Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 

Cứ lạnh lùng đi rồi anh sẽ mất em - Kevin Rz

 
Có bài mới 02.06.2015, 15:16
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.12.2014, 18:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2082
Được thanks: 9563 lần
Điểm: 15.25
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Cứ lạnh lùng đi rồi anh sẽ mất em - Kevin Rz - Điểm: 10
Chương 103: Hoàng....Anh còn sống?
- H…O…À…N…G – Tất cả đồng thanh, niềm sung sướng vô bờ bến ập đến khiến không ai là không nở nụ cười. Thì ra…Hoàng ra đi mãi mãi chỉ là trong suy nghĩ của mọi người, chứ sự thật là Hoàng vẫn sòn tồn tại, anh vẫn còn sống, nụ cười anh vẫn tỏa nắng.

Thiên Anh bật khóc trong niềm hạnh phúc. Hôm nay là ngày cưới của cô, cô cảm thấy may mắn biết nhường nào khi Hoàng trở lại. Anh vẫn thế…nụ cười anh vẫn đẹp như năm nào.

Hoàng cười tinh nghịch, vừa đi vào trong vừa đưa hoa lên mũi ngửi. Mùi hoa thơm dịu nhẹ phảng phất khiến anh khó kìm lòng mà thốt lên

- Thơm quá! Tôi sắp có tin vui rồi

- Anh Hoàng – Thiên Anh không kìm được nước mắt, chạy đến ôm chầm lấy anh. Cô đã chấp nhận việc anh ra đi ba năm trước là sự thật, nhưng suy nghĩ của cô chưa bao giờ là sai…anh vẫn còn sống. Anh đã trở lại.

- Thiên Anh , anh xin lỗi đến muộn rồi. Anh chúc em hạnh phúc – Hoàng khẽ nói, Tay đưa lên vuốt nhẹ tóc cô kiểu ân cần. Cô bật cười

- Hôm nay là ngày vui của mình, em đừng khóc như vậy nữa. – Tuyết lên tiếng, lau nhẹ nước mắt cho Thiên Anh

- Xấu lắm kìa – Minh cười. Nghe vậy ai nấy cũng cười

- Hôm nay có thằng to gan dám làm vợ tao khóc – Khánh Anh tiến đến gần Thiên Anh và Hoàng hơn, lên giọng

- Thì sao nào? – Hoàng vênh mặt lên thách thức.

- Tao tưởng mày đi rồi – Nam chen vào, dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn Hoàng.

- Đi đâu? – Hoàng biết nhưng cố tình chêu Nam

- Đi chết – Nam lườm Hoàng

- Mọi người biết vì sao tôi không chết không? – Hoàng cười đầy ẩn ý

- Không – cà lũ đồng thanh, mặt ai cũng tỏ vẻ tò mò, muốn biết câu trả lời ngay lập tức

- Vì tao quá đẹp trai đó! – Hoàng phán một câu làm cả lũ chả hiểu gì. Trong đầu đứa nào cũng nghĩ đẹp trai có liên quan gì đến sống chết đâu.

- Liên quan lắm à? – Minh và Nam đồng thanh

- Liên quan chứ? Vì tao đẹp trai nên Diêm Vương phải đuổi tao lên đây không thì sợ vợ ổng mê tao thì chết – Hoàng cười lớn.

- Mày chết đi…- Cả lũ cười sằng sặc lao vào đánh Hoàng. Hoàng vừa che người vừa kêu lên đầy thảm thiết. Tất cả mải nói chuyện mà quên rằng tất cả khách khứa trong lễ đường đang mở căng tròn mắt ra nhìn họ. Nhưng ai nấy cũng đều cười hạnh phúc theo những con người hồn nhiên và vô tư kia.

- Nào các con. Chúng ta đến khách sạn thôi, khách đang chờ kìa.? – Ông Đường đứng dậy nói cắt đứt cuộc vui đùa của bọn trẻ.

- Chuẩn bị được ăn rồi. Yeeee – Nam hét lên đầy phấn khích.

Song Anh nhìn nhau nở nụ cười hạnh phúc. Hai chiếc nhẫn ở ngón áp út cứ thế lung linh trong ánh đèn lấp lánh. Tình yêu của họ là đẹp nhất…là bất diệt nhất.

- Từ bây giờ….em là của anh…mãi mãi – Khánh Anh cúi nhẹ xuống , nói thầm vào tai Thiên Anh , tiếng nói ấm áp truyền đến tai cô

- Anh cũng thê! Anh là của em. Mãi mãi – Cô đáp lại, giọng nói ấm áp không kém. Cả hai nở nụ cười bước về phía xe hoa.

Xe lăn bánh. Một bầu trời đầy hoa rực rỡ được ném xuống, những bông hoa li ti bay như những hạt mưa phùn. Con đường dài tràn ngập hoa, tràn đầy tiếng cười. Bây giờ, trên đoạn đường dài của cuộc đời. Thiên Anh cũng như Khánh Anh …hai người sẽ không phải cô đơn bước một mình nữa mà đã có đối phương bước chung.

Hai người…một con đường. Hai người…một lối rẽ.

Nhà thờ đã vắng hẳn, một người con gái đứng phía sau hàng cây xanh rì rào, ánh mắt buồn vô tận, ngậm ngùi nói

- Thiên Anh, tôi thua cô, thua hoàn toàn rồi

Sau khi tiệc tùng ở khách sạn xong. Khách cũng đã vơi đi vì trời đã quá muộn.

Cả ngày hôm nay đôi chân song Anh đã đi lại không ngừng nghỉ để tiếp khách cũng như chụp hình kỉ niệm với nhóm Tuyết. Trong người ai cũng có cảm giác mệt mỏi như kiệt sức nhưng ngược lại chẳng ai than trách mà còn thấy rất vui.

12h đêm.

Thiên Anh từ trong phòng tắm bước ra. Bộ váy cô dâu đã siết chặt lấy cô cả ngày hôm nay làm cô khó khăn trong việc đi lại và nằm. Bây giờ được thay ra cô cảm thấy thoải mái hơn hẳn, cô bận lên mình chiếc váy ngủ dài qua đầu gối, màu trắng tinh khiết, mái tóc dài buông thả. Đôi chân trần tiến về phía giường và nhảy phóc lên giường như một đứa trẻ, Khánh Anh ngồi dựa lưng vào thành giường lướt web, thấy Thiên Anh bước ra anh đã ngưng hẳn việc lướt web lại. Nhìn cô bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

Cô không quen ngủ chung với ai, bây giờ cô phải ngủ chung với Khánh Anhđiều mà cô chưa muốn nghĩ đến một chút nào, cô vùi mình vào chăn vì quá mệt mỏi và buồn ngủ, cô không nói gì với anh, mặc kệ anh làm gì thì làm, việc của cô bây giờ là ngủ…

Cô quên mất. Đêm nay là đêm động phòng của hai người.

- Này…- Anh khều chăn ra, lay lay tay cô.

- Anh bảo gì? – Cô chui từ trong chăn ra, ngước mắt lên nhìn ánh, nói bằng giọng ngái ngủ.

- Ngủ luôn à? – Anh nheo mắt nhìn cô. Muốn thức lắm nhưng đôi mắt cô từ nhắm lại không chịu mở.

- Muộn rồi. Ngủ đi – Cô nhíu mày, kéo chăn lại, chui vào trong chăn rồi ngủ tiếp.

- Ai cho phép em ngủ? – Anh lại lôi cô ra khỏi chăn. Từ trong chăn, có một ánh mắt đang khó chịu nhìn anh.

Có phải hôm nào anh cũng sẽ “bị” như này không? Ôi, cô chết mất, buồn ngủ level max rồianh không cho ngủ? Cô nghĩ có sai đâu…cưới chồng khổ lắm mà.

- Nhưng em buồn ngủ - Cô ngẩng mặt lên nói, giọng nói đầy bực bội khiến anh cười thích thú. Anh xoa đầu cô làm tóc cô rối tung lên, đôi môi hếch lên vẽ thành nụ cười. Trong màu đen của màn đêm, ánh đèn ngủ chế độ mờ nhất đang chiếu sáng vào gương mặt anh trên giường. Đến ánh đèn cũng cảm nhận được rõ ràng từng nét tuyệt đẹp trên gương mặt anh. Bị anh làm phiền, cô bực mình ngồi dậy, mùi hương là lạ phảng phất từ người anh bay đến cánh mũi của cô, mùi hương không quá hắc cũng không quá dịu, cô như bị thôi miên ởi mùi hương ấy, nhưng cô đang buồn ngủ nên mùi hương quyến rũ đến mê mệt ấy cũng chẳng có tác dụng gì đối với cô. Dựa lưng vào giường, cô hít thật sâu để tỉnh táo hơn nhưng vẫn chưa tỉnh táo thêm một phần.

Một lúc lâu nhìn vào đôi môi ấy, đôi môi anh đào đầy quyến rũ làm tim anh như muốn nhảy văng ra ngoài.

Một bàn tay khẽ vén tóc cô lên, luồn qua từng lọn tóc dài, anh quàng tay qua cổ cô, đẩy môi cô gần lại môi anh hơn, trong tích tắc, ánh đèn mở ảo đã giúp anh tìm được làn môi ấy, khoảng cách giữa cô với anh giờ thật gần, anh hôn nhẹ lên đó rồi dần dần càng mãnh liệt hơn. Cô giật mình mở to mắt ra nhìn anh hôn bất ngờ. Cơn buồn ngủ dịu hẳn, hình như cô tỉnh luôn rồi thì phải. Đôi mắt nhanh chóng cụp xuống, bất giác nhắm lại để cảm nhận. Ban đầu cô còn chưa định hình được nên còn rất bối rối, sau 5s cô mới đáp trả nụ hôn ấy, thật ngọt ngào.

Sau một vòng kim giây đồng hồ quay, môi anh từ từ rời khỏi môi cô. Vị ngọt đầu lưỡi vẫn còn vương vấn lại trên môi cả hai.

- Hấp dẫn quá! – Cô cười chêu anh. Đúng là rất hấp dẫn, cô như không muốn rời khỏi làn môi ấy một chút nào. Lời cô nói ra khiến con tim anh đập loạn xa, cô chỉ có ý định chêu anh rồi bắt anh đi ngủ nhưng cô không hề hay biết người anh đang nóng bừng, câu nói của cô đã tác động trực tiếp đến cái gọi là “dục vọng” của một thằng đàn ông,. Anh đã nghĩ cô mệt mỏi rất nhiều trong ngày hôm nay và thật sự cô còn đang buồn ngủ nên anh sẽ tha cho cô đêm nay, nhưng suy nghĩ ấy đã dập tắt bởi câu nói “chêu đùa” của cô. Anh không thể kiềm chế hơn, anh thật sự ham muốn chiếm đoạt người con gái này, anh muốn kiềm chế…nhưng không được.

Đôi môi anh…một lần nữa lấn át đôi môi cô. Cô giật mình lần hai. Cô cũng vẫn đáp trả, anh đẩy cô nằm xuống. Người anh đè lên người cô, hai trái tim lúc này đã hòa thành một, cô vẫn đáp trả nụ hôn ấy một cách nồng nàn và khiến anh cảm thấy dễ chịu nhất. Cho đến khi, bàn tay “xấu xa” của anh không nghe theo anh mà di chuyển lung tung trên người cô, cô mới đấy anh ra, nhưng không thể vì anh quá mạnh, cô thì quá yếu. Dây váy bị anh kéo ra, để lộ đôi vai trắng ngọc ngà. Đôi môi quyến rũ đầy hấp dẫn của anh như mật ngọt khiến con tim cô chao đảo. Đôi môi ấy không chỉ tìm đến môi cô mà còn tìm đến vành tai cô. Anh hôn lên đó như đang thưởng thức một món ngon rồi dần dần anh hôn xuống cổ…

Chiếc váy trắng tinh khiết trượt khỏi người cô, bị đôi tay bạo lực vứt vào một góc. Chiếc áo sơ mi phảng phất hương thơm của anh cũng bị vứt vào một góc. Và rồi

Màn đêm càng trở lên lung linh…

Cuối cùng cô vẫn chịu theo anh đi đến đỉnh cao của hạnh phúc trong đêm tân hôn này.

…..

….



Sáng hôm sau.

- Thiên Em…Thiên Em ơi!!!!!

Tiếng Nam vang lên khủng bố cả căn nhà. Tiếng cười của hai đứa trẻ hai tuổi vang lên. Tuyết bế trên tay mình đứa con trai kháu khỉnh. Cậu bé không ngừng nhìn cô và cười khúc khích, trên tay Vy cũng là đứa bé gái hai tuổi. Nó cũng đang híp mắt cười.

Vào đến phòng khách, Tuyết và Vy thả cho hai đứa ra chơi với nhau. Nhìn hai đứa bé quấn quýt lấy nhau, hai bên đều nghĩ chắc hai đứa này mai sau lấy nhau luôn mất.

Không một câu trả lời từ Thiên Anh vì cô vẫn còn đang ngủ. Hoàng từ trong phòng mình bước xuống. Thấy hai đứa trẻ con đang vui đùa cạnh nhau, anh nhảy bổ vào trò chuyện mà “bơ” luôn cha mẹ của nó.

- Ôi, hai con dễ thương quá. Con tên gì? – Hoàng hỏi đứa con trai của Tuyết

- Con tên Gia Bảo – đứa bé cười nói, giọng không được rõ lắm nhưng vẫn nghe ra, giọng nói vương mùi sữa rất dễ thương.

- Còn con? – Hoàng nhìn con của Vy

- Con tên Nhi – Đứa bé cười nói.

Hoàng xoa đầu cả hai đứa.

- Này, ai cho mày xoa đầu bảo bối của tao? – Nam và Minh đồng thanh hếch mặt lên nói

- Tưởng chúng mày có con là oai xong trở mặt với tao à? – Hoàng lườm từ trên xuống dưới hai người kia

- Tất nhiên rồi, bọn tao có con rồi bọn tao hơn mày một bậc. – Minh phấn khởi nói.

- Mày tưởng tao không có chắc? – Hoàng chu mỏ lên nói.

- Cái gì? Mày điêu, mày đã làm gì có? Á…mày ăn kem trước cổng à? Em nào…khai mau – Nam nói liến thoắng.

- Ý tao nói…tương lai tao sẽ có – Hoàng cười lớn.

- Thôi nào, mục đích đến đây của mấy người là gì? – Tuyết cất giọng bá đạo nhìn Nam và Minh khiến hai người lạnh toát cả mặt.

- Biết rồi – Cả hai đồng thanh, gương mặt ỉu xìu đi về chỗ ngồi.

Hôm qua tan tiệc muộn, tất cả đều mỏi rồi nên mọi người chưa hỏi về vụ của Hoàng ba năm trước, ai nấy cũng đều thắc mắc đến không ngủ được. Vậy nên mục đích họ đến đây hôm nay là chuyện đó.

- Hoàng? Ba năm trước. Chuyện thế nào? Kể đi – Tuyết hỏi

- Chuyện gì? – Anh trả lời tỉnh bơ.

- Mày thoát khỏi căn nhà đó kiểu gì? Sao mày còn sống được? Ngôi nhà đó đã bị thiêu rụi hoàn toàn rồi mà.? – Tuyết hắng giọng hỏi. Cả lũ im lặng không nói gì chờ câu trả lời của Hoàng

- Tao thoát bằng lối sau của nhà đó. Lúc đó tao hoa mắt ngã xuống song cạnh đó, may có thuyền đi qua cứu, nhỏ em tao cũng lên thuyền cùng tao, nó bị bỏng nặng, tao với nó được đưa đến viện, lúc đó tao hôn mê không biết gì, tỉnh dậy thì tao đang ở bên Mĩ chưa trị cùng nó rồi. – Hoàng kể, anh thở dài não nề.

- Mày biết ai đưa mày đến Mĩ không? – Nam hỏi

- Cha tao? Bệnh viện liên lạc được với ông ấy. Lúc tao tỉnh dậy ông ấy nói cho tao biết.

- Mày không bị bỏng hay sao đúng không? Chỉ đơn giản là ngất? – Minh chen vào

- Đúng vậy. Tao ngất hơn một ngày trời, yếu thế không biết – Hoàng bật cười

- Thế tại sao ba năm mày mới trở lại đây? – Cả bọn đồng thanh. Hai đứa con của Vy và Tuyết giật mình ngơ ngác nhìn cha mẹ.

- Khó nói lắm. Tao không muốn nói.

- Vậy không nói thì thôi. Mày vẫn sống là tốt rồi. Tối nay định đi đánh chén một bữa chào mừng mày trở lại đây – Nam hí hửng

- Thôi tôi chịu. Hôm qua say lắm rồi. – Hoàng cười

- Hôm qua là đám cưới song Anh, còn hôm nay khác chứ? Mình đang tuổi ăn chơi mà? – Nam

- Làm bố rồi còn bày đặt tuổi ăn chơi – Hoàng bĩu môi – Chỉ còn tao mới đang ở tuổi ăn chơi này, chúng mày cưới hết rồi không tính – hoàng bật cười khanh khách. Anh nói đúng sự thật mà, có nhất thiết cả bọn phải nhìn anh bằng ánh mắt long lanh hình viên đạn không?

- À anh Hoàng, anh với Châu San thế nào rồi? Hai người còn liên lạc với nhau không? – Vy chuyển chủ đề. Câu hỏi này ai cũng muốn hỏi Hoàng.

- Ba năm qua. Anh chưa liên lạc với cô ấy – Nhắc đến tên Châu San , Hoàng dịu mắt xuống, ánh mắt nhớ nhung đượm buồn.

- Ba năm qua mày còn không liên lạc với bọn tao nữa, mày mà liên lạc với Châu San khác gì trọng sắc khinh bạn…ha ha – Minh nói đùa để không khí trở nên vui vẻ hơn

- Tao đâu như mi. – Hoàng liếc Minh - Mọi người còn liên lạc với Châu San không? – Hoàng hỏi

- Còn chứ? – Đồng thanh toàn tập

- Thế hả? Cô ấy sao rồi – Hoàng nhảy cẫng lên, ngồi sổm lên ghế, anh đang rỏng tai muốn nghe chuyện về người con gái ấy. Người con gái mà ba năm qua anh đã nhớ rất nhớ. Yêu rất nhiều.

- Châu San du học xong rồi. Giờ nó về nước rồi – Vy nói

- Về nước? Trời ơi! Thế này anh tìm bằng cách nào? – Hoàng hét toáng lên.

- Có địa chỉ nhà mà – Vy nói

- À ừ nhỉ? Anh quên mất – Hoàng cười trừ

- Ba năm qua…Châu San vẫn chưa yêu một người khác. Cô bé vẫn tin mày còn sống - Tuyết nở nụ cười buồn

- Vậy bây giờ nhóc ấy biết tao còn sống chưa? – Hoàng thắc mắc

- Chưa? Chưa ai báo tin! Hôm qua bận quá không có thời gian – Tuyết

- Vậy đừng báo. - Hoàng hếch mắt lên cười. Đôi môi cong một nụ cười đầy ấn ý

- Why?

- Cuối tuần này tao sẽ đi tìm Châu San

- Trung Quốc? – Cả lũ đồng thanh. Ý là “Tìm tận ở Trung Quốc á?”

- Tất nhiên. Chúng mày cũng nên đi, ha ha, coi như chúng mày hưởng tuần trăng mật luôn. Gọi cả Song Anh nữa – Hoàng ra ý kiến

- Bọn tao hưởng mòn mắt rồi. Còn Song Anh chưa hưởng thôi haha – Minh

- Vậy hưởng tiếp. Đời còn dài mà…

- Mà hai người kia đâu nhỉ? Lẽ nào tân hôn mệt quá ngủ đến giờ chưa dậy – Nam cười gian tà

- Có lên rình không? – Minh và Nam cùng ra ý kiến, cười như dại.

- Rình cái này…này – Vy cầm nguyên cái gối trên ghế phang vào đầu Minh

- Mày không nhớ lần trước rình bị nó cho chạy mấy trăm vòng quanh biệt thự rồi không? Mày muốn chết thì lên rình đi – Tuyết nói như hét vào tai Nam

- Này…tao là chồng mày đấy! – Nam xoa xoa tai nói

- Mày chưa từng nghe câu “vợ là nhất” à? – Tuyết chuẩn bị dở giọng hăm he

- Nghe rồi – Nam bĩu môi, đành chịu trận.

….

Đôi tay khẽ đưa lên dụi dụi mắt. Ánh sáng đã tràn ngập căn phòng. Thiên Anh tỉnh dậy, toàn thân ê ẩm. Cô nhìn xung quanh…cô đang muốn đập đầu vào tường đây. Ôi mỗi bãi chiến trường toàn quần áo. Trong một tích tắc, cô xấu hổ nhìn mình rồi nhớ đến chuyện đêm qua, mặt cô nóng ran, đỏ bừng đầy xấu hổ. Cô kéo chăn đi lấy quần áo mặc vào. Rồi khẽ đưa mắt nhìn người con trai bên cạnh mình, anh vẫn ngủ ngon lành.

Cảm nhận được ánh mắt nào đó đang nhìn mình, anh từ từ mở mắt

- Này…- Anh lên tiếng, cô giật mình như một đứa trẻ bị bắt quả tang.

Cô chưa kịp nói gì thì anh đã tranh lời – Lần đầu hả? – Anh nhìn cô đầy gian tà. Mặt mũi cô cứ thể mà nóng bừng vì cô hiểu rõ câu hỏi ngắn cụt lủn mà đầy hàm xúc của anh. Cô đang rất xấu hổ. Cô muốn tìm một cái lỗ chui xuống.

Anh biết cô đang ngượng nhưng vẫn tiếp tục nói

- Xấu hổ à? Mình là gì rồi nào? – Anh ngồi dậy, vươn tay ôm trọn cô từ phía sau lưng.

- Vợ-chồng – Cô nói

- Thế thì xấu hổ gì nữa. Vợ chồng nên còn tiếp diễn dài dài đấy. – Anh cười lớn. Cô chui tọt vào phòng vệ sinh, rửa mặt lấy tinh thần. Anh cười nhìn theo cô, đến khi cô khuất mới dậy thay quần áo.

Nụ cười anh…từ bao giờ đã trở nên nhiều như vậy? Câu trả lời là

Từ khi cô bước vào cuộc đời anh, làm cuộc đời anh xáo trộn, làm lý trí anh thua con tim, làm anh từ một con người lạnh lùng mà trở thành một con sói háo sắc nhưng nói trước anh chỉ háo sắc với một mình cô thôi.

Anh thấy cô còn trẻ con lắm. anh nên uốn nắn cô dần dần mới được.



- Hey, mọi người sao ngồi đây đông đủ vậy? – Thiên Anh bước xuống với trang phục giản dị ở nhà. Đó là áo phông và quần jean lửng

- Chờ em đấy – Hoàng quay đầu lại đằng sau, nơi phát ra tiếng nói ấy và cười

- Sao lại chờ em? – Cô cũng cười

- Tao ngửi có mùi gian gian ở đâu đây – Khánh Anh bước theo sau Thiên Anh, giọng nói cảnh giác vang lên

- Gian nào? – Minh

- Vừa nãy nói xấu gì tao đúng không? – Khánh Anh nghi hoặc

- Đâu có. Ô – Cả bọn đồng thanh. Nghĩ Khánh Anh là thánh…

- A đây rồi – Khánh Anh hô lên khi thấy bé Bảo và bé Nhi – Hai con có thấy ai nói gì về ta không nào? – Khánh Anh cười đùa, hỏi

- Dạ. Ba Nam ba nói lên rình chú với cô Thiên Anh - Nhi xung phong nói trước. Nam vội chạy thật nhanh đến “bịt miệng” Nhi lại và kéo con ra chỗ khác

- Nhi con…ba nói gì đâu nào? Hic hic – Nam nói với Nhi rồi nhìn Khánh Anh cười trừ

- Ba có nói mà. – Nhi vẫn ngây thơ nói.

- Lời của trẻ con luôn đúng sự thật. – Khánh Anh cất giọng bá đạo làm Nam đổ mồ hôi trong lòng

- Cả ba Minh cũng nói nữa – Bảo chạy đến cười cười híp mắt

- Đồ-phản-bội – Minh chạy đến kéo Bảo lại phía mình, mục đích để nhóc con không nói nữa. Không thì chết cả lũ chứ chẳng chơi

- Ê. Tuyết với Vy cho hai nhóc ăn gì mà tiếp thu nhanh thế? Mới hai tuổi ranh thôi mà – Hoàng tò mò nhìn Tuyết và Vy

- Vi mẹ của chúng đều thông minh mà – Tuyết tự sướng…

Đâu đó phát ra tiếng vỗ tay. Là Khánh Anh. Anh đang vỗ tay, miệng không ngừng giật giật một nụ cười…

- Hai con có muốn xem xiếc không? – Khánh Anh vui vẻ nhìn Nhi và Bảo

- Con có – Hai nhóc đồng thanh

- Nam này…bể phốt…- Khánh Anh chưa kịp nói xong câu thì Nam nhảy bổ vào

- Ôi đừng, đừng nhắc đến cái thứ đó. Xin mày đừng….oaoa – Nam làm bộ khóc như trẻ con. Nhớ lại hình phạt năm xưa, Nam dị ứng với nó lắm rồi. Đừng bảo anh sẽ bắt Nam đi “làm” nó một lần nữa nhé...Nam đi chết đấy! Hic hic

- Thôi tao chả làm gì chúng mày đâu. Hôm nay tâm trạng tao đang vui, tao tha đấy – Khánh Anh nói xong, Minh và Nam thở phào nhẹ nhõm, lâu lắm rồi hai người mới cảm thấy “yêu” Khánh Anh như hôm nay ….

…….

Gió biển lạnh lẽo. Một chàng trai đứng đó, khẽ khép hờ đôi mắt đầy mệt mỏi, biển lúc nào cũng đẹp, hoàng hôn xuống lại càng đẹp hơn, chàng trai đang buồn nhất trong tất cả thứ buồn phiền trên trái đất này. Anh mong…kiếp sau tái sinh, anh sẽ là một người khác, với một tính cách khác.

Đã không còn gì ngoài bàn tay trắng. Sau bao năm gây dựng vẫn trở lại với bàn tay trắng đầy gian nan. Cuộc đời mất hoàn toàn ý nghĩa. Không thể tìm đâu một lý do để cho anh sống.

Vô vọng…tất cả chỉ là vô vọng.

Nước biển mênh mông gợn từng con sóng vỗ vào bờ. Đôi mắt mở to nhìn lên trời. Nơi có chúa…có người thân của mình.

Đôi chân cứ bước mà không biết mình sẽ ra đi mãi mãi. Cứ thế bước thôi. Nước ngập quá đầu gối, sâu hơn nữa…gặp đến cổ…sâu hơn nữa….hình bóng thanh niên cao lớn đã không thấy đâu…thay vào đó là sự tĩnh lặng đến kinh ngạc của nước biển.

Mặt biển bao la nuốt trọn cả con người chàng trai. Tất cả hãy mang anh đi thật xa….!

Phía sau…một cô gái đứng thở dài, đôi chân trần lướt nhẹ qua làn nước mát và hét to

- Ông trời ơi…con hoàn toàn không xứng đáng sao?….con hoàn toàn thua rồi. Con phải làm sao đây? Con phải sống sao những ngày tháng còn lại đây?? Con không còn mặt mũi đối mặt với ai hết? Con nên….chết…phải không?

----- Nếu chương này ko hay thì tha lỗi cho t nhé. Mai t bắt đầu thi học kì II rồi nên phải viết nhanh để còn đi học :3 ----





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 02.06.2015, 15:19
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.12.2014, 18:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2082
Được thanks: 9563 lần
Điểm: 15.25
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Cứ lạnh lùng đi rồi anh sẽ mất em - Kevin Rz - Điểm: 10
Chương 104: Hạnh Phúc
Một ngày trôi đi quá nhanh trong sự chờ đợi mong mỏi của ai đó. Anh nhớ người con gái ấy, thật sự quá nhớ rồi.

Cuối cùng, tất cả cũng đặt chân đến Bắc Kinh Trung Quốc. Phong cảnh buổi tối hiện lên trước mắt thật đẹp, một bức tranh phong cảnh khiến người khác mê mẩn mà không muốn rời mắt khỏi nó. Những ánh đèn điện thắp sáng một khoảng trời một cách lung linh huyền ảo.

Hoàng cầm tờ giấy ghi địa chỉ trên tay, lòng ngập tràn hạnh phúc khi nghĩ đến cảnh gặp lại cô người yêu sau ba năm xa cách của mình. Lại bất giác cười khi nghĩ đến cảnh cô gái đó sẽ ôm chầm lấy mình và hứa sẽ không rời xa !!

-Ngậm cái mồm vào. Có phải sướng thế không mà cười suốt vậy? – Tuyết chau mày nhìn Hoàng cứ đứng nhìn tờ giấy rồi nhìn phía trước và cười một mình như phải bệnh.

-Cười cũng cấm á? – Hoàng trừng mắt rồi lại bị dòng cảm xúc trong tim lôi cuốn vào suy nghĩ.



Căn biệt thự lộng lẫy màu kem hiện lên trước mắt, đứng từ xa cũng có thế thấy nó đẹp đến nhường nào. Xung quanh là hàng rào được làm bằng gỗ loại quý trắng tinh xảo. Có hai cổng, một cổng chính rộng khoảng 6m cao 4m , cổng phụ rộng 2m cao 4m. Ngoài cổng là hai cây bằng lăng to được tỉa lá được treo những cuộn đèn leg lên trông rất đẹp. Bên ngoài đậu một ô tô màu đỏ, phía bên trong sân, cạnh bể bơi còn có một ô tô mui trần đỏ nữa. Đang là buổi tối nên ánh điện từ phía cử sổ của biệt thự và ánh điện từ trong phát ra rất hấp dẫn, màu vàng của ánh đèn tạo cảm giác ấm áp thân thuộc.

Hoàng không nghĩ mình đã tìm đúng nhà, một cô gái như Châu San, lao động trong bar vất vả như vậy mà ở trong ngôi nhà sang trọng này ư? Nhất định nhầm nhà rồi. Anh tự nghĩ vậy và quay sang nhìn Vy với ánh mắt đầy nghi ngờ

-Vy à? Em đưa nhầm địa chỉ cho anh đúng không? Nhìn Châu San vậy mà nhà cô ấy như thế này sao?

-Em đâu có. Đây là địa chỉ chính Châu San gửi cho em mà. Nhầm thế nào được – Vy cũng không khỏi tò mò.

-Vào đi là biết – Khánh Anh lên tiếng, xung phong đi đầu tiên

-Cổng nhà người ta đóng rồi, cao thế kia chẳng lẽ trèo à? Có thiết bị chống trộm là vỡ mồm đấy – ra ý kiến -Ừ nhỉ? Đứng ở đó hét khản cổ thì bên trong cũng không nghe tiếng đâu – Minh ra vẻ mình hiểu biết rất nhiều. Ngay lập tức Khánh Anh phản bác bằng một câu nói khiến cả lũ xông vào đánh và Minh

-Không biết bấm chuông à?!

Vừa tiến đến cổng, Hoàng vừa lẩm bẩm tiếng Trung Quốc, anh không biết phát âm của mình có chuẩn 100% không, anh sợ nhỡ gặp bố mẹ Châu San là phát âm không chuẩn lệch một tẹo là sang câu nói bậy bên đó thì anh coi như xong.



Tiếng chuông vang lên, vọng đến tai mọi người trong nhà. Chưa đầy 30s có một cô giúp việc chạy ra mở cổng

-Cho hỏi mấy người đây tìm ai ạ?

Người đó nói bằng tiếng Trung lên mấy người kia cũng phải đáp lại bằng tiếng Trung. May trình độ tiếng nước khác của họ khá là cao nên mới hiểu được tiếng cô giúp việc nói gì

-Tìm Dương Châu San? –Hoàng đáp.

-Các người là bạn cô chủ sao? Vậy mời các người vào trong – Cô giúp việc lễ phép cúi đầu. Nghe hai từ “cô chủ” thì cả lũ mới sực ra…đã tìm đúng nhà.

Theo sau cô giúp việc vào trong, ai cũng cười rạng rỡ vì vui vẻ.

-Thưa hai người? Bạn cô chủ đến tìm cô ấy – Cô giúp việc nhanh nhảu bẩm báo với người phụ nữ trung niên ngồi cạnh một người đàn ông trung niên đang xem tivi ở phòng khách

-Chào các cháu – Mẹ Châu San lên tiếng, cười thân thiện, cha Châu San cũng cười thân thiện, mang đến cho họ cảm giác dễ gần hơn nên tâm trạng Hoàng không có mấy là căng thẳng

-Chúng cháu chào hai bác – Đồng thanh lễ phép

-Lên gọi con bé xuống đây – Cha Châu San quay sang nói với cô giúp việc rồi quay sang nói với nhóm Hoàng

-Sao ta chưa thấy các con ở đây bao giờ nhỉ?

-Dạ bọn cháu ở Việt -Việt hả? Vậy mà nói tiếng Trung giỏi ghê – Mẹ Châu San cười, chuyển từ tiếng Trung sang tiếng Việt luôn khiến cả lũ không khỏi bất ngờ.

-Bác…nói được tiếng Việt hả? – Tuyết

-Ừ thì bác là người Việt mà,.. Quen với Châu San mà không biết nó là con lai à – Bà cười

-Dạ biết ạ.!

-Bà này, bà nhìn cậu thanh niên này trông có quen không? – Ông nhìn Hoàng một lúc rồi hỏi nhỏ vợ mình. Lúc ấy, bà mới nhìn kĩ Hoàng hơn, nhận ra nét quen thuộc gì đấy, bà cô nhớ lại…Đúng rồi! Châu San rất hay cho hai người xem ảnh Hoàng và bảo đó là người yêu của cô. Đến tuổi lấy chồng rồi, bao người đến hỏi mà cô từ chối hết…chỉ vì người con trai này thôi sao? Ông-bà đều nghĩ

Nhìn ở bên ngoài đẹp trai hơn trong ảnh đó!

-Ông chủ? Cô chủ kêu mỏi không muốn xuống, bảo bạn cô nên đi về - Cô giúp việc nói

-Ơ con bé này thật là, bạn vất vả từ Việt đến tìm mà còn không xuống à? – ông nói

-Các con thông cảm, chắc hôm qua đám cưới lên nó mệt chút, các con ngồi xuống đi, đừng đứng mãi thế chứ - Bà đứng lên vẫy vẫy tay tỏ ý mời cả đám ngồi xuống.

-Đám cưới gì ạ? – Hoàng “hốt hoảng” lên tiếng, trong lòng dội lên một cảm giác bất an

-À đám cưới của bạn thân nó. Bạn bè cưới hết rồi còn mỗi nó bây giờ vẫn ế chổng ra đấy – Bà cười đùa. Hoàng nhẹ nhõm hơn hằn

-Cô lên gọi con bé lần nữa đi, bảo có bạn ở Việt đến tìm xem nó có xuống không? – Bà quay sang nói với người làm

-Các cháu vẫn đi học chứ?

-Dạ không? Chúng cháu kết hôn hết rồi – thay mặt tất cả trả lời

-Trẻ vậy mà kết hôn rồi à?

-Còn trẻ gì nữa đâu bác, tụi cháu ngoài 20 hết rồi – Minh

-Họ có con hết rồi đó bác – Hoàng cười

-Thế còn cháu? – Bà quay sang cười với Hoàng

-Cháu thì phải đợi con bác?

-Là sao?

-Mục đích cháu đến đây để….

-Hoàng…phải Hoàng không? – Châu San vừa bước xuống cầu thang, cô nhìn ngay thấy chàng trai phía dưới đang cười rất tươi với mẹ cô, cô không ngừng lẩm bẩm tên của người đó. Rồi hét toáng lên nhảy từ trên cầu thang xuống mà không lo mình sẽ ngã như nào

-HOÀNG….

Tiếng Châu San vang lên cả phòng, thấy cô chạy đến phía mình, Hoàng đứng dậy thì bất ngờ Châu San ôm chầm lên anh làm anh mất thăng bằng ngã người về phía sau,.

-Vậy là đúng à? – Mẹ Châu San nhìn bố cô khẽ hỏi

Đúng rồi.! Thì ra Châu San luôn từ chối kết hôn với người khác vì chàng trai này. Nhưng thật khó khăn vì Hoàng lại là người Việt Nam, gả con gái đi xa sẽ rất nhớ…

-Này Châu San , không nhớ tụi chị hả? – Tuyết cằn nhằn

-Dạ có. Em nhớ mọi người lắm. Mọi người đến tìm em hả? – Châu San xúc động rơi nước mắt. Ngày “mất” Hoàng cô đã khóc rất nhiều…và hôm nay cô cũng đang khóc rất nhiều. Quá hạnh phúc

Tất cả ngồi lại lắng nghe câu chuyện của Châu San ba năm về trước. Hoàng cũng ngỏ lời muốn cưới Châu San, được sự “thêm bớt” của nhóm Khánh Anh lên dù không muốn gả con gái đi xa nhưng hai người lớn cũng phải gật đầu vì sự kiên quyết của tuổi trẻ

Đặc biệt trước câu nói đầy hàm xúc của Châu San

-Chẳng phải mẹ cũng là người Việt lấy bố con là người Trung đó sao? Con về Việt ở con sẽ thường xuyên đến thăm ông bà ngoại hơn…



Cuối cùng ngày trọng đại duy nhất trên đời của Hoàng và Châu San đã đến. Trên môi ai cũng nở nụ cười lấp lánh hạnh phúc nhất.

Bước vào lễ đường với bộ váy trắng tinh khôi, chit eo tôn lên vóc dáng thon gọn của cô. Đuôi váy chạm xuống đất, phủ lên đó một niềm hạnh phúc không nói thành lời. Sau ba năm hi vọng rồi lại thất vọng khi không thấy tin tức của Hoàng, cô dường như gục ngã, nhưng trong giây phút này đây cô đã được trời trả lại những gì thiếu sót trong ba năm qua. Từ nụ cười đến nước mắt.

Hoàng lịch lãm và trưởng thành hơn trong bộ vest trắng sang trọng. Trước ngực cài bông hoa hồng đỏ. Chỉ một bông thôi, chứng minh trên đời này anh không cần một vườn hoa ngát hương mà chỉ cần một bông hoa dịu nhẹ…đó chính là cô. Người con gái đang bước vào lễ đường bây giờ.

Chỉ một chút nữa thôi. Hai người sẽ chính thức là vợ chồng của nhau sau ba năm xa cách. Tất cả lễ đường im lặng trong tiếng nhạc du dương, cho đến khi cha sứ cất tiếng nói…

Ai nấy cũng nhìn chăm chăm vào đôi bạn trẻ đang mỉm cười hạnh phúc kia. Xung quanh họ như có vầng hào quang tỏa sáng khiến mọi người chói mắt nhưng vẫn không thể rời khỏi họ nửa ánh mắt.

Bó hoa cưới được tung lên. Tiếng pháo nổ giòn tan. Khoảnh khắc đó, con tim Hoàng và Châu San đập rộn ràng và hòa thành một. Không chỉ có hai nhân vật chính cảm thấy hạnh phúc mà còn ba đôi khác. Họ cũng thấy ấm áp lạ thường khi nghĩ về ngày cưới của họ.

Từ bây giờ. Nụ cười sẽ ngự trị trên môi họ - không bao giờ tắt.

Một lần nữa, một bóng dáng nhỏ đứng sau lưng chúc phúc cho một cặp đôi khác. Nấp sau thân cây cổ thụ to để không ai nhìn thấy mình, nước mắt mặn chát đau thường trực ra nóng hổi, nhẹ nhàng rơi xuống hai gò má.

Hồi tưởng lại kí ức đã từ rất lâu. Một đứa con trai năm tuổi với một đứa con gái bốn tuổi cười đùa với nhau bên bộ đồ chơi cô dâu chú rể

-Anh Hoàng…mai sau em cưới anh nha…!

-Không được, mình là anh em ruột rồi

-Vậy hả? Vậy thì mai sau anh cưới, em là phù dâu được không?

-Tất nhiên rồi

Để đến bây giờ, lời nói ngày xưa không là hiện thực. Nhỏ chỉ biết đứng sau thân cây này, đứng sau lưng anh

-Em gái…chúc anh trai…mãi mãi hạnh phúc…

Thời gian tích tắc trôi qua, nhỏ kéo chiếc vali màu đen ra khỏi con đường mang tên hạnh phúc này để đi đến sân bay.

Hôm sau. Khánh Anh vừa lái xe ra khỏi cổng, Thiên Anh đóng cổng thì..

-Thiên Anh, Khánh Anh – giọng nói ấm áp quen thuộc vang lên sau lưng hai người.

Theo phản xạ tự nhiên, Thiên Anh quay lại. Khánh Anh thấy thế cũng bước xuống xe. Gương mặt Thiên Kỳ hiện lên với nụ cười đầy hào quang bao quanh, sánh bước bên anh là một cô gái xinh đẹp, tóc búi cao, một vài sợi mái thả xuống dài chạm cổ, chiếc váy trắng qua đầu gối tựa thiên thần làm gương mặt đẹp có chút sắc sảo, quyền quý giảm xuống baby hơn phần nào. Không cần anh giới thiệu song Anh cũng đoán được người con gái đó đang ở vị trí nào trong lòng Thiên Kỳ

-Anh Kỳ…anh về từ bao giờ vậy?

-Anh vừa đáp máy bay sáng nay. Xin lỗi emanh không về kịp lúc tụi em cưới. Quà của hai đứa đây – Thiên Kỳ đưa ra một chiếc hộp hình vuông nhỏ. Thiên Anh thay Khánh Anh nhận lấy

-Em cảm ơn – Thiên Anh vừa dứt thì Khánh Anh cũng nói câu y như vậy

-Đây là…- Thiên Anh cười chỉ vào cô gái đứng cạnh Thiên Kỳ

-Vợ anh – Thiên Kỳ cười

-Xin chào, tôi là Lý Lệ Băng – Cô gái cất giọng, giọng nói dễ gần và rất dễ nghe

-A chị, chị phải xưng chị chứ sao lại xưng tôi. Em là Vĩnh Thiên Anh. Còn đây là Hạo Khánh Anh – Thiên Anh chỉ vào Khánh Anh và kèm theo từ - Chồng em – Trước khi Khánh Anh càu nhàu

-Hi, song Anh hả? Hai người thật là đẹp đôi – Lệ Băng cười xã giao

-Tụi em biết mà – cả hai đồng thanh “tự sướng”

-Chị dâu? Chị có biết không? Anh Kỳ rất rất thích cái tên Lệ Băng đấy? Oa…chị lại tên Lệ Băng nữa. Chắc anh ấy sẽ hạnh phúc lắm cho coi – Thiên Anh cười tinh nghịch

-Chắc chắn anh sẽ hạnh phúc rồi – Thiên Kỳ nháy mắt cười

Thiên Kỳ chợt nhìn vào ô tô đậu trước mắt, biết hai người đang định đi đâu nên không muốn làm phiền nữa. Anh nói:

- Hai em chuẩn bị đi đâu thì đi đi.

- Bọn em sang nhà Vy rồi đi chụp ảnh kỉ niệm, anh đi cùng cho vui ạ?

- Ô không? Anh cũng có việc rồi – Thiên Kỳ chối khéo

- Vậy hả? Thế anh cũng làm việc của anh đi, tụi em đi nhé.!



Bốn cặp hẹn nhau tại nhà Vy rồi dẫn nhau đi chụp ảnh kỉ niệm nhân ngày đoàn tụ.

Họ chọn biển là nơi đặt chân lý tưởng.!

Sóng biển vỗ lại rì rào, từng con sóng đập vào bờ, không ai có thể đếm được số lần sóng vỗ và cũng không ai có thể đếm được số nụ cười nở trên môi họ lúc này.

Những bức ảnh đẹp mắt liên tục nhấp nháy, bức ảnh cuối cùng là 8 con người đứng cạnh nhau thành một hàng dài cạnh biển và…một…hai…ba…cùng nhảy lên, hi vọng bay cao ước mơ

Hạnh phúc đã trọn vẹn nhưng…

Hạnh phúc…không kết thúc ở đó mà hạnh phúc còn kéo dài mãi mãi




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 02.06.2015, 15:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.12.2014, 18:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2082
Được thanks: 9563 lần
Điểm: 15.25
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Cứ lạnh lùng đi rồi anh sẽ mất em - Kevin Rz - Điểm: 10
Chương 105: Tứ Anh
Mây đen kéo đến phủ kín bầu trời xanh chỉ trong chốc lát, mây bồng bềnh rồi nặng trĩu đem theo những hạt mưa nhỏ rơi xuống rồi dần dần những hạt mưa to không chịu được cũng rơi xuống theo.

Mưa rơi thật to làm cản đường về của Khánh Anh , anh dẫn theo hai đứa con của mình vào trong hành lang của siêu thị đứng trú rồi đợi ngớt mưa mới ra lấy xe.

Được hôm anh đi siêu thị mua thức ăn thay Thiên Anh thì mưa như trút nước thế này. Chắc không bao giờ anh đi siêu thị luôn mất. Bên cạnh anh là hai đứa con, một trai một gái, chúng nó sinh đôi trông đáng yêu vô cùng, cả hai đều như thiên thần nhỏ, vẻ đẹp từ nhỏ của chúng nó khiến mọi người qua lại không thể không nhìn vào khen ngợi, đặc biệt là những người yêu thích trẻ con, họ nhìn hai đứa chỉ muốn chúng là con của mình. Đứa con gái tên Huyền Anh, đứa con trai tên Long Anh, vậy gia đình họ bây giờ đang là Tứ Anh rồi

Có vợ và hai con rồi nhưng sức hút của Khánh Anh vẫn không kém đi phần nào. Anh đứng chờ ngớt mưa ở đó…con gái tuổi mới lớn chạy đến cạnh không ngừng, tiếng khen trầm trồ như hồi anh vẫn còn đi học bị nữ sinh vây kín. Hơn nữa, những cô gái kia thấy hai đứa bé đứng cạnh anh thì lại lầm tưởng đó là em hoặc cháu anh gì đó…chứ không ai nghĩ là anh đã có vợ…thậm chí là có con. Vì trông anh còn quá trẻ và đẹp… Nếu biết chắc họ tiếc nổ mắt mất.

Hai đứa bé nhìn trời mưa giăng trắng xóa cười đầy thích thú. Nổi tiếng là “siêu quậy” nên “trời đẹp” như thế này mà hai đứa không phá thì “mang tiếng”

Chưa nghĩ thêm gì, hai đứa chạy vù ra trời mưa, nhảy vào những vũng nước chũng lại trên nền đất và…tung chưởng. Đôi tay và đôi chân liên tục lên dây cót đạp nước bắn tung tóe.

-Này, hai đứa kia – Khánh Anh thấy thế suýt chút nữa thì hét lên nhưng vẫn kiềm chế được vì tính lạnh lùng trong con người anh vẫn dư lại. Hai tay đang bận vì xách hàng đống đồ. Lập tức anh để hết xuống đất, lao về phía hai đứa kia. Thấy bố đang chạy đến, cả hai lập tức chạy ra chỗ khác. Đá nước văng tung tóe, người Khánh Anh bây giờ ướt nhèm, dính đất rất thê thảm, tóc bị nước làm rối bung lên. Mất hết cả hình tượng

-Long Anh, Huyền Anh hai nhóc có vào đây không? – Khánh Anh đứng giữa trời mưa nói như quát. Xung quanh là những con mắt nhìn anh và hai đứa nhỏ chằm chằm với con mắt đầy tò mò và thích thú

-Cho tụi con chơi lúc đi ba Khánh – Long Anh cất tiếng, giọng nói ngây thơ kèm theo gương mặt búng ra sữa khiến ai nấy cũng đều mềm lòng mà tay chảy trong tức khắc, nhưng…ngoại trừ Khánh Anh

-Ba cho hai nhóc ở với vú nuôi nhé! – Khánh Anh trừng mắt nhìn hai đứa nhỏ, giọng nói đe dọa

-Dạ thôi – Chúng cúi gằm mặt, lũi thũi chạy vào trong. Mọi người xung quanh nghe na ná được đoạn đối thoại ngắn của ba người cũng hiểu ra…Khánh Anh đã có con…ôi!!! Bao nhiêu hình trái tim trong lòng các cô gái đang vỡ ra thành từng mảnh vụn..

Thế là bao nhiêu công sức đứng chờ ngớt mưa của Khánh Anh tan thành bọt biển. Anh xách đồ lên, chằn chọc nhìn hai đứa. Cả hai cùng nghĩ ba sẽ “bạo lực gia đình” nên cứ cúi mặt xuống nhìn đất mà chẳng dám nhìn vào Khánh Anh. Nhưng anh chẳng nói gì, mưa vừa ngớt anh kéo luôn hai đứa đi ra lấy xe rồi về

Trên đường ra lấy xe, cả hai tiếp tục vầy làm Khánh Anh đau hết cả đầu. Lỗi lầm lớn nhất của anh khi đi đâu là đồng ý cho hai đứa này đi cùng. Anh chuyển chủ đề để chúng không nghịch nữa

-Ngon nhỉ? – Anh giơ tay ra, trên tay là một túi xách với đống hoa quả bắt mắt. Chúng không hiểu là anh đang bảo thứ gì ngon, ngây thơ đến nỗi tưởng ba mình chỉ thứ trước mắt.

Cả hai nhìn theo hướng tay Khánh Anh giơ lên. Ôi không…là một cô gái đang đi tới, mặc một chiếc váy bó sát ngắn cũn cỡn hở trên hở dưới, đi guốc cao rất cao, gương mặt thuộc dạng ưa nhìn nhưng làm Khánh Anh chướng mắt kinh khủng. Ả vừa cất tiếng “chào anh” thì ngay lập tức Khánh Anh chẳng thèm nói thêm gì nữa. Quay người lôi hai đứa kia đi theo. Trước khi đi theo ba thì Huyền Anh có quay lại nói với nhỏ

-Cô quen ba cháu à? Cô ơi…mưa lạnh lắm cô mặc đồ kín vào nhé! – Lời nói dịu nhẹ ngây thơ kèm theo cái nháy mắt tinh nghịchtrẻ con khiến nhỏ kia ngại chín người đành che mặt quay đi.

Xe về đến nhà. Cổng đã mở sẵn, anh lao thẳng vào gara để xe rồi lôi theo hai nhóc con vào trong nhà .

-Tụi con méc mẹ cho ba coi – Long Anh nói với giọng “đe dọa”

-Ba làm gì? – Khánh Anh nhíu mày nhìn Long Anh rồi nhìn cả Huyền Anh đang ti te chạy vào trong

-Ba chả làm gì!– Long Anh lè lưỡi chêu ngươi rồi cười khanh khách và cuốn gói chạy luôn trước khi Khánh Anh nổi điên

Thiên Anh từ trong bếp đi ra. Thấy hai đứa con của mình đang lon ton chạy vào, cả người ướt sĩnh mà không khỏi lo lắng, cùng lúc đó Khánh Anh cũng bước vào, người ướt không kém hai nhóc kia, Thiên Anh vừa với lấy cái khăn sạch vừa lau đầu cho hai đứa vừa lên tiếng

-Đi thế nào để tụi nó ướt hết thế? Ốm thì sao?

-Anh cũng ướt này, sao không hỏi thăm anh? – Khánh Anh càu nhàu

- Anh đi tắm cho chúng nó đi – Nói rồi, Thiên Anh vứt cái khăn cho Khánh Anh, đẩy hai đứa lại gần Khánh Anh

-Khổ quá!! Biết rồi!! – Anh than ngắn thở dài, lôi hai đứa đi tắm. Anh lôi hai đứa như lôi tội phạm làm chúng đau mà kêu oai oái lên

-Ba nhẹ tay thôi. Con méc mẹ đấy – Long Anh than

-Dám không? – Khánh Anh nhìn nhóc bá đạo nói

-Con không!! – Nhìn gương mặt đầy sát khí của Khánh Anh , Long Anh đành nói hòa không thì không tưởng tượng nổi ba sẽ làm gì mình nữa.

Khánh Anh bế hai đứa “vứt” vào bồn tắm. Rồi từ từ xả nước

-A…nước nóng! – Huyền Anh kêu và nhảy cẫng lên như muốn thoát ra ngoài. Khánh Anh nhíu mày vặn lại bình nước sang chế độ lạnh hơn một tẹo thì Long Anh lại kêu lên

-A…nước lạnh!

Khánh Anh lại chỉnh lại vòi nước sao cho “ấm” đối với chúng nó. Nhưng hai đứa không chịu mà cứ kêu ầm lên nóng rồi lạnh làm Khánh Anh phát hỏa

-Hai nhóc muốn gì? – Khánh Anh nhìn chằm chằm vào hai đứa

-Muốn tắm – Đồng thanh

-Thế thì tắm – Khánh Anh bất lực thở dài. Với lấy lọ sữa tắm trẻ em , mở nắp và sát lên người hai đứa liên tục.

Thấy đau đau, hai đứa vuốt sữa trên người mình bôi đầy lên người Khánh Anh , Long Anh nhổm lên bôi lên mặt ba

-Trời ơi! – Khánh Anh né người về phía sau để tránh cái tay nhỏ tý thoăn thoắt của hai đứa

-Haha. Ba đẹp trai thật đó! – Huyền Anh cười khanh khách. Cả hai đứa vùng vẫy không chịu để Khánh Anh tắm cho, xong liên tục té nước lên người anh làm anh thê thảm càng thê thảm hơn.

-Cho hai nhóc tự tắm với nhau đấy! – Khánh Anh cầm cái khăn tắm vứt vào bồn tắm rồi đi ra ngoài

Phía bên trong. Hai cái miệng nhỏ xinh liên tục kêu gào

-Mẹ ơi…! Mẹ ơi…!

Nghe tiếng con gọi, Thiên Anh đi lên phòng tắm xem chuyện gì xảy ra với bố con nhà nó. Lên đến nơi, Thiên Anh muốn lăn ra đất vì nhìn bãi chiến trường.

Hai đứa đã leo ra khỏi bồn tắm. Nước trong bồn kèm theo sữa tắm tràn ra lênh láng khắp sàn, trong nhà tắm có gì là chúng lôi ra bằng sạch để nghịch, những chai sữa tắm baby bị chúng mở nắp và phun đầy lên tường, lên sàn. Chính vì lý do này nên Khánh Anh luôn cấm khẩu hai đứa vào phòng tắm của bố mẹ.

- Hai đứa này!

Thiên Anh cảm thán và chạy vào tắt vòi nước đi. Bế hai nhóc siêu quậy ra ngoài và tắm luôn cho chúng ở ngoài sân.

Về phía Khánh Anh , anh đang xả nước thật mạnh lên người, bao nhiêu bụi bẩn ngoài đường trôi đi hết. Rồi lấy bộ quần áo khô mặc vào, cảm giác khác hẳn với lúc mặc quần áo ướt, cảm giác này thật dễ chịu. Xong, anh đi xuống nhà.

Đến bữa ăn. Hai đứa nhóc ba tuổi cứ đòi trèo hẳn lên bàn ăn, không chịu ngồi dưới ghế vì lý do…không nhìn thấy thức ăn trên bàn.@@

-Mẹ ơi đây là món gì? – Huyền Anh chỉ vào một món cạnh Thiên Anh hỏi

-Thịt nạc hấp, thích không? Để mẹ lấy cho con

-Con không ăn. Con ăn thịt người cơ – Bảo Anh nũng nịu nói, giọng ngây thơ kinh khủng khiến Song Anh trố mắt lên ngạc nhiên

-Sao lại thịt người? Thịt người ăn làm sao được hả con? Ai bảo con thứ thịt kinh khủng đó! – Thiên Anh nhanh chóng nói

-Chiều nay ở siêu thị, có cô xinh đẹp đi đến ba Khánh bảo ngon nhỉ, ba còn thấy ngon mà – Bảo Anh ngây thơ nói. Khánh Anh đang cắn miếng thịt mà sặc sụa, miếng thịt rơi luôn xuống bàn, anh trợn mắt nhìn con kinh ngạc

-Này, ba nói hồi nào? – Khánh Anh hỏi vội

-Hồi chiều – Huyền Anh vẫn ngây thơ y hệt nai tơ

-Ba có nói, cô ý xinh lắm mẹ ạ nhưng không xinh bằng mẹ của con – Long Anh chêm vào vài lời, sắc mặt Thiên Anh thay đổi liên tục. Khánh Anh lấy tay vuốt vuốt ngực, khươ khươ nói

-Em nghe gì bọn nhóc. Để anh giải thích…!!

-Thường thì trẻ con nó không biết nói dối. – Thiên Anh lườm Khánh Anh

-Mẹ ơi mẹ…uýnh ba đi. Ba hư lắm… - Long Anh nói kiểu cổ vũ làm Khánh Anh tức long sòng sọc. Không biết đây có phải con ruột mình không nữa mà chúng luôn phản bác lại mình.

-Khoan…Lúc đó ba bảo quả táo này ngon mà. Ba bảo cô nào đâu…- Khánh Anh với lấy quả táo trên bàn, chìa lên trước mặt hai nhóc và thêm lời giải thích.

-Nhưng lúc đó cô ý đứng đấy – Huyền Anh nói

-Nhưng ba không quen cô ta! – Khánh Anh đều đều nói

-Nhưng cô ý còn chào ba mà – Huyền Anh tiếp tục ngây thơ hơn nữa

Thiên Anh vẫn im lặng lắng nghe cuộc đấu khẩu giữa ba và con. Không nói được trẻ con, Khánh Anh ghé vào tai Bảo Anh thì thầm…

-Con mà nói nữa, mẹ con giận ta…ta thuê vú nuôi tống con và Long Anh ra ngoài ở - Giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy bá đạo phả vào tai Bảo Anh khiến cô nhóc dè chừng. Cả hai đứa đều không thích vú nuôi nên song Anh phải nuôi “khổ” thế này, cứ mỗi lần định thuê vú nuôi là y rằng hai đứa chúng nó khóc lóc ầm ĩ lên, đến mách đủ người từ Tuyết- Nam đến Vy-Minh đến Hoàng-San

-À mẹ ơi. Hình như con nhầm. Thôi không có gì đâu, bố mẹ ăn cơm đi. Hihi – Huyền Anh cười cười

Thiên Anh không nói gì, cô sẽ không hơi gì mà giận anh vì chuyện không rõ đầu đuôi nhưng cô vẫn nhìn anh bằng ánh mắt cảnh giác…Khánh Anh cắm cổ vào ăn, nghĩ “ chắc phải đặt cho hai nhóc biệt danh là kẻ phá hoại hạnh phúc gia đình mất” . Thỉnh thoảng nhìn hai đứa con bằng ánh mắt “ Tý nữa tụi bây chết với ba”

-Ngày mai cho hai nhóc đi học, ba tuổi đầu rồi cứ mãi ở nhà là ngu người đấy! – Anh dừng lại việc ăn, nhếch môi nói, khóe môi nở một nụ cười cực đẹp

-Huhu con không đi…con không đi, con thông minh sẵn rồi – Cả hai vùng vẫy kịch liệt sau câu nói của Khánh Anh , những miếng thịt trên bàn ăn bị chúng văng tứ tung

-Không đi cũng phải đi. Lớn rồi! – Khánh Anh nói lời dứt khoát

-Huhu không chịu đâu, sao ba không đi – Long Anh trưng trưng bộ mặt mít ướt hỏi

-Ba lớn rồi – Khánh Anh nhếch mép cười

-Thế ba cũng vừa bảo tụi con lớn rồi kia

-Nhưng ba lớn nhất! – Khánh Anh cãi cùn, từ bao giờ anh phải chết đứng với lũ trẻ con như thế này nhỉ?

-Ba bé nhất chứ? – Long Anh vẫn vùng vẫy nói khiến Thiên Anh không khỏi bật cười

-Sao ba lại bé nhất? – Khánh Anh nghệch mặt, đặt đôi đũa xuống, khoanh tay nhìn Long Anh xem đứa nhóc này muốn giở trò gì

-Tại ba nói tụi con lớn rồi không được ngủ chung với mẹ nữa trong khi đó ba vẫn ngủ chung với mẹ thế thì ba chẳng bé nhất còn gì? – Lời nói ngây thơ vừa buông ra, Thiên Anh đang nhâm nhi ly nước cam suýt chút nữa phun thẳng vào mặt Khánh Anh , còn đối với anh, anh cũng đơ người chẳng kém Thiên Anh , độ ngây thơ nhưng bên trong là “cáo” của hai đứa con này khiến anh phải hạ nón, nhưng mới hạ được đến nửa đường thì anh lại đội lên bằng câu nói

-Không giải thích nhiều, tóm lại mai đi học. Không đi thì ba thuê vú nuôi. Ờ

Anh lại đem hai từ “vú nuôi” ra đe dọa hai đứa. Cuối cùng không còn cách nào khác hai đứa cũng chịu khuất phục người ba vĩ đại này.



Ngày đầu tiên đến trường. Hiện lên trước mặt họ là ngôi trường mầm non Kids Family thật thần tiên và thú vị, ngay sân trước của trường thôi đã có vô vàn trò chơi lạ mắt và thu hút lũ trẻ con rồi. Đầu tiên là đi nhận lớp nhưng vừa quay trước quay sau chưa đầy 1s thì cả hai đứa đã biến mất trong tích tắc. Thiên Anh thở dài khi thấy chúng đang đẩy mông nhau trèo lên cầu trượt, tiếng cười giòn tan phát ra khiến cô cảm thấy yêu chúng thật nhiều. Để cho chơi một lát thì Thiên Anh đưa hai con vào bên trong nhận lớp.

Cô giáo chủ nhiệm của hai đứa là một người đã ngoài 30 tuổi nhưng vẫn còn rất trẻ, khi thấy Thiên Anh , cô giáo vui mừng ra tiếp.

Nói chuyện được một lúc, cô có đưa cho Thiên Anh hai tờ giấy ghi sơ yếu lí lịch của tụi nhỏ.

-Mẹ, để tụi con tự viết – Long Anh lên tiếng, cô giáo chúng nhìn Long Anh với vẻ mặt ngạc nhiên và bật cười nghĩ trẻ con ngây thơ

-Để con tự viết – Huyền Anh cũng ra ý kiến

-Con để mẹ viết chứ? Con đã biết viết đâu nào? – Cô giáo nói

-Chị để chúng nó tự viết cũng được. Cả hai đứa đều biết viết và đọc rồi. – Thiên Anh cười cười xoa đầu hai đứa

-Sao cơ? Cả hai mới chỉ ba tuổi thôi mà? – Cô giáo ngạc nhiên nhìn Thiên Anh

-Ba nó dạy từ hồi gần hai tuổi. Chị thông cảm – Thiên Anh cười

Vì trí thông minh di truyền từ cha nên cả hai đều tiếp thu rất nhanh, như thiên tài, ba tuổi đầu nhưng cả hai đều biết viết và đọc được rất nhiều chữ cơ bản và còn biết cả tính toán…

Sơ yếu lí lịch hoàn thành.

• Họ tên : Hạo Long Anh

Sinh ngày :…

Nơi ở : …

Yêu thích : Mẹ Thiên Anh

Kẻ thù : Ba Khánh Anh

• Họ tên : Hạo Huyền Anh

Sinh ngày :…

Nơi ở:…

Yêu thích : Mẹ

Kẻ thù : Ba Khánh

( Còn nhiều mục khác, đây chỉ là tắt những phần cơ bản)



Sặc..

Thiên Anh đọc xong mà cười nắc nẻ

-Làm gì có mục kẻ thù mà hai đứa viết vào? – Thiên Anh hỏi

-Dạ, con tự cho vào đấy. Con thấy thiếu – Long Anh nói, Huyền Anh cũng đồng quan điểm

-Con không sợ ba Khánh đọc được hả?

-Ơ…mẹ định cho ba đọc à? – Long Anh nhảy cẫng lên

-Đưa bọn con viết lại…- Huyền Anh cũng nhảy lên

-Ha ha, mẹ không cho ba đọc đâu, yên tâm – Thiên Anh cười lớn – Thôi mẹ đi nộp rồi hai con vào học đi, Lâm cũng học cùng lớp hai con đó. Học ở đây quậy ít thôi không thì cô giáo mắng đó. Nghe không?Chiều mẹ đón đến một nơi…

Lâm là con của Hoàng và Châu San – Vương Minh Lâm : ba tuổi

-Vâng…

Chiều đến.

Khánh Anh cùng Thiên Anh đến đón hai đứa.

Một buổi chiều lộng gió. Khánh Anh phóng xe trên con đường rộng thênh thang mặc cho sự la hét om sòm của Long Anh và Huyền Anh

Cuối cùng, địa điểm dừng chân của họ là ngọn đồi xanh rì rào. Khánh Anh bế trên tay Huyền Anh và Thiên Anh bế Long Anh.

Bước chân chầm chầm qua từng ngọn đồi. Xuất hiện trước mắt họ là một màu xanh thẳm cùng ngôi mộ của Phong.

Nụ cười Phong vẫn vĩnh hằng nhìn một gia đình hạnh phúc.

-Mẹ ơi, chúng ta đến đây làm gì - Long Anh hỏi. Đôi mắt to tròn của cậu bé ba tuổi dính chặt vào ngôi mộ trước mắt

-Đó là bạn của mẹ và ba Khánh mà mẹ thường nhắc với hai con đó, hai con xuống thắp nhan cho chú đi. – Thiên Anh mỉm cười. Khánh Anh cũng tiến đến, anh đã từng lờ đi người con trai đang cười kia nhưng bây giờ anh cảm thấy người con trai này thật sự tốt, anh biết ơn Phong rất nhiều. Sự hi sinh của Phong không hề vô nghĩa. Anh cũng lặng người quỳ xuống trước ngôi mộ của Phong, thắp nhan và cầu nguyện. Thiên Anh đưa nhan cho hai đứa con rồi cũng nhắm mắt nghĩ

-Phong à? Anh sống thế nào rồi? Lâu lắm em mới quay lại đây với anh, em xin lỗi nhé, chắc anh không giận em đâu nhỉ? Anh nhìn xem…đây là Long Anh và Huyền Anh, em có kể chúng nó rất nhiều điều về anh, có vẻ chúng rất tiếc nuối trước sự ra đi của anh. Ở thế giới bên đó, anh hãy luôn mỉm cười nhé.!

Ngọn đồi xanh lộng gió…những chú chim tha mồi về tổ, hót vang một khoảng trời, ở đây Phong đã có những chú chim nhỏ này làm bạn. Anh sẽ không cô đơn đâu mà…

Tứ Anh ở lại cạnh đó chơi đến xế chiều mới ra về. Mặt trời đỏ ửng một vùng. Cảm giác ấm áp của một gia đình hạnh phúc len lỏi trong tim mỗi người. Khánh Anh lái xe đưa gia đình nhỏ bé của mình về…tiếng còi xe hòa vào làn đường tấp nập…




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C798

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.