Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 

Khuynh Nhiên Tự Hỉ - Giá Oản Chúc

 
Có bài mới 16.02.2016, 01:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15264 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới [Hiện đại] Khuynh Nhiên Tự Hỉ - Giá Oản Chúc - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Tác giả: Giá Oản Chúc

Thể loại: Hiện đại, sủng, HE
 
Số chương: 55 Chương + 8 Ngoại truyện
 
Nguồn convert: Rich92 – TTV
 
Edit: meiluo, trinhquythuong, Hà Phương
 
Beta: Ishtar, Lạc Lạc
 
Nguồn: CQH


Giới thiệu

Nói đơn giản chút
 
Đây là câu chuyện về một người đàn ông đi đứng không tiện yêu một cô gái có đầu óc không được tốt lắm.
 
Phức tạp chút
 
Đây là một câu chuyện tình yêu hoàn toàn không có xuyên không, trùng sinh, trạch đấu, cạnh tranh trong kinh doanh đầy cẩu huyết
 
Phức tạp hơn nữa
 
Đây là một câu chuyện cổ vũ người đàn ông kiêu căng vờ ngồi xe lăn phấn đấu biến cô gái xinh đẹp thành bà xã của mình.
 
Truyện đồng tác giả: Hái Hồng

Chương 1

 
Ba năm đầu hai chị em Phó Tự Hỉ và Phó Tự Nhạc sống nhờ ở Hạ gia thì Hạ Khuynh trở về.
 
Cha mẹ hai người mất sớm, trước lúc ra đi đã gửi gắm hai cô cho dì Quan.
 
Dì Quan giúp việc ở Hạ gia đã nhiều năm, vẫn còn độc thân, lại không có con cái, là một người hiền lành.
 
Hạ gia vô tình biết được bà còn hai đứa trẻ trọ ở ngoài, cảm thấy cũng không dễ dàng gì, nên đề cập muốn nhận hai chị em về Hạ gia.
 
Phó Tự Nhạc vô cùng cảm kích tấm lòng của Hạ gia, dù sao phòng người giúp việc cũng tốt hơn phòng bình dân bên ngoài, nhưng ăn nhờ ở đậu nhà người ta, cô chịu không nổi.
 
Vì thế cô giúp dì Quan làm này làm nọ, hiển nhiên cũng trở thành người giúp việc.
 
Cô nghĩ, chờ đến lúc cô đi làm, liền mang chị cô rời đi.
 
Ý tưởng này tuy sớm nảy sinh, nhưng khiến nó nhanh chóng phát triển, lại là Hạ Khuynh.
 
Cậu ấm nhà họ Hạ này có hứng thú cực kì biến thái với Phó Tự Hỉ.
 
Trước mặt mọi người hắn xử sự bình thường lễ độ với cô, nhưng một khi ở riêng với cô, hắn bèn lộ ra đủ loại thói hư tật xấu.
 
Phó Tự Hỉ đặc biệt yếu đuối, đối với việc hắn giương nanh múa vuốt, cô chỉ biết trốn tránh.
 
Ban đầu, Phó Tự Nhạc cũng không phát giác, về sau mới phát hiện có gì đó không đúng, cô gần như ngay lập tức muốn mang Phó Tự Hỉ rời đi.
 
Nhưng khi đó cô chỉ là một học sinh trung học, cuộc sống đầy áp lực. Cô chỉ có thể cố hết sức giúp chị gái tránh tiếp xúc với Hạ Khuynh.
 
Sau khi Hạ Khuynh bị tai nạn xe, nghe nói chân bị thương có vẻ nghiêm trọng, cụ thể thế nào Phó Tự Nhạc cũng không quan tâm, chỉ nghe dì Quan nói là ra nước ngoài điều trị.
 
Phó Tự Nhạc nghĩ, nếu cô có thể mang Phó Tự Hỉ rời khỏi đây trước khi Hạ Khuynh phát hiện, vậy tốt quá rồi còn gì.
 
Sau khi nghe ngóng tin tức Hạ Khuynh trở về, cô dặn dò Phó Tự Hỉ không được chạy loạn.
 
Phó Tự Hỉ cũng không hỏi nguyên nhân, ngoan ngoãn ở trong phòng.
 
Ngày Hạ Khuynh trở về là thứ tư, vừa vặn Phó Tự Nhạc không có tiết.
 
Vì muốn chăm sóc Phó Tự Hỉ, năm đó cô bỏ hết hoài bão ở lại thành phố này. Hiện tại cô học ở đại học A mặc dù cách Hạ gia khá xa, nhưng ít nhất cuối tuần có thể trở về.
 
Lần này vào ngày thứ ba sau khi tan học, cô lập tức chạy về, sau khi chuẩn bị bữa tối cô bèn đi dò xét quân tình.
 
Tình hình thăm dò được chính là: cái tên Hạ Khuynh đó ngồi xe lăn vào cửa.
 
Cô rất rất sửng sốt, hắn tàn phế rồi?
 
Dì Quan còn nói, chuyến này hắn trở về tính tình đã điềm đạm rất nhiều.
 
Phó Tự Nhạc quan sát Hạ Khuynh được nửa tháng, thực sự cảm thấy tính tình người này đúng là bớt phóng túng.
 
Nhìn lại Phó Tự Hỉ cũng không ra ngoài sau khi hắn trở về, cô hơi buồn bực nhưng không dám lên tiếng.
 
Phó Tự Nhạc âm thầm thở dài, cuối cùng cũng trở về thuở ban đầu.
 
Nhưng đồng thời cô cũng răn đe Phó Tự Hỉ, thiếu gia phải dưỡng bệnh, đừng chạy đến nhà chính.
 
Hạ gia rất bao dung hai chị em cô, Phó Tự Hỉ bình thường đều có thể ở sân vườn trong nhà chính chơi đùa, đây cũng là nguyên nhân Phó Tự Nhạc phân vân.
 
Cô không có cách nào tạo điều kiện tự do cho Phó Tự Hỉ.
 
Sau lại phát hiện Hạ Khuynh xấu xa, cô cũng không cho Phó Tự Hỉ chạy đến nhà chính.
 
Đến lúc hắn ra nước ngoài.
 
Phó Tự Hỉ hơi tiếc không thể đến nhà chính, nhưng cũng nghe lời.
 
Hôm nay cô vui vẻ hớn hở ở trong phòng coi phim hoạt hình, trời bỗng mưa to.
 
Sau khi cô phản ứng kịp chạy "bịch bịch bịch" đóng cửa sổ, vừa lúc có một tia chớp xẹt qua.
 
Cô giật mình.
 
Cô sợ nhất loại thời tiết có sấm sét.
 
Vì vậy, cô nhanh chóng chạy vào phòng, tay chân luống cuống bò lên giường, ôm gấu đem chăn che kín đầu, vờ như không nghe thấy tiếng sấm.
 
Sau khi tiếng sấm qua đi, xung quanh bỗng nhiên tối sầm.
 
Mất điện.
 
Bên ngoài chỉ có sấm sét, bên trong lại tối đen như mực, Phó Tự Hỉ run lẩy bẩy, cả người đều cuộn tròn trong chăn.
 
Cô muốn gọi Phó Tự Nhạc, nhưng di động bị cô vứt trên tủ tivi mất rồi.
 
Cô không dám rời ổ chăn chạy qua đó.
 
Cô thực sự sợ hãi.
 
--
 
Hạ Khuynh liếc đồng hồ, sau đó khép quyển sách lại.
 
Hôm nay Phó Tự Nhạc trở về trường.
 
Hai tháng này, hắn đã thăm dò thời gian chính xác cô ta trở về.
 
Hai tuần đầu tiên, vào thứ sáu, thứ ba cô ta trở lại, chủ nhật, thứ tư cô ta về trường. Sau đó, chỉ còn ngày thứ sáu cô ta về.
 
Hắn có thể đoán được cô ta đang đề phòng hắn, có lẽ thấy bên này hắn không có hành động, nên không còn chạy đi chạy về nữa.
 
Phó Tự Nhạc này yêu chị gái đến nghiện.
 
Cô ta xem con ngốc kia như bảo bối, bảo vệ rất kỹ.
 
Hiện tại Phó Tự Hỉ ở một mình đã năm ngày, hơn nữa gặp phải mưa dông, cô chịu đủ rồi.
 
Hạ Khuynh không thể không thừa nhận, cô sợ sấm là do hắn gây ra.
 
Lúc trước hắn rất thích ăn hiếp cô, thấy bộ dạng ngu ngốc của cô là muốn chỉnh cô.
 
Lần đó lừa cô đến nhà kho sau nhà, khóa trái nhốt cô ở bên trong.
 
Cô khóc lóc cầu xin, hắn không thèm để ý, thảnh thơi về nhà chính chơi game.
 
Thực ra hắn vốn muốn dọa cô tí, nhưng sau khi nhận được điện thoại của Khổng Minh Dao, bèn quên mất Phó Tự Hỉ.
 
Hắn và Khổng Minh Dao chơi cả đêm, cũng chẳng nhớ con ngốc đó chút nào.
 
Nghe nói lúc tìm được, Phó Tự Hỉ đã hôn mê bất tỉnh.
 
Nhà kho đó đáng nhẽ định sửa sang lại, nên nhóm người giúp việc không ai để ý. Mưa to cả đêm, cửa sổ trong phòng không hề đóng, mưa trút hết vào trong.
 
Dì Quan nói xong mắt ngân ngấn nước, nói Phó Tự Hỉ nằm dưới một vũng nước mưa, nói cô bệnh nặng một trận, nói cô ngốc ấy làm sao ngốc đến mức nhốt mình ở nơi đó.
 
Từ đầu đến cuối Phó Tự Hỉ đều không khai Hạ Khuynh ra.
 
Hạ Khuynh cũng không đi thăm cô.
 
Nhưng hắn biết cô bệnh rất lâu.
 
Hắn nghĩ lần này chỉ khiến cô bệnh một lúc, hết bệnh là không sao, nhưng sau lại nghe dì Quan nói hiện tại Phó Tự Hỉ nhìn thấy sấm sét là sợ khủng khiếp.
 
Hạ Khuynh giương mắt nhìn ngoài cửa sổ, hắn có thể tưởng tượng được, lần này Phó Tự Hỉ lại trưng bộ dạng vô dụng thế nào rồi.
 
Hắn nghĩ nghĩ, đẩy xe lăn đến cạnh cửa.
 
Từ nhà chính đến phía sau thật ra không xa lắm, nhóm người giúp việc dưới lầu còn đang vội vội vàng vàng, để che mắt bọn họ chỉ có thể đi qua cửa hông.
 
Khi còn bé hắn chơi đùa khắp nơi, con đường nào cũng đều quen thuộc.
 
Hắn vịn xe lăn đứng lên, ổn định cơ thể mới thong thả bước về phía trước.
 
Thật ra chân hắn không phải không thể đi được, chẳng qua hơi khập khiểng thôi, đi nhanh đứng lâu là mệt, nên hắn muốn ngồi xe lăn.
 
Người biết thì mặc kệ hắn, người không biết đều tưởng hắn bị liệt nửa người.
 
Lầu hai chỉ có duy nhất một thang máy, ra khỏi thang máy, qua một căn phòng chính là cửa hông.
 
Mấy ngày nay Hạ Khuynh đều ở phòng sách, xem sách xong là ngủ, người giúp việc cũng không làm phiền.
 
Mưa thực sự rất lớn, đến khi hắn đến phía sau nhà, nửa người đều ẩm ướt.
 
Phòng của hai chị em cách một khoảng với phòng người giúp việc khác, tầm nhìn tương đối tốt hơn một chút.
 
Hạ Khuynh thu ô, vặn chốt cửa, sau đó gõ cửa.
 
Phó Tự Hỉ nghe được tiếng cốc cốc cốc, một lúc không biết ở chỗ nào truyền ra, sợ đến phát khóc, liều chết lấy chăn che kín đầu.
 
Rất lâu bên trong không có động tĩnh, Hạ Khuynh mở miệng: “Phó Tự Hỉ, mở cửa.”
 
Phó Tự Hỉ nghe có người gọi cô, nhưng tiếng mưa bên ngoài quá lớn, nghe không rõ ràng lắm.
 
"Phó Tự Hỉ, lăn ra đây mở cửa!" Giọng hắn lại to thêm chút.
 
Lần này cô nghe rõ rồi, cảm thấy hơi quen quen, nhưng nghĩ không ra là ai.
 
Người nhà họ Hạ đối xử với cô không tệ, cô cũng không phòng bị.
 
Xung quanh tối đen như mực, cô choàng chăn xuống giường chậm chạp lần mò qua đó.
 
Hạ Khuynh đợi một lúc, bực mình.
 
"Phó Tự Hỉ!"
 
"Đây." Cô nhanh chóng đáp lại, rốt cục chạm đến cạnh cửa mở ra.
 
Sau khi Hạ Khuynh bị tai nạn, chưa gặp cô lần nào.
 
Trong phòng không bật đèn, nhìn cũng không rõ lắm, hắn chỉ thấy tóc cô gái này dài hơn rất nhiều.
 
Gió lớn ngoài cửa, hắn vờ muốn vào phòng.
 
Phó Tự Hỉ cũng không thấy rõ bộ dạng hắn, nghĩ là người giúp việc nào đó, liền tránh đường cho hắn bước vào.
 
Vừa nãy hắn tưởng phòng khách không bật đèn, vào rồi mới phát hiện, trong phòng tối đen như mực, "Vì sao không bật đèn?"
 
"Cái đó, bọn nó không phát sáng."
 
Hạ Khuynh nghe xong bèn hiểu, ném ô sang một bên, đóng cửa, sau đó kéo cô vào lòng, nâng cằm cô lên tỉ mỉ quan sát.
 
Cô gái trước mặt ngoại trừ mái tóc dài hơn, dường như không có gì thay đổi, vẫn bộ dạng ngu ngốc như cũ.
 
Hắn cũng chẳng biết tại sao lại thế nữa, nhìn thấy cô là muốn ăn hiếp cô, chẳng hạn như bây giờ.
 
Trước không thấy cô, hắn nghĩ rằng cô sợ sấm sét là do hắn nợ cô, cho nên đến xem một chút, nhưng khi thấy bộ dáng đáng thương của cô, sự tà ác trong lòng lại rục rịch ngóc đầu dậy.
 
Phó Tự Hỉ trợn mắt, lúc nhìn rõ người trước mắt là ai, cô biết bản thân gặp rắc rối rồi.
 
"Phó Tự Hỉ, còn nhớ tôi không? Hửm?"
 
Hơi thở nồng đượm phả lên mặt cô.
 
Cô không lên tiếng, theo bản năng lôi kéo chăn trên người, nghĩ rằng làm vậy sẽ chống lại chút gì đó.
 
Cô không biết Hạ Khuynh sẽ tới đây, căn bản cô không ngờ sẽ nhìn thấy hắn ở nơi này.
 
Hạ Khuynh bị nước mưa dính hết nửa người, ẩm ướt, cả người hắn kề sát cô, cô cảm nhận được từng đợt rét buốt.
 
Bên ngoài là thời tiết cô sợ, trước mặt là người cô sợ.
 
Cô bắt đầu run rẩy.
 
Thấy cô không trả lời, Hạ Khuynh nới lỏng tay.
 
Phó Tự Hỉ lui về phía sau vài bước, lưng chạm vào tường.
 
Hắn bước nhanh vây cô trong phương trời của hắn, lẳng lặng nhìn cô hốt hoảng.
 
Sau đó đưa tay luồn vào trong chăn, chạy dọc theo sóng lưng cô.
 
Cách lớp áo ngủ hắn nắm ngực cô, nhận ra bên dưới áo ngủ trống rỗng.
 
Ngoài trời mưa to gió lớn, Hạ Khuynh từng bước lấn tới, bàn tay sớm lạnh như băng, chạm vào cơ thể ấm áp của cô, hắn chờ không nổi kéo cổ áo rộng thùng thình xuống, nắm trọn vẹn bầu ngực sữa trong tay, lập tức muốn chửi tục.
 
Năm trước Chu Phi Lương đến Hạ gia vô tình nhìn thấy Phó Tự Hỉ, quay đầu chia sẻ với Hạ Khuynh. "Chết tiệt, ngực cô nàng lớn thật."
 
Hạ Khuynh xem thường nói: "Cậu mà cũng có hứng thú với một con ngốc sao?"
 
"OMG, cậu gặp phụ nữ điều đầu tiên nghĩ đến là muốn nghiên cứu chỉ số thông minh của cô ta à? Cậu chơi gái hay viết luận văn!"
 
Lúc đó hắn không thèm phản ứng với Chu Phi Lương cầm thú, về sau trêu đùa Phó Tự Hỉ, tất cả đều cách một lớp quần áo đùa giỡn.
 
Hiện tại xúc cảm nắm trong tay tương đối tốt.
 
Phó Tự Hỉ bị bàn tay lạnh như băng của Hạ Khuynh làm đông lạnh đến run run.
 
Hắn càng giữ chặt cô, không có ý tốt tiếp cận tai cô, "Cô là đại diện hoàn hảo cho câu ngực to nhưng không có đầu óc."
 
Giọng hắn không thể ghìm nổi hưng phấn, rốt cục cô cũng phản ứng, bắt đầu yếu ớt đẩy cơ thể mình đang bị hắn đè lên, khóc ô ô.
 
"Hạ Khuynh..."
 
Tối nay cô bị dọa sợ, sấm sét cũng chưa đáng sợ bằng người trước mắt.
 
Tốt lắm, cô còn nhớ rõ hắn.
 
Hạ Khuynh vùi đầu vào cổ cô, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve nơi đầy đặn.
 
Lúc Phó Tự Hỉ sợ hãi khủng khiếp, sẽ gọi thẳng tên hắn, mềm mại yếu ớt.
 
Hắn cực kỳ chán ghét mỗi khi cô lễ phép gọi "Thiếu gia".
 
Đồ ngốc, ai là thiếu gia của cô, hắn tuyệt đối không muốn dính líu tới cô.
 
Hắn cảm thấy Phó Tự Hỉ gọi thẳng tên hắn đặc biệt êm tai, nhưng vẫn còn thiếu chút gì đó.
 
Vào một ngày nọ, Lương San gọi Phó Tự Hỉ đến nhà chính ăn quà vặt.
 
Hắn buồn chán ở bên cạnh xem tạp chí, văng vẳng bên tai tiếng mẹ hắn trò chuyện với Phó Tự Hỉ.
 
Hắn biết mẹ rất thích Phó Tự Hỉ, cũng không ầm ĩ lắm, nhìn cô ăn cũng thấy vui vẻ, trong lòng chế giễu bộ dáng ngu ngốc của cô.
 
Khi ấy, Phó Tự Hỉ tiếp điện thoại.
 
Điện thoại vừa vang lên, mặt mày cô liền hớn hở, cầm điện thoại gọi: "Tự Nhạc!"
 
Giọng nói kia, cực kỳ cực kỳ thân thiết và đắc ý.
 
Hạ Khuynh lập tức nổi tâm tư, nếu cô dùng thái độ thân thiết này gọi hắn sẽ có hương vị gì?
 

 



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Ngọc Hân, Trà Hoa Nữ 88, ori vô ưu, tam thuong, võngân, y229917
     

Có bài mới 16.02.2016, 01:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15264 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khuynh Nhiên Tự Hỉ - Giá Oản Chúc - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2

 
“Hạ Khuynh… Hạ Khuynh” Phó Tự Hỉ không ngừng gọi hắn, chỉ mong hắn có thể buông tha cô.
 
Hạ Khuynh tiếp tục thưởng thức một trận mới thu tay lại, ngẩng đầu lên hỏi: “Sét đánh, sợ sao?”
 
Cô nức nở gật đầu.
 
Thấy bộ dáng này của cô hắn lại véo mặt cô lần nữa, sau đó nhanh chóng buông lỏng thân thể cô trong chăn bông một chút, mới dắt cô đi vào phòng.
 
Lúc này Phó Tự Hỉ mới phát hiện chân hắn đi hơi khập khiễng, thật sự không ngờ được.
 
Hạ Khuynh thấy cô chăm chú nhìn chân hắn, rất bình tĩnh nói, “Phó Tự Hỉ, có phải em rất đắc ý không? Tôi nói em là đồ ngốc, kết quả chính mình lại trở thành thằng què?”
 
Cô lắc lắc đầu, tuy cô sợ hắn, song cũng không vui sướng khi thấy người khác gặp họa. “Đau sao?”
 
Ngốc quả nhiên lại có lòng tốt.
 
“Hiện tại không đau. Ban đầu rất đau, đau đến mức… tôi đã tưởng không thể đứng lên được nữa.” Hắn nửa đùa, nắm tay cô, mũm mĩm, thật sự ấm áp.
 
Phó Tự Hỉ chậm rãi đi tới phía trước, phối hợp với tốc độ của hắn, thỉnh thoảng trộm nhìn xuống chân trái hắn.
 
“Đưa cho tôi cái khăn.” Sau khi dẫn cô vào phòng, Hạ Khuynh bỏ lại một câu, bước ra khỏi phòng, ở phòng khách tìm kiếm một hồi, cũng không tìm thấy ngọn nến nào.
 
Nhìn điện thoại cô nằm trên tủ ti vi, hắn tới cầm lấy nhưng thấy điện thoại đã tắt, đoán chắc không còn pin, vì thế hắn lại trở vào phòng.
 
Trở về thấy cô vẫn còn đang ngơ ngác đứng tại chỗ, hắn không khỏi nhíu mày, “Đưa cho tôi cái khăn. Tôi muốn tắm rửa.”
 
Hắn từ nhà chính đi qua chỉ muốn nhìn cô một chút, đi qua trấn an cô, cho nên cũng không nghĩ tới quần áo tắm rửa gì cả. Ai ngờ vừa nhìn thấy cô liền không khống chế được, lại dọa cô sợ hãi.
 
Phó Tự Hỉ giống như đột nhiên bừng tỉnh, khoác chăn, mò mẫm trong tủ quần áo, có vẻ rất buồn cười. Cô ở ngăn tủ tìm kiếm nửa ngày, buồn bực, vì sao hắn muốn tắm rửa ở phòng cô chứ, nhưng cô chẳng dám hỏi.
 
“Em còn muốn tìm ở đó đến bao giờ?” Thấy cô gái này nửa ngày vẫn chưa tìm được, Hạ Khuynh không kiên nhẫn nói.
 
Cô uất ức tiếp tục tìm, rốt cục tìm được cái khăn, rút ra đưa cho hắn, mắt cũng không dám nhìn thẳng hắn.
 
Hạ Khuynh cũng không cần tìm thứ gì để chiếu sáng, dứt khoát mò mẫm vào phòng tắm, cửa cũng không đóng, nương theo ánh sáng bên ngoài cởi quần áo ướt đẫm trên người, tùy tiện dùng nước ấm dội xuống, tắm xong bèn quấn khăn bước ra.
 
“Ngủ.” Hắn đi đến bên giường hạ lệnh.
 
Ban nãy Phó Tự Hỉ vẫn đứng cạnh tủ quần áo, cúi đầu, ngơ ngác không phản ứng.
 
“Hửm?” Giọng hắn phát ra, cô liền sợ tới mức tay chân luống cuống bò lên giường, một lần nửa đem chăn che người kín mít, sau đó ôm lấy gấu bông ở đầu giường, đưa lưng về phía hắn, gắt gao nhắm mắt lại.
 
Hạ Khuynh cũng thấy mệt, chân thật sự rất mỏi, thuận thế nằm bên cạnh cô, cách tấm chăn kéo cô qua.
 
“Được rồi, Phó Tự Hỉ, đừng sợ. Ngoan ngoãn ngủ đi. Tôi sẽ không bắt nạt em.” Hắn dán vào lưng cô, giam cả người cô trong lồng ngực.
 
Cô nghe xong, do dự mở mắt, xoay đầu lại nhìn hắn.
 
Cô cảm thấy hắn khác với trước kia, đột nhiên nghĩ đến có phải vì chân hắn không tốt không, cũng giống như cô bị người ta bắt nạt vậy.
 
Bị cô nhìn một hồi, Hạ Khuynh nhịn không được dùng cái trán cọ cọ lên trán cô, “Phó Tự Hỉ, tôi là ai?”
 
“Hạ Khuynh ạ ~!” PhóTự Hỉ nhẹ nhàng nói.
 
Hiếm khi Hạ Khuynh thân mật ôn hòa, khiến cả đêm nay lần đầu tiên cô cảm thấy an tâm.
 
Không cần sợ sấm sét, không cần sợ hắn.
 
"Ừ, ngoan. Ngủ đi."
 
Hạ Khuynh nghĩ, vẫn nên chờ mưa nhỏ hơn rồi về. Tuy rằng vẫn còn mùa hè, nhưng sau cơn mưa râm mát, hắn ở đây nằm không có chăn thế này thật sự là tự tìm khổ.
 
Phó Tự Hỉ vẫn rối rắm về cái chân của hắn, ôm tâm lý an ủi hắn, ngập ngừng mở miệng nói: “Anh không phải là người què. Tôi… không phải là đồ ngốc.”
 
“Em có ngủ hay không?” Hắn liếc cô một cái.
 
Cô kéo kéo chăn bị hắn đè lên, “Chăn là phải đặt ở bên trên”
 
“Tôi thích ngủ như vậy. Nếu em không ngủ, tôi không thèm quản em nữa.” Hắn tức giận nói.
 
Cả người hắn gần như trần trụi, không dám dùng chung một tấm chăn với cô, chỉ sợ bộc phát thú tính.
 
Mặc dù hắn cảm thấy mình ở trạng thái tỉnh táo sẽ không nảy sinh dục vọng gì với Phó Tự Hỉ.
 
Duy nhất chỉ có một lần chính là lúc hắn uống rượu.
 
Hắn cãi nhau ầm ĩ với Khổng Minh Dao, cô ta bỏ hắn một mình đi Tô Châu vui vẻ.
 
Buổi tối hắn và Chu Phi Lương có uống vài ly rượu, về nhà chỉ muốn nhanh chóng ngủ, cô ta lại gọi đến.
 
Khổng Minh Dao là một vưu vật (bảo vật) trời sinh, ở trong điện thoại cũng mê hoặc hắn được.
 
Dưới ảnh hưởng của rượu, Hạ Khuynh đã lập tức bốc hỏa, hắn gác máy, đi xuống dưới lầu, thấy Phó Tự Hỉ và Phó Tự Nhạc ở cửa phòng bếp không biết đang nói gì đó, cười rất phô trương.
 
Lập tức hắn cảm thấy khát vọng trong người càng thiêu đốt mãnh liệt.
 
Phó Tự Nhạc phát hiện ra hắn, giả vờ chào hỏi hắn, rồi lôi kéo Phó Tự Hỉ đi vào trong phòng bếp, đóng cửa lại.
 
Hắn thầm mắng một tiếng. Nếu không phải có Phó Tự Nhạc, có lẽ hắn thật sự sẽ kéo Phó Tự Hỉ vào phòng làm thật.
 
Người còn chưa ra tới cửa, Khổng Minh Dao lại gọi tới, làm nũng nói là vừa nãy chỉ đùa giỡn hắn, kỳ thật cô ta đã trở lại. Hắn nghe hiểu ám chỉ của cô ta, cũng không khách sáo, liền lái xe đến chỗ cô ta.
 
Về sau hắn cũng rất kinh ngạc về việc bản thân lại sinh ra dục vọng với Phó Tự Hỉ.
 
Lúc ấy Phó Tự Nhạc cũng ở đó. Cô đích thực là một đại mỹ nhân, ngũ quan tinh xảo khéo léo, dáng người tinh tế. Lúc các cô vừa được đưa đến, hắn khá kinh ngạc trước vẻ đẹp của cô, nhưng về sau lại cảm thấy đùa giỡn Phó Tự Hỉ thú vị hơn, cũng không còn hứng thú với cô nữa.
 
Phó Tự Hỉ và cô ngoại trừ cái miệng giống nhau, những cái khác cũng không giống lắm, ngũ quan còn kém Phó Tự Nhạc không ít, hơn nữa chắc là do thời gian dài ăn ăn ngủ ngủ lại không hoạt động trí não, dáng người có vẻ đầy đặn chút.
 
Nhưng hắn thực sự xác định, người làm hắn khó khống chế được chính là Phó Tự Hỉ, mà không phải Phó Tự Nhạc.
 
Cuối cùng hắn cho bản thân một lời giải thích là do uống rượu, đầu óc mơ hồ không tỉnh táo.
 
Đêm nay hắn không uống rượu, nhưng cũng không dám mạo hiểm.
 
Phó Tự Hỉ nghi hoặc nhìn hắn, không thèm nói lại, tâm tình thoải mái, rất nhanh đã đi vào giấc ngủ.
 
Đợi cô ngủ rồi, Hạ Khuynh mới tính đứng dậy rời đi, lại nghe được tiếng đập cửa truyền đến.
 
“Tự Hỉ. . .” Dì Quan lo lắng gọi, hôm nay quá bận, chưa kịp chăm sóc Phó Tự Hỉ. Phó Tự Nhạc vừa mới gọi điện nói di động Phó Tự Hỉ không liên lạc được, vì thế bà vội vàng giao việc cho người khác, chạy nhanh tới đây.
 
Hạ Khuynh nhìn cô bé trong lòng, thấy cô vẫn an ổn ngủ, bèn mặc kệ.
 
Dì Quan tưởng trước lúc sét đánh Phó Tự Hỉ đã ngủ, mà cô mỗi khi ngủ đều không dễ tỉnh, sau khi gọi vài tiếng không thấy đáp lại, bèn yên tâm về phòng mình.
 
Hạ Khuynh chờ dì Quan đi rồi mới bước vào phòng tắm, lấy quần áo ướt đẫm mặc vào lần nữa, sau đó chậm rãi trở về nhà chính.
 
Đêm nay hắn thực sự điên rồi mới tự làm khó mình thế!
 
Mấy ngày sau đêm giông tố ấy, tuy mưa dầm kéo dài, nhưng không có sét đánh, cầu dao bị đứt cũng đã sửa xong, Phó Tự Hỉ không dám đem chuyện ngày đó sau khi mất điện Hạ Khuynh đến nói cho Phó Tự Nhạc biết, Phó Tự Nhạc cũng không phát hiện điều gì khác thường.
 
Hạ Khuynh và Phó Tự Hỉ lại không gặp mặt giống như lúc trước.
 
Giữa trưa hôm nay, trên bàn cơm Hạ Khuynh nói với Lương San buổi tối sẽ ra ngoài họp mặt cùng bọn Chu Phi Lương, Lương San đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, nói: “Con trai, đám bạn bè kia của con có ai độc thân không?”
 
“Chu Phi Lương, chắc thằng nhóc đó còn độc thân. Những người khác con không biết.” Hắn trả lời vậy, nghĩ rằng, độc thân hay không và có bạn giường là hai chuyện khác nhau.
 
Lương San nghe đến đây bắt đầu thích thú. “Đứa nhỏ Tự Hỉ này nha, cũng đã đến tuổi rồi, con có thể tìm đối tượng giúp nó không?”
 
“Không.” Hắn suýt cắn phải chiếc đũa, dừng một chút nói: “Mẹ, bọn họ là người thế nào, sao có thể coi trọng loại con gái như cô ta?”
 
“Loại con gái thế nào? Mẹ thấy tướng mạo Phó Tự Hỉ rất có phúc, con xem trong đám bạn kia rồi tìm người có lý lịch đáng tin cậy cho mẹ.”
 
Hạ Khuynh cảm thấy cần phải sửa lại một chút: “Đó là mặt béo, không phải phúc tướng.” Thật không thể tưởng tượng nổi, sao mẹ có thể nhìn ra Phó Tự Hỉ có tiềm chất câu rùa vàng chứ? Cô ta gả được ra ngoài thì phải cảm tạ trời đất lắm rồi.
 
“Nói thật với con. Lần này con hãy dẫn Phó Tự Hỉ ra ngoài mở mang một chút. Con nghĩ xem, ngày thường con bé luôn ở nhà, cũng không có dịp gặp được chàng trai nào thích hợp.”
 
“Xem cái gì chứ, cứ để cô ta tự chọn người yêu rồi kết hôn là được.”
 
“Cái thằng nhóc này! Tự Hỉ là một cô gái tốt, mẹ nghĩ, chờ con bé kết hôn, xuất giá từ nhà chúng ta, mẹ sẽ để con bé được nở mày nở mặt.”
 
Lương San vẫn luôn thích cô bé này, chỉ ngại Hạ Khuynh nghịch ngợm gây sự không chịu nghe lời.
 
Lúc trước có nghe dì Quan nói Phó Tự Hỉ khi còn bé đầu bị va chạm, không giống người bình thường, bà còn tưởng là loại chảy nước miếng, lôi thôi lếch thếch, ai ngờ sự việc hoàn toàn không phải như vậy, cô sạch sẽ, ngoan ngoãn lại lễ phép, chẳng qua tư duy không phát triển giống người bình thường. Dì Quan nói trước kia cô bé có bộ dáng rất thông minh lanh lợi, về sau đầu bị va chạm mới chậm chạp không ít, thật sự đọc sách không nổi, mới nghỉ học.
 
Lương San đau lòng cho Phó Tự Hỉ, cũng bởi vì cô là một cô bé im lặng biết nghe lời. Nếu không phải vì thân phận Phó Tự Hỉ khác biệt, bà thật muốn rước Phó Tự Hỉ vào nhà chính.
 
Hạ Khuynh buông đũa xuống, lấy khăn tay lau miệng, nói: “Mẹ, cô ta cũng không phải con gái mẹ, Phó Tự Nhạc còn chưa lo lắng chị gái mình không gả đi được, mẹ hao tốn tâm tư làm gì?”
 
“Rõ là, chỉ dẫn ra ngoài làm quen vài anh chàng thôi, cứ ở nhà suốt, tuổi xấp xỉ với con bé cũng chỉ có con. Quá ít lựa chọn.” Lương San thể hiện uy nghiêm của người mẹ, “Cứ quyết định thế đi. Buổi chiều mẹ kêu Phó Tự Hỉ lại đây nói một chút.”
 
"..."
 
Đi ra ngoài chơi còn phải mang theo một cục nợ, xúi quẩy thật.
 
Lúc Phó Tự Hỉ bị gọi với tình trạng không rõ lắm, có lẽ biết phu nhân bảo thiếu gia dẫn cô ra ngoài gặp người.
 
Cô mờ mịt, muốn ra ngoài gặp ai chứ, Lương San kéo cô vào phòng, tô tô vẽ vẽ trên mặt cô, rồi đưa cho cô chiếc váy đã chuẩn bị.
 
Ở nhà Phó Tự Hỉ toàn mặc quần áo thể thao, váy vừa mặc lên người, cảm thấy trước ngực, sau lưng, dưới thân đều lạnh lẽo, lo lắng nói: “Phu nhân, con vẫn thích mặc quần.”
 
Lương San nắm tay cô, nhìn một vòng rất vừa lòng, “Mặc váy vào trông xinh thật đấy, Tự Hỉ không hổ là trắng trẻo đáng yêu, ăn diện lên đẹp thật.” Suy nghĩ của bà là nên tốt khoe xấu che nha.
 
Khi Lương San dẫn Phó Tự Hỉ đến phòng sách, Hạ Khuynh đang ngồi trên xe lăn đọc sách, thời điểm nhìn thấy Phó Tự Hỉ, hắn thoáng kinh ngạc.
 
Cô mặc một chiếc váy màu xanh lam đơn giản, bởi vì quanh năm không phơi nắng nên làn da trắng ngần. Toàn thân phối với trang sức trang nhã, điểm tô cho khuôn mặt vốn hơi mập có đường nét rõ ràng hơn. Sau đó, bộ ngực đáng nhẽ đầy đặn lại càng nhô cao, hắn cảm thấy chiếc váy kia sắp không chống đỡ nổi vật tròn trịa sống động đó.
 
Tầm mắt Hạ Khuynh dừng trên người Phó Tự Hỉ vài giây liền dời đi, tiếp tục đọc sách.
 
Phó Tự Hỉ thấy hắn, chợt nhớ ngày ấy hắn ôn hòa nằm trên giường với cô, hoàn toàn khác với sự lạnh nhạt trước mắt.
 
Đối mặt với thái độ không thèm nhìn của con trai, Lương San cũng không nói gì: “Con trai, thế nào?”
 
Hạ Khuynh không thèm nhìn một cái, “Con còn một tiếng nữa mới đi.”
 
“Mẹ còn chưa kịp chuẩn bị giày, vừa vặn nhân lúc còn sớm, con dẫn Tự Hỉ đi mua đôi giày đi, rồi tới gặp bạn bè.” Lương San vốn muốn tự mình dẫn Phó Tự Hỉ đi mua giày, nhưng tối nay Hạ Hàm Thừa có xã giao muốn bà cùng tham gia, lại nghĩ ánh mắt con mình cũng không kém, bèn giao nhiệm vụ này cho hắn.
 
Lúc này Hạ Khuynh mới nhìn cô, “Mẹ đi đi. Đợi lát nữa để chú Hoắc đưa bọn con đi được rồi.”
 
Lương San dặn dò xong mới lên lầu chuẩn bị trang phục và đạo cụ cho chính mình.
 
Phó Tự Hỉ đứng ngay cửa phòng sách, cảm thấy Hạ Khuynh trước mắt đang nhìn chằm chằm cô đánh giá lại khiến cô sợ hãi, “Thiếu gia, tôi… đi xuống tìm chú Hoắc.”
 
"Không vội." Hắn buông quyển sách xuống, tháo mắt kính.
 
"Phó Tự Hỉ, đóng cửa lại, đến đây nào."
 


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Trà Hoa Nữ 88, y229917
     
Có bài mới 16.02.2016, 01:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15264 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khuynh Nhiên Tự Hỉ - Giá Oản Chúc - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3

 
Hiện giờ Phó Tự Hỉ thật sự rất muốn trốn đi, tay cô nắm chặt lấy cánh cửa.
 
Hạ Khuynh liếc nhìn xuống ngực của cô, nói: "Bây giờ đã không còn thịnh hành kiểu này nữa rồi, em gái nhỏ à, em ăn mặc ngắn như vậy là tự phơi bày hết đấy nhé."
 
Nói xong hắn dừng lại một chút, hình như sợ cô nghe không hiểu, lại giải thích: "Nói đúng hơn là, nhìn cái bộ dạng em ăn mặc như vậy khó coi chết đi được."
 
Bị hắn nhận xét như vậy, càng thấy không được tự nhiên, thẹn quá cô mới vội giải thích: "Trước đó tôi có thay đồ rồi mà."
 
"Đợi chút." Hạ Khuynh tự đẩy xe lăn đi đến sopha, tay hắn cầm lấy một chiếc áo khoác đưa cho cô.
 
"Mặc cái này vào trước đi. Đợi lát đi mua bộ quần áo khác."
 
Cô nhìn thấy Hạ Khuynh trở lại bộ dáng ôn hòa, liền gật gật đầu, mới dám buông tay nắm cửa ra.
 
Xong lại nghe hắn nói tiếp: "Đóng cửa lại, tôi muốn đọc sách."
 
Phó Tự Hỉ lại gật gật đầu, vội đóng cửa rồi đi tới.
 
Hạ Khuynh đùa nghịch cái tay vặn xe lăn, đợi cô bước đến lấy áo khoác trong tay mình, hắn cố ý cầm áo khoác nhấc lên cao, nhân cơ hội cầm tay cô kéo mạnh qua.
 
Phó Tự Hỉ giật mình mất thăng bằng lảo đảo đổ sầm về phía trước, không cẩn thận làm bộ ngực mềm mại ụp lên mặt hắn. Hoảng sợ cô liền chống lên hai sườn tay vịn xe lăn, tay chân luống cuống, lại bị Hạ Khuynh một tay đè lấy thắt lưng, một tay kia nắm bắp đùi cô quỳ ụp xuống đùi mình trên xe lăn.
 
Hạ Khuynh cảm thấy bản thân mình lúc này thật là vô liêm sỉ.
 
Nhưng cô gái đáng chết này đứng trước mặt hắn bày ra vẻ mặt hoảng sợ, bây giờ bộ ngực của cô còn dán lên mặt hắn, làm cho hắn lại bộc phát một loại cảm xúc khó hiểu.
 
Tự nhiên hắn bỗng nhớ đến chuyện đêm mưa hôm ấy, thật là muốn làm lại một lần nữa mà.
 
Cô nhìn biểu cảm trên mặt hắn rồi bỗng nhiên hoảng sợ nhớ lại chuyện đêm hôm đó, như sợ hắn lại muốn làm chuyện lưu manh kia, liền buông tay vịn, dùng sức lấy tay đẩy hắn ra, nhưng sức lực cô yếu ớt không thể đẩy ra được.
 
Hắn lại cầm hai tay của cô kẹp chặt bắt chéo ra sau lưng, mượn lực đè sát vào lưng cô.
 
Hạ Khuynh nâng cơ thể của cô lên, cúi đầu dùng răng cắn tháo quai đeo ra, vùng da trắng mịn mơn mởn liền lộ ra, hắn hung hăn cắn mạnh xuống không thương tiếc.
 
"Đau. . . Đau quá. . . Hạ Khuynh..."
 
Đầu gối bị quỳ cọ sát cũng đau thê thảm, cô vừa la hét vừa khóc hu hu loạn xạ cả lên.
 
Phòng sách có thiết kế cách âm nên dĩ nhiên hắn không sợ có người nghe được tiếng la hét thảm thiết của cô.
 
Hắn lại dùng tay sờ mó, ngắt nhéo vào đùi cô càng lúc càng mạnh.
 
Ôi, cái cảm giác này thật sự tuyệt làm sao!
 
Bộ ngực này, cặp đùi này, còn tiếng khóc của cô ấy nữa.
 
Chỉ làm như vậy thì hắn cảm thấy vẫn chưa đủ thỏa mãn, liền buông đùi cô ra, cầm đai đeo trên ngực kéo xuống, xé toạt cả cái áo con, ôm cô ép chặt vào mình, ra sức dùng tay xoa nắn bầu ngực trắng mịn ra đủ hình dạng rồi nhây cắn mạnh bạo.
 
Phó Tự Hỉ tủi thân cảm thấy chỗ nào trên cơ thể bị hắn chà đạp cũng đau đớn khôn tả.
 
"Hạ Khuynh... đau… đừng cắn nữa…."
 
Cô đã sớm khóc không còn nước mắt, lúc này cũng không giống cái đêm đó hắn ôm cô vào lòng ngủ. "Van xin anh ..."
 
Hắn nghe thấy tiếng cầu xin của cô thì hắn càng thêm hưng phấn, càng ra sức vùi mặt vào ngực cô mà ngoặm cắn.
 
Phó Tự Hỉ đau quá lại hét lên.
 
Trêu chọc một lúc lâu, nhìn thấy bộ dạng vừa khóc vừa thở đáng thương của cô, hắn nghĩ lại mới tạm dừng rồi buông ra.
 
Hạ Khuynh thở hổn hển, hắn cảm thấy bây giờ mà cứ tiếp tục nữa là thế nào mình cũng không kiềm chế được thú tính.
 
Nhân lúc này vẫn còn chút lý trí, hắn bèn buông ra, cô thấy vậy lập tức giãy dụa để đứng dậy, ai ngờ do cô quỳ quá lâu, chợt trượt chân, thế là lại bị ngã nhào lên người hắn.
 
Hắn thầm chửi trong lòng, dựng cô ngồi dậy rồi ôm cô cách xa chút, bắt cô khóa ngồi trên đùi mình, buông thõng hai chân đang quỳ của cô xuống
 
Phó Tự Hỉ nhất thời được săn sóc mà kinh ngạc, chỉ dám ngồi im trên đùi hắn vừa khóc vừa đem quai đeo váy kéo lên.
 
Hạ Khuynh chợt tự dưng cảm thấy bối rối, hắn lại một lần nữa ra tay nặng với cô như vậy.
 
Bình tĩnh suy nghĩ một chút, hắn mới mở miệng "Khụ, khu… Phó Tự Hỉ. Đừng khóc nữa, là tôi không tốt, về sau tôi sẽ không làm vậy với em nữa." Hắn cũng không biết từ lúc nào vừa nhìn thấy cô đã không kiềm chế được bản thân làm ra những chuyện như vậy.
 
"Anh…anh... toàn bắt nạt tôi."
 
"Được rồi, là lỗi của tôi. Khó khăn lắm mới trang điểm cho em đẹp được như vậy, vậy mà bị em khóc làm trôi đi hết rồi." Hắn đưa tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô.
 
"Đi rửa mặt rồi đợi một lát trang điểm lại."
 
Phó Tự Hỉ nghẹn ngào, nói không nên lời, cắn chặt môi dưới ngăn chặn tiếng khóc của mình.
 
Nhìn thấy cô khóc thảm thương như vậy hắn cảm thấy chột dạ. Hắn đưa tay lên môi cô lau đi vết son bị loang lổ, động tác chà sát mạnh bạo thô lỗ.
 
"A…đau..." Bị đối xử thô lỗ, cô khẽ kêu đau.
 
"Được rồi, bây giờ chúng ta đi mua quần áo xong rồi tôi dẫn em ra ngoài chơi."
 
Hắn giúp cô sửa sang lại quần áo, cài lại cái áo con bị tháo xuống lúc nãy. Rồi cầm áo khoác lúc nãy mặc vào cho cô, mới nói: "Mẹ tôi bảo tôi tìm cho em một con rùa vàng, đến khi đó sẽ có thêm người hùa với em mà đối phó tôi, lúc đó tôi không còn cơ hội để bắt nạt em nữa, em vui rồi chứ?"
 
Phó Tự Hỉ lắc lắc đầu, hai mắt đỏ hoe ngập nước mơ hồ nhìn hắn, cứ như nghe không hiểu hắn đang nói cái quái quỷ gì.
 
Hắn vốn cũng không trông cậy vào chuyện cô có hiểu được những lời hắn nói không, chỉ liếc nhìn cô rồi nói: "Có thể đứng lên được chưa?"
 
Cô cảm thấy bây giờ hình như mình được cho phép cử động rồi, mới nhanh chóng đứng lên, sau đó chạy nhanh lùi ra sau mấy bước.
 
"Em trốn xa như vậy làm gì?" Hạ Khuynh thấy cô chạy xa như vậy tránh hắn như tránh ôn thần, nhất thời trong lòng bực bội tức lên muốn nắm cô kéo trở về.
 
Lúc này cô đang đứng cách xa hắn, nghe hắn nói vậy liền ngoan ngoãn bước đến.
 
"Em tự nhìn mình xem bộ dạng em bây giờ xấu xí hù dọa người đến mức nào." Hạ Khuynh đương nhiên không thể để cho người khác thấy bộ dáng lúc này của cô, Lương San mà biết được thế nào cũng dám bóp hắn chết lắm.
 
Thấy cô đang đứng ngơ ra, hắn lại có vẻ như đang cam đoan: "Tôi sẽ không đụng đến em nữa, đi rửa mặt đi. Tôi đi kêu chú Hoắc lái xe chở chúng ta ra ngoài."
 
Nói xong hắn lăn xe lăn đi ra ngoài. Cô nhìn hắn rồi mới giúp hắn đẩy xe lăn ra khỏi phòng sách.
 
Phòng sách của Hạ Khuynh cạnh với phòng ngủ, ngơ ngác một hồi cô mới bước vào phòng tắm trong phòng ngủ đó.
 
Nhìn thấy gương mặt bây giờ của mình qua gương soi, cô cũng giật mình.
 
Vốc nước rửa một hồi cô vẫn cảm thấy rửa mãi sao vẫn không sạch. Đột nhiên lại nghe thấy tiếng mở cửa làm cô khẽ giật mình.
 
"Phó Tự Hỉ, ra đây. Chỉ dùng nước cũng rửa không sạch hết được đâu." Hạ Khuynh từ cửa phòng ngủ bước vào. Hắn nhớ Lương San có lần nói rằng muốn tẩy hết lớp phấn trang điểm trên mặt thì phải sử dụng kem tẩy trang.
 
"Tôi không ra đâu!”
 
"..."
 
Hạ Khuynh lại muốn đùa giỡn bắt nạt cô, mới ra vẻ nhẹ nhàng nói: "Thế em có còn muốn đi ra ngoài chơi không hả?"
 
Lời này quả thật khiến Phó Tự Hỉ nghe xong có chút dao động.
 
Trước giờ hầu như cô rất ít đi ra ngoài, vì ai cũng không yên tâm để cô đi ra ngoài một mình, mà công việc của mọi người thì lại rất bận không thể đi cùng cô được, chỉ có lúc Phó Tự Nhạc trở về mới dẫn cô ra ngoài chơi.
 
Thấy cô im lặng, hắn lại nói: "Tôi thật sự không động đến em đâu. Chỉ muốn giúp em tẩy cái lớp trang điểm cho nhanh thôi, chú Hoắc đang ở dưới lầu chờ chúng ta."
 
Trong phòng tắm im lặng một lúc rồi cách cửa mới khẽ mở ra.
 
Gương mặt ngơ ngác, ánh mắt ngập nước, trên mặt vết trang điểm bị làm nhòa loang lổ còn lẫn bọt nước, bộ dạng cô nhìn thế nào cũng quy về hai chữ đáng thương.
 
Hạ Khuynh nhìn thấy vậy chỉ có thể tự mình cố gắng áp chế cảm xúc đang dâng trào.
 
Hắn giơ tay cô kéo lại gần, ra hiệu cho cô ngồi xổm xuống, rút mấy tờ khăn giấy trên bàn ra lau sạch bọt nước trên mặt cô, sau đó thở dài một hơi, giúp cô tháo bớt trang sức ra.
 
Hành động dịu dàng này của hắn làm Phó Tự Hỉ hoảng hốt suy nghĩ, tên Hạ Khuynh này và cái tên đêm đó dám làm ra chuyện kia là cùng một người sao? Sau khi giúp Phó Tự Hỉ tẩy trang xong, Hạ Khuynh bảo cô giúp hắn đẩy xe bước vào thang máy đi xuống dưới lầu.
 
Vào thang máy, hắn liếc nhìn cô đang đứng bên cạnh cứ chăm chăm cúi đầu: "Phó Tự Hỉ, em cứ cúi đầu như thế có thể nhìn thấy được chân mình à?"
 
Cô nghe xong lại cúi đầu thử nhìn một chút rồi thành thực trả lời: "Thấy được mà!"
 
Hạ Khuynh lắc đầu xoa trán cảm thấy bản thân nếu còn tiếp tục nói chuyện với cô thì bây giờ sẽ không đủ sức mà bình tĩnh nữa…
 
Đi dọc theo những cửa hàng trên phố, Hạ Khuynh cũng không thèm mở miệng, nhưng để ý lúc Phó Tự Hỉ gặp chú Hoắc, cô bỗng thay đổi tính tình cởi mở hẳn ra, không giống như lúc ban nãy vừa khóc xong một trận thảm thiết trong phòng sách.
 
Có thể thấy là đứa bé ngốc nghếch này tâm trạng đã vui lên nhiều rồi.
 
Lúc đi đến cửa hàng mua sắm, tâm tình Phó Tự Hỉ dường như đã khôi phục, cô tò mò nhìn chăm chú vào đống hàng hóa đầy màu sắc được trưng bày trên kệ.
 
Đã lâu lắm rồi Hạ Khuynh chưa đến những chỗ này, hơn nữa còn chưa bao giờ bị một đứa con gái sau lưng hắn làm ồn như bây giờ.
 
Cô nhìn thấy cái gì cũng tỏ vẻ phấn khích lôi tay kéo chân hắn chỉ trỏ.
 
Thực sự là con mẹ nó! Hắn còn có thể tưởng tượng được trên đầu mình toàn là nước bọt của cô phun ra.
 
Khi bọn họ đi vào một cửa hàng giày cao cấp, nhân viên bán hàng lập tức chạy đến nở nụ cười tươi rói chào đón.
 
Họ thầm nghĩ, nhìn cách ăn mặc của hai người này cũng đủ biết có rất nhiều tiền rồi.
 
Người đàn ông tuy ngồi trên xe lăn, nhưng tướng mạo đẹp trai khí chất xuất sắc hết chỗ chê. Còn cô gái đang đẩy xe lăn, gương mặt thanh tú mượt mà, dáng vẻ xinh xắn. Cô gái hình như đang nghiêng người nói với người đàn ông cái gì, còn người đàn ông vẫn một bộ dạng điềm tĩnh dửng dưng.
 
Hạ Khuynh muốn Phó Tự Hỉ đẩy xe giúp hắn đến kệ xem giày, đột nhiên tiếng di động vang lên, hắn nhìn một chút rồi nhíu mày, suy nghĩ một hồi nhìn Phó Tự Hỉ: "Em thích cái gì thì cứ tự đi xem." Sau đó tự mình đẩy xe lăn ra phía cửa để trả lời điện thoại.
 
Để lại Phó Tự Hỉ mờ mịt đứng ngơ ra đối mặt với nụ cười sáng lạn của nhân viên bán hàng.
 
Nhân viện bán hàng chú ý đến cái váy hàng hiệu mà cô đang mặc, nhưng bên ngoài còn khoác thêm cái áo khoác nam, đã vậy chân lại mang giày thể thao, nhìn cách phối đồ có chút quái dị.
 
Lúc cô nhân viên hỏi đến lần thứ hai, Phó Tự Hỉ mới đưa mắt ngắm nghía đôi giày thủy tinh được đặt ở kệ gần cửa ra vào.
 
Thì ra từ lúc nãy cô đã phát hiện ra đôi giày này rồi, nhưng Hạ Khuynh không thèm nhìn tới đôi giày đã nhận xét: "Xấu."
 
Cô nhân viên nhìn theo ánh mắt của cô, vui đến mức đuôi lông mày nhướng cả lên. Đôi giày này là hàng đặc biệt sản xuất giới hạn, giá bán cũng không hề rẻ. Chỉ cần bán được một đôi là tháng này cũng không cần lo đến vấn đề doanh số, ngay lập tức vô cùng nhiệt tình mang đôi giày đến cho Phó Tự Hỉ ướm thử.
 
Phó Tự Hỉ nhìn ra bên ngoài, lúc này Hạ Khuynh ở bên đó đang nghe điện thoại cũng không thấy cô đang nhìn hắn.
 
Cô mới nhớ đến lúc nãy Hạ Khuynh vừa mới nói là "Em thích thì cứ xem", cho nên cũng tự hiểu là mình có thể mang thử đôi giày này.
 
Cô vui vẻ thử giày, ừ mang rất vừa, nhìn cũng rất đẹp nha. Cô nhân viên ở bên cạnh cũng blablabla một tràng mà ra sức khen ngợi.
 
Nhưng đến lúc Phó Tự Hỉ nghe xong giá tiền thì hoảng sợ, cô đối với khái niệm tiền bạc thực sự cũng không hiểu nhiều cho lắm, nhưng cô biết con số này thực sự là rất rất rất nhiều.
 
Nghĩ vậy cô quay lại thành thực nói với cô nhân viên là mình mua không nổi đôi giày đắt tiền này.
 
Nhân viên trên mặt tỏ ngay vẻ không vui, cô ta cứ tưởng mình đã rước được khách quý, ai mà biết những người này không có tiền mua nổi đâu chứ.
 
"Cô ơi, bên công ty giày chúng tôi có quy định, dù cô không mua nhưng chúng tôi cũng phải thu phí thử giày."
 
Phó Tự Hỉ trợn tròn mắt, ngượng ngùng mở miệng: "Vậy thì cần bao nhiêu tiền?"
 
Cô ta liền nói ra một con số, Phó Tự Hỉ kinh ngạc thầm than khóc trong lòng liền đưa mắt cầu cứu Hạ Khuynh đang ở bên ngoài.
 
Hạ Khuynh lúc này cũng vừa vặn quay đầu, xuyên qua cửa kiếng thủy tinh nhìn thấy Phó Tự Hỉ đang nhìn mình với vẻ mặt đáng thương, không còn kiên nhẫn, ấn nút tắt điện thoại, đi vào trong cửa hàng giày.
 
"Làm sao vậy?"
 
Nhân viên bán hàng thấy hắn đi vào, mới nhìn hắn nói: "Thưa ngài, đôi giày mà cô đây vừa mới thử là loại giày đặc biệt được sản xuất có giới hạn. Công ty chúng tôi có quy định, cần thu phí mang thử. Nếu ngài trả phí mang thử, cô đây vẫn có quyền mang đôi giày này chụp lại hình lưu niệm."
 
Trong lời nói có ý châm chọc khinh thường, cô ta cảm thấy Hạ Khuynh chắc chắn là một tên ngụy phú. (giả giàu có)
 
Hạ Khuynh nhìn xuống chân Phó Tự Hỉ mang đôi giày mở miệng khen một câu: “Đẹp”, lại nhìn qua nhân viên trưng bộ mặt giả dối liền đoán được chắc chắn cô nàng ngốc này đã thành thực mà nói rằng mình là một người không có tiền để mua đôi giày này.
 
Một cơn tức tối dâng lên. Hắn luôn nghĩ, hắn có quyền bắt nạt cô là một chuyện, nhưng để cô bị người khác bắt nạt lại là một chuyện khác.
 
Hạ Khuynh hừ một tiếng, mặt lạnh lùng nói với cô nhân viên:
 
"Không phải chỉ là một đôi giày thôi hay sao, có như vậy thôi các người cũng làm khó cô ấy, có gì cứ tính với tôi đây."
 


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Trà Hoa Nữ 88, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anhthi_ne1997, Le Thanh, Megg3113, nhimdoc và 150 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.