Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 

Sợi dây chuyền màu bạc có hình trăng lưỡi liềm - Timothy

 
Có bài mới 17.11.2009, 08:38
Hình đại diện của thành viên
Quản lý Thư viện ảnh
Quản lý Thư viện ảnh
 
Ngày tham gia: 15.10.2008, 20:15
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 306
Được thanks: 109 lần
Điểm: 9.08
Có bài mới [Sưu tầm] Sợi dây chuyền màu bạc có hình trăng lưỡi liềm - Timothy - Điểm: 11
Đây là 1 fic đã cũ, Ami vừa đọc được hôm nay. Đọc xong fic, Ami có rất nhiều suy nghĩ, những câu hỏi được đặt ra và không có câu trả lời.

Có chăng 2 tiếng "Định mệnh" ?
Lòng đầy hoài niệm biết trách ai ?
Tình yêu là thứ không thể thiếu ?
Vì tình có thể làm bao nhiêu điều ?
Thù hận vương vấn không thể giải ?
Cuối cùng có được hạnh phúc chăng ?
Hay mãi là vực sâu không đáy ?
Không thoát ra được biết làm sao ?
Không có người yêu phải chăng họa ?
Sống đời cô độc vẫn hơn chăng ?
Chết rồi phải chăng là giải thoát ?
Hay chỉ bắt đầu một nỗi sầu ?


Đọc xong fic này rồi, mong rằng các bạn sẽ tự tìm được câu trả lời cho mình và ai tốt bụng thì xin hãy trả lời giùm Ami.

Lưu ý: đây là thể loại YAOI cho nên ai chấp nhận được thì đọc, không được thì đi ra, không nói năng linh tinh bừa bãi. Chân thành cảm ơn :thanks:

Sợi dây chuyền màu bạc có hình trăng lưỡi liềm


Author: Timothy
Genre: Shounen Ai
Source: VnSharing
Rating: 15+
Summary: Tất cả những người tôi yêu đều rời bỏ tôi.


Chapter 1

- Em đừng chiều con quá như thế. Đến lúc không bảo được thì không làm gì được nữa đâu.

- Chỉ một chút thôi. Nó còn bé. Dần dần sẽ khác. Cả em và con.

- Chín tuổi rồi. Không biết là còn dần đến lúc nào nữa.

- Ngày mai. Em hứa.

- Em không có khiếu hài hước đến thế đâu.

Nghe tiếng mẹ cười ngất là tôi biết tình hình đã yên ổn rồi. Giờ đến lượt tôi. Nhìn quanh cửa hàng thú nhồi bông một lúc, tôi cau có vì không tìm được cái gì ra hồn cho mình. Toàn thỏ, gấu, chó, mèo của bọn con gái là nhiều, còn những thứ dành cho con trai bọn tôi thì chẳng thấy đâu. Chỉ có vài con pôkêmon thì loại nào, mầu nào tôi cũng có rồi. Ghét thật. Vì nó mà tôi gào thét gần hết đêm qua đến khản giọng để được bố mẹ đưa đến đây ngay sáng nay trước khi cả hai người đi làm. Tôi chỉ phải học buổi chiều nên đương nhiên là không có gì phải vội cả. Với một tâm trạng không lấy gì làm vui vẻ, tôi tiến về phía một đống pôkêmon cao ngất, không dám lầu bầu gì với mẹ vì bố đang ở đây. Vớ vẩn bây giờ thì chỉ có mà nát đít. Tôi dằn dỗi lục tung đống đồ lên, quăng mỗi con một phía. Tung gần hết mấy con pôkêmon đó, tôi tìm thấy thứ mình muốn. Con pikachu mầu đỏ chói. Quái! Tôi ngẩn mặt ra vừa vì vui vừa vì thắc mắc. Cái con này làm gì có mầu đỏ. Nhưng không sao, thế là được rồi. Tôi vồ lấy nó ngay lập tức.

- Linh! Sao lâu thế? Bố mẹ sắp muộn rồi đấy!

- Xong chưa con?

Tôi chạy về phía bố mẹ, toe toét với con thú nhồi bông trên tay. Tôi thấy bố cau mày, còn mẹ thì thở phào. Bố quay sang nhìn mẹ và bà ôm lấy tay ông, rúc mặt vào vai ông khúc khích cười. Thế là tôi cũng cười. Chỉ có bố là vờ nghiêm nghị.


Vừa chui vào xe, còn chưa kịp ngắm pikachu của tôi thì tôi nghe tiếng đập rầm vào cửa kính làm tất cả đều giật mình. Một cô gái trẻ đang hốt hoảng đập tay vào cửa kính như muốn nói gì đó. Bố tôi hạ kính xe xuống.

- Gì thế?

- Dạ, thưa chú! – Cô gái vừa thở hổn hển vừa nói. – Con… con thú nhồi bông kia có người đặt mua rồi ạ.

- Sao lại thế? Nó được bày bán và chúng tôi đã trả tiền. Không ai nói gì cả.

- Dạ, cháu chưa kịp báo với trưởng ca nên… Cháu xin lỗi vì làm phiền cô chú. Người kia thật sự đã đặt tiền và nói là sẽ quay lại ngày hôm nay. Nên em cho chị xin lại nhé. - Chị ấy quay qua tôi. - Chị sẽ đền em con khác.

Đùa à? Làm gì có chuyện ấy. Lúc chưa có nó tôi còn nghĩ là sẽ bắt mẹ nghỉ làm đưa tôi đi tìm đến khi nào thấy đấy.

- Không. Em chỉ thích con này.

- Chị sẽ đền em hai con khác.

- Không. Mình đi bố mẹ đi.

- Đừng mà em…

- Xin lỗi cháu nhé, thằng bé ngang bướng lắm. Mẹ tôi nhẹ nhàng nói.

Bố tôi nâng cửa kính xe và xe chuyển bánh. Tôi ngoái lại trông thấy chị ấy như sắp khóc. Hừ! Chiến thắng thuộc về ta. Tôi mỉm cười thích thú tưởng tượng ra khuôn mặt của bất kỳ ai đấy có thể là người đặt tiền để mua mà không có được.

Ngày hôm ấy của tôi trôi qua nhanh chóng. Vui mà lị. Tôi lên giường đi ngủ mà không hề phàn nàn như mọi ngày. Tôi sốt ruột muốn biết ôm pikachu của tôi ngủ sẽ thích thế nào. Khỏi nói, sau một hồi thấp thỏm, tôi ngủ quay.

Tôi thức giấc khi cảm thấy có gì đó chạm vào mình. Đầu tiên tôi nhìn thấy một sợi dây chuyền màu bạc có hình mặt trăng lưỡi liềm đang treo lơ lửng trên cổ một người. Người này mặc đồ đen, bịt mặt và đang cố gỡ chân tôi ra khỏi pikachu của tôi. Tôi lập tức vồ lấy nó, gào lên:

- Không! Không! Pikachu của tôi! Bố mẹ ơi!

Kẻ đó hốt hoảng đưa tay bịt miệng tôi kêu suỵt suỵt, trong khi tay kia vẫn cố giật pikachu ra khỏi tôi và tôi vẫn đang gào khóc. Mẹ tôi mở cửa phòng bước vào và cũng hoảng hốt không kém hét lên lao về phía tôi. Một bóng đen khác trong phòng chạy vụt tới trước mặt mẹ. Mẹ tôi chỉ kịp kêu lên một tiếng, tôi thấy mẹ khựng lại, đổ người về phía bóng đen ấy, mắt bà đẫm nước. Tôi thét lên:

- Mẹ! Mẹ ơi!

Những gì tôi nhớ lại được sau này chỉ là đôi mắt của mẹ, cơn đau rát ở má, và đặc biệt là sợi dây chuyền màu bạc có hình trăng lưỡi liềm trước khi ngất đi.


@Mod: duyệt cho Ami làm điều hành topic này nhé :thanks:



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn __Ami__ về bài viết trên: xinhxan11
     

Có bài mới 17.11.2009, 09:05
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37095
Được thanks: 80102 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Fiction sưu tầm] Sợi dây chuyền màu bạc có hình trăng lưỡi liềm - Điểm: 11
Chapter 2

Mười năm sau.

Tôi chống tay lên cằm đầy mệt mỏi. Bộ vét làm tôi cảm thấy ngột ngạt. Tôi khuấy li nước cam leng keng một cách sốt ruột. Tôi đang ở trên tầng hai của một nhà hàng nơi lát nữa, trên tầng 3 tiệc sinh nhật của bố tôi sẽ được bắt đầu. Tôi đang đợi Tuyền, bạn gái tôi tới. Không hiểu sao cô ấy nhất định không cho tôi tới nhà đón, bảo là muốn tôi bất ngờ. Giời ạ, nhiễu sự.

Bỗng có ai gõ nhẹ vào vai tôi hỏi:

- Em ơi. Chắc em đến dự tiệc của TGĐ Hoàng Duy Hùng hả? Em biết tiệc được tổ chức ở đâu không?

Không buồn ngoái đầu lại nhìn, tôi chỉ tay lên trên.

- Cảm ơn nhé.

Đây là lần đầu tôi đi dự tiệc sinh nhật bố tôi ở bên ngoài. Trước đây tôi chỉ toàn ở nhà. Tôi không thích tiệc tùng lắm, vì nhiều lí do, nhưng từ năm nay, sau sinh nhật mười tám tuổi, đang học đại học, tôi phải có mặt nhiều nhiều, dài dài ở những chỗ thế này vì bố tôi muốn giới thiệu tôi với bạn bè trong giới của ông. Tôi phải thi vào khoa kế toán cũng là vì thế. Cũng may, tôi không ngu quá chứ mà trượt thì chắc tôi bị ném từ sân thượng của toà nhà này xuống quá. Tôi thích ngoại ngữ hơn, nhưng chuyện đấy quan trọng gì chứ, phải không?

Tôi thanh toán bằng một tờ tiền đặt dưới lọ đường trên bàn, lê bộ dạng kì quặc của mình về phía thang máy. Đi lên trên chơi trò chơi cho sướng chứ ở đây đợi Tuyền đến lúc cô tới thì phát rồ mất. Thật ra cũng chẳng phải đợi đến lúc Tuyền đến đâu, riêng việc đợi cái thang máy này xuống đến tầng hai đã là cả một thử thách rồi. Ngán không chịu được nữa, tôi đi về phía cầu thang bộ, xuống tầng 1 đợi Tuyền vậy.

Đi đứng với tâm trạng như thế người ta thường không chú ý, và vì chuyện hơi dĩ nhiên ấy, tôi không để ý mình đã tới bậc thang đầu tiên. Tự dưng người tôi hẫng một cái, sắp lao xuống ịn mặt lên nền nhà thì cánh tay phải của tôi bị giật lại. Hậu quả của may mắn ấy là tay tôi đau nhói lên, một chân tuột xuông mấy bậc thang, chân còn lại an toàn nhưng cái mông giáng mạnh xuống nền gạch. Tôi đau quá, không kêu được tiếng nào. Đưa cái tay còn khoẻ lên bịt miệng, tôi ngồi bệt ở đấy và tay phải vẫn đang được giữ bởi may mắn. Sau đó nó được thả ra và một giọng nói cất lên:

- Đau không? Có trẹo chân không? Phải chú ý chứ! Chẳng may mà lăn vài vòng xuống dưới kia thì chắc không chỉ trẹo chân đâu mà trẹo cả cổ đấy.

Vậy là cái đau được nhồi thêm cục tức. Tôi bỗng thấy từ cảm ơn lạc đâu mất trên đường từ cổ họng lên đến miệng, thay vào đó là một đống nguyền và rủa.

- Tôi không hề không chú ý. Tôi biết mình đang đi đâu. Nếu không nhờ anh cứu chắc bây giờ tôi không bị sái tay, đau lưng, đau mông, đau chân thêm cả đau đầu vì tức và đau miệng vì chửi nữa. Cảm ơn lắm lắm.

Tôi nghe tiếng cười rồi tiếng bước chân vòng qua lưng về phía trước mặt. Giờ tôi mới có dịp nhìn thấy may mắn ông trời vừa dội xuống đầu mình. Đó là một người vẫn còn trẻ nhưng có vẻ đầy kinh nghiệm, cũng mặc bộ vét tối màu như tôi, nhưng đẹp hơn tôi mặc nhiều. Chuyện. Cao thế kia cơ mà. Rồi anh ta cúi xuống, ghé mặt lại gần tôi cười.

- Không có gì. Rất vui vì giúp được chú em. Nghe chú em cảm ơn mà anh đây tưởng có ai mài dao trong lỗ tai. Con trai gì mà chua thế. Chú em có muốn thử lộn một vòng thật xem có đau thêm được chỗ nào nữa không?

Ớ! Thế này thì tức quá thể. Tức! Nhưng tôi không chấp kẻ tiểu nhân. Mặt tôi nóng bừng lên trong khi anh ta ôm bụng cười. Tôi điên tiết định chửi thì thấy điện thoại rung. Tuyệt! Chắc chắn là Tuyền. Mình được cứu thật rồi.

- Em à? Tới nơi rồi hở?

- Vâng, anh đang ở đâu rồi?

- Ngay tầng 2 thôi. Chỗ cầu thang bộ. Em tới nhanh nhé.

- Vâng.

Trong lúc tôi nói chuyện thì anh ta cũng có người gọi. Tuyền xuất hiện ở chân cầu thang gần như ngay lập tức. Tôi đón cô với nụ cười méo xẹo làm cô lo lắng chạy nhanh lên. Nhưng đến lúc tôi nhìn được rõ cô thì cái đau chạy mất sạch hay là bộ não treo rồi nên nó chả cảm nhận được cái gì nữa. Tuyền của tôi mặc một bộ váy xanh nhạt không quai, hở vai và một chút ngực, phía bên trái gắn một bông hoa xinh xinh mầu trắng còn bên dưới thì nó ngắn, rất ngắn. Bộ váy ôm lấy người làm nổi bật thân hình mềm mại, lộ đôi chân mảnh dẻ thon thon. Tuyền chỉ trang điểm nhẹ thôi, môi hơi hồng, bóng bóng và má cũng hồng nhạt nhạt. Yêu không thể tả được. Phải, đây chính là điều tôi tự hào nhất ở mình. Có một cô người yêu mà thằng nào nhìn thấy cũng lồi cả mắt ra rồi quay sang nguyền rủa cái thằng đang ôm eo cô ấy, là tôi đây.
Hồn vẫn chưa chịu quay về với xác, tôi loáng thoáng nghe thấy Tuyền hỏi mình:

- Linh, anh có sao không đấy? Sao lại ngồi đây?

- Em đẹp quá!

Tuyền bật cười:

- Thế này tức là không sao hả?

- Có. Có sao. Anh suýt bị ngã cầu thang. Nhưng nhờ giời giờ anh chỉ bị trật khớp vai, sái chân và sụm sống lưng thôi.

- Hả? - Tuyền sửng sốt.

- Nhờ tôi đấy. – Cái giọng đáng ghét khi nãy chen vào.

- Dạ?

- Nhờ tôi mà cậu đây không đáp xuống dưới kia theo đường chim bay, nhưng có vẻ cậu ta không nghĩ tới chữ “nhờ” mà cứ quả quyêt là chữ “tại” nên đâm ra mới đau nhẹ vài chỗ thế.

- Không dám! Cũng nhờ anh đây tôi mới ngồi bệt chỗ này, nãy giờ chưa đứng lên được. Tuyền, gọi cấp cứu đi em. Anh nghĩ mình không đứng được nữa đâu.

Thế là gã kia xốc nách tôi kéo lên trong khi tôi kêu oai oái.

- Đừng ăn vạ nữa. Định bắt đền anh đây tiền viện phí nữa hả?

Tôi phủi quần áo, mặt vênh lên, kéo tay Tuyền đi mà không thèm đáp lại. Tuyền vẫn đang cười, nói với lại:

- Bọn em cảm ơn anh.

- Sao? Cảm ơn cái gì? Thế ra em nghĩ anh ăn vạ thật à?

- Không! Sao thế được.

- Tốt.


Tuyền và tôi thân với nhau từ hồi cấp I, nhà cô ấy cách nhà tôi có mấy chục mét, học chung lớp suốt thời học sinh. Đến khi lên đại học lại trở thành bạn gái tôi, thế nên nói là bọn tôi sinh ra để dành cho nhau cũng không sai. Tôi thích Tuyền từ lúc bé, thích tất cả những gì thuộc về cô nhưng cũng đến lúc ghen tức sặc máu vì một thằng khác dám ôm cô ấy trên đường tôi mới phừng phừng xông lại quát:

- Tuyền, tớ thích cậu. Tớ yêu cậu. Đừng ôm cái thằng ấy.

Thái độ của Tuyền lúc ấy làm tôi ngạc nhiên. Cô không bất ngờ trước những lời đó, khuôn mặt chỉ thể hiện sự hài lòng, thoả mãn và hạnh phúc.

- Ừ, Linh không muốn thì thôi. Nhưng anh này đã ôm tớ rồi, Linh phải làm gì để bảo vệ người Linh yêu chứ.

Thế là chẳng mất mấy giây suy nghĩ, tôi quay sang bụp cho thằng kia một phát. Nó điên lên túm lấy tôi thì Tuyền chen vào giữa, ôm cứng người tôi. Thằng kia hậm hực bỏ đi, không quên quẳng lại cho tôi cái nhìn căm ghét và ghen tị. Đó là chuyện một năm trước, tôi vừa 18 tuổi. Sau này Tuyền bảo mấy thằng mà cô ấy hò hẹn lung tung chỉ là để khiêu khích tôi thôi, hay như cô nói là cho tôi động lực. Cô ấy cứ chì chiết mãi là tôi sao mà nhát, để phí bao nhiêu lâu của cả hai. Tôi thấy mình ngu thật nên cũng đành im.

P/S: Fic khá dài, post trước 2 chapter, nếu các bạn thích đọc thì post nữa. Ai có đọc thì thanks giùm, cho Ami biết.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: _[K]ey_, babylove1072006, xinhxan11
     
Có bài mới 17.11.2009, 11:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 09.09.2009, 18:32
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 833
Được thanks: 316 lần
Điểm: 2.62
Có bài mới Re: [Fiction sưu tầm] Sợi dây chuyền màu bạc có hình trăng lưỡi liềm - Điểm: 11
Trích dẫn:
Có chăng 2 tiếng "Định mệnh" ?
Lòng đầy hoài niệm biết trách ai ?
Tình yêu là thứ không thể thiếu ?
Vì tình có thể làm bao nhiêu điều ?
Thù hận vương vấn không thể giải ?
Cuối cùng có được hạnh phúc chăng ?
Hay mãi là vực sâu không đáy ?
Không thoát ra được biết làm sao ?
Không có người yêu phải chăng họa ?
Sống đời cô độc vẫn hơn chăng ?
Chết rồi phải chăng là giải thoát ?
Hay chỉ bắt đầu một nỗi sầu ?

2 câu đầu : Àm! Mỗi koan người hình như lúc chào đời đã có 1 cái mệnh ùi ! từ lúc đó cho lúc lớn lên và lúc qua đời nó mới chấm dứt cái mệnh đó! Nói khác là mình phải mang theo cái mẹnh ấy từ lúc sinh ra đến suốt cuộc đời! Cái định mệnh đó không phải hoàn toàn do trời quyết định mà theo e là có 1 nửa là do mình quyết định! :D !Nhưng mà cũng tùy mỗi người thui! Ai có ý chí thì sẽ vượt qua thui! Coàn là định mệnh khi người ta chỉ biết đổ lỗi mỗi lần mình làm sai hoặc thất bại trong 1 chiện gì đóa mà thui!Thường thì mấy chuyện đó xảy ra thì mọi người hay nói đến ông trời ! mà ông trời thì có người tin người không!?!Nói túm lại tin hay không tin ông trời thì sẽ có câu trả lời thui! ! :D .
Còn lòng đầy hoài niệm là do bản thân mình đem lại chứ hok có ai đem lại cho mình cả! Nói chung là buồn vui là do mình thôi người khác thì 1 phần nhỏ :D !
2 câu típ theo : hok rành! Nhưng hên xui! T/y hok thể thiếu là đúng! T/y nó bao ham nhiều chiện nhắm! mà t/y ở câu này chắc là t/y đôi lứa :D! a e nói như thế nài t/y nó thiêng liêng nhắm! tùy mọi người tìm cho mình 1 t/y rồi dẫn đến hp hay 1 tình yêu làm mình đi đến con đường mù mit! Nhưng nói túm lại khi iu ùi là bất chấp all để có được t/y có được người mình yêu để có được t/y chân thành ùi dẫn đến 1 cuộc sống hp,có sống cùng zới ng` mình iu thì mình mới có dũng khí để vượt qua những thử thách của cuộc sống, nôm na là thía! :D
Những câu típ theo =.=”! : Thù hận có thù phải hòa giải!Phải tìm được cách hòa giải!Dù cho mình đúng hay sai!Bởi vì như thế  mình mới cảm thây nhẹ nhõm trong lòng! Không còn thấy bứt rứt gì nữa!KHông còn thấy bực dọc hay khó chịu điều gì mà mỗi lần mình bực tức mà không có lí do!Nếu không hòa giải mà còn hận thù thì chắc chắc sẽ không hp rồi! cho dù có hp thì nó cũng không được trọn vẹn! Nó cũng tựa như là đưa mình xuống vực sâu vậy! KHông có gì là không có lối thoát! Lối thoát là do chỉnh bản thân mình tạo ra thôi mà! Tuy nói rất dễ nhưng làm thì rất khó! Bởi vậy mình phải tìm cách bình tĩnh trước mọi tình huống!Phải cố gắng tìm cách giải quyết, tìm lối thoát cho mình chứ không cho ai # cả !
Còn việc k có ng` yêu thì…….Không có người iu không phải họa!vì có thể nhiều ng` đã bị lừa gạt t/y nên họ sống cô đơn sẽ cảm thấy thoải mái hơn! Còn người khao khát t/y và được 1 t/y chân chính thì họ sẽ cảm nhận khác, sẽ thấy hp hơn! vÀ họ cho rằng k có t/y thì sẽ là cái họa! VÌ thía nên cũng tùy mỗi người có cái nhìn về t/y mà thôi :D!
CHết rồi cũng có thể là giải thoát!Tg người chết và TG người sống cũng giống nhau thôi! Chỉ khác nhau 1 bên là người 1 bên là ma thôi! Cái quan niệm chết là vui hay buồn thì tùy mỗi người thôi ! họ quan niệm chết sẽ đươc lên thiên đàng hay xuống địa ngục gì đó mà suy ra chết là hp hay nỗi sầu! :D!

Àm mà nói túm lại là tùy mỗi người có cái nhìn khác nhau! Cuộc sống là do tự mỗi người quyết định 1 nữa còn 1 nữa phụ thuộc vào may mắn! ^_^!
  Em xin hết! :thanks:  


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn pey_kute về bài viết trên: ngocquynh520
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C798

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.