Tiễn Mai – Lý Thanh Chiếu – Tiu Ú dịch
)

Tiếng ca uyển chuyển mà sầu bi, khiến cho đại sảnh đang nhốn nháo vì tiếng động nhất thời yên tĩnh trở lại.

Lúc Yên Hà ca xướng, toàn bộ tinh thần chăm chú. Vẻ mặt biến hóa theo tiếng ca, thêm mấy phần mảnh mai hơn bình thường, càng khiến người ta thương tiếc.”Ba ba ba…”

Đan Ty Tuấn vỗ tay đầu tiên.

“Không hổ là hoa khôi, Yên Hà cô nương hát rất hay!”

“Hát hay lắm, hát hay lắm.”

“Yên Hà cô nương hát rất hay!”

“…”

Những người còn lại nghe vậy, cũng rối rít khen ngợi.

“Cám ơn, cám ơn!” Yên Hà mỉm cười hướng cảm ơn mọi người.

“Thiếu gia, Thiếu gia!”

“Đứng lại, đứng lại.”

Đột nhiên một thiếu niên vừa la vừa chạy vào, đuổi theo phía sau hắn là hai gã hộ viện của Yên Chi Lâu.

“Xảy ra chuyện gì?” Cho là có người đến làm loạn, Hỉ Thước run sợ nghiêm mặt đi tới trước gót chân bọn họ.

“Hỉ Thước ma ma, tiểu tử này không để ý chúng ta ngăn cản, quyết xông vào.” Một gã hộ vệ khôi ngô chỉ vào thiếu niên nói.

Thiếu niên không để ý tới hộ vệ phía sau, xẹt qua Hỉ Thước, chạy đến trước gót chân Đan công tử quỳ xuống:

“Thuộc hạ tham kiến Thiếu chủ.”

“Tiểu Lâm tử, sao ngươi lại tới đây?!” Đan Ty Tuấn nhíu mày nhìn thiếu niên đang quỳ trước mình, sao tiểu tử đứng đắn này cũng đến nơi này?.

“Đan công tử, hắn là thủ hạ của người ?!” Tú bà hỏi, may quá, vừa rồi hộ vệ của bà không làm bị thương thiếu niên này. Nếu không, có thể bị phiền toái lớn!

“Ừ.” Đan Ty Tuấn gật đầu.

“A, thật không phải. Vừa rồi mạo phạm vị tiểu ca này.” Tú bà cười theo, trách móc hai vị hộ vệ.”Thiếu gia, lão gia xin ngài trở về phủ.” Thiếu niên mặt không chút thay đổi, không để ý tới vẻ mặt tú bà, lạnh giọng trả lời. Đến bây giờ hắn vẫn không thể tin được, chủ tử chỉ biết đi dạo thanh lâu, vẻ ngoài giống nữ nhân này lại là con trai của lão gia.

“Xảy ra chuyện gì? Lão đầu gọi ta trở về?!” Choáng, không phải lão già kia có âm mưu gì chứ?!

Nghe tiểu chủ tử vô lễ gọi cha mình, chân mày thiếu niên không đồng ý nhẹ chau lại, “Thiếu gia, không nên vô lễ gọi lão gia như thế!”

“A~, ngươi đang dạy ta sao?!” Đan Ty Tuấn tựa như cười mà không cười nhìn thiếu niên, thì ra tiểu tử này còn dám giáo huấn hắn.

“Thuộc hạ lỡ lời!” Thiếu niên ý thức được mình vượt rào, lập tức trở lại.

“Nhưng lão gia có lệnh mời Thiếu chủ nhanh chóng trở về phủ!”

Nhanh chóng trở về? Chẳng lẽ trong phủ đã xảy ra chuyện gì?! Hay tiêu cục xảy ra chuyện? Thôi, hay là trước tiên cứ trở về nhìn thử một chút.

“Đi thôi!” Tiện tay lấy ra một thỏi vàng thưởng cho tú bà, Đan Ty Tuấn cất bước ra ngoài.

“Đan công tử.” Thấy Đan Ty Tuấn rời đi, Yên Hà không khỏi lên tiếng.

“À, Yên Hà cô nương, Đan mỗ có việc phải đi trước, ngày mai tới diện kiến.”

Đan Ty Tuấn một câu “Ngày mai tới diện kiến”, khiến cho Yên Hà cười đến hai má đỏ ửng. Ha ha… Đan công tử quả nhiên là thích nàng.

Aiz, Đan Ty Tuấn âm thầm lắc đầu: nữ nhân quả nhiên hay suy nghĩ lung tung.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn tiểu an nhi về bài viết trên: Hồng Gai, TTripleNguyen, hienheo2406, sao bắc cực, ●Ngân●
     
Có bài mới 19.07.2014, 18:47
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1156
Được thanks: 8379 lần
Điểm: 20.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Ôn thôn nương tử - Luyến Nguyệt Nhi - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 2:

(*Một số chú thích nhỏ trước khi đọc:

bảo tiêu: nghề bảo vệ hộ tống trên đường vận chuyển hàng hóa,

tiêu vật: hàng hóa được tiêu cục nhận hộ tống,

tiêu sư: các bậc thầy trong giới bảo tiêu,

tiếp tiêu/ xuất tiêu: nhận đi hộ tống tiêu vật.
)

* * *

Phố xá trong kinh thành, lưu truyền một đoạn ca dao như thế này:

Tưởng thác tiêu, yếu trảo thùy?

Đông đại nhai, hữu Dương Uy.

Luận giá cách, chân công đạo.

Đàm tín dự, nâm mãn ý.

Đồng hành tán, cố khách khoa.

Kinh Dương Uy, đỉnh oa oa..

[Muốn bảo tiêu, muốn tìm người?

Đường lớn phía đông, có Dương Uy.

Nói về giá cả, thật công bằng.

Nói về danh dự, người hài lòng.

Người đồng hành khen, khách cũ cũng ca ngợi.

Dương Uy ở kinh thành, là đệ nhất.
]

“Đông đại nhai, hữu Dương Uy” trong đoạn ca dao, chính là ám chỉ ở con đường lớn phía đông, có tiêu cục đạo nghĩa và danh dự vang vọng trong giới bảo tiêu: Kinh thành Đệ nhất đại tiêu cục – Dương Uy tiêu cục.

Dương Uy tiêu cục từ khi sáng lập đến nay đã hơn bốn mươi năm, quy mô lúc ban đầu chỉ là một tiểu viện rách rưới phát triển cho tới bây giờ đã trở thành lâu vũ* hùng vĩ, số lượng tiêu sư cũng từ ban đầu chỉ có hai, ba người cho tới bây giờ đã hơn trăm người, địa vị của tiêu cục càng lúc càng nổi danh, đến bây giờ đã trở thành long đầu lão đại** trong giới bảo tiêu, dấu chân của tiêu cục in khắp đại giang nam bắc, tiếp tiêu vô số. Từ nhẹ như giấy viết thư, cho đến nặng như kỳ trân dị bảo, Dương Uy chẳng bao giờ để xảy ra bất kỳ rủi ro nào, nhưng từ trước đến nay tiêu vật đều là hàng hóa vật chất, hôm nay lại đột nhiên có người tới cửa, yêu cầu Dương Uy hộ tống một nữ nhân như tiêu vật đến nơi đất khách. Càng làm người ta khó hiểu hơn chính là, người nọ lại muốn mời Thiếu chủ Dương Uy tiêu cục Đan Ty Tuấn đích thân xuất tiêu.

(*lâu vũ: tòa nhà)

(**long đầu lão đại: thống trị cả một giới)

Ở kinh thành không người nào không biết Đan Ty Tuấn trời sanh tính tình phong lưu, thường xuyên ra vào những nơi bướm hoa. Đem một nữ nhi trong sạch giao cho hắn, không khác gì đem cừu con đưa vào miệng sói. Cho dù Đan Ty Tuấn có phải tuân thủ quy tắc, không được đụng một ngón tay tới tiêu vật. Nhưng vốn dĩ với thanh danh của hắn như vậy, chỉ sợ cho dù chỉ đi theo hắn, thì danh tiếng của cô nương kia cũng sẽ bị liên lụy.

Dù sao thì liệu sẽ có ai tin tưởng, rằng sói sẽ chịu ăn chay?!

Ngay cả chủ quán tiêu cục Đan Bá Uyên cũng không hiểu khách quen tại sao lại yêu cầu rõ phải là cái tên nhi tử suốt ngày lưu luyến chốn bướm hoa, bất quá đối phương cũng không nói, hơn nữa trả tiền thù lao bảo tiêu cũng rất hậu hĩnh, lão đương nhiên sẽ không từ chối, cho dù nhi tử luôn luôn bất cần đời của lão không đồng ý, lão cũng sẽ nghĩ biện pháp khiến hắn đổi ý chấp nhận xuất tiêu.

(*nhi tử: con trai)

“Hắc hắc…” Đan Bá Uyên ngồi ở thư phòng, phát ra một trận cười khiến người ta da đầu tê dại.

“Cha, tìm ta trở lại là có chuyện gì?!” Đan Ty Tuấn tiếc nuối từ Yên Chi Lâu quay trở về. Đi theo phía sau lưng hắn là thiếu niên họ Lâm vẻ mặt hờ hững.

“Lại đi thanh lâu!” Đan Bá Uyên nghe thấy mùi vị son phấn theo về cùng với nhi tử, liền cau mày. Lão hạ sổ sách trong tay xuống, nhìn lên nhi tử trước mắt, mắt ngọc mày ngài, da thịt trắng như tuyết, rõ ràng là một bản sao từ thê tử của lão, thật quá đẹp mà! Lại còn đi dạo thanh lâu, chẳng lẽ hắn có thể chịu được những nữ nhân còn xấu hơn hắn sao!

“Đúng vậy.” Đan Ty Tuấn chẳng hề để ý gật đầu. “Nam nhân mà, ai không ham sắc đẹp, đi dạo thanh lâu một chút là chuyện rất hợp lẽ thường.”

Rõ là, đi dạo thanh lâu còn lý sự! Trong ánh mắt của thiếu niên lạnh lùng hiện lên vẻ khinh miệt con nhà giàu đối với Đan Ty Tuấn.

“Ham sắc đẹp?” Đan Bá Uyên nhìn hắn. “Những nữ nhân đó đẹp hơn ngươi sao?!”

Phanh, những lời nói này đã làm bùng lên một ngọn núi lửa…

“Lão đầu chết tiệt, người…” Đan Ty Tuấn nhất thời nhảy dựng lên, gương mặt tuấn tú giận đến đỏ bừng. Hắn bình sinh hận nhất người khác nói hắn xinh đẹp, nam nhân có thể nói là xinh đẹp sao? Hắn không phải là nữ nhân, nhưng lão đầu này lại đem nữ tử thanh lâu so sánh với hắn, thực là quá vũ nhục hắn!

“Cha, cha nếu không phải cha ta, ta nhất định sẽ đánh người!!” Đáng hận, rõ ràng đã phải chịu nhục, nhưng lại còn tức giận mà không thể trút ra ngoài.

“Phanh!” Hắn tức giận đến một quyền đập lên mặt bàn, dùng cái bàn để nguôi giận.

Thiếu niên lạnh lùng nghe Đan Ty Tuấn cư nhiên gọi lão gia là lão đầu chết tiệt, trong lòng lại càng khinh thị hắn. Hừ, một đứa con bất hiếu! Nhìn thấy hắn nóng nảy như vậy, lại càng xem thường, thân là chủ quán tương lai, lại không biết khắc chế tính tình của mình, thật không đáng cho các vị tôn sư bên ngoài phải tôn trọng hắn. (Tác giả: vị Tiểu Lâm Tử này vào Dương Uy tiêu cục không tới mấy ngày, chỉ nhìn qua vẻ ngoài của mọi chuyện)

Đan Bá Uyên cười cười nhìn nhi tử phát giận, a… lão vốn biết hắn sẽ không dám động thủ với mình, cho nên mới ăn nói không kiêng dè như vậy a.

“Tiểu Lâm Tử, cực khổ rồi! Ngươi đi xuống trước đi!” Nhìn thấy trong mắt thiếu niên lạnh lùng hiện lên vẻ bất mãn với nhi tử của mình, Đan Bá Uyên biết hắn là một người chỉ dựa vào mặt ngoài đã lập tức kết luận người ta. Bất quá, lão cũng không thay nhi tử phản bác, dù sao đi nữa thì ‘nhật cửu kiến nhân tâm’! Hơn nữa có một tiểu tử như vậy, cuộc sống sau này sẽ càng thú vị! Ha ha…

(*nhật cửu kiến nhân tâm: thời gian sẽ chứng minh được lòng người)

“Vâng, Tiểu Lâm Tử cáo lui.” Thiếu niên lạnh lùng cung kính cúi người hành lễ, rồi rời đi.

“Nói đi, tìm ta rốt cuộc có chuyện gì?” Đan Ty Tuấn tiện tay kéo qua một cái ghế ngồi rồi ngồi xuống, tức giận hỏi.

“Có người chỉ danh con xuất tiêu!”

“Ta?” Đan Ty Tuấn kinh ngạc chỉ vào mình. “Người nào lợi hại như vậy, biết bổn thiếu gia là đệ nhất tiêu cục?” Hừ, không phải là hắn tự thổi phồng, nhưng thật sự hắn văn võ song toàn, đệ nhất Dương Uy tiêu cục không phải là các lão tiêu sư dày dặn kinh nghiệm, mà chính là hắn – Thiếu chủ phong lưu của tiêu cục, a… Mặc dù phong lưu là thật, nhưng bản lĩnh của hắn cũng là thật. Chẳng qua là thật tò mò, là người nào có thể nhìn ra bản lĩnh thật sự bên dưới vẻ phong lưu của hắn vậy?!

Đan Bá Uyên liếc mắt nhìn nhi tử, tiểu tử ngu ngốc này, chẳng những phong lưu, cá tính nóng nảy, hơn nữa lại còn quá tự yêu bản thân. (Dĩ nhiên là hắn phải để ý tới dung mạo bản thân rồi, ai bảo hắn xinh đẹp như thế. A… cũng may, chỉ là đang nghĩ thôi, vạn nhất hắn mà biết được, hắn thế nào cũng lại tức giận cho xem.)

“Bảo tiêu cái gì?” Đã có người thông minh sáng suốt đến chọn ra hắn, hắn đương nhiên là tiếp!

“Một người.”

“Cha nói cái gì?” Đan Ty Tuấn hoài nghi ngoáy ngoáy lỗ tai, không chắc chắn về chuyện mình mới nghe thấy. “Một người?”

“Ngươi không có nghe sai, là một người.” Đan Bá Uyên gật đầu, a, phản ứng này của nhi tử thật đúng là hiếm thấy a. “Hơn nữa còn là một cô nương.”

“Cô nương?!” Đan Ty Tuấn lại càng kinh ngạc, cũng càng hiếu kỳ cái người muốn thuê bảo tiêu kia rốt cuộc là người phương nào?! Hắn tự biết bản thân phong lưu nên danh tiếng từ trước đến giờ không tốt cho lắm, lại vẫn có người đem một cô nương giao cho hắn?! Người nọ rốt cuộc là thông minh sáng suốt, nhìn trúng bản lĩnh của hắn?! Hay là còn có mục đích gì khác? Sẽ không phải là nữ nhân ngu ngốc kia muốn tiếp cận hắn đó chứ?! Ha ha… Hắn đối với chuyện lần này càng ngày càng thấy thú vị!

“Con có tiếp không?” Đan Bá Uyên hỏi, nhưng trong lòng lại nghĩ, dù ngươi không tiếp, ta cũng sẽ khiến ngươi không tiếp không được!!

“Tiếp, tại sao lại không tiếp chứ?” Đan Ty Tuấn khóe miệng nhếch lên, lộ ra nụ cười tà ác. “Bản thân ta cũng muốn nhìn xem là người phương nào lại chỉ đích danh ta hộ tống nàng!” Ha ha… Cô nương? Vậy thì trên đường bảo tiêu sẽ không nhàm chán rồi!

“Ty Tuấn, ngươi cũng không thể có tâm tư gì với tiêu vật!” Nụ cười của nhi tử, Đan Bá Uyên cũng quá quen thuộc rồi. Bất quá lão vẫn phải dặn dò hắn, ngàn vạn lần đừng làm hỏng danh tiếng của Dương Uy tiêu cục.

“Yên tâm, không đâu.” Đan Ty Tuấn ngoài miệng trả lời, nhưng trong lòng thầm nghĩ, ta chỉ biết là đã tìm được chuyện vui!

Đan Bá Uyên nhìn rõ bộ dạng khẩu thị tâm phi của nhi tử, nghĩ thầm lần này tiếp tiêu sợ rằng sẽ xảy ra nhiều chuyện khó lường.

* * *

[Tô phủ]

Đại sảnh yên tĩnh, trang nhã, trên tường treo những bức thư pháp nổi tiếng.

Tô lão gia ngồi ở vị trí chủ nhân, nhàn nhã thưởng thức phẩm trà.

Nữ nhi bảo bối của hắn Tô Tích Nhân bĩu môi, khó chịu ngồi ở một bên hờn dỗi.

“Nữ nhi, con còn muốn tức giận đến bao lâu đây?” Tô lão gia hạ chén trà xuống, mỉm cười nhìn nữ nhi đang giận dỗi. Nữ nhi bảo bối của lão, tính tình chính là cái dạng ôn thôn* này, tức giận đến mấy cũng chỉ để buồn bực ở trong lòng. Bất quá, tính tình của nữ nhi này cũng một dạng giống như phu nhân đã qua đời của lão!

(*ôn thôn: lạnh nhạt, thờ ơ)

“Cha, cha tại sao lại phải đem nữ nhi thành vật phẩm giao cho tiêu cục?” Tô Tích Nhân rốt cục không nhịn được lên tiếng chất vấn, đáng tiếc, giọng nói của nàng trời sanh nhẹ nhàng nhu nhược, ngữ tốc cũng chậm rãi, hoàn toàn làm cho người ta không cảm thấy ý tứ chất vấn.

“Nữ nhi là đang tức giận cha?” Tô lão gia giả bộ khổ sở hỏi ngược lại, Ha ha… Nữ nhi ôn thôn của lão cũng biết chất vấn người ta.

“Không có, nữ nhi chẳng qua là không muốn trở thành vật phẩm.” Tô Tích Nhân rầu rĩ nói.

“À, hóa ra là bởi vì … chuyện này a!” Tô lão gia đứng dậy, bước đến trước mặt nữ nhi. “Tiểu Tích a, phụ thân làm sao có thể đem con trở thành vật phẩm a, con chính là nữ nhi bảo bối của cha.”

“Vậy cha tại sao phải đem nữ nhi giao cho Dương Uy tiêu cục?!” Thế này còn không phải là trở thành tiêu vật sao?

“Bởi vì Tiểu Tích chẳng bao giờ đi xa nhà, lần này đến Tô Châu xa như vậy. Phụ thân không yên lòng, cho nên mới tìm tới Dương Uy tiêu cục.” Tô lão gia sờ sờ nữ nhi đầu, aiz, thật là không yên lòng để nữ nhi một mình ra khỏi cửa. Đáng tiếc, bản thân lại có công việc bận bịu, không thể đi theo cùng.

“Vậy cha phái hộ vệ ở bên cạnh con, không được sao?” Trong phủ không thiếu hộ vệ, tại sao phải mời tới tiêu cục?!

“Công phu của đám hộ vệ trong phủ, con còn không rõ ràng sao? Trông chừng nhà cửa thì còn có thể được, nhưng là đến kinh thành Tô Châu, đường xá xa xôi, vạn nhất trên đường đi gặp phải chuyện gì, công phu của bọn họ sẽ không đủ dùng. Mà Dương Uy tiêu cục từ trước đến giờ lấy danh dự ra bảo đảm, võ công của tiêu sư đều rất tinh túy. Có bọn họ bảo vệ con, cha mới an tâm.” Chủ yếu nhất chính là, tháng trước lão đã đi xin thầy tướng số xem cho nữ nhi một quẻ, bói ra sao Hồng Loan* của nàng có biến động. Mà đối tượng chính là Thiếu chủ Dương Uy tiêu cục Đan Ty Tuấn, cho nên, lần này lão mới cố ý tìm tới Dương Uy tiêu cục, cũng chỉ đích danh Đan Ty Tuấn tự mình xuất tiêu. Nhưng mà, chuyện này không thể nói cho nữ nhi biết được.

(*sao Hồng Loan: trong tử vi tướng số, sao này mang ý nghĩa đẹp đẽ, khoái lạc, may mắn, tốt lành, có cưới hỏi)

Nghe xong ý tứ của cha, nhưng là, nhưng là, nàng tại sao vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng cho lắm?!

“Được rồi, được rồi, Tiểu Tích cũng không nên tức giận. Cha làm như vậy cũng vì muốn tốt cho con a!” Tô lão gia trấn an nữ nhi. “Đừng làm cho cha lo lắng, được không?”

Tô Tích Nhân nhìn vẻ mặt lo lắng của phụ thân, nàng mềm lòng. Được rồi, được rồi, chỉ cần cha an tâm, làm tiêu vật một lần thì có làm sao!

“Dạ.” Tô Tích Nhân gật đầu.

“Thật là nữ nhi ngoan của cha.” Tô lão gia thương yêu vỗ nhẹ lên lưng nữ nhi, aiz, nữ nhi đáng thương từ nhỏ đã chịu tang mẹ, hy vọng lần này mệnh định nhân duyên, có thể làm cho nàng có được hạnh phúc!!


Đã sửa bởi tiểu an nhi lúc 19.07.2014, 18:51.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn tiểu an nhi về bài viết trên: Hồng Gai, hienheo2406, ●Ngân●
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 42 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banglangtim_ho, Du Thụy, trần thùy trâm, ythanh và 150 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.