Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Yêu em hơn cả sinh mệnh - Dư Lạc Thuần

 
Có bài mới 20.11.2014, 13:55
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.07.2014, 17:09
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 558
Được thanks: 2150 lần
Điểm: 18.08
Có bài mới [Hiện đại - Hắc bang] Yêu em hơn cả sinh mệnh - Dư Lạc Thuần - Điểm: 10

                                   Yêu Em Hơn Cả Sinh Mệnh

Attachment:
gP6hQCH.gif
gP6hQCH.gif [ 95.82 KiB | Đã xem 121609 lần ]


•     Tác giả : Dư Tiểu Thuần.
•     Thể Loại : Ngôn tình , hắc bang , cưới trước yêu sau ,  .
•     Bối cảnh : Hiện đại
•      29 chương.

   Hôn ước giữa cô và hắn được định sẵn từ nhỏ nhưng lại chưa từng gặp nhau. Cô xinh đẹp , đáng yêu hệt như bông hoa vừa nở rộ trong sắc xuân của tuổi mười tám , còn hắn , theo như cô nghĩ thì có thể xem là một ông chú (biến thái) ba mươi tuổi. Cô thật sự không hiểu nổi ngày xưa cha mẹ nàng ăn nhầm cái gì mà lại đi đồng ý kết thông gia với nhà hắn ! Chết tiệt.....cô không thể chịu thua được , có chết cũng không chấp nhận cuộc hôn nhân "biến thái" này. Mà cho dù có chấp nhận , cô thề sẽ khiến cho ông chú kia phải hối hận.

    "Cưới phải tôi là một điều rất vinh dự cho chú ! Chú nên thấy thật may mắn vì tôi đã đồng ý !" – Du Huân Huân đập màn cất giọng nói.

   Người đàn ông ngồi đối diện cười khẩy "Là bất hạnh mới đúng !"

   Du Huân Huân trừng mắt nhìn hắn "Nếu là bất hạnh thì tôi quả thực đã bất hạnh khi làm vợ một ông già như chú !"
  
    Ngô Vũ Thần điềm đạm từ tốn trả lời "Phải lấy một con ngựa hoang tự cao như cô thì tôi...quả thật xui tận mạng."

--- ------ ---

    "Động phòng hoa chúc đó là điều tuyệt vời nhất của đôi vợ chồng vừa cưới nhưng tôi....thà chết cũng không cho ông chú đó chạm vào người..." - Du Huân Huân ngồi trong phòng hùng hồn tuyên bố , chai xịt cay , gậy , đồ chích điện.....cô đã chuẩn bị tất cả , chỉ cần hắn làm càn thì cô sẽ cho hắn...tuyệt tử tuyệt tôn !!!

--- --------
19 tuổi , hắn đột nhiên tuyên bố yêu cô làm mọi cách khiến cô vui…..

   "Nếu tôi nói tôi thích em...thì em sẽ làm gì ?" – Ngô Vũ Thần điềm đạm hỏi.
  
   "Thì tôi sẽ tự tử !" - Du Huân Huân lập tức trả lời.
  
   "Vậy tôi sẽ giúp em !" - Người đàn ông nọ , tư thế cao ngạo , nhếch miệng cười hời hợt như có như không.

    "Chuyện gì ?" - Nàng ngây ngô nhìn hắn.

   "Tự tử !"

   "Tại sao ?"

   "Vì tôi đã thật sự yêu em rồi ! Nhưng tôi nghĩ em...sẽ không thể chết nếu như tôi chưa cho phép !" - Hắn híp mắt cười , một nụ cười đầy thích thú , để lộ hàm răng trắng đều...

--- ------ -----

   20 tuổi , sóng gió ập đến gia đình cô , cô mất tất cả người thân , chỉ còn duy nhất người chị là Du Ái My . Cú sốc quá lớn khiến Du Huân Huân mất trí nhớ , cả hắn cũng quên , trong trí nhớ cô là một khoảng trống vô định…

   “Em không cần nhớ tất cả , chỉ cần em nhớ rằng , trên thế giới này người yêu em nhất…chỉ có tôi !” – Hắn ôm nhẹ cô vào lòng , dù đau đến mấy cũng cố gắng điềm tĩnh , người phụ nữ hắn yêu suốt ba năm qua , ngay cả một chút kí ức nhỏ về hắn cũng không còn….

______________________________________________________________________

   “Nếu kiếp này không thể cùng em sống đến răng long đầu bạc hay cùng đi đến cuối đoạn đường thì kiếp này với anh...thật vô vị”



Trích dẫn:
* Ta xin đóng khung :3 30/11 sẻ có chương mới !!!  :thanks:  :thanks:  :thanks:  Mong mọi người ủng hộ !!!  :pray:


MỤC LỤC





Đã sửa bởi Dư Lạc Thuần lúc 09.02.2017, 20:44, lần sửa thứ 15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.11.2014, 16:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.07.2014, 17:09
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 558
Được thanks: 2150 lần
Điểm: 18.08
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc bang] Yêu em hơn cả sinh mệnh - Dư Tiểu Thuần - Điểm: 57
•     Chương 1.[Lễ cưới thế kỉ].


   Căn biệt thự to lớn , rộng hơn 20 nghìn ha , cây cảnh xung quanh , hoa nở rất đẹp . Đầy những người vệ sĩ đi qua đi lại. Đây chính là nhà của một thương gia giàu và có thế lực lớn thứ hai Bắc Kinh -Du  Nhất Hải

   "Xem mắt !?" - Cô gái ngồi trên ghế sofa , trố mắt hỏi hai vợ chồng trung niên đối diện.

   "Ừm....nói đúng hơn là đi gặp mặt chồng tương lai của con đấy Huân nhi !" -  Du phu nhân điềm đạm nói , trên môi nở nụ cười rất tươi.

   "Chồng tương lai ?"

   "Phải , cậu ấy là cậu hai nhà Ngô gia – Ngô Vũ Thần . Đó là một gia đình có thế lực mạnh nhất Bắc Kinh hay nói đúng hơn là toàn Châu Á. Hai đứa có hôn ước từ nhỏ . Bây giờ con đã mười tám tuổi có thể kết hôn rồi !" - Du tổng cất tiếng.

   "Sao ?" - Du Huân Huân há hốc miệng . Hôm nay là cái ngày gì mà cô lại có thể nhận được nhiều bất ngờ như thế !?

   "Hai ngày nữa sẽ tổ chức lễ cưới !" - Du gia lên tiếng - ông là ông nội của nàng - Du Trọng Thẩm .

   "Hai ngày nữa !?" - Lại thêm một sự kinh hoàng dành cho cô. Không phải chứ !? Cô chỉ mới 18 tuổi hơn nữa.... còn đang có bạn trai mà !? "Sao con có thể cưới một người ngay cả mặt cũng không biết chứ !?"

   "Thì ngày mai là con biết mặt rồi !" - Du phu nhân vui vẻ nói.

    "Con không lấy ! Con có bạn trai rồi !" - Cô hậm hực quay mặt đi. Nghe nói hắn đã 30 tuổi rồi, chắc chắn hắn là một ông chú già nua bệnh hoạng , biến thoái thôi...

    "Con không có quyền lựa chọn . Chính gia đình Vũ Thần ngày trước đã cứu mạng chúng ta một lần . Còn giúp chúng ta vượt qua khó khăn ! Con phải lấy cậu ấy để trả ơn."

   "Ông ta đã 30 tuổi , là một ông chú già nua. Sao con có thể !"

   "Huân Huân..." - Du phu nhân nghiêm mặt , cô giật mình ngước mắt nhìn , bà lại híp mắt cười nhưng mặt thì đằng đằng sát khí "Con phải lấy cậu ấy , người ta phải chờ đến khi con 18 tuổi mới có thể kết hôn....con mà dám từ chối....ta sẽ cho con biết thế nào là lễ độ !"

    Du Huân Huân sợ đến phát run , trên đời này cô không sợ ai ngoại trừ mẹ , bà là một người phụ nữ vô cùng đáng sợ , quả không hổ danh là vợ của lão đại đứng thứ hai Bắc Kinh. Cô cắn chặt môi nhíu mày suy nghĩ , sau đó liền cất tiếng "Con vẫn đang đi học !"
  
   "Kết hôn rồi con vẫn có thể đến trường !" - Du phu nhân nâng ly trà lên thưởng thức , điềm đạm trả lời.

   "Không thích . Không lấy. Mẹ đừng ép con !"
  
   *Rắc....* - Tách trà làm bằng sứ cao cấp trên tay Du phu nhân bị bà bóp vỡ , những mảnh vụn rơi xuống sàn , cô giật mình mở to mắt . Bà vẫn giữ nụ cười hiền dịu "Ta thích ép con đấy.....Du Huân Huân....con mà chống đối ta sẽ nhốt con vào phòng tối....đồng thời....ta sẽ cắt hết thẻ của con !!!"
  
   Bà đứng dậy , phủi tay một cái , đưa mắt nhìn Du Nhất Hải , vui vẻ nói "Mình à , đi ngủ thôi !"

    "À...được !" - Ngô tổng gật đầu đứng dậy. Ông nội của cô ngồi bên cạnh , xoa đầu Du Huân Huân ôn tồn nói "Huân nhi....con nên chấp nhận hôn sự này , đừng chống đối nữa."

   Cô không trả lời , hậm hực bỏ vào phòng. Nằm dài trên giừơng nàng vô cùng ấm ức , tại sao nàng phải lấy cái ông chú chết tiệt đó chứ !!! "Ngô Vũ Thần....tôi sẽ khiến anh phải bỏ chạy khi gặp tôi !!!!!"
--- ------ ------

   "Huân Huân !!! Mau tỉnh dậy !" - Giọng nói của nữ nhân cứ vang lên không ngừng bên tai Du Huân Huân . Nàng nhíu mày , ngồi bật dậy "Chuyện gì ?"

    "Hôm nay em phải đi gặp Ngô thiếu , em quên rồi sao ?"

    Nghe câu nói đó nàng chán nản nằm xuống ngủ tiếp. Du Ái My* thở dài , cô em gái này sao lại như thế "Nếu em không dậy mẹ sẽ lên đấy !"

    Du Huân Huân liền thức dậy ngay lập tức , chạy thẳng vào phòng tắm. Hồi lâu sau mới bước ra , Du phu nhân ngồi dưới sảnh thấy nàng đi xuống vui vẻ cất tiếng "Dậy rồi sao ?"

   "Con đói rồi !"

   "Cứ đến gặp Vũ Thần rồi ăn sáng ! Đây là địa chỉ , Tiểu Lâm sẽ đưa con đến đó !" - Bà đưa tờ giấy cho nàng , nàng sững người , thật là quá đáng mà.....Du Huân Huân hậm hực bỏ đi.

    Chiếc xe chạy dọc theo con đường , dừng chân trước nhà hàng Ý , cô chán nản bước xuống , miệng không ngừng lầm bầm "Anh sẽ biết tay ttôi....đồ chết bầm !"

    "Tôi có hẹn với Ngô thiếu ở đây !" - Du Huân Huân đến quầy lễ tân , cất giọng nói.

    "Xin mời tiểu thư theo tôi !"

    Đến chiếc bàn đặt cạnh cửa sổ , một người đàn ông đang cầm tờ tạp chí. Du Huân Huân hít một hơi thật mạnh rồi ngồi xuống . Vốn dĩ định lên tiếng nhưng khi nhìn hắn cô chợt sững người.

    Mái tóc màu nâu khẽ phủ xuống vầng trán rộng , hắn mang trên người khí chất vương giả, cao ngạo, lạnh lùng, lãnh khốc. Tinh điêu tinh tế mài mà ngũ quan sắc sảo, mày giống như kiếm, ánh mắt mơ hồ loé ra ánh sáng quỷ dị mang theo khối hàn khí ngàn năm . Sống mũi cao , phía dưới là đôi môi mỏng , đoán chừng hắn là người lai !? Tay đeo đồng hồ Hublot Bigger Bang màu đen mờ trường hợp gốm, 18K vàng trắng PVD bezel thiết lập với 48 viên kim cương baguette đen, số màu đen xương . Chiếc áo sơmi đen chỉ cài hờ hai nút cuối để lộ lồng ngực rắn chắc màu lúa mạch , tay áo xắn lên đến gần khủy tay , quần Jean màu trắng lịch lãm. Nàng nhìn hắn không chớp mắt ? Người đàn ông này đã 30 tuổi rồi sao ? Thật không thể tin nổi. Người nọ chợt ngước mắt nhìn , để lộ cặp đồng tử màu lam đẹp tựa như nước . Khi bốn mắt chạm nhau , nàng giật mình vội quay sang chỗ khác , hắn nhếch miệng cười hời hợt cất tiếng "Du Huân Huân....!?" Giọng nói trầm thấp đầy nam tính của hắn làm nàng có chút lúng túng "Phải !"

    "Tôi là Ngô Vũ Thần !"

    "Tôi biết ! Và hiện tại tôi đang rất đói , có gì thì nói sau !" - Du Huân Huân đưa tay vẫy người phục vụ đến rồi nói tiếp "Một phần beefsteak , thêm một phần thịt sườn nướng , gà philê , 1 pasta hải sản đặc biệt và một phần Blue !" Đóng quyển menu lại đưa cho phục vụ , cô quay sang cầm ly nước lọc để sẵn trên bàn uống một hơi. Ngô Vũ Thần nhìn cô chằm chằm , chỉ nhếch miệng cười khẩy , sau đó lại cúi xuống đọc tạp chí.

    Một lát sau đồ ăn được bày lên bàn , Du Huân Huân bắt đầu ăn ngấu nghiến , với ý nghĩ nếu nhìn cô ham ăn như vậy chắc chắn hắn sẽ từ bỏ thôi , nàng vừa cắm cúi ăn vừa nói "Này ông chú , tại sao chú lại có thể đồng ý cuộc hôn nhân này ?"

    "Em nghĩ tôi muốn lấy một cô nhóc miệng còn hôi sữa như em sao ?" - Với cách xưng hô của cô , Ngô Vũ Thần chỉ điềm tĩnh trả lời.

   "Cưới phải tôi là một điều rất vinh dự cho chú ! Chú nên thấy thật may mắn vì tôi đã đồng ý !" - Du Huân Huân đập bàn cất giọng nói.

    Người đàn ông ngồi đối diện cười khẩy "Là bất hạnh mới đúng !"

    "Nếu là bất hạnh thì tôi quả thực đã bất hạnh khi làm vợ một ông già như chú !"

    "Phải lấy một con ngựa hoang tự cao như cô thì tôi...quả thật xui tận mạng."

Du Huân Huân gần như bốc hỏa , cô ghét hắn , ghét cái kiểu luôn bình tĩnh và cả cái vẻ mặt phách lối kia. Đặt đũa xuống , cô đứng bật dậy "Ngô Vũ Thần...một ngày nào đó anh phải cúi đầu trước tôi."

    "Tôi sẽ chờ !" - Hắn gật đầu , vẻ mặt như chẳng mấy quan tâm. Lấy trong bóp vài tờ tiền quăng lên bàn , Ngô Vũ Thần đứng dậy "Đó là tiền cho bữa ăn này ! Chào !" - Rồi thong thả bỏ đi , Ngô Huân Huân nghiến răng đầy tức giận , tên thối tha..... Thật là khốn khiếp....

    Buổi tối , tại Du gia , Du Huân Huân đang đọc sách trong phòng , cô vẫn còn rất tức giận chuyện lúc sáng , từ bây giờ cô đã có một kẻ thù lớn đó chính là NGô Vũ Thần...

*Reng...... - Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên "Tôi nghe !"

   "Huân Huân , là anh , chúng ta gặp nhau một chút được không?" - Giọng nói của Kỷ Tồn Phi vang lên trong điện thoại . Cậu là bạn trai hiện giờ của nàng . Nàng vui vẻ trả lời "Được , chúng ta gặp nhau ở chỗ cũ nhé !"

   Sửa soạn mọi thứ đã xong , cô nhanh chóng rời khỏi nhà . Bây giờ mọi người đều không có ở nhà nên nàng thuận lợi mà đi. Đến nơi hẹn , nàng còn cẩn thận dặn Tiểu Trương không được nói với ai.

   "Có chuyện gì sao ?"

    "Thật ra , anh hẹn em ra đây là có một chuyện quan trọng muốn nói."

    "Anh nói đi !"

    "Chúng ta chia tay đi !"

     Chỉ một câu nói của Kỷ Tồn Phi khiến cho mọi thứ xung quanh nàng như đổ vỡ ! Chia tay ?? Cậu vừa nói ra những câu nói tồi tệ đó sao ? "Lý do ?" - Du Huân Huân điềm tĩnh cất giọng hỏi.

   "Anh có người khác !"

    *Chát - Cô thẳng tay tát Kỷ Tồn Phi , cậu sững người , mọi người xung quanh đều ngước mắt nhìn chằm chằm , cô cười khẩy "Một năm qua anh đối với tôi rốt cuộc cũng chỉ có như thế ! Được , nếu anh thích thì cứ chia tay . Và tất nhiên đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi !" - Nói xong cô quay mặt bỏ đi , bước chân chậm rãi đi trên con đường dài , hiện tại trời đang mưa rất lớn nhưng cô vẫn bước rất chậm !
  
     Chết tiệt , rốt cuộc còn bao nhiêu xui xẻo đến với cô nữa đây , hết tên khốn Ngô Vũ Thần giờ lại tới Kỷ Tồn Phi , hừ....quả thật hôm nay là ngày rất "tốt" ! Cô đau đớn đi dưới mưa , một năm tình cảm của nàng kết thúc chỉ với năm chữ....tự nhủ Kỷ Tồn Phi , tôi nhất định sẽ khiến anh phải hối hận. hãy nhớ lấy, là cô bỏ anh!!!

    "Tiểu thư....cô sao vậy ?" - Tiểu Trương thấy cô trở về trong trạng thái ướt sủng hốt hoảng hỏi , từ trong nhà Du phu nhân cùng chị của cô cũng chạy ra
    
   "Huân nhi , con..."

   "Con đồng ý !" - cô lạnh nhạt cất tiếng .

   "Sao ?"

   "Con sẽ lấy Ngô Vũ Thần....!" - Chỉ để lại một câu nói ngắn gọn Du Huân Huân bỏ lên phòng.... ....

--- ------ -----
    
    Một hôn lễ đang được diễn ra tại nhà thờ Bắc Kinh , đây có thể coi là một hôn lễ lớn nhất thế kỷ , hai bang phái lớn mạnh nhất Đông Nam Á kết thông gia với nhau quả là một đề tài lớn để người khác đến xem. Hầu hết khách đến dự nếu không phải người có quyền thế cao cũng là đàn anh , chị trong Hắc đạo , cả phóng viên cũng tụ tập trước cửa .

   Cô dâu xinh đẹp rạng ngời , một khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, làn da nõn nà trắng phau, lông mi dày và cong vút, đôi mắt to trong vắt, mũi cao và thẳng, cộng với đôi môi hồng mềm mại, tuy có chút gầy ốm nhưng vẫn có thể thấy tuy không thể gọi là khuynh thành khuynh quốc nhưng danh xưng mĩ nhân vẫn khôn ngoa. Cộng thêm mái tóc đen láy óng mượt như thác xõa trên vai , phần đuôi uốn cong gợn sóng , chiếc váy cưới màu trắng có hai dây cột để lộ phần xương quai xinh đẹp , bộ váy cưới dài che mất đôi chân thon dài , phần thân đính vải voan mỏng , phủ dài xuống đất! Trên tay lại cầm bó hoa cưới màu đỏ .

    Đứng bên cạnh là người đàn ông cao to , có khuôn mặt tuấn mỹ, hoàn hảo không một khiếm khuyết , mái tóc màu nâu đường hoàng mà phiêu dật, ngũ quan chạm trổ, khí chất cao quý, tư thái như thần tiên , phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong, vang dội khiến hàng vạn hàng nghìn thiếu nữ tuổi xuân yêu mến , tuy chỉ mới ba mươi tuổi nhưng lại rất tài giỏi và có nhiều tiếng tăm , đã sáng lập tập đoàn quỹ quốc tế Douplan Wu lớn mạnh và nổi tiếng từ khi chỉ 20 tuổi , chưa được bao lâu đã khiến công ty lọt vào top đầu những tập đoàn lớn mạnh nhất thế giới đồng thời cũng đứng đấu giới Hắc Bang , một tay che trời , một tay hô mưa gọi gió . Ai nhìn vào cũng thấy họ thật đẹp đôi , giống như tiên đồng ngọc nữ trong truyện , hai bên nhà họ Du và họ Ngô cũng đứng trước cửa chào khách.

   Góp phần trong buổi tiệc là hai cậu con trai còn lại của Ngô gia , cậu cả Ngô Thiên Bảo , là người điều hành tập đoàn quỹ quốc tế Douplan Wu , tuy đây là công ty do Ngô Vũ Thần sáng lập nhưng hắn lại không có nhiều hứng thú với kinh doanh nên đã giao cho anh mình quản lí mặc dù cổ đông lớn nhất vẫn là hắn , là nam nhân anh tuấn , văn võ song toàn , tuy là anh cả nhưng lại đứng thứ hai sau Ngô Vũ Thần trong hắc bang đồng thời cũng là bạn trai của Du Ái My. Bình thường tính tình tất vui vẻ nhưng khi làm việc tuyệt đối nghiêm túc.

    Con trai út Ngô Chấn Nam tuy chỉ mới 25 tuổi nhưng đã lập được bao nhiêu công lao lớn trong hắc bang đồng thời cũng sáng lập ra tập đoàn thương nghiệp Pendou Lu nổi tiếng khắp Đông Nam Á . Tuy vậy , Ngô Chấn Nam lại mang phong thái khác xa với hai người anh của mình , vẻ ngoài có chút đáng yêu , lại vô cùng ấm áp.

   "Huân Huân ! Chúc mừng em ! Hôm nay em rất xinh đẹp !" - Du Ái My tươi tắn khen ngợi . Cô là chị của Du Huân Huân , xinh đẹp lại nữ tính , dù mang trong mình dòng máu của một lão đại lừng lẫy nhưng lại không thích gì mấy các bang phái hắc bang . Tuy vậy cũng rất mạnh mẽ.

    "Cảm ơn chị !" - Cô mệt mỏi trả lời , chúc mừng cái gì chứ ? Cô đứng đây cả tiếng đồng hồ lại phải nhe răng ccười , cúi đầu chào hơn trăm lần đến nỗi đôi chân sắp gãy mà miệng nàng cũng sắp méo rồi.

    "Ô....em dâu ! Xin chào , xin chào !" - Từ xa đã nghe thấy tiếng cười vui vẻ của Ngô Thiên Bảo , đi bên cạnh là Ngô Chấn Nam.

    "Anh đến rồi sao ?" - Du Ái My vui vẻ quay sang Ngô Thiên Bảo.

    “Chào em !" - Anh cười tươi trả lời , ôm ngang eo cô

    "Chào chị dâu !" - Ngô Chấn Nam cúi đầu chúc mừng . Du Huân Huân cũng lịch sự chào . Chà , cậu thật khác với hai người anh của mình , nhìn Ngô Chấn Nam chẳng khác gì một câu nhóc đáng yêu.

    "Chúc mừng anh !" - Cậu quay sang bắt tay Ngô Vũ Thần , hắn chỉ nhếch miệng cười nhẹ một cái như đã cảm ơn rồi thôi....

    Khi khách đã đông đủ , mọi người cùng đi vào lễ đường . Đứng trước tượng thiên chúa , cha xứ cất tiếng "Vũ Thần....con có đồng ý lấy người phụ nữ này làm vợ , cho dù ốm đau , bệnh tật....."

    "Tôi đồng ý !" – Ngô Vũ Thần lạnh nhạt trả lời.

    "Du Huân Huân....con có đồng ý lấy người đàn ông này làm chồng , dù ốm đau...bệnh tất.... ..."

    "Con đồng ý !" - Trên khuôn mặt nhỏ nhắn chẳng chút biểu cảm mà trả lời đầy vẻ không hứng thú.

    "Được ! Ta tuyên bố hai con trở thành vợ chồng . "

    Hai người đứng đối diện nhau , nàng nhìn hắn, hắn cũng nhìn  cô trên hai khuôn mặt chẳng chút biểu tình , lạnh lùng như một khối hàn băng to lớn . Cứ đứng im lặng như thế mà nhìn nhau. Cha lau mồ hôi vội mở lời "Hai con hãy trao nhẫn cho nhau !"

    Lúc này nàng mới giật mình , đưa tay ra , nói nhỏ "Đeo đi !"

   Ngô Vũ Thần vẫn giữ bình tĩnh , lấy chiếc nhẫn trong hộp nhung ra đeo cho cô. Nhìn vẻ mặt cao ngạo của hắn , cô muốn đấm cho hắn một đấm cho đỡ tức , hậm hực lấy nhẫn đeo cho hắn .

    "Hai con có thể hôn nhau."

    Du Huân Huân giật mình , hôn !? Cô phải hôn cái tên thối tha này sao ? Chưa kịp quay sang hỏi Cha có thể không hôn thì cái miệng nhỏ xinh đang bặm lại đã bị hắn nuốt trọn , cặp mắt to tròn mởi căng ra .   Ngô Vũ Thần thì vẫn ung dung hôn cô , lúc sau mới buông cô đang ngẩn người ra , trên môi nở một nụ cười khẩy khiến cho Du Huân Huân càng thêm điên tiết. Tiếng vỗ tay vang dội cả lễ đường . Ngô phu nhân , Ngô tổng , Ngô gia đều rất vui vì cuộc hôn nhân này diễn ra rất suôn sẻ.....

    Sau khi kết thúc nghi thức kết hôn , mọi người đều ra sân thưởng thức bữa tiệc ngoài trời , Du Ái My đến gần  cô "Này Huân Huân . Em quăng hoa cưới đi mọi người sẽ chụp."

    "Chị thích bó hoa này ?" - Cô chán nản nói. Thấy chị mình gật đầu , lại nói tiếp đầy vẻ chán nản "Nếu thích chị cứ lấy , khỏi chụp !" - Đẩy bó hoa vào tay cô , nàng quay mặt bỏ đi . Du Ái My sững người , Ngô Thiên Bảo từ phía sau ôm lấy cô "Em gái em có vẻ không vui ?"

    "Bị ép hôn thì sao có thể cười vui vẻ được ?"

    "Vậy sao ?"

    "Vâng !" - Cô nhìn bó hoa cưới , thật sự cô cũng thấy tội cho nàng phải cưới một người mình không yêu thì đâu gì hạnh phúc . Nhưng thắc mắc lớn nhất của Du Ái My là tại sao đêm qua cô lại đột nhiên đồng ý lấy hắn , còn bạn trai cô ?....


Đã sửa bởi Dư Lạc Thuần lúc 09.05.2016, 18:09, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dư Lạc Thuần về bài viết trên: banhbeo009, phuong thi, traiothiem
     
Có bài mới 03.12.2014, 13:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.07.2014, 17:09
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 558
Được thanks: 2150 lần
Điểm: 18.08
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc bang] Yêu em hơn cả sinh mệnh - Dư Tiểu Thuần - Điểm: 46
   • Chương 2 : Bị thương.

    Bỏ lại sự nhộn nhịp bên ngoài, Du Huân Huân đi vào phòng chờ để ngủ, dù sao ở ngoài cô cũng chỉ đứng không, vậy thì thà ngủ đi sẽ tốt hơn ...

    Sau khi tiễn khách ra về, Du phu nhân đi đến chỗ Ngô Vũ Thần “Vũ Thần!”

    "Vâng!" - Hắn quay lại nhìn bà , gật đầu chào một cái rồi trả lời.

    "Giúp ta chăm sóc Huân nhi, tính nó bướng bỉnh từ nhỏ nhưng mà dễ bị tổn thương lắm. Bây giờ cháu không yêu nó cũng được, tình cảm có thể từ từ nảy sinh nhưng....đừng làm tổn thương nó!"

    "Vâng!"

   "Cảm ơn cháu!" – Bà ôn nhu nói, trên môi nở nụ cười rất hiền từ và hài lòng.

     *Cạch..... Hắn đưa tay mở cửa, liền nhìn thấy cô đang nằm trên giừơng ngủ, chậm rãi đi đến, cô gái này tính tình quả thật rất ngang bướng, lại có chút kiêu căng, hắn cười khẩy, nhớ lại câu nói của cô "Một ngày nào đó anh nhất định sẽ cúi đầu trước mặt tôi!", rất có bản lĩnh... "Du Huân Huân!"

   "... ...."

    "Du Huân Huân!"

    "Ưm.....chuyện gì?" - Cô uể oải hỏi, ngồi bệt dậy.

    "Về nhà !" - Hắn trả lời cộc lốc .

    "Tôi mệt!!!" - Dứt lời, cô nằm xuống, tiếp tục giấc ngủ.

       Ngô Vũ Thần đứng nhìn, cúi người đưa tay bế cô lên , thay vì bế kiểu công chúa thì hắn lại vác cô trên vai như vác một bao gạo. Cô giật mình, vội hét toáng lên "Anh làm cái trò gì vậy ?"

    Hắn im lặng không trả lời, cứ thong thả bước đi, Du Huân Huân vùng vẫy đưa tay đánh hắn liên tục "Mau buông tôi ra, Ngô Vũ Thần.....mau buông raaaaaaaaa."

       Ngô Vũ Thần vẫn bình thản bước đi. Mặc kệ nữ cô đang ở trên vai, đến xe, hắn thẳng thừng quăng cô vào như quăng một món đồ, rồi cũng lên xe, cô chưa kịp mở miệng chửi hắn, thì chiếc xe đã tăng tốc lao nhanh về phía trước.

     Một chiếc xe hàng hiệu mu trần lướt trong gió với tốc độ rất nhanh, Du Huân Huân ngồi trong xe vô cùng hoảng sợ "Này....sao anh lại chạy nhanh như thế ? Mau chạy chậm lại...."

   Hắn im lặng, vẫn ung dung lái xe, một tay lái một tay gác lên cửa xe, làn tóc bay trong gió bỏ mặc ngoài tai những lời nói của cô.

    "Chết tiệt, Ngô Vũ Thần...anh điếc sao?"

    "Nếu không thích cô cứ xuống xe!"

     "Anh dám sao?"

     *Kétttttttttttttt.... ......* - Tiếng phanh xe vang lên, hắn đưa mắt nhìn cô, lạnh giọng cất tiếng "Xuống xe!"

     Du Huân Huân trừng mắt nhìn hắn, hắn quả thật dám bỏ mặc cô. Thấy cô không trả lời, người nọ lại nói "Tốt nhất là cô nên ngoan ngoãn ngồi yên."

    Nàng đành phải im lặng, mặc cho hắn muốn đưa cô đi đâu . Tốc độ lái xe cũng ngày càng tăng, đầu óc cô như muốn quay theo chiếc xe, ruột gan đang trộn lẫn và lơ lửng trong bụng….. cô muốn nôn!?

   “Dừng xe!” – Du Huân Huân hét lên. Nhưng hắn không nghe, vẫn ung dung lái xe…hắn đang đeo phone!??? Cô giận dữ giật áo hắn “Dừng xe…tôi….” – Chưa nói hết câu, mặt cô đã tái xanh, đưa tay bụm miệng lại.

   Ngô Vũ Thần nhàn nhã liếc nhìn cô, đạp phanh xe lại, cơ thể cô giật mạnh về phía trước, sau đó định thần lại, nhanh chóng ra khỏi xe. Cô khổ sở nôn hết những thứ trong bụng ra, cả lục phủ ngũ tạng cũng muốn nôn ra ngoài. Du Huân Huân thở dốc, uống một ngụm nước để súc miệng, rồi đứng dậy lững thửng bước vào xe, hắn liền rồ ga lướt nhanh. Đôi mắt to tròn mở căng ra , cô thật sự không muốn phải nôn thêm lần nữa….bộ anh vội đi gặp Diêm Vương hay sao mà gấp gáp như thể!????

   Dừng xe trước tòa biệt thự to lớn , hắn lạnh lùng quăng cho cô chỉ duy nhất một chữ “Xuống !”

   Cô bặm môi trừng mắt nhìn hắn, loạng quạng đi ra khỏi xe, hung hăng đóng mạnh cánh cửa. Hắn thẩy chìa khóa cho nàng, nới lỏng cà vạt, lại tiếp tục phóng đi. Du Huân Huân ngẩn người, cô đưa mắt nhìn chiếc chìa khoá trên tay , trên đó có kí hiệu hình vẽ con rồng màu đen. Mày đẹp nhíu lại, hắn thật khó hiểu , nàng thở dài , đưa tay bấm cái nút nhỏ trên chìa khóa, cánh cửa to lớn màu trắng tự động mở ra, đột nhiên từ xa , hàng loạt vệ sĩ áo đen ập đến, cung kính cúi đầu chào “Chào thiếu phu nhân !”

   Du Huân Huân giật mình, gật đầu một cái rồi bước vào. Trước cửa, một lão quản gia già, tay cầm chiếc khăn trắng, khoác trên mình bộ vest màu đen, đằng sau là hàng người hầu đã đứng chờ sẵn “Kính chào Thiếu phu nhân!”

   “Chào mọi người!” – Nàng mỉm cười , cái màn chào đón này cô cũng đã quá quen thuộc, nên chẳng có gì là xa lạ !

   “Mời Thiếu phu nhân đi theo tôi, tôi sẽ đưa ngài lên phòng !” – Lão quản gia cúi đầu nói.

   “Được, phải rồi, ông tên gì ?”

   “Tôi họ Cao!”

   “Ừm!” – Cô gật nhẹ đầu, sau đó đi theo quản gia lên phòng….Căn phòng của cô nằm trên tầng hai, kế phòng của hắn, cánh cửa to , làm bằng thủy tinh cứng  , trong suốt và rất dày , không như ở nhà cô, cửa phòng  thiết kế theo kiểu kéo ra . Đứng ở ngoài sẽ không thể thấy được những gì trong căn phòng và ở trong cũng vậy. Cô bước vào trong , căn phòng được thiết kế khá đơn giản không cầu kì , hoặc không quá xa xỉ . Chiếc giường gỗ to đặt gần cửa sổ , hai bên giường là tấm màn trắng mỏng  , bàn trang điểm đăt bên trái  ,tấm gương lớn hình chữ nhật , được trạm trỗ rất tinh tế , đặt gần tủ quần áo. Trên bức tường treo những bức tranh rất đẹp và sống động, cạnh cửa sổ còn đặt hai chậu hoa tú cầu. Du Huân Huân nằm dài xuống chiếc giường êm ái , đôi mắt khẽ nhắm lại… cô không thích nơi này!?

   Từ khi đưa cô về nhà , Ngô Vũ Thần liền bỏ đi đến tận khuya vẫn chưa về , cô cũng không màng quan tâm , chỉ xuống bếp nhờ đầu bếp làm vài thức ăn nhà đem lên phòng , người hầu trong nhà này như bị cắt đứt lưỡi , không hé môi ra nửa lời , cô hiểu rằng trong tâm họ đang sợ một người… Khi bước vào căn nhà này , quản gia đã dặn dò nàng , có 3 nguyên tắc nàng phải và nhớ tuân theo :
  
   1 – Trong tòa nhà này , Ngô Vũ Thần là chủ.
   2 – Lời nói của Ngô Vũ Thần có giá trị rất lớn và cũng là mệnh lệnh phải tuân theo.
   3 – Không được động vào bất kì món đồ nào của hắn khi chưa cho phép. Và tuyệt đối không được chạm vào người hắn.

   Nàng thở dài…đây chẳng khác gì địa ngục trần gian…

   Đêm khuya thanh tĩnh, bao quanh tòa biệt thự màu trắng, vệ sĩ đi tuần xung quanh, người hầu trong nhà đều đã yên giấc. Vì không ngủ được cô đành đọc sách cho dễ ngủ, lười biếng đưa tay với lấy miếng bánh trên bàn . Đọc sách được một lúc, nàng cảm thấy hơi khát, lồm cồm bò dậy, Du Huân Huân mở cửa đi ra ngoài, cô mặc chiếc váy ngủ bằng lụa trắng , dài ngang đầu gối , bàn chân trần lứơt nhẹ trên sàn gạch lạnh buốt. Cánh tay mảnh khảnh vươn ra mở tủ lạnh lấy chai nước ép trái cây, định đưa lên uống…

   *Cạch…- Tiếng lạch cạch từ bên ngoài cửa phát ra khiến cô giật nảy người, đặt chai nước vào trong, Du Huân Huân chậm rãi đi ra ngoài.

   *Rầm…- Thêm một tiếng va đập mạnh phát ra, khiến cô càng thêm sợ hãi … không lẽ có trộm?? Nhưng không phải nơi đây canh gác rất nghiêm ngặt sao? Cô đi đến gần cửa, ánh trăng mờ ảo chiếu vào bong lưng người nằm dưới sàn . Du Huân Huân đưa tay vỗ hai cái đèn trong nhà tự động sáng. Điều này lúc nãy quản gia đã nói cho cô biết. Cặp mắt to tròn lấp lánh lập tức mở căng ra…. Ngô Vũ Thần!? Cả cô thể nàng như bất động, chiếc áo sơ mi trắng bây giờ đã biết thành màu đỏ .

   “Mau lên, đỡ ông chủ đứng dậy !”  - Một người mặc áo vest đen hối thúc những người phía sau chạy gấp gáp vào nhà.

   “Không cần ! Lui ra…” – Hắn cố gắng đứng dậy, hơi thở nặng trĩu ra lệnh.

   “Nhưng…”

   Ánh mắt sắc bén liếc nhìn đám người kai khiến họ sợ đến xanh mặt , hắn là người không thích nói nhiều , quý lời nói còn hơn vàng bạc , những thứ cần nói hắn mới mở miệng , tuyệt nhiên không thích dây dưa. Họ chỉ đành cúi đầu lui ra ngoài.

  Cặp đồng tử xanh biếc vô tình lướt ngang cô, khoảnh khắc ấy chưa đầy ba giây nhưng cũng đủ khiến cho tim cô đập liên hồi . Ngô Vũ Thần loạng choạng bước lên cầu thang, một tay ôm vết thương, một tay vịn lấy thành cầu thang. Vừa đặt chân lên bậc ba , hắn chợt khựng lại , áo của hắn bị một bàn tay nắm lấy.

   “Để tôi…giúp chú băng vết thương.” – Giọng nói của cô vang lên rất khẽ, Dù sao nàng cũng không thể bỏ mặc kẻ đang bị thương .

   “Không cần.” – Hắn trả lời cộc lốc , vẫn bước lên tầng một , Du Huân Huân bĩu môi , rõ rang nàng có ý tốt muốn giúp hắn vậy mà hắn dám từ chối. Hứ , vậy thì bổn tiểu thư mặc kệ ngươi.
……..

   Tuy nói là vậy, nhưng cô vẫn chầm chậm đi phía sau hắn…

   “Cô muốn gì ?” – Ngô Vũ thần quay đầu , mày đẹp nhíu lại , liếc nhìn cô.

   “Tôi chỉ muốn giúp….”

   “Cô không có lỗ tai sao ?” – Chưa nói hết câu, hắn đã cắt ngang “Tôi không cần!”

  “Nè, tôi có ý tốt giúp chú, vậy mà chú lại khó chịu sao ?”

   “Tôi đâu có mướn cô làm vậy ?”

   “Chú!?” – Cô gần nhứ bốc hỏa , trừng mắt nhìn hắn bỏ đi, trong lòng vô cùng ấm ức, cô vùng vằng đi lên phòng.

   Được một lúc, trong lòng nàng lại khó chịu , mẹ cô từng nói “thấy người gặp nạn thì phải giúp.” Nên cô muốn giúp hắn, nhưng tên thối tha đó lại dám từ chối, thực là tức chết mà, nàng đứng bật dậy, đi ra khỏi phòng, đưa tay đẩy nhẹ cửa phòng hắn, chỉ thấy ánh đèn bàn mập mờ không đủ thắp sáng căn phòng . Nàng nhìn thấy hắn ngồi trên sofa , chiếc áo sơ mi quăng sang một bên , máu vẫn chảy từ miệng vết thương. Bàn tay hắn cũng đầy máu. Du Huân Huân chạy vội vào , lấy khăn chặn miệng vết thương lại. Hắn nhíu mà , dường như sắp nổi điên , hắn rất ghét người khác chạm vào người, định cất tiếng thì nàng đã mở miệng “Chú muốn mất máu mà chết sao ?’

   “Tránh ra !”

   “Chú im lặng đi, tôi không phải là muốn giúp chú  đâu, là tại tôi đã lở thấy người gặp nạn nên mới giúp thôi !”

  “Người gặp nạn ?” – Hắn khó hiểu hỏi.

  “Mẹ tôi nói , thấy người gặp nạn thì phải giúp ! Từ nhỏ tôi đã có lòng thương người rồi . Chỉ là miễn cưỡng giúp chú thôi !” – Du Huân Huân ngồi dưới sàn , cô nói vòng vo , khiến hắn không hiểu cô đang nói gì , hắn chỉ cười nhạt rồi để mặc cô , phải công nhận cô quả thật rất tự cao lại con rất dai…nói thế nào cũng không chịu đi…

   Du Huân Huân ngồi dười sàn , vết thương nằm ngay thắt lưng  , là do bị chém , một đườngcắt rất sâu và cương quyết . Đây là lần đầu tiên cô thấy một vết thương  sâu đến thế , máu chảy nhiều đến nỗi ngay cả tay cô cũng dính máu  , khi môi thuốc , tay cô hơi run run , chỉ sợ hắn sẽ đau nhưng hắn chỉ nhíu mày một cái , không kêu dù chỉ một tiếng . Mồ hôi thấm đầy khuôn mặt tuấn tú , tóc cũng thấm ướt , cơ thể hắn rất cường tráng , những đường cong cùng những múi cơ hiện đầy đủ trên người hắn , khuôn mặt anh tuấn , mọi góc cạnh như được họa sĩ tỉ mỉ chạm khắc ra , thừa hưởng sự kết hợp hoàn mỹ giữa phương Đông và phương Tây , trên vai có xăm hình một con rồng màu đen rất tinh tế và sắc sảo , phần đuôi đã biến thành chiếc lưỡi liềm của thần chết , càng chứng tỏ hắn là người có uy lực rất mạnh. Mồ hôi chảy xuống từng tấc da thịt của hắn đầy quyến rũ.

   “Cô nhìn đủ chưa ? Nếu đã xong rồi thì đi ra.” – Giọng nói lạnh lẽo vang lên , phá tan dòng suy nghĩ của nàng . Du Huân Huân giật mình , hắn nhắm mắt mà cũng có thể biết cô đang làm gì sao ??

   “Để tôi…băng vết thương lại.”

   Co cẩn thận băng giúp hắn, rất nhẹ nhàng , dù đâ là lần đầu cô giúp người khác băng vết thương nhưng lại rất thành thạo “Xong rồi !”

   Du Huân Huân đứng dậy , rửa sạch tay , dọn dẹp đống băng bông dưới sàn , nàng nói tiếp “Chiếc áo này dính máu rồi , tôi vứt đi nhé !”

   Hắn im lặng không lên tiếp , cô bặm môi trừng mắt nhìn , con người hắn thực quá đáng , cô giúp hắn , không một tiếng cảm ơn thì thôi còn dám lơ cô nữa, đang xem cô sao ? Du Huân Huân quay mặt bỏ đi , nàng nhìn chiếc áo trên tay , đây là chiếc áo hắn đã mặc trong lễ đường , là áo chú rể….trầm mặc một hồi , nàng ném thẳng vào thùng rác , dù đó có là áo chú rể thì cũng đâu có quan trọng….

   Ngô Vũ Thần thở dài , không ngờ lần này hắn lại bị thương , hắn từng nói nếu cưới phải con nhóc tự cao tự đại như cô thì quả thật hắn xui tận mạng , thực sự thì đúng như lời hắn nói . Xoa xoa mi tâm , hắn cố đứng dậy , lầm bầm vài câu “Cũng may là chưa chết vì xui xẻo.”

•     Cạch – Hắt bất giác quay lại , cô lại đến , Ngô Vũ Thần đứng ngây người nhìn , cô lại muốn gì đây ?

   “Tôi mang thuốc giảm đau và thuốc ngủ cho chú , nếu khó chịu không ngủ được thì có thể uống thuốc giảm đau , còn không hãy uống thuốc ngủ . Rất hiểu quả!” cô đặt thuốc trên bàn sau đó nhanh chóng ra ngoài , hắn cầm lọ thuốc lên , chăm chú nhìn”Thật phiền phức !” Rồi quay lưng bước lên giường “Chắc không phải thuốc đuộ.” – Khóe miệng hắn vô thức giương lên , ngay cả ngắn cũng không phát hiện ra mình đang cười.


Đã sửa bởi Dư Lạc Thuần lúc 09.08.2016, 10:05, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dư Lạc Thuần về bài viết trên: Trạch Lan, caxanhnd, phuong thi, traiothiem
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: jilianlinda, juliet89, Mập Mập, Quỳnh ỉn và 679 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 137, 138, 139

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C789

1 ... 114, 115, 116

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

15 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 384 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 364 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 290 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 345 điểm để mua Mèo lông nâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.