Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Đen ăn đen - Cư Ni Nhĩ Tư

 
Có bài mới 11.09.2014, 11:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 20:25
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2741
Được thanks: 3977 lần
Điểm: 10.3
Có bài mới [Hiện đại] Đen ăn đen - Cư Ni Nhĩ Tư - Điểm: 9
ĐEN ĂN ĐEN


Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
CV: Mưa cầu vồng + Đông Tử + Hana

Thể loại: Hiện đại ngôn tình, cường nam vs cường nữ, nam chính thuộc loại siêu cấp lừa tình, nữ chính thì vô cùng ba chấm. Phụ huynh của nam chính cũng thuộc diện ba chấm, một già một trẻ… nói túm lại truyện này rất là ba chấm (vì thật không biết miêu tả thế nào á hí hí)

Tình trạng bản gốc: Hoàn 54 chương chính văn + 7 ngoại truyện.
Editor:

Chị Kiều: Chương 16 + 24 + 32 + 40 + 46 + 51 + Ngoại truyện 3

Mel: Chương 17 + 23 + 28 + 30 + Ngoại truyện 6

Kat: Chương 19 + 29 + 38 + 48 + Ngoại truyện 4

Sabj: Chương 18

Xanh Xanh: Ngoại truyện 1 + 5

Hana: Tất nhiên là số còn lại á. Chương 12 + 13 + 14 + 15 + 20 + 21 + 22 + 25 + 26+ 27+ 31 + 33 + 34 + 35 + 36 + 37+ 39+ 41 + 42 + 43+ 44 + 45+ 47 + 49 + 50 + 52 + 53 + 54 + Ngoại truyện 2 + 7

Nguồn: https://meomeohana.wordpress.com/


Giới thiệu:

Sau khi Mạc Ninh gặp Cố Chuẩn, cô bắt đầu làm hai việc: Thích anh, giăng bẫy để anh thích cô.

Sau khi Cố Chuẩn gặp Mạc Ninh, anh bắt đầu làm hai việc: Giả vờ bị sập bẫy của cô, hưởng thụ cảm giác bị cô giăng bẫy.


Hana: hết văn án. *chạy té khói*…. Đề nghị mọi người không ném đá….*biệt lai vô dạng*



Đã sửa bởi huỳnh nga lúc 11.09.2014, 14:35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn huỳnh nga về bài viết trên: DoanhDoanh, Ta mê Thần Quân, Tiểu Thư Bối, Violet12358, bocap2510, saoxoay, trankim, valsk
     

Có bài mới 11.09.2014, 11:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 20:25
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2741
Được thanks: 3977 lần
Điểm: 10.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đen ăn đen- Cư Ni Nhĩ Tư - Điểm: 12
Edit: Mimi

Beta: Hana

Chương 1: Trận chiến đầu tiên

Hana: Ngày 1/10 đã đến, truyện được lên sàn, có nhiều bạn chắc đã đọc rồi nhưng vẫn vào ủng hộ Hana với nhé!! Hí hí… lịch post đã được cập nhật bên tường nhà, mọi người đọc và chú ý cái chữ đỏ đỏ nhé hê hê

Hana sẽ thay đổi một số xưng hô trong truyện vì thế nên cần beta lại… hí hí…


Buổi ra mắt sách mới của công ty Vincent, Mạc Ninh xuất hiện trong một chiếc váy đỏ dài thắt eo khá đơn giản, nhưng cũng đủ khiến các phóng viên có mặt ở đó nhất thời đều đóng băng. Cô không đứng dậy thì thôi, nhưng một khi đã đứng lên thì không nghi ngờ gì nữa, cô lập tức trở thành tiêu điểm của mọi người.

Cô cũng không muốn mình lại trở thành tiêu điểm nhanh đến thế.

Chẳng qua là, cô không thể chịu nổi mùi nước hoa gay mũi của nữ đồng nghiệp kia. Cho nên, ngay khi nữ phóng viên kia đặt câu hỏi xong, cô liền thong dong đứng dậy, khuôn mặt đầy tự tin nói: “Tôi là Mạc Ninh, phóng viên tạp chí Nhà quan sát kinh tế, có một vấn đề muốn hỏi giám đốc Cố. Quý công ty từ trước đến nay chỉ chuyên xuất bản loại sách chuyên về thể loại thói quen tiêu dùng hàng ngày, lần này lại tấn công sang thị trường sách nấu ăn xin hỏi có nguyên nhân đặc biệt nào không? Theo tôi được biết, tại thị trường Trung Quốc, những năm gần đây lượng tiêu thụ sách thói quen tiêu dùng đang giảm mạnh, đặc biệt dưới áp lực của lũng loạn độc quyền, sách do quý công ty xuất bản vẫn chưa thực sự hấp dẫn người tiêu thụ, không biết lần triển khai kế hoạch in ấn sách mới này, ngài Cố nắm chắc được mấy phần?”

Mạc Ninh có thể nhận thấy những ánh mắt kinh sợ, đánh giá, hoài nghi, kinh ngạc và tò mò.

Sau khi câu hỏi này được nêu ra, không chỉ giới truyền thông mà đại diện phía tiêu thụ cũng dồn chú ý vào cô. Mạc Ninh nhìn thấy vẻ bất mãn ẩn giấu trong những đôi mắt kia, khóe miệng liền mỉm cười.

Trên cao có người đứng lên, nhìn qua một lượt, tim Mạc Ninh không thể không đập nhanh mấy nhịp. Có một loại người, cho dù tầm nhìn của bạn cao đến đâu, trừ khi cố ý coi thường, nếu không chắc chắn sẽ không thể lơ là được.

Đại diện của công ty Vincent ở Trung Quốc, Cố Chuẩn.

“Cám ơn cô đã hỏi.” Người nọ hướng Mạc Ninh lễ độ gật đầu, ánh mắt lại nhìn xuống giới truyền thông: “Thật không dám dấu, tôi là giám đốc tiêu thụ của Vincent, nhưng lượng tiêu thụ sách thói quen tiêu dùng của công ty có giảm sút những năm gần đây, tôi cũng không biết.” Cố ý nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt lóe lên một tia kiên định làm người khác phải tin tưởng. Tạm dừng giây lát, giọng anh kéo dài ra: “Trong số kỷ niệm 8 và 9 tuổi của tạp chí, công ty cũng đã nói đến, tôi nghĩ bạn bè và giới truyền thông cũng biết đến độ chân thật của tạp chí này. Nhưng nữ phóng viên kia lại vừa nói ‘Theo tôi biết’, tôi lấy danh nghĩa của Vincent đảm bảo, cái ‘Theo tôi biết’ của cô là không đáng tin cậy. Ngoài ra, về sách sắp phát hành, tôi không cần do dự có thể nói cho tất cả mọi người cùng biết, tất cả thành viên của Vincent đã và đang tham gia dự án này tin tưởng mười phần vào khả năng thành công của nó.”

Tất cả ánh mắt đồng tình đều đổ dồn lên Mạc Ninh, phảng phất xung quanh cô không biết có bao nhiêu sự chê cười.

Nhưng điều làm người ta mở rộng tầm mắt chính là, trong không khí xấu hổ này, Mạc Ninh lại đứng lên hỏi lần thứ hai: “Nếu sự thật đúng như giám đốc Cố nói, tôi xin nhận lỗi. Chỉ trách sao quý công ty quá nổi tiếng, giám đốc Cố lại luôn bận rộn, muốn tìm người nắm rõ ngọn nguồn cũng khó, chúng tôi cũng hết cách đành phải dùng đến biện pháp này. Nếu Cố tổng chấp nhận cuộc phỏng vấn của tôi, có lẽ hôm nay tôi đã không mạo phạm đến vậy rồi.”

Không khí xung quanh lại xuất hiện tiếng thán phục, các loại thanh âm đan xen vào nhau.

Buổi họp báo ngày hôm nay do công ty kinh tế hàng đầu trong nước tổ chức, những phóng viên có mặt ở đây đều là những người đầy năng lực. Ai cũng đều biết, Cố Chuẩn từ trước đến nay đều là tiêu điểm của báo chí, nhưng anh chưa từng chấp nhận bất kỳ một cuộc phỏng vấn nào.

Hàng trăm ánh mắt đồng tình hướng đến Mạc Ninh, tiếng thì thầm bàn tán lan rộng, họ hiểu mục đích chính khi cô đặt câu hỏi nhưng lại không đoán ra được lai lịch của cô.

Thừa dịp mọi người đang đồng tình với mình, Mạc Ninh dũng cảm đón nhận ánh mắt khiêu khích của Cố Chuẩn. Dĩ nhiên cái ánh mắt khiêu khích này là do Mạc Ninh tự định nghĩa, trên thực tế, Cố Chuẩn chỉ nhàn nhạt quét qua cô một cái. Chẳng qua, sau cái nhìn, anh trả lời rất dứt khoát: “Nếu là tình huống cần thiết, tôi sẽ chấp nhận phỏng vấn.”

Mạc Ninh tức thì tiếp nhận: “Tôi đợi tin tốt lành.”

******

Khi kết thúc buổi họp báo đã hơn mười một rưỡi, người đại diện đã đứng ra tổ chức một bữa tiệc đứng có thể gọi là cực kỳ xa hoa cho những người tham gia buổi họp báo ngày hôm nay. Họp báo vừa tuyên bố kết thúc, Hứa Thư Hoài đúng giờ liền gọi điện đến.

“Vincent thu xếp bữa trưa à?”

Mạc Ninh ôm bụng đứng dậy đáp: “Ừ.” Khi đi ngang qua đám người gần đó, cô cố ý nhìn lướt qua Cố Chuẩn đứng cách đó không xa, anh đang trò chuyện với một nhóm người, thái độ vừa lịch sự vừa khiêm tốn, cũng thật có phong độ, khác hẳn bộ dạng lạnh lùng từ chối cô ngày trước.

“Sao rồi?” Hứa Thư Hoài tử tế hỏi.

“Cái gì sao rồi?”

“Họp báo ấy.”

Đầu Mạc Ninh vẫn còn đang nghĩ đến tên Cố Chuẩn đáng chết kia, chỉ đáp lại có lệ: “À.”

“Không phải em hận công ty này thấu xương à?” Hứa Thư Hoài hình như đột nhiên nhớ ra chuyện gì, bồi thêm một câu: “Bọn họ từ chối lời mời phỏng vấn của tòa soạn em đến mấy lần?”

“Ba lần.” Mạc Ninh trả lời, cô phụ trách mấy chuyên đề, thực ra cũng không cần phải đặc biệt phỏng vấn người nào, nhưng cô là người đầy nhiệt huyết, không tin truyền thuyết Vincent không chấp nhận phỏng vấn riêng không bị phá vỡ, cho nên to gan lớn mật hẹn phỏng vấn đến hai lần, nhưng tất cả đều bị từ chối. Lần cuối cùng, cũng là ba tháng trước, cô phải làm một bản tin đặc biệt, Mạc Ninh tốn bao công sức mới có thể ngụy trang thành đối tác làm ăn của Vincent, nhưng khi bước vào phòng làm việc của anh, Cố Chuẩn ngay cả nhìn cũng không buồn làm, lập tức để thư ký của anh mời cô ra ngoài. Nói là mời, nhưng thực chất là đuổi thẳng cổ. Cho nên, Mạc Ninh biết nguyên nhân anh ta không đồng ý phỏng vấn không phải là ngẫu nhiên, chính là vì anh ta chẳng nể mặt ai cả.

Cô không phải người thù vặt, nhưng cô thích đền ơn những người từng làm hại cô. Chẳng hạn như người được xã hội cho là vô cùng tốt Cố giám đốc Cố Chuẩn này.

“Không động đến nỗi đau của em nữa, khó khăn lắm mới được đến đây, anh còn đang định mời em đi ăn cơm.” Hứa Thư Hoài nửa đùa nửa thật nói.

Nghĩ đến việc thất bại lần trước, khẩu khí của Mạc Ninh không tốt: “Thừa tiền à.”

“Không hẳn, gần đây mới phát tiền thưởng, quả thật nhiều đến tiêu không hết.”

“Tình cảm tốt thật, tự dưng lại mời cơm, em đến ngân hàng trực tiếp rút tiền từ tài khoản của anh là được rồi.” Vừa nói, Mạc Ninh đã đi ra đến cửa, ngoắc ngoắc xe taxi, cúi người chui vào.

Ở đầu dây bên kia, Hứa Thư Hoài nghe thấy Mạc Ninh nói chuyện với tài xế, lập tức trầm giọng nói: “Em như vậy là không muốn gặp anh?”

“Chờ anh bỏ bạn gái bây giờ rồi hãy đến tìm em nhé, em luôn chào đón.”

“Giờ anh không có bạn gái.” Hứa Thư Hoài nhanh miệng nói.

Mạc Ninh không muốn đôi co qua điện thoại, viện cớ nào đó rồi tắt máy.

******

Buổi trưa ở tòa soạn báo chỉ có một mình Phó Tịch Nhan, Mạc Ninh từ xa đã huýt sáo với cô: “Người đẹp Phó hôm nay không có hẹn à?”

Phó Tịch Nhan đang xem “Không phận sự chớ quấy rầy”, nhìn cảnh trước mắt mà cười ngả cười nghiêng, nghe thấy tiếng Mạc Ninh đùa giỡn cô, tùy ý đáp một câu: “Người đẹp đây không có hẹn.”

“Vậy xin mời di giá đến chỗ em bình luận về Cố Chuẩn một chút!” Mạc Ninh kéo ghế rồi ngồi xuống, bật máy vi tính lên, cầm báo ngày hôm nay đặt lên bàn, cúi đầu nhìn lại cho rõ.

Nghe đến đây. Phó Tịch Nhan rất hưng phấn, “Ba” một tiếng đập xuống bàn phím, hình ảnh tạm dừng, xoay ghế trượt đến trước mặt Mạc Ninh: “Em vừa nói ai?”

Nhìn thấy tin tức kinh hãi này trên báo chí, Mạc Ninh chỉ cau mày đáp: “Cố Chuẩn a.”

“Cố Chuẩn?!!” Tiếng nói chói tai của Phó Tịch Nhan vang vọng khắp gian phòng, những tờ báo trên bàn cũng vì tiếng thét của cô mà run rẩy thật đáng thương.

Mạc Ninh không màng mưa gió gào thét, vẫn bất động như cũ đọc tin tức: “Vincent là đối tượng của em chị biết không?”

Phó Tịch Nhan nức nở nói: “Ai quan tâm cái này, chị hỏi em, em biết gì về anh ta? Rốt cục anh ta có chấp nhận phỏng vấn không?”

“Cái này không phải em hỏi chị sao?” Cuối cùng Mạc Ninh cũng ngẩng đầu, “Không phải chị biết nhiều về anh ta à?”

Phó Tịch Nhan kiêu ngạo ngẩng cao cằm: “Đó chỉ là chị làm bản nghiên cứu cả nhân về anh ấy.”

Mạc Ninh cúi đầu lần nữa, cẩn thận nhìn những chữ then chốt trên mẩu tin “Cha dượng”, “Phán quyết”, “Chưa đạt được”, thản nhiên nói: “Đừng ngại, kể một chút đi.”

“Cố Chuẩn là người rất thần bí, trước khi làm giám đốc tiêu thụ của Vincent, anh ta là giám đốc tiêu thụ của Hoa Long, nhưng lại được Vincent mời làm việc, đúng là vòng luẩn quẩn. Lẽ ra ông chủ của Hoa Long đối với anh ta rất tốt, từ khi học đại học đã cho anh ta đảm nhiệm vị trí trợ lý của học viện Hoa Long, bồi dưỡng anh ta như bồi dưỡng đứa con vậy, đến khi Cố Chuẩn nhận được bằng tốt nghiệp, Hoa Long đã ký hợp đồng, cho anh ta đãi ngộ thật tốt, thù lao cũng khá, nhưng mà,… kết quả, anh ta lại là con dơi của Vincent, khi anh ta vào làm trong Vincent bị bao nhiêu người trách móc, nhưng anh ta cũng là người đầu tiên đưa Vincent đến Trung Quốc.” Phó Tịch Nhan Chính tốt nghiệp đại học phát thanh viên, tài ăn nói không cần phải nhắc, nói một lèo ba bốn phút tuyệt không thở dốc. Mạc Ninh vốn bị hấp dẫn bởi bản tin này, nay lại bị lôi kéo vào màn thuyết trình của cô.

Cuối cùng, Mạc Ninh mới mở miệng: “Điểm này có gì mà kỳ lạ?”

Phó Tịch Nhan: “Không kỳ lạ?”

Mạc Ninh trừng mắt nhìn cô: “Chuyện của chị nhảm quá.” Nói xong, cô gập tờ tin tức xã hội lại, thả lên trên bàn, trở lại khung cảnh làm việc chăm chỉ

Phó Tịch Nhan oán trách lầm bầm một câu: “Không phải em kêu chị tới sao?”

Khi đại diện Vincent gọi điện đến, Mạc Ninh đang cắn bút chỉnh sửa bản thảo, tuy cô thích dùng vi tính viết bản thảo, nhưng khi sửa lại thích dùng bút. Chạng vạng sáu giờ là thời gian bận rộn nhất, cầm điện thoại lên, Mạc Ninh vốn định đợi đầu dây bên kia mở miệng là giả tiếng máy ngoài vùng phủ sóng, nhưng người bên kia lại nói: “Cô Mạc đúng không? Tôi là thư ký của giám đốc Cố công ty Vincent, Phạm Mông.”

Mạc Ninh rất nhanh đã bỏ chiếc bút đang ngậm trong miệng xuống, lập tức đi vào trạng thái sẵn sàng chuẩn bị chiến đấu: “Dạ. có việc gì không?”

“Chào cô.”

“Xin chào.”

“Sáng Thứ bảy cô có rảnh không?” Dừng một chút, đầu kia nói tiếng, “Cố tổng muốn hẹn cô phỏng vấn.”

Trong lòng Mạc Ninh vui mừng nhưng giọng nói vẫn đều đều: “Được, mấy giờ?”

“Cô thấy mười giờ được không?”

“Không thành vấn đề.” Cúp điện thoại, Mạc Ninh thả người trên chiếc ghế dài, ngả lưng xuống, không thể kiềm chế tiếng cười vang.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn huỳnh nga về bài viết trên: Nghiên Hy, Violet12358, bocap2510, trankim, wildwild
     
Có bài mới 11.09.2014, 11:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 20:25
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2741
Được thanks: 3977 lần
Điểm: 10.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đen ăn đen- Cư Ni Nhĩ Tư - Điểm: 12
Edit: Mimi

Beta: Hana

Chương 2: Trận chiến thứ hai

***

Mạc Ninh đã ở cái thành phố ngu ngốc này gần ba năm, đối với nơi này, mỗi ngày cô lại có một cảm nhận mới, hai năm trước cô thấy vĩnh viễn mình cũng không thuộc về nơi đây. Nhưng bây giờ cô đã lập đại bản doanh ở đây, cho dù Chu Nhất Nặc và Tô Dã Nghị ở Bắc Kinh xa xôi hợp tác muốn mời cô làm việc, cô cũng không dao động nữa.

Đi đến tòa nhà công ty Vincent, lên tầng mười tám khu hành chính, cửa thang máy vừa mở thì thấy vị thư ký tên Phạm Mông kia đang đứng chờ Mạc Ninh, cô nhận ra nhãn hiệu nước hoa của vị thư ký kia, nghĩ nghĩ một lát, đãi ngộ của Vincent với nhân viên quả thật tốt.

Trước phòng làm việc của Cố Chuẩn có treo một tấm bảng viết bằng tiếng Anh, Mạc Ninh liếc mắt một cái, Phạm Mông đã mở cửa, trong nháy mắt, Mạc Ninh nắm chặt túi da rồi đứng nghiêm trang, ánh mắt lịch sự nhìn thẳng đến người đàn ông đang ngồi trước bàn làm việc. Tầm mắt của anh dời khỏi máy tính, gật đầu nhìn thư ký Phạm, sau đó đứng dậy, đi ra từ sau bàn làm việc.

“Cô Mạc, xin mời đi theo tôi.” Thư ký Phạm giơ tay làm động tác “xin mời”, Mạc Ninh nâng bước tiến theo.

Văn phòng cũng không lớn, ngoài cửa sổ nắng xuân rơi đầy, trong phòng không khí khá ấm áp. Mạc Ninh được dẫn đến trước ghế sofa nhung màu xanh nhạt, thư ký Phạm cung kính nói với người trước mắt: “Cố tổng, tôi ra ngoài trước.”

Mạc Ninh cao 1m65, đi giày cao gót bốn phân, nhìn thẳng thì chỉ có thể thấy được bả vai của Cố Chuẩn, hơi ngẩng đầu lên chút thì nhìn thấy cằm của anh, còn phải ngẩng đầu lên nữa, mới có thể hoàn toàn trông rõ cái khuôn mặt tươm tất kia. Ngay khi đang quan sát, chủ nhân của gương mặt đó lại cúi đầu xuống, ánh mắt đối địch với cô, cô có thể nhận ra sự lạnh nhạt trong mắt anh, coi cô như một người xa lạ lại phiền phức. Mạc Ninh lại nhớ lại số lần đã gặp anh, lần nào anh cũng để lại cho cô ấn tượng tồi tệ.

“Như vậy, bắt đầu được chưa?” Giọng của Cố Chuẩn ngọt lịm, bình tĩnh, giống như người đi dạo phố lúc lâu lại được uống một ngụm nước lạnh tinh khiết, Mạc Ninh rất thích cách nói này.

Nghiêng người ngồi xuống ghế salon, Mạc Ninh lấy từ trong cặp một sấp tài liệu, giơ tay lên: “Cái này… phiền Cố tổng có thể xem qua được không?”

Tô Dã Nghi đã từng nói, vẻ mặt bình thường nhất của Mạc Ninh khi ở trước người khác giới thật không bình thường, cơ mặt như co quắp lại. Trong đầu Mạc Ninh hiện lên gương mặt của chính mình, bỗng nhiên cảm thấy buồn cười.

Cố Chuẩn thấy Mạc Ninh ngồi xuống ghế sofa, đón lấy tài liệu Mạc Ninh chuyển đến, cúi đầu chăm chú đọc. Nhưng vài giây sau, anh đột nhiên vứt tài liệu sang bên cạnh, nhấn vào nút bấm điện thoại trên bàn, nói: “Thư ký Phạm, lấy nước uống cho cô Mạc vào đây.”

“Cô Mạc muốn uống gì?”

Vẫn còn đắm chìm trong việc quan sát ánh sáng vây quanh Cố Chuẩn, Mạc Ninh nghe vậy thì tạm dừng lại, thuận miệng nói: “Cà phê, cám ơn.”

Đầu kia thư ký Phạm nói: “Xin đợi một lát.”

Xong chuyện, sự chú ý của Cố Chuẩn lại chuyển sang tập tài liệu.

Mạc Ninh nhìn ngoài cửa sổ, nơi đó nhà lầu san sát nối tiếp nhau trùng trùng điệp điệp, nhưng đó chỉ là che dấu những điều cô đang quan sát. Kỳ thật, thứ cô đang theo dõi là người đàn ông ngồi đối diện, anh mặc một bộ quần áo đen cực kỳ vừa vặn, ống tay áo phẳng phiu, hơi dựa vào ghế sofa phía sau, vẻ mặt của anh khi xem tài liệu rất chăm chú, nhìn nhìn một lúc, chân mày không tự chủ lại nhíu lại, ngay cả nụ cười dịu dàng lúc đầu cũng biến mất, hiện ra một dáng vẻ nghiêm túc. Thưởng thức biểu tình biến hóa của Cố Chuẩn, Mạc Ninh cảm thấy hả hê khi người khác gặp họa, mặt anh càng trầm trọng bao nhiêu, cô càng vui vẻ bấy nhiêu.

Nghĩ vậy thôi, theo lý thường cô cũng nên mở miệng trước: “Cố tổng xin yên tâm, với những tin tức không minh, tôi chỉ tin khi chính miệng Cố tổng nói ra.”

Nghe những lời này, sắc mặt Cố Chuẩn đột nhiên thả lỏng: “Cô Mạc đây đang nói lai lịch của những tài liệu trên tay tôi không quang minh?”

Mạc Ninh giật mình sững sờ trong thời gian ngắn, đáp lại rất nhanh: “Phải xem anh định nghĩa “quang minh” là như thế nào? Đứng ở lập trường của anh, tôi nghĩ, có làm cho cho rằng những tin tức không phải chính miệng anh nói ra… cho dù là thật… tất cả đều không quang minh.”

Khóe miệng Cố Chuẩn khẽ cong, cười như không cười, anh nói: “Cô Mạc một lòng muốn tác oai tác quái đúng không?” Dứt lời, anh đặt tập tài liệu trên tay xuống bàn, đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa vang lên.

Thư ký Phạm lập tức đi đến chỗ ngồi của hai người, Mạc Ninh phát hiện nữ thư ký đoan trang xinh đẹp này không có chút phép tắc nào cả. Mặc dù đã cố nói tránh rồi, nhưng vẫn cảm thấy thật kỳ quặc. Mạc Ninh cũng không lo đến chuyện không phải của mình nữa, tiếp nhận ly café thư ký Phạm đưa tới, mắt lại thấy thư ký Phạm đem một chiếc khay khác đưa một ly vào tay Cố Chuẩn, trong đầu cô lại hiện lên quan hệ dây dưa yêu hận giữa thư ký và cấp trên.

“Mạc Ninh, làm nghề hai năm, trình độ chuyên môn cao, đạo đức nghề nghiệp tốt.” Cố Chuẩn đặt chén trà xuống, đột nhiên nói. “Đây là đánh giá của tổng biên tập Lý Nhâm về cô.”

Mạc Ninh sửng sốt, chợt cười một tiếng: “Cố tổng chẳng lẽ còn đặc biệt đi điều tra tôi?”

“Nhìn lại, cô Mạc quả thực xứng đáng được đánh giá như vậy.”

Mạc Ninh không khách sáo: “Cám ơn đã khen.”

“Chỉ có điều” một liên từ chuyển ngoặt phía sau, khóe môi tinh tế của Cố Chuẩn chậm rãi mở ra, giọng kéo dài, “Hành động của cô Mạc tại buổi họp báo lại không giống phóng viên có trình độ chuyên môn cao và đạo đức nghề nghiệp tốt. Trước sau Vincent chỉ cự tuyệt quý báo có ba lần, dĩ nhiên, không phải công ty chĩa mũi nhọn vào quý báo, trên thực tế, số lần chúng tôi từ chối các báo khác có khi còn vượt xa ba lần. Nhưng mà chỉ có người như cô Mạc đây mới lấy lý do đơn bạc đó để đánh đổi cơ hội phỏng vấn hôm nay. Không thể không thừa nhận, hành vi của cô quả thật… rất không chín chắn.”

Mạc Ninh tao nhã nghe tiếng nói trầm thấp trong trẻo của anh, đây là anh đang cảnh cáo cô mà. Sau khi nghe anh nói xong, cô cũng không keo kiệt tặng cho anh một nụ cười chân thành, đồng thời nói: “Cố tổng mới vừa rồi còn nói tôi tác oai tác quái, nhưng xem ra người bị uy hiếp, ngược lại là tôi. Thẳng thắn mà nói, tôi không phải là người quá phận, ít nhất, tôi chỉ cố gắng đạt được điều tôi muốn, không phải sao?”

Cố Chuẩn đảo mắt nhìn thẳng vào cô, không rõ anh đang nghĩ gì.

Bất kể khúc dạo đầu diễn ra như nào, trình tự phỏng vấn vẫn diễn ra như bình thường. Tài liệu Mạc Ninh đưa cho Cố Chuẩn cũng không phải không quang minh, không xác thực như cô đã nói, ngược lại, đó là đúng là hiện trạng kinh doanh của Vincent. Mạc Ninh đưa tài liệu này cho anh xem, coi như là giúp anh tỉnh ngộ, mà chuyện quan hệ tốt với giới truyền thông cũng rất có lợi. Hiển nhiên, đối phương cũng nhận ra dấu hiệu này, vì thế buổi phỏng vấn đôi bên phối hợp rất tốt.

Nói thật, Mạc Ninh cũng đánh giá rất cao ý nghĩ nước chảy mây trôi và phản ứng mau lẹ của Cố Chuẩn, những người đàn ông mà cô biết, không ai có thể đạt được đến trình độ của anh. Ít nhất, cô cũng có thể trao đổi bình thường với anh, lúc đầu cô còn lo mình chuẩn bị chưa đầy đủ, không kịp phản ứng, nghĩ mà sợ. Kinh nghiệm vài năm công tác của cô, chưa từng có tình huống thế này.

Cứ như vậy mà tiếp chiêu với cao thủ đến tận gần mười hai giờ, khi đó buổi phỏng vấn mới được xem là kết thúc.

Nàng giơ tay lên nhìn đồng hồ, Cố Chuẩn thuận miệng nói: “Đến giờ cơm trưa rồi.”

Mạc Ninh nhanh mồm nhanh miệng, nói vòng vo máy móc: “Không phiền Cố tổng, tôi phải báo cáo lại với toà soạn.” Giống như đang khéo léo khơi gợi một lời mời nào đó, như mời cơm chẳng hạn.

“Tôi có hẹn với vài người bạn dùng bữa, không làm lỡ công việc của cô nữa, thư ký Phạm sẽ tiễn cô.” Mặt Cố Chuẩn không chút thay đổi nói, làm như vừa rồi hoàn toàn không nghe được ý của Mạc Ninh.

Mặc dù đã ở xã hội này được ba năm, nhưng Mạc Ninh vẫn không bỏ được tật xấu đỏ mặt, đặc biệt, Cố Chuẩn nói ra những lời này, cô lại càng lúng túng và hốt hoảng. Mang theo túi đi ra khỏi phòng làm việc của Cố Chuẩn, ngoại trừ việc hơi khó chịu, nhưng cảm giác bây giờ của cô vẫn là thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Ngày hôm nay tâm tình của cô vẫn không thể bình tĩnh nổi, thế nên buổi tối khi đến lúc tán gẫu mỗi ngày một lần với Tô Dã Nghị, cô than phiền nói: “Em xem, chị nên làm thế nào để báo ơn người đàn ông khiến chị đỏ mặt này.”

Tô Dã Nghị lén lén lút lút như kẻ trộm, đánh giá xung quang nửa ngày cũng không trả lời.

“Em nhìn gì vậy?” Mạc Ninh tức giận nói.

Tô Dã Nghi dán mặt vào chiếc camera, giọng nói nhỏ như không thể nghe được: “Dị, Tự, về, rồi…”

Mạc Ninh thấy cô hứng phấn nghiến răng nghiến lợi nói được mấy chữ, không khỏi nở nụ cười, tiện tay tắt bức hình, nhìn vẻ mặt đầy mưu mô của Tô Dã Nghi hỏi: “Phòng bọn em cách âm kém lắm đúng không?”

Tô Dã Nghi mở lại bức hình, ngay sau đó mặt đỏ bừng lên, gật đầu nhẹ nói: “Lần trước khi bọn em bàn về vấn đề ngắn dài của đàn ông, anh ấy nghe được.”

Mạc Ninh vừa nghe thầy lời này thì kinh hãi: “Anh ấy phản ứng thế nào?” Cô thật sự tò mò, không rõ với người đàn ông giống Trương tiên nhân kia, nghe thấy vấn đề thế tục này sẽ có vẻ mặt như thế nào.

Tô Dã Nghi bĩu môi: “Không phản ứng gì, anh ấy cười nhạo em.”

“Cười nhạo thế nào? Chị dạy mày đánh trả.” Mạc Ninh nhìn vào camera còn tay làm thành nắm đấm.

Tô Dã Nghi đang định trả lời, đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa, mặt Tô Dã Nghi thay đổi, nhanh chóng tắt webcam, Mạc Ninh nhìn thấy màn hình đen ngòm một mảng, quả táo đang cắn dở cũng biến mất.

Một lúc lâu sau, cửa sổ mới đinh đinh một hàng chữ: “Làm em sợ muốn chết, anh ấy vừa hỏi em có ăn kem ly không.”

Mạc Ninh bị những lời bất hạnh này đánh trúng điểm cười, phốc một tiếng gõ vào một mặt cười, đầu ngón tay gõ một hàng chữ: “Vậy em có ăn không?”

-               Dã Nghi thông minh nhất: một tô lớn để trong tủ lạnh.

-               Morning: hai người đúng là một đôi quái vật.

- Dã Nghi thông minh nhất: Mau nói cho em biết chuyện tổng giám đốc đi, em cho chị biết, đài chúng em cũng có tổng giám đốc, em thấy tổng giám nhất định là viết tắt của tổng quản thái giám, tổng giám đốc bình thường là một người tài hoa gương mẫu cơ. Thật sự chưa từng thấy vị giám đốc nào kiêu căng ngạo mạn như vậy!

Rất nhanh đã hiểu được ý tứ trong lời nói của Tô Dã Nghị, trong đầu Mạc Ninh lại hiện lên gương mặt chê cười và khiêu khích không ai bì nổi của Cố Chuẩn, tiện đà lại biến thành bộ dạng một gã thái giám, sau đó hai hình ảnh giao thoa thành một, Mạc Ninh gục xuống bàn mà cười, một lúc lâu sau cũng không đứng dậy nổi.

Cười đủ rồi, cô thương tâm nghĩ, có lễ cô chỉ có thể đối phó với anh bằng mưu kế.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn huỳnh nga về bài viết trên: Violet12358, bocap2510, meo lucky, trankim, wildwild
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nhungtran303 và 63 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.