Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 

Ai dắt em đi qua nỗi đau - Lâm Phương Lam

 
Có bài mới 12.12.2014, 22:53
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7500 lần
Điểm: 10.26
Tài sản riêng:
Có bài mới [Sưu tầm] Ai dắt em đi qua nỗi đau - Lâm Phương Lam - Điểm: 10
Ai dắt em đi qua nỗi đau

Tác giả: Lâm Phương Lam

Thể loại : Tình cảm

Tổng Cộng: 28 Chương

Nguồn: us.24h.com

Chương 1


Tâm Lan uể oải bước ra khỏi phòng thu. Hai bên tai của cô luôn có cảm giác bị ù ù liên tục. Số lượng công việc mới bắt đầu được một phần hai so với mọi ngày mà đã khiến cô cảm thấy đuối sức kinh khủng.

Cô nghĩ lại về chuyện buổi sáng sớm của ngày hôm nay. Khi vừa mới tới công ty, cô đã phải chạy ào vào nhà vệ sinh với cơn chóng mặt và buồn nôn ập tới một cách bất thường. Sau cơn nôn khan, cổ họng cô khô rát và vô cùng khó chịu. Tâm Lan lững thững đi tới chân cầu thang để lấy nước uống. Cô thấy trong người một cảm giác khang khác và cổ họng lại bắt đầu nôn nao. Trong suy nghĩ, cô buột miệng cười tủm:” Hay là mình có tin vui nhỉ?”

Vẫn là cảnh sáng sớm như mọi khi, những cô nàng mặc váy ngắn, chân đi guốc cao đang tựa người vào tường tạo dáng hay quàng tay lên vai ôm lấy nhau để khoe đường cong nhìn không mấy thiện cảm, miệng các cô hót líu lo những bài ca với đủ đề tài: nói xấu cô nhân viên này, hay khen nấy khen để anh sếp kia… Cô thở dài khi Hoàng Ngân – một người bạn thân thiết nhất trong công ty của cô, cũng đang “được” mọi người “mổ xẻ” không tiếc bằng những ”lời vàng ý ngọc”.

Cô đi thẳng về phía bình nước đang cách đó chừng hơn ba mét. Nhấn nút kí hiệu trên bình để lấy nước nóng pha café, cô lại ung dung bước về phòng làm việc như thể chẳng có chuyện gì liên quan tới mình. Những cô nàng váy ngắn ngơ ngác nhìn theo, trong đầu họ đang e ngại với ý nghĩ:” Chẳng biết Tâm Lan có nghe thấy những gì mà mình vừa mới nói xấu cô ta hay không nhỉ?”  Nhưng họ đã hoàn toàn sai lầm, bởi lúc bấy giờ, bản thân Tâm Lan chỉ hướng tới một điều duy nhất:” Hay là mình đã có tin vui vậy ta?”

Tâm Lan cầm một xấp tài liệu, dạng giấy khổ A4, đã được kẹp lại ngay ngắn xếp vào ngăn tủ kéo rồi khóa lại kĩ càng. Cô sợ những nhân viên xấu bụng sáng nay sẽ làm những việc tiểu nhân để hại cô, và hại cả đồng nghiệp Hoàng Ngân của cô nữa.

Khẽ kéo túi xách đeo lên vai, Tâm Lan rón rén đi cửa sau để rời khỏi văn phòng. Trưa nay, cô không muốn ăn trưa cùng Hoàng Ngân như mọi ngày, cho dù bản thân rất muốn thông báo và nhắc nhở chị đồng nghiệp hãy nên cẩn thận với những ”con ma công sở” vào thời gian tới.

Bước ra ô cửa cuối cùng của tòa nhà cao hơn hai mươi lầu. Ánh nắng gay gắt xộc thẳng tới khiến cô nheo nheo mắt mất vài giây. Cô nhìn lại phía sau, dò xét rất kĩ các ô cửa, vì trong đầu cô nung nấu một ý nghĩ rằng mình đang bị theo dõi. Nhưng chẳng có ai cả, có lẽ tại cô đang quá căng thẳng vì hiện tượng lạ đã xảy ra vào sáng sớm của ngày hôm nay.

Con đường Pasteur ùn ùn xe cộ. Hai bên vỉa hè chủ yếu vẫn là đám khách văn phòng lố nhố ngồi ăn trưa, thì thụp húp chén canh loãng cái đặc nước trên những chiếc ghế nhựa xanh đỏ. Những đốm nắng lọt qua các kẽ lá hay lỗ thủng của tán cây dày đặc, như nhảy rung rinh trên mái hiên nhà cổ, trên những con đường nát bằng gạch đỏ kẻ chéo có phần khập khiễng và những khe hở là phần rêu xanh bám lấy. Nhìn chúng thật buồn tẻ.

Tâm Lan đi bộ hơn một trăm mét dưới tán lá cây xà cừ lớn đủ để che rợp nắng và cơn gió xào xạc thổi qua xoa dịu cơn nóng hừng hực và nỗi lo sốt sắng trong con người cô. Cuối cùng, Tâm Lan cũng đã tìm thấy một hiệu thuốc tư nhân nhỏ nằm nép mình dưới gốc cây bàng già ở gần góc phố. Cô chần chừ chưa vội bước vào ngay. Nếu thực sự có tin vui thì sao chứ? Đây không phải là lần đầu tiên cô mang thai cơ mà. Sao chân tay cô lại lóng ngóng, sao nồng ngực trái của cô lại đập thình thịch nhiều như thế này nhỉ?

Tâm Lan kéo chiếc khẩu trang đang mang trên mặt cao hơn chút nữa, nó che giấu toàn bộ phần miệng và sống mũi cao. Chiếc mũ rộng vành đang đội trên đầu cũng được cô kéo xuống thấp hơn một chút nữa. Cô quay lại phía sau, nhìn nhìn, ngó ngó. Cô sợ có một vài người quen nào đó phát hiện ra hành động của mình, cho dù là “nó” vô cùng tốt đẹp.

Cô gái bán thuốc chừng ngoài hai mươi tuổi, mặc bộ quần áo màu trắng, chiếc mũ trắng trên đầu đã được tháo ra, vài sợi tóc rối bay lòa xòa trước mặt. Vừa nhìn thấy khách hàng, cô gái vội buông muỗng và phần cơm hộp của mình xuống bàn, chạy chân trần từ bàn ăn ra quầy thuốc. Giọng cô gái vui vẻ.

-         Tôi giúp gì được cho chị ạ?

-         Làm ơn. Bán cho tôi một que thử. – Tâm Lan giọng nhỏ nhẹ.

-         Thử thai à?

Đôi lông mày không được tỉa tót của cô gái nhíu lại, giọng có phần đanh đá hơn. Tâm Lan cười gượng rồi gật đầu:

-         Phải.

Khi cô gái lấy ra một hộp hình chữ nhật màu trắng xen viền xanh dương bỏ vào túi ni lông màu đen và cẩn thận buộc lại một cách kín đáo. Tâm Lan buột miệng:

-         Lấy cho tôi thêm một hộp nữa.

-         Vâng .

Cô gái bật cười. Cô đã quá quen với những khách hàng là các cô gái còn trẻ. Họ luôn thế, họ thường mua hai que thử vì họ lo sợ. Họ cần một sự chắc chắn chính xác, hoặc là có, hoặc là không.

Tâm Lan đón lấy túi ni lông đã được buộc kín, vội vàng bỏ vào chiếc túi xách mà quên không xem hạn sử dụng của chúng. Xưa nay, cô nổi tiếng là người cẩn thận. Trước khi bỏ một món hàng nào vào giỏ thanh toán, cô đều có thói quen lật qua lật lại món hàng chỉ để tìm hạn sử dụng của chúng được in ở chỗ nào của hộp bìa. Nhưng lần này thì không, cô phải tìm cách trốn khỏi đây trước đã.

-         Cám ơn cô.

Vừa nhận tiền dư được trả lại, Tâm Lan vội vàng băng qua đường. Cô thở dốc. Nỗi lo sợ cùng sự vui mừng khốn xiết như lần mang thai đầu tiên luôn khiến cô căng thẳng như thế. Chỉ là một cơn nôn khan, chỉ là cổ họng nôn nao và khô rát, nhưng những biểu hiện đó cũng đủ để cô liên tưởng tới lần đầu tiên mang thai bé Nguyên Thảo. Cô lững thững từng bước quay lại tòa nhà cao phía trước.

Dường như, niềm vui chưa rõ ràng này cũng đã khiến cô quên mất cả bữa ăn trưa. Cô chỉ luôn đưa tay lên xoa xoa bụng mình và quên mất việc dạ dày đang gào ráo riết. Cô phỏng đoán. Rồi cô tiếp tục hình dung. Cô chưa chắc chắn một trăm phần trăm, nhưng tim cô đã đập thình thịch.

Vẫn đang còn nghĩ ngợi và mừng thầm thì điện thoại của cô bắt đầu rung lên. Là một số điện thoại lạ, nhưng rất đẹp, cô lại phỏng đoán:” Có lẽ là một khách hàng muốn quấy rầy cô vào giữa giờ nghỉ trưa đây mà.”

-         A lô, Tâm Lan xin nghe.

-         Em bị làm sao mà lại đi mua thuốc thế? Giấu chị chuyện gì à?

-         À. Chị Hoàng Ngân ạ?

Tâm Lan dáo dác nhìn ngang dọc, Hoàng Ngân chắc hẳn phải đang ở đâu đó quanh đây. Cũng chẳng có điều gì là khó hiểu khi Hoàng Ngân lại hỏi thẳng cô như vậy. Từ xưa đến nay, hễ cô có biểu hiện gì khó chịu trong người dù là nhỏ nhất thì Hoàng Ngân cũng hỏi han, lo lắng và chăm sóc cho cô tận tình. Hoàng Ngân lấy tư cách là một đồng nghiệp tốt bụng, thân thiện và quý mến cô. Nhưng trên hết, Hoàng Ngân yêu đơn phương Hoàng Minh - người chồng hiện tại của cô từ thời còn là sinh viên. Tâm Lan luôn tin, Hoàng Ngân không có ý lợi dụng mình để có cơ hội gần gũi Hoàng Minh. Ngược lại, cô còn vô cùng thân thiết và kể chuyện gia đình cho Hoàng Ngân nghe, rất tỉ mẩn.

-         Gớm! Em nhìn qua bên đường đi, chị đang ở đối diện đó. Nhà hàng ăn của Nhật em à.

Cô quay lại nhìn vào quán ăn bên kia đường và thấy ngay Hoàng Ngân đang dùng bữa trưa với một chàng trai lạ. Giọng Tâm Lan lại nhỏ nhẹ:

-         Bắt quả tang nhé! Em tha đấy! Anh chị dùng bữa trưa đi, lát về công ty mình kể chuyện.

-         Được rồi! Em cũng ăn trưa đi nhé! Xin lỗi em. Chị rời phòng thu rồi đi với bạn luôn nên không kịp nhắn tin cho em.

-         Không sao ạ.

Tâm Lan giơ tay vẫy vẫy chào Hoàng Ngân và chàng trai lạ rồi lại bước đi. Trong suy nghĩ của cô, cô cũng chẳng muốn tò mò việc phải giải đáp câu hỏi chàng trai lạ kia là ai? Một phần vì cô biết tỏng, đó chỉ là một trong những chàng trai “xui xẻo” khi hẹn hò cùng Hoàng Ngân, bởi chắc chắn kết quả của nó không bao giờ là voan trắng, nến thơm hay những bữa tiệc mừng hạnh phúc lứa đôi. Xưa nay, cô đã quá quen với những chàng trai lạ, cứ đến rồi lại đi mà Hoàng Ngân chia sẻ như thế này rồi. Một phần còn quan trọng hơn nữa là, hiện tại cô luôn nghĩ mình đang mang thai.

Cả buổi chiều trôi đi, Tâm Lan chần chừ mỗi khi nhìn vào chiếc túi xách đang nằm trên bàn làm việc. Cái cảm giác chờ đợi, nó thật là hồi hộp và thú vị làm sao!

Thừa nhận là cô đã rất lắng nghe những gì mà Hoàng Ngân kể về người đàn ông mới, đồng ý là cô đang gật đầu lia lịa với những ý kiến đóng góp trong bản tài liệu sẽ được phát thanh vào chương trình bạn nghe đài tuần sau…, nhưng những điều đó chỉ đi đến một kết luận cuối cùng rằng, Tâm Lan chẳng hiểu gì về tất cả những giãi bày tâm sự hay bất kể một thảo luận nào đang được để cập đến.

Cô giơ tay đồng ý với ý kiến đóng góp của người đồng nghiệp đã nói xấu mình vào lúc sáng. Cô gật đầu lia lịa khi được giao nhiều công việc hơn so với mọi ngày … Nhưng thực tình, cô thây kệ tất cả.

Bởi những người phụ nữ khi biết mình đang mang thai, họ chẳng còn thiết tha bất kể một thứ gì ở trên đời nữa.



Đã sửa bởi Askim lúc 12.12.2014, 23:34.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.12.2014, 22:55
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7500 lần
Điểm: 10.26
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Ai dắt em đi qua nỗi đau - Lâm Phương Lam - Điểm: 10
Chương 2

Cô uể oải rời khỏi tòa nhà sau buổi chiều làm việc không lấy gì là hiệu quả. Cô phải đi chợ mua đồ ăn tối. Cô cần phải tới trường mầm non đón bé Nguyên Thảo về nhà. Cô còn phải vào bếp, dọn dẹp nhà cửa, tắm rửa hay giặt đồ…, và cả điều bí mật đang ẩn giấu ở trong chiếc túi xách màu trắng sữa được để trong cốp xe nữa. Cô cố gắng tỏ ra bình tĩnh như không hề có chuyện gì.

Tâm Lan đặt chân vào một khu chợ tự phát có diện tích khá nhỏ ở gần công ty. Cuộc cãi nhau của những người phụ nữ trung niên làm đầu óc cô thêm choáng váng. Họ khua môi múa mép với nhau. Họ mang tất cả họ hàng tổ tiên từ nhiều đời trước ra để chửi. Những động tác quơ chân quơ tay cũng vô cùng khó hiểu và thô kệch. Họ không phải là người gốc Sài Gòn. Đó là hai người phụ nữ mang dáng dấp của tầng lớp lao động chân tay. Tấm áo nâu đã sờn vai và hai chiếc ống quần cũng nhăn nhúm lại phần gấu dưới. Những gã làm mướn bốc vác thùng hàng trong khu chợ này vẫn mải miết với công việc của mình. Những cô bác gái bán hàng cá tôm vừa rướn người lên xem hai người phụ nữ đang cãi nhau nhưng miệng không quên tiếng rao hàng gọi khách vang lanh lảnh.

Đây không phải lần đầu tiên Tâm Lan bắt gặp một câu chuyện tương tự như thế ở các khu chợ lớn nhỏ hay con đường hẻm dẫn về lối chung cư… Nếu như chuyện này xảy ra vào những tháng ngày trước, dường như Tâm Lan sẽ chẳng cảm thấy lạ lẫm gì, bởi chúng xảy ra như một thói quen được lập trình sẵn và bắt buộc phiên chợ nào cũng phải có một vài cuộc ẩu đả hay lời qua tiếng lại. Thế nhưng hôm nay, Tâm Lan lại cảm thấy khó chịu và buồn bực trong người. Cô đưa tay rờ bụng và nhìn khuôn mặt cùng những nếp nhăn cau có của hai người phụ nữ. Thoáng qua ý nghĩ, cô không biết sau này mình có giống những người đàn bà đó không: to tiếng, chửi bậy, vung tay hay đá chân…

Tâm Lan vốn dĩ rất dịu dàng, nhẹ nhàng, cách cư xử luôn có thái độ chừng mực và được nhiều người yêu qúi. Nhưng rồi thời gian, hoàn cảnh sống, tác động của môi trường công việc hay những mối quan hệ trong xã hội liệu có làm cô thay đổi?

Cô nghĩ về Hoàng Minh, về bé Nguyên Thảo hay đứa bé đang mang trong bụng. Cô nghĩ tới vị sếp đã già, cô bạn Hoàng Ngân hay các cô gái trẻ với những âm mưu toan tính trong đầu. Dòng suy nghĩ miên man về số phận của những người phụ nữ, những người có tác động tới cuộc sống của bản thân đã kéo cô cùng túi đựng thức ăn rời khỏi khu chợ chật hẹp từ rất lâu.

Tâm Lan nhận ra anh và Kiều Thanh ngay lập tức, khi cô vừa mới lách qua được đám người chen chúc để quẹo vào một con hẻm nhỏ, đó là lối đi tắt về nhà nhanh chóng nhất khi phố xá đang vào giờ cao điểm để kiệm bớt thời gian và lo cho bữa cơm chiều được thêm ngon, thêm ngọt. Cô gọi tên anh rất lớn, nhưng anh không trả lời. Cô cố gắng dốc nốt phần hơi còn lại sau ngày làm việc căng thẳng để gọi lớn tên anh thêm một lần nữa. Lần này, không những anh không trả lời mà còn cười nói rất tươi, vòng cánh tay chắc khỏe ôm lấy vòng eo của người đàn bà bên cạnh. Họ cùng bước đi rất nhanh trên vỉa hè bên con đường đối diện. Kiều Thanh giơ tay khẽ đón lấy bông điệp màu vàng sẫm vừa mới rụng đang bay lảo đảo trong cơn gió chiều với vẻ nâng niu, chăm chút. Anh cười mỉm, với tay lên cành điệp gần nhất, bứt một nhánh điệp còn tươi nguyên, cài nhẹ lên mái tóc Kiều Thanh. Hai người cụng đầu vào nhau, cười ẩn ý, rồi lại vội vã bước đi.

Mắt cô trân trân nhìn theo bóng dáng của hai kẻ ngoại tình mới bước ra từ một khách sạn hạng sang ngay trung tâm quận nhất. Cô cảm nhận được nụ cười hạnh phúc của cặp tình nhân lén lút này.

Cũng giống như thời thơ ấu, cô không thích ăn bắp mà bà Xuân - mẹ của cô, tự tay trồng ở ngoài vườn. Thỉnh thoảng vào buổi tối, cô lại cùng một vài đứa trẻ ở làng lén lút lên bãi, bẻ trộm những bắp non về nướng. Mùi thơm của bắp non luôn quyến rũ cô và đám trẻ nghịch ngợm. Một đứa bạn cười ngặt:” Đồ đi trộm về ngon hơn đồ nhà, các bạn nhỉ?”

Đôi mắt trong veo, sáng như hai viên bi ve ngày nào của cô bỗng như bị phủ bởi một lớp sương mù, mờ đục. Đúng lúc đó, còi xe máy kêu inh ỏi từ phía sau đổ dồn lên phía cô như thác lũ, những câu mệnh lệnh hằn học của giọng Bắc, giọng Trung hay Nam lẫn lộn đầy giận dữ. Họ như những con thú hoang đang gầm gừ, dọa nạt một con mồi bé nhỏ. Đôi vai cô run rẩy và đôi mắt có phẩn hoảng loạn đang hướng về phía bên kia đường cũng gần như bật khóc.

-         Cô kia. Có đi mau không hả?...

-         Trời đất ơi, cô này rõ là vô duyên ghê gớm. Nhìn ai thì tránh lên vỉa hè mà nhìn chứ, không thấy mình giống như tảng đá chặn giữa lòng đường thế này à?…

Trong thoáng một vài giây, cô như pho tượng đứng chết lặng giữa lòng đường chật hẹp, giữa biển người vội vã, giữa cả tá đại dương tiếng ồn hay những xa mạc rộng lớn đầy bụi bặm và dơ bẩn. Chiếc mũi nhỏ nhắn sụt sịt, cô ho hắng một tiếng rất nhỏ, đồng thời cúi đầu vẻ xin lỗi. Nhưng quái thay, đoàn người đang đi cùng cô trên con đường này lại cố tỏ vẻ không hiểu sự hối lỗi đó, một người phụ nữ bịt chặt khẩu trang che kín gần hết khuôn mặt, vẫn cố thét lên, giọng nói ẩn chứa sự sốt ruột và bực mình:

-         Còn đứng ì ra ở đấy nữa. Cái cô này thật kì lạ, hay là bị khùng rồi. Cô có biết, mình đang góp phần vào việc ùn tắc giao thông không vậy?

Vừa dứt lời, người phụ nữ bịt chặt khẩu trang lại cố lên ga. Cô lặng lẽ cúi thấp đầu xuống một chút rồi vòng xe quay sang bên đường. Ngay lập tức, người phụ nữ bịt khẩu trang ban nãy, tiến tới ngang hàng với cô, đầu chiếc xe Click của cô ta va chạm ngay với chiếc Vespa trắng, để lại những vết xước đen dài, đầy bùn đất. Những miếng đậu trắng và những trái cà chua đỏ rực vỡ nát nằm be bét giữa lòng đường. Cô ngây ra nhìn chỗ thức ăn bị hư hỏng đó một cách bất động. Cô cũng không nghe thấy lời xin lỗi lí nhí từ cổ họng với vẻ đầy miễn cưỡng của người phụ nữ kia. Cô càng không hay biết, dòng người ban nãy đã bỏ xa chỗ cô đang đứng hàng kilomet đường dài. Tinh thần hoảng loạn, hành động càng thêm phần lúng túng, run rẩy, cô buộc mình phải xuống xe và từng bước chậm rãi táp vào lề đường.

Đứng dưới tán lá xanh và màu điệp vàng rải khắp dưới chân, lòng cô lại dấy lên một sự ghen tị ghê gớm. Bây giờ, cô mới nhớ đến chiếc Nokia nằm trong túi xách, đôi tay búp măng nổi lên những đường gân xanh run rẩy bấm số. Giọng nói thân thương của cô trực tổng đài quen thuộc nói liên tục, phản bác lại cô. Cô thở dài, cánh tay từ từ buông thõng khỏi tai nghe, nhìn xa xăm về hướng đi của đôi tình nhân vụng trộm, vai kề vai, má kề má đã lướt qua đây từ lâu lắm rồi.

Kiều Thanh suốt chục năm qua chẳng hề thay đổi. Khuôn mặt cô ta có vẻ chững hơn đôi phần, nhưng vẫn vô cùng quyến rũ và lấy được thiện cảm từ đấng mày râu. Vòng eo thon gọn ở tuổi ngoài ba mươi cùng vòng một nảy nở mà nhiều người hay ví von là ngọt ngào như chocolate. Tâm Lan sụt sùi. Không phải vì cô không đẹp bằng cô ta. Mà vì vị trí đứng trong trái tim của Hoàng Minh là Kiều Thanh, chứ không phải ai khác.

Tâm Lan đưa tay rờ rờ trên bụng mình. Chẳng ai biết cô đang nghĩ gì. Chỉ có vài chú xe ôm và một đám học sinh đang đứng chờ xe buýt nhìn cô với ánh mắt thăm dò đầy khó hiểu.

Mặt trời bắt đầu dịu nắng, cả một vùng trời phía tây của thành phố mang màu đỏ ung tạo cảm giác cho con người ta thêm phần sợ hãi, cô đơn và luôn tìm cách chạy trốn. Nước mắt, nước mũi lấm lem trên khuôn mặt tái nhợt và trắng xanh, Tâm Lan từ từ đứng dậy và lên xe ra về.

Đường thành phố đã lên đèn, một màu vàng lợt hắt xuống khoảng không tạo cảm giác như chốn không gian này đã bị bỏ hoang từ rất lâu, từng con hẻm mọc rêu xanh và vẩn mùi ẩm mốc. Thoáng sau một luồng suy nghĩ miên man về cảnh tượng đã tận mắt chứng kiến ban chiều, cô chợt rùng mình thêm một lần nữa, bàn tay như siết chặt hơn, chiếc xe trong giây lát đã chuyển vận tốc nhanh đến chóng mặt… Thân hình cô như nép lại trong chiếc áo sơ mi màu vàng chanh rộng, bay lùng bùng trong cơn gió ngược chiều. Bóng cô hòa vào dòng người hối hả, ngược xuôi…

Bé Nguyên Thảo đang ngồi ở chiếc ghế đá được kê ngay trước cổng. Con bé có phần đã đói bụng và sốt ruột khi chẳng thấy ba Hoàng Minh hay mẹ Tâm Lan tới trường đón mình. Vừa nhìn thấy bóng dáng chiếc xe trắng và dáng người Tâm Lan từ đầu con hẻm đang tiến vào, bé Nguyên Thảo đã nhảy cẫng lên, miệng í ới chào cô.

-         Nguyên Thảo!… - Cô ôm con vồn vã. - Mẹ xin lỗi. Mẹ tới trễ, thế ai đã đưa con về nhà?

-         Sao mẹ Lan khóc? Ai bắt nạt mẹ Lan của con? - Con bé đưa đôi bàn tay lóng ngóng, có phần ấm áp vuốt ve khuôn mặt của cô. - Bác Hoa đón bạn Sóc, thấy trễ nên đưa con về nhà luôn. Mà nhà bác Hoa đang có khách nên con không ở lại đó chơi nữa.

-         Bé Thảo của mẹ ngoan lắm. Mà làm gì có ai dám bắt nạt mẹ Lan của con cơ chứ! Phải không nào?- Cô vừa cười hì hì đầy gượng gạo, vừa đưa tay vuốt lại những lọn tóc xoăn mềm của đứa con gái đang ướt nhẹp và dùng khăn lau mồ hôi trên vầng trán lấm tấm nước của nó. Cô nói tiếp. - Ngoan nào, bé Thảo mở cổng đi, mẹ con mình cùng vô bếp nhé! Ba Mình sắp đi làm về rồi đó.

-         Dạ.

Mắt con bé như sáng hẳn lên khi Tâm Lan nhắc tới cụm từ:” Ba Minh đi làm về”. Vóc dáng nhỏ nhắn của con bé trong chiếc đầm hồng búp bê và lưng đeo ba lô, đang cố sức đẩy cửa cổng sắt mở toang ra để cô dắt xe đi vào. Lần nào cũng vậy, Tâm Lan nói hai mẹ con sẽ cùng mở cổng, nó cũng nhất quyết một hai không chịu. Con bé cứ lanh chanh và cố sức để làm. Đến khi hai cánh cửa cổng mở toang ra, nó thở hồng hộc rồi tự vỗ tay khen mình giỏi. Cô lại khen con bé thêm lần nữa, nó cười tít mắt, trông đáng yêu vô cùng.

Trong khi đó, cô lại đứng ngẩn người ra bên chiếc xe: “Ba Minh nào đi làm chuẩn bị về nhà cơ chứ? Ba Minh của con đang lừa dối mẹ con mình, ra ngoài lén lút ngoại tình kia kìa.” Cô thiết nghĩ, nước mắt lại ứa ra vội vã. Những giọt nước mắt lấp lánh trong buổi chiều tà.

Ôi, trẻ con thật dễ bị lừa gạt. Và cả những người phụ nữ nữa, họ quả là rất giỏi khi dỗ dành trẻ con và tự đánh lừa để an ủi chính bản thân mình. Người ta vẫn bảo:” Người đàn ông giỏi là người biết làm cho người phụ nữ của mình cười. Nhưng người phụ nữ giỏi phải là người biết quên đi người đàn ông đã làm mình cười”.Giờ thì, cô buộc mình phải nuốt nước mắt.

Sau khi bé Nguyên Thảo về phòng mình tự tắm rửa và bầu bạn với những con búp bê tóc rối màu vàng hoe, thì cô cũng vội vã trở về phòng và tự giam mình vào đó. Để chiếc túi xách lên bàn nằm việc, cô xà vào chiếc giường lò xo và nằm úp mặt xuống gối. Một vài giây sau, cô lắc lắc đầu như đang khiển trách bản thân, từ từ trở mình nằm ngửa ra.

Tiếng khóc bắt đầu rấm rứt vang lên. Tâm Lan quay mặt ra phía ô cửa sổ, bầu trời nhập nhoạng một màu tối đen. Dáng người nhỏ nhắn của bác Trương -  trưởng khu phố đang cầm chiếc gậy tre thẳng dài, đi lần lượt tới từng cột điện để nhấn nút mở công tắc đèn đường. Dường như, lượng ánh sáng yếu ớt đang dần được thắp lên ở phía ngoài kia càng làm nỗi buồn trong cô trải dài như vô hạn. Ánh đèn vàng mỗi chiều về như một cách báo hiệu cho sự sum vầy của mỗi gia đình sau một ngày mưu sinh vất vả. Nơi ấy có vòng tay của mẹ cha, có tiếng nói cười thơ ngây của những đứa trẻ, họ đang quay quần bên bàn ăn với món đồ thơm ngon hay từng chén cơm trắng ngần nghi ngút khói.

Tâm Lan cảm thấy lòng mình xót xa. Khi điện đường ngoài kia đã thắp hết đèn mà căn phòng khách của gia đình cô vẫn chưa được lau chùi dọn dẹp, căn phòng bếp vẫn lạnh tanh không tiếng động của xoong nồi hay bát đĩa, đứa con gái của cô vẫn chưa được bàn tay của người chồng về tắm táp và nô đùa trong bồn tắm như mọi hôm…

Tiện tay đưa sang bên, Tâm Lan úp luôn chiếc hình nhỏ của gia đình xuống mặt tủ gỗ. Nó đập vào mắt cô như một trái ớt cay mơn mởn chà xát đến rát đau. Một mùi đàn ông quen thuộc phả vào chiếc mũi nhỏ xinh, cô hà hít và cười nhẹ. Nụ cười mang theo nước mắt với niềm đau.

Cô lại đưa tay rờ rờ bụng mình, nó vẫn còn rất phẳng. Cô tránh cái nhìn nhưng không thể nào ngăn cản nổi những dòng suy nghĩ miên man về phía chiếc túi xách đang nằm ở trên bàn nơi góc phòng kia. Cả ngày hôm nay cô chưa ăn gì vào bụng cả. Cô có quyền hành hạ bản thân, cô có quyền trừng phạt người chồng đáng trách, nhưng còn bé Thảo, còn cả đứa nhóc mà cô vẫn nghĩ nó đang nằm trong bụng mình nữa, chúng đều là những mầm non mà cô chăm sóc và hết mực thương yêu. Chúng là niềm tin để cô sống, là điểm tựa để cô dựa vào. Chúng là tài sản vô giá mà không gì có thể đánh đổi được. Nghĩ đến đó, cô như con cá bị hất lên bờ đang cố lật mình từng chút từng chút nhích về nơi có nước để cứu vớt sự sống của bản thân. Đôi chân đặt xuống sàn nhà lành lạnh, hai bàn tay cô lần mò bám lấy bức tường và tìm nút nhấn công tắc điện cầu thang. Cô phải đi nấu ăn, những đứa con của cô đang đợi.

Đó là một Tâm Lan mạnh mẽ và luôn yêu hết mình.

-         Mẹ Lan ơi, ba Minh về. - Tiếng bé Nguyên Thảo trong vắt, vui mừng. Con bé vừa ôm cô nàng búp bê, vừa chạy vội ra ngoài cổng, hét lớn. - Ba Minh về, ba Minh đã về.

-         Ừ! - Anh cười rạng rỡ. Một tay dắt chiếc xe, một tay xoa đầu con bé. - Thế Nguyên Thảo của ba bữa nay đi học có ngoan không?

-         Dạ, ngoan ạ.

-         Thế bữa nay, mẹ Lan và bé Nguyên Thảo cùng nhau vào bếp nấu món gì nào?

Bé Nguyên Thảo vội gãi đầu, cái miệng cọ quậy vào đầu con búp bê rồi lắc nguầy nguậy. Con bé lí nhí trong cổ họng:

-         Con không biết. Mẹ Lan nói nhức đầu, đi làm về rồi vào phòng ngủ luôn. Ba Minh biết ai bắt nạt mẹ Lan không? Con hỏi mà mẹ Lan bảo, đố ai dám bắt nạt mẹ Lan của con. – Bé Nguyên Thảo hồn nhiên kể lể lại sự việc một cách ngoan ngoãn.

-         Không sao đâu, mẹ Lan chẳng bắt nạt người khác thì thôi chứ ai dám bắt nạt mẹ Lan nhà mình. Nguyên Thảo về phòng chơi ngoan nhé. Lát ba qua phòng chơi với con sau.

Hoàng Minh nhíu chân mày rồi khóa cổng lại.

Tâm Lan đã đứng trong phòng bếp, cặm cụi với việc làm đồ ăn. Cô nói rất nhỏ, nhưng không quay người lại:

-         Anh mới về à?

Cô hỏi một câu như không hỏi. Tại sao không phải là:” Anh mới đi làm về à?” như mọi hôm nhỉ? Cô cười mỉa mai, rồi lại cặm cụi cắt tỉa những củ cà rốt và trái dưa leo.

-         Ừm! Thưa vợ là anh đã về nhà. Thế hôm nay ở cơ quan lại có ai bắt nạt vợ anh nữa à?

Hoàng Minh đi tới. Anh ôm cô từ phía sau. Cô thoáng rùng mình, cô luôn có cảm giác vòng tay ôm của ngày hôm nay không còn “chặt” nữa. Cô khẽ nghiêng đầu sang một bên, né tránh nụ hôn vào bên bầu má thơm mát mịn mềm từ người chồng. Cô vẫn không nhìn anh, chậm rãi, nói từng từ rành mạch.

-         Cẩn thận con dao thái đồ ăn. Em phải làm bữa tối, anh về phòng nghỉ ngơi rồi tắm rửa, còn phải ăn tối sớm nữa, nếu không con bé Thảo sẽ không đủ thời gian làm bài tập về nhà đâu. Ngày mai đi học, nó sẽ bị cô giáo phạt mà tội nghiệp.

Anh không hiểu lí do vì sao thái độ của Tâm Lan lại khác hẳn với mọi ngày. Anh giả bộ cằn nhằn với giọng điệu vô cùng dễ thương.

-         Rõ ràng là bữa nay đã có người to gan dám bắt nạt cô vợ đáng yêu của tôi mà…

Tâm Lan nghe vậy liền nhíu chân mày lại, đôi mắt đỏ hoe và có phần sưng mọng lên một chút, nhưng cô kiên quyết cúi gằm mặt xuống. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc thớt nhựa màu trắng, miếng thịt bỏ màu đỏ đã bị đông thành đá vừa lấy ra từ ngăn tủ lạnh cùng con dao inox sáng lóe. Hoàng Minh nhún vai như thể chẳng có chuyện gì và vỗ vỗ vai Tâm Lan:

-         Ngoan nào, vợ ơi. Chuyện đàn bà ở công sở thật là rắc rồi. Nếu không thích, em cứ ở nhà chăm con cho tốt, hiểu không? Em đi làm kiếm có được bao nhiêu mà công việc thì vất vả. Một giám đốc như anh mà không nuôi nổi hai mẹ con em à?

Dứt lời, anh đủng đỉnh từng bước một rời khỏi căn bếp. Tâm Lan từ từ quay người lại nhìn theo dáng anh. Dù cho có chuyện gì tồi tệ sẽ xảy ra ngay sau đó, dù cho anh có thừa nhận rằng mình đang hẹn hò với người tình cũ Kiều Thanh, thì cô cũng phải nhìn thấy bóng dánh anh. Đã một ngày rồi, cô rất rất nhớ anh.

Nhưng hành động đó lại đi ngược với những gì bản thân cô tưởng tượng. Ngỡ tưởng là, chỉ cần nhìn thấy tấm lưng bản rộng kia của anh cũng đủ để nguôi ngoai nỗi nhớ trong cô. Nhưng ngược lại, giọng cô như vỡ ra.

-         Anh Minh!

Anh khựng chân, quay lại, miệng nhoẻn cười:

-         Cuối cùng cũng phải làm nũng với chồng rồi đúng không? Nói cho vợ biết, không có người chồng nào chiều vợ mình bằng anh đâu đấy nhé!

-         Không. – Tâm Lan lắc đầu. - Ý em là, hai chiếc tất anh đang mang, chúng bị lẫn lộn bên chân trái và bên chân phải từ sáng tới giờ ạ? Em nhớ là, tối hôm qua do sơ ý, khi vừa sơn móng tay xong thì chuẩn bị đồ đi làm cho anh vào sáng nay nên bị dính lại một vết son màu. Và chiếc tất đó phải ở bên trái, nhưng lúc này nó lại ở bên phải.

Không phải Tâm Lan quá kĩ lưỡng và dò xét anh từng li từng tí. Trong suy nghĩ, cô chưa và càng không có ý định tìm kiếm một sự khác biệt nào trên cơ thể anh so với lúc sáng khi anh rời khỏi nhà. Chỉ hoàn toàn là do vô tình thôi. Cô cúi đầu. Đôi mắt cô sưng đỏ mọng. Và rồi cô phát hiện ra chi tiết nhỏ ấy.

-         Hừm. – Hoàng Minh ậm ừ nhưng không nói gì thêm nữa. Nhưng Tâm Lan thì không, cô đã phát hiện ra nét mặt anh thay đổi.

-         Và cả vai áo phía sau của anh… nó có… có…

-         Có gì? – Hoàng Minh quay đầu lại, anh lấy tay kéo kéo tấm lưng áo lên nhưng chỉ thấy một màu trắng với sọc đen. - Có cái gì đâu? Mà sao mắt vợ anh lại đỏ hoe lên thế kia?

-         Áo anh có vết son môi màu đỏ tươi. Em… em không dùng màu son đó…

Hoàng Minh đứng ngây người. Vì sao Kiều Thanh lại làm điều đó trên vai áo anh? Vì sao anh lại vô ý đi nhầm tất sau lúc hẹn hò? Anh phải giải thích làm sao đây?

-         Anh đừng nói gì cả! Hãy lặng im… - Tâm Lan tỏ ra bình tĩnh nói.

-         Anh…

-         Được rồi. Được rồi. – Cô tiếp tục đưa đôi tay ra trước mắt như muốn xua đuổi. Những ngón tay trở lên cứng đờ mang vẻ lóng ngóng. – Anh biết đấy. Nguyên Thảo đang ở nhà. Đừng nói gì cả. Làm ơn. Anh hãy để nó nghĩ, anh luôn là một người ba tuyệt vời.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.12.2014, 22:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7500 lần
Điểm: 10.26
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Ai dắt em đi qua nỗi đau - Lâm Phương Lam - Điểm: 10
Chương 3

Sau trận cãi vã lúc chiều trong phòng ngủ, Tâm Lan vẫn tin rằng đêm nay chồng cô sẽ trở về, vẫn ôm cô trong vòng tay ấm áp thường ngày, vẫn kể cho cô nghe những câu chuyện hài hước trước khi đi ngủ. Rồi anh sẽ lắng nghe cô cằn nhằn về công việc ở nhà hay đứa con gái đáng yêu xem hôm nay nó đi học có ngoan, có chịu ăn uống nhiều không, hay cô sẽ nói xấu cho anh nghe về một ai đó ở công ty đã làm cô khó chịu. Và anh sẽ xoa đầu cô như dỗ dành một đứa trẻ, còn cô sẽ rúc đầu vào ngực anh cười khúc khích để làm nũng như thường ngày.

Nhưng hôm nay, căn phòng ngủ yên ắng và im lìm, cả không gian chìm lặng trong màn đêm đen bủa vây đặc quánh. Không có hình ảnh của anh, không có tiếng cười của anh, cũng chẳng có hơi thở quen thuộc hay những cái vuốt ve nồng nàn. Chỉ có tiếng tích tắc đồng hồ chậm rãi gõ nhịp thời gian, hay tiếng kêu ong ong phát ra từ tủ lạnh, nghe buồn lạc lõng, vẻ đầy uể oải.

Tâm Lan áp chiếc gối ngủ của anh vào lòng mình, mùi cơ thể đàn ông nồng nồng quen thuộc làm cô bật khóc sau những tiếng nấc dài. Cơn gió đêm lạnh buốt từ cửa sổ ùa vào khiến đôi vai gầy kia khẽ rung lên như cánh hoa mỏng dập dờn trước gió; làn da trắng mịn màng cũng khẽ nổi mẩn và co lại rúm ró, cô buột miệng xuýt xoa. Cô khóc vì tất cả, vì chồng, vì con, vì tình yêu sau bao nhiêu năm chăn gối nay sắp vỡ làm tứ mảnh chỉ vì có kẻ thứ ba. Cô khóc vì cảm thấy mình bất lực trước cuộc sống, trước người đàn bà xấu xa kia đã cướp đi người chồng của mình, người cha của con mình. Cô căm ghét mọi thứ đang diễn ra xung quanh, cứ vận động như bấy lâu nay nó vẫn thế mà để mình cô lạc lõng, ứ đọng và trơ trọi giữa màn đêm đen.

Điện thoại im lìm, Tâm Lan đã gọi cho anh đến cả chục lần rồi mà vì sao anh vẫn khóa máy. Tâm Lan vẫn giữ một niềm tin nơi anh: anh sẽ trở về. Dẫu đêm nay, anh có say đến mềm nhũn cả người thì cô vẫn không một tiếng trách than. Dẫu đêm nay, anh có mắng nhiếc chửi rủa thì cô cũng can tâm, tình nguyện. Chỉ cần anh trở về với chiếc áo sơ mi đang bận không chút mùi nước hoa con gái, không một vệt son môi khác màu son mà cô vẫn thường sử dụng. Cô chỉ cần có thế thôi. Rồi cô tin và nghĩ anh đang ngồi ở một quán nhậu nào đấy gần nhà, anh đang suy nghĩ về việc làm sai trái của mình với vợ với con bằng cách dốc cạn những ly rượu đắng chát đến cháy họng. Anh sẽ về, nhất định thế. Cô khóc nấc lên khi vạch kim đồng hồ cứ từ từ dịch chuyển. Gần một giờ sáng rồi.

Chồng thư của độc giả vẫn xếp đầy trước bàn làm việc. Tâm Lan đưa cái nhìn mệt mỏi về phía chúng và lắc đầu lia lịa. Cô không còn tâm trạng nào để chia sẻ với những người xung quanh hay giải đáp những thắc mắc thường ngày. Bản thân cô còn đang bất lực và mỗi tích tắc kim đồng hồ qua đi, cô như bị lún sâu thêm vào vũng bùn tuyệt vọng. Cô chần chừ thu gọn chúng rồi cất vào ngăn kéo.

Cô với tay rút lấy vài mảnh khăn giấy ở trong một chiếc hộp nhựa để bên bàn gỗ lau nước mắt. Chiếc túi xách màu trắng vẫn nằm im ỉm trên bàn, cô hơi bồn chồn chút ít. Nhưng cô nghĩ, thời điểm này không hề thích hợp khi bản thân đã gần như rất chắc chắn về điều đó.

Cô khẽ đặt bàn chân xuống nền nhà lạnh buốt rồi lại rụt rè nhấc lên. Cô muốn sang phòng đứa con gái để thấy lòng mình bớt cô đơn và trống trải, để hít hít hơi ấm từ bầu má sữa và đặt nụ hôn lên vầng trán thông minh của nó. Đêm qua, Hoàng Minh đã không làm việc đó như thường ngày, hẳn là con bé sẽ thấy thiếu vắng bởi với nó đó đã là một thói quen không thể nào từ bỏ. Cô kéo vội chiếc áo ngủ của anh choàng lên người rồi bước xuống khỏi giường. Trong ánh đèn ngủ buồn hiu hắt, bóng dáng cô trải dài xuống nền nhà, một vệt đen đơn độc đến đáng thương.

Hoàng Minh đang cúi người hôn nhẹ lên bầu má của con bé. Cô lấy bàn tay lạnh của mình bịt miệng vì tiếng khóc vỡ ra trong niềm hạnh phúc nhỏ nhoi mà cả đêm trông ngóng, bàn tay còn lại bậu chặt vào thành cửa để đôi chân run rẩy đừng quỵ xuống. Cô biết, anh sẽ trở về mà.

Hoàng Minh im lặng đưa cái nhìn lạnh nhạt về phía cô. Ánh mắt cô ngơ ngác nhìn lại anh, cảm xúc trong lòng trào dâng bỗng bị hẫng hụt như kẻ trượt dốc. Anh giống như kẻ dội thêm gáo nước lạnh vào mặt cô, không thương tiếc.

-         Anh về từ lúc nào, em không hay?

-         …

-         Anh về phòng tắm nhé, em sẽ lấy đồ cho anh.

-         Ừ.

Với Hoàng Minh, một từ đáp trả như vậy là đủ, thậm chí là dư thừa đối với người vợ của mình trong đêm nay. Anh ngoái lại nhìn khuôn mặt trẻ thơ của đứa con gái một lần nữa, đôi môi màu mận đào của nó vẫn chúm chím cười mỉm. Anh thấy hạnh phúc lẫn nhói đau, cảm xúc trong anh cũng dường như đang đảo lộn. Bước chân anh rất khẽ, không để tiếng đế giày nện xuống nền nhà làm con bé tỉnh giấc. Anh nghiêng người né tránh, không để vai cô chạm phải người mình. Sâu thẳm trong lòng, anh sợ nhìn vào đôi mắt của Tâm Lan – một tâm hồn dễ bị tổn thương ẩn giấu bên trong vẻ bề ngoài luôn cố tỏ ra cứng rắn.

Trong anh, Tâm Lan đẹp đẽ, sáng trong như pha lê. Không biết bao nhiêu lần nằm cạnh người tình cũ, anh đã nguyền rủa bản thân mình là một thằng khốn nạn. Không biết bao nhiêu lần ngắm đứa con gái đáng yêu, anh trách than phẫn nộ vì những gì mình đang phản bội lại người vợ hết mực yêu thương chồng con. Những dòng nước lạnh buốt đến tê tái dội dọc cơ thể như đánh thức những giác quan sâu kín nhất của người đàn ông càng làm anh bật khóc trong phòng tắm. Giọt nước mắt đàn ông lấp liếm sau những điều xấu xa và tội lỗi.

Qua khe cửa, Tâm Lan vẫn ngồi bó gối trên giường, cô hướng cái nhìn về cửa phòng tắm. Trong đôi mắt ấy, có sự yêu thương, có phần chờ đợi, cũng có cả sự quan tâm lẫn trách móc. Điều đó càng làm anh tìm cách lẩn trốn, không muốn bước chân ra khỏi phòng tắm, không muốn phải đối diện. Xin lỗi ư? Hay là thừa nhận? Chưa bao giờ anh thấy mình hèn nhác như lúc này.

Tâm hồn Tâm Lan đẹp, tâm hồn Tâm Lan sáng, ở con người cô như phát ra một thứ ánh sáng rất trong, rất lành. Nơi ấy khiến đôi mắt anh nheo nheo mỗi khi nhìn lại, không dám tiến gần, thứ ánh sáng ấy sẽ soi rõ con người anh, lột tả một cách trần trụi bộ mặt đớn hèn của kẻ lừa dối như anh.

-         Anh sẽ cảm lạnh, anh Minh à.

-         Ừ. Anh xong ngay đây.

-         Em sẽ pha nước chanh và hâm nóng đồ ăn cho anh.

-         Thôi khỏi. Anh ăn tối với bạn rồi.

-         Em biết.

Tâm Lan khóc. Sau trận cãi vã buổi chiều tối, anh không hề đi nhậu như cô đã nghĩ.

“ Em rất buồn khi nửa đêm anh còn bỏ về như thế. Rõ ràng là anh bỏ rơi em mà.”

Gấp lại chiếc điện thoại để ngay ngắn vào đầu giường, Tâm Lan khẽ ngả mình nằm xuống tấm nệm. Cô nằm nghiêng người vào vách tường và đôi môi đẹp kia lại phải mím chặt: căm phẫn lẫn tủi nhục, yêu thương lẫn cào xé.

Hoàng Minh lắc lắc đầu và lau khô tóc bằng chiếc khăn bông tắm. Anh ngồi tựa lưng vào thành giường, nhìn người vợ rồi thở dài. Bàn tay anh đưa ra muốn chạm lấy đôi vai đang run rẩy kia nhưng anh vẫn chần chừ mãi. Đôi môi anh muốn mấp máy đôi lời dù là câu nhắn nhủ quan tâm:” Em hãy ngủ đi. Đêm khuya quá rồi” càng không thể được. Tâm trạng của anh lúc này cũng vô cùng tồi tệ.

Hai chiếc bóng đen in rõ lên vách tường thành từng mảng tối riêng biệt. Tâm Lan nhìn thấy chiếc bóng của cánh tay anh đang đưa lên rồi lại buông thõng xuống. Cô thực sự mong muốn có được sự quan tâm của anh vào lúc này. Nhưng cô lại không dám đón nhận điều đó. Bởi đôi tay anh đâu còn là của riêng mình cô nữa.

Chiếc di động của Hoàng Minh lại tiếp tục rung chuông đổ tin nhắn đến. Tâm Lan khẽ nhếch đôi môi cong bật cười. Những dòng nước mắt lại nối đuôi nhau chảy dài và thấm vào lớp gối bông. Hoàng Minh như run lên và tỉnh lại sau khoảng thời gian mơ hồ và buồn thảm. Anh đưa cái nhìn vẻ đầy mệt mỏi về thứ đồ vật vô tri vô giác đang nằm trên mặt bàn gỗ. Cánh tay anh cố vươn ra để với lấy. Anh thừa hiểu là ai đã gửi tin nhắn đến vào lúc giữa đêm khuya. Từng giây đồng hồ tích tắc nhích qua, anh không biết phải nói gì đây nếu như Tâm Lan ngoảnh đầu nhìn lại.

Chân mày Hoàng Minh cau có lại. Hai bên thái dương đập liên hồi. Anh cảm thấy vô cùng căng thẳng.

-         Sẽ rất mất lịch sự khi em đụng vào điện thoại của người khác.

-         Người khác là ai? – Tâm Lan quay người lại và đắng giọng. – Là chồng của mình ư?

-         Mỗi người có một khoảng riêng tư. Đã bao giờ, anh dò xét điện thoại và hỏi xem em đã làm gì hay đi cùng với ai chưa? Em phải tôn trọng anh chứ. – Hoàng Minh vẫn cố tìm ra một lí do phù hợp để bao biện trước việc làm sai trái của mình.

-         Đúng. Khoảng riêng tư đó là việc anh ngoại tình và lén lút với chị ta.

Tâm Lan cảm thấy tức ngực, bàn tay cô vo tròn lại và tự đấm vào ngực mình, từng nhát, từng nhát để chấn an và kiểm soát cảm xúc của bản thân. Một Lê Hoàng Minh mà cô đã từng yêu, từng chung sống suốt bao nhiêu năm qua vì sao lại trở nên như thế?

-         Em tôn trọng anh, xưa nay em luôn tôn trọng anh trong tất cả mọi việc. Còn vì sao anh không kiểm tra điện thoại em ư? Nực cười. Em có ngoại tình đâu, điện thoại của em chỉ biết đến bố mẹ nội - ngoại, chỉ biết đến ông chồng đang lén lút ngoại tình với người cũ năm xưa, chỉ biết đi làm về rồi đón con và nấu cơm, dọn dẹp, chỉ biết từ chối tất cả những lời mời mua sắm hay ăn uống của bạn bè. Như vậy là em sai hay sao?

Tâm Lan òa khóc. Hoàng Minh để mặc. Mưa đêm đổ ào ào.

Tâm Lan ngồi thẳng người dậy và nhìn anh. Hoàng Minh ngồi ngay trước mặt cô và im lặng. Mặc cơn gió ngoài kia đang thổi mạnh khiến hai cánh cửa sổ va đập vào nhau phát ra tiếng kêu chát chúa.

Anh không ôm cô, càng không dỗ dành cô như mọi khi.

Cô như đứa trẻ mỗi lúc khóc một to hơn, như sự cầu cứu, van lơn đến nài nỉ:” Làm ơn, hãy dỗ dành em đi. Làm ơn đi mà. Hay ít nhất cũng chỉ cần anh ôm em vào lòng thôi cũng được. Chỉ để em thấy mình bớt cô đơn.”

Hoàng Minh nhìn vợ - người vợ bé bỏng và tội nghiệp của anh, người vợ đẹp đẽ dễ thương khiến anh không dám đụng chạm thêm một lần nữa. Anh sợ điều đó chỉ làm Tâm Lan tổn thương hơn. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má cô, anh chần chừ hồi lâu rồi cũng đưa tay gạt bỏ nó.

Ngày cưới, anh đã từng siết chặt bàn tay Tâm Lan mà thề thốt rằng:” Bên anh, em chỉ được phép mỉm cười”.

Ngày kỉ niệm lăm năm ngày cưới, anh nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp của cô, mà thầm nhủ:” Sẽ không bao giờ anh phản bội em. Sẽ không bao giờ anh làm việc gì có lỗi với mẹ con em.”

Cách đây chưa tròn một tháng, vào ngày sinh nhật lần thứ năm của đứa con gái, anh ôm cô ôm con và hôn lên vầng trán của hai người:” Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau. Gia đình chúng ta luôn bền lâu, hạnh phúc.”

Vì ai mà những lời hứa kia đã không trở thành hiện thực? Vì ai mà nước mắt người phụ nữ Tâm Lan phải rơi. Vì ai mà anh trở thành người đàn ông phản bội?

-         Sẽ không đáng đâu Tâm Lan. Nhất là những giọt nước mắt cứ rơi mãi vì anh như thế.

Không chờ đợi như mọi khi, không chờ vòng tay của người chồng dang rộng, cô chủ động nép người vào lòng anh. Nhưng cô cảm nhận được hình như anh cố tình né tránh, và khẽ đẩy cô ra. Cô càng ghì người mạnh vào anh. Cái khoảng cách giữa hai người chỉ cách nhau vài centimet mà sao thấy lạnh quá, trống rỗng quá. Cái khoảng cách ấy vừa đủ để một cơn gió thổi đến, luồn qua, khiến cả hai tâm hồn đều trở nên băng giá.

Sao bờ ngực anh chẳng còn ấm nóng yêu thương, sao vòng tay anh mãi không chịu ôm siết, sao đôi môi từng ngọt ngào những ngày tháng xưa cũ nay như trở lên hờ hững đóng băng. Vì sao những đêm qua, cánh tay săn chắc của anh vẫn là chiếc gối êm đềm nhất, hơi thở của anh vẫn là câu hát khẽ ru đều đều trong cơn hoan lạc. Vậy mà đêm nay, mọi thứ lại trở lên xa lạ như chưa từng quen biết, để ngay cả bản thân cô cũng nghĩ mình nhầm tưởng:” Người đàn ông này có phải là Lê Hoàng Minh - chồng của cô gái tên Ngô Tâm Lan hay không nữa?”

-         Chị ấy quay trở lại và anh bỏ rơi em, bỏ rơi con, bỏ rơi tổ ấm của mình ư?

-         Anh xin lỗi.

Những ngón tay anh vẫn run rẩy gạt nước mắt trên khuôn mặt nhợt nhạt của Tâm Lan. Bàn tay cô lạnh buốt từ từ đưa lên và giữ chặt bàn tay anh đang chạm vào bên má của mình. Cô sợ trong cái đêm lạnh buốt thế này, anh sẽ buông cô ra mất.

-         Đó không phải là câu trả lời mà em cần. Em không biết, chị ấy đã quay trở lại từ bao giờ? Liệu những gì chiều nay em tận mắt chứng kiến có phải là lần đầu tiên hay không?

Lúc nói tới câu cuối cùng, giọng Tâm Lan dường như đã run rẩy khó tả. Đôi mắt cô đỏ hoe, nét mặt biểu lộ vẻ phức tạp. Cô có cảm giác trái tim nhói đau như bị hàng ngàn hàng vạn bàn tay anh đang giằng xé.

Lần này thì chính Tâm Lan đã chủ động kéo bàn tay anh ra khỏi khuôn mặt mình. Rất khó khăn để làm được điều đó, nhưng biết làm sao đây khi bản thân cô phải cố gắng mỉm cười:” Bàn tay này không còn là của riêng mình nữa.”

-         Anh xin lỗi… Bốn tháng rồi… Anh sai…

-         Bốn tháng ư? Nghĩa là anh đã phản bội em bốn tháng qua? – Cô cười sặc trong nước mắt … -Vậy mà, anh vẫn về ôm em, dỗ ngọt em, yêu thương em. Hay chỉ bởi vì anh phải về nhà vì trách nhiệm của một người làm cha.

-         Anh…

-         Chị ta từng làm anh đau khổ, chị ta từng bỏ rơi anh một cách phũ phàng, chị ta vô tình lẫn xấu xa và cả độc ác. Vậy mà, giờ đây anh lại nhẫn tâm với em? Vì sao chứ? Vì sao hả? - Cô vùng dậy, hai tay lay mạnh vào bờ vai người chồng bội bạc. Anh thật đáng trách, anh chỉ biết nhắm mắt rồi lại lắc đầu trong cay đắng chứ không hề phản xạ. Cô lại nghẹn ngào trong nước mắt. – Tại sao, tại sao anh không trả lời em. Tại sao vậy?

-         Em tốt đẹp biết bao nhiêu thì cô ta xấu xa, vô tình và tàn nhẫn bấy nhiêu. Được chưa? – Hoàng Minh gắt gỏng đáp lại. Anh nhìn xoáy vào đôi mắt màu nâu chứa cả biển nước đục ngàu của người phụ nữ đang ngồi trước mặt.

-         Vậy vì sao anh phản bội em chứ?

-         Anh…

-         Anh làm sao? Em đã làm sai điều gì với anh? Hay ít nhất thì anh cũng phải cho em một lí do chính đáng chứ?

-         Anh không biết phải giải thích với em làm sao. Anh…

-         À… Em hiểu rồi. Đây là một câu chuyện tình yêu… hoàn toàn không phải một cuộc chơi… Vì thế anh không cần phải đưa ra lí do vì sao anh thích cô ta, vì sao anh rời bỏ em… Đúng không nào? Được rồi. Được rồi…

Cả căn phòng tĩnh lặng.

Tâm Lan bước ra khỏi giường, hai tay đan vào nhau, vo tròn đầy bức bối. Cô đi đi lại lại xung quanh phòng như người đang xử tội và kết án Hoàng Minh. Lòng cô đang nóng như lửa, tình yêu của cô từng bùng cháy sáng lấp lánh như những vì sao, thì giờ đây đang nguội lạnh và tan chảy như que kem bị thiêu đốt bởi sức nóng tàn ác của mối tình đầu đầy ngang trái.

Cô căm ghét chị ta - người đàn bà đã từng ruồng bỏ Hoàng Minh, người đàn bà từng làm trái tim người cô yêu thương đến bầm dập, thâm tím. Để rồi, cô là kẻ đến sau, phải hứng biết bao nhiêu nỗi đau trước đó. Để rồi một ngày chị ta trở lại, cô bỗng trở thành miếng vá để che lấp vết lỗ hỏng của trái tim. Lẽ nào, cuộc đời lại trêu ngươi cô nhiều đến thế? Rằng cô phải “trả” anh ấy lại cho chị ta hay sao? Đó là điều không thể tin, cô không hề muốn và chẳng bao giờ muốn cả. Hoàng Minh là chồng chính thức của cô, là người đàn ông của cô được cả pháp luật và xã hội thừa nhận, chứ không phải một đồ vật để hai người đàn bà đấu tranh, giành giật xem ai thắng, ai thua, xem ai có quyền sở hữu, còn ai chỉ có quyền giữ tạm.

-         Nói cho em. Hãy nói cho em biết đi. Bây giờ, em phải làm sao? Phải làm sao để anh hạnh phúc? Phải làm sao để anh trở lại bên em, bên con, bên mái ấm này?

-         Anh sai rồi.

-         Anh có thể sửa sai mà. Như đêm nay, anh đã về nhà. Anh biết, anh yêu ai nhiều hơn và anh cảm thấy thực sự hạnh phúc khi ở bên ai mà. Đúng không? Anh Minh?

-         Anh về thăm con.

Chỉ một câu trả lời ngắn ngủi từ anh nhưng nó khiến Tâm Lan đứng chết sững. Đôi mắt long lanh những giọt lệ cũng không thể lăn ra được. Đôi chân cô cứng đờ như chôn chân dưới từng viên gạch nát đá hoa lạnh buốt. Mọi thứ cũng dường như hóa đá và ngừng chuyển động. Cô lắc đầu, đó là câu trả lời mà cô không bao giờ tưởng tượng đến, dù chỉ một lần duy nhất trong đời.

Suốt bao nhiêu năm qua, cô vẫn luôn cảm thấy bàn tay anh ấm áp và che chở cho hai mẹ con cô. Suốt ngần ấy thời gian, tình yêu của anh mà cô cảm nhận được đâu hề nguội lạnh và giả dối. Giá như, cô ước mình chẳng biết gì về mối quan hệ kia. Nhưng nếu như không có nó, chẳng phải cô là người đàn bà khờ dại và ngốc nghếch quá đỗi hay sao?

Bản thân Tâm Lan biết, lúc này không phải là lúc để trách cứ anh. Cô không muốn làm người phụ nữ vị tha, bao dung hay cao thượng. Nhưng hơn ai hết, cô hiểu mình cần phải làm gì để anh quay trở lại và cùng cô xây dựng tổ ấm.

-         Em biết anh nói dối mà, đúng không?



-         Anh về thăm con. Và anh về vì bên em, anh thực sự cảm thấy an toàn.



-         An toàn chứ không phải hạnh phúc? - Cô khóc thét lên.

-         An toàn vì anh biết em sẽ không bao giờ phản bội anh cả.



-         Em hiểu. Em cũng chỉ là bến xe buýt cho anh đỗ ngang qua.

Rồi cô ôm chiếc gối đi ra khỏi phòng. Câu nói cuối cùng của anh vẫn đọng lại ngay cả khi cánh cửa được khép kín:”Anh xin lỗi. Anh sẽ viết đơn li hôn và gửi tới em. Thực sự, thực sự anh xin lỗi.” Cô ôm mặt khóc sau cánh cửa, anh bất lực ngồi nhìn dòng tin nhắn của Kiều Thanh vừa gửi đến. Dù anh có yêu Kiều Thanh đến mức nào, thì đêm nay, anh cũng không thể bỏ Tâm Lan lại và chạy vội đi dưới cơn mưa tầm tã chỉ vì tin nhắn chẳng biết đùa hay thật, hay chỉ là làm nũng hoặc cố ý để Tâm Lan biết mà khổ tâm thêm.

Hoàng Minh biết Kiều Thanh tàn nhẫn. Hoàng Minh thừa nhận, Tâm Lan yêu anh đến cháy lòng. Nhưng Kiều Thanh đã dạy cho anh những bài học đau đớn nhớ đến suốt đời, Kiều Thanh đã làm cho anh trở thành gã si tình và sẵn sàng ngoại tình mà bỏ mặc người vợ đáng yêu, đến thánh thiện như thiên thần kia.

Kiều Thanh xấu xa, vô tình mà. Kiều Thanh từng bỏ anh để chạy theo một mối tình khác, một người đàn ông khác tốt hơn anh mà. Vậy vì sao bây giờ cô ấy còn quay lại nơi đây?

Tâm Lan lết từng bước nặng nề. Cô đi dọc theo lối cầu thang xuống dưới nhà một cách vô thức. Cô không biết mình nên đi đâu giữa trời đêm giông gió. Trong căn nhà này, cô càng không biết phải tìm một góc khuất nào để có thể ẩn náu mình và  ngồi chờ đợi cho màn mưa ngớt hạt hay ngóng trông bình minh đến với những tia nắng yếu ớt của sớm mai. Cô ngẩng đầu lên và nhìn về phía phòng ngủ, cánh cửa gỗ vẫn khóa chốt không dịch chuyển. Bất giác, bàn tay yếu ớt bám chặt vào lan can cầu thang, những đầu ngón chân cũng vì thế mà xiết mạnh xuống mặt đất như cố tìm lấy một vật gì đó bám trụ. Nước mắt cô trào ra vội vã.

Tâm Lan nhìn ngó nghiêng gian phòng khách vắng lạnh rồi tiến thẳng tới gian bếp. Những chai rượu ngoại, những chiếc li sáng bóng, cô với tay mở ngăn tủ kính để lấy chúng. búng tay kêu:”Coong, coong”. Đôi môi đẹp hơi nhướn cong lên như đứa trẻ đang đùa giỡn với thứ đồ chơi mới được người lớn mua quà cho. Nụ cười nửa miệng đầy ngạo nghễ đến siết đau.

Anh đã giết chết cô, giết chết tình yêu của cô. Anh đã đánh đổi tất cả để lấy một hạnh phúc méo mó của thời quá khứ xa xưa. Anh đã yêu cô một cách nhẫn tâm và gian dối. Để rồi trong bóng tối của màn đêm nay, cô lẻ bóng và chát đắng với những li rượu sóng sánh màu đỏ au trên tay – đó là màu của máu, màu của sự đớn đau, đó là màu của ánh đèn hạ màn để bắt đầu những bi kịch nối tiếp bi kịch trong sự chia li và tang tóc.

Ngoài kia, mưa vẫn đổ như thác lũ. Tiếng sét màu trắng xanh phẫn nộ vang lên cứa rạch cả một vùng trời như diễn tả viễn cảnh tương lai làm Tâm Lan co người sợ hãi. Nhưng trong màn mưa đêm nay, cô đâu còn biết phải tìm ai để dựa dẫm và san sẻ nỗi niềm. Cô ngồi dựa lưng vào một chiếc ghế gỗ và nhìn về phía ô cửa sổ. Những dòng mưa đêm quất mạnh vào khung kính rồi chảy xuống, kéo thành từng vệt dài loang lổ. Cô lại gục đầu xuống mặt bàn ăn. Dường như những li rượu chẳng thể làm cơ thể cô nóng ấm lên qua từng phút.

Tâm Lan không thích rượu, đúng hơn là cô ghét rượu. Tâm Lan chưa bao giờ uống rượu một mình ngoài nâng chén cụng một vài li nhỏ cho phải phép với bạn bè và đồng nghiệp ở những buổi hội nghị hay bữa tiệc liên hoan. Việc một người đàn bà ngồi uống rượu là điều chưa bao giờ cô tưởng tượng đến. Bởi bản thân Tâm Lan luôn nghĩ, Hoàng Minh mãi mãi là chồng cô, Nguyên Thảo mãi mãi là con cô, cả mọi người bên ngoại nữa – họ luôn luôn là người thân trong gia đình của cô. Nhưng đêm nay, cô chính là người đàn bà đó. Và cô đã khóc không ngừng nghỉ.

Con mèo hoang nhà ai đang đứng bên ngoài ô cửa sổ, miệng nó kêu meo meo thảm thiết không ngừng. Tâm Lan đưa cái nhìn mệt mỏi về phía nó. Tâm Lan rất ghét mèo nên cô lại gục đầu xuống mặt bàn, không hề có phản ứng gì tiếp theo. Đôi tay lạnh buốt quờ tiếp lấy li rượu đang uống dở. Đôi môi đẹp hơi nhướn cong lên. Cô lẩm bẩm:” Loại rượu này vừa chua vừa chát, vì sao Hoàng Minh lại thích chúng đến như vậy nhỉ?”

Bầu trời đêm lại xuất hiện những đường rạch trắng như phần rễ lủa tủa của loại cây rừng. Tiếng sấm sét vẫn tiếp tục vang lên như tiếng trống làng để hối thúc người dân nô nức kéo nhau đi xem những trò chơi dân gian trong mùa lễ hội. Tâm Lan nheo nheo mắt nhìn về ô cửa sổ như muốn tìm kiếm một thứ gì đó mà chính bản thân cô cũng không thể định nghĩa thành tên. Con mèo hoang màu trắng ban nãy vẫn còn đó. Cả khuôn mặt của nó như áp sát vào ô cửa kính nhoèn nước mưa. Thỉnh thoảng nó lại lắc mạnh đầu như muốn rũ bỏ nước mưa đang xối xuống như trút khỏi bộ lông trắng xóa. Bàn chân trước của nó đưa lên cao, cào cào vào lớp kính như vẫy gọi. Cả đôi mắt màu xanh biển long lanh nhưng lại toát lên vẻ ai oán, bi thương nữa.

Tâm Lan lặng lẽ ngắm nhìn con mèo hoang với bộ lông trắng muốt một cách ngây dại. Những tiếng sét lại vang lên làm cô thức tỉnh. Cô đưa tay vẫy vẫy, miệng cất tiếng:” meo meo…” Con mèo trắng như nhận được tín hiệu của cô, bàn chân trước của nó tiếp tục đưa lên cao và cào cào vào lớp kính. Tâm Lan vịn chặt tay vào thành ghế gỗ và từ từ đứng lên. Bàn chân trần lạnh buốt đi từng bước nhẹ nhàng về phía ô cửa sổ.

Cô kéo cánh cửa kính sang bên, cơn gió mạnh và trận mưa đêm như thể vừa phá được lớp chắn suốt nhiều giờ đồng hồ vội vã thốc nhanh vào bên trong phòng. Mái tóc đen dài bất ngờ bị thổi tung về phía sau. Từng cơn gió lạnh như len lỏi qua lớp quần áo ngủ, từng hạt mưa lớn hất vào phòng rồi tạt tới da mặt đến rát đau. Tâm Lan vội đưa hai bàn tay lên úp lấy khuôn mặt. Đôi vai mảnh hơi nhô lên cao và run rẩy trước cơn gió. Nhưng bản thân cô lại không có ý định lùi lại phía sau và tự làm ấm cơ thể mình. Nước mắt trộn hòa cùng nước mưa.

Ngay lập tức, con mèo nhảy phốc từ bệ cửa sổ xuống sàn nhà. Nó lắc mạnh đầu để rũ nước mưa rồi rón rén từng bước tới gại gại vào bàn chân Tâm Lan. Cô khom người xuống và chạm tay vào lớp lông trắng còn ẩm nước. Đôi mắt tròn xanh của nó vẫn ngước nhìn cô trong căn phòng sáng lờ mờ bởi ánh đèn ngủ. Tâm Lan cũng nhìn con mèo hoang một cách chăm chú. Một sự đồng cảm nào đấy bắt đầu len lỏi trong suy nghĩ của cô. Cô quyết định bế hẳn con mèo hoang này ra ghế sô pha ở phòng khách.

Rất nhanh sau đó, Tâm Lan chìm vào giấc ngủ sau những ly rượu say mèm.

Hoàng Minh vừa chạm vào người để bế Tâm Lan lên phòng ngủ. Con mèo hoang chợt thức tỉnh, nó gào thét lên những tiếng meo meo khiến anh phải rùng mình. Hóa ra, anh không bằng một con mèo hoang. Anh không thể vỗ về cô chìm sâu vào giấc ngủ. Anh càng không thể đem lại sự bình yên ngay cả trong giấc ngủ sau một ngày làm việc vất vả của cô.

Anh đặt cô lên giường và kéo chiếc chăn ấm tới ngực một cách ngay ngắn. Con mèo hoang đã nhảy lên bệ cửa sổ tự bao giờ như để canh chừng từng hành động của anh. Chỉ cần anh làm cô đau một chút, nó sẽ cắn anh một cái. Chỉ cần anh làm cô chợt thức dậy, nó sẽ cào cấu anh suốt một đêm. Chỉ cần anh làm cô tổn thương thêm một lần nữa, nó sẽ dày vò anh suốt cả một đời…

Anh lững thững ra phòng khách nằm ở ghế sofa…

Anh không bằng một con mèo hoang… Anh nghĩ thế.

Tiếng mèo vẫn văng vẳng ngay bên tai anh…

Meo meo…

Meo meo…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C798

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.