Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 

Đảo mộng mơ - Nguyễn Nhật Ánh

 
Có bài mới 15.06.2015, 14:47
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35178
Được thanks: 5243 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuất bản] Đảo mộng mơ - Nguyễn Nhật Ánh - Điểm: 10
Gần 2 năm sau Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ thu hút nhiều đối tượng độc giả khắp mọi miền đất nước, nhà văn viết sách thiếu nhi “best-seller” Nguyễn Nhật Ánh tiếp tục trình làng tác phẩm mới: Đảo mộng mơ (do Công ty Sách Đông A và NXB Trẻ ấn hành với hai bản bìa cứng và bìa mềm, sách vừa được chính thức phát hành vào ngày 11-3-2010).

Cùng với 9 tập truyện mới trong bộ Kính vạn hoa, Đảo mộng mơ hứa hẹn là tác phẩm gây “sốt” tại Hội Sách TPHCM.

Lấy cảm hứng từ chuyện Robinson lạc vào hoang đảo, tác giả đã kể một câu chuyện thật dễ thương, ngộ nghĩnh về cậu nhóc Tin, cũng lạc vào hoang đảo nhưng đó là... đống cát trong vườn nhà. “Chúa đảo” Tin đã xây dựng một hoang đảo có phó chúa đảo, rồi thổ dân và cả... chúa đảo phu nhân.

“Hoang đảo Robinson” của Tin cũng có cây xanh, đại dương là một rãnh nước xung quanh đống cát và có đủ cá heo, cá mập, bão biển, mưa dông...

Trên hoang đảo, chị Hai trở thành... hải tặc, chó mèo trở thành sư tử biển và beo gấm. Phó chúa đảo chỉ cần mặc quần tà lỏn là thành thổ dân và có mưa gió bão bùng thế nào cũng phải hiên ngang đối mặt chứ không được bỏ chạy vào nhà trú mưa – dù từ nhà ra hoang đảo chỉ cách có vài bước chân cũng phải xem đó là đại dương mênh mông bí hiểm... Trí tưởng tượng của những đứa trẻ đã làm nên một thế giới tuổi thơ thật hồn nhiên, trong trẻo.

Đảo mộng mơ luôn khiến người đọc phải bật cười vì sự ngô nghê trong cách nhìn của trẻ con. Một câu chuyện trong veo, thuần khiết như chính tâm hồn của trẻ nhỏ. Lồng vào đó là những ý nghĩa nhẹ nhàng nhưng rất cần thiết cho những bậc cha mẹ về cách giáo dục và yêu thương trẻ nhỏ, bắt đầu từ những điều tưởng chừng vô cùng giản đơn nhưng hết sức quan trọng.

Tin ghét ai gọi hòn đảo là “đống cát”. Và ba Tin đã thừa nhận với cậu bé là ông đã nhìn thấy cậu trên hòn đảo bằng cái ống nhòm, rằng ông không dám phiêu lưu trên đại dương để đi thăm chúa đảo. Cô giáo của Tin cũng nói với cậu “không dám mạo hiểm bơi qua đại dương” để vào nhà, dù cô có thể xách giày đi lên, đi xuống hòn đảo khá dễ dàng.

Bọn bạn từng chọc ghẹo hoang đảo – đống cát của Tin cũng dần dần tin đó là một hòn đảo, một điểm đến để khám phá thú vị và cả thằng Phàn –đứa hay bắt chẹt bọn Tin - cuối cùng cũng thập thò ngoài hàng rào nhìn “hòn đảo” mà... thèm.

Người lớn có thể phủ bạt niềm tin của một đứa trẻ bằng tiếng cười chọc quê, trêu ghẹo nhưng người lớn cũng có thể làm cho trí tưởng tượng, sự say mê hào hứng của đứa trẻ ấy lớn lên thêm.

Như ba của Tin, ông đã cho con trai cả một niềm tin, niềm hãnh diện về bản thân và một thế giới đầy bí ẩn, dạy cho con cách khám phá những điều lớn lao và chính ông cũng đã giữ lại cho cậu bé hòn đảo – vốn là đống cát chờ xây nhà – như giữ cho thiên thần của mình cả một thiên đường tuổi thơ trong trẻo và rộn rã tiếng cười.

Mời các bạn đón đọc.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.06.2015, 14:50
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35178
Được thanks: 5243 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuất bản] Đảo mộng mơ - Nguyễn Nhật Ánh - Điểm: 10
Nếu định nghĩa đảo hoang là hòn đảo ngoài mình ra không còn người nào ở trên đó nữa thì đúng là thằng Tin đang ở trên đảo hoang.

Lúc này Tin đang nằm trên một tàu lá dừa khô, đầu gối trên một khúc gỗ ngắn, cưa phẳng ở hai đầu, thơm phảng phất.

Đảo toàn cát là cát. Cát vàng ruộm. Tàu lá dừa trải dọc triền cát thoai thoải, chắc chắn đó là lý do tại sao thằng Tin cứ rung đùi hoài, chân này tréo qua chân kia. Nó cảm thấy thích thú như đang ngả lưng trên một chiếc ghế xếp đó mà.

Nó đang đọc truyện tranh, tay trái cầm cuốn truyện, tay phải cầm chai xi-rô chanh. Chai ni-lông, cắm ống hút qua ni-lông.

Lướt mắt qua vài khung tranh, Tin lại nâng chai xi-rô lên, ngậm lấy ống hút, hút một cái “rột”, khoan khoái cả miệng lẫn tai.

Cả đầu óc cũng khoan khoái. Nó nghĩ “May mà mình còn lận theo chai xi-rô. Nếu không mình sẽ chết khát mất!”.

Nhớ ra tình cảnh của mình, Tin úp cuốn truyện lên ngực, đảo mắt nhìn quanh, tuyệt vọng nghĩ tiếp “Ở đây chỉ có ba cái: cát, cát và cát. Sông và suối và ao và hồ - tức là cái thứ tư, cái thứ năm, cái thứ sáu và cái thứ bảy hoàn toàn không có. Nói chung những gì liên quan đến nước đều không có”.

Ánh mắt Tin nhấc cao lên một chút, bắt gặp những lá cọ đong đưa trong nắng và gió, đến lúc này nó mới nhận ra mặt trời đang chiếu vào mặt nó vai nó và trượt dài xuống ngực và bụng và hai chân nó làm cơ thể nó nóng lên từng phút một. Đây chắc là mặt trời xích đạo và rõ ràng mình đang lạc vào một hòn đảo ở châu Phi. Ờ, mà chưa chắc, có thể là một hòn đảo hoang ở vùng biển Caribê. Nó nhớ các quần đảo ở Trung Mỹ rất nhiều cọ, cam, mía và cá sấu, mặc dù lúc này và ở đây nó chỉ nhìn thấy cọ.

Nhưng Tin chỉ thẫn thờ một chút thôi, rồi nó kéo sụp chiếc nón xuống trán, chúi mắt vào cuốn truyện trên tay, quên bẵng hoàn cảnh hiểm nghèo của mình. Nó là con nít mà, mới mười tuổi, truyện tranh là số một.

Cầm cuốn truyện tranh là nó quên hết mọi thứ - cọp beo, sư tử, voi rừng, những con trăn lớn và mốc meo, những thổ dân ăn thịt người và có thể cả ma cà rồng châu Mỹ nữa.

Nó chỉ không quên chai xi-rô chanh thôi.

THẰNG TIN CỨ NẰM DÀI TRÊN TÀU LÁ DỪA khô, đọc truyện mê mải. Chai xi-rô đã cạn đến đáy từ đời nào nhưng nó vẫn không chịu liệng đi, chốc chốc lại kê ống hút vào miệng, hút lấy hút để. Bây giờ không nghe tiếng “rột, rột” nữa, chỉ có gió đi ra đi vào trong lồng ngực nó.

Truyện tranh nhiều tranh ít chữ, Tin đọc nhoáng là xong. Không biết làm gì nó lại đọc lại từ đầu. Nó đọc và nghĩ “May thật!”. Là vì nó tin rằng sống một mình ngoài đảo hoang, không tính đồ ăn thức uống thì sách là một người bạn thân thiết và quan trọng nhất.

Không có người bạn đó, nó không biết làm gì để giết thì giờ. Nó sẽ cô đơn biết mấy.

Lạc vào đảo hoang với một cuốn sách trong ba lô, đó có thể là lý do duy nhất để tin rằng đời vẫn còn đáng sống.

Có lúc Tin muốn đứng lên khỏi tàu lá dừa, khua chân một vòng quanh đảo để xem xét nhưng rồi nó lưỡng lự. Hòn đảo bé quá, chẳng cần phải đi loanh quanh làm gì. Nó nghĩ thế và lại biếng nhác duỗi mình ra, nằm lắng tai nghe tiếng biển.

Hằng ngày biển hùng vĩ và dữ dội, nhưng lúc này Tin nhận ra biển lặng và không có gió. Mặt trời bắt đầu leo xuống khỏi đỉnh trời, leo chầm chậm thôi nhưng rõ ràng là thấp dần, thấp dần. Trời chập choạng, sắp sửa âm u, nhưng không khí thì ấm áp. Tin nhìn lên cao, thấy mây xám như những tấm chăn, trông có vẻ bẩn thỉu và đe dọa.

“Không sao!” Tin tự nói, tự nghe và tự tán thành. “Biển ghê gớm thật, nhưng mình đang ở trên một hòn đảo, dù là đảo hoang nhưng đúng là một hòn đảo. Thế thì biển chẳng làm gì được mình”.

Lòng bình yên, đôi mắt Tin đã rất muốn thiếp ngủ. Bao giờ cũng vậy, giấc ngủ luôn luôn mọc lên ngay ở chỗ sự căng thẳng dịu xuống.

NHƯNG TIN KHÔNG NGỦ ĐƯỢC.

Đó là vì nó không cho phép mình ngủ.

Nó nhớ ra rồi. Nguy cơ không đến từ biển nhưng có thể đến từ những thứ khác.

Dĩ nhiên hòn đảo này không có thổ dân ăn thịt người. Hòn đảo quá bé, nếu có thổ dân thì Tin đã thấy rồi, hoặc họ đã ăn thịt Tin trước khi Tin trông thấy họ rồi.

Nhưng đến giờ Tin vẫn còn sống để nghĩ đến họ, tức là họ không có ở chỗ Tin đang nằm để sống mà nghĩ đến họ.

Nhưng để ăn thịt Tin thì cần gì thổ dân. Cá mập dĩ nhiên không lên bờ được nhưng cá sấu chạy trên cát giỏi không kém gì Tin. Rồi rắn nữa. Tin xem kênh Động vật hoang dã trên tivi, thấy không ít những loài rắn độc sống trong cát, những con rắn màu đỏ và những con rắn màu đen và những con rắn nửa màu đỏ nửa màu đen.

Tin nơm nớp thò tay xuống dưới mông, lo lắng: Có bao giờ chúng chui lên rồi đớp vào mông mình không nhỉ?

Một lúc lâu chẳng có con rắn nào chui lên hết.

Tin yên tâm rồi. Bây giờ thì nó nghĩ nó có thể ngủ.

Tin nhìn lên những đám mây trên cao, lúc này đã bị gió đánh tơi đi, thu tóm tất cả vào đáy mắt lần cuối trước khi khẽ khàng nhắm lại.

Chàng Robinson của chúng ta như vậy là đã ngủ rồi.

- TIN ƠI, TIN!

Tiếng kêu văng vẳng bên tai khiến Tin mở choàng mắt. Nó ngồi bật dậy khỏi tàu lá dừa, rú lên:

- Cướp biển!

- Cướp biển cái gì! Vô ăn cơm!

Tin ngoảnh nhìn, thấy chị Hai đang đứng ngay chỗ ngách cửa bếp, lừ mắt trông ra.

Tin lồm cồm đứng lên, quét mắt quanh hòn đảo, nhún vai một cách tuyệt vọng:

- Chẳng có tàu thuyền gì cả. Em không vào bờ được.

Hòn đảo mà Tin đang đứng là đống cát ba Tin mới thuê xe chở về cách đây một tuần để chuẩn bị xây căn nhà kho ở phía sau nhà.

Trong khi công trình xây cất chưa bắt đầu, vào một đêm tối trời nọ, Tin nai nịt gọn gàng, một mình lẻn ra khỏi nhà đánh chiếm đống cát. Sau khi chiến đấu mệt nhoài với bọn hải tặc vô hình, cuối cùng Tin cũng đặt chân được lên đảo. Chỉ đến khi Tin đào một cái mương nhỏ quanh đống cát, hì hục đổ nước vào đó thì biển mới xuất hiện, và sáng hôm sau thì hòn đảo ra đời.

Tin khuân mấy cây cọ trồng trong chậu kiểng của ba đặt lên đống cát, thế là hòn đảo có vẻ đã được dời về vùng biển Caribê lắm rồi.

- Thuyền với chả bè! Tao đập cho mày một gậy bây giờ! Vô ăn cơm lẹ lên!

Tin vứt chai xi-rô xuống chân và cũng từ dưới chân nó nhặt lên chiếc ba lô, khoác qua vai chỉ bằng một quai.

Nó giơ cuốn truyện tranh lên khỏi đầu, vẫy vẫy.

- Em còn làm trò gì nữa đó?

- Chị chờ em một chút! Em đang kêu thuyền đến cứu!

- Em ở đó mà kêu thuyền đi! Năm phút nữa mà em chưa ngồi vô bàn là biết tay chị!

Sau khi buông thõng một câu đe dọa, chị Hai biết mất sau cánh cửa bếp.

TIN LẦN RA SAU MÉP NƯỚC. NÓ KHUA chân xuống mương rồi hấp tấp rụt chân lại, xuýt xoa:

- Nước biển hôm nay lạnh quá! Chắc băng ở Bắc cực đang tan!

Nó cứ ngần ngừ mãi chỗ đó, lẩm bẩm:

- Đã sắp hết năm phút chưa nhỉ?

Trời đã chiều lắm rồi mà thuyền vẫn không đến. Tin nhìn ra xa, thắc thỏm chả thấy cánh buốm nào nhấp nhô trong sóng.

Nó nhìn lên trời, trông theo những cánh chim sẻ, tặc lưỡi:

- Hải âu bay rợp trời thế kia, lẽ ra phải có tàu bè quanh đây mới phải!

Một vệt đen đen bay đánh vù, rớt ngay cạnh Tin.

- Đại bác! Tàu hải tặc tấn công!

Tin ré lên, liếc vội xuống chân, thấy một trái ổi đang lăn tròn trên cát.

Nó đảo mắt qua bên kia hàng rào, thấy một cái đầu xoăn tít nhô lên bên trên đám lá keo. Nó nhận ra ngay đó là cái đầu của thằng Bảy.

Bảy cười hì hì:

- Đầu hàng đi!

Tin vung nắm đấm:

- Không đời nào!

Bảy lại hái một trái ổi trong vườn ném sang:

- Tao sẽ nã pháo tan tành hòn đảo của mày!

Tin cúi xuống nhặt cả hai trái ổi nhét vào túi quần soóc, rồi vươn thẳng lưng lên, khoát tay:

- Mày cứ bắn bằng đạn ổi nữa đi! Tao đang đói bụng đây!

Bảy ngước lên cây ổi rồi nhìn qua hòn đảo, tặc lưỡi:

- Tao hết đạn rồi. Cây ổi nhà tao chỉ có hai trái à.

Một bên hết đạn, một bên cất đạn để tối lôi ra ăn, cuộc chiến lâm vào chỗ bế tắc.

May quá, đúng lúc đó chị Hai lại thò đầu ra cửa bếp:

- Tin ơi! Sao em còn ở ngoài đó?

Tin ngần ngừ nhìn con mương, nhủ bụng:

- Mình phải bơi qua biển thôi!

Tin nhảy qua mương, băng ngang sân, vào nhà.

Ở phía sau, tiếng hải tặc gọi vói theo: “Mai nhớ qua rủ tao đi học nha mày!”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.06.2015, 14:51
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35178
Được thanks: 5243 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuất bản] Đảo mộng mơ - Nguyễn Nhật Ánh - Điểm: 10
TRỜI XANH, NẮNG ẤM, GIÓ MÁT, TIN VÀ BẢY sung sướng đi bên nhau. Gió cù vào người buồn buồn, chả đứa nào buồn đội nón.

Bảy xốc chiếc cặp sách xệ xuống trên lưng, hỏi:

- Thế tối hôm qua ăn cơm xong thì mày làm gì?

- Chị tao bắt tao học bài.

- Thế mày không chạy ra đống cát nữa à?

- Hòn đảo! Tin chỉnh, hết sức nghiêm trang. Cứ như thể thằng Bảy vừa gọi nhầm con gà thành con chó.

- Ờ, tao quên. Nó là hòn đảo. - Bảy toét miệng cười, nó cũng thấy không nên gọi hòn đảo là đống cát.

- Tối hôm qua tao không ra đó. Không có chiếc tàu nào đi biển vào ban đêm cả.

Bảy phụ họa:

- Dĩ nhiên rồi. Tàu chạy ban đêm rất dễ đâm vào đá ngầm.

Nó năn nỉ:

Hôm nào mày dẫn tao lên hòn đảo chơi với nhé!

Tin khoát tay, rộng rãi:

- Lát trưa đi học về, tao sẽ dẫn mày lên đảo.

Nó tặc lưỡi nói thêm:

- Nhưng mày phải cẩn thận đấy. Lên đảo nguy hiểm lắm. Phải những người thật gan dạ mới lên đó được.

Cứ thế, kẻ hỏi người đáp, dọc đường đi hai đứa cứ hào hứng nói suốt về hòn đảo. Cho đến khi thằng Phàn bất ngờ xuất hiện.

PHÀN XÔNG RA TỪ CON HẺM BÊN ĐƯỜNG.

Nó lớn hơn Tin và Bảy ba, bốn tuổi và cao hơn hai đứa nhóc một cái đầu. Tóc tai bù xù, tướng tá dềnh dàng, thằng Phàn tạo cảm giác nó là một con gấu sổng ra từ sở thú.

Xưa nay Phàn vẫn tìm kiếm niềm vui trong việc bắt nạt những đứa trẻ yếu ớt và nhút nhát như Tin và Bảy - vì sở hữu những tấm lòng tử tế nên những đứa trẻ này thường yếu ớt và nhút nhát hơn mức bình thường.

Nhác thấy Phàn, Tin và Bảy bất giác bước chậm lại, xích sát vào nhau, hoàn toàn không tự chủ.

- Các công tử, lại đây tán gẫu chơi! - Thằng Phàn cười hềnh hệch, đưa tay ngoắc, bộ tịch rất đểu.

- Tụi tao phải đến lớp. Trễ giờ rồi. - Tin dè dặt nói, cố đánh một vòng thật xa chỗ thằng Phàn đang đứng.

- Mày dám cãi lời ông mày hả thằng kia? - Phàn gầm lên - Tao bảo tụi mày bước lại đây!

Tin và Bảy không làm theo lời Phàn, nhưng tụi nó cũng không dám đi thẳng. Tim đập thình thịch, cả hai đứng chôn chân tại chỗ, lấm lét nhìn nhau rồi nhìn thằng Phàn rồi lại nhìn nhau, trông mặt như thể sắp òa ra khóc.

- Nhìn cái gì!

Thằng Phàn quắc mắt bước tới. Nó tóm vai Tin, đá bem bép vào mông thằng này, mỗi một cái đá lại kèm theo tiếng quát:

- Lì này!

Đá chán, Phàn quay qua Bảy, nắm vành tai thằng này xoắn một cái mạnh đến mức nạn nhân kêu oai oái:

- Úi da! Sứt tai tao rồi!

- Thế tao nhổ nốt tai kia cho đều nhé?

Bảy chưa kịp né đầu qua một bên, thằng Phàn đã nắm được vành tai kia. Lại xoắn một cái thật lực.

Bảy khóc hu hu, cố vùng khỏi tay đối phương.

Nhưng Phàn lại nhanh tay chộp được Bảy. Lần này là cú cốc vào đầu:

- Ai cho mày chạy?

Cuộc tra tấn chỉ kết thúc khi thằng Phàn thò tay vào túi áo Tin và Bảy khoắng mỗi đứa một tờ giấy bạc năm ngàn, rồi vui vẻ tiễn hai nạn nhân của mình bằng hai cú đá vào mông:

- Đủ rồi! Xéo!

BẢY VÀ TIN VỪA ĐI VỪA KHÓC. BÂY GIỜ thì tụi nó không nhớ gì đến hòn đảo.

Bảy tay xoa xoa vành tai, mặt nó còn vương những vệt nước mắt, mếu máo:

- Nó bẹo tai tao đau quá. Giờ vẫn còn đau.

Tin đồng tình bằng cách sờ tay xuống mông:

- Tao cũng thế. Mông tao vẫn còn ê.

Tin thu nắm đấm:

- Tức quá. Khi nào lớn bằng nó, tao sẽ đi tìm nó trả thù.

Bảy thở dài:

- Vô ích thôi. Khi tụi mình lớn bằng nó thì nó đã lớn hơn nó bây giờ.

- Thế mãi mãi tụi mình không đánh lại nó à?

- Chắc thế. - Bảy tặc lưỡi - Ước gì tao có một ông anh. Nhưng tao lại chả có anh.

Tin chán chường:

- Tao cũng chả có ông anh nào! Tao chỉ có chị.

Bảy tung chân đá một vỏ bưởi bắn ra xa:

- Chị thì không ăn thua rồi. Chị thì không thích đánh nhau, mà cũng không giỏi đánh nhau.

- Ờ, chị tao chỉ giỏi đét vào mông tao thôi. - Tin nói, đầy giận dỗi.

Cuộc đối thoại thiệt là buồn rầu. Gió đột nhiên xao xác, bẻ cong những nhánh lá nhỏ hai bên đường, và lòng hai đứa bé nặng chình chịch.

Chỉ khi vào lớp, ngồi kế con Thắm và gặp chuyện rắc rối với nó thì Tin mới quên nỗi uất ức mang gương mặt thằng Phàn.

GIỜ TẬP VẼ MÀ CON THẮM LẠI QUÊN ĐEM theo bút chì màu.

- Bạn cho mình mượn cây bút chì màu đi. - Con Thắm nhìn lom lom cây bút chì trên tay Tin, gạ.

Tin gắt:

- Cho mày mượn tao lấy gì tô màu!

Đấy là Tin nói thật. Nó chỉ có một cây bút chì màu thôi. Cây bút có hai màu - nửa này màu xanh, nửa kia màu đỏ. Đưa cây bút cho con Thắm mượn, nó sẽ ngồi ngáp vặt.

Con Thắm cũng lập tức thấy ra điều đó. Nó không hỏi mượn nữa, lặng lẽ gục đầu xuống bàn.

Nhìn đôi vai rung rung của con Thắm, Tin biết nhỏ bạn đang khóc. Khóc thầm thôi, nhưng vẫn là khóc. Chắc con Thắm đang nghĩ đến con dê-rô của môn tập vẽ. Bất giác Tin thấy lòng nao nao. Nhưng nó không biết làm thế nào.

Tin nghĩ, nghĩ mãi, một tay cầm chặt cây bút, tay kia cào liên tục lên chân tóc. Đột ngột nó bặm môi kê cây bút vào cạnh bàn, dùng sức ấn mạnh. “Rắc” một cái, cây bút gãy làm đôi.

Nghe tiếng động, con Thắm giật mình ngước mặt lên.

- Ối, bạn làm gì vậy? - Nó la lên khi thấy Tin cầm mỗi tay một nửa cây bút ngắn cũn cỡn.

Tin huơ huơ nửa cây bút màu đỏ trước mặt bàn, cười hì hì:

- Cho mày mượn nè. Mày tô màu đỏ, tao tô màu xanh. Lát tao và mày đổi nhau. Mày tô màu xanh, tao tô màu đỏ.

Đôi mắt con Thắm sáng bừng lên như ngọn đèn vừa cắm vào ổ điện:

- Bạn thông minh ghê!

Nó cầm lấy nửa cây bút Tin đưa, lại nói:

- Bạn tốt bụng thật đấy!

- Mày tô đi!

Tin giục, để con Thắm khỏi khen tiếp. Con Thắm chỉ khen hai câu mà nó đã nóng ran rồi. Nó vờ cúi đầu xuống, giấu bộ mặt ửng đỏ vào giữa hai trang vở.

Ai không biết sẽ tưởng con Thắm vừa cầm cây bút màu đỏ tô lên mặt nó.

BẢY NGỒI BỆT TRÊN CÁT TÒ MÒ NHÌN TIN dùng con dao nhỏ khắc vào thân cọ.

Nó cố không hỏi, biết sớm muộn gì thằng bạn nó cũng nói cho nó biết những vết khắc đó là cái gì.

Nhưng Tin cứ cắm cúi khắc hết vạch này đến vạch khác làm Bảy sốt ruột quá.

- Mày làm gì vậy? - Cuối cùng nó không kiên nhẫn hơn được nữa, vọt miệng hỏi.

Tin quay lại, nheo mắt:

- Tụi mình đang ở trên một hòn đảo hoang, đúng không?

Bảy không để ý bạn nó trả lời câu hỏi của nó bằng cách bắt nó trả lời một câu hỏi khác. Chỉ vì câu hỏi của Tin dễ quá.

- Đúng. - Bảy gật đầu ngay.

- Trên đảo hoang thì tụi mình không thể biết được thời gian, đúng không?

Bảy lại gật đầu:

- Đúng.

Tin huơ con dao nhỏ trên tay:

- Do đó phải dùng con dao này để đánh dấu. Cứ một vết khắc là một ngày trôi qua.

- Tao hiểu rồi. - Bảy mỉm cười - Như vậy thì mình sẽ biết được mình đã ở trên đảo bao lâu.

Bảy chỉ tay vào cây cọ:

- Nhưng sao mày khắc nhiều vạch thế? Mỗi ngày khắc một vạch thôi chứ?

- À, - Tin gãi đầu - tao đã lạc vào hòn đảo này bảy ngày rồi nhưng lại quên đánh dấu. Bây giờ tao phải khắc bù.

Tin quên là đã kể cho Bảy nghe nó đánh chiếm hòn đảo này vào lúc nửa đêm vất vả như thế nào. Nhưng Bảy thì nhớ như in:

- Đảo hoang à? Mày đâu có lạc vào đảo hoang? Chính mày đã đánh chiếm hòn đảo này mà!

- Thì vậy. - Tin chà tay lên chóp mũi, lúng túng đáp - Nhưng sau khi bọn hải tặc bị đuổi khỏi hòn đảo thì nó trở thành đảo hoang. Kể như là tao đi lạc.

Tin đập tay lên ngực:

- Mày nghĩ xem. Một mình tao sống trên hòn đảo này thì chả phải lạc vào đảo hoang là gì!

Bảy vẫn thấy ngờ ngợ. Nó mơ hồ nhận thấy đánh chiếm một hòn đảo và lạc vào một hòn đảo không có cùng một ý nghĩa. Hai chuyện đó khác nhau như táo khác với nho.

Nhưng Bảy vẫn gật gù, nó nghĩ dù sao thằng bạn nó cũng đã cho phép nó đặt chân lên đảo, vậy là quá thỏa mãn rồi, và nếu như đánh chiếm một hòn đảo để sau đó nuôi nấng cảm giác đi lạc thì cũng chẳng chết ai.

- Ờ. - Bảy chép miệng - Đúng là tụi mình lạc vào một hòn đảo hoang!

DƯỚI CHIẾC DÙ CHE NẮNG MỚI XUẤT HIỆN ngày hôm nay, Tin và Bảy nằm duỗi mình trên hai tàu lá dừa khô, nhìn mây bay hờ hững trên đầu.

Bầu trời buổi trưa xanh ngắt, như cao vọt lên, sâu hun hút, tựa hồ mặt biển bị uốn cong và bị kéo mãi lên cao. Những cụm mây dong buồm trắng đang chèo thuyền trên đó, thỉnh thoảng chụm lại rồi tách ra, đong đưa như bị sóng đánh.

Tin úp uốn truyện tranh lên ngực, đầu óc lãng đi đâu đó. Có Bảy nằm bên cạnh, Tin cảm thấy cuộc sống trên hoang đảo thực là ấm áp, êm đềm, nói chung là hết sức dễ chịu.

- Bảy này. - Tin chợt nghĩ đến một chuyện - Từ nay tao sẽ đặt tên cho mày là Thứ Bảy, mày chịu không?

Tàu dừa khô kêu sột soạt khi Bảy trở mình để có thể chìa vẻ ngạc nhiên vào mặt bạn:

- Đặt tên như thế để làm gì? Nghe hay hơn à?

- Có lẽ là hay hơn! - Tin tiếp tục những ý nghĩ trong đầu bằng giọng phấn khích - Vì khi Robinson lạc vào hoang đảo, ông ta tình cờ quen với một người thổ dân…

- Tao đọc truyện này rồi. - Bảy ngắt lời - Người thổ dân đó được Robinson đặt tên là Thứ Sáu.

- Đúng rồi. Cho nên mày là Thứ Bảy.

Bảy ngần ngừ:

- Thế tao là thổ dân à?

- Thổ dân thì đã sao! Mày không nhớ sao, Thứ Sáu là một anh chàng rất tốt.

Tin cảm thấy lời khen của mình dành cho anh chàng thổ dân Thứ Sáu chưa đủ sức nặng đối với bạn, bèn thêm:

- Tao sẽ là chúa đảo, mày là phó chúa đảo chịu không?

Trên hòn đảo chỉ có hai người thì phó chúa đảo cũng chẳng khác gì thường dân. Nhưng Bảy không nghĩ đến điều đó. Ba chữ “phó chúa đảo” làm nó sướng mê:

- Ờ, tao sẽ là phó chúa đảo Thứ Bảy!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google [Bot] và 90 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.