Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Lẽ nào em không biết ? - LanRa7

 
Có bài mới 28.04.2015, 17:56
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7522 lần
Điểm: 10.27
Tài sản riêng:
Có bài mới [ Sưu tầm] Lẽ nào em không biết ? - LanRa7 - Điểm: 10
Lẽ nào em không biết ?

Tác giả: LanRa7

Thể loại : Truyện Teen ( Học đường)

Tổng Cộng : 71 Chương

Nguồn: Sưu tầm

Để tôi kể bạn nghe, câu chuyện về hai chị em sinh đôi nhà họ Hà.

Chương 1: Chúng tôi là chị em sinh đôi

-”Chị ơi, nhanh lên nhanh lên…”

-”Anh Phong, đợi em với!”

Tiếng Hà Anh réo rắt khẩn thiết gọi chị gái, rồi lại chạy thật nhanh sánh đôi với người trong mộng.

Đâu phải Hà Dương không muốn nhanh, chỉ bởi vì cứ ngỡ hôm nay vừa là chủ nhật, vừa là sinh nhật mình, nên tối qua cô đã thức tới 5h sáng để đọc thâu một cuốn truyện.

Định bụng hôm nay sẽ ngủ xuyên ngày luôn. Ai dè, lại phải làm quản sự cho cô em gái nhỏ này.

Thị xã này có ai là không biết hai cô con gái sinh đôi đẹp như hoa của Giáo Sư Hà Quốc Trung?

Hà Nguyệt Anh thì nổi tiếng không phải bàn rồi, với giọng ca thánh thót trong trẻo, năm ngoái, mới tròn 13 tuổi, cô đã lọt top 3 cuộc thi Tìm kiếm tài năng trẻ.

Cái tên Hà Nguyệt Dương tuy không vang như em gái mình, nhưng chí ít, với chỉ số IQ 154, nhiều năm liền trong top 3 Olympic Toán khu vực miền Bắc, học trò cưng của thầy cô, con cưng của bố mẹ cũng làm cô không hề tự ti khi bị người ta so đo với Hà Anh.

Ba mẹ nào cũng nói, họ yêu các con như nhau, họ luôn cố gắng thể hiện điều đó, nhưng ở lâu, làm sao giấu được?

Chỉ cần nhìn ánh mắt họ, Hà Anh liền biết. Họ chưa bao giờ phàn nàn về Dương, dù chị ấy có đọc truyện hay xem phim thâu đêm, dù chị ấy có đi chơi tới 11h, nhưng với cô, mọi chuyện khắt khe hơn nhiều!

Lần này sinh nhật, 14 tuổi, cô thấy mình lớn lắm rồi, nhưng với ba mẹ, xin đi chơi với một cậu bạn trai là chuyện gì ấy rất chi to tát. Chính vì vậy, cô phải dùng mọi thủ đoạn kéo chị gái đang co ro kêu gào, chỉ cần chị ấy xin đi, ba mẹ tất nhiên đồng ý.

Hà Anh mặt váy sát thân màu đỏ nổi bật, Hà Dương chọn cho mình một chiếc áo sơ mi trắng kèm chân váy xanh, đó là phong cách riêng, cũng là điểm khiến người ngoài dễ phân biệt họ.

Hà Anh hướng ngoại, thích màu sắc sặc sỡ thì Hà Dương lại thích sự đơn giản, tinh tế. Nhưng nếu họ cùng mặc đồng phục trường, để cùng một kiểu tóc, chắc chắn trên đời chẳng ai có thể nhận ra, ngoại trừ ba mẹ, bởi vì thực sự, họ giống nhau như hai giọt nước!

Họ đến một công viên gần trung tâm thị xã, Phong dải bạt mang theo, Dương cũng chuẩn bị sắp xếp đồ ăn, Hà Anh thì nhí nhảnh khám phá xung quanh, hứng chí nằng nặc đòi Phong đi theo.

Lúc này chỉ còn lại một mình Dương, cô bất giác thở dài, tự nghĩ mình như mẹ của hai đứa trẻ này vậy? Phong, Dương, Anh học cùng nhau từ ngày mẫu giáo, nhưng Dương và Anh được giáo sư Hà Trung cho đi học sớm một năm, nên Hà Anh gọi Phong là anh.

Đồ mẹ chuẩn bị rất ngon, họ ăn tới no căng, cả ba cùng nằm thườn trên cỏ, đùa nghịch…

-”Anh Phong à, năm sau chị Dương em định thi chuyên Biên Hòa đấy!”

Hà Anh hứng chí khoe, con bé này, chuyện gì nó cũng có thể khoe ‘anh Phong’ của nó được. Kể cả cô là chị ruột, nhưng cũng chẳng thể sánh bằng…

Từ nhỏ tới giờ, cả ba cùng học trường quốc tế liên thông. Môi trường rất tốt, nhưng sang năm vào cấp 3, cô thực không muốn tiếp tục.

Lý do thực sự …bảo cô xấu tính cũng được, ích kỉ cũng được, nhưng trong lòng, quả thật không muốn thêm một giây phút nào cứ phải sống cùng với hai con người này nữa, thực sự không muốn lúc nào cũng làm người thừa thãi, cô muốn, từ năm sau, sẽ là cuộc sống của riêng mình!

-”Tiếc quá, năm sau chỉ có hai anh em mình học cùng nhau thôi, chị Dương đi nơi khác rồi…”

-”Đã thi đâu, chắc gì đỗ”

Dương khiêm tốn.

-”Chị mà không đỗ thì ai đỗ?”

Phong cũng chen vào, rất bình thản.

-”Thực ra anh quên chưa nói với em, anh cũng nộp đơn dự tuyển vào chuyên Toán của Biên Hòa rồi…”

-”HẢ???”

Hai chị em gái tý sốc. Hà Anh sốc vì anh chị yêu quý bỏ rơi mình, cô lập tức đòi thi chuyên. Hà Dương còn sốc hơn, tưởng trốn tránh được, ai dè cuối cùng…vẫn là thế.

Cuối buổi, tiễn hai chị em về, cũng là lúc Phong đưa quà cho họ. Mọi năm thì chỉ đưa trên lớp, năm nay được đi chơi nên khác hẳn. Hà Anh nhận được con gấu bông to bự mà cô hằng ao ước.

Hà Dương nghĩ mà thấy tội cho cậu ta, chơi với Hà Anh, nhưng em ấy lại có chị gái sinh đôi là cô, đâm ra năm nào cũng phải mất thêm khoản tiền mua quà sinh nhật cho cô.

Phong đưa cho Dương, một gói giấy nhỏ xíu…Hà Anh quắc mắt:

-”Ặc, anh sao tặng quà chị ấy bèo thế?”

-”Thì dồn tiền mua hết quà cho em rồi còn gì?”

Tránh khó xử, Hà Dương dàn hòa:

-”Thôi thôi, có là tốt rồi, mình cảm ơn!”

Về tới nhà, Hà Dương hồi hộp mở, cô sững lại…quả là “người yêu” khác với “chị gái người yêu”, cô được Phong tặng, đơn giản là một con hạc giấy!

Phong cũng chưa bao giờ thừa nhận thích hay yêu Nguyệt Anh, nhưng người làm chị như cô chẳng nhẽ không hiểu, làm gì có thứ tình bạn trong sáng nào giữa nam và nữ, ngày nào cũng kè kè bên nhau?

Từ hôm ấy, Nguyệt Anh cũng ra sức học tập, biết mình chẳng thể đỗ chuyên Toán như anh chị nên đành phải ghi danh chuyên Anh. Cô từ trước xác định tương lai sẽ thành người nổi tiếng, đâm ra mấy chuyện học hành không bao giờ để ý, bây giờ, quả là vất vả.

Hà Dương dù có cố hết lòng, dậy bảo từng chút, giải thích từng tý, thì cô em gái vẫn mơ mơ màng màng, cuối cùng, một đêm cô đang gặm nhấm bộ phim yêu thích thì Hà Anh gõ cửa. Một hồi suy nghĩ, Hà Dương quyết định đồng ý.

Những ngày hè oi ả tháng 6 rồi cũng qua đi, thời khắc mà tất cả các học sinh lớp 10 chờ đợi là đây, kết quả tuyển sinh đã về.

Không nằm ngoài dự đoán, Vũ Huỳnh Phong thủ khoa khối chuyên Toán.

Nằm ngoài dự đoán, mặc dù điểm Anh chuyên có hơi thấp: 7 điểm nhưng điểm Toán chung: 10; Văn chung: 9 đã giúp cho Hà Nguyệt Anh thủ khoa khối chuyên Anh.

Ngoài dự đoán hơn nữa, thần đồng trong mắt các thầy cô, Hà Nguyệt Dương suýt trượt.

Chưa từng thấy một thí sinh nào có thể làm toán chuyên 10 nhưng thi toán chung lại có 3 điểm, văn chung thì 3.5. Cũng may môn chuyên nhân hệ số đôi, tổng Dương được 26.5; vừa hay đủ điểm vào lớp Toán 2.

Sắc mặt giáo sư Hà Trung khó coi hơn bao giờ hết, giọng nói như muốn chém người ta:

-”Con Dương lên phòng ta!”

Hà Anh sợ tới xanh mặt, từ bé ba chưa bao giờ có thái độ như thế với chị. Hà Dương bình thản, vào tới phòng, gặp ba, tự khắc biết điều quỳ xuống.

-”Con làm ba mất mặt, con xin lỗi”

-”Lỗi của con là gì?”

-”Dạ, lỗi của con là quá chủ quan, đi thi bất cẩn nên làm bài không tốt!”

Giáo sư Trung cười lớn, con bé này, ta đẻ ra chúng mày mà lại làm trò mèo trước mặt ta?

-”Đấy không phải lỗi, ngồi ở đây quỳ tới khi khai ra thì đứng dậy!”

Tuy biết con cả ngoan cố, nhưng ông chưa từng thấy đứa nào lì lợm tới vậy, nếu như là Hà Anh, chỉ cần lườm thôi đã khiến nó van xin rối rít, nhưng Hà Dương thì không…nó thi gan, quỳ tới tối với ông.

Ông biết, nó có thể thi gan tới sáng mai; đành đi tới, nhẹ nhàng khuyên bảo:

-”Ba không thích những người gian dối.



Đã sửa bởi Askim lúc 28.04.2015, 22:41.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 28.04.2015, 17:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7522 lần
Điểm: 10.27
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Sưu tầm] Lẽ nào em không biết ? - LanRa7 - Điểm: 10
Chương 2: Cuộc chơi mới thực sự bắt đầu

- “Ba, con không có gian dối gì cả…”

-”Không gian dối? Hai đứa tráo nhau đi thi là gì đấy? Hành động xảo trá như con nhà không có giáo dục? Lừa dối gia đình, nhà trường, bạn bè…”

-”Ba, không có mà, nếu thật như vậy làm sao có thể Toán chuyên 10 chứ, ba thừa biết Nguyệt Anh không có khả năng…điểm hai môn chung của con thấp là do hôm đó con bị mệt không cẩn thận thôi ạ”

-”Một con nhóc 14 tuổi mà cũng biết tính toán ghê gớm nhỉ? Xem ra chuẩn bị hết rồi…Ta đâu có nói các con tráo cả 3 môn thi…”

-”Sự việc không như ba nghĩ đâu…”

-”NGUYỆT ANH!!!”

Tiếng quát của Giáo Sư Trung vang cả nhà, Hà Anh run rẩy đi lên…

-”Ba gọi con ạ?”

-”Đợt này rất tốt, làm ba nở mày nở mặt…”

Hà Anh chưa kịp vui thì giọng ông đã trầm ấm:

-”Con về phòng lấy đề Toán chung ra đây giải rồi giảng lại cho cái đứa bôi do trát trấu vào mặt ba đi… ”

Hà Anh toát mồ hôi hột, cuống quýt:

-”Con…con…lâu con quên rồi…”

-”Là quên hay căn bản là không làm nổi?”

Chỉ thấy cái lườm của ba thôi, đứa con bé nhà họ Hà đã toát mồ hôi lạnh, không kiềm được nước mắt lã chã, cúi đầu nhận tội.

Hà Dương nhìn em gái thở dài, cứ chối đi thì ba làm gì được? Con bé này, phí công cô…nhìn nó sướt mướt thấy thương, Dương cất tiếng:

-”Là con, là chủ ý của con, không liên quan gì tới nó cả, con ép nó ba ạ!”

Hà Anh muốn lắm, muốn cũng có gan mở to miệng nói với ba câu ‘Là chủ ý của con, không liên quan tới chị…’ …cảm thấy mình thật nhát, nhưng biết làm sao, cô rất, rất sợ ba.

-”Chủ ý của ai ta không biết, nhưng con là chị, thân lại không làm gương, nên chịu phạt như nào?”

-”Con nguyện không ăn cơm”

-”Không ăn cơm? Không ăn cơm để ốm ta lại tốn tiền thuốc hả?”

-”Con…con…”

-”Con Hà Anh chép 100 lần lời giải để Toán chung, không biết thì hỏi chị; còn Hà Dương, dọn nhà vệ sinh 5 tuần…”

-”Ba, con đã bảo chủ ý của con rồi mà, liên quan gì mà phạt nó, ba rất là không phân minh…”

Giáo Sư bật cười, cái lý sự của tuổi 14, đứa nào vẽ ra cái trò mèo đó, ông lại không biết?

Coi như bị chúng lừa, ông từ tốn giải thích:

-”Ta biết con là bị chị ép, nhưng ta muốn phạt để con nhớ, không phải ai sai khiến mình mình cũng làm theo… ”

-”Còn con, làm như thế là hại em chứ không phải giúp…Hai đứa biết chưa”

-”Con biết rồi!” -”Con biết rồi…”

Buổi tối, Hà Anh lấm lét mò sang phòng chị gái:

-”Em xin lỗi…”

-”Không sao, mai ta đút tiền cho bác giúp việc, bảo bác ấy dọn hộ thôi, mi cứ yên tâm…”

Bị mắng một trận mà chị ấy vẫn bình thản xem phim như vậy, còn tính gian lận ba…khí chất này, cô quả không sánh bằng.

….

Ngày khai giảng

Nhìn thấy Phong đứng đợi trước cửa, Dương mới thực sự hiểu.

Lý do vì sao mà ba nói cho chú giúp việc chở đi, Hà Anh lại cương quyết không chịu, nó nhất định xin cô nói với ba nào là năm nay bọn con lớn rồi, nào là đi học có người đưa kẻ rước sợ không hòa đồng với bạn bè.

Nằn nỉ mãi, cuối cùng ba mua cho hai đứa hai chiếc xe đạp điện mới cứng.

Và giờ cô cũng mới biết vì sao tối qua nó “quên” không nạp điện.

Phong chở Anh, Dương lầm lũi chạy đằng sau…quả thật cô thấy thương cho cái thân phận người thừa này, nhận lời với nó, cố làm Toán chuyên tốt cho ba đỡ nghi, trong lòng vẫn tin chắc trượt, xin quay lại trường quốc tế.

Có ngờ đâu, hai việc cô dự liệu hỏng hết.

Học sinh lớp 10 luôn là tâm điểm của cả trường.

Cuối buổi lễ khai giảng, nhà trường phát phần thưởng cho thủ khoa. Năm nay không khí sôi động hẳn, trên sân khấu chẳng phải hotteen Hà Anh, người lot top 3 Tìm kiếm tài năng trẻ hay sao? Trên đời sao có người hoàn hảo đến thế?

Cả người đứng cạnh cô ấy? Thủ khoa khối chuyên Toán, đẹp trai tới mức choáng váng?

Rất nhanh, Phong- Anh trở thành tâm điểm chú ý, kết được rất nhiều bạn…Hà Dương trong khi đó vẫn ôm điện thoại đọc truyện, cảm thấy thế sự xung quanh thực không gì hấp dẫn bằng.



Buổi học đầu tiên Dương nghỉ. Năm nào buổi đầu tiên cô cũng nghỉ cả, vì cô biết đó chỉ là buổi tập trung lớp, gặp mặt, dặn dò…chẳng mấy quan trọng, chi  bằng ở nhà xem phim.

Buổi thứ hai, lững thững tới trường, dò vào sơ đồ lớp, cũng may, cô được xếp ngồi đầu bàn gần cuối.

Vừa đặt chiếc cặp xuống đã ngửi thấy bùi bạc hà nhè nhẹ, lúc đầu định cho qua, nhưng mùi đó quen quá, lạ quá, Dương đưa mắt lượn một vòng, rốt cuộc chết sững, Vũ Huỳnh Phong, cậu ta làm gì ở đây? Chẳng phải cậu ta học Toán 1 ư?

-”Cậu…nhầm lớp rồi…”

Phong nhìn Dương, cái con người hôm qua còn chẳng thèm đi, kết luận rất chi bừa bãi…

-”Sao dám chắc là tôi nhầm lớp mà không phải là cậu?”

Hà Dương hốt hoảng, 7h kém 10, thôi chết toi, có khi cô nhầm thật, vội vàng cầm cặp sách chạy. Cô nhớ là một lớp Toán tầng 1, một lớp tầng 3 mà? Lẽ nào xem nhiều phim quá loạn rồi?

Hùng hục chạy lên tầng 3, bên trên cánh cửa biển xanh trắng: Toán 1. Hả? vậy lớp cô ở đâu? Lại nhanh chóng xuống tầng 1, cẩn thận đi tìm, vẫn địa điểm này mà, lớp lúc nãy cô vào đây mà?

Nhìn biển: Toán 2 rõ ràng, cô tự tin bước vào, thở hồng hộc, quay xuống bàn dưới tốt bụng nhắc  nhở:

-”Tôi nghĩ cậu mới là người nhầm…”

Vừa hay thầy dậy Toán bước vào, Phong thối,  kiểu này mi không kịp về lớp là cái chắc, haha…

-”Lớp trưởng đâu, cho thầy xin danh sách…”

Cô nghe tiếng ghế cạch, cậu ta điềm tĩnh đi lên, chết, thôi làm phúc một lần vậy! Hà Dương kéo tay Phong, làm bộ xua xua, nháy mắt đầy ẩn ý.

-”Cậu sao vậy?”

Cả lớp cũng nhìn cô bằng ánh mắt kì dị…

-”Lưu luyến tớ thế sao? Tớ chỉ đi lên nộp danh sách  cho thầy rồi lại về với ấy ngay…”

Mọi người cười ầm, cô ngại đỏ mặt, được, chị đây tốt thì mày không nhận, sau làm sao đừng có trách!

Thầy nhận danh sách, bắt đầu điểm danh, đúng là danh sách lớp Dương…chẳng nhẽ, cậu ta thực sự học lớp cô? Không thể nào???

Tiết học nhanh chóng trôi qua, lúc này, Hà Dương có quay lại, nhìn Vũ Phong bằng ánh đầy thắc mắc, nhưng lại quay lên, xem như không phải phận sự của mình.

-”Tôi xin chuyển lớp…”

Cũng không biết người bên trên có nghe thấy không, cậu nói thêm:

-”Cậu đoán là vì sao?”

Không có tiếng trả lời…Phong bực mình bước tới, lấy tay che màn hình điện thoại, cáu bẳn:

-”Tôi đang nói chuyện với cậu đấy…”

-”Hả?”

-”Thôi, bỏ đi…”

Hà Dương thấy bộ mặt tức tối của lớp trưởng đang đi ra ngoài mới từ từ nói:

-”Theo phân tích của tôi, có hai lý do chính dẫn tới vấn đề. Thứ nhất, vì tự ti vào bản thân, cậu sợ học Toán 1 không theo kịp. Thứ hai, lớp Toán 2 ngay sát Anh 1…”

Cô lại tiếp tục vùi mình vào diễn biến truyện, Phong nhìn Dương, vãi cho cái IQ 154, thở dài ra ngoài.

….

Giờ Anh

-”Duong, next please…”

Hôm nay là buổi đầu tiên, cô giáo phát cho mỗi đứa tờ photo, ôn lại kiến thức và giao lưu là chính, tất nhiên Hà Dương với những thứ không có ích thì tâm niệm vẫn là làm việc khác còn hơn. Bây giờ bị gọi mới đớ người.

Trong lớp căn bản chưa làm quen với ai, đành quay lại cầu cứu người bạn cũ…Cậu ta dơ ra năm ngón tay; cô vội vàng mở mục 5, lướt qua đề bài:”sing out loud” <hát to>;  bắt đầu hắng giọng, ngân nga trong trẻo:

-”Jingle bells, jingle bells, jingle all the way
-Oh! what fun it is to ride, in a one-horse open sleigh.
-Jingle bells, jingle bells, jingle all the way….”

Mọi người lúc đầu còn ngơ ngác, sau thì nín nhịn, sau dần một đứa không thể chịu được, bật cười, sau là hiệu ứng của những đứa khác, cười rộn ràng…

Hà Dương vẫn chưa hiểu.

Cô Điệp cười tới mức quên phạt cái đứa không chú ý trong bài giảng. Cô giáo lấy lại nghiêm trang, tiếp tục …

-”Sit down, Phong, next please…”

Lúc này Hà Dương mới hiểu, thì ra là đọc mục 2, câu 5, chết tiệt!

Vậy là chưa hết buổi đầu tiên, Hà Nguyệt Dương cũng được nổi tiếng không kém cô em, tiếc là cái nổi này…không được vinh dự cho lắm.

Trong đầu người chị nảy lên những hận thù nho nhỏ…’Vũ Huỳnh Phong…tôi mặc kệ sau này cậu có là em rể tôi hay không?…Hãy đợi đấy!!!’


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.04.2015, 18:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7522 lần
Điểm: 10.27
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Sưu tầm] Lẽ nào em không biết ? - LanRa7 - Điểm: 10
Chương 3: Ai là chị ? Ai là em ?

Buổi chiều, học chuyên.

Hà Dương hớt hải, chỉ vì buổi trưa nay trên mạng phát hành How I Met Your Mother tập mới nhất mà cô cố kiết xem xong mới đi, tới lớp cũng may vẫn còn một chỗ trống, tiếc là người bên cạnh, không ai khác, chính là kẻ thù mới xác lập ban sáng.

Nhưng có sao? Vẫn trưng bộ mặt bình thản, vô tư ngồi vào chỗ.

Đối với bọn họ thì đó luôn là những buổi học thú vị nhất trong tuần. Khác với ban sáng, học chuyên thì Toán 1và Toán 2 ghép thành lớp lớn.

Mỗi lớp ngồi một dãy, rất phân biệt giai cấp.

Xưa nay, tuy không chiến tranh ra mặt, nhưng hầu như giữa các lớp của cùng khối chuyên, luôn có chiến tranh ngầm, hai lớp Toán nào có ngoại lệ?

Về thành tích, năm nào Toán 2 cũng thua bét dí, nhưng về phong trào, hoạt động thì Toán 1 xách dép.

Năm nay tình hình có vẻ đổi mới, gần một tiếng rồi mà bài nào bên Toán 2 cũng có người dơ tay, bọn Toán 1 thầm cầu thầy cho bài thật khó, xem dãy bên kia chúng cầm cự tới bao giờ?

Quả thật, càng về sau, mức độ bài càng khó, số người làm được cũng ít dần, tiếc là ở Toán 2, dãy bàn thứ 3, có hai đứa ngồi cạnh nhau, chúng vẫn chiến đấu tới cùng…thành ra tỷ số vẫn là hòa.

Thầy rốt cuộc cũng cho một bài quyết định, bất đẳng thức, khá là khó nhai.

20 phút, hai bên vẫn yên lặng.

Hà Dương toát mồ hôi, nhưng cũng rất hứng, hiếm khi gặp bài nào hay vậy.

Phút thứ 30, trong đầu Vũ Phong lóe lên tia sáng, viết viết ra nháp, xong lại thấy có gì không đúng, nhưng không phát hiện được, đành đưa sang cô bạn bên cạnh:

-”Xem cái này xem…”

Bình thường thì cô sẽ quyết tới cùng, nhưng nhìn liếc qua lời giải của cậu ta khá là ngắn, có chút nghi hoặc, Dương cầm lên, xem xem cẩn thận, khóe môi khẽ nhếch.

-”Nào, ai làm ra chưa nào?”

Tiếng thầy, cả lớp vẫn lặng yên. Phong còn ngập ngừng.

Hà Dương nhanh nhảu:

-”Kìa dơ tay đi kìa, cậu phải làm nở mày nở mặt cho Toán 2 chứ…”

Được sự động viên của bạn, Vũ Phong không chần chừ, lên bảng trình bày dưới con mắt ngưỡng mộ của bao bạn bè, Toán 2 được thể rất vênh váo.

Thầy nhìn một lúc, cất giọng:

-”Có ai thấy vấn đề gì không?”

Ai cũng thấy lời giải của cậu ta rất hay, rất sáng sủa, chỉ có cô nữ bàn 3 bình tĩnh lên tiếng:

-”Thưa thầy ở bước thứ ba bạn dùng Cauchy nhưng bị ngược dấu.”

-”Tốt, chính xác”

Toán 1 được thể cười khinh bỉ, Vũ Phong hận không có lỗ chui.

-”Các em ai có lời giải?”

Cũng may lúc cậu ta lên bảng, Hà Dương thế nào lại nghĩ ra, lên gỡ lại danh dự cho lớp mình.

Cuối buổi, Phong còn ngồi lặng thinh.

Cô bạn khoác ba lô đi qua, xoa xoa đầu cậu, đúng cái kiểu chủ vỗ đầu chó vậy; đoạn, tỉnh bơ đi về.

-”Đứng lại!”

-”Tôi bảo cậu đứng lại…”

Cánh tay bị ai đó kéo, Hà Dương hơi nhíu mày.

-”Cậu trả thù tôi vụ lúc sáng à? Lúc đó tôi đâu có cố ý, tôi dơ tay ý bảo cậu đang ở câu 5; tôi cứ nghĩ cậu ít ra cũng biết đang ở mục nào…”

-”Cậu nói gì vậy, tôi không hiểu? ”

-”Đừng có trả vờ…”

-”Trả vờ gì cơ, lúc nãy á? Là cậu dơ tay lên bảng mà? Liên quan gì tới tôi? Đến thiên tài còn có lúc nhầm, ngộ nhận tý thì sao đâu…cậu nghiêm trọng thế?”

-”Cậu đợi đấy…”

Mẹ kiếp, tên này, bao năm nay quen biết, luôn chung sống hòa bình, mà giờ lại thế này? Lẽ nào do bao năm, có Hà Anh bên cạnh, nên họ mới hòa bình được tới thế? Lẽ nào là giả tạo?

Chợt nhìn bạn học nữ đằng trước, Hà Dương cười mỉm, tiến lên nói thì thầm: “Cậu ơi cái cậu dưới kia thích cậu nhưng không dám nói”

Bạn nữ quay lại nhìn Phong bằng ánh mắt thẹn thùng, Dương bỏ về trước, hại cậu ta giải thích tới chóng mặt, cũng may mà lớp Hà Anh vừa tan, ra mặt đòi lại bạn trai, không thì khốn.

-”Anh Phong, về thôi…”

-”Ừ!”

-”Trưa anh ở trường có mệt không?”

-”Không, vui mà …”

Nhà Phong xa nên trưa phải ở lại, Hà Anh hận nhà mình lại cách trường có 2 cây số.

Lúc chiều chở Hà Anh đi học, nên giờ Hà Dương theo thói quen đứng đợi em gái.

Đợi mãi, nó mới lê ra cổng trường, Hà Dương chợt thấy mình ngu, đợi làm chi, nó có người rước kia rồi mà, haizz…

-”Ê, làm gì mà đi nhanh thế, không đợi bọn tôi à?”

-”Tôi để hai người tâm sự còn gì?”

Hà Anh dường như quen rồi, cười nói:

-”Chị em tâm lý vậy đó…”

-”Vẫn còn sớm, ba người chúng ta đi ăn bánh gối đi!”

-”Tôi phải về trước, hai người đi đi…”

Hà Dương nhìn sang cô em đang lo lắng:

-”Yên tâm, ta sẽ bảo với ba là mi ở lại tập văn nghệ”

Hà Anh cười sung sướng:

-”Đi anh đi, thèm quá…”

Sắc mặt Phong xẹt qua một tia điện, nhưng vẫn bình thản:

-”Đi, chở Hà Anh của anh đi ăn nào…”

Nhìn hai con người ríu rít rẽ sang đường, tự dưng cô thấy quãng đường về nhà yên tĩnh đến lạ.

….

Cuộc sống của bọn họ cứ thế mà trôi, giữa cậu và cô em, tình cảm ngọt ngào, giữa cậu và cô chị, chiến tranh ngầm không dứt.

Lần đi tập văn nghệ đoàn trường, chỉ vì muốn hỏi han tình hình của anh Phong, Hà Anh đã làm quen với bạn Toán 1, lân là hỏi mới phát sốc, anh ấy học Toán 2, vậy là cùng lớp chị.

Sao chị không nói gì? Sao anh cũng không nói gì?

Lẽ nào…chị cũng thích anh, muốn giấu cô?

Nghĩ tới đây, lòng Hà Anh dâng lên một nỗi lo…

Vào phòng chị, tỏ vẻ nhăn nhó, cô la trời:

-”Mai lớp em kiểm tra Toán 1 tiết.”

-”Thế thì sao?”

Hà Dương vừa ăn ngô cay, mắt vẫn dán vào màn hình.

-”Tỷ biết mà, tỷ còn hỏi, giúp em đi mà…”

-”Haizz…muội cứ vậy, ít ra phải học tý chứ, đâu phải lần nào ta cũng giúp được”

-”Đi mà, nốt lần này thôi, mai chỉ cần tỷ giúp muội làm bài, sau đó các tiết sau có thể xin nghỉ ốm, còn muội sẽ đi học thay tỷ, ngồi ngoan ngoãn 5 tiết.”

Giao dịch khá là lợi lộc, ngày mai cô cũng toàn môn phụ, theo như lời Hà Anh nói, cô chỉ cần vác mặt tới trường 45 phút buổi sáng, làm hộ nó bài thi, sau đó thì được về nhà luôn ư?

Sướng, đồng ý ngay tức khắc.

Hà Anh là muốn thăm dò ý chị, xem có phải cố tình giấu diếm không, thấy chị toe toét gật đầu, cô vui vui.

Bình thường chỉ thứ 2 bọn cô mới phải mặc đồng phục; mặc vào thì chẳng khác gì bản sao. Nhưng hôm nay là thứ 5, hai đứa đành phải đổi áo quần.

Ra tới cửa, gặp anh – từ ngày khai giảng thì cái xe của Hà Anh luôn hỏng, Phong cũng không hỏi nhiều, ngày nào cũng tới đón; lòng Hà Anh không kiềm được, đành lên tiếng:

-”Ê, Phong à, hôm nay tớ đau chân, cậu đèo tớ nhé, Hà Anh đi xe tớ…”

Dương ngớ người, giờ mới phát hiện, mình đang là Hà Anh, đang định phóng đi thì Phong quay sang nói với Dương giả- tức Hà Anh:

-”Xin lỗi cậu, chân đau thì chẳng liên quan, cậu đi xe đạp điện mà, tớ chỉ thích đèo Hà Anh thôi…”

Hà Anh hơi thất vọng, nhưng thấy ấm áp, thì ra trong lòng anh ý, lúc nào cũng có mình; đành giật xe từ tay Hà Dương, tỏ dáng dấp người chị:

-”Thôi, mi ra Phong đèo đi, ta tự đi được, hai người tình cảm quá cơ…”

Hà Dương cứng lưỡi, thôi thì vì cái lợi lộc nghỉ 4 tiết cuối đành quay im lặng làm ngơ vậy.

Ngồi sau lưng cậu ta, cái mùi bạc hà thật đáng ghét.

Bỗng dưng, xe đi chậm lạ thường, cô em bên cạnh quan tâm:

-”Xe hết điện à cậu?”

-”Ừ, tối qua tớ quên không sạc…”

-”Thế để tớ nai Hà Anh cho”

-”Không cần đâu, tớ thích đi với em ấy, vẫn còn sớm mà, Hà Anh em sợ muộn không?”

Lại một câu nói khiến Hà Anh thấy ấm lòng.

Ọe, anh em, nghe buồn nôn…Dương đành thở dài:

-”Em đi với anh hay với chị cũng được…”

-”Thế thôi, em đi với anh, Dương cậu cứ đi trước đi, không phải đợi bọn mình! ”

Dương giả hạ tốc độ cho bằng bọn họ, dù sao vẫn là sáng sớm, tiết trời khá dễ chịu.

-”Hà Anh!”

Hà Anh theo phản xạ quay sang, sau đó lập tức nhận thức quay đi. Dương cố đè nén, dạ một tiếng rất ngoan.

-”Em ốm à, hôm nay không thấy em nói gì cả, thường ngày nói nhiều lắm cơ mà…”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.