Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Đêm nay bao giờ sáng - Cố Tây Tước

 
Có bài mới 29.03.2012, 02:22
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83738 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Đêm nay bao giờ sáng - Cố Tây Tước - Điểm: 3
Đêm nay bao giờ sáng


Tác giả: Cố Tây Tước

Đội dài: 60 chương + 1 Ngoại truyện

Dịch: rainyalice

Nguồn: https://rainyalice.wordpress.com

Nội dung: Hai năm sau khi chia tay, mùa hạ hai năm sau. Tương phùng, tình cờ gặp gỡ, dây dưa. Một tình yêu lạ lùng, đánh mất lại tìm được.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Chinhchoe, Nguyễn Diệu Chi, Tocdothuhut, comuathu511, ngo mai thu thao
     

Có bài mới 29.03.2012, 12:38
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.10.2011, 23:42
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 809
Được thanks: 4192 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đêm nay bao giờ sáng - Cố Tây Tước - Điểm: 11
CHƯƠNG 1
Dịch: rainyalice

Lạc Trăn kéo hành lý phóng khoáng bước ra từ sân bay quốc tế thủ đô, đã là mùa hạ hai năm sau. Cô bây giờ không còn là con nhóc với mái tóc ngắn ngủn như nhím xù, mặc quần đùi áo ba lỗ chạy nháo dưới ánh mặt trời chói chang. Trang phục thời thượng tao nhã, tóc dài chấm vai, làn da trắng nõn, chẳng qua vẫn không trang điểm như xưa, theo lời mẹ Lạc mà nói, đúng là nhục sắc tẩu thiên hạ [1], nhưng Lạc Trăn khiêm tốn giải thích lại rằng, dù có là nhục sắc thì cũng là mỹ sắc.

Vốn dĩ kỳ nghỉ hè định sang Bắc Âu chơi, nhưng Lạc phu nhân gọi điện tới, Lạc Lăng sắp lên lớp sáu, con về phụ đạo cho nó đi, nhất là tiếng anh ấy, khi đó Lạc Trăn đang ngồi ở quảng trường Occidental ăn điểm tâm, suýt thì nghẹn chết luôn. Tiếng anh của Lạc Lăng quả thực có thể lấy “một tờ giấy trắng dễ vẽ” để hình dung. Nhưng đã hơn nửa năm không gặp, Lạc Trăn nghĩ bụng, vậy nhất định là rất nhớ cô, còn nhớ Giáng Sinh năm đó họ không dằn được nỗi thương nhớ chạy sang nước Mỹ thăm cô, mang theo túi lớn túi bé đặc sản đất Trung Quốc, ăn đến mức mấy cô bạn người nước ngoài cùng phòng Lạc Trăn vui hết cỡ, Lạc phu nhân cũng vui vẻ, cảm giác như lấy chính đặc sản quê nhà giành được vinh quang cho người Trung Quốc mình.

Nhưng thật ra, kỳ nghỉ lần này trở về chủ yếu là vì, trong điện thoại Lạc phu nhân khóc lóc kêu la đủ kiểu, quả thực —- ai mà chịu được, vì thế Lạc Trăn nhất thời không chịu được đành trở về.

Lạc Trăn đứng đợi ở cửa sân bay khoảng mười phút thì trông thấy chiếc xe con bọ dáng mini với lớp sơn vàng bóng sáng loáng một mình một kiểu của Lạc phu nhân từ từ tiến vào làn xe.

Lạc Lăng từ bên ghế phụ vươn cổ ra gọi Lạc Trăn, “Lạc Trăn Lạc Trăn, ở đây ở đây này!”

“Đừng hét nữa, thấy rồi, phát sáng thế kia cơ mà.” Cầm hành lý ném ra thùng xe phía sau rồi lên xe.

Lạc phu nhân quay đầu liếc Lạc Trăn một cái, “Gầy quá.” “Ăn không quen thôi ạ, đồ Trung Quốc vẫn ngon hơn.”

“Đương nhiên!” Lạc phu nhân vô cùng tự hào về đồ ăn Trung Quốc.

“Đúng rồi,” Lạc phu nhân bỗng nhớ ra điều gì đó, cười sảng khoái, “Đứa nhỏ Tiểu Thụy ấy rất tức giận, ha ha…”

Hai mươi năm trước, Lạc phu nhân chỉ cô nhóc đối diện rồi nói với Lạc Trăn, Lạc Trăn à, sau này Tiểu Thụy chính là thanh mai của con đấy, Thẩm phu nhân cũng chỉ cô bé đối diện nói với Thẩm Hạ Thụy, Tiểu Thụy, về sau Tiểu Trăn chính là trúc mã của con. Oan nghiệt bắt đầu từ đó.

“Con đã bảo mẹ đừng kích con nữa.” Lạc Trăn lại hoài nghi liệu mình rốt cuộc có phải do vị phu nhân đây thân sinh ra không nữa.

Lạc Lăng cũng cực kỳ vui vẻ chêm vào, “Đúng đúng, chị Tiểu Thụy rất tức giận, có lần em sang nhà chị ấy thì thấy chị ấy đang lấy ảnh của Lạc Trăn ra chơi ném phi tiêu.” Lạc Trăn đờ ra, thầm nghĩ đây là kiểu phụ nữ gì vậy, quá hiểm.

Nói xong đoạn Lạc Lăng bổ xung thêm một câu càng hiểm, “Tao phi trúng ót mày rồi!”

Đoạn đường ầm ĩ trở về nhà, Thẩm gia cách Lạc gia ba căn, lúc đi qua cổng nhà họ Thẩm, Lạc Trăn vẫn không dám liếc nhìn, sợ có cái gì đó bay ra .

Xuống xe kéo hành lý lên lầu.

Lạc phu nhân ở lầu dưới gọi, “Đồ đạc đừng dọn ra, tắm ngủ điều chỉnh chênh giờ đã, đến tối ra ngoài tìm ba con ăn cơm.”

“Biết rồi ạ!”                          

Vừa bước vào phòng liền nằm úp lên giường như xác chết, kế đó lại cân nhắc liệu có nên gọi điện cho Thẩm Hạ Thụy, mê man ngủ luôn bên mép giường, lúc tỉnh lại ngoài trời đã tối đen như mực, bò dậy đi tắm, tinh thần sảng khoái chạy xuống lầu, thấy Lạc Lăng đang chơi trò chơi ngoài phòng khách, rót cốc nước đứng sau sô pha nhìn người nào đó đang cần cù đào mìn.

Đến khi Lạc phu nhân trang điểm vô cùng lộng lẫy kiều diễm bước xuống lầu, bèn ngúng nguẩy chạy đi tìm ba Lạc về ăn cơm.

Lạc Vĩ Minh liếc Lạc Trăn cái đầu tiên liền khen con gái đẹp lên hẳn, Lạc Trăn đứng đó khiêm tốn đáp thẳng đương nhiên.

Trong bữa ăn Lạc Trăn bỗng nhớ đến chuyện thực tập nghỉ hè, tiện thể đề cập với ba. Chuyên ngành đại học của Lạc Trăn là thương mại điện tử, sang đại học Colombia đất Mỹ lại chọn Programming Language (Ngôn ngữ lập trình), thật ra với bằng cấp của Lạc Trăn để tìm công việc thực tập tại địa phương cũng không khó, nhưng nếu có thể dễ dàng hơn cô hoàn toàn không ngại đi cửa sau, không can hệ đến thế lực, năng lực, hay danh dự, chỉ vì —- cửa sau quả là con đường rất được.

Lạc Vĩ Minh nhìn con gái khẳng định thế lực cổ hủ của ông như vậy, lập tức cưng chiều vỗ về, “Con nghỉ ngơi mấy hôm, muốn thực tập chỗ nào ba sẽ sắp xếp ổn thỏa cho con.” Ba Lạc Trăn đích thực cũng có chút bản lĩnh, trong cái thành phố này cũng coi như là một đất bá vương, Lạc Trăn tổng kết lại, cái bụng bia đó ưỡn ra một cái chính là quyền lực.

Mấy ngày kế tiếp Lạc Trăn vô cùng nhàn hạ ở nhà chơi đùa tu thân dưỡng tức, cái gì cũng chẳng làm, đến tận ngày thứ tư, vừa mở cửa phòng thì thấy khuôn mặt của mẹ kế, Lạc Trăn cảm thấy dường như mình ngủ đến hồ đồ rồi, đang muốn đóng sập cửa ngủ tiếp, kết quả là mẹ kế xông vào cửa bèn tung chiêu hiểm.

“Năm đó mày đi quả thật rất tuyệt tình!”

Lạc Trăn yếu ớt giãy giụa, “Chị à, em không phải đã về rồi sao.”

“Mày tìm lương tâm mày mà đòi công bằng ấy!”

Cúi đầu, “Em sai rồi, chị Thẩm à.”

Lạc Trăn bỗng nhiên nhận ra mình và Thẩm Hạ Thụy đều đã hai mươi sáu tuổi, còn nhớ năm đó hai con nhóc vẫn tay nắm tay cùng đi nhà trẻ, lúc ấy thật sự rất hồn nhiên, nhưng giờ đây, như lời Lạc phu nhân đã nói, thời gian thấm thoắt trôi đi, con gái của mẹ cũng có thể làm mẹ rồi, ý là Lạc Trăn, con nên tìm một người đàn ông để gả đi.

—-***—-




CHƯƠNG 2
Dịch: rainyalice




Ba giờ sáng, Lves gọi điện tới ra sức dùng câu sóng đôi khoe khoang lễ lội carnival đường phố ở Đức tuyệt vời biết bao! Sôi động biết bao! Lay động lòng người biết bao! Lạc Trăn nghĩ, đây quả đúng là rung động lòng người, mới có ba giờ sáng! Lves là đàn anh đại học của Lạc Trăn, người Pháp, bộc trực, tự nhận mình là Apollo, thích mạo hiểm, trong hoạt động trợ lý thám hiểm nhìn trúng tiềm năng thể thao mạnh mẽ của Lạc Trăn, ép người nào đó tham gia tổ leo núi, tổ lặn biển sâu, tổ nhảy dù các kiểu trên không trung, cuối cùng biến cả con người Lạc Trăn trở nên dũng mãnh như dã thú, lên trời xuống bể không có gì không thể.

Nói thật thì, Lạc Trăn thật sự rất sợ người này, quan hệ giữa họ còn hay hơn cả sinh vật hạ đẳng với sinh vật thượng đẳng trong chuỗi đồ ăn, vì thế, đối với Lạc Trăn mà nói, đối diện với Lves điều duy nhất có thể làm chỉ có nịnh nọt.

Nhưng, tình hình giờ đã khác, Lạc Trăn nghĩ, ôi trời cao hoàng đế xa như anh có thể bay từ Đức về được sao, hơn nữa nơi tôi đang đứng bây giờ chính là địa bàn của người Trung Quốc chúng tôi, anh có là quỷ bay tới cũng đỡ được khí hậu nơi đây, coi như anh còn dũng mãnh có thể chống chọi được cái môi trường khô hạn chút gì đó đi, thì 1,3 tỷ con dân tổ quốc mỗi người một bãi nước bọt cũng dìm chết anh trong lũ lụt. Lạc Trăn thỏa sức tưởng tượng xong, ưỡn lưng đáp một tiếng.

“Anh trai à, anh có biết giờ là mấy giờ không?” Châm biếm ngược trở lại.

“Mẹ nó, không hỏi thời gian của Đức à!” “Mẹ nó tôi đang chửi anh còn có thể bắt chẹt tôi thế nào nữa hả.” Lạc Trăn gào lên một cách sảng khoái, cảm giác này tựa như mình bỗng nhiên tiến hóa thành sinh vật thượng đẳng.

“Không đi, em phải ở nhà. Đã nói không đi chị đây còn sợ anh á. Bố ghét nhất là Nhật Bản. Núi Phú Sĩ? Xì, nó thanh khiết tươi đẹp được như Hoàng Sơn chắc. Không đi, các người tự thong thả mà leo. Hừ, phong cảnh tráng lệ, nói không chừng đợi các người trèo đến đỉnh núi lửa nó mà phun trào lên, vậy thì quả là vô cùng tráng lệ, đến lúc đó ngay cả nhặt xác tôi cũng không cần, trực tiếp nhặt tro cốt cho các người thôi. Hoa anh đào? Nó có được chất phiêu bồng của hoa đào chúng tôi chắc. Đẹp để làm cái gì, có gan thì anh bắt nó kết quả đi. Chậc, biết ngay anh không có gan đó mà.”

Nói xong câu này, Lạc Trăn lập tức cúp máy, chính ra thì câu cuối hơi quá chút xíu, sau này ngẫm lại, thật sự có quá đáng tí xíu!

Tiếng chuông di động xinh xắn vang lên, Lạc Trăn cân nhắc tên Lves này liệu có phải muốn cô chết không xong, đoạn chẳng buồn nghĩ cầm điện thoại tắt máy.

[Lạc Trăn đã trở về, cậu là người đầu tiên tôi báo đấy! Thẩm Hạ Thụy, 11 giờ 7 phút.]

Đồng hồ báo thức trên tường chạy từ 11 giờ đến ba giờ sáng, sau đó, lại tiếp tục chạy.

Người đàn ông đặt di động trong tay xuống, chậm rãi đứng lên đến bên cửa sổ, khuôn mặt anh tuấn dưới ánh đèn xanh u tối lộ vẻ thâm trầm khó đoá




CHƯƠNG 3
Dịch: rainyalice




Chủ nhiệm bộ phận khai thác vỗ vỗ văn kiện, “Bản thân sản phẩm không có vấn đề gì, kỳ này chất lượng loạt SA tuyệt đối không cần nghi ngờ!”

“Còn về phía tuyên truyền?”

“Cao hơn sản phẩm cùng kỳ 20%. Kinh phí lớn không có lý gì gặp phải trở ngại này!”

“Tình hình doanh thu kém là chuyện không cần bàn cãi!” “Đó là việc của bộ phận tiêu thụ! Sản phẩm từ lúc khai thác đến khi sản xuất cũng không có vấn đề gì, chuyện này mọi người đều quá rõ!”

“Bộ phận tiêu thụ chỉ là một con kênh, tình hình tiêu thụ tốt xấu gì đều quyết định bởi chất lượng của chính sản phẩm!”…

Người đàn ông ngồi tại ghế chủ trì thần thái lạnh nhạt, tự mình phê duyệt những văn kiện hoàn toàn không liên quan đến cuộc họp lần này, anh thực sự không muốn phí thời gian vì mấy cuộc thảo luận đùn đẩy trách nhiệm kiểu đó, tháo gọng kính viền vàng xuống, “Phó giám đốc Lâm, anh thấy thế nào.”

Lâm Tiếu Tuyển bị thanh âm lạnh nhạt đột ngột vang lên đưa hồn trở về, ngây ra một lúc, cầm văn kiện trên bàn lật như bay, “Trường hợp này…” Trên thực tế hắn vẫn đang lạc vào cõi thần tiên, tối qua chị Thụy gửi tin nhắn báo rằng chị Lạc đã trở về từ Mỹ, với tính cách e sợ thiên hạ chẳng đủ loạn của chị Thụy, sư huynh hẳn phải là người đầu tiên biết việc này chứ, thế thì, tại sao sư huynh còn có thể điềm nhiên ngồi ở đây, như không có chuyện gì xảy ra?

Nét mặt lạnh nhạt của người đàn ông không một gợn sóng, cầm một tập tài liệu khác trên bàn tiếp tục phê duyệt, “Giám đốc Trần, anh nói xem.”

Trần Huy sửng sốt, liếc mắt qua Lâm Tiếu Tuyển, “—- Theo số liệu thì thấy, loạt nước hoa SA kỳ này có thể ví như một phiên bản của kiểu mẫu thất bại, lợi tức sau khi chúng ta bỏ ra một lượng vốn lớn về người và của chỉ nắm được 67.5% của loạt sản phẩm SA thế hệ trước. Suốt hai năm bộ phận khai thác và bộ phận tiêu thụ tương đối hao hụt không kém nhau mấy, thất bại có nhưng không rõ rệt. Tuy nhiên, khoản chi của bộ phận tuyên truyền trong điều kiện tiên quyết đạt 40% trên diện rộng, lợi nhuận lại chỉ tăng 3%, mà hơn 70% chi phí tuyên truyền lại dùng vào quảng cáo.” Trần Huy ý bảo trợ lý bên cạnh mang tư liệu đến phát trên bục.

… Phòng tắm tinh xảo, vải mành sợi bông nguyên chất, người con gái nửa thân trần đưa lưng về máy quay… “Đây là một trong số những đoạn quảng cáo chủ đạo của SA, những cái khác không khác là bao, tổng kết lại đúng là loạt quảng cáo SA ngày càng trở nên hoàn thiện hơn, tôi không biết vì sao S&G chúng ta còn có thể phạm phải loại lỗi nhỏ này. Loạt SA kỳ này nhằm vào hương thơm thanh nhã dành cho phụ nữ dưới 25 tuổi, bốn kiểu tạo hình đều mang sắc thái tươi sáng thuần khiết mà giới trẻ yêu thích, mùi hương cũng thiên về kiểu thanh nhẹ hồn nhiên. Nhưng quảng cáo lại tự dựng lên vẻ quyến rũ ướt át. Tác dụng của quảng cáo đối với sự thành bại của sản phẩm trong xã hội ngày nay vô cùng quan trọng, 99% mong muốn mua hàng hóa của người dân chịu ảnh hưởng từ quảng cáo, quảng cáo thất bại ấn tượng đầu tiên về sản phẩm của mọi người sẽ kém, mà hậu quả đó sẽ khiến người tiêu dùng  trong lúc mua hàng vô thức nảy sinh sự bài xích đối với sản phẩm, muốn sửa chữa triệt để, trên thực tế không khả thi lắm, vì vậy, tôi thấy SA kỳ tới cần chú ý sắp xếp quảng cáo.”

“Còn vấn đề gì không, nếu không có, vậy chủ nhiệm Vương, ông có thể trở về viết bản báo cáo.” Đóng một phần văn kiện vừa duyệt xong, xoay người bước ra.

“Sư huynh!” Lâm Tiếu Tuyển đuổi theo.

Mạc Hoành ngừng bước, ý bảo hai trợ lý bên cạnh đi trước.

Lâm Tiếu Tuyển úp mở hồi lâu, “Sư huynh, anh… hôm qua có nhận được, tin nhắn quái lạ nào không?”

“Ví dụ?”

Lâm Tiếu Tuyển quả thật không có năng lực tìm ra chút manh mối nào trong thanh âm lạnh nhạt cùng khuôn mặt như núi băng ấy, sờ sờ cổ chỉ đành cười cười, “Không có ạ, em chỉ hiếu kỳ, hỏi bâng quơ vậy thôi, học trưởng đừng để tâm, ha ha.”

“Trước bảy giờ mang tài liệu của SUM đến cho tôi.” Hai tay đút túi quần, xoay người tiến về văn phòng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhungcao305 về bài viết trên: lamlinh81, zinna
     
Có bài mới 29.03.2012, 12:41
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.10.2011, 23:42
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 809
Được thanks: 4192 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đêm nay bao giờ sáng - Cố Tây Tước - Điểm: 11
CHƯƠNG 4
Dịch: rainyalice



Lúc Lạc Trăn chạy đến Thẩm gia, Thẩm Hạ Thụy đang lựa quần áo trong phòng, cô ấy bày tất cả quần áo ra sàn so sánh từng cái một, Lạc Trăn nhìn cô gái đang bày hàng rong trước mắt, khó hiểu thắc mắc, “Không phải chỉ đi dạo thôi à, có cần phải thế không hả mày.”

Sau này Lạc Tăn mới biết, đúng là vô cùng cần thiết.

Bởi vì mục đích chủ yếu ra ngoài hôm nay của Thẩm Hạ Thụy chính là trả thù Lạc Trăn, mà quá trình này cực kỳ cần sự hỗ trợ của một bộ đồ dũng cảm có tính năng dính đồ ngọt có thể giặt sạch, dính đồ trang điểm có thể lau hết, thay lên thay xuống không để lại nếp nhăn v.v… Lạc Trăn ban đầu còn ngây thơ chưa nhận ra, cho đến khi —- mua một hộp Hagen Dazs nhỏ cô ta vẫn không chịu sống chết đòi một thùng lớn, lướt qua quầy Arden hết vòng này đến vòng khác, mua quần áo cũng khiêm tốn chỉ vào Dolce & Gabbana, Dior, Burberr, hầy, đây chính là đạo hạnh, coi tâm tư kia xem, đến nhện cũng chẳng tỉ mỉ như thế.

Không thể không khâm phục thủ đoạn báo thù cao siêu của đồng chí Thẩm, nào giống phục thù viết trong tiểu thuyết, khiến người ta đau khổ mình càng đau khổ hơn.

Vì thế Lạc Trăn lúc này vô cùng đau khổ liếc nhìn Thẩm Hạ Thụy vô cùng vui sướng, “Em nói chị này…” Vừa mở miệng, Thẩm Hạ Thụy đã kín đáo đưa tay vỗ vỗ vai Lạc Trăn, ẩn ý sâu xa, “Lạc Trăn, làm người chính là phải trọng lương tâm đó.”

Đây vốn là lời Lạc Trăn muốn nói, kết quả bị Thẩm Hạ Thụy thong thả nói ra.

Lạc Trăn cắn răng, “Xin chị hãy kiên trì nỗ lực.”

Ba tiếng sau, người nào đó đã thoái hóa thành động vật lưỡng thê lom khom bò đi.

Thẩm Hạ Thụy quay đầu liếc cái xe kéo sức người kia, cảm thấy tinh thần và cơ thể cũng đã đủ ác, bèn khai ân ban xuống, “Tiểu Lạc, vì sự cần cù cả một buổi sáng của mày, chị đây quyết định mời mày ăn trưa.”

Lạc Trăn vừa nghe tí rơi nước mắt anh hùng ngay tại chỗ.

Sau cùng Thẩm Hạ Thụy bồi thêm câu, “Trước khi ăn cơm mày cho tao mượn tiền đã.” Theo quan niệm của Thẩm Hạ Thụy, mượn có nghĩa là cầm luôn, không cần trả.

Lạc Trăn khóc không ra nước mắt.

Cuối cùng, Thẩm Hạ Thụy lại đưa Lạc Trăn đến quán ăn của bạn cùng lớp đại học với họ mở ra – Quất Tử, Lạc Trăn khi đó vẫn thấy hoảng hốt, vì trong ấn tượng của cô Quất Tử này là một đứa tùy hứng nông nổi, trước tiên mặc kệ có rắc rối vẫn xông xáo ra ngoài lập nghiệp, nhưng chí ít ở ngoài xông xáo thế nào cũng được

Kết quả bắt gặp sắc mặt dâu thảo vợ hiền của cô bạn ngang bướng này đang đun cà phê,

Quất Tử trông thấy Lạc Trăn cũng hoảng hốt.

Cuối cùng hai người đều vượt lên.

Quất Tử tên thật là Trần Quất Nhã.                              

Quất Tử đun hai tách Lamshan [1] cho mình và Thẩm Hạ Thụy, rót cho Lạc Trăn một cốc nước lọc, Lạc Trăn trong lòng tủi thân một phen, cảm thấy mình chẳng qua xuất ngoại mới hai năm, có cần thiết phải như thế không?

Quất Tử cười nhạt, “Sao thế tiểu hải quy [2], không ngờ rót cho cậu cốc nước cậu vẫn chưa hài lòng sao.”

“Hài lòng hài lòng.”

—-***—-

[1] một loại cà phê Trung Quốc.

[2] ý chỉ những người ở nước ngoài trở về tổ quốc.




CHƯƠNG 5
Dịch: rainyalice




Ba cô gái, một bàn thức ăn, tán chuyện núi non mãi đến bốn giờ chiều, muốn có cả ngọn núi cũng nên nhìn xuống đáy chứ.

Lúc đó chuông điên thoại vang lên, là Lạc Lăng.

Tên nhóc con vừa mở miệng đã kêu chị à chị đang ở đâu.

Lạc Trăn suýt nữa thì buột miệng gọi anh trai, “Em trai yêu dấu à tìm chị có việc gì thế?” Nói xong não bộ Lạc Trăn xoay chuyển một cách nhanh chóng, Lạc Lăng bên kia giả dối gọi chị tám phần là có ba cô bên cạnh, cũng chính là ba tìm cô có việc.

“Ba kêu chị để dành bữa tối lại, chút nữa có một bữa tiệc.”

Đây là giọng điệu của học sinh tiểu học á, quá già dặn, Lạc Trăn đằng hắng, “Được rồi.” Đang muốn cúp máy, Lạc Lăng ở đầu kia hét lên, “Lạc Trăn chị đang ở ngoài phố đấy à?” Lúc cu cậu nói thế, ý nghĩ duy nhất của Lạc Lăng chính là ba cô đã đi xa rồi.

“Đúng thế sao nào?”

“Chị đến hiệu sách tìm cho em đáp án tham khảo bài tập hè lớp năm, một quyển ngữ văn, một quyển số học lấy cả cho em, đừng quên đấy…”

Lạc Trăn cười lạnh cắt ngang lời người nào đó đang lên mặt sai bảo, “Trưởng thành chút đi, anh Lạc!” Cúp máy.

“Hoàng tử nhỏ nhà mày à?”

“Ừ, chính là cái bánh khô ấy. Này Quất Tử, bọn tao cũng phải về nhà đây, có thời gian lại trò chuyện nhé.”

Lạc Trăn và Thẩm Hạ Thụy đứng dậy đi ra đúng lúc Ngôn Thâm bước vào, người này là tình nhân của Quất Tử, hai người từ cấp ba đã hòa làm một, Lạc Trăn cứ nghĩ mãi không hiểu, vì sao bọn họ đến giờ vẫn chưa chia tay, đã tám năm rồi, không phải có cái gọi là cái dớp bảy năm sao, tám năm rồi vẫn có thể đảo ngược như vậy cũng coi như một loại cảnh giới.

Nhưng con người Ngôn Thâm quả thực rất dễ chơi, trước đây, lúc Quất Tử hẹn hò bên ngoài Thẩm Hạ Thụy và Lạc Trăn đều theo sau ăn ké, Ngôn Thâm có hận đến nghiến răng cũng đành chịu, vì một khi hắn muốn cản người, hai em yêu nghiệt này sẽ giật dây bạn gái hắn theo bọn họ tay nắm tay trở về ký túc xá. Vì thế về sau Ngôn Thâm mới nghĩ ra một cách hiệu quả, lợi dụng nguyên lý hấp dẫn khác phái, kéo hai tên bạn cùng phòng hỗ trợ. Một trong đó chính là bổn đại tài tử quản lý kiêm bạch mã hoàng tử chốn sân trường kiêm mỹ nam tử cả người kiêm số “tử” – Mạc Hoành.

Lạc Trăn cùng Mạc Hoành biết nhau cũng chính là nửa học kỳ sau đó.

Khi ấy Lạc Trăn vừa ăn xong một thùng kem, sau đó kéo bàn tay nhỏ xíu của Quất Tử lắc qua lắc lại, “Người ta muốn ăn ô mai, ô mai, ô mai.” Đương nhiên câu này dành cho Ngôn tạp dịch nào đó nghe.

“Tôi đưa bạn đi.” Giọng nói rất hờ hững.

Lạc Trăn quay đầu, sau đó, tâm hoa nở rộ.

Đây là lần gặp gỡ đầu tiên giữa họ, về cơ bản không có chút sắc thái lãng mạn nào hết.

Ngôn Thâm khi thấy Lạc Trăn cũng ngây ra một cách rất khuôn sáo, Lạc Trăn tự đánh giá mình rốt cuộc có biến thành quỷ thật không, ai nhìn thấy cô cũng đều sững sờ.

“Sao nào, hai năm không gặp không nhận ra tôi à?”

Ngôn Thâm cười nhạt, “Hừ!” Hừ xong đi thẳng vào tiệm ăn, sạch sẽ nhanh gọn.

Lạc Trăn sững người, sau đó xé cuốn lịch bên cạnh ném về bóng lưng xa dần, trúng rồi, xoay người bỏ đi, cũng sạch sẽ nhanh gọn.

Thẩm Hạ Thụy đuổi theo, “Mày cũng hơi bị ác đấy, tao nghe đã thấy đau phải biết.”

“Mày vẫn quan tâm đến hắn à.”

Thẩm Hạ Thụy cười đến tuyệt tình, “Quan trọng là sau này ăn cơm gặp rắc rối.” Ngừng một lát, “Vẫn còn tức giận à?”

“Tao chả giận, hắn trước giờ chẳng vừa mắt tao.” Dừng bước, Lạc Trăn mỉm cười, “Năm đó lúc tao và Mạc Hoành hẹn hò, chẳng phải hắn là người phản đối dữ nhất sao.”

Thẩm Hạ Thụy vừa nghe Lạc Trăn chủ động nhắc đến Mạc Hoành, trở nên kích động, hai ngày trước không dám nói giờ phun ra hết, “Mạc Hoành à mày cũng không biết —-“

Lạc Trăn nghe xong cảm thấy buồn cười, “Tao không biết.” “Đừng có chặn lời tao, lúc mày mới sang Mỹ ấy, hắn cả tháng chẳng nói chuyện với ai, bình thường đã ít lời, khi đó dường như  biến thành người câm.”

“Có gì lạ đâu, thiếu niên dậy thì đều như thế cả, mày xem cái bánh khô nhà tao ấy, còn chưa đến kỳ, lúc nào cũng giở trò thâm hiểm.”

“Mày phải tận mắt thấy sẽ không nói như vậy, này này này, Lạc Trăn, hắn chính là vì mày mới biến thành cái bộ dáng như thế biết không hả? Mày còn không biết ngượng đứng một bên châm chọc hả!”

“Ngại quá ngại quá.”

“Còn nữa còn nữa, hắn trước đây lười nhác đến mức nào mày là người rõ nhất, nhưng về sau, có mấy lần tao tìm Tiểu Tiếu đến thăm hắn, thực sự rất khó tưởng tượng ra con người hắn —- đang liều mạng với công việc! Đây có lẽ chính là cái gọi là dùng cái này để tê liệt cái khác.”

“Này này này, nỗ lực kiếm tiền nuôi gia đình, một thanh niên tốt đó.” Thẩm Hạ Thụy liếc sang bên cạnh, “Còn có một lần, cảm xúc ấy thật sự rất sâu đậm, tao va phải hắn trong quán bar, cũng may là gặp được tao, chút tửu lượng ấy của hắn nói thật là quá kém, bên cạnh có bao nhiêu yêu tinh đang đợi hắn ngã xuống, chậc, tao lôi được hắn từ trong đó ra, lúc đó hắn trốn trong một góc nôn thốc nôn tháo, nôn mãi nôn mãi, nôn xong đứng dậy lảo đảo đi, tao thấy bất an, bèn gọi Tiểu Tiếu đến đưa hắn về, còn nữa, còn nữa…”

Lạc Trăn cắt ngang, “OK OK, rốt cuộc mày muốn nói gì.”

Thẩm Hạ Thụy trầm mặc, “Mày hủy hoại một đóa hoa của tổ quốc.”

Thật lâu sau, Lạc Trăn mới khẽ cười, “Hạ Thụy, hình như mày đã quên, người muốn chia tay không phải là tao.”





CHƯƠNG 6
Dịch: rainyalice



Lạc Trăn về đến nhà, ba cô đang ngồi đợi trong phòng khách.

“Ba, con đi thay quần áo trước đã nhé.”

Chạy rầm rầm lên lầu, vừa lên đến hành lang đã trông thấy một ông thần giữ cửa, thần giữ cửa mắt thấy cô, khí thế hùng dũng xông lên, “Lạc Trăn, sao chị có thể đối xử với em như thế!”

Người trẻ tuổi đúng là hành sự bồng bột, Lạc Trăn vỗ vỗ đầu nó, “Hôm nay chị không có tinh thần cùng em tán dóc, ngoan, đi đào mìn đi nhóc.”

Nhưng Lạc Lăng lại có, “Chị đừng đánh trống lảng! Em hỏi chị, sao ban nãy chị cúp điện thoại của em! Cúp điện thoại người khác là hành vi không lịch sự, thầy giáo tụi em đã nói, trừ phi đối phương chào tạm biệt hoặc muốn chào tạm biệt mới được cúp máy, nếu chị đang nói chuyện với người ta mà cúp rụp máy sẽ dẫn đến hiểu lầm không cần thiết, chị… Lạc Trăn!! Chị, sao chị lại khóc!? Này, em chỉ bâng quơ vậy thôi mà… chị đừng khóc nữa! Ơ, Lạc Trăn… vậy, vậy… nếu chị thích cúp điện thoại người ta thì cứ cúp đi không sao cả! Thật đấy, thầy giáo của chúng em nói càn thôi! Cúp máy người khác thật ra cũng chẳng có gì to tát, bình thường em vẫn hay cúp điện thoại của Thần Thần mà… Lạc Trăn, trời ạ… chị đừng khóc nữa!!…”

Lạc Trăn khóc xong cực kỳ lanh lẹ chạy đi rửa mặt thay đồ gọn gàng rồi xuống lầu, Lạc Lăng thì bị dọa trốn trong phòng mình ngồi khóc, xem chừng hai ngày tới sẽ không thấy cậu nhóc.

Lạc Vĩ Minh nói muốn giới thiệu cô cho một người, công việc thực tập chính là làm trợ lý cạnh anh ta.

Lúc tới Hoa Thành người nọ đã ở đó rồi, Lạc Trăn vốn tưởng người ba cô giới thiệu chắc cũng phải đứng tuổi, hóa ra lại là một thanh niên, trông cũng khá khôi ngô phong độ, động tác nhanh nhẹn.

Người thanh niên trông thấy Lạc Vĩ Minh rất khách khí đứng lên chào bí thư Lạc.

Lạc Vĩ Minh giới thiệu, “Đây là Lạc Trăn con gái tôi, cậu giúp tôi dìu dắt nó hai tháng nhé.” Khẩu khí qua tai Lạc Trăn giống như lời gửi gắm.

Người nọ cười cười gật đầu, sau đó tự giới thiệu với Lạc Trăn, “Hạ Thiên Liên.”

“Liên trong liên hoa [1]?”

Khẽ cười, “Đúng vậy.”

“Hì hì, xin chào xin chào, Hạ tiên sinh, rất vui được gặp anh, sau này mong hãy chỉ giáo nhiều hơn.” Lạc Trăn nói một cách chững chạc, trước mặt người nói tiếng người, trước mặt quỷ nói tiếng quỷ, chủ yếu là do ba đang ở đây nên nói chuyện khôn khéo một chút.

Sau đó Lạc Vĩ Minh nghe điện thoại xong có việc đi trước, lúc đi nhân tiện thanh toán luôn.

Lạc Trăn vừa thấy ba đi một cái lập tức trở về với bản tính, vốn đang ăn nhỏ nhẹ chậm rãi, giờ ăn lấy ăn để mấy miếng to, cũng là do đói quá, ban nãy khóc hết cả sức.

Hạ Thiên Liên thảnh thơi uống cà phê, hắn vốn không định tới để ăn cơm, “Anh có thể gọi em là Lạc Trăn chứ.”

“Đương nhiên, anh là sếp của em, thích gọi thế nào thì gọi thế đó.”

Hạ Thiên Liên cười cười.

Tiếp đó hai người hàn huyên những chuyện đâu đâu, cũng ráng qua được một bữa cơm.

Ăn xong ra ngoài, trời đã tối đen, Hạ Thiên Liên lên tiếng, “Để anh đưa em về, anh đi lấy xe đã.”

Lạc Trăn vừa định ngăn cản, Hạ Thiên Liên đã xoay người đi, Lạc Trăn thảng thốt, thanh niên hành động thật mau lẹ.

Lạc Trăn đành đứng đợi ở cửa quán bar, nhân tiện ngắm nhìn dòng người qua lại, đến khi cô thấy chán ngán vô cùng, một chiếc xe BWM trắng từ từ tiến vào, người đàn ông mở cửa xe tao nhã bước ra.

Duyên phận quả đúng là kỳ lạ, Lạc Trăn nhìn người bước ra từ trong xe, bỗng cảm thấy nếu bây giờ mà có một cơn mưa phùn rả rích thì lại càng hoàn hảo hơn.

Vóc dáng cao cao tuấn tú chợt chấn động.

Hai người gặp nhau tựa như một cảnh phim tĩnh lặng, tựa như gió yên sóng lặng mà lại như sóng to cuộn trào.

“Mạc Hoành, em quen à?” Giọng nói đột ngột vang lên phá vỡ không gian tĩnh mịch, một cô gái trưởng thành mảnh khảnh đánh giá mối quan hệ giữa Mạc Hoành và Lạc Trăn, hiếu kỳ hai năm rõ mười.

Lạc Trăn lúc này cũng chú ý đến bên cạnh anh dắt theo một người phụ nữ, không phải người đó, chà, quả là phong phú.

“Lâu lắm không gặp.” Mạc Hoành lên tiếng trước, giọng nói nhàn nhạt.

Lạc Trăn ngẩn người, cười đáp, “Đúng vậy, đúng là đã lâu không gặp.” Lúc này Hạ Thiên Liên đã dừng xe cách đó không xa, xuống xe bước đến, “Lạc Trăn, bạn em à?”

“Ừm, cứ coi là vậy đi.” Lạc Trăn cười cười.

Cô trước giờ cũng biết co duỗi tùy tình thế, “Đi thôi. Đừng làm phiền họ.” Nửa câu sau là nói với Mạc Hoành.

Lạc Trăn hơi gật đầu với cô gái bên cạnh Mạc Hoành, coi như phép lịch sự tối thiểu, đoạn đi về phía xe Hạ Thiên Liên.

Đây là lần gặp gỡ đầu tiên sau khi hai người chia tay, trống rỗng, chẳng có ý nghĩa, vả lại —- không còn lối thoát.

—-***—-

[1]: hoa sen


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhungcao305 về bài viết trên: Tocdothuhut, lamlinh81, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bửu Ngân, holy1091, kinhvanhoalk, Nguyên Phương, ngọc đặng, Nhungtran303, Thanhluu, vô tâm vô phế và 250 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



YangLin: hi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.