Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 

Phép Màu - Lâu Doanh Doanh

 
Có bài mới 18.10.2014, 17:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 08.07.2014, 17:48
Bài viết: 349
Được thanks: 1072 lần
Điểm: 11
Có bài mới [Hiện đại] Phép Màu - Lâu Doanh Doanh - Điểm: 11
Phép Màu

Tác Giả: Lâu Doanh Doanh

Editor: Điệp Điệp

Thể loại: Trùng sinh, hoán đổi, HE

Nguồn: Sưu tầm



Giới Thiệu


Cùng anh chồng đang tràn trề ham muốn lên giường mà chỉ đắp chăn, nói chuyện phiếm, chuyện này… sao có thể làm được!

Đem cô vợ thẹn thùng áp đảo lên giường, cả đêm thân nóng như lửa đốt, có chút khó khăn!

Thẩm Tương Tường, khôi ngô tuấn tú, bề ngoài lãnh lung như băng tuyết, lại đối với vợ mình vừa gặp đã yêu.

Chỉ đáng tiếc, kết hôn đã hai năm nhưng anh cùng cô cũng chỉ như là hai người xa lạ cùng sống chung dưới một mái nhà.

BạchThủy Ương, chẳng những là xinh đẹp, kiêu sa lại còn là công chúa thượng lưu được cưng chiều., nhưng lại cứ thế mà gả cho Thẩm Tương Tường.

Cô cũng chưa từng vì hắn mà nấu cơm, giặt giũ, đến cả liếc mắt nhìn hắn cũng chẳng thèm có đến một lần.

Đơn giản là cô chưa từng yêu hắn.

Nhưng có ai ngờ, một hồi ngoài ý muốn, cô chẳng những trở thành cô gái nhỏ ngượng ngùng ngốc nghếch, lại còn liều lĩnh mặc áo ngủ gợi cảm quyến rũ hắn. Cũng không để ý đến việc một chút khinh nghiệm " chuyện đó " cô cúng không có.

Đàn ông luôn phải kiềm chế dục vọng một khi đã bị khiêu khích thì làm sao có thể dễ dàng mà buông tha ?

Hắn cứ nghĩ rằng cuộc hôn nhân bây giờ đã không còn là hắn đuổi nàng trốn.

Thế nhưng cô gái Bạch Thủy ương này lại lại cùng kẻ khác dây dưa không rõ.

Nếu cô ấy đã không yêu thì thôi vậy, hắn cũng chỉ còn có thể nói: “Bạch Thủy ương, ly hôn đi”

Bạch Thủy Ương liền cảm thấy tủi thân, người đàn ông này lúc trước còn nói yêu mình vậy mà hiện tại lại nói không yêu, rồi lại quát tháo ầm ĩ với mình, lại còn đuổi cô đi, thật là quá đáng.

Nhưng khi cô bỏ đi thì tên lão công bá đạo đó chẳng những mang bộ mặt đen xì đuổi đến lại còn tuyên bố nhất định phải làm cho cô hiểu được thế nào là kết cục của việc dám chọc giận chồng.




Đã sửa bởi Cá Kèo lúc 18.10.2014, 18:03.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cá Kèo về bài viết trên: lan trần
     

Có bài mới 18.10.2014, 17:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 08.07.2014, 17:48
Bài viết: 349
Được thanks: 1072 lần
Điểm: 11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Phép Màu - Lâu Doanh Doanh - Điểm: 11
Chương 1

Mây mù vây kín che hết tầm mắt không thể nào xua tan, trước mắt sương trắng trải dài đến vô tận.

Giang Noãn Đông, không biết là rốt cuộc mình đã lạc lối trong làn sương mù này bao lâu, khắp nơi đều trắng xóa, không có đến một âm thanh, xung quanh trống rỗng, yên tĩnh đến đáng sợ.

Nhưng cô không ngờ rằng trong lòng mình lại bình tĩnh lạ thường, bước từng bước nhẹ nhàng trên mặt đất, cả người cũng bay nhè nhẹ như không có gì trói buộc, đã thật lắm rồi cô không có được cảm giác nhẹ nhàng như vậy.

Đây là chết sao? Nếu sớm biết chết đi là thoải mái tự tại như vậy đáng lẽ cô nên sớm chết đi mới đúng.

Không sai, cô đã chết.

Cô không nhớ rõ lúc đó xảy ra chuyện gì, lúc làm cô hồn tiêu phách tán ở đầu đường, một chiếc xe màu đỏ đột nhiên xuất hiện tại chỗ rẽ, cô cơ bản là không kịp phản ứng, chiếc xe lao nhanh như một đạo tên lửa cao tốc bay về phía cô, cô bị chiếc xe đánh bật ra mà gần như chẳng cảm thấy đau đớn gì, sau đó cô cảm thấy như cả người mình như đang bay nhè nhẹ trong không khí.

Cảnh vật trước mắt hiện tại tựa như một cuốn phim quay chậm, cô cảm thấy chính mình đang dần dần chạm mặt đất.

Phanh! Thân thể của cô nặng nề ngã trên mặt đát, đau đớn đột nhiên ập đến, trong nháy mắt từ tim lan đến tứ chi, chỉ có điều là cảm giác đó rất nhanh, nhanh đến nối mà cô dường như lại không có lại cảm giác đau đớn.

Trong mắt chỉ còn đọng lại vài hình ảnh cuối cùng, Giang Noãn Đông nhìn thấy ngồi trong chiếc xe thể thao màu đỏ đâm vào mình là một cô gái đang hoảng sợ, cô ta trang điểm đậm, tuy rằng bị bản thân mình làm cho hoảng loạn nhưng cô ta vẫn như trước đây vẫn xinh đẹp như vậy.

Giang Noãn Đông nằm yên trên mặt đất, rất muốn nói với cô gái xinh đẹp đó một tiếng xin lỗi, chính mình đã dọa đến cô ta, rất muốn an ủi cô rằng cái chết của mình không liên quan gì đến cô ấy. Dù sao từ trước đến nay cô cũng chỉ có một mình, dù sống hay chết thì trên thế giới này cũng không có gì quan hệ.

Mí mắt càng ngày càng nặng, càng ngày càng nặng, mọi thứ dần dần không còn nhìn rõ được nữa, cũng tốt, không thấy thì cùng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Nhưng hình như là cô vẫn còn nghe được tiếng hét chói tai của người đi đường, đâu đó xa xa còn truyền tới âm thanh của xe cứu thương, âm thanh càng ngày àng nhỏ, càng ngày càng xa……

Cô…. Cô đâm chết người.

Mặc dù lúc nhìn thấy cô gái đó Bạch Thủy Ương đã vội vàng ngay lập tức đạp phanh thắng gấp, nhưng chiếc xe đang đi với tốc đọ cao vẫn hướng về phía cô gái đó mà đâm tới.

Cô gái đó thật là gầy guộc, thậm chí là chút suy dinh dưỡng. Bạch thủy ương chỉ có thể trơ mắt nhìn thân thể ốm yếu đó bay thảng lên rồi nặng nề rơi xuống đất, máu tươi từ trán bắn ra, loang đầy mặt đất.

Bạch Thủy ương cảm giácđược cô gái đó đang nhìn mình, cô không muốn như vậy, cô chỉ muốn tự sát thôi, bởi vì trên con đường này có rất ít người qua lại cho nên cô mới lái xe nhanh như vậy.

Cô cũng biết bản thân mình uống nhiều thuốc ngủ, thần trí không tỉnh táo, nhưng cô thực sự không cố ý, cô chỉ là muốn tự tử thôi, không hề muốn hại chết ai cả.

Lưu Thanh Chu đã ra đi, một mình cô sống trên đời này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cô cứ nghĩ là mình chỉ cần mình lẳng lặng mà đi là tốt rồi, đến nơi mà hắn đã ra đi để đi theo hắn, cô thực sự không nghĩ rằng mình lạ tong xe vào người khác.

Thực xin lỗi, thực xin lỗi…. thuốc ngủ trong co thể đang dần dần phát huy tác dụng, cô ngừng xin lỗi cô gái bị đụng phải đó, đưa tay sờ soạng tìm túi tiền, dựa vào trí nhớ ấn vào dãy số kia trên di động của mình, hiện tại chỉ còn có thể dựa vào hắn, nhất định phải cứu cô gái đó, cco không muốn hại chết bất kì ai.

“Cứu cô ấy, cứu cô ấy, nhất định phải cứu cô ấy….”

Bạch Thủy Ương chậm rãi nhắm đôi mắt lại, cô nghĩ, Thanh Chu anh ở đâu? Vì sao không đến đưa em đi?

Trong căn phòng cao cấp của bệnh viện, ý tác,bác sĩ mặc đồng phục tráng tất bật chạy ra chạy vào, không thể nào làm giảm bớt không khí trầm trọng trong phòng bệnh, mấy ông bác sĩ tuổi đã trung niên, ông nào ông nấy đầu đều đã hói, túm tụm cùng nhau, thảo luận hồi lâu mới có thể thống nhất ý kiến, cẩn thận giải thích với người nhà đang chờ ở một bên.

“Ông Bạch, Bà Bạch, Anh Thẩm, tình hình của Cô Thẩm không đáng lo ngại, chỉ là trước khi xảy ra tai ạn cô ấy đã uống quá nhiều thuốc ngủ, chúng tôi đã giúp cô ấy rửa ruột, chỉ cần dược tính giảm xuống, cô ấy sẽ tỉnh lại thôi”. Bác sĩ phụ trách nói xong liền giơ tay xoa xoa lau mồ hôi lạnh trên trán, không tự chủ được mà nuốt nước miếng, không phải là ông một kẻ nhát gan chưa từng trải qua sự đời, nhưng thực sự là trong can phòng này có một luồng khí thật đáng sợ, rõ rang là giữa mùa hè mà trong phòng tràn ngập hơi khí rét lạnh của mùa đông.

Bạch Tín Hùng gật đầu với bác sĩ rồi đưa mắt ra lệnh cho quản gia đưa toàn bộ bác sĩ ra ngoài.

Căn phòng rộng rãi bớt đi nhiều người liền trở nên càng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng rung động nhè nhẹ của các thiết bị điều trị.

“Tương Tường, thật là ngại quá, là ta không biết dạy con, nên mói….” Đã ngoài năm mươi nhưng Bạch tín Hùng vẫn giữ được vẻ phong độ trẻ trung, nhưng tai nạn của Bạch Thủy Ương lần này đối với ông thật sự là một đả kích lớn, thậm chí mái đầu xanh đã lộ ra sắc bạc, ông mang vẻ mặt bất đắc dĩ, đứng trước người thanh niên trẻ xuất sắc này càng thêm áy náy.

Bạch Tín Hùng từ tay trắng mà gây dựng sự nghiệp, lăn lộn trên thương trường đã hai ba mươi năm, không ai có thể làm cho ông phải nhún nhường nhưng thực sự lần này ông thật sự là không biết phải làm sao.

Hai năm trước ông biết rõ trong lòng con gái mình đã có người khác. Nhưng hắn lại là một tên vừa nghèo vừa ngốc nên ông đã ép Bạch Thủy ương gả cho Thẩm Tương Tường –người mà ông lựa chọn. Tuy rằng trước khi kết hôn cô đã kịch liệt chống đối, nhưng sau khi kết hôn cả hai lại cũng không có ý kiến gì, nhưng lại đối xử với nhau không giống vợ chồng.

Lần này, đúa con gái này lại uống nhiều thuốc ngủ rồi lái xe với tốc độ cao như vậy, chắc là đã chuẩn bị sãn sang đi tìm cái chết, lại còn cố tình chọn địa điểm đó…..

Nơi xảy ra tai nạn của Bạch THủy Ương gần nơi đã sảy ra một vụ tai nạn nghiêm trong ba tháng trước,người chết trong vụ tai nạn đó chính là Lưu Thanh Chu người đàn ông mà Bạch Thủy Uương yêu thương nhất, bất cứ ai có đầu óc cũng có thể nhìn ra Bạch Thủy Ương là tự tử vì tình. Đội cái nón xanh to như thế trên đầu.Thẩm Tương Tường biết để mặt mũi đi đâu?

Đây cũng chính là nỗi áy náy day dứt trong lòng ông, ngay cả Bạch phu nhân cũng đứng một bên nhìn Thẩm Tương tường mà đau lòng không kìm được nước mắt, tuy con gái mình cũng người thanh niên này mới kết hôn hai năm mặc dù hai vợ chồng cung không có gì là ân ái, nhưng Thẩm Tương tường vẫn luôn đối với hai vợ chồng bà vô cùng hiếu thuận, thậm chí so với con gái mình thì chỉ có hơn chứ không có kém, nhưng chính đứa con gái này lại hết lần này đến lần khác tổn thương hắn.

“Tương Tường, con ngàn vạn lần đừng đừng so đo với Thủy Uương, con bé…” Vừa bắt đầu nói Bạch phu nhân lại rớt nước mắt.

“Ba, mẹ con đã biết, hai người cũng đã mệt mỏi cả ngày rồi, cũng nên về nghỉ nghơi trước đi, ở đây đã có con lo liệu”. Thẩm Tương Tường hiểu được tiếp theo bọn họ muốn nói gì, lại càng đau long cho hai người họ, chỉ trong một đêm ngắn ngủi mà như già đi cả mười tuổi.

Hắn là kẻ mồ côi không cha không mẹ, nếu năm đó không có ân tình của Bạch Tín Hùng, hán cũng không có ngày hôm nay, tuy rằng năm đó dồng ý cùng Bạch Thuỷ Ương kết hôn chủ yếu là để báo ân, nhưng dù sao cũng là con đường hắn đã chọn, bây giờ xảy ra chuyện nay thì hắn cũng nên là người chịu trách nhiệm, sao có thể trách cứ hai người mà hắn luôn yêu thương.

Bạch Tín Hùng vui mừng nhìn Thẩm Tương Tường, con mắt mình nhìn người quả không sai, Thẩm Tương Tưởng quả không phải người tầm thường, muốn trách chỉ có thể trách con gái mình không có phúc, người đàn ông tốt như thế mà không để ý lại chỉ biết chung tình với tên họa sĩ Lưu Thanh Thủy.

Sau khi quản gia trở lại,Thẩm Tương Tường giao cho hắn đưa hai người về nhà, dặn dò họ ăn uongs nghỉ ngơi cho tốt, nếu có việc gì hắn sẽ thông báo cho bọn họ, lúc này hai người mới miễn cưỡng rời đi.

Trong phòng bệnh lúc này cũng chỉ còn lại Thẩm Tường và Bạch Thủy Uương, sau khi sử lý xong một vài công việc rồi hắn mới đến ngồi bên cạnh chăm sóc cho vợ vẫn còn nằm trên giường.

Hắn luôn biết rõ hình dáng của vợ mình, lần đầu tiên lúc nhìn thấy Bạch Thủy Ương hắn cũng đã động tâm, cho nên mới chịu đồng ý đề nghị của Bạch Tín Hùng cùng cô kết hôn, nhưng cho dù kết hôn đã hai năm thì bọn họ cũng vẫn chỉ là hai người xa lạ cùng sống dưới một mái nhà.

Thẩm Tương Tường ngắm nhìn khuôn mặt Bạch Thủy Ương nhớ lại buổi chiều hắn đang tiến hành một cuộc họp hội đồng quản trị quan trọng, thì tiếng chuông điện thoại của hắn lại vang lên, vốn định gác lại thì lại thấy người gọi là Bạch thủy Ương, người vợ đã kết hôn hai năm lần đầu tiên chủ động gọi điện cho hắn, vì vậy mà hắn không tự chủ được mà bắt máy,

Nhưng lúc hắn bắt máy thì bênđầu bên kia lại truyền đến một âm thanh mỏng manh.

“Cứu cô ấy, cứu cô ấy, nhất định phải cứu cô ấy…….”

Thẩm Tương Tường không biết người mà Bạch Thủy Uương nhác đến trong điện thoại là ai, nhưng hắn có một lạo dụ cảm không tốt, đầu tiên hắn thong báo rồi sau đó đến hiện trường, lúc này hắn mới đoán được người trong miệng Bạch Thủy Ương là một cô gái khác trong vụ tai nạn, tình trạng của cô ta so voi Bạch thủy Ương còn nghiêm trọng hơn nhiều, bây giờ vẫn còn nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt chưa rõ sống chết ra sao.

Thẩm Tương Tường tuy rằng không hiểu rõ lắm con người Bach Thủy Ương. Nhưng đây là lần đầu tiên Bạch Thủy Uương để lộ dáng vẻ khấn cầu trước hắn.

Phía trước có ánh sáng tráng xóa, Giang Noãn Đông từ từ bước đến nới ánh sáng đó, càng tới gần thì càng cảm thấy lực hút càng lớn, ánh sáng kia tựa như một cơn lốc xoáy muốn đem cô cuốn vào trong.

Ánh sáng mạnh mẽ khiến cô không thể mở mắt, nơi nơi đều là màu trắng.

Ngay lúc cô tránh luồng ánh sáng tráng đó, cô liền cẳm thấy bản thân mình như đang bay giữa không trung, toàn thân nhẹ nhàng không trọng lực.

Cô hình như là đang ở trong một phòng bệnh, đúng vậy là một phòn bệnh hơn nữa lại là phòng cao cấp, mọi thiết bị đều vô cùng xa hoa, toàn những thứ mà cô chỉ có thể nhìn thấy trong TV.

Trên giường bệnh có một cô gái xinh đẹp đang nằm, cho dù sắc mặt trắng bệch nhưng cũng không thể che lấp được vẻ đẹp của cô ấy.

Là cô ấy…. Cô gái đã đâm xe vào mình.

Khuôn mặt xinh dẹp như vậy làm cho không thể nào quên được cho dù là trước khi chết cô chỉ vội vàng nhìn thoáng qua, Giang Noãn Đông nhanh chóng nhớ lại, ngay cả bản thân cô là con gái cũng không thể kìm nén được ngạc nhiên với vẻ xinh đẹp của cô ấy.

Cô gái xinh đẹp như vậy sao lại suy yếu nằm trên giường bệnh? Cô gái trên giường vẫn nhắm nghiền hai mắt, Giang Noạn Đông không thể nhìn thấy đôi mắt của cô ta chỉ đành than thở tiếc nuối, nếu như cô ấy mở mứt ra không biết là xinh đẹp đến mức độ nào.

Giang Noãn Đông trung nhìn các nhân viên y tế đang bận rộn làm việc, đôi vọ chồng trung niên luôn đứng bên cạnh chắc là ba mẹ của cô ta.

Cô nhìn người đàn bà lặng lẽ khóc, lại nhìn người đàn ông uy nghiêm không có lấy một tiếng động than thở, thầm nghĩ chắc hắn họ rất yêu thương con gái mình.

Giang Noãn Đông chăm chăm chú quan sát khuôn mặt sầu khổ của hai vợ chồng họ, nếu cô mà có ba mẹ như vậy, cô chắc chắn, chắc chắn sẽ…..Cô thục sự không biết mình bị làm sao, bởi chính cô không có cha mẹ, cô không biết rằng cảm giác cha mẹ yêu thương là như thế nào.

Đến tối lại có thêm một người đến phòng bệnh, là Thảm Tương Tường.

Thật là chuyện không thể nào ngờ tới, nhưng GiangNoãn Đông lại cảm thấy như mặt mình đang đỏ lên, cô không nghĩ đến là mình lại vẫ có thể nhìn thấy hắn.

Lần cuối cùng cô nhìn thấy hắn đã trôi qua cách đây sáu năm, sáu năm liền cô chỉ có thể theo dõi tin tức của hắn từ báo chí và TV dù chỉ có được một chút thong tin về hắn cô cũng cảm thấy thỏa mãn.

Hai năm trước hắn kết hôn, đối tượng là một thiên kim tiểu thư, là thế gia trong thế gia, cô không có chút ảo mộng nào bởi cô biết hắn cũng chỉ là một người qua đường trong cuộc đời mình, vội vàng và không bao giờ có thể gặp lại,

Không ngờ là lần gặp lại này lại ở khoảng cách gần như vậy, cô cẩn thận khống chế thân thể của mình chậm rãi tiến đến trước mặt hắn, nếu cô có hồn siêu phách lạc thì trước lúc ra đi mong muốn duy nhất của cô chỉ là hy vọng hắn có thể nhìn cô một cái là đủ rồi.

Hắn xuất hiện ở đây, vậy thì co gái nằm trên giường kia là vợ của hắn?

Giang Noãn Đông cố gắng nhớ lại, lúc bọn họ kết hôn trên báo có in hình đám cưới của họ, nhưng cô không xem, vì khong muốn đi ghen tị với cô gái may mắn được gẳ cho hắn.

Thật không ngờ rằng vợ hắn lại xinh đẹp như vậy.

Giang Noãn Đông không biết bộ dạng mình như vậy có thể sống được bao lâu, lúc ban ngày cô cảm thấy nhàm chán nên bay tới bay lui trong bệnh viện, đến tối lúc Thẩm Tương Tường đến cô sẽ ngoan ngoãn trở lại trong phòng bệnh, tới bên cạnh để lặng lẽ cảm thụ hơi thở của hắn. Như thế trong long cô đẫcmr thấy vô cùng thỏa mãn,

“Cô thích anh ta sao?” m thnah từ phía sau truyền đến

Ai? Giang Noãn Đông lập tức quay đầu lại, trong phòng rõ rang không có người khác, sao lại có âm thanh? Cho dù bây giờ cô đã là quỷ thì cũng sẽ bị dọa, có được không.

“Cô thích anh ta” Lần này không phải là câu hỏi mà là câu khảng định.

Giang Noãn Đông theo tiếng nói mà tìm được người đang nói chuyện với mình, quả nhiên là cô gái xinhđẹp nằm trên giường.

Cô ta có thể thấy mình? Giang Noãn Đông mở tỏ mắt không thể tin, mặt có chút thộn ra, cô lượn thân mình trong suốt của mình đến đối diện cùng với cô gái nằm trên giường.

Mắt cửa cô ấy thật đẹp, đen láy lại còn sáng long lanh.

“Hãy chăm sóc anh ta thật tốt”. Bạch Thủy Ương nhìn cô mìm cười, vẫn yếu ớt như vậy rồi chậm rãi vươn cánh tau về phía Giang Noãn Đông, những ngón tay mảnh mai xòe ra, giống như muốn dắt tay cô bước qua.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cá Kèo về bài viết trên: lan trần
     
Có bài mới 18.10.2014, 17:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 08.07.2014, 17:48
Bài viết: 349
Được thanks: 1072 lần
Điểm: 11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Phép Màu - Lâu Doanh Doanh - Điểm: 11
Chương 2

Dường như có một lực hấp dẫn nào đó từ cánh tay cô gái ấy làm người ta không thể khống chế, Giang Noãn Đông cảm thấy thân thể đang bay nhè nhẹ của mình đang bị hút lại, chậm rãi hướng đến gần giường bệnh, càng lúc càng gần dù có muốn vùng vẫy thoát ra cũng không thể được, cùng lúc đó cánh tay của Bạch Thủy Ương đã lập tức vươn đến, lực hút cũng thêm mạnh mẽ như một cơn lốc xoáy,chỉ trong nháy mắt cô đã bị kéo vào một đường hầm tối tăm chật chội.

Ngày thứ ba sau tai nạn, Thẩm Tương Tường vẫn như mọi khi sau khi kết thúc công việc thì đến bệnh viện, thay cho vợ chồng Thẩm Tín Hùng, dặn dò bọn họ chịu khó nghỉ ngơi, rồi lại một mình trong phòng bệnh trống trải một mình làm nốt công việc chưa xong.

Trong mông lung Bạch Thủy Ương chậm rãi mở mắt, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt là màu trắng của trần nhà.

Đây là đâu? Cô nhìn xung quanh căn phòng lạ lẫm, sao mình lại ở đây?

Cơ thể vẫn hơi khó cử động, Bạch Thủy Ương phải dùng khá nhiều sức lực mới có thể quay đầu nhìn về phía bên kia, dường như không hề bị cô ảnh hưởng,dưới ánh đèn trên người đàn ông cao lớn vẫn ngồi trên sofa, ngọn đèn mờ nhạt chiếu lên một bên khuôn mặt, phản chiếu lên ngũ quan anh tuấn, có nhìn thế nào cũng đều cảm thấy thật đẹp.

Cô dường như tìm được cảm giác rất quen thuộc trên khuôn mặt người đàn ông này, đột nhiên cô cảm thấy thật an tâm trong căn phòng xa lạ này.

Dường như cảm giác được mình đang bị nhìn chăm chú, Thẩm TươngTường quay đầu lại phía giường bệnh lại không ngờ lại vừa vặn đựng phải ánh mắt của Bạch Thủy Ương.

Cô ấy đã tỉnh? Thẩm Tương Tường không nghĩ tới Bạch Thủy Ương sẽ tỉnh lại vào lúc này, ngay cả chính hắn cũng cảm thấy ngơ ngẩn cả người.

Bạch Thủy Ương cũng không biết bộ dạng của mình bây giờ ra sao, nhưng ánh mặt của Thẩm Tương Tương làm cô thấy thật thẹn thùng, không biết phải làm thế nào chỉ đành ngượng ngùng cười với hắn.

Lần này Thẩm Tương Tường triệt để ngây dại!

Bạch Thủy Ương có một khuôn mặt trái xoan điển hình, cằm nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhán xinh tươi như hoa đào, sau khi tỉnh dậy sác mặt có dù có hơi nhợt nhạt, nhưng làn da vẫn trắng nõn mịn màng như nước.

Ngày thường Bạch Thủy Ương đều thích trang điểm đậm, tôn lên vẻ đạp diễm lễ kiêu sa, nhưng lúc này lại tươi cười như một đóa hoa sen dịu dàng mà lại có chút ngượng ngùng thật là không giống bình thường chút nào, cứ như vậy khuôn mặt với nụ cười thanh khiết cùng với vẻ thẹn thùng đã in sâu vào long Thẩm Tương Tường.

Bỗng tập tư liệu vì trượt tay mà rôi xuống đất, hắn cúi người xuống nhặt lên để che dấu thoáng ngượng ngùng vừa hiện lên trên khuôn mặt.

Thật đáng chết, rõ ràng trong long cô ta đẫ yêu kẻ khác, hắn việc gì mà cúi xuống để tránh ánh mắt tươi cười đó. Nghĩ đến đây Thẩm Tương Tường lại ngay lập tức khôi phục bộ mặt lạnh lùng không lộ chút cảm xúc, lạnh lẽo như băng thậm chí còn gây cho người khác chút sợ hãi.

Hắn đi đến, ấn vào cái nút ở đầu giường rồi hỏi: “Đã tỉnh rồi sao?”

Tiếng nói trầm thấp nhẹ nhàng, khuôn mặt tuấn dật rất quen thuộc, nhưng tại sao trong đầu cô lại trống rỗng, cái gì cũng không thể nhớ ra.

Nhưng theo tình hình hiện tại, thì chính mình cùng người đàn ông này chắc chắn là có quan hệ đi?

Cô mở trừng mắt nhìn, đôi môi có chút khô ráp, ngại ngừng hỏi: “Anh là ai?”

Cơ thể Thẩm Tương Tường có chút cứng lại, khuôn mặt vẫn vô cảm như trước tiến đến ngồi xuống chiếc ghế tựa bên giường, trầm mặc chờ các bác sĩ đến.

Khi bác sĩ vừa đi đến, Thẩm Tương Tường liền nói nhỏ với bác sĩ: “Cô ấy mất trí nhớ”

Bác sĩ gật đầu với hắn, sau đó khi cô còn kịp phản ứng lại, thì đã thấy bọn họ đã hối hả lên lên xuống xuống, ra ra vào vào làm tất cả các loại kiểm tra trên người mình, rồi hỏi cô các loại vấn đề như là cô là ai, tên là gì, bao nhiêu tuổi, cha mẹ tên gì…

Nhưng trong đầu cô hoàn toàn trống rỗng chẳng trả lời được câu nào, mỗi khi không trả lời được cô đều liếc sang một bên nhìn Thẩm Tương Tường mỗi lần như vậy cô dường như lấy được lại cảm giác yên tâm, thế giới này đối với cô hoàn toàn xa lạ, người quen thuộc duy nhất cũng chỉ có hắn.

Tuy rằng đã tỉnh lại từ sau giấc ngủ dài, nhưng cô vẫn cảm thấy vô cùng mệt mỏi, lúc các bác sĩ còn đang còn tất bất báo cáo với tên đàn ông mặt lạnh đang đứng ở một bên, mí mắt cô đã bắt đầu trĩu xuống.

“Anh Thẩm, nguyên nhân sản sinh hiện tượng này là do di chứng của vụ tai nạn đã làm cho thần kinh của cô Thẩm phải chịu một áp lực rất lớn, thế nên cô ấy phải tự khóa lại trí nhớ để bảo bản thân”

Tai nạn giao thông, cô đã ra tai nạn giao thông? Bỗng nhiên cô cảm thấy có chút bi thương trong lòng.

Cô Thẩm mà họ đang nói tới là mình sao? Bạch Thủy Ương lại chậm rãi đi vào giấc ngủ.

Sang ngày thứ hai, sau khi lại tỉnh lại, vừa mở mắt ra đã thấy trước mắt là một cặp vợ chồng lớn tuổi, người đàn ông có chút nghiêm túc, nhưng trên khuôn mặt người phụ nữ thì lại tràn đâỳ lo lắng, đến khi thấy cô từ từ mở mắt ra, trên mặt hai vợ chồng lập tức phảng phất niềm vui sướng.

“Thủy Ương, là mẹ đây, con tỉnh lại rồi, thật tốt quá, !” Tuy rằng đã nghe Thẩm Tương Tường và bác sĩ nói về việc con mình bị mất trí nhớ, nhưng Bạch phu nhân vẫn không thể tin đứa con gái mình đã mạng thai mười tháng, nuôi dưỡng hơn hai mươi năm trời giờ lại quên mất mình.

Thủy Ương, đây là tên của cô sao?

Thủy Ương nhìn người phụ nữ đang kích động mà không biết làm gì cho phải, muốn an ủi nhưng lại không hiểu được chuyện gì, cô đành bất lực nhìn hai người họ.

Nhìn thần sắc xa lạ của con gái, Bạch Tín Hùng chỉ còn biết lặng lẽ thở dài, trấn an cảm xúc của vợ,” Đừng kích động, con bé vừa mới tỉnh lại, mình cùng con từ từ chuyện không chừng nó có thể nhớ ra”

Bach Thủy Ương nhìn Bạch Tín Hùng một cách đầy cảm kích rồi cười với ông một tiếng coi như cảm ơn, tuy rằng không biết ông là ai, nhưng cô cảm thấy hai người này chác chắn không phải người xấu, bởi ánh mắt họ nhìn cô thật hiền từ.

Cứ như vậy, Bạch phu nhân sau khi ổn định cảm xúc liền ngồi một bên cùng Bach Thủy Ương nói rất nhiều rất nhiều chuyện.

Cô đã biết tên mình là Bạch Thủy Ương, tuy rằng cảm thấy vô cùng xa lạ, nhưng họ đều khẳng định đây là tên của cô.

Người đàn ông nghiêm túc này là ba cô, người phụ nữ này là mẹ cô, còn người đàn ông đẹp trai mà tối hôm qua nhìn thấy kia chính là chồng cô Thẩm Tương Tường.

Thẩm Tương Tường, Thẩm Tương Tường…. Cô lặp đi lặp lại để có thể nhớ rõ cái tên này trong đầu.

Trong vụ tai nạn lần này, Bạch Thủy Ương bị mất đi trí nhớ nhưng khi cô hỏi đến nguyên nhân vì sao mình lại xảy ra tai nạn, thì lại cảm giác được không khí trong phòng dường như ngưng đọng, nét mặt ba mẹ cô có chút cứng ngắc, không ai chịu trả lời câu hỏi của cô.

Sau bữa cơm tối, người đàn ông đem lại cho cô cảm giác vô cùng quen thuộc tối hôm qua lại đến, cô thấy anh ta gọi ba mẹ của mình là ba mẹ, còn rất lễ phép mời bọn họ về nghỉ ngơi, còn mình thì ở lại chăm sóc cô.

Chăm sóc của Thẩm Tương Tường đơn giản là ngồi một bên làm việc, cứ khoảng nửa tiếng lại hỏi cô có đói bụng không, có khát nước không.

Bạch Thủy Ương nhàm chán chẳng biết làm gì chỉ đành nằm trên giường chăm chú nhìn trần nhà, chỉ hận là không thể từ đó mà nhớ ra cái gì, chỉ vì ban ngày đã ngủ quá nhiều đến nỗi mà bây giờ không tài nào mà ngủ được.

Cô nhìn đông nhìn tây, ánh mắt cuối cùng vẫn là dừng trên người đàn ông đang nghiêm túc ngồi bên đó.

Thẩm Tương Tường cảm thấy rất rõ nét ánh mắt của cô, liền ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn cô một cái rồi hỏi: “Có đói bụng không, hay là khát nước?”

Lại là hai câu này, cô bất đắc dĩ chép chép miệng, chẳng lẽ hắn không biết nói gì khác hay sao?

Cuối cùng vẫn là cô không nhịn được mà phá vỡ sự yên tĩnh “Tôi thực sự tên là Bạch Thủy Ương à?”

Thẩm Tương Tường thẩm chí còn chẳng thèm ngẩng đầu lên, chỉ ừ một tiếng coi như câu trả lời.

Cô cũng chẳng cảm thấy có gì mất hứng, ngược lại lại còn cảm thấy như nhận được nguồn cổ vũ to lớn,liền bắt đầu cùng hắn nói chuyện phiếm, “Tôi cảm thấy đây hình như không phải tên mình, dù sao cũng cảm thấy chẳng quen tí nào, nếu bây giờ tự nhiên có ai gọi tôi bằng tên này chắc tôi cũng không biết là họ gọi mình mất”

Biết là Thẩm Tương Tương vẫn đang nghe mình nói chuyện, cô cúi đầu cắn cắn ngón tay làm ra vẻ rất tủi thân, chính bản thân mình tự nhiên lại bị gọi bằng một cái tên hoàn toàn xa lạ, nhưng một chút trí nhớ cũng không có, ngay cả quyền lơi phản bác cũng không có.

“Thủy Ương.”

“Hả?” Cô ngẩng đầu về phía Thẩm Tương Tường hỏi lại.

Hắn liếc nhìn cô một cái trong mắt có mang theo ý cười như muốn cười nhạo câu nói vừa rồi, xem đi xem đi, vừa rồi có người còn không biết tên mình là gì cơ đấy.

Mặt Bạch Thủy Ương lập tức đỏ bừng, cảm thấy chắc chắn rằng tên đàn ông mặt lạnh này rõ ràng đang chơi xấu mình “Anh……..Anh không tính a, …….Dù sao thì anh cũng không tính”.

Trong lòng cô nghĩ rằng, bất luận là anh ta có gọi cô là gì, thì cô đều đáp lại.

Cũng may là Thẩm Tương Tường không tiếp tục theo đuổi đề tài này, mà vẫn yên lặng nghe cô thao thao bất tuyệt biệu đạt nỗi sợ hãi của mình.

“Haizzz… tuy rằng ba mẹ đối xử với tôi rất thân thiết, nhưng thực sự tôi không tìm thấy có chút cảm giác quen thuộc nào trên người bọn họ, anh nói xem có phải tôi quá bất hiếu không? tự nhiên lại quên mất ba mẹ mình rồi khiến cho bọn họ lo lắng, họ nói tôi mất trí nhớ là do tai nạn giao thông, nhưng khi tôi hỏi nguyên nhan tại sao thì không ai chịu nói cả”

Cô cứ thế mà oán trách một cách hồn nhiên, mà không để ý rằng Thẩm Tương Tường đang cứng đờ người vì lời nói của mình.

“Thế còn em? Em muốn biết nguyên nhân xảy ra tai nạn của mình sao?” Thẩm Tương Tường đột nhiên xen vào một câu, nhưng vẫn cúi đầu xem tài liệu không chịu ngẩng đầu lên.

Bạch Thủy Ương cau mày nghĩ nghĩ rồi lắc đầu, “Thôi bỏ đi, bọn họ đã không muốn nói chắc vì có chút không vui khi nhớ lại, nếu đã quên thì chắc đó cũng là những chuyện không quan trọng, vừa không vui vẻ vừa không quan trọng, thì tại sao lại phải nhớ lại để tự làm khổ mình? Tôi cảm thấy như bây giờ rất tốt, tuy rằng cái gì cũng xa lạ, nhưng lại nhìn cái gì cũng có cảm giác tươi mới, có thể có cơ hội thứ hai khám phá thế giới, tôi thật sự rất cao hứng”.

Cô chịu trách nhiệm nói, hắn chịu trách nhiệm nghe, thỉnh thoảng hắn lại chen vào hỏi mấy vấn đề, cuộc hàn huyên bằng phương thức kì quái cứ thế tiếp tục đến rất lâu sau đó.

Cuối cùng vẫn là Bạch Thủy Ương không chịu nổi nữa liền bắt đầu ngáp, lúc này Thẩm Tương Tường mới buông tập tài liệu xuống, đi đến bên giường kéo chăn đắp lên cho cô, “Ngủ đi, ngày mai còn có kiểm tra”.

Cô vừa dụi mắt vừa gật đầu, mơ mơ màng màng bắt lấy bàn tay hắn, cười với hắn một điệu cười ngây ngô “Nhưng đối với anh, tôi cảm thấy rất quen thuộc.” Nói xong câu đó Bạch Thủy ương lúc này mới an tâm đi vào giấc ngủ.

Đối với hắn rất quen thuộc? Bạch Thủy Ương này kết hôn với hắn đã hai năm nhưng nói chuyện với chồng cũng không quá mười câu tự nhiên lại cảm thấy hắn rất quen thuộc? Thẩm Tương Tường bỗng nhiên cảm thấy thập phần buồn cười.

Ánh mắt hắn nhìn về phía bàn tay mình, trên tay dường như vẫn còn dư âm cái nắm tay cửa cô vừa rồi, có chút nóng rực, hơi ấm kia theo làm da truyền thẳng đến trái tim.

Hắn chưa từng thấy trên khuôn mặt Bạch Thủy Ương nét tươi cười trẻ con như vậy, trong kí ức của hắn cô luôn diễm lệ, tự tin, có chủ kiến, là điển hình của người sùng bái chủ nghĩa nữ quyền thời đại mới, chỉ vì quan hệ hôn nhân mới chịu cười nhạt với hắn, nhưng tối nay Bạch Thủy Ương lại dường như biến thành một cô bé mười mấy tuổi, có chút ngốc ngếch cũng có chút đáng yêu.

Thẩm Tương Tường lẳng lặng chăm chú nhìn khuôn mắt ngủ say của Bach Thủy Ương, hắn đột nhiên không thể nhìn thấu được cô gái này, không phải cô ta yêu Lưu Thanh Chu đến mức không thể dứt ra được sao? Thậm chí còn tình nguyện hy sinh sinh mệnh trẻ tuổi của mình để tự sát theo hắn sao? Bây giờ lại nói mất trí nhớ một cách dễ dàng như vậy, bảo quên là quên ngay, lại còn nói với hắn cái gì quen thuộc với không quen thuộc.

Nếu hiện tại có một chiếc gương trước mặt, nhất định hắn sẽ thấy trong đó là một kẻ đang tức giận, một tên đàn ông đang tức giận với chính bản thân mình, một kẻ vì bị trêu trọc mà căm giận bản thân.

Bạch Thủy Ương, rốt cuộc em coi tôi là cái gì?

Ngoại trừ vết thương trên trán ra, trên người Bach Thủy Ương cũng không có vết thường nào khác, vì thế mà sau khi tỉnh lại thể lực cô liền khôi phục một cách nhanh chóng.

Bệnh viện này tuy thoải máy nhưng lại vô cùng nhàm chán, mỗi này được ăn ngon ngủ ngon, bác sĩ đến giờ đều đến kiểm tra rồi hỏi cô vài vấn đề đơn giản, có những thứ đơn giản đến mức ngay cả trẻ ba tuổi cũng có thể trả lời.

Cô là mất trí nhớ, không phải thiểu năng a …………!

Ngoài việc mỗi ngày cùng ba mẹ nói chuyện phiếm, Bach Thủy Ương mỗi ngày đều tự mình đến vườn hoa bệnh viện tản bộ, tận hưởng ánh nắng mặt trời, cảm giác thoải mái như vậy giống như đã rất lâu rồi cô mới cảm nhận lại.

Bạch Thủy Ương mong chờ nhất trong ngày chính là lúc trước khi đi ngủ, từ khi cô tỉnh lại thì có thể tự do đi lại, nhưng Thẩm Tương Tường lại không đến thường xuyên như trước kia, mẹ cô nói hắn đang bận chuyện công ty, nhưng bất kể Thẩm Tương Tương bận đến đâu, mỗi ngày trước lúc đi ngủ cố đều sẽ thấy hắn, nghiêm chỉnh trong bộ âu phục, cặp đựng tài liệu màu đen, tóc tai chải chuốt tỉ mỉ, tất cả đều là phong cách trang phục của hắn.

Hắn lại ngồi ben cạnh giường đọc tài liệu, cô thì kể lại những chuyện xảy ra trong ngày, ngay cả lúc chuyện phiếm người đàn ông này cũng đều nghiêm túc đến đáng sợ.

Không biết tại sao, cô cảm thấy hắn chắc chắn không phải người như vậy, nhưng không phải như vậy thì hắn có bộ dạng như thế nào?

Bạnh Thủy Ương lau khô khuôn mặt ướt nhẹp, treo khăn bông lên rồi đến trước gương bắt đầu công trình trước khi đi ngủ của mình, lần đầu nhìn thấy đống chai chai lọ lọ trước mắt làm cô sốc đến mức không thể khép nổi miệng vào, nhiều như vậy….., một người dùng khi nào mới hết a ?

Đã thế mẹ cô còn nói đây chỉ là một phần trong số những thứ cô dùng bình thường, ở nhà vẫn còn nhiều.

Còn nhiều ? Cô không thể tưởng tượng nổi là như thế nào, còn người không phải chỉ có một khuôn mặt thôi sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cá Kèo về bài viết trên: hh09, lan trần
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, bé mèo da ngăm, Kaelynn, kinhvanhoalk, Landien11, Meean, Nhók_loli, ranchiyeuconan, sukate, tunhien12 và 195 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.