Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 

Waiting You Love Me Again - Pé Chồn Present

 
Có bài mới 19.02.2015, 12:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 30.11.2014, 15:17
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 4843
Được thanks: 1227 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới [Hiện đại] Waiting You Love Me Again - Pé Chồn Present - Điểm: 7
Waiting You Love Me Again

Tác giả: Pé Chồn Present

Thể loại: hiện đại, ngôn tình, sắc, ngược luyến tàn tâm

Nhân vật chính:  Khả Phong >< Uyên Nhi

Nhân vật phụ: Louis, Linh Diễm,…

Ratting: 15+++

Nguồn : https://p3chon.wordpress.com

images

Khi nàng yêu hắn say đắm, hắn tàn nhẫn, lạnh lùng chỉ xem nàng là một con đĩa nhỏ bám dai phiền phức mà thôi.

Nàng đau khổ, bỏ cuộc, cố quên hắn, rời xa hắn.

Đến lúc nàng nghĩ mình đã làm được được điều đó, trong lòng hoàn toàn quên hắn thì hắn lại bắt nàng bên hắn, buộc nàng lại phải yêu hắn.

Hắn ta – tên khốn Triệu Khả Phong đó là khắc tinh đời nàng, cuộc đời này nàng yêu mỗi hắn, cũng hận nhất là hắn.

Vừa yêu vừa hận thì làm sao nàng có thể chạy thoát khỏi hắn đây hả trời?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.02.2015, 12:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 30.11.2014, 15:17
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 4843
Được thanks: 1227 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Waiting You Love Me Again- Pé Chồn Present [ Hoàn] - Điểm: 10
- Hồi 1-

Bộ váy màu xanh ngọc dễ thương, dáng người nhỏ nhắn, gương mặt xinh xắn tựa trẻ con đáng yêu, Uyên Nhi như một học sinh trung học đi lạc đường vào tận phòng giám đốc… nhưng không phải thế.

Chuyện nàng xuất hiện ở công ty ai cũng quen mắt cả. Nhất là thư kí riêng của hắn ta vừa thấy nàng đã đổ mồ hôi lạnh bước ra…

-          Thưa cô Nhi, giám đốc đang bận họp!

-          Anh không cần nói lí do làm gì!?

Nàng chun mũi mặc kệ thư kí của hắn rồi đi luôn vào phòng làm việc của giám đốc mảng dự án – Triệu Khả Phong.

Cánh cửa gỗ gụ nâu mở vào làm cho hắn đang xem giấy tờ trên bàn làm việc không cần nhìn lên cũng biết là ai. Cô nhóc này rất là đúng giờ, tan học lập tức mò đến đây đúng 3h15’ chiều.

Mắt thấy Khả Phong lại làm ngơ mình rồi nên Uyên Nhi như bé hư ngồi vào ghế trước mặt hắn và nói…

-          Anh có cần dặn thư kí nói dối để tránh mặt em hoài vậy không?  –  Lần nào cũng là lí do họp, đi vắng không chút sáng tạo.

-          Em thì có vẻ rảnh rang quá ha? Không đi học sao?

-          Em vừa đi học về mà! Anh đi ăn tối với em nha Khả Phong!

Nàng cười cười vẻ mặt chờ đợi như chó con nếu có đuôi chắc cũng ve vẩy biểu cảm mong chờ hơn rồi. Khả Phong ngẩn lên nhìn cô nhóc thua hắn tận sáu tuổi. Nàng thì lần nào cũng như lần nấy khi hai mắt nhìn nhau là hồi hộp, má đỏ, tim đập loạn.

Tất cả chỉ vì hắn có vẻ ngoài rất điển trai, nét nam tính hoàn hảo thật chuẩn khiến cho nàng từ hai năm trước gặp đã sớm bị hắn lấy mất trái tim nhỏ của nàng rồi. Nàng luôn rất hạnh phúc vì cha mẹ lại chọn cho nàng một đối tượng kết hôn tốt như thế.

Nhưng hắn thì ngược lại không có hứng thú với con nít, nàng thậm chí rất là con nít lúc nào cũng như con cún cưng đeo bám hắn. Dù cho hắn có thể hiện lạnh lùng, vô tình thế nào thì nàng cũng không buông tha.

Cả hai thật sự hiểu rõ ý tứ của nhau nên Khả Phong chỉ nhẹ cười nói cho có trước khi lại ký vào giấy tờ trên bàn…

-          Vậy cứ như mọi lần đi!

Uyên Nhi nghe hắn nói lập tức nhăn khẽ hỏi lại ngay…

-          Anh làm gì mà bận không đi ăn với em chứ?

Nàng thành thật mà nói đã “theo đuổi” quyết liệt như thế, ngày nào cũng đến rủ đi chơi, đi ăn tối mà hắn chảnh choẹ luôn từ chối thật tức. Khả Phong vẫn làm việc chẳng nhìn lên dù là một chút khi nói thản nhiên…

-          Bận là có lí do nhưng anh không thích đi với em mới là nguyên nhân thực sự có biết không?  –  Hắn nói ra những lời tàn nhẫn này cũng không thấy tí áy náy nha vì cô nhóc này cứng đầu quá, mà hắn cũng không còn gì để áy náy vì biết nàng sẽ không “si nhê”.

-          KHÔNG BIẾT!!!

Uyên Nhi la lớn ánh mắt ngang bướng không dễ tổn thương vì hắn nói khó nghe. Khả Phong thở dài thán phục…

-          Em càng lúc càng lì đó Nhi!

-          Tại anh càng lúc càng quá đáng thì có. Em dù sao cũng là vợ chưa cưới của anh mà!

Cô nàng nói như muốn nhảy dựng vì tức. Hắn không làm nữa chỉ chống tay ngang cằm nhìn cái mặt giận đang phùng mang trợn má như con cá nóc của nàng mà nói…

-          Vậy sao? Nếu thế thì đám cưới ấy chắc chắn sẽ thiếu chú rễ rồi!

Uyên Nhi sững ra nghe lòng đau đau. Nàng luôn biết Khả Phong không thích mình nhưng vẫn cố chấp bám theo, nghe hắn nói chuyện vô tình mãi cũng chai lì song lần này thì tim đau thật.

Hắn nhìn đôi mắt tròn đen đang ngấn lệ, chiếc môi nhỏ của nàng mím chặt bộ dạng đáng thương, uỷ khuất rất dễ thương. Hắn tất nhiên rất rõ cô bé này thích mình thật lòng hay không mới cố tình nói thế.

Bản thân hắn không xem trọng tình cảm một phía của nàng vì nó cũng rắc rối như những cô gái đem lòng ái mộ hắn thôi.

Thậm chí nàng chính là đối tượng mẹ chọn ép hắn ngoan ngoãn nghe theo thì hắn càng không rãnh đùa giỡn tình cảm của nàng. Hắn muốn nàng biến đi thật xa và đừng có lởn vởn theo hắn hoài nên đối xử tàn nhẫn đến mức hắn còn thấy mình nhẫn tâm thật.

Song những cái cách đối xử lạnh lùng, những lời nói tàn nhẫn của hắn chưa bao giờ làm nàng tránh xa hay là bớt thích hắn cả. Tính cách chai lì, ngang bướng của nàng đôi khi làm hắn phát khùng.

Cũng như lúc này đây, Uyên Nhi tay nắm lại khẽ run, mắt muốn khóc nhưng không yếu đuối. Nàng nhìn thẳng mặt Khả Phong hỏi…

-          Vậy giờ anh có đi ăn tối với em không?

Hắn bật cười vì cô bé này vẫn khó đối phó. Làm gì có chuyện chỉ vì một câu nói mà nàng chịu bỏ cuộc chứ. Hắn lại làm việc tiếp vừa nói…

-          Vậy tối mai bảy giờ tại nhà hàng Vince, anh sẽ đặt bàn trước!

Nàng đang buồn, nghe ra thật không tin nổi vào tai mình tròn mắt nhìn hắn hỏi lại…

-          Anh chịu đi ăn tối với em thật hả?  –  Phải nói rõ là sau tám tháng năn nỉ hắn mới cho nàng cuộc hẹn tầm cỡ như vậy.

-          Thì em rủ còn gì? Giờ thì về đi anh bận lắm!

-          Yeah! Anh chịu đi ăn tối với em rồi!

Nàng hớn hở cười tươi như hoa, nhảy cỡn lên sung sướng còn hơn chim sổ lòng làm hắn chống cằm ngồi nhìn. Hai mươi tuổi rồi vẫn trẻ con như thế hèn gì mê đắm đuối loại “người” như hắn.

Môi Khả Phong bất giác cười khẽ, ánh mắt suy nghĩ có chút tà mị. Xem ra Uyên Nhi vui mừng vì bữa ăn tối như thế hắn nhất định không bỏ qua cơ hội lần này để tống khứ nàng đi “giải thoát” cho mình

Uyên Nhi về đến nhà cứ ríu rít như con chim nhỏ hớn ha hớn hở…

-          Mẹ ơi! Mai anh Phong và con sẽ đi ăn tối đó mẹ!

-          Vậy sao? Hai đứa có tiến triển thì tốt nha!

Mẹ nàng cũng cười với con đầy âu yếm. Ba đang đọc báo nghe cũng gật gù vừa ý. Ai chứ Khả Phong thì hai ông bà này chỉ cầu hai đứa đi chơi nhiều nhiều, đòi cưới sớm cũng không sao.

Uyên Nhi là sự cố do ba mẹ “vỡ kế hoạch” nên sinh nàng khá xa tuổi hai anh trai lớn rất nhiều, lại là con gái, còn là út nên ba mẹ cưng như công chúa. Nhà nàng cũng giàu có thuộc tầng lớp tài phiệt thượng lưu nên nàng cứ vô tư làm công chúa nhỏ hạnh phúc.

Chính vì gia cảnh nhà nàng và nhà Khả Phong tương xứng, môn đăng hộ đối, mẹ cả hai lại còn là bạn thân nên luôn mong cả hai con thành đôi. Uyên Nhi không thấy mất tự do khi bị ép nha, nàng rất là muốn làm vợ hắn nữa kìa.

Uyên Nhi vào phòng treo quần áo của mình chọn lựa những bộ đầm xinh nhất, môi cười tươi thật mong đến ngày mai cùng ăn tối với Khả Phong.

Tốn biết bao nhiêu mồ hôi, nước miếng năn nỉ cuối cùng hắn cũng “chủ động” đồng ý đi với nàng rồi. Nàng chỉ sợ cứ vui thế này chắc ngủ không nổi quá.



Đúng bảy giờ tối, nàng mặc áo đầm hồng trang nhã đáng yêu hợp với dáng người nhỏ nhắn của mình đi đến nhà hàng. Uyên Nhi hồi hộp vui vẻ đi vào. Quản lí nhà hàng hỏi nàng…

-          Cô có đặt bàn trước hay đi với bạn?

-          Tôi đi với anh Khả Phong!

-          Vâng, mời cô theo lối này, anh Phong cũng vừa đến rồi!

Nhân viên làm việc cẩn thận đưa nàng đến bàn. Nàng rất vui vì hắn không cho mình “leo cây” như đã lo lắng. Hôm nay chắc là ngày hạnh phúc nhất năm của nàng quá.

Và nàng thấy Khả Phong ngồi nên cười bước nhanh nhưng càng đến gần hơn thì thấy bàn không chỉ có mỗi mình hắn.

Chân nàng ngần ngừ bước trên đôi giày cao. Phục vụ đã đưa nàng đến nơi, Khả Phong nhìn nàng đã đến liền đem ra gương mặt tươi cười thật ngọt, tay choàng ôm vai một cô gái đang cùng xem menu gọi món.

Cô gái đó có thân hình sexy hấp dẫn, diện váy ngắn khoe mọi chổ trên người, gương mặt lai tây xinh đẹp đúng nghĩa phụ nữ chứ không phải là cô bé như nàng.

Uyên Nhi đứng chết trân nhìn cả hai. Cô ấy cũng nhìn nàng. Hắn cười nói…

-          Sao còn chưa chịu ngồi nữa Nhi?

-          … ai vậy?

Nàng nói lí nhí không biết mặt mình bây giờ đang biến sắc ra sao nữa. Cô gái đó cười đáng ghét xem như trẻ nhỏ không đáng bận tâm càng dựa vào vai Khả Phong. Hắn tỉnh bơ, tay vuốt ve má cô ta ra chiều rất tình tứ, mặn nồng…

-          Em nhìn mà không đoán nổi sao? Bạn gái của anh – Kristina!

-          Đã nói gọi Krist thôi mà anh thật lẩm cẩm àk!

-          Ừhm, Krist của anh!

Khả Phong cố tình cười hôn lên môi cô ta một nụ hôn thật đẹp cho Uyên Nhi nhìn cận cảnh. Nàng đứng nhìn, cảm giác chân mình đang run rẩy. Khả Phong hôn nhưng ánh mắt nhìn nàng, lòng thầm hài lòng lắm khi cô nhóc mặt biến sắc tệ hại như vậy rồi.

Dù sao hắn gấp rút tìm bạn gái dẫn theo hôm nay là để Uyên Nhi chiêm ngưỡng cảnh hay, sau đó không còn bám theo hắn nữa. Cho dù thích hắn thế nào thì chiêu này xem nàng làm sao chịu nổi.

Hôn xong hắn cười giới thiệu lại.

-          Còn đây là Uyên Nhi, có thể xem là vị hôn thê của anh đó Krist!

-          Thời buổi này mà còn hứa hôn trước sao?

-          Cha mẹ anh muốn mà biết làm sao được? Mà sao em còn chưa ngồi vậy Nhi?

Hắn nói giọng có chút mỉa mai đầy thích thú. Trong đầu hắn tính toán cả rồi.

….một là nàng khóc bỏ đi… cam chịu.

….hai là tát hắn rồi khóc bỏ đi… không thể kiềm chế.

….ba là tạt nước vào hắn và Krist sau đó khóc bỏ đi… vô cùng tức giận.

bốn…, năm… nói chung chắc chắn Uyên Nhi cũng phải khóc bỏ đi rồi không bao giờ bám hắn nữa.

Nàng nhìn hắn ôm cô gái đó, tim như thắt lại không đập nổi. Vừa nảy khi bước vào đây nàng còn vui như thế giờ lại như trời đất tối sầm. Nàng biết hắn cố tình chơi nàng, trêu chọc muốn nàng bỏ cuộc.

Thật lòng nàng không đủ sức chịu đựng nữa, rất muốn bỏ đi nhưng nàng thật lòng thích Khả Phong. Hai năm qua dù hắn có nói gì, làm gì, tàn nhẫn hay lạnh lùng đến mức nào thì bản thân cũng chịu được nếu lúc này nàng bỏ đi há chẳng phải là bỏ phí bao công sức.

Nàng sẽ không nhu nhược, không hèn nhát, nàng là vị hôn thê của hắn do cha mẹ hắn vừa ý sắp đặt, cô bạn gái ấy làm sao mà bằng nàng được chứ.

Thế là Nhi kéo ghế ra ngồi xuống thật sự làm nụ cười của hắn tắt ngấm. Hắn thấy rõ ràng mắt nàng phiến lệ như thế, tay run lên tự đan chặt vào nhau như thế nhưng vẫn giữ sự quật cường, chịu đựng.

Nhìn nàng sự hả hê trong lòng không giữ nổi, đây có phải là điều hắn muốn thấy ở nàng khi làm ra kế hoạch này không?

Vậy là buổi ăn tối ba người “lãng mạn” diễn ra. Krist có vẻ không quan tâm “cô bé” hôn thê của hắn ra sao chỉ cố ẹo qua ẹo lại ngứa cả mắt dựa vào hắn. Khả Phong cũng cố tình gần gủi, ôm ấp, hôn Krist cho ai đó xem nhưng Nhi chỉ lặng thinh ăn.

Nàng chỉ cố cho thức ăn vào miệng mà không cảm giác được dù là chút xíu mùi vị. Lúc này đây nàng không oà khóc là quá giỏi rồi.

Từ đầu đến cuối nàng không nói năn gì. Hắn rất không vui vì nàng phản ứng như thế đều ngoài dự tính trong kế hoạch của hắn. Khả Phong muốn nàng hành động trẻ con tức giận bỏ đi chứ không phải nhẫn nhịn cam chịu hắn như thế.

Sau khi ăn, Krist quay sang hỏi nàng…

-          Anh Phong chở tôi về rồi còn cô về bằng gì?

Nàng ngẩn lên nhìn hai người đó vẫn tay trong tay nói hơi nghẹn…

-          Tài xế riêng sẽ đến rước tôi!

-          Ái chà, tiểu thư nhà giàu hèn gì là hôn thê của anh. Em thật ganh tị!

Cô ta ôm tay hắn nói như ca cẩm đâm thọt Uyên Nhi. Nàng run lên lòng rất giận nhưng không nói gì. Khả Phong cười nửa miệng nói lại…

-          Tất nhiên! Thế nên cha mẹ anh chọn chứ anh đâu quan tâm… khổ cái là ai đó không hiểu!

Đến tận lúc này, sau khi chịu đựng cả bữa ăn cuối cùng lòng nàng cũng đổ sụp không thể gượng thêm. Nhi ngẩn nhìn hắn, đôi mắt tròn đong đầy lệ pha vào giận dữ.

Khả Phong đã chờ nàng tức giận, chờ nàng không chịu nổi mình sẽ chịu thua không đeo bám nữa. Dĩ nhiên hắn biết mình làm thế này thật khốn nạn, xấu xa, đáng bị ăn đánh nhưng Uyên Nhi chỉ nhìn hắn mà thôi.

Có lẽ nếu nàng đánh hắn hay khóc bỏ đi sẽ khiến hắn hài lòng hơn cho kế hoạch này … vậy mà nàng chỉ nhìn, mắt đầy nước nhưng không khóc, ánh nhìn giận dữ nhưng không thốt ra một lời oán trách hay hành động nông nổi vì giận nào.

… ánh mắt ấy như ban cho Khả Phong một lời nguyền, đến chết cũng không bao giờ siêu thoát…

– Hết hồi 1 -


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.02.2015, 12:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 30.11.2014, 15:17
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 4843
Được thanks: 1227 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Waiting You Love Me Again- Pé Chồn Present [ Hoàn] - Điểm: 10
- Hồi 2-

Khả Phong ngừng làm việc, mắt nhìn lên cửa văn phòng sau đó lại nhìn đồng hồ sắp bốn giờ chiều rồi. Hắn thôi suy nghĩ lung tung nữa cố làm hết việc và đi ra. Thằng trợ lí riêng cũng đang gôm đồ hết giờ làm việc thì hắn lại hỏi…

-          Hôm nay không ai đến tìm tôi hả Thành?

-          Không, bình thường có cô Uyên Nhi đến nhưng không có. Mà sao cả tuần nay không thấy cô ấy đến vậy giám đốc?

Thành cũng điên đầu vì hai người này lắm do sếp không muốn gặp Uyên Nhi, nàng thì hung dữ cứ đòi vào cho bằng được. Lâu ngày như thường lệ, Nhi luôn tìm hắn, bám hắn, đòi hắn chở về hoặc thậm chí còn bày ra nhiều trò trẻ con nữa.

Tuy Khả Phong luôn lạnh nhạt nhưng hình như cũng quen ngày nào cũng bị nàng làm phiền.

-          Cậu rảnh quá quan tâm nhiều thứ dư thừa muốn bị cắt lương sao?

-          Em đùa thôi mà sếp!

Hắn bỏ đi không hiểu sao mình lại trút giận lên thằng trợ lí. Sau đó hắn lại nghĩ có lẽ nàng đã thật sự bỏ cuộc rồi nên cười.

Chỉ là cười một chút rồi lại không vui khi vẫn nhớ như in ánh mắt của nàng. Nhi phải từ bỏ thôi, hắn chọc nàng tức giận đến mức đó cơ mà.

Nhưng Nhi chỉ giận dữ nhưng không nói lời nào làm lòng hắn có tí hoang mang không thanh thản. Hắn mong ít ra mình cũng phải bị đánh một cái thì chuyện xấu mình bày ra mới đỡ thấy khó chịu.



Người giúp việc chào khi cậu chủ đi vào nhà, bà mẹ xinh đẹp của hắn đưa mắt nhìn không che giấu vẻ mặt như rất kinh khủng mở miệng chọc ngay…

-          Chủ nhật mà con trai của mẹ về nhà chắc trời sắp có dông lớn lắm đây!

-          Mẹ có cần “mừng” như thể con không phải con mẹ như vậy không?

Khả Phong nhăn mặt bước đến chòm ôm hôn má mẹ đang ngồi trên ghế. Bà mẹ nói thế thôi cũng vỗ má cười với con trai cưng.

Ba hắn đang cùng ngồi xem tin tức với vợ nhìn con không cho ý kiến dù sao ở công ty cũng có gặp hằng ngày.

Khả Phong ở riêng lâu rồi hiếm hoi lắm mới tự nguyện đưa thân về nhà như thế.

Tuy là con trai độc nhất nhưng ba hắn giáo dục có chút cổ quái. Từ nhỏ đã cho hắn lối sống không gò bó lệ thuộc vào ai, càng không nuông chiều, vào cấp II thì không cho hắn tiền dù nhà rất giàu có.

Vì thế hắn sớm phải lăn lộn tự kiếm tiền tiêu vặt bằng mọi hình thức nên không được như các cậu ấm khác thoải mái sống.

Chính vì thế Khả Phong có suy nghĩ chính chắn rất sớm chịu học hành nối nghiệp nhưng tính nết không giống ai, vẫn luôn thích tự do nên ý muốn nào của cha mẹ, hắn đã không thích thì tuyệt đối không làm.

Lấy điển hình ra ví dụ là việc của Uyên Nhi, muốn ép hắn lấy vợ kiểu đó thì xin lỗi nha, đừng trách hắn ngoan nhưng bất hiếu.

Tuy nhiên hôm nay Khả Phong đích thân mò về nhà là để xem tình hình Uyên Nhi có nói gì với người lớn để bỏ chuyện hứa hẹn kết hôn chưa. Song hình như mẹ hắn vẫn bình thường …

-          Hôm nay mẹ có hẹn đi mua sắm với mẹ bé Nhi. Con làm tài xế cho mẹ nha con trai?

-          Con ở nhà với ba còn sướng hơn. Con chở mẹ thì mẹ thuê tài xế làm gì cho dư tiền vậy?  –  Hắn nhăn mặt chưa chi đã từ chối mẹ thẳng thừng, còn muốn nằm lăn ra salong ôm chân ba ngay.

-          Mẹ đẻ mày, nuôi cực khổ hai mươi sáy năm giờ kêu chở mẹ đi chút xíu cũng không chịu hả Phong?

Mẹ nổi cơn rồi làm ba hắn cũng sợ đá hắn ra khỏi ghế nói…

-          Chở mẹ con đi đi! Hại ba chết lây luôn bây giờ?

-          Ba chỉ sợ mẹ không thương con!  –  Kinh nghiệm xương máu bao năm cho hắn biết không nên đi theo khi phụ nữ mua sắm mà mẹ hắn mua đồ rất là “kinh khủng”

-          Mày thì còn dễ thương đâu để ba thương!

Ông bố đáng ghét, mẹ lại chuyên quyền không trách sao hắn chả muốn làm gì theo ý ba mẹ cả. Dù sao bất hiếu lâu ngày nên hắn đành ngoan ngoãn chở mẹ đi thật.

Song ngoài dự tính của hai bà mẹ, cả hai không hẹn trước đều “dẫn” theo con.

Uyên Nhi mấy hôm nay cứ nhốt mình trong phòng hỏi gì cũng không nói, không thèm ăn, không thèm cười làm cả nhà sợ nên mẹ nàng quyết đem con đi shopping xả stress. Nào ngờ lần này chắc nàng còn tệ hại hơn tệ hại nữa.

Khả Phong bình thường thấy nàng sẽ chán nản vì không bị bám theo cũng bị ồn ào lỗ tai  nhưng hôm nay đôi mắt tròn chỉ nhìn hắn một cách lạnh nhạt, nàng cũng không cười hay không biết xấu hổ mừng rỡ nhào ôm.

Rõ ràng hắn chọc giận người ta rồi lại không nhớ, cảm thấy không bình thường tí nào…

-          Có cả Phong đi nữa sao?

-          Dạ, con chào bác gái!

-          Lâu rồi không gặp con càng đẹp trai ra đó!

Hắn cười lễ phép với mẹ nàng, mắt khẽ dò xét biểu hiện của Nhi. Nàng sau khi chào người lớn chỉ nép sau mẹ, im lặng không nói, cả nhìn hắn một chút cũng không.

Cuối cùng nàng bỏ cuộc là như thế này sao? Khả Phong cảm giác có chút không như ý. Chợt bà mẹ kéo hắn nói…

-          Thôi, con ban nảy cũng đâu tự nguyện làm tài xế cho mẹ hay là giờ đi chơi với Nhi đi chút mẹ về với chị Hương.

-          Phải! Hai đứa thích đi đâu thì đi!

Hai bà má hớn ha hớn hở cùng nhau ra phán quyết đẩy Nhi về phía hắn rồi đi vào trung tâm thương mại. Nhi nhìn theo hai người lớn chỉ lặng thinh.

Hắn vò đầu thật khổ vì hai người này lúc nào cũng muốn tác hợp cho cả hai bằng mọi cách trong bất kì hoàn cảnh nào huống chi sự tình cờ này thật quá tốt.

Nhưng Nhi nhìn khẽ hắn không vui, bình thường hắn không vui nàng cũng mặc kệ. Nàng luôn muốn gần hắn mà thôi.

Nàng bước qua hắn đi ra lề đường làm Khả Phong giật mình nhìn theo.

Uyên Nhi bình thường đã níu kéo đòi đi chơi thật rồi vậy giờ nàng chỉ đang đưa mắt nhìn dòng xe, tay giơ lên định đón taxi thì Khả Phong níu tay nàng lại…

-          Em làm gì vậy?

Nhi ngẩn nhìn hắn, tim nàng vẫn còn đau đớn không nguôi. Gương mặt hắn, giọng nói của hắn, mọi thứ đều làm tim nàng đau thắt. Nàng cố trả lời một cách bình thản nhất…

-          Đi về! Anh có ý kiến gì sao?

-          Em… không muốn đi chơi hả?  –  Hắn sợ sệt hỏi không khác chi nàng đang doạ hắn. Nhưng nàng chỉ nói…

-          Anh không muốn đi mà!

Nàng nói ra làm hắn có chút giật mình vì hình như hắn đang làm trò như không chấp nhận chuyện nàng không vòi vĩnh đi chơi. Nàng luôn chủ động muốn, hắn luôn bị động từ chối, nay mọi thứ không diễn ra như cũ có chút kì cục.

Nhi thôi nhìn hắn, lại ngóng ra chờ taxi.

Phong nhìn nàng vẫn xinh xắn như một cô bé nhưng thiếu mất nụ cười rạng rỡ bình thường, hắn hẳn đã thành công làm nàng bỏ cuộc không bám theo mình nữa nhưng sao lúc này trong người thấy trống rỗng.

Hắn lại nhìn và kéo đi làm nàng bỡ ngỡ…

-          Để anh chở em về!

-          Không cần…  –  Uyên Nhi vung tay cố thoát, nàng chưa từng làm thế với hắn bao giờ cả. Hắn vẫn nắm chặt mà nói.

-          Hai người lớn vẫn đang còn nhìn đó!

Nghe thế, nàng nhìn phía tường kính trung tâm thương mại, hai bà má vẫn lo xa nên đứng đề phòng theo dõi cả hai có đi chơi hay không. Mẹ còn nhìn như vậy, Nhi đành lên xe của hắn không phản đối nữa.

Hắn chạy đi, không khí trong xe trở nên căng thẳng, ngột ngạt vô cùng. Thường thì hắn muốn tĩnh lặng cũng không được với cái miệng nhỏ líu lo như chim non huyên thuyên của nàng. Giờ nàng chỉ đưa mắt nhìn ra ngoài ô kính, mắt hướng đi nơi khác chứ không phải nhìn hắn.

Sự im lặng này làm Khả Phong không hiểu sao lại muốn nói gì đó…

-          Em ăn gì chưa?

-          Đưa em về nhà!

Hắm bặm môi lại không nói nữa. Uyên Nhi mong mau thoát khỏi chiếc xe gò bó nàng gần hắn. Mọi thứ tình cảm cứ như đã kết thúc, cảm giác như chia tay rồi còn phải giáp mặt gặp nhau thật khó chịu.

Mà thật ra Khả Phong phải là người cảm thấy dễ chịu chứ? Chính hắn làm ra trò bỉ ổi đó tổn thương nàng, khiến nàng không còn đeo theo hắn nữa. Hắn làm ra những việc đê tiện, hèn hạ thế nhưng nàng chỉ lặng thinh không nói nặng một lời làm cho Khả Phong cảm giác lỗi của mình thật lớn.

Hắn không dám nghĩ đến Uyên Nhi đã tổn thương đến mức nào vì mình nữa.

Xe dừng đèn đỏ, mắt nàng vẫn mãi nhìn ra ngoài lại quay sang nhìn hướng bên hắn làm Khả Phong ngỡ nàng nhìn mình nhưng Uyên Nhi chỉ nhìn bảng quảng cáo trước cửa hàng nữ trang. Họ vừa tung ra bộ trang sức cho các cô gái trẻ bằng bạch kim ý có hoa văn trái tim đáng yêu.

Khả Phong cũng nhìn, tháng trước nàng mãi cầm tờ quảng cáo nói cho hắn nghe. Còn làm bộ khen hết lời như năn nỉ hắn sẽ tặng cho.

Uyên Nhi luôn trẻ con như thế, hắn cũng quen với nàng là vậy nên khi ánh mắt tròn của nàng lạnh lẽo thế này làm hắn nghe lòng cồn cào khó chịu vô cùng.

Cứ tưởng cả hai sẽ gặm nhắm sự yên lặng cho đến nơi thì nàng có điện thoại, mẹ nàng lại lo lắng cho con gái. Dù không khí không tốt giữa cả hai nhưng nàng vẫn cố nói vờ như vui vẻ lắm…

-          Dạ, anh Phong dẫn con đi ăn… dạ, mẹ và cô Vân đi vui nha!

Hắn biết hai bà mẹ lo xa kiểm tra. Nàng tắt máy, mắt nhìn đường phía trước và nói giọng nhẹ hẫn…

-          Đừng về nhà nữa mẹ sẽ biết. Anh chở em đến thư viện công cộng đi!

-          Chúng ta đi ăn trưa luôn đi!

Hắn cũng không biết mình bị cái gì nhưng lỡ nói ra rồi. Ánh mắt nàng lập tức se lạnh ẩn lên tức giận. Hình như Khả Phong vừa tự đào hố chôn mình rồi thì phải. Nàng nói giọng lạnh nhạt có chút mỉa mai…

-          Vậy anh muốn giới thiệu cô bạn gái nào của anh nữa hả?

Hắn không ngờ Uyên Nhi lại như thế, vốn chuyện đó hắn có cố ý làm thật nhưng nàng xưa giờ chỉ như con nhóc trẻ con vô tư không tỏ ra trách móc, nặng lời như thế.

Giờ hắn lại thuận miệng thật muốn rủ nàng đi ăn thật lòng không ngờ nàng nói lại như thế.

Hắn cũng đang trở nên quái lạ không còn là mình. Bày trò chọc người ta giận nhưng người ta không giận như ý hắn muốn khiến hắn lại thấy có lỗi thật không bình thường.

Mục đích của Khả Phong là đuổi nàng đi xa nên cố tỉnh táo trả lời…

-          Gấp thế này chắc không kịp gọi rồi!

Tim Uyên Nhi lại nhói lên, con người của hắn luôn lạnh lùng, tàn nhẫn với nàng thế mà nàng luôn mù quán cam chịu hết. Nghĩ lại nàng còn sợ chính mình…

-          Vậy anh từ từ mà gọi cô ta ra cùng ăn. Giờ thì ngừng xe đi!

-          Ngừng ở đây sao? Chưa đến thư viện mà!  –  Khả Phong hỏi, cho dù có muốn ép nàng xa mình nhưng cũng phải chở về đến nơi chứ. Song Uyên Nhi không chịu đựng nổi nữa gào lên.

-          DỪNG XE NGAY!!!

Nàng như thế hắn đành tấp xe vào lề. Đang trên đường không rõ đang ở đâu nhưng nàng sắp khóc, vội vã mở cửa xe đi xuống.

Hắn nhìn gương chiếu hậu nàng bỏ đi xa trên phố. Giờ thì Nhi đã khuất mắt hắn như hắn muốn rồi đó nhưng lòng thấy trào lên một cảm xúc khó chịu. Nghẹn trong cuốn họng, mặn đắng xuống tận ngực khó thở.

Nàng đi, tay tém nước mắt hạt này không kịp ngăn hạt sau rơi xuống ướt hai bên má hồng. Nàng luôn biết Khả Phong ghét mình vậy sao vẫn cứ ngốc nghếch…

…nàng nghĩ sẽ có một lúc hắn sẽ hiểu tình cảm của nàng, hắn sẽ thấy điểm tốt trong nàng rồi chấp nhận nhưng mọi thứ chỉ nhận lấy đau khổ…

Nàng biết hắn bày mọi trò chỉ muốn mình không đeo bám hắn nữa nhưng tình cảm ngu ngốc cứ khiến tim nàng run rẩy khi giáp mặt, nàng vẫn muốn gần hắn.

Uyên Nhi tự lẩm nhẩm mắng mình vừa đi vừa khóc làm nhiều người đi đường nhìn.

Nàng không thấy phía sau Khả Phong đi theo nàng, chỉ lặng lẽ âm thầm bước theo nhìn dáng nhỏ run run khóc như thế nhưng không có quyền giữ lại.

Hắn làm cho nàng đau lòng thì làm sao có thể xoa dịu cho nàng cơ chứ?



- Hết hồi 2 -


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chú mèo của gió, Murasaki, Nam Cung Y Doãn, Nguyễn Vũ An Thy, Ngọc Hân, superkookie, todien và 599 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

3 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126



Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 339 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 288 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 408 điểm để mua Cô gái chocolate
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Cây thông 4
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 500 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 578 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 396 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Cáo Tuyết: <3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.