Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 

Đâm Lao Phải Gả Theo Lao - Đông Ly Cúc Ẩn

 
Có bài mới 25.09.2013, 00:43
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55423 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới [Cổ Đại] Đâm Lao Phải Gả Theo Lao - Đông Ly Cúc Ẩn - Điểm: 11
ĐÂM LAO PHẢI GẢ THEO LAO
(将错就错嫁了吧)



Tác giả: Đông Ly Cúc Ẩn.

Thể loại: Ngôn tình, nhẹ nhàng, hài hước.

Couple: Trần Mục Phong x Nhan Bảo Nhi (Nhan Khuynh Thành)

Bản raw và convert: nhà của Daisy – Garden’s Daisy

Edit: quaivatcon: từ chap 1 đến chhap 28 + https://quaivatcon.wordpress.com

edit: Nhoc911: từ chap 29 đến end & PN + https://truyendrop.wordpress.com




Giới thiệu

Nàng là Bảo Nhi người gặp người thích, chỉ có duy nhất một con gấu mèo luôn luôn làm mặt lạnh với nàng, hừ, có gì đặc biệt hơn người chứ hả, gấu mèo đại thúc ~~~

Nhân gia nàng tuổi còn nhỏ chưa muốn lập gia đình, mà dù có lấy chồng cũng tuyệt không làm tiểu lão bà nha, thế nhưng cái quả hồng thúi kia lại gây ra cái cục diện gì thế này?

Làm hại nàng phải cầu cạnh cái tên “gấu mèo cục băng” kia hỗ trợ, phiền ~~~

Được cái, gấu mèo vẻ ngoài cũng không tệ, nhưng mà chung quy không phải là đâm lao phải theo lao đi? Nàng thực ra rất có nguyên tắc ~~

Vài lời chào hỏi ^^~

Nhờ lời giới thiệu của ss Lãnh Vân trên HĐT nên mình mới mò bộ này về đọc. Lâu lắm rồi mới có bộ truyện làm mình cảm thấy hứng thú vậy nên mình quyết định edit làm của để dành. Đây là bộ thứ 2 trong seri truyện này, bộ thứ 1 là “Nhất chân tâm”, nói về Nhan Tử  La và Tứ  gia, cha mẹ của nữ chính trong truyện; bộ thứ 2 là “Lục Phúc người rảnh rỗ”, nói về cậu em. Mọi người có thể tìm đọc, rất hay ^^!



Đã sửa bởi Yến My lúc 25.09.2013, 15:16.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: An Du, Hồng Gai, Lovelynight, Thủy Tiên 1191, Tocdothuhut, miyoshi, saoxoay, tranngoc211, y229917
     

Có bài mới 25.09.2013, 13:48
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55423 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Đâm Lao Phải Gả Theo Lao - Đông Ly Cúc Ẩn - Điểm: 11
quaivatcon: từ chap 1 đến chhap 28 + https://quaivatcon.wordpress.com




Chương 1: Bảo Nhi tiểu thư

“Bảo Nhi, dậy đi, Bảo Nhi, phải rời giường nào ~~~~” một vị phu nhân xinh đẹp nhẹ nhàng lôi kéo tiểu nha đầu đương còn cuộn tròn trong chăn.

“Không dậy nổi, người ta còn chưa tỉnh ngủ mà ~~~~” từ trong chăn truyền ra một tiếng lầu bầu không rõ.

“Bảo Nhi, nhìn xem nhị ca mua món ngon gì cho muội nè?” Một âm thanh trong trẻo vang lên, “Thơm quá ta, quay vừa tới ~~~ mềm mềm~~~ “

“Không ăn.” Nhị ca thực sự là không có sáng kiến mà, sáng nào cũng ăn bồ câu non quay, nàng cũng đâu phải bị điên chứ.

“Đúng vậy, Mục Vân, con không biết mua món khác sao? Bảo Nhi nói thích ăn không có nghĩa là ăn cái kiểu thế này! Nhanh đi, mua món khác về đây.” Phụ nhân quay đầu nhìn nhi tử của mình trách cứ.

“Nương, là em ấy muốn ăn, tâm người thiệt là thiên vị triệt để mà.” Trần Mục Vân nhìn mẫu thân mình ai oán than thở. Từ một tháng trước nhặt được cái cô bé “Bảo Nhi” này, mấy tên nhi tử máu mủ ruột thịt bọn họ liền từ “Bảo” biến thành “Thảo” (*) mất rồi.

(*Bảo [băo] : bảo bối. “Thảo” [căo]: cỏ, rơm rạ. Vì đồng âm nên mình để nguyên)

“Nhị ca, tim nằm ở bên trái, vốn là lệch sang một bên rồi, người có thể không có tri thức nhưng không thể không có thường thức nha.” Giọng nói từ trong chăn lại hảo tâm khuyên bảo.

“Ừ, vẫn là Bảo Nhi chúng ta thông minh, Bảo Nhi ngoan, dậy ăn điểm tâm đi nào, hôm nay còn phải đi dâng hương với nãi nãi (*) đó!” Trần phu nhân nói tiếp.

(*bà nội)

“Lại phải dâng hương ~~~ con quên mất tiêu.” Cái chăn bắt đầu dịch chuyển, một hồi sau, hai cánh tay thò ra, Trần phu nhân lập tức nhẹ nhàng kéo nàng đứng lên, hai cánh tay đó cũng nhân cơ hội quàng lên cổ Trần phu nhân, “Cô cô (*) buổi sáng tốt lành!” Bảo Nhi cười tủm tỉm chào.

(*chị hoặc em của cha)

“Bảo Nhi thực ngoan! Lại đây, cô cô mặc y phục cho con!” Trần phu nhân ngắt yêu mặt Bảo Nhi, vừa cười vừa nói.

“Không cần đâu cô cô, nhân gia tự mình mặc được.” Bảo Nhi vừa cười vừa nói, lại quay sang nhìn Trần Mục Vân, “Nhị ca, huynh không cảm thấy lúc mỹ nữ thay quần áo huynh nên tránh đi một chút sao?”

“Bảo Nhi tiểu thư nói có lý, tiểu nhân liền đi ra ngoài đợi hầu.” Trần Mục Vân ôm quyền đáp lại.

“Chuẩn!” Bảo Nhi phất tay một cái, cực kì tự nhiên.

Tới lúc Bảo Nhi cùng Trần phu nhân xuất hiện tại Tùng Duyên viện nơi Trần lão phu nhân ở, đông đảo nha hoàn phó phụ (*) đã có mặt trong viện chờ sẵn. Vào phòng khách, liền thấy Trần lão phu nhân đang cùng Trần Mục Vân, Trần Mục Vũ nói chuyện.

(*phó phụ: người hầu già, vú già)

“Thỉnh an nãi nãi, nhị ca, tiểu ca.” Bảo Nhi ngọt ngào chào hỏi.

“Ôi, tiểu Bảo Nhi nhà mình hôm nay sao lại đẹp vậy ta?” Trần Mục Vũ cười hỏi.

“Nãi nãi, người xem tiểu ca chê con bình thường không đẹp ~~~~ ” Bảo Nhi bĩu môi cọ tới bên cạnh Trần lão phu nhân, ôm lấy cánh tay Trần lão phu nhân lắc qua lắc lại.

“Tiểu ca của con nói càn mà, Bảo Nhi chúng ta là đẹp nhất.” Trần lão phu nhân cười dỗ nàng.

“Nãi nãi là tốt nhất!” Bảo Nhi đáp lời.

“Tiểu nha đầu, chỉ biết nói ngọt.” Trần lão phu nhân mắng yêu.

“Con thấy nha đầu Bảo Nhi kia ăn mứt hoa quả lớn lên mà.” Trần Mục Vũ vừa cười vừa nói.

“Hừ, các ngươi cũng ăn không ít, vậy mà không có đứa nào ngoan ngoãn như Bảo Nhi.” Trần phu nhân không chút khách khí phản bác.

“Nương, bọn con có phải là thân sinh của người không vậy?” Trần Mục Vũ làm bộ hờn tủi.

“Con là ôm tới.” Trần phu nhân cười nói, “Nương, thời gian cũng không còn sớm, chúng ta cũng nên xuất môn thôi.”

“Mọi thứ đều chuẩn bị tốt chứ?” Trần lão phu nhân vịn lấy tay nha hoàn đứng dậy, Bảo Nhi tự động nắm lấy tay lão phu nhân đi bên cạnh.

“Vâng, đều đã chuẩn bị chu đáo.” Trần phu nhân nói.

Đoàn người ra cửa chia nhau lên xe ngựa hướng tới Tuệ Ân Tự ở thành tây mà xuất phát.

Trần lão phu nhân mùng một và mười lăm mỗi tháng đều mang theo con dâu cùng cháu chắt tới Tuệ Ân Tự dâng hương, vì thế Bảo Nhi đã theo tới hai lần. Tuệ Ân Tự rất lớn, hương hoả hưng thịnh, mùng một với mười lăm lại càng đông đúc. Phật môn thanh tịnh trái lại càng giống như chốn du sơn ngoạn thủy, Bảo Nhi vóc người nho nhỏ chỉ có thể nhìn thấy một rừng toàn là bóng lưng, ngưỡng nhìn tới mức cái cổ đau nhức, liền lập tức buông tha ý định, thành thành thật thật bám lấy cánh tay Trần phu nhân đi ở bên cạnh.

Trên đại điện, tiểu sa di (*) giúp các nàng đốt hương xong, Trần lão phu nhân, Trần phu nhân quỳ gối trước Phật tượng, hai tay đan thành hình chữ thập thành kính cầu khẩn, Trần Mục Vân, Trần Mục Vũ, Bảo Nhi lẳng lặng đứng ở phía sau. Đợi hơn nửa ngày hai người mới cúng bái xong. Trần lão phu nhân theo thường lệ cúng dường (**), sau đó đoàn người mới chậm rãi rời khỏi đại điện trở về.

(*tiểu sa di: người mới xuất gia

**nguyên văn là “tiền hương du”: tiền nhang dầu…)

“Cô cô, người hứa nguyện gì vậy ạ?” Bảo Nhi theo lệ làm con gấu túi bám trên người Trần phu nhân.

“Cô cô mong sớm được ẵm cháu một chút!” Trần phu nhân nói xong nhíu nhíu đầu mày, ba cậu con trai tuổi chẳng còn nhỏ nhưng vẫn dùng dằng không chịu rước dâu.

“Cô cô, người muốn Trần đại thiếu cưới vợ sớm chút có đúng hay không?” Bảo Nhi nghiêng đầu hỏi.

“Đúng vậy, nhưng mà đại ca con nó không chịu!” Trần phu nhân thở dài. Trưởng tử của bà Trần Mục Phong đã hai mươi sáu còn không chịu đón dâu, mỗi khi bà nhắc tới, hắn liền lạnh lùng quét mắt vài cái, sau đó lại không có kết quả.

“Cô cô, con thấy người đem ước nguyện này ký thác trên người nhị ca với tiểu ca so ra còn mau hơn, Trần đại thiếu ư, người còn phải chờ lâu!” Bảo Nhi trả lời.

“Bảo Nhi nè, vì sao con không gọi Mục Phong là đại ca chứ?” Trần phu nhân nghi hoặc hỏi.

“Huynh ấy đâu giống đại ca, tuyệt đối chính là giống đại gia!” Bảo Nhi bĩu môi. Không phải là nàng lúc tỉnh lại nói một câu “Đại thúc, người là ai?” thôi sao? Hắn liền lòng dạ hẹp hòi so đo tính toán, hừ hừ, thế thì nàng gọi hắn là Trần đại thiếu được rồi.

“Bảo Nhi, tính tình Mục Phong hơi lạnh nhạt một chút, có điều lòng dạ không xấu, sau này con sẽ biết.” Trần phu nhân mỉm cười thay nhi tử ra mặt.

“Cô cô, người nói thật là hàm súc, Trần đại thiếu kia không phải lạnh nhạt mình con mà! Tới gần huynh ấy trong vòng ba thước đều bị trọng thương do đóng băng.” Bảo Nhi vừa cười vừa nói, cho nên nàng luôn luôn cách hắn rất xa.

“Nha đầu này, cái miệng nhỏ nhắn lúc dỗ người ta ngọt vô cùng, không ngờ mắng người cũng lợi hại như vậy!” Trần phu nhân nhéo mũi Bảo Nhi.

“Cô cô, người mà nhân gia thích đương nhiên phải dỗ ngọt, không thích ư, hắn không chọc con đương nhiên con cũng sẽ không mắng hắn rồi!” Bảo Nhi cười đáp.

“Vậy có nghĩa là Bảo Nhi thích cô cô đúng không?” Trần phu nhân cũng cười hỏi.

“Cô cô đối với Bảo Nhi tốt nhất, người ta đương nhiên thích cô cô.” Bảo Nhi ngọt ngào cười.

“Con đó tiểu Bảo Nhi, nếu con là nữ nhi của cô cô thì tốt rồi.” Trần phu nhân nói xong, trong lòng lại dấy lên một nỗi bất an. Bảo Nhi là do bọn họ nhặt được, nếu như mai này Bảo Nhi nhớ lại chính mình là ai nhất định sẽ ly khai, thế nhưng hiện tại nàng rất luyến tiếc, mới ngắn ngủi một tháng chứ mấy ~~~~ giả như tương lai Bảo Nhi đi rồi ~~~ ai, phải chi không nhớ lại thì tốt rồi ~~~~

“Vậy người cứ coi như Bảo Nhi là con được rồi!” Bảo Nhi vừa cười vừa nói.

“Tốt lắm, tốt lắm!” Trần phu nhân tươi tỉnh lại.

Đang nói chuyện, xe ngựa ngừng lại, đám nha hoàn tới đỡ, Bảo Nhi lại tự mình khẽ nhảy xuống đất, Trần phu nhân sợ đến vội vàng kêu “Bảo Nhi cẩn thận!”, đã thấy Bảo Nhi cười tít mắt, đứng vững vàng trên mặt đất.

“Lần sau không được nhảy, lỡ như sái chân thì làm sao bây giờ?” Trần phu nhân vỗ đầu Bảo Nhi trách cứ.

“Cô cô, không sao đâu, người yên tâm, con nhảy như vậy nhiều rồi ~~~~” Bảo Nhi vừa cười vừa nói, kéo lấy tay Trần phu nhân đi vào trong.





Chương 2: Các ca ca Trần gia

Còn chưa tới phòng khách đã nghe thấy tiếng cười sang sảng vọng ra, Trần Mục Vân cười bảo: “Nhạc huynh tới rồi!”

Vào phòng khách, đương ngồi trên chính vị là Trần lão gia, ghế bên tay phải là một nam tử anh tuấn mặt không chút biểu cảm, bên trái cũng ngồi một người, so với người ngồi bên phải kia thoạt nhìn ôn hòa hơn rất nhiều, lại có một đôi mắt hoa đào.

“Bá mẫu, Kiến Thần (*) lại tới quấy rầy.” Người mắt hoa đào kia đứng lên cười cùng Trần phu nhân chào hỏi.

(*Nguyên văn là “见燊”: QT và Hán Việt đều dịch là “Kiến Sân”, mình tra trên GG lại dịch là “Kiến Thần” nên mình để tạm. Sau này có ai đề nghị khác thì mình sẽ sửa)

“Kiến Thần đã lâu không thấy tới chơi, ta còn tưởng rằng cháu đã quên Trần bá mẫu rồi chứ. Lệnh tôn lệnh đường thân thể có mạnh khỏe không?” Trần phu nhân mỉm cười hỏi, kéo Bảo Nhi đến một bên ngồi xuống.

“Nhờ phúc bá phụ bá mẫu, gia phụ gia mẫu thân thể vẫn còn khoẻ mạnh, trước khi tới đây còn cố ý căn dặn cháu phải thỉnh an Trần nãi nãi cùng bá phụ bá mẫu đâu.” Nhạc Kiến Thần nho nhã lễ độ đáp lời.

“Nhạc huynh, huynh mỗi lần tới không nói giống hệt vậy là không được sao?” Trần Mục Vân cười hỏi.

“Mục Vân, nói linh tinh gì đó? Kiến Thần lui tới đều lịch sự lễ độ, con cũng không lo mà học hỏi người ta.” Trần lão gia nói xong, liền quay sang Trần phu nhân: “Chốc nữa bảo người thu dọn gian phòng cho Kiến Thần.”

“Sớm đã quét tước xong xuôi rồi, gian phòng Kiến Thần thường ở lại vẫn đều có người chăm nom mà.” Trần phu nhân nói, lại nhìn nhi tử mình: “Mục Phong, đã tới thỉnh an nãi nãi chưa?”

“Vẫn chưa, lập tức qua.” Trần Mục Phong trả lời, trên mặt chẳng chút biểu cảm.

Bảo Nhi ngồi bên cạnh Trần phu nhân, dựa vào cánh tay Trần phu nhân quan sát hết thảy người trong phòng.

“Tiểu Bảo Nhi hôm nay làm sao lại an tĩnh như thế nhỉ?” Trần lão gia hỏi.

“Bởi vì không ai để ý con, cô trượng (*)!”.

(*chồng của cô cô)

“Ai chà, Bảo Nhi ghen tị kìa, cha.” Trần Mục Vũ vừa cười vừa nói, “Nào nào nào, Bảo Nhi, tiểu ca giới thiệu cho muội một chút, vị công tử phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong này chính là Nhạc Kiến Thần. Nhạc huynh, vị này là tâm can bảo bối trong lòng cha mẹ ta, tiểu Bảo Nhi.”

“Tiểu ca, huynh dùng loại khẩu khí này nói chuyện, ta sẽ cho rằng huynh đang đố kị với ta đó nha!” Bảo Nhi chớp chớp lông mi nhìn Trần Mục Vũ.

“Ai nha, đều bị muội nhìn ra sao? Bảo Nhi muội quả thật thông minh!” Trần Mục Vũ khoa trương đáp lại.

“Tiểu ca, ta chẳng qua so với huynh thông minh một chút mà thôi, huynh ngàn vạn lần đừng nên chán chường thất vọng!” Bảo Nhi trêu chọc. Trần Mục Vũ còn chưa kịp phản ứng, Trần Mục Vân cùng Nhạc Kiến Thần đã nở nụ cười.

“Bảo Nhi, Nhạc đại ca có thể gọi muội là Bảo Nhi chứ?” Nhạc Kiến Thần cười hỏi.

“Có thể, tên vốn đặt ra cho người khác gọi mà, Nhạc đại ca!” Bảo Nhi cũng cười đáp lời.

“Kiến Thần, ta đi trước gặp nãi nãi.” Trần Mục Phong đứng lên.

“Cùng nhau đi, ta cũng muốn thỉnh an Trần nãi nãi.” Nhạc Kiến Thần cũng đứng dậy.

Hai người ra phòng khách đi tới Tùng Duyên viện.

Tới bữa trưa, Trần lão phu nhân truyền cơm bảo là để cho Nhạc Kiến Thần “tiếp phong tẩy trần” (*). Giữa tiệc, Nhạc Kiến Thần không ngừng kể chuyện, khiến mọi người cười liên tục, Bảo Nhi vẫn an tĩnh ăn. Nhìn thức ăn trong đĩa vun cao như ngọn núi nhỏ, Bảo Nhi mặt nhăn mày nhíu, nỗ lực xử lý nó ~~~~

(*tiếp phong yến: tiệc đón khách từ xa đến)

“Kiến Thần này, nghe nói cháu đã định hôn ước, là tiểu thư nhà ai vậy?” Trần lão phu nhân cười hỏi.

“Nãi nãi, người thực sự tin tức rất linh thông nha! Là Lý gia tam tiểu thư.” Nhạc Kiến Thần nói xong, chẳng thấy có chút biểu tình vui sướng nào.

“Lúc nào mời uống rượu mừng đây? Nhạc huynh?” Trần Mục Vân cười hỏi.

“Này ~~~~ không phải do ta!” Nhạc Kiến Thần trả lời.”Đừng chỉ biết lo nói người ta, ba tên bọn ngươi chừng nào mời ta uống rượu mừng hả?”

“Cái này thì ~~~~ phải hỏi đại ca trước.” Trần Mục Vân thoải mái đem vấn đề quẳng cho đại ca hắn, trưởng tử chưa thành gia thất, bọn họ tha hồ kéo dài vô thời hạn.

“Sớm!” Trần Mục Phong đơn giản đáp lại, cư như là đang nói đến chuyện của ai khác, có điều hiệu quả như nhau, một bàn người mở to hai mắt nhìn chằm chằm hắn, Trần gia trưởng bối là mừng rỡ, Trần gia huynh đệ cùng Nhạc Kiến Thần thì kinh ngạc, còn có người nhịn không được cười khẽ.

“Bảo Nhi, muội cười cái gì?” Trần Mục Vũ hỏi.

“Hả? Ta? Không có gì, nghĩ tới Bồ Tát thực linh nghiệm nha! Ngày nào đó ta cũng đi cầu Bồ Tát!” Bảo Nhi cười tủm tỉm.

“Bảo Nhi cầu Bồ Tát chuyện gì vậy?” Trần Mục Vân mỉm cười nhìn Bảo Nhi hỏi.

“Phật viết: không thể nói.” Bảo Nhi cười híp mắt.

“Ta biết rồi, tiểu Bảo Nhi có phải cầu Bồ Tát một đấng lang quân như ý đúng hay không?” Trần Mục Vũ vẻ mặt bỗng nhiên tỉnh ra, hỏi.

“Cái này hả —— ta còn chưa tới nông nỗi phải đi cầu Bồ Tát đâu, tiểu ca, thật ra ta nghĩ huynh hẳn là nên đi cầu Bồ Tát đi, miễn cho đến lúc già khọm lại không kiếm được thê tử, hại cô cô không có cháu bồng.” Bảo Nhi cười phản bác lại.

“Bảo Nhi, muội nghĩ tiểu ca già sao?” Trần Mục Vũ biểu tình như thụ thương.

Bảo Nhi lắc đầu, Trần Mục Vũ vừa mới cảm thấy “trời quang mây tạnh” (*), liền nghe Bảo Nhi nói tiếp: “Không tính là rất già! Chỉ có điều so với ta lớn hơn chín tuổi mà thôi, thực sự không tính là già quá!”

(*Nguyên văn “vũ quá thiên tình”: sau cơn mưa trời lại sáng)

“Muội là tên không lương tâm Bảo Nhi, uổng công tiểu ca đối với muội tốt như vậy, mỗi ngày dỗ muội vui vẻ, muội cư nhiên ~~~ lại còn nói tiểu ca già.” Trần Mục Vũ đùa giỡn.

“Tiểu ca, làm Lan Hoa Chỉ (1) phải cầm khăn tay mới đẹp mắt.” Bảo Nhi cười híp mắt nhắc nhở

“Nương, đều là người sủng em ấy, người xem đi, bây giờ càng ngày càng không biết lớn nhỏ.” Trần Mục Vũ nhìn về mẹ ruột mình.

“Tiểu ca, ta nghĩ huynh nói như vậy là sai rồi, ta chỉ bảo rằng tiểu ca so với ta lớn hơn chín tuổi nha, thế nào lại là không biết lớn nhỏ đây?” Bảo Nhi híp mắt phản pháo.

“Được rồi được rồi, đừng náo loạn.” Trần phu nhân cười khuyên, “Có điều Bảo Nhi nói cũng không sai, lão tam cũng không còn nhỏ, vốn đã sớm nên rước dâu.”

“Nương, đại ca còn không có ~~~~” Trần Mục Vũ kháng nghị.

“Đại ca con nói sẽ nhanh thôi, đại ca cưới xong, hai đứa bọn con cũng phải khẩn trương một chút.” Trần phu nhân phân phó.”Hôm nào để ta tìm bà mối giới thiệu vài cô nương con nhà lành.”

“Cô cô, vì sao phải tìm bà mối? Nãi nãi với cô trượng chỉ định một người không được sao?” Bảo Nhi nghiêng đầu hỏi, bên mép còn dính hạt cơm.

Trần phu nhân cười lau đi hạt cơm cho nàng, nói: “Nãi nãi với cô trượng cũng không biết cô nương nhà ai là tốt cả, cho nên phải hỏi bà mối.”

“Không biết? Vậy để cho các cô nương cùng nhau đến nhà ta, xem qua là có thể tuyển.” Bảo Nhi nói.

~~~~~~~

“Tiểu Bảo Nhi, muội tưởng là hoàng đế tuyển phi sao?” Trần Mục Vân vừa cười vừa nói: “Đại gia tiểu thư sao có thể để người ta tới xem mặt đây, đương nhiên cần bà mối qua xem rồi.”

“Bà mối nếu gạt người, không phải là có hại ư?” Bảo Nhi nói.

“Vậy cũng không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là đâm lao phải theo lao.” Trần Mục Vân trả lời.

“Nhưng mà —— vậy không phải rất đáng thương sao?” Bảo Nhi khẽ nhíu mày.

“Ừ ~~~~ nếu không Bảo Nhi đi theo xem?” Trần Mục Vân cười gợi ý.

Bảo Nhi gật đầu, nói: “Được! Miễn cho bị lừa gạt.”

“Coi như tiểu tử muội còn có lương tâm, ca ca không uổng công thương muội.” Trần Mục Vũ vừa cười vừa nói.

“Nếu như cô nương nhà người ta bị lừa thì quá tội nghiệp rồi, cả đời biết làm thế nào mà qua ~~~” Bảo Nhi tiếp lời.

~~~~~~~

“Nhan Bảo Nhi ——” Trần Mục Vân cùng Trần Mục Vũ đồng thanh kêu lên. Nha đầu chết cũng không có lương tâm này, nói nửa ngày thì ra là chửi xéo bọn hắn đây mà.

“Tiểu ca không phải nói đối đãi với người khác phải có lương tâm sao?” Bảo Nhi hỏi.

“Vậy muội nghĩ ca ca không tốt chỗ nào? Muội có biết bao nhiêu nữ nhân chờ gả cho ca ca hay không?” Trần Mục Vân hỏi.

Bảo Nhi trừng mắt to: “Không thể nào? Còn có người muốn gả cho ca ca sao? Có phải là quá lứa lỡ thì gả không ra đúng không?”

“Bảo Nhi!” Trần phu nhân cười vỗ vỗ cánh tay Bảo Nhi, “Đừng chọc ca ca nữa, lo ăn đi nào!”

“Vâng!” Bảo Nhi nhu thuận nở nụ cười, lại ăn.

“Nương, người không thể cưng chiều em ấy quá, còn như vậy sau này muội ấy sẽ leo lên trời.” Trần Mục Vũ lại một lần nữa kháng nghị.

“Cô cô, tiểu ca đố kị kìa. Người qua dỗ huynh ấy đi, mắc công tiểu ca lại thương tâm.” Bảo Nhi chăm chú nhìn Trần phu nhân.

“Nhan Bảo Nhi ~~~~” Trần Mục Vũ nheo lại đôi mắt.

“Được rồi! Con đó, ngày nào cũng chọc Bảo Nhi, đều sắp thành thân rồi mà còn không chững chạc lên chút nào.” Trần phu nhân lắc đầu.

“Nãi nãi, cha, thấy rồi ạ? Thấy nương bất công bao nhiêu chứ? Người nên làm chủ cho con!” Trần Mục Vũ còn kém nước đấm ngực giậm chân thôi.

“Ừ, làm chủ cho con. Qua vài ngày liền làm chủ cho con đính hôn.” Trần lão gia đáp.

“Cha! Đại ca còn chưa cưới mà?” Trần Mục Vũ lập tức nghiêm mặt phản đối, suýt chút nữa bị lão cha cuốn vào rồi.

“Trước đính hôn cái đã. Chờ đại ca, nhị ca con cưới xong rồi làm luôn.”

“Nãi nãi ——” Trần Mục Vũ chuyển mục tiêu.

“Cũng nên cưới rồi! Bạch nãi nãi con đều đã ôm chắt, ta ngay cả bóng cháu dâu còn không thấy đâu. Nếu như hiếu thuận thì nhanh chóng thành thân cho ta, để ta lúc còn sống có thể bồng tằng tôn (*chắt)!” Trần lão phu nhân khuyên.

“Nãi nãi, chụp mũ cũng quá ——” Trần Mục Vân nhỏ giọng kháng nghị.

“Hỗn tiểu tử, ngươi nói cái gì? Ngươi đã hai mươi lăm rồi, người khác tầm tuổi này đều có hai ba hài tử, ngươi đâu, ngay cả vợ đều không kiếm được! Có phải thực sự định tức chết ta với cha mẹ các ngươi mới vừa lòng?” Trần lão phu nhân cao giọng.

“Nương, người đừng nóng giận. Đợi hôn sự của Mục Phong xong xuôi, hai tên tiểu tử này cũng không mượn cớ được, đến lúc đó người chờ ôm chắt nội đi!” Trần phu nhân trấn an mẹ chồng, thuận tiện trừng mắt ba cậu quý tử một vòng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Hồng Gai, Lovelynight, tranngoc211, y229917
     
Có bài mới 25.09.2013, 13:51
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55423 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Đâm Lao Phải Gả Theo Lao - Đông Ly Cúc Ẩn - Điểm: 12
Chương 3: Trần đại thiếu muốn thành thân



Ăn xong bữa cơm, Trần phu nhân hầu hạ mẹ chồng mình nghỉ trưa, sau đó mang theo Bảo Nhi cũng đi nghỉ ngơi. Trần gia huynh đệ cùng Nhạc Kiến Thần thẳng một đường đi tới lương đình tại Trúc Khê viện.

“Mục Phong lần này sao lại quyết định muốn thành hôn? Chẳng hay là tiểu thư nhà ai?” Nhạc Kiến Thần hỏi.

“Trúc Uẩn.” Trần Mục Phong nhàn nhạt đáp.

“Đại ca, có thật không?” Trần Mục Phong cùng Trần Mục Vũ kinh ngạc không thôi.

“Ừ!” Trần Mục Phong gật đầu.

“Cung tiểu thư? Không, bây giờ hẳn phải xưng là Cung giai tiểu thư.” Nhạc Kiến Thần thắc mắc.

Trần Mục Phong không trả lời.

“Cung lão gia một lòng muốn gia nhập Kỳ tịch (1), hao tổn bao tâm huyết mới có thể vào được đến Tương Bạch kỳ (2). Vì lẽ gì mà cuối cùng lại đồng ý gả Cung tiểu thư cho ngươi?” Nhạc Kiến Thần đề ra nghi vấn.

“Ai chà, đại ca cưới xong ~~~~ nhị ca, huynh làm ơn đừng có gấp gáp nha, đệ còn chưa muốn thành thân đâu.” Trần Mục Vũ nói với Trần Mục Vân.

“Không muốn? Lão tam, đệ không sợ già quá không kiếm được vợ sao?” Trần Mục Vân trêu chọc, “Đến lúc đó lẽ nào đệ cũng đi cầu Bồ Tát?”

“Bảo Nhi cái con nhóc đó, từ trước tới nay không bao giờ chịu thiệt thòi lấy một phân. Không biết cha mẹ muội ấy dạy dỗ như thế nào, tiểu nha đầu!” Trần Mục Vũ khẽ cắn môi.

“Muội ấy chính là tiểu nha đầu nhặt được kia phải không?” Nhạc Kiến Thần hỏi.

“Đúng vậy! Vớt được từ dưới nước lên, ngủ mấy ngày trời mới chịu tỉnh, mà tỉnh lại cái gì cũng không nhớ rõ, thế nên cũng không biết là con cái nhà ai.” Trần Mục Vân thuật lại.

“Bảo Nhi này thoạt nhìn chắc không phải là hài tử của gia đình bình thường đâu! Có điều là sao em ấy lại mang họ của bá mẫu?” Nhạc Kiến Thần không rõ, hỏi. Tiểu nha đầu tuyệt không biết thẹn thùng õng ẹo, lại còn nhanh mồm nhanh miệng.

“Nha đầu kia ngất xỉu dưới nước vẫn gắt gao ôm chặt một cái gối đầu, trên gối đầu còn lờ mờ một chữ ‘Nhan’, ngay cổ em ấy đeo một khối ngọc hoàn (3), tâm vòng ngọc treo một chữ “Bảo” viết theo thể Triện, cho nên nương ta mới tự mình gọi muội muội là Nhan Bảo Nhi.” Trần Mục Vân giải thích.

“Gối đầu?” Nhạc Kiến Thần cực kì buồn bực.

“Không sai, là gối đầu, bảo bối của Bảo Nhi đó, ai cũng không được phép đụng vào.” Trần Mục Vân vừa cười vừa nói.

“Không có một chút manh mối gì có thể tra ra được sao?” Nhạc Kiến Thần có vẻ quan tâm.

“Trên người Bảo Nhi cũng chỉ có cái gối đầu với khối ngọc nọ. Mà trên đó cũng chỉ có hai chữ như thế, theo ta thấy, trừ phi Bảo Nhi tự mình nhớ ra hoặc người nhà muội ấy xuất hiện, bằng không ~~~ rất khó tìm được.” Trần Mục Vân phân tích.

“Không sai, hơn nữa, nhìn cha ta với nương xem, bọn họ còn thầm khấn tra không được đó chứ! Một cô tiểu Bảo Nhi còn quý giá hơn so với ba tên nhi tử thân sinh bọn ta!” Trần Mục Vũ bổ sung.

“Trần Mục Vũ, đừng chỉ biết phê phán ai khác, đệ chẳng phải cũng đem em ấy sủng lên tới trời ư? Muội muội nói muốn có một bàn đu dây để chơi, không phải trong vòng hai ngày đệ đã sai người làm một cái thật lớn sao?” Trần Mục Vân nói móc.

“Nhị ca, hình như huynh mỗi ngày đều mua đồ ăn vặt cho Bảo Nhi đó thôi? Ngày nào cũng giống như dâng cống phẩm.” Trần Mục Vũ trả miếng.

“Không phải các ngươi tự khai ra thì thật đúng là khó tin, hai vị thiếu gia Trần gia cư nhiên để làm vừa lòng một tiểu nha đầu không tiếc hi sinh hình tượng, ha ha ha ~~~~” Nhạc Kiến Thần không chút khách khí cười to.

“Nếu như Nhạc huynh cũng có một muội muội khả ái như thế, Nhạc huynh cũng sẽ giống như bọn ta thôi.” Trần Mục Vân vừa cười vừa nói, tuyệt không để ý việc bị cười nhạo.

“Khả ái? Là rất khả ái.” Nhạc Kiến Thần nói.

“Là phi thường khả ái, Nhạc huynh. Huynh cũng biết, đứa bé nào thấy cha ta cũng đều ngoan ngoãn nghe lời, vậy mà tiểu Bảo Nhi không chỉ dám bám trên người cha ta làm nũng, lại còn nắm chặt lấy râu mép của cha ta, khiến lão cha ta xúc động đến mức mặt mày rạng rỡ.” Trần Mục Vũ bổ sung.

“Hả? Tiểu nha đầu lá gan không nhỏ nha? Ngay cả bá phụ cũng không sợ?” Nhạc Kiến Thần nheo đôi mắt hoa đào. Trần bá phụ là dạng người thoạt nhìn rất nghiêm khắc ít nói, ngôn hành cẩn trọng, hắn khi còn bé nhìn thấy ông đều lập tức vào khuôn phép, chỉ sợ bị ông trừng, thế nhưng tiểu nha đầu này cư nhiên không sợ?

“Đâu chỉ có vậy? Muội ấy ngay cả đại ca còn không sợ. Tiểu Bảo Nhi nhà chúng ta phỏng chừng còn chưa sợ qua ai đâu?” Trần Mục Vũ kiêu ngạo mà nói.

“Quả thực là như vậy ư?” Nhạc Kiến Thần dùng dư quang nhìn Trần Mục Phong, “Chỉ là theo như ta quan sát, muội ấy cùng Mục Phong cũng không gần gũi lắm?”

~~~ ha ha ha ha ~~~~~

Trần Mục Vân cùng Trần Mục Vũ nở nụ cười, Trần Mục Phong sắc mặt hơi tức giận.

“Nhạc huynh, huynh biết vì sao không?” Trần Mục Vân hỏi.

Nhạc Kiến Thần lắc đầu.

“Trần Mục Vân.” Trần Mục Phong lạnh lùng gọi tên hắn.

“Cái này, Nhạc huynh, sau này huynh sẽ biết.” Trần Mục Vân thông minh ngậm miệng lại, cơ mà nhịn không được lén cười, Trần Mục Vũ cũng cùng một bộ dạng như thế. Nhạc Kiến Thần khẽ nhíu cặp mày anh khí.

Ngày thứ hai, buổi chiều lúc Nhạc Kiến Thần tới thỉnh an Trần lão phu nhân, Trần lão gia cùng Trần phu nhân, Trần Mục Phong đã ở, ai nấy sắc mặt đều ngưng trọng. Bảo Nhi ở trên tháp bên cạnh, giống như con chó nhỏ nghiêng đầu nằm úp xuống ngủ.

Nhạc Kiến Thần ngồi một hồi, cảm thấy có vẻ có chút bất tiện, liền muốn cáo từ. Trần lão gia gọi hắn lại: “Kiến Thần không cần đi, không có chuyện gì quan trọng.” Nhạc Kiến Thần không thể làm gì khác hơn là ngồi xuống.

“Cha, chuyện này con đã quyết định. Thỉnh cha cho người đến cầu hôn.” Trần Mục Phong thanh âm bình ổn mà quyết tiệt.

“Hôn nhân đại sự, phụ mẫu chi mệnh, môi chước chi ngôn (*), ta không đồng ý hôn sự với Cung gia.” Trần lão gia lạnh lùng phán.

(*chuyện hôn nhân là do cha mẹ định đoạt, do mai mối mà thành)

“Nương cũng không đồng ý.” Trần phu nhân tiếp lời, “Nếu như là trước đây, cha cùng nương cũng sẽ không phản đối, thế nhưng ~~~ Cung gia năm đó hành sự quả thực làm cũng quá đáng, để được nhập vào Kỳ tịch không tiếc dùng nữ nhi đánh đổi, bây giờ lại như vậy ~~~~ “

“Nương, cũng không phải lỗi của Trúc Uẩn.” Trần Mục Phong đáp.

“Mặc kệ có sai hay không, chuyện đã thành ra như vậy, người ngoài nhìn vào sẽ thấy thế nào? Nữ nhân như vậy sao có thể xứng đáng vào cửa Trần gia chúng ta làm Thiếu phu nhân?” Trần phu nhân khuyên giải.

“Phong nhi, con hãy nghe lời đi! Nữ nhi tốt hơn Trúc Uẩn còn rất nhiều, con chịu khó gặp nhiều một chút!” Trần lão phu nhân rốt cuộc cũng lên tiếng.

“Xin lỗi, nãi nãi, cha, nương. Con chủ ý đã quyết.” Trần Mục Phong giọng điệu kiên định.

Bầu không khí nhất thời trầm xuống.

“Ồn quá ~~~~~” Bảo Nhi đương nằm úp như con cún con mơ màng lẩm bẩm.

“Bảo Nhi ngoan, dậy đi nào, ngủ lâu rồi đó!” Giọng điệu Trần phu nhân lập tức mềm dịu hẳn đi, vỗ nhẹ nha đầu đang gối trên đùi mình.

“Vâng!” Bảo Nhi trả lời, cố sức mở mắt, nhìn lướt khắp phòng, trông thấy Nhạc Kiến Thần, cười chào hỏi: “Chào Nhạc ca ca!”

“Chào Bảo Nhi!” Nhạc Kiến Thần cũng cười nhìn nàng. Nữ hài tử vừa mới tỉnh ngủ nhìn thấy nam nhân cư nhiên cũng không kinh hoảng.

Bảo Nhi lúc này mới chậm rãi đứng lên, ôm lấy cánh tay Trần phu nhân nghiêng đầu. Lập tức có tiểu nha hoàn bưng hoa quả tới.

“Không được!” Trần lão gia kiên quyết bác bỏ.

“Cô trượng!” Bảo Nhi nhìn Trần lão gia vẻ mặt giận dữ, lại quay sang nhìn Trần Mục Phong mặt không hề có chút xúc cảm, sau đó chân không nhảy xuống đất đi tới trước mặt Trần lão gia, “Cô trượng, người tức giận sao?”

“Không, cô trượng không có tức giận.” Trần lão gia cố gắng nặn ra một nụ cười, thanh âm cũng mềm nhẹ đi rất nhiều, “Bảo Nhi trở lại ngồi đi, lạnh chân đấy.”

Bảo Nhi tự động bò lên trên đầu gối Trần lão gia, “Cô trượng, ở đây dư một cái nếp nhăn này!” Bàn tay Bảo Nhi khua loạn xạ ngay khóe mắt Trần lão gia, “Còn nói không tức giận! Tức giận cô trượng sẽ không anh tuấn đâu! Cười một cái đi mà!” Giật nhẹ gương mặt Trần lão gia, “Như vậy sẽ tuấn tú hơn!”

“Cô trượng không tức giận, Bảo Nhi là ngoan nhất!” Trần lão gia nở nụ cười.

“Cô trượng anh tuấn nhất!” Bảo Nhi cười tủm tỉm nói, rồi nhảy xuống đất leo lên tháp chuyên tâm ăn vải, cũng không ngẩng đầu nhìn.

“Được rồi được rồi, Mục Phong, chuyện này về sau bàn lại, con cứ suy nghĩ cho kĩ càng đi.” Trần phu nhân bảo.

“Cha, nương, vài ngày tới con đi kinh thành, nhân tiện sẽ tiếp Trúc Uẩn trở về.” Trần Mục Phong thông báo, không chút nào chịu nhường bước.

“Ngươi dám tiếp nàng ta trở về thì cũng đừng hòng bước vào cửa Trần gia.” Trần lão gia cao giọng.

“Vâng!” Trần Mục Phong đứng lên, muốn đi ra ngoài.

Hai vị phu nhân, Nhạc Kiến Thần đều sửng sốt một hồi.

“Cô trượng, người lỗ nặng rồi!” Bảo Nhi cười tủm tỉm nói.

Mọi người, bao gồm cả Trần Mục Phong đều quay đầu nhìn nàng, mà Bảo Nhi vẫn chậm rãi ăn mấy trái vải.

“Vì sao, Bảo Nhi?” Trần lão gia hỏi.

“Cô trượng, con hỏi người, người nuôi lớn Trần đại thiếu tốn bao nhiêu bạc? Mất bao nhiêu tâm tư?” Bảo Nhi hỏi.

“Này thì ~~~ ai lại đi ghi nhớ cái này.” Trần lão gia trả lời.

“Vậy người hao tâm tổn sức phí tiền bồi dưỡng huynh ấy chính là để không công đem huynh ấy đưa cho một nữ nhân sao?” Bảo Nhi hỏi.

“Đương nhiên là không phải.” Trần lão gia lập tức phủ nhận.

“Con từng nghe, dưỡng nhi dưỡng lão, thế nhưng huynh ấy còn chưa phụng dưỡng người được ngày nào, người lại tống huynh ấy ra ngoài, đây không phải quá tiện nghi cho huynh ấy sao? Hơn nữa, tuy Trần đại thiếu không được ưu tú bằng cô trượng, nhưng miễn cưỡng cũng coi như là một nhân tài, lại biết kiếm tiền, có thể đảm đương một tay lao động trong nhà. Nếu như người đem huynh ấy dâng cho nữ nhân kia, không phải quá hời cho nàng ta sao?” Bảo Nhi nói, “Cho nên, cô trượng người muốn đem huynh ấy đuổi ra ngoài sẽ thiệt hại nặng nề.”

“Bảo Nhi thấy nên làm sao mới tốt bây giờ?” Trần lão gia hỏi, hơi giấu ý cười.

“Rất đơn giản ạ! Người để huynh ấy đem cô ta mang về đây, nếu như tốt thì hãy thu làm thiếp, không tốt thì coi như nha hoàn vậy! Dù sao cũng vốn là tuỳ nghi mà nhặt được.” Bảo Nhi phân tích.

Trần lão gia nhíu mày lo lắng, Trần lão phu nhân cùng Trần phu nhân lại là thở phào nhẹ nhõm nhìn Bảo Nhi. Trần Mục Phong tựa hồ có chút suy nghĩ, Nhạc Kiến Thần khẽ nhếch khóe miệng, rất có hứng thú nhìn Bảo Nhi.

“Bảo Nhi, nhìn tiểu ca mua cho muội cái gì nè?” Vừa bước vào cửa giơ lên một cái chong chóng, Trần Mục Vũ lập tức im bặt, nhìn lướt qua cả nhà đương lặng yên không một tiếng động, không biết xảy ra chuyện gì.

“Chong chóng? Tiểu ca, huynh thật ấu trĩ nha!” Bảo Nhi nhìn chong chóng, bộ dạng không mấy hứng thú.

“Không đẹp sao? Ta thấy rất nhiều nữ hài tử đều chơi cơ mà?” Trần Mục Vũ nhìn chong chóng, vốn nghĩ nó rất đẹp mắt, bây giờ nhìn lại dường như là rất trẻ con.

“Tiểu ca, người ta đã lớn rồi!” Bảo Nhi nói, “Có điều, cái này thoạt nhìn chế tác cũng không tệ lắm, tiểu ca, huynh giúp ta đem cột vào trên bàn đu dây có được hay không?”

“Được! Lập tức đi.” Trần Mục Vũ đáp ứng.

“Bây giờ phải đi sao, chờ muội một chút!” Bảo Nhi vừa nói vừa mang giày, sau đó cầm lấy khay đựng vải chạy đến bên cạnh Trần Mục Vũ, ôm lấy cánh tay hắn đi ra ngoài: “Được dịp chúng ta vừa hóng gió vừa ăn vải.”

“Tốt!” Trần Mục Vũ giơ chong chóng cười.

“Huynh lột cho ta ăn.” Bảo Nhi làm nũng.

“Vì sao?” Trần Mục Vũ kháng nghị.

“Hoặc là không được ăn.” Bảo Nhi trả lời.

“Muội ~~~ nể tình muội còn nhỏ miễn cưỡng đáp ứng muội.” Trần Mục Vũ ủ rũ.

“Không được miễn cưỡng!” Bảo Nhi cười.

“Dạ, tiểu ca ta rất vinh hạnh được lột vải cho Bảo Nhi.” Trần Mục Vũ vừa cười vừa đáp.

“Tiểu ca, nể tình mối thâm giao thân thiết của chúng ta, sau này ta sẽ thường xuyên cho huynh hưởng loại vinh hạnh này.” Bảo Nhi nói.

“Vậy tiểu ca làm sao để cảm tạ Bảo Nhi đây?” Trần Mục Vũ hỏi.

“Thân cận như thế còn nói cái gì mà cảm tạ với không cảm tạ, thật là không có ý tứ mà!” Bảo Nhi giọng nói tràn ngập đắc ý.

Chú thích:

(1) Nhập Kỳ tịch tức vào Bát Kỳ:

Đây là 1 chế độ nổi tiếng trong lịch sử kết hợp giữa binh và nông, vừa là đơn vị hành chính dân sự, vừa là tổ chức quân sự, là đặc trưng của người Mãn Châu và nhà Thanh sau này.

Bát Kỳ gồm 8 đơn vị phân biệt bằng các lá cờ khác nhau. Có 4 màu cơ bản: Hoàng (vàng), Hồng (đỏ), Lam (xanh), Bạch (trắng). Ban đầu chỉ có 4 Kỳ, sau đó phát triển thêm 4 kỳ, các kỳ cũ được gọi là Chính, các kỳ mới gọi là Tương và thêm màu viền trên cờ hiệu. Trong đó, Chính Hoàng kỳ, Tương Hoàng kỳ, Chính Lam kỳ do Đại hãn trực tiếp nắm giữ, hợp xưng “Thượng tam kỳ”; còn lại Tương Lam kỳ, Chính Bạch kỳ, Tương Bạch kỳ, Chính Hồng Kỳ, Tương Hồng kỳ gọi là “Hạ ngũ kỳ” do các Bối lặc thân tín quản lý.

Như vậy, Bát Kỳ về mặt quân sự là 8 cánh quân, về mặt dân sự là 8 nhóm bộ tộc và Đại hãn là người thống trị tối cao về cả 2 mặt.

Chi tiết tham khảo GG ^^!

(2) Tương Bạch kỳ: đứng hàng thứ 5 trong Bát Kỳ

(3) Ngọc hoàn: ngọc có hình vòng tròn.

images






Chương 4: Đậu hũ thúi (1)

“Đón cô ta trở về cũng được, có điều tuyệt không thể làm chính thất. Bằng lòng cho loại nữ nhân phàn quyền phụ thế (*) như nàng ta tiến vào cửa Trần gia đã rất nể mặt con rồi, đây là nhượng bộ cuối cùng của chúng ta.” Trần lão gia nghiêm nghị.

(*ham danh lợi, cậy quyền thế)

“Mục Phong, con ra ngoài trước đi!” Trần phu nhân vội cắt ngang, sợ hai cha con lại bắt đầu tranh cãi.

“Vâng!” Trần Mục Phong đáp.

Nhạc Kiến Thần cũng theo đi ra.

“Mục Phong, không cần lo lắng, có thời gian thì còn xoay chuyyển được.” Nhạc Kiến Thần an ủi.

“Ủy khuất cho Trúc Uẩn.” Trần Mục Phong trả lời.

“Rồi cũng sẽ có cách.” Nhạc Kiến Thần khuyên.

Hai người mới ra khỏi cửa Tùng Duyên viện, liền nghe thấy tiếng cười. Theo hướng thanh âm nhìn lại, là Trần Mục Vũ cùng Bảo Nhi đang ngồi trên bàn đu dây đùa giỡn.

“Bảo Nhi, vừa rồi sao sắc mặt cha lại khó coi như vậy?” Trần Mục Vũ lột một trái vải cho Bảo Nhi.

Hai người đang muốn đi, nghe thấy thề liền ngừng cước bộ.

“Trần đại thiếu tức giận!” Bảo Nhi trong miệng còn ngậm vải hàm hồ đáp.

“Đại ca? Đại ca làm sao vậy?” Trần Mục Vũ buồn bực hỏi thăm.

“Hình như là một nữ nhân, gọi là gậy trúc (*) gì đó ~~~” Bảo Nhi suy nghĩ một chút, vẫn không tài nào nhớ nổi nàng ta tên gọi là gì.

(*Nguyên văn là Trúc Tử (竹子))

“Không phải gậy trúc, là Trúc Uẩn. Bởi vì nàng sao?” Trần Mục Vũ hiểu rõ, xem ra tâm tư đại ca có vẻ rất kiên định.

“Tiểu ca, gậy trúc cùng Trần đại thiếu là thanh mai trúc mã đúng hay không?” Bảo Nhi hỏi.

“Đúng vậy! Làm sao muội biết?” Trần Mục Vũ hỏi, vừa lột vải cho nàng.

“Tiểu ca, tình tiết tầm thường như thế trong tiểu thuyết tài tử giai nhân có một đống nha! Không biết chính là kẻ ngốc!” Bảo Nhi kiêu ngạo.

“Biết còn không ít! Cuối cùng cha đồng ý sao?” Trần Mục Vũ hỏi.

Bảo Nhi gật đầu, ngậm miệng ăn vải.

“Thực sự? Làm sao có thể ~~~~” Trần Mục Vũ buồn bực, mấy năm nay nhắc tới việc này cha hắn liền giận dữ, làm thế nào lại đồng ý nhỉ?

“Vạn sự đều có khả năng, tiểu ca! Tựa như ta cho tới bây giờ vẫn chẳng tin được Trần đại thiếu cũng có người trong lòng đấy thôi. Tiểu ca, gậy trúc kia có phải rất xinh đẹp hay không?” Bảo Nhi cảm thấy hứng thú bèn hỏi.

“Là Trúc Uẩn. Trúc Uẩn rất đẹp.” Trần Mục Vũ đáp.

“À ha, thảo nào!” Bảo Nhi gật đầu.

“Cái gì mà thảo nào, Bảo Nhi?” Trần Mục Vũ hỏi.

“Thảo nào Trần đại thiếu cũng sẽ tình thâm ý trọng chứ sao! Đó là một cây gậy trúc xinh đẹp mà. Tiểu ca huynh thật ngốc!” Bảo Nhi giải thích.

“Rồi rồi rồi, Bảo Nhi thông minh nhất.” Trần Mục Vũ vừa cười vừa nói, thuận tiện nhét trái vải vào miệng Bảo Nhi.

“Quá khen quá khen!” Bảo Nhi cười híp mắt.

“Bảo Nhi à, rối cuộc vì sao cha lại đồng ý? Trước đây cha là người phản đối nhất, nhắc tới liền tức giận.” Trần Mục Vũ hỏi.

“Bởi vì người thông minh nhất là ta nói cho cô trượng không biết không thể buôn bán lỗ vốn nha!” Bảo Nhi đắc ý thuật lại cho Trần Mục Vũ một lần, sau đó bổ sung: “Trần đại thiếu không đi, nhị ca cùng tiểu ca sẽ không cần phải mệt nhọc như vậy. Tất cả mọi công việc vất vả đều để cho Trần đại thiếu gánh là tốt rồi.”

“Ha ha ~~~ Bảo Nhi quả nhiên thông minh. Sau này tiểu ca nhất định mua cho muội thiệt nhiều đồ chơi độc đáo.” Trần Mục Vũ vừa cười vừa nói. Thật tốt, đại ca ở lại bọn họ có thể tha hồ lười biếng, sống những ngày tháng tiêu dao.

“Quên đi, ta không tin thẩm mỹ của tiểu ca huynh đâu.” Bảo Nhi bĩu môi nói, “Có điều — tiểu ca, lúc ta muốn ra ngoài chơi huynh dẫn ta đi có được hay không?”

“Như vậy sao được? Nữ nhi không thể tùy tiện xuất môn.” Trần Mục Vũ phản đối.

“Ta đây cải trang thành nam hài là được mà! Tiểu ca, cho ta mượn hai bộ quần áo được chứ?” Bảo Nhi năn nỉ.

“Nãi nãi với nương sẽ không đồng ý.” Trần Mục Vũ từ chối, Bảo Nhi lỡ mà rớt một cọng tóc, nãi nãi, cha mẹ hắn rất có khả năng sẽ nện chết hắn như chơi.

“Cái này huynh không cần lo lắng! Có muội muội thông minh như vậy ở đây, không thành vấn đề.” Bảo Nhi vừa cười vừa nói.

“Muội thì không thành vấn đề, bọn họ sẽ tìm ta phiền phức. Muội ngẫm lại xem, bởi vì muội, ta cùng nhị ca đều bị nãi nãi với nương mắng bao nhiêu lần rồi?” Trần Mục Vũ bất đắc dĩ nói.

“Được rồi tiểu ca, tiểu ca dễ thương! Muội lột vải cho huynh anh, đáp ứng ta đi mà, tiểu ca ~~~~~” Bảo Nhi vừa lột vải vừa mè nheo.

“Thật không có biện pháp với muội!” Trần Mục Vũ vuốt vuốt tóc Bảo Nhi.

“Nào nào, tiểu ca có nghĩa khí nhất của ta, mời ăn vải!” Bảo Nhi cười tủm tỉm mà đem vải nhét vào miệng Trần Mục Vũ.

“Xem ra, Bảo Nhi thật đúng là không thích ngươi rồi, Mục Phong!” Nhạc Kiến Thần cười cười. Nàng gọi hắn là Trần đại thiếu, nhưng lại gọi hai tên kia là ca ca.

“Hừ!” Trần Mục Phong hừ lỗ mũi. Tiểu nha đầu đó thù dai mà.

“Có điều là, muội ấy vẫn giúp ngươi — tuy rằng bổn ý chính là để mệt chết ngươi. Tiểu nha đầu thật đúng là có chút thông minh!” Nhạc Kiến Thần tựa hồ có chút suy nghĩ nhìn hai người đương ngồi trên bàn đu dây.

“Tiểu hai mặt!” Trần Mục Phong bảo.

“Tiểu nha đầu rất thú vị.” Nhạc Kiến Thần khen. Nha đầu này lai lịch khẳng định không đơn giản, nghe nàng nói, “Tốt thì thu nhận, không tốt coi như nha hoàn”, chỉ có người đã gặp qua loại sự tình đó mới có thể tùy ý nói ra như vậy, tùy ý quyết định số phận của một nữ nhân.

“Ngươi lần này vì sao lại tới?” Trần Mục Phong hỏi.

“Trốn đi tìm thanh tĩnh chớ sao! Nếu không bị nương ta phiền chết!” Nhạc Kiến Thần bất đắc dĩ nói: “Từ lúc định hôn xong liên tục tìm người coi ngày lành!”

“Ngày đã định rồi?” Trần Mục Phong hỏi.

“Không biết. Ngày tháng tiêu dao của ta rốt cuộc cũng kết thúc ~~~~~ Tô Hàng mỹ nữ, sau này không có cơ hội rồi!” Nhạc Kiến Thần nói, “Mục Phong, ngươi muốn lên kinh ư?”

“Ừ, bàn chuyện làm ăn.” Trần Mục Phong giản đơn đáp.

Tới lúc Trần Mục Vân trở về thì cả nhà đã dùng xong cơm tối, mọi người ngồi trong phòng khách Tùng Duyên viện uống trà. Hắn bước vào trong tay cầm theo hai bao giấy dầu, một mùi hương không được bình thường như có như không truyền vào mũi mọi người.

“Mục Vân, con cầm cái gì vậy?” Trần phu nhân mặt nhăn mày nhíu.

“Đậu hũ thúi. Bảo Nhi, dám ăn không?” Trần Mục Vân cười tủm tỉm nhìn Bảo Nhi.

“Không thành vấn đề.” Bảo Nhi hiếu kỳ đến mức hai mắt tỏa ánh sáng. Nhìn chằm chằm Trần Mục Vân chậm rãi mở giấy dầu, bên cạnh sớm có nha hoàn cầm đĩa cùng đôi đũa.

Không đợi nha hoàn động thủ đem đậu hũ trút ra đĩa, Bảo Nhi tự tay cầm một miếng bỏ vào trong miệng, “Nóng quá ~~~~” khẽ xuýt xoa mấy hơi, khối đậu hũ nọ đã tuột thẳng vào bụng, “Nhị ca, huynh rốt cuộc cũng mua được một món ra hồn rồi.”

“Bảo Nhi à, con ăn cái này sao?” Trần phu nhân đôi mắt trợn lên thật to, Bảo Nhi khả ái của mình sao có thể ăn cái loại thức ăn này?

“Vâng, ăn ngon lắm ạ! Cô cô, có muốn ăn hay không?” Bảo Nhi đã cầm lấy miếng thứ hai. “Nãi nãi, cô trượng, Nhạc ca ca, tiểu ca, mọi người có muốn ăn hay không?”

Thấy mọi người biểu tình quái dị nhất trí lắc đầu, Bảo Nhi chớp chớp mắt, nhìn Trần Mục Vân: “Nhị ca, huynh muốn ăn sao?”

“Đương nhiên, nếu không ta mua nhiều như vậy để làm chi?” Trần Mục Vân cũng tự tay cầm bỏ vào trong miệng.

“Nhị ca, Hàng Châu có phải còn có bánh sầu riêng (2) không? Thực muốn ăn nha!” Bảo Nhi vừa ăn vừa hỏi.

“Bánh sầu riêng? Sầu riêng muội có muốn ăn hay không?” Trần Mục Vân cười đáp.

“Muốn!” Bảo Nhi rất thẳng thắn trả lời.

“Bảo Nhi, muội chắc chứ?” Trần Mục Vân hỏi.

“Dạ!” Bảo Nhi gật đầu, lại cặm cụi ăn.

Một phòng đầy người trợn mắt nhìn hai kẻ ăn đến vui ngất trời kia, đợi đến khi hai bao đều trông thấy đáy, Bảo Nhi không để ý ợ một cái, sau đó lẩm bẩm: “Mùi không được dễ chịu lắm ai ~~~”, nhìn tay phải đầy mỡ, lấy ra khăn tay lau sau đó thuận tiện đưa khăn giao cho nha hoàn bên cạnh.

“Bảo Nhi, muội cư nhiên cảm thấy ăn ngon?” Trần Mục Vũ bộ dạng không tin nổi.

“Tiểu ca, huynh nghĩ không thể ăn sao?” Bảo Nhi nhướng nhướng mày, hít một hơi, mùi hương phiêu tán trong phòng lập tức tiến vào trong lỗ mũi, “Tuy rằng hơi khó ngửi, nhưng tiểu ca à, trông mặt mà bắt hình dong là sai lầm nha.”

“Cái kia ~~~~ căn bản là không thể ăn có được hay không ~~~~ nào có nữ hài tử nhà ai ăn cái này?” Trần Mục Vũ lầm bầm nói.

“Nhị ca, huynh đã nếm thử đậu hũ thúi ở Thiệu Hưng chưa? Nghe nói so với Hàng Châu còn ngon hơn!” Bảo Nhi không để ý tới Trần Mục Vũ lầu bầu, chuyển hướng tới người đồng đạo.

“Phải không? Chưa thử. Sau này có cơ hội ăn thử xem thế nào.” Trần Mục Vân nói. Kỳ thực đây là lần đầu tiên hắn ăn đậu hũ thúi ~~~~

“Nhị ca, nếu không, chúng ta đi Thiệu Hưng chơi đi. Còn có thể nếm thử Nữ Nhi Hồng nữa.” Bảo Nhi đề nghị.

“Không được! Bảo Nhi à, con muốn ăn, cô cô phái người mua cho con, nhưng không được ra khỏi cửa!” Trần phu nhân lập tức nói.

“Cô cô ~~~~~” Bảo Nhi kéo dài giọng.

“Chuyện gì cũng đều theo con, riêng chuyện xuất môn không được!” Trần phu nhân khó có được lúc khẩu khí hơi nặng một chút.

“Cô trượng ~~~~” dời mục tiêu tấn công.

“Không được!” Trần lão gia cũng một câu từ chối thẳng.

“Nãi nãi ~~~~” tiếp tục dời đi.

“Bảo Nhi à, nữ hài tử thì phải ‘cửa lớn không ra cổng trong không tới’ mới được!” Trần lão phu nhân vừa cười vừa nói.

“Thực sự không được sao?” Con mắt Bảo Nhi đảo qua ba vị lão đại một vòng.

Ba người đồng loạt gật đầu.

Chú thích:

(1) Đậu hũ thúi: một món ăn đặc sản nổi tiếng ở Trung Quốc. Làm từ đậu hũ lên men thời gian dài, thường tẩm gia vị và nướng lên, được đánh giá theo tiêu chuẩn: càng thúi càng ngon!

images


(2) Bánh sầu riêng

images


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Hồng Gai, Lovelynight, aquarius91, tranngoc211, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Appolo, Du Thụy, lyly2010, TUYẾTVTA3 và 137 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
nmngaaa: huhu ai có bản raw của rượu yêu - gà trống đẻ trứng cho em xin được không ạaaa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 222 điểm để mua Vương quốc thần tiên

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.