Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 

Chồng khờ - Lâu Vũ Tình

 
Có bài mới 07.06.2013, 06:55
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83715 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại] Chồng khờ - Lâu Vũ Tình - Điểm: 12
Chồng khờ

(Hệ liệt vị thành khúc)


images


Tác giả: Lâu Vũ Tình

Converter: Meoconlunar (TTV)

Editor: Thư Kỳ

Nguồn: https://thukyquan.wordpress.com

Giới thiệu:

Người ngoài nói bọn họ là không môn đăng hộ đối, hắn là một tiểu tử ngốc lại dám vọng tưởng đến một vị tiểu thư là nàng.

Kết hôn là khổ nàng, mà hắn lại chiếm được tiện nghi khi cưới được một hiền tuệ kiều thê (người vợ xinh đẹp + thông minh+ hiền đức)

Chỉ có nàng mới hiểu được, nam nhân này tuy không biết hoa ngôn xảo ngữ, chỉ có thể lấy hành động để biểu đạt.

Nói muốn cưới vợ, lập tức đem toàn bộ tài sản tới cửa cầu hôn.

Người ta nói hắn ngốc, phụ thân cũng khinh thường nhưng nàng lại kiên trì muốn gả.

Chỉ vì nàng biết hắn không phải thật khờ, bất quá là không biết biểu đạt tình cảm của mình.

Nhưng sau khi cưới nàng lại là “ngoan ngoãn phục tùng” , “Nương tử nói phải.”

Nhìn như mơ hồ, kỳ thực đây là ý trời.

Thâm tình của hắn đã sớm ẩn sâu trong đáy lòng, đời này chỉ cần nàng vui vẻ, hạnh phúc.

Trượng phu mà nàng muốn bất quá cũng là thật tình đối đãi với nàng, toàn tâm toàn ý vì nàng.

Ai nói nàng là thê đẹp phu khờ?

Nàng là nhặt được một bảo vật vô giá, muốn đáp lại phần thâm tình này, bồi hắn một đời có đủ hay không…….



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.06.2013, 23:44
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83715 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Chồng khờ - Lâu Vũ Tình - Điểm: 12
Edit & Beta: Thư Kỳ

Chương 1

Giữa mùa hè oi bức nóng nực, mọi người cả ngày bận rộn, mặt trời thế như vẫn chậm chạp không chịu xuống núi.

Lục Tưởng Vân vừa vào thôn, liền thả chậm cước bộ đi trên con đường nhỏ bên cạnh cánh đồng, gặp những người thân hữu thì chào hỏi, từng ngọn cây cọng cỏ sinh trưởng từ thuở nhỏ ở nơi này, mỗi một tán lá nàng đều quen thuộc, hơn nữa rất yêu thích.

Về nhà, tâm cũng kiên định lại.

Nàng đi đường vòng, xa xa nhìn thấy một mảnh vườn trái cây đã nuôi lớn ba tỷ muội nhà nàng, cách đó không xa là tấm biển được treo ở trên cao “Lục phủ”, chính là nhà nàng.

Mắt nhìn trên cầu gỗ, có người đang ngồi phía trước, vừa không qua cầu lại không rời đi, ngồi xổm chỗ đó cũng không nhúc nhích.

Nàng nhếch lên một nụ cười yếu ớt, tiến lên chào hỏi: “A Phong, làm sao vậy?”

Nam nhân ngẩng đầu chính là bình tĩnh nhìn nàng, không nói lời nào.

Lục Tưởng Vân thấy thế cũng không trách, từ trong gói đồ lấy ra một khối bánh hạnh nhân: “Này, cho ngươi.”

Nam nhân cũng không chần chờ, tiếp lấy hướng miệng cắn một ngụm nhỏ, xác nhận là hương vị hắn thích, liền cắn miếng to một chút.

Nam nhân vừa ăn, ánh mắt vừa ngắm một chỗ dưới cầu gỗ, Lục Tưởng Vân để ý liền hiểu rõ.

Ngồi xổm xuống, gỡ cọng cỏ trên tóc hắn xuống: “Lại bị bọn nhỏ trêu chọc?”
Toàn thôn cơ hồ không người nào không biết, đại nam nhân ngang tàng bảy thước lại không dám qua cầu, thậm chí là e ngại cầu dài, phảng phất như một quái thú lớn tùy thời đều có thể đem người nuốt vào bụng.

Khi còn bé nghe phụ thân nói qua vài lần, ước chừng biết được nguyên do, những đứa nhỏ không hiểu chuyện lấy việc này chê cười hắn, thậm chí là đùa cợt hắn.

Lục Tưởng Vân đặt gói đồ xuống, nhấc làn váy lên bước xuống sườn dốc, giúp hắn thu hồi dao và cung tiễn bị ném ở phía cuối cầu.

Nơi này địa thế hơi cao, trong ngày hè nước ở dưới cầu hơn phân nửa là khô cạn, phải tới mùa mưa, lượng nước mới lớn hơn.

Thu hồi xong những vật phẩm bị hắn ném dưới cầu, nàng phủi cỏ bụi bám trên váy: “Tốt lắm, trời cũng sắp tối rồi, ngươi cũng mau về nhà đi.”

Mới nhấc gói đồ đứng dậy, thì cảm thấy váy bị nắm chặt, nam nhân kéo lấy vạt váy của nàng.

“Làm sao vậy?”

Nam nhân há miệng, lại nhếch lên.

Nàng nhìn một chút bánh ngọt còn xót lại trên tay, cười: “Bánh hạnh nhân ăn ngon không?”

Nam nhân nghĩ nghĩ rồi gật đầu.

Đây là điểm tâm nàng mang về thuộc loại ngon nhất, không ngọt ngấy lại có mùi mằn mặn của quả mơ.

Vì thế nàng lại cho hắn một khối: “Tốt lắm, mau về nhà đi thôi!”

Nàng hiểu lầm ý tứ của hắn….

Hắn há miệng muốn nói, nhưng do nhiều năm không cùng người khác nói chuyện với nhau, nên cuối cùng vẫn là trầm mặc, nới lỏng tay cho nàng đi.

Vào đêm khuya, người trong nhà toàn bộ đã đi ngủ, Lục Tưởng Vân mặc áo khoác, đi đến trong sân hóng gió một chút.

Không ngờ, phụ thân vốn luôn ngủ sớm lại chưa đi ngủ, lẳng lặng ngồi ở phía dưới hành lang.

Nàng yên lặng tiến lên , thân thiết hỏi thăm: “Phụ thân có tâm sự?”

Nếu không phải có chuyện buồn, sẽ không đêm hôm khuya khoắc không ngủ, một mình ngồi ở nơi này phát sầu.

Mẫu thân mất sớm, nàng từ nhỏ đã học được cách quan sát sắc mặt người khác, mới có thể giúp phụ thân san sẻ, đại tỷ kiêm luôn chức vụ mẫu thân giúp phụ thân quản xuyến nhà cửa.

Lục Khánh Tường quay đầu nhìn nàng một cái, cũng không nói cái gì, chính là nhẹ nhàng thở dài.

Nàng cúi đầu, nhìn thoáng qua thanh ngọc trong tay phụ thân: “Đó không phải là cái A Phong từ nhỏ vẫn mang bên người sao?”

Nghe nói là phụ mẫu hắn lưu lại, là bảo bối của hắn ai cũng không được đụng vào, như thế nào mà phụ thân có được?

Lục Khánh Tường lại thở dài: “Nhũ mẫu hắn nhắc tới.”

Là sao?

Nàng đang muốn hỏi lại, đột nhiên hiểu rõ được.

Mười tuổi năm ấy, phụ thân nàng không biết chữ, bị người khác lừa phải lâm vào cảnh tù ngục. Khi đó, cả nhà đều tràn ngập trong tối tăm mù mịt, ba tiểu hài tử trong nhà phải đợi phụ thân về nuôi sống, hắn xảy ra chuyện, người trong nhà tự nhiên sẽ chôn cùng.

Phụ thân A Phong là người đọc sách, có công danh trong người, hiểu được nhiều chuyện, có biện pháp đồng thời cũng nguyện ý cứu phụ thân ra ngoài, vừa ra tiền vừa ra sức, vì vậy mới bình yên.

Khi đó, quả thật phụ thân cảm ơn khóc lóc nức nở, đây không phải cứu hắn một mạng, mà là cứu cả nhà hắn cùng với ba tâm can bảo bối của hắn, lúc ấy cho rằng muốn báo ân, nên xúc động lại nhiệt huyết hứa đem nữ nhi gả cho trưởng tử của hắn, tương lai A Phong trưởng thành, muốn cưới người nào thì tùy ý hắn chọn.

Lúc phụ thân cưới nương, không có vật gì quý giá, duy nhất chỉ có đôi thanh ngọc rồng phượng này, lập tức tặng ra ngoài coi như là tín vật.

Phu thê Chúc gia vốn là thi ân không cần báo, về sau nhìn thấy ba đứa nhỏ đáng yêu linh lợi, rất có duyên với bọn họ, hỏi khuê danh, lập tức cảm thấy kỳ diệu, nói: “Đây chắc hẳn là duyên phận trời định?”

Thế là liền vì đứa con trai độc nhất đính ước.

A Phong lúc nhỏ vốn là đứa thônh minh lanh lợi lại tuấn tú, nhân phẩm nhà Chúc gia tốt, gia thế cũng không kém, Chúc bá phụ đọc đủ thứ thi thư, cư xử khiêm tốn, thấy thôn dân dốt đặc cán mai, còn ra tiền ra sức, xây một học đường tự mình dạy cho mấy đứa nhỏ. Chuyển đến thôn Lưu Vân định cư không lâu thì chiếm được cảm tình của mọi người.

Vốn còn muốn năm sau lên kinh thi Trạng Nguyên trở về, mọi người cũng thực xem trọng hắn, ai ngờ……

Cũng không hiểu sự tình phát sinh như thế nào, chỉ biết toàn gia đi chơi, gặp phải đạo tặc cướp sạch, xe ngựa bị lật, hai phu thê ngã xuống suối chết, khi tìm được thi thể đã sưng vù thối rữa.

Đứa con may mắn rớt xuống bên đường, nhưng rốt cuộc cũng không mở miệng nói chuyện, cũng không để ý tới người khác.

Làm cho đại phu chữa trị cả một năm, đều nói là bị kinh hách quá lớn, cần chậm rãi bình phục, không thể gấp được.

Cũng không biết là do bị dọa cho choáng váng hay tại sao, vừa mới bắt đầu hắn một mình lui ở trong góc, thần sắc mờ mịt, ai tới cũng không để ý, lâu ngày, ngay cả đầu óc cũng hỏng không còn linh hoạt như trước nữa.

Ngốc hồ hồ, lại khờ lại ngớ ngẩn, người như vậy làm sao có thể phó thác chung thân? Nhưng chuyện này năm đó toàn thôn đều chứng kiến, nghĩ dựa vào cũng không xong.

Vài năm nay, Lục Khánh Tường vẫn luôn lo lắng, nhưng cuối cùng chuyện gì đến cũng sẽ đến.

Vô luận nữ nhi nào gả đi, đều là ủy khuất, hắn làm sao có thể chôn vùi tương lai của nữ nhi được?

“Phụ thân, A Phong đối với phụ thân cũng không tệ, gả cho hắn không hẳn là chuyện xấu.” không cần mây đen sương mù như thế.

“Đây là nói – con nguyện ý gả?”

Lục Tưởng Vân kinh ngạc cười.

Nói cái gì đây! A Phong không kém, cùng với nàng đồng ý gả hay không, đó là hai chuyện khác nhau.

“Con hơn A Phong ba tháng tuổi.” Nơi nào thích hợp?

Tuy rằng để cho hắn chọn một trong ba nữ nhi, nhưng nàng so với hắn lớn tuổi hơn, mà Tưởng Dung thì còn quá nhỏ, trong lòng mọi người đã sớm nhận định, chỉ có Tưởng Y mới cùng hắn tương xứng, mấy năm nay nàng cũng đều xem hắn như người thân, là đệ đệ, là em rể mà chiếu cố hắn.

Thế cho nên mặc dù ai hắn cũng không để ý đến, nhưng thật ra cũng sẽ liếc mắt nhìn nàng một cái, nàng mở miệng gọi, cũng sẽ nguyện ý quay đầu lại chờ đợi.

Hiện tại nghĩ đến, chiều hôm nay hắn vươn tay giữ chặt váy của nàng là muốn nói với nàng chuyện này sao? Muốn cùng nàng chia sẻ tin vui hắn sắp thành thân?

“Phụ thân, ta sẽ nói chuyện với Tưởng Y, ngài đừng buồn nữa.”

Lục Tưởng Vân tìm từ để nói, nói là các tỷ muội đã lâu chưa tâm sự, hẹn hai muội muội vào trong thành đi dạo chợ, rồi liên hệ tốt tới tình nghĩa huynh đệ.

Nàng nhiều năm ở trong thành làm việc, ít có thời gian cùng người nhà đoàn tụ, quả thật cần phải tốn một chút tâm tư để khuyên giải muội muội.

Tưởng Dung vừa vào trong thành liền kinh hỉ, nhìn cái gì cũng tò mò, cái gì cũng muốn sờ một chút.

Nàng cũng muốn cưng chiều muội muội, mua cho Tưởng Dung một ít đồ ăn vặt, còn Tưởng Y thì là trang sức và son phấn.

Tìm trà lâu nghỉ chân, tiểu muội lại không muốn nên đi chung quanh chơi.

Quả nhiên vẫn là tính nết trẻ con, như vậy làm sao có thể gả làm vợ người khác, vì trượng phu chống đỡ gia đình? Như thế nghĩ đến vẫn là Tưởng Y thích hợp hơn.

Thấy ánh mắt nhị muội thỉnh thoảng liếc nhìn tiệm giày thêu bên đường, nàng vì thế nói: “Đừng luyến tiếc, giày kia rất cứng mang vào sẽ bị đau chân.”

Tưởng Y khó chịu đáp một tiếng, cong miệng một cái vẻ mặt vẫn là không muốn từ bỏ.

Nàng biết nhị muội vẫn không chết tâm, trong lòng sẽ cho rằng giá rất cao, nàng là tiếc tiền không muốn mua.

“Tưởng Y rất nhiều chuyện không thể chỉ nhìn bề ngoài xinh đẹp, nếu muội muốn tỷ sẽ thêu một đôi giống như vậy, vải dệt chọn loại mềm nhất tốt nhất, như vậy mới mang vào thoải mái.”

Một phen trấn an, khuyên can mãi cuối cùng làm cho Lục Tưởng Y hết hy vọng với đôi giày thêu hoa kia.

Nàng nhấp ngụm trà, thuận thế liền nói đến chuyện kia: “Ta xem, nên đẩy nhanh tốc độ, chọn lúc không khí vui mừng cho muội mang vào giày mới. Nghe phụ thân nói, chúng ta sắp thành thông gia với Chúc gia.”

“Ai nói gả cho ngốc tử kia?”

Lục Tưởng Vân mi tâm nhíu lại: “Đừng có mở miệng ngậm miệng đều gọi người ta là ngốc tử, hắn là hôn phu của muội.”

“Vì sao là ta?” Lục Tưởng Y không phục. “Lúc trước là nói trong ba chúng ta chọn một.” Dựa vào cái gì đại tỷ cùng tiểu muội có thể tránh được một kiếp, mà nàng phải ra chịu tội gả cho ngốc tử kia?

“Muội là người thích hợp nhất—“

“Thích hợp? Tính tình chúng ta căn bản không hợp, nói đến hợp, thì đại tỷ với hắn mới hợp một chỗ, ai hắn cũng không để ý, lại chỉ liếc nhìn tỷ, ta thấy tỷ càng thích hợp.”

“Này…” Nói đến nơi nào vậy? Nàng là xem A Phong như người thân a.
”Tỷ cũng không gạt muội, Tưởng Y, phụ thân vẫn luôn tích góp tiền, muốn mua lại vườn trái cây nuôi sống cả nhà chúng ta, ta muốn giúp phụ thân, đời này ta sẽ không dự định gả ra ngoài.”

“Ta đây cũng nói thật, Cát gia sai người đến cầu hôn, ta muốn gả.”

“Việc này tỷ cũng đã nghe phụ thân nói, muội mới gặp qua Cát Thế Dân có mấy lần, muội hiểu hắn được bao nhiêu? Nghe tỷ tỷ, A Phong tốt hơn hắn nhiều.”

Muội muội của nàng, nàng cũng biết tính tình Tưởng Y có bao nhiêu hư vinh, những năm gần đây, một lòng muốn rời khỏi thôn nhỏ, gả vào nơi phồn hoa thành thị.

Phải làm như thế nào mới cho muội muội hiểu được, trong thành không có tốt đẹp như nàng tưởng tượng, nàng không muốn muội muội mình dẫm lên con đường nàng đã đi qua, sau khi nghiêng ngã lảo đảo một thân tổn thương, mới biết ân hận.

Muội muội một lòng ham gia thế người ta, muốn cuộc sống áo gấm ngọc thực (ăn ngon mặc đẹp), nhưng hai mắt nàng đã nhìn xem rõ ràng, Cát Thế Dân kia ở trong thành bề ngoài cũng không tốt, phần lớn chỉ là ham mê nhan sắc của muội muội, thích thú qua đi Tưởng Y nên làm thế nào?

Mà A Phong là mấy năm nay mọi người nhìn hắn lớn lên, tính tình ngay thẳng kiên định, muốn ầm ỹ cãi nhau hơn phân nữa chắc là do thê tử, gả cho hắn, cả đời này sẽ được hắn cưng chiều nàng, thương nàng,  đem việc bảo hộ thê nhi (vợ con) trở thành sứ mệnh cả đời, có cái gì không tốt?

Ánh mắt muội muội cố tình thiển cận, ngại người ta khờ ngốc, không hiểu niềm vui của nữ hài tử, nhưng điều một tân nương cần là có cuộc sống chân thành, cần gì lời ngon tiếng ngọt?

“Tưởng Y, từ chối Cát gia, gả cho A Phong, muội là muội muội của tỷ, tỷ sẽ không hại muội.”

“Hắn nếu thật sự tốt như vậy, tỷ tại sao không chịu gả?” Lục Tưởng Y nghe nàng nói cảm thấy phiền, miệng không đắn đo nói thẳng: “Tỷ rõ ràng là muốn ta nhảy vào hố lửa, để mình tránh được một kiếp.”

Lời này vậy mà cũng nói được.

Lục Tưởng Vân cũng không phải không cáu kỉnh, sắc mặt trầm xuống: “Lục Tưởng Y, tỷ đây là muốn tốt cho muội, muội đừng không biết tốt xấu.”

Nếu không phải vì hạnh phúc cả đời của muội muội, nàng cần hết lời khuyên can như vậy sao?

“Dù sao ta sẽ kêu phụ thân nhận sính lễ của Cát gia, tỷ nếu ép gả ta cho ngốc tử, ta sẽ chết cho tỷ xem.”

Ngay cả lời nói ngoan tuyệt đều nói ra, Lục Tưởng Vân cũng biết, có khuyên nữa cũng vô ích.

“Nhớ kỹ lời hôm nay muội nói, Lục Tưởng Y, sau này đừng hối hận.”

Khuyên Tưởng Y không thành, về đến nhà, lại thấy phụ thân vẻ mặt lúng túng, tiến lên hỏi mới biết, A Phong đã tới, ôm bình sành phụ thân hắn để lại, bên trong là tài sản mấy năm tích lũy, nói là sính lễ.

“Con đã hỏi, Tưởng Y không chịu gả – -“

“Không phải Tưởng Y, là con. Hắn chỉ tên nói họ, nói muốn cưới con.”

Lục Tưởng Vân choáng váng.

Lục Khánh Tường mới ngốc đâu! Nam nhân kia cho tới nay luôn trầm mặc, lần đầu tiên thấy vẻ mặt kiên định của hắn như vậy,  nói rõ rành mạch ý kiến của mình, đặt cái bình xuống rồi chạy lấy người, cho rằng như vậy đã hoàn thành, cũng không hiểu nhờ mai mối, mời các trưởng bối tới chứng kiến. ngây ngốc giao ra tài sản tích lũy, sẽ không sợ người khác không nhận a?

Ai, càng nghĩ càng lo, tiểu tử ngớ ngẩn như vậy, làm sao có thể phó thác chung thân của nữ nhi cho hắn?

“Con đi tìm hắn!”

Lục Tưởng Vân không nói hai lời, bê bình sành lao ra khỏi cửa.

Một đường chạy thẳng tới Chúc gia, cửa khép hờ, nàng đứng ở trong sân, hướng vào bên trong kêu: “A Phong, ngươi có nhà hay không?”

Cửa sổ bị đẩy ra, nam nhân thăm dò xong, lui về.

Một lát sau, hắn mới nghĩ đến hẳn là nên trả lời nàng. A nương nói, không nói lời nào, sẽ tức giận.

“……ờ” Nhẹ nhàng bổ sung thêm một câu này.

Lục Tưởng Vân đẩy cửa đi vào, thấy hắn ngồi trong phòng, khâu lại lổ hỏng trên đôi giày.

“Thẩm Xuân Thủy đâu?” Loại công việc của nữ nhân, a thẩm như thế nào để cho hắn làm?

“Đang ngủ trưa.” Ngón trỏ đặt ở bên miệng thở dài một tiếng, sau đó nói tiếp: “A nương ánh mắt không được tốt.”

Cho nên chính hắn phải khâu lại.

Thì ra là thế.

Nhìn hắn khâu cong cong vẹo vẹo, tây một mũi đông một mũi, kết cấu loạn xạ lại vô cùng thê thảm, nàng đi tới, nhận lấy: “Để ta khâu cho.”

Đau lòng nhũ mẫu lớn tuổi, nhãn lực không tốt, liền đem công việc giấu đi, không muốn cho người bận tâm, còn mình thì im lặng bị kim đâm để lại hố hố sẹo sẹo.

Khi rãnh rỗi, thường thấy hắn đấm lưng cho nhũ mẫu, xoa bốp gân cốt.

Một người hiểu được phụng dưỡng phụ mẫu thân nhân như vậy, ai may mắn gả cho hắn, đều sẽ được đối xử tử tế, cả đời gánh vác trách nhiệm, Tưởng Y sao lại nông cạn như thế, không nhìn thấy được mặt tốt của hắn sao?

Nam nhân nhìn nhìn bình sành bên cạnh rồi lại nhìn nàng.

Lục Tưởng Vân tháo những đầu chỉ lệch lạc, thành thạo lưu loát một lần nữa khâu lại giày cho hắn, thu kim, thuận tay đem giày hướng chân hắn mang vào, ngước mắt vừa vặn chống lại ánh mắt dao động của hắn vừa nhìn bình sành vừa nhìn nàng.

Thực kỳ lạ, nàng tựa hồ đọc được suy nghĩ của hắn, như hiện tại đáy mắt của hắn giờ phút này tràn ngập nghi hoặc.

“Ngươi vừa mới đi qua nhà của ta?”

“Đây là dùng làm sính lễ.” Hắn lại ngắm bình sành.

“Đúng, phụ thân đã nói với ta, đó là ngươi đã vất vả tích góp từ lâu, sao lại lấy ra hết?” Tùy ý liếc mắt một cái, trong đó số lượng cũng không ít đâu, có chút ngoài dự kiến của nàng, hắn cư nhiên còn có của cải nhỏ.

“A nương nói là dùng để cưới dâu.”Hắn kiếm ngân lượng giao cho a nương, a nương không nhận, kêu hắn để dành cho tốt, tương lai sẽ cưới nương tử.

Hắn đều nghe lời, mỗi hào đều để dành, không dám xài loạn.

Nam nhân này không hiểu hoa ngôn xảo ngữ, chính là dùng hành động, lấy ra tài sản tích lũy để biểu đạt thành ý.

“Vì sao chọn ta? Tưởng Y trẻ tuổi, là người đẹp nhất trong ba chúng ta, nam nhân đều sẽ chọn nàng.” Mà nàng, đã qua tuổi cưới gả, còn hơn hắn ba tháng tuổi, trước đây, hoàn toàn không có nhìn ra hắn có suy nghĩ đến phương diện này, như thế nào lại đột nhiên nói ra như vậy?

“Không cưới Lục Tưởng Y, cưới ngươi.” Hắn tiếp theo lại cam đoan “Ta nuôi ngươi, không cần lo ăn mặc.”

A nương nói, hướng nữ nhân cầu thân, những lời này nhất định phải nói.

Nàng cười cười: “Ta có thể tự nuôi bản thân.”

Đúng, tay Tưởng Vân thật khéo, mười lăm tuổi liền vào trong thành làm việc tại phường thêu lớn nhất quý nhất, mọi người đều thích tay nghề của nàng.

Buôn bán kiếm tiền, ngẫu nhiên sẽ về nhà một chuyến, trên đường gặp được hắn, đều sẽ thuận tiện đưa cho hắn một ít điểm tâm ngon mà nàng mang về cho hắn nếm thử đầu tiên, cũng sẽ mua một ít đồ chơi cho muội muội, mọi người đều nói nàng hiểu chuyện, lại trí tuệ.

Vậy thì dường như…..không cần hắn nuôi, chính nàng có thể làm việc.

Hắn gãi gãi đầu, không biết nói gì.

“A Phong, ta có chỗ nào tốt?” Đáng giá cho hắn lấy tiền tích góp cả đời ra cưới nàng?

“A nương nói ta có thể tự mình chọn.” Hắn nói không ra nguyên nhân, chỉ là lặp lại kiên trì: “Ta không cần Lục Tưởng Y, ta chỉ muốn thành thân với ngươi.”

A nương nói Tưởng Y mới thích hợp, nhưng hắn không cần, Tưởng Vân mới có thể.

Đây là lần đầu tiên hắn không nghe lời a nương nói.

Nàng nhẹ nhàng thở ra.

Tưởng Y a Tưởng Y, muội ghét bỏ người ta, không muốn gả, ngươi ta cũng cảm thấy muội chướng mắt, không chịu cưới đâu!

Như thế rất tốt, nam vô tâm, nữ vô tình, nàng thật uổng công đi làm bà mối.

“A Phong, ta không phải hoa cúc khuê nữ trong trắng thuần khiết, cưới ta, rất ủy khuất cho ngươi, ngươi có thể cưới người tốt hơn ta.” Hắn không lên tiếng trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn nàng.

“Ngươi hiểu được lời ta nói sao?”

Hắn không gật đầu, cũng không lắc đầu, nàng không xác định hắn có thực sự hiểu hay không.

“Ta đã dự tính cả đời này không gả đi, cố gắng giúp phụ thân ta chống đỡ Lục gia, thay muội muội tìm một gia đình tốt, phụ thân già đi, cũng còn có người bên cạnh hầu hạ, cho nên, ngươi tìm người khác đi được không?”

Lần này, hắn nhìn cũng không nhìn nàng, đứng dậy hướng phòng trong đi vào.

Nói đều đã nói rành mạch, việc còn lại cũng tùy thuộc vào hắn, nàng nên đi rồi, nhưng không biết tại sao, nàng lại không thể bước đi ra.

Không khống chế được, nàng tiến vào phòng trong.

Hắn ngồi trong góc, hai tay ôm lấy mình lui thành một đoàn.

Nghe thẩm Xuân Thủy nói, tâm tình hắn không tốt sẽ đem mình giấu đi, giống như muốn chui vào trong cái vỏ ốc không muốn ai nhìn thấy.

Khi phụ mẫu hắn tạ thế, đằng đẳng hơn tháng trời hắn đều duy trì trạng thái như vậy, một câu cũng không nói.

Tim của Lục Tưởng Vân như bị ai nhéo, kinh hoảng khi biết chính mình tổn thương hắn.

“A Phong.”

Hắn không để ý tới nàng, lúc này nàng có kêu như thế nào, hắn cũng không chịu quay lại nhìn nàng như trước.

Nàng nhẹ nhàng linh hoạt tiến lên, ngồi xổm trước mặt hắn.

“Thực xin lỗi, ngươi tốt lắm, nhưng là…”

“Ta không tốt.” Hắn rầu rĩ cắt ngang lời nàng.

Nàng sửng sốt.

“Ta không tốt nên ngươi không gả.”

Đúng vậy, như thế nào không nghĩ tới, tâm tư A Phong thực đơn thuần, không có suy nghĩ nhiều, chỉ biết đến kết quả.

Vô luận nàng có nói ra nhiều nguyên nhân hơn nữa, kết quả chính là – Tưởng Y không gả cho hắn, nàng cũng không gả.

Chính là đơn thuần như vậy, còn lại, hắn không hiểu cũng vô pháp lí giải.

“Bọn họ đều cười ta khờ nhưng ngươi thì không.”

Nàng chưa bao giờ cười hắn ngốc, hắn cho rằng, nàng là người duy nhất không ghét bỏ hắn.

Kết quả, kết quả là, vẫn như thế.

Mũi nàng chua xót nói: “Bởi vì ngươi vốn không ngốc a!”

“Cho dù vậy ngươi vẫn sẽ không gả.”

”Đó là bởi vì…” Đợi một chút, nàng hỏi: “Vì sao đột nhiên muốn thành thân gấp như vậy?”

”Phải thành thân, a nương mới bằng lòng rời đi.”

“Đi? Đi chỗ nào?” Thẩm Xuân Thủy vì sao lại đi?

Hắn lại đóng chặt miệng, quay mặt đi không nói.

Tính trẻ con, phảng phất cùng nàng giận dỗi – ngươi không lấy ta, tại sao ta phải nói cho ngươi biết!

Cũng đúng, ngày hôm nay hắn nói đã hơn cả tháng gộp lại.

Làm khó hắn một câu hỏi ắt sẽ có một câu trả lời, xem ra thật có thành ý, thực sự nghiêm túc muốn cưới nàng.

“Cho dù, ta không phải cô nương trong sạch, ngươi vẫn muốn cưới sao?” hắn há miệng, giống như suy nghĩ nên tiếp tục giận dỗi hay trả lời nàng.

“Ngươi….tốt lắm.” Hắn rầu rĩ nói, tăng mạnh giọng điệu cường điệu: “Rất tốt với ta.”

Từ trước tới nay không thành thạo diễn đạt, trình độ biểu đạt cao nhất cũng chỉ có tới đây, nhưng hắn vẫn cố đào óc, cố gắng nói ra suy nghĩ trong lòng: “Thê tử….cùng nhau cả đời. Lục Tưởng Y xem thường ta … ta không cần cùng nàng trải qua cả đời….Ngươi, chỉ có ngươi mới có thể.”

Nói hắn ngốc, trong lòng hắn vẫn là sáng như tuyết, đối với chuyện chung thân đại sự cả đời đều kiên định, nửa điểm cũng không qua loa.

Hắn biết ai đối tốt với hắn, ai lại tận đáy lòng khinh thường hắn.

Không phải ai cũng tốt với hắn, chỉ có nàng, Lục Tưởng Vân, người duy nhất hắn muốn cưới.

Điều nữ nhân muốn không phải là nhận định độc nhất vô nhị như thế này sao?

Hắn có chỗ nào ngốc? Nàng cảm thấy ở phương diện này, Tưởng Y nếu có một nửa khôn khéo của hắn là tốt rồi.

Trái tim trong nháy mắt mềm ra.

Nàng đứng dậy, trở ra phòng trước ôm lấy bình sứ, thả lại trong lòng hắn, ôn nhu nói: “Giữ cho tốt, đi tìm phụ thân ta, nói ta đã đồng ý, muốn ông nhận lấy, ta sẽ gả.”

Hắn ngửa đầu nhìn nàng, giống như muốn phán đoán lời nàng có thật hay không, hay chỉ là thuận miệng nói cho có lệ với hắn.

“Phụ thân nuôi dưỡng ta nhiều năm như vậy, sính lễ này, là ngươi giúp ta hồi báo ơn dưỡng dục, ta mới có thể gả vào Chúc gia, an tâm cùng ngươi sống qua ngày, hiểu không?”

Cho nên là….đáp ứng rồi sao?

“Ngươi nếu không ghét bỏ ta, thì đến cưới ta đi! Đừng có ngốc hồ hồ ôm bình sứ đến, nói với thẩm Xuân Thủy một tiếng, để bà mang theo bà mối và ngày sinh tháng đẻ, bồi ngươi cầu thân, nhớ kỹ chưa?”

Hắn ngây ngô gật đầu, cũng không biết có phải thực sự hiểu chưa.

Nàng cười cười thản nhiên đứng dậy, trong đầu một khi có quyết định, tâm sự lâu ngày cuối cùng cũng được gỡ xuống, cước bộ cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Đi thong thả ra khỏi phòng ngoài, nhìn thấy thẩm Xuân Thủy đứng ở trong sân, hiển nhiên là chờ nàng.

“A thẩm.”

“Cảm ơn ngươi, Tưởng Vân.” Thẩm Xuân Thủy hướng nàng làm đại lễ.

Nàng phát hoảng, nàng làm sao có thể chịu nổi đại lễ này của trưởng bối, vội vàng vươn tay ngăn lại: “A thẩm, thẩm đừng làm vậy.”

“Ta biết là A Phong làm khó dễ ngươi.”

Đứa nhỏ kia không hiểu đạo lí đối nhân xử thế, giống như một tiểu hài tử, nháo nàng nếu không cho ăn sẽ không vui vẻ, làm Tưởng Vân khó xử, không thể không đồng ý.

“Thẩm nhìn con giống miễn cưỡng lắm sao?” Việc hôn nhân đại sự, làm sao miễn cưỡng được?

“A Phong chúng ta….trèo cao.”

Xuân Thủy thẩm đương nhiên biết Tưởng Vân tốt, trí tuệ linh hoạt lại hiểu lòng người, sau khi đến tuổi cập kê bao nhiêu nam tử đến cầu thân, muốn phá hỏng cửa nhà Lục gia, ai cũng đều muốn cưới được một thê tử hiền tuệ biết chăm lo nhà cửa, nhưng ai nàng cũng không đồng ý, nên kéo dài đến bây giờ.

Thẩm Xuân Thủy ngay cả mơ cũng không dám mơ tưởng xa, Tưởng Y là yếu ớt chút, nhưng muốn cưới vào cửa, tốt xấu cũng có thể làm bạn cùng A Phong, để cho đứa nhỏ này không cô đơn một mình.

Cũng không nghĩ đến, đứa nhỏ này có lòng tham như vậy, thế nhưng mở miệng liền hướng Tưởng Vân cầu thân, ngay cả bà đều là ngoài ý muốn.

Càng ngoài ý muốn hơn nữa là, bao nhiêu thanh niên tuấn tú tài giỏi Tưởng Vân đều không để vào mắt, vậy mà lại đồng ý.

A Phong này, không biết là tu mấy kiếp a!

“A thẩm, con thật tình đau lòng cho A Phong, muốn gả cho hắn, làm bạn với hắn cả đời.” Nàng không biết thẩm Xuân Thủy nghe được bao nhiêu, nhưng có chuyện nhất định phải nói.

Phu thê không phải là như vậy sao? Đau tiếc đối phương, nghĩ cho đối phương, an an ổn ổn, cũng chính là cả đời.

Hắn đã kiên trì muốn nàng, vậy nàng sẽ thay phụ thân báo đáp lại ân tình mà Lục gia nợ Chúc gia, sẽ chăm sóc thương yêu nam nhân này cả đời.

Mãi đến vừa rồi, nàng mới giật mình tỉnh ngộ, hóa ra chính mình cũng cổ hủ câu nệ để ý miệng lưỡi người đời như thế.

Trên giá trị của thế tục, hắn không tốt.

Trên lễ giáo, nàng cũng không tốt đẹp.

Nhưng mặc cho bên ngoài nói cái gì, cũng không tổn hao gì đến bản chất tốt đẹp, không phải sao? Bởi vậy, hắn thủy chung kiên trì, nàng là tốt nhất.

Cũng là như thế, nàng có gì không dám gả?

Thẩm Xuân Thủy gật đầu: “Trong nhà thúc giục ta vài lần, nhi tử ta năm trước thành thân, muốn ta về quê hưởng phúc, mà ta nghĩ bên cạnh A Phong không có ai chăm sóc, thế nào cũng không đi được, nay ngươi đã nguyện ý gả, ta cũng có thể yên tâm mà rời đi.”

Thì ra đây là ý tứ trong miệng hắn: “Phải thành thân, a nương mới bằng lòng rời đi.”

Hắn biết chính mình là gánh nặng của bà, làm cho thẩm Xuân Thủy không có biện pháp trở về cùng người nhà đoàn viên, bởi vậy gấp rút thành thân, để cho thẩm Xuân Thủy yên tâm về nhà.

Nhớ rõ lúc ban đầu chuyện ngoài ý muốn phát sinh, song thân đột nhiên mất, bên cạnh hắn cũng chỉ còn có vị nhũ mẫu này chăm sóc, sau khi phong bế chính mình đằng đẵng suốt hơn tháng trời, thì suốt ngày kêu thẩm Xuân Thủy là  “A nương”, có người bảo sửa cũng không sửa được.

Nàng nghĩ, Xuân Thủy thẩm không phải là thân nương (mẹ ruột) của hắn, điểm này chính trong lòng của hắn so với ai đều rõ hơn cả, nhưng mỗi khi bị khi dễ, chịu ủy khuất, vẫn sẽ bổ nhào vào lòng thẩm Xuân Thủy khóc gọi a nương.

Thẩm Xuân Thủy thật tình đau tiếc cho đứa nhỏ này, mới mười tuổi đã không còn người thân, may mắn phụ mẫu hắn còn để lại chút tiền tích góp cho hắn, cũng giúp phần nào cho thẩm Xuân Thủy, thế này mới có thể nuôi hắn lớn. Vài năm đầu, phải bôn ba chung quanh, mang hắn đi đến danh y điều trị, chăm sóc đến nay, thẩm Xuân Thủy cũng đã xem hắn thành đứa con của mình mà quan tâm.

Dù vậy, chính A Phong cũng biết, cảm tình không thể thắng tình mẫu tử, hắn cũng không thể không có lí lẽ bá chiếm người, thẩm Xuân Thủy lớn tuổi, sẽ tưởng niệm con trai con dâu của bà, mà hắn cũng đã trưởng thành không cần người khác chiếu cố, để cho bà về nhà hưởng phúc, ngậm kẹo đùa cháu mới hợp lý.

Lục Tưởng Vân nghĩ, nam nhân kia rõ ràng là tất cả đều không có gì, vẫn nghĩ cho người khác, không nhịn được xót xa.

“A thẩm yên tâm, ta sẽ chiếu cố A Phong, không để hắn chịu thiệt, chịu ủy khuất.”

Nói chung, những lời này không phải là nên để nhà trai nói sao?Thẩm Xuân Thủy cũng biết, A Phong quả thật là cần một người khoan dung biết chăm sóc.

Nếu có thể cưới Tưởng Vân, có hiền thê tốt như vậy vì hắn mà suy nghĩ, tính toán, vậy là bà đã có thể chân chính buông lo lắng xuống.

Lục Tưởng Vân dừng một chút, nói tiếp: “Chính như lời năm đó Chúc bá nói, này là nhân duyên trời định không phải sao?”

Cười cười, nàng liền hướng cửa sổ kêu lên: “Chúc Xuân Phong, ngươi phát ngốc gì đó? Ta muốn trở về, vị hôn phu không cần tiễn ta một đoạn sao? Cẩn thận ta đổi ý không gả…”

Chưa nói xong, nam nhân vội vả chạy ra, rất kích động đụng vào cửa một cái, nhờ nàng thân thủ nhanh lẹ đỡ kịp, hắn liền nắm loạn xạ vạt áo của nàng.

“Ta, ta đi, ta đi…” Không thể đổi ý.

Nàng cười không nói, thuận thế nắm lấy tay hắn.

“Có muốn ăn điểm tâm không? Buổi sáng cùng Tưởng Y, Tưởng Dung đi dạo chợ, có mua ít điểm tâm trở về, đợi chút về nhà ta đưa cho ngươi.”

“Muốn.”

“Ăn điểm tâm phải kết hợp với uống trà, ta sẽ lén trộm của phụ thân một bình trà xuân hảo hạng cho ngươi.”

“Tốt.”

“Cái gì cũng đều muốn, thật là có lòng tham nha.”

“….” Mới không phải lòng tham.

Vai kề vai, hình ảnh hai người càng lúc càng xa, đối thoại dần dần nghe không rõ nữa.

Thẩm Xuân Thủy mỉm cười,  xoay người đi vào nhà.

Tưởng Vân về sau sẽ biết, A Phong chỉ có đối với người thân của mình mới ngàn nói trăm thuận như vậy, một khi trong đầu đã nhận định, chỉ cần là người nọ cho, vô luận tốt xấu tất cả đều sẽ vui mừng đoán nhận.

Trước kia, chưa bao giờ phát hiện, hai người bọn họ xứng đôi như thế.

Vân Tưởng Y thường hoa Tưởng Dung, Xuân Phong phất hạm lộ hoa hồng.

Ngày hè gió nhẹ này, nhưng lại cũng có hơi thở dào dạt ý xuân, tràn đầy, tràn đầy ngọt ngào đến ngấy đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Bach thao, TTripleNguyen, Tử Quân, boonboon, heocon111, lamlinh81, linhkhin, qu33njc39x, zinna
     
Có bài mới 10.06.2013, 23:44
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83715 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Chồng khờ - Lâu Vũ Tình - Điểm: 12
Edit & Beta: Thư Kỳ

Chương 2

Lục Khánh Tường thấy hai người tay trong tay trở về, cũng đã cảm thấy có vài phần hiểu rõ.

Lục Tưởng Vân kêu hắn ngồi xuống một lát, ăn bánh uống trà, thấy hắn khá thích bánh hạnh nhân mặn mặn ngọt ngọt, liền đem phần có dư gói lại cho hắn mang về.

Đưa hắn ra đến cửa, gặp Tưởng Y.

Muội muội cho rằng hắn đến bàn chuyện hôn nhân, sắc mặt không vui mắng hắn hai câu: “Ngươi như thế nào lại không biết xấu hổ như vậy? Ta đã nói không muốn gả, ngươi nếu không cưới được thê tử thì cũng đừng cố gắng tìm đến ta!”

Chúc Xuân Phong không thèm để ý, ngay cả liếc cũng không thèm liếc mắt một cái, lướt qua người nàng chạy đi.

Trước khi đi, hắn dường như nghĩ đến cái gì lại quay trở lại, hỏi: “Ngày mai, nói a nương đến?”

Nàng cười đáp: “Muốn có thê tử như vậy a?”

Hắn không phản bác, mặc cho nàng cười, kéo tay nàng nắm lấy, lúc này thực sự rời đi.

Lục Tưởng Vân mới đóng cửa, đã chống lại sắc mặt khó coi của muội muội ở phía sau.

“Ta nói rồi, ta không gả cho hắn, ai cho phép tỷ tự mình làm chủ…:”

“Ta gả, câm miệng của muội lại, Lục Tưởng Y, sau này hắn sẽ là tỉ phu của muội, nói chuyện khách khí một chút.” Nàng rất ít khi dùng thái độ nghiêm trọng đối với muội muội, nhưng thật sự Tưởng Y rất vô lý!

Từ nhỏ đã sủng ái nàng, không để cho nàng chịu một chút cực khổ nào, sủng đến độ không hiểu nhân tình lí lẽ, nàng có tư cách gì tự cao tự đại, tùy tiện xem thường người khác, nhục nhã người khác chứ? Là bởi vì túi da của tên kia so với hắn đẹp mắt hơn một chút?

Có lẽ một ngày nào đó ăn đau khổ, rút được bài học kinh nghiệm, mới có thể lớn lên, học được cách tôn trọng người khác.

Lục Tưởng Vân vào nhà, chia sẽ tâm sự với phụ thân một phen, cho thấy ý nguyện của mình.

Lục Khánh Tường vốn còn muốn khuyên can, nàng không cần phải chịu thiệt, bất quá chỉ bị coi là tiểu nhân không giữ chữ tín, chịu toàn thôn phỉ báng mà thôi, là do nàng luôn cường điệu tuyệt đối không chịu ủy khuất, nàng là cam tâm tình nguyện gả cho Chúc Xuân Phong.

Phụ thân chấp nhận nói về sau nàng tự gánh vác.

Nàng mặc kệ người ngoài thấy như thế nào, nam nhân này giản dị tự nhiên, tính tình đơn thuần không giả tạo, cực kỳ trân quý, nàng muốn dùng cả đời này đau tiếc hắn, chiếu cố hắn, đáng giá.

Về phương diện khác, nàng cũng nhận ra được, phụ thân đối với danh mục sính kim của Cát gia tương đối động tâm, cố ý muốn nhận.

Về thái độ làm người của Cát Thế Dân, nàng đã nói lại với phụ thân làm tròn nghĩa vụ của nàng, phụ thân lại coi trọng gia thế nhà người ta, nếu kết thông gia đi ra ngoài cũng nở mày nở mặt, nha đầu Tưởng Y kia nàng khuyên cũng không nghe, đã như thế, nàng sẽ không nói thêm gì nữa cả.

Cách một ngày, nàng nói phụ thân ở trong nhà chờ, Chúc Xuân Phong đúng hẹn đến, cùng bà mối và thẩm Xuân Thủy thỏa thuận danh mục quà tặng, định ngày đón dâu.

Hết một ngày, Lục Tưởng Vân chấm dứt kỳ nghỉ phép, nàng trở về bên trong thành thu xếp công việc chuyển vào trong thôn để có thời gian toàn tâm toàn ý quan tâm cuộc sống của A Phong.

Thật ra thì lần trước trở về, nàng đã mở miệng chào từ giã, muốn về nhà giúp phụ thân quản lý vườn trái cây, kể từ đó giống như trời đã định sẵn từng việc từng việc kéo tới.

Cũng tốt, cùng nơi đó cắt đứt quan hệ sạch sẽ, từ này A Phong đã trở thành trượng phu của nàng, hết thảy không bao giờ nhớ lại chuyện quá khứ nữa.

Ngày ấy rời thôn, A Phong dậy thật sớm, đưa nàng đến cổng thôn.

Hai người ước định ngày trở về, xử lý xong hết mọi chuyện nàng sẽ về thôn, lên kiệu hoa gả cho hắn.

Tính tình A Phong thẳng thắn, thường có người khi dễ hắn khờ ngốc, thuận miệng sẽ hù dọa hắn, bởi vậy nàng mới đem chi tiết kể rõ rành mạch cho hắn biết, không có mơ hồ.

Hắn mỗi chữ đều ghi tạc trong đầu, đến ngày ước định trở về thôn, hắn đã ở bên ngoài phường thêu chờ đón nàng.

Nàng khá là ngoài ý muốn: “Thế nào lại đến đây?”

”Đưa ngươi về nhà…..không thể…..không thể đổi ý…..”

Hắn xem lời nói đùa ngày ấy của nàng là thật sao? Sợ nếu không đón nàng về nhà, nàng sẽ đổi ý không gả cho hắn?

Người này, sao ngốc đáng yêu như vậy? Lại đem toàn bộ lời nàng nói đều cẩn thận tiếp thu, hoàn toàn nghe theo.

“Ta nào có không biết phân biệt phải trái như vậy?” Nàng cười ra tiếng, đưa tay cười đùa vo vê loạn tóc hắn.

Hắn cũng không nhúc nhích, ngoan ngoãn để nàng đùa.

“Ngươi tới sớm, ta còn chưa đi mua điểm tâm, đợi lát nữa cùng đi.”

“Tốt.”

Nàng đang muốn đưa tay giao cho hắn, tiếng bước chân vội vàng mà hỗn độn từ bên trong truyền đến, nam nhân thần sắc hoảng loạn, hô to: “Vân nhi!”

Tâm tình vừa tốt lên của nàng tất cả đều bị chôn vùi.

Nàng thấp giọng muốn hắn chờ một lát, sau đó quay đầu nhìn lại, khẽ cười: “Chúng ta qua bên kia nói chuyện.”

Chúc Xuân Phong đứng ở một bên, nàng muốn hắn chờ, hắn sẽ im lặng chờ, có vài lần, âm lượng quá lớn truyền đến, nàng không biết tai hắn rất thính, nghe thấy.

Nam nhân kia áo mũ chỉnh tề, tướng mạo so với người thường vô cùng tốt, giờ phút này lại rối loạn phương hướng, không còn tao nhã.

“Ngươi và ta trong lúc đó chưa từng hứa hẹn, ta vì sao lại không thể gả?”

“Ta nói rồi ta sẽ cho nàng công đạo, nàng vì sao lại không thể chờ một chút?”

”Ta chờ ba năm, kết quả đâu? Đừng lừa người dối mình, ngươi cùng ta đều rõ ràng, cho dù có chờ nữa cũng sẽ không có kết quả, trừ phi ta nguyện chung một phu với người khác.”

“Vậy….”

“Không có khả năng, ta sớm đã nói, ta không cần gia thế môn phong, nhưng nhất định phải một phu một thê, ngươi không làm được, thì sớm chặt đứt, đối với ta và người đều tốt.”

Nam nhân đau đớn nhắm chặt mắt: “Nàng vì cái gì lại quật cường như thế, không thể nhường một bước sao?”

Nàng cười cười: “Tình yêu, nếu nhường một bước, tất cả đều thua.”

Nàng thà rằng hoàn toàn từ bỏ, đau một lần rồi thôi, chứ tuyệt đối không chấp nhận một đời tra tấn đau đớn.

Hai nữ nhân, làm sao có thể chung một phu? Chỉ cần có yêu sẽ có ghen tị, đục khoét là bản tính của con người, nàng không muốn tương lai biến thành ngay cả bản thân cũng không thể nắm trong tay, chán ghét chính mình.

“Cho nên nàng thà rằng gả cho sơn dã thôn phu bỏ phí một đời? Như vậy có đáng không?”

”Đúng vậy.” Là tốt nhiều lắm.

Có lẽ không có tình yêu, nhưng có thông cảm, đau tiếc lẫn nhau, một đời một phu một thê, gần nhau đến già, mỗi ngày đều trôi qua trong yên bình có cái gì không tốt?

Cuộc sống không phải chỉ có tình yêu, còn có nhiều loại tình cảm khác, cũng đáng giá thưởng thức, đáng giá để quý trọng. A Phong là người nàng thương tiếc, cũng là người đáng giá để cho nàng đối đãi tốt.

Nàng phất tay áo, xoay người rời đi, không quay đầu lại.

“Đi thôi, đi mua điểm tâm.”

Chúc Xuân Phong thăm dò liếc nhìn nàng một cái.

Nàng không cười, trước kia bên khóe môi nàng luôn có ý cười nhợt nhạt, giờ không thấy.

Nhìn thấy nam nhân kia nàng sẽ không cười.

Ngay cả tay hắn, nàng cũng quên nắm.

Đáy mắt nàng thực trầm trọng, có gì đó thực trầm trọng, hắn cũng không phải thật sự hiểu được, cũng không biết cách đuổi nó đi, làm cho nàng lại cười cho hắn xem.

Đến cửa hàng bánh ngọt, mua xong điểm tâm, một đường về thẳng trong thôn, bọn họ vẫn chưa nói thêm câu gì.

Hắn vốn trầm mặc, một khi nàng không mở miệng, hắn ngay cả nói đều sẽ không nói.

Hắn mặc dù ngớ ngẩn, nhưng ít nhất cũng biết được, không thể cứ để nàng đi như vậy.

Đưa nàng về đến cửa, hắn đột nhiên giữ chặt tay nàng, lấy ra một khối điểm tâm mua trong thành đưa đến miệng nàng.

Nàng sửng sốt, giật mình hiểu được.

Hắn biết tâm tình nàng không tốt, cũng không biết làm như thế nào an ủi nàng, vì thế dùng chính phương thức nàng thường qua lại với hắn, chỉ cần làm cho hắn vui sướng, hắn cũng sẽ làm như vậy.

Hắn chính là muốn nàng vui vẻ.

Hốc mắt bổng dưng nổi lên một tầng hơi nước,nàng một ngụm, lại một ngụm, ăn hết khối điểm tâm trên tay hắn, hắn định lấy tiếp khối thứ hai, nàng bỗng chốc dùng sức ôm lấy hắn: “Thực xin lỗi!”

Hắn phát hoảng, bánh ngọt rơi xuống đất, hoảng sợ không biết nên làm như thế nào đáp lại.

“Ta biết không nên như vậy, sau này…sau này ta sẽ không vì hắn mà đau lòng, ta sẽ đem tất cả vứt bỏ sạch sẽ, toàn tâm toàn ý làm thê tử tốt của ngươi, A Phong, ngươi tin tưởng ta, không cần tức giận…”

Nàng không có làm gì sai, vì sao phải xin lỗi?

“Không, không tức giận…” Chỉ cần nàng không khổ sở là tốt rồi.

Nhớ tới phương thức khi còn bé a nương hay dỗ hắn, một chút, lại một chút, ngốc nghếch vỗ vỗ lưng nàng.

Nàng ôm hắn thật lâu, hắn cũng vỗ thật lâu, Lục Tưởng Dung vừa vặn đi ra, làm cho hai người bọn họ vội vàng tách ra.

Tiểu muội chặc lưỡi liếc mắt nhìn bọn họ một cái, nín cười làm bộ không có việc gì thong thả đi ra.

Hai người nhìn đông nhìn tây, chính là không dám chống lại cái liếc nhìn của tiểu muội.

“Ta, ta phải về nhà…” Chúc Xuân Phong cũng không hiểu được trong lòng dường như làm hư cái gì đó, rõ ràng không có làm sai việc gì, lại giống như hồi nhỏ phạm phải chuyện xấu, cấp tốc muốn chạy khỏi hiện trường.

“A, đợi chút.” Lục Tưởng Vân giữ chặt hắn.

Hồi sáng nháo hắn, làm cho tóc hắn loạn xạ, hắn lại không chú ý bề ngoài, thường là tóc để tùy ý rối loạn.

Nàng nhìn chung quanh mình, rất nhanh liếc mắt một cái, kéo hắn tới vườn trái cây sau nhà.

Tìm một bóng cây, kêu hắn ngồi xuống, lấy ra một cây lược, quỳ gối phía sau hắn giúp hắn chải tóc lại cẩn thận, sau đó tháo dây cột tóc màu xanh lam trên tóc mình, bới tóc hắn lại.

“Tháng trước vừa qua lễ trưởng thành phải không?” Đáng tiếc khi đó nàng không có ở trong thôn, không biết có ai làm lễ trưởng thành cho hắn hay không.

“A nương có nấu mì trường thọ.”

“Thế nào đủ?” Không dạy hắn chải kiểu tóc trưởng thành của nam tử sao?

Ai ngờ người nọ được một tấc lại tiến một thước, hướng trên đùi nàng nằm xuống, tùy hứng yêu cầu: “Về sau thành thân đều cho ngươi chải cho ta.”

Lục Tưởng Vân kinh ngạc.

Nghĩ cũng biết, tâm tư hắn đơn thuần, khi nào nghĩ sẽ chiếm tiện nghi, chính là như đứa nhỏ làm nũng thôi.

“Tốt.” Nàng đôi mắt ôn nhu nhìn hắn, lòng bàn tay nhẹ nhàng mơn trớn tóc hắn.

Hắn thoải mái nheo mắt lại, an tâm, một câu lại một câu tán gẫu.

“Hồi nhỏ….nương cũng chải tóc cho ta….” Những lời này hắn chưa từng nói qua với ai, chính là không hiểu sao lại nói với nàng, muốn cho nàng biết rất nhiều rất nhiều chuyện của hắn.

Một câu nói không hết, đã nói rất nhiều rất nhiều câu.

Hắn vẫn không thích nói chuyện, nhưng nếu là nàng, thì được.

“Ừm, sau đó thì sao?”

“Sau đó….sau đó nương sẽ không có…..” Giọng nói nhỏ dần.

Nàng lúc này mới hiểu được, nương trong miệng hắn là chỉ mẹ ruột.

“A nương…a nương không phải là nương……phải ngoan, không thể nháo, không thể làm phiền bà….bằng không…bằng không…”

Lời nói đứt quãng, từ ngữ không diễn đạt được ý tứ, nhưng nàng vẫn hiểu.

Bởi vì thẩm Xuân Thủy không phải mẹ ruột, trong lòng hắn so với ai đều hiểu được, trong miệng tùy hứng kêu, nhưng vẫn không thể thay đổi sự thật, cho nên hắn bắt mình phải nhu thuận, nghe lời, ôn thuần lại hiểu chuyện, không dám làm gì quấy nhiễu người khác, chỉ sợ ngay cả thẩm Xuân Thủy cũng không cần hắn.

Khi còn bé thường xuyên bị bắt nạt, cũng im lặng, mặc cho người cười hắn là ngốc tử, không phải ngốc là không hiểu phản kích, là vì muốn ngoan, không thể bướng bỉnh nháo lên, chọc thẩm Xuân Thủy phiền lòng.

Một tiếng lại một tiếng a nương kia, kỳ thực là sợ bị vứt bỏ, lừa gạt người khác cũng là lừa gạt chính mình, hắn là đứa nhỏ của thẩm Xuân Thủy.

Mũi cay xè, nàng lặng lẽ quay mặt đi không để cho hắn thấy nước mắt của nàng, xoa xoa hai gò má hắn: “Sau này ngươi có thể tùy hứng, có thể hổ nháo, ta sẽ không tức giận chê ngươi phiền, nhiều nhất là phạt ngươi không ăn cơm.”

Chúc Xuân Phong giật nhẹ khóe miệng, bên má cọ cọ đùi nàng, vẻ mặt sung sướng.

Hắn rốt cuộc cũng có thứ chân chính thuộc về mình.

A nương là lừa chính mình, nhưng thê tử là thật.

Là của hắn.

Thê tử của hắn.

Hắn thỏa mãn, lặng lẽ cong môi lên cười.

Hôn sự định xuống, Lục Khánh Tường lại không thể không bằng lòng, nữ nhi đã nguyện ý gả ông cũng không thể nói gì thêm, hơn nữa có nhiều hương thân phụ lão làm chứng, nếu không chấp nhận, sau này Tưởng Vân sẽ bị người trong thôn phỉ báng khinh thường, tất cả chỉ có thể bất đắc dĩ nhận đứa ngốc làm con rể. Ông lấy việc đòi thật nhiều sính lễ để phát tiết biểu tình trong lòng.

Chúc Xuân Phong và Lục Tưởng Vân đều đồng ý tổ chức hôn lễ đơn giản, đúng cấp bậc lễ nghĩa là được.

Không tới một tháng sau, kiệu hoa liền tới rước dâu.

Ngày ấy đón dâu, tân nương được bà mối đỡ ra khỏi khuê phòng, sau khi bái biệt phụ thân, tân lang vẫn chậm chạp không đưa tay đón nhận, chính là nhìn nàng chăm chú.

Sẽ không phải ngay lúc này từ hôn đi?

Mọi người nín thở, không dám thở mạnh một cái, chờ xem ngốc tử này sẽ nháo cái gì cho mọi người chê cười.

Hắn không nói câu gì, đưa tay, ở ngay trước mặt mọi người đem hồng khăn chùm đầu tân nương kéo xuống.

Bà mối hô lên: “Ai nha, ta nói tân lang, khăn này phải vào động phòng ngài mới được tháo xuống a.” Làm sao ngu ngốc như vậy? Chẳng lẽ không có người dạy hắn sao?

Đây là đang làm cái gì a?

Đối với hành vi mặc danh kỳ diệu (không thể lý giải) này, nhạc phụ mất mặt muốn chết, thực không còn mặt mũi nhìn quan khách chê cười.

Tân nương tử vẫn bình tĩnh, chính là nhìn hắn cười nhạt.

Không phải Lục Tưởng Y, không phải là người khác, bọn họ không đem Tưởng Vân giấu đi, dùng lời lung tung lừa gạt hắn.

Hắn biết Lục Khánh Tường không bằng lòng gả Tưởng Vân cho hắn, mỗi lần thấy hắn sắc mặt cũng chưa từng tốt.

Thẳng đến giờ khắc này, hắn mới có thể thở ra một hơi, an tâm vỗ vỗ ngực, đem hồng khăn chùm trở lại, bỏ mặc cái tục lệ đáng ghét lại vướng bận, trực tiếp nắm tay nàng, đỡ nàng lên kiệu hoa.

“Xem tân lang gấp chưa kìa!” Tân khách trêu chọc cười nói.

Đem tân nương tử tiến vào kiệu hoa, một đường đưa thẳng vào cửa Chúc gia, từ nay thành người một nhà.

Lục Tưởng Vân ngồi một mình trong tân phòng, đang muốn xốc khăn lên hít thở không khí thì nghe thấy tiếng mở cửa vang lên, sau đó trước mắt sáng ngời, Chúc Xuân Phong đứng ở trước mặt nàng, trong tay bưng dĩa sủi cảo.

Người này kể từ hôm nay đã là trượng phu của nàng, ông trời của nàng, là tất cả của nàng.

“Tân khách đều đi hết rồi sao?” Rõ ràng còn nghe được tiếng huyên náo ngoài sân.

Hắn lắc đầu, đưa sủi cảo đến trước mặt nàng: “Ăn.”

Hắn là sợ nàng cả ngày chưa ăn cơm, sẽ đói, nên vội vàng đưa đồ ăn tới cho nàng?

Nàng cười: “Không thể như vậy, hôm nay chàng là chủ nhà, nên tiếp đãi tân khách.”

Hắn nhíu mày, tựa hồ thật phiền phức.

Cũng không phải không biết tính tình này của hắn, ai cũng không để ý tới, tân khách ồn ào hắn cũng vẫn không thèm đứng dậy, giao cho thẩm Xuân Thủy trong ngoài lo liệu.

Nàng kéo hắn xuống ngồi chung, cùng nhau ăn sủi cảo.

A nương có nói, phải uống rượu giao bôi.

Hăn rót hai ly rượu đến, cánh tay vòng cánh tay uống lên.

“Như vậy đã là phu thê sao?” Hắn không xác định lắm hỏi lại.

“Đúng vậy.” Nàng cười yếu ớt: “Tướng công.”

Hắn thích nàng kêu hắn như vậy.

Giọng nói ôn nhu, êm dịu, ánh mắt mang theo ý cười.

Cho tới bây giờ, cho tới bây giờ cũng chưa có người nào đối xử tốt với hắn như vậy, sẽ cười với hắn, sẽ cho hắn ăn bánh ngọt, vô luận hắn làm cái gì, cho tới bây giờ đều không chê cười hắn, nhẫn nại chỉ dạy hắn.

Hắn đứng dậy, từ dưới sàn lấy ra bình sành, đưa cho nàng.

Nàng nhận ra bình sành này, bên trong là toàn bộ tài sản của hắn, hiện tại mở ra chỉ còn dư chút bạc vụn.

“Thành thân đã tiêu hết.” hắn nói.

Đây là oán trách cưới nàng tốn nhiều tiền sao?

Hắn tiếp theo lại nói: “Rất ít, ta sẽ thực cố gắng, thực cố gắng làm việc, đem tiền trở về.”

“Vậy chàng đưa cho ta làm cái gì?” Cho tới nay, không phải đều do chính hắn bảo quản rất tốt sao?

“A nương nói sau khi thành thân đều nghe lời nàng.” Hắn cái gì cũng đều nghe, cái gì cũng cho nàng.

Lục Tưởng Vân cũng không ghét bỏ bình sành bần cùng này, cõi lòng hắn chịu uất ức chỉ biết toàn tâm toàn ý tin cậy: “Chúng ta cùng nhau cố gắng, đem tiền trở về.”

Nàng cất bình sành, thúc giục hắn ra phòng ngoài hỗ trợ tiếp khách, miễn cho bị người khác chê cười mới sớm như vậy đã muốn trở về tân phòng với tân nương tử.

Không quá nửa canh giờ, hắn đã trở lại, trong tay bưng một bồn nước ấm.

“Khách nhân đi hết rồi?”

”Đi rồi.” Hắn khẳng định gật đầu.

Sớm như vậy? Nàng nửa tin nửa ngờ.

Theo như tính tình của A Phong, xác định sẽ không lừa gạt nàng nhưng mà…..

Đang suy ngẫm, đã thấy hắn đặt bồn nước bên cạnh chân nàng…

“Ta nói nếu các ngươi không đi, Tưởng Vân sẽ không cho ta vào phòng.”

“……” Nàng run lên một cái thiếu chút nữa đá chân qua.

Chúc Xuân Phong, thể diện đều bị chàng làm mất hết!

Như thế rất tốt, từ nay về sau, toàn thôn đều sẽ chê cười nàng, nói tân lang vì muốn động phòng mà đuổi tân khách đi hết.

Hắn ngược lại dường như không có việc gì, ngồi xổm trước mặt nàng, tháo giày thêu của nàng ra, giúp nàng tẩy chân.

Trong lòng nàng đang bi thương lại bị hành động của hắn làm cho ngẩn ra: “Chàng làm cái gì vậy?”

Giúp thê tử rửa chân? Ai dạy hắn vậy chứ?

“Phụ thân cũng như vậy…..đừng nhúch nhích.” Bàn tay to của Chúc Xuân Phong nắm chặt, không cho nàng lui, còn không cẩn thận trừng mắt nhìn nàng không chịu phối hợp.

Công công (cha chồng)…..rửa chân cho bà bà (mẹ chồng).

Hắn làm như là việc đương nhiên, bàn chân trắng noãn mãnh khảnh dưới bàn tay hắn nắm, làm cho nàng có cảm giác ngượng ngùng một chút. Nhìn hắn thản nhiên tự tại, từng chỗ đều rửa tỉ mỉ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, đem mỗi ngón chân đều lau khô mới buông tay.

Ngồi trở lại bên giường, chớp mắt chờ mong nhìn nàng.

“……” Nàng không nói gì nhìn hắn.

“……” Hắn cũng nhìn nàng.

Nhìn tới nhìn lui như vậy cũng không phải biện pháp. Nàng thở dài, không ngại học hỏi thỉnh giáo: “Sau đó?”

“Đổi nàng.”

Đổi cái gì……A, nàng đã hiểu.

Tân nương ngồi xổm xuống, lễ thượng vãi lai (có qua có lại) cũng giúp trượng phu của mình tẩy chân.

Công công là người đọc sách, lại không ngại thế tục, sủng thê như thế, nàng nghĩ đôi phu thê này tình cảm hẳn rất sâu đậm, vì thế A Phong mới học theo.

Suy nghĩ của hắn thực thuần túy, trong lòng hắn, đây là bộ dáng phu thê nên có, cũng cho rằng các đôi phu thê trong thiên hạ đều như thế.

Rửa sạch chân, hắn sắp lại gối uyên ương, vỗ vỗ cái gối bên trong: “Nàng ngủ ở chỗ này.” Lại vỗ vỗ cái gối bên ngoài: “Ta ngủ nơi này.”

Bỗng nhiên lại thêm câu sau, hại nàng thiếu chút nữa làm nghiêng chậu nước…..

“Đứa nhỏ ngủ nơi này.”

“….” Đứa nhỏ ở đâu ra a!

Hắn không khỏi nghĩ nhiều lắm, tưởng tượng quá xa, chuẩn bị cả gối nhỏ cho đứa nhỏ.

Nàng liếc nhìn cái gối nhỏ đặt giữa giường, quả thực dở khóc dở cười.

Đổ nước rửa chân, trở lại trong phòng, hắn còn đang sờ bàn chân đã được rửa sạch sẽ, biểu tình ngốc hồ hồ.

“Sửng sờ cái gì?”

Hắn nhìn nàng khẽ nhếch môi lộ ra chút tươi cười, lui chân cho nàng tiến vào bên trong giường.

Nhớ tới đây là đêm động phòng hoa chúc của bọn họ, cõi lòng nàng đầy khẩn trương, thân thể cứng ngắc nằm bên cạnh hắn.

Hắn vươn tay, thay nàng đắp chăn, điều chỉnh lại vị trí nằm cho thoải mái, liền cảm thấy mỹ mãn nhắm mắt lại.

Nàng choáng váng, trong lòng băn khoăn căng thẳng, nhất thời không thích ứng kịp.

“A, A Phong….” Nàng đụng đụng người hắn.

“Đúng rồi, chưa thổi nến.” Hắn lại đứng lên, thổi tắt nến, lại nằm trở về.

“…..” Đây là nên khóc hay nên cười?

Được rồi, nói vậy là phụ mẫu cũng không ở trước mặt đứa nhỏ thân thiết, càng không có người dạy cho hắn biết chuyện khuê phòng, hắn ngốc hồ hồ cũng là có thể lý giải.

Phu thê mới cưới, hai người bọn họ nên từ từ thích ứng hoàn toàn với thân phận này, mọi việc nên thuận theo tự nhiên đi.

Bọn họ còn có thời gian cả một đời để cùng nhau vượt qua, có thể chạm rãi chung đụng, học được cách sinh hoạt phu thê.

Nghĩ như thế cũng liền giải tỏa được nổi sầu, hướng cánh tay hắn tựa vào.

Hắn tựa hồ bị dọa, chưa bao giờ chạm qua thân thể mềm mại của nữ nhân, ngay tại trong khủy tay hắn, hương thơm tràn ngập cõi lòng, hắn cả kinh tay chân luống cuống.

“Nàng, nàng…..nằm lên gối của đứa nhỏ.”

Nàng cười khẽ, sờ sờ cái gối nhỏ dưới tay: “Cái này từ đâu có?” Thoạt nhìn, không giống như mới mua.

“Ta, của ta, còn có tiểu y, tiểu hài, a nương đều cất giữ cho ta, nói mỗi đường kim mũi chỉ đều là nương khâu cho ta, phải cất giữ cho tốt.”

A nương còn nói, hiện tại hắn đã có thê tử, tiếp theo cũng sẽ có đứa nhỏ, hắn nghĩ rất nhanh sẽ dùng đến, nên lấy ra.

Nàng dường như có thể hiểu.

A nương trong lời nói là thẩm Xuân Thủy.

Nương là chỉ thân nương (mẹ ruột).

“Đứa nhỏ của chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc.” Có một phụ thân mong chờ “hắn” xuất hiện như vậy, đem mọi vật của chính mình đều lưu lại cho “hắn” như báu vật, có thể không hạnh phúc sao?

Thỉnh thoảng trao đổi vài câu nói, dần dần cũng thích ứng ôn hương mềm mại trong lòng, lá gan hắn lớn hơn, dùng chân vòng qua người nàng.

Nàng liếc hắn một cái, không né tránh, bên má cọ cọ gối nhỏ.

“Nàng, nàng đừng cọ, sẽ hỏng, còn phải để cho đứa nhỏ dùng….”

“Keo kiệt! Hiện tại chỉ thương đứa nhỏ, không thèm thương ta.”

“Ta thương! Ta đều thương.” Hắn nóng vội biện giải, xê dịch thân, ôm nàng, hào phóng đưa tay cho nàng nằm lên, sau đó an tâm, nghĩ không còn vấn đề gì.

Nàng nở nụ cười, không có dị nghị gì, dựa vào đầu vai hắn, bình yên nhắm mắt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Bach thao, TTripleNguyen, Tử Quân, boonboon, lamlinh81, linhkhin, qu33njc39x, tieuphong2012, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Du Thụy, Dungmitmymy, DuongPhiPhi, dương mạc ân, galy2802, Kimchi0604, Tien Huynh, tuvu, TUYẾTVTA3, táo lạ và 202 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.