Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 

Bỏ em ư? Có mà đợi đến kiếp sau! - Trang Trang

 
Có bài mới 04.02.2016, 08:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 24.05.2015, 13:02
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1082
Được thanks: 883 lần
Điểm: 2.54
Có bài mới [Hiện đại] Bỏ em ư? Có mà đợi đến kiếp sau! - Trang Trang - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


                Bỏ em ư? Có mà đợi đến kiếp sau!

                        Tác giả: Trang Trang
                              Thể loại: Tình cảm
                              Tình trạng: FULL
                               Dịch: Losedow
                               Nguồn: tangthuvien.com


Chương 1. Làm quen

     

Tôi không biết cô gái như thế nào sẽ được gọi là thục nữ.

Nếu như gặp người lớn thì nhã nhặn lễ phép, trước mặt cha mẹ thì ngoan ngoãn nghe lời, ăn cơm Tây biết cách dùng dao nĩa, chưa bao giờ nói tục chửi bậy là tiêu chuẩn của một thục nữ thì tôi nghĩ đương nhiên mình là một thục nữ.

Trước hết, tôi rất lễ phép. Nghe bà ngoại với mẹ kể lại thì ngày ba tuổi rưỡi tôi đã biết ngoan ngoãn mang ghế ra mời bác thu tiền nước ngồi, từ đó trở đi chuyện này đã trở thành một giai thoại để bà và mẹ mang ra kể với bất cứ ai đến nhà. Tôi hoàn toàn xứng đáng là một đứa con ngoan lễ phép.

Tiếp theo, tôi rất e lệ. Cô giáo dạy âm nhạc thời tiểu học của tôi kể lại: "Âm sắc của Phước Sinh rất tốt, vừa thanh vừa ngọt như chim sơn ca, chỉ có điều nó hay e thẹn quá. Gọi nó lên hát mà mặt nó đỏ bừng, âm thanh lí nhí như muỗi". Tất cả các giáo viên khác của tôi đều đồng ý về điểm này. Phước Sinh là một cô gái e lệ.

Còn có một điểm quan trọng nhất, tôi rất nghe lời cha mẹ, trước khi tốt nghiệp đại học không dám có bạn trai. Ba mẹ tôi rất truyền thống, rất bảo thủ, họ cho rằng trước khi đi làm tuyệt đối không được yêu. Kỳ thực tôi cũng muốn đi ăn cơm có đôi có cặp, tới thư viện tự học có người chiếm chỗ, thậm chí dưới sân ký túc xá có người đánh guitar theo đuổi như những người khác trong trường. Nhưng tôi là một cô gái dậy thì muộn, lúc vào đại học mới gần bốn mươi cân, cao một mét năm tám (còn thiếu hai phân nữa mà không sao cố được), nếu cởi áo ra thì có lẽ ngực còn không lớn bằng mấy thằng con trai cơ bắp, thật sự không đủ tiêu chuẩn để bọn con trai cùng trường theo đuổi. Vì vậy trong bốn năm học tôi không hề có qua lại với người khác giới, thực hiện tốt yêu cầu của bố mẹ, trở thành một cô bé thuần khiết ngây thơ.

Hai mốt tuổi rưỡi tôi tốt nghiệp đại học đi làm. Ngày đi làm thứ ba, mẹ nói với tôi rất nghiêm túc: "Phước Sinh này, con cũng trưởng thành rồi, đến lúc yêu rồi".

Tôi cảm thấy vui vẻ, nhưng cũng hơi sợ hãi.

Vui vẻ là vì rốt cục đã đi làm rồi, độc lập về kinh tế rồi, không cần phải thi cử, muốn làm gì cũng được rồi. Sợ hãi là vì vừa tháng trước khi thì tốt nghiệp mẹ còn gọi điện nhắc: "Phước Sinh à, con nhất định không được yêu sớm, phải đi làm mới được yêu. Con không giấu mẹ đấy chứ?"

Đúng là nói trắng thì trắng, nói đen thì đen.

Tôi thật sự sợ bị ép duyên, không phải sợ mình không phản kháng được mà sợ một khi nổi bão thì hình tượng thục nữ khổ công xây dựng bao năm qua sẽ bị hủy hoại trong chốc lát, hậu quả của việc này còn đáng sợ hơn cả chuyện mẹ uống thuốc giảm béo mà càng uống càng béo.

Theo thói quen từ nhỏ, tôi dạ một tiếng rất ngoan ngoãn xem như câu trả lời. Tôi đã trưởng thành, đến lúc yêu rồi.

Hạ quyết tâm trong lòng, một khi đối tượng không hợp thì cứ nhớ yên lặng là vàng, không bạo lực, không hợp tác mới là thượng sách.

Chưa được vài ngày dì tôi đã tới nhà với nét mặt tươi rói. Dì khẽ thì thầm với mẹ tôi một hồi, nụ cười trên gương mặt mẹ đang như nụ tầm xuân nhanh chóng biến thành đóa hồng nở rộ. Tôi dường như có thể nhìn thấy ánh mặt trời lấp lánh trên từng cánh hoa.

Thấy mẹ tôi gật đầu, dì thân thiết ngồi xuống sofa ghé sát vào tai tôi tươi cười rạng rỡ: "Phước Sinh này, thắng bé đó không tệ đâu! Mẹ nó là Trưởng phòng công an thành phố, điều kiện gia đình rất tốt. Nhà nó có ba anh em, anh trai và em trai nó đều làm ở phòng công an, còn nó là bộ đội chuyển ngành về mở công ty bảo an, chính là công ty Thuẫn Thành. Nó hai bảy tuổi, hơn cháu năm tuổi, vừa đẹp để có thể chăm sóc cháu. Cao một mét bảy tám, ngoại hình rất đẹp trai, cực kì lễ phép, lúc dì đến nhà nó nó chào dì ngọt ơi là ngọt!"

Nếu nói thế thì quả đúng là một gã rất ổn, gia cảnh tốt, có công ty có thể kiếm tiền, chiều cao, tướng mạo, lại cả nhân phẩm, không thể bắt bẻ được.

Tôi còn chưa trả lời dì đã quay lại nói với mẹ: "Anh Hải vẫn muốn xin vào phòng công an mà. Em đến nhà trưởng phòng Vương nhiều lần lắm rồi, nghe chị Vương nói chị ấy vẫn buồn vì thằng con thứ hai này chưa có bạn gái, em nghĩ ngay đến Phước Sinh nhà mình điềm đạm ngoan ngoãn, tốt tính, lại chưa có bạn trai, càng nghĩ càng thấy hợp!"

A, hóa ra tôi đã thành tế phẩm để dượng xin vào phòng công an rồi? Một đống ưu thế của hắn vừa xuất hiện trong tâm trí lập tức biến mất sạch, trong lòng cảm thấy rất không thoải mái.

Bây giờ tôi còn chưa gặp hắn, mà thông thường người khác mai mối cũng chỉ có thể giới thiệu qua về điều kiện của đối tượng, nhưng... Tâm hồn ngây thơ của tôi vẫn luôn hy vọng có một tình yêu cho ra trò. Tôi lập tức thốt lên: "Hắn học xong cấp ba đi bộ đội à?"

Có đôi khi tôi cũng rất bội phục sự nhanh trí của mình. Cha tôi là giảng viên đại học, mẹ là giáo viên tiểu học, tính ra vẫn là gia đình trí thức, con rể tốt xấu cũng phải có trình độ đại học cao đẳng gì đó chứ?

"Ôi, trưởng phòng Vương vẫn buồn vì chuyện này, chị ấy bảo mình có lỗi với thằng con thứ, mười ba tuổi đã vào thiếu sinh quân, đi bộ đội tám năm, xuất ngũ về lại mở công ty lập nghiệp. Là mẹ thì ai cũng phải áy náy, Hạ Trường Ninh lại hiếu thảo cho nên trưởng phòng Vương vẫn rất quan tâm đến chuyện riêng tư của nó!"

Nghe dì nói vậy trong lòng tôi chợt lạnh buốt. Mười ba tuổi đi lính, trình độ văn hóa tiểu học. Văn hóa tiểu học! Trong đầu chợt xuất hiện hình ảnh một kẻ cơ bắp đầu óc ngu si tứ chi phát triển. Tôi dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn mẹ, hi vọng mẹ có thể suy nghĩ đến vấn đề học vấn này. Tôi cũng là một giáo viên, bà ngoại cũng là giáo viên, con nhà gia giáo sao có thể lấy một tên lính thô kệch được chứ?

Mẹ tôi suy nghĩ một chút rồi nói: "Nghe nói trưởng phòng Vương là người rất dễ gần. Hạ Trường Ninh vừa ra quân đã tập trung lập nghiệp, ở thành phố này công ty Thuẫn Thành quả thực rất nổi tiếng, nó đúng là một đứa rất khá đấy!"

"Đúng vậy, nghe anh Hải nói vừa rồi công ty Thuẫn Thành vừa kí được một hợp đồng mấy chục tỷ đấy!"

Dì được đằng chân lân đằng đầu lấn tới, tôi nhìn vẻ mặt mẹ và hiểu rằng hình ảnh một gã trai anh tuấn lắm tiền lí lịch trong sạch chịu khó chịu khổ đã được định hình trong cảm nhận của mẹ. Tôi không nói gì nữa, tôi và thằng cha họ Hạ kia có hợp nhau không còn không phải do tôi định đoạt sao? Ngậm miệng mới là lựa chọn sáng suốt nhất.

Quả nhiên mẹ đã kết luận: "Dù sao cũng đã biết rõ hoàn cảnh của người ta, cả nhà nó đều làm cảnh sát, nó cũng sẽ không phải là người xấu. Để Phước Sinh đi gặp nó xem!"

Tôi cười ngất. Không phải người xấu? Trên đời này có hàng tỷ người không phải người xấu!

Hôm sau tôi nhận được thông báo của dì về cuộc gặp này: Thời gian bảy rưỡi tối, địa điểm quán trà Sương Đọng. Người liên hệ là nhân viên phục vụ quán, mật khẩu là xin hỏi Hạ tiên sinh ngồi bàn nào.

Lúc tốt nghiệp đại học tôi mới được bốn mươi hai cân. Hôm nay tôi buộc tóc đuôi gà, mặc quần jean áo lông, đi giầy thể thao, lưng đeo ba lô. Nói thật lúc soi gương tôi cảm thấy mình rất giống một học sinh cấp ba. Tôi không cho rằng vị tổng giám đốc Hạ Trường Ninh tay to óc quả nho văn hóa tiểu học kia sẽ coi trọng tôi, trừ phi ...hắn thích loại hình Loli. Ý nghĩ này vừa xuất hiện hai cánh tay tôi lập tác nổi lên vô số gai ốc.

Lúc tôi chuẩn bị đi mẹ tỏ ra hơi lo lắng. Mẹ biết từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng đi hẹn hò với một người đàn ông nào bao giờ. Mẹ dặn: "Phước Sinh, con nhất định phải về trước chính rưỡi. Bất kể Hạ Trường Ninh có tốt đến đâu con cũng phải về nhà sớm. Một cô gái ngoan không bao giờ đi chơi về muộn".

Tôi lễ phép đáp ứng rồi quyết định lúc về phải dìm hàng vị Hạ Trường Ninh ưu tú kia một trận để sau này bố mẹ đừng có quá tin tưởng vào sự giới thiệu của dì nữa.

Đi tới quán trà Sương Đọng, hỏi đúng mật khẩu, tôi theo nhân viên quán đi vào bên trong, hai mắt nhìn ngang nhìn ngửa tìm kiếm đồng chí tổng giám đốc Hạ Trường Ninh trong cảm nhận kia.

"Đại ca Hạ, người anh chờ đến rồi!" Nhân viên quán cung kính nói.

Đại ca Hạ? Xưng hô hay lắm, không phải giám đốc Hạ, không phải Hạ tiên sinh mà là đại ca Hạ. Hắn là xã hội đen? Tôi đứng trước mặt Hạ Trường Ninh với dáng vẻ thành thật nhưng trong lòng lại không ngừng đánh giá hắn.

Dáng người không thấp, chưa biết chính xác là bao nhiêu nhưng tóm lại ít nhất cũng phải một mét bảy lăm. Ngoại hình còn khướt mới có thể gọi là "rất đẹp trai" như lời dì. Tiêu chuẩn về "rất đẹp trai" của tôi là mắt Tom Cruise, nụ cười Brad Pitt, hắn cùng lắm cũng chỉ được coi là... Ờ, không béo, không đô con, dùng từ gì nhỉ? Đang suy nghĩ tìm một tính từ thì hắn đã mở miệng: "Phước Sinh đúng không? Ngồi đi!"

Lúc tôi đứng nhìn hắn thì nhân viên quán vẫn đứng chờ để kéo ghế ra cho tôi, nghe thấy hắn nói vậy cậu ta vội ân cần kéo ghế để tôi ngồi. Hắn thế nào nhỉ? Tôi vẫn đang suy nghĩ.

"Uống trà gì?"

"Trúc diệp thanh!" Dòng suy nghĩ lại gián đoạn lần nữa. Giọng nói của hắn không tồi, không the thé như thái giám cũng không oang oang như Lỗ Trí Thâm. Trời ạ, sao tôi lại nghĩ đến hai loại người này? Một loại thì bất lực, loại còn lại thì trâu bò, đều không phải loại hình mình muốn...

Trong lòng vẫn đang suy xét nhưng trên mặt tôi vẫn nghiêm trang ngoan ngoãn. Tôi đoán là chỉ nói chuyện được không tới nửa tiếng, sau đó hai bên mỗi người một ngả.

Yên lặng không đến một phút, Hạ Trường Ninh lấy điện thoại ra gọi: "Ờ, quán Sương Đọng, vào cửa rẽ phải!"

Tốt tốt tốt, xem ra hắn cũng không thích mình nên mới gọi bạn tới. Làm quen mà không thấy thoải mái thì có thể thoái thác, bận việc, đi vệ sinh, bạn điện thoại. Ba tuyệt chiêu này tôi đều chưa dùng nhưng khi học đại học lại đã được chứng kiến rất nhiều, đại khái là chưa tới Trường Thành nhưng không phải không biết Trường Thành như thế nào.

Tôi không nhịn được thả lỏng tinh thần khẽ cười.

"Phước Sinh học văn à?"

"Ờ".

"Mới tốt nghiệp?"

Nhảm nhí! Trước khi đi gặp dì tôi sao có thể quên giới thiệu mấy thông tin cơ bản này được? Chỉ có một loại giải thích: Mượn chuyện làm quà.

Lúc nói chuyện giọng hắn tỏ ra rất bình thản, như chén trúc diệp thanh trước mặt tôi, bằng phẳng không gợn sóng. Rất tốt, quá tốt! Ha ha! Nếu như có thể thì tôi thật sự muốn cười thành tiếng. Bây giờ chỉ chờ bạn hắn đến, sau đó tôi sẽ lễ phép nói: "Anh bận việc, thôi em đi trước".

Không đến năm phút bạn hắn, à không, các bạn hắn đã đến. Khá lắm, một đội sáu bảy người. Nhân viên vội vàng mang trà lên, đồng chí tổng giám đốc Hạ Trường Ninh, đồng chí nhìn tôi không vừa mắt nên gọi nhiều người như vậy đến gây rối. Không tồi, thật không tồi!

Đang muốn mở miệng cáo từ chợt Hạ Trường Ninh quay sang đám bạn hắn nói một câu làm cho tôi suýt nữa ngất xỉu: "Đây là bạn gái anh, Ninh Phước Sinh!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mint Mun về bài viết trên: Bora, Violet12358, leotitonannhieu, phuongphan64
     

Có bài mới 04.02.2016, 08:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 24.05.2015, 13:02
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1082
Được thanks: 883 lần
Điểm: 2.54
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Bỏ em ư? Có mà đợi đến kiếp sau!- Trang Trang - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2. Làm quen (tiếp)

     



"Chào đại tẩu!" Sáu bảy người nhất tề chào hỏi.

Tôi còn chưa tỉnh táo lại sau vụ thân phận bạn gái đã bị danh hiệu đại tẩu này đánh cho tan tác. Đại tẩu ư? Sao nghe giống Võ Tòng gọi Phan Kim Liên thế không biết! Càng huống chi đám người gọi tôi là đại tẩu kia ai cũng hơn tôi đến cả chục tuổi.

"Đừng, gọi tôi là Phước Sinh được rồi!" Tôi lắp bắp bật ra những lời này, không phải tôi muốn giả bộ e thẹn, chóp mũi tôi sắp chạm vào chén trà rồi.

Tựa hồ nghe thấy tiếng cười bên tai nhưng lúc ngẩng đầu lên tôi lại thấy Hạ Trường Ninh không có vẻ gì khác thường. Hắn ngồi xoay sang một bên ghế tiếp tục uể oải gọi điện: "Ờ, bọn thằng Bảy cũng ở đây, đến đi, quán Sương Đọng!"

Rốt cục tôi đã bắt được cơ hội, đúng lúc hắn gọi điện xong tôi vội nói: "Anh bận việc à? Vậy em về trước đây!"

"Đợi lát nữa, anh đưa em về!"

Hạ Trường Ninh thể hiện phong độ ga lăng rất dứt khoát, tôi đành phải ngồi chờ hắn và đám bạn gọi tôi là đại tẩu kia nói chuyện xong.

Tôi lặng lẽ uống trà, trúc diệp thanh, thanh lọc cơ thể! Sắp nói xong rồi, sắp được về rồi, tôi thầm nhủ. Mẹ dặn phải về trước chín rưỡi, đó là thánh chỉ, có giết tôi tôi cũng không muốn trái lời.

"A, đại ca Hạ, lâu lắm rồi không gặp anh!" Một tiếng nũng nịu, tôi lập tức hình dung đến gương mặt Lưu Hiểu Khánh.

Sau câu nói này là tiếng bước chân, hai chiếc bàn tròn trước mắt đã biến thành ba cái, lại có thêm bảy tám người.

"Giới thiệu nhé, đây là bạn gái anh, Ninh Phước Sinh. Đây là chị Trần, anh Trương..." Hạ Trường Ninh tiếp tục làm cho tôi bị sét đánh.

Chị Trần quyến rũ xinh đẹp đó ngồi xuống cạnh tôi, tôi gượng cười gật đầu chào còn chị ta lại đánh giá tôi từ đầu đến chân không kiêng nể gì. Tôi đoán chị ta khoảng trên dưới ba mươi tuổi, chắc không thể gọi tôi là đại tẩu rồi.

Chị Trần châm một điếu thuốc, bộ móng tay sơn đỏ lấp loáng trước mắt tôi. Chị ta nhẹ nhàng thả ra một câu làm cho tối nay tôi không thể nào ngủ yên giấc: "Nên gọi là chị Hạ chứ nhỉ?"

Tôi ngã, tôi ngất, tôi muốn hộc máu ngã xuống đất không dậy nữa.

Tổng giám đốc đại nhân Hạ Trường Ninh không hề có ý định phản đối mà chỉ mỉm cười cam chịu, tôi lập tức chìm ngập trong vô số tiếng gọi chị Hạ.

Đừng trách tôi chửi bậy, tôi thực sự chưa bao giờ chửi ai, ờ, chưa bao giờ chửi thành tiếng, chỉ chửi thầm, như bây giờ. MK.

Lần thứ hai tôi nói phải đi, chờ lúc hai nhóm người nói chuyện xuất hiện khoảng trống tôi lại lôi vẻ lễ phép của con nha gia giáo ra: "Mọi người cứ nói chuyện đi, tôi phải về trước".

Chị Trần thân thiết giữ vai tôi lại cười hì hì nói: "Chị chưa bao giờ thấy anh Hạ dẫn bạn gái đi chơi. Mới có tám rưỡi, còn sớm mà, xem thường bọn chị à? Không nể mặt chị sao?"

Tôi mới ra xã hội chưa tới mười ngày, sao có thể là đối thủ của loại giang hồ già dặn như chị này được? Tôi đứng dậy đi về chính là không nể mặt chị ta? Trước mắt bao người, Hạ Trường Ninh nhìn tôi với ánh mắt như cười như không, tôi dùng giọng điệu ngoan ngoãn nhã nhặn đã rèn luyện bao nhiêu năm nói: "Mẹ em dặn phải về nhà trước chín rưỡi".

Tôi bảo đảm có một nửa trong số hơn mười người luôn miệng gọi đại tẩu và chị Hạ kia sẽ phải cảm thấy xấu hổ. Chủ nhân của âm thanh hiền dịu ngoan ngoãn này sao có thể xứng với cách xưng hô đậm chất giang hồ đó chứ?

Hạ Trường Ninh vẫn lười nhác dựa vào lưng ghế, nếu dám ngồi như vậy trước mặt bố mẹ tôi thì chắc chắn họ sẽ kết luận: Ngồi cũng không đàng hoàng, đúng là loại lưu manh! Ý tưởng chợt lóe lên, rốt cục tôi đã tìm ra tính từ để mô tả hắn. Ngoại hình của hắn không thể gọi là đẹp trai mà phải gọi là đầu gấu! Một gã lưu manh mặc âu phục, từ đầu đến chân đều toát ra mùi lưu manh!

Thảo nào nhân viên quán gọi hắn là đại ca Hạ. Thảo nào hơn mười người này không ai giống như người đứng đắn. Nghe giới thiệu là biết, mở hiệu quần áo, kinh doanh vận tải, chủ quán rượu, phòng chóng tệ nạn xã hội. Giao lưu quá rộng, mùi xã hội quá nặng!

Không phải ta không coi trọng ngươi, Hạ Trường Ninh! Ngươi thật sự không hợp với phong thủy nhà ta. Tôi nhỏ nhẹ nói tiếp: "Không phải không nể mặt chị Trần, thật sự là mẹ em dặn phải về sớm. Em. Em chưa từng về nhà sau chín rưỡi tối bao giờ cả".

Có giỏi ngươi gọi điện thoại hỏi mẹ ta xem, ta thầm thách thức. Dám làm hư hỏng bảo bối đơn thuần ngoan ngoãn của mẹ thì mẹ ta nhất định sẽ giáo huấn ngươi y như giáo huấn học sinh tiểu học.

"Còn lâu mới đến chín rưỡi, anh sẽ đưa em về đúng giờ". Hạ Trường Ninh lên tiếng.

Chín rưỡi, một tiếng, ta đợi! Tôi gật đầu tiếp tục uống trúc diệp thanh, thanh lọc tâm hồn!

Trong vòng một tiếng này đám bạn của tổng giám đốc Hạ Trường Ninh lần lượt tăng lên đến năm mươi người, không, nói chính xác thì là năm mươi ba, chiếm một nửa không gian quán Sương Đọng, số lượng bàn tròn đã đủ để xếp thành lá cờ Olympic. Âm thanh ồn ào ất đi mọi tiếng động của khách khứa khác trong quán.

Tôi là con cừu non lọt vào giữa bầy sói, chỉ có thể im lặng uống trà giữa đám bạn đông như quân Nguyên của Hạ Trường Ninh. Lợi ích duy nhất là khoảng cách giữa tôi với Hạ Trường Ninh từ nửa mét đã trở thành hơn ba mét.

Tôi nhàm chán ngồi đếm số người trong nhóm rồi lại tính xem trong hai tiếng vừa rồi mình đã nói tổng cộng mấy câu. Nhìn xuống gầm bàn xem điện thoại di động, thời gian đã là chín giờ hai mươi, Hạ Trường Ninh vẫn đang trò chuyện vui vẻ với đám bạn, còn họ nói chuyện gì tôi cũng nghe không rõ, tóm lại là rất đa dạng. Từ vài nội dung trên báo lá cải đến quán rượu mới khai trương trong thành phố, từ vấn đề cá nhân của người nào đó đến các vị lãnh đạo quốc gia.

Tôi nhớ tới vị giáo viên dạy chính trị thời đại học, khi không chịu nổi sự quậy phá của đám sinh viên ông đã phải gào lên: "Sự kiên nhẫn nào cũng có giới hạn..."

Giới hạn của tôi là chín rưỡi, đứng dậy bỏ đi, tuyệt đối không quay đầu lại! Bây giờ... Nghĩ đến việc dượng muốn xin vào đơn vị của mẹ hắn, nghĩ đến gia quy quy định phải lễ phép, phải nể mặt người khác, nghĩ đến việc đã nén giận ngồi đủ hai tiếng, ta nhẫn!

Vừa đến chín rưỡi, tôi chuẩn bị đứng dậy, chị Trần đúng là người giỏi quan sát sắc mặt, chị ta đưa tay cầm lấy ba lô của tôi, cười tủm tỉm nói:

"Mới chín rưỡi, cuộc sống ban đêm còn chưa bắt đầu mà. Ngồi với chị thêm lúc nữa..."

Tôi rất bình tĩnh tính toán, mình phải đứng lên lớn tiếng tuyên bố phải về trước mặt năm mươi ba người rồi xoay người bỏ đi, hay là nghe theo chị la tiếp tục làm cừu non?

Lựa chọn đầu tiên tôi không dám làm, cái này gọi là trở mặt, tôi không có vốn liếng làm vậy. Công tử lưu manh của đại nhân trưởng phòng công an thành phố triệu tập năm mươi ba người đến làm quen với mình, mình không bật lại được.

Lựa chọn thứ hai tôi không muốn làm, tôi không chịu nổi không khí của cuộc gặp gỡ với năm mươi ba người này nữa, hơn nữa mới lần gặp mặt đầu tiên đã trở thành bạn gái của hắn kiêm chị dâu của đám bạn hắn???

Tôi còn chưa nói Hạ Trường Ninh đã uể oải lên tiếng: "Cô ấy sốt ruột phải về nhà, gia đình cô ấy quản rất chặt..."

Tôi cho rằng hắn sẽ thuận thế để tôi về, không ngờ mồm chó đích xác không mọc được ngà voi: "Gọi phục vụ mở bài "Về nhà", Going home của Kenny G ấy nhé!"

MK! Từ bé đến giờ chưa bao giờ tôi chửi thầm đến hai lần trong một ngày! Tôi quyết định thà làm ngọc vỡ không làm ngói lành, đúng là ép người quá đáng! Đây là làm quen à? Đây là thằng bé tốt trong lời giới thiệu của dì đấy à? Sắc mặt tôi lập tức lạnh lẽo, ba lô của tôi đang ở trên đùi Hạ Trường Ninh, hắn đang nhẹ nhàng dùng ngón út khều khều con lợn con màu hồng nhạt đeo trên khóa kéo. Tôi phát hiện mặc dù hắn dựa vào ghế tỏ ra rất mệt mỏi nhưng hai mắt lại lấp lánh liếc tôi, lấm lét và gian xảo.

"Phước Sinh, đừng làm mình làm mẩy nữa. Ở đây có nhiều bạn của anh như vậy, tối nay anh đưa em về".

Tôi giận dữ bật cười, hắn làm như tôi với hắn quen nhau lắm không bằng. Tôi đi vệ sinh là được chứ gì? Vừa đứng dậy chị Trần kia cũng đứng dậy theo, đúng là yêu nghiệt: "Đi, hai chị em mình cùng đi".

Tôi tức điên ngồi lì trong nhà vệ sinh bắt chị ta chờ đủ mười lăm phút.

Mười rưỡi tối, tôi rốt cục cầm ba lô ngồi lên ghế trước chiếc SUV của Hạ Trường Ninh, ghế sau là chị Trần và hai gã đàn ông tiện đường quá giang.

Hạ Trường Ninh lái xe chạy như điên, mấy người ngồi phía sau hét lên: "Anh Hạ, đây là trong thành phố đấy!"

Hắn nghiêm mặt nói: "Không thấy có người đang vội về nhà à?"

Tôi vừa tủi thân vừa muốn đánh người. Tại tôi à? Tôi là một cô gái đơn thuần vô tội nhã nhặn lễ phép ngoan ngoãn! Tôi thề tuyệt đối sẽ không gặp lại tên lưu manh họ Hạ làm xấu hình tượng của mình này nữa! Tôi thề!

Mười phút sau xe dừng lại trước cửa, tôi nhảy xuống xe, mạnh mẽ đóng sầm cửa xe.

Âm thanh hơi kinh ngạc của chị Trần vang lên phía sau: "Cô ta làm sao thế?"

Ha ha, ta làm sao à? Đây là lần đầu tiên đi làm quen, ta cảm thấy mình giống hệt động vật trong vườn thú. Ta không nên lạnh mặt? Ta không nên mượn cửa xe trút giận? Tôi không quay đầu lại.

Giọng nói của Hạ Trường Ninh tỏ ra bất đắc dĩ nhưng cũng rất quan tâm: "Tính cô ấy thế mà, trẻ con lắm!"

Dường như đây mới là lần đầu tiên tôi gặp hắn? Tổng thời gian đối thoại không vượt qua ba phút? Tôi giận dữ quay lại trừng mắt nhìn hắn, đổi lại là ác mộng từ nay về sau: "Ngày mai hết giờ làm anh tới đón em!"

"Hạ Trường Ninh! Anh đừng..."

Lời còn chưa dứt đã bị hắn chặn lại: "Dì em bảo chiều mai em chỉ có một tiết. Ba rưỡi đúng không? Bốn giờ anh chờ em ở cổng trường".

Tôi nắm chặt nắm đấm, móng tay đâm vào da thịt! Ngày mai không có năm mươi ba người vây quanh, tôi nhất định sẽ nói với hắn, tôi không phải là tài sản của hắn! Đồ lưu manh không biết xấu hổ!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mint Mun về bài viết trên: Violet12358, leotitonannhieu
     
Có bài mới 04.02.2016, 09:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 24.05.2015, 13:02
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1082
Được thanks: 883 lần
Điểm: 2.54
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Bỏ em ư? Có mà đợi đến kiếp sau!- Trang Trang - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3. Lần thứ hai gặp mặt

     



Thở hổn hển đi vào nhà, trước lúc bước qua cửa tôi hít sâu một hơi. Thực sự buồn bực, chẳng lẽ sau này mình thưc sự phải nhờ giới thiệu mới giải quyết được vấn đề cá nhân? Đầu tiên là gã Hạ Trường Ninh không biết xấu hổ, tiếp theo sẽ là ai? Chẳng lẽ tôi chỉ có thể chọn bừa một người được giới thiệu, thế là xong?

Tôi rất chờ mong một tình yêu lãng mạn và cảm động xuất hiện. Một người bạn trai vừa đẹp trai, vừa dịu dàng, vừa chăm sóc lại có phong cách, tốt nhất còn có thể vào bếp nếu ăn... Nằm mơ! Tổng kết xong tôi bước qua cửa.

Bố mẹ đang ngồi trên sofa nhảy dựng lên, mẹ rõ ràng nghiêm mặt: "Phước Sinh, sao con về muộn thế? Không phải đã dặn phải về trước chín rưỡi à? Mẹ gọi điện thoại con cũng không nghe!"

Lời này mẹ đi mà nói với thằng cha lưu manh kia! Ba lô của con đặt trên đùi hắn, con nghe điện thoại kiểu gì? Tôi đầy bụng giận hờn.

Ngồi xuống sofa, bắt đầu tỉ mỉ kể lại mọi chuyện xảy ra. Giọng nói cự kì tủi thân, cực kì buồn bực, mà càng nói tôi lại càng thấy tủi.

"Phước Sinh à, bố thấy Hạ Trường Ninh rất thích con đấy. Mới gặp lần đầu tiên đã xác định rõ quan hệ rồi, không tồi không tồi!" Đây là nhận xét của bố.

"Nhìn ông kìa! Phước Sinh nhà chúng ta sinh ra đã mang phước rồi, ngày sinh nó cũng đúng ngày tôi nhận được thông báo chuyển từ hợp đồng sang biên chế. Một đứa bé tốt bụng và đơn thuần như nó vốn đã khó tìm, Hạ Trường Ninh có thể không thấy thích được sao?" Mẹ lườm bố rồi nói.

Tôi trợn mắt há mồm.

Không không, đây chắc chắn không phải điều tôi hi vọng. Tại sao bố không giận dữ rút điện thoại gọi cho dì mắng dì giới thiệu lung tung chứ? Tại sao mẹ không trách Hạ Trường Ninh không biết xấu hổ chứ?

Trong nháy mắt cảm giác chán nản như bị bán đứng tràn ngập trong lòng. Chuyện đến nước này chỉ có thể dựa vào chính mình thôi! Tôi hắng giọng nghiêm túc nói với bố mẹ: "Con đã lớn rồi, vấn đề cá nhân của con để con tự giải quyết. Con không thích gã Hạ Trường Ninh này. Còn nữa, bố mẹ bảo dì đừng có tiết lộ thời gian làm việc của con cho Hạ Trường Ninh nữa. Con mới đi làm, anh ta đến trường sẽ có ảnh hưởng không tốt".

Nói xong tôi vào phòng đóng cửa, coi thường vẻ mặt kinh ngạc của bố mẹ. Bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với bố mẹ như vậy. Đêm nay họ cũng sẽ không ngủ được giống mình chứ?

Tôi nằm trên giường lăn qua lăn lại, cảm giác tủi thân vẫn tràn ngập trong lòng. Hạ Trường Ninh và bè lũ năm mươi ba tên tùy tùng là một tấn công quá lớn đối với tôi. Người so với người tức chết người, sức mạnh hoàn toàn không cân bằng, tất cả mọi người đều giúp hắn nói chuyện, tất cả mọi người đều ủng hộ hắn, làm sao tôi có thể không ấm ức được?

Có lẽ tôi cũng đang giận chính mình không có dũng khí nghênh ngang bỏ đi trước mặt nhiều người như vậy. Bây giờ nằm nghĩ lại, nếu được làm lại tôi nhất định sẽ vỗ mông rời đi, đáng tiếc trời cao không cho tôi cơ hội này, vì vậy tôi chỉ có thể một mình nằm trong phòng oán hận.

Tôi gọi điện thoại cho Mai, cô bạn thân học cùng cấp ba: "Hôm nay tớ đi gặp mặt rồi, đối tượng là một tên lưu manh!"

"Trời ạ, sao lại là lưu manh?"

Tiếng kêu của Mai làm tôi lập tức cảm thấy vui vẻ, tri kỷ đúng là tri kỷ! Tôi nghiến răng nghiến lợi nói: "Hai người gặp nhau làm quen, hắn gọi năm mươi ba người tới trợ uy!"

"Ặc, sao đông thế? Hắn có bệnh à?"

Lại thoải mái hơn không ít, tôi tiếp tục: "Mẹ dặn là phải về trước chín rưỡi, hắn kéo dài đến mười rưỡi mới đưa tớ về. Lúc tớ bảo phải về nhà hắn lại kêu phục vụ mở Going home mới bực. Mà bực hơn nữa là tớ còn ngồi nghe hết mới tài! Mai, tớ ngồi nghe hết, trời ạ!" Tôi quả thực đau lòng vì hành động mất mặt của mình.

"Trời, hắn cố tình không cho bạn được về sớm! Hắn ta cố ý đấy!"

Ôi, nói chuyện với Mai một hồi lâu, cuối cùng kết luận là tôi bị hắn trêu đùa. Hạ Trường Ninh hoàn toàn cố tình trêu chọc tôi! Trời ơi, không muốn làm quen hắn cũng không cần trêu chọc tôi như thế chứ! Đây là lần gặp đầu tiên mà, hắn, hắn đích thực là một gã lưu manh, mà còn là loại lưu manh thích trêu chọc mấy cô gái nhỏ nữa chứ!

Tôi nhớ tới việc hắn tuyên bố chiều mai sẽ đến trường đón tôi, tôi phải báo thù! Tôi phải cho Hạ Trường Ninh rõ ràng tôi không coi hắn ra gì, phải làm cho hắn biến mất khỏi tầm mắt tôi mới được.

Sáng sớm tỉnh dậy ăn sáng, mẹ nói: "Phước Sinh, nếu con thật sự không thích Hạ Trường Ninh thì bố mẹ cũng sẽ không ép con. Bây giờ còn ai ép duyên nữa đâu!"

Nghe giọng mẹ hình như còn rất tiếc nuối?

Tôi lau miệng kiên định nói với mẹ: "Con thật sự không thích hắn!"

Mẹ nhìn tôi một lát rồi hỏi: "Phước Sinh, sao mẹ cảm thấy sau khi đi làm hình như con đã biến thành một người khác rồi ấy nhỉ?"

Tôi lập tức như quả bóng xì hơi. Không phải tôi đã thay đổi, mà là trước kia tôi rất ít khi dám nói gì trái ý bố mẹ. Nhưng đây là đại sự cả đời của tôi, tôi tuyệt đối không muốn dây dưa với gã lưu manh kia: "Mẹ, con đã lớn rồi, con đã là cô giáo rồi, không phải trẻ con nữa!"

"Mẹ biết, nhưng xã hội quá phức tạp, con mới đi làm được mấy ngày? Nghe mẹ sẽ không sai đâu, điều kiện các mặt của Hạ Trường Ninh đều không tồi, con thử suy nghĩ thêm xem! Mẹ sẽ không hại con đâu, dì cũng sẽ không hại con!"

"Con không có cảm giác!"

"Ôi, đúng là trẻ tuổi! Cảm giác là cái gì? Trước mẹ với bố là bị ép duyên nhưng bây giờ không phải rất hạnh phúc sao?"

Được, tôi biết ngay mẹ sẽ nói như vậy mà.

Năm đó ông nội tôi đích thân đến gặp bà ngoại đặt vấn đề xin cưới, bà ngoại nhìn ảnh bố rồi đồng ý luôn mà không cần hỏi ý kiến mẹ, đó là ép duyên đúng nghĩa. Nhưng may là số mẹ tốt, bố tôi không phải lưu manh, bố tôi là chính nhân quân tử rất yêu vợ con.

Nhìn ánh mắt thương lượng của mẹ, tôi chợt có cảm giác tự hào, mẹ đã bao giờ phải thương lượng với mình đâu! Tôi quyết định vu hồi: "Mẹ, không thể vừa thấy một cái cây đã vội vàng treo cổ lên đấy được, hay là làm quen thêm vài mối, có nhiều người mới so sánh được!"

Mẹ thích nghe lời này, bà cũng muốn con gái bảo bối có thể lựa chọn được con rể tốt, vì vậy lập tức tươi cười rạng rỡ khen tôi thực sự lớn rồi.

Lúc tôi ra cửa đi làm mẹ lại bổ sung một câu: "Nếu như thật sự thấy không hợp thì con tử tế nói với Hạ Trường Ninh, đừng làm xấu quan hệ. Ở thành phố này gia đình họ cũng xem như có máu mặt, chuyện công việc của dượng con còn phải nhờ trưởng phòng Vương!"

Tôi vội vàng đáp ứng.

Khi được giới thiệu làm quen, nếu một bên không hài lòng thì thông thường sẽ không liên lạc nữa hoặc là nhẹ nhàng nói với người giới thiệu cho mình. Tôi là loại thứ ba, phải tự mình nói với Hạ Trường Ninh chờ ở cổng trường.

Tôi phải dứt khoát nói với hắn: "Giám đốc Hạ, tôi với anh không hợp nhau, thế nhé!"

Tôi cảm thấy những lời này không có gì không đúng. Quyết định dứt khoát, không được dây dưa, không được mập mờ. Vì vậy tôi ngẩng đầu ưỡn ngực đi ra cổng trường.

Hôm nay Hạ Trường Ninh không mặc âu phục đàng hoàng như hôm qua mà chỉ mặc một bộ trang phục đơn giản. Chiều cao của hắn thì đủ để tôi phải nhìn lên khi nói chuyện, mái tóc cắt hai phân, mặc dù chưa đến mức đẹp trai nhưng cũng thuộc loại đàn ông có thị trường. Đáng tiếc tôi đã hiểu rõ hắn chính là một gã lưu manh.

Tôi bình tĩnh đi tới gọi hắn: "Giám đốc Hạ!"

Hắn xoay người cười cười: "Giám đốc cái gì mà giám đốc, em lại không phải nhân viên của anh. Hay là em đến công ty anh làm việc đi!"

Tôi suýt nữa chết nghẹn. Ra quân bất lợi, hôm qua hắn không nói nhiều, hôm nay vừa mở miệng đã đánh đúng chỗ hiểm. Tôi cười ngượng ngùng, không biết nên trả lời thế nào.

"Ờ, hôm nay trông ra dáng cô giáo rồi đấy!" Hắn nhìn tôi từ trên xuống dưới, tỏ ra rất hài lòng.

Tôi sợ mình quá gầy yếu không có uy, vì vậy hôm nay mặc một bộ váy mỏng rất nghiêm túc. Đưa tay không đánh người cười, hắn vừa khen như vậy nộ khí trong lòng tích tụ từ hôm qua và sức chiến đấu mới ngưng tụ này giờ lập tức sụt giảm rất nhiều. Tôi đành phải cảm ơn rồi lập tức quay lại mục đích hôm nay: "Hôm qua anh giới thiệu em với bạn anh như vậy là không đúng, chúng ta..."

Tôi còn chưa kịp nói chúng ta không hợp nhau Hạ Trường Ninh đã ngắt lời: "Ờ, tại anh đường đột quá, sau này anh sẽ không thế nữa".

Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm, hắn đúng là rất thông minh, tôi còn chưa nói hắn đã hiểu ý tôi rồi. Như vậy cũng tốt, đỡ phải gay gắt nói với hắn tôi không thích anh. Cây sợ mất vỏ, người sợ mất mặt, không cần làm hắn mất mặt sẽ tốt hơn.

"Bạn anh mới mở một cửa hàng ở thành phố này, anh ấy bảo anh tới góp vui. ANh em mình đi xem xem".

Nhìn theo hướng tay hắn chỉ tôi nhìn thấy cách đó không xa đích xác có một cửa hàng thời trang mới mở, ngoài cửa bày đầy các lẵng hoa chúc mừng. Hạ Trường Ninh ăn nói đàng hoàng như vậy tôi đương nhiên không tiện từ chối, đi vài bước là tới, chào hỏi một câu, chúc mừng một tiếng là xong mà.

Tôi nghĩ rất đơn giản, nhưng sự thật chứng minh tôi đã quá sai.

Đi vào cửa hàng, Hạ Trường Ninh cùng ông chủ thân thiện chào hỏi, tôi thì xem quần áo, chỉ chờ hắn nói xong là đi.

"Phước Sinh! Anh giới thiệu với em một chút".

Tôi lập tức cảm thấy sợ hãi, hắn sẽ không giới thiệu tôi là bạn gái hắn đấy chứ?

"Đây là cậu Vương, ông chủ cửa hàng này. Đây là bạn em, Ninh Phước Sinh"/

Bớt được một chữ 'gái', tâm tình tôi lập tức buông lỏng, hào phóng chào hỏi ông chủ Vương.

"Phước Sinh, em đi chọn quần áo đi", Hạ Trường Ninh nói.

Tôi lắc đầu: "Em không mua quần áo".

Hắn thấp giọng giải thích: "Cửa hàng này bán đồ nữ, anh mua khoảng mười triệu lấy may, em cứ chọn đi, coi như giúp anh".

Tôi hiểu ra liền hỏi hắn: "Mẹ anh mặc cỡ nào? Hay là bạn anh?"

Hạ Trường Ninh cười nói: "Mẹ anh không mặc nổi mấy kiểu này. Em chọn kiểu nào hợp với em là được".

Tôi lập tức đỏ mặt, lúc này mới để ý trong cửa hàng toàn là quần áo kiểu trẻ trung. Hắn tiện tay đưa cho tôi một bộ quần áo rồi chỉ vào phòng thử đồ, tôi cũng nhanh chóng đi vào. Tôi vẫn cảm thấy có gì đó không phù hợp, vừa thay đồ vừa suy nghĩ: "Hạ Trường Ninh muốn mở hàng giúp bạn, cần mua khoảng hơn mười triệu. Vì là cửa hàng bán đồ nữ nên nhờ mình giuos hắn thử đồ..."

"Tiểu thư đã thử xong chưa?" Nhân viên cửa hàng đứng ngoài phòng thử đồ hỏi.

Tôi còn chưa suy nghĩ xong thì đã nghe thấy cô nàng bán hàng nhắc nhở, chợt nhớ ra hôm nay có rất nhiều người đến mua hàng, mình chiếm phòng thử đồ đúng là không tiện, vì vậy tôi vội vàng thay quần áo xong rồi đi ra.

"A, chị dâu mặc bộ này đẹp quá!"

Những lời này đúng là sét đánh, vừa nghe thất hai chữ chị dâu tôi đã nổi giận. Trong lòng là sự hối hận vô cùng vô tận, rõ ràng mình với hắn không có quan hệ gì, vì sao lại phải đi theo hắn vào cái cửa hiệu này?

"Tôi không phải bạn gái anh ta". Rốt cục tôi cũng thốt ra được những lời này, cả người đều thoải mái hơn không ít.

"Phước Sinh hay ngại lắm, đừng đùa thế!" Hạ Trường Ninh cười hì hì nói với bạn hắn.

Những lời này của hắn không sai, nhưng tại sao tôi lại cảm thấy như đang lạy ông con ở bụi này?

Ý cười lộ ra trong mắt, Hạ Trường Ninh hài lòng nhìn tôi, tôi chợt thấy mình thật ngốc. Hắn muốn mua mười mấy triệu tiền quần áo để tặng cô gái hắn biết, mình đi thử giúp hắn làm gì?

Tôi xoay người đi vào phòng thử đồ, nhanh chóng thay lại quần áo của mình. Lúc đi ra trong tay Hạ Trường Ninh đã cầm mấy cái túi xách, hắn đang thân thiết nói chuyện với ông chủ Vương.

Thấy tôi đi ra, hắn vỗ vỗ vai ông chủ Vương cáo từ.

"Em về nhà đây", tôi cũng cáo từ.

Hạ Trường Ninh cười nói: "Anh đưa em về".

"Không cần, nhà em gần trường lắm".

"Dù sao anh cũng không có việc gì, cùng đi về với em được mà".

Tôi có thể nói gì? Đành phải cùng hắn đi về nhà.

Lộ trình mười phút hàng ngày mà hôm nay trở nên quá lâu. Con đường này toàn các loại cửa hàng thời trang, đồ da, công nghệ phẩm. Hạ Trường Ninh thật sự không có việc gì, đi qua cửa hàng nào hắn cũng phải vào xem một chút. Tôi theo hắn đi vào hai cửa hàng, nghe thấy hắn giới thiệu với chủ cửa hàng: "Bạn tôi, Phước Sinh".

Cho dù đã bỏ chữ 'nữ' đi nhưng đám bạn hắn vẫn cứ dùng ánh mắt tương đối mập mờ đánh giá tôi.

Lại thấy một cửa hàng, tôi quyết định không đi vào. Hắn chuẩn bị vào tôi lập tức nói: "Anh cứ vào xem đi, em đi trước".

Hạ Trường Ninh cũng không đi vào nữa, chỉ có điều hắn vẫn đến trước cửa hàng lớn tiếng chào ông chủ, khi ông chủ chạy ra hắn cũng lập tức giới thiệu.

Tôi hoài nghi hắn là xã hội đen thu phí bảo kê cho nên mới có thể biết hết chủ nhân của mỗi cửa hàng này.

Rốt cục không nhịn được, tôi hỏi: "Anh biết hết à?"

Hắn cười: "Không biết thì chào hỏi thế nào được?"

Tôi ngốc, thế được chưa?

"Có rất nhiều cửa hàng thuê công ty anh tới lắp camera, cũng có rất nhiều người là bạn của bạn anh, rồi sau này cũng trở thành bạn. Em trai anh cũng làm ở đồn công an khu vực này nên anh cũng thường đến đây". Hắn giải thích như vậy.

Tôi không nói gì, lúc về đến nhà chào tàm biệt hắn hắn lại gọi lại: "Phước Sinh, dù sao chúng ta cũng gặp nhau được hai lần rồi, có thể coi là bạn chứ?"

Bạn? Tôi có thể lạnh lùng nói: Hạ Trường Ninh, chúng ta không phải là bạn. Nhưng mẹ tôi đã dặn không được làm quan hệ trở nên quá xấu, bạn cũng có rất nhiều loại, chúng ta là loại "bạn" sẽ không gặp nhau nữa! Tôi gật gật đầu có lệ.

Nào biết vừa gật đầu đã trúng chiêu rồi.

Hạ Trường Ninh cười ha ha nói: "Cuối tuần có rảnh không? Bạn anh hẹn đến bãi tập bắn chơi?"

"Em phải lên lớp, không rảnh". Tôi cho rằng như vậy đã là câu trả lời hoàn toàn kín kẽ.

Hắn cười càng vui vẻ hơn: "Chúng ta đến câu lạc bộ bắn súng, ăn cơm chiều rồi bắn mấy loạt. Không ảnh hưởng đến việc dạy học ban ngày của em đâu".

"Buổi tối mẹ em..."

"Chắc chắn anh sẽ đưa em về trước chín rưỡi, không muộn như hôm qua nữa. Hôm qua anh đang có chút chuyện cần bàn không về sớm được".

Tôi còn có thể nói gì? Đành phải gật đầu. Trước mặt Hạ Trường Ninh tôi sắp biến thành con gà con chỉ biết mổ thóc rồi.

Hắn tiện tay đưa túi quần áo cho tôi: "Của em".

"Em không cần. Anh đưa cho cô gái anh quen đi". Tôi biết ngay mà, định chơi trò viên đạn bọc đường, nhưng tôi có khí tiết của tôi.

"Dù sao cũng mua rồi, tất cả đều là cỡ vừa với em, không mặc thì làng phí quá. Mấy người anh biết không có ai gầy như em. Đã là bạn rồi, đừng khách sáo nữa". Hắn nói rất tự nhiên.

Tôi há có thể mắc lừa, lập tức cười nói: "Lãng phí thì lãng phí vậy".

Hạ Trường Ninh ngẩn người không cố ép tôi nhận nữa, hắn xách túi, tạm biệt rồi đi.

Về đến nhà tôi cảm thấy rất khó hiểu. Tại sao đột nhiên tôi và hắn lại trở thành bạn rồi? Tại sao lại đồng ý cuối tuần cùng hắn đến bãi tập bắn? Không phải tôi đã hạ quyết tâm không còn gặp lại hắn nữa sao? Hạ Trường Ninh đúng là quá lợi hại, cuối tuần tôi không thể đi được, tuyệt đối không thể!

(Hơn 3k chữ. Lịch post tuần 5 chương, trưa thứ 2, sáng sớm các ngày thứ ba đến thứ sáu. Thứ 7 chủ nhật nghỉ. Especially for you, the great love of my life!).


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mint Mun về bài viết trên: Violet12358, leotitonannhieu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cunthoi2008, Minh Viên, muahachungtinh, nguyenmylinh, Quỳnh ỉn, Sea Turtles, tinhnguyet_wind, Trương Vũ Như Ngọc và 215 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.