Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 

Kén cá chọn canh - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 06.06.2014, 12:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 6082
Được thanks: 77358 lần
Điểm: 24.95
Có bài mới [Hiện đại] Kén cá chọn canh - Tùy Hầu Châu - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images

Tác phẩm
KÉN CÁ CHỌN CANH
Tác giả: Tùy Hầu Châu
Độ dài: 74 chương
Converter: Ngocquynh520
Edit: Team TieuKhang
Beta: Chjcbjbj [1-55] / mèo mỡ [56-hoàn]
Ảnh bìa: Mèo Kanrel
Nguồn: https://diendanlequydon.com/

Truyện được edit từ chuyên mục:
NHẬN EDIT TRUYỆN THEO YÊU CẦU [Đợt 2]



Giới thiệu version trẻ con:

Lúc cậu Lục học MBA ở nước ngoài trở về, ngoài mang về một đống chứng chỉ bằng cấp, còn ẵm thêm một đứa bé, lại còn là con trai ruột mới tròn một tuổi. Lục Cảnh Diệu không để ý đến phản đối của người lớn mà giống trống khua chiêng tổ chức tiệc đầy năm cho thằng bé.

Khi lên ba tuổi, Tiểu Duệ Duệ hỏi một câu: "Ba ơi ba, ba ơi ba, rốt cuộc con từ đâu mà có?"

Lục Cảnh Diệu sẵng giọng đáp: "Trúng thưởng có!"

Thì ra mình chỉ là giải thưởng mà thôi, Tiểu Duệ Duệ rất đau lòng lặng lẽ thu xếp đồ đạc chuẩn bị bỏ nhà ra đi.

"Nguyên Phương, cậu thấy chuyện này thế nào?"

"Sếp à, chuyện này đúng là hơi kỳ cục, chắc chắn khốn nạn đến vô cùng quằn quại!"

Thật ra thì, đây là câu chuyện kể về một con nòng nọc nhỏ đi tìm mẹ.

Version người lớn:

Kén cá chọn canh mãi mà vẫn không thể hài lòng. Nhắm mắt lại, người trong lòng bạn là ai? Mở mắt ra, là ai đang ở bên cạnh bạn?


MỤC LỤC

BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Chương 1
Chương 2Chương 3
Chương 4Chương 5Chương 6
Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10
Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15
Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19
Chương 20Chương 21Chương 22
Chương 23Chương 24
Ngoại truyện 1 + Chương 25
Chương 26Ngoại truyện 2 + Chương 27
Chương 28Chương 29Ngoại truyện 3 + Chương 30
Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34
Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39
Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43
Chương 44Chương 45Chương 46
Chương 47Chương 48
Chương 49
Chương 50.1Chương 50.2
Chương 51Chương 51(tt1)Chương 51(tt2)
Chương 52.1Chương 52.2Chương 53Chương 53(tt1)
Chương 53(tt2)Chương 54Chương 54(tt)Chương 55Chương 55(tt1)
Chương 55(tt2)Chương 56Chương 56(tt)Chương 57
Chương 57(tt)Chương 58Chương 59
Chương 59(tt)Chương 60
Chương 60(tt)
Chương 61Chương 61(tt)
Chương 62Chương 63Chương 63(tt)
Chương 64Chương 64(tt1)Chương 64(tt2)Chương 65
Chương 65(tt1)Chương 65(tt2)Chương 66Chương 66(tt1)Chương 66(tt2)
Chương 67Chương 67(tt)Chương 68Chương 69Chương 70
Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74
Ngoại truyện Nhà họ LụcNgoại truyện nhỏ



Đã sửa bởi TieuKhang lúc 19.11.2014, 22:52, lần sửa thứ 59.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 25.06.2014, 12:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.03.2008, 14:44
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 542
Được thanks: 3413 lần
Điểm: 27.52
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kén cá chọn canh - Tùy Hầu Châu - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1
Beta: chjchjbj
“Con chó của em!”

Lúc em bốn tuổi, ba cho em một con chó nhỏ, tên nó là Cầu Cầu. Bây giờ Cầu Cầu được ba tuổi rồi, nó thuộc giống chó Shar-pei, người mềm nhũn. Có lúc Cầu Cầu rất nghe lời, có lúc lại rất không nghe lời, luôn cố tình không để ý tới em, nhưng mà em lại rất thích nó. Nhưng thằng nhóc này đúng là càng lớn lại càng xấu, em rất lo không biết mấy năm nữa nó sẽ xấu xí đến mức nào nữa.

“Rửa bát…”

Hôm nay cô giáo giao một bài tập, muốn chúng em về nhà giúp đỡ ba mẹ làm việc nhà. Em nói với ba, ba bảo em đi rửa bát. Dưới sự giúp đỡ của dì Trương, em rửa hết bát đĩa trong nhà. Mặc dù làm vỡ nhiều nhưng ba vẫn khen em, nói em là một đứa bé ngoan. Em rất vui vẻ.

“Nhổ răng…”

Hôm nay, ba dẫn em đến chỗ chú Cố để nhổ răng. Em hỏi ba nhổ răng có đau không, ba nói không đau, em không tin, đến khi nhổ xong em phát hiện thật ra cũng không đau lắm, có điều tiêm hơi đau. Ba nói đó là tiêm thuốc tê, lúc về chú Cố khen em là đứa bé dũng cảm, nghe chú Cố khen em thấy rất vui mừng....

“Mẹ em…”

Mẹ em là một phụ nữ xinh đẹp, đầu tiên mẹ có mái tóc thật dài, mắt to, hàm răng 'chính tề'. Mẹ rất thương em, ngày nào cũng làm bữa sáng rất ngon cho em ăn. Quan trọng nhất là, lúc em thi không tốt, mẹ không mắng em, mà sẽ an ủi em. Tóm lại, em rất yêu mẹ, mẹ cũng rất yêu em.

Chữ hàm răng 'chính tề' sai chỉnh tả ở bên trên bị cô giáo khoanh tròn. Phía trên ghi chú: "Chỉnh."

....

Hôm nay nhận được điện thoại từ chủ nhiệm lớp của con trai, Lục Cảnh Diệu mới phát hiện ra bởi vì gần đây mình bận rộn nên hơi lơ là con trai, buổi tối ít dành thời gian kiểm tra cặp sách của nó. Vứt bỏ miếng ghép hình lộn xộn lung tung bên trong, lấy hết sách bài tập toán, sách bài tập ngữ văn, mấy bài thi kiểm tra hàng tháng trong cặp, cộng thêm quyển tập làm văn trên tay ra xem.

Khi tầm mắt liếc qua bài viết “Mẹ em” này, Lục Cảnh Diệu cảm thấy mình phải tìm Hi Duệ nói chuyện.

Lục Cảnh Diệu ra khỏi thư phòng, người giúp việc đã dọn dẹp xong xuôi tất cả mọi thứ dưới lầu, đang cởi tạp dề cho vào ngăn kéo, nhìn thấy anh xuống thì ngẩng đầu hỏi xem sáng mai anh muốn ăn gì: "Ông Lục, sáng mai ngài muốn ăn món gì?"

"Giống như hôm nay." Lục Cảnh Diệu nhìn xung quanh, hỏi người giúp việc: "Hi Duệ đâu?"

Người giúp việc nói cho anh biết cậu chủ đang xem ti vi trong phòng khách.

Lục Cảnh Diệu vào phòng khách, Lục Hi Duệ đúng là đang ngồi ở trên ghế sofa xem hoạt hình, trên màn ảnh lớn có một con gà mẹ đang đứng trong chuồng đẻ trứng, kêu cục ta cục tác.

Phát hiện ra Lục Cảnh Diệu đi vào, Lục Hi Duệ quay đầu gọi: "Ba!" Sau đó, cười giải thích: "Hôm nay con đã làm xong hết bài tập từ trên trường rồi."

Lục Cảnh Diệu gật đầu, sau đó cầm điều khiển ti vi trên ghế sofa lên, giảm âm lượng ti vi xuống.

Lục Hi Duệ biết ba có lời muốn nói với nó, không chú ý tới ti vi nữa mà quay về phía Lục Cảnh Diệu, đôi mắt màu đen như ngọc lưu ly khẽ chớp: "Ba, gần đây con rất ngoan, không phải ba lại muốn dạy dỗ con nữa chứ?"

Đôi mắt màu đen như ngọc lưu ly này không phải di truyền từ mình, lông mi vừa dài vừa cong lại vừa cứng, giống hệt người đàn bà kia.

"Ba vừa mới xem bài văn con viết, trong đó có một bài là “Mẹ em”. Hi Duệ, ba muốn biết tại sao con lại chép bài của bạn? Sáng nay cô giáo con gọi điện thoại cho ba, nói bài văn của con giống hệt bạn cùng bàn, thậm chí lỗi chính tả cũng y như đúc."

Dường như Lục Hi Duệ đã sớm biết ba sẽ hỏi mình việc này, cho nên lời giải thích cũng đâu ra đấy: "Đó là bởi vì con không có mẹ, con không biết viết thế nào."

Lục Cảnh Diệu ngừng một chút: "Xin chú ý điểm chính cho ba. Sao con lại chép bài? Hơn nữa còn chép ngớ ngẩn như vậy?"

Lục Hi Duệ cúi đầu, dường như đang suy nghĩ hành vi của mình, một lát sau nhìn ba với ánh mắt chân thành: "Ba ơi con sai rồi."

Lục Hi Duệ là một đứa trẻ thông minh, sự thông minh của nó bao gồm việc biết nhận sai tức thì, luôn biết kiểm điểm hành vi của mình trước khi bị người lớn trách móc.

Sau khi kiểm điểm lập tức biện giải cho mình: "Ba ơi, thật sự con không biết viết thế nào cả. Ba cũng biết đấy, con không biết mẹ mình là ai, con còn không biết mẹ mình tròn hay vuông nữa...."

Lục Cảnh Diệu hơi bực mình, không muốn tiếp tục đề tài này nữa, liếc nhìn đồng hồ treo tường, 7 giờ 40 phút, đứng dậy: "8 giờ tắt ti vi về phòng ngủ."

Lục Cảnh Diệu vốn muốn cho A Duệ học đàn, nhưng ngẫm nghĩ lại thấy ngại ồn ào. Chủ nhật cho nó đến nhà cô giáo học là được.

"Con biết rồi ạ!" Nói xong, Lục Hi Duệ cười với ba mình, sau đó lém lỉnh mở miệng, "Hôm nay ba có hẹn ạ?"

Lục Cảnh Diệu liền bỏ mặc con trai.

Lục Hi Duệ trở về phòng, cặp sách của nó đã đặt trên bàn. Nó lấy quyển ghi chép hàng tuần (*) từ trong cặp ra, mở bài “Mẹ em”, dùng tẩy gôm tẩy hết những chữ viết bằng bút chì. Sau khi tẩy xong, những ô vuông trên giấy chỉ còn những sợi tẩy màu đen.

* Đây là một bài tập của học sinh ở Trung Quốc. Mỗi tuần học sinh phải viết một bài văn về chuyện mình đã trải qua, điều mình nhận thấy, phong cảnh đẹp, người khiến mình cảm động vân vân......

Lục Hi Duệ thổi sạch, sau đó lấy bút chì trong hộp bút ra định viết lại bài ghi chép hàng tuần. Cầm cây bút trong tay mãi mà vẫn không viết được câu nào.

Một lát sau nó nâng cằm lên than thở: Mình không biết mẹ mình là ai, nhưng mình vẫn nghĩ đến mẹ. Thế còn mẹ thì sao, có nghĩ đến con không?

Lục Hi Duệ nhiều lần nằm mơ thấy mẹ. Mẹ nó xinh đẹp hơn bạn cùng lớp, mẹ sẽ dịu dàng cười với nó, sẽ nấu món ăn ngon nhất trên đời. Mẹ không bao giờ mắng nó, mẹ sẽ đưa đón nó như bao người mẹ khác, sẽ dẫn nó đến khu vui chơi, sẽ dẫn nó đi ăn pizza, sẽ đến cổ vũ nó thi đá bóng, sẽ nhỏ giọng gọi nó "Tiểu Duệ", hằng ngày sẽ kiểm tra bài tập của nó....

Lục Hi Duệ bò lên giường ngủ chợt nghe thấy tiếng động dưới nhà, sau đó là tiếng đóng cửa, tiếng còi xe....

Lục Hi Duệ hơi khó chịu. Ba lại bỏ nó ở nhà một mình mà ra ngoài, quả nhiên trẻ con không có mẹ đều như ngọn cỏ, không được coi trọng.

Không nên suy nghĩ nhiều, nên đi ngủ thôi.

Lúc Lục Hi Duệ ăn sáng thì Lục Cảnh đã về rồi. Không biết tối hôm qua mấy giờ ba về, mười giờ? Mười một giờ? Hay là mười hai giờ?

Lục Hi Duệ khuấy tung cháo ý dĩ trong bát thì bị ba trừng mắt, sau đó ăn lấy ăn để.

Lục Cảnh Diệu cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay: "Sắp muộn rồi." Lục Cảnh Diệu nói thản nhiên, nhưng giọng điệu lại không cho phép bàn cãi.

Xem ra hôm nay ba sẽ đích thân đưa nó đi học. Lục Hi Duệ vẫn hơi sợ Lục Cảnh Diệu, giải quyết bát cháo bằng tốc độ nhanh nhất sau đó cầm cặp sách trên ghế lên: "Con no rồi ạ."

Lục Cảnh Diệu đích thân lái ô-tô đưa con trai đến trường, lúc xuống xe dặn dò mấy câu theo thói quen, đại loại như: "Chăm chỉ học hành, đoàn kết với bạn bè" rồi quay đầu xe đến công ty.

Khi Lục Cảnh Diệu đến, Lục Nguyên Đông đã ở trong phòng làm việc, ngồi trên ghế sofa lau tóc, thấy anh vào thì nhoẻn cười: "Chú à, cháu mượn phòng tắm của chú tắm rửa một chút."

Lục Cảnh Diệu liếc xéo Lục Nguyên Đông, hỏi: "Tối hôm qua không về nhà à?"

Lục Nguyên Đông la lên: "Cháu nào dám về, chú cũng không phải không biết mẹ cháu hài lòng với đối tượng xem mắt này đến thế nào."

Lục Cảnh Diệu xem tài liệu thư ký đưa tới sáng nay: "Cháu nói vậy nghĩa là lần này cháu không hài lòng?"

"Chú, chú không biết đâu." Lục Nguyên Đông đi tới bên cạnh Lục Cảnh Diệu, nói với vẻ hơi cường điều: "Cháu thấy ít nhất cô ta cũng phải nặng 75 kg."

Lục Cảnh Diệu cũng sững sờ, cười khẽ một tiếng: "Con bé hơi mập chút thôi, đâu đến nỗi?"

"Chú đúng là không biết thông cảm gì cả." Lục Nguyên Đông lắc đầu, quay về phòng nghỉ thay quần áo sạch, soi gương thắt cravat xong đi ra, "Tối nay đừng quên họp mặt gia đình, ông nội rất nhớ Hi Duệ."

Lục Cảnh Diệu gật đầu tỏ vẻ đã biết.

Hình như Lục Nguyên Đông lên cơn cuồng nói: "Cháu nói chú cũng thiệt là, đàn ông đàn ang nuôi con một mình còn ra thể thống gì nữa? Về nhà ở đi."

Lục Cảnh Diệu day huyệt thái dương, ngón tay thon dài trắng nõn như ngọc, dừng một lát rồi nói: "Tiểu Duệ còn bám người lắm."

***

Hôm qua tâm trạng của Tần Dư Kiều không được tốt, nguyên nhân cũng vì cô vừa mới mua sợi dây may mắn, ra đường đã đụng phải một chiếc Audi màu trắng.

Vì trên xe không có ai, thật ra cũng chỉ là chuyện đền tiền, bất kỳ vấn đề nào có thể dùng tiền để giải quyết đều không phải là chuyện lớn, hơn nữa còn có công ty bảo hiểm bồi thường. Nhưng không ngờ chủ nhân của chiếc Audi đấy lại là bạn cũ của cô.

Bạn cũ cũng không nhận ra cô, người nọ trông thấy thế vội vàng định báo cảnh sát. Anh bạn này còn đi cùng một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. Cô gái ấy thấy vết trầy trên xe thì hơi bực bội, yêu cầu cô báo tên và số điện thoại.

Cô không giống người bạn cũ kia, Tần Dư Kiều vừa nhìn đã nhận ra người bạn cũ này. Cô hơi xấu hổ và khó chịu khi phải nói ra tên mình.

"Xin lỗi, tôi sẽ chịu trách nhiệm. Tôi là Tần Dư Kiều."

Đúng lúc này, người bạn cũ của cô ngẩng phắt đầu lên, hai mắt mở to, đôi môi run rẩy, giọng nói như nghẹn ở cổ họng: "Tần Dư Kiều? Cô là Tần Dư Kiều?"

"Cô là Tần Dư Kiều thật sao? Là Tần Dư Kiều ở thành phố G?" Người bạn cũ lại nhìn cô từ trên xuống dưới, sau đó nói với vẻ không thể tin nổi: "Tớ không nhận ra cậu."

Không nhận ra chính là một cách nói uyển chuyển của câu: Trời ơi, sao cậu lại mập như thế này? Theo giọng điệu của mọi người, con gái mập cứ như phạm một tội rất nặng vậy. Cô chỉ tăng thêm 40 kg thôi mà, có phạm phải tội tày đình gì đâu?

Tần Dư Kiều vốn là người thành phố G, nên gặp lại bạn cũ ở thành phố S đúng là chuyện trùng hợp không thể trùng hợp được hơn.

Sau khi lên Audi, Đỗ Loan Loan, bạn gái của Hứa Thực vừa nhìn móng tay mới làm vừa ngẩng đầu cố tình hỏi: "Hứa Thực, cô gái kia là bạn học của anh thật sao?"

Hứa Thực khởi động xe, nói: "Bạn cấp ba."

Đỗ Loan Loan líu lưỡi: "Em không biết hồi cấp ba anh lại có bạn mập như vậy."

"Học chung năm lớp 10, sau đó cô ấy ra nước ngoài, đã nhiều năm không gặp." Hứa Thực cũng có phần không hiểu nổi: "Lúc học cấp ba cô ấy đâu có mập thế đâu. Khi ấy Tần Dư Kiều còn là hoa khôi của trường anh nữa đó."

Vì trên đường gặp chuyện không may nên Tần Dư Kiều đến chỗ xem mắt muộn một chút, có điều đối phương có thể xem là người khá kiên nhẫn, khi cô đến cũng không có biểu hiện khó chịu gì.

Tần Dư Kiều chậm rãi ngồi xuống, người đàn ông đang dựa lưng trên ghế sofa từ từ ngẩng đầu lên, con ngươi màu mực hơi co lại, không hề giấu giếm sự kinh ngạc của mình. Anh cầm bình trà lên rót cho Tần Dư Kiều, nói: "Trà Phổ Nhĩ Y hơi đậm, không biết cô Tần có dùng quen không?"

"Cảm ơn." Tần Dư Kiều nhận lấy tách trà Phổ Nhĩ, hít hà hương trà thoang thoảng.

"Cô Tần vừa mới về nước sao?" Người đối diện vừa quan sát cô vừa hỏi.

"Anh gọi tôi là Dư Kiều được rồi." Tần Dư Kiều cười nhạt, "Tôi vừa về hồi tháng 10."

Lục Nguyên Đông mím môi, sau đó chủ động lấy thực đơn đưa cho cô. Tần Dư Kiều nhận lấy rồi gọi một vài món đặc sản và một chút thức ăn nhẹ, sau đó ngẩng đầu hỏi Lục Nguyên Đông: "Có vấn đề gì không?"

Lục Nguyên Đông lắc đầu: "Không có gì."

Nhà hàng tư nhân này đúng là không tệ, chẳng trách bình thường phải hẹn trước cả tuần mới có chỗ. Tần Dư Kiều chậm rãi ăn hết một bát cơm, xem nhẹ ánh mắt soi mói của Lục Nguyên Đông. Lúc ăn xong, lễ phép hỏi một câu: "Thức ăn ở đây không hợp với khẩu vị của anh sao?"

Lục Nguyên Đông lắc đầu.

Tần Dư Kiều vốn chẳng có kinh nghiệm xem mắt, nhưng vừa nhìn cô đã biết Lục Nguyên Đông không thích thú gì mình. Một người đàn ông nếu cảm thấy thất vọng với một người phụ nữ thì sẽ có biểu lộ rất rõ ràng trên mặt, ví như vẻ khinh thường. Ngoài mặt thì khách sáo nhưng bên trong châm chọc, không có vẻ phóng túng như bình thường. Tuy biểu hiện che giấu rất tốt nhưng có thể nhận thấy từ tư thế ngồi. Ví như nghiêng nghiêng ngả ngả nửa nằm nửa ngồi này của Lục Nguyên Đông. Rõ ràng, anh ta cực kỳ không hài lòng với đối tượng xem mắt là cô đây.


Đã sửa bởi TieuKhang lúc 19.09.2014, 07:57.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.06.2014, 15:16
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.03.2008, 14:44
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 542
Được thanks: 3413 lần
Điểm: 27.52
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kén cá chọn canh - Tùy Hầu Châu - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2
Beta: chjchjbj

Sau khi ăn xong, Lục Nguyên Đông muốn đưa Tần Dư Kiều về. Tần Dư Kiều mỉm cười từ chối: “Không cần phải phiền hà như vậy, hôm nay tôi cũng lái xe.”

Lục Nguyên Đông gật đầu, vô cùng ga lăng nhìn Tần Dư Kiều lên xe. Đúng lúc này có tiếng di động vang lên, là điện thoại của Giang Nham. Đầu dây bên phía Giang Nham hơi ồn, loáng thoáng nghe thấy tiếng ríu rít của các người đẹp bên cạnh, anh nghe mà thấy khó chịu.

Giang Nham rủ anh qua đó chơi, Lục Nguyên Đông đang nghĩ về nhà khai báo lý do buổi xem mắt không thành công với ba mẹ thế nào, trong đầu anh lại hiện lên gương mặt của người xem mặt ban nãy. Xin lỗi nhưng anh không muốn theo đuổi một người thừa mỡ, hơn nữa cũng không có hứng thú với con gái mập.

Tần Dư Kiều đi dạo quanh quảng trường Đức Lợi của thành phố S. Cuối tuần nơi đây khá đông, ồn ã náo nhiệt. Trên bức ảnh quảng cáo treo đối diện tòa nhà Đức Lợi, dưới ánh đèn sáng trưng, nữ minh tinh quảng cáo cho hiệu trang sức đá quý càng thêm rực rỡ lóa mắt, hệt viên kim cương đang tỏa sáng lấp lánh.

Tần Dư Kiều lượn khắp các cửa hàng trang sức nhưng vẫn không chọn được món đồ ưng ý, cuối cùng cô dừng lại ở tầng sáu, mua một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ dành cho nữ. Nhân viên bán hàng hỏi tên và xin số điện thoại của cô, tươi cười làm thẻ VIP cho cô.

***

Lúc Tần Dư Kiều trở về biệt thự nhà họ Bạch, người giúp việc hỏi cô có muốn ăn gì không, Tần Dư Kiều lắc đầu. Tiếng quát mắng giận dữ của ông bác Bạch Diệu vọng từ trên lầu, Tần Dư Kiều hỏi người giúp việc: “Chị họ về nhà rồi ạ?”

Bác cô có con gái tên là Bạch Quyên, là người có tính tình vô cùng nóng nảy, vừa tốt nghiệp đại học đã ầm ĩ đòi kết hôn. Kết hôn được sáu năm bây giờ lại ầm ĩ đòi ly hôn.

Bạch Quyên đến rủ Tần Dư Kiều đi uống rượu, Tần Dư Kiều nói: “Em không thể uống rượu.”

“Chị quên mất.” Bạch Quyên tự dốc chai rượu vừa lấy ra từ tủ rượu, lắc ly rượu rồi hỏi Tần Dư Kiều: “Mẹ em ở Anh có khỏe không?”

“Khỏe ạ.” Tần Dư Kiều ngồi đối diện với Bạch Quyên, nói thêm: “Sức khỏe của bác không được tốt, chị đừng chọc giận bác, bác đổ bệnh chị sẽ đau lòng đấy.”

Bạch Quyên nói: “Em nghĩ chị muốn vậy lắm sao, chị không thể hiểu được, lúc trước mẹ em náo loạn đòi ly hôn thì ông ấy đồng ý. Đến lúc chị muốn ly hôn thì ông ấy lại tỏ thái độ này!”

Tần Dư Kiều đứng lên, uể oải nói: “Hai việc này giống nhau ư?”

Bạch Quyên trả lời: “Không phải đều là chuyện ly hôn sao.”

Tần Dư Kiều nói: “Muốn ly hôn cũng phải có nguyên nhân, hơn nữa nhà họ Bạch còn phải dựa vào anh rể.”

Bạch Quyên và Trần Tri Trạch là câu chuyện cổ tích về tình yêu giữa tiểu thư nhà giàu và chàng trai nhà nghèo điển hình. Vì tình yêu mà kết hôn, sau đó cũng vì tình yêu mà ly hôn, Bạch Quyên nói: “Nếu trước kia chị không yêu anh ta thì bây giờ đã không sao.”

Tần Dư Kiều nhún vai: “Đừng nói văn vẻ quá, em không hiểu đâu.”

Bạch Quyên ngước mắt lên, tỏ vẻ không có hứng nói chuyện tiếp với Tần Dư Kiều, nói câu “Đi đây.” rồi ra ngoài. Đến cửa đột nhiên nhớ ra một chuyện, quay đầu hỏi Tần Dư Kiều: “Hôm nay em đi xem mắt kết quả sao rồi?”

Tần Dư Kiều lắc đầu vô cùng nuối tiếc: “Không thành.”

Bạch Quyên: “Không hợp ý sao?”

“Chị quá đề cao em rồi.” Tần Dư Kiều liếc nhìn hai bàn tay mập mạp của mình: “Em vừa mới cân, là 78 kg chứ không phải 78 cân.”

* 1 cân của Trung Quốc = 1/2 kg

Bạch Quyên tặc lưỡi: “Cũng chỉ mới 78 kg thôi mà.”

Tần Dư Kiều bị hai chữ “thôi mà" này kích thích, buổi tối tập yoga một tiếng, đứng trước gương nhìn cánh tay, bắp chân mập mạp của mình, đâu còn vẻ tay chân lèo khèo trước kia.

Thứ thay đổi không chỉ có hình tượng. Trước đây cô có thể hoàn thành động tác khó như xoạc chân, vũ vương(*). Bây giờ chỉ có thể làm vài động tác cơ bản.

* Động tác thăng bằng trên một chân, người vươn như hình cung. Xem hình bên dưới.

Khi cúi gập người xuống, mỡ bụng dồn đống lại với nhau rất khó chịu, vô cùng khó chịu.

Mồ hôi thấm ướt da đầu, cô nằm vật xuống sàn nhà, nghiêng đầu nhìn tấm gương trên tường. Người con gái trong gương sắc mặt ửng đỏ, trán ướt đẫm mồ hôi, thịt mỡ phúng phính chướng mắt. Tần Dư Kiều chuyển tầm mắt nhìn trần nhà, đột nhiên nhớ tới một câu nói: “ Kiều Kiều, em gầy quá, nên mập lên chút nữa.”

Ai đã từng nói với cô điều này? Tần Dư Kiều đột nhiên cảm thấy hơi buồn cười, cô bật cười thành tiếng. Thật ra vậy cũng tốt, ít nhất về sau không có ai dám nói cô gầy nữa, vừa nghĩ vừa cười, vừa cười vừa đứng dậy, đẩy cửa đi vào phòng vệ sinh.

***

Tắm táp sảng khoái, lúc đi ra cầm lấy chiếc di động đặt trên sofa, thấy có hai cuộc gọi nhỡ. Một là của Tần Ngạn Chi, còn lại là một dãy số lạ.

Tần Dư Kiều tắt máy, đi ngủ.

Tần Dư Kiều biết con gái mà mập sẽ không đẹp, huống chi còn là loại nặng gần 80 kg như cô. Đôi khi, Tần Dư Kiều đứng trước gương mà còn không nhận ra người trong gương là mình. Sau này khi mập đã thành quen, cô cũng quên đi hình dáng trước đây của mình, chỉ khi xem lại những bức ảnh hồi trước cô mới giật mình.

Con gái mập và con gái gầy vốn ở hai thế giới khác nhau, hưởng đối đãi khác biệt. Tần Dư Kiều cũng coi như hiểu rõ hết thảy.

***

Bạch Diệu có thói quen tập thể dục buổi sáng. Trời vừa tờ mờ sáng đã bảo người giúp việc gọi Tần Dư Kiều dậy để đi chạy bộ. Nhà họ Bạch nằm ở biệt uyển Đông Giang, cùng với biệt uyển Hoa Khê là khu nhà mới được thương nhân khai thác mấy năm gần đây. Cũng như biệt thự này, mặc dù đầy đủ trang thiết bị tiện nghi nhưng không có nhiều người sống. Kẻ có tiền mua cũng chỉ dùng để đầu tư.

Do vậy chạy trên con đường bao quanh khu rừng nhân tạo này hồi lâu cũng chẳng thấy bóng người, thậm chí xe cộ đi qua cũng ít ỏi. Cho nên buổi sớm Đông Giang rất yên tĩnh.

Tối qua có mưa, hôm nay không khí trong lành và ẩm ướt, Tần Dư Kiều không chạy nổi nữa, dừng bước lại. Ông bác chạy trước quay đầu nhìn cô: “Kiều Kiều, cố gắng thêm chút nữa thôi.”

Tần Dư Kiều thở hồng hộc, lắc đầu: “Bác về trước đi, cháu nghỉ một lúc rồi đuổi theo sau.

Bạch Diệu nghe vậy thì cười ha hả, không chạy tiếp mà quay đi về phía cháu gái, vừa đi vừa cảm khái: “Bác giục cháu chạy bộ không phải muốn cháu giảm béo, mà muốn cháu rèn luyện sức khỏe. Cháu xem con gái bây giờ đứa nào đứa nấy gầy tong teo, bác thấy như cháu mới là cân đối.”

78 kg mà cân đối? Tần Dư Kiều bật cười, nhưng cũng không phản bác.

Bạch Diệu nói tiếp: “Bác gái cháu đưa ảnh cháu cho nhà họ Lục xem, bà Lục vô cùng hài lòng, khen hết lời là cháu rất phúc hậu. Hôm qua cậu còn nghe ngóng được nhà bên đấy đang tìm người xem bát tự cho cháu. . . .”

Tần Dư Kiều sau một hồi mới ngộ ra mà phản ứng lại: “Bác?!”

Bạch Diệu vỗ vai Tần Dư Kiều: “Đương nhiên vẫn phải hỏi ý của cháu, bậc cha chú như bác cũng chỉ hơi sốt ruột mà thôi.”

Tần Dư Kiều dùng khăn lau mồ hôi trên cổ: “Bác, cháu không hợp với Lục Nguyên Đông.”

Bạch Diệu buột miệng nói: “Cậu thấy Lục Nguyên Đông rất khá. Kiều Kiều, cháu nên cho người ta một cơ hội.”

Tần Dư Kiều hơi thất vọng. Người nhà họ Bạch đều hơi...... Nên nói thế nào nhỉ, cho dù là Bạch Quyên hay Bạch Diệu, cả hai đều đánh giá cô quá cao.

Lúc ăn sáng, hình như Bạch Diệu muốn nói gì lại thôi. Tần Dư Kiều cũng lờ mờ đoán được đó là chuyện gì, cô buông thìa xuống: “Sao thế bác? Ba xảy ra chuyện gì rồi?”

“Làm sao có chuyện gì được.” Mặt Bạch Diệu hơi buồn, thở dài: “Kiều Kiều à, cha và con gái sao có thể hận nhau suốt đời được, cũng giống như bác và Quyên Tử, phải không?”

Tần Dư Kiều "dạ" một tiếng.

Bạch Diệu nói tiếp: “Tuần trước ba cháu tới thành phố S.”

Tần Dư Kiều ngước mắt lên: “Ông ấy tới làm gì?”

Bạch Diệu: “Ba cháu có hứng thú với vụ thu mua Tân Vũ.”

Tần Dư Kiều cười nhạo: “Ông ấy kinh doanh gỗ thì đến góp vui gì chứ.”

Bạch Diệu: “....”

Nhà họ Tần chuyên buôn gỗ, sau này chuyển sang đầu tư ở nhiều lĩnh vực khác. Hơn nữa còn đầu tư các hạng mục có ảnh hưởng đến xã hội, ví dụ như mở trường học ....

Tần Dư Kiều uống hai ngụm sữa đậu nành nóng rồi nói: “Cháu sẽ thu xếp thời gian đi gặp ông ấy.

Cha và con gái đúng là không thể thù hận suốt đời, nhưng có khi xa cách còn đáng sợ hơn thù hận. Ít ra thù hận còn là cảm xúc mãnh liệt, tồn tại trong cơ thể con người, ăn mòn máu thịt và thần kinh của họ. Mà xa cách, khi thời gian trôi đi sẽ bào mòn tình cảm máu mủ ruột thịt.

***

Sáng sớm, Tần Dư Kiều lục lọi tủ quần áo chọn đồ. Vì luôn có người chăm sóc nên thói quen sinh hoạt hàng ngày của cô không được tốt lắm. Cô quăng cả đống quần áo lên giường để lựa chọn, không hài lòng thì lại ném vào tủ quần áo. Cho nên cả buổi sáng chọn đi chọn lại, tủ quần áo kiểu cửa kéo đã lộn xộn hết cả lên.

Con gái mập ghét nhất điều gì? Đó là lúc đúng trước gương kéo khóa quần áo mãi mà không được. Tần Dư Kiều buồn rầu nhìn thân hình của mìnhtrong gương. Đã có thời cô mặc chiếc áo T-shirt mấy chục đồng mà như mấy trăm, còn bây giờ, mấy bộ quần áo mấy trăm ngàn cũng không thể che đậy được ngấn thịt của cô.

Buổi chiều không có việc gì, cô lái xe dạo phố, từ đường Thế Kỷ đến Tây Nhạc. Ở gần đó có một công viên, cô chạy xe vào khu vực đậu xe rồi bước xuống. Chắc đây là công viên Kỷ Niệm, đang vào lúc lá đỏ rực rỡ nhất. Ánh mặt trời buổi trưa chiếu lên lá cây rậm rạp như mạ một lớp vàng.

Gần công viên là một trường tiểu học, là trường thí điểm thứ hai ở thành phố S. Hình như bây giờ đang là giờ giải lao, khắp nơi đều có tiếng trẻ con ầm ĩ. Tần Dư Kiều nhìn vào bên trong mấy lần, người bảo vệ nhiệt tình thò đầu từ chiếc cửa sổ nhỏ, hỏi: “Cô là phụ huynh của học sinh sao, vậy phải đăng kí trước.”

Tần Dư Kiều lắc đầu, đi khỏi trường tiểu học.

***

Hôm nay Lục Hi Duệ giải được một bài toán khó nên được khen ngợi, cả lớp chỉ có mỗi cậu làm được. Cảm giác thành tựu này khiến cậu vô cùng vui vẻ, hơn nữa còn kéo dài mãi không thôi, đến khi tan học vẫn còn lâng lâng.

Lúc tan học, Lục Hi Duệ không lao vội ra khỏi cổng trường mà đá bóng với bạn trên sân thể dục. Bên ngoài, lái xe Vương Hữu Chí không thấy cậu bé ra đành vào trường tìm, cuối cũng cũng tìm thấy ở sân thể dục.

Lục Hi Duệ thấy chú lái xe đến thì không chơi nữa, nói vài câu với đám bạn rồi ra về. Cầm cặp xách quăng dưới đất chạy về phía lái xe: “Chú Vương, chú đến rồi.”

Vương Hữu Chí bắt đầu làm tài xế cho Lục Cảnh Diệu khi Lục Hi Duệ được hai tuổi, chuyên phụ trách đưa đón Lục Hi Duệ đi học. Anh thương yêu Lục Hi Duệ như con trai mình, hơn nữa cậu bé này cũng rất đáng yêu, không hề có tính cách của các cậu ấm nhà giàu, luôn tươi cười thân thiện. Anh cảm thấy điểm này của cậu bé khác hẳn ông Lục.

Trên đường về nhà, Lục Hi Duệ cảm thấy hơi chán nên lấy rubik trong cặp ra chơi, nó chơi khối rubik này lâu lắm rồi mà vẫn chưa vứt. Có lần ba thấy nó đang chơi, không kiềm nổi hứng thú liền cướp lấy, giải quyết khối rubik nhanh chóng. Hi Duệ đứng đằng trước nhìn ba, vóc người ba cao lớn nên bóng của ba ôm trọn người nó. Sau đó ba nói với nó bằng giọng điệu mà nó không thể hiểu nổi: “Từ lúc năm tuổi ba đã giải quyết trò này êm đẹp rồi.”

Anh Nguyên Đông từng nói cho nó biết về gien gì đó, sau đó nhìn nó với vẻ thâm sâu khó lường: “Tiểu Duệ, anh thấy mẹ em có thể là người Thái Lan.”

“Vì sao?”

Lục Nguyên Đông: “Bởi vì màu da.”

Lục Hi Duệ nhìn hình phản chiếu của mình trong bể cá: “Người Thái Lan hơi đen sao?”

Thật ra Lục Hi Duệ cũng không đen lắm, mà là làn da màu mạch của trẻ con khỏe mạnh. Hơn nữa nó lại thích đá bóng, chạy tới chạy lui dưới ánh nắng mặt trời nên khuôn mặt nhỏ nhắn không thể trắng được.

Lục Nguyên Đông nói về màu da của cậu bé cũng chỉ là trò đùa lúc phởn lên, nhưng lại gây ảnh hưởng rất lớn với Lục Hi Duệ.

Cậu bé không dám chạy tới hỏi ba nhưng từ đó nó lại rất để ý đến những phụ nữ có làn da ngăm đen. Chẳng hạn như sách vở hay TV xuất hiện chủng tộc người da ngăm đen thì nó sẽ chăm chú quan sát.

Xin Ultraman phù hộ, hy vọng mẹ không phải là người châu Phi.


Đã sửa bởi TieuKhang lúc 19.09.2014, 07:59.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: babu4822, bouillard, butimitu, bé mụi, Google [Bot], Google Adsense [Bot], hoalongchong89, katykaty2609, Minh Tuyen 73, nguyenmylinh, Quỳnh Hương**, Teddy123, Thanhngan25@@, tran hoa, xichgo, yenbach1122 và 277 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.