Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Không thể quên em – Kim Đại

 
Có bài mới 27.09.2015, 09:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15263 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới [Hiện đại] Không thể quên em – Kim Đại - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Không thể quên em

Tác giả: Kim Đại

Thể loại: Hiện Đại, sủng, 3S, HE

Editor: nah_nah, Ngân Nhi

Beta: Ngân Nhi

Nguồn: Sưu tầm


Giới thiệu

Người khác thì ở ngã rẽ gặp được tình yêu, còn cô lại ở ngã rẽ gặp phải tên biến thái. Đây là người đàn ông luôn muốn ngủ với cô, khiến cô muốn tránh chả được mà chạy càng không thoát. Cố tình một đống rắc rối đáng xấu hổ của gia đình lại được hắn giải quyết chu toàn từng chút một.

Và đây là câu chuyện của một cô nàng “có tuổi” gặp phải tên biến thái đẹp trai giàu có…

Nam Chính khá Biến Thái thích ‘Làm’ hơn nói, tình yêu đến vs 2 người chậm rãi nhưng ấm áp và ngọt ngào, 3S


Review đề cử

Ai cũng ước mơ mình có một bạch mã hoàng tử, đẹp trai hào hoa phong nhã, nhưng điều đó đã là lạc hậu rồi.

Ít ra với mình là như thế. Bởi những nam chính là mình thích hiện nay không còn là những anh chàng đẹp trai, hào nhoáng với vẻ bên ngoài, thí dụ như anh chàng chằn tinh Sherk da xanh, hay anh chàng quái vật trong Beaty and the Beast.

Nhắc đến anh bạn quái vật này, tự dưng mình lại nhớ đến anh chàng nam 9 của chúng ta mà tôi sắp giới thiệu đến các bạn đây.

Ồ, nói đến đây, chắc các bạn sẽ nghĩ anh ấy có bộ dáng cao to kệch cỡm hoặc gương mặt xấu xí đúng không?

Ôi, không không, không phải thế đâu, cái mình muốn nói đến ở đây đó chính là tính cách.

Âm u và co độc như một gã quái vật chỉ biết sống trong lâu đài hào nhoáng của chính mình mà không hề mở rộng lòng mình để đón nhận một ai, cho đến khi gặp cô.

Theo 1 số bạn nhận xét thì hình như với gia thế và tài năng của anh ta nên tác giả cho tính cách của anh ta BT 1 tí, chân hơi bị thọt 1 tí để cân bằng hay sao ấy.

ấn tượng đầu tiên của mình về anh đó chính là anh này quá mức biến thái đi, có ai lại mở lời bao 1 cô gái khi vừa mới gặp mặt 1 lần bao giờ?

Lần thứ 2 gặp lại, đó chính là lúc nữ 9 có chút chuyện muốn tìm trợ lí của anh, nhưng người tiếp cô, lại là anh, và… cô nói mặc cô, anh… Sờ mặc anh.

Và đáp trả lại anh là một bình hoa được cô giáng thẳng vào đầu anh, khi gặp lại lần nữa là cái băng trắng xoá trên đầu nhìn rất ư là buồn cười….

Thuở thiếu nữ ai chả mong mỏi mình có được một người yêu đẹp trai, toàn tâm toàn ý bảo vệ mình, nhưng đây là hiện thực, hiện thực thì nó có cái tàn khốc của chính nó, nữ 9 trong truyện này vấp phải rất nhiều sự thật tàn khốc từ người cha vô lương tâm, và gia đình bên nội nhẫn tâm đuổi cô và mẹ ra khỏi nhà, khi ông ta đã ôm hết tiền đi theo người tình trẻ và đứa con ngoài giá thú, bạn thân của cô lại không ngừng nói xấu cô, bôi nhọ cô.

Số phận cô thảm quá đúng không, dễ sa ngã quá đúng không? Nhưng đừng lo, cũng như bao truyện khác của CQH, đương nhiên sẽ có anh chàng cực phẩm đứng ra bảo vệ cô

Cách thức xuất hiện cua của anh rất lạ, và cả cách bảo vệ của anh cũng rất lạ, nên tôi đảm bảo bạn cứ đọc mà không thấy ngán, tuy dán mác cường thủ hào đoạt, nhưng không thấy ngược không thấy đau lòng, mà ngược lại có chút gì đó buồn cười, hài hước xen lẫn ấm áp. Và hoà trong đó là sự ngọt ngào đến không tưởng giữa Nam và nữ 9.

Không có tình yêu Oanh Oanh liệt liệt, ban đầu họ đến với nhau chỉ là một sự trao đổi, nhưng dần dần giữa họ có một sự ăn ý đến lạ thường, mà dù cho là đôi vợ chồng sống lâu năm vẫn chưa có thể ăn ý với nhau đến như thế.

Nhưng họ lại hoà hợp với nhau một cách kỳ lạ, những ai dám hiếp bức cô, anh điều trả đũa không sót một ai.

Việc anh làm, khi cô biết co nhàn nhạt chấp nhận mà không thánh mẫu đi thương xót những người đã từng hại mình.

Vẫn như những cặp tình nhân khác, vẫn có chuyện hiểu lầm, vẫn có chia ly, nhưng hiểu lầm và chia ly của bọn họ, khi bạn đọc bạn ko hề có đau lòng thương xót, có chăng chỉ là buồn cười cứ như nhìn đôi vợ chồng son tình thú với nhau.

Thế đấy, không khí hài hước, nhẹ nhàng, ngòn ngọt như viên kẹo sô cô la xuyên suốt từ đầu đến cuối truyện mang đến cho bạn cảm giác ngọt mà không ngấy, sắc, nhưng không thô tục.

Hãy đọc và cảm nhận, vì sao lại có tựa đề là không thể quên em, tiêu đề câu truyện là bắt nguồn từ một câu chuyện với anh có lẽ là câu chuyện nên thơ, đẹp và lãng mạn ngọt ngào như một câu chuyện cổ tích giữa đời thường, khi cô gái…. Khi chàng trai… À m thôi bạn đọc và cảm nhận nhé.

Còn với nữ chính thì cái mà anh Nam 9 gọi là đọc như cổ tích thì với cô là… Xui xẻo gặp phải thằng cha biến thái, hay tên điên mới xổng từ trại nào ra…. Vâng, đúng thế đấy, cứ như đôi đũa lệch giữa sự nhận thức của 2 người, nhưng ngược lại hợp nhau một cách lạ thường, thôi thì để dành điều bí ẩn ngọt ngào đó cho các bạn đọc và cảm nhận nhé.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Clover.vn, binbong, gaubisu, huong CT, oanh love, tngh218000, valsk
     

Có bài mới 27.09.2015, 09:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15263 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không thể quên em – Kim Đại - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1

“Anh nói vậy là sao?” Lâm Uyển đứng phắt dậy, gào thét trong điện thoại với bạn trai Vương Kiến:“Bảy mươi vạn! Anh còn chưa thèm thương lượng gì với em mà đã vay tiền mua nhà, nói gì thì nói, có hai người chúng ta thôi, có nhất thiết là phải mua một căn nhà lớn như vậy không? Hơn nữa anh một tháng thì kiếm được bao nhiêu tiền, phải trả tiền mua nhà bao nhiêu?”

Vương Kiến cảm thấy không có gì là không đúng cả, hai người vẫn chưa kết hôn, đâu có cần thiết phải thương lượng với Lâm Uyển về chuyện mua nhà, hơn nữa căn nhà kia ba mẹ hắn cũng đã xem qua, vị trí khá đẹp, lại gần với chỗ làm của hắn, giá cả lại hợp lý, hắn không mua mới gọi là ngốc đấy.

“Một tháng cũng chỉ khoảng ba ngàn.” Vương Kiến thản nhiên đáp.

Đầu dây bên kia Lâm Uyển đã rơi vào trạng thái ngớ ngẩn, bấm đầu ngón tay tính toán cho anh nghe:“Cái gì gọi là chỉ khoảng ba ngàn, hiện tại anh một tháng kiếm được bao nhiêu tiền, cũng chỉ khoảng ba ngàn hai thôi, anh một phần cũng không dành ra để tiết kiệm mà lấy hết để trả tiền nhà sao? Về sau nếu chúng ta kết hôn thì phải làm sao, còn phải nuôi con nữa chứ?”

“Không phải còn có em đấy sao?” Vương Kiến nói như thể đó là điều hiển nhiên.

Lâm Uyển sử dụng hai trên ba phần tức giận,“Tôi nói anh Vương Kiến, anh có thể đừng ghê tởm như vậy được không, nếu anh muốn tôi giúp anh về vấn đề tiền vay mua nhà, thì trước khi mua anh ít nhất cũng nên nói với tôi một tiếng chứ, ha, mua nhà không thương lượng với tôi thì thôi, bây giờ nghĩ tới tiền nhà thì anh mới nhớ đến tôi, anh xem tôi là cái gì? Chính mình có bao nhiêu bản lĩnh cũng không tự nhận thức được sao, với thu nhập của anh, mua căn nhà lớn như vậy để làm cái gì, bỗng chốc phải gánh thêm một khoản để trả tiền vay trong hai mươi năm cảm thấy rất thú vị đúng không?!”

Vương Kiến không cho là đúng, trước kia hắn sẵn sàng lừa Lâm Uyển là vì biết gia cảnh nhà cô rất khá, hơn nữa cô cũng khá giỏi giang, nhà của Lâm Uyển còn có ba ngôi nhà, dù thế nào thì trong tương lai khi hai người kết hôn, nhà cô chắc cũng phải tặng một cái làm của hồi môn chứ?

Kết quả không ngờ ngay sau khi tốt nghiệp Đại học thì Lâm Uyển liền hiện nguyên hình, cái gì mà bố làm công trình, cái gì mà trong nhà không thiếu tiền, đều là giả hết, điều kiện của cô đâu có tốt đến vậy, thời điểm cô đi tìm việc làm thì hắn liền phát hiện ra.

Những người khác đều có người đứng sau hỗ trợ an bài công việc, còn Lâm Uyển thì lại chả thấy người nhà giúp đỡ gì, hơn nữa sau khi hắn đến nhà Lâm Uyển mới biết được, Lâm Uyển còn có một người em trai, ba của Lâm Uyển còn ở ngay trước mặt hắn, gọn gàng dứt khoát nói, sau này nhà của họ, bao gồm cả tiền bạc, đều sẽ để lại hết cho người em trai.

Đừng nói đến chuyện tặng một căn hộ làm của hồi môn cho Lâm Uyển, ngay cả sính lễ có khi còn chẳng có.

Vương Kiến lúc ấy còn cảm thấy như mình bị lừa, hiện tại chẳng qua là muốn cùng cô trả tiền mua nhà, cô liền ma ma chít chít mắng hắn, phải biết rằng hắn cũng phải hy sinh rất nhiều đó.

Hắn cũng là một người có tri thức, công với tướng mạo khôi ngô, hắn hoàn toàn có thể tìm được một cô người yêu làm công nhân viên chức hoặc bác sĩ.

Vương Kiến nhớ lại lời mẹ nói, lúc đang đi học thì phải xác định tình cảm thật rõ ràng, khi kết hôn thì phải tìm người tài, không cầu có nhiều tiền, nhưng ít ra cũng không được làm ảnh hưởng tới chất lượng cuộc sống của gia đình họ, huống chi Lâm Uyển lại không thể giúp được gì.

Với lại cũng không chỉ riêng nguyên nhân đó, Vương Kiến còn có một điểm rất không hài lòng với Lâm Uyển.

Lâm Uyển ngày trước, coi như cũng là người có ý chí phấn đấu, cũng biết cố gắng đi làm kiếm tiền, nhưng không đến một năm, Lâm Uyển liền lấy lý do công việc quá vất vả, lại phải tăng ca, người trong công ty lại tranh giành đấu đá với nhau rất ác liệt, cứ tiếp tục như vậy không chừng sẽ giảm thọ, rồi quyết định từ chức, bây giờ lại đi làm việc khác, nói là làm quản lý một tiểu khu cao cấp, nhưng nói trắng ra thì không phải là đi làm quản gia cho một gia đình giàu có sao?

Nói là công việc nhàn hạ, môi trường làm việc tốt, nhưng thu nhập hàng tháng đâu hơn nổi hai ngàn.

Vương Kiến thấy Lâm Uyển yêu kiều nhõng nhẽo mặc đồ đắt tiền, thật đúng là đang tự tưởng tượng mình là thiên kim tiểu thư.

Hắn nói thẳng suy nghĩ trong lòng:“Nếu như em không từ chức thì ba ngàn tiền nhà đâu có đáng là bao, lại còn nói anh kiếm được ít tiền, thu nhập của em có được nổi như thế không?”

“Anh có phải là đàn ông không? Công việc lúc trước của em anh cũng không phải là không biết, tết Âm lịch cũng phải tăng ca, giống như đem con người biến thành súc vật vậy, năm nào cũng phải lao đầu vào làm việc, làm đủ mọi thứ để kiếm sống, sức khỏe của em kém như thế nào, anh cũng không phải là không biết……”

“Phụ nữ các cô ai cũng chỉ yêu tiền.” Vương Kiến rất nhanh kết cho Lâm Uyển một câu,“Nói nhiều như vậy, chung quy vẫn là chê anh kiếm được ít tiền phải không, nếu như có bản lĩnh thì em thử đi kiếm một thằng giàu có hơn xem nào?!”

Lâm Uyển tức đến nỗi đầu muốn bốc khói, đang muốn nói lại thì đầu dây bên kia Vương Kiến đã tắt điện thoại.

Vành mắt Lâm Uyển đã đỏ hồng rơm rớm nước mắt, cô không thể tin được người đã từng theo đuổi mình, bây giờ lại nói mình như vậy.Lại bảo cô là người yêu tiền, đi chơi cùng Vương Kiến, thứ gì cũng đến phiên cô trả tiền, sinh nhật của hắn, cô đã tặng hắn cái gì, còn hắn đáp lại như thế nào!!

Lâm Uyển tận dụng thời gian nghỉ trưa để gọi điện thoại, ngắt máy, cô chạy nhanh đến trước gương để sửa sang.Đi làm rất hay xuất hiện những bà tám hay soi mói, cho nên cô luôn luôn rất chú ý, lúc gọi điện thoại cũng cẩn thận chui vào một góc.

Sau khi sửa sang xong xuôi cô mới bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Công việc hiện tại tuy thu nhập không cao, nhưng môi trường làm việc lại rất tốt.

Dường như mỗi ngày đều được đến công viên, khắp nơi đâu đâu cũng là cây xanh.Lúc trước cô đồng ý làm công việc này, cũng là vì môi trường rất tốt.Hơn nữa công việc lại rất nhàn hạ, nửa thời gian trong ngày là để nghỉ ngơi.

Khu biệt thự này được xây cách đây 5-6 năm, có khá nhiều các hộ gia đình chuyển tới sống.

Quy mô thành phố cũng khá nhỏ, một ngôi biệt thự bất kì cũng phải có giá từ bảy đến tám trăm vạn, người có khả năng mua không nhiều.Cho nên phần lớn các hộ gia đình sống ở đây đều đến từ những thành phố lớn.Nhất là vào mùa đông có sương mù, rất nhiều hộ gia đình đã tới đây nghỉ ngơi dịp cuối tuần, còn phải thuê khoảng hai đến ba người giúp việc.

Bởi vì chủ căn hộ hầu hết đều là những người giàu có, tiền đương nhiên không thành vấn đề, trong khu này luôn luôn có cảnh sát tuần tra, hơn nữa còn được điều động xe rác bảo vệ môi trường, ròng rọc xe, côn cảnh sát vân vân… trong tiểu khu khắp nơi đều được lắp thiết bị theo dõi.

Vấn đề duy nhất là, tuy các hộ gia đình ở đây ít thì ít thật, nhưng lại vẫn có những yêu cầu vô cùng kỳ quặc.

Ví như một căn hộ ở khu C, chủ nhân căn nhà đó, quanh năm không thấy mặt, cũng không biết là nghĩ cái gì, trong nhà chỉ nuôi mỗi hai con chó to.Vì thế cần có người trông nom chăm sóc cho chúng.

Với lại đáng lẽ ra loại chó lông vàng này là giống rất dễ nuôi và lành tính, lại không biết chủ nhà này đào đâu ra hai con chó lông vàng này, nhìn thì rất dễ gần, nhưng lại cắn mấy người trông coi nó một phát.Vết rách trên bàn tay rất lớn, máu chảy đầm đìa, lại còn là lúc tan tầm, rất nhiều người đã trông thấy.

Sau đó tổ hậu cần cũng có tuyển người chăm sóc cho hai con chó, nhưng chưa có người nào dám liều chết mà nhận lời.Thật khổ cho ba người trong tổ hậu cần, mời mọc nài nỉ khắp nơi nhưng không có một nhân viên nào dám làm việc này.

Trái lại Lâm Uyển lần trước nhìn thấy chúng, tâm tư khẽ lay động, trước đây cô cũng rất thích chó, hồi nhỏ có nuôi một con, đáng tiếc con chó kia vì tuổi đã già, nuôi đến hơn mười tuổi thì chết.Tuy nhiên cô cũng tìm hiểu rất rõ tính cách của các loài chó, nói gì thì nói, nếu cô dắt chó đi dạo và cho ăn là một tháng đã có thể kiếm thêm hai ngàn, Lâm Uyển có chút động tâm.

Lâm Uyển cũng muốn thử xem sao, cầm lấy chuỗi chìa khóa của căn nhà.

Vì muốn hoàn thành thật tốt nhiệm vụ này, Lâm Uyển còn lên mạng tìm hiểu, nào là phải chú ý dắt chó đi dạo thường xuyên, nào là đủ thứ phải lưu ý cẩn thận, thậm chí cô còn gọi điện cho chủ căn nhà, muốn được đích thân người ta chỉ bảo giải thích về tình hình thực tế của mấy chú chó này.Tuy nhiên ngoài ý muốn của cô, người nhận điện thoại lại là trợ lý của chủ nhà.

Tuy rằng thái độ của người trợ lý kia rất tốt, nhưng cuối cùng cũng không giúp cô chuyển điện thoại cho chủ nhà.

Lâm Uyển liền cảm thấy chủ nhân căn nhà này đúng là một người kiêu ngạo phách lối, nhưng mà không sao, chính cô từ từ sẽ tiếp cận được, vì dù sao cô cũng có những phương pháp riêng của mình.

Lúc đối mặt với hai con chó, đầu tiên cô đưa cho chúng một ít xương để gặm.Tuy nhiên hai con chó kia lại tỏ ra rất cảnh giác, không chịu ăn đồ ăn mà cô đưa đến.Lâm Uyển không có cách nào, làm đủ mọi trò cuối cùng cũng trở nên đần độn luôn.

Cô không biết tên của hai con chó đó là gì, vậy tên cô đành tùy tiện đặt cho chúng cái tên là Đại Mao và Nhị Mao.

Lâm Uyển nhìn thời gian cũng không còn sớm nữa, cô thu dọn đồ đạc rồi chuẩn bị dắt chó đi dạo.

Khu C là khu xa hoa nhất ở đây, nội thất trong nhà được thiết kế vô cùng đặc biệt, cho dù nhà chỉ có hai tầng cũng được lắp đặt thang máy.Tuy rằng Lâm Uyển cảm thấy việc này thật sự là vô cùng hoang phí, nhưng dù sao những người giàu có thường rất thích vung tiền như vậy.

Cô rất tự nhiên đi vào phòng khách, chủ nhân căn nhà này thật sự rất yêu chó, luôn để chúng tự do ở trong nhà, lúc trước tổ bảo vệ đã mấy lần đề nghị để chúng trong một chiếc lồng sắt, nhưng đều bị từ chối ngay lập tức.

Lâm Uyển đi ra, đầu tiên kiểm tra thật cẩn thận đồ đạc cũng như bát đĩa ăn của hai con chó, rồi còn thay nước uống mới cho chúng nữa.Lúc cô loay hoay làm những việc này, hai con chó kia lại không ngừng vây quanh cô rồi vẫy vẫy đuôi.

Thật ra chủ nhà này cũng đã chuẩn bị sẵn đồ ăn cho chó, nhưng Lâm Uyển vẫn thường có thói quen thỉnh thoảng mang cho chúng một chút thức ăn mềm cô đã nấu sẵn.Chủ yếu là cô sợ để chúng ăn quá nhiều đồ ăn cho chó sẽ không tốt cho răng, lại nhớ đến trước kia luôn nấu đồ ăn cho chú chó của mình nên cũng có chút cảm giác nhớ nhung.

Trộn thức ăn mềm cùng với một ít xương, mùi vị có hơi tanh, nhưng chó lại rất thích.

Nhưng mà cũng không phải là cô khoe khoang gì đâu nha, sau khi chúng ăn thức ăn của cô làm, Đại Mao Nhị Mao thế nhưng lại không thích ăn thức ăn cho chó nữa.Càng thần kỳ hơn là, cô mới chăm sóc cho hai con chó kia chưa đến một tuần thì người trợ lý của chủ nhà liền gọi điện thoại tới, nói muốn nhờ cô thường xuyên làm thức ăn cho chúng, chủ nhà sẽ trả thêm tiền.

Lại kiếm được thêm một ngàn nữa, Lâm Uyển mặt mũi lập tức hớn hở, dường như cảm thấy có chút không thật.Tuy nhiên cô cũng không muốn nghĩ nhiều.

Hiện tại việc quan trọng nhất bây giờ là làm đồ ăn, trước kia vì tiết kiệm tiền nên cô chỉ toàn chọn những nguyên liệu giảm giá, bây giờ cô sẽ chọn những thứ tốt nhất để mua.

Chuẩn bị xong xuôi đâu vào đấy, hai con chó cùng đã ăn no thật no rồi, Lâm Uyển liền xích chúng lại rồi dắt ra ngoài.

Chó lông vàng thật ra là loại chó rất hoạt bát nhanh nhẹn, nhất là lại đi theo đôi thì tần suất hoạt động lại càng lớn, Lâm Uyển mới đầu làm việc trong văn phòng thì cảm thấy không thích ứng được, nhưng từ sau khi làm công việc chăm sóc cún này, thân thể của cô lại cảm thấy càng ngày càng khỏe ra.

Dắt chó đi dạo xong, Lâm Uyển mới thở dài nhẹ nhõm, đã đến giờ tan tầm nhưng cô lại cảm thấy rất mệt mỏi lười biếng, chủ yếu là vì khu C cách văn phòng của cô khá xa, nhân viên lại không được phép sử dụng phương tiện giao thông ở đây, cho nên vì muốn tiết kiệm thời gian, cô chỉ dắt chó đi dạo một lúc rồi đứng luôn trong phòng khách thay quần áo.

Lúc này cô đã cởi bỏ đồng phục xuống, gần đây thời tiết nóng nực, khiến những nhân viên có những ý tưởng hung ác, cho nên đồng phục cho những nhân viên nữ được nhà thiết kế may theo kiểu bó sát người.

Sau khi cởi bộ đồng phục ra, Lâm Uyển trên người chỉ còn lại nội y.

Cô cũng không phải là người hay chú trọng hình thức, bộ nội y nhìn cũng rất bình thường, quần lót còn được in hình hoạt hình, cô cũng không cảm thấy có gì lạ, miễn là mặc vào thấy thoải mái là được.

Thay quần áo xong, cô nói một tiếng với Đại Mao và Nhị Mao rồi cầm túi xách chuẩn bị tan tầm.Trước khi tan tầm cô đã gọi điện cho Lưu Viện Viện, cho nên vừa bước ra khỏi tiểu khu, cô liền đi thẳng tới một tiệm lẩu cay trong phố.Đây là nơi mà cô và Lưu Viện Viện rất hay tới, hai người thường gọi một nồi lẩu cay đặc biệt rồi ăn thật no.Lưu Viện Viện vừa ăn vừa nói chuyện với Lâm Uyển.

Không nghĩ tới Lâm Uyển sau khi ăn mấy miếng mới chậm rãi nói:“Viện Viện, có khả năng mình và Vương Kiến sẽ chia tay nhau.”

Lưu Viện Viện lập ngây người, kêu lên một tiếng,“Không thể nào, hai người chẳng phải đã đi ra mắt ba mẹ hai bên rồi sao?”

Lâm Uyển thật ra đã sớm có ý định chia tay, việc ngày hôm nay như thể chính là giọt nước tràn ly,“Vì gặp ba mẹ rồi nên mới như vậy…… Từ lần trước đến nhà mình, ba mình đã nói rõ về sau khi mình kết hôn sẽ không giúp đỡ gì, hắn liền lập tức thay đổi thái độ.”

Chuyện của nhà Lâm Uyển, Lưu Viện Viện cũng biết rõ.

Thật ra thì điều kiện của nhà Lâm Uyển rất khá, nhưng cô lại không may mắn, có một người cha khốn nạn như vậy.Lúc Lâm Uyển học tiểu học, không biết ba của cô ôm ở đâu về một đứa con trai, sống chết muốn nó về nhà nhận tổ tông.Lúc ấy mẹ Lâm Uyển khóc lóc rất thương tâm, nhưng lại hận một nỗi tuy mình là bà chủ nhưng lại không thể kiếm ra tiền, cuối cùng chỉ có thể cố nén nỗi đau vào lòng.

Cuối cùng ông bà nội của Lâm Uyển phải đến khuyên giải mãi thì mẹ của Lâm Uyển mới chịu mở lòng, chấp nhận cậu con trai kia, nhưng dù sao cũng không phải là con mình, quan hệ của ba mẹ Lâm Uyển trở nên căng thẳng từ đó cho đến tận bây giờ, không ai thèm quan tâm đến ai.

Hơn nữa Lâm Uyển cũng rất kín tiếng, chưa từng chủ động nói với người khác là mình có em trai, bao gồm cả bạn tốt Lưu Viện Viện, mãi đến lúc cô tới nhà Lâm Uyển chơi thì mới biết.

Lưu Viện Viện không biết phải an ủi Lâm Uyển thế nào, đàn ông bây giờ, thật không biết có cái gì tốt đẹp, rõ ràng bản thân mình không có bản lĩnh cũng không kiếm được nhiều tiền, còn ồn ào rêu rao phụ nữ là loại người ham hư vinh.

Vương Kiến kia chỉ là một tên con trai dựa dẫm vào ba mẹ thôi, có gì đâu, Lâm Uyển tốt đẹp hơn hắn nhiều, hắn lại còn muốn đi tìm một cô gái như thế nào nữa chứ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Clover.vn, banlamynam, conmeoconmeo, oanh love
     
Có bài mới 27.09.2015, 09:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15263 lần
Điểm: 11.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không thể quên em – Kim Đại - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2

Lâm Uyển và Lưu Viện Viện ăn uống xong xuôi, ngồi hàn huyên thêm vài câu rồi mới đi về nhà.

Kết quả vừa về đến nhà, cô liền nhận được điện thoại của Vương Kiến, Vương Kiến trong điện thoại cũng không đề cập tới chuyện cãi nhau lúc sáng của hai người, chỉ hỏi cô một câu:“Cái máy ảnh anh đưa hôm trước em đã mang đi sửa chưa?”

Cái máy ảnh đó là quà sinh nhật mà Lâm Uyển tặng hắn, kết quả là không biết hắn dùng kiểu gì, chưa tới vài ngày đã kêu hỏng, tuy rằng hóa đơn giấy tờ đều ở chỗ hắn, nhưng hắn lại không tự mình đi sửa mà lại đưa cho Lâm Uyển, bảo Lâm Uyển đi.

Lâm Uyển lập tức không nói nên lời.

Vương Kiến vẫn truy hỏi tới cùng:“Em vẫn chưa đi sao, chuyện của anh mà em cũng không thèm quan tâm đến? Rốt cục trong mắt em có còn có anh không?”

Lâm Uyển kiên nhẫn đợi hắn nói xong, mới gằn từng chữ một:“Vương Kiến, tôi chịu không nổi nữa rồi, chúng ta chia tay đi.”

Vương Kiến lập tức sửng sốt, tưởng rằng Lâm Uyển chỉ vì đang quá tức giận mà đùa giỡn với hắn, vội vàng nói:“Em vừa nói gì vậy?”

“Tôi nói chia tay đi!” Lâm Uyển khẳng định lại một lần nữa:“Trước kia là do tôi ngu ngốc nên mới yêu một thằng nhóc như anh, còn bây giờ tôi mệt mỏi lắm rồi, anh tốt nhất nên tìm một người khác mà tiếp tục cưng chiều hiến dâng cho anh đi, lão nương đây không hầu hạ anh nữa.”

Nói xong cô cũng không buồn quan tâm đầu dây bên kia Vương Kiến phản ứng như thế nào, lập tức ngắt điện thoại.

Mặc kệ Vương Kiến kia có phải loại người đáng ghê tởm hay không, chia tay luôn cho thoải mái, Lâm Uyển đã bao đêm mất ngủ, cảm giác như bị chó cắn vậy, mà cô hết lần này tới lần khác không thể quay lại cắn trả.

Cô nên cảm thấy vui vì đã biết dừng lại đúng lúc.

Lúc đến công ty, toàn thân cô cảm thấy rất uể oải, giữa trưa cũng không muốn tới căn tin ăn cơm, còn phải tới khu C chăm sóc mấy con chó nữa.

Lúc trước cô cũng thường không đi ăn trưa mà mang một cái nồi cơm điện nhỏ, cắm điện trong biệt thự rồi nấu mì ăn.

Nấu xong, cô sợ mình ăn không cẩn thận sẽ làm sopha nhà người ta bị bẩn nên không ngồi ở đó, mà đi vào nhà bếp ngồi, nhưng mà thật sự thì căn nhà bếp này sao có thể được thiết kế sang trọng đến như vậy chứ.

Đây là lần đầu tiên cô bước vào phòng bếp, lúc trước cô cũng chưa xem xét kĩ từng phòng, lúc này đứng đây rồi, cô phải ngắm nghía đánh giá căn bếp này một chút mới được.

Bên trong máy rửa bát rồi máy khử trùng cái gì cũng có, hình như còn có một hệ thống máy xử lý rác thải.

Cô tò mò tiến lại nhìn, ba của cô là một kỹ sư, mấy thứ thiết bị máy móc gì đó cô cũng có biết chút ít, ba cô lại là chủ thầu nên các thiết bị trong nhà cũng hiện đại không kém.Tuy nhiên đem so với căn nhà này thì nhà cô giống như là tiểu nhân gặp đại nhân, các thiết bị được trang trí không phải là bình thường, phải nói đó chính là nghệ thuật.

Không bỏ sót bất cứ một chi tiết nhỏ nào, tất cả đều được chăm chút rất tỉ mỉ chi tiết và tương xứng.

Thiết kế lộng lẫy sang trọng như vậy mà chủ nhân căn nhà này nửa năm cũng không đến đây một lần.

Lâm Uyển ngồi trước bát ô tô to mì ăn liền, nhịn không được nói nhỏ một câu:“Nơi này để không thật sự quá lãng phí, nếu được ở đây vài ngày thì tốt quá.”

Nói xong cô quay lại cười với Đại Mao và Nhị Mao.

Hai con chó kia đã trở nên rất thân thiết với cô, thấy cô cười chúng cũng quay sang thè lưỡi vẫy đuôi với cô.

Lâm Uyển ăn mì xong rồi chơi với hai con chó một lúc, cuối cùng tâm trạng cũng trở nên thoải mái hơn nhiều.

Kết quả không ngờ lúc cô quay về công ty, Vương Kiến thối tha không biết xấu hổ kia lại gọi điện thoại cho cô.

Trong điện thoại hắn lại nhắc cô về chuyện cái máy ảnh, còn chuyện chia tay kia không biết hắn nghĩ như thế nào mà lại không hề đề cập tới, Lâm Uyển thật sự cảm thấy rất buồn cười.Chuyện này cô cũng chưa buồn nói cho mẹ biết, vả lại cũng đã chia tay, nên làm cho người taviệc gì đó cũng là điều tất yếu, cô cũng không muốn người ta vì việc này mà nói cô tham tiền.

Lâm Uyển trả lời một cách rất thoải mái:“Cái máy ở chỗ tôi, hay là sau giờ làm anh tới đây lấy đi.”

Điều khiến cho Lâm Uyển không ngờ tới là, Vương Kiến tên khốn nạn này thật sự rất ghê tởm, vẫn chưa tới giờ tan tầm, vậy mà hắn dường như sợ cô sẽ tham lam mà lấy cái máy ảnh, liền nói sẽ lập tức tới đây.

Trong văn phòng có rất nhiều bà tám hay soi mói.Lâm Uyển không muốn cho người khác xem kịch vui, kêu Vương Kiến đứng bên ngoài.

Nói chuyện ở bên ngoài cũng chẳng có vấn đề gì, tuy trong khu có dựng các chòi để ngồi nghỉ ngơi, nhưng cũng không cần thiết phải đi vào.

Lâm Uyển đang vội vàng muốn đuổi hắn đi ngay lập tức, liền nhanh chóng dẫn hắn ra cổng.Khu biệt thự này có mấy cổng vào, cô chọn phía cổng vào tương đối kín đáo, bình thường cũng không có nhiều người qua lại, tiến vào chỗ có lùm cây, ít nhất cũng khiến cho mọi người không nhìn thấy họ.

Cô không muốn nói nhiều, lấy máy ảnh ra nhét vào tay Vương Kiến rồi xoay người bước đi.Kết quả Vương Kiến lại cầm tay cô, dường như chợt nhớ ra điều gì đó, truy vấn một câu:“Còn hóa đơn đâu?”

Lâm Uyển thật đúng là sơ sót, cô chỉ hấp tấp cầm máy ảnh chạy đi gặp hắn nên đã quên mất hóa đơn.

Cô lạnh lùng nói:“Đứng đây chờ tôi, tôi sẽ quay về lấy.”

Cô vừa mới quay đầu đi liền nghe thấy Vương Kiến lẩm bẩm:“Đã chỉ tặng cho có mỗi cái máy ảnh rẻ tiền thông thường mà vẫn còn tiếc cái hóa đơn, đúng là loại đàn bà keo kiệt.”

Vương Kiến lúc trước cũng hay đòi cô hóa đơn, tuy nhiên cô chỉ nghĩ, cái đó dù sao cũng khá quan trọng nên không để tâm mấy, lại đến sinh nhật cô, Vương Kiến cũng chỉ tặng cô có đúng một đôi găng tay nhung giá mấy chục đồng, cho nên tới dịp sinh nhật hắn cô liền mua cho hắn một cái máy ảnh tốt giá rẻ, nghĩ bụng tấm lòng mới là quan trọng.

Lời nói phía sau lưng làm cho cô tức đến sôi máu.

Lâm Uyển không đi về lấy hóa đơn nữa, cô xoay người đoạt lại cái máy ảnh trong tay Vương Kiến, rồi lại không một chút chần chừ, giơ cao chiếc máy ảnh lên rồi ném thật mạnh xuống đất.

Sản phẩm điện tử vốn nên tránh va đập mạnh, bây giờ thì tốt rồi, cái máy ảnh kia đã bị đập vỡ đến tứ phân ngũ liệt.

Vương Kiến trợn tròn mắt.

Lâm Uyển trừng mắt nhìn hắn:“Vương Kiến, anh đừng có mà không biết xấu hổ, nếu cần hóa đơn thì chính mình tự đi mà mua, đừng có ở đó mà phán xét phụ nữ, anh nhìn lại mình xem, tính cách có khác gì đàn bà không, muốn làm tiểu bạch à, anh còn chưa đủ tư cách đâu!”

Nói xong cô cũng không thèm nhìn phản ứng của hắn mà quay người bước đi.

Cô vừa đi ra khỏi lùm cây, Vương Kiến dường như lúc này mới kịp phản ứng lại đuổi theo sau, túm lấy cổ tay cô, thở hổn hển quát:“Cô phải bồi thường cái máy ảnh cho tôi!”

Lâm Uyển lườm hắn một cái “Đó đâu phải là máy ảnh của anh, đó là tiền của tôi bỏ ra hiểu chưa, mau buông tay!”.Nói xong cô liền hướng ra ngoài giằng co giãy dụa.

Các nhân viên trong phòng bảo vệ lúc trước cũng không chú ý lắm đến tình huống bên ngoài, hiện tại thấy bọn họ cãi nhau ầm ĩ như vậy, các nhân viên an ninh cũng cảm thấy có điều bất thường nhưng cũng không muốn chen ngang, chỉ sôi nổi túm tụm lại xem.

Lúc này, một chiếc xe từ bên ngoài tiến vào.

Vương Kiến và Lâm Uyển đang đứng ở hành lang cổng vào cãi nhau nên lối đi có phần chật hẹp.

Lâm Uyển vừa thấy có xe tiến vào, vội vàng tránh ra để nhường đường, trái lại chiếc xe hơi không nhìn rõ nhãn hiệu kia lại khiến Vương Kiến nhớ ra điều gì đó, bỗng nhiên quát cô:“Cô không phải rất muốn dựa vào một kẻ giàu có sao? Tôi nói cho cô biết, cô cứ ngồi đó mà mơ đi, sau khi tôi và cô chia tay, tôi chắc chắn sẽ tìm được một người hơn cô gấp vạn lần, còn về phần cô, đời này đừng mong kiếm được một người tốt hơn tôi!”

Lâm Uyển cũng không phải dạng hiền lành ngu ngốc, lúc phát hỏa cũng đáng sợ không kém, lập tức gào lại:“Muốn tìm một người ghê tởm như anh đâu phải là dễ, yếu đuối keo kiệt lại ích kỷ, chia tay nhanh cho khỏe! Anh mới là loại không biết thưởng thức, tôi nói cho anh biết, anh về sau muốn đi tìm một người vừa thiện lương vừa phóng khoáng như tôi e là rất khó đó!”

Vương Kiến không chiếm được tiện nghi, lại thấy Lâm Uyển thường ngày ăn nói nhã nhặn thế mà lúc tức giận thật sự rất dọa người.Cuối cùng Vương Kiến chỉ còn biết ủ rũ mà rời đi.

Chuyện Lâm Uyển đập vỡ cái máy ảnh, rất nhanh truyền tới tai các bà tám.

Lúc Lâm Uyển quay về văn phòng, rõ ràng có thể cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ của mọi người nhìn vào cô.

Lại hận tên Vương Kiến kia vừa mới hắt cho cô một bát nước bẩn, Lâm Uyển sau khi nhẫn nhịn ngồi trong văn phòng được một tiếng, cuối cùng không chịu nổi thêm nữa, vội vàng lấy chìa khóa ra, chuẩn bị dắt chó đi dạo hít thở chút không khí.

Một điều kỳ lạ là, bình thường cô chỉ cần mở cửa là Đại Mao và Nhị Mao sẽ nhiệt tình vẫy đuôi lao tới.

Lần này không biết tại sao cô đã đi vào phòng khách mà vẫn không nhìn thấy hai con chó kia.

Cô vội vàng chạy vào trong, sau khi gọi hai tiếng trong phòng khách trống trải, mới nhìn thấy hai con chó kia vui mừng chạy từ tầng hai xuống.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Anhdva, Clover.vn, conmeoconmeo, oanh love, tngh218000
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alyly, thuyeujijung và 125 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
nmngaaa: huhu ai có bản raw của rượu yêu - gà trống đẻ trứng cho em xin được không ạaaa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 222 điểm để mua Vương quốc thần tiên

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.