Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 

Đường Uyển sống lại - Du Đăng

 
 02.04.2014, 17:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 20:07
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1208
Được thanks: 4878 lần
Điểm: 9.76
 [Cổ đại, trùng sinh] Đường Uyển sống lại - Du Đăng - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Cuộc sống mới của Đường Uyển

(Đường Uyển sống lại)

Tên gốc : Trùng sinh Đường Uyển

Tác giả : Du Đăng

Nguồn raw và convert : ~watery~ Tangthuvien

Credit tiếng Việt : Tiểu Quy

Thể loại : Sống lại ở quá khứ để làm lại cuộc đời, Điền văn, Cổ đại

Nguồn: https://freecookiesfortoday.wordpress.com

Giới thiệu truyện :

Thân xác chết đi, lẻ loi đứng trên đài cao nhìn về quê hương sáu mươi năm, Đường Uyển không ngờ mình còn có thể sống lại!

Sống lại là chuyện tốt, nhưng vì sao để nàng sống lại vào thời điểm xấu hổ nhất cuộc đời?

Con đường tương lai phải đi như thế nào, phải đi con đường nào, Đường Uyển không biết, nhưng nàng muốn thay đổi chính mình, không để mình dẫm lên bi kịch kiếp trước…

Lời của Q. :

Truyện được viết dựa trên câu chuyện có thật của thi sĩ Lục Du. Ông lấy vợ là nàng Đường Uyển tài mạo song toàn, nhưng mẹ ông ghen ghét ép ông phải bỏ vợ. Đường Uyển và Lục Du yêu nhau thắm thiết, thậm chí khi đã bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà, Đường Uyển vẫn chấp nhận đến ở tại căn nhà do Lục Du sắp xếp, mong chờ Lục Du công thành danh toại rồi sẽ rước nàng về nhà.

Nhà họ Đường phát hiện, Đường Uyển bị đón về nhà mẹ ruột. Ít lâu sau cả hai đều tái giá, Đường Uyển gả cho Triệu Sĩ Trình, Lục Du cưới Vương thị. Lục Du thi đỗ, được triều đình trọng dụng, ông quay trở về quê cũ, gặp lại Đường Uyển và Triệu Sĩ Trình trong vườn Thẩm, lúc này Đường Uyển đã kể hết chuyện ngày xưa cho Triệu Sĩ Trình nghe, Triệu lang rộng lượng cho phép vợ tiếp đãi người cũ, Lục Du thấy Đường Uyển sống tốt, thương nhớ người cũ, tức cảnh sinh tình viết bài thơ Cây trâm phượng (Sai đầu phượng) nổi tiếng. Đường Uyển đọc được xúc động không thôi, sầu bi mà chết.

Lục Du hay tin như sét đánh ngang tai, mấy phen khóc đến chết đi sống lại. Từ đó về sau, cái tên Đường Uyển đã trở thành đề tài quen thuộc trong sáng tác văn chương của Lục Du. Mãi đến khi 84 tuổi ông vẫn không quên người vợ, người tri kỷ lúc đầu của mình. Người đời đánh giá đây chính là một mối tình “thiên cổ hận”.

Phần trên là nguyên tác, tác giả Du Đăng cho rằng cái kết đó không đáng, tác giả muốn Đường Uyển sống lại, thay đổi cuộc đời, hạnh phúc bên người chồng cao thượng là Triệu Sĩ Trình.



Đã sửa bởi pemichio lúc 02.04.2014, 20:46.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn pemichio về bài viết trên: Hồng Gai, anh hâm, lamlinh81, linhkhin, muhhhhaa, thngan4994, tngh218000, xichgo
     
Có bài mới 02.04.2014, 17:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 20:07
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1208
Được thanks: 4878 lần
Điểm: 9.76
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Đường Uyển sống lại - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Phần mở đầu :

“Đường Huệ Tiên, đứng trên đài nhìn về quê hương đã gần sáu mươi năm, trong lòng cô có còn mong muốn gì?”. Diêm Vương nhìn cô gái đang quỳ bên dưới, bản thân ông gặp qua vô số cô gái tài mạo tuyệt hảo, trước mắt không phải người xinh đẹp nhất, cũng không phải người tài hoa nhất, tài hoa và vẻ ngoài của cô trong mắt ông chỉ là tầm thường, nhưng cô gái này lại là người đánh động trái tim đã nhìn quen sinh tử đau buồn của Diêm Vương, cô là ngoại lệ, ông mặc cho cô đứng trên đài nhìn về quê hương thẫn thờ gần sáu mươi năm.

“Thưa Diêm Vương, trong lòng tiểu nữ không còn mong muốn gì nữa”. Đường Uyển nhẹ nhàng lắc đầu, trên mặt có chút tự giễu, tự mình si tình, tự mình vướng bận, hiện tại bất quá là một hồi chê cười.

Diêm Vương nhìn vẻ mặt tự giễu của Đường Uyển, cũng không nhịn được mà lắc đầu, nếu ông đã bị Đường Uyển làm cảm động, coi cô là ngoại lệ, làm sao không chú ý đến kiếp trước của cô, biết được sự tình rồi, ông lại càng thương hại cô gái này vì tình mà sinh, vì tình mà chết. Ông là người mềm lòng nhất trong số các Diêm Vương mười điện, bằng không cũng không bị giáng từ điện thứ nhất xuống điện thứ năm, lại càng không thiết kế một đài nhìn về quê hương ở điện của mình, để cho các âm hồn còn vướng bận dương gian có thể nhìn đến người thân thiết. Ông nhìn Đường Uyển, nói. “Lục Vụ Quan kia dương thọ sắp hết, năm ba ngày nữa sẽ đến ngục đây, cô có muốn sum họp với hắn không?”.

“Không muốn”. Đường Uyển kiên quyết lắc đầu, nàng ngước lên nhìn Diêm Vương, nói. “Tiểu nữ ở địa ngục trì hoãn đã gần sáu mươi năm, xin Diêm Vương xử trí tiểu nữ, đưa tiểu nữ đến nơi tiểu nữ phải đi”.

Chính vì biết dương thọ của hắn đã hết, biết ít ngày nữa hắn sẽ đến ngục này, nàng mới xuống khỏi đài, nàng tin người đó nhất định luyến tiếc hết thảy mọi thứ ở nhân gian, nhất định sẽ tìm đến đài nhìn về quê hương, nàng không muốn gặp lại hắn nữa – lần gặp trước đã lấy đi mạng sống của nàng, còn khiến nàng chết mà vẫn vướng bận với hắn… Làm kẻ ngu ngốc một lần là quá đủ, nàng không muốn lừa mình dối người khăng khăng cố chấp nữa.

“Ôi ~”. Diêm Vương nhìn Đường Uyển, lại thở dài lần nữa, không kìm được hỏi han nàng. “Nếu về sau cô gặp lại Lục Vụ Quan, cô muốn nói gì với hắn nhất?”.

“Tiểu nữ thầm muốn nói một câu”. Khóe miệng Đường Uyển nhếch lên, trưng bày thứ biểu tình châm chọc không hề phù hợp với dung mạo của nàng, giống như đang nhìn thấy người đó trước mắt, nàng lạnh lùng nói. “Anh thật có thể sống tốt lắm”.

Này… Diêm Vương lắc đầu thở dài, sau đó nhẹ nhàng vung bút, viết lệnh xử trí Đường Uyển xuống hồ sơ vụ án, giao cho sai quỷ đang chờ bên cạnh, sai quỷ này nhìn qua một lượt rồi nghiêng đầu, có vẻ không hiểu phán quyết của Diêm Vương, nhưng nó không có tư cách nghi ngờ, thu hồi hồ sơ vụ án, đến trước mặt Đường Uyển nói. “Cô đi theo tôi”.

Đường Uyển biết phán quyết của mình đã được định đoạt, nàng không biết cái mà mình sắp phải đối mặt là gì, trong lòng nàng chẳng một chút sợ hãi, nàng cung kính quỳ xuống trước Diêm Vương dập đầu ba cái, lúc này mới đứng dậy theo sai quỷ rời khỏi điện.

“Diêm La thiên tử, ngài làm vậy có phải…”. Chờ sai quỷ dẫn Đường Uyển đi khỏi, phán quan Thôi Phủ Quân nhìn Diêm Vương, đi theo Diêm Vương không biết qua bao năm, tất nhiên hiểu được ông mềm lòng, chẳng lẽ ông không nhớ vì sao lại bị giáng đến điện này ư? Sao còn… Ôi~

“Một là Đường Huệ Tiên, tài mạo tuyệt hảo nhưng không biết nhìn người, chết trong khuất nhục, hai là Triệu Tử Quy cả đời si tình, hai người bọn họ vốn là một đôi trời sinh, cuối cùng lại thành kết cục kẻ thì chết trong uất hận, người thì nhớ nhung cả đời, ta làm sao nhẫn tâm?”. Diêm Vương nhìn Thôi Phủ Quân âu sầu, nói. “Triệu Tử Quy khi còn sống không mong gì nhiều, không cầu kiếp sau vẫn được kết tóc làm vợ chồng với Đường Huệ Tiên, chỉ cầu có thể bảo hộ nàng cả đời. Ta làm vậy bất quá chỉ là lùi thời gian về lại, hy vọng Đường Huệ Tiên hiểu ra, đừng sai lầm lần nữa”.

Thôi Phủ Quân lắc đầu, chỉ mong trên đài nhìn về quê hương, Đường Uyển đã nhận ra ai mới là phu quân chân chính của cô, hiểu được mình phải lựa chọn sao cho đúng, không cần tái diễn bi kịch cuộc sống đó nữa…

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 1 : Sống lại không đúng thời điểm

Đường Uyển nheo mắt tỉnh lại, nhất thời không biết mình đang ở đâu, nàng chỉ nhớ đi theo sai quỷ về phía trước, nhưng đi không bao lâu đã bị một người đẩy ngã ra ngoài, sau đó chẳng biết gì nữa.

Đập vào mắt nàng là căn phòng rực rỡ ánh sáng, Đường Uyển chưa kịp thích ứng, đưa tay dụi mắt, chợt nghe một giọng nói quen thuộc mà xa lạ mừng rỡ vang lên. “Tam nương tỉnh rồi!”.

Tam nương? Đã lâu không nghe người khác gọi tên này, nhất thời Đường Uyển không kịp phản ứng, chỉ có thể ngẩn ra nhìn người đó nghẹn ngào nói. “Tam nương, sao ngài lại nghĩ quẩn như vậy? Ngài có biết lão gia và phu nhân đều bị ngài dọa đến mất hồn rồi không…”.

Lời nói quen thuộc phát ra từ miệng người đó, Đường Uyển nhìn chằm chằm mà không biết nói gì… Điều duy nhất nàng biết là có phải mình đang nằm mơ không? Chưa từng nghe âm hồn cũng nằm mơ.

Sững sờ trong chốc lát, đột nhiên nghe phía trước có tiếng lào xào, ngay lập tức Hồ phu nhân mẹ nàng cùng một đám nha hoàn bà vú vội vàng tiến vào, đến trước giường ngồi xuống, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Đường Uyển, nói. “Con của mẹ, sao lại nghĩ quẩn như thế, sao có thể dễ dàng nghĩ đến chuyện chết? Nếu Hồng Trù không phát hiện ra sớm… Sao con nỡ nhẫn tâm để mẹ và cha con người đầu bạc tiễn người đầu xanh?”.

Lại một câu nói nàng đã từng nghe, Đường Uyển nhìn mẹ, nàng không để ý biểu tình của mẹ vừa thương tâm vừa khổ sở lại vừa thấy may mắn, càng không nghĩ đến nguyên nhân mẹ nàng nói như vậy, trong đầu nàng chỉ có một suy nghĩ : chuyện gì đang xảy ra? Chẳng lẽ mình sống lại lần nữa?

Hồ phu nhân không phải không nhận ra Đường Uyển thẫn thờ, lòng bà càng khó chịu hơn, bà nghĩ con gái chưa quên được chuyện khiến nàng tan nát cõi lòng, bà cũng cần chút thời gian trở lại bình thường sau khi nghe tin suýt nữa con tự vẫn. Hồ phu nhân âm thầm hận người nhà họ Lục vô tình, cảm thấy con gái si tình không đáng giá, bà đau lòng nhìn dáng con từ lúc về nhà càng ngày càng tiều tụy, đến cuối cùng vẫn nghẹn ngào không nói nên lời.

“Mẹ…”. Đường Uyển ngồi dậy, lao vào lòng Hồ phu nhân, bây giờ nàng chỉ muốn xác nhận tất cả là hư ảo hay sự thật, mọi thứ khác nàng không muốn nghĩ đến.

“Con đáng thương của mẹ”. Hồ phu nhân ôm Đường Uyển, nhẹ nhàng vỗ sau lưng nàng, chính bà cũng không chịu được nước mắt lã chã rơi, con gái gặp chuyện, làm mẹ như bà đau lòng vô cùng, nếu không bận tâm đến mặt mũi nhà họ Đường và thanh danh con gái, bà nhất định chạy đến nhà họ Lục đại náo một hồi.

Rúc vào lòng mẹ, cảm nhận được sự ấm áp từ mẹ, cảm nhận được mẹ quan tâm và phẫn nộ, Đường Uyển dần dần có cảm giác chân thật – nàng thật sự sống lại, thật sự gặp lại người mẹ âu sầu suốt mười năm sau cái chết của nàng, vậy hẳn là nàng cũng có thể gặp lại Tử Quy, người từng trân trọng bảo hộ nàng cả đời, chưa từng kết hôn ai khác? Nghĩ đến người đàn ông nàng từng cô phụ nhiều năm ở đời trước, trong lòng Đường Uyển bất giác thở dài, nàng và người ấy còn có thể đến với nhau không?

“Mẹ, mẹ đừng đau lòng”. Đường Uyển có thể nhận ra từng giọt nước mắt của mẹ đang rơi xuống áo nàng, nàng ngước lên nhìn Hồ phu nhân, mỉm cười nói. “Con gái không phải bình an đây sao?”.

Nói hai câu, Đường Uyển liền thấy cổ họng đau rát, cảm giác cồm cộm khiến nàng ho khan, Hồ phu nhân vội vàng vỗ lưng cho nàng, một chút đau lòng một chút trách cứ nói. “Tam nương, con đừng nói chuyện. Tuy rằng Hồng Trù phát hiện sớm, cứu con xuống, nhưng vẫn bị thương… Đại phu nói tuy rằng không nặng, nhưng cổ lại… Ông ấy nói chờ con tỉnh lại nhất định rát cổ, phải chú ý tĩnh dưỡng, nói ít thôi”.

Cứu xuống? Cổ bị thương? Đường Uyển gật gật, lập tức nhận ra hiện tại là lúc nào, Lục Du muốn cưới người khác, Đường phu nhân – mẹ chồng trước của nàng ở nhà họ Lục cố tình đưa thiếp cưới tới. Ý đồ của Đường phu nhân Đường Uyển hiểu rất rõ, đơn giản muốn nàng hết hy vọng đừng níu kéo Lục Du nữa, ảnh hưởng đến đứa con trai tài trí hơn người chí hướng rộng lớn của bà ta? Chính mình bị kích thích chịu không nổi, thừa lúc bọn nha hoàn không có trong phòng, treo cổ tự sát, đại nha hoàn bên người là Hồng Trù phát hiện, cứu xuống dưới.

Thì ra nàng sống lại ngay thời điểm đáng xấu hổ này, Đường Uyển cắn môi, nước mắt tràn mi — vì sao sống lại trễ như vậy? Nếu sống lại, vì sao không sống lại lúc còn chưa gả người, lúc nàng còn chưa thành thân với tên đàn ông bạc nhược không biết nhận trách nhiệm Lục Du, để nàng có thể cẩn thận lên kế hoạch, vứt bỏ mọi quan hệ với Lục Du, sau đó gả cho Tử Quy với tấm thân trong sạch?

Nhìn thấy con gái thương tâm rơi lệ, Hồ phu nhân cũng không chịu nổi, bà nghẹn ngào nói. “Tam nương, con cũng đừng khổ sở. Lấy tướng mạo xinh đẹp của con ta mà nói, cho dù là tái giá cũng nhất định có thể tìm được nơi quy túc tốt hơn nhà họ Lục…”.

“Mẹ, con gái hiện tại không muốn tái giá, muốn ở dưới gối hầu hạ cha mẹ”. Đường Uyển lại dựa vào lòng Hồ phu nhân, hiện tại nàng không muốn nghĩ tới bất cứ thứ gì, chỉ mong ở lại bên cha mẹ, hiếu thuận cha mẹ, bù lại thương tổn đời trước nàng đã gây ra cho họ.

“Được, được”. Hồ phu nhân đương nhiên không có khả năng trơ mắt nhìn con gái yêu nhất cả đời độc thân canh giữ ở nhà họ Đường, nhưng bà biết con gái hiện tại nhất định thương tâm hết sức, chấp nhận theo ý con muốn, ngay cả uyển chuyển phản bác cũng không.

“Con gái nói thật”. Đường Uyển chui vào lòng Hồ phu nhân, ngần ngại một chút rồi nói. “Con gái trong lúc sống chết giao tranh bỗng hiểu ra, tình yêu nam nữ chỉ là hoa trong gương trăng trong nước, chẳng còn trông mong gì nơi đó nữa, con nguyện có thể hầu hạ dưới gối cha mẹ, hiếu kính hai người, không cần gì khác”.

Đường Uyển thông minh từ nhỏ, ngoại trừ nhìn không rõ hay dở trong chuyện tình cảm, thì những việc còn lại đều thông thấu, tất nhiên nghe ra Hồ phu nhân đang an ủi nàng, nói dễ nghe là đồng ý cho có lệ, chờ nàng khôi phục rồi nhất định bà sẽ không thuận theo ý nguyện độc thân cả đời của nàng. Đường Uyển còn nhớ, kiếp trước bản thân có thể thuận lợi gả vào nhà họ Triệu, trở thành vợ Tử Quy đều là vì Tử Quy muốn, là người ấy đã hao hết võ mồm thuyết phục mẹ và Phùng phu nhân, mẹ cũng mời chị họ của bà là Hồ quý nhân trong cung tác hợp, bằng không Phùng phu nhân sao dễ dàng chấp nhận để Tử Quy cưới một người phụ nữ tái giá về làm vợ?

Nghĩ đến kiếp này không còn duyên phận với Tử Quy nữa, Đường Uyển liền đau lòng khó nhịn, nước mắt cũng tuôn rơi não nề, chỉ là nàng thà để chính mình đau lòng cả đời, còn hơn để Tử Quy vì nàng mà trở thành trò cười cho kẻ khác, bị chỉ trỏ suốt đời một lần nữa.

“Con gái số khổ của mẹ…”. Hồ phu nhân không biết con nghĩ gì, thấy con bị Đường phu nhân đối xử như thế, bị Lục Du bỏ, vẫn chưa hết hy vọng với tên đàn ông bạc bẽo đó, nhớ đến hành động con vừa làm, suýt nữa đã phí hoài bản thân, Hồ phu nhân càng bi thương, ôm con gái khóc nức nở…

Đường Uyển nghĩ đến từng âm dương cách biệt với người nhà, nghĩ đến bản thân từng ngày đêm mong ngóng đứng trên đài nhìn về quê hương, còn nghĩ đến bản thân đã hết duyên phận với Tử Quy, cũng thương tâm, dựa vào lòng mẹ thất thanh khóc rống, muốn mượn nước mắt dốc hết đau khổ trong trái tim nàng ra, về phần Lục Du, nàng không muốn nghĩ đến còn có kẻ đó tồn tại nữa…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn pemichio về bài viết trên: Bach thao, Hồng Gai, Lệ Quỹ Vô Tình, TTripleNguyen, lamlinh81, tngh218000
     
Có bài mới 02.04.2014, 17:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 20:07
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1208
Được thanks: 4878 lần
Điểm: 9.76
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Đường Uyển sống lại - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2 : Mẹ con nói chuyện với nhau

Khóc rống trút hết nỗi lòng một lúc sau, Hồ phu nhân và Đường Uyển được mọi người chung quanh an ủi khuyên giải ngừng khóc, ổn định tâm tình, Hồ phu nhân lập tức sai người hầu mang đồ ăn hâm nóng dưới phòng bếp lên, bà cùng con gái dùng một chút cơm canh. Đường Uyển vốn không muốn ăn, nhưng nhìn ánh mắt tha thiết của mẹ, nàng vẫn cố bưng chén cơm lên ăn vài miếng.

“Tam nương, con ăn nhiều chút nữa đi”. Thấy Đường Uyển buông chén đũa, Hồ phu nhân khuyên. “Đại phu nói con cứ như vậy mãi sẽ suy sụp mất, con ăn quá ít”.

Từ lúc trở lại nhà họ Đường, con gái ăn uống không tốt, người càng gầy yếu, sắc mặt cũng càng ngày càng nhợt nhạt. Bà biết vì tên đàn ông đó con bà mới ngủ không an tâm, ăn không muốn nuốt, nhìn con hiện tại lòng bà thật khổ sở.

“Mẹ, con không muốn ăn”. Đường Uyển nhẹ nhàng lắc đầu, âm hồn vốn không cần ăn cơm, bản năng ăn cơm đã trở nên xa lạ với nàng, một lần nữa được quay về làm người, nàng cần chậm rãi thích ứng, nhìn ánh mắt cầu xin của Hồ phu nhân, nàng bất đắc dĩ sửa lại lời. “Con lại uống ít canh vậy, thật sự ăn không vô đồ ăn nữa”.

Không cần Hồ phu nhân ra lệnh, Thanh Dao hầu hạ bên cạnh lập tức múc một chén canh gà cho Đường Uyển, nhìn canh chẳng có chút mỡ nào, Đường Uyển tuy không còn khẩu vị nhưng vẫn cố bưng lên chầm chậm uống.

“Tam nương, cha con hôm qua vừa nhắc mẹ, mấy ngày này hoa đào trên núi Tây Sơn vừa lúc nở rộ, mười phần diễm lệ, để mẹ mang con qua đó ở mấy ngày…”. Hồ phu nhân vừa nói, vừa cẩn thận quan sát thần sắc con. Hôm qua khi Đường Uyển vừa được người cứu, còn đang hôn mê, Hồ phu nhân và cha Đường Uyển là Đường Hoành đã thương lượng xong, muốn đưa Đường Uyển rời khỏi một đoạn thời gian, miễn cho nàng lai nghe đến tin tức gì không tốt, lại nghĩ quẩn lần nữa.

“Mẹ, con không muốn đi”. Đường Uyển nhẹ lắc đầu, nàng nhớ mang máng đời trước khi vừa tự tử xong, mẹ liền đưa mình đến thôn trang núi Tây Sơn ở hơn hai tháng, tránh đi hôn lễ của Lục Du. Đời này, nàng đã nhìn thấu con người của hắn, chẳng còn nửa điểm nhớ nhung đến tên đàn ông đó nữa, hôn lễ của hắn đối với nàng mà nói chẳng qua chỉ là hôn lễ của một người qua đường, không gì khác, chẳng cần phải cố ý tránh đi. Nàng cười cười, nhìn Hồ phu nhân. “Mẹ, con gái đã nói, hiện tại ngoại trừ hầu hạ dưới gối cha mẹ ra, con không còn ý niệm gì khác trong đầu, chẳng cần phải tránh đi ai đó mà trốn ra ngoài”.

Hồ phu nhân nghiêm túc nhìn con, trong mắt Đường Uyển chỉ có thản nhiên, u oán vài ngày trước đã biến mất không tăm tích, Hồ phu nhân không rõ con bà đang thành thật hay đang giả bộ để bà an tâm, nhưng mặc kệ là lý do nào đều khiến Hồ phu nhân hơi yên lòng – chỉ cần con gái bỏ được bộ dáng bi thảm trước đây là tốt rồi, bà tin thời gian trôi qua, con nhất định vực dậy khỏi đau lòng mà tiến về phía trước, cho dù không thể sáng sủa như lúc đầu, ít ra cũng chẳng còn đau khổ suốt ngày.

“Mẹ, Hồng Khởi đâu? Sao con tỉnh lại không thấy?”. Đường Uyển hy vọng Hồ phu nhân đừng rối rắm vấn đề dẫn hay không dẫn mình tránh đi, tùy tiện dời qua chuyện khác, hỏi về một đại nha hoàn bên người nàng, cô ta giống Hồng Trù, đều hầu hạ Đường Uyển từ lúc khuê nữ, sau đó cùng theo nàng đến nhà họ Lục, cũng bởi vì nàng bị chồng ruồng bỏ mà cùng nhau về nhà họ Đường.

Hồ phu nhân hơi mất tự nhiên, không biết phải nói với con gái như thế nào — Hồng Khởi không giống Hồng Trù, Hồng Trù một lòng một dạ muốn hầu hạ chủ nhân cho tốt, về sau chỉ cầu ân huệ được gả cho gã sai vặt hoặc quản sự nho nhỏ nào đó, nhưng tâm tư của Hồng Khởi lại muốn trèo cao. Thật cũng không phải Hồ phu nhân nhỏ nhen, mà khi Hồng Khởi còn ở nhà họ Đường, ngay dưới mí mắt của Hồ phu nhân thì rất tốt, ngoan ngoãn, không dám vượt qua Lôi Trì nửa bước, nhưng từ lúc theo con về nhà họ Lục lập tức không biết quy củ gì nữa.

Cái khác không nói, chỉ riêng việc cô ta khuyến khích con gái bà thuận theo Lục Du, che giấu chuyện nhà họ Đường ruồng bỏ, trốn ở căn nhà không biết Lục Du tìm đâu ra là đã khiến Hồ phu nhân căm tức. Đối với hành vi của Lục Du, Hồ phu nhân khinh thường, nếu đã chấp nhận nghe lời bà Lục là Đường phu nhân ruồng bỏ Huệ Tiên, ít nhất cũng phải đưa con bà về nhà họ Đường, nếu không cũng nên phái ai đó đi thông báo cho nhà họ Đường đến nhà họ Lục đón người chứ, nhưng hay cho hắn, một mặt muốn làm con hiếu, vâng theo lệnh mẹ bỏ vợ, một mặt lại ra vẻ ý trọng tình thâm khó chia lìa, sắp xếp tổ chim cho con gái ở lại… Phỉ nhổ, Lục Du hắn coi Huệ Tiên là ai? Bao nhiêu sách thánh hiền hắn đọc được đều chui vào bụng chó rồi đúng không?

Đối với con gái, Hồ phu nhân cũng vô cùng bất mãn, bà biết con gái còn yêu Lục Du thắm thiết, chỉ là có yêu hắn đến đâu đi chăng nữa cũng không thể không để ý thanh danh của mình, thậm chí che giấu cha mẹ, đương nhiên Hồ phu nhân càng thương tiếc con, tất cả oán hận đều xả về phía tên đầu sỏ Lục Du chứ không nỡ phát hỏa với con gái đã lao tâm lao lực quá độ, thậm chí vì mặt mũi con, Hồ phu nhân còn tự tay trừng trị nghiêm khắc nha hoàn hồi môn và thị tì bên cạnh con, Hồ phu nhân ôm cơn tức đó khó chịu không biết bao ngày.

Hôm qua, vốn là ngày cô ta phải gác đêm ngoài phòng Đường Uyển, nhưng cô ta giỏi lắm, con gái nói không cần, cô ta liền quang minh chính đại đi nhàn hạ, nếu không phải Hồng Trù linh cảm không ổn thì…

Nghĩ đến đây, Hồ phu nhân không kìm được rùng mình, chẳng dám tưởng tượng nếu Hồng Trù không cẩn thận lại đây nhìn một cái sẽ dẫn đến hậu quả gì, bà cười gượng, hỏi ngược lại. “Sao? Có chuyện gì giao cho Hồng Khởi ư?”.

“À không có, mẹ”. Đường Uyển chẳng qua thuận miệng nói vậy, dời đi sự chú ý của Hồ phu nhân mà thôi, nhưng nói ra rồi nàng mới nhớ đến việc nha đầu Hồng Khởi kia ngưỡng mộ Lục Du vạn phần, cho dù nàng đã tái giá, cô ta vẫn ở bên lải nhải Lục Du tốt thế này thế kia, làm nàng muốn quên cũng không quên được tên đàn ông từng khiến nàng tan nát cõi lòng đó. Kiếp trước, nàng cảm thấy có được một nha hoàn như vậy bên người, cùng nàng nói về Lục Du để giải nỗi khổ tương tư là chuyện tốt, nhưng hiện tại nàng cực kỳ không muốn có người cứ suốt ngày nhắc đến hắn bên tai nàng, Hồng Khởi không thích hợp trở lại hầu hạ nàng nữa, nàng nhớ mang máng Hồng Khởi bị mẹ trách phạt vì chuyện nàng tự tử, sau chính nàng cầu xin mẹ nói tốt cho cô ta, cô ta mới về lại hầu hạ nàng. Nhưng bây giờ nàng không muốn cô ta quay về nữa.

Nghĩ đến đây, trong lòng nàng lập tức ra quyết định, nói với Hồ phu nhân. “Cũng không có gì quan trọng, chỉ là tỉnh lại không nhìn thấy nàng ta nên có chút kì quái thôi, chẳng hiểu vì sao nàng ta vắng mặt không hầu hạ bên cạnh”.

“Nó bị mẹ sắp xếp đi làm việc khác rồi”. Hồ phu nhân suy nghĩ một chút, vẫn giấu giếm, bà biết con gái tuy thông minh hơn người, thuở nhỏ đọc thi thư, cầm kỳ thi họa tinh thông nhưng tâm tư rất đơn thuần, người nhà lại yêu chìu, ngay cả quản lý công việc vặt cũng không dạy, đừng nói chuyện đen tối này, cho dù tới hiện tại Hồ phu nhân vẫn không muốn nói với con, khỏi ô uế tai con.

“Xem ra mẹ cũng nghĩ như con gái, cũng thật cảm thấy Hồng Khởi có năng lực”. Đường Uyển nở nụ cười, Hồ phu nhân nói đương nhiên nàng không tin, nhưng không muốn vạch trần Hồ phu nhân mà thuận thế nói. “Nếu mẹ thích Hồng Khởi như vậy, con gái liền đưa Hồng Khởi cho mẹ, mẹ xem được không?”.

Hồ phu nhân đang suy tư không biết tìm lý do gì để cách ly Hồng Khởi khỏi Đường Uyển, nghe vậy lập tức gật đầu, cười nói. “Tam nương bỏ được thứ yêu thích cho mẹ, mẹ tương nhiên không chối từ”.

“Mẹ, con gái có gì luyến tiếc đâu, nhưng như vậy bên người con chỉ có mỗi đại nha hoàn là Hồng Trù, mẹ phải cho con gái một nha hoàn có khả năng nữa lại đây, bằng không con không chịu đâu”. Đường Uyển cười, nàng tin Hồ phu nhân nhất định xử lý tốt Hồng Khởi.

“Đương nhiên”. Hồ phu nhân gật đầu, rồi cười nói. “Tinh thần của con vẫn chưa tốt hẳn, nghỉ ngơi một lúc nữa đi, mẹ còn nhiều chuyện muốn làm, không ở cạnh con được”.

“Dạ”. Đường Uyển gật đầu, nghỉ ngơi là thứ yếu, chủ yếu nàng muốn tĩnh lặng thanh lọc suy nghĩ, tính toán kế tiếp phải đối mặt với cuộc sống của mình như thế nào đây…

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 3 : Thay đổi

“Con nói gì? Con muốn đi theo mẹ học quản gia?”. Hồ phu nhân giật mình nhìn con gái, giống như đó không phải con gái bà nữa, bà không rõ vì sao một người trước kia không bao giờ muốn đụng tay vào quản mấy việc lặt vặt nay lại đột ngột thay đổi.

“Dạ”. Trước khi nói lời này, Đường Uyển đã biết chắc mẹ thể nào cũng giật mình, nhưng đây là việc nàng suy nghĩ mãi mới quyết định, kiếp trước nàng chỉ thích thơ ca thi phú, cầm kỳ thư họa, không những chẳng hiểu nửa điểm về công việc quản gia mà còn chán ghét nó, cảm thấy làm những việc đó mới tục tằn làm sao. Cha mẹ anh trai yêu thương nàng, tất nhiên không nỡ bắt nàng làm chuyện nàng không thích, hơn nữa nàng thông minh từ nhỏ, tám chín tuổi đã biết làm thơ đối đáp, càng lớn càng nổi danh là tài nữ Sơn Âm, toàn thân tràn ngập phong độ thanh nhã của người trí thức, bọn họ càng không muốn để nàng dính chút hơi thở trần thế khói lửa.

Nhưng khi gả cho Lục Du rồi nàng mới hiểu ra, thì ra chỉ biết ca từ thi phú mà không biết quản gia đối với con gái chưa chồng thì chẳng là chuyện to tát gì, nhưng đối với người làm vợ làm con dâu thì lại là khuyết điểm nguy hiểm. Mẹ chồng trước của nàng là Đường phu nhân thống hận nhất ngoại trừ cho rằng nàng và Lục Du vợ chồng ân ái khiến hắn sa vào ôn hương nhuyễn ngọc không chí tiến thủ ra, còn vì nàng tài hoa hơn người, tinh thông kinh-sử-tử-tập*, nhưng không biết quản gia.

*Cách phân loại sách vở thời xưa : Kinh điển – Lịch sử – Chư tử – Văn tập

Về phần cái gọi là tội danh “không thể sinh con” trong thư bỏ vợ — Đường Uyển cười lạnh, Đường phu nhân lúc vừa vào nhà họ Lục đâu phải có bầu ngay, khi bà ta sinh Lục Du ra thì bà ta đã ba mươi bốn tuổi, gả cho Lục Tể hơn mười năm. Tuy rằng nghe nói trước khi có Lục Du bà ta từng mang bầu, nhưng không thể giữ thai vì đủ loại nguyên nhân. Quan trọng là, dù có nói thế nào đi chăng nữa, mẹ chồng hơn ba mươi tuổi mới nối dõi tông đường cho nhà họ Lục như bà ta thật sự không có lý do gì ghét bỏ con dâu mới cưới vào một năm mà chưa có con, chẳng qua bà ta cần một cái cớ quang minh chính đại đuổi nàng ra cửa.

Đương nhiên, có lẽ nàng thật sự không thể sinh con, Đường Uyển không lo lắng, kiếp trước đến tận lúc chết nàng vẫn chưa từng có con, nhưng chuyện đó ngoài nàng ra có ai biết nữa đâu?

“Tam nương, sao bỗng nhiên con…”. Hồ phu nhân cau mày nhìn Đường Uyển, trong ánh mắt bà ngoại trừ nghi ngờ ra, đa phần là tò mò, bà không hiểu con gái chịu kích thích quá mạnh hay đúng như lời con nói khi vừa tỉnh dậy ngày hôm qua : trong lúc sống chết giao tranh bỗng hiểu ra toàn bộ, chỉ là bà biết rõ bản tính con mình, bà không tin một người trải qua chuyện đó xong sẽ hoàn toàn thay đổi.

“Mẹ nhất định thấy kỳ quái vì sao con lại muốn vậy”. Đường Uyển nhìn mẹ, nàng biết mẹ nhất định sẽ như vậy, sẽ kinh ngạc vì sự thay đổi của nàng, dù sao thay đổi như vậy cũng hơi quá sức, nàng cười thản nhiên, nói. “Thật ra con gái vẫn không có hứng thú gì với việc quản gia, nhưng con muốn tìm chút việc để làm, tránh cho bản thân cả ngày rỗi rảnh nghĩ đông nghĩ tây, như vậy quá hao tổn tinh thần”.

Đây là nguyên nhân đầu tiên Đường Uyển muốn đi theo Hồ phu nhân học quản gia, nàng hy vọng mình có việc để làm, bản thân luôn vây trong trạng thái bận rộn, không cho nàng có thời gian suy nghĩ miên man.

Hồ phu nhân lập tức tin, coi như một trong những thói quen nhỏ Đường Uyển không muốn người ngoài biết, thay vì luôn suy nghĩ lung tung, nàng cố gắng tìm việc làm, để mình lu bù trong công việc, bớt suy nghĩ những chuyện không vui. Nghĩ đến con gái học quản gia vì trốn tránh vết thương lòng, Hồ phu nhân lại ảm đạm và thương tâm một lúc, bà cố gắng tươi cười nhìn Đường Uyển, nói. “Con không phải thích nhất đánh đàn, vẽ tranh sao? Mỗi lần đánh đàn, vẽ tranh, có phiền não thương tâm khổ sở đến đâu con đều có thể ném ra sau đầu, không nhất thiết phải miễn cưỡng theo mẹ học quản gia”.

“Mẹ, con gái không muốn lại chôn thân trong cầm kỳ thi họa, không đụng vào gì khác”. Đường Uyển lắc đầu, cười khổ. “Con nhớ Đường phu nhân từng nói, nữ tử không tài là đức, phụ nữ chỉ biết đánh đàn vẽ tranh, phong hoa tuyết nguyệt, không phải bản thân người ấy không chịu đựng được, mà không có mẹ chồng nào chịu đựng được, trừ phi mẹ chồng cô ta chết sớm, nếu không chung quy trốn không thoát kết cục bị chồng ruồng bỏ”.

“Mụ tú bà đó nói chuyện luôn chanh chua, con nghe lời bà ta làm gì?”. Hồ phu nhân “xí” một tiếng khinh miệt, mắng. “Tam nương nhà chúng ta là tài nữ số một số hai Sơn Âm, Lục Vụ Quan nhà bà ta mười hai tuổi có thơ văn truyền lưu hậu thế, nhưng tam nương nhà chúng ta có kém gì? Nhà họ Lục hắn trước khi cầu thân đã biết, làm sao dám mặt dày mở miệng nói câu đó”.

“Con gái cũng biết đó chẳng qua là cái cớ bà ta tìm để răn dạy con thôi, nhưng con…”. Đường Uyển âu sầu, tất nhiên nàng hiểu Đường phu nhân bới móc, nàng cũng không thật để bụng, hôm nay nhắc đến chuyện này vì nàng muốn đạt được mục đích của mình, nàng nhìn Hồ phu nhân. “Mẹ, con gái về sau không muốn nhắc tới cầm kỳ thi họa, kinh-sử-tử-tập, con chỉ muốn làm một phụ nữ bình thường, không viết thơ ca gì nữa”.

Trước kia nàng yêu nhất là thơ, không thể tưởng tượng ra nếu không có thơ làm bạn sẽ cô đơn cỡ nào, nhưng hiện tại, có nơi nào cô đơn hơn âm phủ ư? Giờ đây, nàng chỉ có cảm giác mâu thuẫn và chán ghét thơ.

Nàng vẫn nhớ bài thơ Cây trâm phượng viết trên tường ở vườn Thẩm khiến người đời chế giễu, nói nàng còn lưu luyến chồng trước, chê cười Tử Quy bất tài, làm Tử Quy không thể giải thích cho cha mẹ, còn có những bài thơ Lục Du làm khi tuổi già quay về Sơn Âm đi thăm vườn Thẩm nhung nhớ nàng, lần nào đi cũng viết, một khi viết thì phải khoe khoang ra, từng chữ từng câu xanh xanh đỏ đỏ tố khổ hết nỗi tưởng niệm của hắn, tỏ lòng trung trinh như một với nàng.

Kiếp trước nàng cảm thấy hắn đang biểu lộ tình cảm với nàng, hiện giờ nghĩ đến chỉ thấy trái tim băng giá. Lục Du hắn thể không tha cho nàng được hạnh phúc sao? Rõ ràng biết nàng tái giá, rõ ràng biết phụ nữ tái giá luôn bị người ta soi mói, vậy mà hắn vẫn viết bài thơ đó lên tường vườn Thẩm, hắn viết xong chỉ cần phủi tay bỏ đi, nàng lại bị người trước người sau đàm tiếu chỉ trỏ. Kiếp trước nàng vì không chịu nổi, cũng xem không rõ một chữ tình, buồn bực mà chết, chẳng biết có phải vừa lòng hắn rồi không.

Chết đi, nàng đứng trên đài nhìn về quê hương suốt sáu mươi năm, chỉ thấy ghê tởm, Lục Du là hạng người gì nàng rành mạch rõ ràng — thời điểm hắn rời khỏi Sơn Âm gần bốn mươi năm, vợ chồng đằm thắm với Vương thị, sinh sáu con trai một con gái, hắn chưa từng nhớ tới nàng; rượu chè gái gú đến nỗi bị triều đình chỉ trích “Tiệc tùng chè chén suy đồi phóng túng” hắn cũng không nhớ tới nàng; hơn sáu mươi tuổi còn mua tiểu nương tử về làm thiếp hắn cũng không nhớ tới nàng; đợi cho già cả, về tới Sơn Âm hắn mới nhớ tới người phụ nữ từng tri âm là nàng, làm bộ thâm tình chân thành, ngoại trừ ghê tởm ra nàng cũng chỉ ghê tởm.

Đêm qua, Đường Uyển nằm trên giường suy nghĩ một đêm, xác định bản thân cần cải biến, học tập quản gia là cần thiết, thôi buồn xuân thương thu, thôi sa vào thờ từ ca phú cũng là cần thiết.

Đường Uyển cụp mắt, nàng không quên sau khi mình tái giá, một bài thơ Cây trâm phượng khác vẫn lưu truyền lại còn nghe nói là của nàng viết, kiếp này nàng không hy vọng vài năm sau gặp lại hắn, hắn lại lên cơn viết loạn thơ ca gì đó nhớ về quá khứ, rồi lại lưu truyền lung tung thơ thẩn đổ tội là nàng viết, hắt nước bẩn lên thân mình.

“Con…”. Hồ phu nhân thở dài, đây chẳng phải là từ hướng cực đoan này chuyển qua hướng cực đoan khác sao? Nghĩ đến tâm tình con bây giờ, bà nuốt xuống lời đó. “Con đã có tâm muốn học thì cứ theo mẹ học, nếu không kiên nhẫn, cảm thấy rườm rà không thú vị, hối hận cũng chưa muộn”.

Hồ phu nhân chắc chắn con gái theo bà học chừng hai ba ngày thể nào cũng bỏ cuộc, khi nàng mười hai mười ba tuổi, bà từng chủ động dạy nàng, muốn nàng học chút chuyện quản gia, nhưng nàng thật sự không thích, cũng không có thiên phú phương diện này, học mười ngày nửa tháng lại bỏ bê.

“Con gái nghe mẹ”. Đường Uyển gật đầu, nàng biết mẹ không tin nàng có thể kiên trì, nhưng nàng lại cho rằng mình nhất định có thể, dù sao nàng bây giờ đã không còn là nàng của kiếp trước nữa.

“Nhưng chuyện đó phải thư thả sau này đã, hiện tại quan trọng nhất là con phải nghỉ ngơi cho khỏe hẳn”. Hồ phu nhân quan tâm. “Cha con và các anh trai đều rất lo lắng thân mình con, bọn họ lại không thể đến thăm, người trong nhà đều tưởng con bị trúng gió…”.

Giống hệt kiếp trước, mẹ vẫn dùng cớ trúng gió để che giấu việc nàng tự tử, không muốn nàng bị người khác chê cười. Đường Uyển hiểu rõ, cũng thấu hiểu tấm lòng khổ tâm của cha mẹ, nàng cúi đầu. “Đều nghe mẹ, mẹ nói sao, con gái liền làm vậy”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn pemichio về bài viết trên: Bach thao, Hoai Thuong 0703, Hồng Gai, TTripleNguyen, lamlinh81, tngh218000
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hongnk, Nttragiang, phuongthuWL, SunNhi và 177 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 141, 142, 143

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 145, 146, 147

4 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 238, 239, 240

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

8 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

15 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

17 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

18 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 321 điểm để mua Mashimaro che dù
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 200 điểm để mua Cầu vồng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 474 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 450 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 437 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 427 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 415 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 384 điểm để mua Heo hồng lắc mông
ღDuღ: Snow à xl :)) ta bấm nhầm nút xóa tn của mi rồi kkk
Meolun: Box truyện sắc và sắc hoàn bị gỡ rồi hay gì đấy bạn ạ. Mình tìm hoài không thấy mà hỏi cũng không thấy ad trả lời luôn. Huhu !
Phuchuyvoicon: Hôm nay mình click vô Mục Sắc Hoàn thì bị báo không được truy cập. Muốn nhờ QTV gỡ giúp
Phuchuyvoicon: Quản trị viên help me!
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Thỏ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 204 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 702 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 495 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 703 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 450 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 294 điểm để mua Bò khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 209 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Mèo nhảy múa
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 437 điểm để mua Song Tử Nữ
megau1976: ad dien dan, bộ Hào môn tranh đấu I: Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc đã hoàn, nhờ chuyển hoàn nha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.