Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Lưu manh đại hiệp - Đổng Ny

 
Có bài mới 28.06.2012, 02:50
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83656 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại] Lưu manh đại hiệp - Đổng Ny - Điểm: 9
Lưu manh đại hiệp


Tác giả : Đổng Ny

Convert: meoconlunar

Editor: Lạc Uyển cốc

Nguồn: https://meoconvuichoi.wordpress.com

Giới thiệu

Khúc Địch không cha không mẹ, trời sinh trời dưỡng chưa từng nghĩ sẽ phải làm đại hiệp,

Hắn bái sư học võ cũng chỉ vì muốn làm một đại phôi đản, giáo nhân không dám khi dễ hắn!

Từ nhỏ đã sống đầu đường xó chợ, tính cách lưu manh của hắn đã thành tính, không cách nào bỏ,

Miệng toàn nói hưu nói vượn, duy nhất chỉ có thật tình nói muốn thú sư tỉ làm vợ!

Oa nhi phấn ngọc điêu mài này là bảo bối của hắn, hắn thề cả đời sẽ đối đãi thật tốt với nàng;

Nhưng một biến cố đã làm cho sư tỉ mất tích, chỉ trong một đêm, đầu hắn đã bạc trắng, bắt đầu con đường tìm vợ.

Thời gian trôi qua hắn lại có được võ công cao cường cùng quyền thế,

Nhưng mà đã tìm được nàng, không ngờ chính là nàng….

Trên đời này người hiểu Khúc Địch nhất, chỉ có Đinh Đinh!

Từ nhỏ mất mẹ, nàng không nói ngon ngọt như sư đệ, đương nhiên sẽ bị hắn ảnh hưởng.

Tuy hắn miệng lưỡi trơn tru, làm việc giảo hoạt, nhưng đây chỉ là mặt nạ,

Kỳ thật nhìn hắn bề ngoài bất cần nhưng lại rất tốt, so với tất cả đều chính trực đáng yêu!

Lòng hắn thâm sâu, chỉ có nàng nhìn ra, cũng nhịn không được mà đau lòng cho hắn;

Cho dù thế sự đổi thay, nàng vẫn thương hắn, bởi vì hắn chính là đại hiệp trong lòng nàng….



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: valsk
     

Có bài mới 28.06.2012, 02:53
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83656 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Lưu manh đại hiệp - Đổng Ny - Điểm: 10
Chương 1

Edit: lv_vllv_vl

Beta: dark Angel

“Cha, cha đã về rồi” âm thanh như châu xao ngọc tinh vang lên, một đạo bóng dáng nhỏ chạy ra khỏi rèm cửa. Ánh nắng ráng màu trung, rọi vào khuôn mặt như phấn điêu ngọc mài càng thêm đáng yêu.

Một cô bé khoảng bảy, tám tuổi, tóc dài không cột không quấn, tung bay theo gió, giống như một tiểu long nữ, thanh tao, thoát tục không giống người phàm.

Đôi mắt to trong veo như nước vừa chuyển động, cô bé nhìn thấy cha mình đang cầm một bàn tay bẩn, giống như một con khỉ con, trực tiếp nhìn chằm chằm vào nàng, một đạo nước miếng như thác chảy xuống.

“Cha, hắn là…..” cô bé tên là Đinh Đinh, phụ thân nàng là Bạch Vân kiếm khách, là một cao thủ võ lâm.

Thiên hạ đệ nhất cao thủ này lại hé ra khuôn mặt khổ sở, thở dài rồi lại lắc đầu nói: “Cha không có tà tâm, bất quá là đến Tô Thành mua rựợu, cư nhiên lại trêu chọc vào sát tinh, tiểu hầu tử này không biết từ đâu chạy đến, nó đi theo ta mãi không buông, cha cũng không biết hắn muốn làm gì?”

Bị kêu là tiểu hầu tử, Khúc Địch là một tiểu lưu manh của thành Tô Châu. Mới vừa sinh ra lại bị vứt vào đống rác, cũng không biết cha mẹ là ai, là vài người khuất cái phát hiện ra hắn, nhất thời động tâm liền thay phiên nhau xin mấy bát cơm đến uy hắn.

Năm tháng trôi qua nhanh, đảo mắt đã mười hai năm, Khúc Đich không chết đói, được như hiện nay, bất quá bởi vì thiếu ăn cho nên vóc dáng giống như tám tuổi, lại thấp hơn Đinh Đinh nửa cái đầu, chân cũng gầy cảm giác nếu như gió thổi qua thì sẽ tan theo gió.

Vì sao Khúc Ðịch sống chết phải quấn quít bám lấy Ðinh Hoàn? Lại nói tiếp, thật đúng là quạ trong loài rồng.

Khúc Địch bất quá chỉ là một tiểu khuất cái đầu đường, ngẫu nhiên trở thành tên chôm ví tiền béo bở của người qua đường, tuy rằng không gia nhập chính thức các bang phái, nhưng công phu bái thiết (chắc là trộm tiền) được xưng là đệ nhất Tô Châu, bao nhiêu bang phái mời hắn nhập bọn, bất quá hắn chán ghét phải tuân lệnh người khác, cho nên cùng các bang phái khác đều chu toàn, gặp người liền kêu đại ca, chôm ví tiền cũng thường hiếu kính vài thủ lãnh của bang phái, bởi vậy các bang phái cũng không làm khó dễ.

Ngày ấy Ðinh Hoàn vào thành mua rượu, Khúc Ðình liếc mắt một cái là nhìn ra ví tiền của hắn phình to, một đôi tay tặc liền với vào lòng của Ðinh Hoàn.

Hắn không biết cái gì là võ lâm nhân sĩ, tưởng là tiền ở trên người Ðinh Hoàn là của tham, trăm triệu lần cũng không nghĩ tới. Võ công của Ðinh Hoàn được xưng là đệ nhất thiên hạ, phong cách hành sự cũng rất khí phách, chưa bao giờ để ý mặt trước của cửa hàng, nhìn thế nào cũng giống một lão nhân tao nhã.

Hắn tâm địa rất tốt, vừa thấy Khúc Ðịch đã biết là một đứa nhỏ khốn khổ, cho nên cũng không làm khó dễ hắn, thấy bàn tay tặc đến, hắn bộ pháp liền thay đổi, tạo ra khoảng cách để tránh đi.

Ai ngờ Khúc Địch trời sinh tính tình lưu manh, hắn lần đầu tiên bái thiết, Ðinh Hoàn nếu vạch trần hắn, Khúc Địch còn có thể sờ sờ cái mũi, tự nhận xui xẻo, từ nay về sau sẽ không dây dưa.

Đinh Hoàn cũng chỉ là cố tình lui đi, một câu cũng không nói, Khúc Địch lại nghĩ Đinh Hoàn trêu đùa hắn, tính tình lưu manh giống nhau, cho nên hạ quyết tâm lấy bằng được túi tiền của Đinh Hoàn.

Cứ như vậy, Đinh Hoàn xuống núi mua rượu ba ngày, Khúc Địch liền theo hắn ba ngày, Đinh Hoàn như thế nào đuổi đều đuổi không xong, bất tri bất giác liền theo tới nhà của Đinh Hoàn — Bạch Vân trang.

Tên Bạch Vân trang này đặt, kỳ thật chính là dựng mấy khúc gỗ tạo thành phòng ở, trên một ngọn núi nhỏ ở ngoài Thành Tô Châu.

Khúc Địch vừa đi theo Đinh Hoàn vào núi, thấy Bạch Vân trang kia một bộ dạng nghèo kiết hủ lậu, vốn đã muốn rời đi, ai ngờ Đinh Đinh đột nhiên chạy ra.

Hắn vừa thấy Đinh Đinh! Đầu dường như bị sét đánh trúng, hồn rời khỏi thân.

Trời ạ, hắn lớn lên ở Tô Châu đến giờ này cũng chưa thấy qua cô gái nào thủy linh động lòng người như vậy, tựa như tiên nữ trên thiên giới, không mang theo nửa điểm tục khí ở nhân gian.

Hắn nước miếng cứ thi nhau chảy xuống, trong đầu hồi tưởng lại năm mười tuổi, nghe nói hoa khôi của Tú Xuân lâu xinh đẹp, diễm lệ cỡ nào. Ðứa nhỏ trời sinh trời dưỡng nên trưởng thành sớm, liền đi theo mấy tên côn đồ lưu manh tiến vào Tú Xuân lâu, nhìn lén hoa khôi tắm rửa.

Kia hoa khôi làn da trắng nõn, mặt như hoa đào, lập tức kích thích mấy tên côn đồ sinh ra tâm hoả, máu mũi không biết chảy bao nhiêu.

Khúc Địch vốn tưởng rằng hoa khôi của Tú Xuân lâu chính là thiên hạ đệ nhất mỹ nữ, không thể tưởng được nhà gỗ tồi tàn này lại xuất hiện một tiểu nha đầu, khí chất, phong vận so với hoa khôi kia không biết còn đẹp hơn bao nhiêu lần.

Đây mới là đệ nhất mỹ nữ chân chính a! Khúc Địch nắm chặt nắm tay thề, đời này nhất định phải cưới tiểu nha đầu này làm vợ. Có nàng, dù cấp hắn núi vàng núi bạc hắn cũng không quay đầu lại.

Lập tức, Khúc Địch phốc một tiếng quỳ xuống. “Tỷ tỷ, tiên nữ tỷ tỷ, van cầu ngươi thương hại tiểu hài tử đáng thương……” Mãnh liệt cắn một chút đầu lưỡi, thiếu chút nữa liền tiết lộ hơi thở lưu manh. “Tiểu tử Khúc Địch, từ nhỏ không có cha mẹ, chỉ có thể ở trong thành  Tô Châu ăn xin mà sống, không biết khi nào thì đói chết ở dưới gầm cầu. Tiểu tử xem vị lão tiên sinh này tiên phong đạo cốt, khẳng định rất có năng lực, liền cầu hắn thu lưu tiểu nhân, làm nô làm phó không sao, chỉ cầu có một miếng cơm ăn, đáng tiếc lão tiên sinh……” điều thứ nhất trong thủ tục của lưu manh, nói chuyện ấp a ấp úng, nửa thật nửa giả, mới hù được người. “Tiên nữ tỷ tỷ, xin ngươi hảo tâm hỗ trợ van cầu lão tiên sinh, thu tiểu tử đi!”

Nghe xong lời nói này Đinh Đinh hai mắt lưng tròng đẫm lệ, tuổi nàng thường tràn ngập tình yêu, bình thường hay kiểm tra tiểu hầu bị thương, đem chim nhỏ về nhà nuôi, huống chi là một con người ?

Lập tức, nàng mắt to sáng ngời nhìn về phía phụ thân.

Đinh Hoàn há hốc mồm, này Khúc Địch theo hắn ba ngày, chưa từng có nói với hắn trên nửa câu, như thế nào đột nhiên liền biến thành muốn hắn thu lưu, bản thân hắn cũng không hiểu?

“Phụ thân.” Đinh Đinh dậm chân nói: ” Người bình thường không phải thường hay dạy Đinh nhi, lão ngô lão cùng với nhân chi lão, ấu ngô ấu? Làm người phải có tấm lòng từ bi, người như thế nào gặp một đứa nhỏ đáng thương như vậy cũng không chịu giúp đỡ một phen?”

“Ta……” Đinh Hoàn vô tội a! Đang muốn kêu oan.

Bên này, Khúc Địch đã muốn bắt đầu đùa giỡn vô lại, bang bang phanh, dập đầu lung tung. “Tiên nữ tỷ tỷ, ngươi giúp ta đi! Tiên nữ tỷ tỷ, tiểu tử cấp ngươi dập đầu, nguyện ý cả đời nhất định đi theo bên người của ngươi làm trâu làm ngựa, chỉ xin ngươi thu lưu tiểu tử, cấp tiểu tử một miếng cơm ăn, tiên nữ tỷ tỷ……” Đương nhiên rồi, ở trong lòng Khúc Địch thầm nghĩ, cả đời này nhất định còn bao gồm cả đồng thực cộng tẩm (cùng nhau ăn cùng nhau ngủ), vành tai và tóc mai chạm vào nhau……

“Này!” Đinh Hoàn phát hiện trong mắt của Khúc Địch không có ý tốt, đang muốn ngăn cản nữ nhi dẫn sói vào nhà, nữ nhi cũng đã tự chủ trương kéo Khúc Địch đi vào trong phòng.

“Khúc Địch…… Ân, về sau ta còn là gọi ngươi Tiểu Địch đi, như vậy có vẻ không xa lạ. Phụ thân không thu lưu ngươi không quan hệ, ta thu, cũng không cần ngươi làm trâu làm ngựa, dù sao Bạch Vân trang cũng không thiếu một miếng cơm cho ngươi ăn, ngươi liền làm……” Nàng xem xem Khúc Địch chỉ đứng tới bên tai của mình, trực giác liền cho rằng hắn tuổi còn rất nhỏ. “Làm đệ đệ của ta đi, ta cho tới bây giờ cũng không có huynh đệ tỷ muội, thực hâm mộ người ta tỉ đệ hài hòa, ngươi nhận ta làm tỷ tỷ, về sau ta nhất định hội hảo hảo chiếu cố ngươi.”

Ta mới không cần làm đệ đệ ngươi, ta muốn làm tướng công của ngươi. Khúc Địch trong lòng nghĩ như vậy, miệng lại ngọt giống như mật ong. “Tiểu Địch thật sự là phước đức ba đời mới có thể có một tiên nữ tỷ tỷ xinh đẹp đến như vậy , tỷ tỷ, tỷ tỷ……” Nói xong, hắn đầu liền hướng vào trong lòng của Đinh Đinh cọ, đem Đinh Hoàn ở ngoài phòng nhìn thấy tròng mắt đều nhanh muốn nhảy ra.

Thật sự là…… Trên đời này cư nhiên có tiểu tử vô lại như vậy, đứng trước mặt của hắn mà tiểu tử này lại dám ăn đậu hũ của nữ nhi hắn, tuy rằng Đinh Đinh tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện nam nữ, nhưng Đinh Hoàn cũng không thể trơ mắt nhìn nữ nhi của mình bị người khinh bạc a!

Hắn lắc người một cái, một bóng dáng bỗng nhiên thoáng hiện ở trước mặt Khúc Địch cùng Đinh Đinh , đại chưởng lóe gió nhẹ, giây lát sau, cổ áo của Khúc Địch đã rơi vào trong tay hắn.

“Phụ thân, người muốn làm gì? Người không được khi dễ đệ đệ.” Đinh Đinh giậm chân kêu.

Đinh Hoàn thật là khóc không ra nước mắt a! Đây không phải kêu nữ sinh hướng ngoại?

Đều là lỗi của hỗn trướng Khúc Địch này, hắn oán hận trừng mắt nhìn Khúc Địch, lại luyến tiếc mắng nữ nhi nửa câu, lão bà của hắn vì sinh nữ nhi nên mất, cốt nhục duy nhất này là bảo bối trong lòng của hắn a!

Rơi vào đường cùng, Đinh Hoàn chỉ có thể thở dài một tiếng. “Đinh nhi đừng khẩn trương, phụ thân chính là muốn cùng vị “hảo” đệ đệ của ngươi tán gẫu một chút thôi, ngươi đi trước làm mấy món điểm tâm, phụ thân khó mua được rượu, đêm nay vừa vặn nhấm nháp một phen”. Hắn còn cố ý cường điệu từ “Hảo”, Khúc Địch này thật đúng là hảo còn hơn cả khốn khiếp.

“Thật sự?” Đinh Đinh mặt hiện lên nghi hoặc.

Nghĩ đến ngày sau còn muốn thú Đinh Đinh, Đinh Hoàn là nhạc phụ tương lai của hắn, Khúc Địch cười hì hì làm người tốt. “Tỷ tỷ yên tâm, xem ra lão gia tử sẽ không làm khó dễ ta,” Hắn giả bộ làm biểu tình ủy khuất. “Chỉ cần có thể cùng tỷ tỷ một chỗ, mặc kệ lão gia tử đối với ta đưa ra yêu cầu gì, ta đều đáp ứng.”

Đinh Hoàn quả thực tức đến muốn thổ huyết, trường kiếm của hắn nổi danh trong giang hồ, cũng nhận ra không ít kẻ xấu xa, ác bá, lại chưa từng thấy qua người lọc lõi* như Khúc Địch, quả thực là một thân ti bỉ, vô sỉ, gian trá, giảo hoạt.

Lọc lõi: (châm biếm người có nhiều kinh nghiệm nhưng láu lỉnh)

Đinh Đinh liếc Đinh Hoàn một cái. “Phụ thân nói thánh nhân chi đạo, Đinh nhi một chữ cũng không dám quên, mong rằng phụ thân nói được thì làm được.”

Đinh Hoàn bị hai đứa nhỏ tuổi cộng vào cũng không bằng một nửa của hắn hoàn toàn đả bại, bất đắc dĩ cúi đầu. “Phụ thân thật sự muốn cùng tiểu tử này nói mấy câu, cam đoan sẽ không đuổi hắn xuống núi, ngươi nhất định có thể vào bữa tối nhìn thấy hắn, như thế được không?”

Đinh Đinh đi tới, yêu thương sờ sờ đầu Khúc Địch. “Đệ đệ, phụ thân luôn luôn nói chuyện giữ lời, ta cam đoan,

chắc chắn sẽ không nói suông. Nếu phụ thân khi dễ ngươi, ngươi cứ việc lớn tiếng kêu, tỷ tỷ lập tức tiến đến cứu ngươi, biết không?”

“Tỷ tỷ……” Trời ạ, bàn tay của tiểu mỹ nhân thơm quá, Khúc Địch bị sờ đầu đến hôn mê.

Thật sự là hay lắm, hay lắm, tuy rằng mới tám tuổi, cũng đã sinh ra được một bộ dạng mỹ nhân, đợi đến trưởng thành, không biết bộ dáng sẽ ra sao nữa? Khúc Địch thật muốn vì may mắn của mình mà hô to ba tiếng vạn tuế.

Đinh Hoàn mang theo Khúc Địch đi về phía thủy đàm biên (hồ nước) ở sau núi, tay vung lên đem Khúc Địch ném vào hồ nước .

Lẩm bẩm lẩm bẩm, Khúc Địch nhất thời thẫn thờ, uống mấy ngụm nước, đợi đến khi bơi lên đàm biên (bờ hồ), chửi ầm lên. “Mụ nội nó, tử lão nhân, lão bất tử, đáng chết ngàn đao lão tặc……”

“Ngươi lại mắng a!” Đinh Hoàn dương ngón tay chỉ khẽ, tảng đá lớn nhỏ bằng đầu người bên thủy đàm bị dập nát.

Khúc Địch kinh động lưỡi một chút, trách không được hắn sờ mãi không tới ví tiền của Đinh Hoàn, thì ra Đinh Hoàn là một võ lâm cao thủ.

“Này, lão nhân, ngươi đã có võ công tốt như vậy, hẳn là đã sớm biết ta muốn sờ ví tiền của ngươi , như thế nào ngươi không bắt ta lên quan phủ?”

“Lão phu hành tẩu giang hồ hơn hai mươi năm, gặp qua không trên vạn người, thì cũng có mấy ngàn người, cái dạng người gì sẽ làm ra chuyện gì, lão phu liếc mắt một cái liền biết. Ngày ấy ở cửa thành, ngươi hướng lão phu xuống tay, lão phu nhìn dáng vẻ của ngươi đã biết ngươi xuất thân khốn khổ, sẽ là một tên móc túi, tất có chỗ bất đắc dĩ , cho nên ta không đành lòng làm khó dễ ngươi. Há biết…… Lão phu khắp nơi nhường nhịn, tiểu tử, ngươi được một tấc lại muốn tiến một thước, đi theo ta lên núi, cầu một phần ấm no thì cũng được thôi, Bạch Vân trang có thể nuôi tốt một người, nhưng ngươi đối với Đinh nhi…… Ngươi đến tột cùng là ý tứ có gì, định gây tai họa cho khuê nữ nhà ta sao?”

“Chậc!” Đinh Hoàn một phen tận tình khuyên bảo, Khúc Địch nghe được lắc đầu, rồi lại là thở dài. “Ta nói lão nhân, ngươi thật đúng là không phải người hiền lành bình thường nha! Có người muốn trộm ví tiền của ngươi, ngươi còn thương hắn, cái này không trách được ta ba lần đều có ý xấu trên người ngươi.”

“Ngươi ngươi ngươi……” họ Khúc này là trời sinh ác bá sao? Người ta đối hắn hảo, hắn không cảm kích còn chưa tính, bây giờ còn trả đũa, quả thực vô sỉ đến cực điểm.

“Lão nhân, dạy ngươi một cái ngoan. Cái gọi là người tốt sống không lâu, tai họa đến ngàn năm, ngươi về sau làm người trăm ngàn lần đừng quá hảo tâm, coi chừng bị người bán còn giúp người ta đếm bạc.”

Đinh Hoàn khóe mắt khẽ lật, muốn hôn mê a.

“Nói sau kia khuê nữ của ngươi…… Hắc, ta lớn như vậy vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy cô gái xinh đẹp như vậy, ta quyết định, tương lai nhất định phải lấy nàng làm vợ, đem nàng đặt ở tâm khảm, dùng cả tánh mạng yêu thương nàng.” Tưởng tượng Đinh Đinh sau khi lớn lên chính là xinh đẹp động lòng người cỡ nào, nhuyễn ngọc ôn hương ở trong lòng hắn, Khúc Địch cảm thấy chính mình muốn chảy máu mũi.

Hắn chạy nhanh cúi đầu xuống thủy đàm, làm nguội đi cái nóng trên đầu, dù sao, phun nhiều máu mũi đối với thân thể cũng là không tốt.

Đinh Hoàn vừa tức vừa buồn cười, này tiểu khất cái bao nhiêu tuổi a!

“Hảo, ngươi nói muốn kết hôn với Đinh nhi, ta hỏi ngươi, ngươi lấy cái gì đến thú nàng? Muốn như thế nào nuôi sống nàng? Tương lai làm cho nàng nghỉ ngơi ở đâu? Ngủ ở chuồng chó của ngươi sao?”

“Lão nhân, ngươi nghĩ ta ngu ngốc a?” Khúc Địch ánh mắt liếc về phía tảng đá to bị Đinh Hoàn làm nát. “Nhìn ngươi vừa rồi dùng một tay kia, ta biết ngươi thuộc hạng có vài phần bản lãnh thật sự, ngươi liền đem công phu ngươi sở hữu đều dạy cho ta, đợi đến ta học hết, không phải có bản lĩnh lấy lão bà.”

Đinh Hoàn ý cười đầy mắt, tưởng hắn Bạch Vân kiếm khách hàng đầu giang hồ, bao nhiêu người mang số tiền lớn làm lễ vật bái hắn làm sư, hắn khinh thường không nhìn, tiểu tử này cư nhiên vô lại như vậy hơn ba lần?

“Chỉ bằng ngươi muốn học võ công của lão phu, ngươi học hiểu hết được sao?”



“Lão nhân không cần xem thường người khác.” Khúc Địch đưa tay lau mặt, ngượng ngùng theo thủy đàm lý đứng lên. “Ta là anh tài ngất trời, thông minh tuyệt đỉnh, nhân gian hiếm thấy, tuấn tú vô trù……” Hắn khoe khoang bản thân trên trăm câu, Đinh Hoàn nghe được đều nhanh chóng buồn ngủ.

“Được.” Đinh Hoàn từ trong lòng lấy ra một quyển sổ da dê ghi chép, ném tới bên chân Khúc Địch. “Trong một tháng ngươi nếu có thể học được Thiên Tinh bước, lão phu chính thức thu ngươi nhập môn, nếu không, ngươi sớm cút xuống núi cho ta, cũng đừng vọng tưởng khuê nữ nhà ta.”

Giọng nói nhỏ dần, bóng dáng của hắn liền biến mất.

Ở lại đàm biên (bờ hồ) một mình Khúc Địch giơ chân mắng to. “Tao lão nhân, lão mà bất tử vị chi tặc, tùy tiện ném một quyển sổ ghi chép cho ta học. Ta đúng là thông minh khéo trí , nhưng…… ta cũng cần phải biết chữ viết trên đó mới được a!”

Ngượng ngùng, Khúc Địch là cô nhi, lại được khất cái nuôi lớn, hắn không biết chữ a!

Thời gian bữa tối, Đinh Đinh đã rửa mặt chải đầu sạch sẽ thì Khúc Địch đi vào nhà ăn.

Ban đầu vì quần áo của Khúc Địch thật sự rất rách nát, mà Bạch Vân trang lại không có quần áo của tiểu nam hài, cho nên hắn hiện tại mặc trên người là áo cũ của Đinh Đinh.
Vốn nam mặc nữ trang hẳn là rất quái lạ, bất quá khuôn mặt giấu dưới lớp bụi bẩn của Khúc Địch là tuấn tú nho nhã, mặt mày thanh linh, mặc vào nữ trang cũng sạch sẽ, nếu không có tà khí như thế nào cũng không thể lấn áp được trong mắt, rõ ràng chính là kim đồng ở trên thiên đình hạ phàm.

Không nói Đinh Đinh bị dọa nhảy dựng khi thấy Khúc Địch rửa mặt chải đầu xong, liền ngay cả người biết nhiều người như Đinh Hoàn liếc thấy bộ mặt của Khúc Địch, trong lòng cũng là kinh động thật lớn.

Xem ngũ quan của Khúc Địch, mi thanh mục tú, mũi thẳng, đôi môi nở nang, mi gian một chút thanh linh, rõ ràng tướng thông minh hơn người.

Đáng tiếc a đáng tiếc, hắn hai mắt sáng nhưng mà bất chính, nếu không dạy dỗ tốt, tương lai nhất định làm hại thiên hạ.

Nhưng Khúc Địch sống đầu đường lâu ngày, hơi thở lưu manh đã muốn dưỡng thành, muốn dẫn hắn về chính đồ phải phí bao nhiêu công phu?

Đinh Hoàn trong lòng chợt mây đen bay đầy trời, không biết nên làm như thế nào cho phải với Khúc Địch, hắn là người có lòng từ ái , năm nay năm mươi tuổi, lại chưa thu đồ đệ, thật sự là hảo đồ đệ có căn cốt khó cầu.

Nay Khúc Địch lương tài mĩ ngọc như vậy ngay tại trước mắt, nhất thời đã nghĩ thu hắn nhập môn.

Khúc Địch lúc trước không luyện được một thân hảo bản lĩnh, đã là gian hoạt xảo quyệt như thế, nếu thực tập cho hắn võ nghệ cao thâm, hắn lại không chịu giáo dưỡng, tương lai thiên hạ nhất định có đại tai họa……

“Cha, ngươi xem, đệ đệ thật khá có phải hay không?” Đinh Đinh đối Khúc Địch yêu thương nói.

Nàng thuở nhỏ mất mẹ, không có huynh đệ tỷ muội làm bạn, trong núi tịch liêu. Khó gặp được một cái oa nhi phấn điêu ngọc mài, lại ngọt như mật, tỷ tỷ dài, tỷ tỷ ngắn, tinh thông mọi thứ làm nũng an ủi dỗ dành, làm sao mà nàng không vui sướng như điên được?

“Đệ đệ, đệ đệ, ngươi mau ngồi xuống.” Đinh Đinh đem Khúc Địch ấn ngồi ở ghế bên cạch, thuận tay giúp hắn thêm chén cơm, thịt cá, dưa rừng và trái cây liên tiếp hướng vào trong bát hắn. “Từ hôm nay trở đi, chúng ta chính là hảo tỉ đệ, đệ đệ ăn nhiều một chút, ngươi hiện tại liền có bộ dáng hảo như thế, tương lai lớn lên, nhất định là anh tuấn uy phong, tỷ tỷ nghĩ liền cảm thấy hảo kiêu ngạo.”

Khúc Địch nhìn đồ ăn cao như núi trong bát, không khỏi cảm thấy có chút cay mũi. Từ khi có trí nhớ tới nay, có người nào từng đối xử với hắn như thế chưa? Đinh Đinh không hổ là hảo lão bà hắn nhìn trúng, tính tình quả nhiên ôn nhu lại thiện lương. Hắn càng thêm kiên định quyết tâm, sau khi lớn lên không phải Đinh Đinh không cưới.

“Đệ đệ, ngươi ngày thường khuôn mặt đẹp như vậy, sau khi lớn lên cũng không thể đi nơi nơi gạt nữ hài tử nhà người ta nha! Ta xem trong sách thấy rất nhiều nam nhân anh tuấn đều không có lương tâm, đi khắp nơi lưu tình, ta ghét nhất cái loại người này.” Đinh Đinh cứ chia thức ăn cho hắn, trong miệng cứ lải nhải lẩm bẩm, hoàn toàn đã coi hắn trở thành người một nhà.

Khúc Địch trong lòng ấm áp, trên mặt cũng là một bộ dạng khinh thường  ”Ta mới không có kiên nhẫn đi ứng phó với những nữ nhân nhàm chán này.” Hắn chỉ cần hảo tỷ tỷ này tương lai gả cho hắn làm vợ thì tốt rồi.

Đinh Đinh sờ sờ đầu hắn. “Đệ đệ, ngươi mở miệng là hô “ta” thật sự bất nhã, về sau không nên nói như vậy được không?”

Nàng nếu dùng câu nói mệnh lệnh, Khúc Địch khẳng định không để ý tới nàng, nhưng nàng là dịu dàng khuyên nhủ, làm cho Khúc Địch nhất thời cự tuyệt không được,miệng chu lên. “Kia ta…… Ai nha, tỷ tỷ vậy yếu nhân nên nói như thế nào đây?”
“Ngươi có thể tự xưng là tại hạ, bỉ nhân, tiểu sinh, bằng không nói thẳng “ta” cũng có thể a!”

“Hảo phiền toái.” Hắn vốn đang nghĩ xưng gia, nếu không có ba bữa không lo, vóc dáng cũng không lớn, tại sao phải sử dụng danh hiệu “Ta” Này ? Hiện tại mà ngay cả “Gia” Cũng không có thể xưng, nhưng là…… Đinh Đinh giống như thực hy vọng hắn thay đổi, kia…… Sửa liền sửa đi! “Ta…… Không, là ta…… Cái kia tỷ tỷ, chúng ta cùng nhau ăn cơm đi!”

“Hảo đệ đệ, ngoan đệ đệ, ngươi thật sự là bảo bối của ta.” Đinh Đinh thiên chân vô tà, một lòng nhận thức đệ đệ này.

“Ân hừ!” Bị bỏ quên, Đinh Hoàn ho nhẹ một tiếng, mang theo khúc áo Khúc Địch, kéo đến bên cạnh bản thân, làm cho Khúc Địch không có cơ hội khinh bạc Đinh Đinh.

“Phụ thân, người như thế nào lại đối với đệ đệ thô lỗ như vậy?” Đinh Đinh không chấp nhận.

Đinh Hoàn lúc này cũng không để ý nữ nhi hờn dỗi, hai mắt như kiếm, đâm thẳng vào khuôn mặt của Khúc Địch. “Khúc Địch, năm nay mấy tuổi?”

“Mười hai.” Đối mặt với Đinh Hoàn, Khúc Địch cũng sẽ không có đối xử tốt giống như Đinh Đinh, lập tức thanh âm lạnh ba phần.

“Di?” Đinh Đinh kinh hô. “Ngươi cư nhiên lớn hơn ta bốn tuổi? Nhưng là cái đầu……” Nàng xem Khúc Địch gầy teo nho nhỏ, còn tưởng rằng bất quá là đứa nhỏ sáu, bảy tuổi, không thể tưởng được lại là mười hai. Thoáng chốc, trong hốc mắt của nàng nước mắt muốn tràn ra. “Vậy ta cũng không có một đệ đệ sao?”

Khúc Địch thiệt tình thích Đinh Đinh, thấy nàng muốn khóc, tâm đều hoảng. “Tỷ tỷ chớ khóc, tỷ tỷ chớ khóc, ngươi không thích ta mười hai tuổi, ta đây sửa…… Liền tám tuổi thế nào?”

Này tuổi có thể tùy tiện sửa loạn sao? Đinh Hoàn thật không biết nên khóc hay cười, nhưng là thấy hai người ở chung mới phát hiện, Đinh Đinh tựa hồ thật sự là khắc tinh của Khúc Địch, Khúc Địch gian hoạt giả dối, nhưng hắn đối với Đinh Đinh thực tâm a.

Ân…… Khúc Địch từ dã tính trở nên thuần lương. Nếu ý trời đã định Đinh Đinh có thể kìm chế con người của hắn, như vậy thành toàn hai người bọn họ có lẽ cũng là chuyện tốt.
“Các ngươi hai đứa đều không cần ầm ỹ, ta hiện tại tuyên bố thu Khúc Địch làm đồ đệ. Bất quá y như quy củ, nhập môn trước là lớn, cho nên Khúc Địch tuy rằng lớn tuổi hơn Đinh nhi, nhưng ấn lễ vẫn là xưng Đinh nhi là sư tỉ. Khúc Địch, ngươi dập đầu bái sư đi!”

Đinh Đinh nghe vậy, vỗ tay trầm trồ khen ngợi, nàng chính là muốn tìm một hảo đệ đệ  a! “Thật tốt quá, đệ đệ đổi thành sư đệ, cũng biết cũng biết. Sư đệ ngoan, ngươi mau bái phụ thân làm sư phó đi!”

Chỉ thấy Khúc Địch ngồi yên một chỗ, tròng mắt nhanh như chớp chuyển loạn. Không lâu trước đó Đinh Hoàn mới nói hắn mà không luyện tốt Thiên Tinh bước, sẽ không chịu dạy võ công cho hắn, chỉ mới nửa canh giờ sau, Đinh Hoàn lại sửa lời muốn thu hắn làm đồ đệ, trên đời có chuyện tiện nghi như vậy sao?

Nhất định có trá, ngày sau đối với Đinh Hoàn càng phải thêm cẩn thận mới được.

Khúc Địch trời sinh không được bình thường, lại mang tính tình quật cường, nắm không đi, đánh rút lui, bởi vậy đối Đinh Hoàn tâm phòng bị quá nặng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: hienheo2406, vong
     
Có bài mới 28.06.2012, 02:54
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83656 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Lưu manh đại hiệp - Đổng Ny - Điểm: 10
Chương 2

Edit: lv_vllv_vl

Beta: dark Angel

Khúc Địch tiến vào làm môn hạ Đinh Hoàn, vốn không có một ngày không hỏi thăm tổ tông mười tám đời của Đinh Hoàn một lần.

Đương nhiên rồi, đời sau của Đinh Hoàn — Đinh Đinh đại tiểu thư của hắn là thích được ngay, đừng nói mắng nàng, bình thường nàng nói một, hắn tuyệt đối không dám nói hai.

Thích Đinh Đinh là một chuyện, đối Đinh Hoàn hỗn trướng cũng không giả, Khúc Địch hắn là anh tài ngút trời, ở bang phái Tô Châu cũng là có chút danh tiếng; Hắn nhận thức Đinh Hoàn làm sư phụ, đó là Đinh Hoàn đốt hương khấn vái tám đời mới được .

Đáng giận Đinh Hoàn không biết quý trọng thì thôi, chỉ ném cho hắn một quyển Thiên Tinh cước, phân phó cho hắn trong vòng một tháng phải luyện tốt.

Đinh Hoàn không biết, hảo hán ở phủ Tô Châu đều là học công phu quyền cước, không có người đọc sách.

Khúc Địch cũng không thể kéo mặt mũi xuống làm cho người ta biết hắn dốt đặc cán mai, chỉ có thể mang theo bản bí kíp võ lâm kia, ngày ngày đêm đêm nghiến răng nghiến lợi.

Sổ ghi chép da dê kia cũng không nhiều, bốn trang mà thôi, trên sổ cùng lắm là hơn hai trăm chữ, hơn nữa khoảng mười hình vẽ, nghĩ đến hẳn là không khó luyện, thế mà hắn xem không hiểu a!

Nửa tháng nay hắn tự hỏi đi hỏi lại, nhất định Đinh Hoàn là làm khó hắn hắn, nên tuyệt sẽ không hướng Đinh Hoàn yếu thế.

Vì thế, hắn đem mục tiêu luyện tập chuyên chú lên một ít hình vẽ kia.

Thiên Tinh cước kỳ thật chính là môn võ nhập môn của Đinh Hoàn, văn tự là nội công tâm pháp, còn lại về phần hình vẽ là phỏng theo trên Tinh Thần Biến hóa đến cao minh của thuật khinh công.

Đinh Hoàn theo Linh Lung môn, cũng là một môn phái cổ quái, chưa bao giờ hướng phía ngoài tuyển nhận môn đồ, coi trọng việc tùy duyên là trên hết.

Hành tẩu giang hồ nếu gặp được người thuận mắt, có thể liền thu làm môn hạ, nếu không cũng sẽ không cưỡng cầu, cho đến khi bản thân được trăm năm sau, tìm một sơn động rồi đem một thân sở học phong tồn, tạm gác lại hữu duyên.

Cho nên môn đồ của Linh Lung trên giang hồ nói nhiều thì cũng coi như là nhiều, ngẫu nhiên vài người cùng lúc tìm được huyệt động mai thân của lão tổ, cùng nhau luyện công, đã học thành tài, do đó cũng có oanh động võ lâm. Nhưng trong một, hai trăm năm, không một người hữu duyên nào tiến vào Linh Lung môn, lại thường xuyên phát sinh chuyện. Gần trăm năm, người duy nhất công khai thừa nhận chính mình là môn đồ của Linh Lung chỉ duy nhất Đinh Hoàn…… Hiện tại Khúc Địch có khả năng trở thành người tiếp theo.

Này Linh Lung môn cũng là hảo môn phái, trước không tập võ nghệ cao thâm, mà lấy công phu khinh công nhập môn. Dựa theo cách nói của lão tổ mấy trăm năm trước chính là: Cho dù là đầu heo, cũng phải làm cho hắn lịch lãm ở trên giang hồ , năm mươi năm, cũng là có thể trở thành một cao thủ hạng nhị, nhưng điều kiện đầu tiên là, hắn có thể sống lâu như vậy mới được.

Cuộc sống trong giang hồ là liếm máu, thât là không tốt a! So với luyện tập nhất dương chỉ, chưởng, kiếm, đao để đi theo người ta cố chết cố sống, không bằng trước học các chiêu chạy trốn, dù sao giữ được bản thân mới là hữu dụng; Quân tử báo thù, ba mươi năm cũng chưa muộn!

Kỳ thật Đinh Hoàn nếu trực tiếp giải thích sự tồn tại của Thiên Tinh cước, Khúc Địch tất nhiên sẽ sùng bái hắn lên tận trời. Khi hắn ở Tô Châu làm lưu manh, yêu thích nhất chính là hướng sau lưng người đánh hôn mê, khinh thường nhất chính là miệng đầy nhân nghĩa đạo đức của bọn tú tài.

Khúc Địch xem không hiểu văn tự trên sách, chỉ có thể luyện tập bằng hình vẽ; Nhưng Thiên Tinh cước là dựa trên tinh thần thiên thượng, thâm ảo dữ dội, hắn hồ đồ luyện như vậy , khó tránh khỏi mỗi ngày bị ngã mặt mũi bầm dập.

Có một ngày, hắn vừa học được hình vẽ thứ bốn, chân trái bước trên chân phải, thắt lưng uốn éo, hai tay cuốn lấy giống như bánh quay chèo, cả người ngã lộn xuống, thẳng đến khi cùng một gốc cây đại thụ tiếp xúc thân mật, mới ngừng lại được.

“Ai a! Ta kháo khối mẹ ngươi không ra hoa……” Hắn đau nước mắt đều chảy ra. “Thối lão bất tử, Đinh lão nhân đáng chết ngàn đao, cái quỷ gì mà Thiên Tinh cước, khẳng định là lừa ta, con mẹ nó, nào có cái gì công phu?”

“Sư đệ, ngươi là ở nơi này sao?” Một thanh âm dịu dàng như gió truyền đến, nguyên lai là Đinh Đinh nghe thấy tiếng hô đau nên tiến đến tìm người.

“Không có không có.” Khúc Địch nhanh chóng đứng lên, vỗ vỗ đất cát ở trên người, hắn cũng biết võ công của bản thân yếu, bởi vậy mỗi lần luyện tập đều trốn Đinh Đinh, không cho nàng nhìn thấy tướng chật vật của bản thân. Hắn tốt xấu gì cũng là một nam nhân, nên rất sĩ diện.

“Ai nha!” Không ngờ Đinh Đinh nghe âm thanh mà định vị, lập tức tìm đến hắn. “Sư đệ, ngươi như thế nào đầu đầy máu, nói cho sư tỉ là ai khi dễ ngươi, ta đi tìm hắn tính sổ.”

Đinh Đinh lấy ra khăn tay trong lòng, mềm nhẹ lau đi vết máu trên trán Khúc Địch, thương tiếc trong mắt đều nhanh tràn ra.

Khúc Địch cảm thấy một cỗ ấm áp theo ngực dâng lên.

“Có đau hay không a? Sư đệ, xem ngươi chảy máu nhiều như vậy, ta sẽ đi vào trong suối câu cá, buổi tối giúp ngươi nấu bát canh cá ta bổ thân. Hiện tại ngươi trước tiên theo ta trở về bôi thuốc, sau đó thì nói cho ta biết, rốt cuộc là ai khi dễ ngươi, cho ngươi…… Ai nha!” Đinh Đinh không kiểm tra thân thể hắn thì không lo, này vừa thấy, khuôn mặt cười đều biến trắng xanh. “Thế nào lại bị thương nhiều như vậy? Thật đáng giận, ai dám đả thương sư đệ của ta, sư tỉ cùng hắn liều mình!”

“Ô, sư tỉ……” Nhớ lại hắn, Khúc Địch đã bao lâu rồi mới được người khác coi trọng như vậy, cũng chỉ có Đinh Đinh sẽ không hề có điều kiện mà đối hắn tốt như vậy; Quả nhiên ánh mắt của hắn tốt! Liếc mắt một cái liền nhìn trúng nương tử tuyệt thế dung nhan, tính cách dịu dàng như thế.

“Sư đệ, ngươi như thế nào lại lộ vẻ muốn khóc, cũng không nói gì, chẳng lẽ là sợ kẻ thù võ công cao, sư tỉ đối phó không được? Không quan hệ, sư tỉ không được, ta có thể thỉnh phụ thân ra tay, tìm khắp thiên hạ, có thể làm địch thủ của phụ thân còn chưa có sinh ra đâu!” Đinh Đinh tức giận đến mất đi lý trí, nếu không nàng nhất định có thể nhớ ra, thâm sơn rừng rậm này thường ngày ngay cả tiều phu cũng khó có thể găp được một người, có ai lại sẽ nhàm chán như vậy, chỉ lên núi vì đánh tiểu hài tử Khúc Địch đây ?

“Sư tỉ, ta không sao, ta chỉ là cảm động, ngươi đối với ta thật tốt.” Hắn thề nhất định phải lấy nàng làm vợ. Thừa cơ hội lại ở trong lòng nàng cọ vài cái, a! Này sư tỉ lão bà thân mình thực thơm, so với gà nướng của Tô Châu đệ nhất lâu còn thơm hơn…… Phi phi phi, như thế nào đem lão bà so sánh đồ ăn đâu? Hắn thật là……

“Ngươi là sư đệ duy nhất của ta, ta không tốt đối với ngươi thì còn với ai? Hiện tại ngươi đem kẻ thù nói cho ta biết, chúng ta trước hết nghĩ biện pháp giúp ngươi báo thù.” Hừ, Đinh Đinh nàng sẽ không tha kẻ khi dễ sư đệ của nàng.

“Sư tỉ a, cái kia……” Dù là Khúc Địch da mặt dày như tường thành, muốn hắn tự thừa nhận tư chất quá kém, ba trang Thiên Tinh cước luyện hơn nửa tháng cũng luyện không xong, ngược lại làm cho toàn thân bị thương; chuyện mất mặt như vậy hắn là vạn vạn lần nói không nên lời.

“Làm sao vậy? Hay là ngươi có chuyện riêng không thể nói? Ân, phụ thân nói cho ta biết, không cần tùy tiện hỏi việc riêng tư của ngừoi khác, ngươi đã không nghĩ nói, sư tỉ cũng không ép ngươi, dù sao ngươi chỉ cần nhớ kỹ một điều, ai dám làm cho ngươi chịu ủy khuất, cứ việc tìm đến sư tỉ, sư tỉ nhất định làm chủ cho ngươi.” Nàng là lần đầu tiên làm tỷ tỷ người ta, Khúc Địch tuổi so với nàng lớn hơn bốn tuổi, nhưng thấy Khúc Địch thân thể gầy nho nhỏ, cũng đủ làm cho nàng thương tâm, một mặt bao che khuyết điểm .

“Ân tình của Sư tỉ như núi cao biển sâu, Khúc Địch nhất định ghi nhớ cả đời, vĩnh viễn không quên.” Nói xong, hắn liền quỳ xuống, ôm lấy đùi của Đinh Đinh. Ân, thực thơm, có tiện nghi mà không chiếm làm người uổng phí a!

Đinh Đinh chưa bao giờ sống qua ở trong thế giới hào hoa mà hỗn loạn, nên không biết chuyện nam nữ, cũng không biết trên đời có đồ vô sỉ giống như này, miệng cứ ba hoa chích choè, kỳ thật chỉ là ăn đậu hủ hương của nàng.

“Sư đệ, sư tỉ hẳn là chiếu cố ngươi a! Làm sao biết được cái gì là núi cao biển sâu? Đến đến đến……” Nàng đem thắt lưng khom xuống, ngồi xổm ngay tại trước mặt Khúc Địch. “Ngươi không muốn sư tỉ giúp ngươi báo thù, kia sư tỉ liền cõng ngươi trở về chữa thương.”

Này nếu đổi thành nam tử bình thường, căn cứ vào mặt mũi là thứ nhất, làm sao có thể để cho nữ nhân cõng?

Nhưng Khúc Địch không phải quân tử a! Hắn là lưu manh, vô lại, lại sớm nhận định Đinh Đinh là lão bà tương lai của hắn, như vậy thời điểm có đậu hủ ăn vì sao không ăn?

Hắn tay chân gọn gàng leo lên lưng Đinh Đinh, đầu chôn ở mái tóc như mây của nàng. Thơm, thật sự là thơm, hắn như uống rượu lâu năm, cả người đều nhanh chóng say.

Một tháng kỳ hạn đảo mắt đã đến, Khúc Địch toàn luyện Thiên Tinh cước bằng mười hình vẽ, trên thân hình nhỏ bé cả một vòng lớn, tím tím xanh xanh lại trên khuôn mặt thanh tú, không thấy một nữa tấc da thịt hoàn hảo.

Đinh Đinh nhìn bộ dáng của hắn mà đau lòng không thôi, không ngờ Khúc Địch tính tình quật cường, không chịu mở miệng học hỏi, liền cứ đâm đầu luyện công như vậy, thậm chí không cho Đinh Đinh biết hắn một thân bị thương nguyên lai là luyện công, chỉ sợ Đinh Đinh nghĩ lầm rằng tư chất của chính mình thấp, bởi vậy khinh thường chính mình.

Kỳ thật là hắn lo lắng quá nhiều, Đinh Đinh đối với hắn là thiệt tâm, sẽ không vì hắn không thông minh mà tâm thay đổi.

Bất quá cũng khó trách Khúc Địch như vậy, hắn từ nhỏ cũng biết nhân gian vốn tính con người dễ thay đổi, mặc dù đối Đinh Đinh vừa gặp đã thương, nhưng cũng không dám hoàn toàn mở rộng nội tâm cho nàng đi vào, chỉ sợ ngày nào đó nàng đột nhiên thay lòng đổi dạ, chính mình sẽ đứt từng khúc ruột.

Bộ dạng chật vật của hắn ngay cả Đinh Hoàn nhìn đến bị dọa đến sốc, Thiên Tinh cước là Linh Lung là môn công phu nhập môn, bình thường chỉ cần là người có đầu óc, rất nhanh có thể học được. Linh Lung môn mở tông lập phái mấy trăm năm, chưa từng có người luyện Thiên Tinh cước đến thê thảm không chịu nổi như thế. Đinh Hoàn không khỏi trong lòng hoài nghi, chẳng lẽ là hắn nhìn lầm rồi, nguyên lai Khúc Địch không phải thông minh hơn người, mà là siêu vụng về?

“Khúc Địch, một tháng đã đến, ngươi cũng nên đem Thiên Tinh cước diễn một lần cho sư phụ xem.” Nếu Khúc Địch ngu xuẩn như lợn, hắn cũng không thu đồ đệ này. Chính là hắn không nghĩ thu, Khúc Địch cũng sẽ không ngoan ngoãn bỏ chạy lấy người, Khúc Địch tính tình vô lại, chỉ sợ là hắn lại nhất định định cư tại Bạch Vân trang.

“Đã biết.” Ở trước mặt Đinh Đinh, Khúc Địch tuy rằng không dám lớn giọng đối với Đinh Hoàn, nhưng sắc mặt cũng không hòa nhã. Hắn vốn đã xem Đinh Hoàn không thuận mắt, nếu ở tư dưới, hắn đã sớm mở miệng mắng.

Khúc Địch cố gắng nhớ, từng bước đạp trên bộ pháp khinh công kia, lắc lắc lắc lắc, thất tha thất thểu, tuy rằng Thiên Tinh cước không có thay đổi liên tục, cũng có ba phần giống nhau.

Chẳng qua Đinh Đinh đã từng hy vọng rất cao đối với hắn, nay thấy biểu hiện của hắn, trên mặt không khỏi cảm thấy thất vọng.

Nhưng thật ra khi Đinh Đinh nhìn thấy tay chân của Khúc Địch cứ xoay rồi lại lần lượt thay đổi, suýt nữa ngã chổng vó, đáy lòng âm thầm sáng tỏ vết thương trên người Khúc Địch mấy ngày nay từ đâu đến. Nàng nghi hoặc, như thế nào Khúc Địch đạp khởi Thiên Tinh cước, lại khó khăn đến vậy, không thấy linh mẫn? Này không thể a! Chỉ cần dựa theo bí kíp luyện vận chuyển khí tâm pháp, tâm tới tay đến, Thiên Tinh cước liền hạ bút thành văn, căn bản một chút cũng không khó.

Hơn nữa võ công Linh Lung môn bác đại tinh thâm, quyền cước của bộ pháp đều phải phối hợp luyện khí tâm pháp, động võ luyện quyền gian, nội công vận chuyển không dừng, luyện quyền chính là tương đương với luyện công, hiệu quả hơn so với bình thường chuyên tu ngoại gia hoặc nội gia công phu của nhân sĩ võ lâm đều phải nhanh hơn mấy lần. Khúc Địch thế nào cũng không nên chuyên chú vào tập bộ pháp, mà nội lực lại không cần. Hắn chẳng lẽ không hiểu được, luyện quyền không luyện công, luyện cho đến già cũng là công dã tràng?

Thật vất vả, Khúc Địch hoàn thành hoàn thành Thiên Tinh cước một lần.

Đinh Hoàn không đành lòng nhìn, vẫn là Đinh Đinh nhanh chân chạy tới lại xém chút té ngã Khúc Địch, nhanh nhân nhanh tay giúp hắn phủi bụi trên người. “Sư đệ, thời điểm khi ngươi đạp Thiên Tinh cước, như thế nào lại không vận chuyển tâm pháp?”

“Tâm pháp?” Khúc Địch vẻ mặt mơ hồ.

“Chính là đoạn luyện khẩu quyết kia kia a! Chẳng lẽ……” Đinh Đinh sắc mặt không tốt nhìn về phía Đinh Hoàn. “Phụ thân, ngươi chỉ dạy bộ pháp cho sư đệ, mà không dạy cho hắn nội công tâm pháp sao?”

“Oan uổng a! Ta đã đưa bản bí kíp cho hắn a, không tin ngươi tự mình hỏi hắn.” Đinh Hoàn rất vô tội.

“Ta không thấy được có cái gì là tâm pháp a!” Khúc Địch theo trong lòng lấy ra bản bí kíp kia, oán hận trừng mắt Đinh Hoàn.

“Nói bậy.” Đinh Hoàn đoạt lấy bí kíp, chỉ vào văn tự được viết ở trên. “Nha, nội công tâm pháp, một chữ không sai, tất cả đều ở bên trong. Đinh nhi, ta cũng không có nói oan uổng hắn, là hắn tự mình không luyện.”

“Sư đệ, Thiên Tinh cước là phối hợp với tâm pháp cùng nhau luyện, ngươi như thế nào chỉ luyện bộ pháp, không luyện tâm pháp đâu?”

“Ta……” Khúc Địch sắc mặt nhất thời xanh tím đen trắng lần lượt thay đổi, đặc sắc vô cùng. Hắn làm sao không biết xấu hổ lại đi nói chính mình là căn bản dốt đặc cán mai, hắn như thế nào có thể luyện tâm pháp kia?

“Sư đệ, ngươi không phải là không rõ ý nghĩa của tâm pháp chữ viết chứ? Cũng đúng! Chữ viết của Tâm pháp cổ cổ quái quái, cái gì thiên địa nguyên thủy, âm dương sơ phân…… người không tiếp xúc võ học nhiều quả thật xem rất khó hiểu, như vậy đi! Ngày sau ngươi liền đi theo ta luyện, ta từng câu từng chữ giải thích cho ngươi, ngươi luyện như vậy có vẻ thoải mái hơn.” Đinh Đinh tâm địa nhuyễn, thấy Khúc Địch túng quẫn, không ngừng ra mặt thay hắn xin tha thứ.

Khúc Địch cảm động đến nước mắt đều chảy ra, khắp thiên hạ Đinh Đinh đối với hắn là tốt nhất.

“Sư tỉ.” Lập tức hắn thấp hào một tiếng liền vọt vào trong lòng Đinh Đinh, đem nàng ôm thật chặt, trong lòng âm thầm thề, Đinh Đinh vì hắn giải thích nội công tâm pháp, nàng nói một câu, hắn liền nhớ một câu, chẳng sợ mất ăn mất ngủ, cũng muốn đem này lời ghi nhớ, khắc vào trong đầu.

Cứ như vậy không đến mấy tháng, hắn cũng có thể nhận biết hơn một ngàn chữ, có thể chính mình đọc sách.

Hắn cũng không tin rằng chính mình thông minh tài trí, sẽ học không thông Đinh Hoàn phá võ công. Tính tình lưu manh lại lần nữa phát tác, hắn kiên trì bay đến trước mặt Đinh Đinh lấy lại mặt mũi; Nếu không lấy hắn trời sinh cá tính bĩ bĩ, cho dù Đinh Hoàn có thật sự dạy, hắn cũng không nhất định phải dụng công học tập đâu!

“Đi, sư tỉ dạy ngươi luyện nội công.” Nói xong, Đinh Đinh liền dắt tay Khúc Địch chạy tới phía sau núi.

Khó có được Đinh Hoàn lúc này không có ngăn cản Khúc Địch ăn đậu hủ của Đinh Đinh.

Hắn kỳ thật cũng bị Khúc Địch dọa, này hoàn toàn không luyện nội công tâm pháp cũng có thể học thành Thiên Tinh cước? Từ khi bang phái Linh Lung lập môn tới nay không có nghe nói qua, này Khúc Địch rốt cuộc là siêu vụng về, hay là thông minh tuyệt thế? Hắn cũng nhìn không thấu. Đinh Đinh bắt đầu dạy Khúc Địch luyện võ, Khúc Địch cũng sẽ không nhận thức Đinh Hoàn làm sư phụ.

Dù sao Đinh Hoàn không có dạy hắn cái gì, nhiều lắm là đưa một quyển lại tiếp một quyển bí kíp, sau đó thì cho Đinh Đinh giải thích từng câu từng chữ cho hắn nghe.

Khúc Địch xem qua Đinh Đinh biểu diễn Thiên Tinh cước, huyền dị khó lường, nhẹ nhàng như tiên, so với việc chính mình ngốc, thật sự là khác biệt một trời một vực.

Hắn trong lúc nhất thời tính tình nóng nảy, nuốt không xuống khẩu khí này, nam tử hán đại trượng phu, tương lai là muốn bảo hộ thê tử, há có thể vô lực? Vì thế hắn tức giận phấn đấu, bất quá ba tháng liền luyện tâm pháp của Linh Lung môn đến hạng mười tám, chiêu thức thành thục nhớ trong tâm, cũng đã biết hơn ngàn chữ.

Chính là hắn vẫn không dám nói cho người khác biết chuyện hắn không biết chữ, cho nên mặc dù nhìn xem biết câu văn trên sách, lại chưa từng thực tế lấy bút viết nhiều, nhiều lắm lấy nhánh cây ở trên cát chiếu theo miêu tả văn tự mà viết, đến nỗi khi hắn lần đầu cầm lấy bút lông, kia chữ viết thật sự là…… Vô cùng thê thảm.

Đinh Hoàn đến tận bây giờ mới biết, vì sao Khúc Địch lần đầu tiên biểu diễn Thiên Tinh cước sẽ biểu hiện kém như vậy, hắn căn bản là xem không hiểu nội công tâm pháp này thôi! Nhưng bởi vì Khúc Địch vẫn âm ngoan trừng mắt hắn, cho nên hắn cũng thức thời không vạch trần thủ đoạn nham hiểm của Khúc Địch.

Chỉ có Đinh Đinh là thật tình tin tưởng câu chuyện ma quỷ của Khúc Địch: “Ta không có thói quen dùng bút lông, nếu có bút than ta có thể viết thật sự xinh đẹp.” .
Mà Khúc Địch thấy Đinh Đinh không hề hoài nghi mà tín nhiệm chính mình, càng sủng chính mình. Nay, Khúc Địch đã lên núi được ba tháng, ăn ngon, thân thể cũng dần dần khỏe mạnh, thân cao giống như cây trúc dũng mãnh hướng lên trên dài.

Hiện tại công việc chính yếu của Đinh Đinh, gần như không hề giúp Khúc Địch giải thích võ công bí kíp, mà biến thành giúp hắn may xiêm y.  Nhìn Đinh Đinh tay cầm kim may, từng mũi từng mũi khâu kiện vải ngoại quái kia , tuy rằng chỉ là xiêm y màu xanh bình thường, vải dệt cũng là vải thô, nhưng có Đinh Đinh tâm ý ôn nhu, ngoại quái kia có thể sánh bằng nhất trân phẩm nổi tiếng trong Tô Châu phủ.

“Sư tỉ, ta đi gánh nước.” Khúc Địch cười hì hì chạy đến trước người của Đinh Đinh, đầu hướng nàng sáp lại.

Khi Khúc Địch tiến vào Bạch Vân trang, bởi vì thuở nhỏ khốn khổ, mặc dù lớn tuổi hơn Đinh Đinh, nhưng dáng người hình thể thì nàng vẫn hơn, bị Đinh Đinh lầm cho rằng sáu, bảy tuổi tiểu đồng, thương tiếc đối với hắn, thường thường sờ sờ đầu hắn, ôm vai hắn một cái . Mặc dù hiểu lầm được cởi bỏ, Đinh Đinh làm sư tỉ đối với hắn vẫn là trân trọng mọi cách, mặc cho hắn ở trên núi tác uy tác phúc, mọi sự đều có nàng tha thứ. Dần dần, Khúc Địch liền dưỡng thành thói quen, làm chuyện gì đều phải hướng sư tỉ thông báo trước, quan tâm của nàng, là động lực lớn nhất làm hắn cố gắng học tập. Mà Đinh Đinh cũng là một người tốt có tràn đầy tình yêu, sư đệ đáng yêu như vậy làm nũng với nàng, nàng có thể chịu đựng được sao?

“Hảo sư đệ, ngươi thực ngoan.” Nói xong, nàng sờ sờ đầu Khúc Địch, còn hôn một cái trên trán hắn. Đây chính là Khúc Địch hao hết tâm tư tranh thủ đến, nói cái gì là hắn từ nhỏ không có mẫu thân, chưa bao giờ hưởng qua thân tình ấm áp, nếu Đinh Đinh có thể thân ái mà ôm hắn một cái, thì mới giống thân tỉ đệ chân chính!

Đinh Đinh từ khi sinh ra đến giờ không xuống núi nhiều lắm, không hiểu những người có tính gian trá ra mặt này, tự nhiên là hắn nói cái gì, thì nàng làm cái đó!

Khúc Địch vui sướng choáng váng mà vuốt cái trán, quả nhiên đôi môi của mỹ nhân có tư vị phi phàm thơm, mỗi ngày thân mật với nàng một chút, toàn thân đều có khí lực.
Hắn vui mừng nhảy dựng lên, mang theo thùng nước liền đi về hướng đường xuống núi. “Một khắc chung, ta liền đem nước gánh lên đây.”

“Ngô!” Đinh Đinh vừa ngẩn đầu lên, đột nhiên nghĩ đến muốn đi theo khe nước ở dưới núi đem gánh vào trang, lấy thân tu vi của cha đều phải hai khắc chung, Khúc Địch làm sao có thể ở một khắc chung nội làm được, hay là……

“Sư đệ –” Nàng ném xiêm y đã được khâu một nữa, đuổi theo cước bộ của Khúc Địch mà đi.

Khúc Địch mặc dù lớn tuổi cho nàng, nhưng võ công tu vi dù sao cũng không cao thâm bằng Đinh Đinh, chỉ chốc lát sau liền bị đuổi theo.

“Sư đệ, ngươi làm sao có thể ở trong này gánh nước?” Đinh Đinh thấy hắn cư nhiên chính là đi đến phía sau trang, gánh hai thùng nước ở một hồ nước phía sau núi gần đây, liền đã muốn trở về .
Nàng cười khổ đem hai cái thùng nước kia đổ lại hồ nước.

“Phụ thân không phải nói qua với ngươi, muốn gánh nước thì phải xuống núi lấy nước sao?”

“Vì sao phiền toái như vậy? Rõ ràng sau trang còn có con suối, còn muốn xuống núi gánh nước, không có đạo lý!”

Nhìn những võ quán bên ngoài dạy đồ đệ, ai mà trước không học ngồi trung bình tấn, sau đó luyện quyền với đầu gỗ cọc. Làm sao lại là muốn đốn củi nấu nước?

Muốn cho Khúc Địch thật sự bị thuyết phục! Đinh Hoàn nếu tu vi thực sự cao thâm, rõ ràng đã thay hắn đả thông gân mạch, thuận đường truyền cho hắn ba mươi năm công lực, trực tiếp trợ giúp hắn trở thành võ lâm cao thủ.

Nay làm cho hắn mỗi ngày gánh nước đốn củi, ngồi ở trên giường luyện tập phun nạp thuật*(?), thực chất chính là chỉnh hắn. Hắn cũng không ngu, biết rõ tâm của Đinh Hoàn không tốt đẹp gì, vậy còn ngoan ngoãn mắc mưu.

Đinh Đinh lắc đầu, ôn nhu nói: “Sư đệ ngoan, này chỉ là gánh nước thôi, sư tỉ trước kia cũng đã từng làm. Cho ngươi đi xuống núi để gánh nước, không phải bởi vì trang lý thiếu nước, chủ yếu là rèn luyện thân thể của ngươi, tôi luyện tinh thần của ngươi. Đối đãi ngươi có thể mang theo năm mươi cân thùng thiết đi lại bình thường ở khúc rẽ trong núi rừng, thuật khinh thân này liền như nước chảy thành sông.”

“Thùng thiết?!” Khúc Địch khinh động lưỡi một chút. “Còn muốn năm mươi cân? Sư tỉ…… Ngươi……” Nàng bộ dáng yếu đuối, thật có thể làm như vậy sao?

Đinh Đinh cũng không nói gì, liền đem thùng gỗ trong tay Khúc Địch bỏ vào thủy đàm, làm đầy nước, mang theo thùng nước nhẹ nhàng nhảy, chân đứng ở trên nhánh cây cao cả thước, phiêu diêu đón gió, nhìn như tùy thời sẽ theo trên cây ngã xuống, nàng lại cố tình nhộn nhạo theo gió, dáng người nhẹ nhàng có thể sánh bằng vạn bụi hoa bướm trắng.

Khúc Địch nhìn xem đến ngây người, công phu này thật là lợi hại, so với khi hắn nhìn lén võ quán dạy võ thuật thì huyền diệu hơn nhiều.

Đinh Đinh khẽ quát một tiếng, nhảy xuống nhánh cây. “Hiện tại ngươi đã tin chưa?” Nàng lại đem nước đổ lại vào hồ. ” Công phu Linh Lung môn của chúng ta không có lối tắt, là bắt tay vào làm việc trong cuộc sống hằng ngày, ngươi vận tâm pháp, chân giẫm tại chỗ, ngày ngày lên núi, xuống núi gánh nước đốn củi, không đến hai năm, cũng có thể có thành tựu như vậy.”

“Chỉ cần đốn củi nấu nước, không cần ngồi trung bình tấn, cũng có thể luyện quyền chiêu?”

“Ngồi trung bình tấn cái gì ? Ngươi cứ lập lại trung bình tấn, đánh có thể đổ địch nhân sao? Nói chiêu thức là chết, người là sống, chiêu thức dù có lợi hại, dùng lâu cũng sẽ bị nhìn ra sơ hở. Không bằng quyền chiêu Linh Lung môn của chúng ta, kiếm pháp, đao thức, chỉ với những ngụ ý này, không nặng về hình thức, tương lai đối với địch có thể ứng biến, nhưng cũng phải xem tư chất cá nhân. Chúng ta không muốn cứ ngồi trung bình tấn, đạp hoa mai cọc một bộ kia, cứng nhắc, luyện đến một trăm năm bất quá cũng là cao thủ ở hạng hai, không lên được hạng cao.”

Khúc Địch lần đầu tiên nghe được lý luận võ học, đầu không khỏi choáng váng.

“Nhưng là ta nghe trong sách cũng không có nói như thế này a, kia…… Linh Lung môn võ luyện cũng chỉ cần làm những việc vặt vãnh này, không cần làm cái khác?”

“Cuộc sống khắp nơi đều là học vấn, nếu cố ý đi học, có thể hiểu được, kia cảnh giới tự nhiên tới, nếu không ngươi đánh bao nhiêu quyền cũng là vô dụng. Đúng rồi, thuyết thư là cái gì?” Đinh Đinh không hiểu.

“Thuyết thư, ân…… Về sau lại cùng sư tỉ giải thích. Ta nói cách khác, Linh Lung môn có hay không cái loại linh đan diệu dược, tỷ như Thiếu Lâm phái đại hoàn đan, ăn một lần liền có được 12 năm công lực, hoặc là thỉnh sư phụ cho ta làm nghi thức xối nước lên đầu, giúp ta khơi thông kinh mạch, trợ giúp ta sớm ngày võ học đại thành?”

“Ha ha a……” Đinh Đinh che miệng cười khẽ. “Đại hoàn đan thôi! Trang lý có một hủ hồ lô! Bất quá cái đó trị liệu nội thương rất là hiệu, về phần gia tăng công lực, ta thật sự chưa từng nghe qua. Hơn nữa, công lực như thế nào lại lấy năm tháng ra bàn luận? Có người luyện đến bảy, tám mươi năm, vẫn là một cao thủ hạng ba, nghĩ xem phụ thân hai mươi tuổi xuất đạo, dĩ nhiên dần dần trở thành thiên hạ vô địch, chẳng lẽ phụ thân hai mươi năm chính là bằng người khác 12 năm sao? Nói đến khơi thông kinh mạch, phàm nhân kinh mạch cốt cách đều là trời sinh, trừ phi chính mình khổ luyện, nếu không dựa vào ngoại lực khơi thông không chỉ có thống khổ không chịu nổi, thời gian lâu còn có thể tự hành bế tắc, căn bản là không dùng được.”

Khúc Địch há to miệng, chiếu theo cách nói của nàng, hắn nếu muốn trở thành một thế hệ võ lâm tông sư, trừ bỏ khổ luyện, vốn không có biện pháp khác!

Đáng chết, hắn là bái vào cái môn phái biến thái gì vậy nè?

Người khác luyện võ đều có thể tìm ra đường tắt, Linh Lung môn thì lại không có, hơn nữa phương pháp luyện công còn quỷ dị như vậy, yêu cầu người ta đốn củi nấu nước, cứu mạng a! Hắn không cần có đời sống người nhàm chán như vậy ~~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: hienheo2406
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Appolo, chinhan nezumi, Khanhthy0107, Phuongphuong3, samachoa_vb, Thu An do, Trangpham77, TUYẾTVTA3, vô tâm vô phế, Yangmi1209 và 222 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.