Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 

Công chúa lưu manh - Warkillyou

 
Có bài mới 17.01.2015, 21:24
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7507 lần
Điểm: 10.26
Tài sản riêng:
Có bài mới [Sưu tầm] Công chúa lưu manh - Warkillyou - Điểm: 10
Công Chúa Lưu Manh

    Tác Giả : Warkillyou

    Thể loại : Truyện Teen

Tổng Cộng: 32 Chương

Nguồn : http://ttruyen.com

Giới Thiệu


Nếu bạn yêu thích những câu chuyện tình yêu, nếu bạn thích những chuyện có chút hài, có chút ngược, có chút yêu thương, mỗi cái có một chút...Hãy đọc truyện mới Công Chúa Lưu Manh để cùng trải nghiệm những điều thú vị này, cùng trải qua những thăng trầm yêu ghét, những cảm xúc chạm đến lòng người tưởng lạ như rất quen, thân thuộc.

Chàng vì bị ép hôn nên ghét nàng. Nàng thì vì chàng từ chối nên nảy sinh bất mãn. Cuộc chiến giữa hoàng tử phong lưu đa tình và công chúa lưu manh có đẳng cấp, tình yêu thường đến trong những tình huống chẳng ai ngờ tới..


Chương 1 Nhị Công Chúa

Hai bên điện bá quan văn võ đã tề tựu đông đủ, người nào người nấy sắc mặt đăm chiêu. Trên đài cao hoàng thượng ngài lặng lẽ nhâm nhi tách trà. Nét mặt như phủ một lớp sương mù, không ai đoán được tâm trạng. Ngồi bên cạnh là hoàng hậu, đôi mắt đỏ hoe, chắc chắn là hậu quả của những ngày dài khóc lóc. Đứng trên đài cao không thể sụt sùi nước mắt nhưng bà vẫn thủ sẵn một chiếc khăn tay bên cạnh, để nếu có không nhẫn nhịn được thì cũng có cái để lau đi khuôn mặt mềm yếu.

Hoàng đế ngài thấy thế liếc sang, hiện lộ một chút không hài lòng, nhưng cũng nhắm mắt cho qua. Nhưng người để lộ ra khuôn mặt khó coi nhất là một chàng trai có thể được xếp vào hàng đệ nhất mĩ nam tử. Chàng nhíu đôi mày rậm, nhắm đôi mắt hút hồn bao nhiêu cô gái. Tay để lên trán như đang đăm chiêu suy nghĩ. Có vẻ bình tĩnh là vậy nhưng cứ mỗi phút chàng ta lại đổi tư thế một lần.

Bộ dạng này chính là của người đang ngồi trên đống lửa, đứng ngồi không yên. Sao mà yên được cơ chứ? Chàng là hoàng tử duy nhất của vương quốc, đồng nghĩa với tiền bạc và quyền lực trong tay chàng khó ai sánh kịp. Hơn nữa diện mạo của chàng anh tuấn hào hoa, lại có phần phong lưu mê hoặc, quả là khiến người khác không muốn ngất ngây cũng không được. Ở đời đúng là kẻ ăn không hết người lần không ra, đã có tiền, có quyền, có diện mạo tuấn tú lại văn võ song toàn. Đúng là mười phân vẹn mười.

Thế nên từ trước đến giờ chàng ta luôn tự cho mình cái quyền được phong lưu. Mà trách sao được chàng, các giai nhân tài nữ tự mình xin ngã vào vòng tay chàng nhiều không đếm hết. Chàng như con bướm giữa vườn hoa thơm trái ngọt, tha hồ tận hưởng nhưng lại không hề lưu luyến đoá hoa nào.

Những tưởng cuộc sống cứ êm đềm như thế, cho đến một hôm sét đánh giữa trời quang: hoàng thượng bắt chàng kết hôn. Đây là một cuộc hôn nhân chính trị. Người chàng sẽ phải sánh duyên là nhị công chúa của đất nước lân bang- Tử quốc.

Từ rất lâu hai quốc gia Tử quốc và Thiên quốc vẫn luôn xảy ra xung đột, hao tiền tốn của, thiệt mạng không biết bao nhiêu mà kể. Cuộc chiến không hề ngã ngũ bởi sức mạnh của hai bên là ngang nhau. Thế nhưng trong hai năm gần đây, Thiên quốc của chàng mạnh hơn, đã giành được nhiều chiến thắng quan trọng trên chiến trường.

Thấy thế cân bằng đang có nguy cơ đổ vỡ, Tử quốc vương không muốn hao tiền tốn của nữa. Ông muốn cùng với Thiên quốc bắt tay hoà hảo, để cho người dân còn ổn định an cư lạc nghiệp. Và thứ để giữ mối quan hệ hoà hảo tốt nhất chính là một cuộc hôn nhân hoàng tộc. Công chúa Tử quốc sẽ đến làm dâu Thiên quốc.

Thiên quốc vương thấy bên phía Tử quốc có hảo ý bèn gật đầu đồng ý ngay. Dù rằng hiện tại Thiên quốc đang chiếm lợi thế nhưng để đi thắng lợi cuối cùng chắc chắn là cả một chặng đường dài xa lơ xa lắc nữa. Bây giờ người đã có ý hoà hảo, lại chịu nhún nhường đem lá ngọc cành vàng gửi gắm cho ta, ta sao không chịu nể mặt chứ. Thế là mối nhân duyên hai bên được xác lập.

Người ta là nữ nhân có địa vị nhất nhì Tử quốc, đương nhiên lang quân của nàng cũng phải xứng tầm, bởi vậy không ai khác người được chọn chính là hoàng tử của chúng ta- Gia Huy. Có trách thì trách chàng là con trai duy nhất của Thiên quốc vương. Trước giờ người ta vẫn ganh tị địa vị độc tôn của chàng, nhưng giờ lại có những kẻ tỏ ra thương cảm.

Lấy công chúa, có gì mà không tốt? Nghe đồn công chúa Tử quốc là một trang giai nhân tuyệt sắc, cầm kì thi hoạ đủ cả, nhu mì nết na...nói chung là tất cả những gì tốt đẹp nhất mà một nữ nhân có thể có được thì nàng đều có cả.Trai tài gái sắc, quả là một mối lương duyên tốt đẹp, có gì khiến chàng sầu não đến vậy? Híc,đơn giản.

Thứ nhất vì nàng công chúa thiên hạ đồn đại đó là đại công chúa của Tử quốc. Còn người chàng sẽ lấy là nhị công chúa. Thông tin về nhị công chúa thì giang hồ quả thật chẳng nghe thấy có tin đồn nào. Nàng như một dấu hỏi to đùng treo lơ lửng trong triều đình Thiên quốc.

Ai bảo Thiên quốc các người hấp tấp không hỏi cho cặn kẽ mọi bề, chỉ nghe Tử quốc vương sầu não mà nói rằng: Ta đem báu vật của ta giao cho ngài đó. Báu vật với vẻ mặt sầu não kia cộng lại mà suy đoán thì người sẽ gả đến Thiên quốc không phải đại công chúa Tử Nghinh Hương nàng thì còn ai.

Thế là hoàng thượng ngài gật đầu cái rụp, hôn ước xác lập. Đến khi sứ giả Tử quốc sang thông báo Nhị công chúa Tử Băng Tâm sẽ sang Thiên quốc vào tháng sau để tiến hành hôn lễ, cả triều đình mới vỡ lẽ. Làm gì được bây giờ? Người ta căn bản giữ đúng lời hứa, cho công chúa xuất giá, chỉ trách tại mình không chịu tìm hiểu kĩ càng.

Thế là bao nhiêu mật thám đại nội được phái đi dò la tin tức xem nhị công chúa là người thế nào. Nhưng những gì thu được chỉ làm thêu dệt thêm bao nhiêu bí hiểm quanh nàng: nàng sống trong Lưu Tinh Cung, hầu như chẳng bao giờ bước chân ra thế giới bên ngoài.

Ngoài nhà vua, hoàng hậu và đại công chúa gặp qua nàng, còn lại thì chỉ có hai cung nữ thân cận hầu hạ nàng, ngoài ra không ai biết tin tức gì về nàng. Hoàng cung tử quốc cũng không ai dám bàn tán xôn xao về nàng công chúa bí hiểm này, bởi vì chỉ cần hé miệng nói đến thôi là lập tức mang hoạ sát thân.

Hoàng cung hiểm ác, người ta dù rằng nhàn rỗi thường sinh lắm chuyện, nhưng ai cũng muốn giữ tính mạng của mình. Bởi vậy mà đại nội mật thám Thiên quốc cứ hết người này đến người khác đi lại về, kết quả đều trắng tay. Dù gì nàng cũng là hoàng phi tương lai sau này, thế mà chẳng biết nàng tốt xấu thế nào, đây quả là vấn đề đau đầu.

Thứ hai là vấn đề của riêng Gia Huy chàng đây. Chàng không đặt vấn đề tình yêu chân chính lên làm cái gì quan trọng, bởi vì trước giờ chàng không hề biết đến cái gì gọi là tình yêu chân chính. Nhưng việc bị ép hôn lại là vấn đề lớn, khiến chàng khó chịu. Các nữ nhân trước giờ của chàng đều là do chàng thích mà giữ lại bên mình, chứ chưa có ngưòi nào mà chàng liên quan do bị ép buộc cả.

Chàng đầy đủ điều kiện để lựa chọn, nên chàng luôn nghĩ hoàng phi sẽ là người do mình lựa chọn. Ấy thế mà đùng một cái, một cô công chúa không rõ nhân dạng thế nào chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành vợ chàng. Đừng nói đó là cái cô nhị công chúa bí ẩn kia, ngay cả khi đó là đại công chúa nức tiếng tài sắc kia chưa chắc chàng đã chấp nhận.

Chàng đã nhiều lần tỏ ý phản đối, nhà vua cũng đã biết mình sơ xuất nên đánh bài hoãn binh: một mặt theo con đường chính thức, cho người sang hỏi ý kiến nhị công chúa, muốn nàng xác định rõ ràng, nếu muốn kết hôn thì hãy tiến hành hôn ước, nếu nàng không muốn gượng ép cuộc sống nơi đất khách quê người thì Thiên quốc sẵn sàng huỷ bỏ hôn ước.

Mặt khác theo con đường tung tin đồn, chỉ sau một tháng mà khắp kinh thành Tử quốc không ai không biết hoàng tử Gia Huy của Thiên quốc là một kẻ phong lưu, đa tình. Hơn nữa chàng ta còn tỏ thái độ bất mãn với cuộc hôn nhân, chê bai nhị công chúa đủ điều, nói rằng sẽ không bao giờ coi nàng là thê tử. Miệng lưỡi thiên hạ khó chặn, lại chẳng lấy gì làm chứng minh, tin đồn cứ thế phát tán làm hoàng tộc Tử quốc tức chết mà không có cách nào tỏ thái độ với Thiên quốc.

Thiên quốc vương chắc chắn rằng Tử quốc sẽ bất mãn mà từ chối cuộc hôn nhân này. Thế nhưng hỡi ôi, sứ giả Tử quốc đến đưa tin, Nhị công chúa nàng nói kiên quyết giữ được cuộc hôn nhân này mới thôi. Còn nước còn tát, nhưng nay nước cũng đã tát cạn rồi, mọi việc đã an bài, Thiên quốc vương cùng hoàng hậu đành ngậm ngùi đón nhận con dâu. Còn Gia Huy chàng đây trăm mối ngổn ngang: Băng Tâm cô ta thấy chỗ tốt cứ cố bám víu, phen này sẽ cho cô thấy địa ngục đau khổ mà cô đang dẫn thân vào.

Vậy là chàng suy nghĩ đủ mọi phương pháp để cho cô ta chán nản, để cho cô ta đau khổ mà từ bỏ chàng. Nhưng bình sinh chàng chỉ biết quyến rũ kẻ khác, những người chàng không thích thì chỉ lạnh lùng quay đi. Mà chàng tin chắc cô ta sau bao nhiêu cạm bẫy giăng ra vẫn không từ bỏ chàng thì không lẽ nào vì thấy chàng lạnh lùng mà từ bỏ. Nghĩ nát óc cũng không ra cách, ngày cô ta đến Thiên Quốc là đây rồi, thành thử chàng mới có dáng đứng ngồi không yên như vậy.

Bên trong đại điện, không khí căng thẳng cổ quái, còn bên ngoài đại điện, có một người thư thái mỉm cười - không ai khác hơn ngoài Tử Băng Tâm. Cuộc đời nàng chính là muốn sống với thách thức. Giờ đây bày ra trước mặt nàng là một thách thức lớn: một vị hôn phu không ưa nàng, một hoàng cung muốn chối bỏ cuộc hôn nhân của nàng. Trăm phương ngàn kế các người đã bày ra ngăn cản bước chân ta, thì ta lại càng muốn tiến tới.Ta đã chuẩn bị sẵn rất nhiều món quà cho các người đây. Hãy chờ ta. Nàng hít một hơi dài rồi mạnh dạn bước chân vào đại điện.

Công chúa Tử quốc nhập cung- tiếng hô lớn thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.Nàng từng bước từng bước tiến vào trên thảm đỏ. Dáng đi uyển chuyển thướt tha mà vẫn toát ra khí thế cao ngạo của một nữ nhân hoàng tộc. Tóc đen như suối sóng sánh chảy. Váy một màu vàng hoàng kim với đuôi váy dài quét đất, rực rỡ tương phản trên thảm đỏ. Hài hoa bước một bước, hoa hồng lả tả vấn vít theo.

Tuy nhiên khuôn mặt nàng lại bị che kín một nửa dưới mái tóc, chỉ để lộ ra đôi môi như đoá sen mùa hạ.Nhìn rõ là một mĩ nhân. Hoàng đế trên đài cao thở phào nhẹ nhõm, chí ít nàng cũng có cốt cách của một bậc hoàng phi.Bá quan văn võ xì xì xào xào, không hiểu sao nàng lại để mái tóc che nửa khuôn mặt. Hoàng tử ngài đây vẫn bộ mặt cáu kỉnh, mĩ nữ thướt tha kiều diễm chàng đã thấy qua nhiều, một dáng đi uyển chuyển không thể làm thay đổi thái độ của chàng.

Đến chính giữa đại điện, nàng dừng bước, khẽ nhún chân cúi chào.

- Công chúa Tử quốc Tử Băng tâm xin bái kiến hoàng thượng, hoàng hậu, hoàng tử cùng trư vị đại thần Thiên Quốc. Chúc Thiên quốc ngày càng hưng thịnh.

Hoàng thượng trên đài cao tiếng nói uy nghi:

- Miễn lễ. Công chúa đi đường hẳn vất vả rồi.

- Băng Tâm không có chút vất vả nào. Thiên quốc phong cảnh hữu tình, vừa đi vừa thưởng thức cảnh đẹp, nhìn quốc thái dân an một hồi tự nhiên đã đến kinh thành- nàng lại tỏ vẻ nhún nhường.

Bốn chữ quốc thái dân an vừa có ý tán tụng mà cũng vừa có ý cảnh báo người ta, cuộc hôn nhân này chính vì mục đích ấy. Chỉ mấy câu nói thôi đã toát lên thần thái của một công chúa. Rất hiểu lễ nghi cũng như tình hình chính trị. Công chúa Tử quốc quả nhiên xứng đáng là hòn ngọc quý trong tay quốc vương. Tuy nhiên vẫn muốn chỉnh đốn nàng một chút:

- Băng Tâm. Đã đến trước đại điện tại sao ngươi lại còn che mặt. Chẳng nhẽ đại điện Thiên quốc ta không xứng đáng để ngươi nhìn hay sao?

Hàm ý đe doạ rõ ràng. nhưng công chúa nàng vẫn không hề run sợ. Mọi việc chẳng phải đều nằm trong tầm dự liệu của nàng rồi sao?

- Hoàng thượng, thần không hề có ý mạo phạm. Chỉ là khuôn mặt có phần không được giống ai. Chỉ e sợ làm hoàng thượng cùng bá quan văn võ giật mình.

Một lời nàng nói ra cũng đủ khiến mọi người giật mình rồi. Trông dáng ngọc ngà vậy sao lại nói khuôn mặt không giống ai? Một nỗi hoang mang tràn ngập. Bí ẩn về nhị công chúa vừa mới được xoá đi ít nhiều giờ lại xây đắp lên như cũ. Đại điện xôn xao. Nàng ta mắt lé, nàng ta có mụn, hay trán rô, hay...Nghe những lời bàn tán mà đôi mắt Băng Tâm ẩn dưới mái tóc đen hấp háy nét cười. Chỉ thế thôi sao ta lại nói là không giống ai chứ? Các ngươi quen ngắm mĩ nhân nên trí tưởng tượng quả thực cũng kém quá đi.

Hoàng tử lúc này đột ngột lên tiếng:

- Công chúa, không giống ai thì cũng là người chứ. Xin đừng khiến chúng ta tò mò như vậy.

Ha ha, có vẻ hoàng tử ngài đây bản lĩnh kiên cường. Được, ta chính là muốn như thế này. Bao nhiêu công ta chuẩn bị, không làm cho các ngài thất vọng.Mọi người hồi hộp theo dõi, nàng từ từ lấy đôi tay ngọc ngà vén tóc, rồi tất cả giật mình kinh hãi. Một nửa khuôn mặt mĩ lệ kia biến dạng.

Mặt nàng mang một vùng sẹo rất lớn, trải ra hết giữa trán , qua con mắt bên phải, xuống đến tận mang tai.Vết sẹo đỏ tấy lên, sần sùi. Trông nàng quả thật không khác gì một nữ quỷ. Cả đại điện im lặng như tờ. Nhìn phản ứng đó mà nàng cố nén cười. Phải tỏ ra thương tâm một chút chứ! Vội vàng thả tóc xuống che lại khuôn mặt ghê rợn, nàng sụt sùi:

- Băng Tâm từ nhỏ do không cẩn thận nên bị bỏng, thành ra mang diện mạo như vậy. Đã có rất nhiều thần y chữa trị nhưng mà tất cả đều vô vọng.

Hoàng thượng thất kinh. Giờ thì tất cả sự bí mật về nhị công chúa đã được lí giải. Nàng như vậy chẳng khác nào một vết đen đối với hoàng thất Tử quốc, thả nào mọi thông tin về nàng đều là bí mật. Dám đem một công chúa như vậy gả cho Thiên quốc, Tử quốc quả là đã chọc đến sự uy nghiêm của Thiên quốc ta đây. Rõ ràng Tử quốc vương nào có hảo ý hoà bình gì chứ?( oan cho Tử quốc vương quá^^). Vốn hoàng đế đang định nổi trận lôi đình, nhưng Băng Tâm vội vàng diễn tiếp màn kịch sụt sùi:

- Thân nữ nhi mang một khiếm khuyết lớn như vậy, nhiều lúc Băng Tâm cũng muốn quyên sinh. Thế nhưng khi nghe nói Thiên quốc có lòng nhân từ, nhận nữ nhi bạc phận này làm con dâu, cả triều đình Tử quốc cảm kích rất nhiều. Nhân dân Tử quốc đâu đâu cũng nói hoàng thượng có lòng nhân ái, vị tha độ lượng, có con mắt tinh tường, không xem trọng vẻ bề ngoài. Hôm nay thấy khuôn mặt Băng Tâm như vậy mà không chê cười, quả thật khiến Băng Tâm vô cùng kính trọng. Băng Tâm lại càng củng cố hơn nữa quyết tâm muốn trở thành dâu con của hoàng thất Thiên quốc tôn quý.

Nhìn bộ dạng nữ nhi muôn phần tội nghiệp, lúc này lấy nhược điểm người ta ra mà nói, rồi lấy cớ từ hôn có phải sẽ mang tiếng ruồng rẫy kẻ đáng thương hay không? Công chúa này quả thật là mồm mép, đặt người ta vào chỗ khó có thể nói gì được.

Thế nhưng chả lẽ cứ thế mà chấp nhận một cô công chúa có khuôn mặt như vậy làm mẫu nghi thiên hạ hay sao? đánh mắt nhìn sang bên cạnh thấy con trai mình khôi ngô tuấn tú, thiên hạ khó ai sánh kịp, quả thât là muôn phần không hợp nhau. Trau mày suy nghĩ một chút, bỗng có một diệu kế nảy sinh. Hoàng thượng ngài lấy lại uy phong, giọng nói ôn nhu:

- Khuôn mặt xảy ra sự cố là điều không ai mong muốn. Ta không vì thế mà từ bỏ cuộc hôn nhân này.

- Đa tạ hoàng thượng.- Băng Tâm lại nhún người thi lễ.

- Nhưng tài năng lại là vấn đề quan trọng để có thể làm một bậc mẫu nghi thiên hạ. Thiên quốc chúng ta quanh năm binh biến, vốn lấy võ thuật làm trọng, bởi vậy hoàng phi tương lai nhất định không phải là một kẻ yếu đuối. Ai muốn trở thành hoàng phi thì phải vượt qua thử thách của ta.

Hừm, rõ ràng muốn làm khó bản công chúa. Thả nào ta đang hồ nghi tại sao hoàng đế lại dễ dàng chấp nhận đến vậy, thì ra có quỷ kế -Băng Tâm nghĩ thầm. Thấy Băng Tâm yên lặng, Hoàng đế ra chiều đắc ý. Bá quan xì xào. Cái gì mà không trọng nhan sắc nhưng trọng tài năng. Mà trọng tài năng gì lại không nhắc đến cầm, kì, thi, hoạ lại nhắc đến võ thuật.

Từ xưa đến nay có hoàng phi nào cần phải biết bay vèo vèo trên các ngọn cây, một mình đánh văng mười tên thích khách đâu? Nếu quả thật có như vậy thì cao thủ đại nội đã thất nghiệp hết cả rồi. Nhị công chúa khéo ăn khéo nói như vậy, có thể ước đoán văn chương của nàng không kém, nhưng kiểm tra võ thuật với một nữ nhi như nàng, quả thật là Hoàng đế muốn khước từ cuộc hôn nhân này.

Nhưng người tính không bằng trời tính, hoàng đế ngài đâu có ngờ Băng Tâm đang mở cờ trong bụng. Hoàng đế ngài đi sai nước cờ rồi. Nàng lại mở lời khiến đại điện càng thêm xôn xao:

- Đa tạ hoàng thượng đã không xem trọng bề ngoài. Nếu đây đã là điều kiện bắt buộc thì Băng Tâm cũng xin thử thách một phen. Chẳng hay nội dung thử thách ra sao?

Cô ta chấp nhận thử thách, tự tin quá không. Chuyến này nhị công chúa ngươi phải thu xếp tư trang trở về rồi.

- Công chúa có thấy cái cây đại thụ trong vườn thượng uyển hay không? Ta sẽ cho người treo chín cái phong bao lên đó. Công chúa sẽ cùng với một người của ta thi xem ai có thể lấy được nhiều phong bao hơn. Nội dung chỉ có thế.Không làm khó công chúa chứ?

A! tưởng rằng sẽ được quyết đấu giữa kim loan đại điện, nay lại vào vườn thượng uyển vạch lá tìm sâu. Khá khen cho hoàng đế nghĩ ra cách này. Nếu tỉ thí võ công e rằng thiên hạ sẽ đồn đại hoàng đế ép nữ nhi yếu đuối. Nay lại bày ra trò tìm kiếm này, bề ngoài thì chỉ là thong dong tìm phong bao, nhưng kì thực cần phải có khinh công thì mới có thể nhanh chóng lấy được.

Chỉ e nàng đây nhìn thấy phong bao rồi nhưng lồm ngồm leo cây cũng đủ chết mệt mà chưa chắc lấy được cái nào. Thấy nàng chỉ mỉm cười một cái, hoàng đế lại càng dương dương tự đắc, nhị công chúa tưởng trò này dễ dàng chính là tự mình tìm đường thua rồi.

-Hoàng thượng đã dụng công nghĩ ra thử thách ưu ái như vậy, Băng Tâm thật cảm kích vô cùng. Vậy xin hỏi ai sẽ là người cùng Băng Tâm tiến hành thử thách?

- Cái này...để xem- Hoàng đế còn chưa biết chọn ra ai thích hợp. Nếu chọn nam nhân chỉ sợ lại nói lấy mạnh hiếp yếu. Còn chọn nữ nhân thì phải là người có khinh công thượng thừa, chắc chắn phải là một trong số các đại nội mật thám. Trong số họ thì nên lấy ai...

- Hoàng thượng- Băng Tâm cất tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của người- Có thể cho Băng Tâm ân huệ được chọn đối thủ hay không?

- À- Không ngờ công chúa đòi chọn đối thủ. Băng Tâm mỉm cười nói tiếp:

-Theo như lời người nói thì hoàng hậu là mẫu nghi thiên hạ, vậy có lẽ võ công của người rất giỏi...

Hoàng đế bỗng toát mồ hôi. Cô ta đòi thi đấu với hoàng hậu ư? Hoàng hậu nào biết tí võ công nào

đâu chứ? Cô ta lồm ngồm leo cây thì hoàng hậu nàng đây cũng chỉ biết đứng dưới cổ vũ thôi. Lúc nãy trót mạnh mồm nghĩ ra quy tắc trời ơi đất hỡi này, giờ thành ra có nguy cơ mất thể diện hoàng tộc. Hoàng hậu cũng rùng mình theo.

- Ừ. Trẫm thấy..._Hoàng đế còn chưa biết nói ra sao. Băng Tâm lại cười thầm trong bụng : Ngài há miệng mắc quai rồi. Nhưng người ta sở sĩ tồn tại được trên đời vì không dồn ép ai đến đường cùng, kẻo tất cả lại thành ra phản tác dụng.

- ...Vậy nên Băng Tâm sẽ cố gắng lấy người làm tấm gương mà học hỏi. Người Băng Tâm muốn so tài là hoàng tử Gia Huy.

Câu nói gây chấn động.Cứ tưởng Băng Tâm công chúa sẽ chọn một nữ nhân chân yếu tay mềm, cô còn có cơ may thắng cuộc. Khi cô đả động đến hoàng hậu, nhiều kẻ đã cười thầm trong bụng khen cô thông minh. Thế mà hỡi ôi, Băng Tâm công chúa lại tự đào mồ chôn mình. Hoàng tử Gia Huy là ai chứ? Võ công của anh ta chỉ sợ trong thiên hạ này không có mấy người so sánh được. Hoàng đế ban đầu mở cờ trong bụng, song bỗng phát sinh nỗi hồ nghi:

- Tại sao lại chọn hoàng tử ? Điều này chẳng phải đối với ngươi bất lợi hay sao?- Sau những phút giây đối đáp vừa qua, hoàng đế cảm thấy nhị công chúa không phải là kẻ hồ đồ như vậy. Chẳng lẽ cảm giác của mình là sai lầm?

- Dạ, chỉ là muốn hoàng tử đích thân mình thua thì sẽ tâm phục khẩu phục.

Nhị công chúa này quả thật quá ngông cuồng. Cô ta dựa vào cái gì mà nghĩ rằng sẽ qua mặt được Gia Huy ta đây. Nghe những lời này Gia Huy quả thật khó mà ngồi yên nữa.

- Vậy thì xin nhị công chúa nương tay cho- Gia Huy đứng dậy, ánh mắt khinh khỉnh nhìn nàng. Cô ta quả là không biết chừa cho mình con đường rút lui trong danh dự.

Băng Tâm chỉ nhún mình kính cẩn. Chọn hoàng tử là một quyết định rất mạo hiểm, nhưng chính vì thế lại rất vui. Trò chơi này là của hai chúng ta, tôi sao có thể để anh ngồi chơi xem kịch được chứ. Cho anh một lần nếm mùi thất bại vậy.

Luật lệ của thử thách là bất chấp mọi phương pháp, miễn sao có thể tìm được phong bao là tốt rồi. Hoàng thượng, hoàng hậu cùng bá quan văn võ đứng cách xa cái cây cổ thụ được chọn làm võ đài thi đấu khoảng 100m, để có khoảng không rộng rãi cho hai bên trổ tài. Phong bao được giấu khá kín đáo trên các tán cây. Hai người bị bịt mắt đưa đến dưới gốc cây để đảm bảo không ai được dịp tìm hiểu tình hình trước đối phương.

Hoàng đế bên ngoài dõng dạc hô vang: BẮT ĐẦU. Cả hai nhanh chóng kéo phăng chiếc khăn bịt mặt xuống, nhanh chóng dõi lên cây kiếm tìm những chiếc phong bao. Tán cây khẽ lay động, thấp thoáng một góc màu đỏ hiển lộ. Gia Huy nhếch môi rồi phóng vút lên ngọn cây, chớp mắt đã nắm trong tay chiếc phong bao đầu tiên. Ai nấy đều trầm trồ thán phục, đúng là khinh công thượng thừa.

Gia Huy liếc mắt sang Băng Tâm, môi hôn vào chiếc phong bao màu đỏ chói, ra chiều thách thức. Nhưng nét mặt của nàng không hề đổi: Trò đó chỉ biểu diễn cho con nít xem thôi.Nàng nhẹ nhàng xoay người, như một làn gió xuyên qua tán cây, chỉ thấy đảo qua đảo lại quanh mấy cành cây lớn, khi trở lại đã có 3 chiếc phong bao trên tay. Nàng xoè ba chiếc phong bao ra thành hình chiếc quạt, phe phe phẩy phẩy.

Thì ra cô nàng biết võ công, mà võ công còn thuộc loại không tệ chút nào. Mình không nên chủ quan khinh địch. Phải tốc chiến tốc thắng thôi. Nghĩ bụng rồi Gia Huy lao vút vào trong tán lá, Băng Tâm cũng lao theo. Trước mắt mọi người giờ chỉ còn trơ lại chỗ đứng của hai người, cứ như tất cả họ đang đứng ngắm cây cổ thụ trong vườn thượng uyển vậy.

Nhưng chỉ một phút sau, cả hai hầu như cùng đáp xuống một lúc, trên tay mỗi người cầm bốn phong bao. Như vậy cả hai ngang tài ngang sức. A! Quả là một bất ngờ. Cứ nghĩ rằng lấy võ thuật ra thử thách sẽ khiến nàng rút lui, ai ngờ chẳng khác nào bảo con gái ăn me, đúng sở trường của nàng rồi.

Hoàng đế chỉ còn biết cầu trời: Cố lên con trai của ta. Cả hai nhìn nhau dò xét. Trong đôi mắt hiện lên ánh nhìn kì quặc, vừa nể phục lại vừa thách thức, có phần tức giận nữa.Rồi cả hai lại phi thân lên lần nữa, bá quan văn võ lại tiếp tục ngắm không khí.

Trong tán cây, cả hai ráo riết tìm chiếc phong bao cuối. Quả thực cái này giấu kĩ quá, tìm hoài vẫn chưa ra. Hai người dùng khinh công đứng thăng bằng trên hai tán cây cạnh nhau, quan sát, rồi hầu như cùng một lượt phi lên hốc cây nơi có một đôi chim làm tổ. Dưới chiếc tổ rơm của chúng lấp ló góc một chiếc phong bao.

Gia Huy có phần nhỉnh hơn chút đỉnh, đã sắp vươn đến chiếc phong bao cuối rồi. Làm sao giờ Băng Tâm? Lẽ nào trò chơi kết thúc ở đây. Thấy Băng Tâm cố rướn người ra mà vẫn không sao theo kịp mình, Gia Huy thích chí nói vọng lại : Nhị công chúa, tại hạ thất lễ. Nhưng nụ cười thoải mái còn chưa kịp nở hết trên đôi môi của Gia Huy thì đã phải dang dở vì một đôi môi mềm bỗng đâu áp vào.

Cái động chạm bất ngờ trên không trung khiến Gia Huy mất phương hướng trong 0,01 giây, thế nhưng cũng đủ làm thay đổi mọi chuyện. Ban đầu chàng cảm thấy một cái gì ngọt ngào không thể tả tràn vào xâm chiếm đôi môi mình, sau đó lại có một cái gì đó đẩy nhẹ vào vai, khi định thần lại thì Băng Tâm với chiếc phong bao thứ năm đã từ từ đáp xuống đất.

Thì ra nàng trong khi bất lực đã nghĩ ra diệu kế, hôn chàng để chàng bất ngờ, sau đó lấy vai chàng làm chỗ dựa lấy đà phóng đi để lấy chiếc phong bao. Gia Huy cũng đáp xuống theo, tự nhiên thấy trong người nóng bừng, chỉ biết lắp bắp nhìn cái tay phe phẩy năm chiếc phong bao của cô nàng: Cô, cô...thủ đoạn bỉ ổi. Mọi người ai nấy đều mắt tròn mắt dẹt.

Hoàng tử Gia Huy của họ đã thua rồi. Băng Tâm mặt thản nhiên như không: Chả phải đã nói dùng mọi thủ đoạn miễn sao đạt được mục đích hay sao? Giờ ta đã thắng rồi. Hoàng tử ngài nên công nhận ta đi thôi.

Trò chơi đã kết thúc,tự hoàng tử là người thua cuộc, hoàng đế ngài còn có thể nói gì? Thôi thì đành chấp nhận vậy. Cũng còn có cái an ủi là trừ khuôn mặt ra thì cô ta cái gì cũng không chê được. Thấy hoàng tử đứng chôn chân tại chỗ không nói nên lời, ai cũng tự nhủ để cho chàng có thời gian riêng gặm nhấm nỗi thất bại nên lẳng lặng rút lui.

Băng Tâm là người đi sau cùng, thấy bộ dạng đó của chàng thì không nhịn nổi khẽ nhếch môi cười rồi cũng bỏ đi. Gia Huy nhìn vào đôi môi cong cong nhếch lên, bất giác lấy tay chạm lên môi mình, khuôn mặt dần chuyển sang màu đỏ. Hôn...hôn là thế ư? Nó ngọt ngào quá.

Thật buồn cười thay cho hoàng tử ngài đây, giang hồ nổi tiếng phong lưu đa tình nhưng chưa hề biết đến hôn là gì. Người ta chẳng bảo nụ hôn là biểu thị cho tình yêu đấy ư? Mà chàng đã bao giờ yêu đâu. Trước giờ quan hệ với các cô gái khác không phải xuất phát từ tình cảm, thế nên căn bản không cần đến nụ hôn. Thế mà hôm nay chàng đã được nếm trải rồi, và không phải cùng với ai khác mà lại là bị nữ tiểu quỷ kia cưỡng hôn. Xấu hổ quá đâm ra tức giận. Tử Băng Tâm, cô hãy đợi đấy.



Đã sửa bởi Askim lúc 18.01.2015, 01:21.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 17.01.2015, 21:29
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7507 lần
Điểm: 10.26
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Công chúa lưu manh - Warkillyou - Điểm: 10
Chương 2 - Tiểu sư muội

Tuy rằng hai bên đã hứa hôn, nhưng hiện tại hôn lễ vẫn chưa diễn ra, Băng Tâm vẫn chỉ là hoàng phi tương lai. Nơi ở của nàng tại Thiên quốc là cung Đông Tuyết- một cung điện nhỏ ở ngay gần Thiên Cửu điện mà Gia Huy ở. Người hầu kẻ hạ tại đây đều là người do Băng Tâm mang đến. Vượt qua thử thách xong, nàng ngay lập tức trở về Đông Tuyết cung. Ngọc Hàm là nha đầu trung thành nhất của Băng Tâm đã đứng đợi nàng ở ngoài cửa cung. Thấy chủ nhân trở về vội vàng đến dìu nàng:

- Công chúa, người đã vất vả rồi. Mọi chuyện thế nào? Kể cho nô tì nghe với. Nô tì hồi hộp quá , ở nhà mà cứ đứng ngồi không yên.

Băng Tâm đi qua cổng, nhìn trước ngó sau rồi ra lệnh cho người ngay lập tức đóng của cung lại, xong cúi xuống tháo đôi hài hoa lẳng luôn bên cạnh đài phun nước trong hoa viên, hai tay xách đuôi váy áo dài tha thướt lên khỏi mặt đất, hai chân trần trắng nõn tiến vào trong nhà, rồi thả người rơi tự do nằm trên giường lớn. Lúc này nàng mới thở hồng hộc mà rằng:

- Quỷ sứ, nếu như ta không phải vì giữ thể diện cho Tử quốc thì ta thề sẽ chẳng bao giờ khoác lên mình bộ quần áo rườm rà đến như vậy. Cả cái đôi hài chết tiệt đó nữa, đi vào chẳng khác nào như đang làm xiếc thăng bằng trên dây.

Ngọc Hàm nhanh nhẹn lấy nước cho nàng uống. Nàng uống liền một hơi cạn sạch. Rồi Ngọc Hàm lại lấy ra một bộ đồ màu trắng cho Băng Tâm thay. Trút bỏ trên người bộ y phục nặng nề xong, nàng đến ngồi trước gương, vén tóc mái che vết sẹo khủng khiếp lên ngắm nghía. Nhìn khuôn mặt biến dạng trong gương, nàng lại không nhịn được cười:

- Ngọc Hàm, ngươi không được nhìn thấy bộ dạng thất kinh của văn võ bá quan đâu. Không ai ngờ rằng hoàng phi tương lai lại là một nữ quỷ. Nhất là tên hoàng tử đó, mặt hắn méo sẹo thật đáng coi.

Ngọc Hàm cũng cười thích thú. Cô đến trước mặt công chúa, tay nhẹ nhàng đặt trên vết sẹo lớn, rồi trên đó từ từ bóc ra từng mảng sần sùi. Vết sẹo bong tới đâu, làn da trắng mịn như trăng mùa thu hiện ra đến đó. Chớp mắt vết sẹo hoàn toàn biến mất, hiện ra khuôn mặt của một giai nhân tuyệt sắc. Đôi mắt đen thăm thẳm long lanh như chứa đựng cả vũ trụ trong đó. Hàng mi dài cong vút chớp động. Cánh múi thẳng nhỏ nhắn xinh xinh cân đối hoàn hảo với đôi môi đang cười như đoá hoa sen mùa hạ. Ngọc Hàm bất giác thở dài :

- Người đích thực là thiên hạ đệ nhất mĩ nhân. Cớ sao phải làm cho mình trở thành xấu xí như vậy chứ?

Băng Tâm xoay người lại nhìn mình trong gương:

- Như vậy trò chơi sẽ càng trở nên thú vị.

Tử quốc vương có hai cô con gái. Đại công chúa xinh đẹp dịu dàng, tính tình hồn nhiên trong sáng. Cầm kì thi hoạ của nàng phải nói là đáng ngưỡng mộ. Nàng như ánh mặt trời chiếu rọi hoàng cung Tử quốc. Khi ở gần nàng người ta cảm thấy như mùa xuân đang về lãng đãng đâu đây.

Còn nhị công chúa thì đẹp một cách ma mị. Vẻ đẹp hút hồn người, khiến người ta cảm thấy nhức nhối vì không được sở hữu nó trong tay. Nàng như bóng đêm ám ảnh con người, đáng sợ đấy nhưng ai cũng muốn khám phá bí ẩn của nó. Một người như vậy chính là hồng nhan hoạ thuỷ.

Sự xuất hiện của nàng báo trước điềm chẳng lành. Tử quốc vương vì muốn che giấu vẻ đẹp đó của con gái nên chỉ để cho nàng ở trong Lưu Tinh cung, không tiếp xúc với bên ngoài. Đến năm nàng lên tám, có một nhân sĩ giang hồ bỗng dưng tìm đến hoàng cung, nhận nàng làm đệ tử và đưa nàng đi cùng lão, nói rằng chỉ có cách đó mới giải trừ được tai kiếp.

Tử quốc vương mặc dù rất thương con nhưng cũng đành để con đi, hơn là để nàng mãi lùi lũi trong cung cấm. Chuyện nàng đi là hoàn toàn bí mật, chỉ có đức vua, hoàng hậu và đại công chúa ba người biết. Đi cùng sư phụ bôn ba giang hồ nhiều năm, chợt đến một hôm lão sư phụ bảo nàng hồi quốc.

Thì ra đại công chúa sắp kết hôn. Đây là một cuộc hôn nhân chính trị, chắc chắn hơn phân nửa rằng khó có thể đạt được hạnh phúc. Hơn nữa Tử quốc là mang tiếng cầu thân, địa vị nàng nơi Thiên quốc sẽ không được đề cao cho lắm. Nghinh Hương vốn chỉ ở trong cung cấm, được nâng niu như trứng mỏng, nay phải lao vào một cuộc hôn nhân như vậy, khẳng định tương lai sẽ mờ mịt. Thương chị, lại không thể xoá bỏ hôn nhân, Băng Tâm quyết định sẽ đi làm dâu thay chị.

Dù sao thì cô cũng nhiều năm trên giang hồ, bản lĩnh cũng không ít ( đọc rồi sẽ biết), có thể đối diện với những chuyện thị phi. Vua cha thấy đây là kế sách trọn vẹn nhất, đành chấp nhận. Khi thông báo cho Thiên quốc biết tin này, họ liền cho đại nội mật thám sang dò la tin tức, rồi cho người tung tin đồn khắp kinh thành, lại còn sai sứ giả sang bảo nàng suy nghĩ lại chuyện hôn nhân.

Băng Tâm lửa giận bừng bừng. Ban đầu nàng cũng định sẽ từ chối kết hôn, nhưng cuộc hôn nhân này là vô cùng cần thiết cho việc thắt chặt bang giao hai nước. Hơn nữa, nếu từ hôn thì quả thật dễ dàng cho tên hoàng tử đó quá. Hắn là ai mà dám chưa gặp mặt đã từ chối nàng, lại còn bày ra trăm mưu ngàn kế để xoá bỏ hôn ước? Đã vậy thì hắn càng chối bỏ nàng càng bám theo, cho hắn chết ngạt mới thôi.

Nhưng nếu để cho hắn tự nhiên có được người vợ xinh đẹp tuyệt trần thế này thì chả còn gì thú vị. Bởi vậy nàng đã cho thêm vào trên mặt mình một vết sẹo. Ha ha, hoàng tử kiêu ngạo, ngươi không muốn lấy vợ nhưng vẫn phải lấy, hơn nữa còn là một ngưòi vợ xấu xí như ma quỷ, thử xem ngươi có tức chết hay không?

Nghĩ đến đây nàng lại tủm tỉm cười. Bỗng đâu một giọng nói vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ:

- Giỏi thay cho công chúa Băng Tâm, dám cải trang ma quỷ hù doạ bá quan văn võ.

Nàng ngay lập tức quay người lại. Người vừa lên tiếng đứng sau tấm bình phong, nhanh chóng bước ra ngoài. Đó là một nam tử đẹp đến mê người, với Băng Tâm giống nhau, như hoàng tử bước ra từ ma giới. Cái nhìn từ đôi mắt tà mị đặc biệt quyến rũ, khiến người ta không thể dứt ra một khi đã chót chạm vào. Đôi môi cương nghị nở nụ cười mật ngọt chết ruồi. Vóc người cao lớn. Khí thế toả ra áp đảo người khác. Chàng dựa vào cột nhà, đứng đó khoanh hai tay trước ngực rất bình thản. Băng Tâm thấy người này liền nở nụ cười khuynh thành:

- Bí mật bị tiết lộ mất rồi. Một khi đã phát hiện ra thì ngươi định xử lý thế nào? Sẽ mang đi tuyên truyền khắp mọi nơi chứ?

Nam tử nhìn nàng nháy mắt tinh nghịch:

- Còn phải xem mĩ nhân thái độ ra sao đã.

Nàng chậm chạp tiến về phía chàng, đầu cúi cúi xuống như đếm bước chân, có vẻ đang suy nghĩ. Khi đến gần sát chàng, bất chợt ngẩng đầu lên, mặt đối mặt chỉ gần trong gang tấc. Nàng một tay đặt lên vai chàng, một tay chạm vào khuôn mặt tuấn mĩ, ra chiều lả lơi. Khuôn mặt chàng trai vẫn như tảng băng lạnh, không một biểu lộ. Nàng tiếp tục nhìn sâu vào mắt chàng, tay nhẹ nhàng chạm vào đôi môi chàng hơi hé mở, rồi tiến lại gần sát tai chàng thì thào:

- Ta đành dùng mĩ nhân kế vậy...

Đến lúc này chàng trai không thể tỏ ra lạnh lùng hơn được nữa, khi tim chàng đã bắt đầu đánh trống hội. Chàng lập tức lấy tay đẩy nàng ra, cười xoà:

- Ta thua rồi, tiểu sư muội. Xin muội đừng bày trò quyến rũ ta. Ta sợ không địch lại muội rồi.

Lúc này nàng cũng bật cười khanh khách, nhào đến bên cạnh chàng kiễng chân rồi khoác tay qua vai chàng, như hai người nam tử:

- Huynh sớm nhận thua có phải làm cho ta đỡ mất công hay không. Mà kể cũng lạ, trên đời này chỉ có mỗi huynh là có thể khước từ vẻ đẹp của ta thôi đó. Huynh cứ làm như vậy khiến cho lòng tự trọng của ta bị tổn thương nặng nề.

Nàng bỏ tay ra khỏi vai chàng, xìu mặt, đến bên ghế ngồi. Nam tử này không ai khác chính là Lâm Phong- đại sư ca của Băng Tâm, cùng với Băng Tâm và một người nữa là những đệ tử duy nhất của Bạch Cư lão quái. Lâm Phong cũng nhanh nhảu đến bên ghế ngồi, trêu trọc:

- Nếu ta bị quyễn rũ bởi muội thì muội có gả cho ta hay không?

- Huynh lại nằm mơ giữa ban ngày hay sao? Có quỷ mới đồng ý làm vợ một tên phong lưu như huynh. Mà số ta sao lại khổ như vậy, toàn gặp phải mấy tên hào hoa đa tình là sao?

Băng Tâm phụng phịu.

- Mà đại ca, nói cho ta nghe sao huynh lại ở đây? Không phải đang theo sư phụ đó sao?

Ngọc Hàm đã rót cho Lâm Phong một tách trà. Đưa tách trà thơm lên môi, chàng nhấp một ngụm để cảm thấy cái vị tao nhã của nó hoà tan trong miệng, song mới trả lời:

- Muội về nhà, ta cũng về nhà thôi. Ta thực ra là con trai của tể tướng Thiên quốc đương triều.

Băng Tâm há miệng sửng sốt.

- Thì ra bấy lâu nay huynh giấu muội. Vậy mà muội cái gì cũng kể hết cho huynh nghe. Thật bất công.

- Thật vậy sao? Thế nói cho huynh nghe tại sao muội lại ở đây? Không phải muội về dự đám cưới của tỷ tỷ sao? Thế nào mà thành ra muội xuất giá vậy?

- Chuyện nói ra thì dài dòng, nói chung là muội chấp nhận đi thay thế tỷ ấy. Thân là công chúa một nước, muội cũng đã sớm chuẩn bị sẵn tư tưởng trở thành một con cờ chính trị.

Băng Tâm cũng nhấp một ngụm trà, khuôn mặt bình thản lạ lùng. Lâm Phong nhìn thái độ của sư muội thì hồ nghi:

- Đi làm dâu đột ngột vậy mà muội có vẻ bình tâm quá nhỉ? Hay là...

- Hay là gì chứ? Muội có gì phải lo lắng. Chẳng phải bây giờ có huynh, con trai tể tướng đương triều bên cạnh giúp đỡ muội hay sao?

- Không đúng, sự xuất hiện của ta là ngoài dự liệu của muội. Nhìn muội thế kia hẳn là đã nghĩ ra nhiều trò hay. Tiểu sư muội của ta xưa nay có bao giờ chịu yên phận đâu.

Băng Tâm cười ruồi:

- Quả là không có gì có thể qua mắt đại ca. Đúng là cũng có một số trò vui.

Lâm Phong nhẹ nhàng gõ đầu nàng một cái:

- Quỷ sứ, trò vui giống như cái vết sẹo to đùng hôm nay ấy hả? Muội làm cho mọi người suýt chết ngất khi nhìn cái mặt hoàng phi tương lai đấy. Và còn lúc tỉ thí khinh công nữa, muội làm thế nào thắng được hoàng tử. Ta biết võ công của Gia Huy khẳng định không tồi.

- Quả thật không tồi chút nào. Võ công của hắn hơn muội một bậc. Nhưng muội là đệ nhất lưu manh cơ mà. Không so được võ công thì phải dùng thủ đoạn chứ.

Nghĩ đến nụ hôn hôm nay với Gia Huy, rồi cái bộ mặt ngơ ngác kiêm tức giận của hắn khiến nàng bất giác mỉm cười.

- Muội có vẻ tự hào quá nhỉ- Lâm Phong lườm nàng một cái. Băng Tâm cười hì hì, bước đến khoác tay Lâm Phong:

- Đại ca, võ công của huynh cũng thật thần sầu, huynh đến đây bao lâu mà muội không hề hay biết gì. Có huynh ở đây thật tốt quá, huynh sẽ đưa muội đi thăm thú mọi nơi chứ?

Cái ý định đi thăm thú của nàng khẳng định là đi lén lút bằng cách vượt tường rồi. Nhìn cái kiểu nịnh bợ của nàng, Lâm Phong đành cười bất lực. Trước giờ chàng không bao giờ từ chối một yêu cầu nào của nàng. Sợ rằng trên thế gian này không một ai có thể khiến chàng mềm yếu như thế.

Dời Đông Tuyết cung, Lâm phong trở về phủ tể tướng. Lâm Phong là con trai độc nhất của tể tướng, là niềm tự hào của ông ta. So với hoàng tử Gia Huy thì Lâm Phong chỉ kém chàng ở mỗi cái địa vị hoàng tử, còn lại tất cả mọi mặt đều ngang ngửa nhau ,kể cả vấn đề phong lưu đa tình. Lâm Phong theo Bạch Cư lão quái từ năm lên sáu.

Không như Băng Tâm ở suốt bên sư phụ, Lâm Phong cứ cách một tháng lại lên núi theo học võ công, còn lại thì trở về Thiên quốc dùi mài kinh sử. Đến năm lên mười thì Băng Tâm theo sư phụ học võ. Cô bé có dung mạo bất phàm đã ngay lập tức hút hồn cậu nhóc. Hai đứa trẻ rất thân thiết với nhau.

Từ đó chàng cũng ít khi trở về Thiên quốc mà đi theo sư phụ cùng Băng Tâm phiêu bạt khắp chốn bởi vì không muốn một giây một phút nào dời xa nàng. Có tình ý với nàng, mà còn qua bao nhiêu năm nên rất là sâu đậm, ấy vậy mà nàng lại chẳng hề nhận ra, chỉ coi chàng là đại sư huynh.

Lời chân tình vì vậy chẳng thể nào nói ra, sợ rằng sẽ đánh mất những ngày tháng tươi đẹp đã có. Rồi khi lớn lên, tình cảm của chàng nhiều khi khó lòng mà kiềm chế được. Bạch Cư lão quái con mắt tinh tường đã nhận ra tình cảm của đệ tử. Lâm Phong đâm ra hoang mang, không muốn ai phát hiện ra tình cảm đã cố chôn chặt này, thế nên chàng chỉ còn có một giải pháp: trở thành một kẻ đào hoa.

Diện mạo với tài năng như chàng, không muốn thì thôi chứ một khi đã muốn thì ong bướm vo ve bên chàng suốt ngày. Sư phụ thấy thế cũng dần dần không để ý chàng nữa. Còn nàng thì phụng phịu trách chàng suốt ngày chỉ mải mê với các mĩ nhân, không chơi đùa cùng tiểu sư muội nàng.

Nàng luôn mồm bảo rằng chỉ có chàng là không bị nàng quyễn rũ, thực ra nàng đâu biết chàng mới là người bị nàng quyễn rũ nhiều nhất, đến độ thay đổi hẳn tính tình. Chàng có thể đánh mất chính mình nhưng không thể đánh mất nàng.

Hôm nay trở về Thiên quốc tham dự buổi ra mắt của công chúa Tử quốc, chàng chết lặng khi thấy cô dâu chính là nàng. Trái tim như vỡ ra thành trăm ngàn mảnh. Nhưng khi thấy vết sẹo to đùng trên khuôn mặt của nàng, chàng đã phát hiện ngay ra vấn đề: nàng có lẽ không muốn làm dâu Thiên quốc. Nhưng tại sao đùng một cái nàng lại biến thành cô dâu? Đang đau đầu suy nghĩ vấn đề này thì chàng được thông báo có khách quý tới thăm: hoàng tử Gia Huy.

Lâm Phong niềm nở ra tiền sảnh đón Gia Huy. Hai người gặp lại nhau thì tay bắt mặt mừng. Lâm Phong hơn Gia Huy một tuổi. Ở tại Thiên quốc, hai người là bạn thân nhất của nhau. Gia Huy hồ hởi:

- Nghe tin huynh trở về, ta rất vui mừng, vội vàng đến đây thăm huynh ngay.

Lâm Phong giữ lễ quân thần:

- Đáng nhẽ thần phải đến vấn an hoàng tử chứ. Nhưng đang vì bận một số việc nên đã chậm trễ mất rồi.

- Huynh đừng khách sáo như vậy. Chúng ta như anh em mà, đừng gọi ta là hoàng tử này hoàng tử nọ, như vậy ta sẽ không vui đâu.

Lâm Phong mỉm cười, hoàng tử trước giờ vẫn là huynh đệ tốt nhất của chàng, chỉ đến ngày hôm nay thì đã có một chút thay đổi, khi tự dưng chàng trở thành vị hôn phu của Băng Tâm. Băng Tâm khẳng định không có tình cảm với hoàng tử, còn hoàng tử thì có cảm giác gì với nàng không? Lâm Phong rất tò mò.

- Đệ có coi ta là sư huynh tốt hay không? Chuẩn bị lấy vợ cũng không nói cho ta biết. Nếu ta không về đúng lúc thì sợ rằng khi gặp lại đã có người gọi ta là cháu rồi.

Gia Huy nghe Lâm Phong trách mắng thì thở dài ảo não:

- Hỷ sự thì đâu có quên huynh. Chuyện hôn nhân này đệ một lòng chẳng muốn. Nhưng đệ không phải chuyện gì cũng có thể làm theo ý mình. Làm một hoàng tử khổ thể đấy. Đâu có như huynh, muốn lấy ai thì có thể lấy người ấy.

- Như vậy là đệ không thích nhị công chúa Tử quốc sao?

Gia Huy giãy nảy:

- Huynh nghĩ sao mà lại cho rằng ta có thể thích cô ta. Một người như cô ta thật là...

- Vì cô ta có gương mặt xấu xí ư?

- Hừm, đương nhiên một người hoàn hảo như ta mà phải sánh đôi với một cô nàng giống quỷ như vậy quả thật là quá thiệt thòi. Tuy nhiên mĩ nhân bên cạnh ta cũng nhiều, khuôn mặt xinh đẹp nào có thể thoát khỏi tay ta? Bộ mặt xấu xí của cô ta cũng chẳng phải là vấn đề gì lớn. Nhưng điều ta không bằng lòng nhất chính là việc cô ta cứ cố bám dính lấy ta. Cuộc hôn nhân để giữ những thoả thuận chính trị, ta khẳng định không muốn.

A! Thì ra Gia Huy khó chịu không phải ở gương mặt xấu xí của nàng, mà là ở chỗ đây là cuộc hôn nhân ép buộc. Gia Huy tiếp lời:

- Đó là những khó chịu khi chưa gặp mặt cô ta. Còn khi gặp mặt rồi ta lại càng thấy không ưa. Cô ta thủ đoạn bỉ ổi.

Nghĩ đến nụ hôn bất ngờ đó, Gia Huy lại mặt đỏ bừng bừng. Lâm Phong rất tò mò gặng hỏi:

- Công chúa đó xem chừng võ công rất xuất chúng, có thể đánh bại cả đệ.

- Cũng không phải tầm thường nhưng nếu không giở thủ đoạn thì cô ta có thể thắng được đệ sao? Trong khi tỉ thí cô ta đã...

Lời nói ra đến đầu môi rồi phải ngừng lại. Không thể để cho ai biết chuyện đáng xấu hổ này. Thấy khuôn mặt tò mò của Lâm Phong, Gia Huy đành ậm ừ lảng sang chuyện khác:

- Thì cũng có một số việc xảy ra. Thôi bỏ qua, ta đến đây cũng là muốn nhờ huynh nghĩ cách dùm ta xem làm sao trị được cô ta?

- Trị cô ta? Như vậy là đệ vẫn muốn giữ cô ta lại bên mình? Cô ta phiền phức như vậy sao không nghĩ cách tống khứ đi cho rồi?

- Chuyện đó dễ dàng sao? Cô ta trước sau rất kiên quyết giữ cuộc hôn nhân này. Với cả sau chuyện ngày hôm nay, nếu không trả đũa được cô ta thì đệ thật sự ăn không ngon ngủ không yên đó.

Chuyện ngày hôm nay là chuyện gì mà hai người họ cứ thần thần bí bí. Nhưng nhìn qua thái độ của Gia Huy như vậy Lâm Phong có thể chắc chắn Gia Huy đã bị Băng Tâm thu hút rồi. Một người như Băng Tâm có muốn không yêu nàng cũng khó lắm. Đây là một điều hoàn toàn không hay. Chàng phải tìm cách ngăn chặn tình cảm này khi nó mới bắt đầu có mầm mống:

- Nếu huynh có cách khiến cô ta chịu chia tay đệ thì sao?

- Cách gì vậy? Nhanh nói cho ta biết đi?- Gia Huy mắt sáng rỡ.

Lâm Phong mỉm cười ý nhị:

- Huynh có thể vì đệ mà hi sinh, đi quyến rũ cô ta. Cô ta thích huynh rồi có khả năng sẽ muốn từ bỏ cuộc hôn nhân này.

- Thế có thiệt thòi cho huynh lắm hay không? Hôm nay huynh cũng nhìn thấy cô ta rồi, khuôn mặt đó thật đáng sợ.

- Biết làm sao. Ai bảo huynh là huynh tốt của đệ chứ.

Gia Huy vẫn còn chần chừ:

- Nhưng mà cô nàng này sợ rằng không dễ lừa đâu. Cô ta thủ đoạn lắm đó.

- Đệ đã từng thấy Lâm Phong này muốn quyến rũ ai mà không được chưa? Ta đây nói đến chuyện đào hoa khẳng định không hề thua kém ai.

Gia Huy cười gian:

- ừ đúng. Là huynh tốt. Vậy chuyện này giao cho huynh vậy. Nếu huynh có thể khiến cô ta thay đổi ý định, đệ cả đời này cảm tạ huynh đó.

Chỉ sợ sau này đệ sẽ oán hận ta thôi. Xin lỗi, cái gì ta cũng có thể nhường cho đệ, duy nhất cô ấy là không thể. Có trách là trách hôm nay đệ đã giao cô ấy cho ta. Mai này đừng mong ta trả lại. Lâm Phong thầm nghĩ.

- Nhưng đệ cũng phải phối hợp với ta một chút, vở kịch sẽ nhanh chóng hạ màn hơn.

- Phối hợp như thế nào?

- Đệ đừng bao giờ đối xử tốt với cô ta, lâu dần cô ta sẽ nản lòng. Trong khi có ta luôn bên cạnh an ủi, cô ta muốn không động tâm cũng khó.

- Ha ha, tưởng chuyện gì chứ điều ấy huynh không cần phải nhắc. Đệ còn chưa nghĩ ra cách chơi khăm cô ta thì thôi, hơi đâu mà đối xử tốt cơ chứ.

Lâm Phong trau mày suy nghĩ một lát, rồi rót vào tai Gia Huy một thông tin:

- Ta nói cho đệ nghe điều này. Ta tình cờ có được thông tin công chúa này không hề giỏi nữ công gia chánh. Bắt cô ta làm công việc của một nữ nhân, quả thực như hành hạ tra tấn vậy.

Gia Huy nghe xong hai phút sau thì nảy ra một ý tưởng, nháy mắt với Lâm Phong rồi cáo từ đi về hoàng cung, không hề lưu ý xem vì sao Lâm Phong lại có được thông tin này?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.01.2015, 21:48
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7507 lần
Điểm: 10.26
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Công chúa lưu manh - Warkillyou - Điểm: 10
Chương 3 - Dạ yến

Băng Tâm phẫn uất không biết để đâu cho hết. Vốn biết rằng hắn ta sẽ không chịu để yên cho trò gian manh của mình, nhưng không ngờ hắn lại trả đũa nàng bằng việc bày ra trò tổ chức dạ yến.

Tổ chức một buổi dạ tiệc ở cung đình cũng là chuyện bình thường, nhưng nó sẽ trở nên không bình thường tí nào nếu như hắn bắt nàng là người chủ trì buổi tiệc. Một bữa tiệc hoàng gia, điều đó đồng nghĩa với bao nhiêu là thứ rắc rối.

Khâu chuẩn bị đã là một thử thách đối với người nhiều năm sống xa cung đình như nàng: từ lên thực đơn, bày biện trang trí đến việc chọn loại hoa nào để khơi gợi nhã hứng trong đêm trăng thanh gió mát...Lại còn phải nghĩ ra các vế đối để văn võ bá quan đối đáp, rồi còn ca múa, rồi còn nghĩ đề tài cho mọi người ngâm thơ... đủ các thú chơi tao nhã mà nàng nghe xong đã đau cả đầu.

Tên độc ác đấy lại còn không cho phép người ở Thiên quốc giúp đỡ nàng. Trên đai điện, nhìn cái bản mặt mỉa mai của hắn khi nói rằng muốn thưởng thức tài năng của hoàng phi tương lai, nói rằng một người tài hoa như nàng chắc chắn sẽ không gặp khó khăn gì khi một mình đứng ra tổ chức một buổi yến tiệc, rồi còn nói cái gì mà muốn thưởng thức văn hoá của Tử quốc.

Nàng hận không được thẳng chân cho hắn một đạp.Hắn muốn làm bẽ mặt nàng đây mà. Băng Tâm đối với vấn đề chính trị khẳng định nhìn xa trông rộng, thế nên trên đại điện đối đáp trơn tru, khiến cho mọi người ai cũng nghĩ cô là một tài năng xuất chúng. Và vì có óc bao quát vấn đề nên cô cũng là một kì thủ đáng ngưỡng mộ. Nước cờ thiên biến vạn hoá khiến người ta như lạc vào mê hồn trận.

Nhưng ngoài kì ra thì nàng cầm, thi, hoạ ba thứ đó đều mù tịt. Lễ nghi cung đình trước phải làm gì sau phải làm gì nàng cũng không rõ. Nàng không thể từ chối nhận việc này, bởi vì đây chẳng phải là công việc của người làm chủ hậu cung tương lai sao? Còn nếu như nhận rồi mà làm không tốt thì thật xấu mặt Tử quốc.

Lâm Phong cũng không thường tham gia các bữa tiệc hoàng gia nên hiểu biết không hơn nàng là bao. Ngọc Hàm thì xưa nay khi hoàng thất Tử quốc tổ chức tiệc tùng thường chỉ ở sau lo chuyện bếp núc, thế nên cũng chẳng giúp gì được cho Băng Tâm. Thời hạn cho nàng tổ chức tiệc là mười ngày.

Thôi thì cũng kệ, nàng thu thập ý kiến của mọi người, rồi chạy long sòng sọc lên kiếm thứ này, trang trí cái kia, rồi lại tháo ra, rồi lại sửa lại...mà đến ngày thứ tám vẫn chẳng đâu vào với đâu (không chuyên nghiệp nó thế). Trước giờ bôn ba giang hồ, nhiều lúc ăn gió nằm sương nhưng chưa bao giờ trông nàng thảm hại đến thế. Đúng là chết vì lễ nghi. Đã mệt thì chớ, ngày nào cũng đụng phải cái bản mặt nhơn nhơn đáng ghét của tên hoàng tử kiêu ngạo.

Hắn không có việc gì làm hay sao mà ngày nào cũng đến nơi tổ chức bữa tiệc xem nàng chạy vạy khắp nơi. Nhìn nàng bế tắc như vậy có lẽ trong lòng hắn khoái chí lắm. Mà hắn chẳng đến một mình thì thôi, lại còn dẫn theo bao nhiêu mĩ nữ, con của các quan lại trong triều.

Các nàng vây quanh hắn, đút hoa quả cho hắn, phe phẩy quạt cho hắn, thi thoảng lại nhìn Băng Tâm bình phẩm một vài câu gì đó rồi cười rộ lên. Khi người của Tử quốc thấy ngứa mắt lên tiếng thì các nàng lấy cớ là theo hoàng tử vào ngắm hoàng phi tương lai làm việc để học hỏi kinh nghiệm.

Nàng đành nuốt cục tức to đùng xuống cổ. Coi tất cả như lũ ruồi muỗi vo ve. Thế nhưng đến ngày thứ tám này thì nàng đã không thể chịu được. Nàng gạt bình hoa trà đang cắm một cách xiên xẹo sang một bên, tiến đến trước mặt Gia Huy:

- Mục thị nhiều ngày như vậy, không biết Hoàng tử có điều gì chỉ dạy hay không?

Gia Huy nở nụ cười ngọt ngào đến khó ưa:

- Đâu dám chỉ dạy công chúa điều gì. Nhìn công chúa mấy ngày nay chạy đôn chạy đáo như vậy, quả thực ta rất khâm phục. Buổi tiệc này được công chúa đích thân lo liệu chắc chắn là rất đáng chờ đợi.

Một tiểu thư vận áo màu đỏ chói, mắt sóng sánh đưa tình, đưa tay ngà lên che đôi môi cũng đỏ mọng tiệp với màu áo , cười cười:

- Nhị công chúa, Hoàng tử Gia Huy thưòng nói với chúng tôi, công chúa là một người xuất sắc. Chắc chắn buổi tiệc do công chúa chủ trì sẽ đem đến những cái mới lạ của Tử quốc. Chúng tôi chờ đợi nhiều như vậy, xin công chúa đừng làm chúng tôi thất vọng.

Cô ta nói rồi nhìn Băng Tâm từ đầu đến chân, che mặt cười rúc rích. Cô ta mỉa mai nàng. Nhìn một hoàng phi tương lai mà lấm lem từ đầu đến chân, chạy đôn chạy đáo chả khác nào một a hoàn, thử hỏi còn chưa phải là một cái mới lạ hay sao? Băng Tâm nén giận, mặt vẫn tươi cười:

- Tử quốc chúng tôi cái gì cũng kém xa Thiên quốc. Nếu nói đến độc đáo văn hoá thì phải là Thiên quốc quý vị đây. Giả như tiểu thư này, ngày bình thường mà trang điểm thật đẹp, áo đỏ môi hồng như sắp sửa vu quy. Nhưng...e rằng ngày đó sợ còn lâu mới đến.

Vị cô nương này quả thật tuổi tác có hơi cao, thấy Băng Tâm chê mình ế thì mặt tím bầm lại, không cười nữa.

Một cô nương khác áo xanh ngọc thuần khiết, nét mặt hồn nhiên lí lắc, cất tiếng phá vỡ không khí im lặng:

- Ta nghe nói Tử quốc có trò vui gì mà gọi là lễ hội kén phu đó. Ở đó các cô gái lựa chọn chàng trai của mình, rồi cùng nhảy múa ca hát. Xem ra các cô gái của Tử quốc thật là mạnh bạo ghê, lại còn có nghệ thuật quyến rũ nam nhân nữa chứ, đã bám theo chàng trai nào là kiên quyết theo tới cùng đó nha.

Gia Huy cười khẩy. Băng Tâm biết cô nàng mỉa mai mình là bám theo Gia Huy không chịu buông. Nhưng cô ta tuổi gì mà đòi mỉa mai nàng cơ chứ? Băng Tâm chẳng những không tỏ thái độ mà còn cười gian, im lặng ngắm nghía cô nàng làm cô nàng cũng chột dạ, lẽ nào mình có nhọ trên mặt? Thình lình Băng Tâm đưa tay khẽ nâng cằm tiểu thư nọ lên, chép chép miệng:

- Tiểu thư đây muôn phần xinh đẹp. Trông Tiểu thư lanh lợi như này, khẳng định là học cái nghệ thuật quyến rũ đó rất nhanh. Nếu tiểu thư đã có nhã hứng như vậy thì ta có thể dạy tiểu thư. Nhưng chỉ xin tiểu thư đừng áp dụng nghệ thuật đó với phu quân của ta. Kẻo một hoàng phi xấu xí như ta lại phải mang tủi hổ vì nuôi ong tay áo.

Nhìn bộ dạng Băng Tâm chẳng khác nào tú bà đang xem xét mồi chài kĩ nữ. Gia Huy không nhịn được cũng phải phì cười, nhị công chúa này quả là mồm mép chua ngoa. Thấy kẻ đáng ghét cười trước mặt mình, Băng Tâm mặt nóng phừng phừng. Hoá ra hắn đến đây xem mình diễn kịch. Ở lại đây cố gắng cũng chả giải quyết được gì, nàng nói vài câu qua loa khách sáo rồi trở về Đông Tuyết cung.

Nàng rạp người trên bàn uống nước, bộ dạng mệt mỏi. Thấy Lâm Phong đến cũng không thèm thưa một tiếng. Lâm Phong cầu hoà:

- Thôi nào, tiểu sư muội. Đừng chán nản nữa. Xem ta mang cái gì đến cho muội.

Chàng chìa ra mấy xiên thịt nướng thơm phức đem từ ngoài cung vào. Đây là món ăn mà Băng Tâm khoái khẩu nhất. Mỗi khi nàng giận dỗi Lâm Phong thì chàng đều phải mua thịt nướng về giỗ ngọt. Có những hôm ở tít trong núi sâu, không tìm đâu ra món này, báo hại chàng bị giận mất mấy ngày, cực khổ vô cùng. Buồn chán là thế, nhưng nàng là người rất thực tế, miếng ăn trước mặt làm sao mà bỏ qua. Nhâm nhi xiên thịt, nàng hờn dỗi:

- Cũng tại huynh cả. Ai đời làm công tử tể tướng Thiên quốc mà lại không hề biết một buổi dạ tiệc ở đây tổ chức ra sao. Báo hại ta thê thảm thế này.

Lâm Phong cười ruồi:

- Là lỗi của ta, ta nhận vậy. Nhưng căn bản ta thấy mấy cái dạ tiệc đó chẳng có gì hay cả. Nghi nghi lễ lễ, trẫm trẫm khanh khanh thật gò bó. Những buổi tiệc chúng ta đã từng tham gia khi hành tẩu giang hồ thật sự vui biết bao.

Băng Tâm cũng mơ màng hồi tưởng:

- Phải, những buổi tiệc đêm bên đống lửa lớn. Mọi người cũng ca hát nhảy múa, uống rượu, thật là phấn khích.

- Ừ, muội đó. Một mình uống hết mấy vò rượu, làm cho mấy tên tự sưng là trượng phu cứ mắt tròn mắt dẹt.

- Bữa đó muội đã giành được phần thưởng là một thẻ vàng vào Ngân Tuý Lâu, vui vẻ cùng các cô nương. Đúng là chẳng biết nên cười hay nên khóc.

- Thôi đi tiểu sư muội. Muội làm gì chịu thua thiệt bao giờ. Chẳng phải muội đã lén lút đem tấm thẻ đó đi bán lấy một ngàn lượng vàng đấy sao?

Lâm Phong lườm lườm trách. Băng Tâm cười tít mắt:

- Đại ca, đến chuyện này mà đại ca cũng biết. Đúng là chẳng có gì qua mắt đại ca được.

- Ta thấy muội thông minh như vậy, không gì có thể làm khó được muội. Chuyện lần này cứ từ từ suy nghĩ, ắt hẳn sẽ nghĩ ra.

Băng Tâm lại đeo cái mặt rầu rầu:

- Cảm ơn huynh đã an ủi. Nhưng làm mấy cái chuyện uống rượu gạt người ấy thì còn dễ. Chứ giờ phải lên một chương trình dạ tiệc thật thú vị, bất ngờ, lại mang đậm văn hoá Tử quốc, đối với muội quả là khó hơn lên trời...

Nói đến đây nàng chợt ngừng lại. Một cái gì vừa loé lên trong đầu. Xem nào, mang đậm văn hoá Tử quốc, bất ngờ, thú vị...liếc nhìn xiên thịt nướng còn dang dở trong tay, nàng nở nụ cười rõ tươi:

- Lâm Phong, cảm ơn huynh rất nhiều. Nhờ huynh mà ta vừa nảy ra ý tưởng mới đấy. Ta sẽ cho mọi người một buổi dạ tiệc khó quên.

Vui mừng quá, nàng đến bên Lâm Phong ôm chàng một cái, rồi chạy đi như cơn gió thoảng. Lâm Phong mơ mơ hồ hồ, như người đang đi trong giấc chiêm bao.

Nàng cho người dọn dẹp hết những thứ trang trí rườm rà, nơi tổ chức dạ tiệc giờ chỉ còn là một bãi đất trống trải. Rồi lại phái người ra ngoài thành mua về mấy thứ đồ cần thiết, vậy là mọi khâu chuẩn bị đã hoàn thành.

Đêm dạ tiệc, mọi người lũ lượt kéo về, quần là áo lượt. Ai cũng mong muốn được tham dự bữa tiệc do công chúa ngoại quốc chủ trì. Tất cả khi đến mỗi người một tâm trạng, mỗi người một câu chuyện, nhưng khi đến nơi dự tiệc rồi thì chung một bộ mặt: mắt lồi, mồm há hốc.

Hỡi ôi, tất cả mâm cao cỗ đầy, tất cả hoa thơm cỏ lạ đâu chả thấy, chỉ thấy trơ trước mặt là một bãi đất trống với rất nhiều củi khô chất thành đống. Xa xa có một chiếc bàn chất cao bao nhiêu là vò rượu. Rồi một chiếc bàn nữa có những khay đựng đồ ăn, vừa xa vừa tối nên chả biết đó là món gì.

Băng Tâm và những người hầu nàng mang theo từ Tử quốc đã đợi sẵn ở đó. Khi thấy ai đến thì liền kéo người đó lại ngồi tại vị trí đã được sắp xếp quanh đống củi. Không ai hiểu chuyện gì đang diễn ra, lóng nga lóng ngóng theo nàng ngồi vào chỗ. Khắp nơi ngổn ngang củi là củi, trời thì tối thui chả nhìn thấy cái gì, đành ngồi yên kẻo đi lung tung mà vồ ếch thì bẽ mặt.

Gia Huy cùng mấy cô tiểu thư nhà quan đến gần như sau cùng. Họ nhìn vào bộ quần áo kì quặc hôm nay nàng bận thì lấy tay che miệng thì thầm to nhỏ. Nàng mặc một chiếc áo thêu kim tuyến vàng óng ánh ôm sát thân người, chiếc quần bó ống. So với các tiểu thư váy tha thướt dài quét đất thật là khác lạ. Thấy thái độ của họ nàng chỉ cười, rồi vẫn không quên nguýt Gia Huy một cái trước vẻ mặt khó hiểu của chàng ta, đủng đỉnh bỏ đi khi đã xếp ổn thoả chỗ ngồi.

Ai đã vào vị trí người ấy, xì xào bàn tán. Dạ tiệc kiểu gì mà tối om om, lại phải ngồi yên một chỗ thế này, thêm vào một chút gió lạnh thổi qua, không khí cứ như ngồi chờ đợi một buổi hành quyết bằng hình thức hoả thiêu vậy. Băng Tâm đi hết một vòng kiểm tra, sau đó ra hiệu với Lâm Phong. Ngọc Hàm châm năm mũi tên bốc cháy ngùn ngụt, đưa cho Lâm Phong.

Chàng bắn một lần năm mũi tên bay đi, tìm đến điểm đích là năm đống lửa lớn đã được tẩm dầu. Năm đống lửa lớn được châm hoả phừng phừng bốc cháy. Mọi người trong phút chốc thất kinh, có người giật mình té ngửa ra đằng sau. Rồi khi nhận ra chỉ là màn châm lửa được tiến hành hơi bị hoành tráng một tí thì mọi người nhanh chóng lấy lại tinh thần. Băng Tâm ở giữa bá quan văn võ dõng dạc nói vang:

- Xin cảm ơn tất cả mọi người đã đến đây. Tiểu nữ vì được hoàng thượng, hoàng hậu cùng hoàng tử ưu ái giao cho nhiệm vụ tổ chức bữa tiệc này, với mong muốn thể hiện bản sắc văn hoá của Tử quốc. Nếu cứ tổ chức tiệc theo lối mòn cũng không có gì khó, nhưng tiểu nữ sợ như vậy sẽ phụ sự kì vọng của mọi người.

Ở đây ai ai cũng đều biết Tử quốc có rất nhiều thảo nguyên rộng lớn, dân chúng chủ yếu là những người du mục. Bởi vậy chúng tôi thường tổ chức những buổi tiệc đêm trên thảo nguyên bằng cách đốt lửa, ca hát nhảy múa, uống rượu và nướng thịt. Nếu trư vị bá quan ở đây muốn thưởng thức văn hoá của chúng tôi, vậy chi bằng tự mình tham gia vào một bữa tiệc như vậy.

Tiệc đốt lửa nướng thịt? Đôí với các vị có mặt ở đây quen sống trong kinh thành quả thật là một khái niệm mới lạ. Còn chưa kịp hiểu nó là cái gì thì Băng Tâm đã hô hào mọi người nắm tay người bên cạnh rồi cùng đứng dậy. Các quan thì lóng ngóng nhưng cũng răm rắp làm theo.

Hoàng thượng, hoàng hậu thì không chịu nắm tay kẻ thấp hèn bên cạnh. Còn mấy tiểu thư đến cùng hoàng tử tranh nhau đứng cạnh chàng để được nắm tay chàng một lần cho thoả ước mong. Băng Tâm đứng cạnh bên Lâm Phong, tay nắm tay chàng thật chặt. Lửa hồng hồng soi lên khuôn mặt chàng đỏ bừng.

Nàng ra hiệu với chàng, hứng khởi hô to : CHẠY. Băng Tâm kéo tay Lâm Phong bắt đầu chạy thành vòng tròn, Lâm Phong theo đà kéo tay Ngọc Hàm, Ngọc Hàm lại kéo theo người bên cạnh. Cứ thế vòng tròn lần lượt chuyển động. Đến chỗ hoàng đế với hoàng hậu vì không chịu nắm lấy tay người hầu cận của mình nên suýt bị vòng tròn khổng lồ đang vào guồng quay làm cho té nhào.

Vội vàng đưa tay ra nắm lấy bàn tay người bên cạnh. Khi đang mất thăng bằng mà có người đưa bàn tay ra nắm lấy tay mình, cảm giác đó thật là kì diệu. Vương, hậu nhìn nhau rồi nhìn hai người hầu cận trung thành luôn luôn bên mình bất giác mỉm cười, hoà theo dòng người quay cuồng chạy. Vận động khiến cả người trong đêm lạnh mà nóng bừng lên, lại có lửa hồng soi tỏ nét cười, ai ai cũng hưng phấn.

Mấy vị tiểu thư váy áo thướt tha chạy được mấy vòng thì chân dẫm váy té nhào, kéo theo cả vòng lớn dần dần đổ như những quân cờ đô mi nô vậy.Lúc này nhìn Băng Tâm với bộ quần áo kì quặc mà dễ cử động ấy, các nàng bất giác ao ước mình cũng đang diện một bộ đồ như thế.^^ Ai nấy ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển, nhìn nhau cười rồi không ai bảo ai, tự động nắm tay nhau chạy tiếp, đến khi nhễ nhại mồ hôi, mệt phờ phạc mới thôi.

Khi mọi người đã mệt, nàng cho bày những xiên thịt nướng đã được tẩm ướp sẵn gia vị cho mọi người cùng nướng. Chạy một hồi đói meo, giờ đây chẳng ai câu nệ địa vị của mình nữa, hơ hơ những xiên thịt lên lửa nướng. Lần đầu tiên tự mình được làm những việc như vậy, ai cũng háo hức như những đứa trẻ chờ xiên thịt chín vàng. Mùi thịt chín toả ra thơm nức. Hoàng thượng ngài ngửi một cái, không chần trừ cắn ngay một miếng. Bá quan văn võ chờ đợi xem phản ứng của người. Ba giây im lặng, rồi ngài bật cười vang :

- Khá khen cho Băng Tâm công chúa. Trẫm trước giờ chưa từng ăn món nào ngon đến như vậy.

Thấy hoàng thượng khen ngợi, mọi người cũng bắt đầu thưởng thức xiên thịt của mình, nói nói cười cười vui vẻ. Nhìn ai nấy đều hài lòng, Băng Tâm cảm thấy nhẹ cả người. Ăn xong xiên thịt của mình mà vẫn còn thấy thòm thèm, nàng quay sang Lâm Phong cười gian.

Thấy xiên thịt chàng vừa nướng xong đang cầm trên tay, nàng ra hiệu cho Lâm Phong quay lại nhìn ở phía sau, khi chàng quay mặt trở lại thì xiên thịt đã đang được cái miệng xinh xinh của nàng nhai ngấu nghiến. Lâm Phong phì cười trước hành động trẻ con của nàng, xoa xoa đầu nàng một cái. Đúng là lưu manh thì ở đâu vẫn cứ là lưu manh.

Mọi cử chỉ của hai người đều được Gia Huy theo dõi không thiếu một giây nào. Chàng bỗng thấy tức anh ách ở trong cổ, không biết vì quỷ kế không làm khó được nàng hay vì nụ cười tươi kia đang nở trên môi nàng? Chàng rời chỗ ngồi, tiến lại phía nàng khiêu khích:

- Công chúa. Bữa tiệc thật là thú vị. Nhưng chẳng nhẽ chỉ như vậy thôi? chẳng hay công chúa có tiết mục giải trí nào cho mọi người đây cùng tham gia hay không?

- Phải phải. Trong không khí thế này ta muốn làm vài câu thơ- một vị đại thần lên tiếng.

- Ta muốn nghe đàn. Công chúa vui lòng đàn một khúc cho mọi người mở rộng tầm mắt- một vị khác lên tiếng.

Cứ thế mọi người nhao nhao cả lên. Mỗi người đỏi hỏi một kiểu. Nhưng mấy cái đó làm sao nàng có thể đáp ứng. Chỉ sợ đàn lên một khúc tất cả mọi người chết ngất. Híc, đến lúc này mà vẫn còn đòi làm thơ, thật là thi ca đã ăn vào tận xương tuỷ mấy vị văn võ này rồi. Nhưng công chúa nàng được cái ứng phó rất nhanh:

- Ai da, các vị. Những cái đó để gác lại sau. Hôm nay chúng ta sẽ chơi một trò chơi của những người du mục chúng tôi.

Nói rồi nàng lấy ra ba quân xúc xắc để trên tay.

- Ai muốn tham gia trò chơi thì hãy qua bên này. Chúng ta sẽ thay nhau tung xúc xắc. Nếu ai được điểm cao hơn thì sẽ có quyền sai khiến người thua cuộc. Thế nào? Mọi người có muốn tham gia không?

Nói gì là trò chơi của dân du mục, đây là trò cờ bạc của mấy tên lưu manh thì có. Mà cũng giỏi thay cho công chúa, lại thủ sẵn ba viên xúc xắc trong người.Cô là kiểu công chúa gì đây? Nhưng nếu thắng cô thì được quyền hành hạ cô cho bõ ghét. Được, ta tham gia.

Gia Huy là người đầu tiên hưởng ứng. Thấy Gia Huy tham gia, các vị cô nương cũng tham gia theo, những mong nếu thắng được một lần thì sẽ yêu cầu Gia Huy làm cái này cái nọ^^. Mấy vị văn võ thực ra là những người ham vui, cũng nhào vào ủng hộ. Lâm Phong thì không tham gia. Trước giờ chàng chỉ có thói quen ở bên ngoài quan sát Băng Tâm, để nếu cô nàng có đi quá đà thì còn biết kiềm chế.

Cuộc chơi diễn ra sôi động. Người thắng có quyền sai khiến tất cả những người thua. Hình phạt chủ yếu được áp dụng là bắt mọi người uống rượu. Bởi vậy sau một hồi ai nấy đều say tuý luý. Mấy vị tiểu thư chưa thắng được lần nào thì đã gục ngã cả. Gia Huy với Băng Tâm tửu lượng cao nhưng cũng đến lúc mơ mơ hồ hồ. Mọi người dần rút khỏi cuộc chơi. Nhưng Băng Tâm với Gia Huy vẫn kiên trì đến cùng.

Đối thủ còn ở trước mặt sao ta có thể ngã gục trước? Sau rất nhiều cố gắng cuối cùng chàng cũng thắng được một lần. Sung sướng quá đến độ chàng chẳng biết phải sai bảo cô ta làm cái gì nữa? Lúc nãy nghĩ ra bao nhiêu là dự định, giờ chỉ có một cơ hội này lại không biết chọn cái nào trước. Băng Tâm nàng đã đứng không vững, lảo đảo áp sát chàng, cười cười trong hơi thở nóng hổi:

- Thế nào? Thắng ta vui lắm có đúng không? Giờ nói đi? Người muốn ta làm cái gì? Muốn ta cuốn gói rời khỏi đây hay là...

Cái trò ưa thích nhất của nàng là áp sát người ta khiến người ta bối rối như vậy, ngay cả đến khi say nàng vẫn không quên áp dụng. Gia Huy bị nàng dồn ép cảm thấy tim cứ đập thình thịch, luống cuống trả lời:

- Từ từ, để ta nghĩ xem nào. Ta muốn...

- Muốn gì nói nhanh lên đi chứ. Ta bắt đầu đếm đến ba. Không nói thì coi như người mất cơ hội nhé. Nào, một...

Băng Tâm bước một bước, Gia Huy lùi một bước. Đề nghị gì bây giờ? Hơi thở nữ nhi vấn vít hương rượu nồng phả vào mặt khiến chàng mù mờ hết cả đầu óc.

- Hai...

Nàng tiếp tục dồn ép. Đằng sau đã là bức tường, chàng chẳng còn đường lui.

- B...

- Ta muốn ăn bánh ngọt!

Chàng thiếu điều hét toáng lên, bị nàng dồn đến chân tường, cuống cuồng nói đại một câu. Trời đất, mày làm sao vậy Gia Huy? Cơ hội ngàn năm có một, thế mà lại chỉ thốt ra một yêu cầu lãng xẹt. Trước giờ đứng trước nữ nhân lúc nào cũng là chàng chủ động, thế mà giờ đứng trước tiểu quỷ này lại luống cuống như gà mắc tóc. Trời ơi, sao ngài không thương con lại gửi đến cho con một tiểu oan gia thế này? Chàng nói xong thì thấy mình hớ, vò đầu bứt tai, than thân trách phận.

Băng Tâm nghe xong yêu cầu của Gia Huy thì ban đầu mắt tròn mắt dẹt, sau đó thì phá ra cười không dừng được. Gia Huy xấu hổ không biết để đâu cho hết.

- Được, không ngờ hoàng tử ngài yêu cầu đơn giản vậy. Ta đi lấy, đi lấy ngay đây.

Nàng vừa ôm bụng cười,vừa bước đi xiêu xiêu vẹo vẹo đến chiếc bàn xa xa lấy bánh, rồi lại lảo đảo đem đến gần Gia Huy. Chỉ còn cách một bước chân thì nàng vướng phải một vò rượu rỗng ai vứt lăn lóc trên sân, té nhào, theo đà kéo luôn cả Gia Huy trước mặt ngã xuống đất.

Chiếc bánh trên tay rơi xuống, bắn lên môi nàng một mẩu, còn lại tung toé khắp nơi. Thân người nàng mảnh mai nằm trọn trong vòng tay chàng, ấm áp. Hơi thở nóng hổi áp lên cổ chàng mời gọi. Ánh lửa hồng xa xa bập bùng soi tỏ đôi môi như đoá hoa. Nhớ đến cảm giác ngọt ngào của nụ hôn bất ngờ lần trước, tim chàng bất chợt rộn ràng.

Ma xui quỷ khiến thế nào không rõ, chàng thì thào như hơi thở: Ta muốn ăn bánh ngọt..., rồi khẽ chạm môi nàng, nơi mẩu bánh còn vương lại kia. Lưỡi chàng nhẹ nhàng lướt trên bờ môi mềm mại. Nàng bị bất ngờ hơi rùng mình trong cảm giác đụng chạm đến quá vội vàng, rồi ngay sau đó chìm đắm trong nó, từ từ thiếp đi.

Mọi chuyện nói tuy dài nhưng chỉ diễn ra trong tích tắc. Gia Huy còn đang tham lam tận hưởng dư vị thì bỗng đâu một bàn tay đã đến nhấc nàng đứng dậy, rồi bế bổng nàng lên. Không ai khác người ấy chính là Lâm Phong. Mắt chàng nhìn Gia Huy, phản chiếu ánh lửa :

- Hoàng tử. Đã muộn rồi, người nên đi nghỉ. Để ta đưa nhị công chúa trở về.

Không đợi Gia Huy nói câu nào, chàng lập tức quay đi, tâm trạng trong lòng khó diễn tả thành lời. Gia Huy vẫn nằm yên trên nền đất, trơ mắt nhìn trời đêm trong trong lành lạnh, bất chợt liếm môi: Bánh này ai làm mà ngon thật.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.