Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Cảnh Năm Biết Bao Lâu - Phỉ Ngã Tư Tồn

 
Có bài mới 23.08.2015, 10:38
Hình đại diện của thành viên
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
 
Ngày tham gia: 30.11.2014, 21:43
Bài viết: 1544
Được thanks: 9072 lần
Điểm: 13.71
Có bài mới [Hiện đại] Cảnh Năm Biết Bao Lâu - Phỉ Ngã Tư Tồn - Điểm: 11
images

Tác phẩm: Cảnh năm biết bao lâu

Tên tiếng Trung: 景年知几时

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Edit : Cún

Raw: http://www.kanunu8.com/files/yqxs/201104/2577.html

Bìa: Dương Quỳnh

Quote: Mỳ Mều

Độ dài: 14C + 1 NT

Nguồn: https://quyencunsk10.wordpress.com/50-2/

Đã được sự đồng ý của editor

❤ [Giới thiệu]❤


Khát vọng cả đời ấy tôi sẽ giữ kín thật sâu, cất giấu thật kỹ càng,bảo vệ thật cẩn thận. Giải thoát nỗi sợ, giải thoát nỗi đau, giải thoát sự lênh đênh, giải thoát nơi bám víu cuối cùng của tôi. Chỉ riêng người ấy, tôi biết, tôi vẫn luôn biết, anh vĩnh viễn sẽ không đến.

Hao hết tâm tư mới có thể ở bên người từng là chồng của chị gái đã mất. Diệp Cảnh Tri dù có mạnh mẽ cũng làm sao chịu được kẻ miệng lưỡi như thuốc độc là “anh rể” – người mà luôn luôn phụ lòng cô ? Khó khăn lắm mới có thể ly hôn, nhưng vẫn bị “anh rể” dịu dàng kia quan tâm chú ý tới. Để bảo vệ tốt đứa bé trong bụng mình, Diệp Cảnh Tri đành phải chiến đấu một trận lâu dài với “anh rể”. Tình yêu khó có thể nhận ra, hiểu lầm lại không ngừng tăng lên theo cấp số nhân, vận mệnh cũng đột nhiên ập tới một cách đầy bất ngờ với Diệp Cảnh Tri. Người hết lòng tin vào sức mạnh tình yêu có thể tạo ra kỳ tích như Diệp Cảnh Tri, cuối cùng có thể đoàn tụ với “chân mệnh thiên tử” hạnh phúc đoàn viên được không? Mong rằng các bạn độc giả cũng sẽ tin sức mạnh tình yêu có thể tạo ra kỳ tích…

Truyện chỉ được đăng tải tại Hiệp Hội xếp chữ SCB và Quyên Cún Wodrpress

Mọi việc sao chép mà chưa có sự đồng ý của SCB đều là sai phạm.

Đôi lời của editor: Đây là một bộ truyện đề cao tình thân nên bộ truyện này xin được gửi đến những người thân của mình: Tiểu Phong, Kiều Kiều, Tiểu Quyên mặt béo, Chị Zunn, Chị Sio, Chị Be, Tiểu Thiên Hồ tỷ tỷ, Nữ Hoàng tỷ tỷ, Mỳ Mều, Chị Cả, Chị Hai, Đậu Béo, Lạc Du, Hằng Béo (Dung gia) Động Cầu và những bạn đọc thân thiết của SCB

Mong mọi người luôn thật hạnh phúc.



Đã sửa bởi ~Nhisiêunhân~ lúc 23.08.2015, 11:07.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ~Nhisiêunhân~ về bài viết trên: tieulinhmieu, valsk
     

Có bài mới 23.08.2015, 10:40
Hình đại diện của thành viên
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
 
Ngày tham gia: 30.11.2014, 21:43
Bài viết: 1544
Được thanks: 9072 lần
Điểm: 13.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cảnh Năm Biết Bao Lâu - Phỉ Ngã Tư Tồn - Điểm: 10
Chương 1

Edit : Cún

Beta : Sio, Phong Bất Giác. (Cảm ơn hai chị rất nhiều)


Thang máy “đinh” một tiếng, tới rồi. Tôi sải bước ra ngoài, rẽ trái đi dọc theo hành lang, vòng qua bình phong thuỷ tinh hình cây cối[1], tới bàn làm việc còn có một người đẹp õng ẹo. Có lẽ người đẹp tiếp tân này đã nhận được điện thoại báo trước, nên lập tức đứng dậy muốn ngăn tôi lại, cũng không ngờ mười mấy năm luyện Taekwondo của tôi không vô ích, một tay đã đẩy cô ta vào tường, cô ta còn chưa kịp kêu lên đã bị tôi dùng sức đá “bịch” vào cửa chính.

[1] Bình phong thủy tinh.

images

Cuối cùng người đẹp cũng kịp đến chắn trước mặt tôi: “Thực xin lỗi, Lục tổng, tôi không ngăn được cô ấy…”

Người đàn ông ngồi sau bàn làm việc ngay cả lông mi cũng không nhấc lên, càng không lên tiếng, người đẹp đã biết điều lui ra ngoài, còn tiện tay đóng cửa lại.

Tốt lắm!

Tôi tiến đến nắm chặt cà vạt của Lục Dữ Giang, gằn từng tiếng thật hung tợn: “Tôi! Chơi[2]! Anh! Nhị! Thiếu!”

[2] Nguyên văn: Thao – từ chửi bên Trung, cùng nghĩa với “Fuck”.

Lục Dữ Giang thong thả tháo kính mắt viền vàng xuống, sau đó lại chậm rãi tách các ngón tay tôi đang túm lấy áo hắn, cuối cùng mới ung dung nói: “Diệp Cảnh Tri, cô biết rõ nhà tôi năm đời đều độc đinh, tôi không phải nhị thiếu.”

Tôi còn chưa bực mình đến hồ đồ, bởi vì tôi biết không thể đấu võ mồm với tên vô lại này, chỉ cần đối đáp với hắn, kết quả chắc chắn sẽ là tôi trở nên mơ hồ, việc cần làm là không cần nhiều lời với hắn, trực tiếp nói cho rõ ràng rồi rời đi luôn.

“Cút!” Tôi lại giật cà vạt hắn, gầm thét: “Cho anh 24 giờ, lập tức mang hết đồ của anh cút khỏi nhà tôi, nếu không tôi sẽ vứt hết đồ của anh và cả chính anh nữa…”

“Đó cũng là nhà của tôi.”

Nhắc tới việc này liền nổi giận, trước đây tôi đúng là mù mắt chó… Không phải, là bị máu chó mê hoặc tâm trí, mới có thể ký tên vào hợp nghị kia.

“Được! Anh không dọn thì tôi dọn!”

“Điều thứ bảy thỏa thuận ly hôn, nếu ai dọn đồ đạc ra khỏi nhà, là chủ động bỏ nửa quyền tài sản của mình, tặng tất cả cho đối phương.”

Dựa vào đâu chứ!

Biệt thự đó là tôi và tên khốn này mua trước khi kết hôn, khi mua với giá thị trường là hơn 2000 vạn, sau đó giá bất động sản ngày một tăng, nhất là biệt thự, tôi đã hỏi qua, giá cả hiện giờ ít nhất là 5000 vạn.

Một nửa tài sản chính là 2500 vạn!

Có đánh chết tôi cũng không thể chắp tay tặng hơn hai ngàn vạn cho người khác được!

Nhất là tên khốn này!

Vì vậy tôi buông tay ra, hung hăng bỏ lại một câu: “Anh đã không muốn xéo đi, vậy tốt nhất là nên biết điều một chút, học cách chung sống hòa bình, không được tiếp tục rình coi việc riêng của tôi!”

“Ai có hứng thú xem trộm việc riêng của cô?” Lục Dữ Giang nới lỏng cà vạt bị tôi giật nhàu nhĩ một cách thoải mái, giọng vẫn thờ ơ như cũ: “Lịch bay bị trễ nên tôi mới về nhà lúc nửa đêm, ai ngờ cô lại đang thân mật với bạn trai trong phòng khách.”

“Chó má!” Tôi tức giận đến nỗi nói năng lung tung: “Con mắt nào của anh nhìn thấy tôi và anh ta thân mật?”

“À, mười hai giờ đêm hai người cô nam quả nữ ngồi trên sô pha thảo luận chuyện Russia đánh Georgia à?”

Hắn nhanh mồm nhanh miệng làm tôi vô cùng tức giận, Phật nói trong lòng là Phật nhìn đâu cũng là Phật, trong lòng là phân chó nhìn đâu cũng là phân chó, trong lòng nam trộm nữ kỹ thì nhìn đâu vẫn chỉ có thể là nam trộm nữ kỹ.

Tôi hất mặt, cực kỳ kiêu căng hỏi: “Liên quan gì đến anh? Tôi yêu ai, thân thiết với ai trong phòng khách, anh quản tôi thảo luận Russia đánh Georgia, hay là chín chín tám mươi mốt cách kết đèn chùm bằng kẹp giấy của Ý à?”

Hắn gật gật đầu: “Đúng là không liên quan đến tôi, nhưng bây giờ cô lại xông vào văn phòng của tôi để cãi lộn, ảnh hưởng đến tôi.”

Nghĩ vậy liền bực mình, đúng là kẻ gian còn cáo trạng trước!

“Anh!” Tôi lớn tiếng lên án: “Anh nửa đêm chạy về nhà, rõ ràng chúng ta đã ly hôn, không có quan hệ gì nữa. Anh lại sai tôi làm hết cái này đến cái nọ, thậm chí còn bảo tôi đi lấy áo choàng tắm cho anh, anh còn nói hươu nói vượn, cuối cùng còn chọc Tào Bân Nguyên tức giận chạy mất…”

“Tào Bân Nguyên?” Hắn cuối cùng cũng nhíu mày: “Cái tên này thật khó nghe.”

“Có khó nghe hơn nữa cũng hay hơn Lục Dữ Giang.” Tôi hoàn toàn bị tức giận đến hồ đồ: “Tào Bân Nguyên người ta trẻ tuổi anh tuấn, là nhà thiết kế nổi tiếng, tài hoa hơn người, tôi khó khăn lắm mới có thể quen biết anh ta. Người ta trẻ hơn anh, phong độ hơn anh, thú vị hơn anh, tốt hơn anh một ngàn một vạn lần…”

Rốt cuộc hắn cũng cắt ngang lời tôi: “Chúc mừng.”

Tôi nhất thời không theo kịp.

Môi hắn không chút ý cười: “Tìm được bạn trai xuất sắc như vậy, vậy mau mua nốt nửa quyền tài sản trong tay tôi đi, vậy toàn bộ biệt thự đều là của cô, sau này hai người tha hồ thân thiết ở đó, cũng không phải lo lắng.”

Tên khốn này đang xoáy tôi cả đời cũng không kiếm được 2500 vạn đây mà.

Tôi đột nhiên cảm thấy đau lòng, chuyện đã qua lâu rồi, nhưng tôi vẫn cảm thấy đau đớn.

“Lục Dữ Giang, trên đời này không phải chỉ có một mình anh là người có tiền. Đúng, trước đây vì tiền nên tôi mới kết hôn với anh, nhưng trước khi kết hôn anh đã chứng thực tài sản, đến khi ly hôn, đến ngôi nhà duy nhất này, tôi cũng không thể bán một nửa quyền tài sản đi, vì khi hiệp nghị ly hôn đã quy định chỉ có thể bán cho anh…”

“Bây giờ cô lại thấy không công bằng?” Hắn cười khẩy: “Muốn có được cái gì, dù sao cũng phải trả giá.”

“Tôi đã trả giá đủ rồi.” Tôi hoàn toàn không khống chế được bản thân: “Anh cứ ôm tài sản của anh cả đời đi! Tôi không cần nhà nữa! Tôi sẽ dọn ra ngoài! Tôi đúng là điên rồi mới có thể chịu đựng lâu như vậy! Tôi đúng là điên rồi mới có thể ở trong căn nhà đó! Tôi mới chính xác là đồ khốn, cực kỳ khốn nạn.”

Tôi quay đầu chạy ra khỏi văn phòng, làm người đẹp ngồi trước máy tính bên ngoài hoảng sợ, tôi cũng không để ý đến cô ta, vọt tới thang máy ra sức ấn nút, thang máy chưa lên, mà nước mắt đã thi nhau rơi xuống.

Tôi sợ bị người khác nhìn thấy, không kịp chờ thang máy lên, đã leo thang bộ đi xuống.

Vừa đi vừa khóc, thật là không có tiền đồ, lại còn khóc như vậy. Đi bộ từ lầu 38 xuống, đi gần nửa giờ đồng hồ, khóc xong thì bệnh đau đầu tái phát.

Đã lâu rồi không bị đau đầu, lần trước hình như là khi còn thi cử, ra sức viết lách mô phỏng đề án, bị đau đầu liên tục.

Không đúng, lần cuối là một lần cãi nhau với Lục Dữ Giang, tôi bị kích động, đầu đau muốn nứt ra, vậy mà hắn chỉ cười lạnh: “Ngoại trừ tiền thì cô còn yêu thứ gì nữa? Chẳng lẽ cô lấy tôi không phải vì tiền sao?”

Từng câu chữ như cứa vào tim tôi, nếu đây chỉ là một câu chuyện hoặc một bộ phim chiếu lúc tám giờ, nữ chính sẽ ói ra một ngụm máu tươi, nhưng tôi chỉ thấy đau đầu muốn nôn mửa, gần như phải dốc sức mới thốt ra: “Phải, tôi yêu tiền đấy, anh muốn ly hôn cũng được, đưa tiền đây.”

Hắn không ném chi phiếu vào mặt tôi, để tôi cút đi.

Lục Dữ Giang sẽ không ngu như vậy, cho dù hắn đồng ý thì đoàn luật sư cũng không chịu, nghe nói thỏa thuận ly hôn của chúng tôi do các luật sư lớn cân nhắc, một đám người thông thạo pháp vụ phác thảo rồi sau đó lại chỉnh sửa nhiều lần, cuối cùng mới đưa đến cho tôi ký tên.

Lúc ấy trên người tôi gần như không có một xu nào, sau khi kết hôn không có việc làm, dĩ nhiên sẽ không có thu nhập, tiền đều do Lục Dữ Giang đưa cho, vì vậy tôi ký tên. Nhục nước mất chủ quyền[3], cuối cùng có quyền còn phải chịu tang, có quốc nhưng lại phải chịu nhục. Ngay cả địa vị cắt đất đền tiền cũng không có, làm sao có thể cò kè mặc cả được.

[3] Nhục nước mất chủ quyền: Nỗi nhục mất chủ quyền đất nước, ở đây có thể hiểu vì tiền nên phải chịu áp bức.

Không có nơi nào để đi, bỗng nhiên lại đi đến công viên nhỏ kia, tôi thấy đầu càng đau hơn, một mình ngồi trên ghế dài.

May mà không khóc nữa.

Tôi rất không thích dáng vẻ mình lúc khóc, rất xấu, rất dữ tợn.

Tôi cũng không phải người quá xinh đẹp, khi trước đính hôn với Lục Dữ Giang, chúng chị em trong học viện đều kiếm cớ đến phòng thí nghiệm, đặc biệt đến để nhìn mặt tôi, nghe nói sau khi nhìn thấy không ai không thất vọng: “Tại sao Lục Dữ Giang lại vừa ý cô ta cơ chứ?”

Không xinh đẹp, thường xuyên đánh lộn, thích nói chuyện thô bạo, thành tích chỉ có thể vừa đủ, cố lắm mới thi đỗ vào nghiên cứu phổ thông, không có một chút khí chất thục nữ, cũng không hề dính dáng đến hai từ cao quý gì cả!

Vì sao vương lão ngũ kim cương[4] Lục Dữ Giang lại coi trọng tôi?

[4] Vương lão ngũ kim cương: Chỉ những người đàn ông độc thân giàu có, kiệt xuất hiếm có, tính tình, ngoại hình, học thức đều xuất sắc.

Đây là một bí mật, chỉ có tôi và Lục Dữ Giang biết.

Khi mới kết hôn chúng tôi ở chung với nhau rất thoải mái, hắn làm bộ làm tịch, tôi cũng ngoan ngoãn cố ra vẻ theo, trước mặt người ngoài, chúng tôi là một cặp vợ chồng ân ái. Còn có cả tạp chí đến đưa tin, ngay hôm chúng tôi mới mua biệt thự, tôi như con chim nhỏ nép vào tay hắn  để phóng viên chụp ảnh. Tôi còn nhớ rõ đề mục của bài phỏng vấn kia, ghi “Hạnh phúc mới trên đời.”

Làm người ta nổi cả da gà, thật buồn cười.

Trong lòng biết rõ cuộc đời này không bao giờ dính dáng đến hai chữ “hạnh phúc”.

Ngồi trên ghế dài, chỉ ngây ngốc nhìn hồ nước, trong hồ có đủ loại hoa sen, có một con cóc đang ngồi trên lá sen, nếu là con ếch, còn có thể biến thành hoàng tử, tựa như Cinderella, thật ra là con gái của bá tước, quý tộc chân chính. Vì vậy mới có thể mê hoặc hoàng tử, từ đó về sau sống một cuộc sống hạnh phúc.

Như cô chị xấu xa của Lọ Lem đấy, dù có phải gọt gót chân cũng không đi vừa giày thủy tinh, còn bị người đời cười nhạo cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.

Tôi chính là con cóc bị đánh cho hiện nguyên hình.

Di động trong ví cứ rung mãi, rung mãi, tôi vừa nhìn thấy dãy số liền lập tức không còn buồn thương gì nữa, vì ông chủ đang gọi tới.

Trời đất bao la, ông chủ là lớn nhất, bảo bạn phải sống đứng, bạn cũng không dám chết ngồi.

“Diệp Cảnh Tri!” Dường như ông chủ đang rất tức giận: “Bảo cô đi đưa tài liệu cô chạy đi đâu rồi?”

“Tôi về ngay đây.”

Phải biết trân trọng công việc, vậy nên dù có thất tình, thất thân, thất hôn, bạn vẫn có thể sống tiếp.

Trở về văn phòng làm việc vất vả đến hơn sáu giờ mới tan ca, quả nhiên cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, trong đầu trồng rỗng không có suy nghĩ gì nữa.

Đầu năm nay đến đau lòng cũng phải có tiền vốn, nếu không sao có thêm thời giờ và sức lực. Khi đó còn là bà Lục, tôi có thể nhàn nhã cãi nhau với Lục Dữ Giang hằng ngày, bây giờ đã ly hôn, ngay cả thời gian ầm ĩ một trận cũng không có nói gì đến đau lòng.

Tôi gọi điện thoại cho Trần Mặc, nói muốn đi chỗ cậu ấy hai ngày, chờ tìm được nhà sẽ dọn lại.

Không ngoài dự đoán, Trần Mặc như bị đốt cháy mông liền đứng dậy kêu: “Hả? Cậu phải dọn ra ngoài? 2500 vạn kia đâu?”

Lúc mới ly hôn tôi thường xuyên khoác lác với Trần Mặc: “Chờ mình bán một nửa biệt thự kia, sẽ có 2500 vạn, đến lúc đó mình cũng là người có tiền rồi.”

Tôi không nói cho Trần Mặc biết hiệp nghị ly hôn kia quy định tôi chỉ có thể bán cho Lục Dữ Giang, nếu không Trần Mặc nhất định sẽ mắng tôi ngốc. Nhưng ai có thể tính kế được Lục Dữ Giang? Tôi bị hắn ăn đến ngay cả dây lưng xương cốt cũng không còn đây này.

“Mình xài hết rồi.” Tôi thờ ơ hỏi: “Thấy mình lập tức xài hết 2500 vạn, có phải rất giỏi không?”

Trần Mặc bán tín bán nghi, có lẽ cuối cùng cũng tin: “Cậu đó, đến người chồng như Lục Dữ Giang cũng dám bỏ, một mạch xài hết 2500 vạn, chắc cũng làm được.”

Sau khi tan làm tôi đến Hán Bảo mua kẹo mạch đường, sau đó ngồi trong quán ăn hết, nhìn bầu trời dần tối. Cách đường quốc lộ là quảng trường thành phố rất lớn, gần đài phun nước có đôi tình nhân đang đi dạo, cũng có ông bà già tản bộ, có cả một người mẹ dắt theo đứa nhỏ.

*Mạch đường: Một loại kẹo lúa mạch của Trung Quốc.*

Mọi người đều bước đi thong thả, mà tôi cũng không lo vội. Dù gì cũng muốn đón chuyến tàu điện ngầm cuối cùng để về, tốt nhất là lúc Lục Dữ Giang đã đi ngủ, như thế mới tiện thu dọn hành lý.

Nói là thu dọn hành lý, cũng không có gì, sau khi ly hôn rồi khó khăn lắm mới tìm được việc làm, cầm tiền lương tháng đầu tiên, tôi chạy đi mua mấy bộ quần áo đi làm.

Tôi còn nhớ rõ sau khi đi mua quần áo về, đúng lúc Lục Dữ Giang ở nhà, nhìn thấy tôi xách túi lớn túi bé, hắn còn châm chọc: “Còn đi mua sắm nữa sao? Cẩn thận quẹt thẻ đến nổ tung thẻ.”

Khi còn hay cãi nhau với hắn, tôi từng một lần quẹt sạch thẻ tín dụng, thẻ tín dụng đó của Lục Dữ Giang, tôi đoán ngân hàng phải vui mừng đến chết mất.

Những năm qua đây là lần đầu tiên tôi hãnh diện như vậy, tôi nói: “Tôi mua bằng tiền của tôi, liên quan rắm gì đến anh.”

Tôi thường xuyên nói những lời thô tục trước mặt Lục Dữ Giang, mỗi lần hắn không vui, lần đó sẽ làm hắn từ tức giận chuyển thành vô cùng tức giận, thế nên tôi cảm thấy cực kỳ sảng khoái, rốt cuộc cũng hòa nhau một ván.

Tôi cố ý nửa đêm mới về nhà, ai ngờ Lục Dữ Giang vẫn chưa về.

Cũng tốt, không biết chừng tên khốn này vội vàng đi kiếm tiền, lại bay đến chỗ nào cách đây mấy nghìn km cũng nên.

Tôi không có suy nghĩ gì khác, thu dọn vài bộ quần áo đơn giản và hộp đồ trang điểm rồi đứng dậy, trong phòng trống rỗng, tôi ngồi ngẩn người trên giường. Từ sau cái lần ầm ĩ đó, Lục Dữ Giang liền dọn ra ngoài phòng khách ngủ, mãi đến khi ly hôn. Thế nên giường vẫn chỉ mình tôi nằm, sau ly hôn tôi lại đem tất cả giấy tờ, đồ trang sức ném ra ngoài hành lang, để hắn tự thu dọn. Mà những đồ của hai chúng tôi, đều bị tôi ném hết.

Đồ của hai chúng tôi cũng không có gì nhiều, chỉ là ảnh cưới, còn có một con gấu bông.

Tuy kết hôn nhưng Lục Dữ Giang rất không thích tôi lúc ngủ cứ ôm hắn, chẳng qua nếu không ôm thì tôi sẽ không ngủ được, vì thế hắn đã mua con gấu bông này, vạch một đường phân cách trên giường, hắn đặt con gấu bông ở giữa đường phân cách, đôi khi nửa đêm tôi ngủ có cựa quậy, vượt qua ranh giới, hắn sẽ đẩy mạnh con gấu bông kia. Lúc đó tôi sẽ bị đánh thức, rồi ngoan ngoãn lùi lại phần bên kia của mình.

Trong lòng chua xót, không có lấy một ký ức vui vẻ nào.

Tôi ôm va li xuống lầu, dưới lầu không bật đèn, vì tối nên không nhìn thấy gì, tôi sờ lần trên tường nửa ngày mới tìm thấy công tắc, đèn vụt sáng làm tôi khiếp sợ, vì Lục Dữ Giang đang ngồi trên sô pha.

Xuất quỷ nhập thần, thật sự rất đáng sợ.

Hắn trở về khi nào vậy, sao tôi ở trên tầng hai lại không nghe thấy tiếng động gì?

Ánh mắt hắn dừng lại ở cái va li trên tay tôi, sau đó lại dừng trên mặt tôi, dù sao tôi cũng cùi không sợ ghẻ, ngay cả 2500 vạn tôi cũng không cần, tôi còn sợ hắn làm gì? Vậy nên tôi ngẩng đầu ưỡn ngực, hung hăng lườm lại hắn, đi về phía cửa chính.

“Diệp Cảnh Tri.”

Tôi không để ý đến hắn, hắn quơ quơ cái điều khiển từ xa trong tay, là mật mã khóa cửa chính, tên khốn này khóa cửa làm gì?

“Anh muốn làm gì?”

“Mở va li ra.”

Tôi phẫn nộ, cao giọng: “Anh muốn làm gì?”

“Làm sao tôi biết cô có lấy đi thứ gì không?” Trên môi hắn lại nở điệu cười như có như không: “Phòng chưa kịp khóa, đồ cổ trong nhà cũng không ít.”

Kẻ sĩ có thể chết chứ không thể chịu nhục!

Máu dồn lên đầu, tôi nâng va li ném mạnh vào người hắn, đáng tiếc khoảng cách quá xa, rơi xuống tấm thảm. Va li vốn không khoá chặt, dây kéo tuột ra, quần áo bên trong đều rơi xuống đất. Tôi giống kẻ điên gào thét chói tai với hắn: “Anh xem đi! Anh nhìn cho kỹ đi! Xem tôi có ăn trộm thứ gì đáng giá không? Anh mở to mắt ra mà nhìn, tôi mang đi những thứ gì? Tôi nói cho anh biết, tất cả những thứ mua bằng tiền của anh tôi đều không lấy đi, dù tôi yêu tiền, tham tiền, tôi cũng không thèm tiền của anh, bởi vì anh làm tôi cảm thấy ghê tởm! Ghê tởm!” Tôi khàn giọng rống lên với hắn, như là vai diễn trong kịch Đài Loan, tôi biết vẻ mặt mình bây giờ rất dữ tợn, nhưng không cách nào kiềm chế nổi.

Nhất thời trong phòng im lặng, tôi lau nước mắt, thu dọn đồ vào va li rồi đứng lên. Bước đi không quay đầu lại, vì tháng sau được phát tiền lương sớm, tôi còn muốn thuê nhà, không có tiền để mua lại quần áo.

Hắn ngồi ở kia cũng không động đậy, giọng điệu mỉa mai vẫn giống như ngày thường: “Được lắm, cũng chịu rơi nước mắt trước mặt tôi rồi, tôi còn tưởng cả đời cô sẽ không khóc đấy.”

Ai nói cả đời tôi sẽ không khóc, hôm nay tôi cũng đã khóc hai lần, một lần trước đó cũng vì hắn.

Hắn đổi mật mã cửa chính, tôi không ra ngoài được, tay chân tôi mềm nhũn đành ngồi trên va li, dựa lưng vào cánh cửa lạnh như băng, chỉ cảm thấy rã rời kiệt sức: “Lục Dữ Giang, rốt cuộc anh muốn thế nào? Chúng ta đã ly hôn hơn một năm rồi, tôi đã nhịn anh hơn một năm, bây giờ tôi không chịu được nữa, tôi nhận thua, tôi dọn đồ ra ngoài, tôi không cần nhà này, tôi ra khỏi nhà, tại sao anh phải dồn ép hết sức như vậy?”

“Cô nợ tôi.” Giọng hắn lạnh hơn, tựa như cơn gió ban đêm bên ngoài cửa sổ: “Đừng tưởng rằng có thể ra đi, không dễ như vậy đâu.”

Fuck!

Bà đây không chơi!

Tôi mất lý trí, chạy về phía hắn mà đấm đá: “Lục Dữ Giang, tên khốn kiếp này! Mở cửa cho tôi!”

Tôi ra tay rất nặng, nhưng không chiếm được chút ưu thế nào, tôi luyện  Taekwondo mười mấy năm, hắn lại luyện đấu vật hai mươi mấy năm, cuối cùng hắn vác tôi lên vai rồi hung hăng ném xuống đất, gáy tôi đập mạnh vào chân gỗ mun của ghế sô pha, đau đến nỗi trước mắt tôi tối sầm, lệ trên khóe mắt như sắp trào ra, toàn thân mềm nhũn co quắp trên mặt đất.

Đầu óc tôi nhất định đã bị va chạm đến hỏng rồi, bởi vì mơ mơ hồ hồ, đến cả khuôn mặt của Lục Dữ Giang cũng thoáng chuyển lại gần, thoáng chạy tới đây: “Diệp Cảnh Tri! Diệp Cảnh Tri!”

Hắn hình như hơi lo lắng vỗ mặt tôi, lại xoa chỗ gáy bị đập vào, tôi cảm thấy giọng của hắn rất gần, nhưng lại tựa xa vô cùng. Tôi thấy sợ hãi, giống như vô vàn buổi đêm, tôi cảm thấy cực kỳ sợ hãi, chỉ biết ôm con gấu bông  hắn mua cho tôi, thì thào nơi đáy lòng: “Đừng rời xa em… Xin anh đừng rời xa em…” Tôi không biết mình đang nói những gì, chỉ cảm nhận phía sau gáy tê dại, như đang trở về những cơn đau đầu ở quá khứ, đau đến buồn nôn. Tôi run run không biết gọi tên ai, có lẽ là mẹ, có lẽ là chị.

“Cảnh Tri… Cảnh Tri…” Chị nhẹ nhàng gọi tên tôi: “Dữ Giang sẽ chăm sóc em, anh ấy đã đồng ý với chị, sẽ chăm sóc em thật tốt…”

Tôi đau đầu muốn chết, tôi không cần Lục Dữ Giang, tôi chỉ cần chị thôi, tôi thà rằng cả đời này không quen biết Lục Dữ Giang.

Tôi không nên tham lam, tôi không nên tham lam… Không phải của tôi, thứ đó vốn dĩ không phải của tôi, đây là báo ứng.

“Cảnh Tri… Diệp Cảnh Tri…” Hắn ghé sát vào mặt tôi, tôi mở mắt thật to, như ống kính máy ảnh. Lông mi Lục Dữ Giang rất dài, còn hơi cong lên, tôi luôn muốn chờ hắn ngủ rồi sẽ giựt trộm một sợi lông mi của hắn, chỉ là chưa lần nào chờ được hắn ngủ, vì tôi toàn đi ngủ trước.

Chắc chắn là tôi đang ngủ, bởi vì tôi mơ thấy Lục Dữ Giang, hắn rất dịu dàng gọi tên tôi, tay hắn xoa chỗ đầu bị đau của tôi, thậm chí hắn còn cúi đầu, khẽ lưu luyến hôn lên môi tôi, tuy rằng rất nhẹ. Lần trước đây hắn hôn tôi là khi nào? Hai năm trước? Ba năm trước? Tôi gần như tham luyến mút vào hương vị của hắn, không chịu buông ra. Hắn ôm tôi chặt hơn nữa, tôi nghe được tiếng tim hắn đập thình thình, hắn thì thào hôn tôi: “Cảnh Tri… trời mới biết…” Hắn gần như thở dài, phát âm mơ hồ: “Cảnh Tri… Anh muốn em…”

Tôi bỗng nhiên tỉnh táo lại, dường như bị người ta tạt một gáo nước lạnh vào đầu, huyệt Thái Dương giật liên hồi, tôi cũng nhảy dựng lên, lập tức giống con thỏ, chạy ra xa.

Hắn vẫn còn nửa quỳ nửa ngồi ở kia, ngực hơi phập phồng, nhìn tôi.

Tôi như bị người ta tạt acid sulfuric, từ đầu lưỡi đến dạ dày, tất cả đều là khói độc, thẳng đến sau gáy. Tôi thật sự tỉnh táo lại, dù gáy còn đau, chỗ nào đó trong cơ thể đau đớn như bị bóp nghẹn. Nhưng tôi miệng lưỡi khô khan, câu kia lại không thể không nói: “Anh nhìn cho rõ đi, tôi là Diệp Cảnh Tri, không phải Diệp Cánh Tri, Cánh Tri đã chết rồi.”

Mặt hắn trắng bệch như quỷ, tôi nghĩ sắc mặt tôi cũng không khá hơn là bao.

Hắn im lặng rất lâu không động đậy, tôi cũng vậy.

Cuối cùng chân tôi run lên, không đứng nổi, tôi cầm điều khiển từ xa, nhét vào tay hắn: “Mở cửa đi, tôi phải đi.”

Hắn không mở cửa, mà tức giận ném điều khiển từ xa xuống đất, may là dưới đất trải thảm dày, tôi bổ nhào đi tìm điều khiển từ xa, mà hắn lại bắt đầu xông đến xé quần áo tôi, giống như điên lên. Từ trước tới nay tôi chưa bao giờ thấy Lục Dữ Giang dữ tợn như vậy, thậm chí trán hắn còn nổi gân xanh, như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Trước đây dù hắn bị tôi làm cho tức chết, hắn nhiều nhất cũng chỉ dùng những từ ngữ khó nghe để tức chết tôi. Nhưng hôm nay hắn nhất định đã điên rồi, tôi biết, nhắc tới Cánh Tri, hắn sẽ nổi điên. Tôi liều mạng phản kháng, mới biết sức mình so với hắn còn kém xa. Hắn làm tôi rất đau, thậm chí còn đau hơn lần đầu tiên. Lần đầu tiên là lúc hắn uống rượu, coi tôi là Cánh Tri, tôi biết thời biết thế lừa hắn lên giường. Sau đó đe dọa hắn, uy hiếp hắn, lấy cảm giác tội lỗi và phẩm hạnh dọa nạt hắn, cuối cùng bắt hắn phải cưới tôi.

Hắn chỉ thiếu chưa cầm dao ép hỏi tôi: “Vì sao cô phải kết hôn với tôi.”

“Tiền đó, người có tiền như anh đi đâu mới tìm được?” Tôi không biết xấu hổ nói: “Vốn dĩ anh làm anh rể của tôi cũng tốt, đáng tiếc chị tôi đã chết, anh cũng không thành anh rể của tôi nữa, tôi đành phải đích thân ra trận, thu anh làm chồng vậy.”

Vì thế mà hắn hận tôi, tôi cũng rất hận hắn.

Chẳng qua con người đáng ghét như vậy, tại sao lại vẫn lấy tôi?  Thậm chí khi kết hôn rồi, về phương diện nào đó vẫn còn rất nghiêm túc, tuy rằng Lục Dữ Giang rất thích sạch sẽ, quan hệ xong sẽ cách tôi rất xa, lại không cho tôi vượt qua đường phân cách chạm vào hắn.

Tôi đã vô số lần nghĩ tới vấn đề này, cuối cùng trong lúc vô tình nghe Trần Mặc nói: “Đàn ông thường phân chia rất rõ ràng giữa tình yêu và tình dục, khi anh ta ôm cậu cũng chẳng biết đang nghĩ tới ai?”

Tôi biết Lục Dữ Giang nghĩ đến ai, hắn nghĩ đến chị tôi, Diệp Cánh Tri.

Tuy tôi và Cánh Tri không giống nhau, chị vừa xinh đẹp vừa dịu dàng lại hiền lành, tựa như một đóa lan trắng, mà tôi cả người đều là gai nhọn, ngay cả tâm can cũng một màu đen.

Lúc bắt đầu tôi tự cho là mình sẽ chịu đựng được, kết quả là tôi thực sự đã đánh giá bản thân quá cao, tôi ngủ mơ mà khóc như đứt từng khúc ruột, chỉ cần hắn đi công tác không ở nhà, buổi tối hôm đó tôi sẽ sợ đến lạnh run, sợ đến ngủ không yên, sợ hắn vĩnh viễn sẽ không trở về. Nhưng khi hắn về nhà, tôi sẽ tìm lý do để cãi cọ với hắn, bởi vì tôi biết vì cái gì mà hắn dịu dàng với tôi, chỉ vì hắn nhớ đến chị gái tôi, nhớ tới Cánh Tri. Tôi càng ngày lại càng điên loạn, mà hắn cũng không khoan nhượng, nếu không phải Cánh Tri, nếu không phải vì đã hứa với chị sẽ chăm sóc tôi, có lẽ hôn nhân của chúng tôi cũng không kéo dài được ba năm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.08.2015, 10:41
Hình đại diện của thành viên
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
 
Ngày tham gia: 30.11.2014, 21:43
Bài viết: 1544
Được thanks: 9072 lần
Điểm: 13.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cảnh Năm Biết Bao Lâu - Phỉ Ngã Tư Tồn - Điểm: 10
Chương 2

Edit: Cún

Ba năm qua, tôi và Lục Dữ Giang đều rơi vào tình trạng kiệt sức, chúng tôi lần lượt làm đối phương cảm thấy chán ghét, cuối cùng cũng chia tay.

Hắn hung dữ cắn môi tôi, cắn tôi rất đau, tôi cũng cắn lại môi hắn, chớp mắt sau cùng, tôi gần như muốn chết, lại ngửi được mùi máu tanh chảy qua kẽ răng, tôi yếu ớt mê man nghĩ, nếu đây là lần cuối cùng, tôi cũng không muốn đối xử dịu dàng với hắn.

Đến khi tôi tỉnh lại, hắn đã rời đi.


Tôi ngủ trên ghế sô pha trong phòng khách, tay vẫn đang nắm lấy tay áo sơ mi của hắn,  áo sơ mi nhàu nhĩ như cái giẻ lau, nhất định là tôi nắm chặt không buông, thế nên hắn mới cởi áo, lặng lẽ rời đi. Hồi mới kết hôn, có một lần tôi ngủ nắm chặt áo ngủ của hắn, hắn đã làm như vậy. Đầu tôi đau muốn nứt ra, đứng lên tìm một bộ quần áo để thay.

Va-li còn đang dựng cạnh cửa, mà cửa vẫn đóng chặt, tôi bắt đầu thử mật mã.

Sinh nhật của Cánh Tri, không đúng.

Sinh nhật của Lục Dữ Giang, không đúng.

Số điện thoại của Cánh Tri, không đúng.

Số điện thoại của Lục Dữ Giang, không đúng.

Cuối cùng tôi cũng từ bỏ không đoán loại mật mã yêu cầu kỹ thuật cao này, dù sao tôi cũng chưa từng đoán được Lục Dữ Giang nghĩ gì, quả thực là chỉ có Thiên Phương Dạ đàm mới có thể đoán mật mã này, cũng may vẫn còn đường khác để ra ngoài.

Tôi xách va-li lên tầng hai, đi qua phòng ngủ, đẩy cửa sân thượng. Trước tiên ném va-li xuống sân cỏ phía dưới, sau đó trèo từ sân thượng xuống.

Thuận lợi nhảy xuống.

Tôi phủi mông, ôm va-li rời đi.

Tôi chạy đến chỗ Trần Mặc, Trần Mặc thấy tôi chỉ thiếu điều rít lên, ném gương cho tôi: “Cảnh Tri cậu nhìn đi, cậu xem cậu có giống con quỷ không?  Cậu gặp cướp sao?”

Tôi nhìn mình đầu tóc rối bù trong gương, quả thật rất giống ác quỷ: “Chị đây bị người ta giật tiền cướp sắc. Miễn bàn mấy chuyện xui xẻo này đi.”

Trần Mặc “phì” cười, dí ngón trỏ lên trán tôi: “Trong cậu thế này cũng có người cướp sắc á? Cậu tưởng là ai cũng như Lục Dữ Giang, đều bị hỏng não mới để ý đến cậu đó.”

Thực ra cậu ấy nói sai rồi, cho dù Lục Dữ Giang bị hỏng não, cũng không để ý tôi.

Tôi xách va-li cất vào trong tủ âm tường, ngã thoải mái lên giường lớn của cậu: “Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, cậu đừng nghĩ Lục Dữ Giang là người đàn ông tốt nhất thiên hạ nữa.”

Một lúc sau không nghe thấy Trần Mặc trả lời, tôi lật mình nhìn cậu ấy, không ngờ cậu lại thở dài xa xăm: “Cậu đúng là người có phúc mà không biết hưởng, có thể danh chính ngôn thuận ở bên cạnh anh ấy, có thể kết hôn với anh, cho dù ly hôn, nhưng từ trước đến giờ đã từng được cùng anh chung sống dưới một mái nhà, đây là chuyện hạnh phúc nhường nào.”

Tôi không sởi gai ốc, vì tôi biết cậu nói lời thật lòng. Trần Mặc chưa bao giờ che dấu tình cảm của cậu với Lục Dữ Giang trước mặt tôi, thậm chí cậu ấy còn quen biết Lục Dữ Giang trước tôi, đáng tiếc tâm lí tình cảm của Lục Dữ Giang rất bình thường, vậy nên một mảnh tình si Trần Mặc, gửi gắm nơi cống rãnh rồi.

Tôi tuyệt đối không kỳ thị Trần Mặc, yêu một người thì đâu có gì sai, dù là tình yêu sai lầm của một người đồng tính, cũng chỉ vì vận mệnh muốn trêu đùa mình nên đã mở một cái cửa không vừa.

Không muốn nhìn thấy những giọt nước mắt và tiếng thở dài của Trần Mặc, cũng vì sắp đến thời gian giờ làm, tôi bật dậy chải đầu rửa mặt đánh răng, sau đó chạy thẳng ra khỏi cửa.

Tàu điện ngầm vào giờ cao điểm sáng sớm, chen chúc làm người ta dễ dàng trở thành một cái bánh kẹp. Công ty của tôi khá cao quý, chính là CBD trong truyền thuyết đó, vậy nên

Mười phút sau

“Diệp Cảnh Tri, cậu đã nhìn thấy tổng giám đốc kỹ thuật mới đến ngày hôm nay chưa? Đẹp trai quá đi!”

Về điểm này cô nàng rất có triển vọng, chỉ thiếu việc nước miếng nhỏ giọt lách tách thôi, ở công ty tôi và Lâm Tâm Phi được mệnh danh là “Đế quốc song bích”, hai tòa nhà to như vậy, mấy trăm công ty làm việc bên trong, tầng nào có soái ca mới đến, công ty nhà ai tuyển thanh niên đẹp trai tài giỏi, tôi và cô ấy đều biết chính xác như lòng bàn tay, thuộc rõ như lòng bàn tay, Bình thường khi rảnh rỗi, chúng tôi thích nhất là việc trao đổi tin tức, bổ sung cho nhau, Tào Bân Nguyên cũng do cô ấy xúi dục tôi theo đuôi. Tào Bân Nguyên vốn là đồng nghiệp với Trần Mặc, có lần tôi và Lâm Tâm Phi gặp hắn và Trần Mặc cùng đi ăn cơm, tôi còn nghĩ hắn là bạn trai mới của Trần Mặc, vì vậy không kiêng nể gì cướp đoạt lại hắn. Không ngờ sau đó Trần Mặc nghiêm túc nói cho tôi biết, Tào Bân Nguyên là bạn bè bình thường của cậu ấy, người này chỉ thích con gái, mà lại hỏi cậu ấy số điện thoại của tôi.

Sau khi Lâm Tâm Phi biết thì ríu rít tán tụng: “Hiếm khi có một anh trai đẹp trai để ý cậu, tận dụng cơ hội đi! Mất rồi sẽ không có lại đâu.”

Lúc ấy tôi và Lục Dữ Giang đã ly hôn vài tháng, cảm thấy thật lạnh lẽo khi không được ngày ngày ở cùng nhà với hắn, một căn nhà mà không khí phủ băng ba thước đông lạnh khiến tôi run run, không về nhà lại có cuộc hẹn với soái ca, sao lại không đi?

Đáng tiếc vừa mới hơi có chút tiến triển với Tào Bân Nguyên, đã bị tên khốn Lục Dữ Giang quấy rối.

Tôi hỏi Lâm Tâm Phi: “Sẽ không phải là người Tây như Kim Mao đấy chứ?”

Điểm khác biệt duy nhất của tôi và Lâm Tâm Phi chính là, cô nàng thông suốt cả trong và ngoài nước, mà tôi chỉ thích ngắm soái ca Trung Quốc.

“Dừng!” Lâm Tâm Phi khịt mũi coi thường tôi: “Nhìn lại thẩm mĩ của cậu đi! Cậu xem mấy anh đẹp trai ở công ty Bắc Âu kia kìa, cao lớn anh tuấn bao nhiêu… Dáng vẻ rất có khí thế…”

Tôi không dám nói cho cô ấy tôi không thích người nước ngoài là vì tiếng anh của tôi thật rất thảm, nhất là giao tiếp, căn bản quản lí công ty cao cấp đều là người tây, thỉnh thoảng ném cho tôi một cái điện thoại tôi đều hận không thể dùng Kim Sơn ở tuyến…

(Kim Sơn ở tuyến: Là trang báo mạng San Fracisco do Hoa kiều ở Mỹ phát hành)

Nhưng mà Lâm Tâm Phi vẫn tung hô tổng giám đốc kỹ thuật mới lên tận trời, mặc kệ thế sự, chỉ trong vài giờ đồng hồ ngắn ngủi, tôi đã biết rõ về vị chuyên gia kỹ thuật đẹp trai nổi tiếng này, tên Giáo Hải Quy, học vị tiến sĩ, tuấn tú lịch sự, phong độ nhanh nhẹn, con có một đôi mắt hoa đào rất mê người.

“Thật sự là cực phẩm đó!” Cuối cùng Lâm Tâm Phi gõ nhịp tán thưởng.

Cực phẩm đương nhiên phải tận mắt thấy, dù sao tai nghe cũng chỉ là hư danh.

Vì là công ty hành chính, công việc linh tinh lẫn lộn, lý do thật tốt để có thể đi tiếp cận soái ca.

Vậy nên tôi mượn lí do làm công việc, thản nhiên gõ cửa phòng tổng giám đốc kỹ thuật mới nhận chức.

“Mời vào.”

Giọng nói không cao không thấp, hơi từ tốn.

Phải biết rằng điều kiện hàng đầu của cực phẩm chính là giọng nói dễ nghe.

Thế nên tôi mặt mày rạng rỡ, chuẩn bị đẩy cửa ra để thưởng thức soái ca cực phẩm, sau đó… tôi hoàn toàn ngây ra.

Anh cũng ngớ người.

Rốt cục, vẫn là anh khôi phục bình thường trước, cho nên mới nói hoàn mỹ vẫn là hoàn mỹ, không giống người thường chính là không giống người thường.

“Cảnh Tri, sao em lại ở đây?”

Giọng nói Trì Phi Phàm vẫn giống như nhiều năm về trước, có ôn hòa nho nhã, tôi chua xót, kêu một tiếng: “Anh rể!”

Tôi chỉ có một chị gái, chính là Cánh Tri.

Năm đó Trì Phi Phàm và chị gái tôi đều là học sinh uyên thông tuệ, Trì Phi Phàm duy chỉ mến mộ tiểu sư muội, chính là chị gái tôi, cho nên đã dành hết tâm tư theo đuổi chị, chị tôi đối với anh cũng có cảm tình. Vì vậy ngay cả em gái là tôi cũng được thơm lây, thường được anh dẫn ra ngoài ăn chơi, …, tôi nghĩ tình hình cũng đã định sẵn, sớm thay cách gọi anh là “anh rể”, ai ngờ giữa đường lại xuất hiện Lục Dữ Giang.

Trì Phi Phàm đương nhiên đấu không lại tên khốn Lục Dữ Giang, giận dữ mà xuất ngoại, đạt học vị tiến sĩ.

Vừa nhìn thấy Trì Phi Phàm, tôi lại nghĩ đến những ngày vui vẻ khi chị còn sống, có thể không thấy chua xót được sao?

Buổi tối Trì Phi Phàm mời tôi ăn cơm, năm đó tôi thích ăn nhất là vây cá lao cơm, bây giờ anh là tổng giám đốc, tiền lương chắc cũng cao lắm, thế nên tôi không chút khách khí, ăn tới khi cảm thấy mỹ mãn ngon lành đầy miệng: “Anh rể, vẫn là anh đối với em tốt nhất.”

Trì Phi Phàm chỉ nhìn tôi ăn, khẽ cười.

Cơm nước xong tôi cùng anh đi dạo tới trường học cũ của anh và chị tôi, sân trường buổi tối vô cùng yên tĩnh, con đường rợp bóng cây, chúng tôi đi dưới đèn đường, nghe rõ tiếng bước chân chính mình soạt soạt.

Bầu trời không trăng, ánh đèn đường vàng sáng rọi, có vô số con thiêu thân đang bay múa vòng quanh đèn đường, làm tôi nhớ đến bộ phim điện ảnh “Nhất bộ ngận lão”, còn có tiếng bài hát “Lưu quang bay múa”.

Trời thu vừa lạnh lại vừa ấm áp, yên lặng nhìn lưu quang bay múa, một chiếc lá đỏ trong gió kia… Thời gian qua nhanh như vậy, lúc ấy tôi còn là cái đuôi nhỏ, đi sau theo anh và chị, làm pháo nổ bằng đèn điện. Chỉ chớp mắt, đã thành cảnh còn người mất.

Ngay cả tôi cũng cảm thấy thổn thức vô cùng, huống hồ là anh?

Lúc lên xe, anh nói: “Chỉ nghĩ đến trường cũ nhìn một cái, chẳng ngờ tình cảm cố hương lại thân thuộc đến vậy, cảm ơn em hôm nay đã đi cùng anh.”

Trước giờ Trì Phi Phàm vẫn luôn như thế, nói chuyện nho nhã lễ độ, đối với mọi người luôn ổn thỏa thoải mái, không hiểu năm đó tại sao chị lại chọn lựa sai lầm vậy, không nên bỏ anh mà chọn Lục Dữ Giang.

Hơn nữa Trì Phi Phàm lái Audi Q7, là loại xe tôi thích nhất, mỗi lần xem tạp chí ô tô là tôi lại thèm nhõ dãi từng đường nét của nó, tưởng tượng mình oai phong lẫm liệt lái nó tấn công khắp Bắc Năm, nhất định là rất thích, tiếc là trong túi có hạn, không nghĩ đến Trì Phi Phàm có cùng sở thích với tôi. Không như Lục Dữ Giang, một mình hắn lại có đến ba siêu xe, chẳng qua trừ Hàn Mã chạy băng băng trên đường, toàn tầm thường cặn bã.

Năm thứ hai kết hôn tôi ở nhà buồn đến phát hoảng, muốn hắn mua cho tôi một chiếc xe con, vẫn ở dưới trăng dưới hoa nói lòng vòng với hắn vài câu, kết quả hắn mặt lạnh, nói: “Trong nhà có hai người lái xe, cô cần đi đâu mà phải tự mình lái?”

Từ đó về sau tôi rất ít khi mở miệng xin hắn vật này vật nọ, lòng tự trọng của tôi không còn lại nhiều lắm, đành phải dùng tiết kiệm.

Trì Phi Phàm thấy tôi sờ tới sờ lui cái xe, vẻ mặt thèm nhỏ dãi, vì vậy hỏi tôi: “Muốn lái thử không?”

“A?” Tôi ngập ngừng: “Em không mang giấy tờ…”

Trì Phi Phàm vẫn nhíu mày, khóe miệng mỉm cười, giống dáng vẻ năm đó nuôi chiều cho tôi ăn thật nhiều đồ ăn vặt: “Thỉnh thoảng vi phạm pháp luật một chút, cũng vui chứ.”

Đã lâu không lái xe, cầm vô-lăng mà tôi cảm thấy máu toàn thân đang sôi trào, Q7 đó, Q7 bạc, giống một con báo bạc đang nóng lòng trong bóng đêm, động cơ rền một tiếng rồi chạy thẳng vào dòng xe cộ đông đúc, tốc độ, vượt qua, tịnh tuyến…

Gió thổi vù vù từ ngoài cửa xe, tôi không nhìn bảng vận tốc, cũng không biết mình phóng nhanh như nào, chỉ biết tôi đang lái siêu xe, đường phía trước càng sáng rực, con đường dưới bóng đền tựa như dây lưng màu cam, khiến người ta sôi trào nhiệt huyết, về phía trước, về phía trước, về phía trước…

Chúng tôi quanh quẩn trên đường suốt một vòng, đêm dài tĩnh lặng, dòng xe cộ thưa thớt, mà tôi lại vui tới nỗi muốn hét thật to.

Thật sự là rất vui! Cảm giác này nhanh như chớp, vứt bỏ tất cả phiền não, dường như cả người đều thoải mái đắm chìm trong gió đêm, đúng là từ trái tim tới thân thể, đều có một loại sung sướng sảng khoái.

Cuối cùng anh lái xe đưa tôi về tận nhà, tôi nói địa chỉ nhà Trần Mặc, anh hỏi tôi: “Em ở một mình à?”

Tôi vui vẻ nói với anh: “Ở cùng bạn, là một chị gái rất thân.”

Cũng không phải nói sai, tôi và Trần Mặc, từ trước tới giờ luôn là chị em thân thiết.

“Còn chưa có bạn trai à? Nếu chị em mà biết, nhất định sẽ lo lắng cho em.”

Tôi không cười nổi, thấy chua chát trong lòng, nếu chị biết tôi gây ra những việc này, chị nhất định sẽ tức giận nhảy từ dưới đất dậy, đoạn tuyệt quan hệ với tôi.

Tôi chính là người đê tiện, vô sỉ, ích kỉ như vậy.

Xe dừng ở dưới nhà Trần Mặc, tôi xuống xe nói tạm biệt với Trì Phi Phàm, nhưng anh rất phong độ muốn đưa tôi lên nhà, tôi biết đã quá muộn, sợ Trần Mặc ra mở cửa sẽ dọa Trì Phi Phàm nhảy dựng, vậy nên từ chối khéo, đang lúc chúng tôi nói chuyện khách khí, ở chỗ khuất của bồn hoa, bỗng nhiên có ánh sáng lóe lên.

Là tàn thuốc, như một ngôi sao băng, lướt qua trong giây lát, rơi vào thùng rác nhỏ hình gấu trúc, dường như tôi bỗng nhiên có giác quan thứ sáu, hai mắt mở lớn.

Lục Dữ Giang.

Hơn nửa người hắn vẫn ẩn trong bóng đêm, nhưng hóa thành tro tôi cũng nhận ra hắn, huống chi còn thấy nửa khuân mặt hắn.

Tôi đột nhiên thấy lạnh cả người, tim đập nhanh.

Tôi không biết vì sao hắn lại ở đây, nhưng tôi biết rõ hắn tuyệt đối không có ý tốt ở chỗ này chờ tôi.

Quả nhiên, hắn chậm rãi thong thả bước ra từ chỗ khuất, Trì Phi Phàm cũng nhìn thấy hắn, nhất thời không nhận ra là ai, vậy nên không thấy có gì kì lạ, quay đầu liếc nhìn tôi.

Tôi nghĩ tôi đứng đây nhất định là rất giống đầu gỗ, bộ dạng chắc là rất khó coi.

“Trì tiên sinh.” Lục Dữ Giang bước đi thong thả, cả người dần dần nhập vào ánh sáng vàng của đèn đường, có vẻ rất khách khí: “Hóa ra anh đã về nước.”

Trì Phi Phàm không kiêu không nịnh nói: “Lục tiên sinh, đã lâu không gặp.”

Vì sao tôi lại thấy nhiệt độ không khí bốn phía đang giảm xuống nhanh như sát khí đằng đằng mùa thu vậy, bây giờ rõ ràng là mùa hè mà?

Đúng là tình địch gặp lại, vô cùng tức giận.

Tôi chỉ cảm thấy rất khó hiểu, chị gái tôi đã mất rồi, còn có ý nghĩa gì nữa?

Đầu óc tôi xoay như chong chóng, có nên gọi điện thoại cho Trần Mặc để cậu ấy xuống cứu tôi không?

Mặc kệ đôi tình địch này chém giết nhau! Liều mạng với nhau cũng được đó!

Nhưng nếu như Trần Mặc xuống đây, vừa hay thấy Lục Dữ Giang, nói không chừng sẽ trọng sắc khinh bạn, đem chuyện cứu tôi ném qua sau đầu mất.

Đang miên man suy nghĩ, bông nhiên thấy Lục Dữ Giang quay đầu lại cười với tôi.

Lòng tôi chợt nhảy lên, tên hỗn đãn này nhan sắc rất đẹp, hơn nữa còn đang cười. Ba năm kết hôn tôi chỉ nhìn thấy hắn cười vài lần, hôm nay lại cười, nhất định có ẩn ý.

Quả nhiên, tôi thấy hắn quay đầu đi, nghe hắn nói rành mạch: “Trì tiên sinh, vẫn nên nói cảm ơn anh, cảm ơn anh đã đưa vợ cũ của tôi về.”

Tôi hít sâu một hơi.

“Vợ cũ?” Trì Phi Phàm trước nay luôn tao nhã, đột nhiên cực kỳ giận dữ, hai mắt đỏ lên.

“Tại sao mày có thể… khiến cô ấy thật vọng?” Trì Phi Phàm rít gào, xông tới Lục Dữ Giang, hung hăng đấm đá: “Mày sao có thể phụ cô ấy!”

Tôi ngàn lần cũng không nghĩ tới anh sẽ tức giận như vậy, dường như Lục Dữ Giang cũng không nghĩ tới anh đột nhiên ra tay, dù cường tráng cũng đã trúng một quyền. Nhưng tên hỗn đản này hai mươi mấy năm nay đánh nhau chưa từng có đối thủ, không đợi Trì Phi Phàm ra đấm thứ hai, đã trế trụ cổ tay Trì Phi Phàm, dùng sức bẻ. Trì Phi Phàm còn muốn đánh hắn nữa, nhưng lại không phải là đối thủ của hắn, ba chiêu hai thức sau cũng chỉ có thể bị đánh mà không thể đánh trả.

Tên hỗn đản này sao lại khinh người như thế chứ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: _Smily_, bluerose93, little_loan, nashiki96, Ngọc Ánh_Ins, SAYan NT, snowtuyet84 và 704 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.