Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Chuyện ba người - CatEyes

 
Có bài mới 04.07.2015, 10:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 09.06.2015, 20:56
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 75
Được thanks: 349 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới [Sưu tầm] Chuyện ba người - CatEyes - Điểm: 8
Chuyện ba người


Tác giả: CatEyes

Người sưu tầm: ReiOw

Nguồn: webtretho (http://www.webtretho.com/)

~~ Đây là truyện do tác giả chia sẻ trên diễn đàn, nên cũng sẽ không có văn án hay giới thiệu nhân vật gì cả, chỉ có một chút lời nhắn của tác giả thôi. Rei cảm thấy truyện này rất hay nên post lên cho mọi người cùng xem. Và đây là câu chuyện rất thuần Việt nên mong mọi người ủng hộ ạ ^^




~~ Lời tác giả ~~

Chào mọi người,

Em là một người trẻ, chưa gia đình và không yêu đương.

Mối tình đầu đơn phương của em đã ra đi cách đây hơn hai năm, nhưng tình cảm đó trong lòng em vẫn chưa thôi. Vốn thích viết lách, em đã tự viết nên một câu chuyện nhỏ bằng chính cảm xúc và chuyện đời của mình để tưởng nhớ người bạn đó, cũng để tự an ủi bản thân và những ai có tình yêu đơn phương vô hậu như em.

Câu chuyện phản ánh quan điểm cá nhân em về tình yêu và cuộc sống, không quá màu mè hay đa cảm, cũng có thể quá đơn giản và thiếu chiều sâu, nhưng em vẫn mong tìm được sự đồng cảm và chia sẻ từ mọi người...

Đây cũng là lý do em post bài ở mục tâm sự thay vì mục tự sáng tác.

Em xin cám ơn!



Đã sửa bởi ReiOw lúc 21.09.2015, 11:30, lần sửa thứ 6.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.07.2015, 10:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 09.06.2015, 20:56
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 75
Được thanks: 349 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Hiện đại] Chuyện ba người - CatEyes - Điểm: 10
Chương 1:

Khôi ngồi xếp bằng trước hiên nhà, lia ống kính Canon ra không gian phía trước. Từ cánh cổng ra con đường mòn nhỏ trước ngõ, tới hàng cây bạch đàn bên kia vệ đường đổ bóng xuống mặt hồ trải rộng bên dưới.

Hướng 1h là bờ đập trải dài từ con dốc phía xa, cập con đường mòn trước ngõ quanh co ôm lấy ngọn đồi nhỏ ngay sau nhà. Từ bờ đập ấy nhìn xuống là những trại cá từng ô từng ô đều tăm tắp cạnh nhau, xa hơn một chút là cánh đồng lúa xanh bát ngát chẳng biết đến tận đâu.

Khôi dừng lại ở ngã 3 hướng 2h30 bên hông nhà. Một cậu nhóc dáng người nhỏ bé, khuôn mặt ngang ngược dắt theo chú chó to lớn có bộ lông màu vàng mượt với bộ dạng bướng bỉnh không kém. Hai bên giằng co về hai hướng ngược nhau. Cuối cùng cậu nhóc cũng khuất phục con chó, khoanh tay lạch bạch đi theo nó với bộ mặt đầy chất căm hờn.

Khôi định zoom lại gần hơn để ghi lại biểu cảm thú vị của cả hai. Điện thoại reo làm anh giật mình, kết quả là thay vì chụp khuôn mặt thì hình ảnh thu được là hai thứ: một mông người, và một đít chó!

Khôi vừa bốc điện thoại vừa rủa thầm.

-     Anh Khôi hả? – Bên kia hào hứng hét lên không kịp để Khôi mở lời.

-     Xuống chưa? – Khôi thờ ơ đáp, không quên đưa điện thoại ra xa một gang tay.

-     Mai nha anh, em còn chưa chuẩn bị hết, nhiều thứ phải mang theo quá - người gọi đổi giọng nũng nịu.

-     Tùy. Đi làm chứ không phải đi chơi. Mang đồ cần thiết thôi.

-     Em biết rồi. Vậy nha - người này tiu nghỉu cúp máy.

Khôi ngao ngán, mấy tháng trời bảo anh phải sống cùng, làm việc cùng một nhóc con phiền phức, nghĩ thôi đã thấy khó thở rồi. Cũng may không khí ở đây không đến nỗi nào, rất phù hợp với người ưa ngao du chiêm nghiệm như anh.

Điện thoại lại reo khi Khôi đang cố tìm góc chụp đẹp nhất cho ngôi nhà xinh xắn kế bên với cây sake trước cổng và những bông cúc nhỏ quanh nhà.

-     Anh hả? – Điện thoại vang đến một giọng nam khi Khôi vừa bắt máy.

-     Ừ, hôm nay xuống chưa?

-     Mai em xuống cùng nhỏ Dương luôn anh. Còn phải vác đồ phụ nó nữa.

-     Vậy cũng được.

Khôi thở dài, ngoài một bà cô nhỏ đỏng đảnh, còn có thêm một ông cụ non cho a quản lý nữa!

Anh muốn đi dạo xunh quanh nhà, hít thở bầu không khí mới mẻ ở đây. Mặt trời đang lừ đừ lặn xuống sau ngọn đồi cao phía bên kia hồ nước, để lại một áng vàng phủ khắp ngọn đồi phía sau. Ngọn đồi này không lớn lắm, nó được phủ kín bằng cây bạch đàn và những thứ dây leo chằng chịt tầng trên tầng dưới. Gió từ hồ thổi về làm đám bạch đàn rì rào rì rào không ngớt, như tiếng ai thở dài…

Khôi quay về nằm dài trước hiên nhà, trầm ngâm ngắm nhìn những giọt nắng yếu ớt cuối cùng của ngày.

Xuống thị trấn nhỏ này vì công việc nhưng anh vẫn có thói quen vãn cảnh như ngày thường. Sau một thời gian dài để thằng con tự do lêu bêu khắp nơi với chiếc máy ảnh, cuối cùng ba Khôi cũng có chút gai mắt. Tuy vậy, ba Khôi chưa bao giờ o ép con cái chuyện gì. Ông chỉ thuyết phục Khôi vô công ty làm thử một thời gian, ưng bụng thì làm tiếp, không thì thôi. Ông biết con ông chẳng phải loại công tử ăn bám không có năng lực gì nên luôn tôn trọng quyết định của con. Ông đưa cho Khôi một đống dự án nhỏ ở địa phương, để anh tự do lựa chọn. Khôi mắt nhắm mắt mở chọn luôn dự án trồng bơ ở huyện miền núi này. Thế là lập tức training 4 tuần, sau đó thì quăng tiếp cho anh chỗ ở mới, đồng thời quăng thêm cho 2 trợ lý tầm cỡ vừa kể trên. Năm nay anh đã 27 tuổi, cũng nên làm gì đó cho gia đình và xã hội ngoài việc theo đuổi sở thích rồi.

-     Bốp! – một vật mềm mềm không rõ từ đâu bay tới đập trúng đầu Khôi, anh giật mình nhỏm dậy.

Chú chó anh nhìn thấy hồi nãy đứng ngoài cổng sủa lên một tiếng, nhìn Khôi bằng một vẻ rất trông đợi. À, thì ra bóng của nó. Khôi nghĩ thầm rồi ném bóng trả lại. Nó cắp quả bóng chạy về phía thằng nhóc đứng cách đó xa hơn. Thằng này chỉ đứng nhìn Khôi chòng chọc, chẳng thể hiện chút biết ơn hay lễ phép nào.

-     Con nít con nôi, không biết lớn nhỏ - Khôi lầm bầm rồi lại nằm xuống. Tụi nhóc bây giờ đúng là trẻ trâu hết thật rồi.

Khôi quay lại với dòng suy nghĩ của mình. Công ty của ba anh là Tập đoàn An Nông, chuyên doanh trong lĩnh vực nông nghiệp. Ba anh là một doanh nhân có tâm sáng, ông nói Việt Nam là nước nông nghiệp vậy mà nông dân lại là thành phần nghèo nhất trong xã hội, ông muốn góp phần thay đổi điều đó.

Hơn 20 năm xây dựng, từ lúc chỉ là một điểm thu mua nông sản bé tý ở Buôn Ma Thuột, bây giờ nó đã vươn lên thành doanh nghiệp thuộc top đầu cả nước về lĩnh vực này với cả trăm dự án thiết thực trên khắp các tỉnh thành. Khôi rất kính trọng ba và những thành quả ông đạt được, nhưng không có nghĩa con đường ba đi anh cũng muốn tiếp bước, đó là lý do đến giờ anh mới chịu động tay vào việc của công ty.

Cũng do ba anh là người cha cấp tiến, từ khi anh học đại học đã khuyến khích anh tự kiếm tiền nuôi thân, và chưa bao giờ bắt anh phải làm gì theo ý ông. Bởi vậy Khôi không phải loại công tử nhà giàu chỉ biết đốt tiền vào ăn chơi, gái gú, càng không phải loại bất hạnh phải sống đời theo ý cha ý mẹ. Hai ba con anh tình cảm rất tốt, lúc nào cũng gần gũi như hai người bạn. Lần này, anh muốn tận lực làm việc để chiều ba một lần.

Từ Buôn Ma Thuột xuống đây, Khôi đã chạy xe hơn hai giờ giữa trưa nắng gắt, anh mệt mỏi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Bỗng một bóng người tới lay anh dậy, Khôi nặng nhọc mở hai mí mắt nặng hơn chì của mình nhưng vẫn không thể nhìn rõ là ai.

Người này lên tiếng: “Sao anh về mà chưa ra thăm em?”

“An Khoa?”. Khôi hốt hoảng bật dậy, mới rõ là mình vừa nằm mơ.

An Khoa là người em họ đã mất của Khôi, 5 năm rồi. Thị trấn nhỏ này là nơi gia đình Khoa ở, Khôi về thăm cũng vài lần. Ngày trước hai anh em cũng có lúc rất thân, hè nào Khoa cũng lên nhà Khôi chơi. Nhưng khi lớn đứa nào cũng bận chuyện của riêng mình, ít gặp nhau hơn. Lúc Khoa mất Khôi đang đi chụp hình ở nước ngoài, không về kịp.


Khôi lau mồ hôi đổ trên trán, đưa đồng hồ lên xem. Mới có 8h tối. Những ngôi nhà phía xa hắt ra ánh sáng mờ mờ sau đám cây. Phía trong căn nhà của anh tối thui vì chưa mở điện, gió ngoài hồ đã mạnh hơn, tiếng rì rào trên đồi vì thế vọng xuống càng rõ hơn, những bóng cây bị gió lùa chập chờn trong sân dưới ánh trăng non. Khôi hơi rùng mình, không khí này cùng với giấc mơ vừa xong có chút đáng sợ.

Tiếng chó sủa giật lên làm Khôi thót tim một cái. Rồi thật nhanh, một bóng người chạy vọt từ căn nhà kế bên, phi xuống bãi đá vắng dưới hồ. Khôi phóng đi theo bản năng, anh linh cảm được có chuyện không ổn xảy ra dưới đó.

Dưới bóng trăng nhờ nhờ, anh nhìn thấy một bóng người đang đứng chênh vênh trên mỏm đá nhô ra giữa hồ, người còn lại và chú chó đứng cách đó chỉ chừng chục bước chân. Con chó sủa giật giọng, tiếng nó bị gió đẩy ngược lên đồi, hòa vào tiếng rì rào của hàng cây, những nhà xung quanh khó mà nghe được.

- Đứng im! Đứng im con bé kia! Chị đây không biết bơi. Sẽ không nhảy xuống cứu em đâu!

Khôi hiểu ra tình hình. Con chó đã phát hiện được cô gái kia muốn nhảy hồ tự tử, và thằng nhóc anh thấy hồi chiều đã theo nó xuống đây. Thật ra thì không phải thằng nhóc như anh nghĩ, nghe giọng thì rõ ràng là một cô gái trẻ.

Người kia không trả lời, run rẩy bước thêm một bước!

- Đừng! Đừng mà! Hồ này nhiều ma lắm rồi! Chết đuối đau đớn lắm. Tim phổi đều vỡ hết. Quay lại đi em, rồi từ từ tìm cách khác chết ít đau đớn hơn!

Khôi không hiểu nổi cô nhóc có con chó kia đang muốn nói gì. Nhưng ít ra cô ta cũng đang rất cố gắng thuyết phục người kia. Khôi chầm chậm tiến gần lại, con chó phát hiện sự có mặt của anh nhưng cô nhóc thì không. Dường như cả 6 giác quan của cô đều dồn vào người đang muốn chết kia rồi.

- Chết cũng được! Nhưng trước khi chết em muốn nói gì hãy nói với chị đi?

Người kia vẫn giữ nguyên bộ dạng rũ rượi, tóc rủ xuống che hết khuôn mặt, cái tiếng như vọng từ bển vọng về: "Chẳng ai quan tâm đâu…! Bố mẹ không quan tâm! Kẻ bội bạc càng không…! Họ đều muốn tôi chết!"

- Không phải vậy đâu! Để chị kể chuyện cho em nghe! Nghe hết rồi hãy chết cũng được.

Khôi khoanh tay sốt ruột nhìn hai bên nói qua nói lại. Mỏm đá người kia đang đứng rất hẹp, nếu liều mang chạy ra túm cô ta vào thì nguy cơ hai người cùng rơi xuống hồ là rất lớn. Khôi cũng không biết bơi. Ở nơi này mà gọi cứu hộ thì chắc họ đến vớt xác cô kia là vừa! Chỉ cần 3 phút dưới nước là có thể đi một mạng người, nên đi gọi người hỗ trợ bây giờ cũng không ổn, Khôi đành đứng quan sát tình hình rồi tùy cơ ứng biến.

- Chị có một đứa bạn, giờ thì xanh cỏ dưới đó rồi - cô nhỏ chỉ về phía bãi tha ma dưới cánh đồng - nó cũng nhảy hồ này mà chết, trước lúc chết để lại thư xin lỗi gia đình, nó chết vì muốn thằng người yêu bội tình phải hối hận cả đời. Em có biết bây giờ như thế nào không? Ba mẹ nó sống như hai cái bóng vì nhà chẳng còn ai, chỉ chờ già hay bệnh mà lăn ra chết theo nó.

Còn thằng kia ấy hả? Nó vừa ly hôn con vợ thứ hai rồi. Đám tang nó cũng đến, cũng mặt ủ mày ôi. Nhưng 100 ngày con bé thì nó đã làm bụng đứa khác ểnh ra phải cưới chạy rồi. Em nghĩ những thằng như vậy sẽ vì em chết mà cả đời dằn vặt à? Không có đâu! Bạn bè, người yêu hay hàng xóm rồi cũng quên béng em. Chỉ có ba mẹ em là cả đời này đau đớn thôi! Chết không đáng sợ đâu. Bị lãng quên mới là đáng sợ. Người ta chỉ nhớ nhiều đến người sống, chứ mấy ai nhớ mãi đến người chết bao giờ?

Khôi hơi bất ngờ, cô nhóc kia kể bằng một giọng vừa trải đời, vừa mỉa mai, vừa bất cần, từ lúc nào đã đến gần được chỗ người kia đang run rẩy đứng mà không gặp chút phản kháng nào.

Cô đưa tay ra: "Nắm tay chị đi! Muốn cho người đời hối hận vì bạc bẽo với mình. Cách duy nhất là sống cho thật tốt đến hết đời! Nào! Đưa tay đây! Nhanh lên!

Người kia bị thuyết phục, run run với tay ra, mũi chân xoay lại về phía cô nhóc. Không may, mỏm đá ẩm mọc rêu trơn trượt, người này bị trượt chân, theo quán tính ngửa người ra sau, chới với ngã xuống hồ. Trong tích tắc, cô nhóc nhào đến túm chặt lấy chân còn lại của người này, ngã nhào lên mỏm đá dài hẹp. Con chó thì chạy đến cắn chặt vào giày của chủ, kéo giật lại.

- Em không muốn chết! Chị ơi!- Cô bé kia đầu đã chạm tới mặt nước, sợ hãi vùng vẫy hét lên.

- Bình tĩnh, đừng quẫy đạp, chị giữ không nổi đ…!

Cô còn chưa nói hết câu thì một bàn tay khác đã vươn ra kéo mạnh một tay cô bé đang chấp chới lên trên…

Vào hẳn được bờ, cô bé kia cứ thế ngồi khóc tu tu, cô nhóc có con chó thì vừa ôm vừa đánh đen đét lên lưng cô ta quát mắng:
- Đồ ngu ngốc! Không có con chó này thì em đã làm ma dưới kia, làm mồi cho cá rỉa rồi! Đến trưa mai thì trương phình lên thành cái xác thối! Ba mẹ đẻ ra em, nuôi bằng chừng này để em chết đi vì một thằng đểu à? Ngu một lần này thôi! Lần sau đừng có ngu nữa!

- Đừng…đánh nữa! Đau…em…quá!

Cô kia vừa rưng rức vừa đứt quãng rên lên.

- Còn biết đau! Đứng lên đi về! Ở cái hồ này toàn là âm hồn thôi, ở thêm nữa nó kéo cả bốn xuống luôn đấy!

Bốn, là bao gồm hai cô đó, con chó, và Khôi.

Khôi rùng mình đi theo hai người lên phía trên. Từ đầu tới cuối anh vẫn chưa nói với họ một câu nào.

Lên tới nơi thì ai về nhà nấy, dường như họ vẫn chưa kịp hoàn hồn để nói lời cám ơn hay chào hỏi đến anh. Khôi cũng không bận tâm nhiều, ngày đầu tiên ở đây nhiêu đó là đủ lắm rồi.

Anh tắm rửa qua loa, bỏ qua cái bụng đói leo thẳng lên giường. Vừa đặt lưng xuống đầu óc anh lại bị những chuyện vừa xảy ra làm phiền. Thế gian thật là thiếu công bằng, người muốn sống chẳng được, kẻ lại đi phí phạm cuộc sống của mình. Nếu Khoa không mất, bây giờ hai anh em có thể cùng nhau uống một ly rồi. Thằng em này, bỗng nhiên anh nhớ nó quá.

Nhân duyên giữa anh & Khoa chồng chéo hơn bình thường. Không dưng mà tên hai đứa lại gần như nhau: Vũ An Khôi- Vũ An Khoa. Hai đứa cùng tuổi, mẹ Khôi là em gái của mẹ Khoa, ba Khôi lại là anh trai của ba Khoa. Bởi vậy thay vì gọi ba mẹ Khoa là chú thím, Khôi thích gọi là là chú & dì hơn. Cũng vì nguyên nhân đó mà Khoa với Khôi giống nhau không khác anh em ruột là mấy.

Từ ngày Khoa đột ngột ra đi vì tai nạn, Khôi hiếm khi lui tới nhà chú dì vì sợ hai người nhìn thấy mình lại thêm đau lòng. Khoa là đứa vô tư, lúc nào cũng cười cười nói nói, lại quấn mẹ như con nít. Sau ngày nó mất dì Ngân héo mòn rõ mồn một, lúc nào cũng u ám như cái bóng. Khôi thở dài, đã 5 năm rồi…


P/s: Nhá hàng chương 1 nhá, bạn nào nếu thích truyện này thì cmt, Rei sẽ gửi những lời cmt của các bạn cho tác giả. Mong các bạn ủng hộ :)


Đã sửa bởi ReiOw lúc 28.07.2015, 14:26, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.07.2015, 09:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 09.06.2015, 20:56
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 75
Được thanks: 349 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Hiện đại] Chuyện ba người - CatEyes - Điểm: 10
Chương 2:

Sáng hôm sau, căn nhà vốn đang trống trải trở nên chật chội vì đống hành lý gói to gói nhỏ đủ kiểu của Dương. Và ầm ĩ. Vì cái giọng cháo nhão của nhỏ.

- Ai không biết lại tưởng nó đi thi hoa hậu thế giới đó anh- Tuấn bơ phờ lấy tay phẩy phẩy sau khi khuân hết đống đồ vào trong nhà.

- Phụ nữ mà, cậu phải thông cảm chút cho nỗi khổ của tui chứ! – Dương an nhàn ngồi cạnh vỗ vai động viên Tuấn.

Khôi phủi đít đi ra ngoài sau khi buông lại một câu:
- Mỗi đứa một phòng, tự sắp xếp đi, thích nhét bao nhiêu đồ thì nhét!

Dương bỉu môi nhìn theo, dù sao cô nhóc cũng không mong ông anh này rỉ ra tý ga-lăng nào.

Vừa ra tới cửa thì anh khựng lại. Cặp nhân - cẩu đang đứng ngay trước sân. Cô nhóc đứng như cắm neo tại chỗ, nhìn Khôi chằm chằm không chớp mắt. Khôi hơi bất ngờ trước thái độ ngang nhiên của nhỏ, hai tay xỏ túi quần ngó lại lom lom, không để ý Dương và Tuấn cũng nhập hội từ lúc nào. Bỗng nhiên nhỏ đưa tay ra vẫy, ý bảo Khôi lại gần. Khôi phì cười, nhỏ này chắc tứ cố vô thân không ai dạy dỗ hay sao, ở đâu ra cái kiểu vô lễ đó?

- Có chuyện gì không anh bạn? - Dương phá vỡ bầu không khí dở hơi giữa hai bên, tiến lại gần thằng nhỏ.

Nhỏ thở dài đánh thượt một tiếng, phớt lờ Dương tiếp tục đưa tay ra vẫy về phía Khôi, lần này nhỏ thậm chí còn ngửa lòng bàn tay lên. Khôi không nhịn được bật cười thành tiếng. Cô nàng này từ hôm qua anh đã thấy khác người rồi, nếu hôm nay muốn đến cám ơn anh thì cách này đúng là khác người thật.

- Tôi bảo lại đây cơ mà, cậu bị điếc à?! - Cô nhỏ la lối khi thấy Khôi chỉ đứng im một chỗ mà cười.

- Hả? Con gái à? – Cả Tuấn lẫn Dương đều thốt lên một lượt, nhìn lại từ đầu đến chân thằng nhóc kia. Cô nhỏ có khí chất nam nhi ngùn ngụt, nhìn qua chẳng ai bảo không phải con trai. Nhưng nếu chú ý một chút sẽ phát hiện ra đường nét của cô nàng cũng mềm mại chứ không thô cứng, da dẻ lại trắng trẻo mịn màng.

- Thật ra thì chị đây cũng có buồng trứng đấy. Mấy nhóc! – Thằng nhỏ cười mỉa mai nói với hai đứa. Nhỏ búng tay một cái, con chó hôm qua chạy đến cắp theo chiếc giỏ tre nhỏ đầy bánh bên trong. Nhìn nhỏ cũng ra dáng sếp lớn lắm, chỉ có điều nhân viên có mỗi một con chó!

- Hàng xóm mới, cái này cho cậu! Yên tâm, không có thuốc chuột hay bả chó đâu - Nhỏ nháy mắt rồi cúi xuống nhón lấy một chiếc bánh bỏ tõm vào miệng, nhiệt tình nhai.
Khôi từ đầu tới cuối chỉ cười mà chưa nói được câu nào, chết chân nhìn theo bóng một người một chó đi khỏi sân.

- 22 tuổi đầu, đây là lần đầu em được chứng kiến chuyện hài như vậy! -Dương nói rồi ôm bụng cười lăn lộn- Cậu cũng tưởng nhỏ đó là con trai đúng không? Hahaha!

- Đeo khuyên tai một bên. Chắc nhỏ là LGBT rồi! – Tuấn phán sau khi tỏ vẻ âm thầm quan sát.

Khôi nuốt không nổi biểu cảm của 2 đứa này, đưa chiếc bánh lên miệng cắn hết 2/3 rồi lừ đừ bước vào trong. Cái thị trấn này đẻ ra toàn đứa lập dị, Khôi nghĩ thầm. Dù là con bé hôm qua định nhảy hồ hay là con nhỏ cứu nó cũng vậy!

Khôi ăn hết hơn nửa rổ bánh rồi rời nhà, anh muốn đi thăm mộ Khoa. Từ con dốc phía xa nếu chạy thẳng sẽ là con đập dài, nếu quẹo trái sẽ là con đường dẫn xuống trại cá và cánh đồng dưới chân con đập. Từ đó chỉ đi hơn một km là tới nghĩa trang nằm lọt giữa cánh đồng mênh mông.

Ba mẹ Khoa về quê chơi đã hơn một tháng nay. Đã lâu Khôi không ra mộ Khoa, Khoa đã được xây nhà mới rồi, Khôi phải gọi chú hỏi chỗ mộ của Khoa rồi tìm cả tiếng sau mới thấy. Trước mộ Khoa, mấy nhánh thạch thảo còn tươi nguyên lay lay trong gió. “Mới sớm thế này ai đã ra thăm mộ?” Khôi nghĩ thầm. Anh không mang theo nhang mà lấy ra chai rượu nhỏ, tưới lên mộ Khoa rồi nhấp một ngụm. “Đã lâu không gặp, thằng em tốt của anh!”

Ở ngôi nhà bên hồ được mấy ngày, Khôi và 2 đứa nhóc đã dần quen với cuộc sống mới. Ấn tượng rùng rợn của ngày đầu tiên cũng mờ nhạt đi. Nhà ở đây thưa thớt như mọi vùng đất Tây Nguyên khác. Nông thôn nên nhà nhà đều dậy rất sớm. Tụi nít thì rồng rắn đi học, đứa nhỏ đi bộ, đứa lớn đạp xe, lưng khòm xuống- đít cong lên để vượt những con dốc. Người lớn thì chăm bẵm lợn gà, đi chợ sớm, ra đồng- ra vườn sớm. Chiều chiều họ lại lũ lượt kéo nhau về. Cứ vậy mà mỗi ngày bình lặng qua đi.

Duy chỉ có cô nhóc nhà bên là khác biệt, cuộc sống của cô nàng khá là hưởng thụ. Sáng dậy banh càng ngồi xổm đánh răng ở sân trước, rồi thì tưới hoa, đạp xe đi dạo, về nhà nghỉ ngơi. Chiều lại tưới hoa, dắt chó đi dạo, banh càng ngồi đánh răng rồi đi ngủ. Từ hôm cho Khôi bánh tới giờ cô nàng cũng không bén mảng lại gần anh hay mấy đứa nhóc thêm lần nào nữa. Đôi khi Khôi nghĩ, không biết có phải cô ta chuyên can gián mấy người muốn nhảy hồ kiêm vớt xác họ nếu không thành công không?

Đến cuối tuần, Tuấn và Dương lục tục kéo về thăm nhà. Con nít con nôi chỉ xa nhà vài bữa là chịu không nổi, riêng Khôi có khi anh đi tứ xứ cả năm trời mới thèm mó mặt về. Khôi ngồi tổng hợp lại mớ số liệu mà mấy ngày vừa qua đi thực địa khắp các xã thu được để gửi báo cáo về công ty.

Công việc đầu tiên của nhóm Khôi ở đây là tìm hiểu diện tích đất canh tác tiềm năng và những yếu tố liên quan như chất đất, nguồn nước, môi trường, để tìm ra những diện tích đất tốt nhất cho cây bơ.

Đang tập trung làm việc, Khôi bất giác ngó ra cửa sổ, phóng mắt về khung cửa sổ đối diện của ngôi nhà Sake.

Xoảng! Tiếng thủy tinh rơi vỡ vọng đến từ nhà hàng xóm, kèm theo tiếng la hoảng. Khôi giật mình ngó nghiêng xem có chuyện gì xảy ra sau cánh cửa sổ đóng kín bên kia. Tiếp theo là tiếng chó sủa nhặng lên, nó lao khỏi nhà, bắc hai chân trước lên hàng rào hướng về phía Khôi mà sủa.

Có chuyện rồi, giọng điệu của nó y hệt tối qua. Khôi nhủ thầm rồi chạy thẳng sang nhà bên, theo con chó xuống phòng bếp. Cô nhóc tóc tém đang nằm sấp dưới sàn nhà, mảnh thủy tinh và nước nóng nghi ngút hơi văng khắp sàn. Khôi còn đang lừng khừng chưa biết phải làm gì thì kẻ nằm dưới đất đã làu bàu:
- Đỡ tôi dậy, tên ngốc này.

Khôi cập rập đỡ cô nhóc dậy, không hiểu đây là loại người gì mà lúc nào cũng có thể chửi người. Tuy vậy, nhìn khuôn mặt nhăn nhó tái nhợt của cô ta Khôi cũng không muốn chấp nhặt làm gì.
- Mẹ kiếp, cứ cắt nguyên cái buồng trứng đi là xong - Cô ả tiếp tục làu bàu, run rẩy ngồi dựa vào chiếc ghế trong bàn ăn.

Khôi ngẩn ra, hóa ra cô ta bị đau bụng tháng. Rốt cuộc cô nàng này vẫn là phụ nữ.
- Cậu… nấu một chai thủy tinh nước nóng, pha một ly trà gừng mang đến đây cho tôi. Chai với ly đều ở trên đó cả- Cô nhóc yếu ớt hất hàm về phía ngăn tủ trên tường, thản nhiên ra lệnh cho Khôi,

Chẳng hiểu ăn phải bùa mê thuốc lú gì, Khôi răm rắp làm theo. Có lẽ vì người ra lệnh tự nhiên quá nên người bị ra lệnh thành ra cũng tự nhiên mà tuân theo.

Khôi im lặng nấu nước trong khi cô nhỏ kia phủ phục trên bàn, khe khẽ rên.
- Cậu bị mèo tha mất lưỡi à? – Tóc tém cau có hỏi khi nhận ly trà gừng từ Khôi.

Khôi vẫn không nói gì, nhưng ánh mắt thì chẳng khác nào mắt cú vọ nhìn người ta.

- Hiểu rồi, vậy là không câm - Tóc tém gật gù, vừa thổi phù phù vừa uống từng ngụm nhỏ nước trà. Với tình hình này mà cô ta vẫn có cái vẻ hưởng thụ khó ưa ấy.

- Cậu chưa ăn gì đúng không? Có sẵn đồ ăn ngay đó. Hâm lên đi - Tóc tém tiếp tục màn độc thoại - Ăn xong hãy về, lời cám ơn của tôi đó.

Vậy nhé - Nói xong cô ta hốt theo chai nước nóng trên bàn, chậm chạp đi về phòng với con chó rồi khóa trái cửa lại.

Khôi chưa gặp ai có tính cách kỳ quái như cô nhỏ này. Nói chuyện lúc nào cũng tỉnh rủi như không, bất chấp quen lạ. Không lẽ cô ta đúng là lesbian nên tính tình như vầy? Cái bụng sôi òng ọc lôi Khôi khỏi mớ suy nghĩ, nhưng anh không có ý định sẽ ngồi đây an nhàn thưởng thức bữa trưa như ý cô nhỏ. Muốn cám ơn anh? Anh đâu có cần?

Hân tỉnh dậy sau giấc ngủ khó nhọc, người cô vẫn lấm tấm mồ hôi. Mỗi lần đến kỳ kinh nguyệt, những cơn đau quằn quại lại hành hạ cô, từ lúc bắt đầu dậy thì tới giờ vẫn vậy, tháng nào cũng như tháng nào. Hân giơ tay trái lên nhìn, vết bỏng đỏ tấy, chỉ vài tiếng nữa sẽ phồng to. Những ngày này, chỉ có trà gừng và nước nóng chườm bụng là người bạn thân của cô. Nhưng hôm nay hai người bạn này còn tặng cô thêm một vết bỏng không nhẹ. Haha nãy giờ ngủ phục dưới giường ngỏng cổ lên nhìn cô, ư ử vài tiếng tỏ vẻ lo lắng.
- Không sao rồi, nhóc con! Chị hai lấy đồ ăn cho nhóc - Hân xoa đầu chú chó ngoan an ủi.

Cô lết thết đi xuống bếp, tay quào quào để dẹp yên mớ rơm rạ trên đầu.
- Ôi cái tên chảnh chọe này! Ít nhất cũng ăn một miếng cơm rồi dọn dẹp lại đống này đi chứ - Hân hậm hực nhìn đám miểng vỡ vẫn y nguyên khắp sàn, uể oải xách cây chổi lên.

Sau khi xong việc, Khôi bày hết mớ ống kính lên trên bàn, cẩn thận lau chùi từng cái một. Đám bạn này đã bắt đầu theo anh từ năm cuối đại học, rồi trở thành niềm đam mê lúc nào không hay. Nhưng khác với những thợ chụp nghiệp dư khác với tính cách hòa đồng và thân thiện, Khôi lại lạnh lùng và lặng lẽ. Anh chỉ thích chụp cảnh, chẳng mấy khi chụp một ai. Nếu có người lọt vào ống kính của Khôi, thì chỉ với mục đích làm cho cảnh vật thêm sinh động mà thôi. Có lẽ hai cái mông hôm trước là một trong những tấm hình hiếm hoi anh chỉ chụp người, à, và chó.

Cóc! Một thứ gì đó ném trúng cánh cửa sổ của Khôi, anh giật mình ngước lên. Cửa sổ bên kia, cô nàng lập dị đang nhoài người ra đưa tay vẫy Khôi, y như lần trước. Khôi cúi xuống tiếp tục công việc, chả thèm để cho cô ta một gram chú ý.

Cóc! Lần này là trúng trán Khôi đau điếng! Anh cau mày, sầm mặt lại nhìn về phía đối diện, cô nhóc đang trưng ra một vốc tay đá to đá nhỏ các loại, hất ra ngoài cửa sổ rồi lại vẫy tay về phía Khôi, khuôn mặt giễu cợt nhanh chóng được thay thế bằng một vẻ gì đó rất chân thành. Vẫn giữ cái cau mày, Khôi miễn cưỡng đứng lên.

Khôi chỉ định sang nói lý với con nhỏ quấy rối ấy, còn nếu đó là loại người không có lý lẽ, anh nhất định phắn khỏi nơi quái quỉ đáng sợ này. Nhưng khi nhìn thấy đĩa to tô nhỏ bày biện trên bàn ăn đang bốc khói nghi ngút, cùng với một vẻ mặt hết sức niềm nở của gia chủ, Khôi gần như quên mất mục đích ban đầu của mình.

- Ngồi đi! Hân hất hàm về phía chiếc ghế đối diện, thân tình nói với Khôi.
Khôi thở dài một cái rồi cũng ngồi xuống.

- Đây là ý gì?- Anh dùng giọng điệu chẳng thân thiện gì hỏi lại.

- Còn ý gì nữa? Ăn cơm. Muốn cám ơn cậu chuyện lúc sáng với hồi hôm. Hôm đó không có cậu thì chắc tôi đang nằm dưới đất chơi với giun rồi- Cô nhỏ tỉnh bơ gắp vào bát cơm trước mặt Khôi một con tôm to.

- Tôi không ăn hải sản - Khôi chẳng hiểu sao lại thốt ra một câu chẳng ăn nhập gì với thái độ của anh.

Cái miệng đầy đồ ăn của Hân vẫn phải phì cười khi nghe thấy.

- Được, tôi ăn. Cho cậu cái này - Hân thay thế con tôm bằng hai quả trứng cút.

- Nhóc bao nhiêu tuổi rồi? - Khôi cũng tỏ vẻ tỉnh queo hỏi lại khi cầm chén đũa lên.

- Cậu sinh tháng mấy?

- Tôi hỏi trước.

- Vậy tôi không trả lời.

- …Tháng 12!

- Vậy thì gọi tôi là anh đi!

- …! Tôi hỏi cô bao nhiêu tuổi rồi cô nhóc?

- Cậu kém tôi gần 12 tháng đấy! Này, ăn thêm rau đi.

Khôi ngẩn ra trong một thoáng, người này luôn tỏ vẻ thân tình với anh như vậy, một cách quá tự nhiên. Còn biết cả tuổi của anh.

- Cậu quen tôi à? Hay một người nào đó giống tôi?

- Ừm. Tôi quen cậu từ hôm đó, không phải à? - Hân không nhìn Khôi, tống một bọng to rau luộc vào miệng, nhồm nhoàm nhai.

- Sao cậu cứ cố tình làm thân với tôi vậy?

- Thì bởi vì tôi thật sự muốn làm thân với cậu - Hân húp thêm một miếng canh.

- Vì?

- Vì thấy hai mình rất có duyên làm bạn. Yên tâm đi, nếu đồng ý làm bạn với tôi, cậu chỉ đứng sau Haha thôi - Hân xoa đầu chú chó lông vàng đang ngồi bên cạnh, cười toe.

- Ai nói tôi muốn làm bạn với cậu?

- Tại sao không? - Hân thôi không vục đầu vào tô cơm, tròn mắt nhìn Khôi.

Khôi không mở nổi miệng với người này. Những việc kỳ quái bất thường thì cô ta thực hiện một cách thản nhiên, còn với một sự việc tất nhiên như vậy lại tỏ vẻ ngơ ngơ ngác ngác.

- Cậu là loại người giả tạo à? - Khôi thẳng thừng.

- Chỉ lúc nào tôi cố tình thôi - Hân lại xì sụp.

- …! Tôi không phải người tùy tiện, ngay cả là kết bạn. Nhà tôi còn hai đứa nhóc, làm bạn với chúng nếu cậu muốn.

- Không - Hân xua tay - Tôi không thích chơi với bọn trẻ con, nhất là đám con gái, phiền lắm. Cứ tin tôi đi, chưa có ai từng ăn cơm tôi nấu mà không trở thành bạn của tôi đâu.

Khôi kín đáo cười mỉm, dù sao anh cũng có cảm giác người này rất chân thành và trong sáng. Những người ăn uống như hạm thế này trước mặt người khác thường chỉ có hai loại, một là loại người thô tục, hai là loại người đơn giản. Cô nhóc này, có lẽ là một người đơn giản, tới mức không hiểu nổi còn đơn giản tới mức nào. Làm bạn với một lesbian, chuyện này cũng có vài gram thú vị đó chứ…

- Cậu tên gì vậy?

- Hân.

- Còn nó?

- Haha.

- Không hỏi tên tôi sao?

- (Nhồm nhoàm)

- Gọi tôi là Khôi.

- (Xì sụp)

-….!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C798

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.