Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 

Khó có được tình yêu trọn vẹn - Sư Tiểu Trát

 
Có bài mới 24.09.2014, 17:31
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 52800 lần
Điểm: 9.68
Có bài mới [Hiện đại] Khó có được tình yêu trọn vẹn - Sư Tiểu Trát - Điểm: 5
images

KHÓ CÓ ĐƯỢC TÌNH YÊU TRỌN VẸN

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Converter: lil_ruby

Edit: condadieu

Nguồn: https://condadieu.wordpress.com




Giới thiệu:

Một câu giới thiệu vắn tắt: Thật sự rất khó để kiếm được một người em yêu, mà người ấy cũng yêu em. Đấy là một loại hạnh phúc đơn thuần mà đáng quý.

……

Trang x giới thiệu vắn tắt: Tình yêu bắt đầu từ một ánh nhìn, tình yêu kết thúc là trời xanh vô tận.

Người đàn ông này vừa chính lại vừa tà,  cô muốn chinh phục anh ta.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: orchid1912
     

Có bài mới 24.09.2014, 17:33
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 52800 lần
Điểm: 9.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khó có được tình yêu trọn vẹn - Sư Tiểu Trát - Điểm: 11
CHƯƠNG 1

Khoảnh khắc Mục Táp nhìn thấy Tống Vực, cô cảm thấy người thật so với nhân vật cô được nghe qua những lời đồn đãi, không phải chỉ khác biệt một chút.

Anh ta rất cao, là người đàn ông cao nhất Mục Táp từng gặp qua. Ăn mặc mộc mạc, giản dị, phía trên là chiếc áo sơ mi trắng phối với dây đai cùng màu, cổ tay áo vén lên khoảng một tấc, thẳng thớm sạch sẽ không tí nếp nhăn, phía dưới là quần tây màu đen. Gương mặt mang mắt kính đen, tay trái xách theo đồ vật cũng màu đen nốt, là túi đựng máy tính có kiểu dáng đơn giản và thời thượng, tay phải nhét trong túi quần. Bộ dáng ngọc thụ lâm phong, khí chất lạnh lùng.

Bắt đầu vào xuân, bên ngoài mưa phùn rơi rả rích, nhiệt độ chỉ có 11 độ, anh ta ăn mặc như vậy, quả thực hơi thiếu vải…… Mục Táp đang say sưa đánh giá, anh ta đã nghiêng thân đi đến, vươn tay phải muốn bắt tay với cô, cô hơi thất thần trong giây lát, rồi tức thời vươn tay tiếp đón.

Lúc bắt tay, Mục Táp kinh ngạc vì nhiệt độ của lòng bàn tay anh ta, nóng hầm hập, so với chiếc áo bành tô cô đang mặc, so với hai ly cà phê nóng cô vừa uống, còn nóng hơn. Sức lực bắt tay của anh ta  rất lớn, thế nhưng, lại cho cô ảo giác, bản thân cô được coi trọng.

“Mục Táp?” Mọi cảm xúc trong ánh mắt anh ta đều được che khuất sau mắt kính đen, chỉ có đôi môi hơi nhúc nhích.

“Vâng, em là Mục Táp.” Cô mỉm cười, ngẫm nghĩ và bổ sung thêm câu chào hỏi quen thuộc: “Rất hân hạnh được quen biết anh.”

Anh ta cong cong khóe miệng, nụ cười như thể mặt hồ gợn sóng, rất nhạt và rất ngắn. Anh ta kiểm soát lễ nghi giao tiếp khá tốt, vừa đủ, không thừa cũng không thiếu.

Từ lầu một của sân bay đi xuống đại sảnh, bên ngoài đã có xe chờ sẵn bọn họ. Dọc đường đi, hai người chỉ nói với nhau một câu, là Mục Táp chủ động hỏi anh ta:“Anh cao bao nhiêu thế?”

Cô cực kì tò mò về vấn đề này, mỗi lần nhìn anh ta đều phải ngước mặt lên, cổ vừa đau vừa mỏi.

“Một mét tám chín.” Anh ta nhanh nhảu trả lời, và hỏi lại chiều cao của cô.

“Một mét sáu lăm.”

Sau đó, hai người chẳng còn gì để trao đổi.

Ngồi trên xe, Tống Vực tháo mắt kính xuống, mở laptop ra, hai tay gõ liến thoắng trên bàn phím. Hai tay Mục Táp đặt trên đầu gối, nghiêng đầu nhìn anh ta. Tống Vực lặng thinh, để mặc cô ngắm nghía, không để ý đến ánh mắt hiếu kì của cô, anh ta tựa hồ đã đi vào “cảnh giới” của công việc, hoàn toàn tập trung cao độ.

Không thể không thừa nhận, anh ta có vẻ ngoài thuộc hàng thượng phẩm bậc nhất. Mặt mày, mũi, đôi môi đều như bức tranh được vẽ theo lối miêu tả tinh tế, bộ phận xuất sắc hợp thành tổng thể hoãn mỹ có tác dụng “bồi bổ” mắt người nhìn.

Mục Táp thật sự muốn soi mói, tìm ra vài điểm thiếu sót trên gương mặt kia, chỉ có sắc môi nhạt, nhạt đến mức không tí huyết sắc, và còn…hai quầng thâm màu xanh tím dưới mí mắt, xem ra anh ta không được nghỉ ngơi tốt.

Bỗng nhiên, anh ta nhìn vào màn hình, cất tiếng cười trầm thấp, một bàn tay mò tìm gói thuốc lá, rồi bất chợt nhớ trong xe có sự hiện diện của một cô gái, anh ta bèn đặt gói thuốc vào chỗ cũ, chuyển sang vặn mở nắp chai nước khoáng của mình, uống một ngụm.

“Muốn uống nước không?” Giọng nói của anh ta tựa như tiếng mưa xuân rơi, êm dịu và lành lạnh.

“Không cần.” Mục Táp mỉm cười, bàn tay nhét trong túi đã xuất mồ hôi lạnh.

Cô thừa nhận, bản thân có chút khẩn trương căng thẳng, bởi cô ý thức được chuyện hệ trọng, Tống Vực không phải là người đàn ông dễ sống chung.

Mấy năm nay, cô tiếp xúc với không ít người, người nào dễ dàng ở chung, người nào khó chung đụng, chỉ cần dựa vào một ánh mắt, một nụ cười, thậm chí là một động tác nhếch mày của đối phương, là cô có thể đoán biết được.

Kinh ngiệm của bản thân mách bảo, Tống Vực không phải là lựa chọn tốt để  cô gắn bó cuộc đời. Là trực giác của cô? Hay cô vẫn bị ảnh hưởng bởi những lời đồn đãi về anh ta?

Câu chuyện về Tống Vực được ví như một truyền kì. Khi mười lăm tuổi, anh ta đã thi đỗ vào trường đại học danh giá nhất cả nước, mười chín tuổi đứng ra thành lập công ty internet AME, là  CEO trẻ tuổi nhất trong lịch sử. Làm giàu trong một đêm, giá trị của con người tăng gấp trăm lần, tạo ra một sự tăng trưởng vượt bậc. Đáng tiếc, mặc dù anh ta là thiên tài nhưng vẫn là một Thiên chi kiêu tử*, vì hăng hái quá mức, đâm ra bị sảy chân, “chết non” ở tuổi hai mươi ba. Vì gây trọng thương cho người khác, anh ta phải “ăn cơm tù” hai năm. Sau khi ra tù, anh ta nghỉ ngơi khoảng nửa năm, rồi đi Luân Đôn học khóa quản lí hành chính, sau này làm việc trong công ty đầu tư và quản lí ở Luân Đôn, mãi cho đến giờ mới về nước.

* Thiên chi kiêu tử [天之骄子]: Con cưng: Đứa con được cha mẹ cưng chiều quá sinh kiêu. Đứa con cưng của ông trời. Vốn ý chỉ tộc người Hồ hùng mạnh ở phương Bắc, sau lại chỉ đứa con do được cha mẹ cưng chiều quá mà sinh hư. (Theo Baidu.com)

Đúng vậy, anh ta là truyền kì, và còn…gia tộc của anh ta nữa.

Là con cháu của công thần khai quốc, tương môn hổ tử*, đây là những nhận xét ban đầu của mọi người về anh ta.

*Tương môn hổ tử: Dùng để hình dung một người có thành tích xuất sắc, và còn có thêm sự hậu thuẫn, ủng hộ của gia đình có tiếng trong lịch sử.

Về sau lại dần biến thành, là thằng con bất hiếu,  kẻ lông bông và ngông cuồng, có khuynh hướng bạo lực, giới tính không rõ…..

Trước kia chỉ được nghe qua tai, bây giờ, người thật cách cô chưa đầy một thước, quả thực khiến cô hơi áp lực.

Mục Táp nghiêng đầu, phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ nhằm phân tán lực chú ý, có điều, dáng vẻ thanh nhã, sườn mặt tuyệt mỹ của ai kia vẫn thấp thoáng ẩn hiện trên mặt kính cửa, đôi mắt cô vẫn luyến tiếc nhìn ngắm.

Bất giác nhớ tới ấn tượng của cô với anh ta trong một tiết mục hỏi đáp trên truyền hình. Lúc ấy, người dẫn chương trình hỏi anh ta: Sự thành công quá sớm, có tài năng hiếm thấy, cộng thêm khối tài sản khổng lồ đem đến cho anh cảm thụ gì?

Câu trả lời của anh ta thật đáng đánh đòn, ý tứ là, tôi không rõ lắm, bất tri bất giác đi đến con đường này, cũng chưa kịp suy nghĩ nhiều. Còn về tài sản, từ trước tới giờ, cái tôi không thiếu nhất chính là tiền bạc, vì thế, cũng không có cảm thụ gì đặc biệt.

Bên dưới khán đài lập tức vang lên những tiếng cười pha lẫn nhiều sắc thái, có người hâm mộ, có người nghi ngờ, có kẻ trào phúng, cũng có kẻ khinh thường.

Còn anh ta vẫn điềm nhiên ngồi trên khán đài, âu phục thẳng thớm, hai tay thoải mái đặt trên đùi, bỏ ngoài tai những tiếng cười kia, cả người thong dong, đủng đỉnh.

Tống Vực không về nhà, mà đi đến nơi anh ta đã chọn lựa trước, là một khách sạn năm sao.

Mục Táp theo anh ta đi lên, giúp anh ta sắp xếp lại hành lí, tất nhiên trước đó, cô đã lễ phép hỏi ý: Em giúp anh sắp xếp lại hành lí được không?

“Được thôi, em mở ra đi, mật mã là xxxxxx.” Anh ta không để ý những tiếng động xung quanh, ngay cả giày cũng không mang, trực tiếp đi chân trần trên tấm thảm nhung.

Mật mã là sinh nhật của anh ta.

Đương cúi đầu sắp xếp hành lí, anh ta bất ngờ đưa tách trà nóng, cô lập tức ngẩng lên, lịch sự nói cảm ơn, tiếp nhận tách trà, nhấp một ngụm, là Hồng Trà không bỏ đường, vị đắng nghét.

TỐng Vực ngồi xuống giường, hai tay khoanh trước ngực, nghiêng người về trước, duỗi đôi chân dài, cúi đầu đánh giá Mục Táp.

Cô mặc chiếc áo lông cừu màu xanh tím, trên cổ đeo sợi dây chuyền bạc, mái tóc dài, xõa tự nhiên xuống hai bên bả vai. Hai bàn tay trắng trẻo sạch sẽ, lưu loát giúp anh ta xếp quần áo gọn gàng. Thoạt nhìn, cô là người hiền lành và tốt bụng.

“Em đói chưa?” Anh ta cười hỏi.

“Hơi hơi.” Mục Táp nói thật.

“Muốn ăn gì nào? Khách sạn có cơm Trung, cơm Tây, cơm Thái, đồ ăn Ấn Độ, cái gì cũng có.”

“Vậy có món cơm cà ri gà không ạ?”

“Ắt hẳn không thành vấn đề.” Anh ta nghĩ nghĩ, đứng dậy đi gọi điện cho phục vụ, kêu một phần cơm cà ri gà và một phần cơm xào hải sản. Gọi cơm xong, anh ta trầm ngâm một lát, rồi gọi thêm cho cô phần tráng miệng bằng bánh pudding và ly trà sữa.

Không bao lâu sau, bữa tối được dọn lên, món cà ri gà có màu vàng sáng đậm, nước sốt sóng sánh đậm đặc, thoạt nhìn khiến người ta nhỏ dãi.

Hai người ngồi đối diện, cùng dùng bữa tối, Tống Vực chuyển phần bánh pudding và ly trà sữa đến trước mặt Mục Táp.

“Cám ơn.”

Anh ta nhếch khóe miệng, khẽ cười không nói.

Vốn dĩ cô muốn tìm vài chủ đề để tán gẫu, nhưng anh ta liên tục tiếp điện thoại, còn vô cùng nghiêm túc bàn chuyện công việc với đối phương bên kia, cô đành từ bỏ chủ ý.

Khi cô ăn xong, anh ta vẫn còn nói chuyện điện thoại, phần cơm xào hải sản chỉ mới vơi đi một nửa. Cơm canh đã sớm nguội lạnh, những hạt cơm sền sệt quyện vào một chỗ. Anh ta vừa bàn chuyện vừa cầm thìa đảo lung tung trên đĩa cơm, khiến đĩa cơm trông cực kì….tệ hại.

Nói chuyện điện thoại xong, anh ta không hề đụng đến đĩa cơm nữa.

Thời gian lặng yên tịnh tiến đến bảy giờ tối.

“Em ở lại qua đêm đi.” Ngữ khí của anh ta rất tự nhiên, dứt lời, bèn xoay người lấy cái gạt tàn thuốc trên bàn.

Mục Táp đang uống nước, xém phun hết ra miệng, bị sặc phải ho khan hai tiếng.

Anh ta bật cười trước phản ứng của cô, tiếng cười thật trầm thấp, sau đó anh ta từ từ thu lại nụ cười, nếp nhăn nơi khóe mắt dần biến mất theo nụ cười, anh ta ngẫm nghĩ và nói:“Đừng khẩn trương, tôi sẽ không làm chuyện quá đáng.”

“Em chưa chuẩn bị tốt.” Cô ăn ngay nói thật, cho dù bọn họ đã quyết định tiến vào mối quan hệ kia, và đây cũng là chuyện sớm hoặc muộn. Tuy nhiên, anh ta tự mình quyết định như vậy, khiến cô xấu hổ và sợ hãi, hễ nhìn thấy anh ta, cô sẽ đề phòng theo bản năng.

Anh ta ngồi trên sô pha, nổi bật tay dài chân dài, đôi mắt đen tuyền và thấu suốt, tựa như hai khối đá huyền vũ thời xa xưa. Đôi mắt ấy nhìn sâu vào mắt cô, như thể  khẽ cười, như thể quan sát, như thể đánh giá… thật sự quá khó để nắm bắt.

“Em cảm thấy tôi là người tùy tiện?” Anh ta trầm ngâm một hồi, nhẹ nhàng duỗi đôi chân dài, hỏi một cách nghiêm túc.

“Không phải.” Mục Táp cố áp chế cảm xúc khác thường,“Em chỉ cảm thấy quá nhanh.”

Anh ta gật đầu, với lấy tờ giấy quảng cáo trên mặt bàn, nhìn một lúc rồi gấp đôi tờ giấy, tiếp tục gấp đôi, lại gấp đôi, vừa mải mê gấp đôi vừa nói chuyện với cô:“Đúng rồi, có một số việc tôi cần nói rõ với em. Tôi không phải là kiểu người dễ dàng sinh hoạt chung với người khác, đôi lúc tính tình hơi nóng, sẽ không quan tâm đến cảm xúc hay sắc mặt của bất kì ai cả, cũng sẽ mất bình tĩnh mà mắng chửi, nói tục. Tuy nhiên, những chuyện ấy chỉ xuất hiện trong những tình huống đặc biệt. Còn bình thường, tính tình tôi khá hôn hòa, chỉ cần em không động đến những điểm cố kị của tôi là ổn.”

Anh ta tạm dừng một tẹo, sau tiếp tục:“Nói thẳng ra, tôi cần một người vợ có hiểu biết, em tuyệt đối không thể hành động theo cảm tính. Nếu em thích giận dỗi, tôi cũng không bỏ thời gian để dỗ dành em đâu.”

Mục Táp run người trong vài giây, còn chưa kịp phản ứng, anh ta đã xếp tờ giấy thành hình trái tim, sau móc ra cây bút máy, ngoáy viết trên mặt giấy.

“Nếu em có thể đáp ứng được, chúng ta sẽ lập tức kết hôn.” Anh ta khôi phục lại nụ cười, trở về phong thái của chuyên gia đàm phán,“Tôi sẽ đem một phần bất động sản ở thành H sang tên cho em. Về tiền mừng cưới, em cần bao nhiêu, cứ nói cho tôi biết. Bất luận là con số thế nào, tôi đều đáp ứng được.”

“……” Mục Táp khẽ khàng thở dài, lồng ngực nhoi nhói khó chịu, không biết vì nguyên nhân gì, mà khi trò chuyện với anh ta, cô cảm thấy cực kì bí bách.

Anh ta vẫn mỉm cười, ngữ điệu thản nhiên, giọng nói ôn hòa, nhưng cô cảm giác, có sự lạnh lẽo pha lẫn vào trong đấy.

“Vâng, em đã biết.” Đã đi đến bước này, cô đâu còn tư cách để làm kiêu. Nên cần cái gì, phải trả giá bằng thứ gì, cô phải ngoan ngoan học cách chấp nhận.

Đang nói, điện thoại của anh ta lại đổ chuông, anh ta tiếp điện thoại, đi đến bên giường, chống tay trên cửa sổ và từ tốn nói chuyện.

Mục Táp đứng dậy, đặt ly thủy tinh về chỗ cũ, tầm mắt cô dừng lại ngay chiếc bàn ăn nhỏ, tờ giấy hình trái tim nằm yên trên bàn. Cô tò mò cầm lên nhìn, mặt trên tờ giấy viết tên cô – Mục Táp. Màu mực vẫn chưa khô hẳn, ngón tay cô không cẩn thận chạm vào, mực liền in trên lòng ngón tay.

Nghiêng đầu nhìn anh ta, bóng hình cao lớn in trên vách tường, có vẻ thực xa lạ. Đáy lòng bỗng dội lên nỗi uất ức khó kìm nén, cô phải kết hôn với người đàn ông xa lạ này ư? Cô chỉ vừa ở chung với anh ta trong một buổi chiều đã cảm thấy ngột ngạt, tù túng. Cô nên làm thế nào để thích ứng với hiện thực đây?

Trong nháy mắt, đầu óc mê mang rối loạn, cô lấy tay cốc mạnh vào đầu mình.

“Sao lại tự gõ đầu mình?” Phía sau truyền đến âm thanh đầy từ tính.

“À, không có gì.” Mục Táp giải thích,“Là động tác theo thói quen thôi ạ.”

“Nếu em không có bất kì thắc mắc nào, vậy xem như giữa chúng ta đã đạt được sự nhất trí, đúng không?”.

Mục Táp lặng thinh.

Anh ta đến trước mặt cô, nhoẻn miệng cười, giọng điệu nhẹ tênh: “Mục Táp, Táp Táp (ào ào), âm thanh tiếng gió vi vu, tiếng mưa thì thầm, tên rất hay. Suýt nữa anh quên nói, rất hân hạnh được quen biết em.”

*****

Mục Táp về nhà, nhìn thấy hai mẹ con bà Kiều Tuệ Tuệ ngồi tâm sự trong phòng khách.

Mục Kiều quấn lấy Kiều Tuệ Tuệ, huyên thuyên đủ chuyện.

“Đã về?” Thấy Mục Táp, Kiều Tuệ Tuệ cười nói,“Trong bếp có canh hạt sen nấu nấm nhĩ, con muốn ăn một bát không?”

“Dạ không, con không đói bụng.” Mục Táp lắc đầu.

“Chị, Tống Vực là người thế nào?” Mục Kiều hồn nhiên hỏi,“Có giống với lời đồn không chị, cả người tràn ngập hơi thở tàn bạo, có khuynh hướng bạo lực.”

“Không đâu, anh ấy hoàn toàn bình thường.” Mục Táp lạnh nhạt nhìn thoáng qua Mục Kiều.

Kiều Tuệ Tuệ vỗ đầu Mục Kiều, khẽ khiển trách:“Sao có thể tin vào những lời đồn thất thiệt bên ngoài, con làm ơn vận dụng đầu óc được không, Tống gia là danh gia vọng tộc, Tống Vực từ nhỏ được coi là thần đồng, mười lăm tuổi thi đỗ đại học, mười chín tuổi trở thành chủ một công ty, là nhân vật kiệt xuất hiếm thấy.”

“Vâng.” Mục Kiều thè lưỡi, gật gật đầu.

“Con xin phép về phòng trước.” Mục Táp mang theo túi xách, đi lên lầu. Giờ phút này, cô không hề có hứng thú cùng họ nói về Tống Vực, không có sức lực theo hầu sở thích ngồi lê đôi mách của họ.

Chờ đến khi bóng dáng Mục Táp biến mất nơi góc rẽ  cầu thang, Mục Kiều liền cong khóe miệng, lôi kéo cánh tay Kiều Tuệ Tuệ, nũng nịu:“Mẹ, có phải chị ấy giận con không?”

Kiều Tuệ Tuệ thở dài thườn thượt, lấy ngón tay chọc vào đầu con gái:“Con biết vậy thì tốt, sau này nhớ quản mồm miệng cho kĩ, đừng hỏi vớ vẩn nữa.”

“Con chỉ tò mò thôi mà.”

Ban đầu, người phải gả cho Tống Vực là Mục Kiều, nhưng cô ta lại sống chết phản đối.

Tin đồn về Tống Vực chất đầy như núi, trong đó có rất nhiều thứ khiến cô ta hoảng sợ. Người ta nói anh ta là kẻ cuồng vọng, tình tình bất định, khi tốt khi xấu, rất khó ở chung. Đặc biệt, còn có khuynh hướng bạo lực, năm đó đánh người gây thương tích đến mức nội tạng xuất huyết, thiếu chút nữa đã xảy ra tai nạn chết người. Sau đó, anh ta phải vào tù ngồi hai năm. Với cả, mấy năm nay, Tống gia đã bắt đầu sa sút, quyền thế không bằng trước kia, bề ngoài trông cao sang, thực chất, chỉ còn cái thùng rỗng…..Mục Kiều bị dọa, sợ chết khiếp , nháo khóc ầm ĩ, thúc ép bố mẹ phải hủy bỏ cuộc hôn nhân này.

Thế nhưng, Mục Chính Khang và Kiều Tuệ Tuệ đã nhận tiền cưới của Tống gia, và đổ toàn bộ số tiền vào tài chính của công ty vận tải, chẳng còn dư một đồng, lấy đâu ra tiền đền người ta?

Mục Kiều tràn đầy tủi hổ, nhưng hết cách từ chối, đành phải miễn cưỡng đáp ứng, có điều, cả ngày trốn trong phòng khóc rấm rức đến sưng húp hai mắt. Dẫu sao, từ nhỏ Mục Kiều đã được bố mẹ nâng niu, chiều chuộng, làm sao chịu nổi uất ức, cam tâm tình nguyện gả cho một kẻ không hề quen biết. Hơn nữa, cô ta tự nhận bản thân là người có trình độ, có đẳng cấp nhất định, mà bất đắc dĩ phải trói buộc cuộc đời với tên Tống Vực bệnh hoạn, cô ta cảm thấy không công bằng.

Bên Tống gia vốn có ý định, chờ sau khi Mục Kiều tốt nghiệp sẽ kết hôn ngay với Tống Vực, tranh thủ hai năm sinh một đứa nhỏ, nguyên nhân là do Tống Vực đã bước sang tuổi hai mươi chín. Bà Tống còn cười nói, sinh con khi còn trẻ thì tốt cho sức khỏe người mẹ.

Mọi việc vốn dĩ đang phát triển tốt đẹp theo dự định của mọi người, lại bất ngờ xảy ra sự cố ngoài ý muốn.

Tống Vực còn chưa về nước, mối quan hệ giữa Mục Kiều và Cảnh Chí Sâm đã tiến xa thêm nhiều bước .

Cảnh Chí Sâm là ai? Là nhân vật mới nổi trong ngành quản lí truyền thông, là một trong những nhân tài hùng mạnh của thương giới. Anh ta dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, tay không tranh đấu giành thiên hạ. Trải qua sáu năm phấn đấu, đã thành công tiến vào thị trường, khí thế hừng hực lửa, phát triển như vũ bão. Hiện tại, anh ta là đại gia danh tiếng của thành phố H.

Anh ta chủ động đến Mục gia, tự ra mắt bản thân, thái độ khiêm tốn mà trịnh trọng, chân thành hy vọng Mục Chính Khang và Kiều Tuệ Tuệ có thể tác hợp cho anh ta và Mục Kiều.

Ngày hôm đó, không chỉ Mục Chính Khang và Kiều Tuệ Tuệ cả kinh trợn tròn mắt, ngay cả Mục Táp đứng trên cầu thang cũng thế, tay cô đang cầm ly trà run bần bật, đáy lòng chậm rãi vỡ nát.

“Con sẽ đối xử tốt với Mục Kiều, sẽ yêu thương, trân trọng em ấy, cho em ấy cuộc sống tốt nhất. Tình cảm của con rất chân thành, mong được hai bác đồng ý, và tác thành cho chúng con.” Cảnh Chí Sâm khom thân mình, hành lễ một cái. Khoảnh khắc anh ta ngước mắt, liền giao hòa với ánh mắt của Mục Táp đang đứng trên bậc thang.

Đã nhiều năm qua, Mục Táp mê luyến gương mặt tuấn tú ấy, song trong tích tắc, cô cảm thấy nó cực kì xa lạ.

Mục Chính Khang nghiêm nghị khiển trách Mục Kiều, tỏ ý quyết liệt phản đối, hung hăng cảnh cáo Cảnh Chí Sâm, nhắc nhở anh ta, con gái ông đã có hôn ước. Mục Kiều nghe vậy thì sợ run, nhát gan trốn sau lưng Cảnh Chí Sâm. Thân hình vạm vỡ của Cảnh Chí Sâm mạnh mẽ che mưa, cản gió cho cô ta, anh ta thản nhiên nói một cách đầy kính cẩn:“Bây giờ, tình cảm của chúng con không phải ở giai đoạn mới tìm hiểu hay bắt đầu nắm tay, chúng con đã quen nhau từ trước, và đã có quan hệ sâu sắc. Con phải có trách nhiệm với em ấy.”

Câu nói khiến mong ước của hai vị phụ huynh hoàn toàn vỡ vụn.

Ngón tay cầm ly trà của Mục Táp dần lạnh run, cô lặng thinh nhìn chằm chặp Cảnh Chí Sâm, cho đến khi tầm mắt anh ta lần nữa dừng trên người cô, ánh mắt kia đã lấy lại nét thong dong, trầm tĩnh. Cô không hề tránh né, cứ nhìn anh ta như vậy, dần dần, đáy mắt anh ta xuất hiện tia cảm xúc phức tạp. Anh ta mất tự nhiên ngoảnh mặt đi, bàn tay vỗ nhẹ sau lưng Mục Kiều, ý bảo cô ta đừng sợ, có anh ta ở đây, anh ta sẽ bảo vệ cô ta.

Sau đó, trong nhà diễn ra một phen tranh chấp đầy mưa bão, song Mục Táp không còn tâm trạng để xem kịch vui. Cô xoay người, tay cầm ly trà, đi từng bước nặng trịch lên lầu.

Cô đặt cái ly trên bàn vi tính, tay điều khiển con chuột, bầu trời đầy sao trong màn hình từ từ tán đi, phát ra ánh sáng chói lóa. Trong đầu bất giác hiện ra hình ảnh của một bữa ăn tối, lúc ấy Cảnh Chí Sâm đang có men rượu trong người, bỗng nhiên nắm tay cô, vỗ nhẹ lên đấy. Giọng nói anh ta trầm trầm biểu hiện cơn say đang kéo tới, khóe miệng nhoẻn nụ cười hiền, mang trên người dáng vẻ của một công tử ôn nhuận như ngọc:“Mục Táp, em đối với anh tốt quá. Đợi đến khi em ba mươi tuổi, mà chưa gả cho ai, thì hãy đồng ý gả cho anh nhé.”

“Anh nói thật không ?” Mục Táp cười nói,“Hay là lợi dụng cơn say để trêu chọc em?”

Anh ta khẽ thở dài, tiến tới, ngậm lấy môi cô, dịu dàng mút mát. Đôi mắt anh ta sáng tựa sao trời, cất tiếng cười nhè nhẹ:“Anh đương nhiên rất nghiêm túc.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: gaubeodauhoi, mimeorua83, orchid1912
     
Có bài mới 24.09.2014, 17:34
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 52800 lần
Điểm: 9.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khó có được tình yêu trọn vẹn - Sư Tiểu Trát - Điểm: 11
CHƯƠNG 2

Từ khi nộp đơn xin thôi việc đến lúc được phê chuẩn phải mất hơn nửa tháng trời.

Ngày hôm nay, cầm những vật dụng ra khỏi văn phòng có những lằn ô vuông được nối tiếp nhau, Mục Táp híp mắt nhìn ánh mặt trời treo trên đỉnh đầu. Mặt trời tỏa ra từng vòng ánh nắng rất tròn và rất sáng, phản chiếu trên mặt đất. Hàng cây trước mặt xen lẫn trong những công trình kiến trúc cao chót vót, rợp màu vàng óng của ánh mặt trời, tạo cảm giác thơ mộng mà thiêng liêng.

Sau khi tốt nghiệp, cô liền vào làm ở Duy Cách, dốc sức tận tụy cho công ty của Cảnh Chí Sâm suốt bốn năm. Trong bốn năm này, đếm không xuể những giọt mồ hôi cô đã đổ, đã gặp biết bao uất ức và cũng không thiếu những niềm vui, tiếng cười. Nơi đây chính là giấc mộng thời thiếu nữ của cô, và cũng chính nó đã từng bước chứng kiến sự biến đổi của một cô gái ngây thơ trong sáng thành một kẻ lão luyện, lõi đời.

Xoay người, vẫn lưu luyến cái liếc mắt cuối cùng -

Đôi mắt cô nhìn thẳng tắp lên cửa sổ phòng làm việc của Cảnh Chí Sâm.

Người đàn ông kia vẫn mặc bộ âu phục chỉnh tề như ngày thường, sống lưng ưỡn thẳng, đang đứng trên cao quan sát cô. Gương mặt anh ta giàu cảm xúc, khóe miệng tựa hồ cong thành nét cười ôn hòa, rất có thiện ý. Lúc cô xoay người, ánh mắt hai người liền giao thoa, anh ta bèn giơ cánh tay, vẫy vẫy với cô, ý tứ tạm biệt.

Vẫn là bộ dáng lịch lãm, nhã nhặn như ngọc, hệt như lần đầu gặp gỡ của hai người. Lúc ấy, anh ta vươn bàn tay thon dài, lịch sự nắm tay cô, lực bắt tay vừa phải và mỉm cười:“Hoan nghênh em tới Duy Cách, trở thành thành viên của đại gia đình này.”

Nghe câu nói của anh ta, trái tim cô lỡ một nhịp đập, tuy vẻ mặt vẫn trầm tĩnh nghiêm túc, nhưng thâm tâm cô đã vô thức phát sinh ấn tượng tốt với anh ta.

Bốn năm này, có thể nói cô phấn đấu vì tiền đồ của chính mình, cũng có thể nói cô vì anh ta mà hao tâm tổn trí. Chỉ cần anh ta ném cho cô một nụ cười, một lời khen tặng hoặc đơn giản chỉ là một cái gật đầu thể hiện sự hài lòng, là cô nguyện ý nhảy vào dầu sôi lửa bỏng. Đấy, bạn xem đi, phụ nữ đôi khi thật ngu ngốc.

Còn anh ta? Mọi việc trong cuộc sống đều công thành danh toại, thương trường thăng tiến, tình trường thênh thang. Anh ta hệt như nhà tâm lí học tài ba, có thể nắm giữ suy nghĩ và cảm xúc cô. Anh ta dễ dàng điều khiển tình cảm của cô, luôn giữ nó trong mức độ hạn định, không trực tiếp bóp nát nó, cũng không hoàn toàn đón nhận nó. Những lúc cô tỏ ra mê luyến, anh ta lập tức biểu hiện sự xa cách, ngầm nhắc nhở cô bọn họ chỉ có quan hệ cấp trên cấp dưới. Rồi khi cô nản lòng thoái chí, anh ta lại tỏ vẻ ân cần quan tâm, tốt bụng đưa cho cô ly sữa nóng, ngón tay thon dài cố ý cọ xát vào lòng bàn tay cô, thấp giọng khuyên nhủ: Em vất vả quá, uống ly sữa cho ấm dạ dày nào, nghỉ ngơi tí rồi làm tiếp.

Anh ta giống như con lừa luôn treo lủng lằng củ cải đỏ trước mặt, mãi cho cô hi vọng, nhưng tàn nhẫn không cho cô chạm vào.

Lục Tây Dao – cô bạn tốt của Mục Táp từng phát biểu, Cảnh Chí Sâm là kẻ đùa bỡn lòng người rất cao tay, hắn đã dày công tôi luyện đến cảnh giới thượng thừa. Chẳng những hắn dễ dàng đem cậu bán đi mà còn có thể khiến cậu tình nguyện kiếm tiền về cho hắn.

Nhưng cô vẫn cố chấp thích anh ta suốt bốn năm ròng, trong lòng luôn ấp ủ hi vọng, tự an ủi chính mình, trải qua vạn dặm chinh chiến, ắt hẳn sẽ ……

Mãi đến ngày ấy……cái ngày anh ta lái xe, chở cô đến trường đại học, đưa đồ cho Mục Kiều. Chiếc xe dừng trước cánh cổng của khu kí túc xá, Mục Kiều cầm ly trà sữa chạy từ trong ra, vừa đi vừa cố hút một hạt trân châu, nở nụ cười ngọt ngào không kém gì trà sữa:“Chị, người ngồi trong xe là bạn trai của chị hả?”

Cô mỉm cười, tức khắc phân bua làm sáng tỏ: không phải, anh ấy là ông chủ của chị, Tuy nói vậy, nhưng trong lòng cô vẫn dập dìu cảm xúc ngòn ngọt khó tả. Sau đó, Cảnh Chí Sâm bước xuống xe, đi đến trước mặt Mục Kiều, ôn hòa chào hỏi:“Anh họ Cảnh, em đây chắc hẳn là em gái của Mục Táp rồi. Hai chị em nhìn giống nhau quá.”

Miệng Mục Kiều đình chỉ động tác nhai nuốt trân châu, mắt mở to ngây ngốc nhìn Cảnh Chí Sâm. Thân hình cô ta thoáng run lên, tức tốc vứt bỏ bộ dáng tinh nghịch quỷ quái, thay thế bằng dáng vẻ đoan trang hiền thục:“Vâng ạ. Em chào anh.”

Khóe miệng Cảnh Chí Sâm cong nhẹ, ánh mắt lóe tia thưởng thức. Một bộ dáng trầm ổn, tuấn tú, kín đáo khoe khoang sự ưu việt của bản thân. Và tất nhiên, một cô bé còn chưa trải đời như Mục Kiều làm sao tránh thoát khỏi sức hút mãnh liệt của anh ta.

……

Ánh mặt trời càng lúc càng chói mắt, Mục Táp quay đầu, vẫy một chiếc taxi. Xe dừng lại, cô mở cửa lên xe.

Đứng trước cửa sổ, đôi mắt Cảnh Chí Sâm dõi theo hình bóng cô cho đến khi nó biến mất. Đáy mắt anh ta loé lên chút cảm xúc phức tạp.

Taxi chạy chưa được bao xa, Mục Táp liền nhận được điện thoại của Tống Vực.

Không thể không thừa nhận, trông thấy tên anh ta nhấp nháy trên màn hình điện thoại của mình, cô cảm thấy không chân thật lắm.

Cô tiếp máy, khẽ a lô. Anh ta không hề dông dài, trực tiếp nói thẳng vấn đề, yêu cầu cô sắp xếp thời gian đến thăm nhà anh ta, tiện thể ra mắt mẹ anh ta.

“Vậy anh cứ xem bao giờ thích hợp là được.”

“Ok, đến lúc đó anh sẽ báo cho em biết.” Ngữ khí anh thản nhiên, thanh âm hơi trầm khàn. Vừa định gác máy, thì Tống Vực loáng thoáng nghe được bài hát của ca sĩ Trần Dịch Tấn truyền qua loa điện thoại, bèn hỏi Mục Táp đang ở đâu.

Âm cuối thoắt cao lên, lộ ra sự hài lòng xen lẫn vẻ thành thục.

“Hôm nay em chính thức nghỉ việc, đang ngồi taxi từ công ty về nhà ạ.”

“Ồ, vậy em chú ý an toàn.” Tốc độ lời nói anh ta chậm dần, hé lộ sự săn sóc.

“Vâng ạ .”

“Anh cúp đây?”

“Dạ.”

Cúp điện thoại, Mục Táp có chút hoảng hốt, tay gắt gao nắm chặt di động. Radio phát lên câu hát “Thói quen thay đổi vô thường, đấy mới là may mắn. Chân trời góc biển bao la, nơi đâu mới là nhà. Khi màn đêm buông xuống, là lúc bữa tiệc tàn, ……” Cô nghiêng đầu, sờ nhẹ sống mũi, bỗng nhiên cúi đầu dò tìm thời gian cuộc gọi vừa kết thúc, một phút bốn mươi giây.

Tống Vực, hai chữ này như muốn nhảy bật ra khỏi màn hình điện thoại. Cô ngắm nghía hồi lâu, quyết định xóa đi cuộc gọi khỏi nhật kí điện thoại.

Về nhà, Kiều Tuệ Tuệ và Mục Chính Khang đều ở nhà. Một người bận rộn trong phòng bếp, một người ngồi thảnh thơi đọc báo, trên bàn đặt tách trà xanh bốc khói nghi ngút.

Thấy cô ôm hộp các tông đi vào, ông Mục Chính Khang bèn bỏ tờ báo xuống, tháo mắt kính màu vàng kim ra khỏi mắt, thở dài:“Bố thực sự không hiểu. Con đã làm ở Duy Cánh đến bốn năm, đạt thành tích cũng không tồi, vì cớ gì lại đột ngột xin thôi việc?”

“Con cảm thấy chán nó.” Mục Táp thả hộp các tông xuống, ngồi trên sô pha, rót ly nước cho mình.

Ông Mục Chính Khang đương nhiên không hài lòng với cái lý do vớ vẩn của cô, đôi mày ông chau chặt, miệng bắt đầu một bài thuyết giáo đầy lí lẽ.

Mục Táp ngoài mặt vâng dạ, song trong lòng thầm nhủ, con làm sao có thể thú thật với mọi người, con thôi việc vì lí do thất bại trong việc theo đuổi Cảnh Chí Sâm. Anh ta sắp thành em rễ con, cũng đồng nghĩa với việc, mọi hi vọng của con đều tan biến. Vì thế con ghen tỵ, buồn bực khổ sở, không thể dối lòng vui vẻ với anh ta, tiếp tục sóng vai cùng anh ta phấn đấu trong công việc. Thôi thì mắt không nhìn thấy, tâm sẽ không phiền, dứt khoát ngoảnh mặt làm ngơ, tìm lại sự thanh thản cho bản thân.

Nếu biết được chân tướng, không biết hai người lớn trong nhà sẽ giận run đến mức nào?

“Thôi được rồi, ông bớt la mắng con bé đi.” Kiều Tuệ Tuệ bưng một đĩa bắp luộc đặt lên bàn, lên tiếng bênh vực,“Táp Táp đã quyết định như vậy thì ông đừng ngăn cản nữa. Tôi thấy bây giờ, những người trẻ tuổi liên tục thay đổi công việc là chuyện bình thường. Điều quan trọng là bản thân mình được vui vẻ, đúng không Táp Táp?”

Mục Táp gật gù.

Mục Chính Khang vỗ trán, thở dài mấy lượt. Sau đó, ông nói vài chuyện vòng vo, dẫn đường đến đề tài Tống Vực.

“Con và nó có tiến triển gì chưa?” Mục Táp vươn tay lấy trái bắp, lòng bàn tay lập tức nóng hôi hổi, đáp lời,“Dạ, qua vài ngày nữa, con sẽ ghé thăm nhà bên ấy, sẵn tiện chào hỏi người lớn luôn.”

Kiều Tuệ Tuệ không giấu nổi nét mừng rỡ trong đôi mắt, sốt sắng đề nghị:“Dì sẽ giúp con chuẩn bị lễ gặp mặt thật chu đáo.”

“Dạ.” Mục Táp cắn một hàng bắp nhỏ, thản nhiên nói,“Những việc này con mù tịt, nhờ dì chuẩn bị giúp con.”

Một tay Mục Chính Khang vuốt ve cái tách sứ, tay kia sờ sờ mắt kính, hỏi:“Về những tin đồn, con thật sự cảm thấy cậu ta bình thường, nhân phẩm cũng tốt?”

“Tóm lại, con không nhìn ra khuynh hướng bạo lực của anh ấy.” Mục Táp buông trái bắp, hai tay phủi phủi vào nhau,“Con về phòng xem phim đây.”

Dứt lời, cô liền đi lên lầu. Mục Chính Khang lại tiếp tục thở dài. Kiều Tuệ Tuệ vừa giúp ông đấm lưng, vừa nhỏ giọng khuyên nhủ:“Những lời đồn đãi đa phần đều là thêm mắm dặm muối. Họ Tống là gia tộc có danh vọng, gia giáo, phẩm hạnh cực kì nghiêm trang, Tống Vực không thể xuất hiện những tính cách tiêu cực kia đâu .” Bà tạm dừng một tẹo rồi nói tiếp,“Còn về chuyện trước kia cậu ta phải ngồi tù, theo tôi biết là do cậu ta bị đối phương khiêu khích, nhất thời mất kiểm soát gây thương tổn cho đối phương.”

“Được rồi, bà khỏi nói nữa.” Mục Chính Khang đánh gãy những câu nói liên miên không dứt của bà, thần sắc thoáng nặng nề, tay ông nắm lấy bàn tay đang đặt trên vai mình,“Tuệ Tuệ, bà cũng biết mẹ của Táp Táp mất sớm, tôi đối với con bé có phần áy náy, nên quan tâm đến nó nhiều hơn một chút.”

Kiều Tuệ Tuệ nghe vậy thì ngẩn người, vẻ tủi thân choáng đầy trên khuôn mặt:“Ông ám chỉ tôi không quan tâm con bé? Lão Mục, nếu ông thật sự nghĩ như vậy thì oan ức cho tôi quá . Tôi không thẹn với lương tâm, dám thẳng thắng bảo rằng, tôi đối xử với nó cũng y như Mục Kiều, chẳng thiên vị đứa nào.”

“Tôi không có ý đấy.” Mục Chính Khang không đành lòng nhìn Kiều Tuệ Tuệ tủi hổ, vội vàng xoa tay bà, nhằm trấn an cảm xúc của bà, dịu dàng phân trần,“Đều là lỗi của tôi, là tôi ăn nói không khéo léo, tôi nhận lỗi với bà.”

Kiều Tuệ Tuệ quay ngoắt mặt đi, không thèm đoái hoài đến ông. Mục Chính Khang vừa cười hề hề, vừa cố sức dỗ dành bà. Lát sau, bà mới nguôi ngoai, tiếp tục xoa bóp cho ông.

Trong phòng. Mục Táp xem một bộ phim điện ảnh. Bộ phim quá mức nhàm chán. Cô liên tục tua nhanh, theo dõi qua loa đoạn cao trào, rồi tắt trình duyệt web, đi uống một ly nước ấm, sau đó thả mình nằm trên giường, hai tay ôm chặt gối, cặp mắt dần khép lại.

Nhưng lúc này, Lục Tây Dao lại gọi điện tới, bắt cô kể tường tận chuyện thôi việc của mình.

“Cậu xin thôi việc mà hắn không hề giữ lại sao?” Tất nhiên, ‘hắn’ trong lời Lục Tây Dao là ám chỉ Cảnh Chí Sâm.

“Không có.” Mục Táp lật người, ngước mặt ngó thẳng trần nhà.

“Cũng đúng thôi, hắn ta cùng cậu chơi trò ái muội đã bao năm, giờ thì công khai qua lại với em gái cậu, nào dám can đảm để ‘quả bom hẹn giờ’ ở bên người? Nếu như em gái cậu phát hiện được những chuyện trong quá khứ của hai người, thể nào nó cũng làm rùm beng, hành chết cậu luôn.”

Mục Táp rủ hàng mi, cười chua chát:“Cùng lắm chỉ nắm tay, ôm hôn vài lần, như thế cũng tính là nghiêm trọng à?”

“Đừng cố thể hiện vẻ thản nhiên như gió thoảng mây bay, tớ biết trong lòng cậu rất khổ sở.” Lục Tây Dao không có ý định buông tha, kiên quyết vạch trần,“Người khác không hiểu cậu, tớ cũng sẽ không hiểu ư? Cậu yêu thích Cảnh Chí Sâm đến mụ mị đầu óc, vì hắn mà cố gắng thức đêm để đẩy nhanh tiến độ công việc. Vất vả tăng ca kiếm thêm tiền, mà có dám xài đồng nào cho bản thân đâu, thế nhưng lại phung phí mua tặng hắn cái áo hơn 4000 đồng, còn mình thì gặm mì gói suốt một tháng liền…… Những chuyện ngu ngốc tương tự chất đầy cả thúng đấy cô ạ.”

Mục Táp trầm mặc, chính xác đây là những việc cô đã làm. Cô luôn dùng thái độ chân thành và tinh thần mạnh mẽ, kiên trì để theo đuổi Cảnh Chí Sâm.

“Còn nữa, khi hắn khoác lác bảo rằng, nếu đến năm ba mươi tuổi, cậu vẫn chưa thể gả đi, hắn sẽ nguyện ý cưới cậu. Lúc đó, cậu kích động như điên ấy, liên mồm nhắc đi nhắc lại với tớ đến hơn n lần.” Lục Tây Dao nói tiếp,“Hiện tại thì xong phim, cậu phải trơ mắt nhìn hắn cưới em gái cậu, từng bước trở thành em rễ của mình. Nghĩ tới những điều này, tớ liền tức thay cho cậu”

“Thôi…… Đổi đề tài khác đi.” Mục Táp nói,“Tớ thật sự không muốn nhắc lại những chuyện liên quan đến anh ta. Hễ nói đến là  cảm thấy trên trán tớ khắc chữ NGU to bự, không sao chấp nhận nổi.”

“Được thôi, vậy Tống Vực ngoài đời có đẹp trai giống tấm hình chân dung đăng trên mạng không?” Tốc độ chuyển đề tài của Lục Tây Dao cực kì nhanh gọn lẹ.

Tấm hình chân dung ấy được chụp vào khoảng thời gian Tống Vực đạt được thành công. Một tờ tạp chí mời anh ta làm gương mặt của ảnh bìa. Trong tấm hình, anh ta mặc bộ âu phục sang trọng, ngồi trên chiếc ghế da, thái dương sắc bén, ngũ quan tinh xảo, thần thái tươi tỉnh, hăng hái, bật rõ dáng vẻ của một ‘thiên chi kiêu tử’. Lục Tây Dao luôn cảm thán, tấm hình ấy chụp vô cùng nghệ thuật, Tống Vực rất tuấn tú, đẹp đến mức khiến người ta động chân tâm.

“Anh ta ư?.” Mục Táp thóang nhớ lại dáng dấp của Tống Vực,“Không còn trẻ như trong hình, dù sao cũng đã trải qua nhiều năm rồi. Hiện giờ anh ta thành thục, chín chắn hơn. Anh ta cao lắm, còn diện mạo, quả thật rất xuất sắc.”

“Vậy cậu đã xao động chưa?”

“Ơ hay, tớ thiển cận đến mức chỉ biết theo đuổi chủ nghĩa bề ngoài ư?”

“Thế sao cậu lại mê đắm Cảnh Chí Sâm nhiều năm vậy?” Lục Tây Dao trở về vấn đề cũ.

“Năm đó tớ thích anh ta, không phải vì anh ta đẹp trai, mà vì khí chất trên người anh ta. Cậu cũng biết mà .” Mục Táp thở dài.

“Tớ biết chứ, cậu là đại diện cho phần đông chị em phụ nữ luôn bị thu hút bởi loại đàn ông áo mũ chỉnh tề, bề ngoài ôn hòa, nhã nhặn như ngọc, song kì thực mang một bụng tâm kế, cố biểu hiện phong độ giả dối của cánh mày râu.”

Mục Táp “Ớ” một tiếng, vờ ho nhẹ:“Ờ, cậu nói chính xác. Gu thưởng thức của tớ quá kém, từ giờ sẽ sửa.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: gaubeodauhoi, mimeorua83, orchid1912
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: băng hồ ly, Chuông Gió, hacphong0802, HanXu, Moonbow, MỀU, phuongktqdk48, thaorva và 251 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

6 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 10, 11, 12

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.